Khi trở lại đã vào tiết thể dục, vừa bước vào sân, Lâm Hạ Vi và Đào Đan Chi liền trở thành tâm điểm chú ý.
Quả nhiên, tin tức học sinh gương mẫu bị bắt quả tang hút thuốc, nhanh như gió truyền ra khắp nơi.
Một nữ sinh đeo kính cúi đầu nói nhỏ với bạn nữ bên cạnh: "Hồi nãy đi ngang phòng giám thị, rõ ràng nghe thầy giám thị la om xòm ở trỏng".
"Chắc là bị dụ dỗ rồi chứ gì.", bạn nữ bĩu môi nói, liếc về phía Lâm Hạ Vi rồi vội cụp mắt như sợ bị lây bệnh.
Tiếng xì xào to nhỏ kéo dài cho đến khi Đặng Tú Anh quơ tay, lớn giọng gọi: "Hạ Vi bên này!".
Cuối cùng, mấy cô gái mới chịu tản ánh mắt đi chỗ khác, giả vờ đang bận chuyện riêng.
Đào Đan Chi thong dong bước vào sân, như thể mọi tin đồn đều không liên quan đến cô, cô gật đầu với thầy thể dục:" Thầy, em đến trễ"
Thầy thể dục chỉ phẩy tay: "Đang giờ hoạt động tự do, các bạn trong lớp đã tự bắt cặp với nhau rồi".
Thầy chỉ tay vào cái thùng đặt ở góc sân: "Hai em mau qua đó lựa một môn rồi chơi với nhau đi".
Lâm Hạ Vi quay sang, nhướng mày với Đào Đan Chi: "Các này là thầy tự xếp cặp chứ phải tôi cố ý đâu nhá".
Nói rồi, cô đi đến nhìn cái thùng, bên trong chỉ còn lại mấy trái cầu.
Lâm Hạ Vi mất một phút mặc niệm.
Kỷ lục đá cầu của Lâm Hạ Vi tận ba trái, vừa nãy còn lên mặt hống hách với Đào Đan Chi, bây giờ thừa nhận mình không biết đá cầu, chẳng khác nào tự đập nát hình tượng của chính mình.
Tuỳ cơ ứng biến là bản năng sinh tồn cơ bản nhất, Lâm Hạ Vi nhảy số ôm bụng rên rỉ: "Ui da, đau bụng quá chắc tôi phải lên phòng y tế đây."
"Đứng lại đó."
Đào Đan Chi thừa dịp Lâm Hạ Vi xoay người, nhanh tay túm lấy cổ áo sau gáy cô ấy, có chút giống vừa bắt con mèo mới vụng trộm: "Không biết đá cầu thì nói một tiếng tôi chỉ cho.
Cần gì giả vờ giả vịt kiếm cớ chuồng đi?
Cậu làm vậy nhỡ đâu người khác tưởng tôi ăn hiếp cậu thì sao?"
"Ai nói tôi không biết đá cầu?", Lâm Hạ Vi không phục quay đầu, đoạt lấy trái cầu trong tay Đào Đan Chi: "Đá cầu chuyền đi."
Giữa sân thể dục nắng chang chang, hai người các cô đứng đối diện nhau.
Gió lùa ngang qua đúng lúc, cuốn theo lá khô cùng cát bụi từ sân bên cạnh.
Khung cảnh trông như cao bồi miền Viễn Tây chuẩn bị đấu súng, khác ở chỗ vũ khí hôm nay là trái cầu.
Khoảnh khắc trái cầu rời khỏi chân, Lâm Hạ Vi mới nhận ra đá cầu chuyền là một ý kiến tồi.
Ban đầu còn ổn, Đào Đan Chi đá rất có tình người.
Trái nào cần mạnh sẽ mạnh, cần nhẹ sẽ nhẹ, vừa vặn để Lâm Hạ Vi có thể đón được cầu...nếu như cô ấy có thể.
Nhưng sau đó, trái cầu dường như có ý thức riêng, nó bắt đầu lệch trái, lệch phải, thậm chí là lệnh thẳng vào đầu Lâm Hạ Vi.
Lâm Hạ Vi có thể lấy danh dự thối rữa của cô ra thề.
Mặc dù cô không biết tâng cầu, ít nhất đá cầu chuyền năm trái cô cũng đón được một trái.
Làm sao có chuyện hơn chục trái mà cô cũng không chạm được dù chỉ một lần.
Chỉ có một khả năng duy nhất là bà cô khó ở đang cố ý chơi cô!
