Cập nhật mới

Khác Giữa Vòng Xoáy Vô Định, Ai Nhìn Thấy Ta?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398504268-256-k151626.jpg

Giữa Vòng Xoáy Vô Định, Ai Nhìn Thấy Ta?
Tác giả: KhuongTuyetGiao0
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Khương Tuyết Giao

Thể loại: Đam mỹ, thời dân quốc, tình yêu cấm kỵ, định kiến xã hội,...

Giữa biển người hối hả cậu - Sở Khương Nhu chỉ là một cái bóng nhạt nhòa.

Mọi ánh mắt lướt qua, chẳng ai dừng lại.

Âm thanh xung quanh vỡ vụn thành những mảnh ồn ào vô nghĩa, cuốn xoáy tất cả vào một vòng lặp không lối thoát.

Bước chân cậu vô thức không có đích đến.

Trái tim cũng vậy mệt mỏi, nặng nề, như thể từ lâu đã chẳng còn chỗ để neo đậu.

Cậu đang sống, hay chỉ đang tồn tại trong vòng xoáy vô định của những ánh nhìn phán xét và những luật lệ vô hình?



đammỹ​
 
Giữa Vòng Xoáy Vô Định, Ai Nhìn Thấy Ta?
#01: Lời Nói Từ Biệt - Cố Hàn Thiên


Thượng Hải, cuối mùa đông năm 1949.

Gió lạnh thổi dọc theo những con đường lát đá xám xịt cuốn theo lá khô và cát bụi.

Thành đô vừa thoát khỏi một cuộc chiến tranh dài đằng đẵng người dân vẫn còn run rẩy trong bóng tối của cái nghèo đói sợ hãi và hỗn loạn.

Tiếng loa phóng thanh vang rọi lên từ một góc đường phố giọng nói khản đặc nhắc nhở về trật tự xã hội về những kẻ phản nghịch cần bị tiêu diệt.

Giữa đêm khuya u ám, sương mù còn giăng kín lối che khuất đi cả ánh trăng hiếm hoi ở trong một con hẻm nhỏ ẩm thấp có một quán trà cũ kỹ.

Khi cánh cửa gỗ mòn vẹt, tấm rèm mỏng lay động trong gió hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, mùi trà nhài thoang thoảng pha quyện với hơi lạnh của mùa đông gợi nên một nỗi buồn mờ ảo không tên.

Bên trong quán trà, Sở Khương Nhu ngồi một mình.

Cậu mặc một cái áo choàng xám, tay thì cầm một cuốn sách đã sờn gáy.

Ngón tay thon thả vô thức dừng lại trên trang giấy nhưng ánh mắt cậu lại thất thần nhìn ra ngoài ô cửa sổ mờ sương.

Mái tóc đen mềm rủ xuống khuôn mặt che đi một phần biểu cảm nhưng vẫn không giấu nổi sự mệt mỏi phảng phất.

Khương Nhu - Cậu không đẹp theo cách sắc sảo, lộng lẫy mà cậu có một vẻ đẹp yên tĩnh và mong manh tựa như một cành đào nở trong đêm đông thanh khiết, mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể rơi rụng.

Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy lại là một thứ gì đó khó nắm bắt, một sự kiên cường âm thầm và thứ ánh sáng dịu nhưng bền bỉ.

Có tiếng bước chân vang lên từ xa.

Đi chậm rãi nặng nề như mang theo cả bầu không khí buốt giá bên ngoài, Khương Nhu khẽ giật mình tim cậu lỡ hẩn một nhịp đập.

Cánh cửa quán được đẩy ra.

Cố Hàn Thiên bước vào bóng dáng cao lớn phủ lên ánh sáng mờ nhạt.

Anh khoác một chiếc áo dạ đen dài, cổ áo dựng lên che đi nửa gương mặt góc cạnh trong đôi mắt sâu thẳm ấy là thứ ánh nhìn khiến người khác khó đoán, vừa bình tĩnh, vừa nguy hiểm như một vực thẳm không đáy.

Không cần nói, Sở Khương Nhu cũng biết hôm nay sẽ là một đêm khác biệt.

Anh tiến lại gần bàn cậu, cởi găng tay ra động tuy tác dứt khoát nhưng không vội vã.

