Khác Giao Châu Đại Hưng

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
402898000-256-k519947.jpg

Giao Châu Đại Hưng
Tác giả: TrungKin9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một anh chàng có sở thích du lịch khám phá lịch sử gặp phải tai nạn trên đường đi leo núi vô tình rơi vào một thung lũng kì lạ dẫn đến một nơi xa lạ , khi người dân còn đang mặc khố trồng lúa nước nói một ngôn ngữ gần giống tiếng việt nhưng lại rất khó nghe.

Dò hỏi một hồi thì anh nhận ra mình đã xuyên không về thế kỉ thứ 2 sau công nguyên



lichsu​
 
Related threads
  • Lịch sử của đế chế Hồi giáo
  • [0309]Chàng Thầy Giáo Của Em
  • Giao dịch chết chóc số 32
  • Hai Bờ Lễ Giáo.
  • Từ sáng tạo mật giáo bắt đầu
  • Phỏng đoán của phó giáo sư Takatsuki Akira
  • Giao Châu Đại Hưng
    Khởi đầu mới


    Chàng trai tên Kiên, một người có đam mê với các nền văn hoá lịch sử, thích đi đây đi đó để khám phá.

    Hôm nay vừa kết thúc kì thi tốt nghiệp đại học, anh đang dự định sẽ đi leo núi cùng đám bạn vài ngày, nói là làm anh chuẩn bị balo vật dụng đầy đủ và háo hức đến ngày mai.

    Sáng 5h sáng đã dậy tập hợp cùng mọi người ở ngã tư , trông mọi người rất phấn khởi cùng lên xe và tiến về phía vùng núi cao .

    Vừa đi vừa ngắm cảnh tuyệt đẹp của thiên nhiên nơi hoang dã.

    Đi dòng dã gần 1 ngày mới tới nhà nghỉ ai cũng mệt dã rời, không ai nói một lời ai về phòng nấy nghỉ ngơi để lấy sức cho ngày mai leo núi.

    Tờ mờ sáng mọi người lục tục kéo nhau dậy để cùng nhau ngắm bình minh, vì là trời mùa hè nên mặt trời lên rất sớm, đoàn người bắt đầu dảo bước trên con đường dẫn lên núi , Kiên là người đi cuối cùng anh ta mãi mê chụp ảnh cùng chim muông dần dần đi thọt hẳn về phía đằng sau, đến giữa trưa thì đoàn người đến được vách núi thứ nhất , từ trên nhìn xuống cảnh đẹp bao la trông rất là hùng vĩ,Kiên lấy máy ra chụp vài tấm làm kỉ niệm , đang đứng chụp thì bước hụt mất đà lao thẳng xuống thung lũng .

    Aaa cứu tôi với- Kiên la lên

    Mọi người nhốn nháo ném dây thừng xuống để Kiên bám vào nhưng cành cây khô không giữ được lâu thì anh ta liền rơi xuống vực thẳm.

    Một hồi lâu sau thì Kiên tỉnh dậy thấy đau nhức toàn thân,tay chân tím bầm liền lôi thuốc từ trong balo ra bôi, thấy đỡ đau thì đứng lên tìm lối ra,nhưng chỉ toàn là cây cối um tùm.

    Thật may mắn là Kiên là một người rất cẩn thận đã mang theo đủ kiến thức để tìm lối đi ra, chật vật một hồi lâu thì cũng thấy một con đường mòn bé tẹo,Kiên nghĩ thầm:

    Chắc hẳn đường này của người dân gần đây lên núi đi rừng rồi.

    Nói rồi vội men theo đường mòn ấy xuống núi, thấy một bản làng nho nhỏ phía xa có khói bốc lên,đích thị là có người.

    Anh chạy vội về phía làng để xin gọi điện cho đồng đội báo bình an, vì điện thoại của anh đã bị rơi từ trên vách núi rồi.

    Đi gần đến làng thì anh thấy có những cánh đồng lúa nước xanh tươi , còn có lác đác mấy người đang làm đồng nữa.

    Đang không nghĩ nhiều thì anh vội giật mình:

    Quái lạ, sao dân ở đây lại mặc khố nhỉ, thời đại nào rồi!

    Chạy đến trong làng thì anh liền chú ý!

    Người dân ở đây họ đều mặc khố cả, phụ nữ thì mặc váy.

    -Trời ạ!

    Đây là đâu vậy.

    Anh liền hỏi một cụ ông đi ngang qua xem đây là đâu, cụ ông nói một giọng nói rất khó nghe nhưng lại đại khái vẫn hiểu được.

    Đây là Giao Châu, anh giật mình:

    -Cái gì cơ???

    Giao Châu á?

    Hỏi lại ông lão một lần nữa năm này là năm bao nhiêu

    Ông lão trả lời:

    -Sơ bình năm thứ 2

    -Vãi trưởng vậy là xuyên không thật rồi sao???

    Từ từ khoan đã, Sơ Bình năm thứ 2 chẳng phải là thời Tam quốc hay sao?lúc này chắc hẳn là 18 lộ chư hầu đã hội minh thảo đổng đã qua được 1 năm rồi-Kiên suy nghĩ trong đầu như thế.

    Giờ chỗ này ai làm chủ??- Kiên tiếp tục hỏi ông lão.

    Là Sĩ công, ngài cai quản nơi đây từ lâu rồi người dân bình yên mà sống, ta nghe nói trung nguyên đang có nội chiến, cũng có vài người từ phương bắc chạy nạn đến đây- ông lão nói.

    Sĩ công là Sĩ nhiếp đây rồi, trong lịch sử thì cai quản giao châu không liên quan đến tranh giành trung nguyên tránh được một hồi chiến hoả, dân cư cũng gọi là yên bình- Kiên vừa vội cảm ơn ông lão vừa đi tiếp.

    -Thế bây giờ làm sao??

    Chắc hẳn là không về thế giới hiện đại được nữa rồi.

    Kiếm gì đó ăn đã rồi tính-Kiên tiếp tục đi về phía nhà dân.

    Đang đi thì có tiếng ngựa phi .

    Đang định tránh ra thì ngựa dừng trước mặt.

    Có hai tên kỵ sĩ vội vàng xuống ngựa quỳ phủ phục trước mặt.

    -Mạt tướng bái kiến công tử, chúng tại hạ tìm công tử trong núi suốt 1 ngày đều không thấy hoá ra công tử ở nơi này.

    Trời không còn sớm nữa chúng ta mau về phủ nếu không thì Châu mục đại nhân mà biết sẽ nổi giận.

    -Bọn này nói cái gì thế?

    Công tử nào?

    Mình là ai ơ?-Kiên thắc mắc.

    Các anh nói ai thế?

    Ta có biết gì đâu?

    Hai tên kỵ sĩ kia sợ nhận nhầm người liền ngẩng mặt lên xác nhận lại lần nữa, thì đúng là công tử nhà mình,nhưng sao tóc lại ngắn, ăn mặc còn kì quái nữa.

    Không nghĩ nhiều được nữa, hai tên kỵ sĩ tiếp tục nói :

    -Công tử đừng ham chơi nữa!

    Mau hồi phủ, nếu công tử mà về muộn chúng mạt tướng chỉ sợ không còn mạng để theo hầu công tử nữa ạ.

    Nghe có vẻ tò mò,Kiên quyết định đi theo hai tên này xem công tử này là ai.

    Được rồi!

    Hai anh đứng dậy đi!

    Ta về cùng hai anh là được chứ gì?

    Mau mau dẫn đường.

    Đi một đoạn đường xa thì cũng về đến một toà thành khá lớn có hào nước bao quanh trông rất là hùng vĩ.

    Trên cửa thành có ghi 3 chữ " Long Biên Thành".

    Đi vào trong thì trời cũng đã nhá nhem sắp tối.

    Đứng trước Kiên là phủ Châu Mục
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Tuỳ cơ ứng biến


    Bước chân vào phủ nha, Sĩ Hùng (Kiên) lập tức bị chặn lại bởi Sĩ Huy, người anh cả được cha yêu quý, với vẻ mặt nửa mừng nửa giận dữ.

    "Tam đệ!

    Sao đệ dám tự ý rời khỏi phủ?

    Đệ muốn cha bẻ gãy chân đệ vì tội khi quân à?"

