Cập nhật mới

Tiểu Thuyết 『GL - EDIT』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands

『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 17


Willa đứng dựa vào quầy bếp, chờ cà phê pha xong.

Ánh nắng tràn ngập căn nhà, cô ngủ ngon, không còn giận Nicole vì cái tính phiền phức của em gái nữa, và cô sắp, có lẽ, rất có thể, bắt đầu một mối tình với Lee Chandler, một mối tình đáng lẽ đã xảy ra từ hàng chục năm trước.

Willa cúi nhìn cổ tay phải của mình, nơi chiếc vòng tay vàng lấp lánh trên làn da, và bắt đầu tin rằng quay trở lại nơi này có lẽ là quyết định đúng đắn nhất đời cô.

Cô rót cà phê vào hai chiếc ly mang đi rồi bước vào phòng khách.

"Dậy đi nào, Nic," cô gọi, rồi khựng lại khi thấy ghế sofa trống trơn.

Cô vừa mới từ phòng tắm ra và biết chắc Nic không ở trong đó.

Willa quay lại bếp, đặt hai chiếc ly xuống rồi đi dọc hành lang.

Cô mở cửa phòng của Emily thật chậm, dừng lại khi một luồng khí lạnh bất ngờ lướt qua người cô, rít lên trong hành lang rồi tan biến gần như ngay lập tức.

Cô nhìn quanh cửa sổ để tìm nguồn gió, nhưng tất cả đều đã đóng kín.

Đôi mắt Willa mở to khi cô thấy Nicole, mái tóc vàng nhạt xõa trên gối, đang ngủ trên giường của Emily.

Trong khoảnh khắc ấy, em trông trẻ trung và giống Emily đến lạ lùng.

Willa đưa tay lên ngực, cơn đau ập đến dữ dội đến mức cô phải hít sâu.

Cô đứng đó quá lâu, chìm trong ký ức, đến khi Nicole trở mình, mở mắt và chớp chớp nhìn cô.

"Chào Will," Nicole lẩm bẩm.

"Chị ổn chứ?"

Willa chớp mắt.

"Ừ, à, ổn.

Xin lỗi.

Sao em lại ngủ ở đây?"

Nicole ngồi dậy, vươn vai.

"Cái sofa đó tệ kinh khủng, mà em cũng không muốn ngủ trong phòng bố mẹ chị, nên... chị không phiền chứ?"

"Không, tất nhiên là không.

Chị mừng vì em thấy thoải mái ở đây.

Em ngủ có ngon hơn không?"

"Ngủ như chết," Nicole buột miệng, rồi nhăn mặt ngay.

"Xin lỗi."

Willa xua tay.

"Chị hiểu mà.

Cứ coi phòng này là của em đi."

Nicole nhìn Willa từ đầu đến chân, với quần yoga, giày thể thao và áo khoác gió.

"Chị đi đâu à?"

"Đi dạo một chút, và chị hy vọng em đi cùng."

Willa nhướn mày hỏi.

"Ờ, được thôi.

Có cà phê không?"

"Trong bếp."

"Tuyệt."

Nicole bật dậy khỏi giường.

"Cho em vài phút."

"Chị sẽ đợi ngoài hiên."

Willa cầm ly cà phê và bước ra bậc trước nhà.

"Chào buổi sáng."

Chris vẫy tay từ hiên nhà bên cạnh.

"Chào anh."

Willa bước sang.

"Buổi hẹn hò thế nào?" anh hỏi, cười đầy ẩn ý.

Willa không giấu được nụ cười ngốc nghếch của mình.

"Ổn lắm."

"Không ai cười như thế chỉ vì 'ổn' đâu."

Chris cười, xoay ngón tay trước mặt cô.

"Cái này nè, đó là gương mặt hạnh phúc.

Tối qua được gì rồi?"

"Đủ cho hiện tại."

"Giỏi lắm, cô gái."

Chris nâng ly cà phê lên chạm nhẹ vào ly của Willa.

"Lại đi gặp cậu ấy nữa à?

Chưa gì đã không thèm làm giá rồi."

"Nếu Lee muốn tôi thì tôi chẳng cần làm giá làm gì."

Willa nói.

"Tôi định đi dạo với Nicole.

Anh có muốn đi cùng không?"

"Có lẽ không phải ý hay nếu em muốn kết bạn mới ở đây hoặc nối lại quan hệ cũ.

Em không nên để người ta thấy em đi cùng mấy 'thằng gay của cộng đồng'."

"Vớ vẩn."

"Thực tế đó, cô gái."

"Vậy sao anh còn đến đây?

Ý em là, anh đến đây kiểu gì?

Nơi này có nằm trong tờ quảng cáo du lịch nào đâu."

"Whit là lính cứu hỏa ở Troy.

Anh ấy đang đi làm.

Bọn anh tìm một chỗ gần đó để đưa bọn trẻ ra khỏi thành phố mỗi mùa hè, giữ tụi nó tránh xa rắc rối.

Hai đứa nhỏ là con nuôi, từng gặp không ít khó khăn, nhưng tụi nó đã tiến bộ rất nhiều, cả nhà anh cũng vậy.

Bọn anh đến xem chỗ này vào mùa thu, lúc mọi thứ đều đóng cửa, nên không thấy hết bức tranh, mà tay môi giới thì không thật thà lắm về cái gọi là môi trường gia đình yên bình.

Trên giấy tờ thì rất lý tưởng, lại thêm bọn anh cũng biết khu này qua dự án trại Prism.

Em thử tưởng tượng xem bọn anh bất ngờ thế nào."

"Khi phát hiện ra mình sẽ trải qua mùa hè ở tầng thứ tám của địa ngục?"

Chris nhướn mày.

"Dante à?

Tầng đó là gì thế?"

"Tầng thứ tám dành cho kẻ gian trá, đạo đức giả, trộm cắp, khai man, chính trị gia thối nát và những kẻ cố vấn giả dối."

"Giống tay môi giới của bọn anh."

Chris cười toe.

"Có lẽ vậy.

Mới ở đây hai ngày mà em đã thấy nơi này khác xa hình ảnh êm đềm em từng có lúc nhỏ.

Tất nhiên, kết cục của em ở đây cũng chẳng êm đềm gì, nhưng..."

"Ừm, bố em có kể cho bọn anh nghe.

Anh rất tiếc về việc em mất em gái."

Chris nắm lấy tay cô.

"Cảm ơn anh."

Willa siết nhẹ tay anh.

"Cũng lâu rồi."

Nicole đúng lúc đó bật cửa bước ra, một tay cầm cà phê, tay kia cầm bánh Pop-Tart.

"Em sẵn sàng rồi.

Chào anh."

"Chris, đây là em gái tớ, Nicole."

"Rất vui được gặp em, Nicole."

"Em cũng vậy."

Nicole nhét nửa cái bánh vào miệng.

"Anh đi cùng không?"

Chris nhìn hai người một lúc.

"Ờ, sao lại không."

Anh đứng dậy, gọi vọng vào trong cabin.

"Jay, Kyle, bố ra ngoài một lát.

Đừng gây chuyện."

"Vâng ạ," một giọng trẻ con đáp lại.

"Rồi."

Chris nói.

"Đi làm náo loạn chỗ này nào."

"Thế anh chàng to con sống cùng anh," Nicole hỏi khi họ đi xuống con đường dẫn ra hồ.

"Có phải bố anh không?"

Willa ho sặc cà phê, nước nhỏ xuống cằm.

"Nicole."

"Sao?"

Miệng Chris cong lên.

"Nếu em nói 'bố' theo nghĩa daddy thì đúng, là anh ấy đó."

Willa phá lên cười.

"Mùa hè này xem ra sẽ thú vị đây."

"Anh cũng bắt đầu nghĩ vậy."

Chris cười.

Nicole nhìn qua nhìn lại hai người.

"Em không hiểu gì cả."

"Nicole, thân yêu, Whit là chồng anh mười năm nay.

Nói cho rõ luôn, anh ấy năm mươi ba tuổi, anh ba mươi tám.

Câu hỏi tiếp theo đi."

"Anh làm nghề gì?"

Nicole hỏi, hoàn toàn không bối rối.

"Kế toán doanh nghiệp và luật sư thuế."

Chris nhấp cà phê.

"Chán chết, nhưng thỉnh thoảng được ăn mặc đẹp, lương cao, và phần lớn thời gian làm việc ở đâu cũng được."

"Ngầu đấy."

Nicole gật gù.

"Anh và Whit gặp nhau thế nào?"

Mặt Chris nóng bừng.

"Hai người ở căn hộ dưới anh tổ chức tiệc Giáng sinh, có ai đó đứng trong bếp tựa mông to đùng vào bếp ga và bật nó lên.

Thế là một chồng khăn bàn với mấy cái tủ bốc cháy."

"Trời đất," Nicole thốt lên.

"Dập được nhanh, không ai bị thương, nhưng mấy căn xung quanh phải sơ tán cho chắc, và đời anh coi như xong khi Whit gõ cửa phòng anh, trông như vừa bước ra từ trang lịch lính cứu hỏa tháng mười hai."

Chris kết lại với vẻ mơ màng.

Willa cười.

"Anh ấy cứu anh rồi."

"Theo rất nhiều cách."

"Ngọt ngào ghê," Nicole đồng tình.

Willa huých nhẹ Nicole.

"Hôm nay em sao thế?"

"Sao là sao?"

"Em trông khác lắm.

Nếu chị không nhầm thì em đang vui."

Willa nói khi họ rẽ vào đường Lakeshore.

"Không biết nữa.

Giờ em thấy khá ổn.

Đừng phá hỏng nhé."

Willa nhìn em một lúc rồi cười.

"Chị sẽ cố."

"Willa.

Này, Willa!"

Willa quay lại, thấy một người đàn ông chạy bộ từ phía sau, theo sau là hai cậu bé.

"David?

David Osterhouse?"

