Cập nhật mới

Khác Giang Sơn Đồ.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
155702608-256-k964827.jpg

Giang Sơn Đồ.
Tác giả: _Lilyy77_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Không lấy được nhau khi mùa hạ, ta sẽ lấy nhau vào mùa đông.

Không lấy được nhau lúc còn trẻ, ta sẽ lấy nhau khi góa bụa về già.

Tình yêu của chúng ta, cho dù thời gian cố xóa nhòa như thế nào, cũng sẽ không bao giờ thay đổi.

Cho dù chia xa lâu đến mấy, cũng sẽ không trở thành xa lạ.

#24--4 + 7-10



nđt​
 
Giang Sơn Đồ.
Rượu ơiiiii.


Hai vò rượu Hoa Quế bị cậu hai đập tan nát.

Tiếng đổ vỡ liên tục rót vào tai Sen từng đợt, từng đợt chói tai.

Sen đứng ngoài canh cửa mà giật thon thót, chẳng lẽ cậu hai biết hôm qua Sen lén uống vụng mấy hớp rượu trong phòng của cậu, lên hôm nay cậu đập hết, đập bằng sạch, không để cho Sen động vào một giọt.

Úi xời!!!

Cậu ngại cậu không nói thì Sen cũng biết thừa nhé!

Cậu thương Sen nên cậu không cho Sen uống rượu.

Cậu sợ Sen uống rượu xong lại điên máu nhảy vào choảng nhau với con Hương hàng xóm sứt đầu mẻ trán chứ gì?

Mặc dù...người bị đánh sứt đầu mẻ trán lúc nào cũng là con Hương béo.

Chắc cậu sợ Sen bị phạt, bị đánh đòn í.

Tim gan phèo phổi của Sen như được dòng nước mát chảy qua.

Eo, nó ngọt, ngọt kinh khủng.

Ngọt hơn cả lúc Sen được ăn ké chè đậu xanh phú ông mua cho bà cả cơ.

Mà cậu không đập thì Sen cũng chả bao giờ thèm uống cái thứ ấy nữa.

Công nhận là uống xong nó cứ phê phê, cả người lâng lâng như là đi trên mây í, sướng ơi là sướng.

Nhưng hai khắc sau Sen đi đứng thế nào mà lộn cổ ngã bà nó vào chuồng lợn.

Ôi!

Cái mùi thum thủm nó bốc lên nồng nặc.

Ở đâu hả?

Ở trong chuồng lợn, ở mấy góc tường chất đầy phân và...

ở trên người Sen chứ đâu.

Hại Sen phải ra bờ ao, gội đầu cả chục lần với bồ kết mà nó vẫn cứ thum thủm.

Sen thương cậu lắm!

Sen thương cả mấy vò rượu đắt tiền.

Mấy trăm quan một vò rượu í, mà cậu làm như đập cái bát cái chén không bằng.

Sen sợ cậu bực lên, cậu đập phăng cả cái kho rượu của phú ông thì chết.

Đùa chứ kho rượu của ông là vàng là bạc, đứa nào động vào là ông đánh cho tòe mỏ chứ nhờn à.

Đợt trước cậu hai chôm rượu của phú ông, trong quá trình vận chuyển cậu hai vô ý trượt chân té ngã, thế là đi tong mấy vò rượu.

Mới có mấy vò thôi mà mà phú ông đã điên máu chửi ầm cả lên.

Xong cậu hai sắc mặt không đổi đổ luôn cho mấy con chó, con mèo thậm chí là mấy con chuột đang nằm trong hang cũng bị cậu lôi ra gán tội.

Phú ông đợt ấy giận thôi rồi.

Chó mèo chuột gián gì ông cho người bắt hết, còn con nào vo ve trước mặt ông là ông phanh thây treo lên cành cây í.

Sợ lắm, đùa với đứa nào thì đùa chứ đùa với phú ông thì chỉ có nước ra đê mà ở.

Nhá!!!

Bây giờ thì hay rồi!

Chó mèo lần lượt ra đi hết, cậu hai có mà đổ tội cho muỗi!

Phú ông lại không vác dao phay ra, băm cậu như chị Đào băm bèo cho lợn mới lạ.

