Hài Hước [Gintama][Kagura no Harem] Oneshot Collection

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu]Kagura hay Tsukki


Gintoki trở mình, với tay tắt đi cái đồng hồ báo thức chết tiệt phá hỏng giấc ngủ của anh.

Đôi mắt cá chết màu đỏ lờ đờ mở ra, nhận lấy những tia nắng chói chang chiếu qua khung cửa báo hiệu ngày mới đến.

Hôm qua quả là một ngày rất mệt mỏi đối với Tiệm Vạn Năng.

Đống tình dược lằng nhằng rắc rối ở Yoshiwara, nếu không có nó thì giờ này đâu ai phải mệt mỏi đến thế này.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng Gin vẫn phải cố gắng thức dậy để giải quyết công việc ngày hôm nay.

Tiệm Vạn Năng đâu mấy khi có khách, mà anh lại phải nuôi một cái bao tử không đáy trong nhà.

Nghĩ thế, Gintoki cười khì rồi cố gắng đứng dậy bước ra khỏi nệm.

Vừa mới ra khỏi cửa phòng, hình ảnh chiếc tủ quần áo quen thuộc lại hiện lên trong mắt anh đầu tiên.

Đó là nơi chiếc bao tử không đáy kia đang ngủ, nơi thiên thần của anh đang yên giấc.

Anh bước lại gần chiếc tủ, như một thói quen mỗi buổi sáng của Gintoki, mở cửa ra và ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Kagura, điều đó là một liều thuốc mạnh mẽ bổ sung năng lượng cho anh mỗi ngày.

Nhưng khi vừa mở hé được cánh cửa tủ, bỗng nhiên anh nghe được một giọng nói quen thuộc đang phát ra từ bên trong, và đương nhiên, đó là giọng nói của Kagura.

"Kagura.

Tsukki.

Kagura.

Tsukki.

Kagura..."

Gintoki không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy đống cánh hoa vương vãi xung quanh Kagura.

Kagura đang quay lưng lại, tay bứt từng cánh hoa, miệng lẩm nhẩm hai chữ "Kagura", "Tsukki" cho đến khi cảm thấy có người vừa mở cửa tủ ra.

Đôi mắt xanh ngọc quay sang nhìn Gintoki, đột nhiên nó ứa nước mắt rồi nhắm chặt lại.

Mặc dù không hiểu chuyện nhưng Gin cảm thấy rằng mình cần an ủi Kagura ngay lúc này, anh đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu rồi gạt đi hàng nước mắt lăn dài trên đôi gò má bé bỏng của con bé.

"Mới sáng sớm mà tự nhiên nằm khóc hả?

Làm nũng để anh mày mua kombu cho ăn chứ gì?"

"Gin-chan..."

Tiếng gọi nhỏ bé của Kagura cộng thêm giọng thút thít đầy nước mắt làm Gintoki cảm thấy khó chịu.

"Sao?

Có chuyện gì?"

"Gin-chan...yêu chị Tsukki...."

Câu nói của Kagura làm anh suýt phải bật ngửa ra.

Anh đứng nhìn Kagura với đôi mắt ngạc nhiên tột độ cho đến khi thấy cành hoa chỉ còn duy nhất một cánh hoa nhỏ xíu trên tay Kagura, thứ đang được chìa ra trước mặt anh thì Gintoki mới hiểu chuyện.

"Lại mấy cái trò nhảm nhí cho mấy đứa nữ sinh yêu đơn phương này à?

Không vừa ý chúng nó thì lại ra tiệm mua cái bông khác mà về bứt tiếp thôi."

"Mấy cái này em lấy ở ngoài chứ không có đi mua.

Cái này là cái cuối cùng rồi, và Gin-chan chọn chị Tsukki..."

"Hầy.

Hoa với chả lá.

Vậy thì bứt luôn cái cánh hoa đó đi.

Không vừa ý em thì bứt tiếp tóc trên đầu anh này.

Đầu anh mày nhiều tóc lắm, vừa nhiều vừa xoăn nữa, muốn bứt đến khi nào vừa ý thì thôi."

Kagura tròn xoe mắt, ngước lên nhìn Gin, chạm phải nụ cười nhẹ nhàng của anh.

Chợt trong lòng cảm thấy lắng lại...

Gintoki dịu dàng ôm Kagura vào lòng, miệng thì thầm bên tai:

"Em biết không, mấy cái trò này chỉ dành cho mấy đứa yêu đơn phương thôi.

Nếu như em cũng yêu anh thì đây đâu phải là đơn phương."

Như có một dòng điện chạy qua cơ thể, trái tim của Kagura đập liên hồi, nước mắt cũng không còn rơi nữa mà thay vào đó là một nụ cười hạnh phúc đến vô tận.

Kagura ấn mình vào vòng tay ấm áp của Gin, cảm nhận hết tất cả tình yêu mà hơi ấm quen thuộc kia truyền đến.

Cành hoa cũng đã rơi xuống, nó không còn nằm trên bàn tay thon nhỏ kia nữa, vì bàn tay ấy bận ôm choàng lấy bờ vai mạnh mẽ kia rồi.

"Gin-chan..."

"Hử?"

"Cái mùi già của anh thúi chết được!"

Kagura đẩy Gin ra rồi nhảy phóc xuống tủ, chạy thẳng vào nhà vệ sinh để đánh răng.

Gintoki nhìn theo, thầm nghĩ "Con bé này chả biết gì về lãng mạn.", rồi phì cười nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đó.

Dù không thấy, nhưng anh có thể biết được rằng Kagura đang cười, cũng giống như niềm vui trong trái tim anh đang hé mở vậy.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu]Ba hói và anh trai ngốc


Một ngày mùa đông, Gintoki và Kagura đang ngồi bên bàn sưởi trong căn phòng ấm áp quen thuộc.

Gintoki uống trà, lơ đễnh nhìn Kagura lột vỏ quýt ăn.

Khi Kagura ăn đến quả thứ 11 và còn khe khẽ hát theo tivi "Olề~ Olê~ ế", Gin bất giác mỉm cười thầm nghĩ có thể ngồi ngắm cái "bao gạo" này ăn quýt mãi cũng được, thậm chí là cả đời...

Đang suy tính xem lần tới lão già nhà cô bé tới thì phải ăn nói ra làm sao thì xoạch!

Cửa bị kéo ra mạnh đến nỗi long khỏi bản lề, Kamui với vẻ mặt tươi cười thò đầu vào chào hỏi:

- Xin chào, samurai tóc bạc và em gái ngốc.

Hai người chuẩn bị chết chưa?

- Thằng ngốc này, đấy là em gái mày đấy!

Chỉ nghe cái cốp!

Umibouzu cũng tiến vào và dùng cái ô yato to đùng nện vào đầu thằng con một nhát, nếu là người thường thì có lẽ đã chấn thương sọ não chết 3 lần rồi, nhưng Kamui chỉ cười híp mắt lại và sửa lời:

- Thôi để lần sau vậy, nhất là ông anh đó, samurai bạc!

Hai người thản nhiên bước vào, tìm chỗ ngồi.

Gintoki và Kagura lại như đã quen với chuyện này lắm rồi, chẳng buồn để ý mà chỉ phàn nàn:

- Chi phí sửa cửa tôi tính vào sổ lương của ông đó nha bố.

Hai người vào rồi dán miếng cửa lên đi, lạnh muốn chết - Gin nói.

Kagura cũng xụ mặt:

- Bố, anh hai ngốc, hai người đến làm gì?

Umibozu lấy cánh cửa dựng nó lên một cách tạm bợ và lỏng lẻo không tả, cùng Kamui ngồi xuống rồi hướng đến Gintoki nói:

- Tiền thì bố không thiếu, chủ yếu là chú phải ngoan.

E hèm, Kagura, con cũng đã 17 tuổi rồi, cứ ở với tên đầu quăn không xác định này như vậy mãi sao?

Kamui tiếp lời:

- Em gái ngốc, ở tuổi này thì nên chọn lấy 1 tên yato rồi mau cùng hắn sinh ra 1 đứa nhỏ mạnh mẽ đi!

- HẢ??!

- Kagura bật dậy - Con không muốn, con muốn ở với Gin-chan!!

- Nè ông bố, không phải đã nói trước chuyện này rồi sao?

- Gin vươn cánh tay mạnh mẽ ra kéo Kagura ngồi vào lòng.

Tiếp lời: - Tôi đã nói là bố có thể tin tôi và giao Kagura cho tôi cơ mà, sao lại trở mặt nhanh như rụng tóc vậy?