Anh ta dừng lại trước mặt cô, cười rạng rỡ.

"Anh nghe nói em về đây."

Anh định ôm cô rồi lại khựng lại, do dự.

Willa mỉm cười, dang tay.

"Lại đây nào."

Họ ôm nhau nhanh.

"Gặp lại anh vui quá.

Anh khỏe chứ?"

"Anh ổn.

Cưới Harmony rồi đấy, em tin được không?"

"Thật sao?

Tuyệt quá.

Cô ấy cũng ở đây à?"

"Có, và cô ấy mong gặp em lắm.

Cô ấy đọc hết sách của em, chắc sẽ khen nức nở rồi hỏi em quen những người nổi tiếng nào."

"Em e là mình không nổi tiếng kiểu đó đâu.

Nhưng em quen Chris Whittaker, anh có biết không?"

"Tất nhiên."

Anh gật đầu hơi nghiêm túc.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

Chris đáp lại, cố nén nụ cười thích thú.

"Và anh gặp em gái em hôm trước rồi."

David quay sang Nicole.

"Em thấy hồ Forestlands thế nào?"

"Rất tuyệt," Nicole đáp mơ hồ.

David chỉ vào hai cậu bé khoảng mười hai và mười tuổi, để kiểu tóc faux hawk giống hệt nhau.

"Đây là con trai anh, Michael và Brian."

"Chào hai nhóc," Willa nói.

"Cô là bạn cũ của bố mẹ các cháu."

"Cô là người có em gái chết đuối phải không?" thằng anh hỏi, lập tức bị bố gõ vào sau đầu.

"Im đi, Mikey," David lầm bầm, nhận lại cái lườm bướng bỉnh từ con trai.

Willa đứng thẳng, hắng giọng.

"Hai cháu được đặt theo tên Brian và Michael Black à?

Mọi người chắc thân nhau lắm."

Nụ cười của David khựng lại.

"Brian và Michael Black mất trong một vụ tai nạn lái xe khi say rượu gần mười lăm năm trước."

"Trời ơi.

Em xin lỗi.

Em không biết.

Họ bị tài xế say rượu tông à?"

"Không."

David dịch chân.

"Tai nạn chỉ có một xe.

Brian là người lái."

"Em hiểu.

Mất đi người trẻ tuổi là bi kịch, dù trong hoàn cảnh nào.

Em rất tiếc."

"Ừ."

David gật đầu.

"Dawn, em gái của Harmony, em còn nhớ chứ?"

"Tất nhiên là nhớ."

"Cô ấy và Brian từng đính hôn.

Cô ấy suy sụp nhiều lắm.

Chưa bao giờ thực sự vượt qua được.

Giờ cô ấy ở nhà Wilkins.

Bọn anh vừa từ đó về.

Cô ấy không giao du nhiều, nhưng thích gặp bọn trẻ."

"Em hiểu."

"Thôi thì..."

David ra hiệu cho bọn trẻ đi trước.

"Bọn anh phải về đây.

Gặp lại em nhé, Willa."

"Chắc chắn rồi."

Cô vẫy tay, đứng nhìn theo họ.
 
『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 18


"Mình nghĩ tâm trạng tốt của mình đang tụt dốc rồi," Nicole nói.

"Mình làm cậu khó chịu rồi à?"

Willa hỏi.

"Không phải cậu."

Nicole hất cằm về phía David và hai đứa con trai đang biến mất vào trong nhà.

"Là gã đó."

"David á?

Anh ta cũng ổn mà."

"Trông gian gian."

"Mình cá là cậu nói thế với mọi thằng con trai," Chris trêu.

"Và thường là đúng."

"Willa Dunn?"

Sharon Danforth bật tung cửa trước khi họ đi ngang qua rồi bước thẳng xuống đường, khoác áo choàng ngủ, tóc cuốn đầy lô.

"Tôi muốn nói chuyện với cô."

"Lại bắt đầu rồi," Willa lẩm bẩm.

"Mình ở đây với cậu," Chris đứng sát bên.

Sharon Danforth đứng chặn trước mặt họ, lần lượt lườm Chris rồi đến Willa.

Khi ánh mắt bà ta dừng lại ở Nicole, bà lùi hẳn một bước.

"Cô là ai?"

"Thưa bà Danforth, đây là em gái cháu..."

Willa dừng lại đầy kịch tính, nhìn Sharon Danforth trợn tròn mắt.

"Nicole."

"Em cùng mẹ khác cha," Nicole chen vào, cười ngọt ngào.

"Từ hồi mẹ bọn tôi lỡ dính bầu trong một cuộc gọi vui ban đêm."

Sharon Danforth nghẹn lời, lúng túng phẩy tay trong không khí như thể muốn xua đi thứ ngôn từ khó nghe đó.

"Nó đùa thôi... kiểu nửa đùa nửa thật.

Dù sao thì bà muốn nói chuyện gì với cháu?"

Willa hỏi.

"Phải."

Sharon hắng giọng.

"Chắc cô chưa quên rằng ở đây không được phép có thuyền ở khu bãi biển và khu vực bơi lội."

"Ồ, tất nhiên rồi, chuyện tối qua.

Lúc đó muộn rồi và Lee rất cẩn thận..."

"Không thuyền.

Không ngoại lệ.

Tôi mong cô nhắc lại quy định đó với Lee Chandler vào lần tới khi cô gặp cô ấy.

Và tôi đoán là cô sẽ còn gặp lại cô ấy."

Willa phải cố lắm mới không bật cười trước dáng vẻ làm bộ nghiêm trọng của bà ta.

"Vâng, cháu sẽ nói lại với cậu ấy."

"Và còn một chuyện nữa," Sharon quay sang nhìn thẳng Chris, "ai đó lại đột nhập nhà thuyền và vẽ những hình ảnh thô tục lên vài chiếc thuyền."

Mắt Chris nheo lại.

"Rồi sao?"

"Cháu chắc chắn là do trẻ con gây ra.

Những đứa trẻ có vấn đề, không tôn trọng tài sản của người khác."

"Bà đang ám chỉ con tôi có liên quan?"

Chris hỏi, giọng lạnh đi.

"Tôi chỉ nói rằng trong những ngày tới chúng ta sẽ cảnh giác hơn, thủ phạm chắc chắn sẽ bị bắt, nên tốt nhất là ai lo việc nấy—"

"Việc của mình?"

Chris cắt lời, giọng băng giá.

"Tôi luôn làm thế."

"Con cái," Sharon sửa lại đầy kẻ cả.

Cửa nhà Danforth bật mở.

"Mẹ ơi, mayonnaise đâu rồi?"

Sharon liếc lên người đàn ông trẻ hơn.

"Cô còn nhớ con trai tôi không?" bà hỏi Willa.

"Có."

Willa nhìn anh ta.

Anh ta bớt vàng tóc hơn trước, nhưng dù đã ngoài ba mươi, gương mặt vẫn mang nét trẻ con tròn trịa, chỉ là đầy đặn hơn.

"Cameron phải không?"

"Jordan.

Cameron là con gái tôi."

"Phải."

Willa gượng cười.

Cô và Lee chưa bao giờ nhớ đúng chuyện đó.

"Jordan, con còn nhớ Willa Dunn không?"

Anh ta nhìn Willa một lúc, nhún vai rồi lắc đầu.

"Xin lỗi, không."

Ánh mắt anh ta chuyển sang Nicole.

"Cái quái gì vậy?"

"Mayonnaise ở cánh cửa tủ lạnh," Sharon nói, và anh ta nhanh chóng quay vào trong nhà.

"Bà còn gì nữa không, thưa bà Danforth?"

Willa hỏi, thở nhẹ.

"Thế thôi."

Sharon quay vào nhà, bỏ mặc họ.

"Bà ấy dễ thương ghê," Nicole nói.

"Nơi này đúng là thiên đường."

Chris cười lớn.

"Giờ thì cậu hiểu mình nói gì rồi.

Chỉ vài vụ đột nhập vô hại mà họ đã vác đuốc sang sân nhà mình."

"Và con trai bà ta bị làm sao thế?"

Nicole hỏi.

"Chuẩn luôn," Chris đồng tình.

"Hai người thấy không, họ nhìn cậu như vừa thấy ma."

"Ừ."

Nicole thở dài rồi tiếp tục bước đi.

"Chuyện đó xảy ra suốt."

"Nếu mấy người gọi đây là đi dạo thì đây là cuộc đi dạo buồn nhất mình từng thấy," Lee gọi với theo khi cậu và Maggie rẽ qua góc đường.

"Mới đi được khoảng trăm mét thôi."

Willa rạng rỡ nhìn cậu, ăn mặc chỉnh tề với quần kaki sáng màu, bốt đen và áo sơ mi đỏ anh đào ôm dáng.

"Chào buổi sáng."

"Chào Nicole," Maggie chào khẽ.

"Chào."

Nicole nhìn Lee, hiếm hoi nở nụ cười.

"Chào Lee."

Lee nhướn mày.

"Nicole, cậu ổn chứ?"

"Tớ thật sự xin lỗi vì tối qua cư xử như đồ khốn."

Lee liếc sang Willa, Willa chỉ nhún vai.

"Được rồi, cảm ơn.

Mình trân trọng việc cậu nói vậy.

Nhưng mình thật sự mong là sắp tới bọn mình có thể nói chuyện mà không cần cậu phải xin lỗi mình hay chị cậu."

Nicole bước lên, làm tất cả đều bất ngờ khi cô ôm chặt lấy eo Lee trong thoáng chốc nhưng rất mạnh mẽ.

"Cảm ơn vì cậu đã dễ chịu với tớ, Lee."

"Ờ...

ừ."

Lee che đi sự ngạc nhiên bằng cách giơ túi giấy trắng lên.

"Ờ thì... mình mang bánh donut."

"Cảm ơn."

Willa nói, nhìn qua lại giữa Nicole và Lee.

