Ngôn Tình Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 20


27.

Sáng hôm sau, họ hàng đến nhà tôi chơi, ồn ào nhốn nháo.

Tôi lấy cớ muốn học bài, đeo balo ra ngoài.

Sau khi thành tích tôi dần tốt lên, dù tôi có nói gì thì mẹ cũng không hề nghi ngờ.

Sau khi ra khỏi nhà, tôi đi đến quán cà phê gần trường.

Ngồi mấy phút, Giang Bạc Tự đã tới nơi.

“Lạnh không?”

Thấy dáng vẻ co rúm của tôi, cậu ấy ôm tôi ngồi xuống, nắm lấy tay tôi, giúp tôi sưởi ấm.

Tôi hơi chần chừ, hỏi: “Bạc Tự, cậu muốn đi thăm Mạt Tích Ngữ không?”

Tay Giang Bạc Tự hơi cứng đờ lại.

“Hôm qua tôi đi xem cô ấy, tôi cảm thấy cô ấy sẽ tỉnh lại. Bạc Tự, cậu có muốn đi thăm cô ấy không? Tôi nghe bảo, cho dù con người có tiến vào trạng thái thực vật, thì vẫn còn ý thức. Cô ấy từng thích cậu, nếu nghe cậu nói chuyện biết đâu sẽ tỉnh lại, nếu như cô ấy tỉnh, chẳng phải sẽ chứng minh được cậu trong sạch ư?”

Ánh mắt Giang Bạc Tự tối sầm: “Nhưng mà…”

Tôi biết Giang Bạc Tự thực sự muốn đi thăm cô ấy, chỉ là, cậu ấy không làm sao đối mặt với cô ấy được.

Tôi nắm chặt lấy tay cậu ấy: “Tôi sẽ đi cùng cậu.”

Giang Bạc Tự im lặng một lúc lâu mới nhẹ nhàng gật đầu.

28.

Ngày nghỉ đông cuối cùng, tôi và Giang Bạc Tự cùng ở bên ngoài bệnh viện.

Vừa xuống taxi, Giang Bạc Tự bỗng bất động.

Tôi ngẩng đầu nhìn, là nam sinh ở ngoài phòng bệnh hôm qua, phía sau còn có thêm mấy người nữa.

“Kia chẳng phải là Giang Bạc Tự à?”

Nam sinh kia cười đắc ý nhìn Giang Bạc Tự, châm chọc nói: “Giang đại thiếu gia tới đây làm gì thế? Xem Tích Ngữ đã bị mày hại ch chưa à?”

Sắc mặt Giang Bạc Tự rất lạnh lẽo: “Mày rốt cuộc muốn làm gì?”

“Mày nói xem? Hung, thủ, gi*t, người.”

“Nghiêm Minh!”

Tôi có thể dễ dàng nhận ra, tay Giang Bạc Tự đang run rẩy.

“Bạc Tự, chúng ta đi thôi.” Tôi kéo lấy tay cậu ấy, muốn tạm tránh mấy người này.

Nhưng mấy người họ lại chặn đường chúng tôi.

“Bộ muốn đi là đi à?”

Nghiêm Minh nghiến răng hàm, bẻ tay kêu răng rắc: “Mày tránh lâu như thế, vất vả lắm tao mới gặp được mày, mày nghĩ tao sẽ dễ dàng buông tha ư?”

Tình hình không ổn.

Tôi vội chắn trước mặt Giang Bạc Tự: “Này, cậu định làm gì thế? Tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

“Báo cảnh sát? Em gái nhỏ, bộ tao có nói mình muốn làm gì hả?” Hắn cười lạnh, từng bước ép sát.

Giang Bạc Tự trầm mặc, kéo tôi ra phía sau: “Triều Triều, cậu về trước đi.”

“Về? Sao tôi phải về chứ!”

Tôi không chịu đi.

Nghiêm Minh và mấy người kia ngày càng lại gần, nếu thật sự đánh nhau, vậy sao mà Giang Bạc Tự đánh lại cả 4 người đó được.

Ngay khi tôi đang lo lắng thì một chiếc xe điện chạy ngang qua.

Xe chạy xa khoảng 10 mét thì bỗng nhiên dừng lại, người trên xe đạp chân hai cái lùi xe về.

“Đang làm gì đấy?”

Xuống xe, cởi nón bảo hiểm ra.

“Chung Dịch Minh? Sao cậu lại ở đây?”

Tôi kinh ngạc nhìn hắn.

Không biết hắn nhuộm về tóc đen từ khi nào, trông thuận mắt hơn hẳn.

“Ờm, đi ngang qua.”

Hắn hất tóc, nhìn chằm chằm Nghiêm Minh: “Người anh em, sao thế? Định đánh nhau hả?”

Nghiêm Minh không biết ai, cười lạnh: “Đừng có mà quản chuyện của người khác.”

Chung Dịch Minh cười nhạo một tiếng: “Trường Nhất trung tụi mày muốn đánh người của trường Tam trung bọn tao, mày bảo tao đừng quản là đừng quản thế nào?”

Hắn giãn gân cốt, ném mũ bảo hiểm qua một bên, lấy ra một cây gậy bóng chày từ trên cái xe điện, ánh mắt tối tăm.

“Làm sao, có muốn thử không?”

Nghiêm Minh ngẩn người, hiển nhiên đã nhìn ra Chung Dịch Minh là kẻ liều mạng, không đắc tội nổi.

Hắn bỗng cười lên: “Làm gì đấy? Ai muốn đánh nhau chứ?”

