Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 380: 380: Hình Như Cô Hơi Vượt Quá Ranh Giới Rồi


Trần Vinh: "Tinh Tinh, không phải tôi dọa chị, nhưng sự tồn tại của bạn gái cũ rất đáng sợ, huống chi họ còn là bạn học cũ từng cùng đồng cam cộng khổ.

"
Trần Vinh: "Có một câu như thế nào nhỉ? Những gì mất đi và những gì không có được mới quý giá nhất.

"
Trần Vinh: "Tóm lại, Tinh Tinh, chị phải thông minh lên, đừng để bản thân chị rơi vào bi kịch.

Chắc chắn Trần Vinh dùng WeChat trên máy tính, tốc độ gõ chữ nhanh như tên bắn, chỉ mấy phút ngắn ngủi mà màn hình di động dù kéo lên hay kéo xuống đều tràn ngập tin nhắn của Trần Vinh.

Lục Tinh thầm nghĩ, nói ít đi một tí là bằng số chữ của một bài văn trong thi đại học rồi.

Mới đầu Lục Tinh không đọc kỹ, không hiểu mối quan hệ của nhân vật trong tin nhắn của Trần Vinh, cô vừa cầm nĩa cuốn mỳ cho vào miệng vừa đọc lại từng câu từng từ của bài văn dài dằng dặc như thi đại học của Trần Vinh, sau đó coi như cũng hiểu đầu cua tai nheo.

Lâm Mạn là bạn gái cũ đã từng đồng cam cộng khổ với Ảnh đế Mục, cũng là người mang lại sự nghiệp đỉnh cao cho Ảnh đế Mục, còn là người vì muốn trèo cao mà vứt bỏ Ảnh đế Mục.

Lâm Mạn vừa về nước, việc đầu tiên chính là giữ một mình Mục Sở Từ ở lại!
Tổng hợp lại, đây là bộ phim bạn gái cũ theo đuổi vật chất nên vứt bỏ tình yêu, cuối cùng phát hiện ra vật chất không phải là thứ mình muốn, nên về nước cứu vớt lại tình yêu đích thực sao?
Nếu đúng là thế, vậy! nếu Ảnh đế Mục và Lâm Mạn quay lại với nhau, chẳng phải anh sẽ vứt bỏ cô ư?
Nếu Ảnh đế Mục và Lâm Mạn phát triển thuận lợi, không chừng cô không cần sinh con nữa, có thể vui vẻ quay trở lại thời kỳ tự do.

Đây đúng là chuyện tốt!
Lục Tinh nằm mơ cũng muốn thoát khỏi Mục Sở Từ, khó khăn lắm mới chờ được cơ hội trời cho thế này, cô chỉ cần âm thầm giúp đỡ, giúp Lâm Mạn níu giữ được Mục Sở Từ là có thể phủi mông bỏ của chạy lấy người, nhưng không hiểu sao cô lại không vui nổi.

Thậm chí cô còn vô cớ bực mình.

Mục Sở Từ ngồi đối điện đặt nĩa xuống, nhìn Lục Tinh phía trước, thấy cô cầm nĩa nhìn chằm chằm màn hình điện thoại mà không nhúc nhích, anh bèn rút một tờ khăn giấy, vừa tao nhã lau khóe miệng, vừa thong thả hỏi cô: "Sao lại không ăn nữa?"
Lục t*nh h**n hồn, đặt điện thoại đã khóa màn hình từ lâu xuống, không để ý đến Mục Sở Từ, chỉ uể oải dùng nĩa cuốn mỳ sợi đã nguội ngắt cho vào miệng.

Cô nhai mấy miếng lại ngẩng đầu lên nhìn Mục Sở Từ, muốn hỏi cả đêm qua anh ở với ai.

Nhưng sau khi nghĩ lại, lời đến bên miệng lại trôi vào bụng cùng với đống mỳ.

Hình như cô hơi vượt quá ranh giới rồi.

Mục Sở Từ ở với ai cả đêm hình như không liên quan đến cô lắm.

Dù sao sinh xong con, cô cũng bái bai với anh.

Lục Tinh an ủi mình như vậy, song tâm trạng không tốt hơn chút nào, ngược lại còn càng bực bội hơn, cô ném chiếc nĩa đang cầm vào trong đĩa, nói: "Tối qua không ngủ ngon, bây giờ không có khẩu vị, không muốn ăn lắm.

"
Mục Sở Từ nhìn chằm chằm nét mặt Lục Tinh hồi lâu, song không nói gì.

Anh nhìn như thế làm Lục Tinh tưởng rằng anh sẽ quan tâm hỏi cô mấy câu như tâm trạng không tốt à, nhưng cô chờ mãi, nhưng chỉ nghe thấy anh nói: "Cũng được, chờ lát nữa đói thì ăn tiếp.

"
Lục Tinh bất ngờ ngẩn người mất ba giây, lửa giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt, cô không buồn nói gì, cầm điện thoại quay về phòng ngủ.

Giữa chừng Mục Sở Từ vào một lần, Lục Tinh nhắm mắt giả vờ ngủ, chờ anh ra ngoài, cô mở choàng mắt ra, lại cầm điện thoại lên.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 381: 381: Lát Nữa Sẽ Đi


Trên màn hình là tin tức liên quan đến "Lâm Mạn" mà cô tìm được trên internet.

Ngoại hình của Lâm Mạn rất có nét riêng, ảnh khi mới vào nghề mười mấy năm trước và ảnh bây giờ trông chẳng khác biệt gì, đặc biệt là đôi mắt kia, tựa như ẩn chứa vô vàn câu chuyện, cất giấu rất nhiều tình cảm.

Dùng một câu nói trong nghề, Lâm Mạn chính là diễn viên trời sinh.

Tuy rất nhiều chuyện trong quá khứ không được báo chí chính quy đưa tin, nhưng trên một vài diễn đàn, Lục Tinh vẫn thấy cư dân mạng đào ra được, trong đó có những chuyện vụn vặt giữa Mục Sở Từ và Lâm Mạn từ nhiều năm trước.

Hai người từng chụp chung ảnh bìa tạp chí, từng hợp tác chung hai bộ phim truyền hình, ba bộ phim điện ảnh, trong năm bộ phim hợp tác này có ba bộ họ vào vai tình nhân.

Còn có một vài phóng viên giải trí chụp được ảnh họ cùng nhau ăn lẩu lúc giữa đêm, đã qua quá lâu, hình ảnh hơi nhòe, thậm chí còn có một tấm ảnh Lâm Mạn quay xong cảnh diễn đêm đã lên xe của Mục Sở Từ.

Thời gian trôi qua rất nhanh trong lúc lướt di động, thấm thoát bên ngoài đã nhá nhem tối.

Khi Lục Tinh nhận ra, cô mới biết mình đã nằm trên giường đọc bài viết về Lâm Mạn gần ba tiếng đồng hồ.

Cô điên rồi chắc?
Sao cô lại lãng phí nhiều thời gian ở trên mạng vì một người phụ nữ không phải Trần Ân Tứ như thế?
Chết tiệt!
Lục Tinh trở mình, vò đầu thật mạnh.

Cô mắc chứng gì thế này, tự nhiên lại quan tâm đến Lâm Mạn, tuy Lâm Mạn rất có tiếng tăm, nhưng cô và Lâm Mạn không hề liên quan gì đến nhau.

