Ngôn Tình Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 40: Chương 40


"Cái gì….Nguyệt Ân em đang nói cái gì vậy.

Sao…sao Tiểu Phong lại mất tích được"
Qua màn hình điện thoại, Tiết Lam Thư có thể nghe ra được giọng nói hốt hoảng và nức nở của Nguyệt Ân.

Nàng vội vàng trấn an "Khoan đã, bình tĩnh lại….

Thằng bé đó lanh lắm, có thể là….có thể là….Nguyệt Khanh đón thằng bé đó đi chơi rồi cũng nên"
"Bình tĩnh lại, chị đến đó ngay đây"
Nguyệt Ân cúp điện thoại cô thất thiểu nhìn ngôi trường mà con trai theo học.

Mẹ con cô mới về nước chưa đầy một tháng, Dực Phong liền mất tích, còn mất tích ngay trong trường học nữa.

Bảo cô làm sao an ổn sống qua ngày ở đây nữa đây
Bên phía này, Dịch Chí Hào đứng nấp một góc quan sát nhất cử nhất động của cô cùng một tên vệ sĩ riêng.

Vốn dĩ Chí Hào muốn gặp Dực Phong và cho bé con đến chỗ Huyết Vân Phượng nhưng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy Nguyệt Ân đi vào trong
"Cô ta làm cái gì mà ngồi đó khóc một mình vậy.

Sao không mau vào trong đón con đi chứ"
"Êy êy ông chủ, cô ta…cô ta nhìn ra hướng này.

Chúng ta, chúng ta mau chạy thôi"
"Gì…gì chứ"
Dịch Chí Hào vừa yên vị ngồi trong xe, tên vệ sĩ vừa định nổ máy thì Nguyệt Ân không biết xuất hiện từ lúc nào chắn ngang đầu xe, gương mặt nhìn hai người vô cùng căm phẫn và đầy thù hận.

Nguyệt Ân thẳng thừng đẩy tên vệ sĩ ra khỏi xe, bản thân ngồi vào vị trí cầm lái
"Nè, nè…cô… cô làm cái gì vậy hả.

Sao, sao lại dám tự tiện chạy lên xe người khác chứ"
Hai tay cô ghim chặt vào nhau, quay sang nhìn Dịch Chí Hào chất vấn "Anh mau trả lại con cho tôi.

Nếu anh dám làm gì thằng bé tôi sẽ g**t ch*t anh"
"Nè…nè, cô nói cái gì vậy.

Tôi không hiểu gì hết, con gì chứ"
Nguyệt Ân lao vào đánh Dịch Chí Hào tới tấp, tên vệ sĩ muốn vào ngăn cản nhưng cửa xe đã hoàn toàn bị khóa từ bên trong chỉ có thể bất lực đứng ngoài
"Cô bình tĩnh lại đi…Nguyệt Ân"
Dịch Chí Hào giữ chặt hai bả vai Nguyệt Ân, nhìn đánh giá một lượt cô từ trên xuống dưới.

Năm năm trước Nguyệt Ân như bông hoa tươi rạng ngời lúc nào cũng tràn đầy sức sống, mỗi lần xuất hiện luôn khiến đàn ông phải si mê ngước nhìn.

Mới đó không gặp lại nhưng cô gầy hơn trước rất nhiều, làn da có vẻ xanh xao, gương mặt hốc hác.

Thoạt nhìn có chút còn không nhận ra
"Cô bình tĩnh lại đi.

Tôi không có bắt con trai của cô, tôi đâu có lý do gì để bắt thằng bé đâu đúng chứ"
"Nếu vậy anh đến đây làm gì.

Lén lút theo dõi tôi làm gì.

Hả, nếu không phải có ý đồ với con trai tôi thì anh nói xem, anh đến trường mẫu giáo làm gì chứ hả.

Làm ơn đi, các người buông tha cho mẹ con tôi đi, tôi xin các người đó.

Làm ơn, mẹ con tôi sẽ rời khỏi đây, sẽ không xuất hiện trước mặt các người nữa.

Huhu…hức, trả con cho tôi"
Ý thức của Nguyệt Ân dần dần mất đi, trong cơn mơ hồ chỉ thấy tiếng xe rồ ga phóng đi

"Giống, quả thật là rất giống"
Huyết đại nhân đi đến khiến Huyết phu nhân giật mình đánh rơi tấm ảnh trong tay

"Bà làm cái gì mà lại giật mình.

Mọi chuyện giải quyết xong chưa"
"Ông à,...ông xem.

Sao thằng bé này, thằng bé này…"
"Thằng bé làm sao"
Huyết phu nhân kinh hãi khi nhìn tấm ảnh của bé con giống hệt với Huyết Vân Phượng khi nhỏ.

Vừa nhìn qua là biết đó chính là đích tử của Huyết gia, nó không phải nhân vật tầm thường, trong người nó chảy dòng máu của bạo chúa, hạc giữa bầy gà không công thành danh toại thì đúng là có lỗi với bản thân
"Vậy….vậy, chúng ta phải làm sao hả ông.

Tôi thấy, hay là…".

Đam Mỹ Cổ Đại
"Khục khục…" Huyết đại nhân xua tay, tầm nhìn rời khỏi tấm ảnh "Không thể được, cho dù nó có là ai đi chăng nữa nhưng tuyệt đối không thể để nó bước chân vào Huyết gia nửa bước…khụ, khụ…con cháu Huyết gia phải là dòng dõi thiên kim chính gốc chứ không phải xuất thân không rõ lai lịch giống như cô ta.

Con đàn bà đó nếu không trừ khử sớm sẽ là mối họa lớn của Huyết Vân Phượng"
..
Nguyệt Ân tỉnh lại, căn phòng quen thuộc đập vào mắt.

Quen thuộc đến nỗi khiến cô phải giật mình cảnh giác.

Đây chính là căn hộ cao cấp mà lần đầu tiên cô với Huyết Vân Phượng gặp nhau, cũng là lần đầu tiên cả hai phát sinh quan hệ dây dưa với nhau những bốn năm trời, từ khi Nguyệt Ân vẫn còn là cô sinh viên năm nhất
Tiếng giày da đắt tiền va chạm trên nền gạch, bóng dáng của Huyết Vân Phượng xuất hiện sau cánh cửa, người đàn ông này đến chết cô cũng không thể quên, nỗi ám ảnh và ác mộng kinh hoàng của cô suốt năm năm qua
"Biến mất năm năm đến khi quay trở lại đã vội vàng chạy lên giường của tôi rồi sao.

Cô tình nhân bé nhỏ"

Huyết Vân Phượng có chút ngả ngớn, giọng nói vô thưởng vô phạt hướng về phía Nguyệt Ân.

Năm năm trôi qua hắn đã hoàn toàn không còn là mỹ thiếu niên năm nào, nhìn Vân Phượng phong trần và đầy quyến rũ.

