Cập nhật mới

Khác [GL] Lửa Đạn Vá Tình Em

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398098412-256-k643586.jpg

[Gl] Lửa Đạn Vá Tình Em
Tác giả: ShinaTemperst
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: ShinaTemperst

Thể loại: GL, Kháng Chiến, Lãng Mạn

Lưu Ý: Nội Dung Câu Chuyện Không Có Thật, Mượn Bối Cảnh Lịch Sử Việt Nam Thời Kháng Chiến



tìnhyêu​
 
[Gl] Lửa Đạn Vá Tình Em
Chương 1


______

Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp là một trong những thời kỳ bi tráng và đầy gian khổ nhất.

Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lại độc lập, mà còn là bản hùng ca của lòng yêu nước, của ý chí quật cường, không khuất phục trước sức mạnh của kẻ thù.

Trước những năm 1945, Việt Nam vẫn là một phần của Đông Dương thuộc Pháp, bị cai trị dưới ách áp bức và bóc lột khắc nghiệt.

Người dân chịu đựng đói nghèo, bệnh tật, mất tự do và cả sự chia rẽ nội bộ do chính sách "chia để trị" của thực dân.

Nhưng lòng dân không bao giờ bị khuất phục.

Những làng quê nhỏ bé, những con đường mòn quanh co dẫn lên rừng già trở thành nơi ươm mầm của tinh thần kháng chiến.

"Các đồng chí!

Địch tới rồi!"

Tiếng hô vang gấp gáp từ phía lính trinh sát làm cho từng người lính trên trận địa nhanh chóng lấy lại tinh thần chiến đấu.

"Chuẩn bị!

Đừng để chúng lấn chiếm!"

lời hô của trung đội trưởng vang vọng giữa núi rừng, như tiếng chuông báo hiệu cho một trận chiến mới.

Những tiếng súng nổ rền vang, khói đạn mịt mù.

Cảnh tượng nơi chiến trường không khác gì địa ngục trần gian, nhưng trái tim những người lính quả cảm vẫn kiên cường, lửa chiến đấu cháy bỏng trong mắt họ.

"Cố lên, đồng chí Hải!

Đừng để chúng phá tuyến phòng thủ!"

Kháng chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn trong từng mái nhà, từng góc phố, từng nếp sống thường nhật.

Phụ nữ gánh lương thực trên vai, băng bó cho thương binh, tiếp tế cho các chiến sĩ.

"Chị Hai!"

một tiếng hét xé lòng vang lên khiến cả nhóm người chuẩn bị rút lui trong yên lặng.

Trong bầu không khí căng thẳng ấy, từng câu chuyện nhỏ, từng ánh mắt trao nhau chứa chan tình thương và hy vọng.

Dù bị bao vây bởi khói lửa chiến tranh, tình yêu, tình bạn và tình đồng chí vẫn được vun đắp âm thầm.

"Em phải sống nhé, sống để thấy ngày hòa bình..."

Những con đường Trường Sơn hiểm trở, từng dốc đá, từng thác nước trở thành huyết mạch không thể thiếu của cuộc chiến.

Đoàn người băng rừng lội suối, mang theo vũ khí, lương thực tiếp viện cho tiền tuyến.

"Đi nhanh lên, đừng để bị địch phát hiện!"

tiếng chỉ huy như thúc giục những bước chân không ngừng nghỉ.

Sự hi sinh của những con người bình dị ấy tạo nên sức mạnh vô địch, biến họ thành hàng triệu ngọn lửa nhỏ, gom lại thành ngọn lửa lớn, rực cháy giữa đêm tối lịch sử.

______

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, cuộc kháng chiến tiếp tục bùng cháy dữ dội khắp các vùng quê.

Nơi từng góc phố, con ngõ đều vang vọng tiếng hô khẩu hiệu, tiếng bước chân hành quân và cả tiếng súng đạn.

Những cánh đồng lúa xanh mướt trở thành nơi tập kết vũ khí.

Người lính áo xanh sồng cúi mình giữa đồng, tay ôm cây súng gỗ cũ, mắt nhìn trời xa:

"Các đồng chí, ta sẽ giữ vững từng tấc đất quê hương!"

Nơi thành thị, những con đường nhỏ hẹp trở nên chật chội bởi dòng người di cư tránh bom đạn.

Trong khi đó, ở các vùng núi, những căn cứ cách mạng mọc lên trong rừng sâu.

Mỗi căn lán tre, mỗi lò rèn đạn đều là sự thách thức âm thầm gửi đến thực dân Pháp.

Trong những ngôi làng nhỏ, các bà mẹ, các bà chị thầm lặng chuẩn bị cơm nước, thuốc men và cả những lời động viên ấm áp gửi về chiến trường.

"Con ơi, mẹ luôn tin con sẽ trở về..."

Không thể không nhắc đến những thanh niên xung phong – những người lính không cầm súng, nhưng dũng cảm không kém.

