Sĩ Kiên và Mục Quang nhận được một lò rèn cũ kỹ nằm gần mỏ đá vôi ở ngoại ô Long Biên.
Mục Quang đã cử gần trăm nô lệ và dân công nghèo khổ đến làm việc, mặc dù ông vẫn còn nghi ngờ về tính khả thi của dự án.
Sau khi lò nung được cải tạo, Sĩ Kiên bắt đầu thử nghiệm.
Mục Quang ghi chép lại mọi thứ một cách cẩn thận.
• Công thức (Che đậy Kỹ thuật):
• Kiên không nói về "Calcium Silicate" mà nói về "Tỷ lệ Âm Dương Cốt":
• Đá Dương Thạch (Vôi): Chiếm \approx 60\% - 65\% (Cốt cứng).
• Bùn Âm Thổ (Đất sét): Chiếm \approx 20\% - 25\% (Cốt mềm, giúp vật liệu dẻo dai).
• Tro Kiềm/Thạch Anh: Phần còn lại, dùng để tăng khả năng chịu nhiệt.
• Quy trình Luyện Kim Thạch:
1.
Nung hỗn hợp ở nhiệt độ cao cho đến khi chúng kết lại thành những viên rắn (gọi là Clinker trong thuật ngữ hiện đại, nhưng Sĩ Kiên gọi là "Kim Thạch Cốt").
2.
Nghiền mịn: Kiên cải tiến cối xay tay (dùng sức kéo của trâu bò) bằng cách thay đá nghiền thông thường bằng đá granite cứng và thiết lập cơ chế nghiền hai lần để đảm bảo bột đạt độ mịn cao.
Sau một tuần thử nghiệm gian khổ, những mẻ Phúc Lạc Vữa đầu tiên đã ra đời.
Kiên cho trộn bột với cát, nước và xây một bức tường mẫu.
• Kiể
Sau ba ngày, bức tường đã cứng cáp đến mức không thể dùng búa thông thường phá vỡ.
Mục Quang, người vốn chỉ tin vào con số, đã hoàn toàn kinh ngạc khi thấy bức tường cứng rắn hơn cả đá tự nhiên, và quan trọng là nó không bị ẩm hay nứt nẻ khi bị đổ nước vào.
• Mục Quang hoàn toàn bị thuyết phục:
Đây đích thị là phép màu trời ban!
Với vật liệu này, chúng ta không cần đến hàng vạn quân cũng có thể giữ Long Biên vạn năm!
Mục Quang thề trung thành tuyệt đối với Sĩ Hùng (Kiên).
Ông hiểu rằng, người có thể tạo ra vật liệu này sẽ là người cai trị duy nhất của Giao Châu.
Sau khi Mục Quang hoàn toàn bị thuyết phục, ông đã bí mật yêu cầu Sĩ Hùng (Kiên) xây dựng một công trình mẫu nhỏ và mời Sĩ Nhiếp đến xem.
Sĩ Nhiếp đến Lò Luyện trong một buổi chiều muộn, cải trang thành một vị lão nhân đi săn để tránh sự chú ý của các con trai khác.
Kiên đã cho xây dựng một đoạn tường thành mẫu và một cầu cống nhỏ bằng Phúc Lạc Vữa.
Sĩ Nhiếp im lặng quan sát.
Ông thấy những bức tường gạch mới được xây dựng vô cùng thẳng thớm, bề mặt cứng rắn, và đặc biệt là không hề có dấu hiệu ẩm mốc, dù đang là mùa mưa.
"Hùng nhi, con nói tường này cứng hơn đá, có đúng không?"
Sĩ Nhiếp hỏi, giọng điệu xen lẫn sự hoài nghi cuối cùng.
Kiên mỉm cười, không trả lời bằng lời nói, mà ra hiệu cho Mục Quang.
Mục Quang lập tức mang ra một chiếc búa tạ lớn.
"Thái thú đại nhân, xin người cho phép nô tài thử nghiệm."
Mục Quang kính cẩn.
Mục Quang dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào bức tường mẫu.
Tiếng va chạm vang dội như tiếng kim loại, nhưng tường chỉ sứt nhẹ một lớp vữa bên ngoài, không hề bị rạn nứt hay sụp đổ.