Từ cốt cách đến phong thái đều toát ra hương vị vương giả, vừa nhìn liền biết đây chính xác là bạo chúa của thành Đại Châu
"Con của tôi đâu, trả con lại cho tôi.

Nếu anh dám làm gì thằng bé tôi sẽ g**t ch*t anh"
Nguyệt Ân không hề sợ hãi như năm nào, cô đối diện với ánh mắt không chút do dự nhìn hắn, bộ dáng quật cường khác hẳn vẻ nhu mì yếu đuối năm nào.

Huyết Vân Phượng phải thừa nhận cho dù có trôi qua bao nhiêu năm, xa cách như thế nào nhưng cô gái này luôn khiến hắn phải khẩn trương
"Con? Con của cô có phải cũng là con của tôi không.

Tôi nào lại đi bắt cóc chính con của mình chứ đúng không.

Nhưng mà… đã đến đây rồi, tôi thật sự….thật sự rất nhớ hương vị của cô tình nhân bé bỏng năm nào đó.

Đoạn băng kia đã không còn nữa rồi, hay là vậy đi" hắn ghé sát vào gương mặt Nguyệt Ân từ từ nói "Cô nằm yên cho tôi chơi, bày ra bộ dáng ph*ng đ*ng năm đó.

Biết đâu tôi rủ lòng thương đi tìm con giúp cô.

Có được không".
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 41: Chương 41


"Nếu như anh dám làm hại con tôi.

Thì tôi nhất định sẽ không bao giờ tha cho anh đâu"
Huyết Vân Phượng có chút cao hứng nhìn Nguyệt Ân trước mặt, thời gian trôi qua cô gái này của hắn ngày càng bản lĩnh hoặc có thể cô đã có con.

Bản năng làm mẹ đã khiến cô gan dạ hơn chăng
"Con của cô mất tích có liên quan gì đến tôi.

Cô nói thử xem, con của cô mất tích sao lại chạy đến chỗ tôi tìm, cô có bằng chứng gì nói tôi bắt cóc con trai cô"
"Bởi vì nó cũng là con của…"
Nguyệt Ân liền ngừng lại không giây lát, ánh mắt có chút không chịu khuất phục nhìn hắn, bao ấm ức mà cô phải chịu đựng, bao tủi hờn mà hai mẹ con cùng nhau trải qua.

Sẽ không một ai hiểu hết, kể cả hắn cũng vậy
"Tôi vẫn cho cô một cơ hội giải thích"
Nguyệt Ân có chút sững sờ nhìn hắn, vẫn là ánh mắt của người đàn ông si tình nhìn cô, trước mắt cô vẫn là Huyết Vân Phượng phong trần lịch lãm.

Nhưng mà…nhưng mà
"Tôi xin lỗi, tôi xin phép"
Cô vẫn lựa chọn im lặng, một lần nữa châm ngòi cho cơn tức giận của hắn bùng phát.

Nơi này, bầu không khí này vẫn còn phảng phất hương thơm của cô, chỉ khác với những năm trước hắn đã không còn đe dọa cô nữa, cũng không còn những pô ảnh để chiếm cô làm của riêng nữa

"Nguyệt Ân, rốt cuộc là làm sao.

Sao lại đối xử với tôi như vậy, tại sao.

Tại sao chứ"
Huyết Vân Phượng phất tay chiếc bình cổ quý giá rơi xuống đất tạo thành một âm thanh chói tai.

Nguyệt Ân có chút nao núng, đáy lòng cô cũng dấy lên chút bất lực nhưng rất nhanh liền tan biến.

Cô vẫn rời đi mà không chịu ngoảnh đầu lại nhìn hắn
Huyết Vân Phượng cứ đứng đó, chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng của Nguyệt Ân.

Nếu nói hắn không rung động là nói dối, nhưng sự thù hận và những lời nói đầy tổn thương năm đó của cô hắn vẫn nhớ như in, rung động thì còn rung động đấy, nhưng sự thù hận năm đó khiến hắn xem Nguyệt Ân lại giống như những người phụ nữ rẻ tiền khác và hận cũng từ đó nhiều hơn yêu

Bên này Dực Phong đang bị nhốt tại một nhà kho cũ nát xập xệ, hai tay và hai chân đều bị trói cứng ngắc khiến làn da trắng trẻo mập mạp của bé con hằn lên những nốt đỏ.

Qua khe hở của cánh cửa bé con nhìn thấy hai gã bặm trợn đang đứng canh gác, gương mặt non nớt nhưng chứa đầy sự thù hận đang nhớ hình ảnh của hai tên trước mặt.

Bàn tay vùng vẫy để thoát khỏi dây trói, cắn chặt răng chịu sự đau đớn để rút tay ra khỏi mớ dây trói chằng chịt.

Dực Phong thoát ra phía cửa sau, thề rằng nhất định sẽ tìm đám người Huyết gia trả thù bằng mọi giá
Dực Phong trốn ra bên ngoài, tìm đến đường lớn rất thông minh mà leo lên một chiếc xe buýt, đến khi hai gã côn đồ kia kịp phát hiện ra thì đã quá muộn
"Chúng may nói cái gì.

Có một thằng nhóc mà cũng giữ không xong.

Chúng mày đúng là một lũ vô dụng, tao nuôi chỉ tốn cơm tốn gạo mà thôi"
Huyết phu nhân tức đến xanh mặt, điện thoại cầm trên tay cũng run rẩy
"Tìm bằng được nó cho tao, không được để nó gặp Vân Phượng.

Cả con nhỏ Nguyệt Ân kia nữa.

Tụi mày phải giải quyết nó càng sớm càng tốt"
Đầu dây bên kia cúp máy, tiếng gõ cửa vang lên.

Gương mặt Huyết phu nhân liền trở nên tươi cười
"Tiểu Điệp, cháu đúng thật là xinh đẹp mà"
Diêu Tiểu Điệp chính là tiểu thư duy nhất của Diêu gia, mới từ nước ngoài du học trở về vô cùng xinh đẹp và là một tiểu thư đài các chính hiệu tương lai sẽ thừa hưởng gia sản kếch xù Diêu gia cũng chính là cô con dâu mà ông bà Huyết nhắm tới

"Tiểu Điệp à, Vân Phượng công việc làm ăn của nó dạo này có chút bận bịu, con đừng lo quá nha.

Bác sẽ gọi nó về ngay, nhất định sẽ mang sính lễ sang hỏi cưới con đàng hoàng"
Diêu Tiểu Điệp phấn khích nở nụ cười, nam nhân Huyết gia nàng ta đã si mê từ lâu, bộ dáng phong trần yêu nghiệt đó khiến bất cứ nữ nhân nào cũng muốn sà vào lòng bao gồm cả ả
"Bác gái, nhưng mà liệu anh Vân Phượng có thích con không"
"Con xinh đẹp như vậy, dĩ nhiên Vân Phượng sẽ vô cùng thích con rồi.

