Cập nhật mới

Ngôn Tình Gió Lùa Qua Kẽ Tay - lonely god

Gió Lùa Qua Kẽ Tay - lonely god
Chương 60: Phạt ít cảnh cáo nhiều


Edit: Đậu Xanh

Thiệu tiên sinh nửa ép buộc lồng chiếc nhẫn to đùng này vào tay cô, nhưng không dám ép cô quá khắt khe, lễ đính hôn nghiêm trang cũng không dám mong mỏi, danh phận là một thứ xa vời không xác định.

Duy nhất có một điểm tốt, kim cương quá chói quá sáng, đạo diễn Giang đi đến đâu cũng không giấu được, không cần cô nói một câu, quần chúng vây quanh đều ngầm mặc định Thiệu tiên sinh thành công lên chức, giải quyết được không ít đàn ông muốn đẩy Thiệu Dịch Chi xuống chức.

Chạng vạng tối, Giang Phong và Bạch Hoàn Tử dạo phố xong, được Bạch Hoàn Tử hộ tống đến tận cửa nhà, vừa khéo Thiệu tiên sinh cũng vừa đến.

Giang Phong nhoài người trên cửa xe không chịu xuống xe, cười với anh nói: “Thiệu tiên sinh, em đi mệt rồi, anh ôm em vào nhà có được không?”

Anh mỉm cười nói: “Được.”

Thiệu Dịch Chi ôm cô ra khỏi xe, đi được vài bước anh nói: “Nặng rồi.”

Giang Phong bị chê mập, không vui vẻ, cố ý hù anh: “Bởi vì mang thai đấy.”

Thiệu Dịch Chi cười lạnh nói: “Hơ, kể từ hôm nay, trong nhà tuyệt đối sẽ không xuất hiện thêm một cái bao nào.”

Cô vội vã xin tha: “Ôi, em sai rồi mà.”

“Nói vài lời dễ nghe xem nào.”

“Ừm….mang thai thì không thể bạch bạch bạch nữa.”

Thiệu Dịch Chi phì cười một tiếng, cô bé này thật là càng lúc càng tinh quái.

Giang Phong được anh nhẹ nhàng đặt lên ghế sô pha, tâm trạng tốt hẳn lên. Ánh mắt của Thiệu Dịch Chi lướt qua ngón tay thon dài của cô, bỗng dưng dừng lại.

Thiệu Dịch Chi: “Vươn tay ra đây.”

Giang Phong: “Hửm? Sao vậy ạ?”

Thiệu Dịch Chi: “Chiếc nhẫn đâu?”

Giang Phong dại ra, sao mất tiêu rồi???

“Em, để em nhớ…”

Hôm nay cô mặc thử một chiếc váy đầy ren, để tránh bị ren mắc vào nên tiện tay tháo xuống…

Giang Phong ấp a ấp úng nói: “Có thể, là lúc em thử quần áo đã tháo xuống, quên mất đeo lên lại.”

“Thật sao?” Thiệu Dịch Chi nghiêm trọng nghi ngờ cô không muốn vác danh phận vợ anh nên mới tháo nó xuống.

Giang Phong yếu ớt nói: “Nếu không thì sao…”

Tuy chiếc nhẫn đã tìm về được, nhưng cơn tức của Thiệu tiên sinh vẫn chưa tan biến.

Thiệu Dịch Chi bỏ chiếc nhẫn vào tủ đầu giường, không đưa cho cô.

Giang Phong: “Thiệu tiên sinh, anh không cho em sao?”

Thiệu Dịch Chi: “Anh thấy em cũng không phải rất thích, vài bữa nữa anh cho em chiếc khác.”

Giang Phong: “Không có không có, em rất thích mà.”

Thiệu Dịch Chi: “Thích sao còn làm mất?”

Giang Phong: “Em…..bất cẩn thôi.”

Thiệu Dịch Chi: “Là bất cẩn hay là không quan tâm?”

Giang Phong: “Thật sự là bất cẩn!”

Thiệu Dịch Chi nhàn nhạt nhìn cô một chốc, nói: “Vậy chúng ta chơi một trò chơi nhỏ, nếu em thắng anh sẽ trả cho em.”

“Cho em năm phút, ép nó ra ngoài.”

