Ngôn Tình Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 40: Chương 40


Tài xế cười hô hố: “Con hàng tốt như thế, không nỡ bán ra ngoài.”Người đàn ông chơi game nói: “Chơi chút thì được, bên bán nói “con cá” này nhất định phải bán đi, tuyệt đối không được để lại trong nước.”“Chậc chậc, chắc phải hận thù ghê lắm.”“Không hận đến thế thì sao tao với mày có món hời này được?”“Hehehe.” Tên tài xế lại cười rộ lên, giọng điệu tràn đầy hưng phấn.Tạ Vãn Nguyệt biết bọn họ đang nói đến mình, chỉ là cô không ngờ lúc mình hôn mê đã bị kẻ khác bán đi.Trong lúc hai tên kia thì thầm to nhỏ thì chiếc xe cũng dừng lại, Tạ Vãn Nguyệt nghe thấy bên ngoài có tiếng chó sủa.

Sau đó tiếng kim loại va vào nhau vang lên, chiếc xe lại khởi động, di chuyển chậm chạp khoảng 10 mét rồi dừng lại, tắt máy, cô vội vàng nhắm mắt lại.Hai người kia xuống xe, tên cầm điện thoại mở cửa sau vác Tạ Vãn Nguyệt lên vai.Tạ Vãn Nguyệt trộm mở mắt ra nhìn, xung quanh đều tối đen như mực, chỉ có vài ánh đèn sáng lờ mờ, bọn họ đi đến một cái sân lớn, tên cầm điện thoại đi thêm mấy chục bước, bọn họ đi vào trong một căn phòng, bên trong phòng đã có người chờ sẵn: “Tốc độ của bọn bây hơi chậm đấy.”“Mẹ nó, ông đây khổ sở cả một đường mà mày còn sỉ nhục tao à?”“Đưa vào trong trước đi, trói tay chân lại, trói chặt quá sẽ què đấy, bán không được giá tốt đâu.”“Được thôi, đi đường không ngừng lại lần nào, chưa được ăn uống gì.”“Ở trên bếp đấy, tự đi lấy đi.”Người cầm điện thoại chơi game vác Tạ Vãn Nguyệt đến một căn phòng nhỏ, ném cô lên giường rồi cởi dây trói cho cô, miệng lẩm bẩm: “Dùng bao nhiêu thuốc mê vậy? Đã đi cả một ngày mà người chưa tỉnh, vẫn còn hôn mê.”Tên tài xế nói: “Nghe nói là loại mới nhất, hiệu quả cực tốt.

Đi thôi, đi ăn gì đó trước, tao đói đến mức ngực dán vào lưng rồi, ăn xong rồi chơi sau.”Tên cầm điện thoại tiện tay sờ lên mặt Tạ Vãn Nguyệt mấy cái: “Thật sự rất k*ch th*ch nha, người đẹp, chờ anh, chút nữa anh sẽ quay lại với em.”Đợi hai người kia đi ra ngoài, Tạ Vãn Nguyệt mới ngồi dậy nhìn xung quanh một vòng.

Căn phòng này không có cửa sổ, trên tường chỉ có một cái song sắt, một bên là cửa sắt, đồ đạc trong phòng cũng rất đơn giản, có một cái bàn, một cái ghế và một cái giường đơn.

Cô đi đến bên cạnh bàn, mở ngăn kéo ra, bên trong sạch sẽ không có thứ gì cả.Cửa sắt bị khoá ngoài, không phá được, lúc vừa mới đi vào cô đã thấy một dãy phòng, tất cả đều giống với căn phòng cô đang ở.

Theo những gì cô nghe được, có lẽ không hề ít người bị bán vào đây giống cô, đứng như vậy một lúc lâu cũng không thấy bên ngoài có động tĩnh gì.Trong lúc cô đang lo lắng, đột nhiên nghe thấy tiếng người đi đến bên này, sau đó là âm thanh cửa sắt bị mở ra, tiếp đến là tiếng kêu thảm thiết của một cô gái, tràn đầy sự hoảng sở tuyệt vọng, kèm theo đó là tiếng khóc bị đè nén, thấu tận đáy lòng.Tạ Vãn Nguyệt lùi về đằng sau ngồi phịch xuống giường, bụng ngày càng đau, trong lòng cũng càng thêm hoảng sợ.Cô muốn khóc nhưng lại không dám khóc thành tiếng, đưa tay lên lau mắt, trên tay cô toàn là nước mắt..
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 41: Chương 41


Âm thanh bên cạnh càng ngày càng chói tai, nghe đến rợn người, Tạ Vãn Nguyệt bịt tai co rúm vào trong góc, nội tâm bình tĩnh từng chút một bị phá vỡ.Tính toán thời gian cẩn thận, từ lúc cô hôn mê đến giờ đã gần 18 tiếng đồng hồ, không được ăn uống gì, cả người bị trói chặt, cô hít mấy hơi cố gắng trấn tĩnh lại, nhất định phải dốc hết sức bình sinh đối phó với tình cảnh trước mắt.Sau khi hai tên kia ăn uống no nê, chúng mang cho Tạ Vãn Nguyệt một bát cháo, một cái bánh bao và nửa đĩa dưa chua nhỏ, khi chúng bước vào, thấy Tạ Vãn Nguyệt đã tỉnh lại thì không khỏi vui mừng hớn hở.“Này, tiểu mỹ nhân, lại đây ăn chút gì đi, đừng để chết đói.” Là giọng của gã tài xế.Tạ Vãn Nguyệt ngồi bất động, cả người ngẩn ngơ.Tên chơi game đặt chiếc đĩa trong tay xuống bên cạnh giường, nói: "Ăn đi, cơm hôm nay hơi đạm bạc, ngày mai sẽ cho cô ăn ngon hơn."Tạ Vãn Nguyệt do dự vài giây rồi mới ăn ngấu nghiến.

Quét sạch đồ ăn trong đĩa, hai tên kia ánh mắt sáng ngời, người sinh ra đã đẹp thì làm gì cũng đẹp, ngay cả dáng ăn như thế này mà cũng thật thuận mắt.Thấy cô ăn xong, gã tài xế giật lấy đĩa thức ăn, đặt lên bàn rồi tiện thể ôm cô vào lòng: “Ngại quá, A Thuẫn, hôm nay anh mày không nhường đâu.”Gã đàn ông chơi game chậm lại nửa nhịp, ảo não châm chọc: "Thằng chó này, kỹ năng của mày quá kém, một chút hứng thú cũng không có, lúc nào cũng khiến on gái người ta như cái xác không hồn.

Chuyện này thì nước với sữa phải hòa vào nhau mới thú vị được.

Lần này mày để tao làm trước.

Bảo đảm sẽ để mày được trải nghiệm tiên cảnh ở nhân gian.

