Cập nhật mới

Khác {GL} Có lẽ...."CHỊ THƯƠNG MÌNH!"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
343831982-256-k286356.jpg

{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Tác giả: thamiz12
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Tình yêu nam nữ làng mình nói riêng nếu không có tiền bạc là đã khó khăn để đến được với nhau rồi.

Vậy liệu tình yêu nữ nữ của chúng ta khi không có tiền bạc như thế này có đến được với nhau hay không đó đa?

Tác giả của tác phẩm là mình:Nguyễn Miz(nếu được thì gọi mình là Miz ạ)



thuanviet​
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Giới thiệu


Dương Ánh Vân: một cô gái xinh đẹp, tài giỏi, lạnh lùng, giàu có bậc nhất Sài Gòn thời ấy, muốn gì có nấy nhưng chỉ vì một cuộc nói chuyện làm ăn có người bàn về nàng.

Mà cô đã bỏ hết công việc để xuống làng nàng ở.

Liệu đây có phải là tò mò hay không...

Ngọc Ánh Cẩm: nàng là người ở làng quê, xinh đẹp nhất làng, cha mẹ nàng là những người giàu nức vách làng lúc bấy giờ, nàng được cha mẹ cưng chiều cùng với 3 người anh và 2 chị dâu.

Nàng học cao hiểu rộng, nhưng khi lớn nàng muốn ra ngoài để không phụ thuộc vào gia đình nữa.

Lúc bắt đầu ra riêng, nàng không có trong mình một xu dính túi nên khá khó khăn, nhiều người không biết nàng nên đã lầm nàng nghèo khổ, bù lại nàng được mọi người yêu mến do tính cần cù, chăm chỉ và được các anh trai làng bên mê mẩn.

Đây là lần đầu tiên mình viết văn và tác phẩm cũng là đứa con đầu lòng của mình,nên chắc chắn có nhiều sơ suất,mong mọi người thông cảm.

Truyện được lấy bối cảnh Việt Nam hồi xưa,các tỉnh lúc đó rất nghèo khổ,ai được lên Sài Gòn và du học bên Pháp thì khi về được mọi người khen rất nhiều.
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 1:Tui thích


Vào một buổi trưa ánh nắng có phần oi bức,trên một con đường làng có thể nghe được tiếng chim hót,ve kêu và xa xa là hình ảnh những tiếng cười nói vui đùa của các đứa trẻ đang chơi.

Trên con đường làng ấy,ánh mặt trời chiếu xuống đất in lên bóng hình 2 người con gái đi trước và sau đang đi cùng nhau,khung cảnh lúc ấy thật bình yên biết bao,nhưng...

-"Sao chị không ở nhà cho khỏe đi,mà lại đi theo tui hoài dạ?"

-Người con gái phía trước lên tiếng.

-"Ở nhà hoài chán lắm,cho tui đi với em đi Cẩm"-Cô gái đằng sau lên tiếng.

Cẩm bực mình quay ra sau và không đi nữa:

-"Chị Vân!Chị cứ đi theo tui hoài,làm người ta dị nghị đó đa"chẩm thở dài.

-"Tui hông quan tâm lời người ta đâu,miễn bên em là được rồi"-Vân cười mỉm.

-"Tại sao chị lại muốn bên tui?"

-Cẩm thắc mắc.

Cứ tưởng sẽ được nghe câu trả lời đầy ngọt ngào từ người đối diện,nhưng....

-"Tại vì....Tui thích!"

-Vân nói.

-"Chị!!!"

-Cẩm tức quá,câu trả lời này vẫn vậy,không thay đổi gì từ lúc gặp lần đầu hết.

-"Người con gái này thật đáng ghét"-Cẩm nghĩ.

Văn mình hông được hay lắm,mong mọi người thông cảm và đọc truyện với tâm thế vui vẻ ạ.
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 2: Hông biết xấu hổ


Sau khi cãi nhau một hồi,Cẩm đi nhanh không quan tâm gì đến con người đáng ghét đó nữa.

-"Em ơi,chờ chị vớiii"-Giọng của Vân kéo dài ra,cố ý trêu Cẩm đang hậm hực đi về phía chợ làng đang náo nhiệt.

-"Đúng thật là người hông biết xấu hổ"-Cẩm nghĩ thầm,dù mặt đã hơi ửng đỏ.

Cả 2 đi về phía chợ làng,được cho là khu chợ đông vui nhất.

Khi vừa đến cổng chợ thì hình ảnh bà bán cá đang kêu gọi mua cá,người bán rau gọi mua rau,..Rất náo nhiệt,nhưng mà cũng có những cuộc cãi lộn long trời lở đất giữa người bán và người mua.

-"Dì Hai bán cho con 1 con cá lóc"-Cẩm nói với người bán cá.

