Đô Thị Giang La

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
932,984
0
0
ABLVV859ppU5StkGD76dI4qabLinZlfwdCpspbJ7LRqYZNrdeZdXMl2Jw0hlQLbbPSuZKlg3sLaSpxFNRL328LoIeasZCA4XtJaAPcEnkTXALY5Qieu_SVqXkFYjM3XMK9UDSYMV1k3pGdQa-7YeVvlYSzxB=w215-h322-s-no-gm

Giang La
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Giang La

Tên gốc: 江蘿

Tác giả: 鹽澤玫瑰

Thể loại: Báo thù

Edit: Hanayuzu

- --

Giang La ngồi tù năm năm.

Ngày cô được thả, có hai người đàn ông đến đón cô. Một người là hôn phu của cô, đã làm làm nhân chứng với những lời khai giả mạo trên tòa để làm sáng tỏ cáo buộc phạm tội của cô.

Người kia là bạn thời thơ ấu từng hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời, trở thành luật sư và lần đầu tiên bước vào phòng xử án đã là để xác định tội của cô.

Họ đứng cùng nhau, nhìn dáng vẻ gầy yếu của Giang La với ánh mắt phức tạp.

“Giang La, mọi chuyện đã qua rồi..."

Tôi cười khẩy, nụ cười chua cay.

Họ không biết rằng Giang La đã chết. Cô đã chết hai ngày trước khi được thả. Cô đã trao linh hồn cho tôi, để tôi thay cô trả thù.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giáng Sinh Vui Vẻ
  • Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
  • Khi Giỏi Giang Đụng Độ Ngổ Ngáo
  • Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
  • Giang Thanh Nguyệt
  • Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chính
  • Giang La
    Chương 1


    01.

    "Giang La, em gầy đi rồi".

    Cố Quân tựa vào phía trước xe Maybach, nhìn tôi một cách thản nhiên. Sau năm năm không gặp, hình ảnh của anh ta trong trí nhớ của Giang La vẫn không hề thay đổi.

    Anh ta là thiếu gia nổi tiếng của thành phố A, người thừa kế được vạn người theo đuổi, tựa như đứa con cưng của trời.

    Nhưng có vẻ như không ai nhớ rằng khi gia đình họ Cố phá sản, ông cụ nhà họ Giang vẫn nhớ tình cũ và không hủy bỏ hôn ước. Cố Quân dựa vào sức mạnh của Giang gia để tái khởi nghiệp, nhưng cũng chính bàn tay anh ta tống cổ người thừa kế của Giang gia vào tù.

    Cha mẹ của Giang La đã qua đời trong một tai nạn xe hơi từ rất sớm. Giang La vốn là niềm tự hào duy nhất của gia đình nhà họ Giang.

    Sau khi Giang La bị giam, trái tim già nua của ông cụ nhà họ Giang dường như đau đớn không chịu nổi. Trong năm đó, ông cũng vội vã qua đời.

    Kể từ đó, Giang gia biến mất khỏi thành phố A.

    Ngay bên cạnh, bạn thân từ nhỏ của tôi Lục Thanh Thần đôi môi run rẩy, ánh mắt lướt qua có vẻ đau lòng. Anh ta vươn tay muốn nắm lấy cổ tay tôi, “Tiểu La, sao cậu lại gầy đến thế?”

    Tôi ngẩng cao đầu, tránh tiếp xúc với anh ta, ngước nhìn và chỉ nói: "Hạ Hựu Nhàn ở đâu? Tôi đã ngồi tù thay cô ấy năm năm, ngày mừng tôi ra tù sao cô ấy không đến sao?"

    Hạ Hựu Nhàn là hôn thê hiện tại của Cố Quân. Năm năm trước cô ta lái xe gây tai nạn chết người, Cố Quân đã đổ lỗi cho Giang La.

    Hiện tại, Hạ Hựu Nhàn đã trở thành một nữ diễn viên nổi tiếng trên khắp đất nước.

    Đồng tử của Cố Quân co lại, "Giang La, đừng nói những lời như thế nữa. Em đã phải ngồi tù rồi, chuyện cũ cứ để nó qua đi".

    Anh ta luôn cảm thấy rằng Giang La đã yêu anh ta đến mức thảm hại. Giống như khi Giang La bị lừa đi tù, cho đến lúc đi đứng trước tòa cũng không nghĩ rằng toàn bộ chuyện này là do Cố Quân tính kế.

    Khi nhìn thấy Cố Quân đứng trên bục nhân chứng, không ai biết được rằng lúc đó Giang La tuyệt vọng đến mức nào.

    Dù cô ấy không thừa nhận, nhưng Cố Quân đã sớm tráo đổi tất cả chứng cứ nên Giang La cứ thế rơi vào cái bẫy

    được giăng sẵn.

    "Quá khứ?"

    Tôi nhìn về phía anh ta, lông mày nhẹ nhàng nhíu lại, dường như cảm thấy không thể tin được, "Tôi chỉ là ngồi tù năm năm, còn cô ấy, cô ấy là bảo bối trong trái tim của anh sao?"

    Tôi cảm thấy thật thú vị.

    Tôi rất thích linh hồn của họ, nhưng khi gắn vào cơ thể lại bẩn thỉu, mùi hôi thối đến mức tôi cảm thấy khó chịu khi tiếp xúc, chỉ có thể đợi họ chết đi thì tôi mới có thể nuốt chửng linh hồn một cách hoàn chỉnh.

    Vì vậy, tôi liền nói: "À, những con vật phản bội ân tình thì hay như vậy, quả không hổ danh vật họp theo loài, giống như các người vậy, phải không?"

    Sau khi nói xong, tôi liền chuẩn bị rời đi, phớt lờ khuôn mặt tái mét của Lục Thanh Thần và vẻ mặt u ám của Cố Quân.

    Kể từ khi đã lấy được linh hồn, tôi không thể đơn giản thay Giang La báo thù, linh hồn cô ấy không đủ khiến tôi hài lòng, tôi muốn cắn nuốt thêm vài cái nữa.

    Thấy tôi định đi, Lục Thanh Thần vội vàng đuổi theo, có vẻ bối rối, "Giang La, cậu định đi đâu?"

    Gia sản Giang gia đã sụp đổ, tất cả tài sản đều nằm trong tay Cố Quân. Hiện tại Giang La không có đồng nào, vừa mới ra tù cơ bản không có nơi nào để đi.

    "Anh tránh xa tôi ra." Tôi nhíu mày, không giấu giếm sự chán ghét trong đáy mắt, "Anh thật là hôi."

    Mặc dù là hương vị thơm ngon như vậy, nhưng khi dính vào da người lại thối rữa đến không chịu nổi, tôi kiềm chế cơn thúc giục muốn vặn gãy cổ Lục Thanh Thần.

    Cần phải kiên nhẫn để tận hưởng bữa tiệc tuyệt vời cuối cùng.

    Lục Thanh Thần lùi lại hai bước, mặt mày tái nhợt, có vẻ không thể tin được: "Giang La, cậu ghét tôi như vậy sao? Năm đó tôi cũng bị Cố Quân che mắt, tôi không biết... tôi không thể phụ lòng lời thề mà tôi đã đặt ra khi học luật!"

    Trước bằng chứng, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa..

    Lục Thanh Thần chỉ tin vào bằng chứng.

    Tôi chỉ cảm thấy buồn cười, "Anh chưa bao giờ tin tôi, dù chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ cũng vô ích, anh thậm chí không chịu nghe lời giải thích của tôi, nhưng không sao mọi chuyện đã qua."

    Lời nói của tôi khiến trong lòng Lục Thanh Thần nảy sinh một cảm giác lạnh lẽo.

    Anh ta ngây người nhìn cô gái trước mắt, gầy yếu như 1 bộ xương di động, đến mức dường như một cơn gió có thể thổi bay, không khó để tưởng tượng cô đã sống thế nào trong những năm tháng đau khổ.

    Vì anh không dám đối mặt với Giang La nên anh thậm chí không đi thăm cô ấy lần nào.

    Tôi cau mày, vẫy vẫy tay để xua đi mùi hôi nồng nặc trong khí quản, "Đừng theo tôi, anh thật sự rất hôi."

    Mùi hôi nồng như thế này khiến người ta cảm thấy buồn nôn, còn không bằng Cố Quân hôi một cách triệt để.

    Lục Thanh Thần bị chọc ngoáy đến run rẩy, cảm giác đau khổ của anh khiến trong lòng tôi lại cảm thấy vui vẻ.

    À, linh hồn của Giang La tôi vẫn chưa nuốt chửng, ý chí của cô ấy vẫn tồn tại ở đây.

    Thấy Lục Thanh Thần đau khổ, cô ấy lại cảm thấy sảng khoái.

    Cô gái nhỏ cuối cùng đã biết cách bày tỏ một chút sự xấu xa.