Cô và Mục Sở Từ lên giường với nhau biết bao nhiêu lần, cô cũng đâu lên mạng tra cứu tin về Mục Sở Từ như vậy.

Lục Tinh nhắm mắt hít vào một hơi thật sâu rồi nín thở, nằm yên bất động một lúc, đến khi tâm trạng mình bình tĩnh lại mới hít thở lại bình thường.

Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm, mà bữa cơm đó còn ăn không no, bụng của Lục Tinh đã đánh trống từ lâu, cô trèo dậy, chỉnh lại mái tóc, xỏ dép lê ra khỏi phòng ngủ.

Dì giúp việc Mục Sở Từ mời đến đã nấu xong bữa tối, cô bình tĩnh chào hỏi Mục Sở Từ rồi một mình đi vào phòng ăn.

Vừa ăn được vài miếng thì Mục Sở Từ đi vào, anh tiện tay ném di động lên bàn ăn, ngồi xuống đối diện cô.

Anh và cô vốn không có cơ sở tình cảm, trước đây ngoài ngày Mười sáu hằng tháng cùng đến chỗ ông Mục ăn bữa cơm ra, những lúc khác rất ít khi ngồi xuống cùng ăn cơm.

Gần hai tháng nay, tuy mỗi ngày anh và cô đều ngồi ăn cơm với nhau, nhưng rất ít khi trò chuyện.

Nói đúng hơn là tuy mỗi ngày hai người đều ở lì trong nhà, nhưng số lần nói chuyện với nhau vô cùng ít ỏi.

Trước đây Lục Tinh không thấy có vấn đề gì, nhưng hôm nay cô như bị trúng tà, cứ có cảm giác mình và Ảnh đế Mục ngồi đối diện nhau im lặng ăn cơm thế này thật gượng gạo.

Lục Tinh ăn nhanh, mặc kệ đã ăn no hay chưa, thấy ổn liền buông đũa.

Cô chống tay lên mặt bàn, vừa định nói "Em ăn no rồi" và rời khỏi phòng ăn thì di động của Mục Sở Từ đổ chuông.

Lục Tinh nhìn sang theo thói quen, tên người gọi đến có hai chữ, thu hút sự chú ý của cô ngay.

Lâm Mạn.

Ngón tay cô bám chặt lên mặt bàn, bất giác không rời khỏi nữa.

Cô thấy Mục Sở Từ ngồi đối diện đang ăn cơm một cách nhã nhặn, từ tốn nhìn di động của mình, rồi từ tốn cầm di động lên, từ tốn ấn phím chấp nhận cuộc gọi, đưa đến bên tai, từ tốn nói: "A lô?"
Bàn ăn hơi lớn, Lục Tinh và Mục Sở Từ cách nhau khá xa, Lục Tinh không nghe được Lâm Mạn nói gì, nhưng từ những gì Mục Sở Từ nói có thể suy ra, Lâm Mộc đang hẹn Mục Sở Từ ra ngoài.

"Tối nay à? E là không được…"
Không biết Lâm Mạn lại nói gì, Mục Sở Từ bắt đầu do dự, khoảng vài phút sau, Mục Sở Từ nói: "Thôi được, nhưng muộn một chút tôi mới đi được.

"
"Ừm, được, lát nữa gặp.

" Mục Sở Từ thong thả hạ di động xuống, ấn phím kết thúc cuộc gọi.

Khi đặt di động xuống, Mục Sở Từ nhìn Lục Tinh ở đối diện: "Không ăn nữa à?"
Lục Tinh đáp "Ừ.

", im lặng chốc lát lại hỏi: "Lát nữa anh phải ra ngoài ư?"
Mục Sở Từ gật đầu, vài giây sau: "Ừ, có người bạn tìm tôi bàn chút việc.

"
Bạn … chắc là thiếu mất vài chữ nhỉ, bạn gái cũ.

Lục Tinh thầm cười khẩy, ra vẻ không bận tâm ờ một tiếng rồi đứng dậy bỏ đi.

Mục Sở Từ nhìn theo bóng lưng cô, thấy cô vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, anh mới cụp mắt cười khẽ, tiếp tục từ tốn ăn cơm.

Mục Sở Từ quay lại phòng ngủ, Lục Tinh đã tắm rửa xong nằm trên giường nghịch di động.

Anh vào phòng tắm, tắm rửa xong trở ra, trèo lên giường một cách tự nhiên, rút di động của cô đi, cúi xuống đè lên người cô.

Lục Tinh: "…"
Đến khi Mục Sở Từ cởi váy ngủ của cô ra, cô mới đẩy anh một cái: "Không phải anh chuẩn bị ra ngoài sao?"
Mục Sở Từ hôn lên vùng da trước ngực của cô, mơ hồ "ừ" một tiếng, ngón tay đã tách đùi cô ra…
Lục Tinh: "…"
Lục Tinh không còn lời nào để nói, lần này cô còn chưa kịp phản kháng đã cảm nhận được sức mạnh của anh.

Cơ thể cô khẽ run lên, ngay sau đó nghe thấy anh nói: "Lát nữa sẽ đi.

"
"…"
Lát nữa của Mục Sở Từ phải đợi đến mười hai giờ đêm.

Lục Tinh mệt rã rời nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, không hiểu sao lại thấy bực bội như bị Trần Ân Tứ nhập hồn.

Trước khi đi gặp bạn gái cũ anh còn đè cô xuống giường "làm" tới hai lần.

Đây là hành vi của con người ư?
Lục Tinh càng nghĩ càng giận, cô giận đến ngứa cả răng đành cắn chặt chăn.

Không lâu sau, Mục Sở Từ ra khỏi phòng tắm, anh đi vào phòng thay đồ, nhanh chóng ăn mặc đàng hoàng xong đi đến trước tủ đầu giường lấy di động và ví tiền, không chào hỏi tiếng nào đã đi mất dạng.

Lục Tinh chớp mắt, rồi lại chớp mắt, đến khi tiếng đóng cửa ngoài phòng khách vang lên cô mới không thể tin nổi mà nhảy xuống giường, chạy ra mở cửa phòng ngủ.

Phòng khách không bật đèn, cô tiện tay bật công tắc trên vách tường, phát hiện phòng khách rộng lớn trống không.

Vậy là, anh đã đi thật rồi?
Lục Tinh đóng sầm cửa, tức tối quay trở lên giường, cô đắp chăn, nằm yên vài phút, sau đó cầm gối của Mục Sở Từ lên ném mạnh xuống đất.

Mẹ kiếp, thật quá quắt mà, sinh con xong cô sẽ không chờ thêm một giây nào hết, lập tức kéo anh đến Cục Dân chính làm thủ tục li hôn ngay!
Hôm sau, Lục Tinh bị tiếng chuông cửa đánh thức, cô day huyệt thái dương hơi đau nhức vì ngủ chưa đủ giấc, vào phòng tắm ngậm bàn chải đánh răng rồi mới xỏ dép lê vào đi ra mở cửa.

"Xin chào.

"
Lục Tinh mở cửa ra, chưa kịp nhìn rõ người bên ngoài đã nghe thấy một giọng nói rất êm tai.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Mạn đang cười tươi rói với cô.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 382: 382: Ngang Nhiên Vào Nhà


Xét theo góc độ nào đó, Lâm Mạn và Trần Ân Tứ có thể xem là cùng một kiểu người.

Nhất là phương diện nhan sắc, đều có dung mạo đẹp đến mức khiến người khác ngây ngất.

