Ngôn Tình Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
862,719
0
0
AP1GczPeRzxxIbIy-fweCrwnIdMLtrtbEPij4QnxeR5PURDpinTsN-lXPTXTlRYFmGvr9vbx4HRBOv794LwtIdsQUwok6tcOkhDwc5rcukpxjpbu3gOCsRFGFL2K_E8K1xCuxbGYYNS4T7A9aTuTBFzUc9eh=w215-h322-s-no-gm

Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên Hán Việt: Khấu tâm

Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

Số phần: 4

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, gương vỡ lại lành, truyện ngắn, ngôi thứ nhất, HE

Edit bởi Đán Đán

Giới thiệu

Trước đêm đính hôn, bạn trai đột nhiên khôi phục trí nhớ.

Tôi mới biết được trước khi mất trí nhớ anh là cảnh sát nằm vùng.

Còn có vị hôn thê cùng lớn.

Cô ta tìm được tôi, khóc lê hoa đái vũ: “Nếu nhiệm vụ lần đó anh ấy bình an trở về thì chúng tôi đã kết hôn rồi.”

“Xin cô đó, trả anh ấy lại cho tôi……”

Tôi im lặng hồi lầu rồi đáp: “Được.”

Sau đó tôi nhận được lệnh điều động của công ty, đi đến một thành phố khác.

Ba năm sau, tôi bị một người cầm dao bắt cóc trên phố.

Anh cứu tôi, khi tôi chuẩn bị trốn đi, anh giữ tay tôi lại.

Tiếng nói nghiêm nghị vang lên: “Em lại đi không từ mà biệt lần nữa sao?”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ngọt Ngào Trọn Vẹn
  • Gói Biểu Cảm Cung Đấu
  • Giả Vờ Ngoan
  • Mong Có Được Một Ngôi Sao
  • Ôn Hương Diễm Ngọc
  • Hương Vị Mật Ngọt
  • Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
    Chương 1


    1

    Chạng vạng, mưa to như trút.

    Lưỡi dao sắc bén kề trên cổ, mang theo cảm giác lành lạnh đau đớn.

    Đằng sau, kẻ bắt cóc hung tợn quát tôi: “Đừng động đậy, không thì tao giết mày.”

    Chính là trong hoàn cảnh như vậy, tôi lại thấy Chu Xuyên Bách.

    Anh mặc đồng phục phẳng phiu, mặt đối mặt với tôi rồi nói gì đó với đồng nghiệp.

    Nước mưa chảy xuống theo xương hàm của anh, làm nét mặt càng thêm lạnh lùng.

    Một lát sau, anh bắt đầu đàm phán với tên bắt cóc tôi.

    “Anh có yêu cầu gì hãy nói đi.”

    Kẻ bắt cóc mặt mũi dữ dằn, giọng nói méo mó: “Tao muốn vợ! Mày cho tao vợ, để cô ta sinh cho tao con trai!”

    Chuyện này đương nhiên không thể xảy ra.

    Càng mưa càng lớn, chuyên gia đàm phán đến lui mấy lần.

    Không biết đã nói câu nào sai.

    Kẻ bắt cóc bỗng kích động.

    Anh ta nắm chặt cán dao hét lên: “Dù sao cũng không có vợ, kéo theo một cô em xinh đẹp chết cùng cũng không lỗ!”

    Lưỡi dao sắc nhọn lướt qua da thịt.

    Cái đau và cảm giác sợ hãi sắp chết bao trùm con tim.

    Giây tiếp theo, một tiếng bùm vang lên.

    Viên đạn xuyên qua màn mưa, ghim vào trán kẻ bắt cóc phía sau.

    Lúc Chu Xuyên Bách buông súng lục, đi về phía tôi.

    Tôi đã che vết thương trên cổ, loạng choạng đứng lên.

    Bởi vì mất quá nhiều máu nên cảnh vật trước mắt hóa thành một màu đen, lảo đảo đi về phía trước hai bước.

    Ngất đi trong lòng Chu Xuyên Bách.

    Lúc tỉnh lại đã ở bệnh viện.

    Vết thương ở cổ đã được băng bó xong nhưng cái đau vẫn rõ mồn một.

    Chu Xuyên Bách đứng trước giường bệnh, mái tóc đẫm mưa ướt sũng vẫn đang nhỏ nước.

    Tôi cất chất giọng khàn đặc: “Cô bé được tôi đổi……”

    “Cô bé không sao, được mẹ bảo vệ rất tốt.”

    Chu Xuyên Bách nhìn chằm chằm vào tôi: “Người đó mang theo dao, dù em có muốn cứu người cũng không thể mạo hiểm tính mạng.”

    Môi tôi cong cong nhưng vì vết thương mà nụ cười biến mất rất nhanh.

    “Thật ngại quá, bảo vệ trẻ nhỏ và người yếu thế là thiên tính của con người, đây là anh dạy tôi đó cảnh sát Chu.”

    2

    Vốn dĩ màn bắt cóc này không liên quan đến tôi.

    Chỉ là trên đường tan làm về tôi nhìn thấy cô bé kia bị dao kề vào cổ, kẻ bắt cóc thì đang tựa vào vai cô bé hôn loạn.

    Cô bé sợ hãi khóc lớn.

    Tôi đột nhiên nhớ đến Chu Xuyên Bách.

    Ba năm trước, lúc chúng tôi còn chưa chia tay.

    Anh vì cứu một cậu bé mà bị biển quảng cáo rơi xuống cứa vào lưng, khâu hết sáu mũi.

    Lúc ấy ở bệnh viện, tôi căng thẳng đến mức rơi nước mắt, điểm trán nói anh: “Lần sau trước khi cứu người anh có thể nào đảm bảo an toàn của mình được không!”

    Anh ngồi dưới ánh đèn, ngẩng đầu nhìn tôi.

    Bởi vì mất máu quá nhiều, màu môi tái nhợt.

    Buồn cười là mắt anh vẫn sáng lên: “Bảo vệ trẻ nhỏ và người yếu thế là thiên tính của con người.”

    Tôi một người ích kỷ từ trước đến nay đột nhiên ngẩn người.

    Không nói được câu nào.

    Anh nắm tay tôi, rất nghiêm túc nhìn vào mắt tôi: “Nhưng làm mình bị thương khiến em lo lắng vẫn là anh sai rồi.”

    “Xin lỗi, A Hòa.”

    Khi đó tôi và Chu Xuyên Bách yêu nhau biết bao.

    Sau đó chia tay cũng ầm ĩ biết bao.

    Bởi vì mấy tháng sau đó, thanh mai của anh, Ninh Ngọc tìm đến cửa.

    Tôi mới biết được Chu Xuyên Bách là cảnh sát nằm vùng.

    Trong một lần thi hành nhiệm vụ thân phận bị bại lộ, sau khi bị tra tấn suýt chết, anh nghĩ mọi cách trốn thoát.

    Lại bởi vì bị thương quá nặng mà mất trí nhớ.

    “Trong mấy năm anh ấy ở bên cô, tôi cũng đi tìm anh ấy.”

    Ninh Ngọc ở trước mặt tôi khóc không thành tiếng: “Xin cô trả anh ấy lại cho tôi……”

    Cô ta cho tôi xem rất nhiều thứ.

    Ảnh chụp, quà tặng, nhẫn.

    Là quá khứ của cô ta và Chu Xuyên Bách, khắng khít không rời 20 năm.

    Cho nên tôi trốn đi.

    3

    Hôm xuất viện, Chu Xuyên Bách và một cảnh sát trẻ tuổi đến đón tôi.

    Anh mặt mày nghiêm túc ngồi hàng ghế sau với tôi.

    Tôi che đi băng gạc trên cổ, dự định khuấy động không khí: “Người không biết còn tưởng tôi phạm phải tội tày trời gì, xuất viện cũng phải ngồi xe cảnh sát.”

    Chu Xuyên Bách lạnh mặt, giọng điệu không mặn không nhạt: “Không đâu, chỉ là dẫn em đi cho lời khai.”

    Cảnh sát nhỏ tưởng trò đùa của tôi là thật nên vội trấn an: “Cô Thẩm sao lại nghĩ thế? Cô không màng an nguy bản thân cứu người, trong cục còn đang thương lượng muốn khen cô dám làm việc nghĩa đó!”

    “Chỉ khen ngợi không có phần thưởng sao?”

    Tôi cười mỉm: “Ví dụ như thưởng một cảnh sát trẻ tuổi đẹp mã làm bạn trai chẳng hạn.”

    Qua kính chiếu hậu, tai của cảnh sát nhỏ ửng đỏ.

    Cậu ấy ấp úng mà nói: “Cái này, chúng ta……”

    Lời còn chưa nói hết đã bị Chu Xuyên Bách cắt ngang.

    Anh vẫn giữ cái mặt lạnh đó: “Cậu lái xe cho tốt đi, đừng phân tán sự chú ý.”

    “Vâng, đội trưởng Chu.”

    Tôi rủ mắt không nói nữa.

    Lúc cho lời khai xong đã là giữa trưa.

    Vì có án đột xuất nên Chu Xuyên Bách ra ngoài xử lí.

    Tôi được những người khác nhiệt tình đưa đến cửa, đang định bước ra thì khựng lại.

    Đối diện xuất hiện một gương mặt vô cùng quen thuộc.

    Ninh Ngọc.

