Khác Giữa đêm tối, em là ánh sao

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392748192-256-k497888.jpg

Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Tác giả: KimThanh732
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

em là người thừa thãi_Dunk
không, em là người anh yêu_ Joong



pondphuwin​
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên


Dunk đứng lặng giữa con phố vắng, những vết bầm trên cơ thể cậu đã thành một phần của cuộc sống.

Họ lại đánh đập cậu, như họ vẫn làm mỗi khi không vừa ý.

Mẹ, người đã bỏ cậu từ lâu, vẫn không quan tâm, không thèm nhìn xem cậu ra sao.

Cậu chỉ là đứa trẻ không có giá trị gì trong mắt họ.

Một trận đòn nữa, cơn đau vẫn chưa tan, Dunk lảo đảo bước ra khỏi nhà, không có nơi nào để đi.

Trong cái thế giới hỗn loạn này, cậu không còn nơi trú ẩn, không còn ai để dựa vào.

Cậu chỉ biết lang thang, đi mãi, chỉ hy vọng sẽ không bị ai nhìn thấy, không ai nhận ra cái kẻ không đáng được yêu thương này.

Bất chợt, từ xa có tiếng động cơ xe.

Dunk không thể đứng vững nữa và ngã khuỵu xuống đường, không còn sức để tiếp tục.

Cái gì đó nặng nề đè xuống tim cậu, khiến cậu không thể thở được nữa.

Cậu cảm thấy bóng tối bao trùm, nhưng trước khi mọi thứ tắt ngấm, Dunk cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó.

Joong.

Cảm giác ấm áp, một bàn tay mạnh mẽ kéo cậu lên.

Dunk không đủ sức để phản kháng, không đủ sức để nói gì.

Cậu chỉ biết cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông lạ mặt đang kéo cậu vào lòng.

Joong không nói gì, chỉ yên lặng, từng cử chỉ của anh như một lời hứa, không hề vội vã, không hề thúc giục.

Khi Dunk tỉnh dậy, cậu thấy mình nằm trên một chiếc giường xa lạ, không phải là căn phòng nhỏ tối tăm mà cậu đã quen thuộc.

Cảm giác an toàn lạ lùng khiến cậu ngỡ ngàng.

Người đàn ông ấy – Joong – ngồi bên cạnh giường, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối.

"Đừng lo, mày không sao đâu," Joong nói, giọng anh trầm và chắc chắn, không có dấu hiệu của sự thương hại.

Dunk không biết phải nói gì.

Anh ta là ai mà lại giúp đỡ một kẻ như cậu?

Mọi thứ xung quanh đều quá xa lạ, nhưng lại khiến cậu cảm thấy một thứ tình cảm kỳ lạ mà trước giờ chưa từng có.

Cậu im lặng, không biết phải làm gì.

Trong khi Dunk mải mê suy nghĩ, Joong đột ngột lên tiếng, như thể anh đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu cậu.

"Mày không phải sống một mình.

Mày sẽ ổn."

Những lời ấy vang lên như một lời hứa.

Dunk không biết lý do tại sao mình lại tin vào những lời này, nhưng trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy mình có thể tin vào người đàn ông này.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Bước chân đầu tiên


Dunk thức dậy trong một căn phòng lạ.

Những vết thương vẫn còn nhức nhối, nhưng sự ấm áp của chiếc giường và hơi thở đều đặn của người nằm cạnh làm cậu cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.

Cảm giác này… thật kỳ lạ.

Cậu đã quen với những đêm thức trắng, những lần phải gặm nhấm nỗi đau một mình.

Nhưng giờ, có ai đó đang ở đây, quan tâm đến cậu.

Joong ngồi bên cạnh giường, đọc sách, không hề tỏ vẻ bận tâm.

Cách anh ta sống bình thản, không gượng ép, giống như mọi thứ xung quanh đều rất tự nhiên.

Dunk nhìn vào đôi mắt của Joong, những ánh mắt ấm áp nhưng lạnh lùng.

Một ánh mắt làm cậu cảm thấy cả thế giới sụp đổ, nhưng lại như có một lực hút vô hình khiến cậu muốn tiến gần hơn, muốn biết hơn.

"Mày là ai?"

Dunk cất tiếng hỏi, giọng khàn đặc, không còn sức lực.

Joong ngẩng đầu nhìn Dunk, mỉm cười nhẹ.

"Tên tao là Joong.

Tao đã cứu mày hôm qua.

Mày bị đánh đến ngất xỉu, và tao đưa mày về đây để chăm sóc."

Dunk vẫn chưa thể hiểu hết, nhưng những lời của Joong khiến trái tim cậu hơi ấm lại.

"Sao mày lại giúp tao?"

Dunk hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

Cậu đã quen với việc mọi người chỉ lợi dụng hoặc bỏ rơi mình.

Joong không vội trả lời ngay mà chỉ nhìn Dunk một lúc, như thể đang cân nhắc lời nói.

"Bởi vì mày không xứng đáng phải chịu đau khổ như vậy.

Mày không phải một người xấu."

Dunk không biết phải nói gì.

Câu nói của Joong như một cú đấm vào lòng cậu.

Liệu thật sự có ai nghĩ về cậu như vậy?

Mọi người trong cuộc sống trước đây luôn xem cậu là một kẻ vô dụng, không có giá trị.

Nhưng Joong, người lạ mà cậu không hề quen biết, lại nói điều ngược lại.

Điều này khiến Dunk không thể không đặt câu hỏi.

Ngày hôm sau, Joong giúp Dunk thay băng và chăm sóc vết thương.

Những hành động ân cần của Joong làm Dunk cảm thấy lạ lẫm nhưng cũng dễ chịu.

Cậu không quen với việc ai đó lo lắng cho mình như vậy.

Mọi thứ đều mới mẻ, khiến cậu không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

"Mày thật sự là một sát thủ sao?"

Dunk hỏi khi Joong vừa giúp cậu thay băng xong.

Câu hỏi này đến từ sự tò mò, nhưng cũng là một phần trong những nỗi nghi ngờ mà cậu cảm nhận được.

Joong mỉm cười, không hề tỏ ra giận dữ.

"Ừ, tao là sát thủ.

Nhưng mày đừng lo, tao không giết những người không đáng bị giết.

Chỉ những kẻ xứng đáng mới phải trả giá."

Dunk gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi suy nghĩ về cuộc sống mà Joong đang dẫn dắt.

Một sát thủ, một người có thể lấy đi mạng sống của người khác, vậy mà lại là người chăm sóc và lo lắng cho cậu.

Điều này khiến Dunk càng cảm thấy sự mâu thuẫn trong bản thân mình.

"Mày... sẽ dạy tao sao?"

Dunk ngập ngừng hỏi.

Cậu không biết mình đang hỏi điều gì, nhưng sự quan tâm mà Joong dành cho cậu đã khiến cậu muốn thay đổi, muốn trở thành một con người khác.

Joong nhìn Dunk, ánh mắt thâm trầm.

"Tao sẽ dạy mày tất cả những gì mày cần biết.

Nhưng trước tiên, mày phải học cách tin tưởng người khác.

Nếu mày muốn trở thành một sát thủ, mày cần phải mạnh mẽ và tự tin.

Và quan trọng nhất, mày phải học cách bảo vệ bản thân."

Dunk chỉ gật đầu.

Cậu không biết liệu mình có thể tin tưởng vào những lời này hay không, nhưng trong khoảnh khắc đó, Dunk biết rằng Joong là người duy nhất mà cậu có thể bám víu vào.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Sự thay đổi bắt đầu


Một tuần trôi qua kể từ ngày Dunk được đưa về nhà của Joong.

Những vết thương trên người cậu đã dần lành, nhưng những vết thương trong lòng thì vẫn còn đậm nét.

Mỗi ngày, Joong đều đến chăm sóc cậu, dạy cậu cách bắn súng, chơi kiếm và tập võ.

Dù Dunk vẫn chưa thể quen được với việc ai đó quan tâm đến mình, nhưng cậu bắt đầu nhận ra rằng Joong không giống những người khác.

Joong không hề có ý đồ gì, chỉ đơn giản là muốn giúp cậu.

"Mày phải tập trung vào mục tiêu," Joong nói trong khi đưa Dunk khẩu súng, ánh mắt kiên định.

"Một khi đã quyết định, phải làm cho đến cùng.

Không thể lơ là dù chỉ một giây."

Dunk nắm khẩu súng trong tay, tay hơi run.

Cậu không quen với cảm giác này, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt của Joong khiến cậu không thể không cố gắng.

Cậu muốn mạnh mẽ, muốn có thể bảo vệ bản thân, và hơn hết là không muốn trở thành gánh nặng cho ai.

"Được rồi," Dunk khẽ thì thầm.

Cậu tập trung vào mục tiêu, đưa tay lên, nhắm chuẩn và bắn.

Tiếng súng vang lên, viên đạn cắm vào mục tiêu, nhưng không chính xác.

Dunk thở hắt ra, thất vọng với bản thân.

"Không sao," Joong nói, lại gần và vỗ nhẹ vào vai Dunk.

"Mày đã làm rất tốt.

Chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa, mọi thứ sẽ ổn."

Dunk ngước nhìn Joong, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng.

Cảm giác này không phải là tình bạn hay lòng biết ơn đơn thuần.

Có điều gì đó sâu sắc hơn, một sự kết nối mà cậu không thể lý giải.

Những ngày sau đó, Dunk bắt đầu tập luyện chăm chỉ hơn, cố gắng để không phụ sự mong đợi của Joong.

Dù cậu chưa thể nói ra, nhưng cậu biết, những gì Joong đang làm cho cậu là điều mà cậu chưa bao giờ dám hy vọng.

Một hôm, khi Dunk đang luyện tập kiếm, Joong bất ngờ tiến lại gần, ánh mắt hơi nghiêm nghị.