Hơi lạnh theo anh tràn vào, làm bầu không khí vốn đã tĩnh lặng càng thêm căng thẳng.

"Chờ lâu không?"

- Giọng Hàn Thiên trầm thấp, khẽ vang lên.

Khương Nhu lắc đầu nụ cười mong manh lướt qua môi cậu, nhanh đến mức nếu không để ý kỹ sẽ tưởng chừng như chưa từng tồn tại.

Hai người họ ngồi đối diện nhau.

Quán trà vắng không một bóng người, chỉ có tiếng gió thổi vi vu bên ngoài khe cửa và tiếng kim đồng hồ gõ nhịp chậm rãi, đều đặn.

Khương Nhu rót trà, hương nhài ấm áp thoát ra lan khắp không gian tĩnh lặng.

Cố Hàn Thiên - Anh nhìn động tác của cậu, ánh mắt xa xăm đến khó hiểu.

Anh không nói không rằng, chỉ im lặng cầm tách trà nóng tay hơi run nhẹ.

Cuối cùng, Khương Nhu mở lời:

"Ngày mai...anh phải đi thật sao?"

Câu hỏi ấy vang lên khẽ khàng nhưng đủ để phá vỡ không gian tĩnh mịch.

Hàn Thiên không đáp ngay anh chỉ ngẩng lên, ánh mắt giao với ánh mắt Khương Nhu.

Có một thoáng dao động mơ hồ rồi anh gật đầu.

"Ừm..Tôi phải trở về Bắc Bình.

Cha tôi đã sắp xếp hôn sự."

Như một nhát dao lạnh lẽo rơi xuống, cắt đứt sợi dây tơ hồng níu giữ lấy họ.

Khương Nhu lặng người.

Cậu đã dự cảm được kết cục này từ lâu, nhưng vẫn không tránh khỏi cơn đau nghẹt thở khi nghe anh thốt ra.

"Cố gia không thể có một người con trai khác thường."

- Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng trầm nhưng kiên quyết.

"Tôi không thể chống lại bọn họ"

Khương Nhu cụp mắt, miệng nở một nụ cười nhạt.

"Em hiểu.."

Cậu hiểu rằng anh sinh ra đã gánh trên vai trọng trách của cả gia tộc, hiểu rằng anh không thể chọn con đường khác.

Hiểu rằng cuộc tình này vốn dĩ từ ban đầu đã không có tương lai.

Trong xã hội này, hai người con trai yêu nhau là tội lỗi, là ô nhục, là điều không được phép tồn tại.

Nếu bị phát hiện, không chỉ Cố Hàn Thiên mà cả gia tộc anh sẽ bị hủy hoại danh dự trở thành trò cười cho thiên hạ.

Khương Nhu biết rõ nên cậu chưa từng đòi hỏi.

Cậu chỉ lặng lẽ yêu, lặng lẽ nhận lấy những mảnh vụn ấm áp mà anh có thể cho.

Nhưng giờ, ngay cả những mảnh vụn ấy cũng sắp biến mất.

Cố Hàn Thiên đặt tách trà xuống, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

"Nhu Nhu..."

- Anh khẽ gọi tên cậu, giọng buồn như tiếng thở dài.

"Nếu có kiếp sau.."

"Đừng nói gì cả" - Khương Nhu cắt ngang, giọng cậu nhẹ nhàng như gió thoảng.

"Em không hối hận"

Ngoài kia, gió đông thổi mạnh hơn làm rung khẽ tấm rèm cũ.

Thời gian như ngưng đọng.

Đêm hôm ấy, Cố Hàn Thiên rời khỏi quán trà.

Bóng anh dần khuất trong màn sương dày đặc.

Khương Nhu đứng sau ô cửa sổ, nhìn theo cho đến khi bóng dáng ấy biến mất hoàn toàn.

Cậu quay lại căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu yếu ớt soi lên gương mặt tái nhợt.

Cậu cởi chiếc áo choàng ngồi xuống chiếc giường gỗ cũ, ngón tay vô tình chạm vào vết sẹo nhỏ nơi cổ tay dấu tích của một lần tuyệt vọng.