    Cô ta mặc một chiếc sườn xám trắng, trang điểm nhẹ nhàng, tay xách theo túi cơm.

    Cô ta vốn đang cười tươi, nhìn thấy tôi xong lại tắt mất.

    Những người khác chào hỏi cô ta: “Cô Ninh lại đến đưa cơm cho đội trưởng Chu à?”

    “Đội trưởng Chu hạnh phúc quá rồi, không giống chúng tôi, làm nhiệm vụ về trễ chỉ có thể ôm nồi cơm lạnh ngắt.”

    “Có phải chuyện tốt sắp đến rồi không?”

    Cô ta cúi đầu làm như thẹn thùng: “Chúng tôi sắp kết hôn rồi, đến lúc đó sẽ phát thư mời cho mọi người.”

    Cảm giác như có màn sương mù dày đặc dâng lên trong tim, tôi mím môi, bước nhanh ra cửa.

    Ninh Ngọc lại đuổi theo.

    “Thẩm Mộng Hòa.”

    Cô ta ngáng trước mặt tôi, sắc mặt không mấy tốt: “Lúc trước cô đã đồng ý trả Xuyên Bách cho tôi rồi.”

    “Bây giờ cô đổi ý vì anh ấy thăng lên làm đội trưởng đội cảnh sát hình sự sao?”

    “Tôi không đổi ý.”

    Tôi hờ hững nói thêm: “Chúc cô và Chu Xuyên Bách bách niên hảo hợp.”

    Cô ta nở nụ cười hài lòng: “Cảm ơn.”

    4

    Trên đường trở về, xe taxi ngừng đèn đỏ ở giao lộ.

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Có một cô gái ngã ra đất được bạn trai bế lên, ôm chặt vào lòng.

    Nước mắt đột nhiên rơi xuống không một tiếng động.

    Chỉ có một giọt, đã bị tôi lau đi.

    Tôi bỗng nhớ đến bảy tháng trước, lúc vừa quen Chu Xuyên Bách.

    Anh từ chối lời tỏ tình thứ ba của tôi, nói mình mất kí ức, không rõ thân phận, không thể cho tôi hạnh phúc.

    Nhưng vẫn cùng tôi về nhà dọn đồ.

    Dọn được một nửa thì cha dượng quay về.

    Cả người toàn mùi rượu, giống như những lần trong quá khứ, hùng hổ lao về phía tôi.

    Tôi muốn đá ông ta ra nhưng lại bị bóp cổ, ăn một bạt tay.

    Chu Xuyên Bách đang ở trong phòng giúp tôi sửa tủ quần áo nghe động tĩnh nên đi ra.

    Anh nắm vạt áo của cha dượng, lôi ông ta từ trên người tôi xuống, dốc sức đánh mấy quyền.

    Tôi ngửa mặt nằm trên đất, mặt không cảm xúc mở mắt nhìn trần nhà.

    Cảnh tưởng trước mắt mơ hồ, ngay cả mặt của Chu Xuyên Bách cũng không thấy rõ.

    “Mộng Hòa.”

    Anh gọi tôi: “Thẩm Mộng Hòa!”

    Tôi cười: “Mười năm rồi, lần đầu tiên có người cứu em đó Chu Xuyên Bách.”

    Cảm xúc của anh không thể nói thành lời, cứ thế bế tôi lên đi ra cửa.

    “Đừng quay đầu lại, đừng nhìn.”

    Anh che mắt tôi: “Chỗ nguy hiểm không cần quay lại nữa, anh sẽ giúp em sắp xếp.”

    “Thẩm Mộng Hòa, anh chấp nhận lời tỏ tình của em.”

    5

    Cuộc sống của người bình thường luôn bộn bề như vậy.

    Tôi sẽ chỉ ngẫu nhiên nhớ đến Chu Xuyên Bách trong khoảnh khắc nào đó.

    Tuần thứ hai sau khi về công ty, tôi lên hotserch.

    Mọi người nói tôi chủ động đổi vai với cô bé sợ hãi, trở thành con tin của kẻ bắt cóc, dám làm việc nghĩa.

    Ai ngờ qua một đêm hướng dư luận chợt đổi.

    “Không thể hiểu được, tôi không thấy dám làm việc nghĩa mà chỉ thấy cô này không lượng sức mình thôi.”

    “Diễn kịch thôi, diễn còn lộ vậy nữa, còn nói là trên đường tan làm làm việc nghĩa, tan làm gì chứ?”

    “Người nào đi làm mà mặc áo ống có dây?”

    “Người bị đánh gục cũng rất đáng thương, đến tuổi còn chưa cưới được vợ, bị ép đến điên.”

    Chủ đề này được bàn luận sôi nổi.

    Có bên truyền thông liên lạc với tôi, nói muốn làm bảng tin.

    Tôi vốn định từ chối nhưng nghe họ nói có mời nhân viên chính phủ đến, họ đã thảo luận xong, sẽ giúp tôi làm sáng tỏ lời đồn vô căn cứ này.

    Sau khi đồng ý tôi mới biết nhân viên chính phủ cùng tôi lên bảng tin là ai.

    Chính là người ngày đó nổ súng bắn chết tên bắt cóc, Chu Xuyên Bách.

    Ngày lên bảng tin, tôi ngồi trước ống kính.

    Phóng viên nam ngồi đối diện hỏi: “Cô Thẩm, lúc cô chủ động đối thoại với kẻ bắt cóc và đưa ra ý định trao đổi con tin, cô đã nghĩ gì?”

    Tôi nói: “Tôi không nghĩ gì, cô bé kia khóc rất thảm thiết nên muốn cho bé nhanh về nhà.”

    “Nói như vậy là vì tiếng khóc của cô bé mới khiến cô đồng cảm phải không?”

    Tôi nhíu mi, không hiểu sao lại thấy câu hỏi này có ý mỉa mai.

    Chu Xuyên Bách ngồi kế lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc, lạnh lùng: “Cảnh sát chúng tôi không ủng hộ mọi người dấn thân vào nơi nguy hiểm, nhưng hành vi dám làm việc nghĩa của cô Thẩm Mộng Hòa vô cùng đáng khen.”

    Nam phóng viên không tỏ ý kiến, chỉ gật đầu cho có lệ rồi lại nhìn giấy nhớ trong tay.

    Khi ngẩng đầu lên lại, trong mắt anh ta lóe lên chút phấn khích: “Tội phạm bị hạ gục kia có tiền án quấy rối tình d*c phái nữ. Tôi xem ảnh ở hiện trường thấy tay hắn ta đặt trên bụng nhỏ của cô, xin hỏi lúc đó cô có cảm giác gì?”

    Tôi lạnh mặt: “Vấn đề này vô cùng tế nhị, hiện tại tôi hoài nghi đạo đức phóng viên chuyên nghiệp ——”

    Anh ngoảnh mặt làm ngơ.

    “Theo tôi được biết, lúc cô còn rất nhỏ đã từng bị cha dượng xâm hại.”

    Não của tôi ong ong.

    Tôi nhìn sang Chu Xuyên Bách theo bản năng.

    Bí mật tôi khó mở miệng nhất.

    Chỉ có anh biết.

    Tôi chỉ nói với anh.

    Microphone đưa đến mặt tôi, mang theo ý xúc phạm cực kì: “Là tiếng khóc đó làm cô nhớ đến mình trước kia sao?”

    6

    “Ai cho phép bảng tin các người hỏi những câu thế này?”

    Không đợi tôi lên tiếng, Chu Xuyên Bách ngồi một bên đứng bật dậy.

    Anh bước đến chắn trước người tôi, che khuất ống kính ác ý.

    “Trước đó chúng tôi đã xác nhận với nhà đài mục đích chủ yếu của bản tin này là để làm sáng tỏ những tin đồn nhằm vào cô Thẩm.”

    Giọng Chu Xuyên Bách lạnh đi.

    “Nhưng những câu hỏi vừa rồi của anh đã phạm vào quyền riêng tư của công dân, không liên quan đến mục đích bảng tin ngày hôm nay.”

    Ánh đèn chói mắt được tấm lưng rộng của anh che đi.

    Ánh sáng trước mặt chợt dịu đi.

    Tôi cúi đầu, áp lại cảm xúc cuộn trào trong lòng.

    Chu Xuyên Bách chẳng chút nể nang, phóng viên không nói nên lời, cuối cùng phải xin lỗi tôi.

    Tôi bình tĩnh nói: “Tôi yêu cầu đổi sang một vị có trình độ và chuyên nghiệp, phóng viên có đạo đức nghề nghiệp, nếu không tôi có quyền từ chối bảng tin hôm nay.”

    Người nọ rất nhanh đã bị mời xuống, thay bằng một nữ phóng viên giỏi giang dịu dàng.

    Mỗi một câu hỏi đều rõ ràng, nhưng chỉ thẳng vào chỗ yếu hại.

    Khi kết thúc, cô ấy bắt tay với tôi, nghiêm túc hứa hẹn: “Cô Thẩm hãy yên tâm, sau khi có văn bản của bảng tin lần này tôi sẽ gửi cho cô xác nhận.”

    Tôi thấp giọng nói cảm ơn rồi đứng lên trốn đi.

    Vừa xuống lầu, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

    Ngay sau đó, tay tôi bị một người nắm lấy.

    Lực nắm không mạnh nhưng độ ấm và xúc cảm quen thuộc khiến hốc mắt tôi ngận nước.