Hắn nhìn về phía Giang Bạc Tự: “Không phải chúng ta là bạn tốt ư? Sao chúng ta lại đánh nhau được chứ?”

“Không phải muốn đi thăm Mạt Tích Ngữ à? Để tôi dẫn mọi người đi nhé.”

Hắn cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, định vỗ vỗ vai Giang Bạc Tự nhưng bị Giang Bạc Tự nghiêng mình tránh đi.

Hắn ta cũng không ngại, vẫy tay với chúng tôi: “Đi, tôi đưa mọi người đi thăm Mạt Tích Ngữ.”

Tôi không hiểu sao hắn ta có thể lật mặt nhanh đến vậy.

Nhưng chúng tôi vốn định thăm Mạt Tích Ngữ, nếu gã hắn không ngăn cản, vậy chúng tôi đương nhiên sẽ đi vào rồi.

Chung Dịch Minh sợ lại có chuyện nên cũng đi theo chúng tôi.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 21


29.

Đến bên ngoài phòng bệnh, Nghiêm Minh từ xa gọi một tiếng dì Mạc.

Dì Mạc quay người lại, trông thấy Giang Bạc Tự thì ánh mắt trở nên trống rỗng.

“Cậu tới làm gì!”

Dư quang tôi thấy Nghiêm Minh quay lưng lại, lén nở nụ cười.

Trong lòng tôi rất tức giận, hơi lo cho Giang Bạc Tự.

Nhưng cậu ấy chỉ khẽ ấn tay tôi, một mình đi tới chỗ của dì Mạc.

“Dì ạ.”

Bốp!

Một cái tát giòn giã giáng vào mặt Giang Bạc Tự, đầu cậu ấy nghiêng sang một bên, một bên má dần đỏ ửng lên.

“Cút đi, nơi này không chào đón cậu”

Vẻ mặt Giang Bạc Tự trầm tĩnh.

“Dì à, cháu muốn đi xem Tích Ngữ.”

“Cậu hại Tích Ngữ nhà chúng tôi đến mức đó còn chưa đủ ư? Cậu còn muốn làm gì nữa!”

Tim tôi đau thấu tâm can, muốn lao qua nhưng lại bị Chung Dịch Minh kéo lại.

Tại cửa phòng bệnh, vành mắt Giang Bạc Tự đỏ ửng nhìn dì Mạc, âm điệu run rẩy: “Dì ạ, cháu biết dì hận cháu, nhưng cháu thật sự không đẩy Tích Ngữ, càng chưa từng lăng mạ cô ấy.”

“Ngày đó cô ấy tìm cháu, cháu chỉ nói với cô ấy rằng, sắp lên lớp 12 rồi, phải học tập cho thật tốt. Dì biết cô ấy trả lời thế nào không?”

Mẹ Mạc bật khóc, gào lên: “Tôi không muốn biết!”

Giang Bạc Tự nhìn bà ấy, vẻ mặt cố chấp: “Cô ấy nói mình sẽ không nản chí, rằng sẽ học tập thật tốt để gặp lại cháu trên đỉnh vinh quang.”

“Dì à, Tích Ngữ là một cô gái rất tốt, cháu không thể nào đẩy cô ấy xuống, cũng không tin rằng người cố gắng hết mình như cô ấy sẽ nhảy lầu mà không rõ nguyên do.”

“Nếu như cô ấy có ý thức, nhất định sẽ không hy vọng dì hận nhầm người, cho nên xin dì để cháu đi gặp cô ấy.”

Mẹ Mạc ôm mặt khóc.

Cuối cùng vẫn tránh sang một bên.

Khi chúng tôi đi vào, đúng lúc gặp bác sĩ đang kiểm tra giường bệnh.

Giang Bạc Tự hỏi bác sĩ: “Khi nào cô ấy mới tỉnh lại được ạ?”

Bác sĩ lắc đầu: “Khó nói lắm, tình hình bệnh nhân vẫn chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt.”

Trong phòng bệnh yên tĩnh lại, tâm trạng của mọi người đều trầm trọng.

Chỉ có Nghiêm Minh ở trong góc là nhẹ nhàng thở phào.

Nhưng rất nhanh, hắn đã biến thành dáng vẻ lòng đầy căm phẫn, nhanh đến mức khiến tôi nghĩ vừa rồi mình gặp ảo giác.

“Giang Bạc Tự, giờ thì mày hài lòng rồi chứ? Mày hại Tích Ngữ thành bộ dạng này mà vẫn còn mặt mũi đi thăm cô ấy à?”

Gã thực sự phiền phức đến mức khiến người ta chán ghét, Chung Dịch Minh cũng không nhịn nổi nữa: “Bệnh viện nghiêm cấm ồn ào, mày có tố chất không thế?”

Nghiêm Minh cũng chẳng giận, khoanh tay đứng phía sau tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Dì à, cậu ta nhìn cũng nhìn rồi, để cậu ta xéo đi, Tích Ngữ chắc chắn cũng không thích người này cách cô ấy gần thế đâu.”

Mẹ Mạc vốn cũng không chào đón Giang Bạc Tự, nghe Nghiêm Minh nói thế thì trực tiếp hạ lệnh đuổi khách: “Giờ thì cậu đi được chưa?”

Giang Bạc Tự hơi dừng lại: “Để cháu nói với cô ấy vài câu đã ạ.”