    Sĩ Huy nói lớn, mục đích là hạ uy tín của Kiên trước mặt gia nhân.

    Kiên biết mình phải hành động ngay lập tức:

    Việc đầu tiên là phải sống sót và giành được quyền thừa kế, nếu không anh sẽ bị các anh em khác xem là vật cản.Trên đường trở về phủ thì Kiên cũng đã dò hỏi được một số việc liên quan đến thân chủ và cố tỏ ra mình bị ngã nên thần trí điên đảo.

    Kiên, với khuôn mặt tái nhợt vì chuyến đi dài, không đôi co.

    Anh quỳ xuống trước mặt Sĩ Huy, nhưng không phải quỳ lạy, mà là quỳ trong tư thế mệt mỏi cùng cực, và nói bằng giọng khàn đặc:

    "Đại ca...

    đệ không phải bỏ trốn...

    Đệ đi tìm Kim Thạch Kế."

    Sĩ Huy và các gia nhân ngạc nhiên.

    Kim Thạch Kế là gì?

    Kiên tiếp tục: "Giao Châu ta đang đứng trước nguy cơ bị các quân phiệt phương Bắc dòm ngó.

    Vùng đất này nhiều bùn đất, thành trì khó vững.

    Đệ đã đi tìm một loại Đá Thần có thể hóa bùn thành tường, giúp thành Long Biên kiên cố hơn cả gang thép.

    Việc riêng của đệ là vì an nguy của Giao Châu, không phải vì tư lợi."

    Sĩ Huy, vốn chỉ giỏi Nho học, không thể hiểu nổi "đá thần" là gì, nhưng không dám làm lớn chuyện vì sợ cha quan tâm nên liền nói:

    " Phụ thân đang đợi đệ ở thư phòng mau mau đến gặp đừng để ngài lo lắng.

    Kiên vâng dạ một cái rồi dảo bước đến thư phòng.

    Sĩ Nhiếp triệu Kiên vào thư phòng.

    Ông là một người nghiêm nghị, nhưng ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng cho cơ nghiệp.

    "Hùng nhi, con đã làm gì?

    Con biết rõ, giữa lúc loạn lạc, một hành động vô ý của con có thể khiến ta mất hết uy tín!"

    Sĩ Nhiếp hỏi bằng giọng điệu nặng nề.

    Kiên không biện hộ, mà tiến thẳng vào trọng tâm:

    "Phụ thân, con không dám vô cớ hành động.

    Con đi là để tìm kiếm nền móng cho Đại Sự của Sĩ gia.

    Sau khi khảo sát tường thành Long Biên, con nhận ra: An nguy của Giao Châu không nằm ở số lượng quân lính, mà nằm ở sự kiên cố của tường thành và sự trù phú của đất đai."

    Sĩ Nhiếp nhíu mày.

    Ông đã quen với những lời bàn luận về binh pháp Tôn Tử, chứ không phải về gạch và tường.

    Kiến thiết ư?

    Tường thành bằng đất nện của Hán triều đã giữ vững bao đời nay, con còn muốn gì nữa?"

    Kiên biết đây là thời khắc quyết định.

    Anh phải sử dụng kiến thức hiện đại nhưng che đậy bằng ngôn từ bí ẩn, kích thích trí tò mò của Sĩ Nhiếp.

    "Tường đất chỉ là vật chất thô phàm, không thể chống lại đại quân của Vien Thuật hay Lưu Biểu.

    Con đã tìm ra phương pháp luyện Phúc Lạc Vữa – vật liệu xây dựng mà ngàn năm sau cũng không hư hại.

    Bí mật nằm ở sự kết hợp Âm-Dương:

    Đá Dương Thạch (đá vôi): Mang tính dương, phải được nung trong lò lửa cực nóng.

    Bùn Âm Thổ (đất sét và tro núi lửa): Mang tính âm, phải được nghiền mịn và phối trộn đúng tỷ lệ với bột từ Đá Dương Thạch.

    Bằng phương pháp này, chúng ta có thể tạo ra vật liệu xây dựng cứng hơn đá tự nhiên mà lại chịu được nước mưa, ẩm thấp của Giao Châu.

    Con xin phụ thân cấp cho con một lò rèn cũ để nung luyện và một mỏ đá vôi nhỏ để khai thác nguyên liệu.

    Nếu thành công, Giao Châu sẽ có thành trì bất khả xâm phạm."

    Sĩ Nhiếp trầm ngâm nhìn người con trai.

    Lời nói của Kiên tuy hoang đường nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, và quan trọng nhất, nó chạm đúng vào nỗi lo lớn nhất của ông: sự bất ổn của Giao Châu.

    Được.

    Con nói có lý.

    Một lãnh thổ cần phải kiên cố (Kiên) để giữ được cơ nghiệp.

    Ta sẽ chấp thuận.

    Nhưng việc này cần người trợ giúp.

    Ta sẽ cử Mục Quang đến."

    Mục Quang là một mưu sĩ khoảng 40 tuổi.

    Ông không phải là người thông minh lỗi lạc như Gia Cát Lượng, nhưng là một người giỏi tính toán, cẩn trọng và đặc biệt am hiểu về hậu cần và sổ sách.

    Mục Quang vốn là cánh tay phải của Sĩ Nhiếp trong việc thu thuế và quản lý ngân khố.

    Tuy nhiên, ông là người quá thẳng thắn, hay chỉ trích sự lãng phí của các công tử (đặc biệt là Sĩ Huy) và sự thiếu minh bạch của một số quan lại.

    Vì vậy, ông bị các thế lực ngầm trong phủ cô lập và bị gạt ra khỏi các vị trí quan trọng.

    Khi Mục Quang được lệnh đến gặp Kiên, ông thở dài ngao ngán, nghĩ rằng mình bị đẩy vào trò chơi trẻ con.

    Bái kiến Tam công tử.

    Nghe nói ngài đang tìm...

    Đá Thần?"

    Mục Quang hỏi với giọng điệu đầy vẻ hoài nghi.

    Kiên mỉm cười, chỉ vào sơ đồ đất và mỏ vôi mà anh vừa phác thảo thô sơ trên giấy dó.

    "Mục tiên sinh, tiên sinh đã chán ghét việc tính toán những khoản lỗ cũ rồi chứ?

    Ta không tìm Đá Thần, ta muốn tiên sinh giúp ta tính toán lợi nhuận không giới hạn từ những khoản đầu tư mới.

    Tiên sinh thấy đó...

    để nung vôi và đất sét, ta cần than củi.

    Để vận chuyển than củi, ta cần đường xá.

    Để làm Phúc Lạc Vữa, ta cần lao động.

    Mỗi bước đều là cơ hội sinh lợi, tiên sinh có dám cùng ta xây dựng một gia nghiệp hoàn toàn mới không?"

    Mục Quang sững người.

    Lời nói của Kiên không chỉ là chuyện xây dựng, mà là một kế hoạch kinh tế và hậu cần vĩ đại, điều mà chưa có người thừa kế nào từng đề cập.

    Mục Quang đã tìm thấy một vị chủ nhân hiểu được giá trị của tài chính và quản lý thực tế.
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Bắt đầu công việc


    Sĩ Kiên và Mục Quang nhận được một lò rèn cũ kỹ nằm gần mỏ đá vôi ở ngoại ô Long Biên.

    Mục Quang đã cử gần trăm nô lệ và dân công nghèo khổ đến làm việc, mặc dù ông vẫn còn nghi ngờ về tính khả thi của dự án.

    Sau khi lò nung được cải tạo, Sĩ Kiên bắt đầu thử nghiệm.

    Mục Quang ghi chép lại mọi thứ một cách cẩn thận.

    • Công thức (Che đậy Kỹ thuật):

    • Kiên không nói về "Calcium Silicate" mà nói về "Tỷ lệ Âm Dương Cốt":

    • Đá Dương Thạch (Vôi): Chiếm \approx 60\% - 65\% (Cốt cứng).

    • Bùn Âm Thổ (Đất sét): Chiếm \approx 20\% - 25\% (Cốt mềm, giúp vật liệu dẻo dai).

    • Tro Kiềm/Thạch Anh: Phần còn lại, dùng để tăng khả năng chịu nhiệt.

    • Quy trình Luyện Kim Thạch:

    1.

