Cập nhật mới

Khác Giấc mộng xưa (Countryhumans)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
315203951-256-k761772.jpg

Giấc Mộng Xưa (Countryhumans)
Tác giả: BongHoaKiLa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Có yếu tố lịch sử không chính xác.

Vui lòng không lấy làm mục đích học tập.

[Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad]



countryhumans​
 
Giấc Mộng Xưa (Countryhumans)
1.Tiếng kêu bi ai trong sương thu


Mùa thu năm đầu tiên của kháng chiến giành độc lập.

Từ trước 6 giờ, khi màn đêm chưa tan, mọi người đã tụ tập bên ga tàu với thần sắc ngưng trọng.

Tôi đứng trên hàng đầu, cùng mọi người đưa ánh mắt ngóng chờ về phía Đông.

7h45', muộn 1 tiếng 20 phút, chuyến tàu từ Nam bộ chiến trường cuối cùng cũng vào ga.

Đám đông bắt đầu náo loạn, tràn vào sân ga.

Ngay khi tàu dừng lại, mọi người liền truyền tay nhau những lá thư báo tựu.

"Trung bộ chiến tuyến đang thắt chặt, kháng chiến giành độc lập sẽ diễn ra trong mùa đông khắc nghiệt."

Tôi nhận được thư của cha, bèn trèo lên nóc tàu ngồi đọc.

Loa phóng thanh của ga tàu kêu rè rè hai lần.

Loa: ...Chiến dịch trường kỳ này là khảo nghiệm khó khăn nhất chúng tôi từng đối mặt.

Tôi xin bày tỏ sự biết ơn sâu sắc nhất tới những người lính đã ngã xuống.

Lá cờ độc lập sẽ ghi danh tất cả, và thắng lợi nhất định thuộc về dân tộc An Nam...

Trong bầu không khí ngưng trệ, bài phát biểu kết thúc.

Giọng trưởng tàu vang lên từ loa phóng thanh.

Loa: Sau đây là danh sách những người lính từ Đồng bằng Sông Hồng hy sinh hoặc mất tích trong chiến dịch này...

Mỗi cái tên được đọc lên, từ đám đông đều có tiếng than khóc.

Loa: ...Đồng bằng Sông Hồng: An Nam Cộng sản Đảng...

Nghe thấy cái tên quen thuộc, tôi ngẩng mặt lên.

——————————————————

Khi mùa thu đến gần, thảo nguyên dần trở nên hoang vắng, ngỗng trời kêu lên những tiếng bi ai trong khoảng không se se lạnh.

Trong màn sương, ánh nắng mờ nhạt dần ngoi lên.

Thư của cha: ...Cuộc kháng chiến giành độc lập sẽ phải đối diện với mùa đông gian nan khắc nghiệt nhất.

Ngoài niềm tin, cha và đồng đội không còn gì để dựa vào.

Thư của cha: Niềm tin là mù quáng, nhưng nó cũng là sự lựa chọn duy nhất.
 
Giấc Mộng Xưa (Countryhumans)
2.Tiếng gào khóc trong mùa đông khắc nghiệt


Nửa năm trước, ga tàu Đồng bằng Sông Hồng.

"Thắng lợi nhất định thuộc về dân tộc An Nam, cầu chúc cho Quân đoàn Độc lập chiến thắng trở về!"

Những tấm băng rôn đầy màu sắc treo đầy trước ga tàu.

Mọi người tụ tập trên sân ga, vẫy tay chào đoàn tàu sắp khởi hành.

Cha khoác lên người tôi chiếc áo gió, trong đôi mắt kiên nghị sáng ngời của ông hiện lên một tia do dự.

Tôi cố gắng đứng thẳng và chào cha một cách trang trọng theo quân lễ.

Bố: Con sẽ sống ở nhà chú Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Cha muốn con hòa đồng với mọi người.

Mặt trận: Vâng ạ.

Bố: Dù con vẫn còn nhỏ và chưa phải một người lính thực thụ, nhưng con vẫn phải nghiêm khắc với bản thân.

Bất cứ lúc nào đất nước và nhân dân cũng có thể gọi tên con.

