Ngôn Tình Gió Đêm Tỏ Tình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,295,379
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWi6eRckOPngh1A2gvBrflb3s1T6m1IOo7QWfcKMUJKoPsW1ZHRGILD_Haz0tS7WadrMQtsae1OyE99mZhi57Cc4hnTWnIb9vW3hEaFeT8vHU_k32ZbrSjst45jcYthI69famTv1ZhjfRn89gdPikjb=w215-h322-s-no

Gió Đêm Tỏ Tình
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Để trả thù giảng viên tàn ác, tôi và anh yêu đương qua mạng.

Ban ngày anh ném luận văn của tôi sang một bên, môi mỏng mỉm cười.

"Luận văn của bạn học Giang đủ để trở thành tội ác chiến tranh, thể hiện sự độc ác của loài người khi tr.a tấn đôi mắt của đồng loại."

"Vậy mà em còn đưa cho tôi xem?"

"Tôi làm gì có lỗi với em à?"

Đêm đó, tôi nghe anh khẽ run qua điện thoại "Bé cưng, anh gọi em là bố thì em mới vừa lòng, đúng không?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Gió Đêm Tỏ Tình
Chương 1


1

Hai giờ rưỡi sáng, trên mặt tôi đã có 2 quầng thâm đen to như mắt gấu trúc, tôi gửi luận văn sang cho Cố Yến.

Nhìn dòng chữ "Gửi đi thành công", tôi thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi bò từ trên ghế xuống giường, chuẩn bị làm một giấc thật ngon.

Để hoàn thành bài luận này, mấy hôm nay ngày nào tôi cũng chỉ ngủ được 4 tiếng.

Giường yêu giường quý, trẫm đến rồi đây ~~~

Tôi vừa chuẩn bị duỗi tay và ngã vào lòng chiếc giường yêu dấu, thông báo của máy tính đã vang lên, tôi vội vàng lao vào màn hình máy tính.

Đó là tin nhắn từ Cố Yến.

GY:【Sao gửi tài liệu còn để mật mã?】

GY:【Viết ra 1 đống hỗn độn mà cũng cần mật mã bảo vệ?】

Nhưng rõ ràng là anh nói phải chú ý đến bảo mật tài liệu mà.

Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, tốt nhất là đừng tranh cãi với Cố Yến, nếu không thì còn thảm hơn bây giờ nhiều.

Tôi nghiến răng trả lời:

【Dạ vâng ạ.】

Đối phương vẫn hiển thị là đang nhập tin nhắn. Tôi bắt đầu hơi lo lo, không phải là xảy ra vấn đề gì đấy chứ?

Rất lâu sau, tôi mới nhìn thấy tin nhắn của Cố Yến.

【Luận văn viết được đấy.】

Tôi dụi mắt rồi đọc lại tin nhắn vài lần. Sau đó chạy vào WC rửa mắt, cuối cùng là nhỏ 2 giọt thuốc nhỏ mắt và massage mắt không ngừng.

Tôi gần như đã m.óc 2 con mắt của mình ra để thanh tẩy. Sau khi đã xong thì tôi mới quay trở lại màn hình máy tính.

Tin nhắn vẫn như vậy?

Thầy Cố độc mồm độc miệng vậy mà lại không mắng tôi câu nào?

Chẳng lẽ mặt trời mọc ở hướng Tây?

Tôi đưa tay ra và run run gõ.

【Cảm ơn thầy Cố.】

GY: 【Em định đăng tải nó ở đâu? Mục "Truyện cười nhảm nhí" hay là "Tâm tình cùng bạn đọc"?】

GY: 【Chuyên mục "Góc truyện" cũng được. Tôi nhớ có một tuyển tập truyện hài hước trong đó, cực kỳ phù hợp với luận văn của em.】

GY: 【Luận văn của em cứ như Hồng Lâu Mộng vậy.】

GY: 【Toàn những thứ hoang đường.】

Tôi:…

2

Cố Yến là giảng viên trẻ nhất trong trường đại học của chúng tôi, cũng là giảng viên đẹp trai nhất.

Chiều cao 1m88, vai rộng eo hẹp tiêu chuẩn, anh mặc sơ mi trắng tỉ mỉ và đeo kính gọng vàng mỗi ngày.

Ngay khi Cố Yến đến trường, anh đã trở thành giảng viên nổi tiếng nhất trong trường của chúng tôi. Lớp học đầu tiên của Cố Yến cũng đã chật ních toàn là sinh viên.

Người ta còn chụp ảnh quay video Cố Yến và đăng lên douyin. Chẳng bao lâu, cư dân mạng đều biết ở trường chúng tôi có một giảng viên cực kỳ đẹp trai.

Khiến vô số nữ sinh ch** n**c miếng: "Úi, nhột quá, tớ muốn kết hôn với anh ấy rồi."

"Muốn hẹn hò, muốn có con với anh ấy luôn."



Giữa rất nhiều giảng viên đầu hói bụng bia, sự xuất hiện của Cố Yến quả thực là một làn gió mới.

Cụ thể là gió độc.

Chưa được mấy ngày, anh đã bị toàn bộ nữ sinh trên mạng kéo vào Blacklist.

"Cái gì mà yêu đương? Chó cũng không dám làm."

"Nếu đối tượng là Cố Yến thì độc thân cũng không thành vấn đề."

"Ông trời có thể lấy đi cái miệng của anh ấy được không? Tôi không cần hôn môi cũng được."



Nhờ có skill độc mồm độc miệng mà Cố Yến đã tụt hàng chục nghìn người theo dõi chỉ trong 1 ngày.

Kể từ hôm đó, ngoại trừ sinh viên của Cố Yến, tất cả những người khác đều trốn đi mất dạng.

Mấy người chúng tôi trở thành đối tượng được cả trường quan tâm và thương hại.

Tất nhiên là cũng có nhiều chỗ tốt.

Tôi đến thư viện không cần giành chỗ trước. Nếu như vô tình đụng phải ai đó, tôi chưa kịp xin lỗi thì người kia đã nước mắt lưng tròng, sau đó dịu dàng thương cảm nhìn tôi.

"Là lỗi của tôi."

"Tôi đáng ch.ết quá mà."

Ngay cả dì trong căng tin cũng sẽ cho chúng tôi thêm một thìa cơm.

Dì còn không quên an ủi chúng tôi: “Tâm không lành thì thân phải khỏe”.

"Cháu ăn nhiều một chút."

Tuy rằng Cố Yến không được hoan nghênh, nhưng luận văn của tôi phải cần anh ký tên mới được.

Tôi phải bỏ qua những lời nói cay độc của Cố Yến, dũng cảm hỏi lại anh:

【Dạ thầy ơi, thầy có thể ký tên vào cột nhận xét giúp em được không ạ?】

GY: 【Ký tên? Lý Hồng Chương tới đây cũng không dám ký.】

Tôi:...

(*Lý Hồng Chương là một đại thần triều đình nhà Thanh.)

3

Cứ như vậy, tôi phải viết lại luận văn của mình.

Tôi càng nghĩ càng tức giận, tôi bò lên giường và chuyển sang tài khoản phụ.

