Đam Mỹ Giam Cầm Vì Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,511,646
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
giam-cam-vi-yeu.jpg

Giam Cầm Vì Yêu
Tác giả: Cố Khanh Trần
Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Cố Khanh Trần]

Bạn đang đọc truyện Giam Cầm Vì Yêu của tác giả Cố Khanh Trần. Vừa mới về thủ đô, Tư Đồ Duệ đã bị thằng em trai quý hóa cho uống nhầm... thuốc trợ hứng.

Thằng em biết chuyện thì tá hỏa, vội vàng gọi “cấp cứu”

“Đi, mau tìm người giúp đi.”

Quản lý Trần không hiểu lắm: “Hả?”

“Hả cái gì mà hả, tôi bảo anh mau đi tìm người sạch sẽ cho anh hai tôi đi, à, nhớ phải là nam đấy.”

Ở thủ đô, không ai không biết cậu hai nhà họ Tư Đồ thích đàn ông.​
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 1: 1: Cuộc Sống Khắc Nghiệt


Một công trường ở ngoại ô thành phố Kim Dương, mười mấy công nhân đang bận rộn, khắp nơi đều là các loại vật liệu xây dựng.
Giữa hè tháng sáu, nắng như đổ lửa, tất cả mọi người chỉ muốn trốn trong phòng điều hòa, nhưng những công nhân trên công trường vẫn chết lặng làm việc như máy móc.
Họ không hi vọng xa vời được ngồi điều hòa hay quạt, chỉ hi vọng có thể nhanh chóng hoàn thành công việc rồi trốn dưới bóng râm nửa tiếng.
An Mộ Thần bốc xi măng xuống xe đẩy rồi đấy đến vị trí được chỉ định, đến khi cậu chuyển hết xi măng xuống khỏi xe thì đã không thẳng lưng lên được nữa.
Cậu thở phì phò, tháo mũ bảo hộ ra, tóc mái bết lại trên trán vì mồ hôi, làn da trắng nõn chuyển sang màu mật ong do phơi nắng quá lâu, gương mặt gầy gò đã mất đi hào quang ngày xưa, gần như chỉ còn làn da bọc xương, cằm cũng nhọn ra.
An Mộ Thần nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, đôi mắt nheo lại, ảm đạm không còn ánh sáng quyến rũ như ngày xưa.

Đôi môi tái nhợt, run run theo từng hơi thở, bởi vì không uống nước một thời gian dài nên đã khô nứt.

An Mộ Thần mặc đồ bảo hộ lao động, thân hình quá gầy gò làm cho cậu nhìn như bơi trong bộ quần áo.

Mồ hôi trên trán chảy vào mắt, cậu muốn dùng tay áo để lau, nhưng nhìn thấy quần áo đầy bụi cậu lại hơi do dự.

Có điều mồ hôi nhiều quá làm cậu rất khó chịu, nên cậu đành nhằm mắt dùng tay áo lau mồ hôi.

Cậu còn mặc một cái áo ba lỗ bên trong bộ đồ bảo hộ.

Nhưng trời nằng quá, áo ba lỗ ướt như ngâm nước, dính dớp trên người rất khó chịu.

Lúc này An Mộ Thần chỉ muốn cởϊ qυầи áo rồi giội nước lên người, nhưng cậu biết đó chỉ là giấc mơ.

Cậu đứng nghỉ một lát rồi lại đội mũ bảo hộ, chuẩn bị tiếp tục vận chuyển xi măng.
Cách đó không xa, nhân viên tạp vụ bắt đầu gọi họ: "Mười một giờ rồi, ăn cơm trưa thôi!"
Theo tiếng gọi, các công nhân đều dừng công việc, đi vào nhà ăn.

Gọi là nhà ăn nhưng thực chất chỉ là một căn phòng dùng tạm trên công trường, cũng không rộng rãi gì.

Mặt trời chiếu cả ngày, trong phòng vô cùng oi bức, hai cái quạt lớn chạy không ngừng cũng chỉ làm mát được một chút.

Mấy chục công nhân vội vàng xông vào nhà ăn, không gian chen chúc đủ loại mùi làm cho người ta không thở nổi.

An Mộ Thần luôn luôn đi sau người khác, lúc cậu đến thì gần như tất cả mọi người đã cầm hộp cơm bắt đầu ăn.

Cậu vẫn như thường ngày, cầm lấy phần của mình rồi chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhân viên tạp vụ trong phòng nói: "Tiểu An à, không ở trong này ăn con định đi đâu thế? Bên này có chỗ này, cậu ngồi bên này đi!"
"Không cần đâu anh Chu, tôi hơi mệt nên muốn lên tầng nằm nghỉ thôi."
Nhân viên tạp vụ định nói trên tầng nóng kinh khủng, nằm cũng không ngủ nổi, nhưng nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của An Mộ Thần thì không nói gì nữa: "Vậy cậu đi đi, nếu nóng quá thì xuống đây, ở trên đó lâu dễ cảm nắng lắm."
"Vâng."
An Mộ Thần trả lời rồi lên tầng hai.

Lúc này sau lưng vang lên tiếng nói: "Tên nhóc đó ngày nào cũng buồn bực không nói gì, không thích tiếp xúc với ai cả.

Chỉ có lão Chu mới nói chuyện với cậu ta thôi, tôi còn không thèm để ý đến, lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu căng."
"Không thể nói vậy được, Tiểu An không phải người như anh nói đâu.

Cậu ấy học hành đàng hoàng, có lẽ gia đình xảy ra biến cố nên mới phải đến công trường làm việc.

Thông cảm cho người ta đi, chẳng ai sống dễ dàng cả!"
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 2: 2: Áo Sơ Mi Trắng


An Mộ Thần ít nhiều cũng nghe được mấy lời của nhân viên tạp vụ.

Nếu là trước đây thì chắc chắn cậu sẽ để ý, nhưng bây giờ thì không quan trọng nữa, thể nào cũng được.

Cậu kéo lê cơ thể mệt mỏi lên tầng, vừa mở cửa, hơi nóng đã phả ra liên tục, căn phòng như lồng hấp làm cho người ta có cảm giác như mình sắp chín đến nơi.

Mặc dù An Mộ Thần đã làm ở công trường hơn nửa năm nhưng trưa nào bước vào đây, cậu cũng phải nhíu mày.

Nhiệt độ trong phòng ít nhất cũng phải hơn bốn mươi độ, bình thường cũng không ai muốn ở đây, kể cả trong giờ nghỉ ngơi, nếu không bị say nóng cũng không thể ngủ nổi trong không gian như thế này.

Nếu An Mộ Thần có lựa chọn khác thì cậu cũng không muốn ngủ ở đây.

Chỉ là mỗi ngày đều phải làm việc với cường độ cao, hơn một giờ chiều đã phải làm việc tiếp, nếu bây giờ không nghỉ một lát thì cậu thật sự không sống qua nổi buổi chiều.