    Phản ứng của tôi nằm ngoài dự kiến của Cố Quân. Anh ta thấy tôi không quan tâm đ ến Lục Thanh Thần, ngang ngạnh tiếp tục bước đi thẳng về phía trước liền lái xe tăng tốc, chặn ngang trước mặt tôi.

    "Lên xe!" Ánh mắt của anh ấy tràn đầy tức giận, "Đừng để tôi phải nói lần thứ hai, Giang La."

    Tôi đứng trước đầu xe, nghiêng đầu, khinh thường nhìn anh ta, "Cố Quân, nếu anh có bản lĩnh thì hãy lái xe đâm tới đây."

    Anh ta giật mình, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc.

    Thấy anh ta không dám hành động, tôi đi đến cửa sổ bên tài xế, tát một cái mạnh vào mặt Cố Quân: "Lái xe đâm tới đây đi, hèn nhát!"

    Cố Quân ngây người...
     
    Giang La
    Chương 2


    02.

    Cố Quân hoàn toàn ngây người, anh ta không thể tin nổi rằng sau khi tôi ra khỏi nhà tù lại có thể trở nên cực đoan như thế.

    Ngay cả Lục Thanh Thần cũng bị sốc.

    Tất nhiên, tôi cũng không bỏ qua anh ta, khi đi ngang qua Lục Thanh Thần, tôi cũng cho anh ta một cái tát. Mưa dầm thấm lâu, chỉ thiếu Hạ Hựu Nhàn, ba người họ sẽ nhận đủ tất cả, khỏi ai phải ganh tị.

    Có lẽ vì hành động điên rồ của tôi, Cố Quân và Lục Thanh Thần không dám tiếp cận tôi nữa, chỉ có thể âm thầm sai người theo dõi.

    Tôi không hề che giấu hành tung của mình, thẳng tiến tới ngân hàng.

    Ngày xưa ông nội Giang đã để lại một lối thoát cứu nguy cho Giang La. Ở ngân hàng của 1 quốc gia trung lập, ông nội Giang đã để lại 1 tài khoản vài tỷ tiền mặt dưới tên Giang La. Đó là lá bài tẩy lớn nhất mà ông cụ Giang dành cho Giang La.

    Thật đáng tiếc cho người ông ấy chẳng thể gặp lại cô cháu gái duy nhất.

    Sau khi lấy được tiền, tôi vào khách sạn lớn nhất thành phố A và thuê 1 phòng tổng thống.

    Tôi là một linh hồn ma quái, không bao giờ tự làm khó mình.

    Ngâm mình trong bồn tắm, tận hưởng sự thoải mái của thế giới loài người, tôi cầm điện thoại, lướt thông tin trên mạng.

    Trailer bộ phim mới của Hạ Hựu Nhàn đang nằm ở vị trí top tìm kiếm nóng hổi.

    【Ah ah ah ah ah, Nhàn Nhàn đẹp nhất, Nhàn Nhàn là mỹ nhân số một thế giới!!】

    【Trời ạ, Nhàn Nhàn đẹp quá đi, nữ hoàng điện ảnh 29 tuổi, còn là hôn thê của Thái tử gia thành phố A, đây là chuẩn mực người chiến thắng cuộc sống à?】

    【Úi úi úi quá hạnh phúc luôn, nghe nói họ sẽ tổ chức đám cưới vào năm sau, đúng vào ngày sinh nhật 30 tuổi của Nhàn Nhàn, quá lãng mạn, bạn thân từ thủa nhỏ, đây là tình yêu như trong tiểu thuyết!】

    【……Tsk, Coi một người đàn ông sống nhờ vào người khác như là bảo vật, chuyện hôn phu của cô ta lừa gạt Giang gia để thăng tiến thì không ai nhớ nữa à?】

    【Trong phần bình luận có kẻ nào không sợ tài khoản của mình bị khóa hả? Dám nghi ngờ Thái tử gia, thật là to gan!】

    Trong mắt tôi nổi lên một tia sáng hứng thú, Cố Quân trên mạng internet quả là có thể một tay che kín bầu trời nhưng vẫn còn người dám phát ngôn như thế.

    Tôi lướt tiếp và quả nhiên, bình luận lập tức biến mất, nhưng tài khoản thì không sao.

    Đọc bình luận, có vẻ như không ít người biết chuyện từ ngày xưa.

    Tôi thu lại sự tò mò trong lòng, thấy dưới phần bình luận, người ta hết lời tán tụng Hạ Hựu Nhàn theo nhiều cách khác nhau và rất nhanh tôi có ý tưởng.

    Để kẻ xấu cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng, phải đâm trực diện trước mặt thì cô ta mới cảm thấy hoảng sợ và sợ hãi.

    Tôi nhờ nhân viên khách sạn mua rất nhiều sản phẩm chăm sóc da đắt tiền. Tôi ở khách sạn một tháng hầu như không ra ngoài.

    Tôi có tiền nên khách sạn tất nhiên hân hoan phục vụ tôi như Thần tài ghé qua.

    Cố Quân dù có tiền đến mức nào cũng không thể thông qua khách sạn để điều tra về chuyện riêng tư của khách hàng trong phòng tổng thống. Có vẻ anh ta không ngờ rằng ông cụ Giang đã để lại nhiều tiền đến thế cho cháu gái mình.

    Tôi đã mở thẻ mới, không ai biết tôi là ai.

    Gần một tháng qua, tôi dùng sức mạnh để thay đổi cơ thể mình, ngày đó mặc áo ngủ ra mở cửa, cô nhân viên phục vụ suýt chút nữa đã làm vỡ cái đ ĩa trong tay.

    Tôi nhìn thấy sự ngạc nhiên trong đôi mắt của cô ấy.

    Một tháng trước, tôi gầy đến chỉ còn lại một bộ xương, cả khuôn mặt đều hốc hác.

    Một tháng sau, tôi đã phục hồi lại vẻ ngoài của Giang La. Cô ấy vốn dĩ đã rất xinh đẹp, trước đây từng có danh tiếng là người đẹp nhất thành phố A, còn tôi là một ma linh, càng thêm một chút khí chất bí ẩn mà con người không thể có được.

    Nữ nhân viên phục vụ nhìn tôi, mặc dù đã được đào tạo vô cùng chuyên nghiệp nhưng cũng bắt đầu lắp bắp.

    "Quý khách... quý khách gọi cà phê ạ"

    Tôi cười một tiếng, "Cứ để đó."

    Giọng nói như được phủ 1 lớp âm điệu du dương, mang lại cảm giác tê dại khiến người ta rùng mình.

    Trước khi nữ nhân viên đi ra, mắt cô ta không nỡ rời khỏi người Giang La.

    Cô ta đóng cửa, đầu óc có chút mê man.

    Vị khách này, thật sự quá đẹp đến kinh người, cô ấy rõ ràng đã ở trong khách sạn suốt tháng này mà!!

    Nói cũng lạ, cô ta dường như đã quên mất một tháng trước, khi Giang La bước vào khách sạn này rốt cuộc trông như thế nào rồi.

    Ở trong phòng, tôi gọi điện cho một vị đạo diễn nổi tiếng.

    Tôi có 1 khả năng, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt là có thể biết được cuộc đời của người đó.

    Anh ta có trong tay một bộ phim sắp bấm máy "Truyền thuyết Trường Lan", đây là một bộ phim nữ cường, cũng là tác phẩm đầu tiên mà Hạ Hựu Nhàn ôm tham vọng bước vào làng phim truyền hình.

    Bộ phim do Cố Quân đầu tư, Hạ Hựu Nhàn đóng chính. Còn đạo diễn từng nhận được giải thưởng thế giới, quyền lực lớn, bối cảnh cũng không thấp, ngay cả Hạ Hựu Nhàn cũng phải nhún nhường.

    Tôi gọi điện thoại, nói thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn vai nữ phụ trong phim "Truyền thuyết Trường Lan"

    Giọng nói của tôi khiến đạo diễn Biện Kỷ An giật mình, sau khi nghe rõ nội dung, liền lạnh lùng cười chế nhạo: "Cô là ngôi sao nhỏ từ đâu tới mà to giọng đến thế? Ở chỗ của tôi, dù cô có là nữ hoàng điện ảnh thì cũng phải thử vai một cách nghiêm chỉnh."

    Ồ?

    Hạ Hựu Nhàn không phải đã đi cửa sau?

    Tôi nói một cách lười biếng: "Anh có một đứa con trai mười tuổi, giấu ở nước ngoài, tôi biết cả trường học nó đang học, anh có muốn tôi nói với vợ anh không?"

    Đứa bé này, tất nhiên không phải của anh ta và vợ.

    Anh ta phát tài nhờ vào vợ, bối cảnh của nhà vợ cũng rất mạnh, ngay cả Cố Quân cũng không dám chọc giận. Nếu chuyện này bị bại lộ, Biện Kỷ An có thể biến mất khỏi thế giới này một cách không ai hay.

    Biện Kỷ An im lặng một hồi lâu.