Chiếc nhẫn to cỡ trứng chim bồ câu bị anh đẩy vào đường hành lang sâu hẹp, chất liệu cứng chắc khiến cô thời thời khắc khắc đều không thể ngó lơ sự tồn tại của nó.

Giang Phong trừng to đôi mắt, “Làm sao có thể?”

“Không làm được vậy anh sẽ tịch thu chiếc nhẫn.”

“Vậy, vậy để em thử xem……”

Cô cố gắng co rút t*** h***t, nhưng hình dạng vốn không tròn trịa của chiếc nhẫn khiến chuyện này trở nên cực kỳ xa vời, cô càng dùng sức, chỉ càng khiến các vân da chằng chịt trong t*** h***t giữ chặt chiếc nhẫn hơn.

“Còn ba phút.”

Cô sốt ruột nhìn anh, “Em không làm được……”

“Chịu thua rồi? Chịu thua thì chiếc nhẫn này sẽ không thuộc về em nữa.”

“Hu hu hu…..Thiệu tiên sinh, anh đừng như vậy mà, em thật sự không làm mất nữa đâu……”

Thiệu tiên sinh ghé sát bên tai cô nói: “Cho em thêm một cơ hội, có thể dùng tay.”

Mặt cô đỏ bừng giống như quả cà chua, vươn ngón trỏ chui vào trong….

Huyệt đạo trơn lầy khiến ngón trỏ đi vào thuận lợi hơn bao giờ hết, miệng h** h***t đỏ tươi lập tức nuốt chửng toàn bộ ngón trỏ.

“Ưm ưm…..” Thật thoải mái…..cô không kìm được mà co rút t*** h***t, hít thở càng thêm dồn dập.

Thiệu Dịch Chi vỗ vỗ má cô, “Lẳng lơ như vậy?”

Cô thẹn đỏ cả mặt, thử chạm đến chiếc nhẫn, móc móc kéo kéo, làm ra một vũng nước, hoàn toàn thấm ướt bàn tay của bản thân, thậm chí còn tí ta tí tách nhỏ lên ga giường.

Thiệu Dịch Chi thấy vẻ mặt của cô mơ màng, vô cùng quyến rũ, lại lần nữa mở rộng hai chân cô ra, không cho cô cơ hội đến cao trào.

“Chiếc nhẫn còn chưa lấy ra đã bắt đầu sướng rồi?”

Đôi mắt ngập nước của Giang Phong nhìn vào anh, nhưng anh không hề bị lung lay. Cô bĩu môi, chỉ đành tiếp tục cố gắng lôi chiếc nhẫn kim cương kia ra.

Không được…hoàn toàn không thể chạm đến…

Cô đổi thành ngón giữa thon dài hơn, thử chui vào sâu, nhưng vẫn thất bại, bấy giờ cô mới phát hiện ra bẫy của anh…tay của anh to hơn tay của cô, ngón tay cũng dài hơn, ban đầu anh đẩy vào tận sâu bên trong, làm sao cô có thể lấy ra được chứ?

Cô mềm giọng nói: “Anh lại ức h**p em…”

Thiệu tiên sinh cúi đầu phì cười, “Không lấy ra được? Vậy nó thuộc về anh nhé.”

Cô trầm ngâm chốc lát, sau cùng vẫn chủ động hôn lên thùy tai của anh, “Anh giúp em đi mà…”

Thùy tai bị cái lưỡi nhỏ ấm nóng l**m m*t, khiến cơ thể anh tăng thêm mấy phần khô nóng.

Ánh mắt anh tối sầm, mạnh mẽ đè cô dưới thân, lấy bàn tay phải mềm mại của cô ra, đổi thành hai ngón tay của mình, tăng tốc cắm rút phía dưới cô.

“Ưm ưm…ah…”

Ngón cái của anh đồng thời nhấn lên hạt đậu nhỏ, không ngừng cọ xát lên viên hạch nhỏ yếu ớt.

“Ưm, ưm, không ổn rồi…ưm ah…”

Cô ưỡn người lên, mạnh mẽ nảy bật, còn chưa lấy được chiếc nhẫn to đùng giày vò người ra ngoài cô đã cao trào trước một lần.

Thiệu Dịch Chi kề sát bên tai cô nhỏ giọng nói: “Bây giờ có cảm thấy càng thân thiết với nó hơn không?”