-"Dạ,bán cho con 1 con cá lóc"-Một giọng nói cũng nói theo.

Cẩm quay người sang thì thấy người nói đó là Vân.

-"2 đứa mình ăn 1 con đủ rồi,chị mua thêm chi"-Cẩm nói nhỏ cho Vân nghe.

-"..."

-Vân im lặng

Cẩm giậm chân,tức đến nỗi không thèm để ý nữa.

-"Cho con một con cá trê nữa"-Cẩm nói

-"Con cũng như vậy"-Vân nói

-"Cho con 1 con cá sấu"-Cẩm nói

-"Con cũng...."

-Vân định nói như vậy nhưng dừng lại,vì dì Hai đang nhìn cả 2 đứa bằng một ánh mắt đầy sát khí.

-"Hai đứa bây nãy giờ giỡn với tao hả,ở chung thì 1 đứa mua thôi,còn mua cá sấu gì ở đây nữa"-Dì Hai nói với giọng như muốn chặt luôn 2 đứa ở đây.

-"Dạ,con xin lỗi dì,bán cho con 1 con cá trê và 1 con cá lóc thôi ạ,nãy giờ tụi con giỡn"-Cẩm cười nói,nhưng mắt thì liếc qua Vân đứng kế bên.

Sau khi dì Hai đưa 2 con cá cho Cẩm, Cẩm đưa tiền cho dì, thì 2 người đi qua tiệm rau kế bên để mua đồ thì.....

..............

Mình cảm ơn các độc giả đã ủng hộ tác phẩm của mình ạ."

Cúi đầu cảm ơn"(≧◡≦)
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 3:Lo lắng


-"Aaaa, ăn cướp"Giọng nói vang lên làm Vân và Cẩm phải chú ý đến.

Vân, Cẩm quay đầu lại nhìn nơi phát ra tiếng kêu cứu.

Lúc đó, khung cảnh tại nơi này hỗn loạn, tên ăn cướp thì đang uy hiếp không cho ai bước đến gần.

Trên tay hắn đang cầm dao, và hắn chạy vụt qua dòng người thì hắn túm được một người và uy hiếp:

-"Ai bước tới gần, coi chừng đứa này sẽ chết.

Còn cô, có tiền không đưa cho tôi"-Tên ăn cướp nói.

-"Cô ấy không có tiền đâu, nếu muốn thì anh thả cô ấy ra, tôi sẽ đưa tiền cho anh"-Vân nói.

Thì ra, người con gái bị bắt đó chính là Cẩm, và cũng chỉ có Cẩm mới làm Vân quan tâm,lo lắng nhất.

-"Lỡ như tôi đưa cô ta cho cô, cô không đưa tiền cho tôi, kêu mọi người đến bắt tôi thì sao"-Hắn hừ lạnh, vẻ mặt không tin tưởng, con dao càng kề sát cổ Cẩm.

-"Mọi người, tuyệt đối không ai được bắt hắn, sau đó tôi sẽ trả tiền cho món đồ bị cướp của người bị hại"-Vân khẳng định.

Khi ấy, mọi người hiểu ý, cũng lui ra chừa khoảng trống cho hắn thả Cẩm ra.

Khi hắn buông dao khỏi cổ Cẩm và đưa Cẩm về phía Vân, ngay lập tức, Vân đánh ngã hắn và bắt hắn.

Lúc đó,người dân bu vô bắt lấy hắn từ Vân và đánh hắn.

-"Con khốn, mày lừa tao"-Hắn gào thét.

Nhưng chưa nói xong, thì hắn đã bị người dân đánh cho ngất xỉu.

Món đồ bị cướp cũng đã được trả lại cho người bị cướp.

-"Em không sao chứ, Cẩm"-Vân nói với giọng lo lắng, suốt từ lúc Cẩm bị tên ăn cướp bắt giữ là mắt Vân luôn nhìn Cẩm mọi lúc, sợ sẽ có chuyện gì xảy ra.

Cẩm chưa định hình được chuyện gì vừa mới diễn ra, nhưng khi nghe giọng nói của Vân thì hoàn hồn lại.

-"Em không sao, nhưng hình như chị bị thương rồi đó đa"-Giọng Cẩm lo lắng.

Thì ra, lúc Vân đánh ngã tên ăn cướp thì đã bị dao của hắn quẹt ngang, làm tay Vân chảy máu.

Vân liền cảm thấy rất vui, vì Cẩm đã lo lắng cho mình, gương mặt của Cẩm vì lo lắng cho Vân mà nhăn lại, nhìn rất đáng yêu.

Vân cũng không cảm thấy đau nữa.

-"Em không sao là tốt rồi, vết thương này nhẹ thôi,chị không thấy đau"-Vân nói.

