Khác 𝐆𝐢𝐚̂́𝐮 𝐠𝐢𝐞̂́𝐦 |𝐅𝐮𝐫𝐮𝐲𝐚 𝐑𝐞𝐢 𝐱 𝐑𝐞𝐚𝐝𝐞𝐫|

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404643383-256-k316915.jpg

𝐆𝐢𝐚̂́𝐮 𝐠𝐢𝐞̂́𝐦 |𝐅𝐮𝐫𝐮𝐲𝐚 𝐑𝐞𝐢 𝐱 𝐑𝐞𝐚𝐝𝐞𝐫|
Tác giả: bundaunhacam
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

❗️TRUYỆN NÀY DỊCH CHƯA CÓ DỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC❗️



reifuruyaxreader​
 
𝐆𝐢𝐚̂́𝐮 𝐠𝐢𝐞̂́𝐦 |𝐅𝐮𝐫𝐮𝐲𝐚 𝐑𝐞𝐢 𝐱 𝐑𝐞𝐚𝐝𝐞𝐫|
< 1 >


(13 năm trước, New York)

Một người đàn ông cải trang—kẻ mang mật danh Rum—bước ra khỏi khách sạn.

Khuôn mặt hắn thoáng lạnh lùng, nặng trĩu sự bình thản sau một tội ác vừa gây ra.

Đêm đó mưa đổ bất chợt.

Người ta chen chúc chạy tìm mái hiên trú, dòng người vội vã, tiếng nước trút xuống lẫn với tiếng bước chân hỗn loạn.

"Đồ ranh con!

Đi đứng cho cẩn thận!"

Một người đàn ông công sở quát vào mặt một đứa trẻ ăn xin tóc ngắn vừa vô tình va vào ông ta.

Đứa bé giật mình.

"C-Con xin lỗi..." rồi lập tức chạy đi.

Gã đàn ông bực bội bỏ đi, còn Rum thì cong khóe môi.

Hắn cố tình lách sang trái, va nhẹ vào đứa trẻ.

Đúng như hắn đoán — một tên trộm vặt.

Con bé ôm chặt chiếc ví dài thò ra khỏi túi áo khoác... chính cái ví mà Rum cũng đang muốn "kiểm tra".

"Cô bé định làm gì đấy?"

Giọng hắn thấp, còn đứa trẻ đáp lại bằng ánh mắt sắc như dao.

Một đứa trẻ nhỏ thế này mà dám nhìn hắn bằng ánh mắt mang sát ý rõ rệt như vậy.

Thú vị thật.

Cả hai đứng đối diện nhau giữa vỉa hè đông nghịt người qua lại như đang đấu mắt trong im lặng.

"Chơi trò này nhé."

Rum cất giọng.

Con bé nghiến chặt hàm, cố giữ bình tĩnh.

"Ta cho ngươi hai mươi giây để chạy.

Nếu bắt được, ta sẽ mang ngươi đi.

Nếu không...

đường ai nấy đi."

"Không cần chơi," con bé đáp, "vì tôi sẽ biến mất trước khi ông đuổi kịp."

Nói xong, nó lao đi, siết chặt chiếc ví trong tay.

Rum nhìn theo bóng nó rẽ vào một con hẻm nhỏ.

"Biến mất à?

Không nhanh hơn ta đâu."

Hắn khẽ cười, nhìn đồng hồ rồi nhắn tin cho cộng sự đang ẩn nấp gần đó.

3...

2...

1.

"Hết giờ."

Rum giấu điện thoại, bước nhanh vào con hẻm.

Dấu chân lấm bùn dẫn hắn đến một ngõ cụt.

Những túi rác ướt sũng chất thành đống, bức tường cao đến mức trẻ con không thể trèo qua nhanh như vậy.

Rum bật cười khi thấy đôi giày cũ nát của con bé đặt ngay cuối vệt chân, quay mũi giày về phía hắn, như thể chế nhạo hắn đã mắc bẫy.

Vậy nó biến đi đâu?

Rum rút điện thoại gọi.

"Oghi, con nhóc đó đâu?"

