[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Gl] Pháo Hoa Rực Rỡ - Mây
Chương 19: Ai làm gì ai?
Chương 19: Ai làm gì ai?
Cửa phòng tắm bật mở, hơi nước tràn ra hoà cùng mùi sữa tắm còn vươn trên da.
Lâm Hạ Vi bước ra, chiếc khăn tắm vắt hờ trên vai, vừa lau tóc vừa ngó quanh phòng khách yên tĩnh đến lạ thường, Lâm Hạ Vi dự cảm chẳng lành: "Đan Chi đâu rồi?"
Không ai trả lời.
Cảm giác bất an chạy dọc theo sống lưng làm Lâm Hạ Vi rùng mình, quả nhiên linh cảm của cô không sai, một chai rượu từ sopha đang chầm chậm lăn về phía chân cô, cuối cùng dừng lại với một tiếng "cạch".
"Tequila...?"
Ngoài sân sau, Đào Đan Chi đứng trước sào phơi quần áo, dáng người xiêu vẹo, sắc mặt nghiêm trọng, cảnh giác nhìn như thể đang chuẩn bị sáp là cà*.
*sáp lá cà: hai bên lực lượng đánh cận chiến.
Đối diện trực tiếp với Đào Đan Chi là chiếc áo thun đen in hình bốn cô gái.
Nó đung đưa trên sào trông rất là trêu ngươi: "Các cô nhìn tôi gì kiểu đó?
Hả!"
Đào Đan Chi nheo mắt, tầm nhìn lảo đảo dời xuống dòng chữ hồng bên dưới, đọc từng chữ một: "Black...pink?"
Một cuộc đối đầu không cân sức giữa Blackpink và lớp trưởng Chi.
"ĐÀO ĐAN CHI!"
Con mèo nhà xóm đang ngủ trên lan can bị tiếng hét như trời giáng của Lâm Hạ Vi doạ cho xù lông nhảy dựng, may mà hoàng thượng có chín cái mạng, nếu không đã bay xuống tầng dưới.
Lâm Hạ Vi lao ra sân, chân trần giẫm trên nền xi măng, kéo Đào Đan Chi tránh xa khỏi cái áo, quyết tâm bảo vệ idol: "Không được đụng vào mấy chị của tôi!"
"Chị của cậu dám trừng mắt tôi!"
Đào Đan Chi gạt tay cô ra, nhất quyết muốn với lấy chiếc áo: "Nói cho tôi biết, chị của cậu là ai?
Tại sao tôi chưa gặp bao giờ?"
"Chị tôi xuất khẩu lao động bên Hàn, làm sao cậu biết được!"
Lâm Hạ Vi vớ đại một lý do, điều quan trọng bây giờ là phải kéo con trâu nước này vào nhà.
Nếu cứ tiếp tục giằng co ồn ào, kiểu gì cũng bị hàng xóm báo chính quyền hốt cả lũ lên phường.
"Mau đi ngủ đi, mai trễ học bây giờ."
Từ khoá "trễ học" thành công xoa dịu cơn điên của Đào Đan Chi, cô dừng lại một nhịp, rồi ngoan ngoãn để Lâm Hạ Vi dắt tay vào nhà.
Trước khi đi còn không quên ngoái đầu lại, chòng chọc nhìn bốn cô gái trên áo thun bằng ánh mắt đe doạ: "Để tôi bắt gặp lần nữa."
Hình tượng Đào Đan Chi mà Lâm Hạ Vi khổ cực xây lại sau sự kiện ở tiệm net một lần nữa bị con ma men đốt thành tro bụi.
Cả thế giới lúc này như có thù với Đào Đan Chi, cô đụng đâu chữi đó.
Có lẽ bản chất hướng nội khiến cô ép mình vào cái khung hoàn hảo đã được thiết kế sẳn, mà tác dụng của cồn chính là chìa khoá, thành công đánh thức con thú trong Chi.
Đào Đan Chi đứng chắn trước chậu cây đặt cạnh sofa, cả người lắc lư, hai mắt đong đưa không có quỹ đạo, rồi bất ngờ giơ ngón tay giữa lên: "Cút."