Càng thân thiết hơn…anh tưởng rằng đang nuôi con chắc…

Chỉ đáng tiếc cô không còn sức lực để cà khịa anh, mặc anh tiếp tục chơi đùa.

Thiệu Dịch Chi không nhận được câu trả lời của cô, tiếp tục nói: “Nếu không…để nó ở trong đấy một đêm, bồi dưỡng cảm tình với nó? Sau này sẽ không nỡ làm mất nữa.”

Cô vội vã níu lấy ngón tay của anh, lắc đầu, “Thiệu tiên sinh, anh mau lấy ra đi mà.”

Thiệu Dịch Chi sờ tóc cô, rồi nhìn về hướng giữa háng của mình. Cô ngầm hiểu trong lòng, nằm sấp giữa đùi anh, nhẹ nhàng ngậm lấy gậy th*t thô to, dịu dàng nuốt vào nhả ra. Vì muốn làm anh vui sướng, cô l**m m*t đủ kiểu, dù cho khớp hàm tê mỏi cũng không muốn dừng lại.

Đến cùng vẫn là anh không nỡ khiến cô cực khổ quá lâu, cuối cùng cũng lôi chiếc nhẫn giày vò kia ra ngoài, thay đổi địa điểm, lại lần nữa cắm rút ra vào.

Thiệu Dịch Chi đặt chiếc nhẫn dưới vòi nước để rửa sạch, Giang Phong đi theo anh, đợi anh rửa xong thì chủ động vươn tay đến trước mặt anh, cười hì hì nói: “Thiệu tiên sinh, anh giúp em đeo lên đi.”

Thiệu Dịch Chi lườm cô một cái, “Ngửa lòng bàn tay lên.”

Cô ngơ ngác, nhớ đến lần trước anh cho cô chiếc nhẫn, cũng là đánh lòng bàn tay xong mới cho cô.

“Anh…lại muốn đánh em sao?”

“Phạt ít cảnh cáo nhiều.”

Lần này nói cho cùng là cô đuối lý, cô ngoan ngoãn thành thật lật lòng bàn tay lên, đợi anh trừng phạt.

Bốp!

“Sít…”

Vậy mà anh lại dùng sức thật!

“Sau này còn dám làm mất nhẫn nữa không?”

“Hu hu hu, không dám nữa.”

Bốp!

“Aaa…”

Sao càng mạnh hơn vậy!

Đau thật đấy!

Ôi trời, Thiệu Dịch Chi điên thật rồi!

Giang Phong nhanh chóng rụt tay về, giấu ra sau lưng, không cho anh chạm vào nữa.

“Không cần nhẫn nữa à?”

Cô tủi thân nói: “Hu hu hu, anh thích đánh em như vậy, em không cần nữa!”

Thiệu Dịch Chi thở dài, “A Phong, anh cho em chiếc nhẫn này không phải là để giỡn chơi.”

Cô cúi đầu nói: “Em biết…”

Thiệu Dịch Chi cầm tay cô lên, lại lần nữa lồng ngón tay vào, “Sau này đừng làm mất nữa nhé.”

Giang Phong ôm chặt eo anh, nhỏ giọng nói: “Không bao giờ như thế nữa.”
 
Gió Lùa Qua Kẽ Tay - lonely god
Chương 61: Em rất yêu anh


Thiệu tiên sinh chờ một câu nói “được” của cô đã rất lâu. Cũng không đợi được đến lúc ít nhất trước khi phim mới của đạo diễn Giang quay xong.

Đạo diễn Giang nói: “Người trẻ tuổi, lấy sự nghiệp làm trọng.”

Được thôi, lấy sự nghiệp làm trọng.

Đạo diễn Giang và Thiệu tiên sinh quan hệ ổn định, lúc đốt tiền càng an tâm hơn, chạm trổ tỉ mỉ thì gắn kết càng lâu.

Thỉnh thoảng Bạch Hoàn Tử đến phim trường dạo chơi, cũng không nhịn được cà khịa, “Bà cô nhỏ ơi, tốc độ này của em đủ để người khác quay ba bộ rồi đấy.”