    Nung hỗn hợp ở nhiệt độ cao cho đến khi chúng kết lại thành những viên rắn (gọi là Clinker trong thuật ngữ hiện đại, nhưng Sĩ Kiên gọi là "Kim Thạch Cốt").

    2.

    Nghiền mịn: Kiên cải tiến cối xay tay (dùng sức kéo của trâu bò) bằng cách thay đá nghiền thông thường bằng đá granite cứng và thiết lập cơ chế nghiền hai lần để đảm bảo bột đạt độ mịn cao.

    Sau một tuần thử nghiệm gian khổ, những mẻ Phúc Lạc Vữa đầu tiên đã ra đời.

    Kiên cho trộn bột với cát, nước và xây một bức tường mẫu.

    • Kiể

    Sau ba ngày, bức tường đã cứng cáp đến mức không thể dùng búa thông thường phá vỡ.

    Mục Quang, người vốn chỉ tin vào con số, đã hoàn toàn kinh ngạc khi thấy bức tường cứng rắn hơn cả đá tự nhiên, và quan trọng là nó không bị ẩm hay nứt nẻ khi bị đổ nước vào.

    • Mục Quang hoàn toàn bị thuyết phục:

    Đây đích thị là phép màu trời ban!

    Với vật liệu này, chúng ta không cần đến hàng vạn quân cũng có thể giữ Long Biên vạn năm!

    Mục Quang thề trung thành tuyệt đối với Sĩ Hùng (Kiên).

    Ông hiểu rằng, người có thể tạo ra vật liệu này sẽ là người cai trị duy nhất của Giao Châu.

    Sau khi Mục Quang hoàn toàn bị thuyết phục, ông đã bí mật yêu cầu Sĩ Hùng (Kiên) xây dựng một công trình mẫu nhỏ và mời Sĩ Nhiếp đến xem.

    Sĩ Nhiếp đến Lò Luyện trong một buổi chiều muộn, cải trang thành một vị lão nhân đi săn để tránh sự chú ý của các con trai khác.

    Kiên đã cho xây dựng một đoạn tường thành mẫu và một cầu cống nhỏ bằng Phúc Lạc Vữa.

    Sĩ Nhiếp im lặng quan sát.

    Ông thấy những bức tường gạch mới được xây dựng vô cùng thẳng thớm, bề mặt cứng rắn, và đặc biệt là không hề có dấu hiệu ẩm mốc, dù đang là mùa mưa.

    "Hùng nhi, con nói tường này cứng hơn đá, có đúng không?"

    Sĩ Nhiếp hỏi, giọng điệu xen lẫn sự hoài nghi cuối cùng.

    Kiên mỉm cười, không trả lời bằng lời nói, mà ra hiệu cho Mục Quang.

    Mục Quang lập tức mang ra một chiếc búa tạ lớn.

    "Thái thú đại nhân, xin người cho phép nô tài thử nghiệm."

    Mục Quang kính cẩn.

    Mục Quang dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào bức tường mẫu.

    Tiếng va chạm vang dội như tiếng kim loại, nhưng tường chỉ sứt nhẹ một lớp vữa bên ngoài, không hề bị rạn nứt hay sụp đổ.

    Mục Quang tiếp tục đập thêm hai nhát nữa nhưng kết quả vẫn như cũ.

    Sĩ Nhiếp đi tới, đặt tay lên bề mặt bức tường.

    Lớp vữa nhẵn mịn và cứng rắn, hoàn toàn khác biệt với tường đất thô ráp.

    Ông hiểu rõ ý nghĩa của vật liệu này:

    Nếu tường thành Long Biên được xây bằng vật liệu này, Giao Châu sẽ trở thành pháo đài bất khả xâm phạm.

    Sĩ Nhiếp quay sang Kiên, ánh mắt không còn sự hoài nghi hay vẻ mệt mỏi, mà đầy vẻ tán thưởng và kinh ngạc.

    "Phúc Lạc Vữa...

    Hùng nhi, con không phải là điên, con là Quốc Sĩ của Giao Châu!

    Con đã tìm ra Bảo Vật Trấn Quốc thực sự!"

    Sĩ Nhiếp thốt lên, giọng nói run rẩy.

    "Con đã nói đúng.

    Văn chương không thể cứu vãn thiên hạ, chỉ có kiến thiết mới giữ vững cơ đồ!"

    Ngay sau đêm hôm đó, Sĩ Nhiếp ban cho Kiên những đặc quyền vượt xa các anh em

    Kiên được phép chiêu mộ bất kỳ thợ thủ công giỏi nào trong Giao Châu, và ưu tiên giải phóng nô lệ có kiến thức kỹ thuật để đưa vào Lò Luyện.

    Sĩ Nhiếp chính thức giao cho Kiên nhiệm vụ gia cố toàn bộ tường thành Long Biên bằng Phúc Lạc Vữa.

    Việc này không chỉ tăng cường phòng thủ mà còn khẳng định vị thế của Kiên như người duy nhất có khả năng bảo vệ Giao Châu.

    Sĩ Huy và Sĩ Đạo bị sốc khi thấy cha mình ban cho Kiên quyền lực lớn như vậy.

    Họ bắt đầu lo sợ, hiểu rằng cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế đã chuyển từ thơ phú sang Kỹ thuật và Tài chính, lĩnh vực mà họ hoàn toàn mù tịt.

    Sĩ Hùng (Kiên) đã đặt một chân vững chắc vào vị trí Thế tử, biến lò rèn của mình thành trung tâm quyền lực mới của Giao Châu.

    Vài ngày sau đó, Sĩ Huy tổ chức một buổi tiệc trà tại phủ đệ để tiếp đón hai vị Trần Trọng và Hà Viễn đều là quan lớn phụ trách ngân khố của Giao Châu.

    Sĩ Huy (giả vờ than thở):

    "Ai da, thật là phiền lòng!

    Ta vốn chỉ mong phụ thân yên ổn, nhưng cái sự phí phạm của Tam đệ (Kiên) khiến ta lo lắng không thôi.

    Hà huynh, kho tơ lụa quý giá của huynh, nếu không có đủ ngân sách để bảo trì, liệu có bị ẩm mốc không?"

    Hà Viễn (thở dài):

    Đại công tử lo xa.

    Chính xác là vậy!

    Mấy tuần nay, ngân khố bị rút rỗng để mua than củi tốt và đá quý về nung nướng đất sét.

    Ta nghe nói, chỉ một khối than củi đó thôi đủ cho một trăm người nấu ăn!

    Huynh đệ lại dùng cho cái gọi là 'Đá Thần' viển vông.

    Liệu Tam công tử có bị bọn thợ thuyền Mục Quang kia dẫn dụ sai đường, cố ý moi tiền công không?"

    Trần Trọng thận trọng)

    Viễn huynh nói phải.

    Chi phí ban đầu quá lớn, vượt xa so với các dự án xây dựng trước đây.

    Ta đã trình lên Thái thú (Sĩ Nhiếp) nhưng ngài lại một mực tin tưởng Tam công tử.

    Chỉ sợ... sau này dự án đổ bể, tiền mất tật mang."

    Sĩ Huy (nhấn mạnh):

    "Đúng vậy!

    Ta không đố kỵ tài năng của đệ ấy, nhưng sự thiếu kinh nghiệm đã khiến ngân khố hao hụt.

    Xin hai vị cứ nói thẳng với Phụ thân, ta chỉ mong Giao Châu ổn định, không muốn vì một vài cục bùn cứng mà mất đi cả cơ nghiệp!"

    Kiên, được Mục Quang báo cáo lại lời lẽ của Sĩ Huy, lập tức hành động.

    Anh mời Trần Trọng và Hà Viễn đến Lò Luyện để "kiểm tra sổ sách".

    Tại Lò Luyện, Sĩ Kiên (chỉ vào bảng kê công khai):

    "Trần đại nhân, Hà đại nhân.

    Ta biết các vị lo lắng.

    Nhưng xin hãy xem đây.

    Ta không giấu diếm bất cứ điều gì."

    Trần Trọng (nghi ngờ):

    "Tam công tử, Mục Quang đã cho ta xem sổ sách rồi.

    Quả thực chi tiêu cho than và đá vôi là rất lớn.

    Ngài phải giải thích rõ ràng mục đích của sự lãng phí này!"