Mục Quang tiếp tục đập thêm hai nhát nữa nhưng kết quả vẫn như cũ.
Sĩ Nhiếp đi tới, đặt tay lên bề mặt bức tường.
Lớp vữa nhẵn mịn và cứng rắn, hoàn toàn khác biệt với tường đất thô ráp.
Ông hiểu rõ ý nghĩa của vật liệu này:
Nếu tường thành Long Biên được xây bằng vật liệu này, Giao Châu sẽ trở thành pháo đài bất khả xâm phạm.
Sĩ Nhiếp quay sang Kiên, ánh mắt không còn sự hoài nghi hay vẻ mệt mỏi, mà đầy vẻ tán thưởng và kinh ngạc.
"Phúc Lạc Vữa...
Hùng nhi, con không phải là điên, con là Quốc Sĩ của Giao Châu!
Con đã tìm ra Bảo Vật Trấn Quốc thực sự!"
Sĩ Nhiếp thốt lên, giọng nói run rẩy.
"Con đã nói đúng.
Văn chương không thể cứu vãn thiên hạ, chỉ có kiến thiết mới giữ vững cơ đồ!"
Ngay sau đêm hôm đó, Sĩ Nhiếp ban cho Kiên những đặc quyền vượt xa các anh em
Kiên được phép chiêu mộ bất kỳ thợ thủ công giỏi nào trong Giao Châu, và ưu tiên giải phóng nô lệ có kiến thức kỹ thuật để đưa vào Lò Luyện.
Sĩ Nhiếp chính thức giao cho Kiên nhiệm vụ gia cố toàn bộ tường thành Long Biên bằng Phúc Lạc Vữa.
Việc này không chỉ tăng cường phòng thủ mà còn khẳng định vị thế của Kiên như người duy nhất có khả năng bảo vệ Giao Châu.
Sĩ Huy và Sĩ Đạo bị sốc khi thấy cha mình ban cho Kiên quyền lực lớn như vậy.
Họ bắt đầu lo sợ, hiểu rằng cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế đã chuyển từ thơ phú sang Kỹ thuật và Tài chính, lĩnh vực mà họ hoàn toàn mù tịt.
Sĩ Hùng (Kiên) đã đặt một chân vững chắc vào vị trí Thế tử, biến lò rèn của mình thành trung tâm quyền lực mới của Giao Châu.
Vài ngày sau đó, Sĩ Huy tổ chức một buổi tiệc trà tại phủ đệ để tiếp đón hai vị Trần Trọng và Hà Viễn đều là quan lớn phụ trách ngân khố của Giao Châu.
Sĩ Huy (giả vờ than thở):
"Ai da, thật là phiền lòng!
Ta vốn chỉ mong phụ thân yên ổn, nhưng cái sự phí phạm của Tam đệ (Kiên) khiến ta lo lắng không thôi.
Hà huynh, kho tơ lụa quý giá của huynh, nếu không có đủ ngân sách để bảo trì, liệu có bị ẩm mốc không?"
Hà Viễn (thở dài):
Đại công tử lo xa.
Chính xác là vậy!
Mấy tuần nay, ngân khố bị rút rỗng để mua than củi tốt và đá quý về nung nướng đất sét.
Ta nghe nói, chỉ một khối than củi đó thôi đủ cho một trăm người nấu ăn!
Huynh đệ lại dùng cho cái gọi là 'Đá Thần' viển vông.
Liệu Tam công tử có bị bọn thợ thuyền Mục Quang kia dẫn dụ sai đường, cố ý moi tiền công không?"
Trần Trọng thận trọng)
Viễn huynh nói phải.
Chi phí ban đầu quá lớn, vượt xa so với các dự án xây dựng trước đây.
Ta đã trình lên Thái thú (Sĩ Nhiếp) nhưng ngài lại một mực tin tưởng Tam công tử.
Chỉ sợ... sau này dự án đổ bể, tiền mất tật mang."
Sĩ Huy (nhấn mạnh):
"Đúng vậy!
Ta không đố kỵ tài năng của đệ ấy, nhưng sự thiếu kinh nghiệm đã khiến ngân khố hao hụt.