Lục Tinh vẫn luôn nghĩ, đối diện với khuôn mặt của nghệ sĩ nhà mình lâu ngày, cô đã miễn dịch với khuôn mặt của người khác, nhìn sao cũng không dao động, nhưng giờ đây nhìn thấy Lâm Mạn, hệ miễn dịch mà cô nói đã mất hiệu quả.

Lâm Mạn không ăn ảnh, nhưng dù thế những tấm ảnh chụp cô ở trên mạng đã đẹp rồi.

Lúc này Lâm Mạn sống sờ sờ đang đứng trước mặt cô, sống động chân thật, Lục Tinh nhìn đến ngẩn ngơ.

Lâm Mạn kiên nhẫn đợi một lúc, thấy Lục Tinh chỉ nhìn mình không lên tiếng bèn mỉm cười: "Chào cô, xin hỏi đây có phải nhà của Mục Sở Từ không?"
Lục Tinh bừng tỉnh, lấy bàn chải ra khỏi miệng, vừa định trả lời "Anh ấy không ở nhà" thì cửa phòng sách đột nhiên mở ra, kèm theo đó là tiếng bước chân, giọng của Mục Sở Từ cũng vang lên: "Ai đến vậy?"
Lục Tinh ngoảnh đầu lại nhìn, hóa ra Ảnh đế Mục đã về nhà rồi.

Vừa hay đến tìm anh, không có việc của cô nữa rồi.

Lục Tinh lui về sau hai bước, nhường lối ra cửa: "Tìm anh đấy.

"
"Lâm Mạn?" Mục Sở Từ thấy người đứng trước cửa, khá bất ngờ: "Sao cô lại đến đây?"
Lâm Mạn giơ chiếc túi trong tay mình lên: "Lúc sáng anh về bỏ quên đồ ở chỗ tôi.

"
Bàn chải của Lục Tinh rơi bịch xuống sàn, cô cúi xuống nhặt bàn chải lên, quay lưng về phía hai người đi thẳng vào phòng ngủ chẳng buồn quay đầu lại.

Khi đóng cửa, cô nghe thấy Lâm Mạn hỏi: "Thế nào? Không mời tôi vào trong ngồi ư?"
Mục Sở Từ cười đáp: "Vào đi.

"
Lục Tinh mím môi, lén nhìn qua khe cửa, thấy Mục Sở Từ dẫn Lâm Mạn đến sofa.

Lục Tinh đóng cửa lại, đi vào nhà vệ sinh.

Thì ra sáng nay Ảnh đế Mục với về, lúc này còn chưa qua giờ trưa, hai người mới xa nhau vài tiếng đồng hồ thôi mà Lâm Mạn đã viện cớ đến nhà thăm hỏi rồi.

Không… thế này có khác gì ngang nhiên vào nhà đâu.

Điểm khác biệt duy nhất là cô không phải bà Mục danh xứng với thực, không thể đánh đuổi Lâm Mạn ra khỏi nhà một cách trắng trợn như đánh đuổi kẻ thứ ba được.

Lục Tinh càng nghĩ càng thấy khó chịu, đến khi phản ứng lại cô mới nhận ra khi nãy bàn chải của cô bị rơi xuống sàn, chưa rửa qua đã nhét trở vào trong miệng.

"…"
Cô ném mạnh bàn chải vào thùng rác bên cạnh, cầm cốc lên súc miệng rất nhiều lần, sau đó lấy một chiếc bàn chải mới đánh răng lần nữa, khi trả kem đánh răng và bàn chải về vị trí cũ, cô thấy bàn chải của Mục Sở Từ ở bên cạnh, cô nhìn bàn chải vừa bị mình vứt trong thùng rác, bỗng dưng thấy khó chịu cầm bàn chải của Mục Sở Từ vứt luôn vào.

Khi ở nhà Lục Tinh rất ít khi để ý đến ngoại hình, hầu như chỉ búi tóc qua loa rồi dùng dây chun buộc lại, để mặt mộc sống qua ngày.

Có lúc rất lười, cô chỉ rửa mặt vào buổi tối, buổi sáng chỉ đánh răng là xong.

Nhưng hôm nay cô như bị trúng tà, không những rửa mặt, còn đứng trước gương trang điểm nhẹ, thậm chí còn vào phòng thay đồ tìm bộ váy dạo trước đi dạo phố với Trần Ân Tứ mua về, chưa mặc lần nào.

Mở cửa phòng ngủ ra, Lục Tinh phát hiện Mục Sở Từ và Lâm Mạn không biết đã rời khỏi phòng khách tự bao giờ.

Họ ra ngoài rồi ư?
Lục Tinh bất giác nhìn ra cửa, thấy giày của Lâm Mạn vẫn còn đó, lập tức nhìn về phía phòng ngủ phụ.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 383: 383: Yêu Là Chiếm Hữu Cũng Là Che Chở


Chắc Ảnh đế Mục sẽ không xảy ra chuyện gì đó với Lâm Mạn ở trong nhà đâu nhỉ?
Lục Tinh chợt thấy dạ dày hơi nhộn nhạo, cô nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ phụ một lúc rồi xông thẳng qua đó.

Cô không hề dừng lại, nói đúng hơn là không dám dừng lại chút nào, một hơi vặn tay cầm đẩy mở cửa.

Phòng ngủ phụ trống không, chiếc giường được đã dì giúp việc thu dọn, chăn mền phẳng phiu, không hề có dấu vết từng bị đè lên.

Lục Tinh thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô lại mở cửa phòng tập thể dục, phòng chứa đồ ở bên cạnh, đến khi cô mở cửa phòng sách, cuối cùng cũng tìm thấy Mục Sở Từ và Lâm Mạn.

Hai người ngồi đối diện nhau trên sofa trong phòng sách, không biết đang nói chuyện gì.

Nghe thấy tiếng mở cửa, họ lần lượt ngoảnh đầu nhìn sang.

Mục Sở Từ quan sát Lục Tinh, thấy cô ăn diện khác với lúc bình thường ở nhà, hơi sửng sốt rồi bình tĩnh hỏi: "Chuẩn bị ra ngoài à?"
Lục Tinh "Hả" một tiếng, vừa định lắc đầu nói "Đâu có", nhưng lời đến bên cửa miệng cô đã kịp thời thu lại.

Khi nãy Lục Tinh chỉ mải sửa soạn, quên mất hành vi của mình như vậy rất khác thường.

Cô vốn không có ý định ra ngoài nhưng đành nặn một nụ cười, nói: "Ừm, phải ra ngoài.

Mục Sở Từ im lặng nhìn cô.

Không biết có phải có tật giật mình hay không, cô bổ sung thêm một câu: "Ân Ân tìm em có chút việc, em phải qua đó một chuyến.

"
Mục Sở Từ khẽ gật đầu nói: "Được.

"
Lục Tinh không nói thêm gì nữa, rất chu đáo đóng cửa phòng sách lại.

Cô đứng trước cửa một lúc, không nhịn được lại nhìn cánh cửa, rồi áp tai mình lên đó.

Hiệu quả cách âm thật sự quá tốt, chẳng nghe được bất cứ động tĩnh gì.

Lục Tinh hơi bực bội giơ nắm tay lên quơ hai cái về phía cửa, rồi vội vàng xỏ giày ra khỏi nhà.

Lâm Mạn bưng tách cà phê, thi thoảng nhấp vài ngụm, nói cho Mục Sở Từ biết suy nghĩ của mình.

