[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Giao Dịch Sa Ngã
Chương 19: Người Không Thích
Chương 19: Người Không Thích
Chương 19: Người Không Thích
Sau đó Hứa Thiếu Khanh liếm sạch thứ tràn ra khóe miệng An Lý, rồi lại đưa lưỡi vào miệng anh quấn quýt.
Đến khi nghe tiếng nuốt đầy miễn cưỡng trong cổ họng An Lý, đảm bảo không lãng phí một giọt, hắn mới thả anh ra.
An Lý nuốt xong tinh dịch của mình, lau miệng, có chút mờ mịt luống cuống.
Chính Hứa Thiếu Khanh cũng cứng lên như vậy mà vẫn cố bú cho An Lý, có lẽ vì lần trước nghe anh nói "hai ba năm chưa làm".
Lúc đó An Lý bị chịch đến lảo đảo nói ra lời này, khiến Hứa Thiếu Khanh nghĩ tới là hưng phấn.
Hắn muốn cho anh bắn, muốn anh biết sướng, trở nên dâm đãng, muốn anh dưới thân hắn lên đỉnh không ngừng, bớt thốt ra mấy câu già nua tu thân dưỡng tính nữa.
Muốn khẩu giao cho anh trước, một hồi chịch anh sẽ mẫn cảm đến phát điên.
Hứa Thiếu Khanh cười, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn anh: "Dễ bắn thế này, tôi sợ sẽ chịch anh chết mất."
Sao anh ta dễ dàng thỏa mãn như vậy.
Chỉ mới bỏ vào miệng, vừa dùng đầu lưỡi liếm liếm, chưa kịp làm động tác piston, anh đã đầu hàng.
Với tư cách một bot thì rất đáng yêu.
Nhưng với một trai thẳng thì...
Ừm...
Hứa Thiếu Khanh hình như hiểu tại sao An Lý ly hôn.
Thật đáng thương.
Haha.
Là đàn ông, nghe lời mỉa mai mình là "súng bắn nhanh", An Lý dĩ nhiên rất ngượng.
Nhưng đúng là anh không giỏi, lại là người thành thật, nên chỉ biết cúi đầu ủ rũ.
Anh liếc cái lều căng phồng của Hứa Thiếu Khanh, nói: "Tôi đi vệ sinh một chút."
Hứa Thiếu Khanh: "Ừ."
"Tôi..."
An Lý dè dặt hỏi: "Tôi có thể tự mở rộng... trước không?"
Anh khôn ra rồi, biết xin phép trước.
Nếu may mắn được Hứa Thiếu Khanh đồng ý thì tốt, vì căn bản gã họ Hứa sẽ không mở rộng kỹ cho anh.
Lần trước tự làm kỹ càng, quả nhiên anh thoải mái hơn nhiều.
Hứa Thiếu Khanh nghĩ ngợi, nói: "Cho anh mười phút."
An Lý nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh, nhanh chóng chuẩn bị tẩy rửa bản thân.
Lúc anh hùng hùng hổ hổ từ nhà vệ sinh đi ra, Hứa Thiếu Khanh ngồi trên sofa chờ anh.
Hứa nhìn mặt anh, sửng sốt: "Miệng anh dính cái gì vậy?
Trong toilet tự thêm bữa à?"
An Lý sờ cái môi bóng loáng, đáp: "Dầu bôi trơn."
Hứa: "Anh bôi dầu bôi trơn mông lên miệng?"
"Cái gì mà dầu bôi trơn mông.
Cần bôi đâu thì bôi đó."
An Lý nói.
"...
Má nó, anh rốt cuộc là thằng thiểu năng đến từ hành tinh vui vẻ nào vậy hả?"
An Lý nằm nghiêng bên cạnh, đầu ngả ra mép giường, mắt lật lên nhìn Hứa Thiếu Khanh, đôi môi bóng lưỡng động đậy, giọng hơi cầu xin: "Hôm nay nhẹ một chút đi."
Hứa Thiếu Khanh: "..."
Bộ dáng An Lý rất buồn cười, nhưng nhớ lại lần trước anh dựa vào mép giường nôn ra máu, đầu hắn căng lên, rất không thoải mái.
Sau đó hắn nhẹ giọng nói: "Lại đây.
