Đam Mỹ Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại

Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 41: 41: Đầu Chó Cặn Bã Độc Thân Bằng Thực Lực



 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 42: 42: Làm Nũng Buồn Nôn


Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn xong, Lâm Sóc liền về lớp học với Giang Thần Phong, Vân Diệu Trạch mặt dày mày dạn đi theo, Khương Nghị thì bị Lâm Sóc lôi kéo cùng nhau học tập.
Hai học tra ngồi cạnh nhau.
Lâm Dao mang sách toán của mình lên, để bọn họ bắt đầu bổ túc từ chương trình lớp 11.
Các môn học khác trên cơ bản chỉ cần học bằng cách ghi nhớ là được, nhưng toán học không phải là thứ có thể thành thạo chỉ bằng cách học thuộc lòng, phải bắt đầu lại từ đầu.
Giang Thần Phong để bọn họ hiểu được khái niệm cơ bản về điểm kiến thức trong sách toán trước.
Ví dụ như các khái niệm về tập hợp và hàm số.
Lúc đầu Lâm Sóc có thể hiểu được đại khái, nhưng càng nhiều kiến thức, đầu óc cậu càng rối bời, cái gì mà đạo hàm lần một đạo hàm lần hai, hàm số bậc hai hay thậm chí là hàm số lũy thừa, các công thức trộn lẫn với nhau như một mớ hỗn độn.
A a a....!Khó quá!
Không thể hiểu được, không thể hiểu được...
Lâm Sóc đấm ngực hai cái, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng.
"Cảm thấy khó thì đừng học nữa, cậu lên đại học bình thường chơi bốn năm, tốt nghiệp tôi sẽ nuôi cậu." Vân Diệu Trạch dựa vào cửa sau hút thuốc, gần như vẫn luôn nhìn Lâm Sóc, những biểu hiện nhỏ bé của cậu không bao giờ lọt khỏi ánh mắt của hắn.
Không đợi Lâm Sóc phản ứng gì.
Giang Thần Phong đã giận tái mặt, "Bảo bối không thể rời khỏi tôi, nếu cậu muốn nuôi không bằng nuôi một đôi?"
Bảo bối, một đôi...!Những từ này đối với Vân Diệu Trạch đều là những từ mẫn cảm đâm vào lòng hắn, hắn rũ mắt hút điếu thuốc một hơi thật sâu, ném tàn thuốc xuống dưới chân nghiền nát, bước vào lớp học, cầm lấy cây bút trên bàn gần đó nhất, mân mê trong tay.
Lại bắt đầu đối chọi gay gắt.
Bộp!
Lâm Sóc ném sách toán lên bàn, đứng dậy trừng mắt nhìn Vân Diệu Trạch.
"Sau này cậu có thể đừng quấy rầy tôi học không?!"
Câu nói này phát ra từ miệng một tên học tra như mình cực kỳ bất hòa, nhưng ngay bây giờ lại là cái cớ vô cùng tốt, bằng không tên chó cặn bã này lại đánh nhau với Phong Tử.
Lồng ngực Vân Diệu Trạch phập phồng, híp mắt lập tức bẽ gãy bút, không nói gì, nhưng bầu không khí vẫn tràn ngập căng thẳng.

Thừa dịp chen ngang, Khương Nghị khoác tay Lâm Sóc, kéo cậu cùng đi toilet, nhân tiện vụng trộm lười biếng.
Đối với học tra mà nói, học tập nghiêm túc giống như bị cưỡng gian.
Khó chịu!

"Tớ thật sự nghĩ không ra, lúc chia tay cậu ta không hề níu lại một chút nào, bây giờ đột nhiên sáp đến giống như thuốc cao da chó, rốt cuộc cậu ta muốn làm gì?" Khương Nghị vừa xả nước vừa nói.
Lâm Sóc yên lặng.
Cậu không còn muốn thảo luận về chủ đề này nữa.
Bất kể Vân Diệu Trạch muốn làm gì, muốn nâng cao kỹ năng diễn xuất, hay là cảm thấy chưa chơi chán muốn chơi lại lần nữa, cậu đều không muốn biết, cũng không muốn đoán, dù sao trái tim thích hắn đã chết rồi, cho thuốc trợ tim cũng vô dụng.
Thấy cậu không nói lời nào, Khương Nghị thức thời đổi đề tài, cười haha lấy điện thoại di động ra để cậu lại gần.
Lâm Sóc a một tiếng: "Vừa rửa tay xong sao cậu liền bắt đầu chạm vào điện thoại?"
"Không dính nước tiểu là không sao, tớ nói cho cậu biết, lúc ăn cơm tớ và tên bại hoại kia kết bạn rồi, Tư Tư nói với tên đó rằng cô ấy đổi tài khoản Wechat, bây giờ tên đó còn tưởng rằng tớ là Tư Tư."
Lâm Sóc tới gần.
Ảnh đại diện ban đầu của Khương Nghị đã được thay đổi thành một chú thỏ bông màu hồng, trông rất đáng yêu và phù hợp với hình tượng một cô gái dịu dàng dễ thương.
"Nói như vậy mà cũng tin, chắc sẽ dễ dàng bị lộ đi?"
"Không đâu, Tư Tư đã dùng Wechat của tớ để video với tên đó, nhưng mà tên này rất cẩn thận, chưa để lộ mặt của mình, nhưng mà tên đó đã khẳng định tớ là nữ sinh không thể nghi ngờ, hahahaha..."
Khương Nghị phát ra tiếng cười điên cuồng.
Lâm Sóc giơ ngón tay cái lên, "Có thể được, bước đầu tiên vì dân trừ hại tương đối thành công.”
Nhắc Tào Tháo, tin nhắn Tào Tháo liền đến.
Khương Nghị đặt ghi chú của tên đó là bại hoại.
【 Bại Hoại: Thỏ con, sao không để ý tới tôi rồi? 】
Đối phương gọi cậu ta là Thỏ con, bởi vì Khương Nghị đã đổi tên của cậu giống với hình đại diện, tên là: Sốt Thỏ Nhỏ Đáng Yêu, trước đó trò chuyện được vài câu đã bị kéo vào học cùng, cho nên đối phương hỏi cậu ta đang làm gì, cậu ta quên trả lời.
“Con thỏ có thể đứng thẳng đi tiểu đấy, anh có tin không?” Khương Nghị vừa bấm điện thoại vừa nói, những gì cậu ta nói hoàn toàn trái ngược với hình tượng cậu ta đang nhập chữ.
【 Thỏ Thỏ: Người ta ăn cơm xong cơm liền bắt đầu học bài rồi~ 】
Con mẹ nó!
Mẹ nó dinh dính như thế?!
Lâm Sóc chậc một tiếng, xoa xoa cánh tay vì toàn thân nổi da gà, "Con mẹ nó cậu không thể nói chuyện bình thường được à? Nữ sinh lớp chúng ta cũng chưa chắc sẽ như vậy đâu."
"Cho nên nữ sinh lớp chúng ta là chó độc thân, cậu xem bọn họ có tìm được đối tượng nào không? Gặp nam sinh muốn câu thì phải nũng nịu làm nũng, thỉnh thoảng đùa giỡn giận dỗi mới tình thú, xấu hổ vô dụng.”
"Không nhìn ra nha, cậu theo đuổi nam sinh sẽ như vậy?" Lâm Sóc dò xét lại người anh em trước mặt một lần nửa.
"Haha, tớ chỉ diễn theo loại hình mình thích thôi."

Lâm Sóc bật cười.
Bây giờ cậu mới biết Khương Nghị thích những cô gái hay nũng nịu làm nũng.
【 Bại Hoại: Cho nên học tập quan trọng hơn tôi sao? 】
【 Thỏ Thỏ: Đúng thế~ Em lại không yêu đương, đương nhiên là đặt học tập ở vị thứ nhất rồi, anh là ai chứ, hừ (ˉ(∞)ˉ) tức.


Mẹ kiếp ——
Lâm Sóc chịu không nổi, hai mắt trợn lên trên, nếu không phải học tập cũng rất đáng sợ thì cậu đã không ở đây chịu loại tra tấn này, xấu hổ, bất hòa, nổi da gà, toàn bộ trộn lẫn thành một đoàn từ sợi tóc đến móng tay chân, A Di Đà Phật.
Mà Khương Nghị diễn không biết mệt.
【 Bại Hoại: Được thôi, vậy tôi cũng không đặt Thỏ Con ở vị thứ nhất nữa.


【 Thỏ Thỏ: Hừ! 】
【 Thỏ Thỏ: Bảo Bảo đây tức giận rồi! Anh có dám lặp lại lần nữa không?! 】
Chữ hừ này, Khương Nghị dùng biểu tượng thay thế, một con heo con mập mạp nằm xem điện thoại di động, nhìn thấy nội dung liền ném điện thoại di động ra ngoài, sau đó thân hình mập mạp lật nhào, cực kỳ đáng yêu.
Dù sao cậu có thấy đáng yêu, không biết tên cặn bã này có đáng yêu hay không.
Quả nhiên, bại hoại đã dính chiêu này.
【 Bại Hoại: Được được, Bảo Bảo đừng nóng giận, là tôi sai được không? 】
【 Thỏ Thỏ: Không được ~~~ Anh nhận lỗi không có thành ý một chút nào, người ta không muốn tha thứ cho anh, thở phì phì ~~ 】
Tin tức gửi đi chưa được bao lâu.
Bại hoại đã gửi cho cậu ta một hồng bao lớn, tiền mặt 520, phụ lời: Bảo Bảo, tôi sai rồi.
Khương Nghị mở to hai mắt, con mẹ nó một tiếng, "Vừa mới quen biết đã cho chuyển khoản cho tớ, hào phóng như vậy?"
Lâm Sóc tò mò, lại gần nhìn, tận lực xem nhẹ nội dung đối thoại của bọn họ, chỉ trong giây lát, người kia lại gửi một hồng bao 520, "Xem ra là tiền trong nhà đốt đến hoảng rồi, một câu xin lỗi một hồng bao, cái này ai chịu được?

Đối phương không đợi Khương Nghị trả lời, đã gửi một bao lì xì đến.
Lúc này hồng bao càng lớn, trực tiếp nhiều hơn số không đằng sau, khá lắm!
【 Bại Hoại: Bảo bối tâm cam à, tôi thật sự sai rồi.