Đừng hòng tôi trả em ấy lại!!

Nói rồi siết chặt Kagura trong lòng.

Umibozu thấy vậy chỉ thản nhiên nói:

- Vậy thì mau làm đám cưới đi, trai đơn gái chiếc ở với nhau lâu như vậy, đến tuổi rồi còn không cưới mà bố có cháu thì vũ trụ sẽ nói xấu anh hùng Umibozu mất.

Kagura nghe thế đỏ mặt nói to:

- Cháu nào?

Bọn con không có!!

Kamui xen vào:

- Thế thì mau sinh một em bé thật mạnh đi, yato và samurai bạc sẽ cho ra 1 đứa con đầy triển vọng cho ta đánh bại đó.

- Để cho bọn nó cưới trước đã, bố muốn có con rể để đi khoe với lão Hosen.

- Vậy ngày mai cưới đi, sau đó là sinh em bé ngay.

- Mày không biết em bé sinh ra như thế nào phải không Kamui?

- Có chứ, nắm tay rồi ra.

- Thằng ngu này, để bố dạy mày lại từ Sinh học cấp 1!!

- #*@%&3

- §$&%@+#

2 bố con cứ người đốp người chát qua lại không để ý gì đến nhân vật chính nữa.

Kagura xấu hổ bừng bừng chôn mặt vào ngực anh Gin, Gintoki lại dịu dàng nâng cằm cô bé lên.

Vẻ đẹp kiều diễm của Kagura 17 tuổi khiến anh luôn rung động như vậy, anh hỏi:

- Anh không có nhẫn, cũng không có tiền lương từ Vạn sự ốc cho em, anh chỉ có thể dùng chính mình để làm em hạnh phúc và bảo vệ em bằng cả mạng sống của mình.

Kagura, dù vậy, em có muốn ở bên cạnh anh không?

Kagura nhắm mắt, nhẹ nhàng hôn Gintoki một cái khẽ và nói:

- Không phải đã luôn là như thế sao?

Hai người nhìn nhau, ngập tràn cảm giác mãn nguyện hạnh phúc, xung quanh chỉ thấy một vầng cầu vồng xinh đẹp bao phủ, át đi tiếng la hét phấn khích không kém phần khát máu của Kamui và giọng rên rỉ rầu rĩ của ông Umibozu:

- Trời ơi bọn nó thơm nhau!!

Thơm nhau như thế là có 2 đứa con luôn!!

Nhanh nhanh sinh ra 2 đứa yato tóc quăn cho ta!!

- Mày là 1 sự thất bại nặng nề của giáo dục, Kamui!!

Thế là end~

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu]Mưa


Author: Nhi Mai

______________________________________________

_ Mưa, chiều nay lại mưa.

Kagura lẩm bẩm trong miệng.

Nó vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa trên cái ghế dài quen thuộc ngoài phòng khách.

Chính tiếng mưa rào rào đã đánh thức nó.

Kagura ngó đầu ra cửa sổ, một màu xám xịt.

Dụi dụi mắt, nó với lấy cái điều khiển.

Kênh 1, chương trình hài kịch thì phải, nhảm toẹt.

Kênh 2, vô số món ăn cao cấp thượng hạng từ cái nhà hàng ngàn sao nào đó mà có chết nó cũng không có cửa vào ăn, bấm tiếp.

Mấy kênh còn lại đã bị nhiễu sóng, chỉ hiện lên được mớ lùng bùng trắng đen cùng những tiếng rè rè vô nghĩa.

Kagura vội bấm tắt, tivi gì kinh quá, chỉ coi được hai kênh.

Nó nằm dài trên ghế lơ đãng ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

Cả ngôi nhà tối om, chỉ có chút ánh sáng mờ mờ từ ngoài trời đang đổ mưa hắt vào.

Mọi thứ đều im ắng lạ thường, chẳng có lấy một tiếng động nào.

Nó ngửi thấy thoang thoảng mùi quần áo phơi lâu ngày chưa khô, mùi hơi nước ẩm ẩm trong không khí, nghe được tiếng nước chảy ào ào trên máng xối.

Chán quá chán quá chán quá đi ~!

Nó không có gì để là hết, cũng không có chỗ nào để đi và tệ nhất là ở nhà hết đồ ăn rồi!

Chỉ có mỗi mình nó với Sadaharu ở nhà.

Từ sáng tới giờ.

Coi coi, Shinpachi bận việc gì đó với Otea rồi, mấy hôm nữa mới về.

Tên Gin-chan kia thì nó không biết gì luôn.

Lúc ngủ dậy nó thấy lạ tại sao Gintoki không réo nó dậy như mọi bữa, không ngờ hắn đi đâu mất chẳng nói gì với nó, cả bà Otose cũng không thấy hắn luôn.

Kagura chỉ lờ mờ nhớ được hắn nói chuyện điện thoại với ai đấy thôi.

Không biết hắn đi đâu được nhỉ?

Trời mưa càng lúc càng lớn hơn, cái kiểu thời tiết ẩm ương này kéo dài được một tuần rồi đó.

Ngày nào gió cũng nổi ầm ầm, mưa trút xuống mặt đất không biết ngừng nghỉ như muốn biến Edo này thành hồ bơi ấy.

Riết rồi người nó cũng nhũn ra như cái bánh quy giòn bị nhúng vào sữa, chẳng có chút năng lượng.

Với lại mưa tầm tã thế này ai mà ra ngoài đường chơi với nó.

Xì, tên đầu quắn chết tiệt đó!

Dám bỏ lại nó một mình.

Chả cần cái thể loại ăn bám xã hội như hắn nữa, lông Sadaharu cũng có màu trắng mà, nó sẽ chơi với Sadaharu.

Sadaharu nãy giờ vẫn ngủ ngon lành sau lưng ghế, không biết rằng cô chủ nhỏ của mình đang khổ sở chán chường đến nhường nào.

Cũng như con người, nó cảm thấy uể oải với thời tiết, lười biếng đến mức chẳng thèm nhúc nhích tí nào khi Kagura vuốt ve mớ lông trắng trên đầu nó.

_ Mày ngủ nhiều quá đi Sadaharuuuu~!

Buông một câu cảm thán, nó thất vọng quá luôn rồi.

Cả chó mà nó cũng chả thèm quan tâm tới chủ, ghét!

Kagura nhảy phóc một cái từ trên ghế đến cửa sổ, thôi thì ngồi đây ngắm mưa một chút vậy.

Thả hai chân đung đưa trên bệ cửa, hơi nước mát lạnh cùng gió mơn man khuôn mặt bầu bĩnh của nó.

Vẫn còn mưa, dưới đường lác đác người qua lại, không như bình thường con đường này này lúc nào cũng tấp nập người mua kẻ bán.

Nó tự hỏi chừng nào mưa sẽ tạnh, nó muốn nhìn thấy ánh mặt trời toả sáng lấp lánh, nhìn thấy bầu trời xhắn trong cao vời vợi.

Cho dù ánh sáng gay gắt ấy chẳng hề tốt cho làn da mỏng manh của người Yato chút nào nhưng nó ghét những khi bầu trời âm u thế này.

Mưa làm nó nhớ đến nơi nó từng sống và vô số cảm xúc hỗn độn lúc trước.

Khi ấy nó ở trong một khu một khu ổ chuột ẩm thấp, đầy sự ảm đạm với những cơn mưa dai dẳng từ ngày sang ngày.

Đó cũng không phải là nơi an toàn cho một đứa trẻ lớn lên nhưng cả quãng thời gian tuổi thơ của nó đều gắn liền đến nơi ấy.

Hằng ngày nó lang thang khắp nơi, đơn giản và dễ dàng như cuộc dạo chơi vô đích vậy.

Thấm mệt, nó sẽ ngồi xuống nghỉ chân, với cái đầu trần mặc cho cơn mưa tuôn xối xả vào người.

Nó muốn được nhìn thấy bầu trời.

Đôi mắt màu biếc trong veo đang hướng lên kia khác hẳn với màu xám u ám của những đám mây nặng trịch đầy nước, với màu trắng xoá của màn mưa nhưng lại buồn và xa xăm vô tận.

Nó không chắc tại sao mình lại làm như vậy, chỉ là trong vô thức, nó tìm kiếm bóng hình của bố mình.

Nó đang chờ đợi.

" Pappy, chừng nào pappy mới về nữa?"

" Bố mới về thôi mà con đã hỏi vậy rồi sao?"