Đạo diễn Giang đứng dậy hoạt động vai cổ, hờ hững đáp một tiếng: “Ồ…”

Thời gian quay quá lâu, trong đoàn phim có người sốt sắng nhận phim mới, dự định chạy cả hai bên, kết quả bị Bạch Hoàn Tử biết được từ chỗ những biên kịch khác. Bạch Hoàn Tử vạch trần trước đám đông rồi mắng cho một trận, sau cùng vẫn không thể yên tâm, từ đó quyết định cắm rễ trong phim trường dài hạn.

Giang Phong nhớ đến cách hình dung của phóng viên về Bạch Hoàn Tử: Tuần tra phim trường hệt như tuần tra đường phố, chỉ thiếu vắt cây gậy cảnh sát lên eo.

Đạo diễn Giang vô cùng vui vẻ, có người giúp cô mắng người, sướng!

Ban đầu Bạch Hoàn Tử rất tò mò không biết Giang Phong sẽ quay cuốn kịch bản này như thế nào, cách quay phim của Giang Phong trước giờ luôn khó hiểu, mà bản thân cô ấy thì yêu chuộng sôi nổi và bung xõa.

Cho đến khi thành phẩm ra đời, Bạch Hoàn Tử không thể không bội phục, sự lựa chọn của cô ấy vô cùng chính xác.

Trong khoảnh khắc tình cảm bộc phát lấn át hết tất cả màu sắc, chỉ nghe thấy mỗi âm thanh. Lời thoại u sầu ảm đạm, mỗi câu nói giống như muốn xuyên thủng đỉnh đầu của mọi người.

Cảnh quay hàm súc nhất phơi bày tình cảm sâu đậm nhất, mới ảnh hưởng sâu sắc.

Xa cách ba năm, gặp lại chốn cũ.

Cùng một hội trường, cùng một Thiệu tiên sinh ngồi bên cạnh.

Quá trình mở màn luôn rất dài dòng nhàm chán, cô cầm lấy bàn tay của Thiệu tiên sinh, cùng anh thì thầm to nhỏ.

Thiệu tiên sinh, lễ phục của anh hôm nay rất hợp với em, em rất…

Đầu ngón tay vẫn đang vẽ vời, lời hay chỉ mới viết được một nửa thì bên má đột nhiên bị anh hôn một cái, sau đó nghe thấy anh nói: “Đạo diễn Giang, chúc mừng em nhé.”

Giang Phong hoảng loạn ngẩng đầu lên, không kịp đề phòng bị hàng trăm ống kính máy ảnh nhắm vào, cô bước lên bục vẻ với mặt ngơ ngác.

Đông người như vậy, nhưng đứng trên bục chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể thấy anh, vì thế cô không còn căng thẳng nữa.

Cảm ơn tất cả những người nên cảm ơn, tất nhiên cũng có anh.

Anh được cô nhắc đến thì không khỏi cười rộ lên, nụ cười đẹp trai ấy khiến cô quyết định muốn ngắm cả đời này.

Một tay cô ôm chiếc cúp, một tay khoác tay Thiệu tiên sinh đi ra khỏi hội trường.

Thiệu Dịch Chi nhớ đến câu nói cô mới viết được một nửa, bèn hỏi: “Câu nói trước khi em lên bục chưa viết xong là gì vậy?”

“À…”

Cô ngẫm nghĩ, là: Em rất thích anh.

Cô nhón mũi chân, ghé sát bên tai anh, bổ sung nửa câu còn lại: “Em rất yêu anh, Thiệu tiên sinh.”

Thiệu tiên sinh cười, “Anh cũng rất yêu em, đạo diễn Giang.”

Giống như ba năm trước cô không chịu cho anh xách đèn lồng, lần này cứ không chịu để anh cầm chiếc cúp.

Cho dù về đến khách sạn, cô vẫn ôm khư khư chiếc cúp không chịu rời tay, hôn hít hết lần này đến lần khác.

Thiệu tiên sinh bất lực nói: “Em đi tắm đi, anh trông chừng giúp em, sẽ không bị trộm đâu.”

Cô nghiêm túc, nói: “Vậy anh phải trông chừng cho kỹ nhé.”

Đợi cô tắm rửa xong bước ra, việc đầu tiên là đi ngắm chiếc cúp.

Trên nhánh cây màu vàng có thêm một chiếc nhẫn bạc nhỏ.