Mẹ nó, điện giật cũng không buồn nôn như vậy.
Lâm Sóc vội vàng ngoảnh đi chỗ khác.
“Làm sao bây giờ?” Đột nhiên đối phương gửi liên tiếp ba hồng bao khiến Khương Nghị trở tay không kịp, đối với cậu ta mà nói số tiền này quá lớn, có thể chống đỡ tiền sinh hoạt một học kỳ, còn dư ra nữa.
"Đương nhiên không thể nhận, nếu nhận thì tính chất liền thay đổi, hơn nữa số tiền lớn như vậy, nếu quay đầu bị lộ tẩy sẽ thành tội phạm lừa." Đầu óc Lâm Sóc rất thanh tỉnh.
Bắt được tên cặn bã này là một chuyện.
Lấy tiền chính là một chuyện khác.
"Đúng đúng đúng." Sau lưng Khương Nghị toát ra một tầng mồ hôi lạnh, "Tớ vừa mới nghĩ, có thể nhận tiền trước, sau này quay đầu đánh tên đó một trận rồi trả lại tiền, cậu đúng là một câu đánh thức người ngủ.”
Khương Nghị bấm vào hồng bao, trả lại từng cái một.
Bại hoại sốt ruột.
【 Bại Hoại: Sao vậy? Thật sự tức giận rồi? Một cái hồng bao cũng không nhận? 】
【 Thỏ Thỏ: Ai muốn anh ném tiền cho em đâu, anh nghĩ người ta là người thế nào vậy, anh quá xúc phạm em, em càng giận hơn rồi!!! Trứng thối! 】
【 Thỏ Thỏ: Người ta không muốn để ý đến anh nữa! 】
Bại hoại lập tức gọi video tới, Khương Nghị nào dám bắt máy, lập tức cúp.
【 Thỏ Thỏ: Nếu anh thật sự có thành ý, liền thì mặt xin lỗi em đi, đưa Bảo Bảo đi ăn đồ ăn ngon ~~ 】
【 Bại Hoại: Được, muốn gặp mặt khi nào? 】
Khương Nghị nóng lòng muốn bắt được hắn.
【 Thỏ Thỏ: Hôm nay luôn, tan học em sẽ đợi ở cổng trường học các anh, O(∩_∩)O~ 】
【 Bại Hoại: Hôm nay không được, có chuyện.


Có vẻ vội vàng quá rồi.
【 Thỏ Thỏ: Vậy khi nào thì được? 】
【 Bại Hoại: Chắc cuối tuần sẽ rảnh, phải xem tình huống cụ thể đã.


Vẫn hơi khó nắm bắt, Khương Nghị không biết tên đó thật sự có chuyện hay là cố ý kiếm cớ trì hoãn, làm nhanh quá sợ đối phương nghi ngờ, cho nên qua loa"Ừm" một tiếng cho qua chủ đề, đến lúc đó lại nhắc nhở.

Chỉ cần đối phương sẵn sàng cắn câu, là có thể câu được.
Lâm Sóc vỗ vỗ bả vai cậu ta: "Khương Thái Công từ từ câu cá, tớ phải trở về lớp học rồi, còn lười biếng nữa Phong Tử sẽ tức giận."
"Được, đi đi." Khương Nghị phất phất tay.
Lâm Sóc trở lại phòng học tiếp tục bổ túc, mặc dù học tập rất khó, nhưng cậu vẫn cố gắng.
Thời gian buổi chiều yên bình trôi qua, thỉnh thoảng ngủ gật, giữa tiết học làm bài tập rồi tan học, Vân Diệu Trạch không ra chuyện gì khác người, cũng không nói lời nào, bởi vì nói cậu cũng không nghe.
Cậu cầm cặp sách đi cùng Giang Thần Phong.
Vân Diệu Trạch vẫn còn ở trong phòng học, hắn không vội vàng đuổi theo, bởi vì Lâm Sóc phải đi làm thêm, Giang Thần Phong thì muốn đi xem phòng, hai người sẽ không ở cùng một chỗ.
Hơn nữa hắn cũng hy vọng Giang Thần Phong mau chóng chuyển từ trong nhà Lâm Sóc ra ngoài.
Bọn Lâm Sóc đi ra khỏi cổng trường, mới rời khỏi cổng trường chưa được mấy bước đã bị người khác đụng phải, nói đúng hơn là đụng phải Giang Thần Phong.
Tên tóc vàng đụng phải người ta còn tức giận, vừa nhìn liền biết không phải là học sinh, rõ ràng là tên đó không có mắt mà còn vênh váo chỉ vào Giang Thần Phong: " Tên nhóc mày mắt có bao nhiêu mù vậy, con mẹ nó đụng phải ông đây, lập tức xin lỗi tao, nếu không tao đánh cho mày răng rơi đầy đất!"
"Không xin lỗi, cút."
"Ha ha, thật đúng là không sợ chết!"
Tên tóc vàng vươn tay muốn đẩy anh, Giang Thần Phong liền đưa tay chế phục tên đó, tên tóc vàng vừa a ôi vừa xin tha: "Buông buông buông...!Buông tay, hiểu lầm hiểu lầm, tôi lập tức cút ngay.”
Giang Thần Phong buông tên đó ra.
Anh vừa buông tay ra, tóc vàng liền nhảy xa ba thước, vẻ mặt cầu xin thay đổi, bắt đầu buông lời hung ác: "Mày chờ đó cho tao, sau này tao nhất định sẽ tìm mày tính sổ!"
Sau đó xám xịt chạy.
Lâm Sóc xấu hổ.
Chuyện nhỏ như vậy hai người đều không để trong lòng.
Tên tóc vàng chạy đến trạm xe buýt cách đó không xa, nói một câu thỏa đáng với một tên lưu manh khác, tên lưu manh nhét một trăm tệ cho tên đó đuổi đi, sau đó tự mình đi qua đường, đi vào bóng râm dưới cây phía đối diện.
Từ Hiến ở chỗ này chờ hắn.
"Đã làm theo lời anh nói, đưa tiền đi." Tên lưu manh nói.
"Quét mã thanh toán."
Từ Hiến lấy điện thoại di động mở Wechat ra, giao diện vẫn ở khung chat trước đó, phía trên là hình đại diện một con thỏ bông màu hồng đáng yêu..
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 43: 43: Ông Đây Liều Với Cậu


【 Giang Thần Phong: Khi nào tan làm? 】
【 Lâm Sóc: Bây giờ trở về, chuyện phòng ở thế nào rồi? 】
"Ông chủ, cháu đi trước đây.

" Lâm Sóc đi ra từ phòng thay quần áo, lên tiếng chào hỏi với ông chủ, gửi tin nhắn rồi đi ra ngoài, đẩy cửa ra, Giang Thần Phong đã chờ cậu ở bên ngoài.

"Sao cậu lại tới đây?"
"Tới đón cậu về nhà, trong lúc cậu đi làm thêm mỗi ngày tôi đều sẽ đến đón cậu.

"
Bữa ăn khuya đêm đó môi Lâm Sóc rất đỏ, không những đỏ mà còn có chút sưng, anh không phải không chú ý tới, chỉ là không nói mà thôi, nhưng không nói không có nghĩa là không thèm để ý.

Cách đó không xa, còn có một bóng dáng khác, không tiến lên, chỉ dựa vào xe moto yên lặng nhìn chằm chằm bọn họ, Vân Diệu Trạch cũng đến đưa Lâm Sóc về nhà, nhưng hắn không muốn làm Lâm Sóc tức giận.

"Đi thôi, đến ngã tư bắt xe.

" Giang Thần Phong chỉ tay về phía trước.

"Ừm.

"
Lúc này, cửa nhà hàng lại bị đẩy ra, lớp trưởng đi ra từ bên trong, Lâm Sóc hỏi cậu ta cùng đi đón xe không.

Tiết Ninh lắc đầu từ chối, "Tớ thích tự mình về.

"
Vừa nói xong, đã có một chiếc Cayenne dừng trước mặt cậu ta, một người đàn ông xuống xe mở cửa cho cậu.

Tiết Ninh né qua, người đàn ông liền nắm tay cậu ta kéo lại, nói: "Thiếu tiền thì cứ nói với anh, không cần phải đi làm thêm.

"
Tiết Ninh giải thích: "Em muộn tiêu tiền của chính mình.

"
"Em mới chỉ là học sinh cấp ba, làm thêm buổi tối không an toàn đâu.

"
"Bạn học cùng lớp của em cũng ở đây.

" Tiết Ninh chỉ vào Lâm Sóc, "Cậu ấy đánh nhau coi như lợi hại, nếu gặp phải chuyện gì chắc là cậu ấy sẽ giúp em.


Lâm Sóc thấy bọn họ lôi lôi kéo kéo, sợ lớp trưởng bị bắt nạt liền đứng tại chỗ không đi, nghe Tiết Ninh nói như vậy, lập tức cảm thấy tinh thần hiệp nghĩa trợ giúp kẻ yếu tràn ngập trong lòng, nhưng mà có thể loại bỏ hai từ coi như và chắc là mà!

Cậu đánh nhau vẫn luôn rất lợi hại được không!
"Chào anh, em là Lâm Sóc.

"
Người đàn ông nhìn về phía Lâm Sóc, mỉm cười gật đầu, sau đó nói với Tiết Ninh: "Anh không đưa em về nhà, đến chỗ của anh đi, gần đây có chỗ ở của anh.

"
Tiết Ninh do dự một chút, lên xe.

Những lời này nghe có vẻ mơ hồ, không khỏi khiến cho người ta mê man suy nghĩ lung tung.

Chẳng lẽ lớp trưởng học bá nhu thuận luôn luôn lấy việc học làm trọng bị người ta bao nuôi ở bên ngoài?
Lâm Sóc lập tức loại bỏ ý nghĩ này trong đầu, tùy ý suy đoán người khác không tốt, vừa rồi cậu nhìn người đàn ông với lớp trưởng tuy rằng có chút lôi kéo, nhưng nói chuyện vẫn rất nhã nhặn, làm cho người ta có cảm giác như gió xuân ấm áp, thoạt nhìn không giống người sẽ bao nuôi người khác.

"Đừng nhìn nữa, về nhà thôi.

" Giang Thần Phong nhắc nhở.

"Ừm, đúng, còn chưa nói về chuyện thuê nhà của cậu đâu.

"
"Đã tìm xong, hai ngày nữa là có thể dời qua, đồ vật của tôi không nhiều.

