Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 520: “Ông đừng có mà mắng con nó!”


Hô hấp ngày càng trở nên dồn dập.

Cậu ta vểnh tai lên nghe.

Không muốn bỏ sót một từ, một chữ mà bố Trương nói.

“Lâu Nhi đang yêu!”, mẹ Tần nói.

“Lâu Nhi cũng đã ngoài 20 rồi, yêu đương là chuyện tốt! Bà cau có mặt mày để làm gì? Lẽ nào bố mẹ đối phương không đồng ý à? Nếu là vậy, tôi với bà đến gặp bố mẹ nhà gái xem sao?”

Bố Trương thản nhiên nói.

“Không, không phải!”, mẹ Trương nhất thời không biết nên nói như thế nào.

“Rốt cuộc bà muốn nói gì, nói thẳng ra có được không? Tôi sốt ruột lắm rồi!”

“Ừ… được rồi, tôi nói thẳng ra nhé!”, mẹ Trương lưỡng lự một lát: “Cô gái đó mang thai rồi!”

“Mang thai gì?”, giây tiếp theo, bố Trương phản ứng lại, đứng phắt dậy, hai mắt trợn tròn: “Bà nói gì? Cô gái đó mang thai sao?”

“Ừm! Mang thai rồi! Đã nói không được tức giận mà!”, mẹ Trương vội vàng trấn an.

Lời này vừa nói ra, tay cầm điện thoại của Lâu béo run lên.

Cậu ta thực sự lo rằng bố Trương sẽ mất bình tĩnh, sau đó bố và mẹ sẽ đến trường cậu ta làm loạn lên.

Lúc này---

“Ai nói tôi sẽ tức giận?”, đột nhiên bố Trương mỉm cười nói: “Bây giờ nhà nước đã nới lỏng các quy định về việc kết hôn và sinh con của sinh viên đại học, Lâu Tử cũng không phạm luật, việc gì mà tôi phải giận chứ?”

“Tôi không những không giận mà còn muốn thưởng cho thằng bé!”

Bố Trương vui vẻ nói.

“Cái gì?”

Mẹ Trương choáng váng.

Tình huống gì vậy?

Bố Trương với tư cách là một kỹ sư, từ trước đến nay rất kỹ tính.

Con trai Trương Lâu làm bụng con gái nhà người ta to lên, ông ấy không hề tức giận mà ngược lại còn rất vui.

Điều này không phù hợp với phong cách thường ngày của bố Trương.

“Bố thằng nhỏ, ông, ông không sao chứ?”, mẹ Trương có chút lo lắng.

“Tôi thì có chuyện gì?”, bố Trương hỏi.

“Ông, sao ông lại vui cho được?”, mẹ Trương hỏi.

“Tại sao tôi không thể vui?”, bố Trương nói tiếp: “Lâu Tử sắp làm bố, tôi và bà sẽ được lên chức ông bà nội. Đây là một sự kiện hạnh phúc đối với nhà họ Trương chúng ta, tại sao tôi không thể vui chứ? Tôi còn phải đi mua pháo về nổ ấy!”

Ha ha~

Bố Trương vui vẻ cười nói.

Mẹ Trương không thể hiểu được bố Trương.

Rốt cuộc hôm nay ông ấy bị làm sao vậy.

Khác hẳn với phong cách ngày thường.

“Ông, ông nói thật sao?”, mẹ Trương vẫn có chút lo lắng rằng bố Trương bị bệnh.

“Tôi không sao thật mà! Bà gọi cho Lâu Tử ngay đi, để tôi nói với con nó!”, bố Trương nói.

“Hả? Ông, ông còn muốn gọi điện thoại sao?”, mẹ Trương có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy! Thằng bé sinh cháu cho nhà họ Trương chúng ta, đây là chuyện đại hỷ, đương nhiên phải gọi rồi! Nhanh lên chút!”, bố Trương thúc giục.

Mẹ Trương liếc nhìn bố Trương, thấy ông ấy không giống như đang nói đùa, bà ấy lấy điện thoại sau lưng ra đưa cho bố Trương.

“Ông đừng có mà mắng con nó!”

“Không đâu! Đưa cho tôi đi!”

Bố Trương giật lấy điện thoại, nói: “Lâu Tử à, chuyện lần này, con làm rất tốt! Bố muốn thưởng con, nói đi, con muốn thưởng gì!”

Lâu béo: “…”

Cậu ta đột nhiên cảm thấy rằng mình đang sống trong một thế giới ảo, không có thực.

Người trong điện thoại có phải là bố của cậu ta không vậy.

Phong cách của bố khác hẳn với ngày thường.

Đã xảy ra chuyện gì?

Nếu bố mắng chửi cậu ta, tuy rằng cảm thấy khó chịu, nhưng cậu ta còn có thể chống chọi vượt qua.

Đằng này, biểu hiện của bố hoàn toàn không bình thường, ngược lại cậu ta càng khó chịu, trong lòng thấp thỏm không yên.

“Bố, bố không sao chứ, đừng, đừng dọa con!”, Lâu béo lo lắng nói.

“Đứa trẻ ngốc, bố con vẫn ổn đây mà, dọa con làm gì?”, bố Trương tức giận: “Nói đi, con muốn bố thưởng gì?”

“Bố, chuyện thưởng bỏ qua đi! Con, con chỉ hy vọng bố và mẹ có thể đến trường một chuyến, có được không ạ?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 521: “Chú sẽ không mắng cháu!”


“Chỉ có vậy thôi sao?”, bố Trương hỏi.

“Vâng! Bố, bố với mẹ có đến không?”, Trương Lâu nói chuyện có chút sợ sệt.

“Đi, tất nhiên là đi chứ! Nhưng mà, bên nhà gái thì khi nào đi? Con đã hỏi chưa?”, bố Trương nói.

“Cái này… con vẫn chưa hỏi”, Trương Lâu run rẩy.