" Đừng đi nữa mà, Pappy.

Con không muốn thấy Mamy buồn như thế nữa.

Hắn hai không về, Pappy cũng không về.

Con cô đơn lắm."

" Chắc chắn mẹ con sẽ khoẻ lại thôi, hắn con sẽ sớm về thôi.

Cho tới lúc đó, bố phải đi kiếm tiền, còn con hãy lo coi sóc mẹ.

Ta hứa với nhau vậy nhé."

Ừ thì chờ, ừ thì đợi.

Bố nó cứ về rồi hứa, rồi lại đi mất.

Việc đó lặp đi lặp lại như một sự thật hiển nhiên, như lời hứa kia chỉ là câu nói vu vơ vô nghĩa.

Đến nỗi nó cứ vờ tin rằng bố sẽ về với nó, nó lừa chính bản thân mình bằng những ý nghĩ tươi sáng về gia đình nó sẽ hạnh phúc khi mẹ nó khoẻ lại, hắn và bố của nó trở về.

Nhưng đây là hiện thực chứ đâu phải ảo tưởng, nó chỉ có thể chờ đợi cho lần thăm nhà tiếp theo của bố mình, đeo lên khuôn mặt tươi cười để chào mừng ông dù biết thế nào cũng bị bỏ lại trong cô đơn buồn tủi.

Nó đã từng, đã từng thầm mong đợi chỉ một chút thôi, bố nó sẽ ở lại mà chăm sóc cho cái gia đình này.

Sự mong mỏi, hi vọng của nó dần tan đi rồi biến mất những cơn bạo bệnh của mẹ, bố nó gần như biệt tích.

Tại sao tại sao??!!

Tại sao nó luôn chờ đợi, luôn tin vào một điều không thể nào thành sự thật như thế này?

Để rồi bàng hoàng nhận ra đó là giấc mơ tự nó tạo ra để huyền hoặc mình, để đón lấy cảm giác bị bỏ lại ở vực sâu thăm thẳm.

Nó thấy mình cứ rơi, rơi mãi trong cái đáy sâu đó, nơi tăm tối chỉ có nó và nỗi cô đơn từ bao tháng năm tuổi thơ.

Mẹ mất.

Nó biết ngày này thế nào cũng đến,nó đã chuẩn bị trước rồi.

Vậy là người thân cuối cùng bên nó cũng biến mất, ông bố kia lẫn hắn hai sẽ không về đâu, nó chắc chắn thế.

Nó cũng bỏ đi, nó muốn tìm cho mình một gia đình mới, nó không muốn cô đơn thêm chút nào nữa.

Thế là nó đã đến với trái đất này, một hành tinh màu xanh xinh đẹp.

Thực sự có quá nhiều điều mới lạ và thú vị đối với nó.

Thời tiết ở đây có bốn mùa, không như trước kia nó chỉ thấy được những cơn mưa buồn bã.

Bầu trời trong xanh cùng mặt trời toả sáng ấm áp.

Nó phát hiện màu mắt mình trông giống như màu da trời, vì vậy nó rất thích ngắm nhìn bầu trời kia mỗi khi đi dạo với Sadaharu.

Và điều tuyệt vời nhất, có lẽ khi ở đây, nó đã gặp được hắn.

Hai người gặp nhau trong tình huống không hay ho gì.

Hắn không phải người đàn ông giàu có tài giỏi gì, hắn chỉ là một tên samurai hết thời tóc bạc nghiền ngọt bị tiểu đường.

Hắn chỉ là một thằng bẩn bựa vô tích sự đã quá tuổi đọc Jump còn lại thích uống sữa dâu.

Nhưng hắn không bỏ mặc nó, hắn quan tâm đến nó, rất nhiều.

Hắn nhận nó vào làm ở Vạn Sự quán.

Nó chưa bao giờ có được một đồng lương từ hắn, nhưng cái nó nhận được còn hơn cả vàng bạc.

Nó không có lương, nó làm không công mà có được nơi mà nó gọi là tổ ấm.

Nó có chỗ ngủ trong một cái tủ nhỏ xíu nhưng hôm nào mất ngủ thì có thể sang nằm với hắn.

Nó không có lương nhưng ngày nào cũng ăn đủ ba bữa với cái bụng không đáy của tộc Yato, còn được mua món rong biển muối yêu thích của nó.

Nó không có lương nhưng nó có sự quan tâm yêu thương vô điều kiện từ hắn.

Hắn dạy cho nó rất nhiều điều, nó cũng nhiễm bao nhiêu là tật xấu của hắn khiến cho nó và hắn ăn ý nhau kinh khủng.

Hai người lúc nào cũng cãi nhau, đánh nhau như cơm bữa nhưng có thế nó mới thấy vui, điều đó cho nó thấy bọn họ đã thân thiết nhau đến mức nào.

Không biết hắn có hiểu không, từ sâu trong lòng mình hắn đối với nó là một người vô cùng quan trọng.

Nghĩ đến đó, Kagura vô thức nhoẻn miệng cười.

Phải rồi, hắn đem đến cho nó một thế giới hoàn toàn khác với trước kia.

Nơi nó có bao nhiêu bạn bè, mọi người xung quanh đều yêu quý nó.

Nó được sống tự do, thoải mái với bản thân mình của mình, chẳng có bận tâm lo nghĩ gì cả.

Nó tin chắc rằng chừng nào nó ở Vạn Sự quán, nó còn có hắn bên cạnh để bảo vệ, che chở.

Trời đã xẩm tối và tạnh mưa.

Dưới kia đèn đường được bật lên sáng trưng, hàng quán cũng đã mở cửa.

Mọi thứ trông thật nhộn nhịp.

Thế tại sao... hắn đâu mất rồi?

Cơn mưa ngoài kia đã dứt mà mặt nó nước đẫm.

Nó khóc.

Trái tim nó vốn đã tích đầy nước nay không chịu nổi sức căng mà vỡ oà.

Dòng nước tinh khiết tuôn rơi trên hàng mi cong kia, nó oà lên mà khóc.

Nó sợ, sợ rằng hắn sẽ bỏ nó lại, hắn đi mất một lần nữa như trước đây nó đã bị bỏ lại khi xưa.

Nó sẽ trở thành một con người vô cảm mất, nó không muốn đau đớn như thế này nữa.

Làm ơn đừng bỏ rơi nó mà đi, nó cần hắn, nó cần hắn ở bên nó mãi mãi.

Tiếng nấc ngắc quãng cứ thế mà dần lớn lên trong ngôi nhà trống rỗng.

Ôm lấy đầu gối rồi cúi sát mặt xuống, nó thu dáng người ngồi co ro trên cái bệ cửa sổ trông đến đau lòng.

Cả người nó run run lên từng đợt cùng với tiếng khóc nức nở.

Nó sợ lắm rồi, xin đừng để nó lại một mình nữa!

_ GIN-CHAN!!!

Nó gào lên trong vô vọng.

Có làm gì cũng vô ích thôi, ai sẽ nghe thấy chứ?

Nó chẳng trông mong gì nữa h......

Xoạch!

Là tiếng mở cửa!

_ Này, làm gì mà réo tên anh mày ghê thế?

Kagura giật bắn người, nó không thể tin vào mắt của mình nữa, có khi đó chỉ là ảo ảnh tạo ra bởi đôi mắt đỏ hoe nhạt nhoà nước mắt của nó.

Nó nhìn chăm chăm vào cái vật thể đang dứng trước cửa,chớp mắt chớp mắt.

Gin-chan!

Đúng là hắn rồi, hắn đã về thật rồi.

Nó chạy ào ra, hay nói đúng hơn, lao thẳng vào người Gintoki rồi ôm chầm lấy hắn.

Hai cánh tay vòng qua người hắn thật chặt như sợ hắn biến mất, nó úp mặt vào ngực hắn và tiếp tục khóc.

Gintoki nãy giờ vẫn chưa hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Kagura khóc ư?

Có chuyện gì với con bé à?

_ Em sợ ma hả?

Lắc đầu.

Nó vẫn thút thít trong lòng hắn.

_ Tại anh đi mà không nói tiếng nào à?

Gật gật.

Từng tiếng nấc liên hồi nghẹn ngào không thành tiếng, nước mắt lại chảy nhiều hơn, ướt cả áo của hắn.

Đúng đấy tên khốn kia, tại sao lại đi mà không nói gì với nó, để nó chờ hắn mỏi mòn.

Đồ khốn!!!