Mặt trận: Vậy làm sao con biết khi nào thì đất nước gọi tên con?

Cha sẽ gửi thư cho con?

Tiếng còi tàu vang lên.

Người cha nhìn cậu trai trẻ tràn đầy bồng bột trên sân ga, ánh mắt ông nghiêm túc lạ thường.

Bố: Khi đến lúc, con sẽ biết.

——————————————————

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Oa... không chịu đâu!

Con cần chị con cơ!

Chú: Rồi rồi...

Con không muốn trở thành nữ anh hùng như chị con sao?

Anh hùng thì không được khóc.

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Con không quan tâm!

Con chỉ cần chị thôi!

Oa...!

An Nam Cộng sản Đảng đang xếp hàng chờ lên tàu, nghe thấy tiếng khóc, bèn không kìm lòng nổi mà quay lại nhìn em mình.

Cô bước lại, với nụ cười rạng rỡ và tinh thần phấn chấn.

An Nam Cộng sản Đảng: Đừng khóc nha.

Anh Mặt trận đang đùa đấy.

Em gái này, em có thấy bộ quân trang của chị em đẹp không?

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Oa...

Chị ơi!

Đẹp lắm ạ, nhưng mà em không muốn chị đi!

Oa...

An Nam Cộng sản Đảng: Nếu mà em cứ thích khóc như thế, anh Mặt trận sẽ gọi em là đồ mít ướt cho mà xem, rồi anh cũng sẽ không thiết kế cho em những bộ trang phục đẹp như của chị!

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Ư...

ư...

Thế thì chị ơi, chị nhớ phải về sớm nha!

An Nam Cộng sản Đảng: Dĩ nhiên rồi!

Chị sẽ trở về mang theo tin thắng lợi!

Chú: An Nam...

Bố hỏi con lần cuối, con thực sự muốn đi sao?

Con gái không cần phải...

An Nam Cộng sản Đảng: Thưa bố, con có đủ sức mạnh để chiến đấu với kẻ thù, con sẵn lòng nghe theo tiếng gọi của đất nước.

An Nam Cộng sản Đảng: Thắng lợi nhất định thuộc về dân tộc An Nam!

Mọi người: Thắng lợi nhất định thuộc về dân tộc An Nam!

Khẩu hiệu đồng loạt vang lên khắp thảo nguyên.

Tôi vẫn nhớ, khi tàu bắt đầu chạy, An Nam Cộng sản Đảng ngó qua cửa sổ và vẫy chiếc mũ quân đội về phía chúng tôi.

Nụ cười của cô thật rạng rỡ, và mái tóc dài tung bay trong gió.

——————————————————

An Nam Cộng sản Đảng thực sự không về nữa ư?

"Vậy...

Cô ấy thực sự sẽ không trở về nữa sao?"

Phải, cô đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến địa...

Chú Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có ổn không?

"Chú Việt Nam Dân chủ Cộng hòa... liệu chú ấy có sao không?"

Chú...

Đúng rồi, tôi phải nhanh chóng đi tìm chú!

——————————————————

Tôi sực tỉnh, cất lá thư vào túi áo ngực và nhảy khỏi nóc tàu.

Mặt trận: Chú!

Chú vừa khóc vừa ngã quỵ giữa đám đông.

Mặt trận: Chú, chú không sao chứ ạ?

Con...

Chú ngây ra một lúc.

Chú: À, là Mặt trận...

Chú đột nhiên quỳ xuống trước tôi mà gào khóc.

Chú: Chú cầu xin con, xin hãy viết thư bảo tướng quân thoái binh!

Đừng đánh nhau nữa, được không...?

Chú: Xin đừng tống con cháu chúng ta xuống địa ngục nữa...

Chú nắm chặt di vật duy nhất của An Nam Cộng sản Đảng trong tay: một khẩu súng ngắn chỉ còn lại viên đạn cuối cùng.

Tóc chú đã bạc.

Mặt trận: Chú... trước hết cứ bình tĩnh đã...

Tôi đưa chú đến ngồi trên băng ghế ở quảng trường.

Những ngôn từ cứ mắc kẹt ở cổ họng, tôi không biết phải nói gì lúc này.