Xin hai vị cứ nói thẳng với Phụ thân, ta chỉ mong Giao Châu ổn định, không muốn vì một vài cục bùn cứng mà mất đi cả cơ nghiệp!"
Kiên, được Mục Quang báo cáo lại lời lẽ của Sĩ Huy, lập tức hành động.
Anh mời Trần Trọng và Hà Viễn đến Lò Luyện để "kiểm tra sổ sách".
Tại Lò Luyện, Sĩ Kiên (chỉ vào bảng kê công khai):
"Trần đại nhân, Hà đại nhân.
Ta biết các vị lo lắng.
Nhưng xin hãy xem đây.
Ta không giấu diếm bất cứ điều gì."
Trần Trọng (nghi ngờ):
"Tam công tử, Mục Quang đã cho ta xem sổ sách rồi.
Quả thực chi tiêu cho than và đá vôi là rất lớn.
Ngài phải giải thích rõ ràng mục đích của sự lãng phí này!"
Sĩ Kiên (điềm tĩnh, giọng đầy tính toán):
"Đại nhân dùng từ 'lãng phí' là chưa thấu đáo.
Xin hãy dùng từ 'Đầu tư Vĩnh Cửu'.
Ta hỏi đại nhân, tường thành hiện nay của Long Biên, sau bao lâu thì phải sửa chữa lại?"
Trần Trọng:
Mỗi năm, sau mùa mưa lớn, đều phải tu sửa, tốn kém khoảng 200 lượng bạc.
Đó là chi phí không thể tránh khỏi."
Sĩ Kiên (cười nhẹ):
Chính xác!
200 lượng bạc mỗi năm trong 10 năm là 2.000 lượng bạc.
Đó là một khoản lỗ cứ lặp đi lặp lại.
Phúc Lạc Vữa của ta đắt đỏ ở chi phí ban đầu (tức là than củi tốt), nhưng một khi bức tường được dựng lên, nó sẽ không cần tu sửa trong 100 năm!"
Hà Viễn (bị thuyết phục một phần):
Nhưng than củi tốt lại bị công tử rút hết!
Điều này ảnh hưởng đến việc sưởi ấm và nấu ăn của quân đội!"
Sĩ Kiên (trực tiếp nhìn vào Hà Viễn):
Hà đại nhân!
1.000 khối than củi dùng để nung Phúc Lạc Vữa sẽ cho ra vật liệu xây dựng 10 dặm thành kiên cố.
Nếu chúng ta dùng 1.000 khối than củi đó để nấu ăn, chúng chỉ giúp quân đội no bụng một ngày.
Thành trì có vững thì quân đội mới tồn tại!
Ta đang mua bình an vĩnh cửu bằng than củi tạm thời!"
Mục Quang (nhân cơ hội xen vào, giọng đầy tự hào):
"Thái thú đã duyệt!
Lão phu tính toán, trong vòng ba năm, Phúc Lạc Vữa sẽ giúp Giao Châu tiết kiệm được 1.500 lượng bạc so với việc sửa chữa cũ.
Hơn nữa, việc này còn giải phóng nhân công sửa chữa quay lại đồng ruộng.
Đó là lợi nhuận ròng, thưa các đại nhân!"
Trần Trọng và Hà Viễn cúi đầu.
Họ hiểu rằng, Sĩ Kiên không chỉ giỏi kỹ thuật mà còn có tài quản lý và tính toán chiến lược vượt xa sự hiểu biết của họ.
Họ quay về phủ Thái thú với lời tâu: Dự án của Tam công tử không phải là lãng phí, mà là một phép tính vĩ đại.
Sĩ Huy (trong phòng riêng, giận dữ sau khi nghe tin thất bại):
Vô lý!
Hoàn toàn vô lý!
Chỉ là bùn đất mà thôi!
Bọn chúng đều bị tên Mục Quang lừa bịp!
Cha ta không thể cứ tiếp tục tin vào cái trò ma thuật này!
Ta sẽ không dừng lại ở đây!
Nếu không thể đánh bại nó bằng luận điểm, ta sẽ dùng hành động!