Kagura đấm thùm thụp vào ngực hắn, nó chẳng có sức lực để mà nói gì với hắn nữa rồi.

Tại hắn, chỉ tại hắn!

Gintoki chỉ biết đứng lặng thinh cho nó trút nỗi sợ trong lòng.

Những cú đấm kia không hề có chút sức lực nào cả, vậy mà sao hắn thấy đau ghê.

Chưa bao giờ hắn thấy nó sợ hãi đến vậy, điều đó làm hắn rối bời nhưng hắn lại chẳng biết làm gì hơn.

Hắn đã vô tình tổn thương con bé.

_ Kagura cứ khóc đi, là lỗi của anh hết.

Anh xin lỗi, hay chiều nay anh nấu thật nhiều~ cơm cho em, nhé?

Xoa đầu Kagura rồi vòng tay siết chặt eo nó, hắn thì thầm.

Hắn chỉ biết làm như thế thôi.

Tiếng khóc của nó dần nhỏ lại...

------10 phút sau------

_ KAGURAAAAAAAAAAAAAAAAAA, gạo đi đâu hết rồi hảaaaaaaaaaaaaa?

_ Ai bảo hồi sáng Gin-chan bỏ em ở nhà, buồn quá nên em ăn hết rồi.

_ Trời ạ!!!

Thế là tối đó, Gintoki phải dẫn Kagura đi ăn tiệm để bù đắp lỗi lầm của hắn.

End.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu] Trắng và hồng


Author: Nhi Mai

-----------------------------------------------------------------

_ Gin-chan, em về rồi!

Kagura chạy ào ngay vào nhà rồi la to lên.

Con bé có vẻ hớn hở lắm, đá phăng luôn đôi giày vào tủ mà không thèm xếp lại ngay ngắn.

Chạy vào phòng khách, Kagura thấy Gintoki đang ngồi trên sô-pha đọc Jump với cái dáng vẻ lười biếng quen thuộc, đôi mắt cá chết đảo qua đảo lại theo trang giấy.

Bộ hắn có việc gì khác để làm ngoài đọc Jump à?!

_ Ừ, mừng em về.

Mãi mới nói được một câu với nó bằng giọng nói đậm chất Madao chính hiệu, mắt hắn vẫn dính chặt lấy cuốn tạp chí không thèm nhìn sang Kagura một cái.

Ôi Gin-chan ơi là Gin-chan, chả trách gì đầu anh xù như tổ quạ thế hả?

Nhưng Kagura tạm gác cái sự thất vọng nặng nề của mình về Gintoki, tóc quăn thì không thể nào thẳng ra được, và mấy tên ăn ngọt thì chắc chắn phải bị tiểu đường mà.

Nó muốn cho Gin-chan cái này thôi, đảm bảo là hợp với hắn lắm luôn.

Nó bỏ cặp lên bàn rồi quay sang đứng trước mặt hắn.

_ Gin-chan. – Hai tay vòng ra sau lưng, Kagura đang giấu một vật gì đó.

_ Gì?

_ Gin-chan nhắm mắt lại, xoè tay ra đi.

Em có cái này cho Gin-chan nè. – Giọng nó xen lẫn chút hồi hộp.

Gintoki ngẩng mặt lên nghiêng đầu nhìn nó.

Cái mặt hí ha hí hửng này, con bé định bày trò gì đây?

Nghĩ thế thôi chứ Gintoki vẫn làm theo lời Kagura, hắn không có lí do nào để từ chối nó cả.

_Rồi. – Hắn lấy một tay che mắt lại, tay còn lại xoè ra theo đúng y như lời nó bảo.

Sao cũng được cả mà.

Haha, trông Gin-chan như bị phạt quá.

Kagura đưa mặt sát với mặt Gintoki để chắc rằng hắn không hé mắt nhìn trộm nó qua mấy cái kẽ tay.

Tốt, Gin-chan rất có tinh thần tự giác.

Nó từ từ cầm vật kia đặt lên tay Gintoki, đôi mắt trong veo mở to chờ đợi.

Không biết Gin-chan sẽ phản ứng như thế nào nữa.

Mà sao tự dưng im ắng quá vậy?

_ Gin-chan mở mắt ra đi!

Lúc nhắm mắt lại, Gintoki chỉ thấy được một vật nhỏ xíu trên lòng bàn tay mình.

Dù có ngồi suy diễn sâu xa cho lắm vào thì hắn cũng không đoán ra được cái gì nữa.

Vậy là hắn liền mở mắt ra.

Một cái cột tóc, màu hồng, hình dâu tây!

Ê, con bé cho hắn cột tóc để làm gì cơ?

Kagura nhìn bản mặt đơ toàn tập của Gintoki mà ôm bụng cười ngặc nghẽo.

Có gì mà Gin-chan không hiểu hả?

_ Đây, để em cột tóc cho Gin-chan cho. – Nói rồi nó lấy cái cột tóc và leo ngay lên ghế.

Túm lấy phần tóc mái tóc xù trước trán Gin-chan, nó vò vò vuốt vuốt một hồi cho đã, nhìn ưng ý rồi thì cột lại.

Hai bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt chỉ nháy mắt một cái là xong.

Mà thật ra cái cột tóc này đâu phải nó, là của cô giáo trong lớp cơ.

Cô thấy nó cứ mãi nhìn cái cột tóc trên tay mình mãi thôi nên đã cho nó luôn đó.

Kagura không thích màu hồng lắm, nó cũng có cần cột tóc làm gì đâu, nhưng mấy trái dâu nhựa hồng hồng kia làm nó nhớ đến Gin-chan.

Không phải Gin-chan hay uống sữa dâu đó sao?

Ngày nào của nó cũng bắt đầu với cảnh Gin-chan uể oải ngồi vào bàn ăn sáng, mặt mũi trông vô cùng đần thối cầm trên tay hộp sữa dâu uống ừng ực như người sắp chết khát.

Uống xong thì thế nào hắn cũng ngửa mặt nhìn trần nhà, nhìn hộp sữa dâu, nhìn nó với bộ mặt như hận đời lắm vậy.

Rồi tiếp theo sẽ là một tràng tâm sự than vãn của Gin-chan về cái đầu xoăn tít của mình.

Nào là dù ép bao nhiêu lần rồi mà nó vẫn hông thẳng ra, tóc của Gin-chan có bạc trắng cũng được nhưng ít nhất cũng đừng có quăn chứ, nếu tóc Gin-chan mà không quăn thì hắn đã có bao nhiêu cô theo rồi,bla....bla...bla....

Với Kagura thì cái đầu của Gin-chan thực sự là vô phương cứu chữa rồi, chỉ có nước là cho nó "bớt xù" lại thôi.

Vậy nên cái cột tóc này hợp với Gin-chan quá rồi còn gì!

_ Haha nhìn hay lắm luôn đó Gin-chan! – Kagura nói như reo, bây giờ nhìn Gin-chan dễ thương lắm á.

Màu hồng của dâu tây cực nổi trên cái đầu xoăn của Gin-chan luôn.

Thích chí cười tít mắt, nó luồn cả hai tay vào tóc Gintoki.

Wow, tóc Gin-chan mềm mềm xù xù giống kẹo bông gòn quá đi!

Gintoki ngồi im cho con bé nghịch tóc mình.

Đúng là con gái nên mới bày ra được trò nhỉ, bộ tóc hắn trông lạ lắm sao?

Nhưng dù gì lâu lâu hắn mới được người khác "cho" một thứ gì đó, dĩ nhiên là hắn sẽ nhận rồi.

End.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu] Hộp bút màu


Author : Nhi Mai

Chú ý : Kagura trong fic là khoảng 5-6 tuổi

---------------------

Một buổi trưa thanh bình.

Trời xanh không một đám mây để mặc mặt trời lại được dịp toả nắng gay gắt.

Hầu hết mọi người đều ở nhà vào giờ này.

Kagura nãy giờ vẫn mải mê vẽ với hộp bút màu mà Gintoki mới mua cho.

Cái hộp mới này có nhiều màu ghê luôn, tận bốn mươi tám màu lận đó.

Nó chấm cái hộp này lâu rồi, nhìn nó oách hơn hẳn loại hộp hai mươi bốn màu kia.

Nếu không phải nó nằn nì ăn vạ mãi với Gintoki lúc đi nhà sách thì chắc gì nó có bút màu mới rồi cơ chứ.

Nó vẽ nguệch ngoạc lên giấy, lung tung hết cả lên.