-"Thôi, đi trạm xá để họ bốc thuốc cho chị, nếu không vết thương sẽ chảy máu và bầm tím đó đa"-Cẩm nói.

"Chỉ cần em không sao, vẫn bình an vô sự mới chính là liều thuốc tốt nhất của chị đó đa"Vân nghĩ thầm.
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 4:Giận


-"Chị sao vậy, sao im lắng thế, có phải đau lắm hông"-Cẩm nói với giọng lo lắng, khi thấy Vân nãy giờ cứ im lặng.

-"Chị hông sao thiệt mà, giờ tụi mình đi mua đồ ăn tiếp đi, coi chừng hết đồ ăn là nhịn đói đó đa"-Vân trêu, vì cô không muốn nàng lo lắng cho mình quá nhiều vì nhìn nàng như muốn khóc lắm rồi đó đa.

Sau đó, cả hai đi mua đồ ăn cho bữa chiều, khi cả hai ra khỏi chợ thì đã thấy trời dần sập tối rồi.

Vân nắm tay Cẩm chạy 1 mạch về nhà, vì cô biết nàng sợ tối.

Khi cả hai về đến nhà, thì việc đầu tiên Cẩm làm là vô nhà lấy thuốc ra và bôi cho Vân.

-"Chị ngồi im, ráng chịu đau chút nhen, nếu đau quá thì nói em"-Nàng nói

Vân lúc đó gần như hông biết đau là gì nữa rồi, vì Cẩm đã thay cách nói chuyện với cô thay vì là chị-tôi, giờ đây Cẩm đã kêu chị-em với Vân rồi.

-"Em yên tâm đi, chị là một cô gái mạnh mẽ, nên hông đau đây, em cứ bôi mạnh vô"-Vân nói với giọng hùng hồn.

Nhưng khi vừa nói dứt câu, thì:

-"Aaaa, đau chết tôi rồiiiiiiii"-Vân la lên.

Nhìn thấy dáng vẻ đau đến nỗi mặt nhăn như khỉ của Vân, Cẩm liền muốn bật cười, và lực bôi đã nhẹ lại.

-"Mới nãy chị hùng hồn lắm mà, sao giờ lại la dữ vậy"-Cẩm cười.

-"Do em bôi mạnh quá đa"-Vân nói, nhưng cô hình như chưa cảm nhận được một cơn thịnh nộ sắp tới.

-"Là do chị kêu tôi cứ bôi mạnh vào, mà giờ chị lại trách tôi hả"-Cẩm tức giận, sau đó liền đưa chai thuốc cho Vân, rồi đi vào phòng đóng cửa.

Vân vẻ mặt ngơ ngác, chưa kịp hiểu gì hết, đã nghe tiếng đóng cửa mạnh từ Cẩm.

Vân mới biết mình vừa chơi ngu rồi.

Tối đó, Vân đành ngủ ngoài phòng khách, chứ hông vô phòng ngủ được.

"Ngu quá Vân ơiiii, chưa bày tỏ với người ta mà giờ đã được trải nghiệm cảnh tình yêu chia đôi phải ngủ riêng rồi"-Vân khóc ròng.
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 5:Quan tâm


-"Không thể như vậy được.Cha,mẹ,anh,chị đừng bỏ em!"

-Vân giật mình tỉnh giấc,thở hổn hển,mồ hôi chảy đầm đìa khuôn mặt.

"Thì ra chỉ là mơ,mọi chuyện sẽ ổn thôi"Vân nghĩ thầm.

Vân cảm thấy có vật gì đó trên lưng mình,liền đưa tay ra lấy xuống.Thì ra là một cái mền,tay của Vân cũng đã được băng bó cẩn thận.

"Dù giận nhưng em ấy vẫn hông hết lo cho mình"-Vân cười,nỗi sợ khi nãy cũng đã tan biết đi.Nhưng Vân cũng đã thầm có một quyết định trong lòng mình.

-"Trời cũng dần sáng rồi,dù gì cũng không ngủ được nữa,đi làm đồ ăn cho 2 đứa luôn"-Vân đứng dậy,dọn mọi thứ ngăn nắp lại rồi đi xuống dưới nhà,chuẩn bị đồ ăn.

Khi trời đã sáng hẳn,những chú chim đã hót thì Vân đã làm xong đồ ăn,dọn lên bàn và đợi "nàng" dậy cùng ăn với mình.

-"Chị dậy sớm thế,đau quá không ngủ được hay sao đó đa"-Cẩm nói với giọng còn hơi buồn ngủ.

-"Em dậy rồi hở,vệ sinh xong rồi ra ăn sáng với chị nha.Chắc do ngủ ngồi nên chị hông quen,nên dậy sớm"-Vân nói.