    “Cảnh sát Chu, anh động tay động chân với tôi như vậy không lịch sự lắm đâu.”

    “Nắm tay bạn gái mình cũng bị xem là bất lịch sự sao?”

    Mắt anh quét qua người tôi, dừng trên đôi môi trắng bệch.

    Giọng của anh đột nhiên nhẹ nhàng hẳn: “Vừa quay đi nói với họ hai câu đã không thấy em đâu.”

    “Anh chỉ sợ em lại không từ mà biệt.”

    Cảm giác chua xót trong lòng như sóng biển cuộn trào, tán ra khắp nơi.

    Họng tôi nghẹn lại, qua một lúc mới đáp: “…… Chúng ta đã chia tay rồi.”

    “Đó là lời một phía của em, anh chưa đồng ý.”

    Anh nói rồi lại ngừng.

    “Những câu hỏi của phóng viên đó hôm nay không phải anh nói cho anh ta biết.”

    “Bất luận thế nào đó cũng là chuyện riêng tư của em. Dù đứng ở lập trường nào, dưới tình huống em không cho phép, anh sẽ không đem chuyện riêng tư tiết lộ với ai khác.”

    Tôi phản ứng lại, im lặng vài giây rồi dùng sức rút tay ra.

    “Tôi biết.”

    “Nhưng Chu Xuyên Bách, dù anh có thừa nhận chuyện chia tay hay không, đôi ta cũng đã không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
     
    Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
    Chương 2


    7

    Tôi đương nhiên biết.

    Sau khoảnh khắc bất ngờ, tôi nhanh chóng có phản ứng.

    Chuyện này tuy bí ẩn nhưng không phải hoàn toàn không có manh mối.

    Có rất nhiều khả năng để phóng viên kia biết được tin đó.

    Duy nhất không thể nào thông qua Chu Xuyên Bách.

    Chu Xuyên Bách luôn là một người cực kì tốt.

    Từ đầu bởi vì anh tốt nên tôi mới thích anh.

    Chỉ là sau khi anh khôi phục trí nhớ.

    Tôi mới biết được.

    Trước tôi, trong cuộc sống của anh đã có những người khác xuất hiện từ sớm.

    8

    Ninh Ngọc.

    Chỉ cần nghĩ đến cái tên này, vô số ký ức liên quan hiện lên.

    Ba năm trước, gần ngày tôi và Chu Xuyên Bách đính hôn.

    Bởi vì anh mất đi kí ức, tôi cũng không có người nhà.

    Vốn định giản lược toàn bộ.

    Nhưng Chu Xuyên Bách vẫn lén tôi đi làm công, muốn mua cho tôi một chiếc nhẫn đính hôn thật đẹp.

    “Khi được em dẫn về, trong cảm nhận của anh, em là người hoàn hảo duy nhất.”

    Tuyết rơi đầy trời, Chu Xuyên Bách ôm tôi đang nổi giận đùng đùng vì anh làm việc quá độ, anh thấp giọng trấn an: “Anh không nhớ chuyện quá khứ nhưng vẫn muốn cho em một tình yêu em xứng đáng có được.”

    Mãi đến hôm trước ngày đính hôn, anh vì cứu tôi nên bị một bệnh nhân tâm thần đâm.

    Đêm anh trọng thương hôn mê được đưa vào bệnh viên, đồng nghiệp trước kia của anh tìm đến cửa.

    Bọn họ nói Chu Xuyên Bách có nhiệm vụ nằm vùng.

    Ai ngờ bên trong có người phản bội, tiết lộ thân phận của anh.

    Anh liều chết chạy đi nhưng vì bị thương nên mất trí nhớ.

    Tôi thất thần nhìn bọn họ.

    Một cô gái đứng trước mặt tôi vừa lau hốc mắt đỏ bừng vừa nói với tôi: “Cô Thẩm, tôi là vị hôn thê của Xuyên Bách, tôi tên Ninh Ngọc.”

    “Cô chẳng qua nhân lúc anh ấy mất trí nhớ, lúc yếu ớt nhất mà ra tay, sao cô lại thấy anh ấy thật sự thích cô chứ?”

    “Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ năm bảy tuổi, anh ấy luôn nhắc mình muốn cưới tôi.”

    “Nếu nhiệm vụ lần đó anh ấy bình an trở về, chúng tôi đã kết hôn.”

    Cô ta lấy một hộp nhỏ từ trong túi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh như ánh mặt trời.

    Ninh Ngọc đảo mắt sang chiếc nhẫn bạch kim mỏng manh trên ngón tay tôi.

    Hàm ý trong đó không cần nói cũng biết: “Cô Thẩm, anh ấy không nhớ gì, ký ức mất hết thì sao có thể cho cô một tình yêu hoàn chỉnh?”

    Lòng tôi rối như tơ vò.

    Có thứ gì nặng trĩu treo trong tim tôi, ép tôi chẳng thể thở nổi.

    Nhưng tôi vẫn bật ra một câu như bản năng: “Tôi muốn nghe Chu Xuyên Bách chính miệng nói với tôi.”

    “Cô Thẩm.”

    Chàng trai trẻ tuổi đi theo Ninh Ngọc đột nhiên lên tiếng: “Sao cô còn không biết xấu hổ mà còn muốn đi hỏi anh ấy? Đội trưởng của chúng tôi vì cứu cô nên mới lại vào bệnh viện.”

    “Anh ấy đã nhớ lại chuyện lúc trước, cũng nhớ lại lời hứa hẹn với Tiểu Ngọc, cô hi vọng anh ấy nói gì với cô nữa? Sau khi tốt nghiệp Học viện Cảnh sát, từ trước đến nay anh ấy đều là người đứng trên đỉnh, xin cô đừng làm anh ấy khó xử.”

    Bọn họ cho tôi xem một đoạn video.

    Hình ảnh mơ hồ, quay một chiếc bánh sinh nhật.

    Nhìn qua Ninh Ngọc vẫn còn là một thiếu nữ bụm mặt, bờ vai run run: “Anh Xuyên Bách, em không còn người nhà nữa rồi.”

    Chu Xuyên Bách ngồi phía đối diện, nhìn chăm chú cô ta: “Từ nay về sau, anh sẽ là người nhà của em.”

    Người nhà.

    Một từ nặng ngàn cân.

    Vượt hơn mối quan hệ yếu ớt của chúng tôi không biết mấy trăm ngàn lần.

    Đó chẳng qua chỉ là khi anh mất trí nhớ, khoảng thời gian ngắn ngủi tôi trộm được.

    “Cô Thẩm, tôi xin cô trả anh ấy lại cho tôi……”

    “Cô Thẩm, cuộc đời của cô là một chuyện đáng buồn nhưng cũng không cần kéo đội trưởng chúng tôi vào chứ?”

    Chung quy tôi trốn mất dạng.

    9

    Vài ngày sau, hôm bảng tin phát sóng.

    Lúc tôi tan làm, Chu Xuyên Bách vậy mà đặc biệt lái xe đến công ty chờ tôi.

    Sau khi bị kéo vào trong xe tôi mới kịp phản ứng: “Anh muốn làm gì?”

    Anh chồm qua người, giúp tôi cài dây an toàn: “Sau khi kết thúc phỏng vấn, anh đã tìm tổ chương trình hỏi thăm một ít chuyện —— em yên tâm, chuyện riêng tư của em bị tiết lộ, bất luận thế nào anh cùng giành lại công bằng cho em.”

    Tôi không nghĩ Chu Xuyên Bách sẽ dẫn tôi về cục của họ.

    Ở một phòng họp nhỏ không có ai, tôi bắt gặp gương mặt quen thuộc.

    Đó là người đồng nghiệp trước kia theo Ninh Ngọc đến gặp tôi, khuyên tôi đừng làm Chu Xuyên Bách khó xử.

    Tôi nhớ anh ta hình như tên Chung Lỗi.

    Nhìn thấy Chu Xuyên Bách với nét mặt lạnh lùng, mắt anh ta lóe lên vẻ hoảng loạn: “Đội trưởng Chu.”

    Chu Xuyên Bách đi thẳng vào vấn đề: “Hai ngày trước cậu đến phòng hồ sơ lấy tài liệu kết quả điều tra ba năm trước đúng không?”

    “Tôi……”

    “Cậu có biết cậu vì vi phạm kỷ luật mà đang tạm thời cách chức điều tra, vốn dĩ không có quyền lấy đi tài liệu tuyệt mật không?”

    Giọng Chu Xuyên Bách như băng tuyết, anh dường như quát lớn: “Huống chi là đem tư liệu của công dân tiết lộ với truyền thông, cậu gánh nổi trách nhiệm này không?!”

    Chung Lỗi chưa kịp trả lời, cửa phòng họp bỗng bị đẩy ra.

    Ninh Ngọc đứng ở cửa, cô ta nghiêng đầu nghi hoặc:

    “Anh đang làm gì thế, Từ đằng xa đã nghe anh đang ở đây dạy dỗ cấp dưới.”

    Chu Xuyên Bách quay đầu, nhìn cô ta với cảm xúc khó hiểu.

    Không đợi anh trả lời, Ninh Ngọc lại lên tiếng: “Anh Chung Lỗi, sao anh lại chọc anh Xuyên Bách giận rồi? Rõ ràng biết anh ấy cứng đầu mà, anh xin lỗi nhanh đi, xem như nhường anh ấy.”