"Nè nè nè nè, đừng có đá nó!"
Lâm Hạ Vi hoảng hốt la thất thanh.
"Cốp"
"Ai daaaa..."
Đào Đan Chi ôm cái chân đau, nhảy lò cò hai bước rồi mất thăng bằng đổ rầm xuống sofa.
Lâm Hạ Vi chưa kịp thở ra, cô nàng đã bật dậy như lò xo, không cẩn thận đá thêm một cú vào chân bàn.
"Ai da...
đứa nào lại dám cản đường đấy!?"
"Aish!
Coi chừng vấp cái thảm."
"Mẹ..."
"Đừng có chạy hướng đó!"
"AI DA"
"Cẩn thận cái đèn bên phải!"
"Bên phải... là bên nào?"
"Bên phải!
Tôi nói bên phải mà!"
Đáp lại nổi tuyệt vọng của Lâm Hạ Vi là một tiếng "rầm".
"Đau chết được."
Đào Đan Chi ôm đầu, tức giận ngồi bẹp xuống sàn, bỗng nhiên bật khóc tức tưởi đến lạc giọng: "Tại sao ai cũng chống lại tôi vậy."
Cảm xúc của Đào Đan Chi biến đổi từ giận dữ sang tủi thân nhanh đến mức Lâm Hạ Vi choáng váng.
Lại nói cô không biết dỗi người khác, chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng vuốt lưng cô ấy: "Cái đó...có phải mụ điên kia đánh không?"
Thà rằng cứ để cô khóc một mình, tự nhiên có Lâm Hạ Vi bên cạnh dỗ dành, Đào Đan Chu khóc càng dữ hơn: "Bả dám sao?
Giỏi nhất là ở sau lưng ba tôi mách lẻo."
"Bà ta nói tôi giao du bạn xấu, suốt ngày lêu lỏng không biết đường về."
"Tại sao cậu không giải thích?"
Lâm Hạ Vi cau mày.
"Giải thích làm gì?
Ba tôi chỉ nghe lời bà ta."
Đào Đan Chi cười khẩy, bàn tay rung lên, chộp lon bia lăn dưới đất, ném mạnh vào tường: "Rồi còn giáng cho tôi một bạt tay."
"Lần đầu...hic.."
Đào Đan Chi nấc một cái, giọng đứt đoạn: "Lần đầu ba tôi đánh tôi, lại vì con đàn bà khác mà đánh tôi."
Lâm Hạ Vi nghe xong lửa giận đã xông tới não, miệng lưỡi Trương Ngọc Kiều cay độc thế nào cô biết rõ.
Cô không đành lòng kéo Đào Đan Chi vào lòng : "Đừng khóc, yên tâm con mụ đó thế nào cũng bị trời phạt."
"Trời phạt?"
Đào Đan Chi ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe nhìn cô: "Bao nhiêu năm qua, bà ta vẫn sung sướng thảnh thơi, muốn tiền có tiền, có người hầu kẻ hạ, như vậy là trời phạt à?"
Cô cười khan nói tiếp: "Nghĩ lại người bị trời phạt chính ra là tôi đây nè, nếu không tại sao mỗi ngày đều sống vật vả như vậy."
Cảm xúc Lâm Hạ Vi dao động mãnh liệt, bao năm trưởng thành trong cô độc, không xen vào đời tư của người khác là nguyên tắc sống của cô.
Vậy mà hôm nay, nguyên tắc ấy lại hoá vô nghĩa khi người trong lòng đang rung lên vì tủi nhục: "Tôi hứa với cậu, không cần đến ông trời, tôi sẽ khiến bà ta trả giá trước khi tôi rời đi."
"Rời đi?"
Đào Đan Chi hoang mang chớp mắt: "Cậu đi đâu?"
"Tôi..."
"Đau."
Đào Đan Chi ôm trán cúi đầu khóc thút thít.
"Đau chỗ nào để tôi xem."
Lâm Hạ Vi nâng mặt cô ấy lên, hiếm hoi Đào Đan Chi ngoan ngoãn phối hợp ngẩng đầu.