    Sĩ Kiên (điềm tĩnh, giọng đầy tính toán):

    "Đại nhân dùng từ 'lãng phí' là chưa thấu đáo.

    Xin hãy dùng từ 'Đầu tư Vĩnh Cửu'.

    Ta hỏi đại nhân, tường thành hiện nay của Long Biên, sau bao lâu thì phải sửa chữa lại?"

    Trần Trọng:

    Mỗi năm, sau mùa mưa lớn, đều phải tu sửa, tốn kém khoảng 200 lượng bạc.

    Đó là chi phí không thể tránh khỏi."

    Sĩ Kiên (cười nhẹ):

    Chính xác!

    200 lượng bạc mỗi năm trong 10 năm là 2.000 lượng bạc.

    Đó là một khoản lỗ cứ lặp đi lặp lại.

    Phúc Lạc Vữa của ta đắt đỏ ở chi phí ban đầu (tức là than củi tốt), nhưng một khi bức tường được dựng lên, nó sẽ không cần tu sửa trong 100 năm!"

    Hà Viễn (bị thuyết phục một phần):

    Nhưng than củi tốt lại bị công tử rút hết!

    Điều này ảnh hưởng đến việc sưởi ấm và nấu ăn của quân đội!"

    Sĩ Kiên (trực tiếp nhìn vào Hà Viễn):

    Hà đại nhân!

    1.000 khối than củi dùng để nung Phúc Lạc Vữa sẽ cho ra vật liệu xây dựng 10 dặm thành kiên cố.

    Nếu chúng ta dùng 1.000 khối than củi đó để nấu ăn, chúng chỉ giúp quân đội no bụng một ngày.

    Thành trì có vững thì quân đội mới tồn tại!

    Ta đang mua bình an vĩnh cửu bằng than củi tạm thời!"

    Mục Quang (nhân cơ hội xen vào, giọng đầy tự hào):

    "Thái thú đã duyệt!

    Lão phu tính toán, trong vòng ba năm, Phúc Lạc Vữa sẽ giúp Giao Châu tiết kiệm được 1.500 lượng bạc so với việc sửa chữa cũ.

    Hơn nữa, việc này còn giải phóng nhân công sửa chữa quay lại đồng ruộng.

    Đó là lợi nhuận ròng, thưa các đại nhân!"

    Trần Trọng và Hà Viễn cúi đầu.

    Họ hiểu rằng, Sĩ Kiên không chỉ giỏi kỹ thuật mà còn có tài quản lý và tính toán chiến lược vượt xa sự hiểu biết của họ.

    Họ quay về phủ Thái thú với lời tâu: Dự án của Tam công tử không phải là lãng phí, mà là một phép tính vĩ đại.

    Sĩ Huy (trong phòng riêng, giận dữ sau khi nghe tin thất bại):

    Vô lý!

    Hoàn toàn vô lý!

    Chỉ là bùn đất mà thôi!

    Bọn chúng đều bị tên Mục Quang lừa bịp!

    Cha ta không thể cứ tiếp tục tin vào cái trò ma thuật này!

    Ta sẽ không dừng lại ở đây!

    Nếu không thể đánh bại nó bằng luận điểm, ta sẽ dùng hành động!
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Tạo dựng uy tín


    Sĩ Huy chờ đến tận tối, khi Sĩ Nhiếp vừa kết thúc công việc và đang nghỉ ngơi trong thư phòng.

    Anh ta vào mà không cần báo trước, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng và bức xúc.

    Sĩ Huy (khẩn thiết, gần như rơi nước mắt):

    "Phụ thân!

    Con xin người, hãy nghe con một lần này!

    Con không dám màng danh lợi, nhưng con lo cho cơ nghiệp Sĩ gia bị lụi tàn!"

    Sĩ Nhiếp (cau mày, mệt mỏi):

    "Huy nhi, con làm cha thất vọng đấy.

    Lời lẽ của con vẫn chỉ là sự đố kỵ vì Hùng nhi (Kiên) được trọng dụng hơn thôi.

    Việc Phúc Lạc Vữa đã được Trần Trọng và Mục Quang kiểm chứng, con còn muốn nói gì nữa?"

    Sĩ Huy (quỳ xuống,

    Phụ thân hiểu lầm lòng con rồi!

    Con không đố kỵ, con chỉ lo cho cái gốc của Sĩ gia!

    Người xem, Tam đệ đang làm gì?

    Đệ ấy hủy bỏ phương pháp xây dựng cổ truyền của Hán triều để theo đuổi cái gọi là 'Âm-Dương Thạch' vô căn cứ.

    Đệ ấy chỉ trọng dụng bọn thợ thuyền, Mục Quang – kẻ bị giới Nho học tẩy chay.

    Phủ Thái thú đang bị biến thành lò rèn nhếch nhác!

    Giao Châu nổi tiếng là đất nước của lễ nghĩa, nhưng nay người ta chỉ biết đến con trai Thái thú là một thằng thợ gốm điên rồ!

    Nếu thiên hạ đồn đại, làm sao Tào Tháo, Tôn Sách nể trọng Giao Châu nữa?"

    Sĩ Nhiếp (giọng kiên định):

    Con nói sai rồi!

    Giao Châu cần Kiên Cố hơn cần Lễ Nghĩa lúc này!

    Con nói Phúc Lạc Vữa là vô căn cứ?

    Con có tận mắt thấy bức tường mà Mục Quang đã đập bằng búa tạ không?

    Cái đó không phải là Nho học, nhưng nó có thể cứu mạng hàng vạn binh sĩ của ta!"

    Sĩ Huy (tuyệt vọng, dùng đòn tâm lý cuối cùng):

    Con biết nó cứng, nhưng cái cứng của nó không phải là cái cứng của lòng người!

    Phụ thân có chắc Phúc Lạc Vữa không phải là ma thuật hay phép tà đạo được người Man Di dạy cho không?

    Hùng nhi hành tung bí ẩn, lại chỉ kết giao với những người bị triều đình ruồng bỏ.

    Nếu đệ ấy dùng vật liệu này để xây dựng pháo đài riêng, chiêu mộ thợ thuyền chỉ trung thành với mình, chẳng phải đệ ấy đang muốn lập một triều đình trong triều đình sao?

    Nếu đệ ấy tạo phản, Giao Châu sẽ loạn mất!"

    Sĩ Nhiếp sững người.

    Đây là lần đầu tiên Sĩ Huy nói trúng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của ông: phân liệt nội bộ và quyền lực bị đe dọa.

    Ông im lặng, ánh mắt trở nên nặng trĩu.

    Sĩ Nhiếp (sau một hồi lâu trầm ngâm):

    Con...

    Con lui xuống đi.

    Ta cần suy nghĩ kỹ.

    Nhưng ta cảnh báo con, nếu ta phát hiện con có bất kỳ hành động nào cản trở việc xây dựng tường thành, ta sẽ không dung thứ!"

    Sĩ Huy cúi đầu lui ra, biết rằng mình đã gieo được hạt giống nghi ngờ.

    Tuy nhiên, Sĩ Kiên đã dự đoán được bước đi này.

    Anh không chờ Sĩ Nhiếp triệu kiến, mà chủ động ra tay.

    Hành động: Kiên không giải thích về "tà đạo" hay "lập phản", mà công khai tặng một phần Phúc Lạc Vữa cho các thế gia và quan lại trọng yếu để họ tự xây dựng cống rãnh hoặc kho lương cho gia đình họ.

    Lời nói của Sĩ Kiên (với các gia tộc):

    "Ta xin chia sẻ Bảo Vật Quốc Gia này với quý vị, để kho lương của quý vị không còn bị ẩm mốc, bệnh tật không còn lây lan.

    Phúc Lạc Vữa là để kiến thiết, không phải để đấu đá!

    Nếu ta có ý đồ tà đạo, lẽ nào ta lại tặng nó cho các vị để xây cống rãnh?"

    Sĩ Nhiếp, thấy Kiên hành động minh bạch và hào phóng, loại bỏ mọi nghi ngờ về ý định lập phản.

    Sĩ Huy đã thất bại thảm hại trong cuộc chiến chính trị gia đình, và vị trí Thế tử của Kiên càng thêm vững chắc.
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Lần đầu gặp gỡ


    Sau khi củng cố vị thế ở Long Biên, Sĩ Kiên và Mục Quang du hành đến Long Môn Quán, một nơi giao thương sầm uất ven sông, để khảo sát tuyến đường vận chuyển tiềm năng.