    Cô ta vừa nói vừa tự nhiên đi đến cạnh Chu Xuyên Bách, thân mật ngẩng đầu: “Được rồi, xem như nể mặt em đi. Ba chúng ta lớn lên cùng nhau, chẳng lẽ anh không biết anh Chung Lỗi như thế nào sao? Trước nay anh ấy không có tâm địa xấu.”

    “Cô nói xem có đúng không, cô Thẩm?”

    Nói đến đây cô ta còn không quên cue tôi.

    Ý đồ khiêu khích không khác gì trưng ra cho người ta xem.

    Tôi nhìn gương mặt cô gắng tỏ vẻ dịu dàng vô hại của cô ta, không hiểu sao lại buồn cười.

    “Cảnh sát Chu.”

    Tôi nhướng mày cười nhẹ: “Anh dẫn theo người nhà đến chơi với tôi xem ai diễn chính diện ai diễn phản diện à? Câu trả lời thỏa đáng của anh đặc biệt thật đó.”

    Chu Xuyên Bách không để ý đến tôi, chỉ hờ hững nhìn Ninh Ngọc: “Em ra ngoài trước đi, anh đang có chuyện cần xử lí, đây là chuyện công.”

    Biểu cảm của Ninh Ngọc cứng đờ, cô ta yếu ớt đáng thương nói: “Anh Xuyên Bách……”

    “Ninh Ngọc.”

    Chu Xuyên Bách cắt ngang lời cô ta, giọng nói sắc bén: “Em cho rằng anh không biết ai là người đề nghị điều tra Thẩm Mộng Hòa, loại trừ tình nghi đặc vụ ngầm là ai sao?”

    10

    Lúc tôi ra khỏi cục cảnh sát, trời đã ngã tối.

    Sau khi Chu Xuyên Bách kiên trì lấy lại công bằng, cuối cùng Chung Lỗi cũng thừa nhận là anh ta tiết lộ cho truyền thông.

    “Tôi chỉ nghĩ trên mạng có nhiều thành kiến với cô Thẩm như vậy có lẽ do biết cô ấy từng gặp qua chuyện này, không……”

    Đối mặt với màn cãi chày cãi cối của anh ta, tôi nhìn Chu Xuyên Bách.

    “Anh ta xin lỗi nhưng tôi có quyền không chấp nhận và không bỏ qua phải không?”

    “Đương nhiên, đây là quyền lợi của em.”

    “Bất luận đương sự có hòa giải hay không, tính chất hành vi của anh ta rất nghiêm trọng, trước sau đều bị xử phạt.”

    “OK cảnh sát Chu, cảm ơn anh công tư phân minh.”

    Tôi đứng lên đi về hướng cửa.

    Chu Xuyên Bách đi theo: “Để anh tiễn em.”

    “Không cần.”

    Tôi dừng lại quay đầu: “Cảnh sát Chu, anh vẫn nên đi dỗ cô Ninh đang đau lòng trốn đi, thanh mai trúc mã 20 năm của anh đi.”

    Chu Xuyên Bách ngạc nhiên nhìn tôi, môi anh giật giật như muốn nói gì.

    Nhưng tiếng điện thoại vang lên cắt ngang anh.

    Tôi tưởng đó là dấu chấm hết cho quan hệ giữa tôi và Chu Xuyên Bách.

    Sau khi bảng tin phát sóng, luồng dư luận nhắm vào tôi đổi hướng gió, dần sóng êm biển lặng.

    Sau khi trở về cuộc sống bình đạm như nước, tôi có một khoảng thời gian rất dài không gặp lại Chu Xuyên Bách.

    Thẳng đến khi đến thành phố kế bên công tác một tháng.

    Ngày trở về là ngày lập đông.

    Trời tối sớm, tôi mặc chiếc áo gió, khi kéo vali đến dưới lầu đã nhận là một hình bóng vô cùng quen thuộc ngồi trên băng ghế dài cách đó không xa.

    Vali lộc cộc lăn trên đất, anh nghe thấy nên đứng lên ngẩng đầu nhìn tôi.

    11

    “A Hòa.”

    Mặt anh lộ vẻ mệt mỏi, mắt cũng đỏ lên.

    Cách vài bước, lá rụng thành đống giữa chúng tôi.

    Tôi lịch sự hỏi anh ấy: “Cảnh sát Chu, anh lại đến tìm tôi là vì còn vấn đề gì chưa giải quyết sao?”

    “Đừng khách sáo với anh như vậy, A Hòa.”

    Anh cười khổ: “Nếu không phải do công việc, anh nhất định sẽ uống rượu rồi đến tìm em. Em xem, anh uống say có khiến em thấy anh thật lòng hơn chút nào không?”

    Tôi ngẩn người tại chỗ.

    Từ sau khi khôi phục trí nhớ, Chu Xuyên Bách hình như không dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với tôi nữa.

    Tuy rằng tôi không muốn thừa nhận.

    Nhưng trên thực tế, trong ba năm này tôi luôn nhớ đến anh khi mất trí nhớ.

    Khi đó giữa chúng tôi ngoại trừ mãnh liệt và cứu rỗi thì không còn gì khác.

    Nghĩ đến đây, họng tôi như bị thứ gì bóp lấy.

    Tôi hít sau một hơi, đi về phía trước hai bước.

    Dứt khoát nói rõ: “Anh và Ninh Ngọc sắp kết hôn rồi, anh muốn tôi tin anh thật lòng thế nào đây?”

    “Chu Xuyên Bách, anh muốn có lỗi với hai người cùng lúc sao?”

    Mái tóc ngắn phất qua mắt, anh nhìn tôi không chớp mắt: “Anh khi nào cùng ——”

    Lời còn chưa dứt, đồng tử anh co lại.

    Ngay sau đó đằng sau tôi truyền đến tiếng còi của chiếc ô tô chạy như bay.

    “A Hòa!!”

    Trong giọng nói của Chu Xuyên Bách có sự sợ hãi ghim sâu trong xương tủy.

    Thậm chí còn có cơn tức bộc phát.

    Tôi được Chu Xuyên Bách tóm ra đằng sau.

    Trong khi loạng choạng, ánh sáng trước mắt đảo qua, đèn xe mờ ảo.

    Lốp xe ma sát với mặt đất tạo ra tiếng khiến người ta ê răng.

    Chiếc xe kia ngừng lại ở chỗ cách tôi một bước chân.

    Nếu không phải Chu Xuyên Bách kịp phản ứng, ra tay kịp thời thì nhất định đã đụng vào tôi.

    Tài xế nhú đầu ra từ trong xe: “Xin lỗi nha cảnh sát Chu, tôi không thấy đường. May quá, may quá, nếu đụng vào thì sao tôi gánh cho nổi.”

    Nói xong, gương mặt với vết sẹo dữ tợn nở nụ cười.

    Hắn ta khởi động xe lái đi.

    Chu Xuyên Bách không nói nữa.

    Anh đưa lưng về phía tôi, im lặng như một bức phù điêu.

    “…… Chu Xuyên Bách.”

    Tôi kêu lên một tiếng.

    Anh như hoàn hồn: “A Hòa, anh có chút việc cần về cục xác nhận.”

    Anh giấu thanh đao sắc bén làm người ta sợ hãi trong mắt.

    Tôi nói được.

    Chu Xuyên Bách gật đầu, quay đầu rời đi.

    Đi được vài bước, anh quay đầu lại nhìn tôi, dưới hàng mi dày, hốc mắt đỏ như nhỏ máu.

    Anh nói: “A Hòa, tạm biệt.”
     
    Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
    Chương 3


    12

    Hôm thứ hai khi đến công ty, người phụ trách đột nhiên gọi tôi vào văng phòng.

    “Chuyến công tác lần này cô hoàn thành nhiệm vụ cực kì tốt. Đúng lúc công ty đang phát triển nghiệp vụ mới ở Thượng Hải, muốn thuyên chuyển cô sang đó. Nếu phát triển tốt, về sau cô sẽ là nhân viên kỳ cựu ở đó. Tiểu Thẩm, cô cân nhắc đi.”

    Đến lúc trở lại bàn làm việc, tôi vẫn chưa hoàn hồn.

    Ý nghĩ trong đầu đan xen, rối như tơ vò.

    Có thứ gì như đang ngủ đông nhưng lại chẳng tìm thấy vết tích rõ ràng.

    Mãi đến teambuilding của công ty, tôi uống say.

    Một mình loạng choạng đi đến góc hành lang, gọi cho Chu Xuyên Bách.

    Lúc nhạc chờ sắp kết thúc, anh mới bắt máy.

    Tôi ngập ngừng hỏi: “Hôm đó anh vốn định nói gì với tôi?”

    “…… Em uống say rồi sao?”

    “Không có.”

    Tiếng gió gào thét qua tai, như sóng bạc đầu vỗ vào bờ.

    Sau vài giây im lặng, cuối cùng Chu Xuyên Bách cũng lên tiếng: “Không có gì. Em nói đúng, anh không thể có lỗi với hai người cùng lúc.”

    “Xin lỗi, A Hòa, anh chỉ có thể từ bỏ em.”

    Tôi ngồi ôm gối trong góc.

    Khi anh nói lời này, móng tay tôi bỗng c ắm vào da thịt.

    Trước khi cảm giác đau đớn xuất hiện, như bản năng khi đối mặt với nguy hiểm khiến tôi đột nhiên đứng bật dậy.