Cũng may hôm nay phú ông đi sang làng bên ăn cỗ rồi.

Chả có ở nhà đâu mà vác dao ra băm cậu.

Cậu thích làm gì thì làm, Sen cũng mặc xác cậu.

Chừng một nén hương, cậu hai thong thả đi ra khỏi kho rượu.

Sen tròn mắt nhìn cậu, rồi lại xuyên qua người cậu nhìn về phía kho rượu.

Giời ạ!!!

Nát bét hết!!!

Cậu hai tàn phá ghê thật, một vò cũng không chừa lại cho phú ông.

Sen lại nhìn cậu, ngô nghê hỏi:

- "Cậu có muốn đập cái gì nữa không hả cậu?

Hay để em tìm cho cậu cái thang để cậu sang vườn mận của bà cả phá nốt nhá."

Cậu nhìn Sen, ánh mắt cậu trìu mến lắm!

Xong cậu mắng Sen vừa đần vừa ngu.

Cậu vặt mận để bà cả vặt lông cậu à?

Cậu chả dại như thế.

Cậu còn ghé vào tai Sen thì thầm to nhỏ rằng, mấy cái vò trong kia toàn nước lã thôi, làm đếch gì có rượu.

Cái đợt bị cậu đập vỡ mất mấy vò í, phú ông sợ lại bị vỡ thêm lên đem rượu quý dấu hết ở dưới gầm giường rồi, còn lâu mới để ở đây.

Rồi, Sen nghe xong rồi, cũng hiểu luôn rồi.

Hóa ra là thế, nhưng phòng cậu hai ở phía tây, phòng phú ông ở phía đông, xa tít xa tắp như thế, mà cậu hai cứ như ở trong gầm giường của phú ông chui ra í, rượu phú ông cất ở mãi tít đấy mà cậu cũng lần ra được.

Cậu hay ghê!!!

Phú ông phú bà đi ăn cỗ no lê đến chiều tối mới dắt díu nhau đứng dậy đi về.

Phú ông nghe thằng Quất báo tin dữ mà xót quặn cả ruột, vò rượu quý ngâm cả chục năm của ông, rượu Hoa Quế trăm quan không bán của ông.

Chúng nó mà bị làm sao thì ông sống sao nổi, ông đâm xừ nó đầu vào cột nhà chết quách đi còn hơn.

Phú ông vắt chân lên cổ mà chạy, mà...cái hướng ông chạy có vẻ hơi sai sai.

Thằng Quất thấy phú ông chạy thục mạng nhưng ngược hướng với kho rượu thì gào to:

- "Ới...ông ơi!!!

Ông tiếc rượu quá lên bị hoa mắt hở ông?

Kho rượu của ông ở hướng này cơ mà.

Ông ơi ông, ông chờ con với, ông cứ chạy từ từ thôi kẻo ngã dập bà nó mặt ra."

Ông lo sốt vó, ông chạy thục mạng, trời tối quá ông vấp phải hòn đá, ông ngã chỏng quèo.

Ừ thì đau!

Đau lòng đau lây sang cả tim.

Cái lúc người thương của ông bỏ ông theo trai xuống phố huyện, cũng không đớn đau đến thế.
 
Giang Sơn Đồ.
Lý Thông


Mặt trời đã leo lên đến đỉnh ngọn tre, nắng xuyên qua tán cây rậm rạp in trên khoảng sân rộng lớn.

Thằng Quất vừa quét lá khô vừa khua tay múa chân kể chuyện cho thằng Nô đang gánh nước ở gần đấy.

- "Đêm qua tao thức khuya ngắm trăng, đột nhiên tao trông thấy có cái bóng trắng vụt qua trên bờ tường, tao sợ mất hồn mất vía, cứ tưởng con Hồng mới chết hôm nọ hiện hồn về ám.

Nhìn kỹ mới thấy, mả bố cái thằng điên đã dấm da dấm dúi đi ăn cắp ăn trộm còn vác cả thang của phú ông ra leo, còn mặc hẳn một cây trắng tinh.

Thằng hâm ấy sợ nó không nổi bật hay sao ấy, trèo tường mà cũng bày đặt dễ sợ.