"Tên lái xe ôm Tạ Vãn Nguyệt trong vòng tay không chịu buông ra, hôn đi hôn lại mái tóc cô, tóc thơm quá, sao lại thơm thế này nhỉ?Gã chơi game khoanh tay đứng nhìn, dù ngứa mắt nhưng cũng không bước tới đoạt lấy, chỉ vì một ‘con cá’ mà trở mặt với anh em thì thật không đáng.Cuối cùng gã tài xế cũng đặt cô xuống, nói với hắn: "Mày đến đi, lần này để cho mày."Hai tên cùng phá lên cười sung sướng, không thèm để mắt đến cô gái đang ngồi dưới mũi mình, Tạ Vãn Nguyệt nắm chặt tay cố hết sức nhẫn nhịn, bây giờ không phải lúc phản kháng, ngoài nhẫn nhịn ra thì không còn đường nào khác.Tên chơi game đến bóp lấy cằm Tạ Vãn Nguyệt, nói với gã lái xe: “Làm chuyện này với phụ nữ thì không thể ép buộc, mày phải nhẹ nhàng, nhất là khi làm với một người phụ nữ xinh đẹp thế này, càng phải biết thương hoa tiếc ngọc, phải hôn chạm l**m m*t, làm cho ch** n**c, như thế mới sung sướng được, mày nhìn đi, tao sẽ hôn trước."Tên lái xe cực kỳ hưng phấn, chờ xem hắn giày vò đứa con gái này thế nào, ánh mắt lại vô tình liếc nhìn xuống giường, chợt nhìn thấy một vũng máu, hắn ta vội vàng ngăn lại, chỉ vào ga trải giường hét lớn: "Mẹ kiếp, A Thuẫn, máu, máu, nó đang chảy máu!"Tên chơi game tiện thể nhìn xuống , lại ngước mắt lên nhìn Tạ Vãn Nguyệt, hỏi: "Kinh nguyệt?"Tạ Vãn Nguyệt không trả lời nhưng hàm răng cô gần như bị nghiến nát.Tên chơi game lập tức chán ghét vứt bỏ Tạ Vãn Nguyệt, đứng dậy nói: "Đi thôi đi thôi, phụ nữ đến cái này thì không may mắn, đàn ông dính vào sẽ thối rễ, tán gia bại sản chứ chẳng chơi.

"Gã tài xế lưu luyến không nỡ rời đi: "Bên dưới không được thì dùng phía trên cũng được, cái miệng nhỏ này đỏ tươi, không dùng thì thiệt quá." Nói xong, hắn ta bước tới đẩy Tạ Vãn Nguyệt ngã xuống, nhanh chóng c** q**n ra, để lộ thứ xấu xí ngay trước miệng cô."Mẹ mày thằng ngu này, mày muốn chặt đứt đường tài lộc thì cứ đi mà dùng, tao chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền." Gã chơi game tán vào đầu hắn một cái, "Nếu mày không đi thì sau này đừng hợp tác nữa, khéo lại cản đường tao làm giàu."Gã đàn ông lái xe bị đánh đến mắt đầy sao xẹt, trong lòng do dự đủ kiểu, bây giờ hắn nên chọn làm giàu hay chọn sung sướng đây?.
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 42: Chương 42


Lúc tên chơi game đi tới cửa, hắn liền kéo quần mình lên chạy theo sau: "Chờ tao, mẹ kiếp, thịt đã đến miệng rồi còn không ăn được, mất hứng vãi."Tên chơi game nói: "Hàng chúng ta mang về cùng với ‘con cá’ này cũng không tệ, có thể xin chơi một chút".Nam tài xế nói: "Eo nó không nhỏ, da cũng không trắng, tóc vàng, lại càng không ngoan ngoãn.

Mày nhìn con nhỏ này xem, biết thời biết thế, không khóc không nháo, bớt việc biết bao.""Mẹ nó mày đừng chỉ biết nghĩ tới chuyện này, tối mai phải chuẩn bị đưa hàng lên đường rồi, chậm trễ thời gian thì cả tao và mày đều không đền nổi đâu.Gã đàn ông lái xe vừa chửi rủa vừa cùng đi ra ngoài, Tạ Vãn Nguyệt đột nhiên bò đến cạnh giường nôn ra, những thứ vừa ăn vào cô đều nôn hết sạch.Sau khi nôn xong mới phát hiện cả người đang run rẩy, răng va vào nhau lập cập, hoàn toàn không kìm được, cô dựa vào tường hồi lâu mới bình tĩnh lại, bản thân không khỏi cảm thấy chán nản.

Vốn dĩ ăn đã không bao nhiêu mà giờ lại nôn ra hết, năng lượng bổ sung không đủ, làm sao có sức tự cứu mình đây?Hai gã không còn quay lại xem cô nữa, cô nằm trên giường nghĩ cách bỏ trốn, ngủ thiếp đi lúc nào không hay, sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng vẫn tối om.Tối hôm qua cô dùng hai cái khăn khăn tay làm băng vệ sinh, đến bây giờ đều đã ướt sũng, không còn gì để dùng nữa, đột nhiên cửa sắt truyền đến một tiếng động, phía dưới mở ra một khe nhỏ, có người đưa hộp đựng cơm vào, cô vội vàng hét lên: “Có thể cho tôi một gói băng vệ sinh không?”Bên ngoài không có tiếng trả lời, nhưng có thể nghe thấy tiếng bước chân di chuyển sang một bên, sau đó là tiếng cửa sắt bên cạnh vang lên.Tạ Vãn Nguyệt bước từng bước nhỏ tới cửa, cúi người nhặt hộp cơm, một dòng nước ấm nóng trào ra, cô dựa đầu vào cửa, im lặng ăn bữa sáng.Ở trong này không có thể diện, không có tôn nghiêm.Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, một cuộn giấy vệ sinh thô lăn vào bên trong, lót giấy vệ sinh xong, Tạ Vãn Nguyệt cảm thấy cuối cùng mình cũng dám th* d*c một hơi thật lớn.Một lúc sau, cánh cửa sắt mở ra, một đứa trẻ đứng ở bên ngoài nói với cô: "Đến giờ đi vệ sinh rồi."Tạ Vãn Nguyệt ngạc nhiên vì ở chỗ thế này lại có một đứa trẻ nhỏ như vậy, nhất thời không nhúc nhích.Nhưng đứa bé lại nghiêm mặt thúc giục: “Mau lên, nếu như tiêu tiểu trong phòng thì tự ăn của mình đấy nhé.”Tạ Vãn Nguyệt vội vàng chạy tới, lúc này mới phát hiện nơi này rất rộng, hơn nữa cứ mỗi một đoạn đường lại có người canh gác, mỗi người bọn họ đều là đàn ông vạm vỡ, ánh mắt lười nhác tràn ngập suy tư, cô cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng bọn họ.Phòng tắm rất nhỏ, chỉ có một cái hố bằng xi măng, một cái bồn rửa mặt, một tấm gương trên tường, trên đó có mấy vết nước, gần như không thể soi rõ mặt, sau khi đi vệ sinh xong, cô ôm giấy vệ sinh trong nhà tắm vào lòng, soi gương rồi tự vò đầu tóc mình cho rối thêm.Sau khi ra ngoài liền thấy đứa trẻ đang dựa vào tường chờ cô, nó chỉ khoảng mười tuổi, ánh mắt lạnh lùng, nhìn không giống một đứa bé chút nào, Tạ Vãn Nguyệt cố gắng bắt chuyện với nó: “Tên của em là gì?""Em bao nhiêu tuổi?""Em ở đây bao lâu rồi?""Em cũng bị bán vào đây à?"Đứa trẻ quay lại, lạnh lùng nhìn cô, nói: "Nói càng nhiều thì chết càng nhanh, đạo lý này không ai dạy cho cô à?"Tạ Vãn Nguyệt bị đôi mắt lạnh như băng của nó dọa cho ngây người, lập tức im miệng, vốn tưởng có thể đào được vài câu từ miệng đứa nhỏ này, không ngờ nó lại nói ra những lời như vậy, một đứa trẻ mà đã như thế, huống hồ là những người lớn kia.