Nicole giật lấy túi bánh và hào hứng lục lọi bên trong.

"Cáo Bạc," Chris cười với Lee, chìa tay ra.

"Trông ổn đấy."

"Trai Đẹp, vui vì mọi người đã gặp nhau."

Lee bắt tay anh, hai người làm một kiểu bắt tay quen thuộc rồi chạm nắm đấm.

"Có gây rắc rối không?"

"Không, trừ khi Sharon Danforth có tiếng nói."

Chris đảo mắt.

"Bà ta đã sắp quy tội phá hoại cho con mình vì mấy vụ đột nhập nhà thuyền."

"Ôi trời, xin lỗi nhé, Chris.

Ai cũng từng đột nhập nhà thuyền.

Như một nghi thức trưởng thành vậy.

Anh có cãi lại bà ta không?"

"Chưa."

Mắt Chris lóe lên tinh quái.

"Mùa hè còn dài."

"Whit có muốn sang đây mùa hè này để nói chuyện về cứu hỏa nữa không?"

Lee hỏi.

"Chắc chắn rồi.

Khi nào cậu mời mình sang nói chuyện thuế doanh nghiệp?"

"Anh hài hước ghê," Lee đáp tỉnh bơ.

Willa bước lại gần Lee, quan sát cậu.

"Sao hôm nay cậu ăn mặc chỉnh tề thế?"

"Ồ, nhìn giờ kìa."

Chris giả vờ nhìn đồng hồ không tồn tại rồi quay đi.

"Mình phải về trước khi bọn nhỏ hoàn thành con búp bê bùa chú của Sharon Danforth.

Gặp sau nhé."

"Mình đâu nghĩ là mình ăn mặc chỉnh tề."

Lee nhìn xuống người mình, vẫy tay chào Chris.

"Nhưng bọn mình vào thành phố.

Mình có cuộc họp với ban quản lý trại về nhân sự và kế hoạch mùa hè.

Mình với Maggie định đi ăn trưa."

"Mẹ ơi, con có thể ở lại đây không?"

Maggie hỏi, phủi vụn bánh trên áo.

"Con với chị Nic muốn đi chơi, khám phá xung quanh."

"Thật à?"

Lee hỏi, nhìn Willa.

"Mình thấy ổn," Willa đáp.

"Vậy được.

Lát nữa mình quay lại đón con.

Có ai cần mình mua gì không?"

"Bọn con ổn," Maggie nói, rồi kéo Nicole chạy về phía cầu tàu.

Willa chống tay lên hông nhìn theo.

"Lạ thật."

"Và tụi nó mang hết bánh đi," Lee càu nhàu.

Willa quay lại mỉm cười với cậu.

"Cậu ăn chưa?

Mình làm gì đó cho cậu nhé?"

"Cho mình một cốc cà phê mang đi được không?"

Lee hỏi đầy hy vọng.

"Xong ngay.

Đi theo mình."

"Nicole sao vậy?"

Lee hỏi trên đường về.

"Hai người có đột phá gì tối qua à?"

"Thật lòng thì mình không biết.

Tối qua nó xin lỗi rất chân thành.

Và này."

Willa giơ cổ tay lên.

"Không thể nào."

Lee nắm lấy tay Willa, ngón cái lướt trên chiếc vòng kim loại sáng bóng.

"Cậu vẫn còn nó à?

Trông như mới vậy."

"Không.

Mình mất nó từ lúc Emily mất.

Không biết chuyện gì đã xảy ra.

Nicole tìm thấy nó trên sàn cabin tối qua."

"Kỳ thật."

Lee thả tay Willa, nhìn vào mắt cô.

"Có khi nó ở dưới gầm giường?"

"Nicole cũng nói vậy, tất nhiên là kèm theo vài câu chửi.

Và sáng nay mình thấy nó ngủ trên giường của Emily."

"Trước đó nó ngủ ở đâu?"

"Sofa.

Nó không muốn ngủ trên giường mà gia đình mình từng dùng."

"Đó cũng là gia đình của nó."

"Mình biết."

Willa thở dài.

"Nhưng mình không nghĩ nó nhìn nhận như vậy."

"Ừm."

Lee giữ cửa cho Willa bước vào bếp.

"Có thể nơi này đang ảnh hưởng đến nó."

"Có lẽ."

Willa lấy thêm một chiếc cốc giữ nhiệt rồi liếc nhìn Lee đang tựa vào cửa.

"Cậu không vào à?"

"Ờ... mình đợi ngoài này."

Willa nhìn ánh mắt lảng tránh của Lee, thấy rõ sự dè dặt giống hệt cảm giác mình từng có khi quay lại đây.

"Lee?"

"Xin lỗi, mình chỉ là..."

Lee ra hiệu mơ hồ về căn nhà.

Willa mỉm cười thông cảm, đưa tay ra.

"Vào đi."

Lee thở dài, gật đầu, nắm lấy tay Willa bước vào bếp.

"Ừ, mình hơi làm quá."

"Cậu chỉ đang là con người thôi."

Willa vòng tay ôm lấy eo Lee, tựa đầu vào ngực cậu, nghe tim cậu đập mạnh hơn khi Lee ôm lại.

"Mình cũng từng thấy khó khăn.

Bọn mình đã có nhiều kỷ niệm đẹp ở đây, đúng không?

Mình nghĩ nơi này giúp mình cảm thấy gần Emily hơn, nhất là khi có Nicole.

Gần như thể hai đứa đang dần hiểu nhau."

"Thật tuyệt."

Lee siết chặt vòng tay.

"Mình mong Nicole sẽ học được cách trân trọng việc có cậu trong đời."

"Rồi sẽ đến.

Mình tin vậy."

Họ ôm nhau lặng lẽ rất lâu, cho đến khi Lee thở nhẹ vào tóc Willa.

"Cảm ơn."

"Vì điều gì?"

Willa tách ra, ngước nhìn cậu.

Lee nhún vai.

"Vì cậu đã quay lại với mình."

"Cậu đã đợi mình sao?

Ý mình là, cậu vẫn quay lại đây vào mỗi mùa hè à?"

"Cũng gần như vậy.

Không bao giờ trọn mùa như trước, nhưng bố mẹ mình cố giữ mọi thứ bình thường.

Mình đi theo họ, dù sự thật chẳng hề bình thường chút nào.

Emily đã mất, còn cậu thì không còn ở đây.

Mình cứ như một bóng ma lang thang.

Rồi cuối cùng bọn mình không quay lại nữa.

Bố mẹ mình bán cabin."

"Và giờ cậu lại ở đây."

Willa kiễng chân, hôn nhẹ lên môi Lee.

"Cậu cũng vậy."

Lee mỉm cười trong nụ hôn, cúi xuống hôn sâu hơn, khiến cả hai ép sát vào nhau, thở gấp.

Lee đột ngột lùi ra.

"Mình phải đi."

"Nếu chuyện này quá nhiều với cậu, cậu sẽ nói với mình chứ?

Nếu mình đi quá nhanh?"

Willa hỏi.

Lee im lặng rất lâu.

"Mình đang cố cư xử như một người trưởng thành, Will."

"Mình không hiểu."

"Mình cũng không chắc.

Nhưng mình không muốn làm sai, và mình chẳng biết gì cả."

Willa mỉm cười.

"Cứ hít thở một chút.

Không sao đâu.

Không áp lực."

"Nói thì dễ."

Lee luồn tay qua mái tóc ngắn đã điểm bạc.

"Quá nhiều chuyện đã xảy ra, và bọn mình thực sự không còn biết gì về nhau nữa.

Chỉ có một điều chưa từng thay đổi, và mình không tin là mình đang nói điều này ra thành lời, đó là cảm giác của mình khi ở bên cậu.

Và ngay lúc này, mình đang cảm nhận sức nặng của hai mươi lăm năm đã mất."

Nụ cười của Willa dịu lại.

"Cậu không phải người duy nhất cảm thấy như vậy, Lee."

"Thật à?"

"Thật."

Willa kìm lại mong muốn chạm vào cậu lần nữa.

"Cậu ổn nếu mọi người nghĩ là giữa bọn mình có chuyện gì đó không?"

Lee nhìn thẳng vào mắt cô.

"Mình thích điều đó."
 
『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 19


Hai người ngồi trên cầu tàu, vừa ăn vừa giải quyết túi bánh donut.

Nicole không ngăn được việc liếc trộm Maggie.

Khóe miệng cô khẽ cong lên thành nụ cười khi Maggie hất đầu để tóc không che mặt, suýt nữa thì làm rơi cả kính.

"Chị với cô Willa hôm nay có vẻ hòa hợp hơn," Maggie nói, đẩy gọng kính trở lại sống mũi.

"Ừ, chắc vậy."

Nicole nhún vai, không mấy hứng thú nói về mối quan hệ của mình với Willa.

"Em trông rất giống mẹ."

"Ờ... cảm ơn chị."

"Bố em trông thế nào?"

"Em không biết.

Em được thụ thai bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo, dùng tinh trùng của người hiến ẩn danh."

"Thật à?

Cái đó diễn ra thế nào?"

"Mẹ em xem một danh mục trực tuyến của ngân hàng tinh trùng rồi chọn người hiến dựa trên ngoại hình, tiền sử sức khỏe, sở thích cá nhân và các câu trả lời phỏng vấn bằng văn bản.

Mẹ đến phòng khám đúng lúc rụng trứng, được thụ tinh và mang thai em.

Nhưng thực tế không đơn giản như nghe đâu.

Những lần đầu đều không thành công."

"Trời ạ," Nicole buột miệng.

"Em không thấy kỳ sao, khi chẳng biết bố mình là ai?"

"Em không có bố.

Em có người hiến, và chuyện đó cũng không khác mấy so với những đứa trẻ không biết hoặc không có mối quan hệ với bố hay mẹ."

"Chỉ khác là người của em không làm mẹ em có bầu rồi bỏ đi."