"Ở đây."
Đào Đan Chi tự vén tóc mái, chỉ chỉ lên trán.
Hai má cô đỏ ửng vì rượu, khoé mi phủ một tầng hơi nước long lanh, dáng vẻ tủi thân bĩu môi.
Lâm Hạ Vi cứng người, cảnh này thực quá sức chịu đựng, thầm cảm thấy may mắn vì mình thẳng.
Bằng không sớm đã trụ không nổi mà gãy.
Trên trán Đào Đan Chi chỉ có một vết đỏ không quá nghiêm trọng, nhưng dáng vẻ mèo con đáng thương làm nũng, đủ để nghị lực Lâm Hạ Vi sụp đổ.
Cô cúi xuống, chu môi thổi nhẹ lên trán cô ấy: "Thoải mái hơn chưa?"
Nói xong, Lâm Hạ Vi suýt chút tự cắn đầu lưỡi.
Tự dưng hỏi người ta có thoải mái không, câu này đặt ở tình huống nào cũng không sáng nổi.
Chết người ở chỗ Đào Đan Chi trong trạng thái mê man, ghé sát bên tai cô thổi khí: "Thoải mái~"
Lâm Hạ Vi ngượng nóng mặt, sợ đến nổi muốn đẩy cô ấy ra khỏi người mình, còn chưa làm ra thì gương mặt yêu kiều của Đào Đan Chi bỗng xuất hiện phản ứng lạ.
Cô ấy nhíu mày, hai má bồng lên, cổ họng phát ra tiếng đáng ngờ.
Lâm Hạ Vi tái mặt, hình như đã đoán được chuyện chết tiệt gì sắp xảy ra rồi
"Ngậm miệng lại cho tôi!"
Lâm Hạ Vi bịt chặt miệng Đào Đan Chi, tay kia túm cổ áo xách cô ấy vào phòng tắm: "Tôi cho cậu hai lựa chọn, một là nuốt xuống, hai là nhịn cho tới toilet."
"Khó...chịu."
"Tôi nhắc cậu!"
"Muốn ói"
"Cậu dám ói lên người tôi, tôi thề sẽ trấn nước cậu."
Trước kia nghe ai nói "Mười bảy bẻ gãy bẻ gãy sừng trâu" Lâm Hạ Vi sẽ cho nào nói phét, nay hữu duyên tận mắt chứng kiến thì cô xin dập đầu nhận sai.
Với sức lực của Đào Đan Chi hiện tại, e rằng mười trâu cũng không địch lại.
"Đừng huệ, làm ơn đừng tìm chị huệ!"
"Huệ~"
"ĐÀO ĐAN CHI!"
Sáng hôm sau,
Tia nắng đầu ngày len lỏi qua rèm vải rọi lên gương mặt mơ ngủ của Đào Đan Chi, cô tỉnh dậy trong cơn đau đầu âm ỉ, toàn thân đau nhức rã rời.
Đào Đan Chi khó khăn mở mi mắt nặng trĩu, vô định nhìn lên trần nhà.
Mất một phút để nhận ra đều quan trọng, đây không phải là phòng của cô.
Mùi hương xa lạ sộc vào mũi là tiếng còi báo động đánh thức não bộ đang đình chỉ.
Đại khái nhớ được đêm qua ở trên đồi uống một lon bia, về nhà Lâm Hạ Vi tìm được một chai rượu, sau đó...hình như không có sau đó.
Đào Đan Chi ngồi bật dậy, việc đầu tiên làm là kéo chăn nhìn vào bên trong, kiểm tra toàn thân: "Tại sao quần áo vẫn còn?"
Không đúng, Đào Đan Chi nhớ rõ bộ quần áo trên người, khác hoàn toàn với bộ Lâm Hạ Vi đưa cho cô tối qua.
Lúc này, bên cạnh bỗng có động tĩnh, một cái đầu nhỏ thò ra khỏi chăn, Lâm Hạ Vi tóc rối xù, nheo mắt nhìn Đào Đan Chi đang ngồi bần thần.