"
"Vậy tốt quá, mau về nhà, tôi cũng thu thập chút quần áo.

"
Giang Thần Phong cười cười, đưa một tay đón xe, nói: "Cậu không sợ chỉ có một cái phòng à?"
"Một phòng thì sao? Tôi không thể chen chung một cái giường với cậu à?" Lâm Sóc ngẩng đầu cười như mèo cầu may, "Trời lạnh tôi còn có thể giúp cậu làm ấm giường, như vậy tốt biết bao.

"
Xe container chạy ngang qua, tiếng động ầm ầm.

Cách một vài khoảng cách, Vân Diệu Trạch không nghe rõ Lâm Sóc cụ thể nói gì, chỉ thấy Lâm Sóc cười với tên họ Giang cực kỳ vui vẻ, chỉ riêng nụ cười này cũng đã đâm mạnh vào trong lòng hắn, kiềm chế hô hấp của hắn từng chút một.

Rất đau.

Sau khi đến tiểu khu, Lâm Sóc đi vào không thèm quay đầu, tiếng động cơ moto ở sau lưng dần dần tan trong màn đêm.

Sau khi vào phòng, cậu không bật đèn, lẳng lặng ngồi bên bàn học một lúc, tuy buổi sáng nhìn cậu vô tư cười vui vẻ, nhưng vết thương vẫn còn đau không thể xóa nhòa, cậu chỉ muốn vết thương mau chóng kết vảy khép lại, nhưng cái tên tạo ra vết thương cứ luôn ở trước mắt cậu lắc lư cả ngày.

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là, diễn kịch phải diễn nguyên bộ?
Lâm Sóc đưa tay lau mắt.

Tách, tí tách.

Có hạt mưa rơi trên cửa sổ.

Bên ngoài trời bắt đầu mưa, mưa tí tách chảy dọc theo kính thủy tinh, dự báo thời tiết hôm nay, nói buổi tối sẽ có mưa nhỏ, chẳng qua dự báo cũng có lúc không chính xác, mưa đến tối mới xong, chỉ chốc lát sau, lượng mưa có xu hướng dần lớn hơn.

Những tia lửa đỏ vàng bị dập tắt trong mưa.

Sau khi Vân Diệu Trạch trở về chung cư thì vẫn luôn hút thuốc ở ban công, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay đã tắt từ lâu nhưng hắn vẫn đứng dưới mưa, mặc cho gió mưa gột rửa, cả người ướt sũng.

Từ đêm tối đến hừng đông.

Ngày hôm sau và ngày kế tiếp, Lâm Sóc không gặp Vân Diệu Trạch ở trường, cậu cũng không muốn hỏi thăm Vân Diệu Trạch làm gì, dù sao làm cái gì cũng không liên quan đến cậu.

"Tên cặn bã này, hôm nay là thứ sáu còn chưa chịu xác định thời gian gặp mặt, rốt cuộc là tớ đang câu tên đó hay tên đó vẫn đang đùa giỡn tớ vậy?"
Khương Nghị nằm sấp trên bàn học của Lâm Sóc oán giận.

Thời gian một ngày thực sự trôi qua rất nhanh, lúc này lại tan học.

Lâm Sóc ở bên cạnh dọn dẹp, đáp: "Ai biết, có thể là cậu không đủ hấp dẫn?"
"Vậy tối nay tớ cho tên đó xem đùi của tớ, coi như tên đó, không vội, nhưng phàm là ai có chút d*c v*ng đều không chống cự được chân của ông đây.

"
"Chân nào? Cái chân nhỏ nhỏ ở g*** h** ch*n à?"
Khương Nghị sững sờ, cầm quyển sách đánh cậu, "Cậu mẹ nó ——"
Lâm Sóc mỉm cười né tránh.

Đúng thật là chân của Khương Nghị, đến Lâm Dao còn tự than không bằng, chân trời sinh đã không có lông, cũng không bị muỗi đốt, vết sẹo cũng không có, nghe nói vóc dáng là di truyền từ gia tộc, nhìn cánh tay của cậu ta hơi rám nắng, nhưng đôi chân lại rất trắng, đúng là cặp đùi tuyệt thế.

Lâm Sóc nhét quyển bài tập cuối cùng vào cặp, tạm biệt cậu ta, sau đó Giang Thần Phong đưa cậu đến quán ăn.

Nhưng buổi tối Giang Thần Phong không tới đón cậu.

Bởi vè trên đường đi đón cậu, Giang Thần Phong bị chặn ở ngõ nhỏ, hơn mười người có dáng vẻ côn đồ đều cầm gậy trong tay.

"Tên nhóc thúi, rốt cuộc chúng tao cũng bắt được mày rồi, đừng trách chút nữa chúng tao ra tay hung ác, muốn trách thì trách đám học sinh bọn mày đi đường không có mắt, biết lần trước mày đụng ai không? Là tao! "
"Đừng lải nha lải nhải.

" Giang Thần Phong ngắt lời tên côn đồ cầm đầu, "Mau đi, tôi đang vội.

"
Mấy ngày nay anh đều chạy đi đón Lâm Sóc, mồ hôi thấm ướt cả lưng áo cộc tay màu xám, dù vậy anh vẫn cảm thấy mình chưa vận động.

"Móa, tên nhóc mày cũng đủ phách lối! Các anh em lên, đánh gãy hai chân thằng đó cho tao!"
Tên cầm đầu vừa hô, đám đàn em liền lần lượt xông lên.

Giang Thần Phong nhấc chân đá ngã một tên côn đồ xông tới, giật lấy gậy của đối phương để mình dùng, sau đó dùng gậy quật ngã ba bốn người.

Đám côn đồ này chưa từng học qua quyền cước chính quy, thực lực đơn độc căn bản không phải là đối thủ của Giang Thần Phong, nhưng bọn họ nhiều người, anh một quyền đấm người ngã xuống đất nhưng đồng thời cũng sẽ bị trúng mấy gậy phía sau lưng, những người khác đều cầm gậy gỗ, nhưng tên cầm đầu là ống thép thật sự.

"Một đám sâu bọ hôm nay không ăn cơm à? Nhìn vào chân nó mà đánh! Hôm nay nhất định phải phế nó!"
"A——" Tên cầm đầu vừa lên tiếng, một tiếng kêu thảm thiết liền vang lên, bởi vì hắn muốn làm theo lời đại ca nói cho nên bị Giang Thần Phong đánh gãy tay phải trước một bước.

Tiếp theo lại là mấy tiếng k** r*n.

Các đàn em lần lượt ngã xuống đất, hét lên.

"Mẹ kiếp!" Tên cầm đầu mắng một câu tục tĩu, thừa dịp Giang Thần Phong đang đánh nhau với các đàn em khác, dùng ống thép rỉ sét loang lổ nhắm ngay đầu gối Giang Thần Phong mà đánh.

Lâm Sóc đứng đợi ở cửa quán ăn.

Gần đây mưa nhiều, mặt đất vẫn còn ướt, tuy rằng bên ngoài quán ăn có chút mái hiên, nhưng mưa vẫn sẽ lùa vào theo, Lâm Sóc nắm lấy cổ áo sau của đồng phục học sinh kéo lên đầu, sau đó ngồi xổm xuống chơi game trên điện thoại một lát.

Mãi đến hai mươi phút trôi qua, Giang Thần Phong vẫn không xuất hiện.

Thế là cậu điện thoại, đối phương không bắt máy.

Lâm Sóc đành phải gửi tin nhắn.

【 Lâm Sóc: Phong Tử, cậu có đến không? Không đến thì tôi tự về nhà á.


Cậu không ra vẻ, đương nhiên có thể tự mình về nhà, nhưng cậu sợ lúc về Phong Tử vừa lúc tới, để anh đón một chuyến vô ích.

Lại qua vài phút, lúc đang muốn gửi tin nhắn thứ hai, Giang Thần Phong trả lời.

【 Giang Thần Phong: Được, cậu về trước đi, tôi có chút chuyện không đến được, tự mình về nhà phải chú ý an toàn.


【 Lâm Sóc: Chắc chắn an toàn, ông đây không sợ người khác cướp sắc.


Lâm Sóc nói đùa, cất lấy điện thoại, đứng dậy lao vào màn mưa phùn.

Về đến nhà, trong phòng khách tối đen như mực, em gái luôn luôn ở phòng khách xem phim thần tượng cũng không ở trên sofa.

"Chẳng lẽ phim thần tượng quá máu chó bị cấm truyền bá cho nên tức giận đến đi ngủ sớm rồi?" Lâm Sóc cầm ấm nước rót một ly nước uống, luôn cảm thấy trong phòng im ắng, lại hô hai tiếng: "Ba? Mẹ? Cọp cái --"
Không ai trả lời.

Vãi, cả nhà đều không ở đây?

Lâm Sóc vội đặt ly xuống gọi điện thoại cho em gái.

Lâm Dao bắt máy rất nhanh, "Anh.

"
"Mọi người làm gì vậy? Đâu hết rồi? Cả nhà tổng động viên bỏ rơi một mình anh? Không ai dọa người như vậy đâu, anh còn tưởng rằng mình bắt taxi từ âm phủ trở về.

"
"Phi phi phi, miệng chó không thể mọc ngà voi.

"
"Trong miệng voi cũng không thể mọc ra răng chó đâu.

"
Lâm Dao nói không lại cậu, tài ăn nói của anh trai cô luôn là đỉnh cao, cô nghiêm nghị nói: “Mẹ với em đang ở bệnh viện với anh Thần Phong! ”
"Cái gì?!" Lâm Sóc nháy mắt ngạc nhiên, "Phong Tử sao thế?! Tình huống như thế nào? Có nghiêm trọng không? Sao đột nhiên lại đi bệnh viện, sao cậu ta không nói cho anh! Bệnh viện nào?"
"Anh đừng kích động.

"
"Làm sao mà không kích động cho được, đang yên lành mà vào bệnh viện sao anh không kích động.

" Lâm Sóc vừa rống lên với điện thoại vừa đổi giày.

Lâm Dao nói: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ là bắp chân bị trầy xước, mẹ đưa anh Thần Phong đến bệnh viện tiêm uốn ván với sát trùng, trên vết thương dính nhiều vụn sắt, sợ nhiễm trùng.

"
"Sao lại bị trầy xước, bất cẩn như vậy?"
"Trên đường đi đón anh bị một đám côn đồ chặn lại, còn cầm gậy nữa, cũng may trên người không bị thương tích gì cả.