Ngoài phố, loa phát thanh vang lên những lời như đanh thép:

"Những kẻ đi ngược lại luân thường đạo lý, phá hoại nền tảng gia đình, sẽ bị nghiêm trị..."

Khương Nhu bật cười khẽ.

Phải, xã hội này không dung túng cho họ.

Và cậu...chỉ là một bóng người nhỏ bé, không đủ sức để thay đổi bất cứ điều gì.

Nhưng ngay cả khi biết rõ, cậu vẫn đã yêu.

Yêu đến cùng cực, yêu đến tan nát cõi lòng.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng Cố Hàn Thiên đã rời Thượng Hải.

Ga tàu đông nghẹt người.

Tiếng còi tàu vang lên rền rĩ hòa lẫn với tiếng người gọi nhau ồn ã.

Anh đứng giữa đám đông, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm.

Nhưng trong lòng, có một khoảng trống mênh mông.

Anh từng nghĩ mình mạnh mẽ, rằng chỉ cần quay lưng đi là mọi thứ sẽ chìm vào quên lãng.

Nhưng ngay lúc bước lên toa tàu hình bóng gầy gò ấy vẫn ám ảnh trong tâm trí anh, như một vết thương không bao giờ lành.

Anh nhắm nghiền mắt.

Trong đầu vang lên giọng nói khẽ khàng hôm qua:

"Em không hối hận".

Thượng Hải vẫn tiếp tục quay cuồng trong hỗn loạn thời chiến.

Sở Khương Nhu không đến quán trà nữa.

Cậu dọn về căn phòng nhỏ trên gác xép sống thầm lặng như chưa từng tồn tại trong cuộc đời ai.

Mỗi tối, cậu ngồi bên cửa sổ nhìn ánh đèn đường hắt xuống mặt phố vắng tanh.

Có những đêm cậu mơ thấy anh.

Trong giấc mơ, Cố Hàn Thiên vẫn mặc áo khoác đen, vẫn đi đến gần đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt cậu.

Nhưng khi cậu muốn giữ lại, anh lại biến mất trong màn sương.

Khi tỉnh dậy, chỉ còn lạnh lẽo bao quanh.

Cậu không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu..

___________________
 
Giữa Vòng Xoáy Vô Định, Ai Nhìn Thấy Ta?
#02: Phản Đối Cuộc Hôn Nhân


Bắc Bình, một buổi chiều tà đầu xuân.

Bầu trời phủ màu xám âm u gió thổi xuyên qua những hàng cây ngô đồng, phát ra âm thanh xào xạc như lời thầm thì lạnh lẽo.

Trong biệt phủ nhà họ Cố, mọi thứ vẫn nghiêm nghị trật tự như một thiết bị khổng lồ không cho phép bất kỳ sự sai lệch nào.

Cố Hàn Thiên bước vào đại sảnh.

Đôi giày đen của anh vang lên tiếng nặng trĩu trên nền đá cẩm thạch.

Ánh đèn pha lê treo cao phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, nhưng trong mắt anh là một tầng u tối khó che giấu.

Ở ghế chính Cố lão gia đang ngồi, tay cầm điếu thuốc thần thái uy nghiêm.

Còn Cố phu nhân ngồi bên cạnh mặc sườn xám thêu hoa cầu kỳ, ánh mắt lo lắng nhưng không dám hé ra nữa lời.

"Con đã về" – Giọng Cố lão gia trầm mặc, không rõ vui giận.

Hàn Thiên gật đầu, anh đứng thẳng người.

"Vâng, thưa cha".

"Ngày mai, con cùng ta đến Hạ phủ.

Hạ tiểu thư đã chờ con lâu rồi!"– Lão gia nhìn anh, giọng điệu không chấp nhận phản đối.

"Con đã nói, con không muốn cưới cô ta" – Hàn Thiên trả lời dứt khoát.

Bầu không khí trong đại sảnh ngay lập tức trở nên căng thẳng.

"Không muốn cưới?" – Giọng Cố lão gia trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng.

"Con biết rõ, cuộc hôn nhân này là vì danh dự và lợi ích của hai nhà.

Hạ gia đồng ý gả Kỳ Vân để liên kết thế lực, giữ vững địa vị của chúng ta.