Dường như đã chọn xong kịch bản chắc tay, Đào Đan Chi không chút tình người đạp mạnh một cú khiến Lâm Hạ Vi còn mơ màng rơi "bịch" xuống giường: "Tại sao cậu lại chung giường với tôi!?"
"Pháp luật nào cấm tôi ngủ trên giường của mình?"
Lâm Hạ Vi lọ mọ bò lên lại, gương mặt tươi tắn như hoa nay đã héo tàn như cỏ dại ngoài đồng, giọng khàn khàn thều thào: "Cậu dằn vặt tôi cả đêm còn chưa đủ sao?"
Câu hỏi này nghe rất gì và này nọ, Đào Đan Chi cẩn thận nhìn kỹ Lâm Hạ Vi.
Hai mắt cô ấy thâm như gấu trúc, giọng đặc quánh đáng ngờ, cả người kiệt quệ không sức sống, khi đứng dậy tay còn đỡ lấy eo, tựa như tối qua vừa trải qua chuyện gì đó rất kịch liệt.
Trong đầu xoẹt qua một giả thuyết đáng sợ, Đào Đan Chi đỏ bừng mặt, hỏi ngược lại: "Tối qua tôi làm gì cậu?"
Một màn thảm hoạ từng cái từng cái tràn về bộ nhớ, con ngươi Lâm Hạ Vi co rút, khoé môi vẻ lên một độ cong lạnh lẽo: "Cậu nghĩ mình có tư cách hỏi tôi câu đó sao?"
Một câu không đầu không đuôi làm kịch bản trong đầu Đào Đan Chi biến hoá muôn hình muôn dạng, cô theo phản xạ che ngực: "Tôi thực sự làm gì cậu?"
"Tại sao cậu cứ cố chấp chuyện cậu phải là người làm gì tôi, chứ không phải là tôi làm gì cậu vậy hả?"
Lâm Hạ Vi đồng dạng kéo chăn che kín người: "Cậu hỏi vậy làm tôi tưởng tối qua xảy ra chuyện thật đó!"
"Rốt cuộc là có hay không?"
"Đương nhiên là không!"
Lâm Hạ Vi chụp cái gối ném vào mặt Đào Đan Chi, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đọc bản cáo trạng: "Nếu có chuyện xảy ra chính là cậu mượn rượu quậy banh nhà tôi, sau đó còn ói đầy lên người tôi.
Tấm thân ngọc ngà này phải vật lộn với cậu, hầu cậu thay quần áo."
Đào Đan Chi bắt được trọng điểm: "Cậu cởi đồ tôi?"
"Không thì sao?
Cậu nghĩ mũi tôi chịu đựng nổi cái mùi ói ở bên cạnh cả đêm?"
"Cậu nhìn của tôi từ trên xuống dưới?"
"Khụ...cũng không hẳn."
"Cậu lợi dụng sờ soạn tôi?"
"Không sờ thì thay đồ kiểu gì?
Vô lý!"
" Đó chính là quấy rối!"
Tôi cần luật sư!
Lâm Hạ Vi thật không hiểu nổi, người thoạt nhìn tâm bất biến như Đào Đan Chi sao có thể vẽ vời ra mớ lý luận vớ vẩn này chứ.
Trừ khi bị người khác tiêm nhiễm vào đầu mấy thứ kiến thức kỳ quái.
Nghĩ vậy, trong đầu đã có sẳn một cái tên: "Có phải dạo này Tú Anh đưa mấy thứ tà đạo cho cậu đọc không?"
Sao mọi chuyện lại rẻ sang hướng này, Đào Đan Chi cái hiểu cái không trả lời: "Tiểu thuyết ngôn tình."
"Thảo nào.. .haha khó trách khó trách" Lâm Hạ Vi khó vẽ nụ cười.
***
So với biết điểm thi giữa kỳ, tập thể lớp 12a1 còn đặc biệt quan tâm đến một vấn đề khác, chính là Đào Đan Chi mặc đồng phục của Lâm Hạ Vi.
Không chỉ vậy, có người còn thấy hai cô đèo nhau tới trường.
Chỉ một buổi sáng dư luận đã biến mối quan hệ của các cô thành đề tài nóng hổi.