Nó có khi còn chạy theo con không kịp nữa đó"
Câu nói của Huyết phu nhân khiến Tiểu Điệp vô cùng vui sướng, nhưng nàng ta cũng không ngờ được rằng Huyết Vân Phượng phong trần mà trước đây nàng ta từng biết giờ đã trở thành một con quỷ bạo chúa với sở thích tắm máu tươi

"Chị à, em không thể trông chờ vào ai được hết.

Em phải đi tìm Tiểu Phong, em phải đi tìm thằng bé.

Không có nó em sẽ chết mất"
Tiết Lam Thư nhìn Nguyệt Ân mà không khỏi đau lòng, cô đã gầy nay lại càng gầy hơn.

Quần áo cũng không được mặc chỉnh tề, đầu óc có chút rối bời, hai mắt đã sưng húp.

Tiết Lam Thư nhìn đã không tránh khỏi đau lòng
"Em bình tĩnh lại đi, đây là đường lớn đó.

Bình tĩnh lại, chúng ta đi ăn chút gì được không"
"Hức…..hức, tất cả là tại em, là tại em hết.

Tại em không trông coi thằng bé cẩn thận.

Là tại em hết"
"Được rồi…bình tĩnh lại đi"
Vừa rồi, không biết có phải nằm mơ hay không nhưng chiếc xe buýt vừa chạy vụt qua cũng là lúc Nguyệt Ân vừa ngẩng đầu.

Cô lại thấp thoáng thấy bóng dáng của Dực Phong ngồi trong xe, bản năng làm mẹ trỗi dậy, cô liền đứng dậy ngay cả dép cũng không thèm xỏ vội vàng đuổi theo
"Tiểu Phong, Tiểu Phong…."
"Nguyệt Ân, Nguyệt Ân…em đừng chạy nữa.

Bình tĩnh lại đi"
"Em đã nhìn thấy Tiểu Phong"
Chiếc xe của Dịch Chí Hào vừa lúc đi ngang, Nguyệt Ân vội vàng cùng Lam Thư lên xe
"Có…có chuyện gì với hai cô vậy"
"Anh à…anh đuổi theo chiếc xe buýt trên được không.

Tôi đã nhìn thấy con trai tôi rồi.

Nó ngồi trên đó, làm ơn…đuổi theo nó đi.

Được không hả"
Dịch Chí Hào nhìn Lam Thư, nhưng nàng cũng chỉ có thể bất lực mà lắc đầu, bọn họ đều nghĩ chắc là do cô quá nhớ con cho nên mới sinh ra ảo giác mà nhìn nhầm.
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 42: Chương 42


Chiếc xe bus dừng lại trước điểm đến, từng hàng người lần lượt kéo xuống, đến khi hình ảnh một bé con đã lấm lem bùn đất, đầu tóc có chút rối thất thiểu bước xuống Dịch Chí Hào và Tiết Lam Thư mới biết cô không hề nhìn nhầm
"Tiểu Phong…."
"Mẹ…"
Dực Phong cách cô một đoạn, Nguyệt Ân không giấu nổi vui mừng muốn chạy đến ôm bé con vào lòng cho thỏa nỗi nhung nhớ, chỉ còn một chút nữa thôi là có thể chạm được vào nhau thì sự cố lại ập đến
*kít…."
Tiếng xe phanh gấp vang lên ma sát với mặt đường tạo thành một âm thanh chói tai đến rợn người.

Dực Phong ngã xuống, máu chảy ra.

Đám người gây ra tai nạn ngay lập tức tháo chạy, cả khung trời đối với Nguyệt Ân lúc này như hoàn toàn sụp đổ, không dám tin và cũng không muốn tin
"Tiểu…Tiểu Phong"
"Tiểu Phongggg"
"Nguyệt Ân" Lam Thư và Dịch Chí Hào cũng vội vàng chạy xuống xe, nhìn hình ảnh một mẹ một con đang ôm nhau máu vẫn không ngừng chảy ra, khung cảnh này tang thương và chua xót đến nao nòng.

Dưới con mắt nhìn của một ông trùm xã hội đen như Dịch Chí Hào cũng không khỏi thương cảm và đau lòng
"Nguyệt Ân, chúng ta mau đưa thằng bé đến bệnh viện thôi.

Mau lên"

"Chí Hào anh lái xe được không" Lam Thư quay sang cầu cạnh anh.

Vốn dĩ cứ tưởng chẳng muốn liên quan đến những đám người này, Huyết Vân Phượng đã vô cùng tàn nhẫn, dù biết nhưng hắn thậm chí còn không muốn nhận lại đứa con này, còn tuyên bố Dịch Chí Hào nếu nhúng tay vào hắn sẽ không khách sao.

Nhưng chứng kiến nữ nhân bảy năm cạnh hắn đau khổ, sinh ra đích tử của Huyết gia lại vật lộn với đời bên ngoài lại dấy lên sự thương cảm
"Được, chúng ta đến bệnh viện.

Tôi có quen trưởng khoa giỏi nhất tại thành Cát An, con trai của cô chắc chắn sẽ không sao đâu"
"Cảm ơn anh"
….
"Diêu tiểu thư, cô không vào được đâu.

Tôi xin cô đó, a…." còn chưa kịp ngăn cản bộ dáng tiểu thư hống hách của Diêu Tiểu Điệp đã đứng ngay trước cửa phòng vip của hắn
Mạc Hồng Ái đưa mắt nhìn sang vệ sĩ, giờ này là giờ nghỉ ngơi của Huyết Vân Phượng, hắn cực kỳ ghét người khác làm phiền.

Cô gái này lại cả gan xông vào, ngay cả vệ sĩ cũng không thể cản chứng tỏ thân phận cũng không hề tầm thường
"Cô Mạc, Diêu tiểu thư muốn gặp Huyết tổng"
Mạc Hồng Ái cười nhẹ, nụ cười rạng rỡ để lộ ra má lúm "Được rồi, A Diên anh ra ngoài đi.

Để tôi tiếp đãi cô Diêu là được rồi"
Mạc Hồng Ái còn chưa kịp lên tiếng, Diêu Tiểu Điệp đã nhanh chóng vào vấn đề, ánh mắt khinh thường và bộ dáng hống hách nhìn chằm chặp về phía Hồng Ái cay nghiệt nói "Tôi còn tưởng anh Phượng tránh mặt tôi là bởi vì bị con hồ ly tinh nhà nào quyến rũ.

Xem ra là tôi đã quá lo xa, hồ ly tinh đâu không thấy chỉ thấy một con đ**m từ trong vũ trường thôi sao"
Mạc Hồng Ái nghe tới đây, khóe môi hơi cong lên.