“Cái thằng chết tiệt này, chuyện lớn như vậy mà mày không thể hỏi rõ ràng hay sao? Mau đi hỏi cho rõ, sau khi quyết định ngày thì gọi lại cho bố với mẹ con!”

Tút tút ~

Bố Trương ngắt điện thoại, rất dứt khoát.

Trương Lâu nghe xong có hơi bối rối.

Bố thật sự không tức giận, không thực tế chút nào.

“Trương Lâu, cô chú nói như thế nào?”, Tần Kiệt hỏi.

“Bố mẹ tôi không tức giận, bảo tôi hỏi Liễu Nhi, hỏi xem khi nào bố mẹ của cô ấy đến”, Trương Lâu nói.

“Ừ, chuyện này đúng là nên làm như vậy! Mau đi qua đó hỏi đi! Đừng để Dương Liễu lo lắng!”, Tần Kiệt giục.

“Ừ, được thôi!”

Trương Lâu lại chạy sang chỗ Dương Liễu.

Lúc này, Dương Liễu đang gọi điện thoại cho bố mẹ của cô ấy.

“Con nói cái gì? Con, con đã có thai với bạn học?”

Giọng của mẹ Dương Liễu trong điện thoại rất lớn.

Trương Lâu đã nghe thấy hết.

Dương Liễu cúi đầu, cắn môi, rất lo lắng, không biết nói gì.

Trương Lâu có chút đau lòng, nhận lấy điện thoại.

“Cô ơi…”

“Cô cái gì mà cô, mẹ là mẹ con đây, con có bạn trai rồi đến mẹ cũng không nhận rồi hả? Dương Quân, đây là con gái ngoan một tay ông nuôi dạy đấy!”

Mẹ Dương nổi trận lôi đình trong điện thoại, vô cùng tức giận.

“Cô ơi, là cháu, Trương Lâu - bạn trai của Dương Liễu!”

Trương Lâu hơi ngại, giải thích một cách khó khăn.

“Ai cơ? Cậu nói cậu là ai? Trương Lâu? Trương Lâu nào?”

Mẹ Dương chưa kịp phản ứng.

“Cô ơi, cháu là bạn trai của Dương Liễu!”, Trương Lâu nói lại một lần.

“Là cậu à! Chính là tên khốn nạn nhà cậu bắt nạt Liễu Nhi nhà tôi đúng không? Còn làm nó có thai, cậu được lắm! Tôi nói cho cậu biết, tôi…”

Lời còn chưa nói xong, bên trong điện thoại truyền đến âm thanh ồn ào.

Sau đó, giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên.

“Tiểu Trương à, là chú đây!”

“Dạ, là…Là chú ạ, cháu…Cháu là Trương Lâu”.

“Ừ, chú biết cháu là Trương Lâu, những lời cô vừa nói cháu đừng để bụng, bà ấy chỉ là lo lắng cho Liễu Nhi thôi, cháu hiểu ý của chú chứ?”, bố Dương nói nhẹ nhàng.

“Không, cháu không để bụng đâu chú ạ, chú muốn mắng thì cứ mắng cháu đi ạ! Cháu đang nghe đây ạ!”, Trương Lâu kiên trì nói.

“Chú sẽ không mắng cháu!”

“Hả?”, Trương Lâu không hiểu, bố của Dương Liễu sao lại không tức giận.

Có câu, con gái là chiếc áo ấm nhỏ của bố, cho nên bố là kẻ thù không đội trời chung với con rể.

Thái độ của bố Dương Liễu tại sao lại ôn hòa đến thế.

“Tiểu Trương ơi, chú hỏi cháu một việc”.

“Chú nói đi!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 522: “Bà đã gặp mặt nó chưa?”


“Cháu đã nói việc này cho bố mẹ cháu chưa?”

“Cháu vừa nói rồi”.

“Ồ, thế bố mẹ cháu nói thế nào?”

“Bố mẹ cháu nói để xem khi nào cô chú có thời gian thì hai bên gia đình gặp mặt!”

“Ừ, thế à? Cháu suy nghĩ thế nào về việc này?”

“Cháu á…?”

“Đúng thế, cháu nghĩ như thế nào?”, bố Dương nói.

“Cháu… cháu yêu Dương Liễu, chỉ cần cô ấy đồng ý thì cháu sẽ lấy cô ấy rồi sinh con, về phía trường học thì chúng cháu có thể xin bảo lưu một năm”, Trương Lâu cân nhắc nói.

“Ừ, chú biết rồi! Được! Để chú bàn bạc thêm với cô về chuyện này, cháu thấy có được không?”

“Được, được chứ ạ! Cháu, cháu đợi quyết định của cô chú!”

“Ừ, chú cúp máy đây!”

Tút tút~

Điện thoại ngắt rồi.

Mẹ Dương vô cùng tức giận.

“Ông nói xem rốt cuộc ông nghĩ gì vậy? Liễu Nhi mới bao nhiêu tuổi, bị đứa con trai khác bắt nạt làm cho có thai rồi, ông không tức giận thì thôi lại còn ân cần với nó, có ai làm bố như ông không?”

“Đúng là lòng dạ đàn bà!”, bố Dương lắc đầu thở dài.

“Ông nói gì cơ? Nói cho rõ ràng một chút!”, mẹ Dương không vui.

“Bà tưởng là tôi không tức giận sao? Tôi nói cho bà biết, tôi hận không thể băm vằm thằng đó ra thành nghìn mảnh! Nhưng mà để được gì chứ?”

“Việc đã xảy ra rồi, nếu như tôi g**t ch*t thằng đó thì có thể làm cho Liễu Nhi trở về như ngày xưa sao?”

“Nếu như có thể thì bây giờ tôi sẽ đi g**t ch*t thằng đó!”

“Cho dù là như vậy thì ông cũng không thể ân cần như thế!”, mẹ Dương vẫn không đồng tình.