Trong lòng cô không thể không sợ hãi hơn một chút, hy vọng thoát khỏi nơi đây càng lúc càng mong manh.Sau khi quay lại phòng, ngoại trừ buổi trưa có người đưa cơm thì không còn ai đến nữa, buổi tối cô nghe thấy có tiếng động bên ngoài, hình như có một nhóm người đi ra ngoài, thật lâu sau lại có một nhóm người khác đi vào.

Suốt nửa đầu đêm này Tạ Vãn Nguyệt hoàn toàn chìm trong tiếng khóc và tiếng la hét chói tai.

Nhưng đến nửa đêm sau, cánh cửa sắt lại mở ra, bọn chúng đưa hai người khác vào phòng cô, rồi đưa cô ra ngoài, leo lên xe, là xe cúp vàng, bên trong được tu sửa lại giống như một phòng giam nhỏ, trong đó đã có bốn người ngồi, tính cả cô thì có tổng cộng năm người, tối quá không nhìn rõ mặt, nhưng cho dù có thấy rõ cũng toàn là những khuôn mặt tê liệt khốn khổ.Có người phía trước ra hiệu đã đến lúc xuất phát, Tạ Vãn Nguyệt nhìn ra bên ngoài, cửa sổ xe được xử lý đặc biệt khiến cô không nhìn được cảnh vật bên ngoài, nhưng cô có thể cảm nhận được những người này đã được huấn luyện, mỗi khâu đều có quy trình và thời gian cố định.

Tạ Vãn Nguyệt nghĩ, bây giờ cô đang từng chút một rời xa đường sống.Gã đàn ông chơi game đang xem phim bằng điện thoại di động, tên lái xe nói: "Mày có phát hiện ra không, chuyến này trở về, hình như ‘trong nhà’ có hơi bất thường."Gã chơi game nói: “ Cảm nhận được, công tử nhỏ đã lớn rồi.”Tên tài xế bĩu môi: “Nói đến vị công tử nhỏ này, mới mười tuổi đã độc ác như vậy, thật giống một con báo con.”.
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 43: Chương 43


“Việc của mấy ông chủ sao rơi trúng đầu chúng ta được, đừng lo.

Còn vị công tử này từ nhỏ đã sinh ra lớn lên ở đây, được ông chủ lớn nuôi dưỡng với tư cách là lãnh đạo tương lai.

Trong mấy năm qua không có tin đồn nào, mà hai năm này, đại đương gia dần không còn lộ diện nữa, mà quyền lực của nhị đương gia ngày càng lớn, mặc dù công tử nhỏ tuổi còn bé nhưng lại bị đẩy ra làm việc, không phải là đang tranh đấu với nhị đương gia sao?""Mày biết cũng nhiều quá nhỉ?""Mấy thứ chính trị này làm sao tao biết được, đều do mấy người gác cổng nói, tao là loại ăn no rồi ngủ, ngủ kĩ rồi dậy ăn no, sao nhìn thấu được tâm tư của ông chủ."Tên đàn ông lái xe hỏi: "Thời gian mày ở đây dài như vậy, nghe được cũng không ít, vậy mày nói xem, vị công tử nhỏ này rốt cuộc có phải con của đại đương gia không?"Gã chơi game nói: "Mày có biết vì sao bí mật không thể tiết lộ không?""Vì sao?""Bởi vì biết càng nhiều thì chết càng nhanh."Tên lái xe nói: "Chẳng lẽ tao là loại người miệng rộng à?" "“Mày không phải, nhưng mà đám đằng sau thì chưa chắc.”Gã tài xế nói: "Bọn nó đều có mạng đi nhưng không có mạng về, cho nghe một ít chuyện bát quái cũng không sao."Gã đàn ông chơi game cười hai tiếng, nói : "Tao chọc mày thôi, muốn nghe thì tao kể cho mà nghe."Tên lái xe mắng hắn ta: "Thằng chó, còn ra vẻ bí hiểm."Tên ông chơi game đặt điện thoại xuống rồi nói: "Mày muốn nghe chuyện bát quái cũng được, còn thật hay không thì tao không biết.

Tao nghe nói năm đó mẹ của công tử nhỏ là một đại mỹ nữ, bị kẻ thù làm đến mức phải sinh con, bà ấy có một anh trai nổi tiếng độc ác tàn nhẫn ở Hàng Châu, nghe nói đã lật tung cả nửa Trung Quốc lên để tìm người, đại đương gia biết bà ấy là ai nhưng chỉ im lặng không nói cho anh trai bà ấy biết tin, thật là đáng tiếc.

Mỹ nhân bạc mệnh, vừa sinh đứa con trai nhỏ chưa được mấy ngày đã qua đời, để lại đứa con nhỏ như vậy, đại đương gia nuôi nấng nó đến ngày hôm nay.

Mọi người đều nói đại đương gia yêu người phụ nữ đó.

Lúc đầu là vì để bà ấy làm vợ mình mới chấp nhận mạo hiểm giấu người đi."Gã tài xế nói: "Vãi, không ngờ lại có chuyện như vậy, thế xem như mẹ của công tử nhỏ cũng là gián tiếp chết dưới tay đại đương gia.Tên chơi game nói: "Ai nói không phải."Gã tài xế lại nói: "Tao nhìn dáng vẻ tàn nhẫn của công tử nhỏ kia cũng có hơi khiếp hoảng.

Nếu như nó biết được chân tướng, sau đó đi ra ngoài tìm cậu của nó, thế chẳng phải chỗ này của chúng ta sẽ bị san bằng sao?”“Ừ, không chừng là vậy.”“Chết tiệt, mày ở đây hù dọa tao, tao làm việc vài năm, vừa mới kiếm một ít tiền lời, còn đang nghĩ qua một thời gian nữa sẽ quay về quê cưới Nữu Nữu.”Tên chơi game cười lạnh nói: “Vẫn còn nghĩ đến Nữu Nữu nhà mày sao, chưa biết chừng người ta đã lấy chồng từ đời nào.”Gã tài xế cũng cười nói: "Bây giờ ông đây có tiền, muốn mua gì cũng được, lấy chồng rồi thì vẫn cướp về như thường.