"Ừ, đúng.

Người của em chỉ chọn kem dưỡng tay với tạp chí Hustler để đổi lấy tiền bia."

Nicole bật cười.

"Nghe cũng buồn cười ghê."

Nụ cười của cô chùng xuống và cô im lặng khá lâu.

"Chị Nicole?"

Cô bứt một mảnh gỗ mỏng từ băng ghế.

"Em không bao giờ tự hỏi mình thừa hưởng điều gì từ người chưa từng gặp đó sao?

Ngoại hình hay cách cư xử chẳng hạn?"

"Không hẳn.

Khi đủ mười tám tuổi, em có thể liên lạc nếu muốn, nhưng em không biết vì sao phải làm vậy.

Em với mẹ rất ổn."

"Đứa trẻ trong phim The Kids Are All Right¹ ổn mà, đúng không?"

"Chị coi phim đó rồi à?"

"Rồi.

Với mấy phụ nữ lớn tuổi thì chị luôn có cảm tình với Julianne Moore," Nicole thú nhận.

Maggie cười.

"Em thì là Diane Lane."

"Ừ, cô ấy ngầu thật."

Maggie nhìn chị.

"Chị có bao giờ tự hỏi mình giống bố ở điểm nào không?"

Nicole thở ra một tiếng cười.

"Chắc là chị cũng không có bố.

Chỉ biết ai là người hiến thôi."

"Còn Emily thì sao?

Chị có bao giờ tự hỏi mình giống chị ấy ở đâu không?"

Nicole thở dài, nhìn ra mặt hồ.

"Chị đang bắt đầu nghĩ về chuyện đó."

"Đi bộ tiếp nhé?

Em cần đi cho tiêu bớt mấy cái bánh này."

"Ừ."

Nicole đứng dậy và đưa tay ra.

Maggie ngẩng lên hơi ngạc nhiên rồi đặt tay mình vào tay Nicole.

"Cảm ơn chị."

"Đi đường nào?"

Nicole hỏi, buông tay ra khá nhanh, nhưng vẫn vô thức xoa nhẹ lòng bàn tay nơi cảm giác ấm nóng từ cái chạm ngắn ngủi còn lưu lại.

Maggie chỉ lên đường Wren.

"Nếu đi hướng này em có thể chỉ cho chị chỗ mẹ em từng sống, rồi vòng sang phải xuống Swallow, rồi đến đường Loon là quay lại đây."

"Được."

Nicole bắt đầu đi lên con đường, đút tay vào túi áo vì điều duy nhất cô nghĩ tới lúc đó là muốn nắm tay Maggie lần nữa.

"Hình như là căn này."

Maggie chỉ vào căn cabin màu xám có hiên lớn quây lưới.

Nicole nhìn căn nhà rồi quay lại, nheo mắt nhìn qua các cabin và hàng cây phía bên kia.

"Nó gần như thẳng hàng với cabin nhà chị, chỉ cách một con đường."

"Ừ, chắc trước kia có lối mòn xuyên rừng."

"Các cháu cần giúp gì không?" một người đàn ông hỏi khi đi ra từ hông cabin, vừa lau tay vào quần jean.

Theo sát sau ông là một người phụ nữ và một đứa trẻ mặc váy Elsa, đội mặt nạ Batman và khoác áo choàng.

"Ồ, xin lỗi.

Em chỉ đang chỉ cho chị em chỗ mẹ em từng sống," Maggie nói.

Người phụ nữ mỉm cười thân thiện.

"Mẹ cháu từng sống ở đây à?

Tên bà ấy là gì?"

"Chắc căn này đã đổi chủ vài lần rồi, nhưng mẹ cháu là Lee Chandler."

Hai vợ chồng nhìn nhau.

"Lee Chandler ở trại Prism?" người đàn ông hỏi.

"Chú biết mẹ cháu à?"

Maggie hỏi.

"Không, nhưng bọn chú biết về trại đó và đang nghĩ xem có phù hợp cho..."

Người phụ nữ ngừng lại, liếc chồng mình đầy thích thú.

Người đàn ông nhìn đứa trẻ đang chạy vòng vòng, vừa hát Let It Go bằng giọng Batman khàn khàn.

"Này Charlie, hôm nay con là con trai hay con gái?"

"Con trai, bố!"

Charlie hét lên.

"Bố không thấy à?"

Người bố nhún vai.

"Bọn chú nghĩ Charlie có thể thích ở đó một thời gian.

Bọn chú muốn tìm hiểu thêm và ghé xem thử."

"Dạ, được chứ."

Maggie rạng rỡ.

"Cháu có thể nhờ mẹ ghé qua nói chuyện với cô chú."

"Nếu cô ấy không bận thì tuyệt quá."

Người phụ nữ đưa tay ra.

"Tôi là Courtney Ryan, còn đây là chồng tôi, Rick."

Maggie bắt tay cô.

"Rất vui được gặp cô chú.

Cháu là Maggie, còn đây là chị cháu, Nicole.

Bọn cháu ở cabin trên đường Finch, gần như đối diện."

"Chào."

Nicole vẫy tay.

"Bọn cô sẽ ở đây suốt mùa hè," Courtney nói.

"Khi nào muốn ghé qua, cứ tự nhiên."

"Cháu sẽ nói với mẹ."

Maggie mỉm cười.

"Cuối cùng cũng gặp người bình thường...

đứa nhỏ dễ thương ghê," Nicole nói khi hai chị em tiếp tục đi lên đường Wren.

"Nghe lạ nhỉ, sau cái câu khó nghe chị nói với mẹ em và chị Willa tối qua."

"Chết tiệt, Maggie, chị không có ý đó.

Chị nói vậy là tệ thật, và chị đã xin lỗi Willa rồi."

Maggie dừng lại, quay sang nhìn chị.

"Chị gọi em là Maggie."

"Ừ, thì đó là tên em mà."

"Ừm... trước giờ chị chưa gọi vậy.

Thôi bỏ đi.

Nếu chị không có ý như thế, sao lại nói?"

Nicole tiếp tục bước đi, đá mấy viên sỏi trên đường.

"Đôi khi làm người xấu dễ hơn.

Ít nhất chị biết người ta sẽ phản ứng thế nào."

"Dễ hơn việc là chính mình và được người khác quý trọng?"

"Dễ hơn việc là chính mình rồi vẫn bị người ta ghét."

"Đó là điều chị sợ à?"

"Không phải là chị không có tiền sử chuyện đó.

Nhìn ông bố không-bố của chị đi."

"Ừ, em không biết chi tiết, nhưng chị đâu phải người đầu tiên có ông bố tệ," Maggie nói.

"Chị biết mình không đặc biệt!"

Nicole gắt lên.

"Nhiều đứa trẻ là tai nạn mà."

"Em tin việc mẹ chị mang thai chị không nằm trong kế hoạch, nhưng nếu bà không muốn chị, bà đã có lựa chọn."

"Vậy chị phải cảm ơn vì bà ấy không phá thai chị à?"

"Chị Nicole, thôi nào."

"Đôi khi chị nghĩ mình chỉ là bản sao thất bại, méo mó của Emily mà Ripley nên đem súng phun lửa đốt quách đi."

"Hả?"

Maggie tròn mắt.

"Đi mà, Maggie.

Em không biết mấy tác phẩm kinh điển à?"

Maggie chống nạnh.

"Thứ nhất, thái độ của chị tệ thật.

Em chắc mẹ chị yêu chị, và em biết Willa cũng vậy.

Em biết chị nghe thấy những gì chị ấy nói tối qua rồi, nên đừng tự thương hại nữa.

Thứ hai, Alien Resurrection không phải là kinh điển của bất cứ thứ gì."

Nicole sững lại rồi bật cười lớn.

"Trời ơi, Maggie," chị thở hổn hển.

"Chị thật sự thích em."

"Em cũng thích chị.

Này, hay là—"

"Khoan.

Suỵt."

Nicole giơ tay lên khi hai chị em tới ngã tư đường Wren và Swallow.

"Em có nghe thấy không?"

"Có."

Maggie đứng im.

"Hình như từ phía—"

Hai cậu bé lao ra khỏi rừng bên trái đường Swallow, vừa hét vừa cười, ném chai lọ vào nhau.

Nhiều cái vỡ toang trên đá và thân cây.

"Này!"

Nicole hét lên.

"Mấy đứa nghĩ mình đang làm cái quái gì thế?

Muốn làm ai bị thương à?"

Maggie há hốc miệng khi thằng lớn hơn giơ ngón tay thối về phía họ, rồi cả hai chạy thục mạng xuống đường và rẽ vào lối xe ở đầu đường Finch.

"Đúng là mấy thằng nhóc khốn," Nicole lẩm bẩm.

"Chị biết chúng à?"

"Chắc là hai đứa chị gặp sáng nay.

Bố tụi nó là David gì đó."

"Osterhouse?"

Maggie hỏi.

"Ừ.

Em biết họ à?"

"Không, nhưng em nghĩ mẹ em, chị Willa và người đó từng là bạn."

"Ừ, sáng nay chị mới nghe.

Rồi còn vụ tai nạn lái xe say rượu làm chết hai anh em trai, với mấy chị em gái cũng dính líu."

"Nhà Wilkins.

David Osterhouse cưới một người trong số họ, và em nghĩ người còn lại sống ở chỗ bọn nhỏ vừa chạy vào."

"Hừm."

Nicole ngoái đầu nhìn về phía căn nhà.

"Cá là ông Dave kia cũng đang qua lại với bà chị đó."

"Sao chị lại nghĩ thế?"

"Sáng nay ông ta nói với Willa rằng bà chị kia ít ra ngoài sau khi vị hôn phu chết, nhưng thích gặp bọn trẻ, và sáng nay ông ta vừa từ đó về.

Chưa tới trưa mà đã quay lại đó rồi.