Quả nhiên, tin nhắn của Cố Yến liên tục được gửi tới.

GY: 【Bé cưng, em có muốn chạm vào cơ bụng của anh không?】

GY: 【Bạn gái không trả lời tin nhắn thì anh cũng chẳng sao cả.】

GY: 【Dù bây giờ có tạt đầu xe tải, anh cũng chỉ cười lạnh rồi nói: Xe tiếp theo!】

GY: 【Bé cưng, anh chuẩn bị đi ngủ rồi, anh muốn nghe giọng em.】

GY: 【Anh bị cái đứa sinh viên ngu ngốc đó chọc giận rồi này. Em mau dỗ anh đi.】

Tin nhắn cuối cùng vừa được gửi đến.

Ừ, cái đứa sinh viên ngu ngốc đó là tôi chứ còn ai vào đây nữa.

Tôi cười khẩy, dỗ anh? Tôi còn chưa bóp cổ anh là may lắm rồi.

4

Tôi và Cố Yến yêu đương giấu mặt qua Internet một thời gian.

Sau đó tôi mới phát hiện. Cố Yến là người bên ngoài lạnh lùng, bên trong dễ vỡ, lại còn là kẻ yêu đương não tàn.

Não tàn đến mức độ nào ấy hả?

Chính là kiểu, vừa nhìn là biết mấy kiếp trước chuyên đi đào rau dại.

Hoa sơn trà:【Dỗ anh? Trừ khi anh dập đầu với em 3 cái.】

Cố Yến nhanh chóng trả lời.

GY:【Dập đầu 1 cái được không? Dập đầu 3 cái thì ý nghĩa không tốt đâu.】

Tôi:...

Tên điên này hết thuốc chữa rồi.

Nhiều lúc tôi cũng nghĩ lại, có phải mình sống tệ, sống lỗi quá rồi không.

Nhưng Cố Yến chỉ nói vài câu đã khiến luận văn của tôi trở thành một đống sắt vụn. Chút cảm giác áy náy còn lại đều tiêu tan hết.

Nghe âm thanh tin nhắn vang lên không ngừng, tôi tắt điện thoại rồi chui vào ổ chăn.

5

Sáng sớm hôm sau, đàn anh vội vàng đến căn-tin tìm tôi.

"Giang Vãn, thầy Cố tìm em kìa."

Sao lại tìm tôi?

Chẳng lẽ định đem luận văn của tôi đăng trên diễn đàn “Truyện cười nhảm nhí”?

Chắc là không đâu nhỉ?

Nhưng lại nghĩ tới cái miệng xinh đẹp mà độc địa của Cố Yến…

Hơ, có cái gì mà không thể?

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm rồi gõ cửa văn phòng Cố Yến.

Cửa phòng đột ngột mở ra.

Người đàn ông đứng thẳng người, anh đặt bàn tay mình vào túi quần âu đen. Tay còn lại nhẹ nhàng đỡ chiếc kính gọng vàng trên sống mũi.

Chiếc nhẫn bằng bạc sáng loáng nằm trên ngón trỏ.

Đôi mắt hoa đào đằng sau cặp kính hơi khẽ chuyển động.

Tôi lặng lẽ nhìn xuống, cổ áo sơ mi trắng mở ra 2 nút, lộ ra xương quai xanh tinh xảo mơ hồ.

Tôi hơi sững sờ, nhớ lại câu nói của Cố Yến ngày hôm qua, đôi tai nóng lên một chút, chân tôi cũng không tự chủ được mà lui về phía sau.

"Thầy… Cố."

"Ừ, vào đi."

Tôi đi theo bước chân anh.

"Ngồi đó, chờ tôi một chút."

Tôi gật đầu rồi ngồi trên ghế sofa.

Cố Yến đi tới màn hình máy vi tính, ngón tay như bạch ngọc đang cầm con chuột. Nắng nhẹ rơi trên khuôn mặt nghiêng của anh, nhìn trong trẻo lạ thường.

Chỉ đáng tiếc…

Tôi nhìn cái miệng thâm độc ấy rồi lặng lẽ thở dài một hơi.

Khiến cho Cố Yến cũng phải ngước mắt nhìn tôi một cái.

6

Một lúc lâu sau, Cố Yến đứng dậy, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

"Nếu như tôi nhớ không nhầm, nhóm chúng ta chỉ có mình em là nữ sinh, đúng không?"

Tôi gật đầu.

Nữ sinh các khoa khác đều đã chạy mất hút rồi.

"Tôi có một người bạn, anh ấy nhờ tôi hỏi một chút. Nếu như bạn gái không trả lời tin nhắn của tôi… à nhầm, tin nhắn của bạn tôi, thì nguyên nhân là gì?"

“Người bạn” nào đó: Im miệng, biến ngay.

Tôi: “Người bạn” đến từ hư vô?

Bởi vì sáng nay vừa mở điện thoại lên, tôi đã nhận được một loạt tin nhắn từ Cố Yến.

Nhưng tôi vội đến trường quá nên chưa kịp trả lời lại câu nào.

Bây giờ tôi mới để ý, trên mắt của Cố Yến có một quầng thâm nhỏ.

Tôi tò mò hỏi lại: "Thầy Cố, cả đêm hôm qua thầy không ngủ ạ?"

Chẳng lẽ là cả đêm qua anh ngồi đợi tôi nhắn tin trả lời?

Với thái độ yêu đương não tàn của Cố Yến, chuyện này cũng không phải là không thể.

Đôi mắt Cố Yến khẽ thay đổi, khóe môi cong lên một chút.

Trong lòng tôi run rẩy, mỗi lần Cố Yến nhếch môi…

Quả nhiên…

"Sau khi đọc luận văn của em, tâm trạng tôi cực kỳ khiếp sợ, cả đêm qua tôi không tài nào ngủ được."

"Luận văn của em không giúp tôi có thêm danh tiếng trong giới học thuật. Nhưng sẽ giúp hạ thấp uy tín của tôi trong nền giáo dục."

Cả khuôn mặt tôi đỏ bừng. Tôi cũng lập tức trở nên bạo dạn hơn.

Tôi ngẩng đầu và nhìn thẳng vào mặt Cố Yến. Trong ánh mắt mang theo vẻ nghi ngờ:

"Vừa rồi thầy Cố nói, bạn gái của bạn thầy không trả lời tin nhắn, đúng không ạ?"

"Nếu không phải có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì chắc chắn là có vấn đề."

"Bạn gái không trả lời tin nhắn, khả năng cao là do cô ấy không thích thầy… à nhầm, không thích bạn của thầy."



Cố Yến lộ ra vẻ tức giận.

"Thật không?"

Tôi chột dạ nhìn sang chỗ khác, sau đó mới gật đầu.

Không biết Cố Yến nghĩ gì, anh ấy vẫy tay ra hiệu để tôi ra ngoài.

7

Sau khi ra khỏi văn phòng Cố Yến, tôi mở điện thoại lên thì lại thấy một loạt tin nhắn.