    Giọng tôi run rẩy: “Nhưng lời tối đó anh chưa nói xong rõ ràng không phải ý này.”

    Không có hồi đáp.

    Điện thoại vang lên tiếng bíp bíp.

    Cuộc gọi đã kết thúc.

    Cả người tôi run lên, từng ngón tay run rẩy lướt trên màn hình, khó khăn bấm gọi lại số đó.

    “Rất xin lỗi, số điện thoại này là số trống.”

    Chưa đến ba phút trôi qua.

    Ba phút.

    Dãy số này đã bị gạch bỏ.

    13

    Đêm cuối cùng chúng tôi gặp nhau, chiếc xe suýt chút tông tôi.

    Mỗi một khung cảnh hiện lại chầm chậm trong đầu tôi.

    Trên mặt người đàn ông kia có vết sẹo ngang mắt.

    Biểu cảm như đang cười xòa cho qua nhưng lại có chút mỉa mai lạnh lùng.

    Hắn ta nói: “Xin lỗi nha, cảnh sát Chu.”

    Hắn ta gọi Chu Xuyên Bách là cảnh sát Chu.

    Hắn ta rõ ràng đã nhận ra anh từ đầu.

    14

    Tôi đứng phắt dậy, cồn chạy trong máu xốn xao, như thủy triều lúc đêm tối.

    Nhưng một ý nghĩ đáng sợ như cơn sóng đụng phải đá ngầm xuất hiện.

    Tôi xoay người, vịn vào vách tường lạnh băng ở hành lang đi về phía trước.

    Những bước đầu có hơi lảo đảo nhưng cô càng đi càng nhanh, như muốn chạy khỏi đây.

    Người phụ trách ra khỏi phòng bao riêng.

    Đụng phải tôi lao như bay, bất ngờ kêu lên:

    “Tiểu Thẩm, cô làm gì vậy?”

    Tôi không trả lời.

    Tôi nói không nên lời, chỉ biết có một viên đá nóng rực trong lồ ng ngực, lăn qua lộn lại, hút cạn hết máu huyết.

    Sao trời rơi xuống, ánh đèn đường bao trùm.

    Tôi thở hổn hển chạy đến Cục cảnh sát mà tôi đã đi qua rất nhiều lần, vậy mà đúng lúc gặp Ninh Ngọc.

    Bên cạnh cô ta còn có mấy cảnh sát trẻ tuổi mang vẻ mặt nghiêm túc.

    Tôi nhận ra bọn họ, là cấp dưới cầm súng đi theo Chu Xuyên Bách đến vụ bắt cóc trước kia.

    Nhìn thấy tôi, Ninh Ngọc cao giọng hỏi: “Cô đến đây làm gì?!”

    Tôi không để ý đến cô ta.

    Tôi chỉ nhìn cảnh sát dẫn đầu: “Chu Xuyên Bách đâu?”

    “Chu Xuyên Bách có liên quan gì đến cô, cô dùng thân phận gì đến hỏi thăm tin tức của anh ấy hả? Thẩm Mộng Hòa, chẳng lẽ cô còn không biết tôi mới là vị hôn thê của anh ấy à? Cô đừng tưởng rằng —— a!!”

    Tôi đưa tay tát cô ta một bạt trời giáng.

    Âm thanh chát chúa vang lên, Ninh Ngọc còn định nhiều lời, tôi lại đưa tay lên.

    Vì thế mọi lời định nói cô ta đều phải ấm ức nuốt vào trong.

    Tôi thông qua con ngươi của cô ta thấy gương mặt dữ tợn của mình, vì thế tôi lại quay đi hỏi lại lần nữa: “Chu Xuyên Bách đâu?”

    “Nhiệm vụ nằm vùng lúc trước vốn chưa kết thúc, có phải hay không?”

    “…… Cô Thẩm.”

    Cảnh sát trẻ tuổi nuốt nước bọt, khó khăn trả lời: “Đây là công việc của chúng tôi, cô không có quyền hỏi đến.”

    Ninh Ngọc đứng một bên cuối cùng cũng có phản ứng.

    Cô ta xông đến nắm vạt áo của cảnh sát, lớn tiếng chất vấn: “Cậu có ý gì? Cái gì mà nhiệm vụ nằm vùng còn chưa kết thúc?”

    “Không phải các người nói Chu Xuyên Bách chỉ tạm thời bị điều đến thành phố bên cạnh, giúp tổ chuyên án điều tra vụ giết người phanh xác thôi sao? Vì sao lại liên quan đến nhiệm vụ trước kia?”

    “Không phải các người nói sẽ không sắp xếp anh ấy tham gia vào nhiệm vụ nguy hiểm nữa hay sao? Các người rõ ràng đã đồng ý với tôi, trước lúc ba mẹ tôi hi sinh, các người đã đồng ý rồi!”

    Cô ta khóc nháo om sòm, lời nói sắc bèn, nước mắt dàn dụa.

    Mấy viên cảnh sát muốn giữ cô ta lại nhưng bàn tay lại khó xử ngừng giữa không trung.

    Tim tôi như bị ai xẻo mất một mảnh, đau thắt không thể thở.

    Nghe thấy tiếng khóc lóc cuồng loạn vang bên tai, tôi bóp lấy cổ cô ta.

    Mọi âm thanh đều ở lại trong cổ họng không thể phát ra.

    Ánh mắt mất đi tiêu cực dán trên mặt cô ta, tôi gằn từng chữ một: “Câm miệng.”

    15

    Cuối cùng tôi bị cấp trên Chu Xuyên Bách khách sáo mời vào trong cục.

    Vẫn là phòng họp không người ấy, có vài cảnh sát nghiêm túc ngồi đối diện tôi.

    “Cô Thẩm, bởi vì điều lệ bảo mật, chúng tôi không thể tiết lộ bất cứ chi tiết cụ thể gì của nhiệm vụ.”

    “Chúng ta chỉ có thể hứa với cô, Chu Xuyên Bách là đội trưởng, cũng là chiến hữu của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không từ bỏ bất cứ một chiến hữu, sinh mạng của công dân nào, sẽ dốc hết sức bảo vệ cậu ấy an toàn.”

    “……Tôi không muốn nghe những câu lấy lệ đó.”

    Ta cúi đầu, nhìn chằm chằm mặt bàn đã mất một mảng sơn: “Tôi chỉ muốn biết có phải hiện tại anh ấy đang gặp nguy hiểm không?”

    “Hoặc là nói, buổi tối hôm anh ấy đến tìm tôi và chiếc xe suýt chút tông tôi có phải có liên quan đến nhiệm vụ hiện tại của anh ấy không?”

    Cục trưởng già nhìn tôi thở dài: “Cô Thẩm, cô có thể không cần thông minh đến vậy, có thể vờ như không biết, xem Chu Xuyên Bách như vị khách qua đường trong một đời dài đằng đẵng của cô.”

    “Tuổi trẻ của cô đầy hứa hẹn, vừa thông minh vừa xinh đẹp, có thể có nhiều lựa chọn tốt hơn bây giờ nhiều. Nói thật, cho dù lúc này đây Xuyên Bách bình an trở về thì đối với cô mà nói, cậu ấy cũng hoàn toàn không thích hợp nữa.”

    Tôi nhếch môi, thể hiện ra độ cong máy móc mà chẳng có ý cười: “Tôi không thích hợp, vậy cô Ninh thì hợp sao?”

    Giống như để đối phó tôi vậy, cách vách trong một phòng khác vang lên tiếng Ninh Ngọc khóc đến khàn cả giọng.

    Trong tiếng an ủi lờ mờ của những người khác, cục trưởng già cười khổ: “Tiểu Ngọc đứa nhỏ này…… cô Thẩm, tôi thừa nhận, trong việc xử lí chuyện liên quan đến con bé, chúng tôi đúng thật có mất đi chừng mực.”

    “Có lẽ vì ba mẹ của nó là chiến hữu cũ đã hi sinh, bất luận là tôi hay Xuyên Bách đều có một chút dung túng cho nó.”

    “Nếu xúc phạm đến cô, cô Thẩm, tôi xin nói tiếng xin lỗi trước với cô.”

    “Chung Lỗi trước kia tiết lộ chuyện riêng tư của cô, chúng tôi đã tiến hành cách chức, khai trừ cậu ta, ghi vào hồ sơ.”

    Ông ấy tạm dừng ở đây một lát rồi mới tiếp tục: “Đối Tiểu Ngọc mà nói, sau khi ba mẹ rời đi, Xuyên Bách là người nhà cuối cùng của nó. Nhưng tôi biết, trong lòng Xuyên Bách, người từ đầu đến cuối cậu ấy muốn kết hôn chỉ có mình cô.”

    16

    Chu Xuyên Bách và Ninh Ngọc thật sự là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

    Ba Chu Xuyên Bách mất sớm, mẹ anh chết trong nhiệm vụ càn quét băng đảng.

    Năm ấy, anh chỉ mới mười một tuổi.

    Ba mẹ Ninh Ngọc là đồng nghiệp của mẹ anh nên Chu Xuyên Bách mới thường tiếp xúc với Ninh Ngọc.

    Sau khi anh tốt nghiệp Học viện Cảnh sát, bước vào Cục cảnh sát, ba Ninh Ngọc biến thành thầy của anh.