Vừa nhặt cầu Lâm Hạ Vi vừa soạn xong bài văn nghị luận 3000 chữ.
Nhặt đến trái thứ hai mươi, cô nghiến răng nói: "Cậu có thể đá ngay trước mặt tôi được không hả?"
"Được chứ."
Đào Đan Chi trả lời rất thật lòng.
Như ước nguyện, đá trái bay tới cầu ngay trước mặt Lâm Hạ Vi.
Bay chuẩn đến nổi vẽ một đường cong tuyệt mỹ, rồi đáp xuống giữa trán cô ấy.
"Bộp."
Thực ra không đau lắm, nhưng đủ để cái trán trắng nõn của Lâm Hạ Vi ửng đỏ, nổi bật như vừa bị đóng mộc xong.
"Xin lỗi nha", Đào Đan Chi nhếch môi nói: "Ngược chiều gió nên cầu bị lệch."
"Tôi nhắc cậu!"
Lâm Hạ Vi gầm gừ một tiếng, cũng học theo Đào Đan Chi, đá lệch sang hướng khác để cô ấy biết cái cảnh đi nhặt cầu là như thế nào.
Kết quả, Đào Đan Chi chẳng những không gặp chút khó khăn nào, trái lại thuận lợi đem trái cầu ví như dấu mộc, đóng lên khắp người Lâm Hạ Vi.
Từ gò má, vai, lưng, trán, cổ, khắp nơi đều bị đập đỏ đến đến đáng thương.
Đến khi chuông hết tiết vang lên, Lâm Hạ Vi rốt cuộc ngộ ra một điều, tính tình Đào Đan Chi thật xấu!
Khi gặp chuyện, ngoài mặt thì giả vờ không có chuyện gì khiến bà phải xoắn.
Sâu thẩm bên trong lại âm thầm tìm cách trả đũa.
Không phải đơn giản là trả gấp đôi, mà phải trả gấp mười.
***
Tin đồn về học sinh gương mẫu nổi loạn chưa kịp lắng xuống, lớp 12A1 lại nhanh chóng nổi thêm một chuyện lạ mới.
Chỉ còn một tuần nữa đến kỳ thi chất lượng đầu năm, vậy mà học sinh cá biệt đi học năm tiết ngủ năm tiết lại đi kèm 1:1 cho học sinh giỏi Lê Tuyết Vân.
Mọi chuyện bắt đầu từ mấy ngày trước, một nam sinh đứng lấp ló trước cửa lớp 12A1, tóc tay bảnh bao, cầm lá thư tỏ tình.
Đáng tiếc thư còn chưa kịp tới tay Lê Tuyết Vân đã bị Lâm Hạ Vi thẳng thừng đoạt lấy trước bàn dân thiên hạ.
Giữa bao ánh nhìn sửng sốt, Lâm Hạ Vi thản nhiên mở thư ra, cau mày bắt lỗi như giáo viên ngữ văn chấm bài luận của học sinh kém: "Chính tả sai 15 lỗi, lỗi cơ bản của học sinh mẫu giáo 'trái tim' thì viết thành 'chái tym', thơ của Xuân Quỳnh thì lại nói 'Xuân Diệu từng nói', câu từ sến sa sến sẩm, quê mùa dỡ tệ, vậy mà cũng dám mang đi tỏ tình?".
Cô khinh thường ném trả lá thư vào tay nam sinh: "Đi về luyện thêm ba năm chính tả rồi hẵng quay lại".
Nam sinh bị vũ nhục thê thảm, tổn thương cầm thư tay, cấm đầu chạy về lớp.
Lâm Hạ Vi nhìn gương mặt đỏ bừng vì bối rối của Lê Tuyết Vân, trong lòng như rung lên hồi chuông cảnh báo.
Mặc dù đã quen với đường nét trên gương mặt của mẹ, nhưng mẹ của năm 17 tuổi lại mang một màu sắc hoàn toàn khác.
Nói thế nào nhỉ?
Thiếu nữ 17 tuổi đường nét mềm mại, ánh mắt ngây thơ thuần khiết, không phải vẻ đẹp rực rỡ làm người loá mắt mà là vẻ đẹp mưa dầm thấm lâu.
Chính là kiểu nữ chính yếu đuối cầm tổng tài che chở, hoặc là ánh trăng thanh không ồn áo nhưng đủ khiến nam chính một lần gặp gỡ, muôn trùng nhớ thương.
Không được!
Cô không thể để cuộc đời mẹ mình lại xuất hiện thêm một Lâm Hạ Vi thứ 2.