Ở xã hội này, có tiền là ông, không tiền là cháu, nhìn một đám ở phía sau đi, bị mấy người có tiền trừng phạt, thật đáng thương, người trong nhà báo cảnh sát cũng không tìm được.

Bởi vì sao, cũng chỉ vì tranh một thằng đàn ông."Tên chơi game quay đầu liếc nhìn Tạ Vãn Nguyệt, thấy đôi mắt cô mở to, hắn không khỏi tức giận nói: "Cô trừng mắt to như vậy làm gì, dọa chết tao rồi."Tạ Vãn Nguyệt vẫn đang tự hỏi là ai hại mình, lúc nãy nghe ra ý tứ trong lời hai bọn họ, dường như đã biết được điều gì đó bên trong, tên chơi game quay đầu lại dọa cô sợ co rụt lại, tên chơi game hỏi: "Cô có biết hát không?"Không biết."Tên chơi game nói: "Trông xinh đẹp vậy mà không biết chút tài nghệ nào, nếu chỉ biết dựa vào khuôn mặt, sau này cô sẽ không thể kiếm ăn đâu." Tạ Vãn Nguyệt nhẹ giọng hỏi hắn ta: “Tôi sẽ bị đưa đi đâu?”“Đương nhiên là chỗ tốt rồi, ra nước ngoài, tôi sống lâu như vậy vẫn còn chưa được ra nước ngoài lần nào.”“Đến đó làm gì?”“Làm gì? Ha ha ha, chủ nhân kêu cô làm gì thì cô làm nấy, cô đẹp như vậy, khả năng cao sẽ phải làm nô lệ t*nh d*c, mẹ nó, hời cho đám người nước ngoài kia quá.” Tên chơi game nhổ một ngụm nước bọt, lại nói: “Cô nhìn tôi như vậy cũng không có tác dụng gì, chúng tôi không cứu được cô đâu, đêm dài mất ngủ, tìm người nói chuyện để giết thời gian thôi."Trong xe truyền đến một tiếng nức nở kìm nén, Tạ Vãn Nguyệt cũng cảm thấy mặt mình ướt lạnh, ma động cô rơi vào còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng.Gã lái xe ho khan một tiếng: “Đừng khóc, trên đường đi mà khóc như vậy sẽ không may mắn.”Mọi người làm gì nghe lời hắn, suốt đường đi đều khóc đứt quãng, khóc cho đến khi ngủ thiếp đi..
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 44: Chương 44


Khi trời gần sáng, tên chơi game đã ngủ say, tên tài xế cũng có hơi mệt mỏi, hắn ta ngáp vài cái, muốn ra ngoài một chút, liền gọi tên chơi game đến thế chỗ mình.Tạ Vãn Nguyệt vẫn chưa ngủ, cô nằm đó suy nghĩ rất nhiều thứ, lúc thì hy vọng Vạn Ngọc Sơn có thể đến cứu cô, lúc thì hy vọng người Tạ gia có thể đến cứu cô, lúc lại nghĩ bản thân không được đau buồn thế này, nhất định phải tìm cách thoát ra, nghĩ rất lâu, trong đầu vang lên tiếng ong ong, cô đổi tư thế nằm, liếc nhìn về phía trước thì phát hiện điện thoại của tên chơi game đang đặt trên ghế, bị hắn ta cọ đến bên rìa, một nửa lú ra bên ngoài, mắt thấy nó sắp rơi xuống, cô vươn tay qua hàng rào sắt, từng chút một khẽ khàng rút điện thoại ra, sau đó cẩn thận thu tay về, xoay người, nhấn phím, mở khóa.

Cô đã nhìn thấy mật khẩu của hắn từ lâu, không ngờ lại có lúc dùng được …Cô gái đối diện đã tỉnh lại, thấy cô dùng điện thoại gửi tin nhắn liền trợn tròn mắt kinh ngạc, Tạ Vãn Nguyệt nhìn cô ấy lắc đầu, sau đó xóa tin nhắn đã gửi, thoát khỏi giao diện nhắn tin, khóa màn hình.

Quay người chuẩn bị trả lại điện thoại, không ngờ tên chơi game đột nhiên nói: "Mấy giờ rồi?"Gã tài xế nói: "Mày không biết kiểm tra điện thoại sao?"Tên chơi game miễn cưỡng ngồi thẳng dậy, sờ túi, không có, quay đầu lại, nghe thấy một tiếng "cạch", nhìn xuống, là điện thoại di động của hắn, đang rơi vào khoảng trống giữa các ghế, hắn thầm nguyền rủa, mất một lúc lâu mới rút được điện thoại ra, ngón tay muốn bị chuột rút.

Hắn liếc nhìn đồng hồ, là 5:08 sáng.

Hắn vươn vai một cái, nói: “Tìm một chỗ dừng xe đi, tao đi tiểu, xong việc tao thay cho mày.

"Tạ Vãn Nguyệt nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu để xoa dịu sự hỗn loạn trong lòng, hy vọng Vạn Ngọc Sơn có thể nhìn thấy tin nhắn của cô rồi tìm được cô trước khi cô bị đưa ra nước ngoài.***Vạn Ngọc Sơn đã gửi cho Vạn Ngọc Xuyên ảnh chụp màn hình tin nhắn mà anh nhận được từ Tạ Vãn Nguyệt.Vạn Ngọc Xuyên cũng tìm ra một số manh mối, thông qua thông tin của Tạ Vãn Nguyệt, càng chắc chắn về nơi ở của cô, trước tiên anh ấy liên hệ với người trung gian để phối hợp, sau đó ra lệnh cho Chu Chí nhanh chóng đến đó, nếu bên kia không chịu thả cô ra, anh ấy phải chuẩn bị cho tốt …Mãi đến sáng hôm sau phía trung gian mới trả lời, đó là bức ảnh Tạ Vãn Nguyệt bị trói ngồi dưới đất, đầu tóc rối bù, khuôn mặt lấm lem, một bên má sưng đỏ, trên má còn có vết bầm tím.

Khóe miệng có vết máu khô, ánh mắt vô hồn.Vạn Ngọc Sơn nhìn vào, im lặng không nói, một lúc sau mới hỏi: "Chu Chí đã đến chưa?"Vạn Ngọc Xuyên nói: “Cậu ấy đã đến rồi, nhưng bên kia nói bọn họ sẽ đưa người đến một mình, sau đó mới báo thời gian địa điểm."Vạn Ngọc Sơn nói: "Tôi sẽ đến đó một chuyến, ở nhà giao lại cho cậu."Vạn Ngọc Xuyên đồng ý, bắt đầu cho người sắp xếp vé máy bay và những người sẽ đi cùng Vạn Ngọc Sơn chuyến này.Vạn Ngọc Sơn lại nói: "Để mắt đến Phương Lam, đừng để lộ tiếng gió, đợi tôi quay lại nói chuyện với Phương Hồng."Vạn Ngọc Xuyên nhanh chóng đưa thông tin hành trình và nhân viên cho Vạn Ngọc Sơn, cả nhóm vội vã đến sân bay.