"Mày đã từng nghĩ về việc rời khỏi đây chưa?"

Joong hỏi, giọng trầm thấp.

Dunk ngừng lại, nhìn Joong.

Cậu không thể nghĩ tới chuyện rời đi, bởi cậu không có nơi nào để đi.

"Không," Dunk đáp, giọng khô khốc.

"Tao không có nơi nào về."

Joong nhìn cậu một lúc rồi thở dài.

"Nếu mày muốn, tao có thể giúp mày tìm một chỗ, nơi mà mày có thể thực sự bắt đầu lại từ đầu."

Dunk ngạc nhiên, không hiểu ý của Joong.

"Mày có ý gì?"

Joong không trả lời ngay mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

"Mày không phải sống trong bóng tối mãi.

Mày có thể tìm thấy một tương lai, nếu mày dám bước ra ngoài ánh sáng."

Dunk im lặng.

Cậu không biết liệu mình có đủ sức mạnh để thay đổi cuộc đời này hay không, nhưng sự kiên định trong ánh mắt của Joong làm cậu cảm thấy như có một tia hy vọng le lói.

Một hy vọng mà Dunk chưa bao giờ dám tin tưởng.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Gió đêm thổi qua vết thương


Sau cái hôm Dunk ngất xỉu trước cổng, Joong không dám để Dunk một mình nữa.

Dunk thì vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng cái cảm giác có người đứng về phía mình, dù chỉ là tạm thời, cũng khiến cậu ấm lòng.

Joong không nói nhiều, chỉ lặng lẽ dọn dẹp căn phòng cho Dunk, còn Dunk thì ngồi gọn trong góc giường, tay nắm chặt gấu áo.

Pond tới thăm, tựa người vào khung cửa nhìn hai đứa mà phì cười:

"Mày nhặt con thỏ về nhà nuôi luôn rồi hả Joong?"

Joong liếc xéo:

"Mày rảnh quá thì về đi Pond, đừng phiền tao."

Phuwin cũng đi theo Pond tới, đứng sau nhẹ giọng:

"Anh Pond, đừng có chọc nữa, nhìn Dunk vậy mà thấy tội."

Rồi quay sang Dunk, Phuwin dịu giọng:

"Này, mày có đau chỗ nào nữa không?"

Dunk lắc đầu, lí nhí:

"Không... tao ổn."

Từ đó, ngày nào Pond với Phuwin cũng ghé.

Joong thì ít nói, nhưng lúc nào cũng âm thầm để mắt tới Dunk.

Những bữa cơm, Joong gắp đồ ăn cho Dunk, cằn nhằn:

"Mày ăn cho đàng hoàng đi.

Ăn như mèo thế thì sao sống nổi."

Dunk không dám cãi, chỉ gật gật rồi cố nuốt từng miếng cơm.

Phuwin ngồi kế bên, chép miệng:

"Mày cứ gắt với nó hoài, nó sợ chết luôn đó Joong."

Pond chống cằm cười khẽ:

"Joong nó quen vậy rồi, nhưng mà đừng lo, nó gắt miệng vậy chứ nó thương đấy."

Joong liếc Pond một cái:

"Mày im đi Pond.

Không thì tao khóa mõm mày lại bây giờ."

Cả đám bật cười, chỉ có Dunk là không dám cười to, ánh mắt vẫn có chút dè chừng.

Nhưng trong thâm tâm, Dunk bắt đầu thấy ấm hơn.

Có lẽ, không phải ai cũng muốn tổn thương mình.

Có lẽ, Joong không đáng sợ như Dunk nghĩ lúc đầu.

Đêm hôm đó, khi Pond và Phuwin đã về, Dunk không ngủ được, bèn bước ra ban công hóng gió.

Joong cũng đứng đó, tựa người vào lan can, thuốc lá kẹp giữa ngón tay nhưng không đốt.

"Không ngủ à?"

Joong hỏi.

Dunk giật mình, lí nhí:

"Không... tao hơi khó ngủ."

Joong nhìn cậu một lát, rồi khẽ thở dài:

"Mày đừng có sợ.

Ở đây, sẽ không ai dám đụng tới mày nữa đâu."

Dunk ngước lên nhìn Joong, đôi mắt có chút ngạc nhiên.

Trong gió đêm lành lạnh, câu nói của Joong nghe như lời cam kết khiến trái tim Dunk chộn rộn.

Cậu khẽ gật đầu.

"Ừm... cảm ơn mày."

Joong khẽ cười, lần đầu tiên Dunk thấy nụ cười đó — không lạnh lùng, không xa cách, mà dịu dàng lạ thường.

"Ngủ đi, thỏ con."

Dunk đỏ mặt, quay vội vào trong, để lại Joong vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo dáng người nhỏ bé kia, lòng bỗng nhẹ đi đôi chút.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Vết thương cũ chưa lành


Sáng hôm sau, Dunk thức dậy với tiếng gõ cửa dồn dập.

Vừa mở mắt đã nghe Pond la làng ngoài hành lang:

"Dunk!

Mày dậy chưa?

Mày mà không dậy là Joong nó nổi điên lên đó!"

Dunk bật dậy khỏi giường, vội vàng chải sơ mái tóc rối rồi chạy ra mở cửa.

Joong đứng kế bên Pond, khoanh tay, ánh mắt sắc như dao cạo.

"Mày ngủ như chết luôn hả Dunk?"

Dunk cúi đầu lí nhí:

"Tao xin lỗi..."

Pond khoát tay cười cười:

"Thôi đừng dọa nó nữa, mày.

Người ta còn chưa quen nhà đâu."

Phuwin cũng vừa tới, tay xách túi đồ ăn sáng, giọng nhẹ nhàng hơn nhiều:

"Dunk, ăn gì chưa?

Tao có mua cháo cho mày nè."

Dunk thoáng sững người.

Cảm giác được ai đó để tâm chăm sóc vẫn còn mới mẻ quá.

Dunk đón lấy túi cháo, lí nhí:

"Cảm ơn mày."

Pond vỗ vai Dunk:

"Mày ăn nhiều vô cho mau khỏe.

Tụi tao đang tính cho mày học mấy thứ hay ho đây."

Joong nhìn Pond một cái sắc lẹm:

"Mày bớt lắm lời đi Pond."

Nhưng Dunk cũng tò mò hỏi:

"Học gì vậy... mày?"

Joong nhìn Dunk bằng ánh mắt trầm ngâm, đoạn đáp:

"Học cách sống sót."

Câu trả lời làm Dunk hơi cứng người.

Nhưng rồi cậu chợt nhận ra: sống sót — đó chính là thứ Dunk luôn khao khát, từ những ngày sống trong sợ hãi.

Dunk khẽ gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn.

Buổi chiều, Joong dẫn Dunk ra sân sau biệt thự.

Pond và Phuwin cũng đi theo, ngồi trên thành ghế nhìn hai người tập luyện.

Joong ném cho Dunk một con dao nhỏ:

"Cầm lấy.

Mày mà không muốn người ta bắt nạt thì phải học tự bảo vệ mình."

Dunk cầm dao, tay hơi run.

Nhưng ánh mắt Joong lạnh lẽo như thép, làm Dunk không dám chần chừ.

"Mày cắt đúng hướng tao chỉ đi.

Chậm thôi, tao còn sửa cho mày."

Pond chống cằm quan sát, khẽ thì thầm với Phuwin:

"Nhìn giống vợ chồng tập nấu ăn ghê bé ha."

Phuwin bật cười, nhưng vẫn nhỏ giọng:

"Anh Pond, Joong mà nghe được là anh chết đó."

Pond phì cười nhưng im lặng luôn.

Suốt buổi tập, Dunk dần dần quen với việc cầm dao.

Tay có trầy xước, lòng bàn tay nóng rát vì tì mạnh quá, nhưng Joong không hề mềm lòng.

Joong lạnh lùng sửa từng động tác, ánh mắt như muốn khắc ghi vào người Dunk cách sinh tồn.

Tối đến, Dunk ngồi trước hiên nhà, vừa thoa thuốc cho bàn tay vừa sưng lên, vừa nghĩ về buổi tập.

Joong đi ngang qua, nhìn cậu rồi ngồi xuống cạnh bên.

"Mày đau hả?"

Joong hỏi.

Dunk gượng cười:

"Hơi đau chút... mà không sao đâu mày."

Joong lấy hũ thuốc trên tay Dunk, cẩn thận bôi giúp cậu, động tác nhẹ nhàng bất ngờ.

"Mày giỏi lắm rồi.

Cố thêm chút nữa đi."

Dunk nhìn Joong, lòng bỗng dậy lên cảm xúc khó tả.

Không ai từng dịu dàng với Dunk như vậy, không ai từng khiến cậu thấy mình xứng đáng sống như bây giờ.

"Mày không ghét tao chứ...?"

Dunk chợt buột miệng hỏi.

Joong hơi sững người, nhưng rồi anh nhếch môi cười nhẹ:

"Ừ.

Tao không ghét mày đâu."

Tim Dunk lỡ một nhịp.

Cậu cúi đầu, giấu đi nụ cười thoảng qua nơi khóe môi, lòng thầm nghĩ: Có lẽ, bóng tối của tao, từ giờ đã có ánh sáng nhỏ rồi.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Ánh sáng le lói trong bóng tối


Đêm đó, Dunk nằm trên chiếc giường xa lạ nhưng sạch sẽ, ánh đèn ngủ mờ mờ soi bóng cậu in lên tường.

Cả người vẫn còn đau nhức, mỗi lần cựa quậy là như có lửa thiêu đốt khắp da thịt.

Nhưng ít nhất, lần này không phải sàn nhà lạnh lẽo hay băng ghế đá ngoài công viên.