GY:【Bé cưng à, mau nói là em yêu anh đi.】

GY:【Đứa sinh viên ngốc nghếch của anh nói, em không trả lời tin nhắn của anh thì tức là không còn thích anh nữa.】

GY:【Ngày mai anh cho nó vừa đứng lớp vừa học.】

Tôi nhíu mày.

Dùng việc công để báo thù riêng?

Vậy thì đừng trách tôi tàn ác trước.
 
Gió Đêm Tỏ Tình
Chương 2


8

Nửa giờ sau, giáo sư khoa bên cạnh cầm theo phích nước đi qua bồn hoa.

Vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy người đàn ông ở phía đối diện, hình như tâm tình rất tốt, đôi mắt còn hiện lên ý cười.

"Thầy Cố, cậu đứng ở chỗ này làm gì?"

Giọng nói của Cố Yến rất rõ ràng:

"Bạn gái quan tâm tôi."

"Bảo tôi đứng ở đây cho thân thể tráng kiện."

"Đứng 3 giờ."

Giáo sư khoa bên cạnh: Cái thằng này nó bị làm sao ấy nhỉ?

À đúng đúng đúng, bạn gái bắt cậu ta phơi nắng 3h, quả thực là vì yêu cậu ta.

"Chẳng lẽ cậu không cảm thấy cô ấy đang phạt cậu sao?"

Dù sao cũng là giảng viên trẻ tuổi nhất, cấp bậc trong trường cũng không hề thấp, vậy mà bảo phơi nắng là phơi nắng liền?

"Hay là cậu đi về đi."

Cố Yến sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nhìn ông ta một cái rồi khẽ cong môi.

"Anh không hiểu đâu, đây là thích tôi đấy."

Giáo sư khoa bên cạnh:???

9

Tôi không quan tâm đến Cố Yến nữa, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào luận văn tốt nghiệp.

Liên tục mấy ngày mới sửa xong luận văn, quả nhiên là viết hay hơn trước rất nhiều.

Vì để cho luận văn tốt nghiệp thuận lợi hoàn thành. Lần này, ở cuối bài tôi còn thêm 1 đoạn cực kỳ nho nhã.

Mà thêm xong thì cứ như trát vàng lên đống rác ấy nhỉ.



Sau khi bấm nút gửi đi.

Cố Yến nhận được tin nhắn thì vài giây sau đã trả lời, cứ như anh liên tục canh giữ trước màn hình điện thoại vậy.

GY: [Sáng sớm ngày mai xem, hiện tại muộn rồi, sợ xem xong rồi không ngủ được.]

Tôi:...

Tôi trả lời vài câu rồi đi ra ngoài liên hoan cùng với bạn cùng phòng.

Mới vừa đi xuống dưới, tôi đã nhìn thấy Cố Yến bên cạnh đèn đường.

Anh đút một tay vào túi, tay kia cầm điện thoại, màn hình vẫn còn sáng trưng.

Từ hình ảnh phản chiếu từ cặp kính của Cố Yến, tôi đoán là giao diện nhắn tin.

Tôi cụp mắt xuống, trong lòng có chút hổ thẹn.

Nếu như nói, ngay từ đầu chỉ là vì tức giận nên mới cố ý trêu chọc Cố Yến. Tôi yêu đương qua mạng với anh, hành hạ anh, cũng là để trút giận vì ban ngày anh làm khó dễ với tôi.

Nhưng trong khoảng thời gian này, tôi cũng không rõ là mình có động lòng hay không nữa.

Lưu Nhạc quay đầu nhìn tôi: "Giang Vãn, ngẩn người làm gì đấy, đi thôi."

Tay tôi nắm chặt điện thoại trong túi áo khoác.

"Ừ."

Khi đi ngang qua Cố Yến, điện thoại di động kêu bíp bíp liên hồi.

10

Sau khi ăn lẩu trở về, tôi nhìn thấy Cố Yến vẫn còn đứng dưới đèn đường.

Tôi mím môi. Một lúc lâu sau mới mở điện thoại.

Hoa sơn trà: [Đã ngủ chưa?]

Tôi nhìn thấy Cố Yến ở đằng kia đột nhiên do dự một lúc.

GY: [Đồ nói dối.]

Tôi:?

Hoa sơn trà: [Làm sao vậy?]

GY: [Không có gì, còn chưa ngủ.]

Hoa sơn trà: [Đi ngủ sớm một chút.]

Cố Yến ngẩng đầu, và dường như đang nhìn về phía tôi.

GY: [Ừ.]

Lần này thì anh quả thực đã rời đi.

Đầu óc tôi ngổn ngang nhiều suy nghĩ, không biết phải làm gì tiếp theo.

Cuối cùng tôi chỉ đành lắc đầu. Đợi tốt nghiệp xong rồi tính tiếp vậy.

Cùng lắm thì chân thành quỳ xuống trước mặt Cố Yến, muốn trách muốn phạt thế nào thì tùy anh.

11

Ngày hôm sau, tôi thu dọn đồ đạc trở về nhà.

Mẹ thấy tôi về thì cực kỳ vui vẻ. Lông mày hơi nhướng lên, tôi biết bà chuẩn bị nói câu gì tiếp theo.

Thế là tôi vội vàng cướp lời nói trước:

"Mẹ tìm được đối tượng cho con chưa?"

Mẹ nghe tôi hỏi vặn lại thì lập tức ngượng ngùng, chỉ hắng giọng một cái.

"Mày sắp tốt nghiệp rồi, dung mạo cũng khá, sao lại không có người yêu nhỉ?"

"Bạn học San San của mày cũng có con lớn rồi đấy."

"Không biết khi nào mới có người gọi mẹ mày là bà ngoại."

Tôi chậm rãi lấy kem ốc quế trong tủ lạnh ra, nghe mẹ nói, tôi vô thức trả lời:

"Có gì khó, để con gọi thay cho."

"Bà ngoại."



Cuối cùng, tôi bị mẹ cầm chổi rồi rượt chạy khắp nhà.

12

Nằm lỳ ở trên giường, tôi như bị ma xui q.ủy khiến mà mở điện thoại di động ra.

Từ lần nói chuyện ngắn ngủi đêm hôm qua, anh cũng không liên lạc gì với tôi nữa.

Đầu ngón tay của tôi sẽ trượt lên bên trên.

Toàn bộ đều là tin nhắn từ Cố Yến.

GY: 【Đã lâu rồi em không nói chuyện với anh, có phải… em chán anh rồi à?】

Tim tôi lỡ một nhịp, đầu ngón tay cũng khẽ run lên.

Trước đây, thực ra tôi cũng đã từng phải lòng Cố Yến.

Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Yến thì tôi mới vừa vào đại học. Lưu Nhạc dẫn mấy người chúng tôi đi hát Karaoke.

Cô ấy cực kỳ thích hát, cả ngày cứ nghêu ngao không ngừng.

Tôi từ chối không muốn hát, cuối cùng vì Lưu Nhạc nhiệt tình quá nên đành phải hát mấy câu.

Lúc tôi ra ngoài đi vệ sinh, bỗng nhiên lại nghe được âm thanh từ bên đối diện.