Trên đường đi, Vạn Ngọc Sơn gọi cho Chu Chí, hỏi: "Đối phương có báo thời gian và địa điểm không?"Chu Chí trả lời: "Tôi vừa nhận được, thời gian là chiều mai, địa chỉ cũng tương đối hẻo lánh.

Tôi cần phải kiểm tra một chút, sau đó sẽ đến đó một chuyến xem địa hình.""Hiện giờ người có ổn không?""Cũng coi như là ổn.

Tôi đã kiểm tra qua video với cô ấy, xác nhận không sao, ngoại trừ có chút vết thương ngoài da và kích ứng."Vạn Ngọc Sơn nói với anh ta: “Ngày mai dẫn theo nhiều người một chút, cố gắng điều tra lai lịch của đối phương, nhớ kỹ, không được mạo hiểm.”Chu Chí đồng ý rồi đi sắp xếp chỗ ở cho Vạn Ngọc Sơn, anh ta không ngờ Vạn Ngọc Sơn cũng đến đây..
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 45: Chương 45


Vạn Ngọc Sơn đến khách sạn nơi Chu Chí ở, tình cờ anh ta vừa trở về từ địa điểm đã định, anh liền theo anh ta lên lầu, vừa vào phòng Chu Chí liền nói: “Đó là một khu nhà máy bỏ hoang, đã lâu không có người tới, xung quanh không có người ở, nghe nói ngày mai sẽ ủy thác cho bên thứ ba đưa người đến, hơn nữa giao hàng xong bọn họ sẽ rời đi ngay.""Cứ đưa người về trước đi, có thể thăm dò được thì thăm, không được cũng đừng chống chọi.""Theo thông tin tôi nắm được, tổ chức này rất lớn, có mạng lưới ngầm trải dài khắp nơi.

Mấy năm gần đây phát triển rất nhanh.

Chúng buôn người theo đường dây.

Những người này bị bán sang nhiều vùng lãnh thổ hoặc quốc gia khác nhau, một số trở thành nô lệ, và một số bị buộc phải đi buôn bán cho chúng, số khác sẽ bị tra tấn g**t ch*t, quá trình này sẽ được quay phim lại hoặc phát sóng trực tiếp để kiếm lợi nhuận khổng lồ, chỉ cần người đã bị bán vào đây thì sẽ không bao giờ tìm được."Vạn Ngọc Sơn mò tìm thuốc, ngậm trong miệng rồi nói: "Chu Chí, tôi giao cho cậu một nhiệm vụ, hãy truy tìm manh mối của tổ chức này, bất kể khó khăn thế nào."Chu Chí nói: "Tôi cũng muốn như vậy.

Tôi nghi ngờ việc Ngọc Bồng mất tích mười năm trước cũng có liên quan rất nhiều đến bọn chúng."Vạn Ngọc Sơn suy nghĩ một hồi, lại nói: "Chuyện này trước tiên đừng nói cho Ngọc Xuyên biết, chúng ta điều tra xong lại nói tiếp."Chu Viễn gật đầu: "Tôi biết rồi."Chiều ngày hôm sau, Vạn Ngọc Sơn, Chu Chí và những người khác cùng đến địa điểm đã hẹn, sau khi đợi khoảng mười phút, một chiếc xe bốn bánh trên đường lớn từ từ rẽ vào con đường này, lái vào khu nhà xưởng.

Là một chiếc xe tải cũ.

Người lái xe dừng lại bước xuống xe.Vạn Ngọc Sơn tiến lên , đưa túi đựng tiền cho người đàn ông, người đàn ông mở chiếc túi ra xem, chỉ vào chiếc xe tải rồi nói: "Người ngài cần đang ở bên trong."Vạn Ngọc Sơn hỏi: "Có bị thương không?""Có vài vết thương ngoài da, là hai tên đưa người đến đây đánh, nói cô ấy lấy trộm điện thoại di động gửi tin nhắn đi, cô gái đi cùng nhìn thấy liền tố cáo, bọn chúng tưởng cô ấy gọi cảnh sát nên đánh một trận để trút giận, sau khi được đưa đến đây thì không chịu ức h**p gì nữa."Vạn Ngọc Sơn trầm ngâm nhìn hắn một cái, đi mở cửa xe.Bên trong xe đã biến thành một nhà tù thu nhỏ, Tạ Vãn Nguyệt ngồi im, bị bịt mắt, dán kín miệng, tay chân bị trói, đang mặc một chiếc áo gió màu nâu nhạt, cúc áo không cài cẩn thận, để lộ chiếc áo sơ mi sáng màu và một mảng da thịt bên trong, khắp nơi đều bẩn thỉu.Vạn Ngọc Sơn tiến vào, cố gắng cởi trói cho cô , cảm giác cô liền co người lại.“Là tôi.” Vạn Ngọc Sơn nói.Tạ Vãn Nguyệt nghe thấy giọng nói của Vạn Ngọc Sơn liền ổn định lại tinh thần, và sau khi dây trói được gỡ bỏ sạch sẽ, cô nheo mắt thích ứng với ánh sáng một lúc, sau đó mới nhìn Vạn Ngọc Sơn, đôi môi run rẩy không nói nên lời.Vạn Ngọc Sơn hỏi: "Có bị thương không?"Tạ Vãn Nguyệt lắc đầu.Vạn Ngọc Sơn xuống xe nói: "Xuống đi."Tạ Vãn Nguyệt thử cử động nhưng không đứng dậy được, thấy vậy Vạn Ngọc Sơn liền vươn tay kéo cô.Vạn Ngọc Sơn cởi áo khoác phủ lên vai cô, nói: "Đi thôi."Sau khi người đã đi xuống, Vạn Ngọc Sơn nhìn thấy phía sau cô dính một vệt máu nâu thẫm, ánh mắt tối sầm lại, anh hỏi: "Bị làm nhục?"Tạ Vãn Nguyệt lắc đầu: "Đó là tôi đến tháng."Tạ Vãn Nguyệt nắm chặt lấy chiếc áo khoác dài phết đất, bước theo anh lên xe.Người đã mang Tạ Vãn Nguyệt cho Vạn Ngọc Sơn nói với anh: "Ngài Vạn, người ủy thác của tôi nhờ tôi nói nhắn với ngài một lời.

Bọn họ làm buôn bán, không điều tra tới thân thế của những hàng hóa được đưa đến.

Lần này động đến người của ngài cũng không liên quan gì đến họ.