Nhìn cũng chẳng giống kiểu thăm dì."

"Em không chắc ông ta ở đó," Maggie nói.

"Nhưng bọn nhỏ trông có vẻ bị thả rông thật."

"Biết gì không?"

Nicole nói.

"Hôm nay chị xem đủ mấy trò hề rồi.

Quay về thôi."

✓ Chú thích:

1.

The Kids Are All Right là một bộ phim hài chính kịch của Mỹ năm 2010 do Lisa Cholodenko đạo diễn, đồng viết kịch bản với Stuart Blumberg.
 
『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 20


Willa lấy đồ ăn ra để làm sandwich, nghĩ rằng hai đứa nhỏ chắc sẽ đói bụng quay về bất cứ lúc nào.

Cô dùng chân đá cửa tủ lạnh đóng lại, lấy đĩa, cốc, snack và mấy thứ lặt vặt khác, chẳng biết ai thích ăn gì.

Cô định đợi ăn cùng bọn trẻ rồi nghe xem chúng đã làm gì cả ngày.

Cô mở laptop trong phòng bên cạnh, mở luôn một chai nước trong lúc chờ máy khởi động.

Liếc nhanh qua bàn, cô nhận ra điện thoại công việc — đồng nghĩa với kết nối mạng — không ở đó.

"Nic, em để nó ở đâu vậy?" cô hỏi vu vơ, chẳng nhắm vào ai cụ thể.

Cô nhìn quanh phòng khách, kiểm tra mặt bàn rồi chuyển sang lục gối sofa.

Cô chắc mình đã thấy nó trong bếp nếu có, nên tiếp tục, thò đầu vào phòng tắm rồi sang phòng của Emily — trong đầu cô tự sửa lại thành phòng của Nicole.

Dù mới dùng căn phòng một đêm, quần áo đã phủ kín mọi bề mặt phẳng và cả sàn nhà.

Không có gì treo trong tủ hay được cất vào ngăn kéo.

Willa không muốn động chạm lung tung để khỏi bị buộc tội lục lọi.

Cô mở ngăn kéo bàn đầu giường trước, và mắt cô mở to khi nhìn thấy thứ bên trong.

"Ồ."

Cô rút ra một bản in cuốn sách thứ tư của mình, mới phát hành cách đây vài tháng.

Có một miếng đánh dấu nằm khoảng một phần ba cuốn.

"Chị đang làm cái quái gì trong này vậy?"

Nicole gắt lên từ cửa.

Willa giật mình, thả vội cuốn sách trở lại ngăn kéo.

"Không có gì.

Chị đang tìm điện thoại."

"Nó ở đây nè," Nicole cáu kỉnh, gạt cái áo lót sang một bên để lấy điện thoại trên bàn trang điểm rồi ném về phía Willa.

Willa suýt không bắt được, hít mạnh vì bất ngờ.

"Trời ơi, Nicole, em bị sao vậy?"

"Em không thích người khác động vào đồ của em."

"Chị không động vào đồ của em.

Chị tìm điện thoại của chị — cái mà chị rộng lượng cho em mượn — và em thì chẳng buồn để ở chỗ chị tìm được.

Vậy nên có lẽ em nên để dành vai nạn nhân cho lúc khác."

"Chị đúng là đồ chảnh."

Willa nhìn chằm chằm vào em gái.

"Em vừa nói gì với chị đấy?"

"Em bảo chị tránh xa phòng của em ra."

Nicole dậm chân bỏ đi dọc hành lang.

"Khoan... khoan đã, Nic," Willa lắp bắp rồi vội theo sau.

"Đợi chút, Nicole, chị muốn nói chuyện."

Maggie đang ở bếp, mở một chai nước và làm sandwich cho mình.

"À, chào Willa."

Cô bé cười ngại ngùng, một tay cầm lọ mù tạt.

"Em xin lỗi, vậy có được không ạ?"

"Có chứ, Maggie, tất nhiên rồi."

Willa cố mỉm cười.

"Cứ tự nhiên lấy bất cứ thứ gì em muốn."

Willa tìm thấy Nicole trong phòng khách, nằm dài trên sofa, một tay che ngang mặt.

"Nicole?"

"Chào," cô bé nói khẽ.

"Xin lỗi, em hơi đau đầu."

Willa ngồi xuống mép sofa cạnh em.

"Em sắp ốm à?"

Nicole bỏ tay xuống, lắc đầu.

"Chắc là mất nước hay gì đó thôi.

Em hơi đói."

Willa cau mày, không chắc lắm.

"Được rồi.

Chị làm gì cho em ăn nhé?"

"Làm ơn.

Em nằm đây một lát được không?"

"Ừ, được.

Em muốn vào phòng không?"

"Không."

Nicole lại che mắt.

"Ở đây được rồi."

Willa miễn cưỡng để em lại và quay về bếp, nơi Maggie đang hoàn thiện ba đĩa sandwich giăm bông phô mai, khoai lát và dưa muối.

"Ôi Maggie, em không cần làm nhiều vậy đâu."

"Không sao."

Maggie cắn một miếng dưa muối.

"Em đang làm sẵn rồi nên tiện luôn."

"Cảm ơn em.

Em thật chu đáo."

"Nicole ổn không ạ?"

Maggie hỏi, dựa vào quầy bếp và cắn sandwich.

"Chị không biết."

Willa thở dài, khoanh tay.

"Theo em thì con bé thế nào?"

"Buồn.

Rối rắm, tức giận, và có lẽ hơi sợ.

Nhưng em mới gặp chị ấy nên cũng không chắc."

"Chị nghĩ em nhìn rất đúng.

Em có nói chuyện với nó không?

Chị không hỏi để bắt em tiết lộ bí mật gì đâu.

Chị chỉ không biết làm sao để tiếp cận nó."

"Em nghĩ những gì chị ấy nói với em cũng không phải bí mật gì lớn.

Và... chị ấy nghe thấy những gì chị nói tối qua, về việc chị sẽ không đánh đổi chị ấy để Emily quay lại.

Em nghĩ điều đó giúp chị ấy.

Chị ấy chỉ đang loay hoay không biết mình thuộc về đâu trong gia đình chị.

Chị ấy sợ quan tâm tới người khác, hoặc để người khác quan tâm mình.

Nên mới cư xử khó chịu để giữ khoảng cách."

Willa nghiêng đầu, nhìn cô bé.

"Sao em lại chín chắn thế?"

"Chắc giống mẹ em."

"Chắc vậy."

Willa nhìn qua cửa sổ bếp, thấy chiếc Ford Escape của Lee đang chạy vào.

"Nói tới là tới."

"Chào."

Willa gặp Lee ở cửa bên hông.

"Hôm nay của cậu thế nào?"

"Ổn."

Lee dừng lại, một chân đặt lên bậc thềm thấp, mỉm cười nhìn lên cô.

"Còn mình?"

"Như thường lệ.

Làm được chút việc, bị Nicole càm ràm, và có một cuộc nói chuyện dễ chịu với con gái cậu."

"Về chuyện gì?"

"Ý nghĩa cuộc sống.

Cậu đói không?"

"Không, cảm ơn.

Mấy sếp lớn đã lo cho mình rồi."

"Cậu báo cáo cho ai vậy?"

"Một hội đồng quản trị từ nhiều quỹ khác nhau, chuyên hỗ trợ các chương trình tích cực cho LGBTQ và thúc đẩy nhân quyền.

Bọn mình cũng có nhà tài trợ cá nhân, nhưng phần lớn sống nhờ tiền tài trợ," Lee giải thích.

"Vậy một tác giả YA có chút tiếng tăm có thể quyên góp không?"

"Tất nhiên.

Nếu cậu biết ai như vậy."

"Để mình nghĩ xem.

Cậu ở lại thêm chút nữa được không?"

"Mình không thể, và không ai tiếc hơn mình cả.

Mình hứa giúp Les và mọi người sửa mấy khu nhà ngủ chiều nay.

Mình chỉ ghé đón Maggie thôi."

"Con đây, mẹ."

Maggie xuất hiện phía sau Willa rồi lách qua cô đi ra ngoài.

"Này Mags, hôm nay con với Nicole vui không?"

Lee hỏi, khoác tay qua vai con gái.

"Ờ, cũng vui ạ."

Maggie gật đầu, liếc Willa.

"À, gia đình ở căn nhà cũ của mẹ có một đứa trẻ họ nghĩ là sẽ thích trại.

Con bảo mẹ sẽ ghé qua nói chuyện.

Họ rất dễ thương."

"Tốt quá.

Mẹ nhất định sẽ ghé."

Lee nhìn Willa hỏi ý.

"Cho mẹ cái cớ quay lại sau nhé?"

"Mình tưởng mình là cái cớ của cậu rồi chứ," Willa trêu, vẫy tay chào hai mẹ con.

Willa quay lại và thấy Nicole đang ngồi ở bàn, ăn ngấu nghiến sandwich với lon soda.

"Chào em, cô em gái bé nhỏ."

Nicole lườm cô, cau mày.

"Chào."

"Trông em khá hơn rồi đấy."

Willa ngồi trước laptop và cuối cùng cũng đăng nhập để gửi bản thảo cho biên tập viên.

"Ừ."

"Nghe này."

Willa cố tỏ ra thản nhiên, vừa gửi tài liệu vừa nói.

"Về chuyện em nói lúc nãy—"

"Ừ."

Nicole liếm mù tạt trên ngón tay.

"Xin lỗi, Will.

Em cũng không biết sao lại gắt gỏng vậy."

"Cái câu em dùng ấy.

Trước giờ chị chưa nghe em nói thế."

"Em nói gì?"

"Em bảo chị là 'đồ chảnh rưỡi'."

Nicole khịt mũi cười.

"Nghe buồn cười mà."

"Em nghe ở đâu vậy?

Trong phim à?"

"Không biết.

Em bực quá.

Chẳng nhớ mình nói nữa."