"Chúc mừng anh Yến về nước, cạn một chén nào."

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi né tránh ánh mắt ấy, vội vàng vào toilet chỉnh trang lại rồi mới quay trở về.

Lúc đi qua hàng lang thì đã Cố Yến đứng ở nơi đó rồi.

Phía sau truyền đến âm thanh ầm ĩ, anh đột nhiên vươn tay ôm tôi vào lòng.

Sau đó có tiếng kính vỡ vang lên.

"Đừng sợ." Bên tai tôi là giọng nói dịu dàng của Cố Yến.

Tôi ngơ ngác nói lời cảm ơn, lúc chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy âm thanh mỉm cười từ phía sau.

"Hát hay lắm."

Cái gì vậy?

Mặt tôi đỏ tới tận tai, tôi vội vàng chạy vào rồi kéo Lưu Nhạc đi qua chỗ khác.

Lần thứ hai gặp được Cố Yến.

Anh dường như đã quên mất tôi rồi.

Cái miệng thâm độc của anh đã không ít lần khiến tôi tức giận đến xì cả khói, nên những chuyện sau này mới diễn ra.

13

Lễ tốt nghiệp càng tới gần, tôi càng cố gắng tránh mặt Cố Yến.

Anh dường như đã nhận ra thái độ của tôi, nhưng có vẻ cũng không quan tâm nhiều lắm.

Khi nhìn tôi thì sắc mặt vẫn nhàn nhạt như bình thường.

Tôi thở dài một hơi, có lẽ là anh vẫn chưa phát hiện ra sự thật.

Cái câu “Đồ nói dối” của Cố Yến đêm ấy đã khiến tôi giật cả mình.

Vài ngày sau đó, chúng tôi tốt nghiệp thành công.

Lưu Nhạc rủ mọi người đi liên hoan. Sau khi ăn xong lẩu thì lại đi hát karaoke.

Tôi mở miệng định từ chối, nhưng cuối cùng vẫn bị Lưu Nhạc mạnh mẽ kéo đi.

Mọi người ai cũng hưng phấn. Còn tôi trốn ở trong góc, cố gắng không để Lưu Nhạc chú ý đến mình.

“Em gái nhỏ tiễn chồng, tiễn đến cửa đông…”

Lưu Nhạc kéo một nam sinh đẹp trai và vui vẻ hát hò, đối phương không thể từ chối, chỉ đành đỏ mặt ngồi im.

Cửa phòng đột ngột mở ra.

Một bóng dáng cao lớn bước vào.

Là Cố Yến.

14

Cô gái ngồi bên cạnh tôi giơ tay lên.

"Thầy Cố, ở đây ạ."

Còn không quên bổ sung một câu:

"Nơi khác không còn chỗ đâu ạ."

Cố Yến nhìn thoáng qua rồi ngồi xuống, cực kỳ tình cờ là ngay bên trái của tôi.

Cố Yến năm nay mới chỉ 31 tuổi, tuổi tác cách chúng tôi không nhiều, nên bầu không khí cực kỳ vui vẻ sôi động.

Có người đề nghị truyền hoa rồi chơi trò “Thật hay Thách”.

Hoa dừng ở trên tay Cố Yến, anh cúi xuống nhìn một chút. Tất cả mọi người náo nhiệt hẳn lên.

Những người từng nếm thử skill miệng độc của Cố Yến, lần này quyết tâm không nương tay nữa.

“Thật hay Thách?”

"Thách."

Mọi người lập tức cười to.

"Vậy thì ôm 1 cô gái trong 1 phút."

Vẻ mặt Cố Yến lạnh nhạt, không giống như đang chơi trò chơi mà là đang nghiêm túc nghiên cứu luận văn khoa học.

"Có thể đổi thành “thật” được không?"

"Không được."

Cố Yến nhìn tôi, lộ ra vẻ hơi khó xử.

Một giây kế tiếp, tôi đã được ôm vào trong vòng tay ấm áp.

Anh vẫn giữ khoảng cách xã giao, chỉ là hơi thở lại nóng lên một chút.

Thậm chí ngay cả tai Cố Yến cũng đã đỏ lên rồi.

Một phút đồng hồ trôi qua, anh nhẹ nhàng nói: "Tốt nghiệp vui vẻ."

Tôi ậm ừ trả lời.

Tôi lại nhớ đến tin nhắn mà Cố Yến từng gửi cho tôi mấy ngày trước đây.

【Bé cưng à, khi nào anh mới có thể ôm em?】
 
Gió Đêm Tỏ Tình
Chương 3


15

Sau khi kết thúc buổi liên hoan, chúng tôi trở về ký túc xá.

Ngày thứ hai, tôi thu dọn một ít đồ đạc rồi trở về nhà.

Trước khi rời đi, tôi giống như cảm nhận được gì đó nên xoay người nhìn lại.

Cố Yến đứng dưới gốc cây cạnh bồn hoa và lặng lẽ nhìn tôi.

Nhìn nhau 3 giây đồng hồ, tôi c chột dạ cúi đầu rồi xách hành lý rời đi.

Có lẽ sau này cũng không gặp lại nhau nữa.

Đợi đến khi nói rõ ràng mọi chuyện, chắc hẳn anh cũng không bao giờ muốn gặp lại tôi…

Không hiểu sao, trong lòng tôi lại có cảm giác chua xót, cực kỳ khó hiểu.

Về đến nhà, tôi cầm điện thoại di động, chuẩn bị viết 1 bài diễn văn nhận tội đầy lâm li bi đát, định gửi qua cho Cố Yến.

Bỗng nhiên Lưu Nhạc lại nhắn tin.

“Hình như thầy Cố vừa đi xem mắt.”

"Tớ ở quán cà phê, gặp được thầy Cố đang nói chuyện với một người phụ nữ hơn 40 tuổi, có nghe “xem mắt” gì đó."

"Thầy Cố đồng ý rồi."

Xì, hóa ra anh còn chăng thèm để ý đến chuyện yêu đương qua mạng này.

Tôi rầu rĩ tắt điện thoại đi.



Để mừng tôi tốt nghiệp, bố mẹ dẫn tôi đi du lịch nước ngoài.

Sau khi trở về nhà thì tôi mới nhìn thấy tin nhắn của Cố Yến.

【Ngày mai đến văn phòng tôi một chuyến.】

Tôi định thành thật nói hết mọi chuyện cho Cố Yến nghe cũng nên nhận lời.

"Thầy Cố tìm em ạ?" Tôi đứng ở cửa văn phòng Cố Yến.

Cố Yến ngồi trước máy vi tính, đôi mắt lộ ra ý cười. Thằng nhãi này mà cười lên thì đúng là yêu nghiệt.

Bầu không khí ngày càng kỳ quái.

"Giang Vãn, lại đây."

Tôi bước chân đi lên trước.

Đôi bàn tay to của Cố Yến túm lấy tôi rồi kéo tôi lại gần.

"Đồ dối trá."

"Còn muốn tránh tôi bao lâu?"

"Đi Ý là để trốn tôi?"

Tôi lập tức căng thẳng. Quả nhiên là anh đã biết.

Nhưng câu cuối cùng có nghĩa là gì?

16

Tôi vô thức giải thích: "Không phải, chỉ là du lịch mà thôi."

Cố Yến cúi đầu cười rộ lên, lại càng giống như yêu tinh vậy.

"Chơi vui không? Giang Vãn."

Hơi thở ấm nóng phả vào tai tôi. Tôi sợ đến run rẩy khắp người.

"Không... Không vui lắm."

Cố Yến mỉm cười, và ánh mắt rơi vào khuôn mặt sợ hãi của tôi.

"Ý của Vãn Vãn là chơi tôi không vui?"

Tôi vội vàng xua tay.

"Không phải, chơi vui lắm, vui cực kỳ."

Bên tai là tiếng cười trầm thấp của Cố Yến.

"Quả nhiên là chơi tôi…"

Tôi khẽ mở miệng, nhưng hết đường chối cãi, cũng không biết phải giải thích thế nào.

"Thầy Cố."

"Hiện tại em đã tốt nghiệp, gọi Cố Yến là được."

Tôi cũng không xứng để gọi chữ “thầy” đúng không?

"... Cố Yến."

"Nói đi, tính bồi thường tôi thế nào?"

Hồn tôi chếc một nửa.

"Muốn gi.ết hay chém, tùy anh."

Cố Yến bật cười.

17

"Hình phạt như thế thì nặng quá."

"Nhưng mà em chơi tôi lâu như vậy."

"Bạn học Giang học hành chăm chỉ, tiếp thu tinh hoa nhân loại, nhất định sẽ biết cách bồi thường cho tốt, đúng không?"

Mãi đến khi tôi gật đầu, anh mới tiếp tục nói: “Nếu bạn học Giang cũng đồng ý, vậy sau này phiền bạn học Giang chiếu cố nhiều hơn.”

Tôi trừng mắt nhìn: "Hả?"

Anh nhướng mày: "Nếu tôi nhớ không lầm, 2 tháng nay bạn học Giang không trả lời tin nhắn của tôi."

Quả thực, từ khi tôi chú ý đến ánh mắt của Cố Yến vào ngày hôm đó, tôi không còn trả lời anh ấy nữa.

"Vậy làm phiền bạn học Giang… đóng vai một cô bạn gái để bồi thường vậy."

"An ủi tấm thân đáng thương của tôi bị kẻ nhẫn tâm nào đó bỏ rơi suốt 2 tháng trời."

Anh cố tình giấu đi mấy chữ “hẹn hò qua mạng”.

18

Tôi ngồi trên ghế sô pha, ngẩn người nhìn 99+ tin nhắn trên màn hình.

Bấy nhiêu tin nhắn cũng đủ hiểu là Cố Yến đã khẩn trương đến mức nào. Không ngờ sự việc bại lộ rồi mà anh vẫn không hề tức giận…

Chỉ bắt tôi trả lời từng tin nhắn.

Nhìn Cố Yến đang nghiêm túc ngồi đối diện với máy tính, tôi chỉ có thể gõ từng từ.

GY: 【3 phút rồi em không để ý đến anh, muốn khóc quá.】

GY: 【Anh không muốn khóc lóc như oán phụ đâu.】

GY: 【Trái tim này đã chếc một nửa, ai cũng đừng hòng đi vào.】

GY: 【Trời sắp mưa rồi.】

GY:【Nhớ em.】

Tin nhắn đã là ba tháng trước.

Tôi hơi giật khóe miệng, trong lòng toàn là tội lỗi.

Tôi trả lời từng tin nhắn một.

Nghe thấy tiếng con trỏ chuột, tôi bất giác ngẩng đầu lên.

Câu cuối cùng là…

Hoa sơn trà: 【Trái tim chếc một nửa, em có thể vào lần nữa được không?】

19

Một lúc sau, bên ngoài truyền đến âm thanh gõ cửa. Là đàn anh của tôi.

Tôi hốt hoảng đứng dậy.

"Cố… thầy Cố, em đi về trước đây."

Còn chưa kịp nói xong, tôi đã bị Cố Yến đè đầu xuống rồi nhét vào trong gầm bàn.

Tiếng mở cửa vang lên. Tôi không dám chui ra từ gầm bàn nữa.

Đàn anh của tôi lắm miệng lại nhiều lời. Nếu để lão ấy thấy được, ngày mai cả trường sẽ biết là tôi chui dưới gầm bàn của Cố Yến.

"Thưa thầy."

Ở dưới này, tôi có thể thấy khuôn mặt mịn màng và đường nét chiếc cằm rõ ràng của Cố Yến.

Anh khẽ nhíu mày.

"Đã tốt nghiệp cả rồi, không cần gọi thầy nữa."

Cố Yến không thích chúng tôi gọi là “thầy” lắm thì phải.

Đàn anh ngẩn người, nhưng cũng không biết phải xưng hô thế nào cho đúng.

"Làm phiền… ký giúp em với ạ."

Cố Yến nhận tài liệu và cầm cây bút ở bên cạnh lên.

Đàn anh lại tò mò hỏi.

"Giang Vãn không ở đây ạ?"

"Em thấy xe điện của nó ở dưới lầu?"

Lòng tôi khẽ run lên.

Sao thằng nhãi này đột nhiên lại tinh mắt thế?

Cố Yến vẫn im lặng không lên tiếng.

Tôi nhịn không được mà kéo kéo ống quần anh, ý bảo là anh đáp lại.

"Không phải ở đây." Cố Yến vừa nói vừa thản nhiên đưa tài liệu lại.

"Vâng, em về trước ạ."

Đàn anh đi rồi, tôi mới thở một hơi nhẹ nhõm rồi chui ra ngoài.

Vừa quay đầu lại thì đã thấy ánh mắt âm trầm của Cố Yến. Tôi sợ đến nỗi còn không dám cử động người.

20

Không biết đã qua bao lâu, Cố Yến đột nhiên lên tiếng trước.

"Có thể."

Cặp mắt đào hoa lai nhìn tôi chằm chằm.

"Có thể cái gì?" Tôi vô thức hỏi ngược lại.

Anh không nói nữa, chỉ vươn tay cầm điện thoại di động và chìa khóa xe.

"Đi nào."

"Đi đâu?"

Anh dừng lại nhìn tôi.

"Hẹn hò."

Tôi:...

21

Ngồi trong rạp chiếu phim, tôi cầm lon Coca và thích thú nhìn màn hình lớn trước mặt.

Không ngờ Cố Yến lại dẫn tôi đi đến rạp xem phim.

Lúc nhìn màn hình, tôi có thể cảm nhận được tầm mắt của Cố Yến thỉnh thoảng lại nhìn vào khuôn mặt của tôi.

Sau khi bộ phim kết thúc, Cố Yến cầm lấy chai Coca rỗng trong tay tôi, rồi anh nắm tay tôi đứng dậy.

"Em thấy bộ phim này thế nào?"

"Hay lắm."

Bộ phim này kể về câu chuyện tình yêu của nam chính, chờ đợi một người trong suốt 7 năm, cuối cùng ở bên nhau đến cuối đời.

Quá là cảm động.

"Vậy em cảm thấy, chờ một người 7 năm có đáng hay không?"

"Hả?” Tôi hỏi ngược lại "Anh thấy đáng thì sẽ là đáng."

Cố Yến chăm chú nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi một cái.

"Giang Tiểu Vãn, lần sau đừng có chơi anh."

"Cũng không được bơ tin nhắn của anh."

"Ngày nào anh cũng đợi em rất lâu."

Giọng nói có chút tủi thân mơ hồ.

Tôi đỏ mắt, trong lòng cũng hơi xấu hổ "Được."

Anh bật cười, bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi.

"Đi thôi, bạn gái."

22

Thằng nhãi Cố Yến này không khác gì trước đây. Anh dường như quên mất, mấy hôm trước chỉ bảo tôi “đóng vai” bạn gái.

Mà thậm chí là tôi cũng quên luôn.

Nửa tháng sau, tôi gia nhập một trung tâm nghiên cứu để tiếp tục ước mơ của mình.

Nhưng trung tâm ở khá xa nhà tôi, tôi chỉ có thể dọn ra ngoài sống.

Cố Yến còn có lòng tốt giới thiệu cho tôi một căn hộ rất đẹp, cũng gần viện nghiên cứu.

Vài ngày sau, tôi dọn đồ sang chỗ ở mới của mình.

Tối hôm đó, chuông cửa đột ngột vang lên.

Tôi cảnh giác hỏi: "Ai đấy?"

Ngoài cửa vang lên giọng nam trong trẻo.

"Tiểu thư, cần giúp đỡ không?"

Là Cố Yến.

Vừa mở cửa ra, tôi nhìn thấy Cố Yến mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen, cổ áo lộ ra xương quai xanh tinh xảo, lên một chút nữa là yết hầu.

"Sao anh ở đây?"

Cố Yến chỉ về phía đối diện.

"Hàng xóm."

Mặt tôi sưng lên vì tức giận. Quả nhiên là tên này cố ý.

Cố Yến mỉm cười nhéo nhéo mặt của tôi.

"Đừng nóng giận."

Tôi mặc kệ, tôi quay người ngồi đối diện bàn uống nước rồi tập trung đọc thông tin.

Cố Yến không thèm khách khí chút nào, anh ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài bắt chéo thoải mái, lộ ra mắt cá chân trắng mịn màng.

Tôi nheo mắt một cái, rồi lại chú ý vào màn hình máy tính trước mặt.

23

Cố Yến nhếch môi cười, một tay cởi cúc áo ngủ lụa đen. b* ng*c rắn chắc cũng hiện ra mơ hồ.

Tôi đỏ mặt rồi trừng mắt nhìn anh.

Đồ yêu tinh.

1 giờ trôi qua.

Rồi lại 2 giờ.



Cố Yến nhịn không được mà tiến lên vài bước, những ngón tay thon dài đặt trên vành tai tôi.

Bầu không khí lập tức trở nên mơ hồ.

Tôi giật mình ấn vào bàn phím. Cố Yến khẽ cười một tiếng rồi đứng dậy.

Tôi đẩy anh ra. "Cô nam quả nữ ở chung một phòng, không thích hợp lắm đâu."

Cố Yến nhướng mày:

"Nam chưa cưới nữ chưa gả, tâm ý tương thông, có cái gì mà không thích hợp?"

"Ai bảo tâm ý tương thông?"

Anh lui về phía sau mấy bước, rồi lại vươn tay ôm tôi vào trong ngực.

"Giang Tiểu Vãn, lúc nào em mới cho anh danh phận?"

Tôi cười không trả lời, chỉ kiễng chân hôn lên khóe môi anh, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nướt.

Mặt Cố Yến đỏ tới tận tai, mà tôi cũng vậy.

Một lát sau, anh nâng cằm tôi lên rồi nhẹ nhàng hôn xuống “Có qua có lại.”

Chúng tôi gần như hít thở không thông thì anh mới buông tôi ra.

Tôi hoảng loạn đá anh ra khỏi nhà rồi đóng sầm cửa lại.

Tôi dựa vào cửa rồi th* d*c, cảm nhận được tim cũng đập liên hồi.

24

Vài ngày sau, tôi nhận được tin nhắn của mẹ tôi, bảo tôi về xem mắt.

"Chị dâu mày giới thiệu, chiều nay mày rảnh không? Đi thử xem sao?"

"Mày cũng tốt nghiệp rồi, chuẩn bị tìm đối tượng đi là vừa."

Tôi đang do dự nên nói với mẹ tôi như thế nào về chuyện Cố Yến.

Nhưng lại nhìn thấy tấm hình kia. Người đàn ông trong hình mặc sơ mi trắng.

Tim tôi khẽ run lên.

"Vâng ạ."

25

Một đêm qua đi, vừa mở cửa thì đã nhìn thấy Cố Yến cố tình ăn mặc cự kỳ chỉnh tề.

"Bé cưng hôm nay rất đẹp."

"Anh hôm nay cũng dễ nhìn lắm."

Nhìn nhau cười hề hề một lúc, chúng tôi ra ngoài cửa rồi chia tay.

Nửa giờ sau, tôi đứng ở nhà hàng rồi đưa tay ra trước Cố Yến.

"Xin chào, tự giới thiệu một chút, em là Giang Vãn, là đối tượng xem mắt của anh."

Cố Yến khẽ nhếch môi… cũng không có vẻ gì là bất ngờ cả.

Anh phối hợp đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay tôi.

"Tôi là Cố Yến, là bạn trai… của em."

Tôi lắc đầu.

Trong mắt Cố Yến thoáng qua một tia nghi hoặc, anh ấy vẫn đưa tôi vào trong nhà hàng.

Khi bữa ăn kết thúc, tôi chớp mắt một hồi.

"Cố tiên sinh, em thích anh, anh có đồng ý chính thức hẹn hò với em không?"

Cố Yến hơi ngạc nhiên, giống như là hiểu ra chuyện gì.

"Cực kỳ hân hạnh."

Tôi mỉm cười.

Lần này, để em tới gần anh nhé.

Sau khi ăn xong, Cố Yến dẫn tôi đi bộ cho tiêu thực. Tôi ngồi bệt trên đá, anh đứng ở bên cạnh tôi.

"Cố Yến, xin lỗi…"

"Em không nên chơi anh như thế…"

Cố Yến ngắt lời tôi "Trò chơi nhỏ thôi mà."

Đôi mắt của Cố Yến lướt qua khuôn mặt tôi, và cuối cùng dừng lại trên môi tôi.

"Nhưng mà bé cưng của anh vẫn dễ thương."

"Khiến người khác vui vẻ."

"Anh cũng đã sớm biết là em."

Giờ thì đến lượt tôi tròn mắt.

"Vậy anh thích em từ khi nào vậy?"

Anh ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.

"7 năm trước."

Nhịp tim của tôi đột ngột đập nhanh hơn một chút.

Hóa ra… không chỉ có tôi động lòng…

(Giải thích: Chắc là cái lần gặp nhau trong quán karaoke, Cố Yến đỡ bà Giang khỏi cửa kính vỡ, lúc đó bà Giang vào năm 1 đại học. Còn Cố Yến hướng dẫn luận văn của bà Giang là luận văn nghiên cứu sinh, nên mới là 7 năm.)

Anh quay mặt lại nhìn tôi rồi nói: “Vốn là định đợi kẻ nhẫn tâm nào đó tốt nghiệp rồi tính tiếp. Ai ngờ cái kẻ nhẫn tâm kia lại không đợi được.”

"Lần trước không ăn tối, bị kẻ nhẫn tâm ấy phạt chống đẩy 250 cái liền."

"Bạn học Giang này, nói cho anh biết, mấy chiêu hành hạ lúc hẹn hò của em là học ở đâu ra vậy."

Tôi chỉ im lặng cúi đầu.

Cố Yến mỉm cười rồi cúi xuống hôn tôi.

Trên đường trở về, tôi hỏi Cố Yến.

"7 năm nay, anh có thích ai khác không?"

Anh đưa tay nhéo mũi tôi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy rồi trầm giọng: “Anh không yêu người khác.”

Hơ.

Có ma mới tin anh.

Như là nhìn thấu cảm xúc của tôi, Cố Yến tiếp tục nói thêm:

"Anh thích mỗi em."

Mặt tôi lại nóng bừng lên một chút.

Anh nhìn tôi trêu chọc.

"Anh đã đợi 7 năm rồi. 70 năm tiếp theo, hy vọng Giang Tiểu Vãn đối xử với anh tốt hơn một chút."

Tôi cười đáp: “Được”.

Dưới ánh đèn đường, Cố Yến hơi cúi xuống.

"Đi nào, để anh cõng em."

"Gót chân có đau không?"

Tôi sững người, hôm nay tôi cố tình đeo cao gót để hợp với váy hơn, không ngờ anh lại để ý thật.

Đi giày này cũng rất đau chân.

Tôi ngượng ngùng ôm vai Cố Yến.

"Lần sau em không đeo nữa."

Cố Yến quay đầu nhìn tôi.

"Muốn đeo thì đeo thoải mái, có anh ở đây."

Tôi mơ hồ đáp lại. Ở sau lưng Cố Yến vừa rộng rãi vừa an toàn.

"Cố Yến, anh muốn cõng em bao lâu."

Cố Yến dừng chân rồi lại nhìn tôi một lát.

"Cả đời."

Quãng đời còn lại, còn rất dài, rất lâu.

Gió đêm hiu hiu thổi, lá cây nhẹ nhàng bay, cùng giọng nói dịu dàng của Cố Yến.

"Rất hân hạnh được quen biết em, bạn học Giang."

"Bé cưng của anh."
 
Gió Đêm Tỏ Tình
Chương 4


Cố Yến (Phiên ngoại)

1

Một yêu cầu kết bạn hiện lên trên WeChat của tôi.

Lúc đầu tôi không để ý. Nhưng 2 ngày sau, người kia kiên nhẫn gửi thêm, lại còn kèm ghi chú "Con trai, mẹ mới đổi số này."

Tôi nhíu mày rồi bấm từ chối yêu cầu.

Đối phương vẫn không bỏ cuộc. Vẫn liên tiếp gửi yêu cầu kết bạn đến, ghi chú cũng lần lượt thay đổi.

"Kết bạn đi, không làm gì đâu mà."

"Tôi bị bệnh, bác sĩ đưa cho tôi Wechat của anh đó."

Tôi hơi nhếch miệng, nhưng tình cờ lại nghe được giọng nói của Giang Vãn ở bên ngoài.

"Chậc, sao còn chưa chấp nhận nhỉ, mình đã gửi yêu cầu 10 lần rồi."

Tôi đếm lại, chính xác là tôi đã từ chối 10 lần.

Sau khi trở về, tôi đã chấp nhận yêu cầu kết bạn kia.

Người nào đó tất nhiên là không chờ được.

Hoa sơn trà: 【Xin chào.】

【Anh trai à, buổi tối kể chuyện cho em nghe được không?】

Tôi nhếch miệng.

【Tôi chấp nhận lời mời kết bạn, không phải lời mời làm bạn trai.】

Cô ấy vẫn trả lời lại.

Tôi vẫn phối hợp trò chuyện đôi câu. Sau đó mới hiểu, kẻ nhẫn tâm này rõ ràng là có ý định riêng.

Mặc dù ham chơi, nhưng cô ấy học tập cũng rất nghiêm túc. Bình thường có người tỏ tình, nhưng cô ấy vẫn luôn cự tuyệt.

Ừm, cũng ngoan lắm.

2

Tôi trò chuyện với cô ấy vài ngày.

Rồi tôi dần dần phát hiện ra, cô ấy hình như là muốn… chơi tôi?

Hoa sơn trà:【Hôm nay em tiêu chảy, đều tại anh.】

GY:【Sao lại trách tôi?】

Hoa sơn trà:【Nhớ anh nên mới tiêu chảy.】

Tôi:...

GY: 【Không tỏ tình được thì đừng có cố.】

Giang Tiểu Vãn hình như là xấu hổ, liên tục vài ngày cũng không tìm tôi nữa.

3

Tôi bèn nhắn tin cho cô ấy trước. Giang Tiểu Vãn vội vàng đáp lại ngay.

Cũng không biết học được ở đâu, suốt ngày gọi là “anh” không ngừng, làm cho tôi cũng phải gọi theo cô ấy.

Thêm một thời gian nữa, tôi mới phát hiện… Giang Tiểu Vãn ban ngày bị tôi chọc giận, thế là đêm về lại hành hạ tôi.

Hoa sơn trà:【Ăn cơm tối chưa?】

GY: 【Chưa ăn.】

Hoa sơn trà: 【Không ăn cơm tối, làm em lo lắng vô ích, phạt anh chống đẩy 250 cái.】

Tôi biết cô ấy đang trút giận thay cho sáng nay, thế nên tôi vui vẻ chịu đựng.

Haiz, đúng là thích lắm thì hành hạ nhiều.

4

Giang Tiểu Vãn đang chuẩn bị luận văn nên không thèm trả lời tin nhắn của tôi nữa.

Thế là tôi hỏi, tại sao bạn gái lại không trả lời tin nhắn.

Cô ấy nói cho tôi biết “Bạn gái không trả lời tin nhắn, đa phần là do không thích… thầy.”

Tôi có chút tức giận.

Tôi không phải dùng việc công để trả thù riêng. Tôi chỉ muốn cô ấy để ý đến tôi thêm một chút.

Giang Tiểu Vãn mặc kệ tôi, bảo tôi đứng nắng 3 tiếng đồng hồ. Nhưng cũng may mắn, cuối cùng cô ấy cũng trả lời tin nhắn của tôi rồi.

Nửa giờ sau, cô ấy bảo tôi trở về đi. Tôi cười cười, nhưng vẫn đứng yên ở đó.