Cũng may cậu thích nghi tốt, sau mấy ngày thích ứng với điều kiện khắc nghiệt này thì vẫn có thể ngủ được.
Cơm trưa chỉ gồm hai món mặn một món chay bình thường, An Mộ Thần cố gắng nuốt cơm và rau xào đến vàng cả lên, còn mấy miếng thịt mỡ trắng bóng thì cậu không ăn nổi.

Dạ dày cậu không tốt, lại làm việc nặng trong nửa năm qua, ăn uống không đàng hoàng nên sức khỏe càng ngày càng kém.

Cậu thật sự không thể ăn mấy thứ dầu mỡ, cho nên lúc nào cậu cũng ăn chay, càng ăn lại càng gầy.

Ăn qua loa nửa hộp cơm, An Mộ Thần nằm xuống chiếc giường khung sắt phía sau.

Giường vừa cứng vừa nóng nhưng An Mộ Thần mệt không chịu được, vừa nằm xuống đã nhắm mắt lại.

Không biết đã qua bao lâu, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi mình bên ngoài: "Tiểu An, Tiểu An, An Mộ Thần, có người tìm cậu!"
Cậu còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã nghe thấy tiếng đập cửa.

Cậu không ngủ nổi nữa, cố gắng mở đôi mắt nặng nề rồi ngồi dậy.

Cả mặt đầy mồ hôi, cậu lau đi, khàn giọng trả lời lại: "Tôi ra ngay đây."
Lúc mở cửa ra, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mắt An Mộ Thần, cậu đưa tay lên che mắt, lúc thả tay xuống, đập vào mắt cậu là một lồng ngực mặc sơ mi trắng, chất liệu nhìn có vẻ không rẻ, chỉnh tề không một nếp nhăn.

Nếu là trước đây, cậu nhất định sẽ không cảm thấy ngạc nhiên, nhưng nửa năm nay cậu chỉ thấy công nhân trên công trường, không mấy ai quan trọng chuyện ăn mặc.

Lao động trên công trường thì không bao giờ thấy quần áo sạch sẽ, lại càng khó thấy quần áo màu trắng sạch sẽ thế này nên An Mộ Thần rất ngạc nhiên.

Đối phương rất cao, nếu An Mộ Thần không ngẩng đầu lên thì không thể nhìn thấy mặt đối phương.

Cậu ngẩng đầu lên, một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt.

Đội mắt ảm đạm lập tức sáng lên: “Đỗ..

Đỗ Ninh Hạo.."
An Mộ Thần theo bản năng bước lùi về sau mấy bước, đôi môi run rẩy, nhìn dáng người cao lớn quen thuộc trước mặt, nhất thời không biết nên nói gì.

Hình như đối phương cũng không định nói gì, chỉ nheo mắt nhìn An Mộ Thần.
An Mộ Thần nhìn bộ quần áo bao hộ trên người mình, mùi hôi chua không giấu được lại càng làm cậu khó xử.
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 3: 3: Hôn Lễ


Chậu cầm tay nắm cửa, khó khăn nói: “Anh đến có việc gì không?"
Đỗ Ninh Hạo lấy một tấm thiệp mời màu đỏ từ trong túi áo khoác âu phục đưa cho An Mộ Thần.

An Mộ Thần nhìn tấm thiệp mời, cảm thấy luống cuống.

Lúc này giọng Đỗ Ninh Hạo vang lên: "Vốn tôi thấy không cần phải nói với cậu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vấn thấy nên nói cho cậu biết.

Ngày mai cậu chủ sẽ cử hành hôn lễ với Kiều Ngọc ở khách sạn.

Cậu có đi hay không thì tùy, nhưng tôi nói cho cậu biết, qua ngày mai, nếu cậu không xuất hiện thì cả đời này cậu và cậu chủ sẽ chẳng còn quan hệ gì nữa."
Đỗ Ninh Hạo nói xong thì nhét thiệp mời vào tay An Mộ Thần, lúc cậu còn đang ngơ ngác đã quay người rời đi.

Một lát sau, lão Chu lên tầng, tò mò hỏi: "Tiểu An, người vừa rồi tìm cậu là bạn cậu à? Đi Mercedes-Benz đó, có vẻ rất giàu có.

Bạn bè giàu như thế sao cậu không nhờ người ta giúp đỡ, làm việc ở công trường làm gì!"
Lão Chu nói dông dài, An Mộ Thần không trả lời lại, chỉ lắc đầu rồi quay người đi vào.

Cậu ngồi trên giường, cầm tấm thiệp mời nóng phỏng tay.

Lão Chu nhìn cậu như thế cũng không hỏi thêm nữa, đi xuống tầng.

An Mộ Thần vấn ngồi như vậy, nhìn chằm chằm thiệp mời trên tay.

Cậu thấy mình nên vứt đi, nhưng bàn tay lại cứ siết chặt không muốn buông ra.

Một lúc lâu sau, cậu mới run rẩy mở tấm thiệp mời đỏ chót ra.

Thiệp mời không viết tên khách, nhưng phía dưới lại có một dòng chữ "Tư Đồ Duệ và Kiều Ngọc tổ chức hôn lễ ở khách sạn.., mời bạn đến chung vui".

An Mộ Thần run rẩy sờ vào ba chữ Tư Đồ Duệ, hốc mắt vừa nóng vừa đau, như bị thiêu đốt.

Cậu vốn nghĩ rằng Tư Đồ Duệ kết hôn thì cũng sẽ lấy một cô chủ nhà giàu nào đó, nhưng không ngờ đến cuối cùng anh vẫn cưới một người đàn ông.

Nghĩ cũng đúng, một người bá đạo như thế chắc chắn sẽ không quan tâm đến ánh mắt thế tục, anh luôn luôn làm mọi thứ theo ý mình.
Từ ngày anh đi, An Mộ Thần đã tự nhủ mình phải vĩnh viễn quên người đàn ông này đi, nhưng bây giờ nhìn thiệp mời trong tay, cậu lại cảm thấy tim mình đau như bị xé rách.

Đỗ Ninh Hạo nói, nếu ngày mai cậu không đến thì cả đời này cậu và Tư Đồ Duệ sẽ không còn khả năng nữa.

Nhưng nếu cậu đến thì có thể thay đổi được kết cục hay sao?
Không được, không phải mọi thứ đã được sắp xếp rồi sao? Lúc cậu nghĩ tất cả mọi cách để đẩy Tư Đồ Duệ ra xa mình, lúc sợi dây liên kết giữa họ bị cắt đứt, đã không còn hy vọng gì nữa rồi.

Bọn họ không còn khả năng gặp lại nhau nữa...!
An Mộ Thần luôn tự nhắc nhở mình như thế.

Buổi chiều cậu vội vàng làm việc trên công trường giống như Đỗ Ninh Hạo chưa từng xuất hiện.
Cậu không khác gì ngày thường, cứ thế ăn cơm, cứ thế đi ngủ, chỉ đến sáng hôm sau khi bắt đầu làm việc, sự bất an trong lòng cậu mới càng rõ ràng hơn.