Những người qua đường bị tiếng gào của chú thu hút.

Bà lão: Lão Việt Nam, lão...

Chao ôi, bà xin chia buồn với lão, lão đã thay đổi rồi...

Có thật là lão vừa nói muốn thoái binh?

Người phụ nữ qua đường: Chú thực sự muốn thoái binh?

Đám đông dần vây quanh tôi và chú.

Người nông dân: Chú nói gì vậy, nếu bây giờ mà từ bỏ, những hy sinh từ trước đến nay đều sẽ trở nên vô nghĩa!

Người phụ nữ qua đường: Cơ mà chẳng phải, nếu quân đội thua trận, Liên minh Đông Dương cũng sẽ thất thủ, và quân địch sẽ tiến thẳng vào sao?

Khi đó chúng ta sẽ phải đi đâu?

Bà lão: Nếu tiếp tục đánh nhau, sẽ có nhiều người phải chết hơn nữa...

Người phụ nữ qua đường: Thế thì phải làm sao?

Đầu hàng ư?

Bà lão: Nếu sớm đã biết mọi chuyện sẽ thành thế này, sao ngay từ đầu lại muốn đánh nhau!

Hừ!

Người đàn ông qua đường: Nếu đầu hàng, dân tộc An Nam sẽ không còn tồn tại...

Người đàn ông qua đường: Cậu Mặt trận, cậu nghĩ chúng ta nên làm gì lúc này?

Mọi người nhìn tôi như thể hy vọng con trai của tướng quân sẽ đưa ra được đáp án về hồi kết của cuộc trường chiến.

Tôi xoa đầu đứa nhỏ, không nói được lời nào.

Mặt trận: Con...

Người phụ nữ qua đường: Dù sao cậu Mặt trận cũng chỉ là một đứa trẻ, đâu thể tự mình quyết định việc này.

Đừng làm khó cậu ấy.

Người nông dân: Kiểu gì thì, tôi cũng không nghĩ là ta được phép từ bỏ!

Sau khi ta thua trận rồi, đám quý tộc phương Tây chắc chắn sẽ không cho phép chúng ta được sống tốt!

Người nông dân: Mấy người có muốn thấy tương lai con cháu mình phải đi quỳ gối đánh giày không?

Người qua đường: Chỉ cần không phải ra chiến trường, phải làm nô lệ cũng không thành vấn đề.

Đừng đánh nhau thì tốt hơn.

Người nông dân: Cậu...

Đồ hèn!

Người qua đường: ...Phải, tôi hèn, tôi hèn đấy!

Thà hèn còn hơn chết!

Câu nói đó chẳng khác nào đang xúc phạm người nông dân

Đứa nhỏ dường như vừa phát hiện ra điều gì đó.

Đứa nhỏ: ...Anh, có phải là anh Thắng không?

Người qua đường: Không, không phải, em nhận nhầm người rồi.

Người nông dân: Thắng?

Không phải chứ, đúng là Thắng!

Cậu không đi nhập ngũ à, sao cậu lại ở đây!?

Người qua đường: Không, không phải tôi...

Người qua đường: Đừng ép tôi vào chỗ chết, không ai nói với tôi rằng chiến tranh là cái dạng này!

Anh ấy sợ hãi mặc áo khoác rồi vội vã chạy trốn khỏi đám đông.

Người nông dân: Này!

Đứng lại đó!

Bà lão: Thôi, đừng đuổi nữa, để thằng bé đi gặp mẹ nó...

Cơn gió lạnh quét qua quảng trường, mọi người yên lặng hồi lâu.

Không nhận được đáp án mình kỳ vọng, ai nấy rời đi trong trầm mặc.

Tôi nhớ đến ánh mặt nặng trĩu của cha khi nhìn những người lính trên sân ga.

Cha đã nghĩ gì khi những người lính trẻ tuổi vào chiến trường?

Cha có biết đáp án cho những câu hỏi này không?
 
Giấc Mộng Xưa (Countryhumans)
3.Niềm tin vào ánh bình minh


Sau khi đưa chú về nhà, tôi bèn quay lại sân ga.