Dunk nhìn trần nhà một hồi lâu, rồi khẽ thở dài.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, rồi Joong đẩy cửa bước vào, trên tay là bát cháo nóng hổi.

"Mày ăn chút đi, tao nấu nãy giờ đấy," Joong nói, đặt bát cháo lên bàn nhỏ cạnh giường.

Dunk nhíu mày, lắp bắp: "Tao... tao không đói."

"Đừng có bướng.

Ăn vô cho có sức," Joong cau mày, ngồi xuống mép giường, múc một muỗng cháo thổi nhẹ rồi đưa lên trước mặt Dunk.

Dunk nhìn muỗng cháo lấp lánh ánh đèn, do dự một chút rồi há miệng, để Joong đút cho cậu từng thìa một.

Không hiểu sao, cảm giác được ai đó quan tâm dịu dàng như vậy khiến cổ họng Dunk nghẹn lại.

Nước mắt suýt trào ra nhưng cậu cố nuốt xuống.

Trong lúc Dunk ăn, Pond cũng bước vào phòng, theo sau là Phuwin.

Cậu nở nụ cười nhẹ, đặt túi thuốc lên bàn.

Tao mới ghé hiệu thuốc lấy thuốc giảm đau về.

Mày uống cho đỡ nhức đi," Pond nói với Dunk, rồi quay qua Joong: "Mày chăm sóc kỹ thế này, chắc thằng nhóc này phải biết ơn mày cả đời đó."

Phuwin chen vào, cười nhẹ: "Chăm sóc người ta kỹ quá coi chừng người ta yêu mày luôn á mày ơi."

Joong liếc nhẹ Phuwin, cười nhạt: "Thì để xem mày nói đúng không."

Dunk đỏ mặt, cúi gằm xuống.

Tim đập thình thịch không rõ vì sốt hay vì câu nói đùa đó.

Pond ngồi xuống sofa, mắt liếc nhìn Joong và Dunk xen lẫn chút suy tư.

"Joong này, mày tính sao với thằng nhóc này?

Không lẽ giữ nó hoài trong nhà mày à?"

Joong khoanh tay, ánh mắt như băng lạnh lại đôi chút.

"Tao sẽ giữ nó.

Mày có ý kiến à?"

Pond nhún vai.

"Không.

Tao chỉ nói vậy thôi.

Nhưng mày biết tao mà, tao ủng hộ mày."

Phuwin mỉm cười, dựa nhẹ vào vai Pond.

"Anh Pond nuôi thỏ non à?

Em tưởng anh thích săn sói hơn chứ."

"Ừ, nhưng thỏ non này chắc hóa sói mất thôi," Pond đáp, ánh mắt nhìn Dunk đầy hàm ý.

Dunk cúi đầu thấp hơn nữa, trong lòng dậy sóng.

Cậu không biết cảm giác này là gì, nhưng có một điều chắc chắn: từ giây phút Joong cứu cậu, mọi thứ dường như đã thay đổi.

Joong quay sang nhìn thẳng vào mắt Dunk, giọng nói thấp nhưng dịu dàng đến lạ thường: "Mày yên tâm đi.

Từ giờ tao sẽ không để ai làm tổn thương mày nữa."

Câu nói đó như một lời hứa khắc sâu vào tim Dunk.

Lần đầu tiên trong cuộc đời đầy bóng tối, cậu cảm nhận được một chút ánh sáng le lói, mong manh nhưng đủ để sưởi ấm trái tim lạnh giá bấy lâu.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Gió nổi trong đêm tĩnh mịch


Đêm đó, trong căn phòng nhỏ của biệt thự nhà Joong, Dunk xoay người không yên trên chiếc giường rộng thênh thang.

Dù đã tắm rửa sạch sẽ, cơ thể vẫn còn mệt mỏi và ê ẩm vì vết thương cũ chưa lành.

Mỗi lần chạm nhẹ vào là đau nhói.

"Chết tiệt..." — Dunk lầm bầm, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà, lòng trống rỗng lạ thường.

Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng.

"Vào đi." — Dunk đáp khẽ, giọng không giấu nổi chút mệt mỏi.

Joong bước vào, tay cầm bát cháo còn nóng hổi.

"Tao nấu cho mày nè, ăn chút đi kẻo đói."

Dunk hơi bất ngờ, nhưng vẫn cau mày, "Tao nói rồi, tao không đói."

Joong không đáp, cứ thế đặt bát cháo lên bàn, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường Dunk.

"Không đói cũng phải ăn.

Mày nhìn lại cái mặt mày xem, xanh lè xanh lét như tàu lá chuối."

Dunk nheo mắt, môi mím chặt nhưng vẫn cầm lấy bát cháo, từng muỗng từng muỗng chậm rãi ăn hết.

Không hiểu sao, khi Joong ở bên, Dunk lại thấy dễ chịu hơn chút, dù ngoài miệng vẫn cứng cỏi.

"Mai tao sẽ dạy mày cầm súng." — Joong nói dứt khoát.

Dunk suýt nữa sặc cháo, tròn mắt nhìn Joong.

"Gì cơ?

Mày đùa tao à?"

"Đùa gì?

Mày yếu thế này, không học cách tự bảo vệ thì lần sau bị đập chết luôn chắc?" — Joong nhún vai, ánh mắt đầy nghiêm túc.

Dunk cúi đầu, tay siết chặt cái thìa trong bát cháo.

Không phải là cậu không muốn mạnh mẽ, chỉ là chưa từng ai cho cậu cơ hội như vậy.

"Ừ… tùy mày." — Dunk đáp nhỏ, rồi lặng lẽ ăn nốt phần cháo còn lại.

---

Sáng hôm sau, tại sân tập phía sau biệt thự, Pond và Phuwin cũng có mặt.

Pond đứng khoanh tay quan sát, Phuwin thì ngồi bên cạnh chuẩn bị nước và khăn, ánh mắt dịu dàng dõi theo Pond.

"Anh Pond này, thằng Joong kèm Dunk ác thật đó." — Phuwin nói khẽ, có chút lo lắng khi thấy Joong đang chỉ Dunk cách giữ thăng bằng với cây súng nặng trĩu trong tay.

Pond bật cười khẽ, tay vỗ vai Phuwin.

"Kệ nó đi, để Dunk cứng cáp hơn thì mới bảo vệ được chính mình."

Phuwin gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Dunk đầy quan tâm.

Dunk vụng về với cây súng, nhưng cậu cắn răng chịu đựng, không than vãn lấy nửa câu.

"Mày phải giữ chặt hơn, như vầy này." — Joong tiến lại gần, bàn tay rắn chắc phủ lên tay Dunk, chỉnh lại tư thế.

Hơi thở của Joong phả lên cổ Dunk khiến cậu thoáng rùng mình.

"Hiểu chưa?" — Joong hỏi, giọng trầm thấp mà ấm áp lạ thường.

"Ờ…" — Dunk đáp nhỏ, trái tim lỡ một nhịp.

---

Giữa buổi tập, Pond kéo Joong ra một góc, thì thầm: "Ê, mày chăm thằng Dunk kỹ thế, định nuôi vợ từ nhỏ à?"

Joong liếc nhìn Pond, khoé môi cong nhẹ.

"Mày đoán đúng rồi đó."

Pond phá lên cười, vỗ vai Joong thật mạnh.

"Vậy thì ráng lên đi, để tao còn tổ chức lễ cưới cho hai đứa mày."

Phuwin nghe thấy, đỏ mặt khẽ cúi đầu.

Pond quay lại nhìn Phuwin, nhẹ giọng: "Phuwin này, mai mốt nếu anh có chuyện gì, em thay anh chăm lo cho Dunk nha."

Phuwin nhìn Pond, ánh mắt nhuốm chút bất an nhưng vẫn gật đầu: "Anh đừng nói gở.

Nhưng mà… em hứa."

Ánh nắng buổi sáng chiếu lên bốn người họ, như một lời tiên đoán về những ngày giông bão đang chờ đợi phía trước.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Cánh cửa quá khứ hé mở


Joong đứng cùng Pond ở góc sân tập, gió thổi nhẹ qua mái tóc hai người.

Pond nheo mắt nhìn thằng bạn thân, giọng trầm thấp:

"Mày định dạy thằng Dunk thật hả?"

"Ừ, tao nghiêm túc.

Mày không thấy ánh mắt nó à?

Nó chịu đựng được." — Joong đáp chắc nịch, ánh mắt hướng về phía Dunk đang lau mồ hôi trên trán, tay vẫn siết chặt cây súng như sợ buông ra là sẽ đánh mất cả thế giới.

Pond khẽ cười, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên nét suy tư.

"Mày với nó… sao giống tao với Phuwin quá vậy trời."

Joong không đáp, chỉ nheo mắt nhìn Pond đầy ý tứ.

Cả hai bật cười khẽ, tiếng cười cuốn theo làn gió, tan vào khoảng sân rộng vắng người.

Phuwin lúc này tiến lại gần Dunk, đưa khăn lau mồ hôi cho cậu bạn.

"Mày ổn không đó, Dunk?

Tao thấy tay mày run run kìa."

Dunk thở hắt ra, nhận lấy khăn.

"Ổn cái đầu mày.

Tao mệt muốn chết luôn nè."

Phuwin mỉm cười dịu dàng, nhưng giọng vẫn trêu: "Ráng đi, còn lâu mới được như tao đâu."

Pond bước tới, ôm nhẹ lấy vai Phuwin từ phía sau.

"Phuwin giỏi nhất, nhưng anh thấy Dunk cũng không tệ đâu."

Dunk nhếch mép cười, dù trong lòng có chút ấm áp khi nghe Pond nói vậy.

Dù sao Pond cũng là người trong nhóm mà cậu thấy khó gần nhất.

Joong đi lại gần Dunk, ánh mắt sắc lạnh pha chút dịu dàng.

"Tạm nghỉ đi, mày tập vậy đủ rồi.