    Tôi nghe thấy anh ta thở hổn hển ở đầu dây bên kia, đó là biểu hiện của trạng thái tức giận dữ dội.

    Một phút sau, Biện Kỷ An nói với giọng khàn khàn: "Cô ít nhất phải xinh đẹp, vai này có thể áp đảo được Hạ Hựu Nhàn về độ nổi tiếng."

    Anh ta cố tình nâng cao yêu cầu, trong giới giải trí, có bao nhiêu người mạnh hơn Hạ Hựu Nhàn.

    "Tuần sau, cô đến địa chỉ tôi gửi để ký kết hợp đồng."

    Tôi cười nhẹ, "Biện Kỷ An, đừng cố gắng chơi xỏ tôi, chưa nói đến chuyện anh không thể làm gì tôi, nếu tôi có chuyện gì, email đầy đủ bằng chứng sẽ tự động được gửi đến điện thoại của vợ anh."

    Tôi tất nhiên chỉ là đang đe dọa anh ta, bởi vì anh ta căn bản không có khả năng đối phó với một ma linh.

    Biện Ký An cắn răng, ném lại một địa chỉ và gác máy một cách mạnh mẽ.

    Tôi hạ mi, nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhẹ nhàng, nheo mắt lại cảm thấy rất hài lòng.

    Con người, quả thực biết cách thưởng thức.

    Có lẽ vì cảm thấy mối đe dọa như một cái xương gà kẹt cổ, Biện Kỷ An cũng muốn xem tôi rốt cuộc là thần thánh phương nào, dẫn cả ê kíp đến ký hợp đồng với tôi.

    Ngay khi nhìn thấy tôi, Biện Kỷ An không thể giấu sự ngạc nhiên trong đôi mắt mình.

    Ma linh đi qua không biết bao nhiêu không gian và thời gian, linh hồn tội lỗi của loài người đối với tôi đầy sức hấp dẫn, tương tự, tôi đối với loài người cũng đầy sức quyến rũ chết người.

    Như là loại độc dược đẹp đẽ nhất, có thể khiến người ta lòng nguyện ý nuốt trôi.

    Khi trò chuyện với tôi, sự thù hận của Biện Kỷ An đã giảm bớt rất nhiều, anh ta cảm khái nói: "Tôi trước đây chưa từng gặp cô, nếu cô ra mắt chắc chắn sẽ nổi tiếng".

    Như là một nàng tiên cực kỳ quyến rũ và tinh tế, được sinh ra từ những đóa hoa tuyệt sắc và thơm ngát, là một sự xuất hiện chưa từng thấy trong làng giải trí.

    Giang La chắc chắn sẽ gây ra một làn sóng lớn.

    Biện Kỷ An đột nhiên cảm thấy, không cần phải nói rằng vai diễn này phải nổi bật hơn Hạ Hựu Nhàn, mà trước mặt Giang La, Hạ Hựu Nhàn trở thành loại người tầm thường, đơn giản là không đáng nhắc tới.

    "Thật sao?"

    Tôi nhẹ nhàng cười và ký kết hợp đồng, "Đạo diễn Biện không hận tôi vì chuyện tôi đe dọa anh, phải không?"

    Biện Kỷ An nghe đến chỗ đau của mình, ánh mắt hiện lên tia ác ý, nhìn vào mặt tôi rồi lại rơi vào cuộc đấu tranh mâu thuẫn, mãi sau mới nói ra một câu: "Cô biết tin này từ đâu?"

    Quả không sai, có thể chống lại sự quyến rũ tự nhiên của ma linh, Biện Kỷ An quả thật có vài phần bản lĩnh khi có thể giữ vững lý trí.

    Không trách nổi anh ta có thể giấu giếm vợ mình nhiều năm như vậy.

    Tôi chỉ nói: "Anh không cần biết, anh không hỏi, tôi không nói, không ai biết."

    Biện Kỷ An cúi đầu, tôi không lơ là cái sát khí bùng cháy trong khoảnh khắc đó từ anh ta, bởi vì mùi hôi thối đã xuất hiện,

    Đối với những người như vậy, tôi luôn là quả bom nổ chậm. Dù đẹp đến mấy cũng trở thành cái gai trong mắt, đe doạ đến lợi ích của anh ta.

    Anh ta ngẩng đầu, lập tức biến thành đạo diễn Biện phong độ, dang tay ra về phía tôi, "Hợp tác vui vẻ, cô Giang."

    Anh ta đã biết tôi là ai.

    Giang La, chuyện cô ấy gây tai nạn bỏ trốn cách đây năm năm đã làm rúng động thành phố A. Chính vì thế, anh ta đã hiểu tại sao tôi muốn nhập đoàn.

    Tôi cũng đưa tay ra, "Hợp tác vui vẻ, đạo diễn Biện."

    Nếu mùi hôi trên người anh ta không đến mức khiến tôi khó chịu, có lẽ tôi sẽ tin rằng anh ta cảm thấy vui vẻ.

    #Vai phụ Lê Thanh Tuỳ của Truyền thuyết Trường Lan đã được xác định#

    Dòng hot search này đã làm lập tức làm nóng mạng xã hội.

    Mọi người đều biết Hạ Hựu Nhàn là nữ chính Trường Lan, còn về Lê Thanh Tuỳ - nhân vật phản diện trong phim từ đầu đến cuối xấu xa tột cùng này lại là điểm nhấn lớn nhất của toàn bộ bộ phim.

    Nhân vật này vừa đẹp vừa điên, rất nhiều người hâm mộ cũng phát cuồng vì cô ấy. Thậm chí ở giai đoạn đầu ra mắt dự án phim vai diễn Lê Thanh Tuỳ còn nổi tiếng hơn cả vai diễn của Hạ Hựu Nhàn, điều này có thể tưởng tượng được độ khó của việc chọn lựa diễn viên.

    Dù khó như vậy nhưng có rất nhiều người cạnh tranh cho vai nữ phụ. Khi mọi người nghĩ rằng vẫn đang trong quá trình thử vai thì vai diễn đã được quyết định.

    Người hâm mộ của nhân vật Lê Thanh Tuỳ lập tức phát điên.

    【Rõ ràng vài ngày trước còn tiết lộ đang thử vai, hôm nay đã xác định rồi à?】

    【Chết tiệt là ai vậy, dám đảm nhận vai Lê Thanh Tuỳ Trong giới giải trí ai có khả năng làm lu mờ Hạ Hựu Nhàn?】

    【Tôi không quan tâm, không có ai có thể diễn vai Lê Thanh Tuỳ trong mắt tôi, đó là một nữ quỷ dữ từ đầu đến cuối, cười chết mất, trong làng giải trí ai có khí chất này? Toàn là những bông hoa sen trắng】

    Không chỉ người hâm mộ bất ngờ, Hạ Hựu Nhàn cũng rất ngạc nhiên.

    Cô ấy cũng nghe nói rằng vai diễn này vẫn đang trong quá trình thử vai, huống chi là vai đối thủ củamình nên cô cực kỳ quan tâm.

    Hạ Hựu Nhàn đã trực tiếp gọi điện thoại để hỏi Biện Kỷ An.

    Lời nói mang theo sự thăm dò, "Biện đạo diễn, vai Lê Thanh Tuỳ nhanh thế là đã quyết định được rồi sao? Hôm qua ăn cơm, không phải anh nói đang thử vai chưa có người nào ưng ý sao?"

    Đầu dây bên kia im lặng hai giây, Biện Kỷ An cười nhẹ, giọng nói mang theo vài phần ác ý khó nói rõ, "Vai diễn này Giang La đã nhận rồi."

    Nói xong, anh ta liền cúp máy.

    Hạ Hựu Nhàn lập tức trở nên tái mét.
     
    Giang La
    Chương 3


    03.

    Giang La?

    Hạ Hựu Nhàn tất nhiên biết Giang La đã ra tù.

    Trước đây, cô ta chỉ xem Giang La như 1 con ngốc nhưng gần một tháng nay lại có cảm giác nguy hiểm.

    Hạ Hựu Nhàn nghe nói ông cụ nhà họ Giang đã để lại cho Giang La một số tiền lớn. Giờ đây, Giang La đang sống trong một căn phòng tổng thống có tính bảo mật cao, cả ngày không ra khỏi cửa, ngay cả Cố Quân cũng không tìm ra tin tức.

    Vì vậy trong tháng này, mỗi lần gặp Hạ Hựu Nhàn, Cố Quân đều có vẻ mất tập trung, còn nói mình bận.

    Giang La.

    Giang La làm sao có khả năng nhận được vai diễn này?

    Hạ Hựu Nhàn cảm thấy cơn tức giận như trào lên khỏi lồ ng ngực, khuôn mặt méo mó ném điện thoại xuống đất.

    Theo thông lệ, trước khi bắt đầu quay phim thì các diễn viên phải có mặt để chụp ảnh tạo hình. Vì vậy, ngày tôi tham gia đoàn làm phim, có thể nói là gây chấn động.