Willa mím môi, quay đi.

"Sao thế?

Có chuyện gì à?"

Willa nhìn lại em gái, tìm ánh mắt quen thuộc.

"Chị chỉ lo cho em thôi.

Chị mong em biết là em có thể tìm đến chị nếu có chuyện muốn nói, hay là—"

"Hay là gì hả Willa?"

Ánh mắt Nicole già nua đến kỳ lạ khi nhìn thẳng vào chị.

Willa giật mình vì cường độ đó.

"Em biết chị thương em mà, đúng không?

Và nếu em đang trải qua chuyện gì đó, bất kể là gì, chị sẽ làm tất cả để giúp em.

Chị luôn đứng về phía em, Nicole.

Luôn luôn."

"Ừ, Will, em biết."

Gương mặt Nicole dịu lại, nét hài hước quay trở lại trong mắt.

Cô chộp lấy điện thoại của Willa trên bàn.

"Em mượn cái này chút nhé?"

"Được.

Chỉ cần dùng xong thì để lại ngoài này."

"Cảm ơn, Will.

Chị tuyệt nhất."
 
『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 21


Willa mang ly rượu vang ra hiên và ngồi xuống một chiếc ghế mây trắng với đệm đã phai màu.

Mặt trời lặn rải ánh vàng ấm áp xuyên qua hàng cây, đốm sáng loang lổ trên con đường sỏi.

Cô nghe thấy tiếng bước chân của Lee lạo xạo trên đường từ rất lâu trước khi nhìn thấy cô ấy, và bụng Willa khẽ thắt lại vì háo hức, hơi ấm lan khắp lồng ngực.

"Có đủ cho mình không?"

Lee hỏi từ dưới đường.

Willa ngắm Lee — mái tóc xám ngắn dựng lên lộn xộn, đôi mắt nheo lại vì cười.

Lee trông thật ổn trong chiếc quần jeans bạc màu ôm vừa, áo thun trại cũ kỹ dính sơn và dép xỏ ngón.

"Cậu lái xe à?"

"Không."

"Bơi?"

"Không."

"Vậy thì chắc mình có đủ cho cả khu này."

Willa cười.

"Lấy ly trong bếp đi."

Lee vòng qua bên hông cabin, vài phút sau quay lại với ly rượu của mình rồi ngồi xuống ghế cạnh Willa.

"Nicole đâu rồi?"

"Lướt mạng.

Maggie đâu?"

"Đang đọc sách của cậu."

"Nó vẫn chưa đọc xong à?"

"Ồ, xong rồi.

Nó đang đọc lại từ đầu."

Willa bật cười.

"Mình có thể giới thiệu cho nó vài tác giả khác mà."

"Mình rất cảm kích.

Mình vốn đã đủ khó để không nghĩ về cậu rồi, không cần nó lải nhải bên tai suốt ngày về mấy lỗ hổng cốt truyện của cậu."

"Lỗ hổng cốt truyện!"

Willa kêu lên đầy kịch tính.

"Ý mình là...

điểm nút cốt truyện."

Lee ho sặc vì rượu.

"Thật đấy."

"Ờ hả."

Willa lườm yêu.

"Mình có cả đội người rất giỏi đảm bảo không có lỗ hổng nào đâu."

"Thấy chưa?"

Lee khoa tay.

"Mình biết gì chứ."

"Cậu đã đọc chưa?"

"Chỉ cuốn đầu tiên."

"Cậu không thích à?"

Willa hỏi, tò mò hơn là thất vọng.

"Không phải vậy.

Mình thích nó lắm."

"Thế sao không đọc mấy cuốn sau?"

"Bởi vì..."

Lee thở dài nặng nề, uống một ngụm dài.

"Bởi vì đọc sách của cậu giống như đọc giấc mơ của cậu.

Biết việc được xuất bản có ý nghĩa thế nào với cậu khiến mình cảm thấy lại gần cậu hơn... và cũng đau nữa, đau đến mức không thể không muốn là một phần của nó."

"Lee..."

Willa đặt ly xuống, nắm lấy bàn tay đang run của Lee.

"Cậu luôn là một phần của nó.

Cậu là tất cả.

Đó là lý do mình xây dựng nhân vật dựa trên cậu."

Trong mắt Lee chứa đầy khát khao, hối tiếc và hy vọng.

"Thật à?"

Lee thì thầm.

"Mình cần một người hùng mà độc giả sẽ tin — và mình tin."

"Thôi nào, Will.

Khi đó chúng ta chỉ là mấy đứa nhóc.

Thời gian xa nhau đã gấp đôi thời gian ở bên nhau.

Và lúc đó chúng ta thậm chí còn chưa thật sự ở bên nhau."

"Chúng ta đã ở bên nhau rồi.

Chỉ là chưa nhận ra thôi.

Cậu nghĩ mình không biết cậu ở đây à?

Bố mình rất quý cậu và ông ấy nói nhiều lắm."

Lee tròn mắt.

"Vậy cậu không bất ngờ khi gặp mình sao?"

"Có chứ.

Chỉ là ông ấy quên không nhắc cậu có con."

"Mình không nghĩ mình từng kể.

Chuyện đó phức tạp, mà mình thì không muốn giải thích thụ tinh nhân tạo cho bố cậu ngay quầy tính tiền siêu thị."

Willa bật cười, giữ ánh nhìn của Lee.

"Vậy nên tin mình đi, mình luôn định để cậu là người hùng trong câu chuyện của mình."

"Vậy sao mất lâu thế?"

Willa siết lại tay Lee, đan các ngón vào nhau.

"Thật lòng mà nói, mình không biết.

Chắc mình có lý do để không liên lạc suốt những năm qua, nhưng nghĩ mãi cũng không nhớ nổi.

Có lẽ chỉ là... cần đúng thời điểm."

"Thời điểm cho ai?

Cho cậu?

Nếu lúc đó mình đã kết hôn thì sao?"

Willa mỉm cười buồn.

"Vậy chắc mình sẽ sống một cuộc đời dài, cô độc, đầy hối tiếc vì đã để vuột mất người đó."

Lee bật cười khịt mũi.

"Mình không tin thế."

"Mình bị tổn thương đấy."

Willa đặt tay lên ngực giả vờ.

"Nhưng mình vô cùng biết ơn vì không phải như vậy."

Lee đặt ly xuống, xoay người, đưa tay vuốt má Willa.

"Mình nhớ cậu, Will."

Willa nghiêng người tới, lướt môi lên môi Lee trong một nụ hôn dịu dàng.

"Mình cũng nhớ cậu."

Lee tiến sâu hơn, nụ hôn đậm lại, môi vuốt ve môi Willa, tay lần theo hàm, xương quai xanh rồi xuống giữa ngực cô.

"Giờ chúng ta sẽ làm gì?"

"Bù lại quãng thời gian đã mất, mình hy vọng thế," Willa thì thầm, hơi thở gấp.

"Cậu có bao lâu?"

"Maggie sẽ không lo nếu mình không về tối nay," Lee nói, kéo Willa đứng dậy.

"Ồ?"

"Quá nhanh à?"

"Đối với mình là không."

Willa cười, kéo Lee vào nhà.

"Cậu chắc là ổn chứ?"

"Đừng hỏi mình câu đó nữa," Lee thì thầm, hôn lên cổ Willa từ phía sau.

"Ơ—" Willa vấp ngưỡng cửa phòng ngủ.

Lee ôm lấy eo cô, đá cửa đóng lại bằng gót chân.

"Ổn không?"

Willa cười, quay lại trong vòng tay Lee, vòng tay qua cổ kéo Lee xuống một nụ hôn nồng nhiệt.

"Mình cảm giác như quay lại thời đại học."

"Nhưng cậu vẫn trông như đang học đại học."

Lee cười, điều chỉnh nụ hôn, tay trượt xuống hông Willa, kéo cô áp sát giường.

"Tại ánh sáng kém thôi."

Willa cười, cắn nhẹ môi Lee trong lúc kéo áo thun của mình qua đầu.

"Nhưng mình đảm bảo là mình đủ kinh nghiệm cho đoạn này."

"Mmm."

Lee hôn dọc cổ và vai Willa.

"Khoan, khoan đã."

Willa đặt tay giữa hai người, đẩy nhẹ ra.

"Cậu không để thuyền trên bãi biển đấy chứ?"

"Ở bến."

Lee cau mày vì bị ngắt, cúi hôn tiếp.

"Sao vậy?"

"Bởi vì...

Sharon Danfor—"

"Làm ơn đừng nhắc tên cô ta."

Willa cười, kéo Lee lại, hôn lên cổ cô.

"Được rồi."

"Cậu chắc Nicole sẽ không xông vào chứ?"

"Sao Nicole lại muốn thấy cảnh này?"

Willa kéo Lee sát lại, tay trượt xuống túi quần jeans.

"Chúng ta có vừa cái giường này không nhỉ?

Lần cuối cùng nằm chung là năm mười lăm tuổi."

Lee khựng lại, toàn thân căng cứng.

"Sao thế?"

Willa kéo ra, tìm ánh mắt Lee.

"Có chuyện gì vậy?"

Lee bước ra xa, tìm áo rồi vội kéo lên.

"Xin lỗi.

Mình không thể."

"Lee, chuyện gì vậy?"

Tim Willa đập dồn dập.

"Mình làm gì sao—"

"Không.

Là lỗi của mình."

Lee vò mặt.

"Chúa ơi, mình không định... mình không đùa giỡn với cậu đâu, Will."

"Không sao.

Dù là gì cũng không sao."

Willa nắm tay Lee, đặt cô ngồi xuống giường, quỳ trước mặt.

"Làm ơn, nói với mình đi."

Lee hít thở sâu nhiều lần như lấy can đảm, nhưng vẫn im lặng.

"Cậu có muốn chuyện này không, Lee?"

Willa hỏi, không chắc mình có muốn nghe câu trả lời.