Mục Sở Từ trông như đang nghe Lâm Mạn nói chuyện, nhưng toàn bộ sự chú ý đã bị Lục Tinh ở bên ngoài thu hút mất.

Khi nghe thấy tiếng đóng cửa ngoài phòng khách, anh không nhịn được nữa, cúi đầu bật cười.

"Anh Mục? Xin hỏi những gì tôi nói buồn cười lắm ư?" Lâm Mạn dừng lời, nhìn Mục Sở Từ với vẻ không vui.

"Không.

" Mục Sở Từ che khóe môi, đợi khi ý cười đã tan đi hẳn, anh mới lên tiếng: "Xin lỗi.

"
Lâm Mạn hừ khẽ một tiếng, đặt tách cà phê xuống bàn: "Được rồi, anh đừng giả vờ giả vịt trước mặt tôi nữa, anh chỉ lừa được cô vợ nhỏ ngốc nghếch kia của mình thôi, muốn lừa được đôi mắt nhạy bén của Lâm Mạn tôi, xin lỗi nhé Ảnh đế Mục, e rằng người như vậy vẫn chưa xuất hiện trên cõi đời này đâu.

"
"Anh không phải người rề rà, bộ phim điện ảnh đầu tiên sau khi về nước của mình, tôi muốn hợp tác với anh, nếu là trước đây, anh bằng lòng hay không bằng lòng chắc chắn sẽ có câu trả lời cho tôi ngay, lần nay anh lại kéo dài nhiều ngày như vậy, muốn kéo dài thời gian với tôi thật ư? Không phải lấy tôi ra làm cớ đấy chứ?"
"Anh biết rõ, tôi sẽ tò mò tại sao lần này anh lại thiếu quyết đoán, rề rà không chịu trả lời tôi, sẽ tiếp tục liên lạc với anh, nên anh thuận nước đẩy thuyền làm như vậy, tôi cũng biết anh cố ý để quên đồ ở chỗ tôi, tôi có thể cho người mang qua trả cho anh, nhưng ai bảo trời sinh tôi có lòng hiếu kỳ nặng như vậy.

"
"Tôi ấy à, đã bị anh lợi dụng, có thể không so đo với anh, có phải anh cũng nên có lời giải thích với người bạn cũ là tôi đây không?"
"Chẳng hạn như, vừa rồi tại sao anh lại cười?"
Mục Sở Từ lại cười: "Cô ấy không vui rồi.

"

"Hả?" Lâm Mạn nhướng mày quan sát Mục Sở Từ: "Cô ấy không vui thì anh vui cái gì? Anh bệnh hả?"
Mục Sở Từ nói: "Lâm Mạn, tôi và cô ấy ở bên nhau bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô ấy không vui.

"
"Lần đầu tiên không vui vì tôi ở chung với người phụ nữ khác.

"
Ở trước mặt anh Tinh Tinh chưa bao giờ quan tâm đến hình tượng, vì không thích nên không bận tâm đến cách nhìn của anh đối với cô.

Đây là lần đầu tiên cô trang điểm sửa soạn.

Anh lớn hơn cô bao nhiêu tuổi, ý đồ nho nhỏ của con gái, anh nhìn là biết ngay, cô vốn không định ra ngoài, nhưng bị anh vạch trần, đành phải thuận theo ý anh đi ra ngoài thôi.

Sau khi ép buộc dụ dỗ cưới cô về, anh mãi không có thời gian cùng cô vun đắp tình cảm.

Bấy giờ anh rất nổi tiếng, không phải không có tác phẩm tốt, nhưng vẫn chưa đứng vững hoàn toàn.

Anh rất bận rộn, bận bay tới bay lui, bận chăm lo sự nghiệp, bận đến mức mỗi tháng gặp cô một lần cũng phải tranh thủ thời gian.

Không dám công khai, không dám để người khác biết đến sự tồn tại của cô, sợ các fan nữ của anh không chịu nổi sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ này, làm ra chuyện gì đó tổn hại đến cô.

Nên anh gấp rút thay đổi hình tượng, từ trước khi cưới cô anh đã bắt đầu chuẩn bị cho việc này, từ một ngôi sao đang nổi đến một diễn viên thực thụ thật sự rất khó khăn, không phải chỉ cần một bộ phim là được, cũng không thể hoàn thành trong một năm, anh mất trọn năm năm, khi người hâm mộ của anh đã trưởng thành, không còn trẻ tuổi bồng bột nữa, đến khi anh không cần dựa vào độ nổi tiếng nữa, có tác phẩm có tiếng tăm rồi mới dám công khai cho mọi người biết anh đã kết hôn, anh đã có vợ, vợ anh là Lục Tinh.

Yêu là gì?

Yêu là chiếm hữu, cũng là che chở.

Anh biết rõ mình ở trong giới này, một khi yêu không khéo sẽ gây ra tổn thương thế nào cho cô, anh không cược nổi, nên mỗi một bước anh đều đi rất cẩn thận, đến khi nắm chắt một trăm phần trăm mới dám để tên của cô và anh được đặt chung với nhau.

Chuyện tin đồn giữa anh và Trần Ân Tứ, thật sự không liên quan đến anh, anh chỉ thêm xíu dầu vào lửa, đẩy dư luận lên gay gắt hơn.

Khi ấy cô đang đòi li hôn với anh, để giữ cô lại, anh đành bỉ ổi một chút.

Có lúc nghĩ lại cũng buồn cười thật, sống hơn ba mươi năm chưa từng theo đuổi con gái, lần đầu tiên theo vậy mà lại lạ lùng như bắt cóc trẻ con vậy, vừa dụ dỗ vừa lừa gạt, đầy chiêu trò.

Không còn cách nào khác, với tính cách không muốn kết hôn, cảm thấy bản thân không cần đàn ông, không hẹn được ra ngoài lại còn khó tiếp cận của cô, anh đành phải dùng thủ đoạn có thể nói là bỉ ổi như thế này.

"Nghe ra thì Ảnh đế Mục không gần nữ sắc của chúng ta là một kẻ si tình nhỉ?" Lâm Mạn rất có hứng thú, cô tựa lên sofa, chống tay bên tai đầy vẻ biếng nhác, nhìn Mục Sở Từ: "Thích người ta từ khi nào vậy? Trước hay sau khi tôi ra nước ngoài?"
Mục Sở Từ không trả lời.

Lâm Mạn không giận khi bị anh ngó lơ, đá vào chân anh: "Trước khi tôi ra nước ngoài?"
Mục Sở Từ vẫn không lên tiếng, nhưng qua nét mặt, Lâm Mạn đã bắt được ánh mắt trốn tránh của anh, cô biết mình đã đoán đúng, xòe ngón tay ra bắt đầu tính: "Tôi ra nước ngoài sáu bảy năm, sáu bảy năm trước, cô vợ nhỏ của anh mới hai mươi tuổi? Để ý từ lúc người ta hai mươi tuổi?"
Mục Sở Từ lắc đầu, lần này không giữ im lặng nữa: "Không phải, để ý từ khi tôi còn chưa có tiếng tăm gì.