Anh xoay người, nhìn Mạt Tích Ngữ hai mắt nhắm nghiền, giọng điệu rất nhẹ nhàng: “Mạt Tích Ngữ, đừng ngủ nữa, nhanh chóng khỏe lại nhé? Cậu đã nói, hẹn gặp lại trên đỉnh vinh quang, đừng nuốt lời đấy.”

Mẹ Mạc nghe những lời ấy, không kìm nổi đỏ hoe đôi mắt.

Giang Bạc Tự đứng dậy, đưa mắt nhìn tôi: “Đi thôi.”

“Ừm.”

Tôi ở sau lưng Giang Bạc Tự, đứng dậy định đi.

Khi đi tới cửa thì quay đầu nhìn thoáng qua, hơi khựng lại.

“Sao thế?”

Tôi nhìn chằm chằm Mạt Tích Ngữ: “Vừa rồi cô ấy, hình như vừa nhúc nhích đúng không?”

Nghiêm Minh hơi sửng sốt: “Sao có thể chứ!”

Hắn quay đầu lại, ánh mắt c.h.ế.t lặng che lấp bằng nỗi kinh hoàng và không thể tin nổi.

“Triều Triều, cậu thấy thật ư?”

Giang Bạc Tự hỏi tôi.

“Thật! Cô ấy, cô ấy lại nhúc nhích kìa!”

Tôi chỉ vào Mạt Tích Ngữ, kinh ngạc nói.

Vang lên theo tiếng kêu sợ hãi của tôi là tiếng còi báo động tít tít của dụng cụ.

Giang Bạc Tự là người phản ứng đầu tiên, vội lao ra phòng bệnh:

“Bác sĩ! Bác sĩ!”

Mấy nhân viên y tế vội chạy tới.

Chúng tôi vây xung quanh Mạt Tích Ngữ, vài giây sau, mẹ Mạc ngạc nhiên kêu lên: “Tích Ngữ thật sự cử động!”

Chúng tôi vô cùng kích động, nhìn ngón tay của Mạt Tích Ngữ động đậy từng chút từng chút, giống như đang cố gắng thoát khỏi cái gì đó.

Sau một lúc im lặng.

Cô ấy chậm rãi mở mắt ra.

Tất cả mọi người đều rất vui mừng, sau khi bình tĩnh lại, tôi mới phát hiện Nghiêm Minh đã biến mất từ lúc nào.

Tôi lao ra phòng bệnh, trông thấy hắn đang chạy về hướng cuối hành lang.

“Bạc Tự! Nghiêm Minh chạy rồi!”

Giang Bạc Tự khẽ giật mình, lao vút đi như tên bắn. Chung Dịch Minh thấy vậy cũng chạy ra với tôi.

Cái tên Nghiêm Minh liều mạng ấy chạy mấy tầng lầu.

Nhưng Hắn sao mà chạy lại so với Chung Dịch Minh được.

Lúc hắn ta chạy tới lầu 1, Chung Dịch Minh trực tiếp nhảy từ cầu thang tầng 2 xuống chặn đứng hắn ta, một cước đá bay.

“Mày chạy cái gì?”

Cả người Nghiêm Minh không ngừng run rẩy, miễn cưỡng cười: “Tôi, tôi muốn đi vệ sinh…”

“Đi vệ sinh mà chạy vậy cơ à? Theo tao lên đây.”

Chung Dịch Minh một hơi túm lấy Nghiêm Minh lôi vào thang máy, dáng hắn cao, chân lại dài, Nghiêm Minh trong tay hắn chẳng khác nào con gà con cả.

Trong phòng bệnh, lầu 16.

Vào khoảnh khắc chúng tôi đưa Nghiêm Minh vào, vô số ánh mắt đổ dồn tới, trong đó có cả ánh mắt của Mạt Tích Ngữ.

Cô ấy không động đậy nhìn chăm chăm vào Nghiêm Minh, trong cổ họng phát ra âm thanh mỏi mệt: “Hắn, đẩy, con.”

“Cậu, sao cậu lại…”

Nghiêm Minh gần như tê liệt nằm trên đất.

Hai phút sau.

Tiếng còi cảnh sát vang lên ngút trời.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 22


30.

Nghiêm Minh bị bắt.

Trong đồn cảnh sát, hắn thú nhận thẳng thắn.

Hắn với Giang Bạc Tự làm bạn năm cấp 3.

Nhưng vận mệnh của người bạn này thực sự quá tốt.

Xuất thân cao quý, dáng vẻ đẹp trai, thành tích tốt lại hơn hắn, thậm chí ngay cả nữ thần của hắn cũng thích Giang Bạc Tự.

Hắn cảm thấy mình không hề kém cỏi, nhưng khi đứng cạnh Giang Bạc Tự thì hắn chẳng là cái thá gì cả.

Thời gian dần trôi, tâm lý hắn ngày càng trở nên vặn vẹo, cũng ngày càng hận Giang Bạc Tự.

Bề ngoài, hắn vẫn là bạn của Giang Bạc Tự, nhưng sau lưng lại âm thầm thọc cậu ấy mấy đao.

Hắn nói Giang Bạc Tự là Thiên Sát Cô Tinh, ai tới gần cậu đều sẽ gặp xui xẻo. Nói cậu ấy nhân phẩm không tốt, thường xuyên lăng mạ những cô gái từng thích cậu ấy.

Năm ngoái.

Mạt Tích Ngữ đến tìm Nghiêm Minh.

Bởi vì hắn là bạn tốt của Giang Bạc Tự, cho nên cô ấy tìm đến để nghe ngóng về sở thích của Giang Bạc Tự.