    Một cô gái trẻ bước vào.

    Nàng là Giang Vân Cơ, con gái của Giang Lương – một thương gia có thế lực tài chính và mạng lưới vận tải lớn nhất khu vực Giao Châu và Giang Đông.

    Vân Cơ không ăn mặc như tiểu thư khuê các mà khoác lên mình y phục gọn gàng, toát lên vẻ thông minh sắc sảo và kiên cường.

    Cô vừa ngồi xuống thì một bóng người cao lớn tiến đến.

    Đó là Trịnh Xương, con trai của Trịnh Đại Phu – một gia tộc có ảnh hưởng lớn đến chính sách và thương mại ở Giao Châu, và là đồng minh thân cận của Sĩ Huy (anh cả của Kiên).

    Trịnh Xương (cao giọng, cười cợt): "Ồ, không ngờ lại gặp tiểu thư Giang gia ở đây.

    Chuyến hàng lớn từ Giang Đông về đã cập bến chưa?

    Nghe nói Giang tiểu thư dạo này hay đi lại một mình giữa chốn hỗn loạn này.

    Sao không ngồi lại đây với ta?

    Cha ta và Thái thú Sĩ Nhiếp có mối giao hảo, ta sẽ đảm bảo sự an toàn của nàng."

    Vân Cơ (lạnh lùng): "Việc làm ăn của Giang gia không cần Trịnh công tử bận tâm.

    Đường buôn của Giang gia tự có người bảo vệ, không cần đến sự đảm bảo của Trịnh gia."

    Trịnh Xương bị thái độ dứt khoát của nàng làm cho mất mặt.

    Hắn đưa tay toan nắm lấy cổ tay Vân Cơ, với ý định sỉ nhục nàng trước đám đông.

    Trịnh Xương (gằn giọng): "Nữ nhân thì phải biết nghe lời!

    Chớ tưởng có cha là thương gia giàu có mà có thể coi thường uy quyền của Trịnh gia ở Giao Châu này!"

    Sĩ Kiên nhận ra tình thế nguy hiểm.

    Việc Vân Cơ bị xúc phạm không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là mối rạn nứt giữa phủ Thái thú và một thế lực kinh tế hùng mạnh.

    Kiên đứng dậy, tiến thẳng đến, không động tay động chân nhưng lập tức dùng uy quyền chính trị để ép Trịnh Xương rút lui.

    Sĩ Kiên (giọng dứt khoát, vang khắp quán trọ): "Trịnh công tử!

    Ngươi buông tay ra!

    Nàng là khách quý của Sĩ phủ ta.

    Việc làm ăn của Giang gia là huyết mạch kinh tế của Giao Châu, liên quan đến sự ổn định của Thái thú!"

    Trịnh Xương quay lại, thấy đó là Sĩ Hùng (Kiên), người đang được cha trọng dụng.

    Hắn nghiến răng, vẻ mặt giận dữ vì bị Kiên cướp mất thể diện.

    Trịnh Xương: "Tam công tử!

    Ngài làm vậy là không phải phép!

    Ta chỉ muốn mời Giang tiểu thư đàm đạo thôi!"

    Sĩ Kiên (hạ giọng đầy cảnh cáo): "Đàm đạo ư?

    Trịnh công tử, ngươi dám động đến người liên quan đến dự án Phúc Lạc Vữa của ta, là ngươi đang cản trở việc xây dựng thành trì của Giao Châu.

    Ta hỏi ngươi, ngươi đang cố ý làm khó Thái thú, hay nghe lời ai đó?"

    Trịnh Xương tái mặt.

    Bị gắn tội danh "cản trở Quốc Sự" và bị ám chỉ là tay sai của Sĩ Huy ngay trước mặt đám đông là điều hắn không thể chịu đựng.

    Hắn buông Vân Cơ ra.

    Trịnh Xương (cúi đầu, giọng đầy hằn học): "Tam công tử quá lời!

    Ta... ta không dám.

    Ta xin lỗi Giang tiểu thư và xin cáo lui!"

    Trịnh Xương rời khỏi Long Môn Quán với ánh mắt đầy thù hận nhìn Sĩ Kiên.

    Mối hận giữa Kiên và Trịnh gia đã được gieo mầm.

    Giang Vân Cơ nhìn Kiên, không còn sự phẫn nộ mà thay bằng ánh mắt đánh giá cao sự mưu trí và can đảm của anh.

    Vân Cơ: "Tam công tử, ngươi đã cứu ta một mạng.

    Nhưng ta không chấp nhận bị ngươi dùng làm cái cớ để uy hiếp Trịnh gia.

    Ngươi nói ta là 'khách quý' của Sĩ phủ, vậy ta muốn biết, ngươi cần ta làm gì?"

    Sĩ Kiên (thẳng thắn): "Ta cần sự giúp đỡ của Giang gia.

    Ta cần nguồn lực vận tải đường biển và tuyến đường bí mật của cô nương.

    Phúc Lạc Vữa của ta cần đạt tới nhiệt độ nung cực cao, thứ mà củi và than thông thường không thể làm được."

    Kiên tiến lại gần, vẽ sơ đồ Giao Châu trên bàn bằng chén trà.

    Sĩ Kiên (nhấn mạnh): "Ta biết ở vùng biển Mạo Khê (Quảng Ninh ngày nay) có một loại Than Tinh (than đá) màu đen, cháy lâu và cho nhiệt độ cao gấp ba lần than củi.

    Đó chính là nguồn năng lượng vĩnh cửu của ta.

    Mục tiêu của ta: Vận chuyển than này số lượng lớn từ vùng biển về Long Biên.

    Chỉ Giang gia, với hạm đội vận tải lớn và tuyến đường bí mật qua sông Bạch Đằng ra biển, mới có thể thực hiện được mà không bị Sĩ Huy hay Trịnh gia phát hiện."

    Vân Cơ bị thuyết phục hoàn toàn.

    Cô nhìn thấy ở Sĩ Kiên một tham vọng lớn, không chỉ là tranh quyền đoạt vị mà là xây dựng một đế chế công nghiệp.

    Vân Cơ (quyết đoán): "Được!

    Ta chấp nhận hợp tác.

    Ta sẽ dùng mạng lưới của Giang gia ở Giang Đông để đổi lấy Than Tinh cho ngươi, và ta sẽ tự mình vạch ra tuyến đường vận chuyển.

    Nhưng đổi lại, ngoài việc trả đủ tiền than, ngươi phải đảm bảo mạng lưới thương mại của Giang gia không bị Trịnh gia hay các quan lại cũ cản trở tại Giao Châu!"

    Sĩ Kiên (chắp tay): "Thỏa thuận đã lập!

    Từ nay, Sĩ Kiên và Giang Vân Cơ cùng nhau kiến thiết.

    Ta hứa, quyền lực mới của ta sẽ là sự bảo đảm vững chắc nhất cho Giang gia!"
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Ngắm trăng đề thơ


    Hôm nay là ngày lập thu, phủ thái thú có làm một buổi tiệc nho nhỏ tiếp đón quần thần.

    Các quan lại Nho học, các thế gia lớn đều có mặt, ngồi thành vòng tròn quanh một chiếc bàn lớn.

    Sĩ Nhiếp ngồi ở vị trí chủ tọa.

    Sĩ Huy và Sĩ Đạo cố tình đặt chỗ cho Sĩ Kiên ở một góc khuất.

    Sĩ Huy (đứng dậy, giọng trong trẻo, hướng về Sĩ Nhiếp):

    "Thưa Phụ thân, con xin phép bắt đầu Hội Thơ Thuận Hoà này.

    Trong thời buổi loạn lạc, Lễ Nghĩa và Văn chương chính là chiếc neo giữ lòng người.

    Hôm nay, đề tài sẽ là 'Lòng Đất Mẹ Giao Châu và Khát vọng Bình an giữa thời loạn'.

    Con xin mời các vị học giả cùng chia sẻ!"

    Sĩ Đạo (nhanh chóng đứng dậy, nhìn về phía Kiên):

    Đại ca nói phải.

    Con xin mời Tam đệ (Kiên).