Cậu cảm thấy sợ hãi, hình ảnh Tư Đồ Duệ cứ luôn quanh quẩn trong đầu nhưng cậu cũng không biết nên làm thế nào.

Đầu óc cậu hỗn loạn, thậm chí còn suýt ngã từ trên thang xuống, may mà cậu kịp thời giữ lưới an toàn bên cạnh mình.

Chủ thầu chú ý đến tinh thần bất ổn của An Mộ Thần: “Tiểu An, cậu bị ốm hay có chuyện gì à? Cậu có biết như thế này rất nguy hiểm không?"
An Mộ Thần cúi đầu, giống như phân vân một lúc lâu, rồi cậu ngẩng đầu, nói với chủ thầu: "Chú Lâm, cháu muốn xin nghỉ nửa ngày, cháu phải vào thành phố."
Bây giờ là thời điểm đẩy nhanh tốc độ thi công, vốn chủ thầu không đồng ý, nhưng nửa năm nay An Mộ Thần rất cố gắng làm việc, lại thấy dáng vẻ lo lắng của cậu, ở lại thì cũng không làm được gì ra hồn, do dự một lát, ông vẫn đồng ý cho An Mộ Thần nghỉ.

An Mộ Thần về phòng trọ thay quần áo sạch sẽ rồi đi vào thành phố.

Cậu biết ở gần công trường có một nhà ga, nửa tiếng có một chuyến tàu, đi vào thành phố mất khoảng một tiếng rưỡi.
Thời gian tổ chức hôn lễ là mười hai giờ, bây giờ là chín rưỡi, cho nên cậu phải nhanh lên mới chắc chắn đến nơi trước mười hai giờ.
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 4: 4: Không Còn Thuộc Về Nhau


Lúc An Mộ Thần chạy đến ga, phải đợi hai mươi phút mới có một chuyến.

Khi tàu đến nơi, cậu lên tàu không do dự.
Nhưng khi gần đến thành phố, cậu lại mờ mịt luống cuống.

Mình đang làm gì thế? Chẳng lẽ lại đến ngăn cản hôn lễ của họ à? Nhưng cậu có tư cách gì mà ngăn cản, chỉ sợ là Tư Đồ Duệ đã bỏ qua cậu từ lâu rồi!
An Mộ Thần mê man luống cuống, thời gian nhanh chóng trội qua, ngay khi cậu định lùi bước thì cậu đã đến trạm dừng.

Cậu che giấu sự bất an, xuống tàu.
Sao cậu lại muốn đến đây?
Cậu chỉ muốn nhìn thấy anh thôi, nhìn từ xa cũng được, rồi cậu sẽ rời đi.
Thật ra cậu không hề lạ lẫm gì khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thành phố Kim Dương, trước đây Tư Đồ Duệ thường dẫn cậu đến đây, thậm chí trong căn phòng tổng thống trên cao nhất còn lưu lại rất nhiều dấu vết thân mật của hai người.

Tư Đồ Duệ luôn thích ôm cậu ngồi trước của sổ sát đất nhìn dòng người qua lại phía dưới, nhìn một lúc sẽ hôn cậu thật mạnh.
Những kí ức cậu cố gắng lãng quên giống như sóng ào vào trong tâm trí, hốc mắt An Mộ Thần đau rat, tầm mắt bắt đầu mơ hồ.
Đúng lúc này, mấy chiếc xe hoa Rolls-Royce từ từ đỗ lại trước của khách sạn, của xe mở ra, bóng dáng cao lớn quen thuộc kia xuống xe, bóng dáng đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ này đã xuất hiện trước mặt cậu.
Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt thâm thúy, nụ cười vẫn giống như trong trí nhớ của cậu.

An Mộ Thần cảm thấy tim mình đang đập rộn lên.
"Tư...!Tư Đồ Duệ." Cậu nỉ non, đôi chân bắt đầu mất khống chế bước về phía trước, càng lúc càng nhanh.

Nhưng khi cậu đang định qua đường để đến chỗ Tư Đồ Duệ thì một chiếc xe lao nhanh đến.
"Rầm!" Cả người An Mộ Thần bị đâm trúng bay lên, sau đó rơi thẳng xuống đất.
Tiếng hét chói tai vang lên xung quanh, rất nhiều xe cũng đỗ lại.
An Mộ Thần nằm trên mặt đất lạnh lẽo, không thể cử động được.

Cậu chỉ cố gắng quay đầu về phía đối diện, lúc này xe của Tư Đồ Duệ dừng lại ở phía bên kia, anh cầm tay Kiều Ngọc xuống xe.
Nụ cười trên mặt anh vấn như xưa, vẫn là vẻ thâm tình quen thuộc nhưng đã không còn thuộc về cậu.
Giây phút này, những đau đớn mà cậu coi nhẹ lập tức bao phủ cả người cậu.
Hóa ra không phải cậu không quan tâm, không phải là không còn yêu thương, chỉ là không dám yêu.
Cậu cho rằng mình chỉ cần nhìn từ xa là tốt rồi, thế nhưng vậy vẫn chưa đủ.

Cậu hy vọng có thể lọt vào mắt anh một lần nữa, chỉ sợ bây giờ mọi chuyện đã không thể nữa rồi.
An Mộ Thần cố gắng lên tiếng nhưng cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, từng ngụm máu tươi trào lên trong miệng.

Sinh mệnh đang trôi qua, cậu sợ là mình sẽ không còn cơ hội nữa.
Nước mắt trào ra, ánh mắt cậu từ đầu đến cuối chỉ nhìn vào người đàn ông đang cười hạnh phúc ở bên kia đường, mong có thể dùng suy nghĩ khiến anh ôm cậu một lần,chỉ cần một lần thôi là cậu đã cam tâm rồi.

Nhưng có lẽ sẽ không bao giờ được, đôi môi cậu run rẩy nhưng không hề phát ra âm thanh, mí mắt nặng nề từ từ khép lại …
Nếu cậu có cơ hội sống lại, chắc chắn cậu sẽ nắm chặt tay anh, không bao giờ buông ra …
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 5: 5: Không Biết Nên Đồng Ý Hẹn Hò Với Ai Đây


Có một tòa nhà sáu tầng ở khu vực phồn hoa nhất thủ đố rất thu hút sự chú ý của mọi người.

Ở cửa lớn tầng một, bảng hiệu của Ngân Tứ cũng rất đơn giản, nhưng tòa nhà bình thường này lại là nơi ai ở thủ đô cũng biết.

Ngân Tứ, nơi ăn chơi nổi tiếng nhất thủ đô, nhưng không phải cứ có tiền là có thể bước vào của Ngân Tứ.
Chỉ ai có thẻ hội viên mới có thể vào, mà giá thấp nhất cho một tấm thẻ hội viên là một triệu tệ.

Nói cách khác, nếu ban đầu không bỏ ra một triệu thì không thể làm thẻ được.

Nhưng có tiền thì cũng phải được hội viên cũ đề cử mới có thẻ.
Ngoại trừ thẻ hội viên bình thường thì còn có các cấp bậc thẻ vàng, bạc, bạch kim, kim cương.