"
Cây ống thép kia đúng là đập vào đầu gối của Giang Thần Phong, nhưng Giang Thần Phong không phải là người gỗ, dịch sang một bước né tránh, ống thép đập vào bắp chân, bởi vì chỗ ống đứt gãy gai nhiều, mới làm trầy ra vài vết máu.

Nhìn thì chảy máu rất nhiều, nhưng thật ra bị thương không nặng.

Vốn dĩ sợ Lâm Sóc lo lắng nên định quay lại thay quần rồi đi đón người, kết quả cố chấp không qua mẹ Lâm.

Lâm Dao, thuộc loại vừa lo lắng vừa thích tham gia náo nhiệt.

"Anh, bây giờ anh cũng không cần vội vàng chạy tới đâu, bên này chúng em đã xử lý tốt rồi, đang muốn về nhà.

"
"Biết rồi.

"
Lâm Sóc cúp điện thoại, cậu đã lao ra khỏi nhà, lúc này mới vội chạy trở lại, lục lọi tìm được cây cán bột mà mẹ đã lâu không dùng, cây cán bột chừng bốn mươi đến năm mươi centimet, vừa thô vừa rắn chắc, cầm vừa vặn tiện tay.

Khi nghe tin Phong Tử bị côn đồ chặn đường, suy nghĩ đầu tiên của cậu là Vân Diệu Trạch dẫn người đến làm việc đó.

Dám động đến anh em của ông đây, ông đây liều với cậu!.
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 44: 44: Lâm Sóc Cậu Thương Tôi Đi


Lâm Sóc cầm cây cán bột đi thẳng đến chung cư của Vân Diệu Trạch.

Kính coong, kính koong, kính koong.

Kính coong, kính koong, kính koong, kính coong, kính koong, kính koong, kính koong!
Chuông cửa bị bấm thành liên hoàn call đoạt mệnh.

Nhưng năm sáu phút sau đều không có người mở cửa, chẳng lẽ hắn không ở nhà sao? Lâm Sóc ảo não, bởi vì cậu tới quá vội vàng, không nghĩ tới khả năng Vân Diệu Trạch có thể không trở về chung cư.

Cậu gỡ chặn Vân Diệu Trạch trên Wechat rồi gọi điện thoại cho hắn, đợi khoảng tầm mười giây đối phương mới bắt máy: “Lâm Sóc?” Giọng điệu kinh ngạc và không dám tin.

"Tôi là đại gia cậu! Bây giờ cậu đang ở đâu?"
"Tôi đang ngủ ở chung cư.

"
"Mở cửa cho ông đây!"
"Được.

"
Cầm cây cán bột vỗ hai cái vào tay, có vũ khí trong tay, cho dù đánh không lại cũng có thể khiến cho tên chó cặn bã bị trúng mấy gậy, thương mình một vạn, thương địch tám trăm cũng có lời.

*Câu gốc: Thương địch một vạn, thương mình tám trăm.

Có tiếng khóa cửa truyền đến.

Cửa vừa mở, Lâm Sóc liền cầm gậy đập vào người mở cửa.

Vân Diệu Trạch phản ứng rất nhanh, kinh nghiệm đánh nhau nhiều năm và cảm giác nguy hiểm không hề che đậy, tiếng gió từ cây gậy giơ lên đã khiến hắn cảnh giác, thậm chí hắn còn làm ra cử động có lợi nhất.

Dùng cánh tay bị thương đỡ cây gậy.

Một côn này Lâm Sóc là dùng hết sức lực, cậu muốn nói cho Vân Diệu Trạch, Giang Thần Phong không phải thứ hắn có thể dễ dàng làm tổn thương, nếu không cậu sẽ liều mạng với đối phương.

Vân Diệu Trạch lảo đảo lùi về sau, lông mày nhíu chặt, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ không giấu được.

"Vân Diệu Trạch, cậu có lá gan làm thì đừng không có can đảm thừa nhận, có phải cậu cho người đánh Phong Tử bị thương không?!" Lâm Sóc nhắm thẳng cây gậy vào hắn.

"Làm cậu ta bị thương?" Vân Diệu Trạch hỏi lại: "Cậu cảm thấy dáng vẻ bây giờ của tôi, còn có sức đánh người sao?"
Lâm Sóc nhíu mày.

Vừa rồi cậu lửa giận ngút trời, không để ý dáng vẻ Vân Diệu Trạch như thế nào, lúc này mới phát hiện, đầu tóc Vân Diệu Trạch rối vời, áo thun nhăn nhúm, giống như mấy ngày chưa thay, cả người tinh thần uể oải, sắc mặt ửng hồng.

Bị bệnh rồi?
Vân Diệu Trạch lui về ghế sofa ngồi xuống, nắm tay trái kề bên môi ho khan, càng ho sắc mặt càng đỏ, vết thương trên cánh tay trái dầm mưa cả đêm bắt đầu rỉ máu, vết thương ngâm qua nước hôm trước bắt đầu thối rữa trắng bệch, trộn lẫn với vết máu, nhìn thấy mà giật mình, cùng loại máu thịt be bét.

Lâm Sóc có chút kinh ngạc, cố gắng bỏ qua ảnh hưởng thị giác, nghiến răng nghiến lợi, "Coi như không phải cậu tự mình làm, Từ Hiến cũng có thể giúp cậu làm!"
"Hả? Cái gì?"
Từ Hiến quấn khăn tắm, từ trong phòng tắm đi ra, hai tay xoa xoa bọt nước trên đầu, "Nói tôi gì đó?
Lúc này Lâm Sóc đúng thật có chút mơ màng.

"Cậu cũng ở nhà?"
"Tôi ở nhà, sao tôi lại không ở nhà chứ, vừa rồi tôi tắm rửa mới không đến mở cửa.

" Từ Hiến nhìn cậu cầm cây gậy, lại nhìn Vân Diệu Trạch, "Aiya, chuyện này là sao?"
"Các cậu tìm người làm Phong Tử bị thương!"
"Làm cậu ta bị thương? Làm cậu ta bị thương để làm gì, chúng tôi ăn no rỗi việc à?" Từ Hiến rất buồn bực, "Đêm hôm khuya khoắt, cậu sao thế?"
Một người hai người đều phủ nhận, Lâm Sóc cũng không tiện xuống tay.

Vân Diệu Trạch nói: "Nếu như tôi muốn làm cậu ta bị thương, người thứ nhất cậu nghi ngờ chính là tôi, tôi sẽ không làm chuyện ngu ngốc như thế.

"
Sự thật là vậy, nhưng!
Lâm Sóc: "Nhưng cậu lại nhiều lần nói muốn đâm cậu ấy, còn muốn giết cậu ấy, ngoại trừ cậu thì không ai có địch ý lớn như vậy với Phong Tử.

"
Từ Hiến: "Vậy cũng không thể dựa vào mấy câu nói đã nghi ngờ, nói suông mà thôi cũng sẽ không làm thật, Tiểu Diệu Diệu thật sự quá oan uổng rồi.

"
Ánh mắt Vân Diệu Trạch bắn về phía Từ Hiến: "Cậu chán sống rồi à?"
Từ Hiến: "Cậu xem cậu xem, cậu ấy còn hay uy h**p tôi, cái gì mà chán sống rồi muốn chết, không phải tôi còn nhảy nhót tưng bừng đây à, cậu đừng nghĩ xấu người khác như vậy.

"
Chó cặn bã không cần nghĩ cũng đã rất xấu rồi, làm cái gì cũng không phải người.

Nhưng bây giờ Từ Hiến nói dứt khoát như vậy, cậu thật sự có chút không xác định, với lại cậu cũng không có gì để chứng minh.

Từ Hiến: "Cậu đã hỏi Giang Thần Phong chưa? Cậu ta nói chúng tôi gọi người à?"
Cái này!
"Chờ đấy!"
Lâm Sóc hung ác nhìn chằm chằm Vân Diệu Trạch một lát, sau đó móc điện thoại di động gọi điện thoại cho Giang Thần Phong.

Lúc trước trọng điểm của cậu đều đặt ở thương thế của Phong Tử, không hỏi rốt cuộc là bị chặn như thế nào, tên côn đồ nào, ai cầm đầu.

Bên kia, Giang Thần Phong và mẹ bọn họ đã về đến nhà, sau khi hỏi tình huống lúc đó mới biết là di chứng của lần trước bị một tên tóc vàng đụng ở cổng trường.

"À, ra là vậy! "
Thật ra Giang Thần Phong cũng nghi ngờ Vân Diệu Trạch ở sau lưng giở trò quỷ, nhưng không có chứng cứ, không nên nói lung tung, "Bây giờ cậu đang ở đâu?"
"Tôi ở chung cư của cậu ta, ông đây phải vì cậu báo thù!" Lúc Lâm Sóc nói chuyện điện thoại còn nhìn chằm chằm Vân Diệu Trạch, muốn nhìn ra chút kẽ hơn từ biểu cảm của hắn.

Đáng tiếc là không có.

Vân Diệu Trạch ngẫu nhiên ho khan vài tiếng, chàng trai một mét tám mấy giờ phút này ngồi ở trên ghế sofa có vẻ đặc biệt suy yếu.

Từ Hiến không đứng đắn ngâm nga bài hát rồi trở lại phòng tắm lần nữa.

"Quay về " Giang Thần Phong ra lệnh qua điện thoại, giọng điệu lạnh lùng hơn bình thường rất nhiều.

"Được, biết rồi, tôi về rồi hẵng nói.

" Lâm Sóc nói rồi cúp điện thoại, đi ra ngoài.

Vân Diệu Trạch gọi cậu lại, "Chờ một chút.

"
"Làm gì?"
"Tay.

"
"Cái gì?"
"Vốn rất tốt, khụ khụ! " Vân Diệu Trạch đứng lên, đi đến trước mặt Lâm Sóc, còn chưa nói xong lại bắt đầu ho khan.

Chẳng qua hắn không nói xong Lâm Sóc đã biết ý hắn, vừa rồi cậu cầm câu cán bột nện cánh tay hắn, cánh tay kia thảm đến nỗi không thể nhìn, cái gì mà vốn rất tốt, lúc đầu da thịt đã thối rữa, chỉ nện một cái cậu liền thành nguyên tội.

Lâm Sóc lại nhìn một cái.

Hô hấp hơi ngừng lại.