Cô nhìn về phía Thiệu tiên sinh, chỉ thấy anh vén chăn lên, vừa nhìn chăm chú vào cô vừa bắt đầu c** q**n áo.

Không biết tại sao, nhìn anh c** q**n áo cũng toát ra cảm giác khuôn mẫu.

“Đạo diễn Giang, Liên hoan phim thưởng một tặng một, anh tặng anh cho em.”

Cô nhíu mày, không biết anh đang chơi trò gì.

Anh nghênh ngang tựa vào đầu giường, nằm phỡn người ra, toàn thân trên dưới tr*n tr** cho cô nhìn sạch sẽ.

Giang Phong nghĩ, chắc hẳn ở bên cạnh mình lâu rồi, nên Thiệu tiên sinh cũng bắt đầu giở trò nghệ thuật màu mè.

Sắc mặt của anh rất bình tĩnh, không chút hoảng loạn, dáng vẻ nghiêm chỉnh mở miệng:

“Đạo diễn Giang, người ta nói thành gia lập nghiệp, bây giờ em đã công thành danh toại, còn không cân nhắc đến việc lập gia đình sao?”

“Hay là nói, người em muốn cùng lập gia đình không phải anh?”

Anh nói những lời này trong khi cơ thể đang tr*n tr**ng, có chút ý tứ giống “em đã ngủ với anh nhiều lần như vậy, em phải chịu trách nhiệm với anh”.

Giang Phong yên tĩnh nhìn vào mắt anh, cô luôn nói trên người anh có một cỗ khí chất phong lưu, nhưng giờ này phút này, trong đôi mắt đó chỉ có trân trọng và trầm tĩnh, không có một tia đùa giỡn nào.

Cô thật sự rất thích Thiệu tiên sinh như thế này.

Cô ngồi xuống trước mặt anh, nghiêm túc gật đầu, “Đương nhiên là anh, Thiệu tiên sinh.”

Cuối cùng Thiệu Dịch Chi không còn vờ ra vẻ oán phụ nữa, anh bật cười thành tiếng.

Nhưng anh vẫn muốn cô nhanh chóng đeo nhẫn lên, giữ chặt cô cả đời.

“Đạo diễn Giang không định đeo nhẫn lên sao?”

Giang Phong nhìn chiếc nhẫn bạc treo trên nhánh cây, bỗng nhiên cảm thấy chiếc nhẫn treo trên đó càng đẹp hơn.

Cô ngây ngẩn nói: “Chiếc nhẫn treo trên đó giống hệt như đang đeo trên tay em.”

Thiệu tiên sinh nói: “Em không cảm thấy chiếc nhẫn treo trên nhánh cây rất giống đang ooxx sao?”

“Ừm.” Giang Phong gật đầu, lại nói: “Chiếc cúp là em, chiếc nhẫn là anh…”

Cô nhìn về phía Thiệu tiên sinh, cười nói: “Anh có còn nhớ lần trước chúng ta chơi gì ở đây không?”

Thiệu Dịch Chi nghĩ: Nếu như cô khăng khăng muốn chơi thêm một lần mới chịu đồng ý, anh nên làm gì đây?

Thiệu Dịch Chi kéo chăn qua trùm mình lại, “Anh có hơi lạnh.”

Giang Phong chạy xuống giường, từ trong vali hành lý lôi ra một đống đồ chơi nhỏ, cầm đến trước mặt anh lắc lư, nói với vẻ mặt hồn nhiên: “Vận động một chút sẽ hết lạnh ngay.”

Anh nên làm gì đây? Anh có thể làm gì đây?

Chỉ đành dỗ cô gái nhỏ chơi vui hết mình mới tốt.

Thế sự dài đằng đẵng, không thể nhìn thấy quá nhiều.

Chỉ có thể kể cho em nghe về tất cả những gì mà anh biết:

Nghe nói mỗi lần đạo diễn Giang giành được một chiếc cúp, luôn muốn nói tiếng cảm ơn Thiệu tiên sinh.

Có đàn anh trêu chọc, bảo chú bảo vệ nhìn thấy hai người bọn họ phải lập tức đóng cửa, nếu không toàn hội trường sẽ phải ăn chanh. Có người cắt ghét từng tiếng Thiệu tiên sinh lại với nhau, mới biết ánh mắt của có người yêu mãi mãi không bao giờ tay đổi.

