Sáng hôm sau, bầu trời âm u như lòng người.
Sân tập bắn của nhà Joong nằm sâu trong khu rừng phía sau biệt thự, kín đáo và lạnh lẽo đến rợn người.
Joong dẫn đầu, theo sau là Dunk, Pond và Phuwin.
Dunk siết chặt khẩu súng trong tay, bước chân vững chãi hơn hôm qua rất nhiều.
Pond cũng lười nhác nhưng vẫn theo sát, còn Phuwin thì cứ lén lút nhìn quanh, bấu chặt lấy tay Pond không rời.
"Tao bắn trước cho mày xem," Joong nói, nhấc khẩu súng lên, nhắm thẳng vào bia phía xa và bóp cò.
Đoàng!
Phát đạn đầu tiên vang lên, xuyên thẳng vào tâm đỏ chót.
Joong liếc Dunk, môi cong lên đầy khiêu khích: "Nhìn kỹ đi.
Mày sẽ làm được."
Dunk hít sâu một hơi, giương súng lên, cố giữ cho tay mình không run.
Nhưng khi ngón tay đặt lên cò súng, tim cậu lại đập thình thịch.
Joong bước tới, sát sau lưng Dunk, vòng tay qua tay cậu, chỉnh lại tư thế.
"Mày nắm chặt hơn nữa.
Đừng sợ."
Dunk cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Joong phả bên tai, trong lòng chợt dậy lên cảm giác lạ lẫm khó tả.
"Đoàng!"
Phát súng đầu tiên của Dunk vang lên, lệch khỏi tâm một chút.
Joong cười khẽ: "Không tệ.
Lần nữa đi."
Bên cạnh, Pond cũng thử sức.
Tuy lâu nay không đụng tới súng, nhưng cậu vẫn bắn khá chuẩn.
Phuwin đứng quan sát, ánh mắt lo lắng.
Pond quay sang xoa đầu cậu: "Phuwin, tới em nè"
Phuwin hơi chần chừ: "Em... em chưa từng cầm súng."
Pond kiên nhẫn cầm tay Phuwin, như cách Joong đã làm với Dunk: "Anh dạy em.
Không có gì phải sợ."
Ánh mắt Phuwin lúc đó long lanh như sương mai, nhưng khi cầm súng lên, sự mềm yếu trong ánh mắt biến mất, thay vào đó là nét cứng cỏi hiếm có.
Phát súng đầu tiên của cậu không trúng tâm, nhưng cũng không quá tệ.
Joong liếc qua, gật đầu: "Khá đấy, vợ mày không vô dụng như tao nghĩ."
Pond cười nhếch mép: "Đương nhiên rồi.
Vợ tao mà."
Dunk thì vẫn cặm cụi luyện tập, mồ hôi nhỏ giọt hai bên thái dương.
Cậu nghiến răng, kiên trì điều chỉnh từng động tác.
Joong đứng quan sát, trong mắt lóe lên tia tán thưởng.
"Mày tiến bộ nhanh hơn tao tưởng đó, Dunk," Joong nhận xét.
Dunk thở dốc, quay sang nhìn thẳng vào mắt Joong, giọng cứng rắn: "Tao không muốn là gánh nặng."
Joong tiến sát hơn, cúi xuống thì thầm: "Mày sẽ không bao giờ là gánh nặng của tao."
Ánh mắt hai người chạm nhau, sâu hút như vực thẳm, khiến không khí chợt trở nên ngột ngạt.
Bất ngờ, một tiếng còi vang lên từ phía lính canh báo động.
Joong siết chặt súng, gương mặt lạnh băng.
"Có khách không mời tới chơi rồi," Joong nhếch mép.
"Pond, bảo vệ vợ mày.
Dunk, theo tao."
"Rõ," Pond đáp, kéo Phuwin nép sát hơn vào lòng mình.
Lửa chiến đấu bùng lên trong mắt Dunk.
Cậu nghiến răng, sẵn sàng bước vào trận chiến thật sự đầu tiên trong đời mình, không còn sợ hãi, không còn do dự.
Bởi vì giờ đây, cậu đã hiểu rõ một điều: Bóng tối có thể nuốt chửng tất cả, nhưng chỉ cần giữ được ánh sáng trong tim, sẽ không bao giờ gục ngã.
Joong là người đã cứu cậu, không chỉ trong trận chiến hôm nay, mà còn trong tất cả những đêm tối mà cậu đã từng sống qua.
Mối quan hệ giữa họ, dù không thể định nghĩa bằng lời, nhưng Dunk cảm nhận được rằng, giữa họ đã có một thứ tình cảm gì đó, lớn hơn cả tình bạn.
Cảm giác ấy giống như ánh sáng xuyên qua màn đêm tối tăm.
Dunk không thể phủ nhận, rằng trong trái tim cậu, có một ngọn lửa đã được thắp sáng từ cái khoảnh khắc Joong cứu cậu.
"Pond, mày bảo vệ Phuwin.
Không để ai lại gần," Joong ra lệnh, giọng lạnh lùng nhưng đầy sự chắc chắn.
Pond gật đầu, ánh mắt dừng lại một chút ở Dunk, rồi quay sang Phuwin.
"Đi theo anh, không được tách ra."
Phuwin chỉ biết gật đầu, tuy mắt vẫn còn lo lắng, nhưng khi có Pond ở bên, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít.
Pond kéo Phuwin đi, như thể muốn bảo vệ cậu khỏi mọi hiểm nguy.
Joong quay sang Dunk, ánh mắt kiên định: "Mày theo tao.
Đừng để tao phải lo."
Dunk gật đầu, không nói thêm gì, chỉ cảm nhận sự ấm áp trong lời nói của Joong.
Cảm giác ấy, dù nhỏ, nhưng lại khiến Dunk thấy an tâm một cách kỳ lạ.
Giống như trong đêm tối này, Dunk không còn đơn độc nữa.
Bước chân hai người vang lên trên nền đất sỏi.
Dunk không hề sợ hãi mà ngược lại, cậu cảm thấy mình đang được bước vào một thế giới khác—một thế giới mà ở đó, cậu không phải trốn tránh nữa.
Dừng lại một lúc, Joong ra hiệu, chỉ cho Dunk thấy một nhóm người lạ đang tiến đến.
Cả hai đều không nói gì, nhưng cả hai đều đã hiểu nhau mà không cần phải nói thêm lời nào.
Joong giơ súng, mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu.
"Giữ bình tĩnh, mày không được lùi bước," Joong thì thầm, như thể muốn truyền lại cho Dunk một phần sức mạnh của mình.
"Được."
Dunk đáp lại, giọng điềm tĩnh nhưng quyết tâm.
Tay cầm súng, Dunk cảm nhận được hơi thở của chiến tranh ngay sát bên mình.
Lúc này, âm thanh súng nổ vang lên, ánh lửa bùng lên trong đêm tối.
Dunk không lùi bước, trái tim cậu rực cháy.
Một loạt đạn bắn ra từ tay cậu, lần này, cậu không để lỡ bất kỳ mục tiêu nào.
Mỗi viên đạn đều trúng vào mục tiêu.
Joong đứng ngay sau Dunk, quan sát tất cả với ánh mắt hài lòng.
"Tốt lắm, Dunk," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tự hào.
Dunk quay lại, nhìn Joong với ánh mắt ngỡ ngàng.
Cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này.
Chỉ mới vài ngày trước thôi, cậu vẫn là một người yếu đuối, run rẩy trước mọi thứ.
Nhưng giờ, cậu đã khác.
Joong cười nhẹ, vỗ vai Dunk.
"Mày có thể làm được tất cả, chỉ cần mày không sợ."
Đột nhiên, có tiếng bước chân đến gần.
Một bóng người từ trong bóng tối tiến lại, nhanh chóng áp sát.
Dunk giật mình nhưng ngay lập tức đã có phản ứng.
Cậu giơ súng lên, nhưng khi nhìn rõ người đó, Dunk chợt nhận ra đó là Pond.
"Đừng có làm tao giật mình!"
Dunk thở hổn hển, nhưng vẫn không thể che giấu sự nhẹ nhõm khi thấy Pond.
Pond cười khẩy, đưa tay lên đầu: "Tao cũng đâu có muốn mày sợ.
Nhưng mà mày làm tốt lắm đấy."
Joong bước tới, ánh mắt trao cho Dunk một cái nhìn sâu sắc.
"Tao thấy mày đã sẵn sàng rồi."
Dunk chỉ biết mím môi gật đầu.
Cậu không còn là cậu bé yếu đuối, không còn là người chỉ biết trốn tránh nữa.
Dunk đã sẵn sàng đối diện với những thử thách mà cuộc sống sẽ mang lại, với sự giúp đỡ của Joong, và sự động viên của Pond.
Đêm đó, giữa những đợt súng nổ và ánh lửa bùng lên trong không gian, Dunk nhận ra một điều quan trọng: Bất kể bóng tối có bao trùm, chỉ cần có ánh sáng trong tim, cậu sẽ không bao giờ gục ngã.