Bây giờ người đã được trả về nguyên vẹn, tốt nhất là hai bên nước sông không phạm nước giếng, ngoài ra, tôi còn có một tin khác muốn nói với ngài, cô gái này có ý đồ câu dẫn lính canh của bọn họ.

Nếu như tin tức của ngài tới muộn hơn một chút, chuyện coi như đã rồi.Sau khi nghe hết, Vạn Ngọc Sơn nói mình đã hiểu, người đàn ông kia chuyển lời xong, tiền cũng đã lấy, liền lái xe đi mất..
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 46: Chương 46


Vạn Ngọc Sơn quay trở lại xe, nhìn thấy Tạ Vãn Nguyệt đang ngủ thiếp đi trên ghế, anh trầm giọng nói: “Đi thôi.

"Tạ Vãn Nguyệt ngủ rất say, kể từ khi bị bắt cóc cô chưa hề được ngủ một giấc ngon, bây giờ nhìn thấy Vạn Ngọc Sơn, tâm trí thả lòng thoải mái, dần dần cơn buồn ngủ ập tới, vừa nhắm mắt lại đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Cả nhóm trở về khách sạn, Vạn Ngọc Sơn bế Tạ Vãn Nguyệt lên lầu, trở về phòng, anh đặt cô lên giường, kéo chăn lên, đứng đó nhìn một lúc rồi đi giặt khăn lau mặt cho cô, vết sưng đỏ trên má đã giảm bớt một chút, chỗ da bị rách ở khóe miệng cũng đã đóng vảy, dù anh có nhẹ tay nhưng vẫn chạm vào vết thương, trong giấc ngủ, cô khẽ cau mày, Vạn Ngọc Sơn dừng lại, nín thở nhìn cô, cô lại nhướng mày lên tiếp tục ngủ.

Vạn Ngọc Sơn đặt chiếc khăn sang một bên rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Khi Tạ Vãn Nguyệt tỉnh dậy, sắc trời đã tối đen, ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào khiến cô có chút choáng váng, làm người ta cảm giác như đang nằm mơ.

Cô thoải mái u sầu mà thở dài.

“Đi tắm đi, xong việc tôi có vài chuyện muốn hỏi.

” Trong bóng tối, thanh âm của Vạn Ngọc Sơn đột nhiên vang lên.

Tạ Vãn Nguyệt giật mình, cô hoàn hồn lại bật đèn lên, nhìn thấy Vạn Ngọc Sơn đang ngồi trên ghế sô pha, thân thể nghiêng về một bên, đầu gác trên tay, vẻ mặt bình tĩnh, không nhìn ra chút biểu hiện vui giận nào.

“Đây là quần áo để thay.

” Vạn Ngọc Sơn chỉ vào đống đồ bên cạnh.

Tạ Vãn Nguyệt cầm lấy đi vào phòng tắm, cơ thể cô bẩn thỉu không chịu nổi, quần lẫn áo khoác đều dính đầy máu của bà dì , lần này có lẽ là kỳ kinh nguyệt đẫm máu nhất cuộc đời cô, mấy ngày nay cô sống thật kinh hoàng, bụng đau đến muốn ngất đi nhưng vẫn phải cố gắng tìm cơ hội trốn thoát, còn tưởng sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa, nhưng rốt cuộc vẫn may mắn thay.

Đặt quần áo sang một bên, cô đi rửa mặt trước, soi gương thì phát hiện mặt mình sạch sẽ, nhưng vết máu đọng ở khóe miệng khiến cô hơi kinh ngạc, cô dùng nước làm ẩm rồi xoa lên, lại lấy khăn ướt thấm máu, vết thương đóng vảy lộ ra, lúc đó chỉ thấy tê nửa mặt, bây giờ nhìn vết thương mới biết còn nghiêm trọng hơn mình tưởng tượng, chỉ mong là không để lại sẹo.

Sau khi tắm xong, đi ra ngoài liền thấy bữa tối đã dọn sẵn trên bàn, cô ngồi xuống bưng bát lên, chậm rãi ăn từng miếng, đến nửa tiếng sau mới cảm thấy no.

Vạn Ngọc Sơn chỉ ăn vài miếng rồi ngồi nhìn cô ăn phần nốt còn lại.

Đợi cô ăn uống xong xuôi, anh hỏi: "Thật sự không bị làm nhục?""Tôi đến kỳ kinh nguyệt, bọn chúng kiêng dè cái này nên không làm.

""Nếu tôi không đến cô sẽ làm gì?""Tự mình cứu lấy mình.

""Tự cứu mình bằng cách nào?""Dụ dỗ.

” Tạ Vãn Nguyệt thờ ơ trả lời: "Bọn chúng muốn bán tôi ra nước ngoài, tôi không thể đi, tôi muốn biết là ai đã hãm hại mình, tôi muốn sống, trốn thoát rồi báo thù, trong hoàn cảnh đó tôi cũng không còn bản lĩnh nào khác, chỉ có cái mặt này thôi, mặc dù không chắc mình có thể thành công hay không, nhưng nếu không thử sẽ thấy khó chịu lắm.

"Cô gái nhỏ bình tĩnh, không sợ hãi, không yếu đuối hay rơi nước mắt.

Vạn Ngọc Sơn nhìn cô, thực sự là nhìn cô với ánh mắt khác, anh im lặng một lúc rồi nói: "Tôi sẽ trả thù cho cô.

”Tạ Vãn Nguyệt nhìn anh đáp: "Được thôi.

"Vạn Ngọc Sơn lấy điện thoại di động ra gọi cho Vạn Ngọc Xuyên, yêu cầu Tạ Vãn Nguyệt thuật lại sự việc từ đầu đến cuối, ba người họ cùng trao đổi kĩ một số chi tiết, Tạ Vãn Nguyệt cũng kể lại cho hai người họ nghe những chuyện bát quái mình nghe được trên đường, sau khi nghe xong, Vạn Ngọc Sơn hỏi: "Đứa trẻ đó trông như thế nào?""Rất đẹp, chỉ là ánh mắt quá hung dữ.

"Đầu bên kia điện thoại đột nhiên không có âm thanh, một lúc sau, Vạn Ngọc Xuyên gửi đến một bức ảnh: "Có giống đứa này không?"Tạ Vãn Nguyệt nhấp vào bức ảnh, trên đó là một đứa trẻ khoảng tám chín tuổi, ngoại hình có phần giống cậu bé đó, cô trả lời: "Đôi mắt rất giống.

"Vạn Ngọc Xuyên thấp giọng hô lên: "Anh.

"Vạn Ngọc Sơn nói: "Chờ Chu Chí trở về sẽ bàn tỉ mỉ với em.

"Vạn Ngọc Xuyên không nói thêm lời nào, trầm mặc một lát rồi nói: "Em biết rồi.

".
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 47: Chương 47


Vạn Ngọc Sơn hỏi Tạ Vãn Nguyệt: "Cô còn buồn ngủ không?"Tạ Vãn Nguyệt đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nghe vậy liền gật đầu lia lịa.