"Tôi không ngờ anh lại mắc mồi dễ thế đấy, Rum."

Cộng sự của hắn.

Đứng trên mái tòa nhà đối diện thản nhiên trả lời.

"Ta đánh giá thấp nó rồi."

Rum cười nhạt, định rời đi thì Oghi nói:

"Nó vẫn ở đó.

Tôi không thấy nó rời khỏi hẻm."

Rum quay lại.

Trời tối, tầm nhìn mờ mịt.

Hắn đổi giọng thành trêu chọc:

"Nào, ngươi ở đâu ~?"

Hắn vừa bước đến bên phải thì...

Con bé bật ra khỏi chỗ nấp, lưng ép vào tường, thở dốc, đôi mắt cảnh giác cực độ.

"Ông là ai?" nó hỏi.

"Mật danh của ta là Rum."

"Mật danh?

Ông là cảnh sát à?"

Con bé vẫn không chớp mắt.

"Còn lâu."

Con bé khịt mũi:

"Nhìn là biết ông chả liên quan gì đến họ."

Nó vung chiếc ví, ném thẳng vào mặt Rum mạnh đến mức mấy đồng xu bên trong văng ra.

Trong khoảnh khắc đó bóng nó biến mất.

Rồi bịch!

Một tiếng rơi nặng nề trên đống rác kèm theo tiếng kêu đau:

"A!"

Rum nhìn lên.

Oghi vẫn đứng nguyên trên nóc tòa nhà.

"Không cần cảm ơn đâu."

Giọng Oghi vang trong tai nghe rồi tắt.

Rum tiến đến đứa trẻ.

Nó mở mắt, mặt nhăn lại vì đau.

"Nhóc cố ý để lại ít tiền xu trong ví đúng không?"

Hắn xoa má, nơi một đồng xu đã giáng vào.

Con bé quay mặt đi, cố đứng dậy nhưng cơn đau, mệt mỏi và đói khiến cơ thể không nghe lời.

"Khá hơn ta tưởng."

"...

Và cộng sự của ông nhanh hơn tôi."

Con bé càu nhàu.

Trước đó, khi nó gần leo vào cửa sổ tầng ba, ai đó đã bắn trúng bậu cửa, khiến nó giật mình buông tay và rơi xuống đống rác nồng mùi.

Đúng rồi... trời mưa luôn mang xui xẻo đến cho nó.

Nó nghĩ thoáng qua khi giọt mưa lạnh táp lên da.

"Không.

Không có chuyện ai nhanh hơn," Rum nói.

"Chỉ có kẻ nhanh và kẻ chậm."

Hắn nhìn nó với ánh mắt xem xét như đang định hình lại tương lai của nó theo chuẩn mực của chính hắn: thành công hoặc thất bại, không có khoảng giữa.

"Nhưng chuyện đó có thể chỉnh."

Hắn xoa đầu nó, mái tóc bết bẩn, nặng nước mưa mà vẫn trông như đang âu yếm một món đồ quý.

"Nhóc có muốn giỏi hơn những gì vừa làm không?

Dù nhóc chọn gì, ta sẽ biến nhóc thành phiên bản tốt nhất của chính mình."

Con bé bật cười, nhìn hắn đầy mỉa mai.

"Không ai bảo tôi 'giỏi hơn' trong việc này bao giờ.

Và ông thì càng không phải mẫu người tốt đẹp để noi theo."

Rum khẽ cúi đầu cười.

"Ta sẽ là hình mẫu tệ hại nhất mà nhóc từng gặp."

...

Khi trở về Nhật báo cáo nhiệm vụ, Rum cũng mang theo đứa trẻ đó.

Buôn lậu một đứa trẻ vô gia cư dễ hơn nhiệm vụ hắn vừa hoàn thành.

Không khó để một ứng viên cấp cao như hắn thuyết phục "người đó" ký vào giấy nhận nuôi.

Thậm chí, cô bé còn được người đó yêu thích đến mức cho phép mang họ của ông ta: Karasuma.

Và thế là...

Dưới sự đào tạo của Rum, đứa trẻ từng là kẻ móc túi nơi góc phố New York dần trở thành bóng ma khét tiếng của thế giới ngầm.