Cũng nói cho hắn biết rằng, cô ấy sẽ tỏ tình với Giang Bạc Tự.

Nghiêm Minh biết Giang Bạc Tự thường tới sân thượng hóng gió, nên nói thông tin này cho Mạt Tích Ngữ nghe.

Đồng thời vào ngày mà Mạt Tích Ngữ tỏ tình ấy, hắn lén lút bám theo sau.

Lúc đầu, hắn vận chưa động sát tâm.

Nhưng sau khi Giang Bạc Tự rời đi, hắn nhìn Mạt Tích Ngữ cô đơn ngồi trên sân thượng, ma xui quỷ khiến mà đẩy cô ấy xuống.

Chuyện tiếp theo, mọi người hẳn là đều biết.

Mạt Tích Ngữ bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh.

Tất cả mọi người đều cho rằng Giang Bạc Tự mới là hung thủ, bọn họ cảm thấy cho dù không phải cậu ấy đẩy thì cũng là cậu ấy hại, ép Giang Bạc Tự đến mức phải nghỉ học.

Những ngày Mạt Tích Ngữ nằm viện, Nghiêm Minh thực sự rất sợ cô ấy sẽ tỉnh dậy làm sự việc bại lộ.

Cho nên cứ cách một khoảng thời gian hắn sẽ đi xem tình hình Mạt Tích Ngữ, sau khi xác định cô ấy tạm thời sẽ không tỉnh lại mới yên tâm ngủ ngon.

Nhưng hắn không ngờ tới Mạt Tích Ngữ mà rõ ràng bác sĩ đã nói xác suất tỉnh lại vô cùng thấp, lại đột ngột tỉnh lại.

Chân tướng sự việc đã được phơi bày.

Nghiêm Minh phạm tội năm 17 tuổi, dựa theo pháp luật hiện tại, việc ngồi tù là không thể tránh né.

31.

Sau khi Nghiêm Minh bị bắt giữ vài ngày, chúng tôi lại đi thăm Mạt Tích Ngữ lần nữa.

Tình trạng của cô ấy tốt hơn nhiều, đã có thể nói chuyện trôi chảy.

Trước khi rời đi, Giang Bạc Tự cười cười với cô ấy: “Mau chóng khỏe nhé.”

“Ừm.”

Cô ấy cũng cười: “Sắp thi tốt nghiệp cấp 3 rồi, cậu và bạn gái cậu đều cố lên nhé.”

“Á?” Thật ra tôi sợ k*ch th*ch cô ấy nên vẫn luôn không để lộ thân phận.

Nhưng cô ấy vậy mà nhìn ra rồi.

Cô ấy chỉ cười: “Chúc hai người hạnh phúc nhé, còn nữa, cảm ơn nhiều lắm.”

Cô ấy thật sự là một cô gái tốt.

Tôi gật đầu, chào tạm biệt cô ấy.

Lúc ra khỏi bệnh viện, Chung Dịch Minh nhảy lên con lừa điện nhỏ của mình.

“Mấy ngày này cậu vất vả rồi.” Tôi nói.

Hắn cà lơ phất phơ nói: “Sao nào? Định trao thưởng người tốt việc tốt cho tao hả?”

“Nếu không thì cùng ăn bữa cơm nhé?”

“Không được, tao còn có hẹn.”

Tôi nói lời thâm thúy: “Đừng có đi đánh nhau nữa, Chung Dịch Minh, sắp thi tốt nghiệp cấp 3 rồi.”

“Ai bảo tao đi đánh nhau chứ? Ông đây đi chơi bóng rổ! Hai đứa bây tự bắt xe về đi, xe tao không chở tụi bây nổi đâu.”

Hắn đội nón bảo hiểm lên, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Tôi và Giang Bạc Tự đưa mắt nhìn hắn đi xa dần, nắm tay nhau chậm rãi ung dung đi về nhà.

“Cậu nhìn đi, ai bảo cậu là sao chổi chứ? Cậu rõ ràng là điềm lành mà, cậu vừa đến Mạt Tích Ngữ đã tỉnh rồi!”

Giang Bạc Tự khẽ cười: “Có lẽ, cô ấy vì cậu nên mới tỉnh lại?”

“Cũng là vì cậu mà!”

Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định nói cho cậu ấy nghe một việc.

“Giang Bạc Tự, không phải cậu luôn thấy chuyện tôi đột ngột tiếp cận cậu rất kỳ lạ ư?”

Tôi dừng bước chân, hít thật sâu, thẳng thắn nói:

“Thực ra đó là vì tôi phát hiện, mỗi khi đụng vào cậu sẽ có chuyện tốt xảy ta, vậy nên ban đầu tôi tiếp cận cậu là vì hưởng ké vận may, chỉ là sau này, sau này không giống vậy nữa…”

Giọng tôi càng ngày càng nhỏ.

“Sao cậu không nói gì? Có phải cậu đang trách tôi không?”

Giang Bạc Tự im lặng hồi lâu rồi ôm tôi vào lòng.

“Nếu những gì cậu nói là sự thật, vậy tôi sẽ chỉ thấy rất may mắn, may mắn vì người đem lại vận may cho cậu là tôi.”

“May mắn vì người bên cạnh cậu là tôi.”

Mặt trời vào thời khắc chạng vạng tối thực sự rất diễm lệ.

Gió xuân mạnh mẽ thổi vào lòng tôi, bỗng trở nên dịu dàng vô cùng.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 23


32.

Tháng 5, trong sân trường vang lên tiếng kêu đầu tiên.