Nghĩ vậy, Lâm Hạ Vi hạ quyết tâm nâng cao học thức gia đình.
Lâm Hạ Vi ngẩng đầu nhìn Lê Tuyết Vân, hai tay túm lấy vai cô ấy: "Lê Tuyết Vân!
Nói cho tôi biết cậu có muốn thi vào đại học top đầu không?"
Đột nhiên bị gọi thẳng họ và tên, Lê Tuyết Vân ngơ ngác: "Có chứ".
Lâm Hạ Vi không cho cô có cơ hội nghĩ tiếp, siết chặt vai cô ấy: "Tốt!
Từ ngày mai cậu theo tôi học nâng cao".
"Hả?
Tôi đâu có yếu môn nào", Lê Tuyết Vân chớp mắt.
Lâm Hạ Vi nheo mắt nhìn Lê Tuyết Vân, như thể đang nhìn về tương lai trắc trở, cô nghiêm túc nói: "Tôi không cần cậu giỏi, tôi cần cậu xuất xắc.
Mục tiêu của cậu phải thi vào đại học top đầu, ra xã hội ông này bà nọ".
Lâm Hạ Vi thề với trời, cô không có ý trả đũa việc mẹ ép cô học, cô chỉ muốn nâng tầm kiến thức gia đình thôi, Lâm Hạ Vi chột dạ nghĩ vậy.
Lê Tuyết Vân mím môi: "Ờ thì tôi cũng muốn thi vào trường top"
Lâm Hạ Vi hài lòng gật đầu, ánh mắt sáng quắc như đạt KPI: "Lúc người ta yêu đương não tàn thì cậu học, người ta ôn tập thì cậu luyện nâng cao, người ta điền nguyện vọng thì cậu chọn xem đề nghị của trường nào tốt hơn."
Cô dừng một chút, nhấn mạnh nói: "Cậu phải chọn trường chứ không phải trường chọn cậu."
Lê Tuyết Vân ngơ ngác, cái hiểu cái không gật đầu: "Nghe có vẻ hay"
Cái gật đầu này thành công mở màn cho chuỗi ngày Lê Tuyết Vân bị kéo vào trại huấn luyện đặc biệt.
Lâm vào cảnh bị tra tấn bằng kiến thức đến nổi thuộc lòng cả số trang trong sách giáo khoa.
Ban đầu, Lê Tuyết Vân còn tưởng Lâm Hạ Vi nói đùa, không nghĩ tới cô cả ngày chỉ nằm dài ra bàn, thỉnh thoảng ngồi dậy vươn vai một cái, điểm xuyến sau giấc ngủ.
Người như vậy lại có thể lôi ra giáo án tự soạn, cùng một chồng đề cương khó nhằn tới nỗi cô chưa từng học qua.
"Chịu khó học đi, khổ trước mốt khổ tiếp", Lâm Hạ Vi vui vẻ khi người gặp nạn, đôi chân dưới bàn còn khoa trương đung đưa tới lui.
Lê Tuyết Vân nghi ngờ mình bị lừa, nhưng đề cương không cô có thời gian để thắc mắc.
Đến khi Lê Tuyết Vân giải được một bài toán khó bằng công thức của Lâm Hạ Vi, cô nhịn không được quay sang nhìn cô ấy, hai mắt lấp lánh: "Hạ Vi thật giỏi, cậu dạy còn dễ hiểu hơn giáo viên toán".
Lâm Hạ Vi cụp mắt nhìn Lê Tuyết Vân, trong lòng nhất thờ mâu thuẫn đến khó tả.
Vui vì rốt cuộc cũng nghe được lời tán thưởng mà cô từng mong mỏi suốt bao năm, tủi vì hoàn cảnh bây giờ khác biệt, người trước mắt tuy là mẹ nhưng lời khen xuất phát từ sự ngưỡng mộ giữ bạn bè, chứ không phải sự công nhận của mẹ dành cho con.
Nhớ lại ngày đó khi cô đạt thành tích cấp cao, mẹ chỉ đơn giản gật đầu xem đó là chuyện đương nhiên.
Câu nói cô nghe nhiều nhất trong suốt hành trình trưởng thành có lẽ là "Đừng lơ là, giữ vững phong độ cho kỳ thi sắp tới" chứ không phải là "Làm tốt lắm".
Nổi chua chát làm cay sóng mũi, Lâm Hạ Vi vùi đầu vào bắp tay, giả vờ buồn ngủ, giọng mũi đặc quánh: "Ừ, bình thường thôi."