Giang Tiểu Vãn mấy hôm nay quả thực mệt mỏi, tôi biết cô ấy đang bận đến bù cả đầu vì khóa luận. Tuy tôi đau lòng vì cô ấy, nhưng cũng không thể can thiệp vào chuyện học hành của cô ấy được.

5

Giang Tiểu Vãn đi qua tôi thì tin nhắn điện thoại lập tức vang lên. Là do tôi gửi đến.

Nhưng cô ấy vẫn không thèm trả lời tin nhắn của tôi trước đó.

Tôi kiềm chế ý nghĩ muốn liên lạc với cô ấy, nhưng cô ấy vẫn không trả lời tôi.

Tôi bắt đầu nghi hoặc, Giang Tiểu Vãn ngày trước còn nói là yêu tôi nhất cơ mà.

Mặc dù cũng chính ngày hôm đó, cô ấy dỗ tôi chống đẩy 250 cái trên nền nhà.

6

Sau khi Giang Tiểu Vãn trở về, tôi cảm nhận được cô ấy đang cố tình giữ khoảng cách với tôi.

Cũng may là cô ấy tốt nghiệp rồi.

Tôi đã đợi mấy năm trời, thêm 1, 2 tháng nữa cũng có sao.

Nghe nói, mấy người họ vừa đến quán hát hò, tôi có chút lo lắng nên cũng đi theo.

Tôi âm thầm nghĩ, nếu như Giang Tiểu Vãn uống say, có thể mơ màng ôm tôi một cái thì tốt rồi.

Nhưng Giang Tiểu Vãn lại không uống rượu.

Nhờ chơi trò “Thật hay thách”, tôi đã có thể ôm lấy Giang Tiểu Vãn một lần.

"Giang Tiểu Vãn, tốt nghiệp vui vẻ."

Từ ngày mai, anh sẽ không còn là giảng viên của em nữa.

7

Tôi nhìn Giang Tiểu Vãn mang theo hành lý rời đi. Khuôn mặt cô ấy lộ ra vẻ chột dạ.

Chỉ mấy hôm sau, chị dâu của Giang Tiểu Vãn cầm ảnh chụp của cô ấy đến tìm tôi, bảo là chuyện xem mắt đã tính xong cả rồi.

Nhưng mà Giang Tiểu Vãn đã đi nước ngoài du lịch, một thời gian nữa mới có thể trở về.

Tôi lại tiếp tục chờ.

Lại chờ được hình ảnh Giang Tiểu Vãn vi vu ở nước Ý. Dường như đã ném tôi ra sau đầu từ lâu lắm rồi.

8

Sau khi Giang Tiểu Vãn trở lại, tôi quyết định vạch trần lời nói dối của kẻ nhẫn tâm này.

Cô ấy cúi đầu muốn xin lỗi với tôi.

Nhưng mà tôi không muốn xin lỗi, tôi muốn bồi thường.

Tôi dẫn cô ấy đi xem phim, đi làm những chuyện mà các cặp tình nhân khác hay làm.

Bộ phim là do tôi cẩn thận chọn lựa. Cũng là 7 năm tôi chờ cô ấy.

Là nhất kiến chung tình.

Là yêu em từ cái nhìn đầu tiên.

9

Chúng tôi ở cùng một chỗ.

Giang Tiểu Vãn vẫn không thèm cho tôi danh phận.

Ngày xem mắt hôm đó, tôi nhìn thấy Giang Tiểu Vãn mặc đồ đỏ, như là… khụ… mặc váy cưới rồi gả cho tôi vậy.

Giang Tiểu Vãn tỏ tình với tôi.

Bé cưng ngoan quá đi mất.

Để thưởng cho Giang Tiểu Vãn, tôi quyết định sau này chỉ đưa 99% tiền lương cho cô ấy thôi.

Còn dư lại một phần, tôi sẽ giữ lại rồi mua hoa cho Giang Tiểu Vãn.

Kẻ nhẫn tâm mà tôi mưu đồ đã lâu, cuối cùng đã có thể lừa đem về nhà.

10

Sau khi kết hôn, tôi đăng bài thông báo trên vòng bạn bè.

Bạn bè nhắn lại: Đừng rải cơm chó nữa.

Trước đây tôi là giảng viên của bọn chúng, quyết định phải nhắc nhở mấy cái tên này.

Mà cô ấy lại cười rộ lên, không cho tôi nói thêm nữa.

Tôi hôn lên nhẫn kim cương trên tay cô ấy, ngoan ngoãn trả lời

"Được."

11

Đêm tân hôn.

Giang Tiểu Vãn ngồi trên lưng của tôi, phạt tôi chống đẩy 250 cái.

Tôi vẫn vui vẻ làm theo.

Mà Giang Tiểu Vãn cực kỳ giảo hoạt, xong việc thì lặng lẽ ôm chăn lủi mất.

Ôi cái kẻ nhẫn tâm này.

Để chứng minh là mình cũng lãng mạn. Sau khi Giang Tiểu Vãn đi làm, tôi lên mạng tải một cuốn “Bí kíp tỏ tình” về.

GY: 【Nếu như cuộc đời anh là một bộ phim.】

GY: 【Thì em chính là quảng cáo.】

Hoa sơn trà: 【Ý gì? Chê người ta phiền? Chiếm được thì không quý trọng nữa? 】

Hoa sơn trà: 【Tạm biệt.】

Tôi lập tức gửi tin nhắn mà mình đã chuẩn bị sang.

GY: 【Xuất hiện vào thời điểm thú vị nhất trong cuộc đời anh.】

Tôi bị Giang Tiểu Vãn chặn rồi. Lại phải cuống lên đi dỗ vợ.

12

Thật lâu sau đó, tôi và Giang Tiểu Vãn đồng thời lấy cuốn “Bí kíp tỏ tình” đã in sẵn ở trong ngăn kéo ra.

Bốn mắt nhìn nhau, tâm tình ch.ết lặng.

(Hoàn)

- ------

Giải thích 1 chút, tại sao lão Cố lại mỏ hỗn với bà Giang như vậy.

Là vì Cố Yến biết bà Giang Vãn vì “trả thù” nên mới tiếp cận lão ý. Nếu Cố Yến không hành Giang Vãn nữa, Giang Vãn cũng không có lý do gì để “trả thù” nữa. Và Giang Vãn sẽ bơ Cố Yến luôn.

Trong ngoại truyện Cố Yến có nhắc rất nhiều lần đến câu “Tôi muốn cô ấy để ý đến tôi.” Thà là bị hành, chứ bị bơ tin nhắn thì không chịu được.

Thế là ban ngày Cố Yến hành bà Giang, tối về bà Giang lại hành Cố Yến để trả thù. Cố Yến biết mà vẫn vui vẻ dỗ dành bà Giang, vì cái quả đắng đó là do lão ấy tự tạo ra chứ ai, nghĩ cũng khổ mà cũng kệ =)))

Thôi thì quả đắng cũng là quả.

Sau này bị bơ mấy tháng trời, bị block lòi mỏ rồi, rồi đến lúc hẹn hò thì miệng cũng không hỗn nữa, cũng dịu dàng hơn.
 
Back
Top Bottom