Mùa hè, là mùa của ve sầu.

Bọn chúng ẩn núp dưới lòng đất nhiều năm, không rõ tung tích, không thấy ánh mặt trời.

Chỉ chờ đợi mùa hè thuộc về bọn chúng.

Chờ đợi, một tiếng kêu làm lòng người ngạc nhiên.

Sau khi tôi thi được 640 điểm thì tốc độ tiến bộ giảm đi hẳn, tiếp tục tăng lên từng chút một cách khó khăn.

Giang Bạc Tự nói, có lẽ khi trước điểm tôi tăng vọt, không phải vì may mắn do cậu ấy đem lại.

Mà là do tôi đang dần lấy lại số điểm vốn thuộc về mình.

640 điểm chính là trình độ thật sự của tôi, cho nên nếu muốn tiếp tục nâng cao sẽ rất khó khăn.

Tôi có hơi nhụt chí.

Rất nhanh tôi tiếp tục mạnh mẽ giải đề.

Cho dù là 1,2 điểm cũng phải giành lấy bằng được.



Tháng 6, sau khi thi xong môn cuối cùng, tôi chạy ra ngoài trường thi.

Giang Bạc Tự đã nộp bài xong, đứng chờ tôi ở cổng trường.

Trông thấy tôi, cậu ấy dang hai tay ra, tiếp lấy tôi đang nhào tới.



Cuối tháng 6, điểm thi được công bố.

Tôi thi được 666 điểm.

Tốt hơn nhiều so với dự đoán.

Giang Bạc Tự học trường đại học Bắc Kinh, còn tôi học trường đại học ở Bắc Kinh.

Chúng tôi đều đang nghênh đón một tương lai xán lạn.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 24


NGOẠI TRUYỆN GIANG BẠC TỰ

Giang Bạc Tự không biết tại sao mọi việc lại thành ra thế này.

Cậu chỉ từ chối một nữ sinh xa lạ mà thôi.

Cậu không ngờ tới nữ sinh ấy lại nhảy lầu.

Mọi người đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu, nói cậu là hung thủ gi*t người.

Tình hình ngày càng nghiêm trọng, ngay cả người bạn tốt nhất cũng lên án cậu, nói từ khi làm bạn với cậu đã gặp rất nhiều chuyện xui xẻo.

Trong ngăn bàn bị nhét rất nhiều giấy ghi những lời ng/uy/ền r/ủ/a.

Ngay cả sách giáo khoa cũng bị người khác ác ý xé nát.

Những ánh mắt hỗn loạn có khinh thường, có cười trên nỗi đau, có căm ghét tựa như băng keo dán kín mũi miệng cậu, khiến cậu không thể thờ nổi.

Cuối cùng, dưới áp lực liên tiếp, cậu không thể không chuyển trường.

Người biết cậu ở ngôi trường mới này không nhiều lắm.

Nhưng vẫn có người biết đến quá khứ của cậu, khi nghe tới cái tên Giang Bạc Tự ánh mắt liền trở nên chứa đầy thâm ý.

Cậu đã không còn quan tâm nữa.

Có lẽ, cậu thật sự giống những lời bọn họ nói, ai tới gần cậu đều sẽ gặp xui xẻo.

Cậu không tình nguyện đem những xui xẻo này cho người khác lần nữa.

Cùng không tình nguyện, tin tường thêm bất kì người nào nữa.

Học kỳ mới bắt đầu được 2 tháng, cậu từ đầu tới cuối không liên hệ với ai cả. Bên người vắng vắng vẻ vẻ.

Cậu vốn cho rằng sẽ tiếp tục như thế đến khi thi đại học xong.

Nhưng lại có một người đột ngột lao vào trong mắt cậu.

Cậu nhận ra người đó, cô ấy tên Hạ Kim Triều.

Cậu có thể nhớ được tên của cô ấy, là bởi một lần tình cờ trông thấy bài thi Vật lý của cô.

Cô ấy dùng phương pháp rất khéo léo giải câu hỏi lớn kia, nhưng cuối cùng lại vì tính sai phép trừ nên đưa ra đáp án sai.

Cậu không hiểu nổi, người thông minh như thế sao lại sai vì một phép trừ được chứ.

Như cách cậu không hiểu nổi tại sao cô ấy lại ngồi bên cạnh cậu.

“Edgar Allan Poe à? Có phẩm chất, cuốn “My uncle Jules” của ông ấy tôi đọc nhiều lần rồi!”

Cậu nhìn cô ấy, im lặng rất lâu, không biết rốt cuộc cô ấy đang làm trò mèo gì.

Cuối cùng chỉ nói một câu “Tôi rất bận” để cho qua.

Cậu không để tâm đến khúc nhạc dạo ấy lắm.

Vài ngày sau, trong trận bóng rổ lớn.

Bởi vì ủy viên thể dục vắng mặt, mấy nam sinh vốn xa cách với cậu trong lớp mời cậu tham gia thi đấu.

Đã rất lâu rồi không có người nào tỏ ra thân thiện với cậu, cho nên cậu cũng không từ chối.

Nhưng trận bóng ấy thua.

Tuy mấy nam sinh ấy không nói, nhưng cậu biết rõ, họ hẳn là thấy hối hận vì mời cậu.

Cậu im lặng rời đi một mình.

Lúc này, Hạ Kim Triều lại xuất hiện.

Cô ấy mua cho cậu một chai nước ngọt, nói mình cố ý đến xem cậu.

Cậu có hơi kinh ngạc.