Không cần nóng vội."

Dunk gật đầu, ngồi bệt xuống thảm cỏ.

Cậu lau mồ hôi, liếc nhìn Joong, khẽ nói: "Ê, mày… tại sao mày giúp tao vậy?

Tao với mày đâu thân."

Joong im lặng giây lát, rồi đáp gọn: "Tao không thích thấy mày yếu đuối."

Câu trả lời đơn giản đó khiến Dunk hơi sững người.

Phuwin ở bên cạnh cũng ngẩn người, liếc Joong đầy khó hiểu, nhưng rồi lại cụp mắt cười nhẹ, như đã hiểu gì đó.

Pond vỗ vai Joong, đổi chủ đề: "Tối nay, gia tộc tao tổ chức tiệc nhỏ, mày dẫn thằng Dunk theo đi.

Cho nó biết mặt mấy người trong giới luôn."

Joong gật đầu, nhìn Dunk.

"Nghe chưa?

Mày đi với tao."

Dunk nhăn mặt, định từ chối nhưng bị ánh mắt của Joong giữ chặt.

Cuối cùng cậu bực bội nói: "Ờ, đi thì đi.

Ai sợ mày chứ."

---

Buổi tối, ánh đèn trong đại sảnh nhà Pond lung linh như dải ngân hà.

Dunk mặc bộ vest đen vừa người, tuy không quen nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản.

Phuwin bước xuống cầu thang, vest trắng đơn giản mà tao nhã.

Pond đứng chờ sẵn, giơ tay ra chờ Phuwin khoác tay mình.

Phuwin khẽ cười, "Anh Pond hôm nay bảnh dữ ha."

Pond nháy mắt trêu, "Tất nhiên rồi vợ anh đẹp đẹp vậy mà."

Dunk đứng cạnh Joong, lúng túng.

Joong liếc nhìn cậu, môi cong nhẹ: "Nắm tay tao đi."

Dunk giật mình, trợn mắt: "Mày bị điên à?!"

"Không ai để mày đi một mình đâu, nhìn ngố lắm." — Joong cười nửa miệng.

Dù ngại tới đỏ mặt, Dunk vẫn miễn cưỡng đưa tay ra, để Joong nắm lấy kéo đi vào trong sảnh tiệc, như thể đây là điều tự nhiên nhất trên đời.

Những ánh mắt trong sảnh hướng về phía họ, có khinh miệt, có tò mò, có soi mói.

Dunk siết chặt tay Joong hơn một chút, không hiểu sao trong giây phút ấy, bàn tay kia lại mang đến cho cậu cảm giác an toàn khó tả.

Joong thì thầm sát bên tai Dunk: "Mày cứ nắm chặt như vậy đi, tao không thả mày đâu."

Dunk im lặng, tim đập loạn nhịp.

Phía sau họ, Pond và Phuwin cũng bước vào, vẻ ngoài hài hòa như cặp vợ chồng mới cưới, cả hai đều toát lên khí chất không ai dám xem thường.

Bữa tiệc bắt đầu, nhưng sâu trong đáy mắt bốn người, cơn bão vẫn đang lặng lẽ hình thành.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Dưới ánh đèn lấp lánh


Joong không thèm để ý Dunk đang bối rối, tay nắm cổ tay thằng nhóc kéo đi thẳng vào giữa sảnh.

Ánh mắt quan khách dõi theo họ, vừa hiếu kỳ vừa dè chừng.

Ai cũng biết Joong là người thừa kế của gia tộc Aydin quyền lực, giờ lại dắt theo thằng nhóc lạ hoắc thế kia, không khỏi khiến người ta bàn tán xôn xao.

Dunk ngượng chín mặt, gằn giọng khẽ: "Buông ra coi, mày làm tao quê chết mẹ."

Joong vẫn bình thản: "Mày đi với tao thì cứ để tao lo."

Bên cạnh, Pond dắt Phuwin đi tới chỗ ba mẹ mình, giới thiệu một lượt.

Phuwin cười duyên, cúi đầu chào rất đúng mực, trong khi Pond không quên quay sang nháy mắt trêu Joong: "Mày dẫn thằng Dunk vậy coi chừng bị người ta hiểu lầm đó nha."

Joong liếc Pond: "Hiểu sao kệ người ta."

Dunk chép miệng bực bội, nhưng trong lòng lại có chút gì đó ấm áp lạ thường.

Dù sao Joong cũng không ngại bị người ta dị nghị chỉ để kéo mình đi chung.

Lát sau, Pond nâng ly rượu, ánh mắt sắc bén lia quanh sảnh: "Hôm nay gia tộc Lertratkosum của tao mở tiệc không chỉ để mừng chuyện làm ăn thuận lợi, mà còn để giới thiệu hai người quan trọng."

Mọi ánh nhìn dồn về phía Pond, không khí trong sảnh thoáng chốc im phăng phắc.

Pond cười, vỗ nhẹ vai Phuwin: "Đây là Phuwin, vợ sắp cưới của tao."

Tiếng vỗ tay vang lên, chúc mừng không ngớt.

Phuwin khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng không kém phần sắc sảo quét qua đám người trước mặt.

Pond tiếp tục: "Và đây là Dunk, người mà tao và Joong sẽ bồi dưỡng để trở thành sát thủ chủ chốt trong tương lai."

Lời giới thiệu khiến cả sảnh xôn xao lần nữa.

Dunk đứng cạnh Joong, hơi cứng người, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Joong liếc nhìn Dunk, giọng thấp nhưng rõ ràng: "Mày nghe chưa?

Giờ mày là người của tao rồi."

Dunk cắn môi, cố nén tiếng thở dài: "Ừ… mày nói vậy tao biết rồi."

Ngay lúc ấy, một nhân vật phụ xuất hiện — Chan, sát thủ cũ của gia tộc Pond, lạnh lùng bước vào sảnh với ánh mắt khinh khỉnh nhìn Dunk từ trên xuống dưới.

"Nó mà cũng đòi làm sát thủ?

Thứ yếu ớt vậy chỉ tổ làm vướng chân thôi."

Không khí trong sảnh trở nên căng thẳng.

Pond và Joong cùng lúc nheo mắt lại.

Pond lạnh giọng: "Chan, mày nên nhớ ai đang đứng ở đây."

Joong nhếch môi cười nửa miệng: "Muốn thử thì cứ thử đi, nhưng kết quả thì mày tự gánh."

Chan liếc nhìn Joong, rồi quay sang Dunk, ánh mắt đầy khiêu khích.

Dunk siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

"Muốn thử thì thử coi ai làm vướng chân ai."

Joong khẽ nhướng mày, nụ cười thoáng qua, như hài lòng với câu trả lời đó.

Phuwin đứng bên cạnh Pond, nhẹ nhàng nói: "Anh Pond, để em dạy cho mấy người này biết thế nào là coi thường người khác."

Pond cười nhẹ: "Không cần đâu, vợ anh đẹp thế này chỉ cần đứng yên là đủ choáng ngợp rồi."

Tiệc tối vẫn tiếp tục, nhưng không khí trong lòng mỗi người đều đã có gợn sóng.

Chan không nói gì thêm, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng dán chặt lên Dunk, như một mối đe dọa ngấm ngầm.

Joong thấp giọng nói với Dunk khi hai người rời khỏi sảnh: "Mày đừng để ý lời nó.

Tao sẽ không để ai động vào mày hết."

Dunk hơi cúi đầu, giọng nhỏ nhưng dứt khoát: "Tao cũng không để ai coi thường tao đâu."

Joong nhìn cậu, trong lòng dâng lên chút gì đó không rõ ràng — là hứng thú, hay là thứ tình cảm sâu hơn một bước?
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Máu của kẻ yếu đuối cũng đỏ như máu của sát thủ


Buổi tiệc chưa tàn nhưng không khí đã đặc quánh lại như sắp có bão.

Chan tiến lên trước, ánh mắt vẫn đầy khiêu khích hướng về Dunk, cười khẩy: "Vậy mày dám so với tao không, nhóc con?"

Dunk liếc Joong một cái, như chờ xác nhận.

Joong chỉ gật nhẹ đầu, chậm rãi buông một câu: "Mày làm tao bất ngờ coi."

Không đợi thêm giây nào, Dunk sải bước ra trước, đối mặt Chan.

Người trong sảnh lùi lại nhường chỗ, tất cả dán mắt vào cuộc đối đầu chênh lệch rõ ràng này.

Chan lao tới trước, nhanh như chớp, tung cú đấm vào mặt Dunk.

Nhưng bất ngờ, Dunk né được, phản xạ không đến nỗi tệ.

Tuy vậy, sức lực vẫn là vấn đề.

Chan đạp mạnh vào bụng Dunk, làm cậu loạng choạng lùi về sau, máu rịn ở khóe môi.

"Đúng là rác rưởi," Chan mỉa mai.

Dunk lau mép, liếc ánh mắt sắc lạnh về phía hắn: "Rác rưởi cũng biết đau, cũng biết cắn lại.

Mày thử mà coi."

Không khí nổ tung khi Dunk lao lên, chẳng cần chiêu thức phức tạp, chỉ là bản năng sinh tồn thúc đẩy.

Cậu siết chặt nắm đấm, dồn hết sức vào cú đấm thẳng vào cằm Chan, khiến hắn chao đảo một chút.

Đám đông không khỏi ồ lên.

Pond ngồi dựa vào ghế, tay chống cằm nhìn Dunk với vẻ thú vị: "Joong à, tao nghĩ mày dạy thằng nhóc này cũng không uổng công đâu."

Joong gật đầu, ánh mắt vẫn không rời Dunk: "Tao biết chứ."

Phuwin ngồi cạnh Pond, ánh mắt lo lắng nhìn Dunk, rồi khẽ thì thầm: "Anh Pond, nếu Dunk bị thương thì phải làm sao?"