    Đệ ấy gần đây bận rộn với Phúc Lạc Vữa, hẳn đã có nhiều cảm hứng từ bùn đất.

    Xin đệ hãy chia sẻ một bài thơ để thanh lọc tâm hồn sau những ngày rèn vôi, nung lửa."

    Các quan khách cười rộ lên, rõ ràng là châm chọc Kiên.

    Sĩ Kiên (đứng dậy, điềm tĩnh, không hề nao núng, đối diện trực tiếp với Sĩ Huy):

    Nhị ca nói phải.

    Bùn đất cũng có linh hồn, nhưng chỉ khi người biết nhìn xa mới thấy.

    Huynh và các vị cứ bắt đầu trước.

    Tiểu đệ xin lắng nghe."

    Sĩ Huy đọc một bài thơ đầy lời lẽ hoa mỹ, sử dụng nhiều điển tích cổ xưa, ca ngợi Khổng Mạnh và sự nguy hiểm của các quân phiệt.

    Một vị đại nho đứng lên khen

    Ôi!

    Phong thái bậc quân tử!

    Tuyệt vời!

    Đại công tử đã dùng tinh hoa Nho học để chiếu rọi thời loạn.

    Bài thơ này chắc chắn sẽ lưu truyền!"

    Đến lượt Sĩ Kiên.

    Anh bước ra giữa, không chọn từ ngữ hoa mỹ mà tập trung vào ý chí dân tộc và tầm nhìn vĩnh cửu (chủ đề mà anh đang hướng tới).

    Anh đọc một bài thơ Thất ngôn Tứ tuyệt, với ngôn ngữ giản dị nhưng triết lý sâu sắc, mang hơi thở của hàng trăm năm sau:

    Sĩ Kiên (giọng trầm ấm, đầy uy lực):

    Thành Nam đất dựng chẳng thâm sâu,

    Lửa loạn muôn năm chẳng cúi đầu.

    Hùng khí ngàn thu gom cõi Việt,

    Thái Bình vạn cổ rạng non Châu."

    Phòng trà chìm vào im lặng tuyệt đối.

    Sự cô đọng, dứt khoát và đặc biệt là cụm từ "Hùng khí ngàn thu gom cõi Việt" và "Thái Bình vạn cổ" đã khiến mọi người kinh ngạc.

    Sĩ Nhiếp (chủ trì, ánh mắt rực sáng):

    Hùng khí ngàn thu gom cõi Việt!

    Hùng nhi!

    Bài thơ của con không chỉ là thơ, nó là Khí Phách lập quốc!

    Nó vượt xa sự đau thương hiện tại để nhìn về vạn cổ.

    Cha chưa từng nghe bài thơ nào có tâm và tầm lớn như vậy!"

    Trần Trọng

    Tuyệt vời!

    Thơ của Đại công tử mang đến sự An ủi cho hiện tại.

    Nhưng thơ của Tam công tử lại mang đến Hy vọng cho tương lai!

    Nó khiến lòng ta bừng tỉnh!"

    Sĩ Huy (tái mặt, ghì chặt chén trà):

    Không thể...

    Bài thơ này...

    Nó không phải thơ của Giao Châu hiện tại!

    Ta đã đọc hết các sách vở từ Lạc Dương đến Giang Đông, không thể có bài thơ nào mang ý chí ngông cuồng đến vậy!

    Tam đệ!

    Ngươi ăn trộm bài thơ này từ đâu?"

    Sĩ Kiên (nhìn thẳng vào Sĩ Huy, mỉm cười sắc lạnh):

    Đại ca, huynh nói ta ăn trộm?

    Thơ là Cảm xúc từ lòng.

    Huynh có thể kiểm tra mọi sách vở, nhưng tâm hồn của ta thì không ai ăn trộm được!

    Huynh có tâm hồn chỉ thấy sự đau thương và sự hủ bại của nhà Hán, nên huynh chỉ có thể làm thơ ca ngợi sự yếu kém.

    Còn tâm hồn ta thấy sự vĩ đại của Giao Châu trong tương lai, nên ta có thể làm thơ về vạn cổ Thái Bình!"

    Sĩ Nhiếp (ngắt lời, đập tay xuống bàn):

    Đủ rồi!

    Huy nhi, con đã quá lời!

    Hùng nhi nói đúng.

    Thơ hay là thơ có khí phách!

    Thơ của Hùng nhi đã chứng minh: Con không chỉ là người giỏi xây tường, con còn là người có Khí chất

    Sĩ Nhiếp công khai tuyên bố Sĩ Kiên là người thắng cuộc của Hội Thơ.

    Sĩ Huy bị sỉ nhục trước mặt toàn bộ giới quan lại.

    Anh ta hiểu rằng, cuộc đấu này không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến chống lại một bộ óc đến từ tương lai, thứ mà anh ta không bao giờ có thể thắng được bằng kiến thức cổ hủ.

    Sĩ Huy (rời đi, nghiến răng trong bóng tối):

    Ta sẽ không tha cho ngươi!

    Sau khi trở về thư phòng

    "Hắn!

    Lại là hắn!

    Tên con hoang của tiện nhân đó!

    Hắn không chỉ cướp mất uy tín của ta mà còn cướp đi cơ nghiệp lẽ ra phải thuộc về dòng trưởng!

    Bài thơ đó không thuộc về hắn!

    Hắn dám dùng lời lẽ viển vông để làm cha ta mù quáng!"

    Sĩ Đạo (thấp giọng, vẻ tuyệt vọng):

    Đại ca, huynh không thấy sao?

    Cha chưa bao giờ nhìn chúng ta với ánh mắt tự hào như khi ông nhìn Tam đệ.

    Mẹ chúng ta đã làm gì để xứng đáng nhận được sự lạnh nhạt này?

    Mẹ của Tam đệ chỉ cần một cái liếc mắt cũng khiến cha hài lòng.

    Tình cảm của Phụ thân đã nghiêng về phía Tam đệ từ lâu rồi.

    Phúc Lạc Vữa hay thơ ca chỉ là cái cớ để cha ta chính danh hóa việc sủng ái hắn mà thôi!"

    Sĩ Huy (nghiến răng):

    Không!

    Ta không tin!

    Cha ta là một Nho sĩ chính trực, ông sẽ không để tình riêng làm hỏng đại sự!

    Hắn dùng thơ ca để mê hoặc cha, vậy ta sẽ dùng thân phận và lễ nghĩa để đánh bại hắn!

    Hắn càng được cha yêu thương, ta càng phải khiến cha thấy hắn không xứng đáng!
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Tráng sĩ hãy giúp ta


    Trời bắt đầu vào thu, kiên lang thang 1 mình lại nhớ về lúc còn đi học

    - Vậy là không về được nữa, mình mệt mỏi quá liệu có đủ sức để chống lại đô hộ từ phương Bắc không?

    Bước chân bỗng dừng lại ở một quán rượu cũ kĩ, Kiên bước vào ngồi một mình, đối diện là một tráng hán có vết sẹo dữ tợn cũng ngồi một mình.

    Từ xa bước vào có mấy tên côn đồ có ý đồ gây sự với Kiên:

    "Ai da, đây chẳng phải là Tam công tử của phủ Thái thú sao?

    Nghe nói ngài đang bận nung bùn đất!

    Công tử có vẻ đang thiếu tiền mua vôi, đúng không?

    Giao ra số bạc quý giá, rồi cút về phủ Thái thú mà khóc lóc!"

    Sĩ Kiên (điềm tĩnh, thậm chí còn mỉm cười):

    Ngươi nói ta thiếu tiền?

    Ta đang tìm người chứ không phải tiền.

    Tiền bạc của ta là vô tận, còn các ngươi... chỉ là bùn đất mà thôi."

    Côn Đồ (tức giận, rút dao):

    Đinh Liệt hành động, dùng chiếc ghế gỗ hạ gục chúng bằng võ tay không một cách gọn gàng.

    Đinh Liệt (tráng hán ngồi đối diện) nói với Kiên

    Ngài quá yếu đuối.

    Một người muốn xây dựng cơ nghiệp không nên để bản thân mình bị đe dọa bởi những con chó hoang này."

    Sĩ Kiên (đặt mảnh Phúc Lạc Vữa mẫu lên bàn):

    "Ta không yếu đuối, tráng sĩ.