Nhưng vì không rõ mục đích của cô là gì, vậy nên đề phòng muốn tránh đi.

Nhưng cô ấy vẫn luôn đi theo cậu, không ngừng líu lo.

Dường như, không có ác ý.

Có lẽ cô ấy thực sự chỉ muốn làm bạn với cậu.

Nhưng, người như cậu, sao mà xứng có bạn chứ.

Sau khi xách balo ra khỏi phòng dụng cụ, cậu tình cờ nghe được lời nam sinh kia nói với Hạ Kim Triều: “Tên nhóc đó là Thiên Sát Cô Tinh, ai đụng phải cậu ta coi như người đó xui xẻo, không tin thì cứ thử xem.”

Ánh mắt cậu hơi trầm xuống.

Cậu nghĩ, có lẽ cô sẽ biết khó mà lui.

Mà khi cô ấy quay lại nhìn cậu, chính xác im lặng không nói gì.

Cậu biết ngay mà.

Xách balo trên vai yên lặng đi về phía cổng trường.

Cho rằng nữ sinh ấy sẽ bị dọa chạy.

Nhưng, sau lưng lại vang lên giọng nói trong trẻo của cô.

“Giang Bạc Tự, ngày mai tôi mang bánh đậu đỏ cho cậu.”

Cậu giật mình.

Không dám quay đầu, hòa vào biển người.

Ngày hôm sau, Hạ Kim Triều thật sự mua bánh đậu đỏ cho cậu.

Có lẽ là do chạy vội, trên trán đầy mồ hôi mỏng.

Cậu từ chối theo thói quen.

Cô ấy hơi xấu hổ, im lặng trở về chỗ ngồi.

Sau đó cậu nghe thấy, mấy nam sinh sau lưng đang trào phúng cô ấy.

Bọn họ nói, vì một cái bánh mà xếp hàng tận một giờ, đúng là nhỏ khờ.

Cậu có hơi ngạc nhiên.

Cậu không biết, mấy cái bánh đậu đỏ ấy phải xếp hàng tận một giờ mới mua được.

Cậu quay đầu nhìn thoáng qua.

Lại phát hiện cô ấy ngồi tại chỗ, yên lặng rơi nước mắt.

Nơi nào đó trong lòng hơi rung động.

Cuối cùng, cậu đứng dậy đi tới.

“Cho tôi đi.”

Cậu nói.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 25


Rất nhiều ngày sau đó, Giang Bạc Tự đều thấy hối hận vì đã ăn cái bánh đậu đỏ kia.

Kể từ hôm ấy, Hạ Kim Triều cứ dính lấy cậu như keo dính chuột vậy.

Cô ấy nói cũng nhiều thật, cứ như có thể nói hoài không hết vậy.

Đồng thời dường như cho rằng cậu rất thích ăn bánh đậu đỏ vậy, ngày nào cũng mua mang tới cho cậu.

Dù cho cậu có nói bao nhiêu lần, cô vẫn nhất quyết muốn mua.

Cậu sợ lại khiến cô khóc nên đành nén giận ăn.

Cậu thấy phiền vì Hạ Kim Triều nói nhiều quá.

Chỉ là… Sau một thời gian dài, cậu thỉnh thoảng sẽ cảm thấy, bộ dáng Hạ Kim Triều líu lo không ngừng rất đáng yêu.

Có đôi khi, cô ấy bận bịu cả ngày, không có thời gian nói chuyện với cậu, cậu còn cảm thấy trống trải.

Lần thi tháng thứ 4 trôi qua.

Hạ Kim Triều hỏi cậu: “Cậu muốn xuống hàng cuối ngồi với tôi không? Tôi sẽ phong cậu làm trung đội trưởng.”

Cậu khinh thường: “Không muốn.”

Nhưng sau khi Hạ Kim Triều dời chỗ ngồi xuống, cậu nhìn vào vị trí trống không cạnh cô, chẳng hiểu sao lại cảm thấy, ngồi cùng bàn với cô cũng không tệ.

Thế là ma xui quỷ khiến dọn bàn học tới.

“Úi úi úi, chẳng phải cậu nói là không tới hở?”

Cậu biết chắc, Hạ Kim Triều nhất định là rất đắc ý.

Cậu không thèm nhìn cô.

“Rảnh rỗi buôn chuyện chi bằng giải thêm mấy bộ đề.”

Cô ấy ra vẻ cực kì: “Giải ngay đây, cậu cứ chờ đó, sớm muộn gì cũng có ngày mình vượt mặt cậu.”

Thật sự, rất đáng yêu.

Cậu không nhịn nổi mà mím môi cười cười.

Thời gian ăn tối, cậu ra ngoài ăn cơm.

Khi trở lại, cậu phát hiện chỗ ngồi của mình đã bị một nữ sinh chiếm đóng, hình như là bạn của Hạ Kim Triều.

Hai người họ lâu lâu mới gặp được nhau, vậy cứ để cô bạn ấy ngồi đi.

Khi cậu đang định rời đi thì nghe thấy nữ sinh kia nói:

“Lần trước gặp còn thấy cậu đang khóc lóc ch đi sống lại vì bị Âu Dương Tự từ chối kia kìa, sao tự nhiên giờ lại đổi người rồi?”

“Cậu nói nhỏ mình nghe, cậu theo đuổi Giang Bạc Tự có phải vì giận dỗi Âu Dương Tự không?”



Cậu giật mình, đầu óc trống rỗng giây lát.

Âu Dương Tự là ai?