Họ ngày đêm lao động trên đường mòn, vượt suối, vượt bom rơi đạn lạc, đưa từng bao gạo, từng viên đạn tiếp sức cho tiền tuyến.

"Tiếp sức cho tiền tuyến!"

câu khẩu hiệu ấy theo họ trên từng dặm đường, qua từng cơn sốt rừng và vắt cắn.

Một buổi chiều mưa phùn, trong lán trại giữa rừng, những người lính ngồi bên nhau trò chuyện.

Họ nhắc về quê, về người thân, và những điều chưa kịp nói.

Một người lính trẻ, khoảng mười chín tuổi, nói khẽ:

"Tao yêu cô ấy nhưng mà tao không dám nói, chắc sau này hoà bình t sẽ dũng cảm ngỏ lời"

"Mày bị ngu à.

Chiến tranh mà còn biết yêu là dũng cảm nhất rồi"

Dưới ánh trăng mờ ảo, những câu chuyện về gia đình, người thương, tình yêu không tên được thì thầm nhỏ như gió lướt qua ngọn lá, nhưng đủ để người ta sống sót thêm một ngày.



Trận Điện Biên Phủ đỉnh cao của kháng chiến là bản giao hưởng cuối cùng của máu và lửa.

Nơi đó, những người lính của nhân dân không còn là những cái tên, mà là những linh hồn bất tử.

"Xung phong!!"

"Các đồng chí giữ chặt tuyến này!

Không được lùi!"

Tiếng thét xé trời giữa pháo sáng và khói đạn, tiếng bước chân dẫm qua xác đồng đội, tiếng gào khản cổ lẫn tiếng khóc trong lòng.

Nhưng không ai quay đầu.

"Ngã xuống cũng phải ngã về phía kẻ thù!"

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm.

Việt Nam chiến thắng.

Dân tộc ta đã đánh đuổi được quân thù.

Nhưng phía sau ánh hào quang, vẫn còn những người chưa kịp trở về, những tình yêu chưa kịp gọi tên, những lời hứa nằm lại giữa rừng sâu để mờ đường cho một đất nước mới.

_____

Lam ngước nhìn mẹ, đôi mắt nàng rưng rưng.

Mỗi chữ mẹ kể như một hồi trống trận đánh thẳng vào tim.

Nàng bỗng thấy trái tim mình như đang thắt lại.

______Hết chương 1
 
[Gl] Lửa Đạn Vá Tình Em
Chương 2


Sau năm 1954, miền Bắc dần hồi sinh từ tro tàn chiến tranh.

Người người đổ ra đường ăn mừng chiến thắng Điện Biên Phủ, cờ đỏ sao vàng phấp phới trên nóc nhà, trên tay các em bé nhỏ và cả trong ánh mắt rạng ngời của những người mẹ từng tiễn con vào chiến khu.

Trong làn gió sớm ban mai ấy, tại một ngôi làng tên Đông Trạch có một tòa dinh cơ nguy nga, mái ngói đỏ au, tường quét vôi vàng, vườn cau thẳng tắp, cổng lớn đen bóng chạm khắc kỳ công.

Trên cổng, đôi câu đối cổ bằng chữ Nho còn giữ nguyên nét mực của ông đồ xưa, như khắc ghi một truyền thống lâu đời: "Gia đạo đoan trang lưu cốt cách, môn đình lễ nghĩa giữ tông phong."

Đó là nhà họ Đồng, một dòng họ phú hộ lớn nhất vùng, giàu có, học thức, và nề nếp hơn người.

Bà Đồng phu nhân, người con gái đầu lòng của nhà họ Đồng vốn nổi danh khắp vùng bởi tài trị gia và lòng nhân hậu.

Cụ ông họ Đồng là người từng giữ chức tri huyện thời Pháp thuộc, sau về hưu về quê mở xưởng dệt và cho thuê ruộng đất, nên của cải nhà họ nhiều không kể xiết.

Trong gian nhà chính lợp ngói mũi hài, từng cây cột lim đen bóng ôm ốp hoa văn tinh xảo, những bức hoành phi, câu đối sơn son thếp vàng được treo trang trọng trên gian thờ tổ.

Sập gụ, tủ chè, trường kỷ đều là đồ gỗ quý, khảm trai, bóng như gương.

Người dân quanh vùng vẫn thường bảo nhau: "Vào nhà bà Đồng như vào phủ quan lớn, nhưng phận nghèo vẫn được cho ăn, được phát thuốc, chưa từng bị khinh khi."

______

Đồng Thanh Lam khi ấy mới mười tuổi, dáng người cao gầy, nước da trắng ngần, tóc dài đen nhánh lúc nào cũng được mẹ chải chuốt cẩn thận rồi buộc bằng chiếc dây lụa tơ tằm.

Nàng học giỏi, tính nết đoan trang, lại hay ra sau vườn giúp vú già chăm gà, hái hoa.

Dù sinh ra trong nhung lụa, nhưng Lam không ương bướng như nhiều tiểu thư khác.