Vạn Ngọc Sơn xoa đầu cô nói: "Vậy ngủ đi, sáng mai rồi về.

"Tạ Vãn Nguyệt trèo lên giường, nằm xuống, chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Vạn Ngọc Sơn tiếp tục nói chuyện với Vạn Ngọc Xuyên: "Đưa Phương Lam về đi, sau đó chuyển tin tức cho Phương Hồng.

""Cô ta chạy trốn thì sao?""Phương Hồng sẽ không để cô ta đi xa.

""Được.

""Nói cho Phương Hồng, anh cần một lời giải thích.

""Ừm.

"***Khi Phương Hồng hay tin, đôi tay đang cầm cọ run lên, mực nhỏ xuống giấy Tuyên Thành một vũng lớn, lan ra xung quanh.

Cô kêu người đến hỏi xem Phương Lam đã đi đâu.

"Cô ấy nói có chuyện nên phải đi ra ngoài.

""Không phải đã bảo trông chừng con bé sao, ai cho nó đi ra ngoài?""Là Phương tiên sinh.

"Phương Hồng giận đến đỏ cả mắt, ném cọ đi, tức tối chạy đến chỗ cha mình, từ nhỏ ông ấy đã cưng chiều Phương Lam khiến nó không còn biết tí phép tắc nào cả, cô đã cố dạy dỗ nó nên người nhưng ông ấy lại phá hỏng hết kế hoạch của cô, bây giờ đại họa báo tới cửa, cô ấy biết làm cách nào bảo vệ Phương gia đây.

Phương lão gia sau nghe xong thì nói: "Ta sẽ đến Vạn gia để cầu xin, Lam Lam tính cách trẻ con chưa hiểu chuyện.

"Phương Hồng cười lạnh: "Loại chuyện này mà có thể cầu xin tha thứ sao? Si tâm vọng tưởng, yêu mù quáng nhưng không được đáp lại thì bắt cóc đem bán vị hôn thê của người ta, đây là phạm tội!"Phương lão gia gân cổ cãi: "Không phải đã cứu được rồi sao? Tội vẫn chưa thành!""Lỡ như không cứu được thì sao?"“Sao mà lắm chuyện thế , Phương Hồng, mày là chị nó, mày đi nói chuyện với Vạn Ngọc Sơn, để hắn đừng làm khó dễ em gái mày, đừng làm khó Phương gia, hắn muốn gì chúng ta cũng đền.

"Phương Hồng nản lòng và nói: "Tôi không đi, Phương Lam gieo gió thì gặt bão.

Nếu lần này không thành công, chắc chắn nó sẽ có kế hoạch lần sau.

"Phương lão mắng: "Làm gì có chị gái nào như mày, thấy em gái mình chết mà không cứu, sao tao có thể đẻ ra một đứa con gái như vậy.

""Một đứa con gái như tôi thì có gì sai, tôi kiếm tiền nuôi cái nhà này, nuôi ông và hai đứa con ngoài giá thú của ông, nhưng ông lại lén lút lập di chúc để cho tôi một phần mười tài sản, còn lại đều cho hai đứa nó, bọn nó làm trời làm đất, còn tôi phải đi theo dọn dẹp mớ lộn xộn, tại sao?"Phương lão gia đỏ mặt mắng: "Câm miệng! Cái gì mà con ngoài giá thú? Mẹ chúng nó đường đường chính chính là vợ tao.

"Phương Hồng tức giận đến đỏ mắt: "Đúng vậy, ông khiến mẹ tôi tức đến chết, rồi rước mẹ bọn chúng về.

"Phương lão nói: "Nếu không phải sức khỏe tao không tốt , mà Phương Tiêu thi còn nhỏ, mày nghĩ mày có thể đứng ở đây to mồm sao? Tao niệm tình mày là con gái của tao nên đã định sẽ để lại cho mày một phần tài sản, trong cái nhà này, toàn bộ Phương gia này, tao vẫn là người có tiếng nói lớn nhất, tao bảo mày làm gì mày phải làm đó.

”Phương Hồng cười nói: "Cha à, cha bị bệnh lâu quá rồi, đến nỗi không còn biết thế giới bên ngoài thế nào nữa, cô con gái ngoan mà cha hết mực yêu thương đã đem tâm huyết của cha đổ sông đổ biển, Vạn Ngọc Sơn đã muốn thí con tốt Phương gia này từ lâu, vốn dĩ tôi còn muốn chống chọi với hắn, không để hắn kìm kẹp, mà hiện tại các người tự đưa mình tới cửa, thật tốt quá, tốt quá đi.

"Nói xong cô xoay người đi ra ngoài, nói với những người bên ngoài: "Trông coi cẩn thận vào, đừng để ông ta ra mặt, càng đừng để lộ tin tức ra ngoài.

"Vệ sĩ đáp ứng đóng chặt cửa lại, cô chôn mọi sự tức giận sâu vào lòng, vẻ mặt bình thản không chút vướng bận.

Đêm nay, không một ai vui nổi.

Về sau, bên ngoài còn có tin đồn nhị tiểu thư Phương gia vì si mê Vạn Ngọc Sơn mà phát điên, bị Phương gia đưa vào bệnh viện tâm thần.

Sau đó, Phương Hồng chính thức trở thành người đứng đầu Phương gia, Phương Tiêu, con trai út của Phương gia ,bị các chú của mình khích hai lần nhưng vẫn luôn phớt lờ họ, cậu ta chỉ mãi ăn chơi quậy phá suốt ngày, các chú đã yêu cầu Phương Hồng nói lý, bọn họ buộc tội cô ấy cố ý dưỡng Phương Tiêu thành phế vật, Phương Hồng cười nói: "Không phải tôi dưỡng phế nó mà là cha tôi và mấy người, tôi chỉ có trách nhiệm kiếm tiền mà thôi.

"Những người chú muốn đòi công bằng cho Phương lão, nhưng lại phát hiện Phương lão đã được gửi đến một viện dưỡng lão ở nước ngoài, và không thể tìm thấy địa chỉ, lúc này, bọn họ cuối cùng cũng sáng mắt ta.

Hóa ra Phương Hồng bị kìm hãm nhiều năm nay, cô đã sớm tính toán đến ngày này, chỉ có bọn họ vẫn luôn cho rằng Phương Hồng chỉ là một con rối, quả thật là bất cẩn.

Bọn họ chỉ đành hy vọng Phương Tiêu trưởng thành sẽ trở nên chững chạc, đứng lên lấy lại những gì thuộc về bọn họ từ tay Phương Hồng.

.
 
Gió Rừng Thông Thổi Bay Vạt Áo
Chương 48: Chương 48


Nửa đêm đầu Tạ Vãn Nguyệt ngủ rất ngon nhưng nửa đêm sau cô liên tục gặp ác mộng không ngủ nổi, đành trở mình ngồi dậy, lúc này đã là hừng đông.