Bậc thẻ càng cao thì quyền lợi được hưởng ở Ngân Tứ càng cao.

Từ tầng một đến tầng năm, chỉ cần thân phận đủ cao thì đi đâu cũng được.

Còn tầng sáu là chỗ riêng tư của ông chủ đứng sau Ngân Tứ, không ai biết có gì trong đó.
Trong Ngân Tứ không chỉ có những người có tiền mà còn có cả các con ông cháu cha tụ tập chơi bời.

Cho nên mọi người cảm thấy Ngân Tứ là sự đại diện cho địa vị, những quyền lợi được hưởng ở đấy có thể nói lên giá trị con người.
Lúc này trong một phòng ở tầng ba Ngân Tứ, một chàng trai đang lười biếng dựa người vào ghế sofa, tay trái cầm ly rượu nhẹ nhàng đung đưa, chất lỏng màu đỏ bên trong lắc lư, tản ra mùi hương quyến rũ.
Chàng trai nhếch mép, nói với cô gái ở đối diện: "Cô thích tôi?"
Cô gái có vẻ rất lo lắng, tay vò vò vạt áo, khuôn mặt đỏ bừng.

Cô cúi đầu, thỉnh thoảng lại lén ngẩng lên nhìn chàng trai, cô vốn đã lo lắng rồi, không ngờ chàng trai lại hỏi như thế, khuôn mặt cô lại càng đỏ hơn.
Cô cắn môi, lấy hết dũng cảm vội vàng nói: "Tớ, tớ, tớ rất thích bạn Tư Đồ.

Chúng ta, chúng ta có thể hẹn hò không?"
Cô gái nói xong thì nhắm mắt lại, không dám nhìn đối phương.
Tư Đồ Dương nhìn sang ly rượu, hất cằm, chớp chóp mắt rồi tỏ vẻ buồn rầu nói: "Hẹn hò à, dạo này nhiều người nói với tôi như thế lắm.

Tôi cảm thấy khó xử quá, không biết nên đồng ý với ai đây!"
Cô gái vừa nghe vậy thì vội vàng nói: "Bạn Tư Đồ, tớ biết cậu thích bạn gái nghe lời.

Cậu yên tâm, tớ sẽ nghe theo cậu hết."
Tư Đồ Dương nghe cô nói thế thì hứng thú cười: "Ồ? Cái gì cũng nghe lời tôi thật à ?"
Cô gái gật đầu, sau đó nhìn cậu ta với vẻ chờ đợi.
Tư Đồ Dương lấy một cái túi nhựa nhỏ từ trong túi áo, trong túi có mười mấy viên thuốc màu trắng.

Tư Đồ Dương lấy một viên thả vào ly rượu trong tay.
Viên thuốc rơi vào ly thì sủi lên ngay.
"Nếu cô uống hết ly rượu này mà không có chuyện gì thì tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị của cô xem sao.
Tư Đồ Dương nói xong liền đưa ly rượu đến trước mặt cô gái.
Cô gái nhìn ly rượu, khuôn mặt xin đẹp nhăn lại: “Đó … đó là gì?”
“Tôi cũng không biết là gì, có người đưa cho tôi nhưng không nói là gì.

Cô có thể yên tâm là không phải thuốc độc đâu.

Thế nào, cô có muốn giúp tôi biết đây là gì không?”
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 6: 6: Định Chạy À


Giọng nói lười biếng của Tư Đồ Dương giống như thuốc mê, làm cho người ta mất năng lực suy nghĩ.
Cô gái sợ muốn chết, nhưng thấy Tư Đồ Dương nói vậy thì vẫn run run rẩy rẩy vươn tay ra.

Ngay lúc cô vừa cầm lấy ly rượu thì cửa bị đẩy ra, sự yên tĩnh trong phòng biến mất.
Lúc này cô gái giống như được thức tỉnh, vội vàng quay người về phía cửa.
Nụ cười của Tu Đồ Dương vẫn như cũ, nhưng ánh mắt lười biếng lại lộ rõ vẻ không vui.
Cậu ta híp mắt nhìn người đàn ông đang khó xử đứng ở cửa: "Này quản lý Trần, lúc nãy tôi đã nói là không có sự cho phép của tôi thì không ai được quấy rầy tôi.

Thế nào, tôi nói chưa đủ rõ ràng à?"
Giọng Tư Đồ Dương không lớn nhưng quản lý Trần vùa nghe đã toát mồ hôi lạnh.
Ai cũng biết tính tình cậu Ba nhà họ Tư Đồ rất khó chịu, chỉ cần ai làm cậu ta không vui thì cậu ta sẽ giày vò người đó chết đi sống lại.

Nhưng không chỉ có cậu ta, con ông cháu cha ở thủ đô có ai là dễ nói chuyện đâu.

Quản lý Trần khom người vội vàng giải thích: "Cậu Ba, không phải tôi muốn quấy rầy cậu nhưng tôi không thể không thông báo vói cậu được! Cậu Hai vừa gọi điện đến, nói cậu ấy sẽ đến ngay, bảo cậu chờ một lát."
"Cậu Hai?" Tư Đồ Dương nhíu mày, nhưng chỉ một giây sau đã nhảy dựng lên khỏi sofa, vẻ lười biếng ban đầu bị thay thế bằng sự hoảng sợ: "Ý anh là anh tôi đến á?"
"Vâng, vâng ạ, cậu Hai Tư Đồ nói với tôi như thế."
"Anh ấy ở đâu rồi?" Tu Đồ Dương vội vàng hỏi.
"Tôi nghĩ là bây giờ cậu ấy đến tầng một rồi!" Quản lý Trần suy nghĩ rồi nói.
Tư Đồ Dương nghe thế thì lại càng căng thẳng hơn.

Cậu ta vội vàng đặt chén rượu xuống, lẩm bẩm: "Anh hai về sớm thế, sao hôm nay đã về rồi? Nếu anh ấy bắt được tôi đã ở đây thì chết mất.

Không được, không thể để anh ấy bắt được tôi."
Tư Đồ Dương định chạy đi.

Nhưng không ngờ chưa kịp chạy đến cửa, một giọng nói trầm thấp đã vang lên: "Sao thế, định chạy à?"

Tư Đồ Dương ngẩn người, lúc này sau lưng quản lý Trần đột nhiên xuất hiện một dáng người cao lớn.
Người đàn ông cao hơn một mét tám.

Khác với vẻ ăn chơi của Tư Đồ Dương, người đàn ông rất anh tuấn, mai tóc ngắn rũ nhẹ trên trán, khuôn mặt giống như được đo đạc cẩn thận.