Lúc này, Đặng Tú Anh chồm người ra sau, chọt chọt bả vai Lâm Hạ Vi: "Nè, khi nào mới tính rửa xe đây người đẹp?"
Lâm Hạ Vi ngẩng đầu khỏi bắp tay, ngạc nhiên hỏi: "Làm sao cậu biết tôi mua xe?"
Đặng Tú Anh bỉu môi, chỉ tay lên mái tóc cô: "Xem lại cái đầu cậu đi, so với cột đèn xanh đèn đỏ còn nổi hơn.
Bộ sợ ra đường không ai nhận ra cậu hả?"
Nói thật, cô không định xài tiền vô tội vạ như vậy.
Nhưng nghĩ tới cảnh đứng chờ xe buýt dài cổ, sau đó bị lỡ chuyến.
Cuối cùng vẫn là cắn răng buộc bụng mua chiếc xe cub cũ cho nhanh.
Tiền hết rồi vẫn có thể kiếm được, bàn tay ta làm nên tất cả, Lâm Hạ Vi tự bào chữa cho sự tiêu xài phung phí của mình.
Lâm Hạ Vi xua tay: "Được rồi, chiều nay tôi bao hai người các cậu ăn kem".
"Chốt kèo!", Đặng Tú Anh quay sang hỏi Lê Tuyết Vân: "Cậu đi không?"
Lê Tuyết Vân áy náy lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi nha, hôm nay tôi không đi được, phải về nhà phụ bà nội rồi"
Thế là tan học, Lâm Hạ Vi chở Đặng Tú Anh lon ton trên con xe cub tạt qua tiệm kem gần trường, gọi một ly kem dừa, một ly kem dâu.
Đặng Tú Anh ăn xong ly kem dừa còn liếm sạch cái muỗng, còn Lâm Hạ Vi cắn cắn cái muỗng, đầu chợt loét lên một ý tưởng, đá đôi giày Đặng Tú Anh một cái: "Tú Anh, chiều nay tôi ghé nhà cậu ăn trực được không?"
Đặng Tú Anh ngớ người: "Gấp lắm hả, bộ nhà cậu hết gạo?"
Kỳ thật, mục đích của Lâm Hạ Vi là thăm dò tiệm đĩa nhà Đặng Tú Anh.
Đây là nơi cô trực tiếp xuyên đến, dù ít dù nhiều cũng phải có chút manh mối.
Nghĩ vậy, Lâm Hạ Vi cười hoà nhã lấy lòng: "Ba mẹ tôi không có nhà, tối nay không có gì ăn thiệt".
Đặng Tú Anh nhún vai: "Được thôi, mẹ tôi dễ tính lắm, thích thì cứ qua"
Dễ tính?
May mà dễ tính nên ngày đó bác gái chỉ cầm chổi đuổi cô, nếu khó tính không biết cầm tới cái gì?
Lâm Hạ Vi rùng mình một cái, cười khan: "Dễ tính vậy giờ mình sang nhà cậu luôn ha?"
Đến tiệm đĩa Tuấn Anh, Đặng Tú Anh đẩy cửa bước vào, la lớn: "Anh Hai"
Tuấn ngồi trước quầy chơi game, ngay cả mắt cũng không thèm ngẩng lên: "Tan học từ thời Hùng Vương mà tới Giải Phóng mới chịu lếch đít về".
"Chào anh", Lâm Hạ Vi nhẹ giọng nói.
Tuấn lúc này mới nhìn lên, nhận ra phía sau Đặng Tú Anh còn có một cô gái.
Đến khi nhận ra người đến là ai, cậu liền hô to như trúng số: "Em gái hôm trước bị mẹ anh cầm chổi đuổi đây rồi.
Nghe con Anh nói em học chung với nó hả?".
Cậu ngạc nhiên chỉ vào mái tóc của Lâm Hạ Vi: "Đi học hai tuần rồi sao chưa chịu nhuộm tóc lại, bộ không sợ giám thị bắt hả?"
Chưa kịp để Lâm Hạ Vị trả lời, Đặng Tú Anh đã nhanh mồm đáp: "Bắt cái gì, giám thị còn sợ cậu ta nữa kìa".
Rồi cô hỏi Tuấn: "Mẹ đâu?"
Tuấn cười ha hả, vẫy vẫy tay: "Mẹ đang trong bếp á, xuống dưới phụ đi".