Bầu trời hửng sáng, cô xuống giường đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, trên trời có vài đám mây trôi lững lờ, màu trời nhàn nhạt yên tĩnh.

Thì ra bầu trời như thế này cũng thật đẹp, cô chống tay lên ô cửa sổ, cảm xúc trong lòng dâng trào không kìm lại được.

Cô xoay người đến trước sô pha rồi ôm chân ngồi xuống đất, đặt cằm lên đầu gối ngắm nhìn Vạn Ngọc Sơn đang nằm ngửa trên sô pha, anh mặc áo sơ mi, đắp một chiếc chăn bông mỏng, cô chăm chú nhìn anh, trông dáng vẻ đang ngủ rất ngon.

Vạn Ngọc Sơn mở mắt ra, nhìn thấy một đôi mắt đẫm lệ đang tràn đầy hoảng sợ cầu xin, anh nhìn cô một lát, không tự chủ dang hai tay ra ôm lấy cô.

Tạ Vãn Nguyệt trèo lên nép vào lòng anh, mọi lo lắng bỗng chốc tan biến.

Vạn Ngọc Sơn kéo chiếc chăn mỏng dưới người đắp lên cho cô.

Hẳn vẫn phải sợ đi, một cô gái nhỏ gặp phải chuyện như vậy sao có thể không sợ, sao có thể mạnh mẽ không khóc.

Tạ Vãn Nguyệt nhích vào gần anh rồi ngủ thiếp đi, khi cô tỉnh lại, trời đã sáng hẳn, ánh mặt trời mùa đông ấm áp chiếu vào người cô rất thoải mái, Tạ Vãn Nguyệt duỗi eo, ngẩng đầu lên, mặt đối mặt với Vạn Ngọc Sơn.

“Đi xuống đi, nóng.

” Vạn Ngọc Sơn nói.

Tạ Vãn Nguyệt đỏ mặt, cô xoay người ngồi dậy, chăn mỏng lại bị cô làm tuột xuống , cô cầm lấy kéo trở lại, kết quả sờ phải một chỗ phồng lên, hơi cưng cứng, cô kinh ngạc quay đầu lại xem.

!!!“Tay đang sờ đi đâu đấy?” Vạn Ngọc Sơn nhắm mắt, một chân duỗi thẳng, một chân cong lên, cánh tay đặt trên trán, giọng nói đã không còn rõ ràng.

Tạ Vãn Nguyệt đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh, trong gương chiếu ra một khuôn mặt mắt như thu thủy, gò má hồng hồng, cô và chỗ đó của anh quả thật rất có duyên phận!***Ăn sáng xong, mọi người lên đường về nhà, lúc tới Hàng Châu đã là chạng vạng, vì để tránh không làm Vạn lão thái thái lo lắng, Tạ Vãn Nguyệt không đi theo quay lại Vạn gia mà đi về trường học.

Ô Đan và Hàn Lộ đều đang ở kí túc xá, vậy mà còn có Bạch Mộ Sương, Ô Đan nhảy khỏi giường ôm chầm lấy cô, suýt nữa làm cô té ngã: “Một ngày không thấy như cách ba thu, hai chúng ta xa nhau mười hai mùa thu rồi!”Hàn Lộ nói: “Bốn ngày nay cậu không đến trường, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho bọn tớ, di động còn tắt máy.

”Ô Đan nói: “Đúng vậy, nếu không phải phụ đạo viên nói cậu xin nghỉ, bọn tớ liền đi báo án.

”“Trong nhà có chút chuyện phải xử lý, quên nói lại với các cậu, để mọi người lo lắng rồi.

”“Đương nhiên phải lo lắng, con gái mà xinh đẹp quá mức chung quy vẫn không an toàn, trái tim của tớ như bị cậu cuốn đi mất.

” Ô Đan thở dài, sau đó buông người ra, phát hiện khóe miệng cô có vết thương, không khỏi hỏi, “Chỗ này của cậu bị sao vậy?”Ánh mắt Tạ Vãn Nguyệt hơi lóe, nói: “Không cẩn thận bị ngã.

”“Ui chao, thế này chắc đau lắm, có để lại sẹo không vậy?”Tạ Vãn Nguyệt nhẹ sờ một chút: “Hy vọng sẽ không có sẹo, rất xấu.

”Hàn Lộ đưa vở ghi chép cho cô, nói: “Là ghi chép chương trình học mấy ngày nay, tớ viết tay, cậu chụp ảnh lại đi, lát nữa tớ chia sẻ ghi âm qua cho.

”Tạ Vãn Nguyệt móc di động ra đối với bút ký chụp ảnh.

Ô Đan mắt sắc: “Cậu đổi di động rồi à? Cái này là dòng mới nhất đó.

”Tạ Vãn Nguyệt trả lời: “Ừ, cái kia rớt mất nên phải mua mới.

”Bạch Mộ Sương đang nằm trên giường liếc nhìn điện thoại, không để quan tâm, trở mình mang tai nghe vào nghe nhạc.

Tạ Vãn Nguyệt mới vừa chỉnh sửa ghi chép xong, di động liền leng keng ba thông báo có tin nhắn mới, là số lạ, cô click mở.

“Nghe nói di động em rơi mất, đây là số của anh, lưu lại đi.

”“Anh là Mẫn Tử Hiên.

”“Cuối tuần đi Tây Hồ chơi đi, anh lái xe.

”Tạ Vãn Nguyệt liếc mắt quan sát Ô Đan bên kia một cái, người bán đứng bạn cùng phòng nhất định là cô ấy.

Ô Đan bị cô nhìn đến mức thấy không tự nhiên, ngượng ngùng một phen, nói: “Anh ấy vẫn luôn tìm tớ hỏi về cậu, tớ cũng không còn cách nào mà, không nỡ nhìn bộ dáng si tình đáng thương của người ta.

”Tạ Vãn Nguyệt nói: “Tớ không thích anh ấy.

”“Được, tớ sai rồi.

” Ô Đan đô miệng.

Tạ Vãn Nguyệt trả lời Mẫn Tử Hiên: “Cảm ơn đã mời, cuối tuần tôi có việc.

”Mẫn Tử Hiên nhíu mày, mỗi lần hẹn đều có việc, là tìm cớ hay là thật sự có việc?Anh ấy nhắn tin cho Ô Đan hỏi xem tình hình, Ô Đan nhắn lại một chuỗi dấu ba chấm.

Có ý gì?Hỏi lại, đối phương lại không trả lời tin nhắn nữa.

Mấy tháng qua anh ấy đã thử rất nhiều cách nhưng Tạ Vãn Nguyệt vẫn không cắn câu, làm anh ấy không cam tâm, lại có chút gấp gáp.

Một đóa hoa xinh đẹp mỹ miều như vậy, nếu bị người khác hái đi thì thật đúng là ảo não chết.

.
 
Back
Top Bottom