____________

28/11/2025

1007 từ
 
𝐆𝐢𝐚̂́𝐮 𝐠𝐢𝐞̂́𝐦 |𝐅𝐮𝐫𝐮𝐲𝐚 𝐑𝐞𝐢 𝐱 𝐑𝐞𝐚𝐝𝐞𝐫|
< 2 >


(Hiện tại)

"Còn bao nhiêu lần nữa cô ấy phải chứng minh năng lực của mình đây?"

Rum càu nhàu, giọng kéo dài qua điện thoại khi hắn nói chuyện với người bên kia đầu dây.

Hắn liếc sang người phụ nữ cạnh mình, nét mặt bất biến, bàn tay giữ vô lăng điêu luyện khi chiếc xe lao vun vút trên xa lộ Mỹ, bỏ mặc mọi giới hạn tốc độ phía sau.

Đứa trẻ lắm lem của năm nào đã biến mất.

Thay vào đó là một người phụ nữ sắc sảo đến lạnh người.

Mái tóc nâu buộc gọn thành đuôi ngựa, đôi mắt xanh lục sắc như lưỡi dao, và phong cách đặc trưng, áo len cổ lọ đen ôm sát, sơ vin gọn gàng trong chiếc quần jeans bó cùng đôi Chelsea boots đen.

Thần thái lạnh nhưng sắc bén đến mức không ai dám lại gần.

"Bắt đầu nhận nhiệm vụ từ năm mười tám tuổi... giờ chẳng phải đến lúc thăng cấp cho con bé sao?"

Cô thì chẳng mấy quan tâm.

Thăng chức, quyền lực, vị trí tất cả đều không cần.

Miễn là có một mái nhà, có bữa ăn, và không ai phiền cô trừ khi nhiệm vụ gọi.

Thế là đủ.

"Thật à?!"

Rum bật hẳn giọng phấn khích.

"Ừ, hiểu rồi... hiểu rồi..."

Hắn nói thêm vài câu trước khi đường dây bị ngắt.

Rum quay sang cô:

"Này, boss muốn chúng ta về Nhật.

Biết tại sao không?"

Cô lắc đầu.

"Boss quyết định đặt cho cô một mật danh."

Lần đầu tiên từ nãy đến giờ, cô cất tiếng:

"Sáu năm rồi... cuối cùng cũng chịu đặt tên cho tôi?"

Rum nhún vai, cười nửa miệng:

"Chắc ông ta chịu để ý đến năng lực của cô rồi."

Rum cười nhạt.

"Mà cũng có ba người nữa sẽ nhận mật danh lần này."

Hắn ngả người ra ghế.

"Ba người?"

"Ừ.

Mà trông ai cũng được phết."

Hắn trêu.

"Nhưng thằng tóc vàng thì ấn tượng hơn cả, thông minh phết."



Hai đặc vụ mật thuộc Cục An ninh Cảnh sát đứng trong một nhà kho trống gần cảng, im lặng quan sát mọi lối vào.

Họ được triệu tập đến đây bởi một thành viên cấp cao của tổ chức Áo Đen, nơi họ đang liều mạng thâm nhập.

Furuya Rei, nửa Nhật nửa ngoại quốc, mái tóc vàng bật sáng dưới ánh đèn mờ, đứng giữa nhà kho.

Morofushi Hiromitsu đứng cạnh anh, ánh mắt cảnh giác, luôn tính trước ba đường lui.

Cửa kho bật mở.

"Heeey!

Nghe bảo lứa tân binh năm nay tụi mình là đỉnh nhất đó nha."

Một gã tóc đen, giọng đầy sinh lực bước vào.

Furuya nở nụ cười lịch sự, đáp lại đúng mức cần thiết, trong khi Morofushi chỉ gật đầu quan sát.

"Tôi chưa nghe vậy bao giờ."

Furuya nói.

"Họ dựa vào đâu mà nói thế?"

"Ôi chao, khiêm tốn ghê đó, Amuro-kun."

Gã nhướn mày, cố tình nhấn cái tên.