Dù sao thì mắt họ, Đào Đan Chi và Lâm Hạ Vi là hai cá thể không thể tồn tại chung một quỹ đạo, một người đoan trang gương mẫu, một người nổi loạn, không có phép tắc.
Vừa bước vào lớp, Đào Đan Chi đã bị Đặng Tú Anh kéo vào một góc: "Công chúa với hoàng tử hôm nay thân dữ ha, còn mặc đồ của nhau nữa chứ."
Đào Đan Chi khinh thường nhìn Đặng Tú Anh: "Bất đắc dĩ phải mượn tạm, bớt suy diễn lung tung lại đi."
Đặng Tú Anh không chịu thua tiếp tục rặn hỏi: "Vậy tại sao còn đèo nhau tới trường."
Đào Đan Chi ăn ngay nói thật: "Tối qua tôi ở nhà cậu ta."
Nghe xong, Đặng Tú Anh trợn tròn mắt, cảm giác bị phân biệt đối xử thậm tệ.
Tại sao cô nằng nặc đòi sang nhà chơi thì bị Lâm Hạ Vi nhẫn tâm từ chối, còn Đào Đan Chi được đặc cách ngủ lại: "Cậu ngủ...ngủ với Hạ Vi?"
Đào Đan Chi nhíu mày, ngón tay xoa thái dương đau nhức: "Chú ý câu từ của cậu, tiếng Việt muôn màu, một từ nhiều nghĩa".
Lâm Hạ Vi mệt mỏi đỡ eo bước vào lớp, không khí ồn ào trước đó đột nhiên im bặt, cả lớp đồng loạt dồn toàn lực chú ý lên người Lâm Hạ Vi và Đào Đan Chi.
Không hiểu sao, Lâm Hạ Vi có cảm giác mình đang bị soi X-quang, cô hoang mang chộp lấy một người vừa đi ngang qua: "Mặt tôi có dính gì không?"
Cậu học trò vội lắc đầu: "Không có, cậu rất đẹp, nếu có dính chỉ dính nhan sắc thôi".
Lâm Hạ Vi miệng lẩm bẩm: "Nói thừa."
Tưởng đâu cuối cùng đã được yên, vậy mà mới đặt mông xuống ghế liền thấy Lâm Việt Anh thù lù xuất hiện trước mặt, hai mắt rưng rưng muốn khóc tới nơi.
"Sắp vô học rồi qua đây làm gì?", Lâm Hạ Vi che miệng ngáp: "Về lớp đi."
"Cậu giải thích đi!"
"Có gì để giải thích?"
Lâm Hạ Vi chẳng buồn quan tâm, dũi người nằm dài xuống bàn: "Để yên cho tôi ngủ, đừng có kiếm chuyện nữa."
Lâm Việt Anh làm như không nghe, kéo Lâm Hạ Vi ngồi thẳng dậy, rồi chỉ tay về phía Đào Đan Chi đang gục xuống bàn: "Đan Chi ểu oải kiệt sức là do cậu phải không?
Tối qua cậu đã làm gì cậu ấy?"
Không phải tự nhiên Lâm Việt Anh kích động vô cớ, tất cả là tại Đặng Tú Anh khăng khăng cho rằng Lâm Hạ Vi nam nữ ăn sạch, làm cậu cứ ám ảnh về chuyện đó.
Thử hỏi người mình thích có thể bị cướp đi bất cứ lúc nào, ai mà không lo trước lo sau?
Thế giới này điên hết rồi, tại sao ai cũng muốn biết cô làm gì Đào Đan Chi, hay là Đào Đan Chi làm gì cô vậy chứ!
Vị trí quan trọng đến vậy sao?
Ai làm gì ai quan trọng đến vậy sao?
Oan có đầu, nợ có chủ, mọi ân oán trên đời đều không liên quan đến cô, nếu ai có thắc mắc cứ tìm Đào Đan Chi là nguồn cơn mọi việc mà hỏi: "Cậu nên tự đi mà hỏi xem đêm qua cậu ta làm gì tôi thì đúng hơn."
"Cái gì!"