Hỏi chuyện người lính đang làm nhiệm vụ rồi, tôi tìm gặp trưởng tàu trong quán rượu cạnh ga tàu.

Mặt trận: Ngài trưởng tàu, bây giờ ngài có thời gian không?

Trưởng tàu liếc nhìn tôi rồi lại tiếp tục uống rượu.

Trưởng tàu: Nhóc con, sao nhóc lại đến gặp tôi vào lúc này?

Nhóc không đi học à?

Mặt trận: Tôi biết rằng chuyến tàu tiếp theo sẽ đi về phương Bắc để bổ sung vật tư.

Người dân trong trấn có thể cùng lên tàu không?

Khi đến địa phận vùng núi, người dân sẽ xuống tàu.

Trưởng tàu: Hả?

Nhóc nói gì cơ?

Trường tàu: Ha ha ha, nghe này, nghe xem thằng nhóc này đang nói gì này!

Ông cười lớn một tràng, khiến mọi người nhìn sang.

Trưởng tàu: Nhóc có bị ngốc không?

Tàu quân sự không được phép sử dụng cho mục đích dân sự!

Ông quơ quơ cái chai để đày tôi ra.

Tôi né tránh nó.

Mặt trận: Quân đội có quy định rằng phải tạo điều kiện thuận lợi cho việc di tản của quần chúng.

Ngài đã quên rồi sao?

Trưởng tàu: Thằng nhóc này!

Ông có phần lo lắng, nhìn tôi đầy dữ dội.

Tôi đã cùng bố lớn lên trong quân cách mạng, và tôi biết rằng không được thể hiện sự yếu đuối vào lúc này.

Mặt trận: Đây là mệnh lệnh được đưa ra cho các ga tàu từ 3 tháng trước, trưởng tàu chắc hẳn phải biết điều này.

Trưởng tàu: ...

Trưởng tàu: Hiện tại là thời kỳ đặc thù, không có ai có thể phụ trách kiểm tra và đảm bảo an toàn, nhóc hiểu không?

Trưởng tàu: Hiểu thì biến nhanh giùm, không thì tôi tống nhóc lên đồn cảnh sát đấy.

Mặt trận: Thưa ngài, tôi sẵn lòng phụ trách công tác bài tra và kiểm kê nhân sự.

Tôi đứng thẳng tại chỗ và nghiêm túc nhìn ông.

Trưởng tàu cẩn thận nhìn tôi, nhất thời không nói gì.

Mặt trận: Hãy giao cho tôi, tôi nhất định sẽ làm tốt.

Trưởng tàu: Chậc chậc, được rồi, cứ theo ý nhóc đi.

Nhưng nếu có bất kỳ vấn đề nào với danh sách nhân sự, tất cả sẽ phải xuống tàu, nhớ kỹ hậu quả đấy.

Mặt trận: Đã rõ!

Tôi cảm ơn ông, rồi nhanh chóng rời đi để thông báo cho người dân và lập danh sách.

Trưa hôm sau, kế hoạch di tản diễn ra đúng như dự kiến.

Mặt trận: Chờ một chút, anh không có trong danh sách.

Người qua đường: Ơ...

Cậu nhìn kỹ lại xem.

Tôi, tôi lên tàu trước...

Tôi đứng chắn trước mặt anh.

Mặt trận: Tôi nhớ tên anh là Thắng?

Anh lên chuyến tàu ngược lại mới đúng.

Trưởng tàu: Mặt trận?

Có chuyện gì à?

Trưởng tàu hô lên từ xa, muốn lại gần kiểm tra tình hình.

Thắng đầy hằn học nhìn tôi rồi vội vã bỏ chạy khỏi sân ga.

Chà, bị ghét rồi.

Cũng hơi hơi tệ đấy.

Nhưng Mặt trận thực sự lo lắng cho Thắng.

Chuyến tàu chuẩn bị rời ga, cậu vào toa để kiểm tra tên và hành lý của mọi người lần cuối cùng.

Mặt trận: Sau khi vào địa phận vùng núi, mọi người có thể mua vé tàu đến Việt Bắc tại đó.