Đúng là cái bọn gàn dở."

....

Thằng Tuất nghe mấy thằng hầu trong nhà phú ông bàn tán với nhau thì giật thon thót.

Mà cái thằng gàn dở kia sao nó cứ thấy quen quen.

Ừ thì quen!

Lịch sự đến nỗi vác thang của phú ông ra trèo tường thì còn có thể là ai ngoài cậu Lân nhà quan tứ phẩm.

----------

"Ủa cậu cả?

Sáng sớm tinh mơ cậu dấm da dấm dúi rúc vào bụi tre làm cái chi vậy?

Cậu Lân mặt mày xám ngoét đưa mắt nhìn thằng hầu nhà mình.

Tiên sư nhà nó!

Cậu đã rúc mãi ở tận bụi tre đầu đình rồi, thế mà nó cũng tia ra cho được.

- "Sao mày tìm được cậu?"

- "Úi, sao mà không tìm được ạ!

Cái mùi đàn hương nồng nặc đó là cậu chứ còn thằng nào vào đây nữa, dù con không muốn tìm thì cậu cũng cứ đập vào mắt, lại còn bày đặt mặc áo gấm trắng rúc vào trong bụi tre.

Bộ cậu định làm bụt ạ?

Có cần con đi rút tí rơm đốt cho nó có khói không?

Đàn hương?

Trên người cậu?

Mũi thằng ranh này!

Có khi...còn thính hơn cả mũi chó.

- "Cậu cả rúc vào trong đây để rình con gái nhà người ta hở?

Đấy!

Con bảo cậu từ kinh thành mò xuống đây để cua gái mà bà cả đâu có nghe.

Mà cậu ơi thương là phải nói cũng như đói là phải ăn cậu ạ.

Cậu đã trót thương người ta rồi thì đừng có lăn tăn, đấy cậu nhìn thấy thằng hai con nhà phú ông không?

Lượn qua lượn lại ngứa hết cả mắt, cậu mà không hốt mợ về nhanh là thằng ranh này nó hốt mất đấy nhá!

Lúc ấy thì đừng có khóc thương rồi đòi treo cổ tự tử."

Thằng Tuất thấy cậu cả nghe lời khuyên chân thành của nó xong thì im lặng.

Nó tưởng cậu đã hiểu ra chân lý thì mừng thầm, nhưng đời không như là mơ...

Cậu cả nhà quan Tứ phẩm rút luôn viên gạch ba banh vẫn kê dưới đít từ nãy đến giờ, giơ lên ngang đầu thằng hầu, rít từng chữ qua kẽ răng:

- "Mày nói một câu cậu đập mày một phát."

- "Ơ, sao cậu...?"

- "Mười phát."

Thằng hầu nhiều chuyện biết điều ngậm mồm.

Chỉ thấy nó ngồi im được một lúc, rồi giơ tay gãi như bị ghẻ lâu năm.

Cũng bởi vì trong bụi tre lắm muỗi quá, chúng nó lại toàn nhằm Tuất mà thịt.

Cậu cả nhìn bọn muỗi vo ve đốt thằng hầu nhà mình thì nhếch môi cười khẩy.

- "Quả báo của sự lắm điều."

Cuối cùng chỉ thấy thằng hầu giương mắt nhìn trời, ai oán trách cái người ngồi trên thiên đình không có mắt.

Đoạn lại nghĩ cậu cả nhà nó khôn thế thì bao giờ mới chết.

Cậu cả nhà nó trước giờ luôn luôn hành sự cẩn trọng.

Thế đếch nào hôm nay lại ôm cái túi thơm của đàn bà, nồng nặc mùi đàn hương chạy nhông nhông ngoài đường.

Còn không phải vì mấy con muỗi này à!

Đàn hương khắc muỗi lên cậu mới ôm chặt không buông cái túi thơm ra.

Rõ ràng là biết trong bụi tre này có muỗi, còn muốn dụ nó vào chịu khổ chung.

Đúng là cuộc sống này Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều!

Cậu cả nhà nó, có khi...

Còn ác gấp mười Lý Thông.
 
Back
Top Bottom