    Ta chỉ đang tập trung vào những thứ quan trọng hơn.

    Ta tên là Sĩ Hùng.

    Mục tiêu của ta là Bền Vững và Vĩnh Cửu."

    Đinh Liệt (cầm mảnh vữa, cào mạnh bằng ngón tay, kinh ngạc):

    Vật gì đây?

    Rắn quá.

    Sắt rèn cũng không thể cứng như vậy.

    Nó không giống đá tự nhiên..."

    Sĩ Kiên (bắt lấy thời cơ): "Đó là Phúc Lạc Vữa, vật liệu sẽ xây nên cơ nghiệp vạn năm của ta ở Giao Châu này.

    Tráng sĩ!

    Ngươi đã dành 20 năm chiến đấu cho những quân phiệt tham lam, rồi bị họ vứt bỏ như cỏ rác, đúng không?

    Ngươi đã chán ngấy với việc chiến đấu vì vương triều mục nát rồi chứ?"

    Đinh Liệt (ánh mắt đầy bi phẫn):

    Ngươi dám nói gì?

    Ta đã thề trung thành với Hán triều!

    Ta không phải là kẻ bội phản!"

    Sĩ Kiên (cười kh

    Triều đình Hán giờ đây chỉ là cái xác rỗng.

    Lòng trung thành phải đặt vào sự Vĩnh Cửu.

    Ta không bắt ngươi bội phản.

    Ta mời ngươi xây dựng một triều đại mới trên mảnh đất này!

    Một triều đại được xây dựng bằng Tường thành Bất Hoại và CÔNG NGHỆ!

    Các quân phiệt phương Bắc chỉ biết dùng Kiếm cũ và Lời nói rỗng tuếch.

    Nhưng ở đây, ta đang chế tạo ra những thứ vượt xa sự hiểu biết của họ!"

    Kiên đứng dậy, nhìn thẳng vào Đinh Liệt, ánh mắt thể hiện tầm nhìn vĩ đại.

    Sĩ Kiên: "Ta cần người bảo vệ ta, nhưng không phải là một hộ vệ bình thường.

    Ta cần một tư lệnh quân sự biết nhìn xa.

    Ngươi hãy đi theo ta!

    Ta cam kết: Ngươi sẽ là người chỉ huy đội quân có vũ khí và trang bị tốt nhất thiên hạ!

    Ta sẽ dùng Công nghệ Lò Luyện của ta để tạo ra những loại vũ khí và áo giáp mà ngươi chưa từng thấy!

    Ngươi có thể dùng kinh nghiệm 20 năm của mình để huấn luyện một đội quân bất khả chiến bại, được bảo vệ bởi Tường thành Thần Kì!"

    Đinh Liệt (hít sâu, bị chinh phục hoàn toàn):

    Phúc Lạc Vữa...

    Công nghệ...

    Công tử có một tâm hồn điên rồ và một tầm nhìn vĩ đại.

    Ta đã chiến đấu 20 năm mà không thấy một chút hy vọng nào.

    Nhưng giờ, ta thấy ánh sáng ở đây, ở Lò Luyện bùn đất này."

    Đinh Liệt quỳ một chân xuống.

    Đinh Liệt: "Ta là Đinh Liệt.

    Kể từ nay, Sinh mạng của ta là bức tường bằng da thịt của Công tử!

    Ta xin thề trung thành tuyệt đối với ngài và Tầm nhìn kiến thiết này!

    Ta sẽ là Tư Lệnh Tiên Phong của ngài!"

    Sĩ Kiên (nâng Đinh Liệt dậy, ánh mắt tin tưởng):

    Tốt lắm, Đinh Liệt.

    Ngươi là Thanh Kiếm của ta, và ngươi sẽ là Tư Lệnh Tiên Phong.

    Ngươi sẽ sớm được thấy những gì ta có thể tạo ra từ Lửa và Kim loại!"

    Sau đó Đinh Liệt cùng theo Kiên trở về lò luyện.

    Sĩ Kiên (chỉ vào bản đồ Giao Châu):

    "Đinh Liệt, Trịnh Xương không phải là kẻ ngu ngốc.

    Hắn ta và Sĩ Huy đã thất bại trong việc đánh bại ta bằng lời nói và thơ ca.

    Kế tiếp, chúng sẽ dùng lưỡi kiếm.

    Ta cần một lớp bảo vệ."

    Sĩ Kiên (quay sang Đinh Liệt):

    Ta giao cho ngươi toàn quyền tuyển chọn 50 người tinh nhuệ nhất Giao Châu, làm Đội Hộ Vệ Long Hổ của ta!

    Ngươi phải là thủ lĩnh, chịu trách nhiệm trực tiếp trước ta!"

    Đinh Liệt (ngạc nhiên, giọng đầy kinh nghiệm chiến trường):

    Năm mươi người?

    Công tử, đây là con số quá nhỏ để đối phó với một thế gia có cả ngàn binh lính được vũ trang!

    Ngài đang đùa với sinh mạng của chính mình.

    Với kinh nghiệm của ta, 50 người chỉ đủ để cản chân chúng trong một khắc!"

    Sĩ Kiên (gõ nhẹ lên bản đồ, kiên định):

    Ngươi nói đúng về số lượng, Đinh Liệt, nhưng ngươi nói sai về sức mạnh.

    Ngươi có thấy Phúc Lạc Vữa chưa?

    Ngươi có thấy Lò Luyện này chưa?

    Ta không dùng số lượng để thắng, ta dùng Chất lượng và Công nghệ!

    50 người này, ta cần họ là tinh hoa, không phải cỏ rác!"

    Sĩ Kiên (quay sang Mục Quang):

    "Mục tiên sinh, ngươi sẽ trích 1.000 lượng bạc từ quỹ dự án để chiêu mộ 50 người này.

    Tiền công sẽ phải gấp ba lần quân lương bình thường của phủ Thái thú!"

    Mục Quang (mặt biến sắc, lập tức can ngăn):

    Công tử!

    Một ngàn lượng bạc!

    Chỉ để thuê 50 người?

    Đây là sự lãng phí khủng khiếp!

    Với số tiền đó, ta có thể mua hàng vạn cân lụa, hoặc xây thêm ba chục dặm tường thành bằng vữa thường!

    Ngài đang tự phá hoại sự ổn định tài chính mà ngài đã dày công tạo ra!"

    Sĩ Kiên (nhìn Mục Quang với ánh mắt thất vọng):

    Mục tiên sinh!

    Ngươi là người giỏi tính toán nhất, nhưng ngươi lại quên Chi phí Tối Quan Trọng!

    Hãy nghe ta:

    Nếu ta bị ám sát, toàn bộ dự án Phúc Lạc Vữa sẽ sụp đổ!

    Ngân sách hàng chục ngàn lượng bạc sẽ trở thành vô nghĩa!

    1.000 lượng bạc này không phải là chi phí, nó là Phí Bảo Hiểm Sinh Mạng của ta!

    Ta trả cao để mua lòng trung thành tuyệt đối, để họ không bị mua chuộc bởi 5.000 lượng bạc của Trịnh Xương!

    Ngươi thấy đó, 1.000 lượng bạc cho 50 người trung thành sẽ tiết kiệm cho ta chi phí thuê cả ngàn người lính đánh thuê sau này.

    Hãy coi đây là khoản đầu tư bắt buộc cho sự ổn định của Giao Châu!"

    Mục Quang thở dài, hiểu ra sự logic của Kiên, dù vẫn thấy đau xót vì số tiền lớn.

    Mục Quang (cúi đầu): "Lão phu hồ đồ.

    Công tử nhìn xa hơn ta.

    Lão phu sẽ chuẩn bị ngân khố ngay lập tức."

    Sĩ Kiên (quay sang Đinh Liệt, ánh mắt tin tưởng):

    Đinh Liệt, ngươi đã nghe rồi đấy.

    Tiền bạc sẽ giúp ngươi tìm được người.

    Giờ là vũ khí.

    Ngươi hãy hứa với họ: Họ sẽ là đội quân đầu tiên được trang bị vũ khí và áo giáp tiên tiến nhất mà phủ Thái thú ta sắp chế tạo.

    Sức mạnh của họ sẽ đến từ công nghệ!"