Con…không có quyền từ chối".

"Con không yêu cô ta.." – Hàn Thiên nhìn thẳng vào mắt ông, giọng đầy sự kiên quyết nhưng thấp.

"Cha à?

Xin hãy hiểu…con không tài nào yêu một người con gái".

Cố phu nhân – bà run lên, vội xen vào "Thiên Nhi, con..đừng nói bậy…!"

"Con không nói bậy" – Anh hít sâu, giọng nói chậm rãi nhưng rõ ràng.

"Xin thứ lỗi, con không yêu phụ nữ, con đã có người trong lòng rồi thưa cha".

Một khoảng lặng chết chóc.

Cố lão gia – ông đập mạnh điếu thuốc xuống bàn, âm thanh chát chúa vọng khắp sảnh.

"Cố Hàn Thiên!

Con dám nói lại một lần nữa?!"

"Con yêu…một người con trai.."

Tiếng nói vang lên như nhát dao cứa thẳng vào bức tường kiêu hãnh của Cố gia.

"Câm miệng!" – Lão gia quát lớn, sắc mặt tái xanh vì phẫn nộ.

"Nhà họ Cố không có loại nghịch tử bệnh hoạn!

Con muốn bôi nhọ danh dự tổ tiên sao?!"

Cố phu nhân hoảng loạn, vội vàng kéo tay chồng.

"Ông..đừng để người làm nghe thấy, mất mặt lắm…"

"Đã đủ mất mặt rồi!" – Cố lão gia gạt tay bà, ánh mắt ông như lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào Hàn Thiên. – "Con sẽ cưới Hạ Kỳ Vân, bất kể có yêu hay không.

Nếu không…"

"Không thì sao?" – Hàn Thiên nở nụ cười nhạt, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

“Không thì con chẳng còn là con của Cố gia nữa, ta sẽ tước bỏ quyền thừa kế, giao sản nghiệp cho em con.

Con có thể cút ra khỏi nhà này!”

Lời đe dọa lạnh lẽo rơi xuống, nặng nề.

Hàn Thiên đứng lặng.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Khương Nhu gương mặt thanh tú, đôi mắt ôn hòa nhưng kiên cường.

Anh không sợ mất tiền tài, địa vị trong xã hội.

Nhưng anh biết nếu anh phản kháng, Cố gia sẽ không chỉ hủy hoại anh, mà còn tìm mọi cách gi.ết cả người anh yêu.

Anh im lặng.

Im lặng là nhượng bộ.

Là tự siết chặt lấy sợi dây xiềng gông vô hình vào cổ mình.

___________________

Thượng Hải.

Buổi chiều hôm đó trời đổ mưa phùn lất phất.

Sở Khương Nhu ngồi bên cửa sổ trong căn phòng thuê nhỏ, nhìn biển người tấp nập ngoài phố.

Mỗi người đều có mục đích, có nơi để về, còn cậu chỉ có một khoảng trống.

Cậu đi thu dọn ít đồ đạc rồi quay trở về nhà cha mẹ.

Căn nhà cũ rích nằm trong con hẻm nhỏ, mái ngói rêu phong, cửa gỗ đã phai màu.

Bước chân cậu dừng lại trước ngưỡng cửa, mùi khói bếp thoảng, hòa lẫn tiếng nói chuyện bên trong vọng ra.

"Ông thấy A Nhu sao cứ mãi lặng lẽ vậy không?" – giọng mẹ cậu nhỏ nhưng lo lắng.

"Người ta bằng tuổi nó đều có vợ con rồi.

Hôm qua ra chợ, mấy bà hàng xóm cứ hỏi…tôi chẳng biết trả lời thế nào".

Cha cậu cũng thở dài "Nó vốn tính trầm, nhưng lạ thật…chưa bao giờ nghe nó nhắc đến một cô gái nào".

"Có phải…nó có vấn đề không?" – Mẹ cậu nhỏ giọng như sợ ai nghe thấy.

"Tôi nghe người ta bảo, mấy người đàn ông sống một mình lâu quá không chịu lấy vợ..là có bệnh".

"Bà im miệng!.." – Cha cậu cau mày, giọng nghiêm – "Thằng Nhu không phải thứ đó!