    Họ không nghĩ rằng người đảm nhận vai nữ phản diện Lê Thanh Tuỳ là Giang La, người đã gây tai nạn và bị bỏ tù năm năm trước.

    Mọi người trong đoàn làm phim đều không dám tin, tại sao đạo diễn lại dám dùng tôi - một người có tiền án.

    Cố Quân và Lục Thanh Thần cũng có mặt.

    Hơn 1 tháng qua, họ không gặp được tôi, nay biết tin tôi tham gia đoàn làm phim còn vô cùng sốc.

    Sau khi biết là tôi nhận được vai diễn này, Cố Quân gọi điện yêu cầu Biện Kỷ An đuổi tôi khỏi đoàn, anh ta nói rằng tôi chỉ là đang làm loạn, căn bản không biết diễn xuất.

    Biện Kỷ An tất nhiên không đồng ý, dù sao việc này cũng không do anh ta quyết định.

    Tại sao tôi biết, bởi vì Biện Kỷ An lập tức gọi điện tới báo tin.

    Ban đầu anh ta nghĩ rằng chuyện tôi vào đoàn làm phim có sự nhúng tay của Cố Quân, còn có ý không hài lòng với nhà đầu tư này, Tuy nhiên, sau đó anh ta phát hiện ra Cố Quân không hề biết tin tức của tôi, lại càng thêm sợ hãi tôi hơn.

    Tôi không ngạc nhiên khi thấy Cố Quân và Lục Thanh Thần xuất hiện tại đây.

    Khi tôi lái chiếc xe đua đến đoàn làm phim, Cố Vân và Lục Thanh Thần đều nhìn qua. Tôi mặc chiếc váy dài khoe thân hình nóng bỏng hoàn hảo. Trong một tháng, tôi đã nuôi dưỡng được tỷ lệ vàng hoàn hảo của cơ thể con người. Vì thế lúc xuất hiện, tôi chính là tâm điểm tuyệt đối.

    Khi tôi xuất hiện, xung quanh không một tiếng động.

    Ngay cả nụ cười đang cố gắng duy trì trên mặt của Hạ Hựu Nhàn cũng trở nên buồn cười.

    Mọi người đột nhiên phát hiện, không cần phải đè bẹp sự nổi bật của Hạ Hựu Nhàn, chỉ cần có tôi ở đó, những người khác đều chỉ là phụ.

    "Giang... La?"

    Ngay cả Cố Quân cũng không dám chắc tôi là Giang La.

    Tôi mỉm cười nhẹ với anh ta, trực tiếp đi thẳng đến bên cạnh Biện Kỷ An, "Đạo diễn Biện, tôi không đến muộn chứ?"

    Biện Kỷ An giật giật khóe miệng, cố gắng giấu đi sự sợ hãi sâu kín trong mắt, vẻ mặt ôn hòa, "Không, hôm nay chúng ta chụp ảnh tạo hình, cô đi thay đồ diễn đi."

    Nếu anh ta không phải là một kẻ khốn nạn, Biện Kỷ An quả thực là một gã đàn ông hào hiệp. Bởi vì anh ta là người duy nhất chống lại được sức quyến rũ của tôi, chỉ vì sự sợ hãi khiến anh ta càng thêm bất an.

    Nói cách khác, anh ta cũng là người duy nhất biết tôi nguy hiểm đến mức nào.

    Tôi vừa muốn vào phòng trang điểm, Cố Quân đã không kiên nhẫn chạy theo sau.

    "Giang La."

    Anh ta nắm lấy tay tôi, "Chúng ta cần phải nói chuyện, chuyện cách đây năm năm đều là hiểu lầm, đó không phải là ý tưởng của Hạ Hựu Nhàn, nếu cô muốn trách hãy trách tôi."

    Tôi giãy giụa thoát khỏi tay anh ta, lùi ra một khoảng cách, theo bản năng che mũi, sự chán ghét trong đáy mắt không hề giấu giếm.

    "Tất nhiên tôi phải trách anh và ghét anh rồi. Mỗi khoảnh khắc tôi ở trong tù, tôi đều nghĩ, tại sao anh không chết đi, Hạ Hựu Nhàn không chết đi, Lục Thanh Thần không chết đi. Tại sao những con súc vật như các người vẫn có thể sống?"

    Đó là những suy nghĩ thật sự của Giang La.

    Không ai sau khi đối mặt với những cú sốc như thế mà vẫn ngu ngốc giữ lòng trung thành với Cố Quân.

    Giống như sau khi biết tôi có thể giúp cô ấy báo thù, Giang La không ngần ngại lựa chọn giao phó linh hồn mình cho tôi.

    Ông của cô ấy không còn, Giang gia đã sụp đổ, tất cả đều do Cố Quân gây nên.

    Cố Quân nghe thấy những lời này, đáy mắt chợt lóe lên sự hoảng loạn và... đau khổ? Giọng nói chán ghét của tôi không hề giả tạo, anh ta không thể tìm thấy một chút tình cảm nào trong đó. Trong khoảnh khắc đó, Cố Quân thấy tim đau nhói, một cảm giác hoang mang chưa từng có.

    Ở phòng trang điểm bên kia có khá nhiều người, tôi thậm chí không hạ âm lượng, tất cả mọi người đều nhìn qua đây, Biện Kỷ An cũng bị sốc.

    Chuyện Giang La ngồi tù ai cũng biết, không ngờ tôi lại dám nói ra. Nhiều người còn vô thức nhìn về phía Hạ Hựu Nhàn.

    Hạ Hựu Nhàn và Lục Thanh Thần đều không dám tiến lên, nhìn về phía tôi với khuôn mặt ngày càng trắng bệch.

    "Đừng, đừng nói những chuyện này ở đây..."

    Cố Quân còn sót lại lý trí vẫn muốn ngăn tôi lại, tiến lên muốn nắm lấy tay tôi, tôi mất kiên nhẫn đẩy anh ta ra, "Tránh ra một chút, đồ hèn."

    Tôi đẩy mạnh, Cố Quân lảo đảo suýt thì không đứng vững. May mắn có một người của đoàn phim vô thức vươn tay đỡ lấy anh, nếu không Thái Tử của thành phố A đã bị tôi đẩy ngã xuống đất, tin tức này ngày mai có thể lên hot search nổ ba ngày ba đêm.

    Mặt Biện Kỷ An biến sắc, cuối cùng nhớ rằng đó là nhà đầu tư, vội vàng tiến lên hòa giải: "Giang La, cô nhanh chóng đi thay trang phục diễn đi, tôi và Cố tiên sinh còn có việc quan trọng cần bàn bạc."

    Tôi vào phòng trang điểm, Cố Quân được Biện Kỷ An kéo đi, Hạ Hựu Nhàn đứng yên một chỗ, thậm chí không giữ được vẻ điềm đạm thường thấy.

    Mọi người đều rất tinh tế, những người ở đây đều biết Cố Quân là hôn phu của cô ấy, họ sắp kết hôn. Bây giờ Cố Quân lại mập mờ với Giang La.

    Chuyện Giang La và Cố Quân đính hôn năm năm trước mọi người đều biết. Nhưng sau khi Giang La vào tù, Cố Quân tuyên bố Giang La là người bỏ trốn sau khi gây ra tai nạn giao thông nên không xứng đáng làm vợ sắp cưới của mình. Với quyền lực ngày càng to lớn, Cố Quân 1 tay che trời, vụ việc này sau đó cũng không ai còn nhắc lại.

    Thế nhưng, hôm nay chẳng thể nào ngăn cản sự hứng thú của đoàn làm phim khi nhớ lại chuyện cũ để giải trí.

    Hơn nữa, Giang La thậm chí còn mắng Hạ Hựu Nhàn là súc vật?

    Liệu chuyện năm năm trước có bí mật gì phía sau không?

    【Giang La vai Lê Thanh Tuỳ】

    【Giang La gây tai nạn vào tù】

    【Giang La ra tù nhập đoàn phim】

    Như tôi đã dự đoán, ngày đầu tiên tôi nhập đoàn, đã gây ra một trận bão lớn. Tin tức tôi nhận vai được truyền ra, hàng loạt tin tức cũ, mới được đào lại tràn ngập khắp nơi.