Pond bật cười, vỗ nhẹ tay Phuwin: "Yên tâm đi, vợ.

Nó chịu được."

Trận đấu tiếp tục, Dunk tuy yếu thế nhưng càng đánh càng lì đòn, đến mức Chan cũng bắt đầu cáu.

"Mày lì lợm ghê ha!"

Chan quát lên, tung thêm cú đá mạnh vào bụng Dunk.

Dunk khuỵu xuống nhưng vẫn gượng dậy, ánh mắt tràn đầy ý chí: "Tao mà gục xuống thì mày nhớ đạp cho chết luôn đi, không thì tao không tha cho mày đâu."

Cả Joong và Pond đều cười khẽ.

Joong hơi cúi người về phía trước, ánh mắt sâu như vực thẳm: "Đó mới là người của tao."

Rồi không cần ai ra lệnh, Pond phất tay ra hiệu dừng trận đấu.

Chan còn định tiến tới nữa nhưng bị ánh mắt lạnh băng của Pond ghìm chặt: "Đủ rồi, không cần kiểm tra thêm."

Chan khựng lại, đành lui về chỗ cũ, nhưng không quên liếc Dunk đầy căm tức.

Pond đứng dậy, giọng vang lên đầy uy lực: "Ai có ý kiến gì về người tao chọn nữa không?"

Không ai dám hé một lời.

Joong bước tới chỗ Dunk, nắm cổ tay cậu kéo dậy, giọng hạ thấp: "Tốt lắm, mày làm được rồi."

Dunk thở dốc, cười nhợt: "Đương nhiên rồi… tao là người của mày mà."

Ánh đèn trong sảnh bỗng chốc rực rỡ hơn, như vinh danh kẻ yếu ớt dám đứng lên chống lại định mệnh.

Pond vòng tay ôm eo Phuwin, ghé tai nói khẽ: "

Sau này em với Dunk là vợ chồng thủ lĩnh, phải mạnh mẽ như nhau mới bảo vệ được cái nhà này."

Phuwin khẽ cười, gật đầu: "Em biết rồi, anh Pond."

Bóng tối vẫn bủa vây quanh họ, nhưng giữa đó, ánh sáng từ những con người không cam chịu bị chôn vùi bắt đầu le lói.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Khi đêm xuống, thợ săn cũng có lúc run tay


Sau trận đấu, Dunk tưởng mình sẽ được thả lỏng, ai dè Joong lại kéo thẳng về phòng huấn luyện của gia tộc.

Không gian lạnh tanh, ánh đèn huỳnh quang rọi xuống nền xi măng xám xịt, phản chiếu những vết máu cũ chưa kịp lau sạch.

"Mày tưởng như vậy là xong à?"

Joong lạnh giọng, vứt cho Dunk một con dao nhỏ.

Dunk đón lấy, bàn tay còn run run nhưng mắt thì sáng quắc: "Chưa bao giờ tao nghĩ vậy."

Joong khẽ nhếch môi, quay lại nhìn Pond đang khoanh tay dựa vào tường, Phuwin đứng cạnh bên, vẫn giữ ánh mắt lo lắng dõi theo Dunk.

"Anh Pond," Phuwin khẽ giật tay Pond, "Joong có cần nghiêm với nó vậy không?"

Pond cười nhẹ, tay vuốt tóc Phuwin đầy cưng chiều: "Yên tâm đi mà vợ Joong biết nó đang làm gì."

Câu "vợ" ngọt xớt khiến Phuwin đỏ mặt, nhưng vẫn không rời mắt khỏi Dunk.

Joong bước tới, kề sát Dunk, giọng trầm thấp như cơn bão sắp nổi: "Cầm dao cho chặt, đừng run.

Mày mà run là chết chắc."

Dunk siết chặt cán dao, nuốt khan một cái, gật đầu: "Tao không sợ."

Joong phẩy tay ra hiệu, từ trong góc, Chan bị kéo ra, lúc này hắn đã bị trói chặt, miệng bị bịt kín.

Pond vung tay, ra hiệu tháo bịt miệng hắn.

Chan trợn mắt chửi bới: "Đồ khốn!

Tụi mày dám…"

"Im đi," Joong lạnh lùng cắt ngang, rồi nhìn Dunk: "Mày ghim thù với nó đúng không?

Vậy ra tay đi."

Dunk thoáng do dự, ngón tay siết đến trắng bệch.

Mắt cậu nhìn Chan, rồi liếc sang Joong.

"Chỉ cần một nhát," Joong gằn giọng.

Tim Dunk đập thình thịch, nhưng rồi cậu hít sâu một hơi, rít qua kẽ răng: "Tao không yếu đuối như mày nghĩ đâu, Joong."

Rồi cậu lao tới, mũi dao kề sát cổ Chan.

Máu rịn ra một vệt đỏ tươi.

Chan gào lên chửi bới, còn Dunk thì thở dốc, mồ hôi ướt trán nhưng ánh mắt đã khác.

Không còn là Dunk rụt rè nữa.

Pond cười nhạt, gật đầu: "Khá lắm."

Phuwin thì nắm tay Pond chặt hơn, ánh mắt pha trộn giữa lo lắng và thán phục.

Joong cuối cùng cũng mỉm cười, cúi xuống thì thầm vào tai Dunk: "Giờ thì mày đúng là người của tao rồi."

Dunk quay đầu, nhếch mép cười: "Tao là người của mày từ lâu rồi."

Đêm đó, cả sảnh huấn luyện chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc và nhịp tim đập dồn dập.

Một bước đi nhỏ, nhưng là bước khởi đầu để Dunk chạm tới bóng tối sâu nhất trong Joong.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Bước vào vùng cấm, chẳng còn đường lùi


Sau đêm đó, không khí trong biệt thự nhà Joong nặng trĩu hơn hẳn.

Dunk ngồi trong phòng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào con dao đã nhuốm máu.

Cậu không thể ngủ nổi, trong đầu cứ văng vẳng câu nói của Joong: "Giờ thì mày đúng là người của tao rồi."

Cánh cửa bật mở, Joong bước vào, chẳng buồn gõ.

"Sao còn chưa ngủ?"

Dunk ngẩng lên, gằn giọng: "Tao đâu còn là thằng nhóc cần ngủ sớm nữa."

Joong bật cười khẽ, bước tới ngồi xuống mép giường, rút điếu thuốc ngậm lên môi nhưng không châm lửa.

"Giỏi lắm."

Dunk ngước mắt nhìn, ánh nhìn như có như không: "Tao sẽ còn giỏi hơn nữa.

Mày dạy tao đi."

Joong nhếch mép, ánh mắt như có lửa: "Muốn học thật à?"

"Tao không đùa."

Joong đứng dậy, mở tủ lôi ra một khẩu súng ngắn, ném cho Dunk.

"Giữ lấy.

Từ nay mày sẽ không chỉ dùng dao nữa đâu."

Dunk đón lấy, lòng bàn tay vẫn còn vết chai do cầm dao quá chặt từ buổi huấn luyện trước.

Mày môi mím chặt, cậu nhìn Joong bằng ánh mắt đầy quyết tâm.

Pond lúc đó cũng vừa bước vào, theo sau là Phuwin.

Cậu vẫn nép sát Pond như mọi khi, nhưng ánh mắt thì dõi về phía Dunk, xen lẫn nỗi lo lắng khó giấu.

"Anh Pond, nó ổn chứ?"

Phuwin hỏi nhỏ, dù vẫn gọi Pond là anh nhưng khi quay sang Joong và Dunk, cậu vẫn giữ kiểu xưng hô mày tao không đổi.

"Ổn chứ, bé nghĩ sao?"

Pond cười nhạt, rồi nắm chặt tay Phuwin, kéo sát vào lòng.

"Joong biết nó đang làm gì."

Joong liếc Pond, khóe miệng cong lên đầy ẩn ý: "Không chỉ tao đâu, Pond.

Mày cũng nên chuẩn bị đi, sẽ tới lượt vợ mày sớm thôi."

Pond siết nhẹ vai Phuwin, cười nửa miệng: "Đừng lo, tao giữ vợ tao kỹ lắm."

Phuwin đỏ mặt, nhỏ giọng lườm Pond: "Anh nói bậy!"

Dunk nhìn cảnh đó, trong lòng khẽ dậy sóng.

Có một thoáng ghen tị thoáng qua trong lòng cậu, nhưng nhanh chóng bị chôn vùi bởi quyết tâm sắt đá.

Joong bước tới, khẽ thì thầm sát tai Dunk: "Muốn bảo vệ những gì mày có, thì mày phải mạnh hơn nữa."

Dunk đáp lại bằng cái gật đầu chắc nịch: "Tao biết."

Ánh mắt Joong lướt qua Phuwin, rồi lại quay về Dunk, trong đáy mắt sâu thẳm là tia sáng nguy hiểm như loài thú hoang săn mồi.

"Tốt," Joong nói, "Sáng mai mày theo tao đi tập bắn.

Cả Pond và Phuwin cũng đi."

Pond nhướn mày: "Gì?

Tao cũng đi à?"

Joong bật cười: "Tao dạy, tụi mày học.

Không ai được đứng ngoài cuộc."

Phuwin níu tay Pond, nhẹ giọng: "Nếu anh đi thì em cũng đi."

"Đi thì đi."

Pond xoa đầu Phuwin, ánh mắt tràn đầy cưng chiều.

Dunk nắm chặt khẩu súng, ánh mắt cậu lúc này đã khác hẳn.

Không còn là thằng nhóc hay trốn tránh nữa, mà là người đàn ông đang từng bước dấn thân vào bóng tối để bảo vệ những gì mình muốn giữ lấy.

Và ngay cả khi đêm có sâu tới đâu, Dunk cũng sẽ không lùi bước.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Đạn xé gió, tim người cũng rách nát


Sáng hôm sau, bầu trời âm u như lòng người.