Mấy năm sau, Thiệu tiên sinh vẫn đến công ty đi làm mỗi ngày, nhưng không còn tăng ca nữa, mà đúng giờ lái xe đến cổng trường tiểu học Hậu Hải, chờ một tiếng chuông tan học.

=HOÀN CHÍNH VĂN=
 
Gió Lùa Qua Kẽ Tay - lonely god
Chương 62: Phiên ngoại


Ngày nào tháng nào năm nào đó, đạo diễn Giang đi ra ngoài lấy cảnh, trong nhà còn lại một lớn hai nhỏ.

Địa vị trong nhà của bé con lập tức từ hạng hai nhảy lên hạng một nên rất vui vẻ.

Cô bé muốn ba mình cột bím tóc, Thiệu Dịch Chi cột thành tạo hình punk một cao một thấp, bị bé con khinh bỉ: “Ba, ba cùi bắp quá.”

Nhóc con ló cái đầu ra, xung phong nhận việc: “Để con làm!”

Không ngờ tay nghề của nhóc con cũng đè bẹp được Thiệu Dịch Chi.

Hai đứa nhóc thay phiên nhau cà khịa anh ngốc nghếch, anh không nghe nổi nữa nên đứng dậy đi xuống nhà, bình thản nói: “Tới giờ ăn cơm rồi.”

Bé con nghe ra tâm trạng u buồn của anh, vội vã đuổi theo, “Ba, ba đừng tức giận mà.”

Thiệu Dịch Chi tưởng rằng cô bé muốn an ủi mình, anh nhướng mày.

Nào ngờ cô bé nói: “Mẹ không có ở nhà, không có ai dỗ ba đâu.”

Thiệu Dịch Chi kéo lấy bàn tay nhỏ của cô bé, mỉm cười nói: “Lần sau giả bệnh đừng có tìm ba.”

Nhóc con nghe thấy, hỏi: “Ba từng giúp em ấy mấy lần rồi?”

Bé con đảo mắt láo lia, trả lời: “Chỉ có ba lần thôi.”

Hai tay nhóc con chống nạnh, dọa nạt: “Con cũng muốn ba lần! Nếu không con sẽ mách mẹ.”

Thiệu Dịch Chi nói với cậu bé: “Một lần.”

Nhóc con vươn hai ngón tay ra: “Ít nhất là hai lần.”

Thiệu Dịch Chi: “Vậy con đi mách lẻo mẹ đi.”

Nhóc con phồng hai má, đồng ý với hiệp ước bất bình đẳng: “Một lần thì một lần, hứ.”

—————

Trong văn phòng làm việc, trước mặt Thiệu tiên sinh đặt một cái đầu người giả, anh bắt chước theo video hướng dẫn học từng kiểu một trong 37 kiểu bím tóc tiên nữ, đáng thương cho cái đầu giả kia bị giật mất một nhúm tóc lớn.

Khi trợ lý Lý nhìn thấy, Thiệu Dịch Chi cũng không hoảng loạn.

Anh ăn không nói có hỏi: “Trợ lý Lý, cậu cảm thấy tiến quân vào thị trường tóc giả như thế nào?”

Trợ lý Lý gật đầu, “Đa số người trẻ tuổi đều đang khổ não vì vấn đề hói đầu, triển vọng của thị trường vô cùng sáng sủa.”

Đã đến lúc nên đuổi người rồi.

Thiệu Dịch Chi tỉ mỉ đánh giá anh ta một phen, chậm rãi hỏi: “Đường chân tóc của cậu có phải cao hơn rồi không?”

Trợ lý Lý sợ tái mặt, nhìn vào màn hình điện thoại soi trái soi phải, “Đâu, đâu có đâu?”

Loại chuyện thế này, không ai nói thì không cảm thấy gì, một khi chấp nhận kiểu giả định này…trợ lý Lý ưu sầu lo lắng, vội vã lui ra ngoài.

Công ty điên cuồng lan truyền, ông cụ Lý vạn năm độc thân cuối cùng cũng yêu đương.

Bởi vì chỉ trong một tiếng anh ta đi toilet bốn lần!

Soi gương!

Nhưng không chịu thừa nhận điều đó!

Ngượng ngùng xấu hổ!

Giấu đầu lòi đuôi!
 
Back
Top Bottom