Cậu không thông cảm cho Vân Diệu Trạch, bởi vì bản thân tên cặn bã này không đáng được thông cảm, nhưng không thể không thừa nhận vết thương trên tay hắn rất nghiêm trọng, liếc mắt một cái liền cảm thấy da đầu có chút nổ tung, nếu cẩn thận tưởng tượng!
Lâm Sóc dẹp cái suy nghĩ đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

Vì một phát gậy đó, cậu chỉ nói: "Cậu tự mình bệnh viện kiểm tra đi.

"
Nói xong liền quay người, nhưng sau lưng lại lập tức rơi vào cái ôm nóng bỏng, giống như bị lò lửa vây quanh.

Vân Diệu Trạch phát sốt rồi?
"Lâm Sóc, cậu thương tôi đi.

"
Không phải lớn tiếng rống lên, không phải gào thét khàn cả giọng, mà là tiếng thì thầm gần như van xin, giống như nhẹ nhàng lướt qua màng nhĩ, kèm theo đó là giọt nước mắt bỗng rơi xuống cổ.

Lâm Sóc đột nhiên ngơ ngẩn.

"Cậu có thể không đi không, ở với tôi một chút thôi, một chút là được.

"
"Tôi không phải bác sĩ, ở lại với cậu cũng vô dụng, có bệnh thì đến bệnh viện đi.

"
Lâm Sóc kéo cánh tay đang ôm cậu ra, Vân Diệu Trạch nắm lấy tay cậu không buông, cũng không nói gì nữa, nhưng đôi mắt kia đỏ như bôi máu, cứ nhìn thẳng vào Lâm Sóc như vậy, giống như chỉ cần Lâm Sóc bước ra khỏi cửa này, hân sẽ bị từng khúc gan khúc ruột.

"Phát sốt còn muốn diễn, cậu đúng là đủ chuyên nghiệp.

" Lâm Sóc cười lạnh chế giễu.

Từ Hiến vào phòng tắm sấy tóc quay lại, “Này, sao các cậu còn ở cửa nói chuyện, Lâm Sóc, vào đây trước đi.

” Nói xong đẩy Lâm Sóc vào trong.

Lâm Sóc chán ghét gạt tay hắn ra.

Lúc trước cá cược, Từ Hiến là người ngoài cuộc không biết đã nhìn thấy bao nhiêu trò cười, sau đó mới biết, loại cảm giác giống như bị giòi bọ bao phủ, ghê tởm.

Hiến cười đùa tí tửng, cũng không để ý, nóI: "Mấy ngày nay Diệu Trạch vẫn luôn phát sốt, không chịu đến bệnh viện cũng không chịu uống thuốc hạ sốt, tôi khuyên thế nào cũng không nghe, cậu ở lại một chút, nhìn chằm chằm cậu ta uống thuốc, sau đó đến bệnh viện một chuyến với chúng tôi, không cần cậu làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh nhìn thôi có được không?"
"Không được, tôi không có nghĩa vụ đó.

"
"Aiya, tổ tông Lâm Sóc à, tôi gọi cậu là tổ tông, coi như trước kia Diệu Trạch có lỗi với cậu, cậu đánh hay mắng cậu ta đều được, nhưng bây giờ là một cái mạng, lúc trước cậu ta dầm mưa một đêm, vết thương lại thối rữa, đây là nhiễm trùng gặp thêm mưa dẫn đến phát sốt đó.

"
Lúc này Từ Hiến đúng là rất vội.

Lâm Sóc liếc mắt nhìn Vân Diệu Trạch.

"Cậu chờ chút, tôi cho cậu xem cậu ta nóng tới mấy độ.

" Từ Hiến cầm lấy nhiệt kế trên bàn trà, loại bình thường nhất là nhiệt kế thủy ngân, hắn dùng sức vẩy mấy lần rồi bỏ vào trong miệng Vân Diệu Trạch.

Không tới một phút đồng hồ, Từ Hiến đã lôi nhiệt kế ra.

Lâm Sóc không di chuyển.

Từ Hiến đưa tới trước mắt cậu, thang đo thủy ngân vậy mà tăng vọt đến 41 độ.

Sốt được chia thành sốt nhẹ, sốt vừa và sốt cao, 41 độ là sốt cao tiêu chuẩn.

Lâm Sóc ngẩn người.

Đã bệnh thành dáng vẻ này rồi còn không đến bệnh viện, bị ngốc à?
Mạng chó cặn bã cũng là mạng, rốt cuộc cậu cũng không có tâm địa sắt đá như vậy, cậu có thể từ chối quay lại với Vân Diệu Trạch, đào ra mười tám đời tổ tông nhà hắn thay phiên nhau mắng, sau khi tốt nghiệp sẽ không qua lại với hắn nữa, nhưng không muốn nhìn thấy hắn phát sốt rồi tự thiêu chết mình.

Rốt cuộc thì người với người không giống nhau.

Còn bây giờ, không phải tình cảm tro tàn lại cháy, chỉ đơn thuần là tâm tình bình thường đối đãi với con chó tàn tật ven đường.

Từ Hiến bỏ nhiệt kế xuống rồi lấy thuốc hạ sốt ra, rót một ly nước, đặt ly và thuốc vào tay Vân Diệu Trạch, ra hiệu cho Lâm Sóc, "Cậu mau cho cậu ta uống.

"
Lâm Sóc: "Thích uống hay không!"
Vân Diệu Trạch bóp chặt viên thuốc, chậm rãi cúi đầu, trạng thái sốt cao khiến khuôn mặt hắn ửng đỏ dị thường, một lúc sau mới liếc nhìn Lâm Sóc, nếu phải chọn một loài nào đó, chính là con chó săn lông vàng bị chủ nhân hắt hủi, ánh mắt vô tội lại như cuộc sống không còn gì luyến tiếc.

"Bệnh tâm thần.

" Lâm Sóc mắng, "Không phải tôi chỉ đánh cậu một gậy thôi à, cậu đừng hòng dùng đạo đức để trói buộc tôi, tôi có đạo đức, nhưng không ăn chiêu đó của cậu.

"
Vân Diệu Trạch gật đầu, sau đó uống thuốc.

Lâm Sóc muốn đi, hắn lại kéo cậu lại.

"Cậu còn muốn làm gì!"
“Tôi biết, cho đến khi mọi chuyện sáng tỏ, cậu sẽ luôn nghi ngờ tôi.

” Vân Diệu Trạch nói, “Cậu muốn biết ai đánh Giang Thần Phong, tôi có thể giúp cậu điều tra.


Lâm Sóc không tin lắm: "Ngươi tốt bụng như vậy?"
"Tôi giúp cậu, cũng là để chứng minh mình trong sạch.

"
"Phì.

" Lâm Sóc cảm thấy buồn cười, "Loại người như cậu sẽ để ý sự trong sạch của bản thân sao? Cậu căn bản không quan tâm người khác thấy thế nào, cậu chỉ để ý lúc đùa giỡn người khác có đủ sảng khoái hay không thôi.

"
Câu nói này chọc thẳng vào nhân cách trước đây của Vân Diệu Trạch.

Lực nắm cổ tay đột nhiên siết chặt, nhiệt độ trong lòng bàn tay đối phương nóng như thiêu đốt.

"Đó là trước kia.

" Vân Diệu Trạch sửa đúng, trong mắt là đau đớn rõ ràng, "Bây giờ tôi quan tâm cậu, muốn cậu quay lại bên cạnh tôi.

"
À, diễn tốt thật nha.

Khóe miệng Lâm Sóc nhếch lên, lộ ra nụ cười hài lòng.

Vân Diệu Trạch giật mình, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng mà tâm tình nhảy nhót còn chưa kịp biểu đạt, Lâm Sóc đã gỡ từng ngón tay của hắb ra, nói: "Cảm ơn biểu hiện của ngươi.

"
Vân Diệu Trạch giật mình, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ, nhưng mà nhảy cẫng tâm tình còn không có biểu đạt, Lâm Sóc đã một cây một cây đẩy ra ngón tay hắn, nói: "Cảm ơn biểu diễn của cậu.

"
Sau đó rời khỏi chung cư.

.
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 45: 45: Ngày Mai Gặp Mặt


12/08/2023
Trans: Cá.
Beta: Ốc.
Vân Diệu Trạch đứng ở cửa một lát, sau đó đi đến sofa nằm xuống, đưa tay che mắt.

Cả người tử khí nặng nề.

Từ Hiến bất đắc dĩ lắc đầu, đây đâu phải là thích một chút, rõ ràng ở trong lòng hắn đã sớm có Lân Sóc, còn trồng cây bén rễ ở trong đó.

"Cứ từ từ, chuyện tình cảm không phải đều dựa vào lì lợm la l**m sao, mềm không được thì dùng cứng, luôn có cách đưa cậu ta trở về mà."
Hắn ở bên cạnh an ủi.
Chàng trai ở trên ghế sofa không nói chuyện.

Từ Hiến dứt khoát đổi đề tài, nói: "Đám côn đồ bây giờ thật sự không đáng tin cậy chút nào, còn nói là lăn lộn trong xã hội nhiều năm, kết quả tất cả đều là tôm chân mềm, mười mấy người đánh một người cũng không lại, xùy, tiêu tiền vô ích."
"Một đám phế vật." Vân Diệu Trạch chậm rãi mở miệng.

"Còn không phải à."

Lúc đầu đụng người ở cổng trường, sau đó nhìn như vì đụng người mà xảy ra sự kiện chặn đánh, tất cả đều do Vân Diệu Trạch bày mưu tính kế.

Từ Hiến lên kế hoạch, sở dĩ quanh co chính lòng vòng là để xóa sạch quan hệ, đương nhiên Lâm Sóc vẫn sẽ nghi ngờ bọn họ, nhưng cũng giống như Vân Diệu Trạch nói, hắn nhất định sẽ là người đầu tiên bị nghi ngờ, cho nên hắn sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.
Điểm đáng ngờ này vừa ném ra, sự nghi ngờ trước đó sẽ bị dao động.
Hắn lợi dụng lòng người dao động rồi không ngừng suy đoán, làm cho Lâm Sóc lầm tưởng, thường thường người bị hoài nghi nhất mới là người trong sạch nhất.

Đây cũng là tình tiết phổ biến trong phim.

"Đi thôi, lại phải đến bệnh viện một chuyến." Sợ Vân Diệu Trạch thờ ơ, Từ Hiến nói thêm: "Bây giờ cậu hành hạ chính mình, chính là tiện nghi cho Giang Thần Phong."
Vân Diệu Trạch động đậy cánh tay, chậm rãi đứng dậy từ trên ghế sofa.