Đôi môi mỏng, cằm cương nghị, đôi mắt phía dưới gọng kính vàng sắc bén đến mức không ai dám nhìn thẳng vào anh.
Người đàn ông mặc quần đen dài và áo sơ mi trắng đơn giản, dáng người nhìn có vẻ không quá cường tráng nhưng khiến người khác áp lực đến mức không dám nhìn thẳng.
Quản lý Trần nghe giọng anh thì bước lên mấy bước rồi đứng một bên cung kính nói: "Cậu Hai, đã lâu không gặp."
"Ừm, quản lý Trần, anh đi xuống trước đi, có việc gì tôi gọi anh sau."
Quản lý Tràn lập tức bước lùi về sau, trước khi ra ngoài còn biết điều mà đóng cửa lại.
Khi quản lý Trần đi rồi, Tư Đồ Dương lập tức tiến lên nắm tay người đàn ông, nở một nụ cười đáng yêu như bé ngoan: "Anh hai, anh về khi nào thế? Sao không nói trước với em để em ra sân bay đón anh!"
Tư Đồ Duệ nhìn cậu ta một cái rồi đi đến ngồi xuống ghế sofa, trước khi ngồi xuống mới nhìn thấy trong phòng còn có người thứ ba.
Cô gái sợ đến choáng váng, từ khi Tư Đồ Duệ xuất hiện, cô nhìn anh không rời mắt.
Tư Đồ Duệ chỉ quay đầu nhìn cô một cái, nhưng chỉ vậy cũng đã làm cho cô gái phải run rẩy.
Rõ ràng là một doanh nhân nho nhã, nhưng không biết vì sao đôi mắt kia lại lạnh lùng đến mức làm người ta không dám động đậy.
"Bảo cô ấy ra ngoài đi."
Tư Đồ Duệ vừa lên tiếng, cô gái liền bật dậy chạy ra ngoài.
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 7: 7: Nhà Họ Tư Đồ


Trong phòng chỉ còn lại hai anh em, Tư Đồ Dương vội vàng ngồi bên cạnh Tư Đồ Duệ, chân chó vuốt tay anh, cười híp mắt: "Anh hai, anh về hôm nay à?""
Tư Đồ Duệ không trả lời, chỉ chỉ chai rượu vang trên bàn.
Tư Đồ Dương nhìn theo tay anh, lập tức hiểu ý, có điều trên bàn không có ly rỗng nào.

Thế là cậu ta lập tức cầm ly rượu mình còn chưa uống đến: "Anh hai, anh uống đi, em chưa uống đâu."
Tư Đồ Duệ nghe vậy thì không nghi ngờ gì, nâng ly uống một ngụm, mặc dù anh cảm thấy vị hơi lạ nhưng anh nghĩ trong Ngân Tú không thể có rượu giả được nên cũng không để ý nhiều.
"Anh cũng không định đến đây, nhưng anh cả nói với anh dạo này em không ở trường mà lại thường xuyên chạy đến Ngân Tứ.

Anh ấy bận nên bảo anh đến đây thay.

Tiểu Dương, anh thấy em có vẻ ngứa đòn nhỉ?"
Giọng Tư Đồ Duệ vô cùng lạnh nhạt nhưng Tư Đồ Dương nghe xong thì lại sợ hãi như sắp bị roi vụt vào người.
Hội thái tử thủ đô đều biết cậu ba nhà họ Tư Đồ không sợ trời không sợ đất, không ai quản được, chỉ sợ hai người anh trai, đặc biệt là anh hai Tư Đồ Duệ, sợ như chuột thấy mèo.
Chuyện này thật sự không thể trách Tư Đồ Dương, nếu từ nhỏ đã có người cầm roi đánh bạn, mà bạn đánh không lại thì bạn cũng sẽ sợ hãi thôi.

Nhà họ Tư Đồ cũng rất có tiếng ở thủ đô, ông cụ tư lệnh Tư Đồ năm đó vượt qua bom đạn, tính tình nóng nảy, không ai dám đụng vào ông.

Thế nhưng người ai gặp cũng phải cúi đâu như ông lại vô cùng yêu chiều đứa cháu út Tư Đồ Dương.
Tư Đồ Dương có ông nội làm chỗ dựa nên không coi ai ra gì.

Đám thái tử cùng thời với cậu ta không ai dám chọc vào cậu ta, cậu ta đánh nhau gây sự là chuyện thường ngày.
Bố mẹ Tư Đồ Dương cũng không quản nổi con mình, dù sao cũng không dám nặng lời với con, nhưng Tư Đồ Duệ thì lại khác.

Tư Đồ Duệ lớn hơn Tư Đồ Dương mười tuổi, đến khi Tư Đồ Dương mười mấy tuổi thì Tư Đồ Duệ đã không còn thường xuyên ở thủ đô.

Tư Đồ Dương cũng không để ý nhiều đến người anh hai ít gặp này.
Có lần Tư Đồ Dương gây sự đánh nhau ở trường, việc đối phương làm loạn lên cũng đến tại nhà họ Tư Đồ.
Đúng lần đó Tư Đồ Duệ về, bắt Tư Đồ Dương đi xin lỗi, nhưng Tư Đồ Dương không nghe lời anh, thậm chí còn lôi cả ông nội ra.

Không ngờ Tư Đồ Duệ lại không hề nương tay, đánh Tư Đồ Dương đến mức kêu cha gọi mę trước mặt cả nhà.

Đến tận khi Tư Đồ Dương cầu xin tha thứ nhận sai, Tư Đồ Duệ mới dừng tay.
Tư Đồ Duệ tùng học võ, lực đánh rất mạnh, sau lần dạy dỗ nhiệt tình đó, Tư Đồ Dương không dám không nghe lời anh hai nữa.

Cậu ta không muốn trải nghiệm sự đau đớn đó thêm một lần nào trong đời nữa.
"Anh hai, hai hôm nay em rảnh mới đến đây đi dạo thôi, đâu có thường xuyên đến, anh đừng nói oan cho em!" Tư Đồ Dương nhanh chóng giải thích.
"Nếu anh nhớ không nhầm thì một tháng nữa em thi cuối kỳ.

Bây giờ anh thấy em nên học bài ở trường thì mới hợp lý."
"Thì cũng không thể học mỗi ngày mà, em đâu phải mọt sách." Tư Đồ Dương không thích học, nếu không phải bị hai anh trai ép thì cậu ta con không muốn học đại học.
“Em thi xong thì gửi phiếu điểm cho anh, trượt một môn thì đừng nghỉ hè, trượt hai môn thì bị cắt tiền tiêu vặt, nếu trượt ba môn thì kỳ sau đến thành phố Kim Dương với anh, anh sẽ giám sát việc học của em.” Tư Đồ Duệ nói như chuyện hiển nhiên.
Tư Đồ Dương nghe xong thì mặt biến sắc: “Anh hai, anh không thể ác thế chứ!”
“Sao, muốn theo anh đi thành phố Kim Dương luôn à?”
Tư Đồ Dương vội vàng lắc đầu.

Nói đùa, nếu đi theo anh đến thành phố Kim Dương thật thì hai năm tiếp theo có ngày nào cậu ta được sống thoải mái à?
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 8: 8: Thuốc Trợ Hứng


Anh hai, bây giờ em về học, nhất định sẽ chăm chỉ.