Bà phu nhân thường ngợi: "Con Lam nhà ta, sau này xứng mặt dâu trưởng nhà vọng tộc."

Vào một chiều tháng Bảy oi nồng, khi gió Lào khô khốc thổi qua cánh đồng khô nứt nẻ, bà Đồng cho gọi Lam lại, dặn con theo mình lên phố huyện làm lễ cầu an đầu tháng.

Hai mẹ con ngồi xe song mã, bên cạnh là chị Lụa, người ở trung thành nhất trong nhà.

Phố huyện dạo đó nhộn nhịp khác thường.

Người ta đổ ra xem đoàn cán bộ về tuyên truyền cải cách ruộng đất, có kẻ bán bánh rán, có kẻ rao thuốc đau dạ dày, cả trời đất như rộn ràng hơn ngày thường.

Nhưng chẳng ai ngờ, chính tại đó nơi con ngõ tối tăm không bóng người lại có 1 đứa bé len lảo dành giật với sự sống.

Đứa bé ấy xuất hiện như một mảnh vụn bị xé rơi từ cơn bão chiến tranh.

Cô bé chỉ chừng bốn, năm tuổi.

Mặt mũi nhem nhuốc, tóc tai rối bù, áo quần rách tươm.

Bé nằm bên trong ngõ, cạnh một gánh bún bỏ hoang, đôi mắt trũng sâu vì đói, miệng khô nứt, tay vẫn ôm chặt một con búp bê rơm đã sờn cả bụng.

Lam nhìn thấy bé đầu tiên.

Con bé đứng sững, nhìn chăm chăm vào đôi mắt ấy không giống những đứa ăn xin lấm lét khác mà ánh mắt đó như biết nói, như khẩn thiết, như gọi thầm một điều gì đó.

Lam bước lại gần, vén nhẹ tà áo dài lụa của mình, đưa tay ra.

"Chị ơi..." cô bé thì thào, hơi thở như mảnh gió sắp tắt.

Lam không nói gì, chỉ cúi xuống, ôm đứa bé vào lòng.

Bà phu nhân khi ấy đã bước tới, nhíu mày.

Nhưng nhìn ánh mắt của con gái, rồi ánh nhìn như sắp chết kia của đứa nhỏ, bà dịu giọng:

"Gọi xe kéo.

Mang nó về.

Đưa thẳng vào bếp sau tắm rửa, nấu cháo gạo tám với đường phèn."

Người ở ùa ra.

Dân phố nhìn theo.

Không ai nói gì, nhưng tất cả đều nghĩ: con bé ấy vừa bước chân vào thiên đường.

______

Từ ngày ấy, sống trong nhà họ Đồng như một thành viên.

Ai hỏi bà phu nhân, bà chỉ nói: "Trẻ mồ côi gặp thời loạn, ta cưu mang là chuyện đạo lý."

Con bé lúc đầu không nói năng, chỉ lặng lẽ theo Lam như cái bóng.

"Bé con em tên là gì?"

Lam nhẹ nhàng hỏi

"Dạ..Thảo ạ...Đinh Thanh Thảo"

"Tên em đẹp lắm đó" Nàng khẽ cười

Chính ngay giây phút đó ánh mắt Thảo sáng bừng lên, chính nụ cười ấy đã xoá đi mọi tối tăm trong lòng cô lúc này.

"Tên chị là Đồng Thanh Lam, em cứ gọi Chị Lam là được rồi.

Sao này chị sẽ nuôi em."

Thảo ngại ngùng gật đầu.

Không ai rõ cha mẹ Thảo là ai, mất trong trận càn nào, hay chết vì đói, vì bệnh.

Họ chỉ biết người cha nó họ Đinh và nó sắp được ăn sung mặt sướng vì bước vào được cái gia đình này.

Nhưng đời đâu đơn giản như vậy!

Từ ngày bước chân vào nhà họ Đồng, Thảo trở thành một bóng mờ trong không gian hoa lệ ấy.

Căn buồng nhỏ xíu sau nhà bếp là nơi nó ngủ.

Sáng chưa kịp gà gáy đã phải dậy quét sân, vo gạo, nhóm bếp.

Mỗi lần sơ suất làm đổ bát, làm cháy nồi, là cây roi mây quật thẳng lên tay.

Tiếng roi vun vút xé không khí.

Bà bên ngoài luôn mang vẻ hiền từ phúc hậu với dân làng, nhưng khi cánh cửa khép lại, bà là ngọn roi dữ dằn, đay nghiến từng lời.

Mỗi trận đòn là một vết hằn đỏ trên lưng Thảo, nhưng đứa nhỏ không khóc.

Nó chỉ siết chặt hai tay, cắn răng chịu đựng những lời chửi rủa

"Cái con này!

Mày nghĩ nhà tao là trại tế bần chắc?!

Đồ không cha không mẹ mà còn hỗn!

Cái thứ như mày, được ăn cơm nhà này là phước ba đời!"

Hết chương 2
 
Back
Top Bottom