Hành khách: Chúng ta cứ vậy mà rời khỏi Đồng bằng Sông Hồng ư?

Rồi sau này chúng ta sẽ làm gì?

Mặt trận: Chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Khi ấy, mọi người sẽ lại về quay bên nhau.

Đồng bằng Sông Hồng sẽ mãi mãi là ngôi nhà chung của chúng ta.

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Khi nào chị mới về?

Bố ơi, mình đi rồi, lỡ khi về chị không tìm thấy hai bố con mình thì phải làm sao?

Hai mắt chú hơi đỏ lên, chú không biết nên nói gì.

Mặt trận: Bé Việt Nam, em xem cái gì nè?

Tôi xòe tay và đưa cho em một nhánh hoa đào.

Mặt trận: Tàu đang đi đến một nơi rất đẹp, một nơi có những bông hoa cánh đỏ nhụy vàng đẹp như màu da của em vậy.

Mặt trận: Chị An Nam cũng sẽ rất thích.

Em không muốn ngắm chúng sao?

Cộng hòa XHCN Việt Nam: Em muốn...

Mặt trận: Vậy thì, chặng đường sẽ còn rất dài, em hãy chăm sóc bố cho thật tốt, được không?

Em gật đầu.

Tôi đặt nhánh hoa đào vào tay em và cười với em.

Tôi nhìn lại toa tàu lần cuối, khắc ghi mọi khuôn mặt mà tôi tin yêu vào trái tim.

Mặt trận: Cảm ơn vì đã chăm sóc con suốt 6 tháng qua.

Mặt trận: Hôm qua, con đã không thể trả lời những câu hỏi của mọi người.

Nhưng nhất định một ngày nào đó con sẽ tìm ra đáp án.

Tôi đặt hai gót chân sát vào nhau, ưỡn ngực, giơ tay chào mọi người theo quân lễ.

Rồi quay lưng bước xuống tàu.

Chú: Mặt trận!

Con đi đâu đấy?

Tôi nhìn chú.

Mặt trận: Con đi tìm đáp án cho câu hỏi.

Chú: Con... con đã lớn thật rồi.

Chú lấy thứ gì đó ra từ trong túi áo ngực, duỗi tay đưa cho tôi.

Tôi xòe tay nhận lấy món quà chia tay của chú.

Món quà kiên ngạnh và sắc bén, cùng mùi thuốc súng của công lý và niềm tin từ nơi xa vạn dặm đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Tôi nắm chặt viên đạn còn nóng hổi.

Chú: Hãy chắc chắn là con sẽ trở về!

Tôi đặt tay lên ngực và cười với chú.

Sau đó, tôi đi đến sân ga nơi có chuyến tàu chở lính đến chiến trường.

Trưởng tàu đang dựa vào cửa, miệng phì phèo điếu thuốc, như thể đã đợi từ lâu.

Trưởng tàu: Nhóc con, nhóc trông không có vẻ gì là có thể xông pha trên chiến trường.

Mặt trận: Tôi có thể!

Tôi biết dùng súng!

Trưởng tàu: Hừ, thằng nhóc thối.

Mặt trận: Tôi muốn chiến đấu vì độc lập.

Trong mùa đông khắc nghiệt của chiến tranh, tôi sẽ chiến đấu nơi tiền tuyến với niềm tin độc lập.

Trưởng tàu liếc nhìn rồi ném cho tôi một khẩu súng.

Tôi bắt lấy nó, lắp viên đạn của An Nam Cộng sản Đảng vào băng đạn.

Trưởng tàu: Rồi, đi thôi.

Sau khi dập điếu thuốc, trưởng tàu vỗ đầu tôi rồi bước lên tàu.

Mặt trận: Rõ, thưa ngài.

Tôi bước lên tàu.

Tiếng còi tàu vang lên.

Nắng và gió xuyên qua toa tàu.

Tôi biết, những gì đang khuấy động trong lồng ngực tôi lúc này không phải tinh thần phấn chấn nhất thời.

Tiếng gọi của đất nước, nó không đến từ đâu xa, mà đến từ chính trái tim tôi.
 
Back
Top Bottom