" Tư Đồ Dương nói rồi định chuồn đi mất.

Tư Đồ Duệ giữ bả vai cậu ta lại, đưa tay ra: "Đưa thẻ cho anh.

"
"Thẻ, thẻ nào!" Tư Đồ Dương giả vờ không hiểu, tay giữ khư khư túi của mình.

"Anh nghĩ một tháng tới em sẽ không có cơ hội đến Ngân Tứ đâu, nếu đã thế thì để anh cất thẻ giúp em.

"
Tư Đồ Dương nghe vậy, khuôn mặt yêu nghiệt không khỏi nhăn lại: “Anh hai, không cần phải thế đâu, em đồng ý với anh thì chắc chắn là làm được mà!"
Tư Đồ Duệ không nói gì nhưng không thu tay về, ý tứ rất rõ ràng.

Tư Đồ Dương chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể lấy tấm thẻ bạch kim của mình ra đưa cho Tư Đồ Duệ, còn không quên nhắc đi nhắc lại: "Anh hai, sau khi thi cuối kì anh phải trả cho em, nói phải giữ lời đấy.

"

Tư Đồ Duệ nhận thẻ, bỏ ly rượu xuống, đứng dậy nói: "Được rồi, không còn sớm nữa, mau về đi, về thẳng trường là được, anh đã nói với bố mẹ rồi.

"
Tư Đồ Dương không thích ở lại trường, truớc đây cứ dăm ba ngày lại chạy về nhà, điều này làm cậu ta càng không chú tâm học tập.

"Biết rồi, em về đây.

" Tư Đồ Dương nói, mắt còn nhìn chằm chú vào tay Tư Đồ Duệ, nếu không có thể thì hoàn toàn không thể vào Ngân Tứ, lại thêm việc anh hai cậu ta là bạn của ông chủ Ngân Tứ, có muốn làm thêm một cái thẻ nữa sợ là cũng không được.

Nghĩ đến việc thời gian này chỉ có thể ở trong trường, Tư Đồ Dương như muốn phát điên!
"Vậy anh hai có về nhà không?"
"Anh ở đấy một lúc, em về trước đi!"
"Vâng, em đi trước đây anh hai.

" Tư Đồ Dương đáp lời, luyến tiếc không nỡ đi ra ngoài.

Vừa đến của thang máy đã có người gọi cậu ta: "Chà, đây không phải cậu ba à? Sao trùng hợp thế, cậu cũng ở đây sao?"
Người bắt chuyện là một thằng bạn cùng lớn lên trong khu với Tư Đồ Dương, cháu trai út của nhà họ Khương, một trong bốn dòng họ lớn nhất thủ đô, Khương Thừa Hữu.

Tư Đồ Dương quay đầu lại nhìn, thấy cậu ta thì cũng lười đáp lại.

Khương Thừa Hữu chơi với cậu ta từ nhỏ đến lớn, bạn xấu chơi với nhau từ nhỏ nên cũng biết tính nhau.

Cậu ba Tư Đồ thường xuyên phát điên, đây là chuyện mọi người đều biết, cậu ta cũng chẳng để bụng, bỏ lại bạn gái bước đến cạnh Tư Đồ Dương, thấp giọng nói: "Thế nào, đồ tối qua tôi cho cậu dùng tốt nhỉ!"
Tư Đồ Dương quay người lại nhìn Khương Thừa Hữu, không hiểu gì: "Đồ gì?"
Bây giờ cậu ta còn đang nghẹn một bụng tức vì anh hai tịch thu thẻ của cậu ta, đâu có nghĩ ra đồ mà cái tên Khương Thừa Hữu này nói là gì.

"Tôi bảo này Tiểu Dương, cậu đừng giả vờ với tôi nữa, tối qua, chỗ phòng riêng, không phải tôi đã đưa cho cậu một túi nhựa nhỏ à? Bên trong có đựng đồ mà, không phải sao?"
Tư Đồ Dương được cậu ta nhắc, cuối cùng cũng nhớ ra, lấy cái túi nhựa trong túi áo ra rồi lắc trong tay: "Cái này hả?"
"Đúng vậy, chính là nó, không phải tối qua bảo cậu tìm gái thử sao? Cậu không thử à?" Khương Thừa Hữu thấy dáng vẻ Tư Đồ Dương vẫn không hiểu gì là biết chắc chắn người này không nghe lời mình nói rồi.

Tư Đồ Dương nhíu mày, hỏi: "Rốt cuộc đây là cái gì? Tối qua cậu chẳng nói cho tôi biết.

"
"Tôi nói này, tự dưng cậu ngu từ lúc nào thế, đã bảo cậu tìm gái thử rồi thì còn có thể là đồ gì nữa, cậu giả ngu với tôi đúng không?"
Tư Đồ Dương suy nghĩ, lập tức nhận ra: "Thuốc kíƈɦ ɖụƈ?"
“Bảo thuốc kíƈɦ ɖụƈ thì mất mặt quá, gọi là thuốc trợ hứng, đảm bảo cậu có thể happy hơn trên giường.

Người đưa cho tôi nói chỉ cần phụ nữ uống vào thì trinh nữ cũng thành kỹ nữ, không dễ có được đâu, nể tình hai chúng ta là anh em nên tôi mới cho cậu một ít.

Cậu em, thấy tôi có thành ý chưa!”
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 9: 9: Nhất Định Phải Là Đàn Ông Đấy!


Tư Đồ Dương chẳng buồn để ý, ném cái túi nhựa lại cho Khương Thừa Hữu, tối qua cậu ta đang chơi cao hứng, lúc Khương Thừa Hữu nhét vào túi cậu ta, cậu ta cũng không để ý lắm, không ngờ lại là loại đồ này.

Cậu ta không hào hứng gì với cái này, cậu ta còn trẻ, muốn chơi phụ nữ cũng không cần phải dùng thứ này, cậu ta có cách để phụ nữ không nỡ rời được giường mình.

"Không có hứng, tự cậu dùng đi! Tôi đi trước đây.

" Anh hai còn đang ở Ngân Tú, nếu cậu ta còn chưa đi mà bị bắt lại lần nữa, nói không chừng lại bị ăn roi, thật sự đau lắm, làm cậu ta ám ảnh tâm lý luôn rồi!
"Sao đi sớm thể, cái này là đồ tốt thật đấy, cậu tìm một cô thử đi thì biết, chỉ cần một viên là đủ rồi!"
Khương Thừa Hữu còn đang lải nhải liên tục, giống như nhất định phải để Tư Đồ Dương biết đây là đồ tốt thật!
Tư Đồ Dương đang chuẩn bị bước vào thang máy đột nhiên ngừng buớc, sau đó đột ngột xoay người lại, hoảng hốt nhìn Khương Thừa Hữu, chỉ vào cái túi nhựa: "Cái này uống rồi mà không tìm phụ nữ thì sẽ thế nào?"
"Hả? Cậu uống rồi à? Không phải chứ, tôi đã bảo là cho phụ nữ uống là được, sao lại tự uống?"