Đặng Tú Anh kéo Lâm Hạ Vi đi thẳng xuống nhà bếp, vừa thấy bóng dáng mẹ Đặng Tú Anh, Lâm Hạ Vi theo phản xạ tự nhiên rụt cổ lại, cô ngượng ngùng chào: "Thưa cô, con mới tới"
Mẹ Tú Anh tay cầm con dao quay đầu từ ái nhìn Lâm Hạ Vị: "Tới nhà chơi hả con gái?".
May mà hôm nay mẹ Tú Anh trộm vía hiền hậu, Lâm Hạ Vi nhẹ gật đầu: "Dạ con tới chơi", cô cố gắng tỏ vẻ đáng yêu, giọng nũng nịu: "Cô có cần giúp gì hông ạ?"
Thấy bộ dáng Lâm Hạ Vi đáng yêu như mèo con, nào có giống cô gái mấy ngày trước suýt làm hư cửa nhà mình, mẹ Tú Anh càng nhìn càng thích: "Con tới nhà thì chơi cho vui, không cần phụ đâu".
Bà xua tay nói: "Con Anh, dắt bạn ra phòng khách chơi đi".
Ra tới phòng khác, Lâm Hạ Vi giả vờ mệt mõi, khàn giọng nói: "Tôi khát nước, cậu rót cho tôi ly nước được không".
Nghĩ nghĩ một chút lại nói: "Nước đá nha"
"Ok cưng."
Ngay khi bóng dáng Đặng Tú Anh vừa khuất, Lâm Hạ Vi lập tức bật chế độ thám tử.
Đầu tiên, quét mắt quanh phòng khách một vòng, lướt một lượt qua những món đồ được bố trí, cũng không có gì đặc biệt.
Cô thậm chí còn mở cửa, kéo từng ngăn tủ bởi vì trong đầu nghĩ đến mấy thứ kỳ quái, chẳng hạn như cánh cửa thần kỳ, hay cổ máy thời gian trong bàn học của Nobita.
Nhưng khi làm xong một loạt hành động vớ vẫn, cô mới nhận ra mình gấp đến điên rồi.
Cũng không thế trách được, việc Lâm Hạ Vi xuyên về quá khứ đã đủ phi lý.
Cho nên, bây giờ có gặp chuyện gì phi lý hơn cô vẫn tin là thật.
Lâm Hạ Vi có cảm giác bà chủ tiệm ảnh đang đùa với mình.
Cô ta đem cô từ năm 2025 ném thẳng vào tiệm đĩa này.
Không một lời giải thích, không một manh mối.
Ở đây cô là người chơi bị nhốt vào không gian ảo, còn cô ta đứng ở đâu đó xem cô diễn trò.
Cảm thấy bất lực ập tới, cô quay đầu nhìn chằm chằm chiếc điện thoại bàn trên tủ, có một suy nghĩa phi logic vụt qua trong đầu.
Chính là biết đâu cô là người của năm 2025, khi nghe điện thoại cũng sẽ gọi về năm 2025.
Sự tò mò giết chết một con mèo, Lâm Hạ Vi vừa nhấc ống nghe lên, ngoài dự đoán không phải tiếng bà chủ tiệm ảnh mà là tiếng của Đặng Tú Anh: "Cậu làm gì vậy?"
Lâm Hạ Vi hoảng hốt quay đầu lại: "Tôi đi tìm nhà vệ sinh"
Đặng Tú Anh trừng mắt nhìn Lâm Hạ Vi: "Vậy cầm điện thoại làm gì?"
Lúc này Lâm Hạ Vi mới ý thức được mình đang áp tai vào ống nghe, khoé miệng cô cứng đờ: "Tôi...tôi không tìm được nhà vệ sinh nên gọi hỏi tổng đài."
Đặng Tú Anh:"..."
Sau dùng bữa ở nhà Đặng Tú Anh, trời cũng vừa sập tối, Lâm Hạ Vi tạm biệt gia đình Đặng Tú Anh, rồi đạp chân ga làm động cơ nổ lạch bạch.
Một người một xe băng băng trên con đường vừa sáng đèn.
Cho dù là thành phố của hai mươi năm trước, nơi này vẫn mang không khí nhộn nhịp của một thành phố phát triển trong tương lai.
Chỉ khi nghe được âm thanh ồn ào của xe cộ, Lâm Hạ Vi với cảm nhận được mình cũng là một phần của nơi này.
Khoảnh cách thế hệ vẫn là thứ gì đó rất khó hoà nhập.
Nhưng ít nhất, cô cảm nhận được nơi đây, và biết rõ trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi.