Ngôn Tình Giới Fan Có Độc

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
gioi-fan-co-doc.jpg

Giới Fan Có Độc
Tác giả: Thánh Đản Âu Ni
Thể loại: Ngôn Tình, Bách Hợp
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

VĂN ÁN

Tô Điềm: Có thể kiên trì ngồi xổm ở sân bay, có thể Photoshop cũng có thể cắt nối biên tập video. Ngày thường hiền lành dễ thương, gặp chuyện cũng không hoảng hốt.

Làm trạm tỷ 5 năm, được fans hết lời khen ngợi. Chỉ cần không chạm vào giới hạn của cô thì đều có thể nói chuyện vui vẻ.

Nhưng ai ngờ idol lại cặn bã nên đành nản lòng thoát fan để chữa lành tổn thương. Nào biết sau khi lọt hố, lại làm fan những 5 năm.

Ninh Trạch Ngôn: Tô Điềm, lại đây.

Nói ngắn gọn, đây là một câu chuyện ngọt ngào về vị tổng tài bắt cóc “Chị đại fangirl” của nghệ sĩ nhà mình.【 nhắc nhở 】

Truyện đề cập rất nhiều về fandom, nếu gây khó chịu xin hãy quay đầu là bờ.

Chủ trương của chúng ta là ăn cơm văn minh, cơm lý trí, cự tuyệt ăn cơm bạo lực, cơm thô tục.

BALL BALL các bạn đừng có xâu xé nhá, tiên nữ tui thật sự rất sợ đó.

Lời cuối cùng, có thể mắng nội dung truyện, nhưng không được mắng tui!!!!Khẩu hiệu của chúng ta là —

Dạy bạn theo đuổi idol, bao trọn gói;

Nếu học không hiểu, sẽ dạy lại miễn phí!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Toàn Giới Giải Trí Dựa Vào Nạp Phí Để Cọ Ta Ăn Dưa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tôi Đến Tiên Giới Dựng Tiên Sơn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ta Ở Tu Giới Khai Quán Ăn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hệ Thống Nam Thần Giới Giải Trí
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Khi Thế Giới Trở Thành Trò Chơi Búp Bê
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giới Fan Có Độc
    Chương 1



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 2



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 3



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 4



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 5



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 6



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 7



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 8



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 9



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 10



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 11


    Đi cùng anh từ lúc vô danh, cho đến những vùng đất đầy sao

    “Cậu còn nhớ không, lúc đó vì cậu mà tớ bị bạn tớ mắng cho một trận đấy.”

    “Sao mà quên được chứ? Chị gái kia đáng sợ thật đấy, nhìn đẹp thế mà miệng lưỡi suýt nữa dọa tớ sợ chết khiếp.” Tử Dữu vẫn còn sợ hãi khi nhắc lại chuyện này.

    Lúc ấy bởi vì Lục Anh quay lại không thấy Tô Điềm đâu, gọi điện thì không nghe máy làm cô ấy sốt ruột một trận, sợ Tô Điềm bị người ta bắt cóc ngay trên đường phố Seoul, đợi khi tìm thấy Tô Điềm thì dạy dỗ một trận, sau khi hỏi rõ ngọn nguồn thì bao che cho người mình rồi giận chó đánh mèo với Tử Dữu.

    Lục Anh luôn có một khí chất mạnh mẽ, hơn nữa cách nói chuyện cũng rất mạnh mẽ, Tử Dữu nhất thời không quen với phong cách của Lục Anh, lần chạm mặt ngắn ngủi 5 năm trước đến giờ vẫn để lại bóng ma trong lòng cô ấy.

    “Ha ha ha, lần sau nếu có cơ hội tớ sẽ bảo cô ấy xin lỗi cậu.”

    Tử Dữu liên tục xua tay, “Đừng đừng đừng, tha cho em đi chị, em còn muốn sống thêm hai năm nữa.”

    Tô Điềm có chút hoảng hốt khi nghe thấy cái xưng hô “Chị” này, đa số mọi người trong giới fan đều gọi nhau bằng nick name, không phân biệt tuổi tác hay bối phận, có đôi khi nhìn thấy một số fan trung học hay cao trung xin vào tổ công tác, Tô Điềm cũng sẽ lơ đãng ngẩn người, chỉ mới đó thôi, cô đã lớn như vậy rồi ư.

    “Đúng rồi, lần trước cậu nói với tớ là cậu muốn yêu đương, thế đã có đối tượng chưa?” Tử Dữu chống tay lên má hóng hớt, làm rỗi loại suy nghĩ của Tô Điềm.

    Tô Điềm đang định phủ nhận, nhưng trong đầu đột nhiên nảy ra một ý, thế là cô mỉm cười gật đầu, click mở màn hình di động, đẩy tới trước mặt Tử Dữu.

    “Ôi trời ơi, sao mà đẹp trai thế, khuôn mặt này hoàn toàn có thể kiếm cơm trong giới giải trí đó, nhưng mà nhìn có hơi non nớt, thành thật mà nói, nhìn rất giống chó con.”

    Tô Điềm cười không nói, thầm đếm 1, 2, 3——

    “A, sao tớ cứ cảm thấy đã gặp ở đâu rồi ấy, không phải là nghệ sĩ đấy chứ?”

    Quả nhiên, cảm giác nhạy bén của Tử Dữu đối với các sự kiện của giới giải trí vẫn còn tại.

    “Nhìn cái này xem cậu có hiểu rõ hơn không.” Tô Điềm thuận tay gạt qua bức ảnh tiếp theo.

    Vào 8 giờ tối, weibo chính thứ của《pick98》đã phát thông báo, tuần trước có một thực tập sinh của một công ty đã rút khỏi chương trình, để cho đủ 98 thực tập sinh, chương trình đã khẩn cấp liên hệ với các công ty lớn để tiến hành tuyển chọn lần thứ hai, cuối cùng chọn ra thực tập sinh Lục Tử Lâm của công ty giải trí Ngân Thần, trở thành thực tập sinh cuối cùng của 《pick98》.

    “Lục Tử Lâm? Tô Điềm, cậu yêu đương với nghệ sĩ dự bị thật à? Cậu ở trong giới fan lâu vậy rồi, chuyện này nguy hiểm thế nào chẳng lẽ cậu không biết ư?”

    Vừa rồi đi trên đường Tử Dữu có lướt Weibo, ban đầu cô ấy theo dõi chương trình này là vì Phó Diệc, lúc Weibo của chương trình này nhảy ra Tử Dữu còn chưa phản ứng lại, nhìn qua hai lần rồi ấn bỏ theo dõi.

    Cô ấy không muốn dính dáng gì tới Phó Diệc nữa, nhưng ai mà ngờ Tô Điềm lại đi yêu đương với thực tập sinh của chương trình này?

    “Chắc cậu không cần tớ nhắc đâu nhỉ, cậu cũng biết người đại diện cho nhà sản xuất quốc dân của show này là Phó Diệc, đúng không?” Giọng nói luôn hoạt bát của Tử Dữu trầm xuống, cô ấy không thể hiểu được, làm sao mà người luôn xử lý mọi việc một cách bình tĩnh và dứt khoát như Tô Điềm lại phạm phải sai lầm như vậy?

    Vừa rồi cô ấy thuận miệng hỏi xem có đối tượng chưa chỉ là nói đùa để dời lực chú ý của cô thôi, nhưng khi Tô Điềm thật sự thừa nhận có người này thì không hiểu sao Tử Dữu lại cảm thấy chua xót.

    Mới đóng trạm được năm ngày thôi mà.

    Mới vừa rồi Tô Điềm còn nói với mình bị tổn thương, thế mà quay đầu đã…… Không phải là không thể, nhưng Tô Điềm không phải là người như vậy……

    Tô Điềm thấy bầu không khí không ổn, vội vàng dừng lại, “Tớ đùa với cậu thôi, cậu không biết 5 năm qua tớ bận như thế nào à? Chỉnh sửa ảnh rồi liên hệ với xưởng để làm đồ tiếp ứng, hầu như các concert với lịch trình khác tớ đều không vắng mặt, mới đóng trạm có năm ngày tớ đi đâu để kiếm bạn trai nhanh thế được chứ?”

    “Trừ khi Lục Tử Lâm và tớ là thanh mai trúc mã.” Tô Điềm sợ Tử Dữu lại kéo dài vấn đề này vì thuận miệng nhắc tới “Thanh mai trúc mã”, nên phải cô phải dời đi, “Công việc của tớ gần đây có liên quan tới anh ta.”

    “Hử, việc gì thế? Cậu làm ở đài truyền hình à?” Tử Dữu là người Hàn Quốc, hiện đang theo học ngành Thương mại quốc tế tại một trường đứng đầu trong nước, cho nên tạm thời cô ấy không cần lo lắng về vấn đề việc làm, việc đóng trạm cũng không ảnh hưởng mấy tới cô ấy.

    Tô Điềm lắc đầu, suy nghĩ xem nên kể lại đầu đuôi câu chuyện thế nào cho hợp lý, cho dù Tử Dữu chơi với cô 5 năm, nhưng vì đây là chuyện quan trọng nên cô không thể kể từng chi tiết ra được, “Tớ nhận được một dự án hợp tác, là phải làm cho Lục Tử Lâm nổi tiếng, nếu cậu đồng ý thì chúng ta sẽ thành lập một trạm mới và tớ sẽ trả lương cho cậu, còn nếu cậu không muốn, ừm ——.” Tô Điềm thay đổi giọng, “Ừm, vậy tí nữa cậu trả tiền cà phê nhé.”

    “Sao tớ phải trả tiền cà phê chứ, Tô Điềm cậu lớn hơn tớ đấy, thế mà 5 năm qua đến một cốc cà phê cậu cũng chưa mời tớ uống đâu? Thật vô nhân đạo, thật bi thảm.” Vẻ mặt Tử Dữu không tốt tí nào.

    “Tử Dữu, cậu không thấy cắn rứt lương tâm khi nói lời này sao? Đứa bé lanh lợi cậu đây mỗi lần Trạm tụ họp đều la hét đòi ăn Hadilao, có lần nào mà tớ không trả tiền không? Cậu thử nghĩ lại xem, có lễ tết nào mà cậu không nhận được quà của tớ không? Ngay cả ngày quốc tế thiếu nhi cũng có!”

    Tử Dữu bóp ống hút, uống thêm một ngụm cà phê, “Lương tâm là cái gì? Tiên nữ bọn tớ không có lương tâm.”

    Tô Điềm biết Tử Dữu cố ý làm nũng, bèn dịu dàng dỗ dành, “Được rồi, sao có thể để cậu trả tiền chứ, còn không phải tớ sợ cậu có gánh nặng khi từ chối tớ ư, cho nên mới cho cậu một cơ hội, kết quả cậu còn không cảm kích nữa chứ.”

    “Sao tớ phải có gánh nặng? Ai nói tớ sẽ từ chối? Không phải cậu vừa nói mở một trạm cho Lục Tử Lâm khai à? Mở đi! 5 năm trước tớ đã cùng cậu mở một trạm cho Phó Diệc rồi, đến bây giờ tớ vẫn chưa cảm thấy hối hận đâu, hiện tại tớ vẫn tin tưởng có thể cùng cậu mở trạm cho Lục Tử Lâm.” Tử Dữu đầu cũng chưa ngẩng lên, tiếp tục loay hoay với mấy viên đá ở đáy cốc, cuối cùng mở nắp ra, trực tiếp đổ đá vào miệng nhai cồm cộp.

    Tử Dữu chưa bao giờ nói với Tô Điềm, mặc dù hai người cách nhau vài tuổi, nhưng 5 năm này cô vừa là thầy, vừa là bạn, là cả thanh xuân của cô ấy. Cho nên, dù bây giờ Tô Điềm muốn cô ấy làm gì, cô ấy nhất định sẽ làm.

    Ôi, cô ấy nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lời này buồn nôn quá, vừa đến miệng đã đổi lại tức thì, “Tớ sẽ không hỏi thêm gì cả, cậu có thể nói khi nào cậu muốn, dù sao cậu cũng hiểu rõ tớ rồi, sau khi mở trạm cậu cứ trực tiếp lập kế hoạch đi rồi tớ sẽ làm theo.”

    “Nhưng mà nói trước, đến chị em ruột thịt cũng phải tính toán rõ ràng, chúng ta là mối quan hệ plastic, cậu nhận được bao nhiêu tiền thì trích tớ 20% là được.” Theo truyền thống, fan mở trạm đều là tự nguyện, nhưng vừa rồi nghe Tô Điềm nói thì những gì họ làm có lẽ là vì lợi nhuận. Tử Dữu là người nhàn rỗi lại không thiếu tiền, thuận miệng nói 20% với hy vọng Tô Điềm sẽ không có gánh nặng trong lòng.

    Suy cho cùng, bất cứ thứ gì đo được bằng tiền đều tốt hơn cảm tính.

    Chỉ là Tô Điềm cũng bướng bỉnh, kiên trì muốn chia đôi, Tử Dữu đẩy qua đẩy lại vẫn không lay chuyển được Tô Điềm nên đành đồng ý, cho nên sau này khi cô ấy nhận được thông báo chuyển khoản của Tô Điềm thì hối hận không thôi, nếu sớm biết nhiều tiền như vậy thì có đánh chết cô ấy cũng không đồng ý.

    “Đúng rồi, còn một việc nữa, nếu sau này Lục Tử Lâm phải đến địa điểm thu âm, để tớ đi thôi, tớ ——” Tử Dữu ấp úng, muốn nói lại thôi.

    Bộ dáng của Tử Dữu rơi vào đáy mắt Tô Điềm, Tô Điềm ngầm hiểu, “Không sao đâu, đừng lo lắng, tớ muốn từ từ học cách đối mặt, trên đường thấy nhiều poster quảng cáo của Phó Diệc như vậy, tớ cũng không thể nào mỗi lần nhìn thấy đều đi đường vòng được.”

    Cô thật sự đã tốt hơn rất nhiều, hơn nữa có rất nhiều việc phải làm tiếp theo, sợ là cô không có thời gian để quan tâm tới những cảm xúc đó ấy chứ.

    Tử Dữu biết có một số việc chỉ có thể dựa vào mình nên cũng không nói nhiều nữa, cô tám với Tô Điềm về mấy tin tức trong giới giải trí, lại nói một chút về cái nhìn của Lục Tử Lâm đối với chương trình này, sau đó là hướng đi chung của bọ trong tương lai rồi kết thúc cuộc gặp mặt này.

    Tô Điềm đứng dậy thanh toán, Tử Dữu đi theo cô, trên mặt còn tràn ngập “Tớ vẫn còn là sinh viên, tớ nghèo lắm, đừng trông cậy vào tớ.”

    Đường phố mùa đông lạnh thấu xương, người đi đường vội vàng khoanh tay trước ngực cho ấm.

    Tô Điềm và Tử Dữu chậm rãi đi tới đường cái để bắt xe, bước chân dừng lại, cô nghiêng người tháo khăn quàng cổ xuống rồi đưa cho Tử Dữu, “Cậu nhìn cậu kìa, hiếm khi mặc được cái áo khoác lông mà còn để hở cổ, tớ biết cậu thích đẹp, cũng không bắt cậu kéo khóa lên, nhưng cậu không được gỡ khăn xuống đâu, khăn quàng cổ này của tớ rất hợp với quần áo của cậu đấy.”

    Lúc ở cạnh Tử Dữu cô không thể không quan tâm, có lẽ cô ấy đã nghe những thứ vụn vặt này tới phiền rồi.

    Tử Dữu cúi đầu nhìn chằm chằm túi nilon bị dẫm ở dưới chân mình, di tới di lui khiến túi nilon kêu sột soạt, “Tớ vẫn luôn quên không hỏi cậu, năm đó Phó Diệc đưa tờ giấy cho cậu, rốt cuộc trên đó viết gì mà khiến cậu kiên trì nhiều năm như vậy thế?” Chiếc khăn này là chiếc khăn mà Tô Điềm đeo khi cô nhìn thấy Phó Diệc lần đầu tiên, 5 năm trôi qua vẫn mới như cũ.

    Tô Điềm sửng sốt, không hiểu sao đột nhiên Tử Dữu lại tò mò vấn đề này.

    Năm đó sau khi buổi diễn kết thúc, Tô Điềm định cùng Tử Dữu đi tìm nhà vệ sinh, không ngờ lại bị chàng trai mặc áo hoodie số 0 ngăn lại, vội vàng đưa cho cô một tờ giấy.

    Tô Điềm nắm chặt trong tay suốt quãng đường, giữa mùa đông giá rét nhưng tờ giấy lại suýt nữa bị ướt vì mồ hôi tay của cô, sau khi xử lý xong mọi việc, Tô Điềm mới đi đến một nơi không người rồi mở tờ giấy kia ra.

    Hiện tại xem ra, mấy chữ kia không đáng nữa rồi.

    —— “Xin hãy trở thành fan của tôi, xin hãy luôn sát cánh bên tôi. Tôi nhất định sẽ cố gắng!”

    Mấy chữ này giống con giun đang nằm trên giấy, có thể thấy được viết rất vội.

    Nhưng chính mấy chữ này đã khiến Tô Điềm cảm động ngay lập tức, khiến cô quyết định đi cùng anh từ lúc vô danh, cho đến những vùng đất đầy sao.

    Cô nghĩ,

    Có lẽ,

    Cô đã nhìn thấy chính mình rồi.
     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 12


    Làm một người ấm áp dịu dàng, nếu không được thì cứ giả vờ

    Chiều cao: 183cm

    Cân nặng: 67KG

    Động vật yêu thích: Mèo

    Truyện yêu thích: 《 Hoàng Tử Bé 》

    Nhạc cụ yêu thích: Dương cầm

    Môn thể thao yêu thích: Bóng rổ

    Thần tượng kính trọng nhất: A Luân · Iverson

    Nghệ sĩ nữ yêu thích nhất: Hình Sanh

    Nghệ sĩ nam yêu thích nhất: Lục Đình

    Tô Điềm nghiêm túc lật xem hồ sơ trên tay, đánh dấu những chỗ quan trọng bằng bút dạ quang, ghi thêm chú thích bên cạnh những điểm có thể push.

    Từ những thông tin cơ bản như lý lịch cá nhân, cho đến chuyện Lục Tử Lâm yêu sớm với nữ sinh cùng lớp khi mới 16 tuổi, nếu không phải có tin tức Lục Tử Lâm nhường ghế cho người già trên tàu điện ngầm vào ngày này tháng này năm này, thì Tô Điềm còn nghi ngờ có phải Ninh Trạch Ngôn gắn camera trên người Lục Tử Lâm hay không đấy.

    Nhưng mà, mặc kệ Ninh Trạch Ngôn dùng thủ đoạn gì để có được thông tin này, thì đối với Tô Điềm là có lợi chứ cũng chẳng có hại.

    Nếu như hoàn toàn hiểu rõ Lục Tử Lâm, thì có thể lập ra phương án marketing phù hợp với anh ta hơn, còn không thì phải xây dựng cho anh ta một cái kịch bản để anh ta diễn, nếu anh ta diễn không đạt, ngược lại sẽ biến khéo thành vụng.

    “Chương trình bên kia muốn đưa cho Lục Tử Lâm loại kịch bản nào?”

    “Giai đoạn đầu thực lực kém, nhưng giai đoạn sau sẽ bùng nổ nhờ nỗ lực.”

    Tô Điềm trầm mặc một hồi, kịch bản này nói tốt thì cũng không phải tốt lắm, nói kém thì cũng không kém, nếu giai đoạn sau thật sự bùng nổ thì hiệu quả sẽ cực kỳ tốt, nhưng nếu giai đoạn đầu mà thường xuyên bị mắng chỉ sợ Lục Tử Lâm không chịu được.

    “Anh ta nhảy kém đến mức nào?”

    “Trước kia ngày nào cũng xếp hạng chót trong lớp vũ đạo.”

    Đại khái trong đầu đã có ý tưởng, Tô Điềm đã nghĩ ra phương án dành cho Lục Tử Lâm rồi.

    “Thành tích của hai người còn lại trong công ty có phải cũng định sẵn rồi không? Vậy vòng đánh giá xếp lớp Lục Tử Lâm sẽ hát và nhảy một mình, vì anh ta là người cuối cùng được thêm vào nên sẽ để anh ta diễn cuối cùng, sau đó huấn luyện viên vũ đạo sẽ phê bình anh ta thậm tệ, đến nỗi khiến anh ta hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống, một huấn luyện viên khác giảng hòa nói rằng anh ta là thực tập sinh mảng diễn viên, yêu cầu anh ta thể hiện một chút kỹ năng diễn xuất của mình, dùng chút kỹ xảo để đảo ngược tình thế. Nếu làm theo quy trình này thì nhiệt độ sẽ tăng lên, Lục Tử Lâm rất cần đợt nhiệt đầu tiên này.”

    Ninh Trạch Ngôn ở đầu kia điện thoại nghe vậy thì cười khẽ: “Tô Điềm, cô sai tôi đến thuận miệng luôn rồi.”

    Tô Điềm chỉ có thể xấu hổ cười, tâng bốc Ninh Trạch Ngôn lên tận trời: “Còn không phải là vì Ninh tổng bình dị gần gũi ư, làm tôi nói chuyện cũng thả lỏng một chút.”

    Ninh Trạch Ngôn biết tỏng Tô Điềm đang nghĩ gì, tuy nhìn thấu nhưng cũng không chọc phá: “Chỉ có vậy thôi? Còn gì nữa không? Sẽ có người phụ trách khơi thông với đội ngũ chương trình. Buổi huấn luyện được tổ chức vào ngày kia, đợi tí nữa tôi sẽ bảo Lục Tử Lâm tìm cô rồi nói chi tiết sau, có cần chào hỏi đội ngũ chương trình để giữ lại điện thoại không?”

    “Không được, camera ghi hình 24/24, chẳng may quay được điện thoại thì phải làm sao? Tốt nhất là đừng để người ta bắt được nhược điểm, cứ cư xử như các thực tập sinh khác là được.”

    Ninh Trạch Ngôn không đáp lại xem như là ngầm chấp thuận ý kiến của Tô Điềm. Anh tin tưởng Tô Điềm và sẵn lòng cho Tô Điềm đủ tự do để làm chuyện này.

    “Tô Điềm, giao cho cô đấy.” Lời Ninh Trạch Ngôn nói trước khi cúp điện thoại khiến Tô Điềm có chút hoảng hốt, như thể đây là một loại ủy thác tín nhiệm chứ không phải là hoạt động kinh doanh nữa.

    Cô, sẽ làm được……

    Lúc Lục Tử Lâm đến, Tô Điềm đang gọi video với Tử Dữu thảo luận về tên trạm, mở cửa thấy là Lục Tử Lâm cũng không kiêng dè, còn mở ra camera để Tử Dữu nhìn thấy gương mặt trẻ trung, đẹp trai đầy sức sống của Lục Tử Lâm nữa.

    “Cậu cảm thấy thế nào? Đừng có nói mấy cái như ” mối tình đầu ” yêu thầm ” tình yêu cuồng nhiệt ” duy nhất ” nữa nhớ, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ có mấy cái từ này, chúng ta hãy nghĩ cái gì dó mới hơn đi.” Tô Điềm vừa hỏi ý kiến Tử Dữu, vừa chỉ chỉ sô pha ý bảo Lục Tử Lâm cứ ngồi tự nhiên.

    “Các cô bàn bạc có thể hỏi ý kiến tôi một chút không?” Lúc đầu Lục Tử Lâm còn thành thật ngồi ở kia chờ Tô Điềm nói chuyện, nhưng anh ta càng nghe càng cảm thấy không đúng, nếu anh ta không ở đây thì thôi đi, còn anh ta đã ở đây rồi thì không phải nên tìm một cái tên mà anh ta cũng tán thành à?

    Thế nhưng, ở trong mắt Tô Điềm không có cái gì gọi là chuyện đương nhiên cả.

    “Trạm Echo Deep Lục Tử Lâm? Khá tốt, lấy cái này đi.” Tô Điềm vừa nói chuyện với Tử Dữu, vừa viết vào trong laptop.

    Lục Tử Lâm bị lơ thì bẽ mặt, nhưng vừa nghe thấy cái tên xuôi tai thì không để ý nữa, mở miệng hỏi, “Tên này có ý nghĩa gì thế?”

    Tô Điềm không quay đầu nhìn Lục Tử Lâm, chỉ lo bận việc của mình, chờ khi định thần lại mới nhớ ra vừa rồi Lục Tử Lâm có nói chuyện với cô thì đã là vài phút sau rồi.

    “Vừa rồi cậu nói chuyện với tôi đấy à? Xin lỗi, vừa rồi tôi nhập tâm quá.” Tô Điềm đỡ trán ngồi ở trên sô pha, tiện thể cho laptop vào chế độ ngủ.

    Lục Tử Lâm bị phớt lờ hai lần vẫn còn đang giận dỗi, không ngờ Tô Điềm lại đột nhiên ngồi xuống, cô bất chợt tới gần làm anh ta hơi khó xử, cả người mất tự nhiên dịch sang bên cạnh một chút.

    Tô Điềm là người rất chút ý tiểu tiết, cô thấy động tác của Lục Tử Lâm thì cũng bất động thanh sắc lùi lại một chút: “Vừa rồi cậu hỏi tên Trạm có ý nghĩa gì đúng không? Echo là tiếng vang, deep là tình yêu sâu đậm, cộng với việc ở bên nhau chính là ‘ nhớ mãi không quên, tất có tiếng vang ‘, thế nào, có chiều sâu không?”

    Lục Tử Lâm không khỏi cảm động trước lời giải thích của Tô Điềm, nhưng nghĩ tới cái tên này không phải thật sự dành cho mình thì có chút không thoải mái, nhưng cũng không nói cụ thể được là khó chịu ở đâu, đành phải ho khan một tiếng “Khá tốt.” Rồi sau đó tự nhiên dời đề tài.

    “Ninh tổng nói cô có việc tìm tôi, có phải là về chương trình không? Có chuyện gì thì nói nhanh lên.” Sắc mặt của Lục Tử Lâm vừa mới hòa hoãn được chút lại trở nên mất kiên nhẫn.

    Tô Điềm xem xong tư liệu Ninh Trạch Ngôn cung cấp, biết Lục Tử Lâm có tính cách hướng ngoại hoạt bát, rất thân thiện, chỉ vì có thành kiến với cô nên mới tỏ ra khó chịu với cô thôi, nhưng cũng không vội đi giảng đạo lý cho anh ta, trước tiên cứ nói chuyện chính xong đã.

    “Cậu đổi lại nghệ sĩ nữ yêu thích nhất đi, đổi thành một tấm gương diễn xuất không có vết đen ấy, chọn một nghệ sĩ Âu Mỹ từng dành giải Oscar đi.”

    “Tại sao?” Quả nhiên, lại xù lông lên rồi.

    “Không thích hợp.”

    “Nếu chỉ vì vậy thì tôi không đồng ý.”

    Tô Điềm cảm thấy có khả năng công việc đầu tiên trong đời cô sẽ cứ như vậy mà thất bại đấy, đứa nhỏ Lục Tử Lâm này thật sự quá không nghe lời.

    Trẻ nhỏ không hiểu chuyện, bạn hiểu chuyện, phải chậm rãi giảng đạo lý, không nên tức giận không nên tức giận.

    Tô Điềm thật vất vả mới kìm nén được tình khí của mình xuống, cười dịu dàng nhất có thể: “Trong trường hợp sau này cậu trở nên nổi tiếng, Hình sanh lại là một hoa đán [1], nhỡ vì chuyện này mà bị buộc chặt với nhau xào CP thì phải làm sao? Hơn nữa hiện giờ cậu còn chưa có tí tên tuổi nào, nếu fan cô ấy nói cậu cọ nhiệt thì phải làm sao? Hai người cũng không phải nghệ sĩ cùng công ty, tại sao phải để người ta cọ nhiệt trong khi mình không chiếm được tí lợi nào?”

    <i>[1] Hoa đán: Nữ diễn viên nổi tiếng</i>

    Lục Tử Lâm cúi đầu không nói lời nào, thật ra anh ta cũng không nghĩ sâu xa như vậy, lúc công ty hỏi thích nam nữ nghệ sĩ nào nhất thì anh ta nghĩ sao điền vậy, bây giờ nghe Tô Điềm nói mới cảm thấy quả thật là mình thiếu suy xét.