Nữ sinh ấy nói, cô theo đuổi cậu là vì giận dỗi Âu Dương Tự?

Cậu lùi lại hai bước, mém nữa là ngã sấp mặt.

Cả đêm hôm ấy tâm trí cậu đều rối loạn.

Trên đường về, cậu nhịn không nổi nữa, hỏi một người tạm coi là quen biết rằng Âu Dương Tự là ai.

Người kia nói sạch sành sanh cho cậu nghe.

Hóa ra đó là nam sinh mà Hạ Kim Triều thích thầm rất lâu, ba tháng trước, cô ấy từng tỏ tình với cậu ta nhưng bị từ chối.

Trong lòng cậu dấy lên từng đợt gợn sóng, mãi vẫn không bình tĩnh lại được.

Cậu cẩn thận nhớ lại, khoảng thời gian cô ấy tiếp cận cậu, hình như chính xác là không lâu sau khi bị Âu Dương Tự từ chối.

Khó trách cô lại đột ngột đối xử tốt với cậu.

Hóa ra là vì giận dỗi Âu Dương Tự.

Vậy những gì cậu có được cho tới hiện tại thì tính là gì? Tất cả là nhờ có Âu Dương Tự sao?

Giang Bạc Tự trở mình qua lại, trằn trọc cả đêm.

Giờ giải lao ngày hôm sau.

Cậu ra ban công muốn trốn tránh.

Cô mặt dày mặt dạn đi tới, năn nỉ cậu đi xem danh sách học sinh ưu tú với cô.

Cậu luôn không cách nào từ chối cô được.

Đúng lúc đang định đồng ý thì Âu Dương Tự đi tới.

Cậu lạnh lùng nhìn họ.

Quả nhiên phát hiện, bầu không khí giữa họ không đúng lắm.

Thế là cậu có thể khẳng định, Hạ Kim Triều tiếp cận cậu là vì Âu Dương Tự.

Trái tim rầu rĩ.

Khó chịu ch đi được.

“Tránh xa tôi ra chút, cậu thực sự rất phiền đấy.”

Cậu chịu đủ rồi, hờn dỗi đẩy Hạ Kim Triều ra.

Trước khi rời đi, còn không quên đá thêm một câu: “Còn nữa, bánh đậu đỏ của cậu, thật sự rất khó ăn.”

Đây là câu khiến người ta tổn thương nhất mà cậu có thể nghĩ ra.

Hạ Kim Triều quả nhiên bị dọa sợ.

Cả ngày hôm ấy cô ấy cũng không dám nói chuyện với cậu nữa.

Người đẩy cô ra xa là cậu, nhưng người khó chịu nhất cũng là cậu.

Hạ Kim Triều thực sự không làm phiền cậu nữa, cậu lại thấy phiền lòng.

Đêm đó, Chu Vũ Thiến tặng quà sinh nhật cho cậy, nhờ Hạ Kim Triều chuyển lại.

Cô ấy đưa cho cậu, cười xấu hổ: “Xin lỗi chuyện trước đây, là do tôi quá tự cho là đúng mà không để tâm đến cảm nhận của cậu, sau này sẽ không như vậy nữa.”

Cửa bị bật mở, gió thổi ào ào.

Cậu rũ mắt, cảm giác như trong lòng có một lỗ thủng, bị gió lạnh thổi vào.

Sau hai ngày, cậu và Hạ Kim Triều vẫn luôn duy trì giữ khoảng cách trong bầu không khí lúng túng xấu hổ.
 
Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Chương 26


Đêm ngày thứ hai, cậu đột ngột đau bụng không chịu nổi, nửa đêm gọi 120 đưa đến bệnh viện.

Là do bị viêm ruột thừa cấp tính.

Bác sĩ nhanh chóng làm phẫu thuật cho cậu, sắp xếp cho cậu nằm viện.

Trên giường bệnh, cậu cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút.

Cũng bắt đầu, cảm thấy hơi hối hận.

Tại sao cậu lại nói những lời như vậy với Hạ Kim Triều chứ?

Cô và Âu Dương Tự đã kết thúc, cho dù muốn lợi dụng cậu chọc giận Âu Dương Tự thì cũng có sao đâu?

Kẻ thua cuộc vẫn là Âu Dương Tự, chứ không phải cậu mà.

Cảm xúc của cậu ngày càng tụt dốc không phanh.

Nghĩ tới Hạ Kim Triều, làm thế nào cũng không vào giấc được.

Bảy ngày sau, cuối cùng cậu cũng được xuất viện.

Cậu nghĩ sau khi trở lại, nhất định phải nói rõ với Hạ Kim Triều, rằng cậu đã không còn giận nữa.

Nhưng khi trở lại trường, cậu phát hiện trời sập rồi.

Bọn họ nói, Hạ Kim Triều đang theo đuổi tên đầu vàng bên lớp 4.

Theo đuổi rất mạnh mẽ, ngày nào tên đầu vàng cũng đánh đập cô ấy, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc.

Cậu kinh ngạc, lại thấy không thể tin nổi.

Vào lớp, Hạ Kim Triều đến trường.

Cậu ngẩng đầu, ngạc nhiên phát hiện hình tượng của cô cũng thay đổi.

Tháo cặp kính ngốc nghếch đáng yêu kia xuống, đeo kính áp tròng lên, lại còn xõa tóc….

Là vì tên đầu vàng kia ư?

Cậu không nhịn được mà khuyên cô: “Sắp thi tốt nghiệp cấp 3 rồi, đừng vì một tên côn đồ mà chậm trễ tương lai.”