"Tôi đi lấy chìa khóa và điện thoại di động." Từ Hiến chạy về phòng.

Điện thoại di động và chìa khóa đều đặt trên bàn sách trong phòng ngủ, hắn cầm lấy chìa khóa, tay kia cầm lấy điện thoại di động, gần đây vẫn luôn nói chuyện tán tỉnh một người, cho nên theo thói quen mở màn hình điện thoại lên xem có tin nhắn không.

Hai tin nhắn từ WeChat.
Từ Thỏ Con.

Bấm mở lên xem, một tấm ảnh đùi HD hiện ra trước mắt, đùi thon dài cân xứng, trắng nõn bóng loáng, hơn nữa ảnh chụp gần như đến tận gốc đùi, chỗ nào đó kẹp rất chặt, không khỏi khiến người ta muốn mở ra nhìn phong cảnh uyển chuyển bên trong.

【 Thỏ Thỏ: Anh trai ~ chân người ta có đẹp không? 】

Một cỗ tà hỏa lập tức trào lên từ bụng Từ Hiến, thiêu đốt tiêu chí nam tính cứng như sắt.

Đúng là muốn mạng người!

"Con thỏ nhỏ này thật lẳng lơ." Từ Hiến cười mắng một tiếng, còn gọi anh trai, thật sự là không ăn thịt nàng thiên lý khó dung, chẳng qua bây giờ hắn phải đưa Vân Diệu Trạch đến bệnh viện, chỉ có thể thả con thỏ nhỏ ra trước.

【 Bại hoại: Đẹp, lát nói chuyện sau.


Chỉ có thế thôi?
Khương Nghị có chút không thể tin được, là chân cậu mất đi mị lực hay là thẩm mỹ tên bại hoại này có vấn đề, hay là tên bại hoại này một lần tán tỉnh nhiều nữ sinh cho nên bận rồi, cặn bã!

*
Lâm Sóc ngồi trong taxi, hôm nay công việc làm thêm đã rất mệt mỏi, sau khi bắt xe về nhà, lại chạy không ngừng đến chung cư của Vân Diệu Trạch, bây giờ lại về nhà, khiến cậu ngồi trong xe mệt rã rời.

Kết quả mẹ gọi điện thoại, mắng cậu một trận.

Đơn giản là đã về nhà rồi sao còn ra ngoài chạy loạn, một chút buồn ngủ đã bị mẹ dạy dỗ đánh bay hết.

"Đến rồi đến rồi, ở ngay cửa chính, nếu mẹ nói tiếp thì mẹ trả phí điện thoại cho con nha, bình thường bắt đầu nói chuyện là mười tệ, giảm giá cho mẹ.

Tút –
Cúp máy rồi.

Đúng là mẹ ruột.

Lâm Sóc trả tiền cho tài xế, vừa xuống xe đã nhìn thấy bóng dáng sừng sững trước cửa tiểu khu, là Giang Thần Phong, hai tay anh đút vào túi quần, biểu cảm trên mặt trông rất tức giận.

"Lại chạy đến chỗ của cậu ta?"

"Cái gì mà lại?, hôm nay tôi mới..." Nghĩ tới gì đó, Lâm Sóc ngồi xổm xuống, xắn quần Giang Thần Phong lên, “Bị thương chân nào để tôi xem.”
Thực tế miệng vết thương đã dán băng gạc nên không nhìn ra cái gì, dựa theo kích thước băng gạc mà đoán quả thật không nghiêm trọng.

Giang Thần Phong kéo cậu đứng dậy, chân là chuyện nhỏ, tức giận là thật,"Lại chạy đến chỗ cậu ta nữa thì đừng trách tôi trở mặt với cậu.”
"Ừm ừm, nhất định không đến, không phải là do tôi nóng vội sao, một lòng muốn báo thù cho cậu."
Lâm Sóc giơ cây gậy cán bột trong tay lên chứng minh cho Giang Thần Phong xem, "Nhưng cậu ta không thừa nhận.
“Loại chuyện này bỏ tiền ra là có thể tìm người làm, không cần cậu ta tự mình ra tay, thừa nhận cái gì?"
“Thì ra là vậy.”
"Về nhà."

Giang Thần Phong vòng tay qua siết chặt cổ Lâm Sóc kéo vào trong, Lâm Sóc nghiến răng, "Đau đau đâu...!Đầu sắp rớt luôn rồi.”
“Tôi hỏi cậu một lần nữa, sau này còn đi không?"
"Thật sự không đi nữa.”
"Vậy là tốt rồi."
Ngày đó khi nghe đoạn tin nhắn thoại của Lâm Dao, Giang Thần Phong đã phân Vân Diệu Trạch vào loại người Lâm Sóc tuyệt đối không được tiếp xúc, sau khi tự mình nhìn thấy, anh rõ ràng có thể cảm nhận được Vân Diệu Trạch không phải là loại người hiền lành gì, tàn nhẫn trong xương cốt.

Loại người này, không thể chạm vào.
Huống hồ Lâm Sóc là bảo bối của anh, từ nay về sau ai cũng không thể động vào.

Anh dùng sức nhéo hai má Lâm Sóc coi như trừng phạt.

Lâm Sóc hít một hơi k** r*n, "A —— đau, đây là khuôn mặt đẹp trai của ông đây!"
“Không đau không phải bài học dài.”
“Vậy cũng phải nhẹ một chút chứ.”
Đến nhà mẹ lại nói cậu vài câu, ba cũng theo sau cậu vào cửa, bởi vì hôm nay đơn vị tăng ca, cho nên về trễ.
Chờ sau khi ba mẹ trở về phòng, Lâm Sóc cũng chui vào phòng Giang Thần Phong, em gái đi theo vào góp vui, cuối cùng chuyện chặn đánh không tìm ra nguyên nhân, dù sao còn chưa điều tra qua.

Lâm Dao không tham dự chuyện đánh nhau, ngồi xếp bằng trên giường Giang Thần Phong, hai tay chồng cằm nghe mơ màng buồn ngủ.

"Buồn thì đi ngủ đi, góp vui cái gì."
Thật ra Lâm Sóc không khá hơn em gái là bao, cơ thể nghiêng ngả ôm gối đầu dựa vào đầu giường, mí mắt đánh nhau mấy lần.

Lâm Dao giơ điện thoại di động lên, "Em muốn hỏi, ba người chúng ta nói xong có thể cùng nhau chơi Tính cách thứ 5 không, gần đây em bị tụt hạng rất nhiều, em muốn luyện cấp quỷ”.
Vừa nghe chơi game, hai mắt Lâm Sóc liền sáng lên.

Giang Thần Phong ngồi ở trên ghế bên cạnh giường, nhìn hai anh em chiếm giường, nói: "Có thời gian chơi trò chơi, sao không học bổ túc."
"Aiya, anh Thần Phong, hình như em uống nhiều nước, đi vệ sinh đây."

Nói xong Lâm Dao nhảy xuống giường bỏ chạy.

Lâm Sóc vô cùng khinh bỉ cô, "Lấy cớ mèo ba chân mèo sứt sẹo, Tiểu Phong, tôi đi lấy chút đồ ăn trong tủ lạnh, bụng tôi rất đói.” Thế là cậu cũng bỏ chạy.

Giang Thần Phong bất đắc dĩ cười cười.

Lâm Sóc trở về phòng nhào lên giường, điện thoại di động cũng rơi xuống theo, ngáp một cái thật lớn, sau đó cầm điện thoại di động nhìn đồng hồ.
10 giờ 05 phút.

WeChat cũng có một chấm đỏ nhỏ.
Cậu nhớ hôm nay đã kéo Vân Diệu Trạch ra khỏi danh sách đen, mở ứng dụng ra, thật sự là tin nhắn của hắn, sốt đến 41 độ thế mà vẫn còn tâm tư nói chuyện phiếm à.

【 Vân Diệu Trạch: Tôi sẽ giúp cậu điều tra chuyện của Giang Thần Phong.


Vừa ăn cướp vừa la làng?

Nhưng thật ra cũng không có chứng cứ gì có thể chứng minh là hắn tìm người làm, hơn nữa những trong xã hội vốn không hợp lý, một chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi đã có thể bỏ bom nguyên tử nổ tung quê hương.

Cậu không tin Vân Diệu Trạch, nhưng cũng muốn xem hắn điều tra như thế nào.

Cái này là ngậm bồ hòn*, cậu không thể để anh em mình ăn như vậy.
*Ngậm bồ hòn làm ngọt: nói về sự nhẫn nhục chịu đựng điều đắng cay mà bề ngoài vẫn tỏ ra vui vẻ.
Nếu thật sự là Vân Diệu Trạch làm, dưới tình huống không tìm được đám côn đồ kia, cậu cũng chỉ có thể tìm dấu vết để lại từ trên người Vân Diệu Trạch.

Suy nghĩ một chút.

Lâm Sóc ồ một tiếng.

【 Vân Diệu Trạch: Có tin tức tôi sẽ nói cho cậu biết.


【 Lâm Sóc: Ừm.


【 Vân Diệu Trạch: Tôi đang ở bệnh viện.


Bị bệnh đi khám bệnh là chuyện đương nhiên, có gì để nói, Lâm Sóc nằm ở trên giường nhìn tin nhắn này, không có ý định trả lời.
Chỉ chốc lát sau, đối phương lại gửi tin nhắn, chỉ đơn giản hai chữ: Lâm Sóc.

Sau đó?

Lâm Sóc cầm điện thoại di động, cho đến khi màn hình tối đen, Vân Diệu Trạch cũng không nói gì nữa, giống như chỉ nhẹ nhàng gọi cậu một tiếng, sau đó có rất nhiều lời nhưng không biết bắt đầu từ đâu, đại khái chủ nhân wechat đối diện biết nói cái gì cũng tái nhợt.

Tuy nhiên, hắn cũng đang chờ đợi.

Chờ Lâm Sóc hỏi hắn một chút, ở bệnh viện thế nào?

Vết thương ở tay đã được làm sạch chưa?
Sốt cao có hạ không?

Tệ nhất cũng phải có một câu, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?

Nhưng không có gì cả.