    Cho đến 5 năm trước, ông ấy và vợ hi sinh trong vụ án chấn động cả nước.

    “Chúng tôi không dám nói tin này với Tiểu Ngọc nhưng con bé thông minh, vẫn biết được tường tận.”

    Tôi im lặng, chăm chú nhìn cục trưởng già với mái tóc hoa râm.

    Trong giọng ông ấy có cái thở dài: “Con bé bệnh rồi, trầm cảm nặng, từng đòi tự sát rất nhiều lần, cuối cùng nhờ vào sự bầu bạn của Xuyên Bách mới vượt qua Tôi nhớ Xuyên Bách nói với tôi, đời này của cậu ấy chưa từng có hi vọng xa vời như sống thọ hay chết tại nhà, cũng không muốn dính líu bất kì ai. Cho nêu Tiểu Ngọc với cậu ấy mà nói, chỉ có thể là người nhà, không có khả năng nào khác.”

    “Nhưng thật ra kết hôn là con đường duy nhất để biến hai người không có huyết thống thành người một nhà hợp pháp.”

    “Bởi vì bệnh tình của Tiểu Ngọc, cộng thêm thân phận đặc biệt, chúng tôi đúng thật dung túng quá đà.”

    “Ba năm trước lúc biết tin Xuyên Bách còn sống, mọi người rất bất ngờ. Khí đó bệnh của Tiểu Ngọc tái phát, chúng tôi không dám để con bé kích động, chỉ có thể thông qua nó tìm đến cô ——”

    Dường như cục trưởng già đã rất lâu chưa nói nhiều đến vậy.

    Đến cuối, ông ấy chống tay lên bàn, ho khan dữ dội.

    Tôi đứng đối diện ông ấy, theo bản năng tìm kiếm khắp nơi, lấy được ly nước đưa qua.

    Ông ấy xua tay: “Không cần…… Bệnh cũ thôi. Cô Thẩm, có phải trước nay cô chưa thấy qua bàn làm việc của Xuyên Bách không?”

    Ông ấy dẫn theo tôi rời khỏi.

    Đi ngang qua nhóm cảnh sát nhỏ đang chờ xuất phát.

    Đi ngang qua Ninh Ngọc khóc đến khàn giọng.

    Bước vào một văn phòng sạch sẽ đơn sơ.

    Cửa sổ lá sách được kéo lên, ánh đèn bừng sáng.

    Kéo ngăn kéo ra, bên trong có một khung ảnh nho nhỏ.

    Ảnh chụp là tôi đang mặc váy cưới đuôi cá, mày còn đang chau lại với nét mặt dường như đang giận.

    Tôi lập tức nhớ lại.

    Đây là đêm trước ngày tôi và Chuy Xuyên Bách đính hôn.

    Anh cùng tôi đi thử váy cưới.

    Ai ngờ vì chủ tiệm sai sót, đưa chiếc váy tôi ưng ý đến chi nhánh khác cho khách thử, còn tôi chỉ có thể mặc mẫu dự phòng.

    Tôi rất không vui, cãi cọ với nhân viên cửa hàng mấy câu.

    Chỉnh lại tà váy xong, lúc quay lại đã thấy Chu Xuyên Bách đưa điện thoại lên, nhắm ống kính ngay tôi.

    Tâm trạng của tôi không tốt, giọng điệu có hơi lạnh lùng: “Có gì để chụp đâu chứ? Em còn đang bực bội đây này.”

    Anh cong môi cười.

    Xong khi ấn nút chụp anh mới lại nắm tay tôi:

    “Em giận cũng đẹp.”

    17

    Tôi ôm khung ảnh vào lòng, cả người run rẩy còn nước mắt cứ thế chảy xuống.

    Nó như bong bóng xà phòng, từng cái từng cái vỡ tan bên tai.

    Cách một màn sương mông lung, tôi nghe thấy giọng của cục trưởng già:

    “Bởi vì kẻ địch liên quan đến một vài giao dịch xuyên quốc gia trái pháp luật, thậm chí có cả tiết lộ tình báo. Xuyên Bách xem như là người hiểu mối quan hệ bên trong tham gia vào hành động tuyệt mật này, đến chúng tôi cũng không biết hành tung cụ thể của cậu ấy.”

    “Cô Thẩm, nhiệm vụ này so với tưởng tượng của cô còn phức tạp, nguy hiểm hơn.”

    “Hôm nay từ khi rời khỏi đây, cô hãy xem như tất cả đã kết thúc, cô chưa bao giờ biết người tên Chu Xuyên Bách này.”

    “—— đây là lời cuối cùng cậu ấy muốn nói với cô.”

    18

    Khi tôi rời khỏi Cục cảnh sát, màn đêm vẫn theo lẽ thường buông xuống.

    Mặt tôi không biểu cảm, tay đút vào túi áo khoác, đi nhanh về phía trước.

    Ngoại trừ hốc mắt đỏ bừng thì không có lỗ hổng nào.

    Nhưng tôi biết.

    Chỉ có tôi biết.

    Bức ảnh chụp rút ra từ khung ảnh đơn giản, là thứ đang cách làn da, máu thịt một lớp vải áo sơ mi mỏng, đang chôn chặt trong ngực tôi.

    Nó và vết sẹo còn chưa khép miệng trên cổ, cùng chiếc nhẫn bạch kim mỏng manh trên ngón áp út của tôi.

    Là những vật cuối cùng liên quan đến Chu Xuyên Bách trên người tôi.

    Tôi đi dọc theo con phố không người.

    Sương dần đọng lại trên phiến lá xanh, ánh đèn đường bị tôi bỏ lại phía sau, đoàn tàu đêm ngẫu nhiên xẹt qua như một cái bóng.

    Lúc đi đến gần ngã tư đường, mặt trời đã mọc lên ở phía Đông.

    Dòng người đông đúc.

    Tôi ngơ ngác nhìn băng ghế dài trống không ở đằng xa xa.

    Giống như có người ngồi ở đó ngẩng đầu nhìn tôi.

    Anh nói: “Thật muốn uống rượu xong rồi đến tìm em, nói không chừng nhờ men say sẽ danh chính ngôn thuận hơn.”
     
    Gõ Cửa Trái Tim - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
    Chương 4: Hoàn


    19<b>
    Đên hôm nay tôi say khướt.

    Ôm bình rượu cuộn tròn trên bệ cửa sổ lót lông mềm.

    Ngoài cửa sổ trăng rằm tỏa sáng, tôi dần nhắm mắt, hòa vào khoảng trời u tối.

    Trong chiều không gian đó, tôi lại mơ thấy Chu Xuyên Bách.

    Khi biết anh cũng là vào một đêm có ánh trăng chiếu rọi thế này.

    Có hơi khác một chút vì hôm đó là sinh nhật tôi.

    Tăng ca xong tôi siết chặt áo khoác ra khỏi công ty, nhiệt độ ngoài trời đã xuống âm.

    Tôi mua hai lon bia và một ly Oden nóng hôi hổi ở cửa hàng tiện lợi gần đó.

    Ngồi bên lề đường, dự định cứ thế cho hết ngày.

    Còn chưa kịp ăn miếng nào đã bị Chu Xuyên Bách đột nhiên đi ngang đá ngã.

    Tôi ngẩng đầu, dưới ánh trăng nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng thê lương của anh.

    “…… Xin lỗi.”

    Trong một giây ngắn ngủi, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu tôi.

    Hợp đồng mình theo suốt bốn tháng bị em vợ của cấp trên cướp công.

    Trên bàn rượu bị khách hàng đùa bỡn một cách đáng ghét, làm bộ say đặt tay lên đùi tôi.

    Còn có hàng tấn những chuyện khác.

    Trong chốc lát lí trí bị cướp mất.

    Lúc Chu Xuyên Bách lấy ra kẹp tiền cũ nát, nói “Bao nhiêu tiền tôi đền cho cô”.

    Ta bỗng đứng bật dậy, cầm nửa lon bia còn lại hất hết vào mặt anh.

    Sau đó nhìn anh khiêu khích: “Không cần, cứ đền như vậy đi.”

    Đây là khởi đầu không vui vẻ.

    Tôi dựa vào bất hạnh của mình mà giận cá chém thớt, phóng đại chút sai lầm nhỏ nhặt.

    Khi đó tôi hoàn toàn không ngờ được.

    Giữa chúng tôi còn có sau này.

    20

    Sau đó tôi gặp lại Chu Xuyên Bách rất nhiều lần.

    Lần thứ hai, trước lúc tan làm.

    Anh cầm một ly Oden nóng hôi hổi trên tay, đột nhiên xuất hiện ở quầy lễ tân công ty tôi.

    “Phiền cô giúp tôi tặng cho Thẩm Mộng Hòa công ty cô.”

    Nếu nói về vẻ bề ngoài, anh thật sự hơn người, dáng người gầy cao gần 1m9, vai rộng chân dài.

    Dù cho tôi là người trước nay vừa hay bắt bẻ vừa cay nghiệt cũng không tìm ra bất kì điểm trừ nào từ gương mặt này.

    Chiếc áo hoodie đang mặc này hơi ngắn, giơ tay sẽ lộ ra vòng eo rắn chắc, dường như còn có đường cơ số 11.

    Cô lễ tân đưa Oden cho tôi, sáp lại gần bà tám: “Tiểu Thẩm, đó là bạn trai em phải không?”