Ánh mắt nhìn về phía nhà tắm, cũng không vội lên tiếng mà với tay nhấp một ngụm trà
"Con chó, tao đang nói mày đó.

Biết điều thì mau cút đi chỗ khác, đừng để tao chướng mắt mà trừ khử mày.

Tao ở đây rồi thì anh Phượng không cần đến mày nữa"
Với những con người miệng lưỡi đanh đá, tiểu thư được nuông chiều này Mạc Hồng Ái cũng chẳng cần phải kiêng dè, nàng đứng lên nhìn thẳng vào mắt Tiểu Điệp đối chất "Con đ**m trong vũ trường mà cô nói ít ra còn được anh ấy trọng dụng để phục vụ anh ấy nghỉ ngơi.

Còn hơn là tiểu thư đài các nhưng lại không khác gì đứa vô học cầu xin hèn mọn chút tình yêu của anh ấy.

Mà cố mãi cũng không được"
"Mày…" Diêu Tiểu Điệp như bị chọc đúng chỗ đau, bàn tay trắng trẻo dơ lên không trung muốn tát Hồng Ái nhưng nàng nhanh hơn né kịp đồng thời cũng đẩy Tiểu Điệp ra một khoảng khiến nàng ta chới với.

Mạc Hồng Ái nở nụ cười nửa đùa nửa thật, tiến đến gần Tiểu Điệp
"Chỉ việc sử dụng nước hoa thôi là tôi đã biết anh ấy sẽ không bao giờ thích cô rồi.

Cô Diêu à, nước hoa trên người tuy đắt tiền nhưng ám mùi quá lâu dẫn đến việc người đối diện sẽ bị nồng.

Điều này anh Vân Phượng cực kỳ không thích"
Diêu Tiểu Điệp nghiến răng ken két, từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa một ai dám sỉ nhục cô ta như vậy, thù này không trả cô ta đâu thể mang họ Diêu
"Aaaa….aaaa, mày chờ đó cho tao.

Con đ**m, tao sẽ không tha cho mày đâu.

Người đâu, người đâu.

Mau đuổi con đ**m này ra ngoài"
Mạc Hồng Ái vẫn vô cùng bình thản đối diện với mọi chuyện, được Huyết Vân Phượng trọng dụng thì không chỉ biết điều mà còn giỏi kiềm chế, gương mặt xinh đẹp kia vẫn không biến sắc cho đến khi Huyết Vân Phượng từ trong nhà tắm bước ra, hai đầu mày hắn liền nhíu chặt khi nhìn thấy Tiểu Điệp
"Anh Phượng, anh đây rồi.

Anh mau đuổi con đ**m này ra ngoài.

Sao nó dám ở đây chứ"
Mạc Hồng Ái khẽ cúi đầu quay sang nhìn hắn "Vân Phượng, nếu đây là người quen của anh thì em ra ngoài một chút.

Hai người từ từ nói chuyện"
"Khoan đã, em không cần phải đi.

Người đi là cô ta"
Dứt lời đám người từ bên ngoài xông vào dứt khoát lôi Diêu Tiểu Điệp ném ra ngoài, không cần biết đến thân phận của ả
"Còn nữa, bàn tay nào của tên vệ sĩ không giữ được cô ta để cô ta tùy tiện xông vào đây thì tốt nhất phế chúng rồi mang vào đáy cho tôi"
Lời nói đầy sự lạnh lùng và chết chóc này của Huyết Vân Phượng khiến đám người bên ngoài rét run chỉ có Mạc Hồng Ái là mặt không biết sắc, năm năm rồi hắn chỉ chạm vào một mình nàng.

Diêu Tiểu Điệp không phải là tiểu thư đầu tiên tìm đến nhưng lần nào hắn cũng xuất hiện bảo vệ Hồng Ái, nàng từng thề độc sẽ không rung động trước bất kì một tên đàn ông nào khác, bọn chúng chỉ là thú vui phục vụ cho nhu cầu vật chất của cô.

Nhưng Huyết Vân Phượng này dường như đã là một ngoại lệ.
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 43: Chương 43


"Người nhà của bệnh nhân Nguyệt Dực Phong"
Dịch Chí Hào cùng Tiết Lam Thư và Nguyệt Ân đều đồng loạt đứng lên tiến về phía bác sĩ.

Người này chính là Giang Thiên một bác sĩ trẻ có tiếng ở thành Cát An.

Bộ dáng nho nhã thư sinh toát ra từ người anh là một vị lương y như từ mẫu
"Bác sĩ, tôi chính là mẹ của nó.

Con trai của tôi không sao đúng không.

Thằng bé, thằng bé vẫn ổn đúng không bác sĩ"
Giang Thiên không vội trả lời câu hỏi của Nguyệt Ân, ánh mắt hướng đến Dịch Chí Hào vẫn đứng một góc quan sát hết thảy mọi chuyện
"Anh là ba đứa bé phải không.

Chúng ta nói chuyện một chút được không"
Dịch Chí Hào bị gọi tên, cả người nhất thời ngơ ra mấy giây, cười đùa vội vàng xua tay "Ôi không không, bác sĩ anh đùa kiểu gì vậy.

Tôi..tôi chỉ là bạn của mẹ đứa bé thôi.

Thằng bé chắc hồi nãy do hoảng sợ quá nên mới ngất đi thôi.

Không có gì đáng lo ngại đúng không bác sĩ"
Tiết Lam Thư nhìn ra sự hồi hộp và mong chờ của Nguyệt Ân, cũng không chờ được liền lên tiếng
"Thật ngại quá bác sĩ Giang, hiện tại bây giờ đại diện Dực Phong chỉ có mẹ thôi.

Ba của bé hiện tại đang đi làm ăn xa, chuyện xảy ra đường đột nên không thể về kịp.

Có chuyện gì xin bác sĩ cứ nói thẳng"
Giang Thiên đẩy gọng kính, lật xem từng trang giấy hồ sơ, giọng nói có chút lắng xuống "Dực Phong chỉ bị thương ngoài da không có gì đáng nghiêm trọng hết.

Nhưng mà… để chắc chắn hơn tôi đã chụp chiếu và xét nghiệm máu cho bé thì phát hiện bé bị đa a u tủy xương"
Câu nói của bác sĩ như đánh thẳng vào đại não của Nguyệt Ân, khiến cô nhất thời bất động trong vài giây, mặt mũi có chút sa sầm như không dám tin vào tai mình nghe thấy
"Đa…u tủy xương sao"
Giang Thiên liền trấn an "Nhưng mà may phát hiện kịp nên vẫn có thể chữa được dứt điểm, chỉ cần ba của bé ghép tủy cho bé thì sẽ không sao hết.

Đó là lý do tôi muốn nói chuyện với ba của bé cho người nhà đỡ lo lắng.

Nhưng nếu mọi người đã biết rồi thì… nên liên lạc lại với ba của bé thu xếp công việc rồi về một chuyến.