Nó bày bên này là giấp giấy, bên này là hộp màu, thêm bên đây chút màu xanh nè, còn đây thì là màu vàng.

Kagura nằm lăn giữa mớ giấy đầy những hình vẽ ngộ nghĩnh mà chỉ có mình nó mới biết đó là cái gì.

Ngáp một cái rõ dài, Kagura ngẩng mặt lên.

Nó thấy buồn ngủ rồi.

A, Gin-chan ngủ mất rồi.

Gintoki nằm đấy xem nó vẽ mà ngủ quên luôn.

Đối với Kagura thì mắt hắn lúc nào cũng lờ đờ như mắt cá chết vậy, nhưng khi Gin-chan nhắm mắt đi ngủ thì lại ngố ngố kiểu khác cơ.

Cái mặt ngố quá đi.

Kagura bụm miệng nín cười ngắm nghía khuôn mặt Gintoki, bỗng một nét lém lỉnh hiện lên môi nó, mặt con bé gian thấy rõ như đang toan tính cái gì đấy.

Nó chộp lấy cây bút lông màu đỏ và nhích người từng chút tới chỗ Gintoki, cái dáng lén lút hệt ăn trộm.

Khà khà, này thì ngủ nhé Gin-chan.

Thế là nó hí hửng vẽ lên tay hắn một ông mặt trời, ông mặt trời cười toe.

Nó vẽ thêm một ngôi sao nữa, ngôi sao toả sáng lấp lánh.

Gintoki chả biết gì hết, hắn vẫn ngủ im ru thôi.

Bây giờ nó vẽ lên mặt hắn mới hay này.

Râu, nó vẽ cho Gin-chan bộ râu mép cuộn vào hai bên như cướp biển hôm nó thấy trên tivi vậy.

Kagura đưa nét vẽ thật nhẹ vì nó sợ lỡ Gin-chan tỉnh dậy thì sao, dù vậy nó cũng không quên cẩn thận tô màu cho ria mép của Gintoki.

Ặc ặc, mắc cười quá đi!

Kagura nhìn thành quả của mình trên mặt hắn mà không nhịn được cười.

Ôi cái mặt của Gin-chan.

Chưa dừng lại ở đó, nó muốn vẽ nữa cơ.

Kagura đặt bút lên má Gintoki, vẽ một cái tim to bự rồi tô đậm thật đậm, đều thật đều như nó thương hắn vậy đó.

_ Phá quá đi nha Kagura.

Giọng Gintoki bất thình lình vang lên làm Kagura giật nảy mình liệng luôn cây bút nó cầm trên tay.

_ Ka...Kagura...có làm gì đâu...

Lắp ba lắp bắp trả lời.

Chết rồi, vậy là Gin-chan biết hết rồi đó hả, nó thấy hắn ngủ rồi cơ mà.

Ôiiiii ~~~

_ Em đi ngủ đi đó.

Trái với những gì nó nghĩ, Gintoki chỉ liếc mắt nhìn nó rồi lười nhác ngủ tiếp.

Kagura thở phào, tim nó vẫn đập thình thịch đây này, đúng là hết hồn hết vía mà.

Ngủ thì ngủ, nó nằm xuống kế bên Gintoki, kê đầu lên tay hắn.

Cái mặt này, đúng là nguy hiểm mà.

Nó nhìn sang hắn lần nữa, trái tim to đùng nó vẽ vẫn còn đó, ngay trên má hắn.

Có cần hôn chúc ngủ ngon không?

Nghiêng đầu sang, nó hôn lên trái tim kia một cái " Chụt".

Ngủ ngon.

End.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu] Quên


Fanfic: Quên

Le tác giả (Tất nhiên là không phải tôi :>): đây chỉ là cái fic be bé ăn theo đoạn mất trí nhớ của Gintoki thôi, mọi người đọc vui vẻ nhé!

Bắt đầu nó là như này:

Trời ạ, tôi là ai??!

Tỉnh dậy phát hiện ra mình mất trí nhớ, tôi có phải là nhân vật chính của phim tâm lý tình cảm đâu!!

Ngắm trong gương thì tôi còn chẳng phải là nhân vật chính của bất cứ bộ phim thuộc bất cứ thể loại nào thì có.

Mắt thì xệ như cá chết, quần áo thì mặc kiểu một mất một còn, kiếm gỗ lưu niệm từ cái hồ khỉ nào đó chưa bao giờ nghe.

Quan trọng hơn là, tóc sao lại xoăn tít như này hả trời?

Có duỗi được ra không nhỉ?

Thử duỗi xem sao!

Đi tiệm duỗi chăng?

A!

Đây không phải là vấn đề, vấn đề là tôi đã mất trí nhớ rồi!!!

Đau khổ quá bối rối quá!

Lại ở đâu mọc ra một đám người lạ hoắc lao nhao thế này?

Bà già son phấn này là ai?

Con mụ kia sao lại có tai mèo thế?

Ô, chị của chú em đeo kính kia có vẻ hiền lành, còn nấu cho mình ăn...

Hự!

Cái cô đó quả là không thể đánh giá được qua vẻ bề ngoài, tiêu chảy cấp!

Thôi, đã thế không thèm tin thằng em đeo kính nữa, nhìn nó cũng kém nổi bật y như mình vậy, không thể nào là nhân vật có ảnh hưởng được.

Ô, còn cô nhóc tóc cam kia, nhìn đáng yêu chết đi được, nhưng sao nó cứ mở to mắt nhìn mình thế nhỉ?

Bỏ đi!

Chậc, đi lang thang một hồi cuối cùng cũng gặp được những vị quan sai có trách nhiệm với nhân dân.

Oái, một thằng thì thả rông của quý, một thằng thì ăn mayo như ăn cháo còn thằng nhìn có vẻ bình thường thì nó sadist đến tận cùng của sadist luôn.

Tôi sợ cái thế giới này rồi nha, đến cảnh sát còn không tiêu hóa được thì còn sống làm cái nước non gì nữa?

Ơ, nhỏ tóc cam kia sao cứ đi theo thế nhỉ?

Cảm giác rất bất an, như thể tôi đã quên những điều mà mình đã thề là sẽ không bao giờ quên...

Sau mấy ngày lăn lộn bôn ba, tôi đã bỏ ngang công cuộc tìm lại trí nhớ vì... mệt quá.

Lại còn chẳng còn tiền mà ăn kẹo uống sữa dâu, thôi thì đi làm tạm ở cái chỗ sản xuất Justaway này vậy, tuy rằng cũng chẳng biết Justaway nó là cái giống gì nữa.

Đến cuối tuần có tiền, tôi tung tăng đi mua sữa dâu, vơ cả một hộp kombu to bự.

Xong lúc về mới nhận ra, ore, mua cái của chua lét này làm gì nhở?

Có lẽ là cho ai đó tôi đã từng quen.

Chợt thấy man mác buồn, đôi chân lang thang vô định, tôi chìm đắm trong nỗi nhớ và sự day dứt.

Có thể sống như này được mãi không?

Tôi đã quên gì?

Quên ai...

Bịch!

Vỏ của một hộp kombu rơi xuống trước mặt tôi.

Nhặt lên nhìn thì đúng là cái loại chua chua mà tôi mới mua rồi, ngẩng đầu, hóa ra tôi đã đi về đến Vạn Sự Ốc trong vô thức.

Cái quán nó vẫn tanh bành như hồi tôi rời đi, chỉ có ánh mặt trời hoàng hôn đang chiếu xuống thật buồn, đậu trên một mái tóc màu cam và một dáng người nhỏ bé lạc lõng.

Tôi lên tầng, đi vào phòng, tim chợt nhói đau.

Cô bé tóc cam của những lần trước, có lẽ đã bỏ việc đi theo tôi sau vài hôm rồi chạy lên đây ngồi chờ.

Chờ cái gì?

Chờ tôi à?

Cô bé ấy là ai?

Sao tôi lại thấy khó thở và đau lòng thế này?

Con bé đang ngồi đờ đẫn nhìn ra con đường vắng lặng, miệng chóp chép miếng kombu và run nhẹ vì gió lạnh.

Tôi đi đến, dùng hết sức để xốc lại tinh thần mình và cười to nói:

- Oiii cô bé Kombu, trời lạnh quá nhỉ?

Ở đây không sợ ma hay sao?

Anh là anh sợ ma lắm luôn ahaha...

Con bé giật mình quay lại, mắt bỗng mở to, hai con ngươi màu xanh biếc như hút tôi vào đó.