Sân tập bắn của nhà Joong nằm sâu trong khu rừng phía sau biệt thự, kín đáo và lạnh lẽo đến rợn người.

Joong dẫn đầu, theo sau là Dunk, Pond và Phuwin.

Dunk siết chặt khẩu súng trong tay, bước chân vững chãi hơn hôm qua rất nhiều.

Pond cũng lười nhác nhưng vẫn theo sát, còn Phuwin thì cứ lén lút nhìn quanh, bấu chặt lấy tay Pond không rời.

"Tao bắn trước cho mày xem," Joong nói, nhấc khẩu súng lên, nhắm thẳng vào bia phía xa và bóp cò.

Đoàng!

Phát đạn đầu tiên vang lên, xuyên thẳng vào tâm đỏ chót.

Joong liếc Dunk, môi cong lên đầy khiêu khích: "Nhìn kỹ đi.

Mày sẽ làm được."

Dunk hít sâu một hơi, giương súng lên, cố giữ cho tay mình không run.

Nhưng khi ngón tay đặt lên cò súng, tim cậu lại đập thình thịch.

Joong bước tới, sát sau lưng Dunk, vòng tay qua tay cậu, chỉnh lại tư thế.

"Mày nắm chặt hơn nữa.

Đừng sợ."

Dunk cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Joong phả bên tai, trong lòng chợt dậy lên cảm giác lạ lẫm khó tả.

"Đoàng!"

Phát súng đầu tiên của Dunk vang lên, lệch khỏi tâm một chút.

Joong cười khẽ: "Không tệ.

Lần nữa đi."

Bên cạnh, Pond cũng thử sức.

Tuy lâu nay không đụng tới súng, nhưng cậu vẫn bắn khá chuẩn.

Phuwin đứng quan sát, ánh mắt lo lắng.

Pond quay sang xoa đầu cậu: "Phuwin, tới em nè"

Phuwin hơi chần chừ: "Em... em chưa từng cầm súng."

Pond kiên nhẫn cầm tay Phuwin, như cách Joong đã làm với Dunk: "Anh dạy em.

Không có gì phải sợ."

Ánh mắt Phuwin lúc đó long lanh như sương mai, nhưng khi cầm súng lên, sự mềm yếu trong ánh mắt biến mất, thay vào đó là nét cứng cỏi hiếm có.

Phát súng đầu tiên của cậu không trúng tâm, nhưng cũng không quá tệ.

Joong liếc qua, gật đầu: "Khá đấy, vợ mày không vô dụng như tao nghĩ."

Pond cười nhếch mép: "Đương nhiên rồi.

Vợ tao mà."

Dunk thì vẫn cặm cụi luyện tập, mồ hôi nhỏ giọt hai bên thái dương.

Cậu nghiến răng, kiên trì điều chỉnh từng động tác.

Joong đứng quan sát, trong mắt lóe lên tia tán thưởng.

"Mày tiến bộ nhanh hơn tao tưởng đó, Dunk," Joong nhận xét.

Dunk thở dốc, quay sang nhìn thẳng vào mắt Joong, giọng cứng rắn: "Tao không muốn là gánh nặng."

Joong tiến sát hơn, cúi xuống thì thầm: "Mày sẽ không bao giờ là gánh nặng của tao."

Ánh mắt hai người chạm nhau, sâu hút như vực thẳm, khiến không khí chợt trở nên ngột ngạt.

Bất ngờ, một tiếng còi vang lên từ phía lính canh báo động.

Joong siết chặt súng, gương mặt lạnh băng.

"Có khách không mời tới chơi rồi," Joong nhếch mép.

"Pond, bảo vệ vợ mày.

Dunk, theo tao."

"Rõ," Pond đáp, kéo Phuwin nép sát hơn vào lòng mình.

Lửa chiến đấu bùng lên trong mắt Dunk.

Cậu nghiến răng, sẵn sàng bước vào trận chiến thật sự đầu tiên trong đời mình, không còn sợ hãi, không còn do dự.

Bởi vì giờ đây, cậu đã hiểu rõ một điều: Bóng tối có thể nuốt chửng tất cả, nhưng chỉ cần giữ được ánh sáng trong tim, sẽ không bao giờ gục ngã.

Joong là người đã cứu cậu, không chỉ trong trận chiến hôm nay, mà còn trong tất cả những đêm tối mà cậu đã từng sống qua.

Mối quan hệ giữa họ, dù không thể định nghĩa bằng lời, nhưng Dunk cảm nhận được rằng, giữa họ đã có một thứ tình cảm gì đó, lớn hơn cả tình bạn.

Cảm giác ấy giống như ánh sáng xuyên qua màn đêm tối tăm.

Dunk không thể phủ nhận, rằng trong trái tim cậu, có một ngọn lửa đã được thắp sáng từ cái khoảnh khắc Joong cứu cậu.

"Pond, mày bảo vệ Phuwin.

Không để ai lại gần," Joong ra lệnh, giọng lạnh lùng nhưng đầy sự chắc chắn.

Pond gật đầu, ánh mắt dừng lại một chút ở Dunk, rồi quay sang Phuwin.

"Đi theo anh, không được tách ra."

Phuwin chỉ biết gật đầu, tuy mắt vẫn còn lo lắng, nhưng khi có Pond ở bên, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít.

Pond kéo Phuwin đi, như thể muốn bảo vệ cậu khỏi mọi hiểm nguy.

Joong quay sang Dunk, ánh mắt kiên định: "Mày theo tao.

Đừng để tao phải lo."

Dunk gật đầu, không nói thêm gì, chỉ cảm nhận sự ấm áp trong lời nói của Joong.

Cảm giác ấy, dù nhỏ, nhưng lại khiến Dunk thấy an tâm một cách kỳ lạ.

Giống như trong đêm tối này, Dunk không còn đơn độc nữa.

Bước chân hai người vang lên trên nền đất sỏi.

Dunk không hề sợ hãi mà ngược lại, cậu cảm thấy mình đang được bước vào một thế giới khác—một thế giới mà ở đó, cậu không phải trốn tránh nữa.

Dừng lại một lúc, Joong ra hiệu, chỉ cho Dunk thấy một nhóm người lạ đang tiến đến.

Cả hai đều không nói gì, nhưng cả hai đều đã hiểu nhau mà không cần phải nói thêm lời nào.

Joong giơ súng, mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu.

"Giữ bình tĩnh, mày không được lùi bước," Joong thì thầm, như thể muốn truyền lại cho Dunk một phần sức mạnh của mình.

"Được."

Dunk đáp lại, giọng điềm tĩnh nhưng quyết tâm.

Tay cầm súng, Dunk cảm nhận được hơi thở của chiến tranh ngay sát bên mình.

Lúc này, âm thanh súng nổ vang lên, ánh lửa bùng lên trong đêm tối.

Dunk không lùi bước, trái tim cậu rực cháy.

Một loạt đạn bắn ra từ tay cậu, lần này, cậu không để lỡ bất kỳ mục tiêu nào.

Mỗi viên đạn đều trúng vào mục tiêu.

Joong đứng ngay sau Dunk, quan sát tất cả với ánh mắt hài lòng.

"Tốt lắm, Dunk," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tự hào.

Dunk quay lại, nhìn Joong với ánh mắt ngỡ ngàng.

Cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này.

Chỉ mới vài ngày trước thôi, cậu vẫn là một người yếu đuối, run rẩy trước mọi thứ.

Nhưng giờ, cậu đã khác.

Joong cười nhẹ, vỗ vai Dunk.

"Mày có thể làm được tất cả, chỉ cần mày không sợ."

Đột nhiên, có tiếng bước chân đến gần.

Một bóng người từ trong bóng tối tiến lại, nhanh chóng áp sát.

Dunk giật mình nhưng ngay lập tức đã có phản ứng.

Cậu giơ súng lên, nhưng khi nhìn rõ người đó, Dunk chợt nhận ra đó là Pond.

"Đừng có làm tao giật mình!"

Dunk thở hổn hển, nhưng vẫn không thể che giấu sự nhẹ nhõm khi thấy Pond.

Pond cười khẩy, đưa tay lên đầu: "Tao cũng đâu có muốn mày sợ.

Nhưng mà mày làm tốt lắm đấy."

Joong bước tới, ánh mắt trao cho Dunk một cái nhìn sâu sắc.

"Tao thấy mày đã sẵn sàng rồi."

Dunk chỉ biết mím môi gật đầu.

Cậu không còn là cậu bé yếu đuối, không còn là người chỉ biết trốn tránh nữa.

Dunk đã sẵn sàng đối diện với những thử thách mà cuộc sống sẽ mang lại, với sự giúp đỡ của Joong, và sự động viên của Pond.

Đêm đó, giữa những đợt súng nổ và ánh lửa bùng lên trong không gian, Dunk nhận ra một điều quan trọng: Bất kể bóng tối có bao trùm, chỉ cần có ánh sáng trong tim, cậu sẽ không bao giờ gục ngã.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Giữa khói bụi, trái tim rực lửa


Khi bóng tối phủ lên khu rừng, tiếng còi báo động vang lên như một dấu hiệu của sự chuẩn bị.

Joong nhanh chóng chỉ đạo, mắt sắc như dao, trong khi Dunk cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Không phải là lần đầu tiên họ đối mặt với nguy hiểm, nhưng lần này có vẻ sẽ khác.

Mỗi phút trôi qua, tim Dunk đập mạnh mẽ hơn, một phần vì sợ hãi, nhưng phần lớn là vì quyết tâm không để lại bất kỳ ai phía sau.

"Pond, mày bảo vệ Phuwin.

Không để ai lại gần," Joong ra lệnh, giọng lạnh lùng nhưng đầy sự chắc chắn.