Tư Đồ Dương chạy đến trước mặt Khương Thừa Hữu, túm lấy cổ áo cậu ta, hoảng hốt: "Mau nói cho tôi biết, đàn
ông uống rồi sẽ thế nào?"
"Cái này sao tôi biết dược, tôi chưa từng uống, có điều mấy thứ như thuốc kíƈɦ ɖụƈ thì đàn ông chắc phải tìm phụ nữ làm ba trăm hiệp mới ngừng, nếu cứ nhịn mãi thì sẽ liệt dương đấy! Còn nữa! "
Không đợi Khương Thừa Hữu nói xong, Tư Đồ Dương đã chạy vào hành lang gào lên: "Anh hai, anh ở đâu, anh hai, em không cố ý dâu.

"
Lúc này Tư Đồ Dương mới nhớ ra ly rượu lúc nãy cậu ta đưa cho anh hai uống.

Trời ơi, lần này cậu ta thực sự bị tên Khương Thừa Hữu đó hại chết rồi.

Lúc Tư Đồ Dương chạy về phòng riêng cũ thì chỉ có một nhân viên phục vụ đang thu dọn, không thấy bóng dáng anh hai cậu ta đâu.

Cậu ta túm lấy cổ áo nhân viên lo lắng hỏi: "Anh hai tôi đâu, cậu hai Tư Đồ đâu? Anh ấy đi dâu rồi?"
"Tôi không, không biết ạ, tôi chỉ phụ trách dọn dẹp, lúc tới ở đây đã không có ai rồi! Hay là anh hỏi quản lý đi!"
Thế là Tư Đồ Dương vừa gọi điện thoại vùa đi tìm quản lý Trần.

Lúc tìm được quản lý Trần, điện thoại mãi không ai nghe cuối cùng cũng được bắt máy, giọng Tư Đồ Duệ đầu dây bên kia rõ ràng không ổn lắm: "Có chuyện gì?"
Nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn của Tư Đồ Duệ, Tư Đồ Dương nuốt nước miếng.

Cậu ta không thể nói cậu ta cho anh uống thuốc kíƈɦ ɖụƈ được! Dù cậu ta không cố tình thì vấn do cậu ta bỏ thuốc vào.

Để anh hai biết được thì cậu ta sẽ bị lột hết một lớp da mất.

Suy đi tính lại, cậu ta vẫn không nói thật: "Cái đó, anh hai, không có gì, em chỉ muốn hỏi, anh không về thì tối định đi đâu?"
"Anh đi đâu em quan tâm làm gì? Mau về đi, nửa tiếng nữa anh sẽ gọi điện tới, đến lúc đó nếu em không nghe thì em chết chắc.

"
Tư Đồ Duệ nói xong rồi vội vàng cúp máy, điều này càng làm Tư Đồ Dương lo lắng không thôi.

Lúc này quản lý Trần đứng bên cạnh tưởng là Tư Đồ Dương đang lo cho Tư Đồ Duệ bèn nói: "Cậu ba cứ yên tâm về đi, buổi tối cậu hai ở lại Ngân Tú.

"
"Cái gì, anh bảo tối nay anh hai tôi qua đêm ở Ngân Tứ á?"
"Đúng vậy, lúc nãy cậu hai bảo tôi mở phòng trên tầng năm cho anh ấy, tôi nghĩ bây giờ anh ấy đã lên trên rồi.

" Trừ chỗ vui chơi ra, chỗ nổi tiếng nhất ở Ngân Tứ là năm phòng tổng thống, giá thuê cao hơn gấp mấy lần khách sạn bên ngoài, thế nên người đến Ngân Tứ chơi thì nhiều chứ ở lại chẳng bao nhiêu.

Tư Đồ Dương nghỉ ngơi, nói với quản lý Trần: "Đi, mau đi tìm người giúp đi.

"
Quản lý Trần nhất thời không hiểu lắm: "Hả?"
“Hả cái gì mà hả, tôi bảo anh mau đi tìm người sạch sẽ cho anh hai tôi đi, à, nhớ phải là nam đấy.


Ở thủ đô, không ai không biết cậu hai nhà Tư Đồ thích đàn ông.
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 10: 10: Khoảng Cách Giàu Nghèo


Lúc này ở sau bếp tầng một Ngân Tứ, phục vụ mặc đồng phục đang bận rộn như con thoi.
Ngân Tứ được đánh giá cao ở thủ đô không chỉ vì vị trí mà còn vì cung cách phục vụ hoàn hảo.

Người tiêu tiền ở đây toàn là đại gia, họ chẳng quan tâm tiêu hết bao nhiêu tiền, chỉ quan tâm bỏ tiền ra có đáng hay không.
Mức lương của nhân viên phục vụ ở đây cực kỳ cao, gấp mấy lần bên ngoài.

Nhưng lương cao thì việc cũng nặng Ngân Tứ tuyệt đối tuân theo tôn chi khách hàng là thượng đế, phục vụ chỉ cần bị khách khiếu nại một làn đã bị đuổi việc ngay.
Những người đến Ngân Tứ tiêu tiền thì có ai đơn giản đâu, hầu hạ những người này như tổ tông cũng là đương nhiên! Vì nguyên nhân này mà dù mức lương ở Ngân Tú khá cao nhưng không mấy ai có thể làm việc lâu dài, không bị sa thải thì cũng là không chịu nổi áp lực.
An Mộ Thần thu dọn xong phòng riêng ở tầng hai, vừa cất đồ vào vị trí xong thì định đến phòng nghỉ uống nước.
An Mộ Thần đi làm từ năm giờ, bận rộn đến tận mười giờ, cậu hoàn toàn không ngơi tay suốt năm tiếng đồng hồ, không phải bưng rượu và đồ ăn thì cũng bị gọi đi quét dọn, thực sự không nghỉ một phút nào.
Ngân Tứ vốn có quy định rõ ràng, phục vụ và quét dọn là hai công việc riêng, có quản lý riêng, ít nhiều gì cũng có thời gian nghỉ.