Chúng ta làm phẫu thuật trong thời gian sớm nhất thì chỉ chưa đầy một tháng nữa là em bé sẽ không"
Cả bầu trời trong Nguyệt Ân như sụp đổ, nàng đã không thể đứng vững liền ngã vào lòng Lam Thư "Vậy…nếu như mẹ của bé thì sao.

Mẹ không thể ghép được sao"
"Chỉ có ba của bé mới ghép được mà thôi.

Mọi người hãy liên lạc lại nhanh nha, nếu kéo dài thêm tình trạng này để nó phát triển thành giai đoạn ung thư thì lúc đó e là khó chữa trị đó"
Nguyệt Ân ngồi sụp xuống nền bệnh viện, gương mặt nàng xanh xao đến không còn một giọt máu, từng hàng nước mắt cứ thế lăn dài.

Cả bầu trời trước mắt như sụp đổ, tín ngưỡng duy nhất trong lòng cô cũng sắp sửa không còn nữa rồi
"Chị Thư, tại sao lại như vậy.

Con của em….

Con của em nó vẫn bình thường mà, tại sao lại bị như vậy.

Hức hức….huhu.

Con ơi"
"Được rồi, bình tĩnh lại đi.

Rồi sẽ tìm được tủy phù hợp thôi mà.

Đừng quá lo lắng, em phải lấy lại tinh thần còn chăm sóc cho Tiểu Phong nữa chứ, thằng bé thấy em gầy đi như vậy nó sẽ không vui cho mà xem" Tiết Lam Thư luôn cứng rắn trong mọi chuyện nhưng đến bây giờ nàng cũng không kiềm được nước mắt, chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại ngày càng tồi tệ
Dịch Chí Hào cũng chỉ có thể bất lực đứng nhìn, anh cũng không thể giúp được.

Ngay đến cả Huyết Vân Phượng đã tuyên bố thẳng thừng không thèm nhận đứa con này, còn cấm anh không được giúp đỡ mẹ con cô.

Sống chết của hai người cũng không liên quan đến hắn nữa, Dịch Chí Hào cũng muốn giúp nhưng anh thật sự không biết mở lời ra sao

Tại căn hộ cao cấp thuộc quyền sở hữu của Dịch Gia
"Dịch tổng, bên ngoài có một cô gái nói muốn gặp ngài"
Dịch Chí Hào rót một ly vang đỏ sóng sánh, thời gian nghỉ ngơi quý báu này thật không muốn bị ai quấy rầy liền phất tay
"Không gặp không gặp, lại người trong vũ trường gặp chứ gì.

Tôi đau đầu lắm rồi"
"Dạ, nhưng gái đó nói có chuyện muốn cầu cạnh ngài nếu ngài không gặp thì sẽ không đi đâu.

Cô ta nói tên là Tiết Lam Thư"
Tiết Lam Thư? Nàng với Dịch Chí Hào cũng không hề thân thiết, có chuyện gì mà tìm đến tận nhà hắn cầu cạnh cơ chứ

"Cho vào"
"Dạ"
..
Tiết Lam Thư bước vào, căn phòng sang trọng với tông chủ đạo trắng kem hiện đại đến bắt mắt.

Vừa bước vào không gian rộng rãi đã thể hiện được độ chịu chơi và sự sa hoa của chủ nhân
"Cô Tiết, có chuyện gì mà cô phải đến tận đây cầu cạnh tôi vậy.

Nào, ngồi đi có muốn uống chút rượu không hả"
Dịch Chí Hào đến quầy bar, tiện tay rót cho một ly vang, chất lỏng màu đỏ theo đó chảy xuống, động tác có chút tùy hứng nhưng lại tăng thêm cho người đàn ông sức hấp dẫn mê người.

Khóe môi nhếch lên nửa cười nửa không
"Lần đầu tiên tôi cầu xin một người.

Anh Dịch, anh giúp mẹ con Nguyệt Ân đến bệnh viện, tôi biết là anh không tàn nhẫn mà đúng không.

Anh có thể…,"
"Không thể" còn chưa kịp để Tiết Lam Thư nói hết câu, Dịch Chí Hào đã thẳng thừng từ chối.
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 44: Chương 44


"Không thể, anh nói là không thể sao.

Dịch Chí Hào, thằng bé nó còn rất là nhỏ lẽ nào anh thấy chết không cứu sao"
Dịch Chí Hào vẫn mang gương mặt và bộ dáng lạnh lùng hệt như cũ, thẳng thừng đáp "Phải, một kẻ giống như tôi và Huyết Vân Phượng thì lấy đâu ra tình thương cơ chứ.

Chúng tôi chẳng quan tâm đến cái gì, chẳng quan tâm đến điều gì cả.

Thứ chúng tôi quan tâm chỉ là tiền và địa vị mà thôi.

Cô đã vừa lòng chưa"
Tiết Lam Thư vốn còn tưởng Dịch Chí Hào sẽ khác với hắn, vì ít ra anh còn tận tình đưa mẹ con cô đến bệnh viện, tìm gặp bác sĩ trưởng khoa tốt nhất.

Lam Thư hít một hơi thật sâu như để bình ổn lại tâm trạng, ánh mắt ngập nước hướng về phía cửa sổ
"Suốt năm lăm ở Brunei mẹ con Nguyệt Ân không dưới ba lần bị ám sát, tôi không nghĩ là Huyết Vân Phượng bạn thân của anh lại tàn độc tới độ cho người g**t ch*t con của mình"

Động tác ngả ngớn của Dịch Chí Hào có chút khựng lại, ánh mắt bén hơn cả lưỡi dao quay sang nhìn Lam Thư "Cô có biết là nếu dám xúc phạm đến Huyết gia thì cô phải chết không"
"Bởi vậy cho nên tôi mới không tin Huyết Vân Phượng lại tàn nhẫn với chính con trai của mình như vậy.

Nếu như bây giờ tôi nói tôi biết được kẻ đứng sau bắt cóc Dực Phong là ai thì anh có tin tôi không.

Nếu như tôi nói năm năm trước Huyết phu nhân đã dùng tính mạng của cả gia đình Nguyệt Ân, dùng cả tính mạng của tôi đẻ ép cô ấy phải đến một đất nước xa lạ một mình nuôi con anh có tin tôi không"
"Cô đang nói lảm nhảm cái gì vậy hả.

Ban ngày mà cô đã uống say rồi sao, mau biến đi"
"Nguyệt Ân phải dùng thân phận mạo danh để có thể sống qua ngày thoát khỏi sự truy đuổi và ám sát của Huyết phu nhân.

Dực Phong không có tuổi thơ, không được đến trường đàng hoàng.

Nó thậm chí còn nhận diện được cục diện trước mắt.