"
"Để ý từ khi chưa có tiếng tăm gì?" Lâm Mạn bắt đầu tính xem Mục Sở Từ xuất hiện trước mắt công chúng từ bộ phim nào, "Mười tám tuổi anh và tôi cùng vào nghề, tôi nổi tiếng rồi, vai quần chúng của anh bị người ta cắt, năm anh mười chín tuổi, suốt cả năm sống nhờ vào mấy vai lãnh cơm hộp, cả một lời thoại đàng hoàng cũng không có, năm anh hai mươi tuổi, đóng thế cho người khác, treo dây cáp, không cẩn thận ngã gãy chân phải nằm suốt nửa năm, hai mươi mốt tuổi, anh đóng chung phim với tôi, diễn vai nam phụ tạo được chút tiếng tăm, vậy tính ra anh để ý đến cô vợ nhỏ của mình từ lúc đó à? Khi anh hai mươi mốt tuổi, cô vợ nhỏ của anh mười lăm tuổi?"
Lâm Mạn ngẩng đầu trừng to mắt nhìn Mục Sở Từ: "Cầm thú vậy Ảnh đế Mục, trẻ vị thành niên mà anh cũng nảy sinh suy nghĩ lệch lạc cho được?"
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 384: 384: Lén Lút Cất Giấu Cô Ấy Mười Một Năm


Lâm Mạn ngẩng đầu trừng to mắt nhìn Mục Sở Từ: "Cầm thú vậy Ảnh đế Mục, trẻ vị thành niên mà anh cũng nảy sinh suy nghĩ lệch lạc cho được?"
"Trời đất, hình như tôi nắm bắt trọng điểm hơi sai.

"
"Khi cô vợ nhỏ của anh mới mười lăm tuổi anh đã để ý người ta rồi, bây giờ cô ấy đã hai mươi sáu tuổi, nói vậy là anh đã lén lút cất giấu cô ấy trong lòng suốt mười một năm?"
Lâm Mạn kích động đổi tư thế ngồi, nhìn chằm chằm Mục Sở Từ từ trên xuống dưới: "Nhìn không ra nha Ảnh đế Mục, không ngờ anh lại là một kẻ si tình?"
Mục Sở Từ chỉ cười không đáp, bưng cà phê lên chậm rãi nhấp một ngụm.

"Mục Sở Từ, năm xưa trên mạng đâu đâu cũng có tin đồn về hai người chúng ta, bàn tán vô cùng sôi nổi, những năm đó anh cũng không hề có suy nghĩ tìm phụ nữ, tôi đọc mấy câu chuyện mà phóng viên giải trí thêu dệt suýt tin là thật luôn, nhiều lần nghi ngờ liệu có phải anh yêu thầm tôi thật không, hóa ra tôi tự mình đa tình, hóa ra không phải anh không có suy nghĩ đó, mà là đã có ý định từ lâu…" Lâm Mạn chậc lưỡi, nhích lại gần Mục Sở Từ, cười hì hì hỏi: "Ảnh đế Mục, năm xưa cô bé đó đã khiến anh động lòng phàm bằng cách nào vậy?"
Động lòng như thế nào?
Đến nay Mục Sở Từ vẫn chưa tìm ra đáp án.

Có thể chính vì chưa tìm được đáp án nên cứ yêu như vậy.

Điều kiện gia đình của anh không quá tốt nhưng cũng không quá tệ, là dạng khá giả.

Chuyên ngành đại học của anh không phải diễn xuất mà là biên đạo, năm anh tốt nghiệp, bố đột nhiên bệnh nặng, tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà.

Bấy giờ anh rất thiếu tiền, anh hiểu trong giới của họ trở thành ngôi sao sẽ kiếm được tiền nhanh nhất, nên anh đâm đầu vào đó.

Anh không giống với các bạn học khoa diễn xuất, họ vốn đã có nền tảng, từ năm nhất hoặc thậm chí là từ cấp ba đã bắt đầu trải đường cho tương lai của mình, những người cùng vào nghề với anh đã lần lượt nổi tiếng, duy chỉ có anh đâu đâu cũng gặp khó khăn.

Về sau, trong nhà nợ rất nhiều tiền, càng như vậy anh càng nôn nóng, thế nhưng phúc bất trùng lai họa vô đơn chí, anh bị ngã gãy chân khi làm diễn viên đóng thế.

Trong nửa năm nghỉ dưỡng, anh có áp lực kinh tế, có áp lực tinh thần, có lẽ ở giai đoạn khó khăn nhất trong đời nên bên cạnh xuất hiện một chút xíu tốt đẹp cũng vô cùng quý trọng.

Khi đó để tiết kiệm chi tiêu, anh thuê căn phòng trong tứ hợp viện, Lục Tinh ở ngay phòng bên cạnh của anh, cô không giống anh, cô vì muốn đi học thuận tiện hơn mới ở tứ hợp viện.

Tứ hợp viện đó là nhà của cô, cô sống chung với ông bà nội, do nhà rộng lớn nên bỏ hai dãy nhà ra cho thuê.

Ban ngày cô đi học, ban đêm về nhà làm bài tập, chân anh bị thương, hầu hết thời gian đều ở trong phòng, hai người căn bản không giao tiếp gì với nhau.

Nhưng hiệu quả cách âm của tứ hợp viện rất kém, mỗi sáng anh đều nghe được cô đọc bài tiếng Anh, buổi tối nghe được cô đàn, ban đêm mở cửa sổ có thể thấy cô vừa làm bài tập vừa lầm bầm mắng thầy cô.

Cô phát âm tiếng Anh rất tốt, mười mấy tuổi, giọng cô giòn giã, tuy buổi sáng hơi làm phiền giấc ngủ của người khác, nhưng không hề đáng ghét.

Còn đàn thì hơi kém, có thể nói là chẳng ra sao, cô nói với bà mình đàn một bản tiểu dạ khúc, nhưng anh không nghe ra được gì, nói không đúng một nốt nào cũng không quá đáng.

Mỗi ngày cô đều than vãn không muốn làm bài tập, nhưng ngày nào cũng làm đến tận khuya, cô cứ nói không muốn không muốn suốt, có lúc anh rất tò mò, làm sao cô có thể vừa nói vừa giải đề như thế.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 385: 385: Hot-search


Ởlâu rồi, anh đã hiểu được ít nhiều về cô, xuất thân của cô rất tốt, gia đình khá giàu có, mỗi tuần bố mẹ sẽ đến một lần, mấy lần anh nhìn thấy xe mà bố cô lái đến từ xa, đều là xe sang đời mới.

Cô là con gái một trong nhà, lớn lên trong sung túc giàu có, nhưng cô không hề õng ẹo hay tỏ ra công chúa gì cả, ngoài việc đàn hơi kém ra, người nhà đối với cô thật sự không chê vào đâu được, cô theo ông nội học viết bút lông rất đẹp, theo bà nội vẽ được tranh sơn thủy đậm chất cổ phong.

Nghe một người thuê đã sống trong tứ hợp viện nhiều năm nói, ông bà nội của Lục Tinh đều là giáo sư khoa Văn học của trường đại học nổi tiếng, đối xử tốt với bà con lối xóm, nhân phẩm đàng hoàng, hiểu lí lẽ có giáo dưỡng.

Lục Tinh chưa đến mười lăm tuổi, tính tình hơi trẻ con, nhưng quan sát lâu sẽ dần nhận ra, cô thừa hưởng sự giáo dưỡng của ông bà, đến cuối tuần cô sẽ đi cho mèo hoang trong ngõ ăn, nhìn thấy đứa trẻ đi lạc cô sẽ cùng đứa trẻ ngồi trong ngõ suốt cả buổi chiều để đợi bố mẹ đứa bé đến tìm, khi xảy ra mâu thuẫn với bạn học, cô sẽ trốn sau vách tường căn phòng anh ở than vãn kể lể.