Pond gật đầu, ánh mắt dừng lại một chút ở Dunk, rồi quay sang Phuwin.

"Đi theo anh, không được tách ra."

Phuwin chỉ biết gật đầu, tuy mắt vẫn còn lo lắng, nhưng khi có Pond ở bên, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít.

Pond kéo Phuwin đi, như thể muốn bảo vệ cậu khỏi mọi hiểm nguy.

Joong quay sang Dunk, ánh mắt kiên định: "Mày theo tao.

Đừng để tao phải lo."

Dunk gật đầu, không nói thêm gì, chỉ cảm nhận sự ấm áp trong lời nói của Joong.

Cảm giác ấy, dù nhỏ, nhưng lại khiến Dunk thấy an tâm một cách kỳ lạ.

Giống như trong đêm tối này, Dunk không còn đơn độc nữa.

Bước chân hai người vang lên trên nền đất sỏi.

Dunk không hề sợ hãi mà ngược lại, cậu cảm thấy mình đang được bước vào một thế giới khác—một thế giới mà ở đó, cậu không phải trốn tránh nữa.

Dừng lại một lúc, Joong ra hiệu, chỉ cho Dunk thấy một nhóm người lạ đang tiến đến.

Cả hai đều không nói gì, nhưng cả hai đều đã hiểu nhau mà không cần phải nói thêm lời nào.

Joong giơ súng, mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu.

"Giữ bình tĩnh, mày không được lùi bước," Joong thì thầm, như thể muốn truyền lại cho Dunk một phần sức mạnh của mình.

"Được."

Dunk đáp lại, giọng điềm tĩnh nhưng quyết tâm.

Tay cầm súng, Dunk cảm nhận được hơi thở của chiến tranh ngay sát bên mình.

Lúc này, âm thanh súng nổ vang lên, ánh lửa bùng lên trong đêm tối.

Dunk không lùi bước, trái tim cậu rực cháy.

Một loạt đạn bắn ra từ tay cậu, lần này, cậu không để lỡ bất kỳ mục tiêu nào.

Mỗi viên đạn đều trúng vào mục tiêu.

Joong đứng ngay sau Dunk, quan sát tất cả với ánh mắt hài lòng.

"Tốt lắm, Dunk," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tự hào.

Dunk quay lại, nhìn Joong với ánh mắt ngỡ ngàng.

Cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này.

Chỉ mới vài ngày trước thôi, cậu vẫn là một người yếu đuối, run rẩy trước mọi thứ.

Nhưng giờ, cậu đã khác.

Joong cười nhẹ, vỗ vai Dunk.

"Mày có thể làm được tất cả, chỉ cần mày không sợ."

Đột nhiên, có tiếng bước chân đến gần.

Một bóng người từ trong bóng tối tiến lại, nhanh chóng áp sát.

Dunk giật mình nhưng ngay lập tức đã có phản ứng.

Cậu giơ súng lên, nhưng khi nhìn rõ người đó, Dunk chợt nhận ra đó là Pond.

"Đừng có làm tao giật mình!"

Dunk thở hổn hển, nhưng vẫn không thể che giấu sự nhẹ nhõm khi thấy Pond.

Pond cười khẩy, đưa tay lên đầu: "Tao cũng đâu có muốn mày sợ.

Nhưng mà mày làm tốt lắm đấy."

Joong bước tới, ánh mắt trao cho Dunk một cái nhìn sâu sắc.

"Tao thấy mày đã sẵn sàng rồi."

Dunk chỉ biết mím môi gật đầu.

Cậu không còn là cậu bé yếu đuối, không còn là người chỉ biết trốn tránh nữa.

Dunk đã sẵn sàng đối diện với những thử thách mà cuộc sống sẽ mang lại, với sự giúp đỡ của Joong, và sự động viên của Pond.

Đêm đó, giữa những đợt súng nổ và ánh lửa bùng lên trong không gian, Dunk nhận ra một điều quan trọng: Bất kể bóng tối có bao trùm, chỉ cần có ánh sáng trong tim, cậu sẽ không bao giờ gục ngã.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Học cách tin tưởng


Sáng hôm sau, Dunk thức dậy trong căn phòng lạ lẫm.

Cảm giác mệt mỏi vẫn còn in hằn trong cơ thể cậu, nhưng khi cậu mở mắt, điều đầu tiên Dunk nhận ra chính là sự yên bình xung quanh.

Không có tiếng mắng mỏ, không có sự chửi bới, không có cảm giác sợ hãi mà Dunk từng cảm nhận mỗi ngày.

Tất cả chỉ còn là một không gian tĩnh lặng.

Cậu ngồi dậy, chân cảm thấy hơi run, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự khác biệt mà cậu đang trải qua.

Trong suốt quãng thời gian ở nhà Joong, Dunk dần dần nhận ra một điều: Sự chăm sóc và quan tâm mà Joong dành cho cậu không phải là một điều dễ có, và cậu không phải là người duy nhất được đối xử như vậy.

Cảm giác an toàn khi ở bên Joong là điều mà Dunk chưa bao giờ nghĩ tới.

Cậu đứng dậy, bước ra khỏi phòng, chỉ thấy Joong đang ngồi ở chiếc bàn lớn, ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào qua cửa sổ, chiếu sáng lên khuôn mặt của anh.

Mái tóc đen rối của Joong vương một chút buồn bã, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và đầy quyết đoán.

"Thức dậy rồi à?"

Joong ngẩng lên nhìn Dunk, ánh mắt trong thoáng chốc như dịu lại.

"Cảm thấy sao?

Mày bị thương đâu không?"

Dunk lắc đầu, bước lại gần.

"Tao ổn."

Cậu nói nhẹ, nhưng sự mệt mỏi vẫn không thể che giấu khỏi ánh mắt.

"Cảm ơn mày.

Đêm qua... tao không biết phải làm gì nữa."

Joong khẽ cười, đứng dậy, tiến lại gần Dunk.

"Mày đã làm tốt.

Nhưng giờ không phải lúc để mày tự cảm thấy yếu đuối.

Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều thứ hơn."

Dunk nhìn vào mắt Joong, cảm nhận được sự mạnh mẽ trong từng câu chữ của anh.

Joong không giống như những người khác.

Anh không cần phải nói quá nhiều, nhưng mỗi câu nói lại mang theo một sức mạnh vô hình khiến Dunk phải nghe theo, phải tin tưởng.

Dunk đã từng nghĩ rằng mình không thể dựa dẫm vào ai, nhưng giờ, có Joong ở đây, cảm giác đó như được xóa bỏ.

Một tiếng gõ cửa vang lên, khiến cả hai người quay lại.

Pond đứng đó, khuôn mặt nghiêm túc, nhưng khi nhìn thấy Dunk, anh nở một nụ cười nhẹ.

"Mày ổn chứ?"

Pond hỏi, rồi bước vào phòng.

"Ổn rồi," Dunk đáp lại, có phần ngạc nhiên vì sự quan tâm của Pond.

Cậu không quen với điều đó, nhưng lần này, lại có một chút cảm giác khác lạ.

Pond ngồi xuống, ánh mắt dừng lại một lúc lâu trên Dunk.

"Mày không cần cảm ơn tao đâu, nhưng nhớ là phải giữ bình tĩnh.

Chúng ta có một kế hoạch, nhưng nếu không có sự tin tưởng lẫn nhau, chúng ta sẽ không thể vượt qua được."

Joong bước tới, vỗ vai Dunk, nhẹ nhàng nói: "Pond nói đúng.

Nếu mày muốn trở thành một phần trong gia đình này, mày phải học cách tin tưởng."

Dunk nhìn vào mắt Joong, rồi lại quay sang Pond.

Dường như mọi thứ đều có thể thay đổi, tất cả chỉ còn lại niềm tin.

Cậu không biết mình có thể làm gì để đền đáp lại những gì họ đã làm cho mình, nhưng Dunk hứa với bản thân rằng mình sẽ không bao giờ để họ phải thất vọng.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Dưới Ánh Đèn Mờ


Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, như thể cuộc sống của Dunk bỗng nhiên trở thành một chuỗi những biến cố không ngừng.

Nhưng giữa những mảnh ghép vỡ vụn ấy, Dunk cảm nhận được sự khác biệt.

Từ ngày sống dưới mái nhà của Joong, cậu không còn cảm thấy cô đơn như trước.

Dù bên ngoài thế giới có tăm tối, cậu vẫn luôn có người ở bên bảo vệ.

Dunk đã quen với sự thay đổi này.

Mỗi buổi sáng thức dậy, cậu không còn sợ hãi đối mặt với một ngày mới.

Thay vào đó, Dunk cảm thấy một sự mong đợi.

Cậu biết rằng, dù ngày hôm đó có xảy ra gì, Joong sẽ luôn là người ở bên cạnh cậu, sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn.

Còn Pond, anh như một bóng ma lặng lẽ bảo vệ tất cả, luôn đảm bảo mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, dù cậu không nói ra nhưng Dunk cảm nhận rõ ràng được sự quan tâm của Pond.

Và Phuwin, mặc dù không nói nhiều nhưng luôn tỏ ra lo lắng cho Dunk, giống như một người vợ dịu dàng trong gia đình.

Một buổi tối, Joong quyết định cho Dunk tham gia một buổi huấn luyện đặc biệt.

Cả nhóm tụ tập tại khu tập luyện bí mật của tổ chức.

Ánh sáng trong phòng mờ mờ, chỉ có những ánh đèn vàng chiếu xuống từ trần nhà, tạo ra một không gian nặng nề.

Dunk đứng ở đó, trong bộ trang phục huấn luyện, cảm giác căng thẳng trong lòng, nhưng lại không thể phủ nhận rằng cậu cảm thấy mình đang trở thành một phần quan trọng của tổ chức này.

"Đây là lúc mày phải chứng minh bản thân," Joong nói, giọng anh nghiêm túc.