Tôi biết thế nào Nguyệt Ân cũng sẽ tìm đến bạn anh cầu sự giúp đỡ bởi vì dù sao đó cũng là cha của thằng bé, nhưng tôi cũng biết con bé sẽ không chịu nói những uất ức và cam chịu nó phải nhẫn nhịn vì mẹ vì em trai và vì cả tôi nữa"
Dịch Chí Hào càng nghe càng mờ mịt, anh vốn đã không thể chịu nổi liền gọi người tới lôi Lam Thư rời đi, nhưng tên vệ sĩ vẫn không thể khống chế được Lam Thư vì nàng vùng vẫy quá kịch liệt
"Những gì tôi nói đó là sự thật, Dịch Chí Hào tôi xin anh hãy giúp mẹ con Nguyệt Ân đi mà.

Nếu con bé tìm đến Huyết Vân Phượng chắc chắn sẽ không thể sống yên với Huyết phu nhân, xin anh hãy bảo vệ Nguyệt Ân và Dực Phong.

Dịch Chí Hào tôi xin anh đó.

Cuộc sống của con bé khi không có Huyết Vân Phượng đã khổ lắm rồi, đừng để con bé phải chịu khổ thêm nữa mà"
Tiếng nói càng lúc càng xa cho đến khi dừng hẳn, Dịch Chí Hào càng nghe lại càng mông lung, nhưng những gì Lam Thư nói cũng không hoàn toàn là không thể xảy ra với một gia tộc có bề dày lịch sử trăm năm như Huyết Gia, chắc chắn đứa cháu kia không được Huyết phu nhân thừa nhận là phải
"Gọi Báo Ca đến đây điều tra giúp tôi một việc"

"Dạ"
….
Mạc Hồng Ái lờ mờ mở mắt, trước mắt cô là nền đất lạnh lẽo, không gian trước mặt cô vô cùng tối tăm.

Lạnh tới mức cả đêm không thể ngủ, cổ họng đã khô khốc
Két - lúc này cửa sắt bên ngoài mở ra mang theo chút ánh sáng rọi vào khiến Mạc Hồng Ái có chút chói mắt, một lúc sau mắt cô đã thích ứng được liền mở ra nhìn người vừa bước vào bất giác cười lạnh một tiếng
Mạc Hồng Ái còn nhớ ngày hôm qua khi đang trên đường trở về thành phố Đại Châu, cô bất ngờ bị đánh ngất đến khi tỉnh lại thì thấy bản thân bị bắt đến nơi này.

Vốn còn tưởng là những kẻ có thù oán với mình bắt đến đây nhưng khi nhìn thấy người bước vào chính là Huyết phu nhân Đàn Diên Châu thì không khỏi cười lạnh và khinh bỉ
Một tên đàn ông bặm trợn cầm dao phay đi đến trước mặt Hồng Ái đe dọa "Nhìn cũng xinh đẹp đó, quả không hổ danh là đệ nhất mỹ nữ BarMout, nhưng mà xinh đẹp cách mấy cũng chỉ là một con đ**m.

Cậu chủ nhất thời có hứng thú với mày thôi, vậy mà Diêu tiểu thư hôn phu của cậu ấy mày lại dám xem thường.

Huyết phu nhân bắt cái mạng chó của mày, xem ra có chết cũng không hết tội"
Mạc Hồng Ái quay mặt đi chỗ khác nhưng trên môi vẫn trưng ra bộ mặt khinh bỉ
"Đàn Diên Châu, bà khiến tôi thật cảm thấy khinh bỉ.

Bây giờ thì tôi hiểu tại sao bà lại không bao giờ có sự tôn trọng và yêu thương từ con trai mình.

Anh ấy còn trọng dụng và quan tâm tôi nhiều hơn cả bà nữa kìa.

Haha…"
Huyết phu nhân trợn trừng mắt, không một ai dám gọi thẳng tên bà ta như vậy, tên bặm trợn bên cạnh hiểu ý roi da trên tay vung lên rồi quất mạnh xuống tay của Mạc Hồng Ái.

Tiếp đó là từng roi không ngừng rơi xuống không chút lưu tình để lại vết máu trên da thịt nàng.

Gương mặt tinh tế xinh đẹp kia cũng bị đánh đến chảy máu
"Một con đ**m lại dám xấc xược với tao như vậy.

Mạc Hồng Ái, chỉ có Diêu Tiểu Điệp mới xứng đáng làm Huyết thiếu phu nhân tương lai, mày suy cho cùng chỉ là kỹ nữ Vân Phượng có tìm đến mày tao không có ý kiến nhưng dám xúc phạm đến con dâu tương lai của tao, xúc phạm đến tao.

Tao có lấy mạng cả nhà mày cũng cảm thấy chưa hả dạ".
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 45: Chương 45


"Ông chủ, bên ngoài có cô gái tên Nguyệt Ân muốn gặp ngài.

Cô ta đã đứng bên dưới chờ rất lâu"
Huyết Vân Phượng vẫn chưa hiểu hết được tình hình tại sao cô lại muốn đến đây gặp hắn, ánh mắt có chút hiếu kì nhưng rất nhanh liền được che đậy "Đuổi cô ta về"
"Em cũng bảo cô ta về nhưng cô ta nhất định không chịu đi.

Trời tối bên ngoài sương xuống rất lạnh, cô ta chỉ mặc cái áo mỏng.

Nói không chừng sáng mai lại thấy cái xác chết lạnh ngắt nằm trước cửa thì không hay"
Nguyệt Ân đã đứng trước cửa nhà hắn chờ nửa ngày trời, ngay cả đám vệ sĩ cũng bị sự cứng rắn của cô làm cho mềm lòng.

Huyết Vân Phượng nhìn qua cửa sổ, cứ thế này tiếp tục đêm nay chắc chắn sẽ có tuyết rơi
"Cô ta không sợ chết lạnh ở đó sao.

Bình thường cứng đầu lắm mà, sao hôm nay lại hạ mình như vậy chứ.

Gọi lên đây"
"Dạ"
Lớn lên trong gia cảnh người ngoài trông vào đều phải ngước nhìn ngưỡng mộ, mấy ai biết được bên trong nó lạnh lẽo ảm đạm đến mức nào.

Huyết Vân Phượng cả đời mới tìm được Nguyệt Ân hiểu mình, coi cô là tín ngưỡng cả đời mình phải trân trọng bảo vệ, nhưng cũng chính tín ngượng này lại đâm một nhát vào tim anh, để lại vết hằn sâu khiến hắn trở nên ngày càng hung bạo, ngày càng lạnh lẽo
"Ồ, cô tình nhân hợp đồng bé bỏng của tôi.

Chạy đến đây tìm tôi trong bộ dáng thê thảm quá vậy, nhìn bộ dáng này tôi không hứng thú nổi thì làm sao nghe cô cầu cạnh được đây"
Nguyệt Ân đứng ở trước cửa nhìn vào bên trong người đàn ông ngạo nghễ như một vị vua sắp sửa an bài số phận.