Thế nhưng có vẻ cô nghe không lọt tai.

Sau khi tan học, cậu nghe thấy một người gọi cô là chị dâu, nói cô biết rằng tên đầu vàng đang ở con hẻm sau trường.

Cô không do dự dù chỉ một giây, nhấc chân liền chạy đi.

Cậu lo cô gặp chuyện không hay, chần chừ một lúc rồi cũng theo sau.

Vừa tới, cậu đã nghe thấy giọng nói của Hạ Kim Triều: “Để tao nói cho mày biết, mày không được đi đâu hết, mày đi đâu tao đuổi theo đến đó!”

Cậu siết chặt nắm đấm.

Thích đến mức đó ư?

Tiếp đến, cậu nghe thấy một tiếng ầm vang, còn có âm thanh r*n r* của cô.

Cậu không kịp nghĩ gì khác, lao tới đẩy tên đầu vàng ra.

Cô ngã vào đống bàn học cũ không đứng dậy nổi, mặt mũi cũng bị thương.

Cậu tức giận.

Nhưng cố kìm lại.

Sau khi tên đầu vàng đi, cậu không nhịn được mà hỏi cô: “Tại sao lại muốn tự mình chịu ch theo đuổi một tên côn đồ chứ?”

Cô học dáng vẻ của tên đầu vàng, cà lơ phất phơ nói: “Chỉ là muốn hẹn hò mà thôi, không liên quan đến cậu.”

Không liên quan? Cậu chỉ mới đi có mấy ngày mà cô đã theo đuổi người khác rồi! Mà tính cách vốn êm dịu cũng trở nên giống cái tên đầu vàng kia!

Cậu thấy hơi khó thở, vươn tay đè cô lên tường, bật thốt: “Không phải cậu nói muốn hẹn hò à? Tôi hẹn hò với cậu, được không? “

Nói xong, cậu mới nhận ra bản thân vừa nói gì.

Sao cậu lại nói những lời như vậy chứ?

Trong mắt cậu, là bộ dạng ngây ngốc của Hạ Kim Triều.

Gần quá đi mất.

Môi của cô ấy nhìn thật mềm mại.

Không hiểu sao lại muốn hôn lên ấy.

Nhưng mà, bảo vệ tới.

Cậu tỉnh táo lại.

Xấu hổ giải thích: “Thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi, cũng không biết mình bị sao nữa.”

Cô cũng nhanh chóng phản ứng lại, chạy như bay đi mất.

Cậu nhìn bóng lưng khập khiễng đi xa của cô, có hơi rầu rĩ.

Nghe cậu nói mấy lời như vậy, hẳn là cô nghĩ cậu điên mất rồi.

Cậu nằm trên giường, lại bắt đầu thấy hối hận.

Nếu lúc đó hôn luôn là được rồi.

Cậu bị chính suy nghĩ của bản thân làm cho giật mình.

Cậu chợt bừng tỉnh nhận ra, hóa ra không biết từ lúc nào bản thân đã thích cô mất rồi.

Thế nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, Hạ Kim Triều sẽ nghĩ thế nào đây? Cô chắc hẳn sẽ khinh thường cậu nhỉ?

Cậu vừa khóc vừa cười, một đêm không ngủ.

Lúc trở lại trường, cậu không biết nên đối mặt với Hạ Kim Triều ra sao.

Mà Hạ Kim Triều cũng không nói chuyện với cậu.

Cô bây giờ hẳn là rất chán ghét cậu nhỉ.

Tâm trạng cậu sa sút, chỉ có thể vùi đầu vào biển đề, tìm kiếm sự yên tĩnh ít ỏi.

Giờ ăn tối, Chu Vũ Thiến lại đến tìm cậu.

Em ấy van nài cậu, cuối tuần nhất định phải về thăm mẹ.

Cha mẹ ly hôn từ rất sớm, cậu và Chu Vũ Thiến là anh em cùng mẹ khác cha, cũng chẳng thân thiết lắm.

Cậu qua loa gật đầu, nói có thời gian sẽ đến thăm.

Chu Vũ Thiến sợ cậu đổi ý, kéo cánh tay cậu dặn đi dặn lại.

Mà cảnh này đúng lúc bị tên đầu vàng kia bắt gặp.

Hắn không hiểu nổi mà lao đến, đẩy Chu Vũ Thiến ra, túm chặt cổ áo cậu: “Giang Bạc Tự, mày đang làm cái gì thế?”

Cậu nhíu mày: “Buông ra.”

Tên đầu vàng nhìn lướt qua Chu Vũ Thiến, vô cùng tức giận: “Con mẹ nó mày có tim không thế? Mày có biết là ông đây chỉ mắng mày có một câu mà đã bị Hạ Kim Triều lăng mạ, nói ông đây không bằng nổi một ngón chân của mày! Không xin lỗi mày, nhỏ sẽ không bỏ qua cho tao. Còn mày thì hay rồi, dám hẹn hò với người khác cơ á? Mày có xứng với công sức của Hạ Kim Triều không?”

Hắn nói gì cơ?

Hạ Kim Triều ngày nào cũng chặn đường đầu vàng, là vì muốn đầu vàng xin lỗi cậu?

Sóng biển cuồn cuộn trong tâm trí cậu.

Cậu đẩy đầu vàng ra, lao vút về phía phòng học.

Cậu đã hiểu được tâm ý của cô.

Lần này, cậu sẽ không buông tay nữa.

[HOÀN]
 
Back
Top Dưới