    Qua mấy câu miêu tả ngắn gọn chuẩn xác của cô ấy, tôi đứng lên nhanh chóng đuổi theo.

    Trong chuyến thang đi xuống, tôi nhìn chằm chằm Chu Xuyên Bách.

    “Anh có ý gì vậy?”

    “Tôi đền cho cô.”

    Tôi không nghĩ chuyện sẽ phát triển thành thế này nên có hơi bất ngờ: “…… Hôm qua anh đã đền rồi.”

    “…… Ồ.”

    Anh đáp.

    Tiếp sau lại như nghĩ gì đó, anh nói: “Cái đó không tính, cô chỉ đang phát ti3t mà thôi.”

    “Vậy nên thứ tôi nên đền sẽ không thiếu.”

    Thang máy ngừng lại ở lầu một, cửa mở ra, bên ngoài có vài người đang đợi chúng tôi bước ra.

    Chu Xuyên Bách vẫy tay với tôi: “Không còn gì nữa, cô Thẩm, tạm biệt.”

    Anh ra khỏi mọi người liền bước vào, tôi bị ép vào một góc lên lầu, như cá mòi bị dìm trong sốt cà chua.

    Trước nay tôi luôn như vậy nên đã quen rồi.

    Nhưng giờ khắc này, trong lòng tôi đột nhiên bùng lên ngọn lửa, có thứ gì đó như kíp nổ sắp bùng cháy.

    Số lần chạm mặt càng ngày càng nhiều, tôi biết anh tên Chu Xuyên Bách, công việc hiện tại là giao cơm, chủ yếu phụ trách công ty chúng tôi và các khu nhà lân cận.

    “Người đẹp vậy mà làm việc này thì lãng phí quá đi mất.”

    Tôi ôm lon bia ngồi trên ghế, cằm tựa trên lưng tựa: “Anh có ý định làm hotboy mạng gì không? Tôi có thể giúp anh lập kế hoạch.”

    Lúc này đây, Chu Xuyên Bách im lặng hồi lâu.

    Anh lau khô chiếc ly vừa rửa sạch, sau đó mới nhẹ giọng đáp: “Không được.”

    “Trước kia tôi từng bị thương, nhiều chuyện quá khứ đã không còn nhớ.”

    “Nhưng trong tiềm thức luôn có giọng nói nói tôi đừng xuất đầu lộ diện.”

    21

    Tôi luôn biết mình không phải là người dịu dàng ngây thơ gì cho cam.

    Tôi đen tối ích kỷ, vừa cực đoan vừa điên loạn.

    Chu Xuyên Bách dù mất trí nhớ vẫn có thể duy trì bản tính mộc mạc nhất là trọng tình trọng nghĩa, so với tôi đúng là người của hai thế giới.

    Sau khi chúng tôi thành đôi, phần lớn thời gian đều là anh nhường tôi.

    Mãi đến một lần tôi và đơn vị liên quan tranh giành một hạng mục, mấy ngày liền cười xòa uống rượu với khách, quên mất Chu Xuyên Bách dặn tôi nhất định phải về nhà sớm.

    Anh chờ ở nhà đến khuya, sau đó ra ngoài tìm tôi.

    Chúng tôi cãi nhau dưới ánh đèn đường lờ mờ.

    Anh hơi chau mày, dù cãi nhau vẫn kiềm nén cảm xúc: “Thẩm Mộng Hòa, rốt cuộc là ai dạy em không biết xấu hổ như vậy?”

    Câu này thật ra chẳng nặng nề nhưng lại như một cây kim xuyên qua đầu ngón tay, chạy theo mạch máu hướng lên trên, đâm thẳng vào tim.

    Tôi không chảy giọt máu này nhưng lại đau đến phát run.

    “Không ai dạy, tôi trời sinh như thế.”

    Tôi cong môi cong mắt, nở nụ cười tươi như ánh mắt trời với anh: “Chu Xuyên Bách, anh trông mong một người từ năm mười tuổi đã bị cha dượng liên tục c**ng hi3p biết liêm sỉ là gì à? Đây là ngày đầu tiên anh biết tôi là người xấu tính hả?”

    “Bây giờ hối hận, thấy tôi ghê tởm, vậy lúc trước anh nghĩ gì?”

    Cả người anh cứng trong ánh nhìn mỉa mai của tôi.

    Tôi tạo vỏ bọc hùng hổ nhìn anh, trong lòng thầm đoán câu tiếp theo của anh là gì.

    Và tôi phải đáp trả thế nào để làm mình không thất bại quá thảm hại.

    Nhưng cái chờ tôi chỉ là cái ôm đột phát của Chu Xuyên Bách.

    Cùng giọt nước mắt ấm nóng của anh rơi trên cổ tôi.

    Chu Xuyên Bách chưa từng tiêm một mũi thuốc tê, chưa từng rơi giọt nước mắt nào giờ lại ôm chặt, chôn mặt trong hõm vai tôi, bất thanh bất động khóc.

    Anh như đang nghẹn ngào: “Xin lỗi, xin lỗi, A Hòa, là anh sai rồi.”

    “Đừng nói những lời này.”

    “Đừng nói những lời tổn thương mình.”

    Không biết làm sao mà tôi sững sờ trong lồ ng ngực anh.

    Trên thực tế, Chu Xuyên Bách không phải là mối tình đầu của tôi.

    Trước anh tôi đã từng có vài người bạn trai, nhưng chưa có ai như vậy.

    Sẽ trong lúc chúng tôi cãi nhau, vì tôi xé rách vết thương của mình để phản kích mà đau lòng đến rơi nước mắt.

    Tôi th ở dốc, cảm thấy trái tim vừa ấm áp cũng vừa đau đớn.

    Mãi đến khi Chu Xuyên Bách buông tôi ra, lấy một hộp nhung từ trong túi áo khoác.

    Trên đó có một chiếc nhẫn rất rất nhỏ.

    Anh nói: “A Hòa, chúng ta kết hôn đi.”

    Sau khi về nhà tôi mới biết, anh đã trang trí tỉ mỉ nhà cửa rất lâu.

    Bong bóng, biển hoa, đèn ngôi sao.

    Tối hôm nay Chu Xuyên Bách định cầu hôn tôi.

    “Tuy anh không nhớ chuyện quá khứ nhưng ít ra tương lai xán lạn —— A Hòa, anh muốn cùng em đi hết quãng đời còn lại.”

    Quãng đời còn lại.

    Một cụm nặng ngàn cân.

    Trong đêm điên cuồng đó, tôi đẩy Chu Xuyên Bách xuống sàn nhà đầy hoa, cánh hoa nát tươm, chất lỏng nhuộm đỏ áo sơ mi, bám vào da.

    Ấm áp ôm hết tất cả quá khứ, ký ức đau khổ.

    Tôi thật sự cho rằng chúng tôi có thể cùng nhau đi đến ngày cuối cùng của cuộc đời.

    22

    Nhưng số mệnh thường vô thường.

    Vào hôm trước ngày chúng tôi đính hôn, Chu Xuyên Bách vì cứu tôi mà bị một bệnh nhân tâm thần đâm phải.

    Trên đường đến bệnh viện, trước khi rơi vào hôn mê.

    Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt đang run lên của tôi, há miệng th ở dốc, khó khăn nói ra mấy chữ: “A Hòa, hình như anh nhớ ra…..”

    “—— anh là một cảnh sát.”

    Câu này gắn liền với cuộc đời của anh, từ sống đến chết.

    23

    Mấy hôm trước ngày trừ tịch, tin tức xác nhận hoàn toàn mất liên lạc với Chu Xuyên Bách được truyền về.

    Tôi ngồi trên băng ghế dài dưới khu nhà, nhìn mấy đứa bé chơi pháo hoa cách đó không xa.

    Một cái pháo nho nhỏ, kíp nổ được đốt cháy.

    Vài giây sau sẽ xoay tròn, liên tiếp tạo ra những tia lửa trong trên mặt băng nhân tạo.

    Sau khi nhận được điện thoại, tôi im lặng hồi lâu, không hề trả lời, cứ thế cúp mặt.

    Sau đó tôi đứng lên qua đó.

    Cô bé dẫn đầu nghe thấy tiếng động nên quay đầu nhìn tôi.

    Cô bé tốt bụng nói: “Chị ơi, chị cũng muốn chơi ạ?”

    Tôi gật đầu, cô bé lập tức đưa cho tôi một cái.

    Ngọn lửa run run trong gió đốt cháy kíp nổ.

    Cô bé nhỏ lùi về phía sau vài bước, nóng lòng đến mức hét to:

    “Chị ơi, mau ném đi!”

    Chỉ qua mấy giây, ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay của tôi, đốt cháy máu thịt.

    Cái đau và mùi cháy khét cùng xộc lên, trong một chốc đã ngập trong đầu.

    Pháo hoa rực rỡ xuất hiện trong giây lát.

    Cũng như một đời ngắn ngủi nhưng huy hoàng của Chu Xuyên Bách.

    Trong bóng tối, mấy đứa bé nhìn tôi giống như kẻ điên, sợ hãi lùi về phía sau.

    Tôi rủ mắt nhìn bàn tay máu thịt lẫn lộn, chầm chậm mỉm cười.

    24

    Lúc được đưa đến bệnh viện, máu trên vết thương đã đông lại.

    Máu và da thịt trộn lẫn, nhìn qua rất đáng sợ.