Sau khi Cẩm vệ sinh xong,bước ra ngồi đối diện Vân cùng nhau ăn sáng.Vân nhìn thấy mắt của Cẩm có hơi đen,liền hỏi:

-"Hôm qua em ngủ không được hay sao"-Vân hỏi với giọng lo lắng

-"Do hôm qua có mưa lớn nên em hơi sợ,ngủ không được chứ không có gì đâu đa"-Cẩm giật mình.

-"Ò"-Vân ậm ừ,chỉ nghĩ đơn giản như vậy thôi.

-"Mà sắp tới chị có việc nên phải lên lại Sài Gòn,em ở đây một mình được không đa"-Vân hỏi.

Cẩm nghe xong,liền dừng ăn lại.Nhưng rất nhanh,nàng liền nói:

-"Trước khi chị tới đây,tui vẫn ở một mình đó thôi.Nếu chị có việc bận thì cứ đi đi,đừng có bận tâm tới tui"-Cẩm nói,nhưng trong giọng điệu có hơi hờn dỗi.

-"Em đừng có giận chị nhen,do trên đấy gia đình chị xảy ra chút chuyện,chị phải về sớm,nhưng chị sẽ xuống đây nhanh thôi.Chị hứa với em đấy!"

-Vân thề.

-"Tui hông cần lời hứa của chị đâu,lên trển ở luôn cũng được,coi như sắp tới nhà tui hông tốn cơm"-Cẩm nói.

-"Mới đây mà chị đã gặp và ở với em mấy tháng rồi hen,nhiều chuyện vui vẻ với nhau ghê"-Vân cười.

Họ bắt đầu nhớ lại và kể với nhau cảm xúc của lần gặp mặt đầu tiên....

___________

Xin chào mọi người,Miz sắp tới có lẽ sẽ ra chap hơi lâu,do mình có việc bận.Mong mọi người thông cảm ạ.

Và có lẽ chuyện tình của Vân và Cẩm sắp có một chuyển biến mới,mọi người cũng sẽ biết được họ gặp nhau như thế nào.

Câu chuyện tình này của họ sẽ đi tới đâu đây.
 
{Gl} Có Lẽ...."Chị Thương Mình!"
Chương 6: Lần gặp đầu


_" Phù"- Vân thổi mạnh như muốn để mọi thứ cuốn bay đi.

_" Nè, cô em kia, sao cô em đứng đó rồi thổi gì hoài vậy, trả tiền cho tui đi để tui còn về với gia đình nữa"- Giọng một ông bác lên tiếng.

Thì ra, Vân lần đầu được về làng quê nên rất phấn khởi, thích thú và đột nhiên trong người muốn thổi hết khói bụi và mệt nhọc ở thành phố nên vừa xuống xe là thổi 1 hơi liền, nhưng cô lại quên mình chưa trả tiền cho bác.

Còn bác thì ban đầu thấy 1 cô gái xinh đẹp và giàu có, ăn mặc sang chảnh tới kêu mình chở đi thì rất mừng, nhưng khi phải chịu đựng cảnh tượng này hơn 5 phút thì nụ cười liền vụt tắt.

_" Dạ, cháu gửi cùng với tiền boa đây ạ.

Cháu cảm ơn bác ạ"- Vân nói

Khi Vân nói xong, thì bác nở một nụ cười hết sức tươi và đóng cửa lại, bác liền chạy một mạch mà không ngoảnh đầu.

_" Quao, quả là làng quê, yên bình và mát mẻ thiệt.

Không giống ở Sài Gòn và ở Pháp, chật ních người và luôn ồn ào"- Vân cảm thán

Ngay lúc đó, Vân nhớ ra là mình chưa có chỗ ở và cũng không biết người con gái ấy ở đâu.

_" Mình nhớ là anh hai có nói gia đình cô ấy chỉ cần đi sâu vào con đường lớn này, và quẹo trái, quẹo phải, đi thẳng và quẹo trái là tới"- Vân nhớ lại.

_"Ủa, nhưng mà khoan, bác kia sao lại chở tới khu chợ ta, có thấy đường nào ngoài chợ đâu, không lẽ phải đi thẳng vô khu chợ này"- Vân gãi đầu.

Trong lúc Vân lơ ngơ đi tới chợ, thì 1 cô gái đang chạy hớt hải xuất hiện và đùng..

_" Ui da, tui xin lỗi ạ.

Do tui đang gấp nên hông có nhìn đường thành ra đụng trúng"- Giọng một người con gái vang lên.

_" Ui da, không sao đâu, do tui cũng bất cẩn không nhìn đường nên không tránh kịp"- Vân vừa xoa chỗ bị té vừa nói.

Nhưng khi Vân vừa ngẩng đầu lên thì...
 
Back
Top Bottom