"Không chỉ cho tao, mà còn cho chính mày nữa."

Dunk gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.

Cậu nhìn Joong, cảm nhận được sự kỳ vọng trong ánh mắt ấy.

Không thể để Joong thất vọng, Dunk bắt đầu tập trung vào những bài tập khó nhằn mà Joong đã giao cho mình.

Đầu tiên là bài tập về chiến thuật, sau đó là các kỹ năng bắn súng, và cuối cùng là các bài tập thể lực.

Cả đêm, Dunk không ngừng luyện tập.

Cơ thể mỏi mệt, nhưng trong từng cử động, Dunk cảm nhận được sự tiến bộ của mình.

Cậu không còn là cậu bé nhút nhát ngày trước, mà giờ đã trở thành một sát thủ thực thụ, được huấn luyện và trưởng thành từ chính những khó khăn mà mình trải qua.

Khi buổi huấn luyện kết thúc, Dunk ngồi xuống, thở hổn hển.

Joong bước đến, vỗ vai Dunk một cách nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng sự tự hào.

"Được rồi," Joong nói, ánh mắt anh dịu lại, nhưng vẫn đầy nghiêm túc.

"Mày đã làm tốt.

Nhưng nhớ, không bao giờ được phép ngủ quên trên chiến thắng."

Pond từ xa đi lại, nở nụ cười nhẹ khi nhìn Dunk.

"Tao thấy mày tiến bộ nhiều rồi đó.

Nhưng đừng để mình quá tự mãn.

Mày vẫn cần phải học thêm."

Dunk gật đầu, không nói gì thêm.

Cảm giác mệt mỏi dường như biến mất hoàn toàn khi có sự khích lệ từ hai người quan trọng nhất trong đời cậu.

Joong và Pond, họ không chỉ là những người huấn luyện cậu, mà còn là những người bạn, những người gia đình thực sự.

Khi tất cả chuẩn bị rời đi, Dunk cảm nhận được sự thay đổi trong mối quan hệ giữa mình và Joong.

Từ lâu, Dunk đã cảm thấy có điều gì đó đặc biệt, nhưng giờ cậu đã chắc chắn hơn.

Joong không chỉ là người cứu cậu khỏi nỗi đau trong quá khứ.

Anh còn là người đã giúp cậu tìm thấy chính mình.

Và Dunk biết rằng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cậu sẽ luôn đứng bên Joong, không rời xa.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Ký Ức Cũ


Buổi sáng hôm sau, Dunk tỉnh dậy với cảm giác đau nhức trong cơ thể.

Cảm giác này chẳng lạ lẫm gì với cậu.

Nhưng hôm nay, Dunk cảm thấy có một sự thay đổi nhỏ.

Cậu không còn cảm thấy mệt mỏi chỉ vì tập luyện hay vì công việc, mà là vì những cảm xúc đã dần nhen nhóm trong lòng cậu từ lâu.

Joong vẫn vậy, luôn là người quan trọng nhất đối với Dunk.

Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng cách anh chăm sóc Dunk, luôn sẵn sàng bảo vệ và che chở cậu, khiến Dunk không thể không nghĩ đến một tương lai bên cạnh người đàn ông này.

Tuy nhiên, Dunk chưa bao giờ đủ can đảm để đối mặt với những cảm xúc đó.

Cậu không thể chắc chắn liệu mình có xứng đáng với tình cảm của Joong hay không.

Sau khi rời khỏi phòng, Dunk bước xuống cầu thang, tìm thấy Joong và Pond đang ngồi trong phòng khách, trao đổi về một kế hoạch mới.

Cảm giác bất an lại xuất hiện trong lòng Dunk khi nhìn thấy sự nghiêm túc trên gương mặt của cả hai người.

Cậu biết rằng, dù cuộc sống có thay đổi, những nhiệm vụ này vẫn sẽ luôn kéo theo những thử thách và sự nguy hiểm.

"Vậy là chúng ta đã quyết định," Joong lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng trong phòng.

"Mày sẽ tham gia vào nhiệm vụ này, Dunk."

Dunk ngẩng đầu lên, ánh mắt của cậu chưa bao giờ thiếu sự quyết tâm.

"Tao sẵn sàng."

Pond liếc qua Dunk, một chút ngạc nhiên lóe lên trong mắt anh.

"Mày chắc chắn chứ?

Nhiệm vụ lần này không dễ đâu."

"Chắc chắn."

Dunk đáp lại, giọng kiên định.

"Tao đã học đủ rồi, không thể để mình yếu đuối nữa."

Joong mỉm cười, đôi mắt sáng lên với một tia hài lòng.

"Tốt lắm.

Nhưng nhớ, không chỉ có sức mạnh, mà còn cần sự tỉnh táo và khả năng ra quyết định nhanh chóng."

Dunk gật đầu.

Cảm giác mạnh mẽ trong người cậu càng lúc càng rõ rệt.

Cậu không chỉ muốn trở thành một sát thủ giỏi, mà còn muốn chứng minh rằng mình có thể làm những điều mà trước đây cậu không dám nghĩ tới.

Pond nhìn Dunk một lúc lâu rồi quay sang Joong, như thể muốn xác nhận điều gì đó.

"Mày chắc là Dunk sẽ ổn chứ?

Nó còn mới bắt đầu."

Joong nhìn Pond, ánh mắt không hề dao động.

"Dunk sẽ ổn.

Mày đừng lo."

Khi Pond gật đầu, Dunk cảm nhận được sự tin tưởng mà cả Joong và Pond đặt vào mình.

Nhưng trong lòng cậu lại dấy lên một câu hỏi không thể trả lời.

Liệu mình có thực sự đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ phía trước không?

Dunk quay người đi ra ngoài, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

Cậu không thể để mình yếu đuối thêm nữa.

Cậu phải chứng tỏ cho mọi người thấy rằng cậu là người mà họ có thể tin tưởng.

Và, có lẽ, Dunk cũng cần phải chứng tỏ cho chính mình rằng cậu xứng đáng được yêu thương.
 
Giữa Đêm Tối, Em Là Ánh Sao
Vòng Xoáy Nguy Hiểm


Trận mưa đêm qua làm không khí buổi sáng se lạnh hơn thường ngày.

Dunk đứng ngoài sân tập, tay nắm chặt khẩu súng Joong vừa mới đưa cho.

Ánh mắt cậu không còn sự hoảng loạn như lần đầu cầm vũ khí nữa, mà thay vào đó là sự tập trung lạnh lùng.

Joong đứng trước mặt, ánh mắt anh nhìn Dunk vừa sắc bén vừa đầy sự động viên.

"Mày làm được mà, Dunk.

Bỏ hết sợ hãi qua một bên đi.

Nếu mày chần chừ, kẻ thù sẽ không tha cho mày đâu."

Pond đứng bên cạnh, khoanh tay, giọng trêu chọc nhưng không giấu được sự quan tâm.

"Nhanh lên, đừng để tao với Joong đợi tới khi tóc bạc hết."

Phuwin từ xa bước lại, trên tay cầm khăn và chai nước, dù gọi Pond là "anh", nhưng đối với Joong và Dunk vẫn giữ xưng hô mày tao thoải mái.

"Mày mà bắn trật nữa thì tối nay tao cười mày cả ngày đó, Dunk!"

Dunk liếc Phuwin, bĩu môi.

"Im đi mày, nhìn tao bắn nè!"

Nói xong, cậu siết cò, phát súng vang lên dứt khoát.

Viên đạn găm thẳng vào hồng tâm của bia tập.

Dunk mím môi, ánh mắt thoáng qua tia ngạc nhiên.

Joong bước lại gần, vỗ nhẹ vai Dunk.

"Giỏi lắm."

Phuwin hí hửng lao tới, khoác vai Dunk cười toe toét.

"Mày tiến bộ ghê á!

Sắp theo kịp tao rồi đó!"

Pond cũng nhướng mày, gật gù.

"Không tệ.

Với tốc độ này thì mày sớm thành sát thủ thực thụ thôi."

Dunk nghe vậy thì bật cười nhẹ, nhưng trong lòng ấm áp lạ thường.

Mấy lời trêu chọc kia, dù ngoài mặt có vẻ đùa giỡn, nhưng cậu cảm nhận rõ được sự động viên ẩn sau đó.

Không ai ở đây xem thường cậu, ngược lại, họ đặt kỳ vọng nơi cậu.

Tối hôm đó, khi mọi người đã lui về phòng nghỉ ngơi, Joong vẫn chưa ngủ.

Anh ngồi trên ban công, ngắm bầu trời đầy sao.

Dunk lặng lẽ bước tới, ngồi xuống bên cạnh.

Gió lạnh lùa qua tóc Dunk, khiến cậu khẽ rùng mình.

Joong cởi áo khoác, không nói một lời, khoác lên người Dunk.

"Joong…"

Dunk khẽ gọi.

"Hửm?"

"Tao hỏi thiệt nè… nếu có ngày tao làm mày thất vọng thì sao?"

Joong nghiêng đầu nhìn Dunk, khóe môi nhếch lên thành nụ cười nhẹ.

"Không có ngày đó đâu, mày là người tao chọn mà."

Tim Dunk khẽ thắt lại.

Câu trả lời ấy, ngắn gọn thôi nhưng đủ khiến lòng cậu ấm lên như ngọn lửa nhỏ giữa đêm lạnh.

Cậu khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Hai người ngồi cạnh nhau, lặng im ngắm bầu trời sao, như thể những khó khăn ngày mai chưa từng tồn tại.

Dưới bầu trời rộng lớn đó, Dunk cảm thấy mình không còn đơn độc nữa.

Và cũng dưới bầu trời đó, một điều gì đó đang dần thay đổi trong cậu — không chỉ là kỹ năng, mà là cả trái tim.
 
Back
Top Bottom