    Bác sĩ dùng bôn gòn thấm cồn sát trùng, vừa xử lí vết thương vừa hỏi:

    “Đã là người lớn như vậy rồi sao chơi pháo còn để mình bị thương nặng đến vậy?”

    Tôi suy nghĩ: “Tôi chỉ muốn thử xem lúc trúng đạn có phải cũng đau như vậy không.”

    Ông ấy không nói gì nữa, cắm đầu xử lí vết thương, mãi đến khi băng bó xong mới buồn phiền nói thêm: “Đã xử lí xong vết thương rồi, nếu cô rảnh có thể đến khoa Tâm lí trên lầu thăm khám.”

    Tôi rủ mi, chỉ cảm thấy vết thương sau khi được băng bó, cảm giác đau đớn cũng mơ hồ như cách một màn sương.

    Mông lung, không rõ ràng.

    Từ ngày đó đến nhiều năm về sau, cảm giác của tôi đối với thế giới bên ngoài đều như thế.

    Bởi vì tính chất nhiệm vụ quá đặc biệt, phạm vi liên quan cực lớn nên yêu cầu bảo mật vô cùng cao.

    Chu Xuyên Bách và những chiến hữu khác cứ thế âm thầm biến mất khỏi thế giới một cách bí ẩn.

    Không một ai biết.

    Ba năm sau vào một ngày nào đó, tôi từ miệng của một cảnh sát trẻ tuổi nghe được tin Ninh Ngọc kết hôn.

    Viên cảnh sát ngây ngô lúc trước đi theo Chu Xuyên Bách giờ đã là đội trưởng đội cảnh sát hình sự vừa nhậm chức.

    Cậu ấy nói Ninh Ngọc muốn gặp tôi.

    Tôi gặp mặt Ninh Ngọc ở phòng bao riêng của quán cà phê gần Cục cảnh sát.

    Khi cô ta nhìn tôi, trong mắt vẫn chất chứa hận thù ngày nào.

    Tôi thật sự tò mò, không nhịn được hỏi cô ta: “Rốt cuộc cô có tư cách gì hận tôi vậy? Lúc trước là cô nói gà nói vịt, bịa đặt chuyện Chu Xuyên Bách đính hôn với cô; cũng là người gợi ý bọn họ đi điều tra xem tôi có phải đặc vụ không, sai khiến Chung Lỗi tiết lộ thông tin riêng tư của tôi cho phóng viên. Bây giờ cô sắp kết hôn rồi, người chồng tương lai của cô có biết cô ngày nhớ đêm thương một người vốn không thích mình không?”

    “Cô câm miệng đi! Cô nói bậy!”

    Cô ta hét lên chói tai: “Nếu không phải cô nhân lúc đó mà xuất hiện thì tôi đã kết hôn với anh Xuyên Bách từ lâu rồi. Anh ấy cũng sẽ không nhận nhiệm vụ này để rồi không rơi vào kết cục như hiện tại!”

    “Là do cô hại chết anh ấy!”

    Câu này như lưỡi dao xẹt ngang, cắt rách màng nhĩ, máu chảy đầm đìa.

    Não tôi ong ong, lí trí hoàn toàn biến mất.

    Tôi đứng lên vòng qua bàn, nắm cổ áo Ninh Ngọc xách cô ta đến trước mặt mình.

    Nói từng chữ từng chữ: “Anh ấy không chết.”

    Người Ninh Ngọc tỏa ra hương ngọt nị mũi, cô ta nhìn tôi một cách hung tàn: “Thẩm Mộng Hòa, cô lừa mình dối người cái gì? Nhiệm vụ đó vốn thập tử vô sinh[1], trong lòng cô cũng hiểu rõ rồi, nếu không phải mạng của cô bị uy h**p thì anh ấy vốn không dấn mình vào nguy hiểm!”

    [1] Tỉ lệ sống không có bao nhiêu, dường như chắc chắn sẽ chết.

    Đã rất nhiều năm.

    Cho đến hôm nay tôi vẫn nhớ rõ tối hôm đó, người mặt sẹo đó rướn ra cười có diện mạo thế nào.

    Nhưng khi cô ta nói đến đây, trái tim vốn đập loạn nhịp lại trở nên tĩnh lặng.

    “Cô sai rồi, anh ấy không phải vì mạng sống của tôi bị uy h**p mà vì nó ảnh hưởng đến nhân dân mà anh ấy đã thề bảo vệ.”

    “Anh ấy nhận nhiệm vụ này vì anh ấy vốn là một người của chính nghĩa, một người dũng cảm. Tôi chính vì anh ấy là người như vậy nên mới đem lòng yêu.”

    “Ninh Ngọc, cô tự xưng mình là thanh mai trúc mã 20 năm của anh ấy nhưng vốn chẳng hiểu anh ấy. Cái thích của cô vừa ích kỉ nông cạn lại vừa ngạo mạn, chẳng qua cô là một dây leo, luôn phải leo lên một cái gì đó mới có thể sống được, trước kia là ba mẹ cô, sau là Chu Xuyên Bách, hiện tại là người đàn ông sắp kết hôn với cô.”

    “Dù sao ai cũng vậy.”

    Câu cuối cùng của tôi vừa dứt, dáng vẻ giả vờ bình tĩnh của Ninh Ngọc tiêu tan.

    Cô ta không còn sức cãi lại, trong lúc tôi nắm cổ áo cô ta, cô ta thật sự giống một dây leo yếu đuổi.

    Không có vật để quấn quanh thì không là gì cả.

    Tôi chán ghét buông tay, đứng thẳng lên sửa sang lại cổ tay áo hơi nhăn nhúm: “À còn nữa, cuộc đối thoại hôm nay của chúng ta tôi đã ghi âm lại hết, tiếp theo sẽ gửi cho đối tượng kết hôn của cô. Không cần cảm ơn tôi đâu cô Ninh.”

    25

    Sau đó tôi nghe nói Ninh Ngọc vẫn kết hôn.

    Chỉ là người đó không phải là người lúc đầu.

    Thế giới đúng là bất công.

    Người ngu xuẩn, nham hiểm như cô ta lại sống tốt đến vậy.

    Mà Chu Xuyên Bách và chiến hữu không rõ sống chết, lẳng lặng không tiếng động biến mất khỏi thế giới.

    Không có bất kì ai biết.

    Nhưng tôi vẫn không cam tâm.

    Tôi vẫn đang đợi.

    Chờ một tia hi vọng, chờ gặp lại ánh mặt trời.

    26

    Sáng hôm nay bảng tin phát sóng những sự kiện diệt trừ thế lực đen lớn nhất trong mười năm gần đây.

    Một thế lực đen nào đó liên quan đến ba mươi quốc gia đã bị diệt trừ hoàn toàn.

    Cuối cùng tên họ của những anh hùng vốn không thể bước ra ánh sáng đã được công bố.

    Trong bảng tin, đứng đầu danh sách thật dài, tôi thấy tên của Chu Xuyên Bách.

    Mọi việc anh làm, sự hi sinh cao cả của anh cuối cùng cũng được người khác biết.

    trao tặng huân chương chiến công hạng nhất.

    Tôi đứng trong toa tàu chật kín người, nhìn TV được treo trên vách.

    Người bên cạnh bàn luận sôi nổi.

    “Trời ạ, giỏi thật.”

    “Cảnh sát họ Chu đó đẹp thật!”

    “Không biết trước khi anh ấy chấp hành nhiệm vụ đã có người yêu chưa nhỉ? Đã qua lâu như vậy, không biết người yêu của anh ấy có nghĩ anh ấy đã đi đâu hay không?”

    Trái tim lạnh băng của tôi vì một câu của người xa lạ mà vỡ tan tành.

    Tôi siết tay cầm, hốt hoảng nhớ ra hình như hôm nay là sinh nhật mình.

    Rất lâu rất lâu trước kia, lần đầu tôi gặp Chu Xuyên Bách cũng là vào ngày này.

    Năm nay tôi đã 31 tuổi.

    Tôi vừa xuống tàu đã mua vé máy bay gần nhất.

    Khi trở về thành phố thuở vừa gặp nhau, mặt trời đã ngả về phía Tây.

    Ánh mặt trời đẹp lạ thường nhuộm vàng tầng tầng lớp lớp mây trắng.

    Theo trí nhớ tôi tìm đến công ty ấy, phát hiện ra cửa hàng tiện lợi đó vẫn chưa bị dỡ bỏ.

    Chỉ là vì thời gian đã lâu nên thoạt nhìn có hơi cũ kĩ.

    Tôi vào trong mua hai lon bia, chọn một ly Oden rồi ra lề đường ngồi.

    Khi kéo nắp lon, bọt bia trào ra đầy tay.

    Khi tôi luống cuống tìm khăn giấy, điện thoại trong túi bỗng rung lên điên cuồng.

    Giây tiếp theo, một đôi bốt bao lấy bắp chân thon gọn ngừng trước mặt tôi.

    Người đó vô tình đá ngã ly Oden.

    Trái tim giống như bị ai bóp chặt, tôi từ từ ngẩng đầu.

    Trước mắt là một gương mặt với vết sẹo dữ tợn vắt ngang, nhưng đôi mặt vẫn sáng như sao mờ trong đêm đông.

    Anh nói: “Xin lỗi, anh đền cho em.”

    “Anh đem anh đền cho em.”<b><i>Hết</i></b>
     
    Back
    Top Dưới