Từ Hiến đi truyền nước với hắn, không nỡ nhìn Vân Diệu Trạch như vậy, ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm điện thoại di động, giống như hòn vọng phu trên hòn núi, tình cảm chỉ là thứ này để chơi đùa coi như xong, ai nghiêm túc thì thua.

Nói đến chơi đùa, hắn lập tức nghĩ đến con thỏ nhỏ của mình, thỏ con nóng lòng muốn gặp nhau, trước đó hắn có việc bận, phải liên lạc với đám côn đồ để dàn xếp một vở kịch, sau khi bọn chúng đánh người xong, lại tìm người khác ra mặt chuyển tiền…
Mà ngày mai, hắn rảnh.

Từ Hiến nhìn bình truyền dịch, nước còn rất nhiều, vì thế yên tâm đi ra ngoài hít thở không khí, lại gửi tin nhắn cho thỏ con.

Biệt danh hắn đặt cho mình chỉ có một chữ.
【 Lục: Thỏ Con, ngủ rồi à? 】
Đương nhiên Khương Nghị chưa ngủ, ký túc xá học sinh nào có mười giờ đi ngủ, mười giờ chỉ mới tắt đèn mà thôi.

Cậu a một tiếng, cầm khoai tây chiên trong tay nhét vào miệng nhai rột rột, hai tay bắt đầu gõ bàn phím.

【 Thỏ Thỏ: Đâu có, em đây vẫn luôn chờ tin nhắn của anh, anh nói lát nói chuyện sau, cho nên em vẫn luôn chờ, xém chút nữa đã ngủ thiếp đi rồi, nếu ngủ mà vẫn chưa nhận được tin nhắn của anh, em sẽ siêu cấp tức giận nha, nào có ai để cho con gái chờ!】
【 Thỏ Thỏ: Tuy rằng chờ được rồi nhưng em vẫn có chút tức giận nha, không vui~】
【Bại hoại: Tôi sai rồi, không nên để thỏ con của tôi chờ lâu như vậy, ngày mai tôi sẽ đãi em đi ăn ngon.】
Khương Nghị ngồi bật dậy.

Phấn khích!!

Ha ha ha ha ha, rốt cục có thể bắt được tên cặn bã này rồi! Vụn khoay tây chiên từ trong miệng phun ra ngoài, bạn cùng phòng bị tiếng cười bất thình lình của cậu doạ sợ, mau chóng nằm yên.
【 Thỏ Thỏ: Thật ạ??? Anh định gặp em sao? 】
Trong lúc gửi tin nhắn, trong đầu Khương Nghị đã đánh một bộ Hàng Long Thập Bát Chưởng, đánh cho đến khi tên cặn bã này quỳ xuống đất xin tha thứ gọi ba.

【 Bại Hoại: Thật, giữa trưa ngày mai gặp mặt được không? 】
【 Thỏ Thỏ: Được ~】
【 Bại hoại: Bây giờ vui chưa thỏ con? 】
【 Thỏ Thỏ: Vui~】
【 Bại Hoại: vậy không tức giận nữa à? 】
【 Thỏ Thỏ: Không tức giận, vừa nãy nói giỡn, người ta siêu cấp dịu dàng sao có thể tức giận chứ, hừ hừ.


Vừa bấm gửi tin nhắn xong, Khương Nghị liền ném điện thoại di động xuống, cầm lấy chai nước bên cạnh giường tu vài ngụm, chai nước to bằng chai dầu ăn trong siêu thị, bởi vì cậu ngủ giường trên nên leo lên leo xuống rất bất tiện, để sẵn một chai nước lớn bên cạnh để có thể uống bất cứ lúc nào.
Động tác uống nước kia, ngửa đầu cao ngạo, hoàn toàn không phù hớp với cái gọi là dịu dàng chút nào.

Trước khi đi ngủ, cậu ta nói với Lâm Sóc về cuộc hẹn gặp mặt ngày mai.

Tốt, phải cùng nhau đánh bại hoại.
————————.
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 46: 46: Cậu Ta Mẹ Nó Chính Là Thỏ Con Của Hắn


15/08/2023
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 47: 47: Của Tôi


Về chuyện gọi Khương Nghị là bảo bối, Từ Hiến tuyệt đối sẽ không để những người có mặt ở đây biết, nếu không mặt mũi hắn sẽ bị ném đến tận Thái Bình Dương, hắn cười lạnh một tiếng, nghẹn không bùng nổ.
Khương Nghị, sau này có rất nhiều cơ hội để trừng trị tên nhóc này.
Từ Hiến gọi phục vụ đến chọn món ăn.
Bầu không khí đối đầu nhau kết thúc trong bữa ăn im lặng của Từ Hiến.
Bọn Lâm Sóc không đợi được bại hoại, Từ Hiến cũng không theo bọn họ ra khỏi nhà hàng, trên đường đi tham quan chung cư của Giang Thần Phong, Khương Nghị còn đang oán giận, cậu gửi mấy tin nhắn hỏi bại hoại còn tới hay không, cuối cùng bại hoại nói với cậu là có việc gấp không tới được.
Mấy ngày sau bại hoại nói chuyện phiếm cũng không tích cực, Khương Nghị càng không có hứng thú.
Thẳng đến buổi chiều thứ tư, đối phương chủ động gửi tin nhắn.
【 Bại Hoại: Con thỏ chết bầm.


Hả? Con thỏ chết bầm?
Khương Nghị xém chút nữa cho rằng bại hoại gõ sai chữ.
【 Bại Hoại: Hôm nay tôi đi ngang qua bên cạnh cậu, tôi biết cậu là ai rồi, đê tiện.


Khương Nghị kinh hãi, xét thấy đang ở trong lớp cậu không thể lớn tiếng kêu lên, đi ngang qua bên cạnh cậu? Lúc nào, buổi trưa khi cậu ta vừa ăn cơm ở căn tin vừa nghịch điện thoại? Hay là khi cậu ta đến nhà vệ sinh để gửi tin nhắn?
Còn dám mắng cậu ta đê tiện, móa!
Một khi cậu vừa nổi nóng, bất kể là thật sự bị vạch trần hay đối phương cố ý nói, cậu đều sẽ trực tiếp mắng lại.
【 Thỏ Thỏ: Cậu là cái đồ cặn bã chết tiệt, còn dám mắng tôi đê tiện, mả mẹ nó mười tám đời tổ tông nhà cậu, bản thân là Hải Vương làm tổn thương biết bao nhiêu cô gái vô tội, cậu còn có mặt mũi mắng tôi, cậu xách giày cho tôi tôi đều sợ giày bị cậu làm bẩn.


【 Bại Hoại: Cậu kiêu ngạo thật đấy, chẳng qua những ngày kiêu ngạo của cậu kết thúc rồi, trừ khi cậu chuyển trường, nếu không ở Triết Thanh tôi nhất định chơi chết cậu! 】
【 Thỏ Thỏ: Có bản lĩnh cậu nói cho ông đây cậu là ai, chúng ta ra đánh một trận, người thua phải vừa chạy ba vòng sân trường vừa hô to mình là tiện nhân, cậu có dám không? 】
【 Bại Hoại: Giả gái trêu đùa tôi, không ai tiện hơn cậu, con đ**m nhỏ.



【 Thỏ Thỏ: Cậu mẹ nó, báo danh cho ông đây, vài phút nữa tôi tới đánh chết cậu! 】
【 Bại Hoại: Cậu muốn biết như vậy? Không nói cho cậu, tôi thích tôi ở trong tối cậu ở ngoài sáng, có thể chơi đùa cậu thật tốt, cậu từng bị đàn ông chơi chưa? Cẩn thận ngày nào đó tôi mẹ nó chơi chết cậu, ^_^ 】
【 Bại Hoại: Cặp kia đùi thật sự là của cậu à, hay là ảnh mạng? Thích quyến rũ tôi như vậy? Chi bằng gửi ảnh d*ng ch*n cho tôi thưởng thức chút đi.


Khương Nghị tức đến mức đầu bốc khói xanh.
Cậu không nghĩ tới bại hoại phát hiện ra cậu nhanh như vậy, bởi vì hôm nay mới bị vạch trần, cho nên căn bản không nghĩ tới chuyện cuối tuần gặp được Từ Hiến.
Từ Hiến cũng nhẫn nhịn mấy ngày, nghĩ với tâm tư của Khương Nghị sẽ không nghi ngờ mình nên mới mắng.
【 Thỏ Thỏ: Tìm chết à? Sao trên thế giới này lại có người ghê tởm như cậu vậy chứ! 】
【 Bại Hoại: Chết như thế nào, làm cho cậu nằm dưới thân tôi sung sướng vô cùng*? 】
*Câu gốc: Dục tiên dục tử, tui search google thì nó có nghĩa là trạng thái vô cùng sung sướng?
【 Thỏ Thỏ: Mẹ nó, cậu ở lớp nào, ra đây! Đừng chơi trò giấu đầu lòi đuôi với tôi! 】
【 Bại Hoại: Không nói là không nói, chẳng lẽ là do tôi quá lớn, cho nên khiến cậu cảm thấy không thoải mái, không sao, nhịn một chút là tốt rồi.


Khương Nghị ngây ngốc một chút, cái gì quá lớn cơ?
Vài giây sau, đầu óc cậu thông suốt, không chỉ có đỉnh bốc khối xanh, mà linh hồn suýt chút nữa xuất ra ngoài rồi.
Bộp! Vỗ bàn một cái.
Giáo viên trừng mắt nhìn sang: "Khương Nghị, em làm gì đó!"
Khương Nghị lớn tiếng nói: “Thầy, em làm việc riêng trong giờ học, em muốn mình ra ngoài đứng phạt.” Nếu không cậu sẽ nổ tung tại chỗ!
Giáo viên ngẩn người, lập tức tức giận, "Ra ngoài!"
"Cảm ơn thầy."
Lâm Sóc không hiểu bàn sau có chuyện gì, sao lại tự xin ra ngoài đứng? Cùng Giang Thần Phong trao đổi ánh mắt, Giang Thần Phong cũng rất nghi hoặc.
【 Bại Hoại: Sao không nói gì nữa? Bị chơi chết rồi? 】
Từ Hiến nghẹn lửa giận vài ngày, hắn chưa bao giờ bị lừa nhiều như vậy, không mắng trong lòng liền khó chịu, hắn chỉ thích người khác không hiểu hắn, không làm lại hắn.
Khương Nghị hít sâu vài hơi, định kéo đen hắn.
Nhưng nghĩ lại thấy không có lời, cặn bã biết thân phận của cậu, nhưng cậu lại không biết đối phương là ai, thậm chí tìm không được chỗ nào có thể xuống tay quả thực là thiệt thòi lớn.