Mỗi một hành động, mỗi một lời nói của cô cứ thế từ từ len lỏi vào cuộc sống của anh.

Mỗi ngày một nhiều.

Đến cuối cùng, anh đã quen thức dậy đúng giờ để nghe cô đọc bài tiếng Anh mỗi sáng, quen nghe cô đàn khúc nhạc lạc điệu lúc chiều tối, quen ngắm nhìn cô làm bài tập qua khung cửa sổ, quen nhìn cô vừa cho đám mèo hoang ăn vừa kể chuyện cho chúng nghe, quen thấy cô luôn miệng nói không bao giờ tha thứ cho bạn thân của mình, nhưng vừa quay lưng lại đã lập tức chạy tung tăng qua khoác tay người ta đi mua nước ngọt.

Đến khi anh dọn đi cũng chưa nói được mấy câu với cô.

Nửa năm đó, nửa năm chẳng có gì xảy ra, không hiểu sao sau này lại trở thành quãng thời gian khó quên nhất của anh.

Rõ ràng chỉ là một khúc nhạc đệm rất đơn giản rất tầm thường, nhưng đã để lại nét vẽ đậm màu nhất trong cuộc đời anh.

Sau này anh mới biết, thì ra người xuất hiện trước mắt anh trong lúc vô tình nhất, chính là người mà muốn tìm kiếm muốn chờ đợi suốt cuộc đời này.

Về sau nữa, anh hồi tưởng lại ký ức chỉ riêng anh có, anh nghĩ, người giúp anh vượt qua giai đoạn đen tối nhất đó chính là cô.

Có thể với người khác mà nói, những điều vụn vặt về cô chẳng đáng nhắc đến, nhưng với anh mà nói, bấy nhiêu đã đủ xua tan áp lực của anh, kéo anh ra khỏi cơn suy sụp.


Lục Tinh không đi tìm Trần Ân Tứ, bình thường cô có rất nhiều nơi để đi, nhưng giờ, cô lại không biết mình nên đi đâu.

Cô lái xe chạy trên đường, cứ chạy thẳng không đích đến một lúc, đến khi cảm thấy dạ dày hơi đau mới dừng lại.

Đã hai giờ chiều rồi, cô vẫn chưa ăn cơm.

Đừng nói hai tháng này, kể cả hai tháng đổ về trước, mỗi tháng cô và Mục Sở Từ chỉ gặp nhau một ngày, cô ngủ nướng dậy, anh cũng sẽ nhắc cô ăn cơm, nhưng hôm nay sau khi Lâm Mạn đến, cả cơm anh cũng không nhắc cô ăn nữa.

Quả nhiên có niềm vui mới sẽ quên người cũ ngay.

Không đúng… So với cô thì Lâm Mạn mới là người cũ.

Thế là, có người cũ rồi quên niềm vui mới ư?
Cũng không đúng… Với Ảnh đế Mục, cô là niềm vui mới cái gì.

Lục Tinh tìm một tiệm thức ăn nhanh gần đó, lấp đầy bụng rồi, thật sự không còn nơi nào để đi nữa, cô bèn đến trung tâm thương mại ở lân cận.

Vừa bước vào, cô đã nhìn thấy quảng cáo của Trần Ân Tứ ở khu mỹ phẩm.

Son môi của hãng Chando lần trước Trần Ân Tứ làm đại diện nay đã bày bán rồi.

Chắc do Lục Tinh đứng trước quần hàng Chando hơi lâu, nhân viên bán hàng tưởng cô đã động lòng trước sản phẩm của nhà mình bèn nhiệt tình mời chào cô ghé vào xem thử.

Lục Tinh sực tỉnh, ngập ngừng giây lát, lại nghĩ dù sao mình cũng không có chỗ nào để đi, bèn thuận theo lời mời chào của nhân viên bán hàng, ghé vào xem.

Nhân viên bán hàng thấy cô nhìn chằm chằm phấn phủ giữ ẩm trên quầy, lập tức cầm hộp phấn phủ lên cho Lục Tinh dùng thử: "Phấn phủ cấp ẩm giữ ẩm của Chando là dạng phấn phủ dưỡng da chứa 60% hàm lượng nước, chứa thành phần Hyaluronic acid, khi dùng có cảm giác khá mịn, thành phần chính là nước khoáng và Hyaluronic acid…"
Đúng như lời nhân viên bán hàng giới thiệu, khi dặm phấn phủ lên da có cảm giác mọng nước, mát lạnh, không giống đang dùng phấn phủ mà giống đang dùng xịt khoáng hơn, hiệu quả khá dễ chịu, không có cảm giác bí bách.

Nói thật lòng, Lục Tinh khá thích, quyết định mua mua mua.

Mua sắm thật sự có thể giúp tâm trạng thoải mái, khi Lục Tinh xách theo túi lớn túi nhỏ quay về xe đã gần chín giờ tối.

Lịch sử cuộc gọi đến trống trơn, Mục Sở Từ không tìm cô, WeChat yên ắng, Mục Sở Từ không nhắn tin cho cô.

Không biết có do phải hai tháng nay cô làm gì Mục Sở Từ cũng quan tâm đến hay không, Lục Tinh thấy không quen với sự im lặng của Mục Sở Từ cho lắm.

Cô đã ra ngoài lâu như vậy, cả một câu khi nào cô về nhà anh cũng không hỏi.

Anh hay thật đấy.

Lúc trước bám dính lấy cô như gì không bằng, bây giờ Lâm Mạn vừa xuất hiện đã như vậy…
Lục Tinh hừ hừ hai tiếng, ném bừa di động sang bên cạnh, đạp chân ga chạy về nhà.

Cô lái với tốc độ rất chậm, đến dưới nhà còn cố ý ngồi trong xe một lúc, thấy đã gần mười một giờ, Mục Sở Từ vẫn không có động tĩnh gì mới xách theo đồ mình vừa mua đi lên lầu.

Nhập mật khẩu, mở cửa, vừa nhìn vào Lục Tinh đã thấy Mục Sở Từ đang ngồi trong phòng khách xem tivi.

Trước thềm nhà không thấy giày của Lâm Mạn nữa, không biết đã đi từ lúc nào.

Mục Sở Từ nghe thấy động tĩnh, ngoảnh đầu nhìn sang: "Đi dạo phố à?".

||||| Truyện đề cử: Thiên Đạo Đồ Thư Quán |||||
Lục Tinh chỉ "Ừ" một tiếng, không nói thêm gì.

Mục Sở Từ cũng không lên tiếng, lại dời mắt về tivi.

Lục Tinh nhìn chằm chằm góc nghiêng của Mục Sở Từ một lúc, tùy tiện đặt túi mua hàng trong tay xuống, thay giày xong lại xách túi lớn túi nhỏ đi vào phòng ngủ.

Sắp xếp những thứ vừa mua, Lục Tinh tắm rửa xong, ngồi trước bàn trang điểm vừa mở mỹ phẩm mình vừa mua về, vừa trò chuyện với Trần Ân Tứ về việc dưỡng da.