    Đinh Liệt (quỳ một chân xuống, giọng đầy kiên quyết):

    Công tử!

    Ngài không chỉ mua người bằng tiền bạc, ngài mua họ bằng Tầm nhìn và Danh dự!

    Ta sẽ dùng kinh nghiệm 20 năm của mình để biến 50 người này thành Đội quân Tiên Phong không thể bị mua chuộc, chỉ biết làm theo lệnh của ngài!"

    Sĩ Kiên:

    Tốt lắm.

    Kể từ ngày hôm nay, khu rừng phía Tây Lò Luyện là căn cứ huấn luyện bí mật của ngươi.

    Đừng để bất cứ ai, kể cả hai huynh trưởng của ta, biết về sự tồn tại của 50 người này!

    Họ là át chủ bài của ta!"
     
    Giao Châu Đại Hưng
    Lần đầu luyện thép


    Bến cảng nhỏ ven sông Long Biên, đêm khuya, ánh đuốc leo lét soi rõ những bao tải Than Tinh khổng lồ.

    Vân Cơ (chỉ tay vào một đống bao tải):

    Đây là phần than từ Mạo Khê, Tam công tử.

    Khối lượng này đủ để duy trì Lò Luyện một tháng nếu tiêu thụ điều độ.

    Ta đã phải dùng 5 chiếc thuyền nhỏ chạy theo đường tránh trạm kiểm soát của Trịnh gia.

    Cần phải nhanh chóng đưa nó vào trong!"

    Mục Quang (lo lắng, ghi chép lia lịa):

    "Mười tám bao tải lớn!

    Theo ước tính sơ bộ, số lượng này đủ để nung luyện hơn 100 tấn quặng sắt.

    Lượng Than Tinh này sẽ khiến ngân khố vốn đã eo hẹp của chúng ta bốc hơi trong một tháng!

    Công tử, ngài có chắc chắn 100 tấn quặng sắt đó sẽ cho ra thép tốt không?"

    Sĩ Kiên (vỗ nhẹ vai Mục Quang):

    "Mục tiên sinh!

    Hãy nhìn những bao tải than này như những đồng tiền vàng đang được đầu tư.

    Tiền có thể tiêu hết, nhưng sự vững chắc mà nó mang lại thì không.

    Đinh Liệt đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

    Đinh Liệt và nhóm Long Hổ Vệ đang ở trong khu vực Lò Luyện bí mật, khu vực đã được cải tạo đặc biệt để chịu được nhiệt độ cao hơn.

    Đinh Liệt (kiểm tra quặng sắt Nam Hải):

    Quặng sắt này tốt hơn quặng Giao Châu.

    Nhưng lò cũ của chúng ta... liệu có chịu nổi Lửa Thần mà Công tử cần không?"

    Sĩ Kiên (kiểm tra hệ thống thổi gió):

    "Lò cũ sẽ không chịu nổi.

    Đó là lý do ta yêu cầu cải tạo nó thành lò cao hình trụ!

    Đinh Liệt, ngươi và các thợ rèn phải tuân thủ tuyệt đối.

    Than Tinh phải được cung cấp liên tục!

    Không được để lửa tắt dù chỉ nửa canh giờ!

    Ta cần một ngọn lửa nóng đến mức nó làm tan chảy cả đá!"

    Thợ Rèn Trưởng (lần đầu lên tiếng, run giọng, nhìn ngọn lửa Than Tinh):

    Tam công tử!

    Lửa này...

    Nó có màu trắng sáng, không còn là màu vàng đỏ như lửa củi!

    Nó thiêu đốt cả không khí!

    Chúng ta chưa bao giờ thấy lửa nào mạnh mẽ đến mức này!

    Lò sẽ vỡ mất!"

    Sĩ Kiên (giọng sắc như dao):

    "Lò vỡ, ta sẽ xây lò mới!

    Nhưng nếu chúng ta không đạt được độ nóng tối đa này, kiếm của các ngươi sẽ chỉ là sắt vụn!

    Hãy dùng Than Tinh để duy trì ngọn lửa màu trắng chói mắt!

    Sắt phải chảy thành nước lỏng!"

    Sau nhiều giờ nung luyện căng thẳng, quặng sắt bắt đầu tan chảy, tạo ra một hiện tượng kinh ngạc đối với những người thợ rèn chỉ quen với sắt nung đỏ.

    Vân Cơ (kinh ngạc nhìn dòng kim loại lỏng):

    Trời ạ...

    Nhìn kìa!

    Sắt đang chảy thành dòng suối bạc đỏ rực!

    Nó không phải là quặng nung đỏ mà ta thường thấy.

    Nó thực sự đã hóa lỏng!"

    Sĩ Kiên (mặt lấm lem, mồ hôi chảy đầm đìa):

    "Chính xác!

    Giờ là lúc quan trọng nhất!

    Lửa Thần đã giúp ta làm điều không tưởng!

    Ta sẽ thanh lọc nó!"

    Kiên dùng một chiếc gáo đặc biệt để hớt lớp tạp chất nổi trên bề mặt (xỉ).

    Đinh Liệt (thở dốc, kinh hãi trước kỹ thuật):

    "Tuyệt vời!

    Sắt đã được thanh tẩy!

    Nó sạch sẽ như nước suối!

    Không một tạp chất nào còn sót lại!"

    Kiên sau đó chỉ đạo thêm than Tinh nghiền mịn vào dòng kim loại lỏng.

    Sĩ Kiên (nhìn thẳng vào Vân Cơ, giọng nói dịu dàng): "Vân Cơ.

    Cô nương thấy không?

    Lửa đã trung thực với chúng ta.

    Nó đã loại bỏ sự dối trá (tạp chất) và giờ, chúng ta thêm vào nguyên tố bền vững (Cacbon).

    Chỉ cần làm đúng, sự bền vững sẽ là kết quả."

    Vân Cơ (ánh mắt không còn sự đề phòng, nhưng vẫn còn sự cảnh giác): "Ta thừa nhận.

    Ngươi là người duy nhất ở Giao Châu này nhìn thấy giá trị của than đá hơn cả vàng bạc.

    Nhưng Hùng nhi (Vân Cơ lần đầu gọi Kiên bằng tên), ngươi giỏi chế tạo thép, vậy ngươi có biết lòng người còn khó đoán hơn thép lỏng không?

    Ngươi dùng công nghệ để mua lòng người, liệu có bền vững?"

    Sĩ Kiên (tiến lại gần nàng, nhìn thẳng vào mắt): "Lòng người quả thật khó đoán.

    Nhưng có hai thứ không bao giờ lừa dối:

    Lửa: Lửa luôn trung thực.

    Nhiệt độ đúng, thép sẽ tốt.

    Lợi ích chung: Lòng người sẽ trung thành nếu họ thấy được lợi ích vĩnh cửu và sự tôn trọng.

    Cô nương, ta không muốn dùng Huyết Thép để mua chuộc cô nương.

    Ta chỉ muốn tặng cô nương một lời hứa: Huyết Thép này sẽ được rèn thành thanh kiếm đầu tiên dành cho cô nương, như lời cảm ơn cho sự dũng cảm và tài năng của Giang gia.

    Thanh kiếm đó sẽ là biểu tượng cho sự hợp tác bền vững giữa chúng ta!"

    Vân Cơ đỏ mặt.

    Lời tán tỉnh này không phải bằng lời lẽ hoa mỹ mà bằng sự trân trọng dành cho tài năng và vai trò của nàng trong đại sự.

    Vân Cơ (quay mặt đi, nhưng giọng nói dịu dàng hơn): "Ngươi...

    Ngươi không cần làm vậy.

    Ta không cần vũ khí."

    Sĩ Kiên (cười nhẹ): "Ta cần.

    Ta cần thanh kiếm sắc bén nhất để bảo vệ người đồng hành quan trọng nhất của ta.

    Hơn nữa, cô nương nghĩ sao về việc cùng ta xem Đinh Liệt huấn luyện đội Long Hổ Vệ với vũ khí Huyết Thép mới này?"

    Vân Cơ gật đầu.

    Cô đã hoàn toàn bị cuốn vào tầm nhìn và sự lãng mạn thực tế của Sĩ Kiên.

    Cô đã từ một đối tác kinh tế, trở thành một đồng minh thân cận đang bị chinh phục.
     
    Back
    Top Dưới