“Sở dĩ tôi ân cần là vì không muốn Liễu Nhi khó xử!”, bố Dương giải thích: “Liễu Nhi còn chưa tốt nghiệp, chưa kết hôn mà đã mang thai, nó đã rất xấu hổ rồi. Áp lực trong lòng nó chắc chắn rất lớn.

“Nếu như tôi tức giận với thằng nhóc đó thì áp lực của Liễu Nhi chắc chắn còn lớn hơn! Lỡ như nó nghĩ quẩn, rồi có mệnh hệ gì thì phải làm sao?”

“Việc này…”, mẹ Dương nghẹn lời.

“Hơn nữa, thằng nhóc đó vừa nói rồi, nó đã nói chuyện này cho bố mẹ nó rồi. Bố mẹ nó muốn gặp gỡ chúng ta, bàn bạc chuyện này, bảo chúng ta chọn ngày”.

“Xem ra thằng nhóc đó vẫn còn hiểu chuyện. Ngoài ra, lúc nãy tôi cũng hỏi rồi”.

“Nó nhìn nhận như thế nào về việc này? Thằng nhóc này nói yêu Liễu Nhi, tự nguyện kết hôn cùng Liễu Nhi, để Liễu Nhi bảo lưu một năm”.

“Từ điểm này có thể thấy, thằng nhóc này vẫn còn có lương tâm, suy nghĩ rất chu đáo, cũng suy nghĩ cho Liễu Nhi, phẩm chất con người chắc hẳn không tồi!”

“Phẩm chất tốt thì có thể làm gì? Vẫn còn chưa tốt nghiệp kìa! Ai mà biết được sau khi tốt nghiệp thì thằng nhóc đó có làm nên cơm cháo gì không? Ngộ nhỡ là một tên nghèo kiết xác thì Liễu Nhi nhà ta há không phải theo nó chịu khổ hay sao?”

Mẹ Dương vô cùng tức giận.

“Vì thế mới nói bà là lòng dạ đàn bà đó!”

Bố Dương lắc đầu: “Bà đã gặp mặt nó chưa?”

“Chưa!”

“Bà có biết thằng nhóc đó rốt cuộc là người như thế nào không?”

“Không biết!”

“Cái gì bà cũng không biết thế làm sao bà biết được thằng nhóc đó không làm nên cơm cháo gì trong tương lai?”

“Tôi…”

“Bà xem, nói không lại tôi rồi đúng không? Bà đấy, chỉ được cái hấp tấp, suy nghĩ không chu đáo gì cả!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 523: Trán cậu ta cũng toát mồ hôi lạnh.


“Ông thì suy nghĩ chu đáo đúng không? Được, ông nói cho tôi nghe, ông định xử lý chuyện này như thế nào?”, mẹ Dương chất vấn.

“Thứ nhất, tôi với bà chọn ngày rồi đi một chuyến đến trường đại học để gặp thằng nhóc đó với bố mẹ nó xem thái độ nhà đó thế nào”.

“Thứ hai, nhân tiện xem thành tích học tập của thằng nhóc đó thế nào, từ đó có cái nhìn tổng quan. Nếu như thành tích nổi trội thì sau này đi ra ngoài xã hội thì cuộc sống cũng không đến nỗi tệ”.

“Thứ ba, nếu tất cả đều ổn rồi thì hãy chọn một ngày để chúng nó đi đăng kí kết hôn rồi lại chọn ngày tổ chức đám cưới, để Liễu Nhi nghỉ một năm sinh con”.

“Bà nói xem, như thế có được không?”

“Tôi…”, mẹ Dương cau mày, lại không nói nên lời, im lặng một lúc mới nói một câu: “Ông đã nói hết rồi thì tôi còn có thể nói gì?”

“Thế thì được rồi! Nhớ đấy, sau khi tới trường học, đừng có nóng nảy, phải thật bình tĩnh đấy!”

Sau khi bố Liễu an ủi mẹ Liễu, rồi gọi điện lại cho Dương Liễu.

Người nhận điện thoại đương nhiên vẫn là Lâu béo.

“Là Tiểu Trương sao?”

“Là cháu!”

“Tôi và cháu cùng thương lượng một chút, chuyện này không thể để lâu được! Ngày mai chúng tôi sẽ đến thành phố Hán, cháu thương lượng với bố mẹ cháu xem khi nào rảnh cùng đến trường học, hai bên cùng nói chuyện thêm, cháu thấy thế nào?”

“Vâng, cháu lập tức gọi điện thoại cho bố mẹ, lát nữa sẽ gọi lại cho chú ạ!”

“Ừm, cháu gọi đi, cô chú đợi điện thoại của cháu!”

Tút tút~

Cuộc điện thoại kết thúc.

Trương Lâu nhanh chóng gọi điện thoại cho mẹ mình.

“Alo?”, mẹ Trương cầm lấy điện thoại.

Bố Trương vội vàng nhận cuộc điện thoại: “Bố mẹ đằng gái nói thế nào?”

“Bố mẹ cô ấy nói việc này không thể chậm trễ, sáng sớm mai sẽ đến thành phố Hán, trao đổi với bố mẹ, hỏi khi nào hai người rảnh?”

“Ngày mai luôn sao, được, ngày mai bố mẹ cũng sẽ đến đó!”

“Con biết rồi! Con sẽ gọi lại cho bố mẹ cô ấy báo lại một tiếng!”

“Ừm, nhớ kỹ nhất định phải chăm sóc tốt cho tiểu Liễu đấy! Nếu con bé có chuyện gì, bố sẽ hỏi tội con đấy!”

“Bố yên tâm đi, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy!”

“Vậy mới là con trai ta!”

Tút tút ~

Trương Lâu lại tắt điện thoại, dùng máy của Dương Liễu gọi cho bố mẹ cô ấy.

“Chú ạ!”

“Tiểu Trương, bố mẹ cháu nói thế nào?”