    【Lê Thanh Tuỳ yêu quý của tôi làm sao lại do một kẻ có tiền án đảm nhận chứ? Đoàn phim Trường Lan dám dùng cả tội phạm】

    【Giang La năm năm trước là tiểu thư xinh đẹp, năm năm sau quyền lực không suy giảm, cô ta đã leo lên giường của bao nhiêu đại gia để có được vai diễn này?】

    【Chết tiệt, cô ta trong đoàn phim còn công khai xúc phạm Hạ Hựu Nhàn, đồ đàn bà hèn hạ!】

    【Tẩy chay Giang La, tẩy chay đoàn phim Trường Lan!】

    【Nếu đoàn phim Trường Lan không đuổi Giang La đi, sự việc này sẽ gây ra ảnh hưởng lớn cho ngành công nghiệp giải trí, với uy tín lớn như Biện Kỷ An làm sao lại mù quáng đến thế?】

    【Chỉ có mình tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn không? Năm đó Cố Quân dựa vào sức mạnh của Giang gia để xây dựng sự nghiệp. Sau khi Giang La gặp sự cố ngay lập tức công khai tuyên bố mình không liên quan đến Giang La. Tôi không nói về chuyện Giang La làm sai nhưng rõ ràng đây là hành động của một kẻ đàn ông tồi

    vô trách nhiệm?】

    Vai trò mà Hạ Hựu Nhàn trong câu chuyện này thực sự rất thú vị.

    Có lẽ là do Biện Kỷ An đã nhắn nhủ trước nên mọi người trong đoàn làm phim đều rất thân thiện.

    Người trang điểm cho đoàn đã giúp tôi thay trang phục, định hình lớp trang điểm. Người chị gái phụ trách trang điểm cho tôi còn không nhịn được mà nắm lấy mặt tôi và ca ngợi: "Trời ạ, cô Giang, cô đúng là Lệ Thanh Tùy xé sách bước ra mà".

    Hình ảnh của tôi trong gương kết hợp với lớp trang điểm kỹ càng lại càng làm nổi bật vẻ quyến rũ. Bộ trang phục xa hoa và lộng lẫy, do chính Biện Kỷ An tìm đến nhà thiết kế nổi tiếng đặt làm, những người có thân hình bình thường đều không thể cân nổi.

    Tôi hoàn toàn cân được hình ảnh và trang phục này. Quả thực là một nữ quỷ quyến rũ, hồn xiêu phách lạc.

    Khi tôi bước ra khỏi phòng trang điểm, từng tiếng xuýt xoa của mọi người trong đoàn làm phim vang lên.

    Ngược lại, để tăng phong cách cho nữ chính, Hạ Hựu Nhàn mặc một bộ đầm cổ điển màu trắng tinh khôi, lúc này trong mắt mọi người chỉ thấy nhạt nhòa, không ai chú ý đến cô ấy một chút nào.

    Nỗi bất an trong lòng Hạ Hựu Nhàn càng lúc càng tăng lên.

    Hạ Hựu Nhàn biết rằng, vào khoảnh khắc này cô ấy đã thua cuộc thảm hại.

    Đợi khi bộ phim này chính thức được công chiếu, ngay cả khi diễn xuất của tôi không tốt, nhưng chỉ cần tôi xuất hiện cùng khung hình, có lẽ không ai còn chú ý đến diễn xuất của tôi bởi vẻ đẹp đó là quyền lực tuyệt đối.

    Nhìn thấy biểu cảm cố gượng cười của cô ta, nụ cười trong mắt tôi càng thêm đậm đà.

    Tôi triệt để ép cô ta như vậy, tất nhiên là để cô ta tự mất phương hướng, làm ra những chuyện điên rồ.

    Tôi biết cô ta sẽ làm.

    Những kẻ xấu càng ác, quả ngọt tôi thu hoạch được mới càng ngọt ngào.

    Lục Thanh Thần đứng một bên nhìn tôi một cách ngơ ngác và rụt rè, không dám tiến lên vì anh ta phát hiện ra tôi và Giang La trong ký ức của anh không giống nhau.

    Ánh mắt chán ghét của tôi khiến anh cảm thấy như ngồi trên đống lửa, thậm chí không biết nên nói gì với tôi.

    Trong khi đó, Cố Quân và Biện Kỷ An đứng từ xa nhìn tôi, cả hai đều có vẻ ngạc nhiên nhưng sắc mặt điên cuồng của Cố Quân càng lúc càng rõ ràng.

    Anh ta gây áp lực lên Biện Kỷ An, nhất định phải khiến tôi rút khỏi đoàn làm phim.

    Biện Kỷ An từ chối thẳng thừng.

    Khuôn mặt Cố Quân trở nên xấu xí, anh ta hỏi Biện Kỷ An một cách thẳng thừng: "Biện Kỷ An, anh kiên quyết muốn sử dụng cô ấy như vậy là có ý gì?"

    Anh ta đã làm mưa làm gió ở thành phố Aaa quá lâu, chưa bao giờ bị ai làm mất mặt như vậy.

    Biện Kỷ An cười khẩy một tiếng, "Tôi biết anh đang nghĩ gì, anh không cần phải suy nghĩ nhiều, cô ấy nhận được vai diễn này là dựa vào năng lực của bản thân mình, anh cũng đã thấy, cô ấy quá đỗi... xinh đẹp. Cô ấy chính là Lê Thanh Tuỳ mà tôi đang tìm kiếm."

    Anh ta bị tôi đe dọa, nhưng bây giờ lại tìm được lý do hoàn hảo để phản bác lại Cố Quân:

    “Tôi là một đạo diễn, vinh dự lớn nhất của đời tôi là phải làm ra bộ phim truyền hình đỉnh cao. Bộ phim này có thể không phải nhưng vai Lê Thanh Tuỳ do Giang La thủ vai, chắc chắn sẽ trở thành một cột mốc trong sự nghiệp của tôi. Việc anh đe dọa tôi là vô ích, chuyện này không có gì để bàn."

    Cố Quân cau mày, dường như trong lòng đã nảy sinh ý định muốn siết cổ Biện Kỷ An.

    Nhưng anh ta biết, Biện Kỷ An không chỉ có uy tín cao trong giới, mà sau lưng còn có sự hỗ trợ của vợ anh ta,

    Ở trong lĩnh vực phim ảnh, anh ta có đủ cơ sở để không sợ bị người khác đe dọa.

    Điểm yếu duy nhất của anh ta chính là bí mật mà tôi nắm giữ, điểm yếu chết người.

    Cố Quân và Biện Kỷ An tạm biệt nhau không vui vẻ gì.

    Bức ảnh tạo hình đôi của tôi và Hạ Hựu Nhàn diễn ra không mấy suôn sẻ. À chuẩn hơn thì chỉ có cô ta không suôn sẻ.

    Dưới sự áp đảo của tôi, cô ta không thể hiện được chút sắc màu nào, dù rằng nhiếp ảnh gia không nói ra, nhưng

    với sự nhạy cảm của mình cô ta dư sức nhận ra nhiếp ảnh gia đều thiên vị tôi. Hạ Hựu Nhàn không thể hiện được điều mà nhiếp ảnh gia muốn, nhưng anh ta không dám chỉ trích cô ta và tất nhiên cũng không dám chỉ trích tôi.

    Vì thế, anh ta cứ lầm bầm mãi, chỉ có thể để Hạ Hựu Nhàn không ngừng thay đổi góc chụp, như vậy mọi người đều biết, vấn đề nằm ở ai.

    Kể từ khi Hạ Hựu Nhàn vào ngành, cô ta chưa từng phải chịu sự uất ức như thế này. Sau lần thứ mười bốn không hài lòng với bức ảnh, nhiếp ảnh gia nhẹ nhàng nói một câu: "Hạ Ảnh Hậu, cô không trong trạng thái tốt, có muốn nghỉ một chút không?"

    Dù Hạ Hựu Nhàn luôn giả vờ xây dựng hình ảnh ngọc nữ hiền lành hiểu chuyện nhưng với sự chống lưng của Cố Quân, tính khí của cô ta cũng không nhỏ, lập tức muốn nổi giận.

    Còn tôi ở bên cạnh thổi một hơi vào móng tay, nói một cách không mặn không nhạt: "Hạ Hựu Nhàn, tôi có hẹn làm đẹp với SPA lúc năm giờ, cô tốt nhất đừng làm phí thời gian của tôi."

    Nghe xong, mọi người đều ngạc nhiên.
     
    Giang La
    Chương 4


    04.

    Tôi mới ra tù, không có chỗ dựa đằng sau, Hạ Hựu Nhàn bây giờ danh tiếng và địa vị đều có, tôi ngay ngày đầu tiên đã dám cãi lại cô ta?

    Hạ Hựu Nhàn trong năm năm nay sống trong nhung lụa, tính tình đã được nuông chiều đến hư hỏng, không chịu nổi bất kỳ sự k*ch th*ch nào, liền trực tiếp nhìn về phía tôi, "Ý cô là gì, Giang La?"

    Tôi lười biếng liếc nhìn cô ấy, "Ý tôi là gì? Ý tôi đây, cô không hiểu ngôn ngữ à?"

    Hạ Hựu Nhàn liền giận dữ bỏ đi, "Tôi không diễn nữa! Hôm nay đoàn làm phim này, có cô ấy thì không có tôi!"

    Ban đầu còn muốn giả vờ làm bộ làm tịch một thời gian, không ngờ tôi vừa lên đã té tát vào mặt cô ta, tự nhiên không phục, bắt đầu phát điên lên lời hăm dọa.