Nhưng An Mộ Thần vừa mới đến, tính cách hiền lành, những phục vụ khác thấy vậy thì luôn nhân lực quản lý không có mặt mà bắt nạt cậu.
Thấy cậu không phản kháng lại nên họ cũng không nể nang gì, lười được chút nào hay phút đó, có người làm giúp mình mà vẫn kiếm được tiền, chuyện tốt thế ai mà không thích chứ?
Lúc An Mộ Thần đây cửa phòng nghỉ ra, mấy đồng nghiệp cùng bộ phận với cậu đang trò chuyện hào hứng, nghe thấy tiếng mở cửa, tưởng là quản lý nên giật mình, có điều nhìn thấy An Mộ Thần thì lại yên tâm, sau đó tiếp tục nói.
Người đến Ngân Tứ đều có tiền có thế nên lúc rảnh rỗi nhân viên phục vụ thường bàn tán về khách hàng ghen tị với việc tiêu tiền như nước của họ.
Thế nên rất dễ nghe được những lời như: "Vị khách ở phòng 206 lúc nãy, cậu đã nhìn thấy chưa, anh ta đặt bao nhiều rượu mà toàn là rượu vang cao cấp, chỗ rượu đó bằng tiền lương mấy năm trời của chúng ta đấy."
"Thế có gì mà khoe, tiền mà mấy vị khách tầng bốn cược trong một ván, e là cả đời này chúng ta cũng không kiếm được."
"Đúng vậy, cũng là người mà sao cách biệt lớn thế? Không muốn hầu hạ người khác thế này chút nào, hừ!"
"Không làm thì cậu có thể đi, chẳng ai ngăn đâu."
Người vừa nói câu đó lại tiếp tục oán trách: Không làm thì tiền đâu ra, ngày nào cũng phải tiêu tiền, bà nội nó chứ, sao tôi không đầu thai lại đi cho rồi!"
An Mộ Thần nghe thấy nhưng không nói gì, thứ nhất là cậu không muốn nói, thứ hai là cậu không biết nói gì.

Số mệnh đều đã được định sẵn rồi, nếu đã không đầu thai làm ông chủ bà chủ thì cố gắng làm việc kiếm tiền, sau này mới có hy vọng sống những ngày tháng mình mong muốn.
An Mộ Thần nghĩ đến việc mình mới học năm nhất, mấy năm nữa mới tốt nghiệp, cảm thấy mình cần phải kiếm một khoản tiền lớn.
Sau khi bố mẹ mất, cậu ở nhà bác gái dưới quê, dù bác gái không nói nhưng cậu cũng có thể nhìn ra bác gái không ưa gì mình.

Tài sản bố mẹ để lại vốn không nhiều, chỉ đủ để cậu học hết cấp ba.

Bác gái muốn cậu bỏ học đi làm, giảm bớt gánh nặng cho họ, nhưng An Mộ Thần không muốn bỏ học, kiên trì muốn đi học tiếp.

Bác gái đã nói sẽ không chu cấp tiền học phí và tiền sinh hoạt trong bốn năm đại học cho cậu nữa.
Dù hơi khó khăn nhưng chỉ cần được tiếp tục đi học, có khổ có mệt hơn nữa cũng đáng.

Đến khi cậu tốt nghiệp rồi, tất cả mọi thứ sẽ tốt hơn.
 
Giam Cầm Vì Yêu
Chương 11: 11: Ma Cũ Bắt Nạt Ma Mới


An Mộ Thần an ủi bản thân như thế, rót ly nước uống cạn, mấy tiếng làm việc liên tục đến nước cũng không còn mà nuốt, mệt muốn chết.
Đúng lúc này, cửa bị đẩy mạnh ra, An Mộ Thần thấy người mở cửa là quản lý thì bất giác đứng dậy.

Những người khác đang trò chuyện hào hứng, hoàn toàn không chú ý đến, thế là quản lý rống lên: "Một đám ranh con lười biếng, không muốn làm nữa đúng không!"
Mấy người đang nói chuyện phiếm đúng phắt dậy, căng thẳng nhìn ngoài cửa, đồng thanh hô lên: "Quản lý..."
Quản lý này hung hãn có tiếng, lúc anh ta đang nói ai mà dám mạnh miệng thì sẽ ăn ngay một bạt tai, thế nên mọi người đều sợ anh ta.
"Mười phút trước khách ở phòng 504 đã trả phòng rồi, không biết à? Thế mà vẫn chưa đi dọn dẹp đi.

Tay chân nhanh nhẹn lên cho tôi." Đúng lúc này điện thoại của quản lý vang lên, có vẻ là một người quan trọng, quản lý nghe máy rồi chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi vẫn không quên nói một câu: "Lát nữa tôi kiểm tra, nếu chưa sạch thì người phụ trách chỗ này cút đi ngay cho tôi."
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía một người: "Chu Minh, quản lý tức giận rồi, còn không nhanh lên đi, không thì bị đuổi việc thật đó."
Chu Minh không cam lòng đứng dậy, cậu ta lười có tiếng.

Nếu không phải biết ăn nói và vẫn chưa đề xảy ra sơ suất gì thì đã bị đuổi việc từ lâu rồi.

Cậu ta ngẩng đầu lên thấy An Mộ Thần đang rụt cổ uống nước thì nói: "Này, An Mộ Thần, bây giờ tôi không rảnh, cậu mau đi dọn giúp tôi đi."
An Mộ Thần đứng đó, nghe thấy Chu Minh nói thì nhíu chặt mày.

Nếu bình thường thì cậu sẽ không từ chối, nhưng hôm nay cậu thật sự rất mệt.

Hơn nữa gần như ngày nào Chu Minh cũng bắt cậu làm việc của cậu ta, một mình cậu làm việc gấp hai lần, trong lòng cảm thấy khó chịu, thế là cậu do dự một lúc rồi vẫn nói: "Tầng năm không phải do cậu phụ trách sao?"
Ý là cậu sẽ không làm.
Lần này không chỉ Chu Minh mà những người khác cũng ngây ra, thực sự không ngờ An Mộ Thần sẽ từ chối.

Sau đó rất nhiều người nới với Chu Minh: "An Mộ Thần nói đúng mà, tầng năm do cậu phụ trách thì cậu tự làm đi.

Tôi bảo này Chu Minh, cậu nên đi đi, ở đây dùng dằng thì lát nữa có chuyện gì cậu cũng phải chịu trách nhiệm đấy."
"Đúng đấy, cậu không thể ngày nào cũng sai vặt Tiểu An được, cậu có đưa lương của mình cho người ta đâu."
Mấy người tôi một câu cậu một câu, vốn không có ác ý nhưng Chu Minh lại thấy mất mặt, thể là đấy An Mộ Thần một cái, cay nghiệt nói: "Làm sao, tưởng mình đến đây được mấy ngày thì có thể thẳng lưng được rồi à? Tôi bảo cậu đi làm việc là coi trọng cậu, cậu to gan nhỉ, còn dám từ chối.

Tôi thấy cậu không muốn đi làm nữa phải không? Hay để tôi đi nói với quản lý, bảo đảm từ ngày mai cậu được nghỉ luôn, thế nào?"
Rõ ràng là Chu Minh đang đe doa, người có thể ở lại Ngân Tứ đương nhiên chẳng có ai đơn giản, huống hồ Chu Minh đã ở đây khá lâu, cũng có khả năng mới dám ngang ngược.

Nếu Chu Minh thật sự muốn chơi xấu thì An Mộ Thần không thể đấu lại.
Sở dĩ An Mộ Thần có thể làm ở đây là nhờ một người bạn cùng ký túc xá, nếu bị đuổi thật, không chỉ làm cậu thấy có lỗi với người bạn đó mà cuộc sống sau này của cậu sẽ càng bế tắc hơn.

Thế nên những ngày này, dù có bị chèn ép thế nào thì cậu vẫn phải chịu đựng.
 
Back
Top Bottom