Hôm nay không làm thế."
An Lý chớp mắt, lật người ngồi dậy, ngoan ngoãn bước đến bên Hứa Thiếu Khanh.
"Quỳ."
Hứa Thiếu Khanh dang rộng hai chân dài, kẹp An Lý ở giữa.
"Liếm tôi như tôi vừa liếm anh."
An Lý quỳ xuống, đưa tay cởi dây lưng Hứa Thiếu Khanh.
Hứa Thiếu Khanh rút hai tờ giấy từ bàn tròn, lau miệng An Lý.
"Trái đất sao chứa nổi một người ngoài hành tinh ngu ngốc đến lệch quỹ đạo như anh."
Hứa Thiếu Khanh chế nhạo, mạnh tay lau miệng An Lý đỏ bừng.
"Haha."
An Lý bật cười, ánh mắt cong lên.
"... ..."
Hứa Thiếu Khanh nhìn gương mặt anh, hơi ngập ngừng, không biết chống đỡ kiểu này thế nào, ném cục giấy đi: "Cười cái đít."
"Cậu thật buồn cười."
An Lý nói.
Hứa: "..."
Người ngoài hành tinh với điểm gây cười khó hiểu.
An Lý cúi đầu, đặt lực chú ý lên thân dưới kim chủ.
Anh kéo khóa, tụt mép quần trong, thấy thứ to lớn kia đang "ngủ".
An Lý nghĩ, con mãng xà này bị đánh thức quá nhiều lần, phát hiện toàn là diễn tập, cho nên bây giờ yên tĩnh sao.
Vừa nghĩ vậy, con mãng xà từ từ ngóc đầu.
"Ngậm lấy, liếm cứng nó."
Hứa Thiếu Khanh trầm giọng.
Vì thế An Lý cúi người ngậm lấy đầu con mãng xà, mát xa đánh thức nó.
Anh dùng một tay đỡ thân nó, chậm rãi phun ra nuốt vào.
Tuyệt vời.
Mình lại có thể sa đọa đến mức vô liêm sỉ nhanh như vậy.
An Lý nghĩ.
Lần trước còn cảm thấy chuyện này là giới hạn cuối cùng, thế mà bây giờ như đã tập thành thói quen.
Con mãng xà lớn rất nhanh.
An Lý cảm thấy nó đang nhanh chóng lấp đầy miệng mình.
Anh còn cảm giác được Hứa Thiếu Khanh luồn ngón tay vào tóc anh, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đường nét lông mày anh.
Anh ngẩng lên nhìn Hứa Thiếu Khanh.
Ánh mắt hai người chạm nhau, anh nhìn thấy mắt Hứa lóe lên một chút, gậy thịt trong miệng anh lập tức cứng ngắc.
Hứa Thiếu Khanh thở gấp một tiếng, đôi môi xinh đẹp đầy đặn hình chữ M của hắn hơi hé mở.
...
Cái bộ dáng bị chịch sướng.
Nghĩ đến câu này, An Lý cảm thấy hơi kỳ lạ, hai má nóng lên.
Anh không nhịn được nhìn chằm chằm Hứa.
Anh nghĩ, ai chẳng yêu cái đẹp.
Nhìn gương mặt đẹp trai của hắn, dù sao cũng tốt hơn nhìn chằm chằm bộ phận thô to dọa người trong miệng mình.
Thế là anh chăm chú nhìn mặt Hứa Thiếu Khanh, nghiêm túc ngậm thanh thịt vừa cứng vừa cong.
Hứa Thiếu Khanh cũng im lặng nhìn chằm chằm An Lý, lần đầu tiên không nói mấy câu châm chọc rẻ tiền.
Hắn theo bản năng nâng eo đưa vào miệng An Lý.
Nhưng hắn không đâm sâu, chỉ đưa vào một nửa theo độ sâu miệng anh, ra vào nhẹ nhàng.
An Lý ngoan ngoãn phối hợp, còn cố ngậm sâu hơn một chút, cho đến khi nước mắt tràn đầy hốc mắt.
"Tự mở rộng cúc xong chưa?"
Hứa Thiếu Khanh nói nhanh hơn.
"Ừm..."
An Lý đáp bằng mũi.
"Lên giường nằm."
An Lý đứng dậy, lên giường, nằm thẳng.
Anh hơi căng thẳng.
Dù lần trước không quá đau, nhưng anh không biết lần này tên biến thái cuồng ngược đãi sẽ dùng chiêu gì để hành hạ anh.
Hứa Thiếu Khanh quỳ lên giường, hai tay nắm lấy bắp đùi anh, trực tiếp tiến vào.
An Lý lập tức nắm chặt ga giường.
Thân dưới anh bị ép mở rộng đón nhận Hứa Thiếu Khanh, vừa căng trướng vừa ê ẩm, bụng như bị nhét đầy, cảm giác rất khó chịu.
Nhưng, không phải cơn đau xé rách nữa.
Cảm giác đầu tiên này khiến anh khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Thiếu Khanh ra vào nhẹ nhàng với biên độ nhỏ, đệm giường phát ra âm thanh đều đặn theo từng nhịp động của hắn.
Làm một lúc, hắn cúi nhìn An Lý: "Hôm nay ngoan thế, quen rồi à?
Sướng không."
An Lý dùng một cánh tay che mặt: "Sao có thể."
Bị đàn ông làm, thật sự có thể "quen" được sao.
Không thể.
Chỉ là vứt bỏ liêm sỉ mà thôi.
"Sao lại không thể."
Hứa Thiếu Khanh lạnh lùng rũ mắt nhìn An Lý, đột nhiên thúc mạnh một cái, khiến anh không nhịn được kêu lên.
"Nghe anh kêu dâm đãng thế còn gì."
An Lý xấu hổ không thôi, mím chặt miệng, cố kìm chế âm thanh.
Hứa Thiếu Khanh nhíu mày, mở miệng anh ra, lại thúc mạnh một cái.
Anh rên rỉ một tiếng.
Bắt đầu rồi.
An Lý nghĩ.
Lại chơi tôi nữa rồi.
Nếu như không thỏa mãn theo ý hắn, phỏng chừng lại muốn tàn nhẫn đâm vào nơi đó...
Nghĩ đến cảm giác ấy, cả người anh mềm nhũn.
Anh bắt lấy cánh tay Hứa Thiếu Khanh, nhẹ giọng cầu xin: "Cậu đã nói sẽ không chơi hư tôi.
Cậu nhớ không?"
"Phải không.
Tôi nói rồi à?"
Hứa Thiếu Khanh vừa nói vừa đặt hai chân dưới người An Lý, dùng sức từ hông, bắt đầu tăng tốc.
"Mẹ kiếp.
Cưng à, lần trước cũng là tôi làm cho anh bắn, còn dám nói với tôi 'làm sao có thể'?
Hửm?"
Trong giọng nói thở dốc của Hứa Thiếu Khanh xen lẫn dục vọng kiểm soát dã man, dễ cháy dễ nổ, rất nguy hiểm.
An Lý cắn chặt miệng.
Gã đàn ông ăn mặc chỉnh tề này sắp biến thành dã thú hung bạo rồi.
Hôm nay hắn muốn chơi như thế nào?
Cho dù là lòng tự trọng hay là thân thể, đến lúc này anh muốn bảo vệ là có thể bảo vệ sao?
Từ ngày bước lên chiếc giường này, đã không thể.
Bất kể gã đàn ông phía trên muốn chém, muốn róc thịt, muốn làm gì anh, anh đều phải chịu.
Đó là lựa chọn của anh.
Vì vậy anh thở dài, đáng thương quay đầu nhìn chai dầu bôi trơn, tờ rơi quảng cáo thành phố và điện thoại trên bàn đầu giường.
Hứa Thiếu Khanh bẻ cằm An Lý ép buộc anh đối mặt với mình, trông như lại nổi giận.
"Đệt mẹ, anh nhìn đi đâu vậy.
Nhìn tôi này!"
Hắn vừa đóng cọc vừa cúi xuống ngậm đầu lưỡi anh, hôn anh, tiếng nước chẹp chẹp.
"Ưm..."
Cả người An Lý mềm nhũn, kiễng chân đạp lên mép giường, yếu ớt ưỡn hông.
Lúc này An Lý cảm thấy rất kỳ lạ.