Tôi bỗng nhận thấy mình yêu nhóc biết bao dù không thể nhớ được nhóc là ai.

Một cơn đau đầu mơ hồ chợt tới, có những hình ảnh mới lạ hiện lên trong đầu tôi.

Không, chúng như những cái rễ cây khô cằn đang đâm chồi trở lại, tôi lén bám vào cạnh bàn để đứng vững, nhìn cô nhóc.

Cô bé nhìn tôi phút đầu như mừng rỡ, sau đó lại nghi ngờ và rũ mắt xuống buồn rầu:

- Gin-chan, em không sợ gì cả, em chỉ muốn chờ anh về thôi.

Hai tiếng em gọi tôi đánh vào lòng tôi như búa tạ.

"Gin-chan", "Gin-chan"...

Tôi vẫn cố gắng tập trung vào mớ ký ức đang dâng trào lên trong đầu, có ai đó gọi tôi bằng một giọng thật ngây thơ trong trẻo, có ai đó luôn mè nheo đòi tôi mua kombu, ai đó luôn bên tôi như một con thỏ bé bỏng, ai đó...

Bịch! (Again~)

Tôi lại ngất xỉu, nhục chưa?

Đàn ông con trai lại đi ngất xỉu trước mặt Kagura-chan.

Ore, Kagura-chan?

Em ấy là Kagura-chan, là Dạ Thố mạnh mẽ nhất, là cô nhóc phàm ăn nhất, nhưng cũng là người tôi muốn yêu thương bảo bọc nhất đời này.

Kagura-chan của tôi, cô nhóc của tôi, em ở đâu??!

Choàng tỉnh, tôi dụi mắt, hình như vừa ngất đi có vài phút thôi, tốt!

Kagura đang hoảng hốt lay người tôi gọi không ngừng, con bé còn khóc nữa, nó sắp đi gọi Shinpachi và hai lão bà tầng dưới tới rồi.

Chết!

Tôi chụp ngay tay con bé lại, ôm ghì vào lòng.

Con bé cứng ngắc cả người, và rồi lơ mơ hỏi những câu lộn xộn:

- Gin-chan, anh có đau không?

Anh nhớ lại rồi sao?

Sao Gin-chan lại bị ngất đi?

Em...

- Kagura-chan, không sao, không sao, mọi thứ đều ổn rồi, anh ở đây.

Tôi càng ôm chặt cô bé, cảm thấy cô bé khẽ nức nở trong lòng.

Chúng tôi cứ ngồi đó ôm nhau cho tới khi tia nắng cuối cùng của ngày tắt hẳn.

Ký ức, một khi đã sâu đậm đến mức đó thì sẽ không thể bị lãng quên dễ dàng được.

Tôi yêu Kagura-chan, tôi muốn trở lại với một Vạn Sự Ốc có em luôn tươi cười.

Tôi muốn được che chở cho em, muốn được nhìn thấy em hạnh phúc, mãi mãi...

Ore, hình như quên cái gì rồi.

À phải, Justaway dòng limited edition có đeo kính, may mà kịp thó vài cái, giờ đem ra làm quà cho cả hội thôi.

Ore, sao cái cổ nó có thể nhấn vào được thế này?

Hơ...

Bùm!

Tôi là ai??!

Tỉnh dậy phát hiện ra mình mất trí nhớ, tôi có phải là nhân vật chính...

GIN-CHAN!!!

End.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[GinKagu] Nếu


Fanfic của bạn Quy Tiên

_____________________________________________________

- Nè Gin-chan, nếu như không có em, anh sẽ thế nào nhỉ?

Đây là lần thứ n trong ngày con bé hỏi tôi câu đó.

Thường ngày mở miệng ra một câu đá xoáy, hai câu là nói móc, cảm giác này trông thật lạ.

Hoặc cũng có thể nó coi phim quá nhiều rồi.

Đáp lại bằng hai từ "Không biết" rồi úp quyển Jump vào mặt như thường lệ, tôi nhắm mắt lại giả vờ đã ngủ để lảng tránh nó.

Nếu như không có em, tôi sẽ như thế nào...?

Hm, ai mà biết được.

* Ngày x.

Hôm nay không phải thứ sáu ngày mười ba, cũng chẳng phải ngày xui xẻo gì của Thiên Bình nhưng sóng lưng của tôi lại lạnh bất thường.

Cái bụng đang kêu réo này cũng lạnh theo.

Đúng vậy, hôm nay chính là ngày-Kagura-nấu-ăn.

- Chúc ngon miệng aru~ "Y như mình đoán, lại là món cơm trứng."

Cầm bát cơm trên tay, nặn ra một nụ cười gượng gạo, tôi cố ý nói để Kagura nghe.

Thế mà trái ngược với dự đoán của tôi là con bé sẽ xin lỗi và đi nấu món khác, đằng này nó vẫn ung dung cầm đũa, nói:

- Gin-chan, mummy từng bảo một người chồng không đưa tiền lương cho vợ thì chỉ có khẩu phần thế này thôi.

Với lại cơm trứng rất ngon mà aru~

Nghe Kagura xổ một tràng dài mà tôi chỉ biết cứng họng.

Gì chứ, với những quả trứng kia thì cũng đủ mua một miếng thịt rồi.

Tôi đã định mắng con bé bằng những suy nghĩ đó nhưng lại thôi, khi thấy gương mặt kia trông thật hạnh phúc khi ăn món chán ngắt này.

"Rồi sẽ có một ngày anh sẽ bắt em đi học nấu ăn!"

** Tháng y.

Trở về nhà với cơn say men rượu, cố mở cửa bằng chút sức lực còn sót lại, tôi quăng đại đôi giầy vào một góc rồi nằm ườn trước cửa nhà.

Nếu là trước đây, tôi sẽ ngủ như vậy đến tận sáng và như bình thường, sẽ bị cảm nhẹ bởi những cơn gió lạnh lẽo đêm khuya.

Bây giờ thay vì chịu lạnh, tôi chỉ cần gọi một tiếng "Kagura" thì sẽ có một cái chăn sưởi ấm ngay.

Nhưng thật lạ, hôm nay gọi khàn cả cổ họng mà con bé vẫn chưa chịu xuất hiện.

- Có tiền uống rượu mà không có tiền trả lương cho nữ hoàng Kabukichou này.

Lại đi tới khuya mới về, anh ngủ như thế luôn đi.

Em không quan tâm nữa.

- Cất lên tiếng giọng đầy giận dữ của mình, con bé từ bên trong bước ra với gương mặt đáng sợ.

Tôi gục mặt xuống nền nhà tưởng chừng như hối hận, nhưng thật ra thì đang khẽ cười thầm.

Không quan tâm mà thức tới giờ này luôn sao?

Nửa tiếng .

Một tiếng .

Một tiếng rưỡi .

- Đồ ngốc Gin-chan.

- Con bé vừa nói vừa mang cái chăn ra.

Biết ngay mà, cái tính của nó tôi quá quen thuộc rồi.

Đợi Kagura tiến lại gần, tôi vươn tay ra nắm lấy vạt áo con bé, kéo xuống rồi ôm vào lòng.

- Hình như hôm nay lạnh hơn thường ngày thì phải.

Phản ứng của con bé lúc đầu là tỏ vẻ kỳ thị, sau là dụi vào ngực tôi như con mèo nhỏ.

Thiệt tình, trêu Kagura thế này có ngày tôi phải nhập viện vì buồn cười mất.

Mà thật ra, hôm nay ấm hơn thường ngày mới phải.

*** Năm z Nhẹ mở mắt ra, trước mắt là một khoảng không gian trống rỗng.

Tôi là ai?

Tôi đang ở đâu?.

Cố kêu lên thật to nhưng chẳng ai đáp lại.

Ngay lúc cảm thấy mình không làm được gì nữa thì lại có tiếng nói cất lên.

- Anh ồn ào quá đấy.

Một thân hình nhỏ bé cuộn tròn trong chiếc ô màu tím cực đại, bên cạnh là con cún đang nhìn người con gái ấy với vẻ u buồn.

"Phải rồi" - khẽ thốt lên, tôi chợt nhớ ra lí do mình ở đây là vì bị lạc vào thế giới tương lai, mà tất cả chỉ tại thằng quay phim trộm kia, còn người con gái đang ngồi trước mặt tôi đây là "thiếu nữ" Kagura.

- Này, em ngồi ở đây làm gì?

Bị cảm thì sao?

Tôi gặng hỏi với mong muốn Kagura không làm chuyện ngu ngốc này nữa.

Chỉ bước ra khỏi căn cứ vì cảm nhận được luồng sát khí nào đó, thế mà tôi đã rét run lên rồi.

Huống chi nó dường như đã ngồi suốt từ lúc tôi nói chuyện với đám người nọ.

Con bé không trả lời, đứng lên nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng rồi quay lưng.

Đi được vài bước nó khẽ khựng lại, không biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn tay và ném về phía tôi.

- Anh nên lo trước cho mình thì hơn.

Lau xong nhớ giặt sạch.

- Mà... bây giờ... chắc người ấy cũng đang rất lạnh nhỉ...

Khi nghe Kagura nói, tim tôi bỗng thắt lại nhưng trên môi vẫn nở nụ cười mà trêu.

- Áo cô ướt nên anh nhìn thấy hết trơn...

Chưa kịp nói hết câu, con bé lại lườm rồi tặng tôi một cước rõ mạnh, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau thế nào cả.

- Này Kagura, mưa tạnh đã tạnh rồi.

Những cảm xúc rối răm khi nãy dường như cũng đã tan theo mưa.

****"Này Gin-chan, nếu như không có nữ hoàng Kabukichou này thì anh sẽ thế nào nhỉ?"

Hôm nay là lần thứ n trong ngày Kagura hỏi tôi bằng câu nói đó, độ tự sướng thì có vẻ đã tăng thêm một bậc.

Vội lấy cái chăn che lên đầu ngủ tiếp, mặc kệ cái miệng ấy vẫn kề bên cạnh mà luyên thuyên.

Nếu như không em chắc căn nhà này sẽ rất trống vắng, chắc sẽ không còn ai đắp chăn cho tôi mỗi khi say rượu, sẽ không ai chờ tôi trước nhà vào những đêm lạnh lẽo, hay đơn giản là món cơm trứng sẽ không còn xuất hiện trong thực đơn của một người Nhật như tôi nữa, mà theo em nói thì nhất định phải có.

Nếu như không có Kagura, tôi sẽ thế nào?

Ai mà biết được chứ.

End.

Page: Sữa dâu và Kombu 【GinKagu - Gintoki x Kagura VN FC】

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[KamuiKagu] Skylight Camellia (Part 1: kí ức )


Cảnh báo: 12+

_niichan, em yêu anh!!

Cô bé có búi tóc 2 bên kêu lên khi nhận được những bông hoa nhỏ từ tay anh mình.

Dù nơi họ sinh sống lúc nào cũng mưa nhưng trong ngôi nhà thì luôn ấm áp, cậu bé lớn hơn đưa cho cô bé những bông hoa, mỉm cười và xoa đầu cô bé...

_kagura chan, khi lớn lên em sẽ cưới anh nhé?

_thật không niichan?

Hứa với em đi!!

Cô bé đưa ngón tay út ra và reo lên, đôi mắt màu xanh ánh lên sự thích thú

_ưm... dù mưa có không ngừng rơi hay ngôi nhà này có sập thì anh vẫn sẽ bảo vệ Kagura chan bằng mọi giá...

Hai đứa trẻ ôm nhau và cười khúc khích...

Bên ngoài trời vẫn đổ mưa...

~~~~~~~~~~~

_con muốn kết hôn với Kagura chan!!!

Kamui nói và đập tay xuống bàn... cha cậu cau mày, lắc đầu

_Kamui, đó là những hủ tục cần được loại bỏ, và con chưa đủ chín chắn để tính tới chuyện kết hôn...

_con không biết!! con muốn kết hôn với kagura chan!!!

_dẹp đi!!

Không cưới xin gì sất!!!

Ta cấm con làm theo những hủ tục đó!!!

_ồ, vậy hả? nếu cha không cho con cưới Kagura thì con sẽ giết cha đấy...

Kamui lao tới và bóp cổ cha mình, nhưng ông cũng nhanh chóng thoát được bằng cách đạp vào bụng cậu..

_thằng nhóc cứng đầu này...

Và cả 2 lao vào cuộc chiến đẫm máu, Kamui chặt đứt cánh tay cha mình, cha cậu nổi điên lên và sẽ giết cậu nếu không có Kagura chan ngăn cản, nhận ra bàn tay mình đã nhuốm máu con trai ruột, đôi mắt ông thoáng chút buồn bã, ông bỏ đi...

Thứ Kamui thấy được trước khi cậu mất ý thức là bóng dáng em gái nhỏ bé của cậu đang khóc lóc và cố kêu cậu tỉnh lại...

màn mưa màu đỏ thẫm...

mắt Kamui nhòe đi...

Trời vẫn đổ mưa...

....

_niichan...

đừng đi mà...

đừng bỏ em...

kagura khóc, níu áo Kamui..

_không sao đâu, anh sẽ không bỏ em, khi nào anh trở nên mạnh mẽ, anh sẽ trở về để bảo vệ em...

Kamui mỉm cười nhìn Kagura, cậu bước đi và không quay đầu lại, cố không để sự níu kéo của Kagura làm cậu mềm long...

_ni..niichan...

...

Trời vẫn mưa...

~~~~~~~~~

Đội 7 Harusame:

_oi..

đội trưởng...

đội trưởng...

Abuto vừa nói vừa vỗ vào vai Kamui khi thấy cậu ngồi trầm ngâm cả tiếng đồng hồ

_gì vậy Abuto?

Chán sống rồi nên cần ta giúp hả?

Kamui chán nản quay lại nhìn Abuto

_tch!!

Chỉ thấy cậu rảnh rỗi quá thôi, qua đây phụ tôi xử lí đống giấy tờ này coi, việc của cậu mà sao cậu đẩy hết cho tôi là tdn...

_anh không thấy tôi đang bận à?

Với lại anh (bị ép) hứa với tôi là sẽ xử lí dùm tôi khoản giấy tờ cơ mà...

_oi oi.. trong hợp đồng lao động chỉ nói là tôi sẽ "giúp" chứ không phải "làm hết tất cả"...

_tóm lại anh tự làm đi, đừng có đẩy việc cho tôi, báo cáo vụ lão Hosen với cấp trên xong tôi mệt lắm rồi..

_cậu điêu vừa thôi, chạy chơi phá phách mà mệt cái gì?

Mà vụ báo cáo là tôi lo hết đấy chứ...

Abuto chán nản nhìn đội trưởng của mình đang vắt tay lên trán, ra chiều mệt mỏi...

_nếu nhớ con bé thì cậu xuống Trái Đất thăm nó đi...

_hử... mới lảm nhảm gì đó Abuto?

Ta không có nhớ nó...

_cậu lừa ai thì được chứ không qua nổi tôi đâu... sau vụ ở Trái Đất tới giờ cậu lạ lắm...

_..a..ạ..ỗ..ào..ơ.. (ta lạ chỗ nào cơ)

Kamui vừa nói vừa cố nhồi cái bánh vào miệng mình, có vẻ cậu đang cố né tránh câu hỏi của Abuto, Abuto nhìn cậu, thở dài ngao ngán...

_thôi mệt cậu quá, nhớ hay không cũng được, xuống Trái Đất chơi đi, nhìn cậu phởn phơ trong khi tôi thì việc ngập đầu thấy ức chế quá, cứ coi như cậu đi nghỉ phép đi...

_thật không đó Abuto?

Kamui quay lại ngay lập tức và hỏi với khuôn mặt ngây thơ mode: on

_thật, đi lẹ cho tôi nhờ, chướng mắt quá...

_vậy tôi đi nhá!!

Cám ơn anh!!

Khi nào làm vua ngân tặc tôi sẽ trọng thưởng!! bye anh!!!

Tôi đi!!

Kamui ngay lập tức rạng rỡ hẳn lên, dùng ô bắn tung cửa và lao ra khỏi phòng với tâm tạng phấn khích tột độ

_sửa lại cái cửa dùm tôi luôn đi!!

Cậu còn nhắn lại với Abuto như vậy trước khi "đi nghỉ phép"

_tch!!

Ước gì tôi cũng được rảnh như cậu...

Abuto khốn khổ nhìn đống giấy tờ trên bàn rồi lại nhìn ra cánh cửa đã bị bể tung

_sao mấy đứa ngốc lúc nào cũng làm sếp vậy?

End.