Nụ cười nửa miệng trên môi hắn nhếch lên, có lẽ hắn đang mong chờ cô tình nhân bé bỏng này sẽ xù lông mao, sẽ tiếp tục nói những lời cay đắng vì cô vốn rất kiêu ngạo và cứng đầu.

Nhưng Nguyệt Ân bất giác quỳ xuống trước cửa, hành động đường đột khiến khóe môi Vân Phượng cũng cứng đờ
Cô rốt cuộc là muốn làm gì?
"Huyết Vân Phượng…Dực Phong là con trai anh, tôi biết là tôi có lỗi khi sinh nó ra mà không cho anh, tôi có lỗi rất nhiều khi bỏ anh đi mà không nói lời nào.

Tất cả mọi chuyện năm xưa tôi khiến anh tổn thương.

Huyết Vân Phượng anh có thể hành hạ trừng phạt tôi bằng bất cứ giá nào mà anh nói.

Tôi chỉ xin anh, xin anh hãy cứu con trai của tôi.

Tôi bằng lòng chấp thuận mọi yêu cầu của anh"
Giọng nói Nguyệt Ân hơi run run.

Huyết Vân Phượng bị lời nói của cô làm cho kinh ngạc, năm năm qua cô thay đổi rất nhiều.

Cơ thể gầy hơn trước, gương mặt nhợt nhạt và hốc hác, cũng không thường xuyên mặc váy như trước mà thay vào đó chỉ toàn quần jean áo thun rẻ tiền.

Đầu tóc lúc nào cũng buộc lên một cách tùy tiện, nhìn bây giờ cô có chút xuồng xã và già hơn với số tuổi của mình
"Cứu con cô, cô khẳng định đó là con tôi.

Nhưng lại cho rằng tôi bắt cóc nó, Nguyệt Ân có phải nực cười quá không"
Tầm nhìn của cô có chút mờ đi "Nó bị đa u tủy xương, cần phải ghép tủy.

Chỉ có anh mới giúp được nó thôi.

Nếu không có tủy thích hợp, thằng bé sẽ chết"
Huyết Vân Phượng mím môi, dường như vẫn không dám tin vào những lời cô vừa nói.

Nhìn người đàn ông trước mắt cao như núi thái sơn trước mắt, tưởng chừng như không có thứ gì có thể lay chuyển được hắn ta.

Nguyệt Ân vứt bỏ hết thanh cao, lòng tự trọng làm ra hành động khiến ngay cả hắn cũng không thể ngờ đến
Cô dùng đầu gối đi đến chỗ hắn, không phải nói là bò mới đúng.

Cô bò đến chỗ Huyết Vân Phượng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, có lẽ bây giờ Nguyệt Ân cảm thấy bản thân mình còn không bằng một con đ**m rẻ tiền.

Bàn tay vô lực muốn buông thõng thì liền bị chụp lấy, gương mặt nhỏ xíu gầy nhom ngước lên nhìn hắn.

Huyết Vân Phượng vẫn chưa bỏ qua bất cứ chi tiết cử chỉ nào của cô dù là nhỏ nhất, nhưng thấy cô gái quật cường này lại dám hạ mình như vậy, hai hàm răng của hắn lại va chạm vào nhau tạo ra âm thanh ken két
Vẻ mặt tuyệt vọng chưa từng có phản chiếu trong ánh mắt hắn, khiến cho đáy lòng và tâm can của gã đàn ông đột nhiên nhói lên.

Điều mà năm năm rồi chưa từng có một chúng sanh nào khiến hắn phải rung cảm dù có thảm hại tới cỡ nào.

Vốn tưởng rằng thấy cô đau đớn phải trả giá vì dám ruồng bỏ hắn như vậy bản thân hắn phải cảm thấy vô cùng hả hê, vui sướng.

Nhưng sao, nhưng sao hắn lại đau như vậy, hắn thậm chí còn đau đớn hơn cả cô
Hắn không tốn chút sức kéo cô đang quỳ dưới đất ngồi vào lòng mình, dường như nếu còn đối diện thêm với ánh mắt đó của cô thêm một giây phút nào nữa hắn sợ bản thân sẽ không thể nhịn được mà sinh ra lòng thương cảm
"Vậy ra đánh đổi lòng tự trọng để muốn cứu con trai.

Hay là như vậy đi, tôi cứu con trai, cô trả nó lại cho tôi để Huyết gia nuôi dưỡng.

Cô thấy thế nào"
Nước mắt của Nguyệt Ân cứ thế thi nhau chảy xuống, cả người ngồi trong lòng hắn cứ thế run lên liên hồi.

Cô không sợ bất cứ điều gì xảy đến với mình, nguyện dùng cả tính mạng để bảo toàn cho con trai, chỉ mong có thể chăm sóc cho nó tốt nhất.

Muốn nó tránh xa gia tộc hào môn đầy hiểm ác này.

Nhưng đến cuối cùng cũng không tránh khỏi mà dây dưa
"Đươc, tôi đồng ý.

Nếu anh chăm sóc được cho nó thì cũng tốt thôi, tôi chỉ cần nó bình an sống qua ngày là được rồi"
"Chẳng phải cô luôn không muốn rời xa con trai mình sao, cô cứng đầu lắm mà.

Còn dám đối đầu với cả tôi, sao bây giờ lại bày ra bộ dáng này"
Nguyệt Ân nhất thời không biết đáp trả, cô muốn rời khỏi cái ôm của hắn.

Muốn đứng lên nhưng sức lực của Huyết Vân Phượng lại gia tăng thêm một bậc, giữ chặt eo cô ép Nguyệt Ân phải ở im trong lòng mình
"Tôi cho em cơ hội cuối cùng để giải thích, chuyện gì xảy ra với em năm năm trước".
 
Giao Dịch Bạc Tỷ: Bán Thân Cho Huyết Lãnh
Chương 46: Chương 46


*reng*reng*
"Alo, sao giờ này cô còn còn gọi điện cho tôi nữa vậy.

Tôi đã chấp nhận với cô là sẽ tìm hiểu chuyện này rồi, nhưng cũng cần thời gian chứ"
Dịch Chí Hào bắt máy, giọng nói có chút lười nhác vì bây giờ đang là khuya, anh vốn đã tắt máy mấy lần nhưng đầu dây bên kia to gan cứ gọi liên tục
"Hức hức…Dịch Chí Hào…huhu"
"Nè nè, có chuyện gì vậy.

Đêm hôm khuya khoắt sao không ngủ đi, gọi cho tôi ăn vạ như vậy là sao"
"Nguyệt Ân….Nguyệt Ân mất tích rồi, con bé…tôi không biết con bé đã đi đâu.