Chắc do ảnh hưởng của nghề nghiệp, nói được một lúc, Lục Tinh bắt đầu nói đến phấn phủ mình vừa mua: "Ân Ân này, phấn phủ dùng tốt thật đấy, lần sau chị mang cho em thử, chị nghĩ chúng ta có thể bàn bạc thêm với họ, sẵn tiện nhận đại điện cho sản phẩm này luôn…"
Cửa phòng ngủ mở ra, Lục Tinh quay sang nhìn Mục Sở Từ đang đi vào, tiếp tục giới thiệu phấn phủ với Trần Ân Tứ.

Dưỡng da xong, Lục Tinh và Trần Ân Tứ kết thúc cuộc gọi.

Lục Tinh chẳng buồn nhìn Mục Sở Từ đang nằm trên giường xem di động, vén chăn lên, quay lưng về phía Mục Sở Từ rồi nằm xuống.

Hai người không ai nói chuyện với nhau, thật ra trước kia cũng không nói chuyện nhiều, nhưng bầu không khí đêm nay vô cùng khác thường.

Không biết bao lâu trôi qua, Lục Tinh nghe thấy tiếng Mục Sở Từ khóa màn hình di động, sau đó nghe thấy tiếng sột soạt, sau đó nữa cô cảm nhận được bàn tay anh đang chui vào trong áo ngủ của mình…
Lục Tinh bất giác muốn đẩy Mục Sở Từ ra, nhưng không chống lại được sức của anh, nhanh chóng bị anh đè lên người.

Không biết do cô đang buồn bực, hay tại trong lòng anh có suy nghĩ khác, Lục Tinh cảm thấy buổi trả bài hôm nay thật qua loa, từ đầu đến cuối cô đều không tập trung, từ trong ra ngoài đều không có chút hứng thú nào, thậm chí anh kết thúc lúc nào cô cũng không có ấn tượng, cô chỉ biết đến khi mình tỉnh táo lại, cô đã nằm quay lưng về phía anh.

Hơi thở của Mục Sở Từ ở sau lưng rất đều đặn, hiển nhiên đã ngủ say rồi.

Lục Tinh không thấy buồn ngủ, trơ mắt nằm một lúc bèn cầm di động lên.

Cô tiện tay mở Weibo, ánh mắt lập tức bị hot-search thu hút.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 386: 386: Tổ Chức Hôn Lễ


Cô tiện tay mở Weibo, ánh mắt lập tức bị hot-search thu hút.

#Mục Sở Từ trợ giúp tác phẩm quay trở lại của Lâm Mạn#
#Sau nhiều năm Mục Sở Từ Lâm Mạn lại diễn vai tình nhân#
Lục Tinh nhìn chằm chằm từ khóa hot-search một lúc mới ấn vào xem.

Đúng như Trần Vinh đã nói, quả thật Lâm Mạn đã quay lại làng giải trí trong nước, kịch bản, đạo diễn và ekip đều tập hợp khá đầy đủ, cả nam chính cũng đã chọn xong, chính là Mục Sở Từ đang nằm cạnh cô.

Nội dung sơ lược của bộ phim điện ảnh này đã được tung lên mạng, kể về câu chuyện một đôi tình nhân sau khi chia tay, nam cưới vợ, nữ gả chồng, về sau tình cờ gặp lại nhau, số phận đưa đẩy hai người ở chung một phòng cùng nhớ lại chuyện quá khứ.

Một bộ phim đậm chất thương mại, không có điểm sáng nổi bật gì, sở dĩ gây sốt trên mạng đến vậy là vì Mục Sở Từ và Lâm Mạn trong hiện thực cũng giống trong phim, một người đã cưới vợ, một người đã lấy chồng, nên mọi người lũ lượt suy đoán, Mục Sở Từ và Lâm Mạn đều chưa quên được đối phương, hợp tác với nhau là muốn mượn bộ phim này để ôn lại tình xưa.

Do chưa có thông báo chính thức, tất cả chỉ do các blogger tiết lộ, cư dân mạng tuy bàn tán, tuy nói phá hủy tam quan, nhưng vì chưa chứng thực nên không ai công kích Mục Sở Từ và Lâm Mạn.

Trong nhóm Clang Rose, Trần Ân Tứ, Trần Vinh và Lâm Nhiễm đều đang nói về chuyện này, có hỏi cô là thật hay giả, có mắng Mục Sở Từ quá thiếu trách nhiệm, cũng có mắng Lâm Mạn là một kẻ gây họa.

Lục Tinh không có tâm trạng nhắn tin với nhóm, cô xem lướt qua lịch sử trò chuyện, tâm sự trĩu nặng đặt di động xuống.

Cô hiểu quá rõ những blogger kia, một chút gió lay cỏ động cũng có thể phóng đại như thể mình tận mắt nhìn thấy, cô cũng quá hiểu cách gây chú ý của những người trong giới này, có lúc nhìn thấy không cần phải để trong lòng, cứ xem như chưa nhìn thấy là được, nhưng không hiểu sao chuyện trên Weibo cứ quanh quẩn mãi trong đầu Lục Tinh.

Nếu chỉ là chiêu trò gây chú ý, nếu chỉ để nhử người hâm mộ thì tốt, nhưng nếu là thật thì cô phải làm sao?
Lục Tinh càng nghĩ càng rối rắm, không hề ý thức được mình đã lún sâu vào trong, bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình và Mục Sở Từ sẽ đi đâu về đâu?
Đêm đã khuya, căn phòng rất yên tĩnh, Lục Tinh đang rối như tơ vò không hề để ý đến Mục Sở Từ đang ngủ bên cạnh cô đã mở mắt ra từ lâu, im lặng nhìn cô.

Lục Tinh thức rất khuya, ngủ chưa được bao lâu đã thức dậy.

Mục Sở Từ ở bên cạnh vẫn chưa tỉnh, cô nhìn anh đăm đăm một lúc, thấy mình không buồn ngủ chút nào bèn rón rén xuống giường.

Vệ sinh cá nhân xong, Lục Tinh ra khỏi phòng ngủ, ngồi trên sofa ngoài phòng khách ngây ngẩn hồi lâu, đang chuẩn bị đứng dậy vào bếp nấu ăn thì thấy một phần hợp đồng trên bàn trà.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ có lúc rất chuẩn xác.

Có rất nhiều chuyện của Mục Sở Từ cô vốn không bận tâm cũng không để ý đến, nhưng cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở hợp đồng ra.

Truyện Nữ Phụ
Không ngờ cô đã đoán đúng thật, đúng là hộp đồng bộ phim của Lâm Mạn và anh đang được bàn tán sôi nổi trên mạng.

Thì ra không phải chiêu trò gây chú ý, cũng không phải nhử người hâm mộ, mà là thật…
Là thật.

Vậy cô phải làm sao đây?
Làm sao đây?
Đêm qua nghĩ hơn nửa ngày Lục Tinh cũng không nghĩ ra nên làm sao, giờ đây bỗng thấy vô cùng hốt hoảng.

Không phải chứ, không nên như vậy, chẳng phải cô vẫn luôn trông ngóng Mục Sở Từ buông tha cho mình ư?
Chẳng phải sự xuất hiện của Lâm Mạn sẽ đẩy nhanh tốc độ Mục Sở Từ buông tha cho cô sao?
Cô nên vui mới phải, cô hốt hoảng cái gì?
Lục Tinh càng nghĩ, sự hốt hoảng trong lòng càng lan rộng.

Lục Tinh thơ thẩn đến khi dì giúp việc đến nấu bữa trưa, Mục Sở Từ cũng đã thức dậy, rõ ràng cô chẳng làm chuyện gì có lỗi với Mục Sở Từ, giữa anh và cô cũng không có chuyện ai có lỗi với ai, khi nhìn thấy Mục Sở Từ cô lại vô thức muốn trốn tránh, không dám gặp anh.