Page: Hội những người cuồng KamuKagu

-Cá-
 
[Gintama][Kagura No Harem] Oneshot Collection
[KamuiKagu] Skylight Camellia (Part2)


_xin thông báo còn 20p nữa phi thuyền sẽ hạ cánh tại Edo, sẽ

có một số chấn động nhỏ xảy ra, xin quý khách ổn định chỗ ngồi và hãy thắt dây an toàn...

Loa trên phi thuyền thông báo, mọi người ngay lập tức trở về chỗ ngồi, duy chỉ có 1 cậu trai vẫn đứng cạnh cửa ra vào bằng kiếng, cậu quấn băng trắng cả 2 tay, đầu và trùm bên ngoài 1 chiếc áo choàng lớn. tuy nhiên, những thứ đó không giúp cậu che đi mái tóc màu cam sáng và làn da trắng nhợt đặc trưng của tộc Yato, ánh mắt cậu lơ đãng nhìn vào hành tinh màu xanh xa xa, nổi bật trên màu đen đặc của vũ trụ...

_này cậu, phiền cậu trở về chỗ ngồi giúp, phi thuyền sắp hạ cánh rồi!!

Gã bảo vệ to cao trên phi thuyền tiến lại và hét vào cái loa hắn đang cầm trên tay, nhưng việc đó chẳng có vẻ gì là thu hút được sự chú ý của cậu cả, hắn tiến lại vỗ vai cậu và nói

_oi!!

Thằng này điếc à!!

Về chỗ ngồi đi!!

_tôi thích đứng ở đây, có vấn đề gì không?

Cậu quay lại và nhìn tên bảo vệ bằng đôi mắt xanh lạnh lẽo, cái nhìn của cậu làm hắn thay đổi thái độ ngay lập tức, hắn lùi về phía sau và lúng túng

_a... xin.. xin lỗi ngài.. tôi chỉ muốn... ngài được an toàn trong chuyến bay này... thôi tôi đi...

Nói rồi hắn chạy biến, Kamui lại nhìn ra hành tinh màu xanh đó, miệng lẩm bẩm...

_ưm, sắp gặp được em rồi

...

_chào mừng bạn đến Trái Đất, phi thuyền đã hạ cánh, xin quý khách di chuyển trật tự không chen lấn...

Cửa phi thuyền mở ra và hàng ngàn người đổ ra, họ lần lượt đi qua các trạm kiểm soát an ninh của Shinsengumi , và cậu cũng thế...

_ano... xin lỗi nhưng ngài có thể gỡ băng quấn trên đầu ngài được không ạ, chúng tôi cần nhìn rõ khuôn mặt ngài...

Đó là 1 cậu trai có mái tóc đen, mặt bộ quân phục màu đen đơn giản, có vẻ như hắn chỉ là 1 nhân viên cảnh sát bình thường.

_hãy để tôi đi...

Kamui nói với giọng điệu kiềm chế nhất có thể, đường đường là 1 đội trưởng băng cướp vũ trụ cấp cao mà nay lại phải đi qua mấy cửa kiểm soát vớ vẩn này à.

Mặc dù cảm thấy nguy hiểm, tên cảnh sát vẫn can đảm đứng ra chặn đường cậu và nói vào bộ đàm

_ano.. thưa cục phó, chúng ta có chút vấn đề về vị hành khách ở cửa số 5, xin ngài đến giải quyết, hết.

_ngươi tự xử lí không được hả Yamazaki, đợi chút ta tới.

Giọng trả lời trong bộ đàm pha chút bực dọc, và chủ nhân giọng nói đó đang tiến về đây, trên miệng hắn còn phì phèo điếu thuốc

_chuyện gì vậy Yamazaki?

Cục phó Hijikata hỏi, và người tên Yamazaki gãi đầu ,chỉ vào Kamui và trả lời

_à..

ừm... em nghĩ chúng ta cần kiểm tra khuôn mặt của hành khách này

_xin lỗi nhưng cậu gỡ cái đống băng hoặc cái gì đó đang bám trên mặt cậu ra được không, nguyên tắc là vậy

Kamui lơ Hijikata và tiếp tục bước đi, ngay lập tức Hijikata đã tuốt thanh katana ra khỏi vỏ và lao lên trước chặn đường Kamui

_oi oi... mẹ ngươi không dạy ngươi là không được chống đối người thi hành công vụ hả?

Kamui bắt đầu nóng máu, cậu siết nhẹ cây dù của mình và chuẩn bị lao vào cuộc chiến, nhưng vừa lúc đó, Abuto từ đâu bước tới, vỗ vai cậu và nói với cục phó Hijikata

_ano.., xin lỗi nhưng hình như có chút hiểu lầm gì rồi. cậu này là bạn tôi, mặt cậu ta bị thương khi chiến đấu nên cậu ấy mới phải quấn băng và không muốn gỡ nó ra, nhìn tay tôi này, tôi cũng bị thương trong trận chiến đó đấy...

Abuto vừa nói vừa chỉ vào chỗ cánh tay đã đứt của mình, Kamui im lặng tỏ vẻ không quan tâm, và có vẻ như đám người Shinsengumi cũng không nghi ngờ gì, bằng chứng là tên cục phó chần chừ 1 hồi cũng đã thu kiếm lại và nói

_ồ vậy hả, tại cậu không nói sớm, chúng tôi nhận được tin báo cách đây khoảng 1 tháng ngân tặc Harusame đã xuất hiện tại Edo nên chúng tôi buộc phải thắt chặt an ninh để đảm bảo an toàn

_à không có gì đâu, hiểu lầm chút thôi mà, vậy thôi chúng tôi đi

Abuto đã hoàn thành xong công việc "ngoại giao" và kéo Kamui ra ngoài, Kamui bắt đầu hỏi

_đến đây làm gì Abuto?

_biết ngay là để cậu đi 1 mình thế nào cũng xảy ra chuyện nên tôi mới phải đi chuyến sau để đuổi theo cậu đấy, ngày xưa bảo cậu học lái tàu thì không nghe, nên giờ phải đi tàu công cộng thế này đây

_ta đói quá Abuto, mua cái gì cho ta ăn đi

Kamui vừa nói vừa gỡ mớ băng trên đầu ra và bung dù lên che

_tôi thành bảo mẫu của cậu hồi nào vậy...

~~~~~

Biển lấp lánh dưới ánh mặt trời, song vỗ rì rào, tuy nhiên trên biển chẳng có ai trên bãi biển ấy ngoại trừ 1 cô gái tầm 15 16 tuổi, mái tóc màu cam được búi lên gọn gàng, và cô mặc một bộ bikini màu đỏ viền vàng trông rất sexy, nó lộ những chỗ cần lộ và che những chỗ cần che, đủ để kích thích bất cứ ai nhìn vào cô.

Với chất giọng lảnh lót siêu moe, cô gái gọi

_oniichan!!

Em ở đây

Kamui như bị mê hoặc trước cảnh tượng ấy, cậu tiến lại chỗ Kagura đang đứng, để mặc sự khó chịu của cơ thể vì ánh nắng chói chang.

Cậu tiến lại và đặt lên môi cô ấy một nụ hôn ngọt ngào, tay cậu bắt đầu sờ vào lưng Kagura và kéo cô lại gần hơn, bàn tay mát lạnh của Kamui chạm vào cơ thể Kagura làm cô ấy giật mình và đỏ mặt

_o...oniichan...

Kamui nhìn vào khuôn mặt xinh xắn đang bối rối ấy và mỉm cười, ôm cô vào lòng, tay cậu cảm nhận làn da mịn màng, trắng muốt của Kagura, cậu bắt đầu cởi nút thắt bộ bikini, Kagura hơi chống đối lại, cậu ôm cô chặt hơn và nói

_ngoan nào Kagura chan, không sao đâu

Và cậu tiếp tục việc của mình, bộ bikini rớt sàn nhà, Kamui hôn lên môi, lên cổ, tiến tới bờ ngực quyến rũ của Kagura, cô bắt đầu rên những tiếng khe khẽ...

_oi...

đội trưởng... này, có nghe tôi nói gì không

Tiếng gọi vừa rồi của Abuto khiến Kamui tạm dừng trí tưởng tượng vô cùng phong phú của cậu đang tới hồi cao trào, cậu ném cho Abuto 1 cái nhìn bực dọc

_cái gì?

Abuto như đứng tim trước ánh nhìn ấy, ông nhanh chóng trả lời và chỉ tay về 1 căn nhà

_nhìn nè đội trưởng, chúng ta đến nơi rồi_tiệm vạn năng Gin san...

End.

Page: Hội những người cuồng KamuKagu

-Cá-
 
Back
Top Bottom