"Muốn lắm," Lee thì thầm, không dám nhìn lên.

Willa thở phào, nâng cằm Lee.

"Mình cũng vậy."

Gương mặt Lee căng chặt bởi những điều chưa nói.

"Nếu một ngày cậu lại nhận ra mình phải bỏ lại tất cả thì sao?"

Willa khựng lại.

Đó rồi.

"Lee... mình chưa bao giờ muốn làm cậu tổn thương.

Cậu phải tin điều đó."

"Mình biết.

Và mình hiểu vì sao cậu đã làm vậy.

Nhưng mình không thể chịu đựng thêm lần nữa.

Và mình cũng không thể làm thế với Maggie.

Con bé đã thần tượng cậu rồi."

"Mình hiểu."

Willa nuốt khan.

"Cậu không tin mình."

Nước mắt Lee rơi.

"Chỉ cần nói với mình là mình có thể tin, Will, và mình sẽ tin.

Nói với mình là mình an toàn với cậu... là mình thuộc về cậu."

Willa cố kìm nước mắt, nhìn thẳng Lee.

"Cậu an toàn với mình, Lee.

Cậu và Maggie.

Và mình sẽ làm mọi thứ có thể để—"

"Đừng."

Lee lắc đầu.

"Xin lỗi.

Mình không nên ép cậu hứa."

"Khoan đã."

Willa bật cười khẽ.

"Chỉ cần... ngừng nói.

Ngừng nghĩ."

"Ừ.

Muộn rồi.

Có lẽ chúng ta nên ngủ."

Lee đứng dậy.

"Ở lại nhé.

Chỉ đêm nay thôi?"

Willa hỏi.

"Thật không?"

Lee do dự.

"Ừ."

__________

Willa tỉnh giấc vì tiếng ai đó nói khe khẽ, ban đầu nghĩ là Lee nói mơ.

Cô cảm nhận cánh tay Lee đặt nặng trên ngực mình, hơi thở đều đặn trong giấc ngủ.

Willa thở dài, thả lỏng, chỉ cần ở gần Lee đã đủ khiến cô mãn nguyện.

Bất chấp tổn thương cũ, nghi ngại còn đó và tương lai mờ mịt, lúc này Willa biết chắc chắn rằng quay về đây là quyết định đúng.

Âm thanh rừng đêm và hơi ấm từ Lee ru cô trở lại giấc ngủ... cho đến khi tiếng thì thầm vang lên lần nữa, rõ hơn.

Nicole.

Willa đảo mắt, nghĩ em gái đang gọi điện.

Cô nhìn đồng hồ — chưa đến mười hai rưỡi đêm, căn phòng tối om chỉ có ánh đỏ mờ từ đồng hồ.

Willa nhẹ nhàng gỡ tay Lee khỏi ngực, trượt khỏi giường.

Da cô nổi gai dưới áo ngủ khi luồng gió lạnh thổi dọc hành lang từ cửa sổ mở.

Ánh nến le lói hắt ra từ khe cửa khiến cô cau mày.

Cô gõ khẽ.

"Nicole?"

Tim Willa bắt đầu đập mạnh, không gian như đông cứng lại.

"Nic?"

Cô xoay tay nắm chậm rãi.

"Em ổn chứ?"

Cửa mở ra kẽo kẹt.

Nicole ngồi xếp bằng trên sàn giữa vòng nến nhỏ, trước mặt là Ouija (Bàn cầu cơ), tay đặt trên Planchette, miệng thì thầm không rõ lời.

Willa há hốc miệng, hít mạnh.

Tim cô nện thình thịch, nỗi sợ lạnh sống lưng khi thấy làn da tái nhợt và đôi mắt vô hồn của em gái dưới ánh nến, bóng tối nhảy múa trên tường.

"Cái này là sao?

Em đang làm gì vậy?"

"Làm nóng bàn nào," Nicole đáp đều đều, nhìn trống rỗng.

Willa run rẩy bước vào.

"Nicole, nhìn chị đi."

"Shhh.

Để em nói."

Nicole thì thầm.

"Linh hồn dễ bị rối."

"Lạy Chúa!"

Lee gắt lên phía sau, bật tất cả đèn.

Cô sải bước, đá con trỏ văng đi.

"Mọi người bị điên hết rồi à?"

"Will?"

Nicole chớp mắt.

"Chị làm gì trong này vậy?"

Willa lắc đầu, nhìn qua lại giữa Nicole bối rối và Lee giận dữ.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Không thể tin nổi," Lee gầm lên, nước mắt giận dữ lấp lánh.

"Mình thực sự nghĩ chuyện này có thể ổn.

Cậu khiến mình tin.

Mình mở lòng... và ngay sau đó là cái này sao?"

Lee đã mặc đồ xong và lao ra cửa bên chỉ trong vài giây.

Willa đứng sững, quay lại nhìn Nicole.

"Em ổn không?"

"Ổn."

Nicole đã chui lại vào giường.

"Em đau đầu."

"Chị không đuổi theo cô ấy à?"

Willa nuốt khan, thổi tắt nến.

"Chị quay lại ngay.

Rồi chúng ta sẽ nói chuyện."

"Lee!"

Willa gọi khẽ khi chạy chân trần xuống đường.

Cô ôm lấy mình vì lạnh — và vì tim lạnh.

"Lee, làm ơn dừng lại.

Mình không mang giày."

Lee đang tháo dây thuyền.

"Mình không biết cậu đang chơi trò gì, Willa, nhưng mình không tham gia.

Mình không tin được là mình ngu thế này."

"Lee, làm ơn.

Đã quá nửa đêm rồi."

Willa nhăn mặt vì sỏi đau chân.

"Mình không hiểu cậu đang nói gì."

"Cậu hiểu mà.

Giờ linh thiêng.

Cậu quay về đây để kiếm chất liệu cho cuốn sách mới à?"

Lee gắt lên.

"Hay tiện thể chơi đùa với mình?"

"Lee, mình xin cậu.

Mình không hiểu."

"Cậu đã rời đi, Will.

Mình hiểu.

Mất Emily quá khủng khiếp.

Cậu rũ bỏ nơi này và tất cả mọi người.

Mình đau buồn vì Emily, và vì cậu.

Nhưng mình ở lại.

Mình đối mặt với tất cả."

"Đối mặt với cái gì?"

Willa nghẹn ngào.

"Mình đang có cuộc sống tốt.

Maggie hạnh phúc.

Bất cứ rắc rối gì cậu muốn khuấy lên thì giữ bên phía hồ của cậu đi.

An toàn với cậu á?

Vớ vẩn."

Lee đẩy thuyền rời bến.

Willa đứng run trong đêm lạnh, nước mắt rơi.

Cô quay lại, thấy rèm nhà Danforths khẽ lay.

Nicole đã ngủ khi Willa trở vào.

Cô thu dọn bàn cầu cơ, nến, nhặt lại con trỏ còn nguyên.

Willa ngồi trên mép giường, ôm hộp trong tay run rẩy.

Đầu óc quay cuồng, và một nỗi sợ không gọi tên trườn qua da cô.
 
『Gl - Edit』Thế Giới Bên Kia Hồ Forestlands
Chương 22


"Lee giỏi đến thế à, Will?"

Mắt Willa bật mở, cô ngồi bật dậy trên giường khi nghe thấy giọng Nicole từ ngưỡng cửa.

"Cái gì cơ?"

"Gần mười giờ rồi."

Nicole nhướn mày, giơ lên hai cái cốc cà phê.

Willa nhìn quanh phòng ngủ, ánh nắng tràn vào.

Cô không nhớ mình đã ngủ lúc nào, nhưng chắc là sau khi đặt bộ Ouija lên tủ.

"Em tìm thấy cái đó ở đâu vậy?"

Willa hỏi, trừng mắt nhìn chiếc hộp.

"Hả?"

Nicole bước vào phòng, theo ánh nhìn của Willa rồi nhìn xuống.

"Trời đất, cái này là bàn Ouija à?

Của chị hả?"

Cô đặt cốc xuống và đưa tay lướt qua những chữ cái và con số khắc trên mặt gỗ.

Willa bước khỏi giường, đứng cạnh Nicole trước tủ.

Mắt cô cay xè vì mệt mỏi, tim nặng trĩu lo âu.

"Đừng đùa với chị, Nicole.

Nhất là chuyện này."

"Chị đang nói gì vậy?"

Willa khoanh tay.

"Em đã bày nó ra tối qua.

Chị thấy em dùng nó."

"Không đời nào."

Nicole cười khẩy.

"Mấy thứ đó làm em phát sợ.

Chị không biết là không bao giờ được đụng tới thế giới bên kia à?"

Hàm Willa siết chặt.

"Đủ rồi đó, Nicole."

"Sao vậy?

Đó là câu trong cuốn sách đầu tiên của chị mà, Will.

Ừ, em đọc rồi."

Nicole cau mày.

"Rốt cuộc tối qua giữa chị và Lee có chuyện gì thế?

Chị đừng nói là đã làm tan nát tim chị ấy rồi nha.

Em thích chị ấy."

Nicole để lại cốc cho Willa rồi đi xuống hành lang.

"Muốn đi dạo không?"

Willa nhìn chằm chằm bàn cầu cơ, xoa hai bên thái dương đau nhức.

Có lẽ Lee nói đúng, có lẽ cô đang phát điên.

"Chị đi tắm trước."

Willa lấy khăn, đi về phía phòng tắm, rồi dừng lại trước phòng Nicole.

Cô liếc xuống hành lang, thấy Nicole đang dán mắt vào điện thoại, lướt màn hình, nên nghĩ mình có thể vào phòng một lát mà không châm ngòi cho một cuộc cãi vã khác.

Căn phòng bừa bộn như thường lệ, quần áo tràn cả lên khoảng sàn vốn còn trống vài tiếng trước.

Willa thở dài, chính cô cũng không biết mình đang tìm gì.