“Bố cháu nói ngày mai cũng được!”

“Được, vậy là tốt rồi! Cháu chăm sóc cho Dương Liễu đi! Ngày mai gặp lại!”

“Vâng chú!”

Kết thúc cuộc hội thoại, Trương Lâu thở phào.

Trán cậu ta cũng toát mồ hôi lạnh.

Nói thật, một màn vừa rồi cậu ta cảm thấy còn phiền phức hơn so với việc tiếp đãi khách ở cửa hàng, thật là đáng sợ.

Cũng may tất cả đều đã xong rồi.

“Bố mẹ em nói thế nào?”, Dương Liễu hỏi.

“Ngày mai bố mẹ sẽ đến đây! Đi thôi trước tiên anh đưa em về phòng trọ!”, Trương Lâu nói.
“Vâng!”, Dương Liễu không phản đối.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 524: Tần Kiệt cũng phải cạn lời.


Bố mẹ cô không tức giận, áp lực trong lòng cô cũng đã giảm đi rất nhiều rồi.

Có điều cô vẫn có chút lo lắng, không biết ngày mai bố mẹ đến sẽ trao đổi với bố mẹ Trương Lâu thế nào, cuộc đối thoại sẽ ra sao.

Có rất nhiều điều phải lo nghĩ, cô vẫn không thể nhẹ lòng được.

“Triệu Phần, Kiệt Tử, Bốn Mắt, Tinh Tử, cảm ơn mọi người! Tôi đưa Dương Liễu về trước đây!”

“Ừm, về cẩn thận!”, Tần Kiệt nhắc nhở.

“Tôi biết rồi!”

Mắt thấy Lâu béo đỡ Dương Liễu nhẹ nhàng cẩn thận đi từng bước một.

Tần Kiệt cũng có chút cảm khái.

“Nói thật, Lâu béo cũng không tồi nha!”, Triệu Phần bỗng nhiên thốt ra một câu.

“Giờ cậu mới biết à?”, Tần Kiệt nói.

“Tôi cũng không phải bạn gái cậu ta, cũng không giao lưu nhiều thì làm sao biết cậu ta rốt cuộc như thế nào chứ?”, Triệu Phần nói.

Tần Kiệt: “...”

Lời này cũng đúng.

“Chuyện báo danh đã định xong rồi, không được thay đổi, chờ tin tức của tôi! Tôi về trước đây!”, Triệu Phần nói xong liền rời đi.

Khương Tiểu Nha và Vương Tinh tiến lại gần.

“Cậu lại bận gì hả!”

“Sớm biết như vậy lúc trước đã không đồng ý tham gia cuộc thi chạy ở trường rồi!”, Tần Kiệt có hơi hối hận.

“Bỏ đi! Tôi và Vương Tinh muốn báo danh cũng chưa có tư cách đây này! Cậu đấy đừng có mà khoe mẽ!”, Khương Tiểu Nha khinh thường đáp.

“Haha, hôm nay ba anh em chúng ta hội ngộ, đi uống vài chén không?”, Tần Kiệt lôi kéo Vương Tinh và Khương Tiểu Nha.

“Buông ra đi! Tôi không phải là Long Dương Quân (một nhân vật trong lịch sử quyến rũ khéo léo như phụ nữ được vua Ngụy yêu thích, ở đây ý chỉ đồng tính luyến ái)”, Khương Tiểu Nha hất cái ‘tay đàn ông’ của Tần Kiệt ra.

Tần Kiệt: “...”

Tên này có biết nói chuyện không vậy.

Tần Kiệt cũng phải cạn lời.

“Haha uống rượu cũng được, nhưng đừng lấy cớ làm loạn đấy!”, Khương Tiểu Nha nói.

“Cút!”, Tần Kiệt nâng chân lên đá khiến Khương Tiểu Nha phải lùi lại sau.

Vương Tinh lắc đầu cười.

Có điều ba người vẫn ôm vai bá cổ cùng nhau đi ra ngoài phố.

Rất nhanh liền đã đến quán lẩu Tứ Xuyên.

Ba người cùng ăn.

“Khương Tiểu Nha, chuyện thi nghiên cứu sinh của cậu thế nào rồi?’, Tần Kiệt hỏi.

“Tôi đã quyết định rồi!”, Khương Tiểu Nha ăn một hạt đậu phộng: “Tôi dự định đến Đại học Phúc Đán ở Hỗ Hải!”

“Phúc Đán sao! Khá lắm Khương Tiểu Nha, đó là một trường rất có tiếng đấy!”, Vương Tinh cầm lấy ly rượu huých vào Khương Tiểu Nha một cái.

“Haha không cố gắng không được! Có điều tôi đến chỗ đó, việc làm ăn với Kiệt Tử có thể sẽ...”

“Không sao đâu! Cậu đến Hỗ Hải cũng tốt mà!”, Tần Kiệt không để ý lắm.

“Hả?”, Khương Tiểu Nha cũng có chút kinh ngạc.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 525: Cậu ta cũng không biết nói gì.


Trước đó mấy ngày, trong một lần tụ tập uống rượu Tần Kiệt có nói sau khi Khương Tiểu Nha thi nghiên cứu sinh đại học Hán Xương xong thì gia nhập vào công ty của anh.

Hiện tại Khương Tiểu Nha báo danh vào Đại học Phúc Đán ở Hỗ Hải, đồng thời cũng phải thay đổi lời hứa ban đầu.

Vốn còn tưởng Tần Kiệt sẽ không mấy vui vẻ.

Không nghĩ tới Tần Kiệt thế nhưng không thèm để ý, còn đồng ý luôn.

“Kiệt Tử, cậu...”

“Mấy hôm trước tôi đã đến Hỗ Hải một chuyến để gặp cô Tuyết Nhi! Bà ấy khinh thường tôi! tôi và bà ấy đã cược một ván!”

“Cược cái gì?”