    Biện Kỷ An đứng sau máy quay, không vui nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn là nuốt giận mà đi mắng Hạ Hựu Nhàn: "Được lắm, không diễn thì tôi sẽ lập tức thay người."

    Hạ Hựu Nhàn: "......"

    Cô ta không thể tin được nhìn về phía Biện Kỷ An, "Đạo diễn Biện, ý anh là gì? Anh có phải quên mất ai là nhà đầu tư của bộ phim này không?"

    "Tôi biết là Cố Quân, vị hôn phu của cô, nhưng tự cô làm mình rối loạn, tôi phải chiều chuộng cô sao?" Biện Kỷ An chất chứa toàn bộ bực bội trên người tôi xả ra lên người Hạ Hựu Nhàn, "Chính cô quay chụp mười bốn lần vẫn không vào trạng thái, cô còn mặt mũi trách móc người khác? Trong đoàn phim của tôi mà lấn át, cô đe dọa ai đây?"

    Biện Kỷ An cũng là người được nâng đỡ, trong giới không ai dám chọc ghẹo, và anh ta cũng biết nhìn người.

    Dù hôm nay anh ta mắng Hạ Hựu Nhàn, anh ta nghĩ Cố Quân cũng sẽ không có phản ứng gì.

    Rõ ràng sự chú ý của kẻ ngốc đó đều dành cho Giang La.

    Hạ Hựu Nhàn sắc mặt trắng bệch.

    Cô ta không nghĩ mình sẽ bị Biện Kỷ An mắng mỏ không thương tiếc như vậy, cứ như là cuộc tụ họp vui vẻ hôm trước của cô ta với Cố Quân và một số nhà sản xuất khác tại bàn rượu là một ảo giác.

    Cô ta quay đầu nhìn tôi, phát hiện tôi đang nghịch móng tay, nhướng mày nhìn cảnh tượng thú vị.

    Hạ Hựu Nhàn cúi đầu, ánh mắt đầy độc ác suýt chút nữa không kiềm chế được.

    Tôi ngửi thấy mùi hôi phát ra từ cơ thể cô ta, bày tỏ vẻ khinh bỉ.

    Weibo hoàn toàn sụp đổ vì tôi.

    Cố Quân và Hạ Hựu Nhàn đều bị kích động, những tin tức xấu về Giang La trước kia được đào bới mọi nơi.

    Dù là fan hâm mộ, người qua đường, hay thuỷ quân cùng nhất trí sỉ nhục, nhưng tôi không có tài khoản mạng xã hội, không có kênh liên lạc, tôi vui vẻ bình thản ngồi trong khách sạn, nhìn người trên Weibo bị kích động tiến hành tấn công mạng chống lại tôi.

    Tôi cảm nhận được sự ác ý của loài người, đối với tôi đó là liều thuốc bổ tốt nhất.

    Chỉ cần họ không mặc lớp da người khiến tôi phải ngửi mùi hôi thì tốt.

    Nhưng việc này đã lan ra một cấp độ khác.

    Biện Kỷ An gọi điện cho tôi: "Hơi khó xử lý, có người đã đề cập với tôi, họ không cho phép người như cô xuất hiện trên màn ảnh, bộ phim này..."

    Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Vậy được thôi, phim trước tiếp tục quay, phần sau tôi sẽ giải quyết."

    Biện Kỷ An không mấy tin tưởng, "Cô giải quyết vấn đề này thế nào? Không phải tôi không giúp cô, nhưng cô làm tôi đau đầu, tôi không tìm ra cách nào giúp cô rửa sạch đâu."

    Rốt cuộc, việc Giang La đã từng ngồi tù là thật, phương pháp nào có thể xóa bỏ vết nhơ này?

    Tôi chỉ nói: "Anh cứ chờ xem thôi, giúp tôi một việc nhỏ, đi tìm một người."

    Biện Kỷ An nửa tin nửa ngờ đồng ý với yêu cầu của tôi.

    Tất nhiên, việc này không thể thiếu sự giúp sức của Cố Quân.

    Trên đường đi quay phim, tôi bị anh ta chặn lại.

    Anh ta đã một thời gian không gặp tôi. Khác với vẻ phong độ ngày nào, sắc mặt anh ta trông có vẻ tiều tụy, như thể đã không nghỉ ngơi nhiều ngày đêm.

    Anh ta nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy cảm xúc dồn nén, "Giang La, em nghe anh nói, rút khỏi ê-kíp này đi. Em có thể trở lại bên cạnh anh, anh sẽ trả lại tất cả những gì của nhà họ Giang cho em. Anh không hề đụng chạm đến một chút nào của nhà họ Giang, chỉ cần em trở về, tất cả những thứ đó đều là của em."

    "Anh không hề đụng chạm đến một chút nào của nhà Giang?" Tôi ngước mặt cười, ánh mắt đầy khinh miệt, "Cố Quân, không phải anh nghĩ là đến giờ này những gì tôi quan tâm, vẫn chỉ là nhà họ Giang thôi ấy hả? Anh không biết chúng ta cách nhau cái gì sao?"

    Trước khuôn mặt dần trở nên tái nhợt của anh, tôi từng chữ từng câu nói ra: "Ông nội của tôi, nếu có linh thiêng trên trời, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh. Và anh, lại lấy đâu ra sự tự tin, nghĩ rằng tôi sẽ trở lại bên cạnh anh? Cố Quân anh thật là tởm lợm, anh và Hạ Hựu Nhàn - hai kẻ thú vật, sinh ra đã hèn mọn, quả thật là một đôi."

    Tôi càng mắng anh, càng cảm nhận được linh hồn của Giang La sảng khoái đến mức nào.

    Cô ấy chỉ muốn thấy người đàn ông này sống trong đau khổ.

    Sắc mặt Cố Quân dần trở nên tím tái, nhận ra lời nói mềm mỏng không có ích, anh ta nghiến răng nói: "Em nhất định phải đối đầu với anh sao? Giang La, em còn có thể làm gì chứ?"

    Tôi khinh thường cười nhạo, "Nhìn này, Cố Quân, chỉ cần hai câu nói anh đã lộ ra bản chất thật của mình, anh cũng chỉ có như vậy mà thôi."

    Cố Quân mặt càng lúc càng đen lại.

    Tôi quay người bước đi, anh ta vẫn muốn tiến lên chặn đường tôi, nhưng bị tôi cho một cái tát đánh ngược lại khiến anh ta ngã xuống đất. Trong khoảnh khắc anh ta ngã xuống, tôi lại đá thêm một cú, đá mạnh vào vị trí tim của anh ta.

    Cố Quân đau đớn nằm dưới đất.

    Tôi nhìn người này trong cơn đau khổ, ngửi thấy mùi hôi thối trên người anh, không thể chịu đựng nổi nữa và rời khỏi đây.

    Chỉ còn lại Cố Quân, từ không thể tin nổi, rồi đến tuyệt vọng, ánh sáng trong mắt anh dần dần tắt đi, nhìn theo bóng lưng của tôi đi xa.

    Tất nhiên là tôi có cách để đối phó với Cố Quân.

    Tôi đi tìm một người.

    Người mà Hạ Hựu Nhàn đâm phải năm năm trước, bây giờ anh ta vẫn tàn phế trên giường, quả thật là bị cô ta phá hủy cả đời.

    Khi tôi đến tìm anh ta, bố mẹ anh ta nhìn thấy tôi vô cùng ngạc nhiên.

    Đúng vậy, ngạc nhiên.

    Khi con họ gặp nạn, họ đã nhìn thấy Hạ Hựu Nhàn, họ biết người đâm người không phải là Giang La.

    Nhưng họ đã nhận một khoản tiền lớn từ Cố Quân, và làm chứng giả mạo trái với lương tâm của họ.

    Người con trai nằm trên giường và bắt đầu làm live stream, không thiếu tiền và cũng tìm thấy mục đích sống.

    Khi tôi đến thăm, bố mẹ anh ta không muốn tôi gặp, cho đến khi tôi nói ra một câu: "Ồ, con trai ông bà bị tai nạn giao thông trở nên tàn phế suốt đời, tôi ngồi tù năm năm bị người ta hủy hoại cả đời, ông bà cảm thấy điều này công bằng, phải không?"

    Bố mẹ anh ta xấu hổ, cuối cùng không dám ngăn cản tôi nữa.

    Người con trai đó gặp tôi bây giờ có vẻ ngượng ngùng.

    Tôi thẳng thắn: "Tôi muốn anh đi báo cảnh sát, báo cáo việc Hạ Hựu Nhàn lái xe đâm anh ngày đó."

    Anh ta mặt mày phức tạp, phản đối một cách vô thức: "Nhưng mà... không có bằng chứng."

    Anh ta cảm thấy có lỗi trong lòng, vì vậy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

    "Tôi có cách lấy được video, tôi chỉ cần anh ra tòa làm chứng mà thôi, giống như ngày đó anh đã làm chứng nói rằng tôi đâm anh ấy, phải không?"