Đừng nói linh tinh!"

"Nhưng ông không thấy lạ lắm sao?

Nó né tránh chuyện cưới hỏi…tôi sợ nó…".

Mẹ cậu ngập ngừng lúc, rồi thở dài.

"Xã hội này...làm sao chấp nhận mấy chuyện kỳ quặc được.

Nhỡ người ta dị nghị thì.."

Sở Khương Nhu – cậu đứng ngoài cửa, nghe rõ từng lời.

Cậu khẽ cúi đầu, bàn tay đặt trên nắm cửa khẽ run lên.

Cuối cùng, cậu đẩy cửa bước vào.

"Con về rồi" – Cậu cười nhẹ, giọng bình thản như không có chuyện gì.

Cha mẹ giật mình, vội quay ra.

Mẹ cậu lúng túng giấu đi vẻ bối rối, nở nụ cười gượng gạo.

"Con..về khi nào vậy?

Mẹ đang nấu canh, lát nữa ăn cơm nhé!".

Khương Nhu gật đầu, đặt túi đồ xuống, cậu không nhắc đến những gì mình nghe.

Chỉ lặng thinh, ngồi vào góc bàn quen thuộc.

Trong bữa cơm, cha cậu khẽ hỏi "Nhu à, tuần sau có đám cưới con gái bác Lâm.

Họ nói...muốn giới thiệu cho con một người, cô ấy hiền lành, ngoan ngoãn.

Con đi cùng ba mẹ được không?”

Đũa trên tay Khương Nhu khựng lại.

Hơi nghẹn nơi cổ họng.

"Con…" – Cậu mím môi, rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

"Con không muốn".

Không khí trên bàn cơm chùng xuống.

Mẹ cậu thở dài "Con à…không thể cứ mãi như vậy.

Người ta dị nghị, ba mẹ cũng khó xử.

Dù con không thích cũng nên…thử mở lòng".

Mở lòng ư?

Làm sao cậu mở lòng với một người con gái xa lạ, khi trái tim cậu đã trao cho người thương không thể ở bên?

Khương Nhu cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

"Con xin lỗi…"

Cậu không thể nói thật, không thể nói với ba mẹ rằng mình yêu một người con trai.

Không thể nói rằng người đó đã rời đi, để cậu lại với những đêm dài không lối thoát.

Mẹ cậu lặng lẽ buông đũa.

Cha cậu chỉ thở dài nặng nề.

Sau bữa cơm đấy, Khương Nhu lên gác xép nhỏ, ngồi một mình trong bóng tối.

Tiếng trò chuyện dưới nhà vẫn vang vẳng bên tai, nhưng xa dần, mờ dần..

Cậu lấy từ trong túi ra bức thư cũ, nét chữ của Cố Hàn Thiên vẫn còn đó.

Cậu đọc đi đọc lại, rồi gấp lại thật gọn cất dưới gối.

Ngoài phố, loa phóng thanh vẫn phát đi phát lại những lời khuyến dụ.

"Hãy xây dựng gia đình gương mẫu, giữ gìn thuần phong mỹ tục, tiêu diệt mọi hành vi đi ngược luân thường đạo lý…"

Khương Nhu cười nhạt nhẽo.

Đúng, xã hội này không dung thứ cho cậu.

Không dung thứ cho những người giống cậu.

___________________

Bắc Bình.

Đêm hôm đó, Hàn Thiên đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống vườn hoa đang nở rộ.

Hạ Kỳ Vân vừa đến, dịu dàng cười nói với Cố phu nhân, dáng vẻ hoàn mỹ của một cô con dâu tương lai.

Anh không ghét cô, nhưng không thể yêu.

Anh nghĩ đến Khương Nhu.

Người đang ở xa hàng ngàn dặm chắc hẳn vẫn cô độc ngồi bên khung cửa sổ hẹp, nghe lời dị nghị từ xã hội, từ cả gia đình mình.

Anh muốn đến bên cậu bây giờ.

Nhưng anh không thể.

Bởi sợi dây vô hình mang tên gia tộc, danh dự, định kiến đã trói chặt anh.

Và anh biết…cả hai đều đang dần bị bóp nghẹt bởi nó.
 
Back
Top Bottom