Khương Tiểu Nha và Vương Tinh đồng thời hỏi.

“Trong vòng một năm rưỡi nữa tôi sẽ có chỗ đứng ở Hỗ Hải! Đến lúc đó cô Tuyết Nhi sẽ không phản đối chúng tôi ở bên nhau nữa!”

“Hả?”

Khương Tiểu Nha và Vương Tinh nghe xong cũng phải ngây người.

Một năm rưỡi có chỗ đứng ở Hỗ Hải sao?

Nhưng đó là Hỗ Hải đấy.

Thành phố phát triển nhất cả nước.

Thành phố Hán còn kém xa.

Nó quả thực là một thành phố rất phát triển.

Giá nhà khỏi phải nói, giá cả cũng rất đắt đỏ.

Không có chỗ dựa thân quen muốn có chỗ đứng ở Hỗ Hải ít nhất cũng phải mất năm năm.

Huống chi chỉ là một người nhập cư.

Những việc Tần Kiệt làm trong trường hai người cũng đều biết rồi.

Đương nhiên Vương Tinh còn biết Tần Kiệt mở hai siêu thị.

Tục ngữ cũng có câu, rồng đen không đè được rắn đất.

Hỗ Hãi và thành phố Hán vốn không cùng một đẳng cấp.

Tần Kiệt có thể ở thành phố Hán phát triển sự nghiệp nhanh chóng, nhưng ở Hỗ Hải không thân thuộc muốn trong thời gian ngắn làm nên sự nghiệp sợ là rất khó.

“Sao vậy? Các cậu không tin tôi có thể làm được sao?”, Tần Kiệt nhìn ra suy nghĩ của hai người họ.

“Kiệt Tử, đó là Hỗ Hải đấy, sẽ khó đấy!”, Khương Tiểu Nha nói.

“Quả thật rất khó!”, Vương Tinh cũng gật đầu nói.

“Yên tâm đi, chỉ cần Tinh Tử cậu làm theo những gì tôi nói, rồi kinh doanh tốt quán cà phê internet sau đó thiết lập biểu ngữ văn học trực tuyến. Trong vòng một năm, tôi tự tin rằng mình sẽ tạo dựng được chỗ đứng ở Hỗ Hải!"

“Cho nên tôi có thể trụ lại ở Hỗ Hải không, có thể lấy được Tuyết Nhi hay không toàn bộ đều dựa vào cậu đấy! Nào, một ly này tôi mời cậu! Cạn ly!”

Tần Kiệt làm động tác mời.

Vương Tinh cũng bị lời nói của Tần Kiệt khiến cho ngỡ ngàng.

Giao phó hạnh phúc của mình vào tay Vương Tinh.

Trách nhiệm này cũng lớn quá rồi.

“Kiệt Tử, cậu không nói giỡn đấy chứ?”, Vương Tinh hỏi.

“Đương nhiên là không rồi!”, Tần Kiệt nói: “Cậu cũng không cần quá áp lực, chỉ cần làm theo tôi nói, trong vòng một năm rưỡi nhất định có thể làm được!”

Vương Tinh: “...”

Cậu ta cũng không biết nói gì.

Tần Kiệt đã nói đến mức này rồi cậu ta còn có thể nói được gì nữa đây.

Rầm~

Một lần uống hết một chai bia Tuyết.

“Như vậy mới đúng chứ! Anh em tốt, thêm một chai nữa đi! Một chai này tôi chúc cậu và Thiến Thiến bạch đầu giai lão!”

“Được, chai này, tôi uống!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 526: Gạo đã nấu thành cơm sao?


Nửa giờ sau.

“Khương Tiểu Nha, cậu bớt diễn đi! Mới uống có mấy chai cậu đã say rồi, đứng lên cho tôi! Tiếp tục uống đi!”

“Không được, tôi thật sự không ổn rồi! Tôi buồn ngủ quá!”

Khương Tiểu Nha nói ngủ liền ngủ, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng ngáy.

Đến nỗi Tần Kiệt cũng phải cạn lời.

Tốc độ ngủ như này cũng quá nhanh rồi đi.

Đóng phim sao?

“Vương Tinh, chúng ta...”

Chỉ là anh chưa nói xong đã thấy Vương Tinh cũng gục trên bàn.

Tần Kiệt cũng hết cách rồi.

Hôm nay sức chiến đấu của hai người họ sao lại tệ như vậy chứ?

Không phải chứ.

Anh quơ quơ tay, mí mắt của cậu ta cũng không mở ra được.

Anh cũng có cảm giác mắt mình càng ngày càng díu xuống.

Rất nhanh mí mắt anh cũng không mở ra được, mông lung mờ mịt, anh thấy trước mắt xuất hiện một thân ảnh.

Trông rất đẹp, rất đẹp.

“Tuyết Nhi, là em sao?”

Sau đó anh cũng gục xuống.

Đến khi Tần Kiệt tỉnh lại anh phát hiện mình không ở trong kí túc xá.

Mà đang ở trong một căn phòng của khách sạn.

Nhìn căn phòng cũng không tồi lắm.

Còn có một chiếc giường lớn.

Nhìn kí hiệu bên cạnh vậy mà lại là khách sạn Sunny Sky.

Sunny Sky là một khách sạn mới mở ở thành phố Hán.

Ở thành phố Hán nó cũng được xem là một khách sạn ba sao.

Một buổi tối ở đây ít nhất cũng phải mất ba trăm tệ.

Nhưng tại sao anh lại ở đây chứ?

Là ai đưa đến vậy?

Là ai trả tiền đây?

Tần Kiệt không hiểu chuyện gì.

Cạch~

Bỗng nhiên cửa phòng tắm mở ra.

Một cô gái mặc áo choàng tắm bước ra.

Cô gái vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn mùi sữa tắm.

Đầu cũng mới gội còn ướt sũng.

Cô ta đang dùng khăn lau tóc.