Cô mở tủ và giật lùi khi một chiếc ba lô cũ rách rơi xuống từ kệ trên.

Cô nhận ra nó là của mình, từ đêm Emily qua đời.

Emily đã mang nó về khi Lee đưa cô về nhà, rồi nhét lên kệ tủ, hoặc ai đó đã làm vậy vào lúc nào đó.

Willa đặt nó lại chỗ cũ, không biết giờ mình nên làm gì với nó.

"Chị có thể đi lên trên thay vì đi xuống gần hồ không?"

Nicole hỏi.

"Được."

Willa đáp khi cuối cùng bước ra ngoài, sạch sẽ và đỡ mệt hơn, mặc quần cargo thoải mái và áo sơ mi mỏng rộng, đi dép thể thao.

"Hôm nay chị định gặp chị Lee không?

Giải quyết mọi chuyện?"

Nicole cười.

"Ha!

Thấy em chơi chữ không?"

"Rất thông minh."

Willa không nhịn được cười nhẹ trước nỗ lực vui vẻ của Nicole.

"Chị muốn vậy.

Cô ấy bị tổn thương và rất giận chị, nhưng chị không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Cô ấy nghĩ chị có mục đích gì đó khi quay về đây."

"Ngoài mục đích đồng tính à?

Kiểu gì?"

"Chị không biết."

Willa đá mấy viên sỏi trên đường.

"Nói chị nghe đi, Nic.

Nơi này có gì đó lạ với em không?"

"Có chứ.

Chị không thấy à?"

"Không phải con người.

Thật ra chị cũng không biết mình đang nói gì.

Và chị không hiểu điều gì làm Lee lo lắng."

"Chắc chị phải hỏi chị ấy thôi."

"Ừ.

Chị có cảm giác là mình cần biết nhiều hơn về hai mươi lăm năm qua ở đây."

"Chị biết gì về hai mươi lăm năm qua chưa?"

"Có gì để biết chứ?

Hồ Forestlands có phải chỗ nổi tiếng đâu."

"Ừ, trừ khi nó nổi tiếng."

"Đúng."

Willa đồng ý khi họ lên đến đầu đường Finch.

"Chắc chị phải đào bới xem từ khi Emily mất ở đây đã xảy ra chuyện gì."

"Không đào thật chứ?"

"Đào trên mạng."

"Mà này," Nicole chỉ sang ngôi nhà đối diện trên đường Swallow.

"Ai sống ở đó vậy?"

"À, nhà Wilkins.

Giờ chắc Dawn Wilkins ở đó."

"Người có vị hôn phu đã chết?"

"Ừ, Brian Black.

Sao vậy?"

"Chỉ muốn sắp xếp cho rõ mấy nhân vật trong đầu."

"Ồ, David tới rồi kìa."

Willa ngoái lại khi nghe tiếng chân chạy, thấy David Osterhouse cùng hai cậu bé, Mike và Brian.

"Chào buổi sáng."

"Chào, Willa.

Nicole."

David vẫy tay.

"Hai cô định sang thăm Dawn à?"

Willa vừa mở miệng thì Nicole đã nói trước.

"Hôm nay thì không đâu, đúng không chị, Will?"

"Ờ, đúng."

Willa nói.

"Chỉ đi dạo thôi.

Rồi sẽ có nhiều thời gian gặp cô ấy mà.

Anh nói lại với cô ấy nhé?"

"Chắc chắn rồi."

David gọi với theo hai đứa con đang chuẩn bị biến vào rừng.

"Hai đứa, đi với bố."

Nicole trừng mắt nhìn hai cậu bé, đứa lớn cười nhếch mép đáp lại.

"Vụ đó là sao?"

Willa hỏi khi họ rẽ phải vào Swallow Road, đi xa khỏi nhà Wilkins.

Nicole liếc lại phía sau rồi mới đáp.

"Em đặt cược là anh David Đồ-Khốn đó đang cắm sừng vợ với em vợ — vị hôn thê luôn đau buồn của người bạn thân chết thảm."

"Chị xin lỗi?"

"Em nghĩ David Osterhouse đang lén ngủ với Dawn Wilkins."

"Em mới gặp anh ta ba ngày.

Sao em nghĩ vậy?"

"Em xem TV nhiều và em nhận ra mấy thằng khốn.

Và đây là lần thứ ba trong hai mươi bốn tiếng anh ta dẫn con đi thăm 'dì'.

Trong khi tụi nhỏ thậm chí không ở trong nhà — nghe đi."

Willa nghiêng đầu, nghe rõ tiếng chạy loạn trong bụi cây và tiếng hét the thé.

"Ừm.

Nhưng thế cũng chưa chắc—"

"Cá không?"

Willa mím môi.

"Không."

Nicole cười đắc thắng.

"Nhân tiện, em cược thêm hai mươi là hai thằng nhóc đó chính là thủ phạm vẽ hình bậy lên mấy cái xuồng."

"Em biết hết mọi thứ nhỉ?"

"Em là người phụ nữ đa tài."

"Nghe này, Nic."

Dù Nicole phủ nhận rất chắc chắn, Willa biết rõ điều mình đã thấy tối qua và cần một lời giải thích.

"Về chuyện tối qua với bàn Ouija."

"Bình tĩnh nào, chị.

Em có thể đùa, xem và đọc mấy thứ đó, nhưng em không dính vào mấy trò phù thủy nhảm nhí."

"Nicole, chị đã thấy em.

Lee cũng thấy.

Đó là lý do cô ấy nổi giận."

"Chị đang đổ lỗi cho em vì chuyện giữa chị với cô ấy à?"

"Không."

Willa hít sâu.

"Không phải.

Chị chỉ cần biết chuyện gì đã xảy ra."

"Dù chị nghĩ mình thấy gì đi nữa, thì đó không phải em."

Nicole nói dứt khoát, nhìn thẳng vào mắt Willa.

"Chị không biết chuyện gì đang xảy ra với em nhưng—"

"Nghe như ác mộng vậy."

Nicole khựng lại, chỉ vào ngôi nhà ở góc đường Swallow và đường Loon.

"Ai sống ở đó vậy?"

"Ối."

Willa nhìn căn nhà của nhà Earls.

Căn cabin cũ kỹ với hiên sụp, mái ngói lỏng lẻo.

Phần xây thêm từ khoảng hai mươi lăm năm trước còn nguyên, nhưng gỗ đã xám bạc, cửa sổ tầng dưới bị đóng ván.

Xa hơn là một phần xây mới bằng gạch đỏ và gỗ đẽo tay, vẫn đang dang dở.

"Ờ, nhà Earls từng sống ở đó.

Và nhìn vậy thì chắc họ vẫn sống."

"Chị cũng từng chơi với họ à?"

Willa khoanh tay.

"Gọi là bạn thì hơi quá.

Họ... rất kỳ quặc.

Có những niềm tin không hợp với chị."

"Kiểu hiến tế động vật với nghi lễ máu me?"

"Kiểu là chị không muốn nói về họ ngay trước nhà họ."

Willa rẽ xuống Loon Road.

"Đi tiếp đi."

"Chị sợ gọi tên họ năm lần trước gương sẽ triệu hồi họ à?"

"Với em thì chuyện gì cũng là cơ hội dựng cảnh phim kinh dị hả?"

"Không phải chuyện gì cũng thế.

Nhưng chỗ này thì... thôi nào, Will.

Chị không thấy nó rùng rợn thật à?"

"Willa Dunn?"

Một người phụ nữ gọi từ hiên một căn cabin nhỏ, gọn gàng.

Willa dừng lại, nhìn người phụ nữ đang tiến về phía họ.

Bà chắc đã ngoài bảy mươi, tóc xám, nhưng trông khỏe mạnh, mắt sáng.

"Chúng ta đã gặp nhau chưa ạ?"

Willa hỏi.

"Betty Sims."

Bà đặt tay lên ngực.

"Lần cuối cháu gặp ta, ta bệnh nặng lắm."

"Cô Sims, đúng rồi."

Willa mỉm cười.

"Cô trông khỏe hơn rồi."

"Cảm ơn cháu.

Và gọi ta là Betty thôi."

Bà cười tự hào.

"Thuyên giảm hoàn toàn ung thư hạch không Hodgkin."

"Ồ, cháu không biết."

"Không sao.

Lúc đó cháu còn trẻ, chắc ta trông như bà già hút cỏ điên — chỉ thiếu mèo."

Ánh mắt bà chuyển sang Nicole.

"Ta chưa gặp cháu."

"Đây là em gái cháu, Nicole.

Nic, đây là Betty Sims."

"Em cùng cha khác mẹ."

Nicole sửa lại.

"Cô khỏe chứ?"

"Khỏe, cảm ơn cháu."

Betty nhìn Nicole đầy tò mò.

"Ta rất muốn nghe câu chuyện của cháu lúc nào đó."

Nicole dịch chân, tránh ánh nhìn.

"Không có gì để kể."

"Hừm."

Betty quay lại Willa.

"Vậy điều gì đưa cháu quay về đây sau ngần ấy năm?"

Willa cười, nhún vai.

"Cháu cũng không biết.

Chỉ là...

đến lúc rồi."

Betty gật đầu đầy ẩn ý.

"Đóng lại vài cánh cửa cũ, hay mở ra vài cánh cửa mới?"

Willa nhìn bà.

"Ý cô là—"

"Chết tiệt, kia kìa."

Nicole thì thầm rồi lao lên đường.

"Nicole!"

Willa gọi theo.

"Là cô gái đó!"

Nicole hét lại khi chậm lại trước nhà Earls, chỉ ra sau nhà.

"Cô ấy đi vào đó rồi."

Tay Betty vung ra, nắm chặt cổ tay Willa, mạnh hơn hẳn vẻ ngoài tuổi tác.

"Đừng để con bé quay lại đó, Willa.

Không an toàn đâu."
 
Back
Top Bottom