Tối đến, cũng giống như hôm trước, Lâm Mạn gọi điện thoại cho Mục Sở Từ hẹn anh ra ngoài.

Vẫn gọi đến ngay giờ ăn cơm, Lục Tinh ngồi ngay đối diện, không nghe được Lâm Mạn đã nói gì.

Thật sự đã lặp lại tất cả những chuyện xảy ra vào tối hôm trước, ăn cơm xong, Lục Tinh tắm rửa xong vừa nằm xuống giường, Mục Sở Từ đã tiến lại.

Lục Tinh rất ít khi chống đối Mục Sở Từ, ngay khi anh đè lên người mình, chính cô cũng không nhận ra mình bắt đầu vùng vẫy một cách điên cuồng.

Đương nhiên cô không thể chống lại sức mạnh của Mục Sở Từ, chỉ chốc lát anh đã khống chế được cô, anh chê cô quậy phá, lấy cà vạt trói tay cô lại, sau đó lột bỏ quần áo của cô…
Lục Tinh vừa xấu hổ vừa tức giận, cô muốn trốn lại trốn không được, khi Mục Sở Từ tách hai chân cô ra, chuẩn bị đi vào vấn đề chính, nước mắt cô bỗng nhiên tuôn trào.

Mục Sở Từ đang hôn cô chợt nếm được vị mằn mặn, anh dừng lại, ngẩng đầu nhìn vào mắt Lục Tinh.

Anh nhìn thấy từng giọt nước mắt đang chảy ra khỏi khóe mắt cô, mắt ánh lên vẻ mừng rỡ, anh sững sờ hồi lâu mới nhẹ nhàng lau khóe mắt ướt đẫm của cô: "Sao lại khóc?"
Lục Tinh không trả lời, khóc càng dữ dội hơn.

Mục Sở Từ chống người dậy, tháo bỏ cà vạt đang trói cổ tay cô rồi bế cô lên, ôm cô vào lòng vừa vỗ lưng cô vừa hỏi: "Tinh Tinh, nói cho tôi biết, tại sao em khóc?"
Lục Tinh đẩy Mục Sở Từ, nhưng không đẩy được.

"Hửm?"
Lục Tinh ngoảnh mặt đi, mắt và chóp mũi đỏ au, hằn học nói: "Em đau bụng.

"
Mục Sở Từ đặt tay lên bụng dưới của cô, nhẹ nhàng xoa vài cái, "Chỉ vì đau bụng mà khóc ư?"
"Ừm.

"
"Thật sao?"
"Ừm.

"
"Tinh Tinh, tôi hỏi em lần nữa, thật sự chỉ vì đau bụng mà khóc ư?"
Lục Tinh mím môi, vừa định lên tiếng, Mục Sở Từ đã nói: "Tinh Tinh, đây là lần cuối tôi hỏi em.

"
Lục Tinh há miệng, chữ "Ừm" không thốt ra được.

Thấy cô im lặng, Mục Sở Từ ôm cô, vươn tay mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một phong thư thật dày đưa cho Lục Tinh: "Tinh Tinh, tôi cho em xem một thứ, em xem xong rồi hẵng trả lời tôi.

"
"Nếu em xem xong vẫn là câu trả lời đó, tôi sẽ không miễn cưỡng em nữa.

" W.

e.

b.

T.

r.

u.

y.

e.

n.

O.

n.

l.

i.

n.

e.

c.

o.

m
"Không miễn cưỡng mà tôi nói chính là đợi đến sáng mai, lập tức cùng em đến Cục Dân chính, trả tự do cho em.

"
Lục Tinh nhìn phong thư Mục Sở Từ đưa cho mình, mím môi, nhận lấy.

Mở phong thư ra, cô đổ ra một xấp ảnh thật dày, có mới, có cũ, mỗi tấm ảnh đều khác nhau, có ảnh chỉ có một người, có ảnh có rất nhiều người, nhưng trong đó đều có cô, cô thời niên thiếu, cô lúc hai mươi tuổi, cô lúc hai mươi hai tuổi, và cô của hiện tại…
Tuy Mục Sở Từ không nói gì, nhưng cô vẫn hiểu, cô nhìn những bức ảnh được mình trải ra phủ gần kín giường, nhìn rất lâu mới ngước lên nhìn Mục Sở Từ: "Của anh chụp à?"

Mục Sở Từ gật đầu, kéo tay cô qua, v**t v* chiếc nhẫn trên tay cô: "Năm mẫu nhẫn này được tung ra tôi đã mua nó.

"
"Năm đó chúng ta có gặp nhau trong đoàn làm phim, tôi từng bắt tay với em, biết được kích cỡ của em…"
Thoáng dừng lại, Mục Sở Tình nhìn Lục Tinh với ánh mắt thấp thoáng ý cười: "Chắc em không còn ấn tượng gì.

"
Thì ra không phải Mục Sở Từ có phong cách già nua, thì ra đã được mua từ rất lâu… Còn theo kích cỡ của cô.

Còn Lâm Mạn thì sao?
Lục Tinh cắn môi, muốn hỏi, nhưng lại ngại.

Mục Sở Từ nhìn ra được thắc mắc của cô: "Lâm Mạn là bạn tôi, năm xưa người ở bên cô ấy không phải tôi mà là người khác, sở dĩ khi ấy tôi mặc cho tin đồn về hai người chúng tôi lan truyền rộng rãi, không giải thích, vì cô ấy bằng lòng dẫn dắt tôi, điều kiện trao đổi là tôi giúp cô ấy che giấu bạn trai thật sự.

"
Khi đó anh không có lựa chọn nào khác, anh muốn nhanh chóng tìm được chỗ đứng trong giới này, đó là hi vọng duy nhất anh có được lúc bấy giờ.

Anh từng nghĩ đến việc theo đuổi cô, cũng từng thử theo đuổi cô, nhưng đáng tiếc cô chưa bao giờ cho anh cơ hội.

Anh gài bẫy cô, nhưng bẫy của anh chỉ để có được cô.

Lục Tinh không ngốc, tuy Mục Sở Từ không nói quá nhiều chuyện về Lâm Mạn, nhưng cô nhanh chóng biết được, Lâm Mạn và Mục Sở Từ không có quan hệ như mọi người nghĩ, Lâm Mạn và Mục Sở Từ của bây giờ, hoặc là thật sự đang hợp tác tuyên truyền, hoặc là Mục Sở Từ đang gài bẫy cô.

Nói một cách chính xác hơn, theo như những gì bây giờ nhìn thấy, có lẽ ngay từ lúc ban đầu khi anh để mắt đến cô, anh đã gài bẫy cô rồi.

Tệ hại thật, hình như cô đã mắc bẫy của anh từ rất lâu.

Không thoát ra được nữa.

Mục Sở Từ cho Lục Tinh đủ thời gian để tiêu hóa, thấy cô đã bình tĩnh lại mới cất tiếng hỏi: "Lúc nãy em khóc chỉ vì đau bụng thật ư?"
Lục Tinh mím môi: "Nếu không phải, anh định làm thế nào?"
"Tổ chức hôn lễ.

"
Mục Sở Từ dừng lại giây lát rồi nói: "Nếu không phải, chúng ta hãy tổ chức hôn lễ đi.

".
 
Back
Top Bottom