Che khuất đi gương mặt.

“Chẳng lẽ không phải Tuyết Nhi sao?”

Chỉ là không đợi Tần Kiệt mở miệng hỏi, cô gái đã hất cái khăn để lộ gương mặt ra.

“Là cậu sao?”, Tần Kiệt chấn động hỏi.

“Cậu tỉnh rồi sao?”, cô gái cười hỏi.

“Sao cậu lại ở đây chứ?”, Tần Kiệt hỏi.

“Cậu uống say, tôi đưa cậu tới đây, có vấn đề gì sao?”, cô gái kia nói.

“Khương Tiểu Nha và Vương Tinh đâu?”, Tần Kiệt hỏi.

“Đi từ sớm rồi!”

“Bọn họ không phải cũng uống say sao?”

“Say cái gì chứ, trong ba người chỉ có cậu là tửu lượng kém nhất thôi!”

“Mẹ kiếp! Hóa ra hai người họ thật sự giả vờ!”, Tần Kiệt tức giận chửi thề.

“Haha bộ dạng khi tức giận của cậu cũng thật sự đáng yêu đấy, tôi thích!”

“Thôi đi! Bạn học Ôn Thanh Thanh tôi đã sớm nói với cậu rồi, giữa chúng ta không có khả năng đâu! Cậu đừng có thích tôi!”, Tần Kiệt lập tức cắt lời.

“Giờ gạo cũng nấu thành cơm rồi, không có khả năng cũng thành có khả năng thôi!”, Ôn Thanh Thanh đi đến bên cạnh Tần Kiệt, mỉm cười nói.

“Hả?”, đầu óc Tần Kiệt cũng mờ mịt.

Gạo đã nấu thành cơm sao?

Ý là anh và Ôn Thanh Thanh trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 527: “Cậu cởi đai lưng ra làm gì?”


Không thể nào.

Tần Kiệt vội vàng nhấc chăn lên.

Anh cũng phải thất thần.

Một hồi lâu, anh mới hồi phục lại tinh thần, nhìn Ôn Thanh Thanh, không biết nên nói cái gì.

Phốc~

Ôn Thanh Thanh nhịn không được bật cười.

“Chỉ đùa cậu thôi, cậu tưởng là thật sao? Cậu thật sự cho rằng tôi là loại con gái dễ dãi vậy sao? Nếu tôi thật sự muốn cậu cũng sẽ đường đường chính chính, chứ không phải lợi dụng lúc người ta say xỉn như hôm nay đâu!”, Ôn Thanh Thanh nói.

Tần Kiệt vẫn rũ mắt xuống, như thể chẳng nghe thấy cái gì hết.

Anh nhấc chăn lên bước xuống đất.

“Cậu đi đâu vậy?”, Ôn Thanh Thanh hỏi.

“Về trường học!”

“Hiện giờ mới là ba giờ sáng, cậu quay trở về kiểu gì chứ?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Mới ba giờ sáng sao?”, Tần Kiệt nâng cổ tay lên xem giờ, quả thật đúng như vậy.

Anh đành phải quay trở về chỗ nằm.

Ôn Thanh Thanh cũng leo lên theo.

Tần Kiệt hoảng sợ, cuống quýt lùi ra xa giữ khoảng cách.

“Cậu muốn làm gì?”

“Tôi là con gái tôi còn không sợ, cậu sợ cái gì chứ?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Không phải tôi sợ! Tôi chỉ sợ chuyện này đồn đến tai Tuyết Nhi tôi không cách nào giải thích được thôi!”, Tần Kiệt nói.

“Tuyết Nhi của cậu cũng không thèm để ý đến cậu rồi, còn ở đấy mà nhớ thương cậu ta sao?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Chuyện giữa chúng tôi không cần cậu quản!”

“Cậu nói đúng, chuyện giữa cậu và Tần Tuyết tôi không quản được, tôi cũng không buồn quản! Có điều tôi phải quản chuyện trước mắt!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Cậu rốt cuộc muốn làm gì đây?”, Tần Kiệt cảnh giác đứng lên.

Anh cũng không muốn phạm phải sai lầm, một lần trượt chân lại không cách nào sửa sai.

“Cậu nói xem tôi muốn làm gì?”, Ôn Thanh Thanh ghé sát lại, còn ngửi thấy mùi sữa tắm còn thoang thoảng.

Mùi hương bay vào mũi Tần Kiệt khiến anh cũng có chút rung động.

Cảm giác cũng có chút tâm ý viên mã.

“Tôi có thơm không?”, Ôn Thanh Thanh hỏi Tần Kiệt.

“Hừm!”

Tần Kiệt xem như chưa nghe thấy giờ, giả ngu.

“Được rồi, cậu không nói tôi cũng hiểu được!”, Ôn Thanh Thanh cởi đai lưng ra.

“Cậu cởi đai lưng ra làm gì?”, Tần Kiệt nóng nảy hỏi.

“Vào buổi đêm thế này, cởi đai lưng ra còn có thể làm gì, đương nhiên là ngủ rồi!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Cậu ngủ đi, tôi tự mình đi tìm phòng khác!”

“Đừng nóng nảy, đây là căn phòng duy nhất rồi!”

“Tôi không tin!”

“Vậy cậu đi hỏi đi, đừng trách tôi không nhắc trước đấy! Chỉ cần cậu bước ra ngoài thì đừng nghĩ đến chuyện trở lại nữa!”

Lời này vừa mới thốt ra.

Tần Kiệt đúng lúc bước tới gần cửa.

Cước bộ bỗng nhiên dừng lại.

Hiện giờ cũng đã khuya khoắt, Ôn Thanh Thanh không nhất thiết phải lừa anh.

Anh quay người lại, bước trở về.

“Cậu không được...”

Còn chưa đợi Tần Kiệt nói xong, Ôn Thanh Thanh đã cởi bỏ áo choàng tắm.