    “Nếu không nói gì thì coi như cậu đồng ý rồi nhé? Ừm, đổi thành Natalie Portman nhé?.”

    “Tùy cô.”

    Tô Điềm thấy phản ứng của Lục Tử Lâm, biết nhất thời không thể thay đổi được thái độ của anh ta, đành thở dài nói tiếp, “Còn một chuyện nữa, cậu thích giống mèo nào?”

    Lục Tử Lâm sửng sốt, đầu vừa mới rũ xuống lại ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt tươi cười của Tô Điềm, mới chắc chắn vấn đề Tô Điềm vừa hỏi.

    “Mèo Anh lông ngắn.” [2]

    “Được, tôi hiểu rồi, trong chương trình lúc nói chuyện với những người khác hoặc lúc phỏng vấn, cậu nhớ để lộ ra là mình đang nuôi một con mèo Anh lông ngắn nhé, tên mèo thì cậu tự nghĩ đi. Dù sao thì cậu cũng thật sự thích mèo, giả vờ mình có một con mèo, chắc sẽ không khó đâu nhỉ?”

    Lục Tử Lâm nghe Tô Điềm nói như lọt vào sương mù: “Nhưng tôi lấy mèo ở đâu ra?”

    “Tôi sẽ tìm một con mèo rồi giúp cậu nuôi, đợi khi chương trình này kết thúc thì cậu đón nó về.”

    Không đợi Lục Tử Lâm phản ứng lại, Tô Điềm đã nhanh chóng triển khai vấn đề tiếp theo.

    “Chắc Ninh tổng đã nói với cậu về vòng đánh giá xếp lớp rồi. Tôi sẽ không nói lại nữa, nếu cậu có ý kiến gì thì có thể nói với tôi.”

    Lục Tử Lâm còn đang chìm trong vui sướng vì sắp có một con mèo, từ lâu anh ta đã muốn có một con mèo rồi, nhưng lúc đi học anh ta ở ký túc xá, đến khi tốt nghiệp thì có chỗ ở để nuôi mèo rồi, nhưng vì vừa ký hợp đồng với công ty, xong lại bị một đống chuyện linh tinh làm trì hoãn, hiện tại đột nhiên biết được mình sẽ có một con mèo nên vui vẻ, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Cô nói giữ lời chứ.”

    “Hả?”

    “Chuyện con mèo ấy.”

    Tô Điềm đỡ trán, lắc lắc đầu, lặp lại lời vừa nói một lần nữa: “Cậu trả lời tôi trước đã, cậu đã biết về vòng đánh giá xếp lớp rồi chứ?”

    “Biết rồi.” Bởi vì con mèo, giọng điệu của Lục Tử Lâm đã dịu đi vài phần.

    “Vậy được rồi, lúc bắt đầu sẽ rất vất vả, cậu nhất định phải kiên trì. Khả năng nhảy của cậu tôi cũng đã nghe rồi, loại hình đào tạo khép kín này, áp lực đến từ mọi hướng, gặp khó khăn không được từ bỏ, làm một người ấm áp dịu dàng, cho dù là giả vờ cũng phải làm một người dịu dàng kiên cường nhất thế giới, thể hiện trạng thái tốt nhất của cậu trước máy quay.”

    Tô Điềm nói rất nhiều, nhưng Lục Tử Lâm vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng nên không nghe cẩn thận, chỉ gật đầu cho có lệ.

    Cô cảm giác được Lục Tử Lâm không chú tâm, thế cho nên khi Tô Điềm tiễn anh ta đi, máu từ huyệt Thái Dương ào ạt lưu động, dẫn tới nhịp tim hỗn loạn.

    Không hiểu sao cô cảm thấy bất an.

    Dự cảm xấu luôn chính xác đến không ngờ, quả nhiên, ở buổi đánh giá Lục Tử Lâm bị phân tới lớp D, sau đó mới tập luyện được bốn ngày đã xảy ra chuyện……
     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 13



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 14



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 15



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 16



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 17



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 18



     
    Giới Fan Có Độc
    Chương 19



     
    Back
    Top Dưới