Không bằng giữ lại Wechat, mỗi ngày còn có thể mắng hắn.
Từ Hiến cũng có ý nghĩ này.
【 Thỏ Thỏ: không có Kình Thiên Trụ cũng dám ra ngoài khoe, muốn chọc cây kim thêu hoa của cậu cười chết ai? Tránh sang một bên đi tên bại hoại chết tiệt! 】
【 Bại Hoại: Lúc đi nhà vệ sinh tôi đã so sánh, cậu còn nhỏ hơn kim thêu hoa.


【 Thỏ Thỏ: Điên cuồng tát một trăm lẻ tám kiểu jpg.

】.

Kiếm Hiệp Hay
【 Thỏ Thỏ: Thiết Sa Chưởng jpg.


【 Thỏ Thỏ: Băm chim jpg.


Hai người mắng nhau cả một tiết.
Sau giờ học Lâm Sóc mới biết được Khương Nghị đã bị vạch trần, giúp cậu ta nhớ lại những người đã gặp vào buổi sáng, nhưng học sinh nhiều như vậy, buổi sáng gặp càng gặp nhiều người hơn, so mò kim đáy biển còn khó đoán hơn.
Tan học Giang Thần Phong vẫn đưa cậu đến nhà ăn, tiện thể mang theo lớp trưởng.
Khoảng bảy giờ, Vân Diệu Trạch đã nhiều ngày không đến trường gửi địa chỉ và tin nhắn cho cậu.
【 Vân Diệu Trạch: Tìm được một người, không biết cậu có biết không, có muốn tới xem một chút không? 】
Phía sau là một tấm ảnh.
Bởi vì là ban đêm, ảnh chụp tương đối tối, nhưng không cản trở chàng trai trong ảnh, một đầu lông vàng nằm sấp trên mặt đất, mặt bị giẫm trong vũng bùn.
Giống người đã đụng Giang Thần Phong ở cổng trường.

Nhanh như vậy đã tìm được rồi?
【 Lâm Sóc: Tới.


Lâm Sóc không chút do dự xin phép ông chủ, vội vàng chạy tới, Vân Diệu Trạch đang đợi cậu ở đầu ngõ, bên cạnh là hai người đàn ông khoảng chừng hai lăm hai sáu tuổi, nhìn không giống người tốt.
Vừa tới đầu ngõ, đã có thể nghe thấy giọng tên tóc vàng cầu xin tha thứ.
"Là em có mắt không tròng, mắt em mù, không biết cậu ta là bạn của các anh, em chỉ cho cho cậu ta chút bài học thôi, không nghĩ tới..."
"Lần sau em không dám nữa, muốn em nói xin lỗi trước mặt cậu ta cũng được."
"Các anh, các anh thả em ra đi, em thật sự không dám nữa!"
Lâm Sóc nhìn Vân Diệu Trạch, sau đó đi vào bên trong, lúc đầu tên tóc vàng nhìn thấy cậu thì nghi hoặc, chỉ chốc lát sau liền nhớ tới cậu là ai, bò tới nắm lấy ống quần Lâm Sóc, ngửa đầu lên, mặt mũi bầm dập, "Bạn học nhỏ, cậu giúp tôi cầu xin đi, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, xin bọn họ thả tôi ra đi!”
Lâm Sóc ngồi xổm xuống nhận diện, đúng thật là tên này.
"Chỉ vì một chút chuyện vặt vãnh như thế, anh liền lại gọi nhiều người như vậy đến tuyên bố muốn đánh gãy chân anh em tôi?"
"Tôi không có tàn nhẫn như vậy, bạn học nhỏ, đều là anh trai tôi...!Tính tình anh trai tôi có chút nóng nảy, chẳng qua anh ấy cũng không làm gì cậu ta mà?"
Tên tóc vàng bị đánh là thật, vô duyên vô cớ bị bắt đi ở trên đường, nhưng lí do thoái thác là giả, sau ngày đụng người đó hắn hoàn toàn không biết sẽ có hậu quả này.
Bây giờ lại có một học sinh khác ở đầu ngõ bàn giao hắn.
Không nói như vậy, kết quả càng thảm hơn.
Lâm Sóc hoài nghi nhìn tên đó, "Vậy anh trai anh ở đâu?"
Tên tóc vàng chỉ chỉ phía trước, "Tôi đã nói với bọn họ rồi, có lẽ bọn họ có thể tìm được, cậu hỏi bọn họ đi, bạn học nhỏ, xin cậu thương xót, học sinh các cậu đều là tâm địa Bồ Tát, thả tôi ra đi."
Một bên mắt của tên tóc vàng sưng đến mức không thể mở ra, khóe miệng chảy máu, thực sự trông rất thảm.
“Tìm được một đàn em của tên đại ca kia, ở quán bar gần đây.” Vân Diệu Trạch đi tới nói.
Lâm Sóc không quản tên tóc vàng nữa, lưu manh côn đồ bình thường lấn yếu sợ mạnh, thảm như vậy cũng đáng đời.
"Tôi đưa cậu tới, hay là tôi giúp cậu giải quyết?" Vân Diệu Trạch hỏi.
Lâm Sóc vẫn hoài nghi hắn, "Làm thế nào mà cậu tìm được tên tóc vàng? Hẳn là cậu chưa từng thấy bộ dáng của tên đó."
"Giang Thần Phong rất bắt mắt, ra vào đều có rất nhiều người chú ý tới cậu ta, chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể biết đã xảy ra xích mích gì."
Lời giải thích này ngược lại có thể miễn cưỡng tiếp nhận.
Ngày đó ở cổng trường có nhiều học sinh nhìn thấy, một số còn dừng chân vây xem.
“Tôi muốn cậu đến đây, là để chứng minh rằng tôi thực sự đang giúp cậu.” Vân Diệu Trạch nói tiếp, “Chuyện sau đó tôi có thể giúp cậu giải quyết.” Ý của hắn sẽ bắt tên đại ca dẫn đầu ăn miếng trả miếng.
"Tôi cũng muốn đi."
"Được."
Lâm Sóc đi theo hắn ra khỏi ngõ nhỏ, một trong số những người đứng huýt sáo, híp mắt cười nói: "Bạn học của cậu khá xinh đẹp đó nha, da thịt non mịn."
Ý nghĩa đằng sau lời này không cần nói cũng biết.

Vân Diệu Trạch nhíu mày.
Thật ra tên đại ca dẫn đầu ở đâu, tìm người Từ Hiến ủy thác hỏi một chút là biết, nhưng vì sự kiện chân thật, hắn không hỏi địa chỉ, chỉ hỏi dáng vẻ của những người này, đồng thời còn gọi mấy người ở khu Tây Thành tới hỗ trợ tìm kiếm, tên côn đồ ở đây căn bản không cùng cấp bậc với bọn hắn.
"Này, bạn học, cậu tên là gì?"
Khi đi ngang qua bọn họ, người nọ lại hỏi.
Lâm Sóc nghe tên đó nói thì cảm thấy khó chịu, đang định quay người lại thì eo đột nhiên bị ôm lấy, lảo đảo đụng vào trong ngực người nào đó.
Vân Diệu Trạch giam cầm cậu trước người, bá đạo tuyên thệ chủ quyền, "Của tôi.”
Hai chữ âm lãnh tràn ngập sự khát máu của sói.
Người kia nhún vai, nhìn sang chỗ khác.
Lâm Sóc cũng đồng thời đẩy Vân Diệu Trạch ra, lơ đãng liếc qua cánh tay đối phương, phía trên lại quấn băng gạc lần nữa, nhìn không ra thương thế.
"Ai mẹ nó là của cậu, đừng đụng vào tôi!" Cậu lạnh lùng cảnh cáo.
Vân Diệu Trạch không nói gì, rũ mắt xuống, sau đó đưa cậu đến quán bar gần đó.
Quán bar không lớn, trước cửa còn có mấy lon nước và túi đồ ăn vặt, nhìn qua thì vệ sinh không đạt tiêu chuẩn.
Bên trong rất ồn ào, nơi này nhỏ, vừa vào đã có một mùi hương hỗn tạp khó ngửi, bởi vì đẳng cấp thấp nên tiêu thụ cũng thấp, cho nên mấy tên côn đồ rất thích đến chỗ này.
Có người trên sàn nhảy vẫy tay với bọn họ.
Hai người khu Tây Thành dẫn đầu đi tới.
Lâm Sóc đi theo.
Vân Diệu Trạch giang cánh tay phải ôm lấy cậu, giúp cậu cản tên lưu manh bên cạnh sắp đụng phải, người vẫy tay chỉ về phía người đàn ông đang lắc đầu ở cách xa hai ba bước.

Tên côn đồ Tây Thành tiến lên túm tóc tên đó kéo vào toilet.
Người đàn ông chỉ kêu lên vài tiếng vì đau, vẫn lắc đầu, toàn thân nảy lên.
Người trong toilet thấy có người sắp đánh nhau, nên đều chạy ra ngoài.
Vân Diệu Trạch một chân đạp người đàn ông lên tường, "Đại ca của mày ở đâu?"
"Cái...! Đại ca gì cơ?" Người đàn ông thuận tường trượt xuống, sau đó đứng dậy cười khanh khách, nhảy nên nhảy nhót, vui không thoát được, hỏi thế nào cũng là một hỏi ba không biết.
Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra tên đó có gì đó không ổn.
Lâm Sóc: "Chuyện gì xảy ra với tên đó vậy?"
"Cắn thuốc thôi." Tên trước đó híp mắt trả lời, ánh mắt lại lưu luyến trên người Lâm Sóc trong chốc lát, người còn lại tiến lên cùng Vân Diệu Trạch đánh tên kia một trận.
Hôm nay không thể hỏi ra nguyên cớ.
Đánh người xong, Vân Diệu Trạch đưa Lâm Sóc rời khỏi quán bar, hai người còn lại ở bên trong chơi.
Lâm Sóc cúi đầu suy nghĩ mọi chuyện..
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 48: 48: Hối Hận


21/08/2023
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 49: 49: Vân Diệu Trạch Nổi Giận


30/08/2023
 
Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Đầu Lại
Chương 50: 50: Đưa Về Chung Cư


04/09/2023
 
Back
Top Dưới