Có điều cũng không giống như những gì anh tưởng tượng.

Bên trong là một chiếc áo lụa ngủ màu tím.

“Có phải khiến cậu thất vọng rồi không?”, Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.

Tần Kiệt: “...”

Có hơi ngại ngùng.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 528: Điều này còn chưa hết.


Náo loạn nửa ngày, tình cảnh này cũng khiến anh phải miên man suy nghĩ.

“Được rồi. Đừng có suy nghĩ linh tinh! Vẫn là câu nói kia, tôi không phải loại con gái dễ dãi! Nếu tôi muốn cũng sẽ đường đường chính chính muốn! Chứ không phải thừa nước đục thả câu đâu! Cậu có ngủ hay không là chuyện của cậu, dù sao tôi cũng mệt rồi, tôi ngủ trước đây!”

Nói xong Ôn Thanh Thanh nhắm chặt hai mắt lại.

Tần Kiệt cũng ngỡ ngàng, không tiến lên trên mà nằm ở sofa.

Ôn Thanh Thanh hé mắt ra nhìn, trông thấy Tần Kiệt cô ta liền nở nụ cười.

Nếu như Tần Kiệt lúc này thật sự tiến lên cô cũng sẽ không mấy vui vẻ.

Hiện tại Tần Kiệt ngủ ở sofa vừa hay chứng tỏ được tính cách của anh không phải là ngụy quân tử.

Cô thực sự yên tâm rồi.

Sau đó cô nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.

Một giấc này cô ngủ thật sự ngủ rất ngon.

Nhưng Tần Kiệt thì không như vậy.

Mùi hương trên người Ôn Thanh Thanh thật sự rất thơm.

k*ch th*ch anh cả một đêm, máu cũng muốn trào ngược rồi.

Anh trở mình đi trở mình lại.

Một đêm ngủ không yên giấc.

Gây sức ép đến canh năm mới miễn cưỡng đi vào giấc ngủ được.

Khi anh tỉnh lại mặt trời đã lên cao.

Ôn Thanh Thanh đã sớm rời đi rồi.

Trên bàn trà còn để lại một tờ giấy.

“Tiền tôi đã thanh toán rồi! Thẻ phòng để trên giường, cậu cầm lấy đi trả phòng là được!”

Đọc xong Tần Kiệt cũng thở phào một hơi.

Cũng may qua được một đêm này rồi.

Bằng không thật sự không biết sẽ phát sinh chuyện gì.

Anh sợ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

Ôn Thanh Thanh cô gái này cũng giỏi lắm.

Lần sau tuyệt đối không thể trúng chiêu nữa.

Cẩn thận phạm phải sai lầm khó sửa.

Anh đánh răng rửa mặt, chải đầu rồi cầm lấy thẻ đi ra ngoài trả phòng mới phát hiện đây là một khách sạn ở khu đô thị mới Nam Hồ.

Cách siêu thị thứ hai cũng không xa lắm.

Thật đúng là trùng hợp mà.

Vừa đúng lúc không có chuyện gì thuận tiện ghé qua xem siêu thị làm ăn buôn bán thế nào.

Nhưng Tần Kiệt không biết, ở một góc nọ có một bóng dáng xinh đẹp đang âm thầm quan sát anh.

"Chào giám đốc Tần!"

"Chào giám đốc Tần!"

"Chào giám đốc Tần!"



Tần Kiệt vừa tiến vào siêu thị mới mở, chỉ cần là nhân viên siêu thị, nhìn thấy Tần Kiệt thì đều sẽ chủ động chào hỏi với anh.

Tần Kiệt đều mỉm cười đáp lại.

Điều này còn chưa hết.

Người quản lý cửa hàng của siêu thị nghe nói Tần Kiệt đến đây đã tự mình chạy tới đón tiếp Tần Kiệt, thái độ vô cùng cung kính.

Thoạt nhìn giống như con chó bên cạnh Tần Kiệt vậy, vô cùng ngoan ngoãn.

Ôn Thanh Thanh có chút líu lưỡi không nói nên lời.

"Hóa ra siêu thị Kiệt Tuyết là của Tần Kiệt! Kiệt Tuyết? Thì ra là thế!", cái miệng nhỏ nhắn của Ôn Thanh Thanh khẽ nhếch lên.

Cô ta có chút tức giận.

Trong tên của siêu thị mới mở lại có chữ Tuyết trong tên của Tần Tuyết, xem ra Tần Kiệt thực sự rất yêu Tần Tuyết.

Chỉ điểm này thôi, cô ta đã thua Tần Tuyết một bậc rồi.

Ôn Thanh Thanh đương nhiên không vui.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô ta đã bình tĩnh lại.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 529: Đây cũng chỉ là một trong số đó.


Cô ta lại tiếp tục theo dõi Tần Kiệt, bám theo cả quãng đường.

Phát hiện Tần Kiệt đi dạo một vòng quanh siêu thị, nghe người quản lý cửa hàng báo cáo nội dung công việc rồi nhanh chóng rời khỏi siêu thị mới.

Sau đó anh đi về hướng cửa hàng đầu tiên của siêu thị Kiệt Tuyết.

Trước cửa hàng đầu tiên còn đặt một sân khấu thi đấu hoạt động chủ đề Olympic.

Trên sân khấu, các khách mời và thí sinh đều đang biểu diễn với hoài bão của riêng mình, vô cùng thỏa thích.

Xung quanh sân khấu có rất nhiều người qua đường qua lại đang đứng xem.

Độ nổi tiếng vô cùng cao.

Tất cả các con đường xung quanh đều chật cứng người.

Lâu lâu lại có người đi vào siêu thị mua gì đó rồi lại đi ra.

Tần Kiệt đứng ở sân khấu bên ngoài khoảng nửa tiếng mới bước vào trong cửa hàng đầu tiên.