Tôi vừa ở bệnh viện của bác Nguyệt về nhà cửa trống trơn gọi điện cho Nguyệt Khanh thì nó nói nó đang chăm sóc cho Tiểu Phong ở bệnh viện, Nguyệt Ân không có ở đó, tôi phải làm sao.

Phải làm sao…hức.

A…"
Tiết Lam Thư vừa nức nở vừa nói, còn chưa kịp nói dứt câu thì tiếng hét của nàng vang lên, giây sau đó là điện thoại đột nhiên ngắt máy.

Dịch Chí Hào như tỉnh ngủ, anh vùng dậy khỏi chăn quần áo cũng không kịp thay lại chỉnh tề
"Báo ca, mau chuẩn bị xe"
"Dạ, khuya rồi ông chủ muốn đi đâu.

Quần áo còn chưa thay nữa"
"Không còn nhiều thời gian đâu.

Nhanh lên"
Báo ca có chút không quen, một người luôn yêu cầu cao về vẻ bề ngoài như Dịch Chí Hào mỗi lần xuất hiện đều khiến người khác phải si mê bây giờ lại bỏ đi cái yêu cầu cao ngất đó vì một lý do không rõ ràng sao
Trên đường cao tốc, Dịch Chí Hào lái xe vượt quá tốc độ, ngay cả đến cả anh cũng không biết tại sao bản thân mình lại lo lắng và sốt ruột tới như vậy.

Tiết Lam Thư chẳng phải luôn rất phiền phức trong mắt hắn hay sao
"Lam Thư, Lam Thư…"
"Cô đang ở đâu chứ hả, mau trả lời tôi mau"
Báo Ca bước xuống từ cầu thang với vẻ mặt chán nản "Trên này không có, căn nhà này không có ai hết á.

Ông chủ, nhưng sao ông chủ gấp gáp quá vậy.

Từ trước đến giờ ông chủ có bao giờ…"
Lời nói còn chưa dứt Dịch Chí Hào đã gần như điên tiết mà hét lên "Im miệng"
"Cho người, cho người tìm Tiết Lam Thư cho tôi, tôi nghĩ chắc chỉ ở xung quanh đây thôi.

Trong vòng nửa giờ nữa tìm không được tự động đi tự tử hết cho tôi"
"Dạ dạ"
Người đàn ông này thật khó hiểu.

Mới hôm trước còn mặt nặng mày nhẹ đuổi Lam Thư về, bây giờ thì lại nhất quyết tìm người cho bằng được
Hơn mười lăm phút sau, người của Báo ca liền thông báo Tiết Lam Thư say đến bất tỉnh tại công viên gần nhà.

Gánh nặng như được trút xuống, Dịch Chí Hào liền chạy đến công viên gần đó
"Ông chủ, để tôi đưa cô Tiết về.

Khuya rồi ngài cứ về nghỉ ngơi"
"Mấy cậu cứ về hết đi, để cô gái này lại cho tôi"
"Dạ…à vâng"
Nhìn Lam Thư say ngất nằm tại chỗ, hai má phiếm hồng.

Bên cạnh còn có một chai rượu rỗng, nhìn nữ nhân nằm đây ngủ, một chút phòng bị và tự vệ cũng không có, đáy lòng Dịch Chí Hào lại vô cùng mềm mại, cảm giác khó tả dâng lên, trong đầu anh hiện tại bây giờ chỉ là muốn giúp đỡ, muốn che chở cho người con gái đang nằm ở đây
"Nào nào nào, chúng ta mau đi về thôi.

Bây giờ chẳng phải cô nói thời gian này phải tỉnh táo hay sao hả.

Sao lại uống rượu chứ"
"Hic.." Tiết Lam Thư được Dịch Chí Hào đỡ dậy, do không có điểm tựa liền ngã vào lòng anh.

Nấc cục một cái, hai mắt từ từ mở ra đối diện với Dịch Chí Hào đầy mơ màng
"Tại sao anh lại ở đây hả.,hức…"
"Tôi đưa cô về nhà"
Tiết Lam Thư đẩy đẩy anh ra, giọng nói có chút ủy mị và bất lực "Tôi không về, hic…hức.

Bản thân tôi không cha không mẹ, được mẹ Nguyệt cưu mang.

Cứ ngỡ là đứa trẻ bất hạnh nhất trên thế gian.

Nhưng mà…nhưng mà… Nguyệt Ân con bé còn khổ cực hơn tôi gấp trăm lần.

Dịch Chí Hào, chẳng lẽ anh không đọng lòng thương cảm một chút được sao.

Hức hức, con bé mất tích rồi,....có khi nào…có khi nào bạn thân anh làm gì nó không hả"
"Lam Thư"
Lam Thư dụi dụi vào lồng ngực hắn, giọng nói có chút ủy mị không phục
"Tại sao các người lại độc ác như vậy, đuổi cùng giết tận một cô gái.

Hức…bây giờ thì tôi hiểu rồi….hiểu hết rồi.

Phía sau một gia sản kếch xù luôn là tội ác và máu tanh không đếm xuể, đúng là quá máu lạnh"
"Lam Thư, Lam Thư…"
Dịch Chí Hào liền bế nàng dậy, bên đêm thời tiết vô cùng lạnh.

Cô gái này lại cư nhiên mặc một chiếc áo mỏng manh, uống say ngất nằm ngủ ở công viên ngon lành như vậy.

Lam Thư có biết anh đã lo lắng cho mình nhiều như thế nào không

Khoan đã!
Dịch Chí Hào đang lo cho nàng sao, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy.

Không thể nào đâu

"Cậu nói cái gì, Hồng Ái mất tích.

Chẳng phải cô ta nói sẽ về Đại Châu một chuyến sao, sao lại mất tích"
Tên vệ sĩ với gương mặt hốt hoảng nhìn Huyết Vân Phượng đổ mồ hôi lạnh run rẩy báo cáo
"Dạ, đúng vậy.

Nhưng Phương mama ở Đại Châu nói không thấy cô ấy đâu.

Liên lạc cũng không được, tôi check cam thì thấy cô ấy vừa đáp máy bay liền bị một đám người lạ mắt bắt đi mất.

Chúng tôi không thể tra ra được thủ phạm đứng đằng sau"
Huyết Vân Phượng tức giận đạp đổ chiếc bàn bên cạnh "Cái gì? Từ khi nào vệ sĩ Huyết gia trở thành bù nhìn như vậy chứ"
"Dạ, nhưng mà…nhưng mà thế lực này chúng tôi không thể lần ra được.

Làm việc vô cùng kín kẽ, chúng tôi…chúng tôi"
"Không tra ra được thì cũng phải thôi" Giọng nói đầy ngả ngớn của Dịch Chí Hào đứng ngoài cửa nói vọng vào, trên người anh vẫn là bộ đồ ngủ thoải mái, bộ dáng lười nhác này khiến Huyết Vân Phượng có chút không quen mắt.
 
Back
Top Bottom