    Tôi cười híp mắt, từng điểm một phá vỡ hàng phòng thủ của anh ta, "Anh chỉ cần biết, tôi đã ngồi tù năm năm, cả đời đã bị hủy hoại, anh có tiền, để kẻ thực sự hại anh ta thoát án, tôi không có gì cả, cho nên có thể mất hết mọi thứ. Anh không ra làm chứng, tôi dám đảm bảo tương lai của anh chắc chắn không có ngày tốt đẹp."

    "Chân anh đã mất, anh còn muốn mạng sống chứ?"

    Tôi không cảm thông với anh ta.

    Anh ta mất đi đôi chân là do Hạ Hựu Nhàn gây ra. Nhưng từ phút anh ta thà nhận tiền mà để kẻ gây án thực sự thoát án, anh đã mất đi quyền được người khác cảm thông.

    Tôi ghét nhất loại linh hồn như thế, không hôi không thơm, không thiện lành, ác cũng không đến nơi đến chốn, không ngon miệng, đắng chát.

    Biện Kỷ An chịu đựng áp lực từ tôi, tiếp tục phát hình ảnh tạo hình.

    Không ngạc nhiên, hình ảnh tạo hình của tôi hoàn hảo đến mức chặn họng được tất cả những người nghĩ rằng tôi không xứng đáng đóng vai Lê Thanh Tuỳ..

    Thậm chí có người vì hình ảnh tạo hình mà bắt đầu mù quáng tẩy trắng cho tôi.

    Họ chỉ thấy tôi đẹp như vậy, chắc chắn không phải cố ý làm hại ai. Dĩ nhiên, đa số mọi người vẫn bị ảnh hưởng bởi những thông tin tiêu cực, kiên định cho rằng tôi là một kẻ tồi tệ.

    Thực sự thì tôi đánh giá cao họ, giống như Biện Kỷ An, chỉ khi có sự nhận định riêng họ mới không dễ bị tôi quyến rũ.

    Đồng thời, tôi đã tạo một tài khoản Weibo, sau khi đợi vô số người xông vào dưới Weibo của tôi mắng nhiếc.

    Tôi đã đăng một thông báo mới nhất.

    Trong đó tôi đã rõ ràng kể lại việc Cố Quân che trời, thay thế tất cả bằng chứng để hãm hại tôi, và thủ phạm thực sự là Hạ Hựu Nhàn.

    Thông báo được phát đi, chỉ vài giây, không nằm ngoài dự kiến đã bị xóa bỏ.

    Không sao, tôi tin rằng đã có đủ người thấy nó.

    Hạ Hựu Nhàn như điên gọi điện thoại đến mắng nhiếc tôi: "Giang La, ngồi tù năm năm không đủ cho cô à, cô muốn chết à?"

    Tôi khẽ nhắm mắt cười, "Hạ Hựu Nhàn, cô gọi điện đến để phát rồ đấy à, Cố Quân có biết không?"

    Hạ Hựu Nhàn tức giận đến nỗi phải gượng cười chua chát: “Giang La, cô không có bằng chứng, chỉ dựa vào lời nói của cô, tôi sẽ kiện cô về việc tạo tin đồn, cô cứ chờ mà vào tù lại đi!"

    "Đồ rẻ rách, tùy cô." Tôi mở miệng, miệng tôi còn độc hơn Hạ Hựu Nhàn nhiều, "Dù sao cô làm đ ĩ cũng không phải ngày một ngày hai”

    Hạ Hựu Nhàn bị tôi chọc tức đến phát điên, mở miệng chửi bới, lời lẽ tục tĩu. Tôi nhanh tay ghi âm lại cuộc đối thoại này.

    Dù không có bằng chứng thực sự, nhưng tôi thấy thích thú khi nhìn thấy cảnh cô ta phát rồ rồi bị người hâm mộ nhìn thấy.

    Fan của Hạ Hựu Nhàn đều ngỡ ngàng, chưa nói đến chuyện thông tin tôi phát ra là thật hay giả, nhưng một chuỗi lời mắng chửi của Hạ Hựu Nhàn thực sự không giống với hình tượng của cô ta.

    Làm sao có thể bẩn thỉu như vậy?

    Dĩ nhiên, cũng có fan cho rằng do tôi đã chọc tức trước và Hạ Hựu Nhàn chửi là đúng.

    Văn phòng làm việc của Hạ Hựu Nhàn lập tức quyết định kiện tôi, đồng thời công ty đứng sau Cố Quân cũng gửi đơn kiện. Bởi vì lời nói của tôi, cùng một lúc gây tổn thương cho cả hai bên.

    Cố Quân lại một lần nữa dùng điện thoại của người khác để gọi cho tôi, giọng điệu của anh ta chứa đựng sự mệt mỏi không thể che giấu: “Giang La, chúng ta có thể gặp mặt không? Chúng ta thực sự phải đi đến bước đường này sao?"

    Tôi cười nói: "Dĩ nhiên rồi, từ ngày ông nội tôi mất, tôi đã thề, tôi nhất định phải khiến cho ba người, ba con thú

    vật các người phải sống một đời tồi tệ hơn cả cái chết!"

    Cố Quân nói tiếp với giọng điệu có vẻ nghẹn ngào: “Tiểu La, anh không muốn sử dụng những phương pháp đó để đối phó với em. Chuyện năm đó là lỗi của anh, anh sẽ bảo Hạ Hựu Nhàn quỳ xuống xin lỗi em, em hãy bỏ qua cho cô ấy đi."

    "Không được. Tôi đã nói là cả hai người, thiếu một ai cũng không xong, tôi muốn anh và cô ấy cùng nhau, quỳ trước mộ ông tôi xin lỗi, quay lại video nói rằng các người là kẻ tồi tệ không bằng thú vật và phát trên mạng cho mọi người xem, anh có chịu không? Anh làm được tôi sẽ tha thứ cho anh."

    "..."

    Cố Quân lần này im lặng rất lâu, có vẻ như anh ta không thể nào tức giận với tôi nổi, anh ta chọn cúp máy.

    Anh ta dĩ nhiên không sẽ đồng ý với những điều kiện "quá đáng" của tôi.

    Đơn kiện chống lại tôi rất nhanh chóng được gửi đến, công chúng những ngày này xem kịch hay giống như một bộ phim truyền hình hấp dẫn, cho đến khi đón nhận một bất ngờ lớn.

    Người nam sinh bị Hạ Hựu Nhàn đâm, chọn cách báo cảnh sát, anh ta thậm chí còn giữ một bản ghi âm từ năm đó.

    Ngay cả tôi cũng không ngờ, khi Cố Quân đến gặp anh ta thời điểm tai nạn, anh ta quyết định ghi âm lại, vì sợ người va chạm vào anh ta có địa vị cao sẽ đe doạ sự an toàn của ann ta và gia đình.

    Nhưng cuối cùng, anh ta bị một số tiền bồi thường lớn làm mờ mắt, sau khi tôi đến, cuối cùng anh ta cũng nghĩ thông và quyết định giao nộp bản ghi âm, báo cảnh sát lại.

    Cảnh sát rất nhanh chóng mở cuộc điều tra, Cố Quân và

    Hạ Hựu Nhàn cùng lúc lên hot search, chỉ là họ vẫn chưa bị bắt.

    Điều này vẫn chưa đủ.

    Cố Quân một lần nữa gọi điện cho tôi, giọng anh ta điên cuồng và đau khổ, "Giang La, em không có bằng chứng, chỉ dựa vào một đoạn ghi âm, em không thể nào lật ngược vụ án."

    "Tại sao tôi lại không có bằng chứng?"

    Tôi cười nhẹ nhìn vào đoạn video vừa nhận được: "Anh năm đó có thể dùng tiền để giải quyết nạn nhân, anh nghĩ hacker mà anh thuê, thực sự sẽ nghe theo lời anh mà xóa sạch video sao? Trên đời này, làm sao có chuyện tiền bạc không giải quyết được chứ?"

    Trái tim của Cố Quân từ từ chìm xuống.

    Anh ta ngày xưa thuê người thay đổi video chứng cứ, nhưng người đó đã giữ lại một bản gốc.

    Người đó chính là trợ lý bên cạnh Cố Quân. Khi tôi nhìn thấy Cố Quân,tôi đã biết rằng sự sơ hở nằm ở đâu.

    Người mà tôi nhờ Biện Kỷ An tìm chính là anh ta.

    Đối với tôi, phương pháp quang minh chính đại hay không không quan trọng, giống như cách tôi đe dọa Biện Kỷ An. Tất cả đều là những kẻ xấu, không cần phải sử dụng những cách thức thông thường để đối phó.

    Hồn của Giang La ngày càng yếu đi, tôi phải giải quyết chuyện này trước khi cô ấy hoàn toàn biến mất, nếu không khi cô ấy biến mất, tôi sẽ lãng phí tinh thần, lại phải sang một thế giới khác.