Bình thường sau khi bắn một lần, một lúc lâu sau anh vẫn chưa thể cương lại được.
Nhưng giờ cảm giác căng đầy ở hậu huyệt khiến bụng dưới anh ngứa ran, nóng bỏng, như thể bị cưỡng chế từ bên trong kích thích ra phía trước.
Cả người anh như mất kiểm soát.
Sau khi bắn, nếu còn bị nghịch chỗ đó thì thật sự siêu khó chịu.
Nhưng bị nghịch mà không lên được thì còn khó chịu hơn.
Anh như bị máy đóng cọc đâm mất thần trí, mặt mày khổ sở ưỡn hông hết lần này đến lần khác, dùng tính khí màu hồng nhạt nửa cứng nửa mềm đang bị ép tỉnh lại cọ vào cơ bụng rắn chắc của Hứa Thiếu Khanh.
Hứa Thiếu Khanh nhận ra động tác của anh, cười một tiếng, áp bụng mình vào người dưới thân, hai tay nhẹ nắm lấy mắt cá chân gầy gò đang kiễng lên của anh thưởng thức, nói: "Cá chép nhỏ của tôi, chồng cho anh cọ.
Tự mình dùng sức đi."
"......"
An Lý như bừng tỉnh, nhận ra hành vi của mình, xấu hổ đến không biết chui vào đâu, ngơ ngác bất động.
"Sao lại dừng?
Đừng dừng, làm việc của anh đi chứ."
Hứa Thiếu Khanh nói.
"......"
Làm cái việc gì của tôi...
An Lý không biết làm sao, tên khốn này lại dùng lời anh nói để chặn họng anh.
Đúng là thù dai.
Thù dai...
Anh bất chợt lóe lên một ý nghĩ, như hiểu ra điều gì.
Gã đàn ông muốn gì có đó này, vì sao lại hạ mình đến chơi mình?
Là bởi vì muốn trả thù mình sao?
Là vì ngay lúc đầu mình đã xúc phạm hắn, nói hắn đồng tính, AIDS.
Nên hắn muốn biến mình thành gay, lây AIDS cho mình.
...
Thật đúng là.
Sao giờ mới phát hiện ra.
Sớm nên biết mình không đáng giá số tiền đó.
Trong lòng anh hơi khó chịu, không biết tại sao có chút trống rỗng.
Nhưng anh nghĩ, chút khó chịu này trong đời anh chỉ là chuyện nhỏ, thế là anh tự ép mình thoải mái, không còn khó chịu như vậy nữa.
Ừ.
Ít nhất Hứa Thiếu Khanh trả thù bằng tiền bạc, so với những người và những việc khác anh gặp, Hứa Thiếu Khanh đúng là rất đàng hoàng khi bắt nạt anh.
Coi như người tốt đi.
Chỉ là anh nhìn thấy khóe mắt Hứa Thiếu Khanh đỏ hồng, ánh mắt dịu dàng cúi đầu nhìn anh, dù lời lẽ mỉa mai, nhưng lại khiến người ta sinh ra ảo giác "hắn thật sự rất thích món đồ chơi dưới thân này."
Nhưng trên thế giới này không có ai yêu mình, ngay cả coi mình là món đồ chơi thích cũng là để trả thù.
Dù sao, anh cũng không cần một gã đàn ông thích mình.
Nhưng anh vẫn thấy chua xót cho mình.
Nhiều hơn cả là, còn thấy không đáng cho kim chủ của mình.
Hắn rốt cuộc có ý đồ gì.
Để trả thù mà lên giường với một gã đàn ông lớn tuổi hơn mình, lại chẳng đẹp.
Hắn còn cảm thấy bản thân hời nữa sao?
Không xứng với trí thông minh của hắn.
Nhưng ít nhất... cơ thể hắn đã sướng chưa?
Thế là An Lý run rẩy, hơi sợ hãi hỏi: "Hứa...
ông chủ, làm tình với người mình không thích, cũng sướng sao?"
Động tác của Hứa bỗng dừng lại, hít sâu một hơi.
An Lý cảm thấy cơ bắp cánh tay Hứa căng cứng, hai tay siết chặt cổ chân anh, như muốn bẻ gãy.