"Tôi là Gari."



"Rất hân hạnh.

Nhưng tôi không khiêm tốn đâu chỉ nghe theo đàn anh thôi.

Với lại tôi nghe nói có người còn xuất sắc hơn sẽ gia nhập."

Furuya cố tình nhắc đến "người đó" cái tên mà tin đồn lan khắp tổ chức.

Một bóng ma trong thế giới tội phạm.

Những phi vụ cô ta thực hiện ở nước ngoài sạch sẽ đến kỳ lạ không dấu vết, không manh mối, mọi thứ được dàn dựng như tai nạn hoàn hảo.

Đúng phong cách người được đích thân phó thủ lĩnh đào tạo.

"À, ý cậu nói con bé mà cấp trên phát hiện ra hả?"

Gari tiếp lời.

"Đẹp nổi tiếng luôn.

Nghe đâu boss còn nhận làm con nuôi và cho mang họ của ông ta."

Furuya đã nghe lời đồn đó.

"Với lại nó đẹp.

Cậu biết Irish không?

Ổng mê con bé đó phát điên."

Gari cười khoái chí.

Đúng lúc đó, cửa mở lần nữa.

Cô gái được nhắc đến bước vào.

Furuya thấy một cái bóng chuyển động phía sau cô thoáng qua rồi biến mất.

Rum.

Anh cần nhìn thấy hắn bằng mắt mình.

Tin đồn về hắn quá mơ hồ.

"Yo!"

Gari chạy lại, chìa tay.

"Tôi là Gari.

Cô là học trò của Rum đúng không?"

Cô nhìn bàn tay chìa ra với gương mặt vô cảm, bắt tay rất khẽ rồi rút về, sau đó lặng lẽ đi đến ngồi trên một thùng gỗ, khoanh tay, tách biệt hoàn toàn khỏi đám còn lại.

"Làm màu vãi."

Gari nghiến răng thì thầm.

Furuya và Morofushi chỉ im lặng, nhìn cô nghiêng đầu, đôi mắt sắc như muốn xuyên qua người đối diện.

Một đặc vụ cấp trên bước vào.

"Xin chúc mừng.

Các cậu đúng là lứa tân binh xuất sắc nhất."

Ông mở ba tập hồ sơ:

"Gari-san mật danh Mezcal."

"Hikaru-san mật danh Scotch."

Morofushi gật đầu, vẫn đang làm quen với cái tên mới.

"Tooru-san mật danh Bourbon."

"Và học trò của Rum...

Marsala."

Furuya liếc sang cô.

Tại sao họ không nhắc đến tên thật dù là tên giả?



"Tiếp theo là nhiệm vụ đầu tiên.

Chúng tôi gọi đây là bài kiểm tra lòng trung thành.

Đừng nghĩ qua được bài này là xong, sẽ còn nhiều bài nữa."

Ông ta đưa hồ sơ cho Gari và Furuya.

"Mezcal và Scotch , đây là mục tiêu của các anh.

Còn Bourbon và Marsala sẽ xử lý vụ quốc tế."

Gari cau có, liếc sang tập hồ sơ của Furuya.

"Gì kỳ vậy!

Tụi nó được giao tập đoàn nước ngoài, còn tụi mình xử lý cái công ty game quèn?"

"Đây là lệnh trực tiếp.

Boss muốn xem Bourbon và Marsala phối hợp thế nào.

À, Gin từng nói cậu giống cái ông thám tử hư cấu nổi tiếng...

Holmes đúng không, Bourbon?"

Furuya nhìn sang Marsala, cô đứng cạnh anh, bình thản lật từng trang tài liệu.

Sao cô ta bình tĩnh như không?

Trong khi anh lạnh sống lưng.

Họ phải ám sát một nhân vật quốc tế chỉ để thử lòng trung thành.

Có cách nào ngăn việc này không?

Morofushi cũng đang nghĩ y hệt.

Marsala nhìn sang Bourbon đôi mắt của anh co lại, tay siết hồ sơ run nhẹ.

Anh ta bị gì vậy?
 
Back
Top Bottom