    Video cộng với bản ghi âm, bằng chứng kép đủ để Cố Quân và Hạ Hựa Nhàn bị giam vào tù.

    Người từng là thái tử được mọi người ca tụng ở thành phố A trong nháy mắt đã trở thành kẻ bị thế giới ruồng bỏ.

    Lần này, Lục Thanh Thần đảm nhận vai trò luật sư của tôi.

    Vụ kiện kết thúc, bản án chưa được tuyên nhưng mọi người đều biết kết quả đã được định đoạt, Lục Thanh Thần nói chuyện với tôi.

    "Giang La, nếu như ngày đó tôi chọn tin tưởng cậu một cách kiên định, hôm nay chúng ta có phải sẽ không trở thành như thế này không?"

    Tôi cười nhìn anh, "Không có nếu như, Lục Thanh Thần, là anh không tin tưởng tôi."

    Giang La đã chết, mọi lời nếu như đều vô nghĩa.

    Trước khi Hạ Hựu Nhàn chính thức bị kết án, tôi đã đến gặp cô ta.

    Nửa đời sau của cô ta định sẵn sẽ trải qua trong tù. Khi gặp tôi, cô ta không cần phải cố gắng duy trì hình tượng của một nữ hoàng điện ảnh nữa nên liên miệng chửi bới: "Giang La, cô nghĩ rằng tôi gặp chuyện thì cô có thể có kết cục tốt sao? Cô sẽ gặp báo ứng đấy!"

    Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt thương hại, "Thực là điên không nhẹ, đối với tôi, bây giờ mới chính là lúc cô đang gặp báo ứng."

    Hạ Hựu Nhàn phát điên không ngừng, "Giang La, tôi thực sự hối hận tại sao lúc đó tôi không thuê người để g**t ch*t cô trong tù!"

    Tôi chớp chớp mắt, "Ừ, sao cô lại không thuê người g**t ch*t tôi nhỉ?"

    Tôi cười rời đi, còn Hạ Hựu Nhàn sau cơn cuồng nộ, cuối cùng chỉ còn biết khóc lóc trong tuyệt vọng.

    Danh tiếng của tôi đột nhiên thay đổi một cách ngoạn mục, mọi người trên mạng đều biết tôi bị oan, những người đã mắng tôi trước đây đều đến xin lỗi. Những lời phản đối tôi đóng vai Lê Thanh Tùy dần dần ít đi.

    Hạ Hựu Nhàn vào tù, vai nữ chính được thay thế bằng một nữ hoàng điện ảnh có danh tiếng cực kỳ tốt, quan hệ với tôi rất hòa thuận.

    Tôi tất nhiên không rời bỏ đoàn làm phim, tôi đã sử dụng tiền mà ông nội Giang để lại cho tôi để đầu tư vào bộ phim này. Đồng thời bồi thường cho những tổn thất mà đoàn làm phim phải chịu sau khi Cố Quân vào tù, cùng với số vốn còn lại.

    Tôi mang theo kỳ vọng của Biện Kỷ An, giúp anh ấy hoàn thành bộ phim truyền hình này, một bộ phim định mệnh làm nên tên tuổi của tôi trong thế giới này.

    Ngày kết thúc quay, mọi người trong đoàn làm phim uống rượu mừng vui vẻ, Lục Thanh Thần cũng đến tìm tôi, anh ta đến để truyền đạt một thông điệp.

    Anh ta nói, Cố Quân muốn gặp tôi.

    Tôi nhún nhún mũi, nói: "Tôi không muốn gặp."

    Mùi hôi của Lục Thanh Thần đã nhạt đi, thật không thú vị, tôi nghĩ.

    Vì vậy, khi tôi rời khỏi đoàn làm phim, lên chiếc xe đua tự mua của mình, tôi nói: "Lục Thanh Thần, cách xa tôi ra."

    Dù Lục Thanh Thần vẫn còn buồn, nhưng anh ta vẫn chọn cách rời đi từ từ.

    Giọng tôi như vang từ một nơi xa xôi: "Vì anh không tin Giang La, nên Lục Thanh Thần anh sẽ phải sống cả đời trong đau khổ."

    Anh ta quay đầu lại, chỉ kịp thấy tôi lái xe đi, ba giây sau.

    "Bùm!"

    Chiếc xe đua phát nổ, giữa trời đầy lửa, Lục Thanh Thần mắt đỏ hoe, chạy đến trong sự đau đớn tột cùng.

    Giang La!!!"
     
    Giang La
    Chương 5: Hoàn


    05.

    Từ ban đầu, mục tiêu của tôi không phải là Cố Quân, cũng không phải là Hựu Nhàn, không phải là Lục Thanh Thần.

    Họ tội lỗi, nhưng cũng không đủ tội lỗi.

    Không phải là linh hồn mà tôi yêu thích nhất.

    Điều tôi muốn là linh hồn của Biện Kỷ An.

    Tôi là một quỷ linh, định mệnh không thể ở lại một thế giới quá lâu, thân thể của Giang La đã sớm biến mất, đã bắt đầu phân hủy chỉ linh hồn đang cố gắng duy trì.

    Nếu tôi không sớm rời đi, cô ấy thậm chí sẽ không còn linh hồn nữa.

    Tôi lơ lửng giữa không trung, lắc lư đôi chân, nhìn linh hồn của Giang La vẫy vẫy tay về phía tôi, linh hồn thuần khiết của cô ấy nhìn tôi phức tạp, "Chào cô, tôi nên gọi cô là gì?"

    Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, "Gọi tôi là A Ma là được."

    Giang La hỏi tôi: "A Ma, tại sao cô không lấy linh hồn của tôi?"

    Tôi nhún nhún mũi, "Tôi đã nói rồi, linh hồn của cô không ngon."

    Linh hồn càng ác độc thì càng tốt đối với tôi, ngược lại, linh hồn thuần khiết lại khiến tôi cảm thấy ốm yếu.

    Tôi chấp nhận giao dịch này, chỉ là vì mưu đồ những thứ khác.

    Khi thấy linh hồn của Biện Kỷ An đầy khiếp đảm đến bên tôi, tôi cười mỉm chào Giang La: "Mau đi tái sinh đi, cô bé nhỏ."

    Giang La nhìn tôi, linh hồn của cô ấy đi một bước lại ngoảnh đầu ba lần, nói: "A Ma, nếu tôi tái sinh ở một thế giới khác, có thể đến thăm tôi không?"

    Tôi lắc đầu, "Gặp tôi không phải là chuyện tốt đẹp gì, mau đi thôi, nếu không tôi sẽ ăn thịt cô."

    Giang La nhìn tôi, vài giây sau, linh hồn của cô ấy dần dần biến mất.

    Tôi thì nhìn Biện Kỷ An, cười lớn bóp chặt linh hồn anh ta, "Bất ngờ không, ngạc nhiên không? Anh không nghĩ rằng lúc đó tôi nói đùa chứ?"

    Tôi đã sớm biết Biện Kỷ An không thể nào chịu thua, đối với anh ta, một người như tôi chỉ là quả bom hẹn giờ.

    Cách thức của tôi quá mánh khóe.

    Anh ta cuối cùng chọn ra tay vào ngày kết thúc quay phim, là bởi vì anh ta muốn tôi để lại một Lê Thanh Tuỳ độc nhất vô nhị.

    Nhưng lời tôi nói đã thành sự thật, sau khi tôi chết, chuyện anh ta có con, cả video đi dạo phố ở nước ngoài với người phụ nữ khác cũng đã gửi cho vợ anh ta.

    Người vợ của anh ta không phụ lòng tôi, trực tiếp sai người giải quyết anh ta một cách nhanh chóng.

    Còn Hạ Hựu Nhàn, tôi tất nhiên sẽ không để cô ấy chỉ đơn giản là vào tù mà thôi. Giang La ban đầu trong tù phải chịu đựng nhiều dày vò, tôi cũng để lại một số tiền để chạy chọt. Hạ Hựu Nhàn vào tù ngày thứ năm đã bị người ta đánh gãy chân, sau đó còn bị tra tấn đến mức đại tiểu tiện không tự chủ, cô ấy dù có thể ra ngoài cũng chỉ là một người tàn phế không thể tự lập suốt đời.

    Rất lâu sau khi tôi chết Lục Thanh Thần mới báo tin này cho Cố Quân. Cố Quân lúc này đã không còn là con cưng của trời, đã chọn cách tự sát trong tuyệt vọng ở tù.

    Chỉ là lúc đó, tôi đã rời khỏi thế giới này từ lâu rồi.

    Linh hồn của Biện Kỷ An đủ xấu, sau khi tôi ăn nó, đã phát ra một tiếng ợ hả hài lòng.

    Vậy, người tiếp theo nên ăn là ai nhỉ?

    (Kết thúc)
     
    Back
    Top Dưới