Giống như ở siêu thị mới mở, các nhân viên sau khi nhìn thấy Tần Kiệt đều cung kính chào hỏi Tần Kiệt.

Tần Kiệt mỉm cười đáp lại từng người một.

Sau đó anh đi về hướng phía sau tầng một, rẽ lên cầu thang của lối đi dành cho nhân viên rồi đi lên.

Ôn Thanh Thanh vốn định đi theo, nhưng lại bị một nhân viên bán hàng siêu thị ngăn lại.

Cô ta đành phải lấy cớ dùng đi toilet, xem như miễn cưỡng cho qua.

Chẳng qua cô ta đã xác định Tần Kiệt chính là ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết.

Còn những thứ khác, sau này nói sau.

Giả vờ đi toilet, sau đó lại đi dạo siêu thị một vòng, tùy tiện mua một ít đồ ăn vặt, Ôn Thanh Thanh mới bước ra khỏi cửa hàng đầu tiên.

Nhưng cô ta cũng không rời đi.

Thay vào đó, cô ta tìm một góc đường rồi nhìn chằm chằm lối ra.

Cô ta phải đợi Tần Kiệt đi ra, giáp mặt hỏi rõ ràng.

Anh đã mở siêu thị rồi mà vẫn rất kín đáo.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Lần chờ đợi này lại kéo dài một ngày.

Cả một ngày, Ôn Thanh Thanh nhận được mười mấy cuộc điện thoại.

Có bạn thân gọi tới hỏi rốt cuộc cô đang ở đâu, một đêm không về không nói, lại còn trốn học.

Ôn Thanh Thanh chính là sinh viên tiêu chuẩn ba tốt của lớp.

Thế nhưng cô ta lại trốn học.

May là bạn thân cô ta giúp đỡ điểm danh giúp.

Nếu không, sẽ bị giáo sư trừ điểm học phần rồi.

Ôn Thanh Thanh kiếm cớ, nói rằng cô ta có chút việc riêng phải ra ngoài, để nhóm bạn thân không phải lo lắng.

Cô ta còn cảm ơn nhóm bạn thân đã giúp đỡ điểm danh giúp.

Hứa lúc nào quay về sẽ mời nhóm bạn thân ăn cơm.

Nhóm bạn thân đương nhiên vô cùng vui vẻ, trò chuyện một hồi bọn họ liền kết thúc cuộc gọi.

Đây cũng chỉ là một trong số đó.

Thứ hai, chính là điện thoại của giáo viên cố vấn.

Điện thoại vừa kết nối, cố vấn liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi Ôn Thanh Thanh rốt cuộc đã đi đâu.

Tại sao lúc kiểm tra ban đêm không nhìn thấy cô ta, cả đêm cũng không về, gọi điện thoại cũng không nghe.

Đi học cũng không thấy cô ta đâu.

Còn nhờ bạn học khác điểm danh giúp.

Nếu không phải Ôn Thanh Thanh là hình mẫu của sinh viên ba tốt của lớp.

Thì giáo viên cố vấn đã trực tiếp vạch trần âm mưu điểm danh hộ của bạn học đó rồi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 530: "Đương nhiên là để dùng rồi!"


Ôn Thanh Thanh vẫn viện cớ cũ, nói tạm thời có việc đột xuất cần phải xử lý, cũng không kịp báo với giáo viên cố vấn, đúng lúc điện thoại cũng hết pin.

Mong giáo viên cố vấn tha thứ, không cần lo lắng, nói nhiều điều khiến giáo viên cố vấn yên tâm.

Đến cuối cùng, giáo viên cố vấn cũng lựa chọn tin tưởng cô ta.

Mặc kệ như thế nào, Ôn Thanh Thanh vẫn luôn là hình mẫu của một học sinh ngoan và từ trước đến giờ cũng chưa từng nghe nói cô ta phạm phải lỗi nào.

Đây chính là lần đầu tiên như vậy.

Có lẽ cô ta thực sự có việc đột xuất.

Giáo viên cố vấn chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, nhưng vẫn nhắc nhở Ôn Thanh Thanh, sau khi giải quyết xong việc riêng thì quay về trường học sớm, phải chú ý an toàn!

Ôn Thanh Thanh cảm kích một hồi sau đó mới kết thúc cuộc điện thoại.

Nhưng cô ta có chút đau đầu.

Đêm qua cô ta chỉ lo cuộc hẹn với Tần Kiệt, xem nhẹ những chuyện khác.

May mà cuối cùng cô ta vẫn có thể ứng phó được.

Sau đó, cô ta lần lượt nhận thêm vài cuộc điện thoại.

Phần lớn liên quan tới việc cô ta không đi học rồi kiểm tra ban đêm không thấy.

Trò chuyện một hồi, nhoáng cái đã tới buổi chiều.

Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô ta.

Chính là Tần Kiệt mà cô ta đã đợi cả ngày.

Cô ta vội vàng tìm cớ kết thúc cuộc trò chuyện.

Sau đó cô ta chạy tới trước mặt anh.

"Bạn học Tần Kiệt, xin chào!"

"Ai vậy?"

Vừa rồi Tần Kiệt cúi đầu nên không thấy Ôn Thanh Thanh chạy tới.

Anh nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc, còn trực tiếp gọi tên anh nên có chút kinh ngạc.

Vừa ngẩng đầu, Tần Kiệt liền choáng váng.

Tại sao lại là Ôn Thanh Thanh?

Không phải Ôn Thanh Thanh đã quay về trường rồi sao?

Tại sao lại gặp cô ta ở cửa siêu thị vậy.

Bọn họ sao lại trùng hợp như vậy?

"Ơ, là bạn học Ôn à, thật trùng hợp! Cậu cũng đi dạo siêu thị à?"

Tần Kiệt nháy mắt liền khôi phục bình tĩnh, giả vờ tình cờ gặp mặt hỏi.

"Ha ha, đúng là trùng hợp!" Tần Kiệt giả ngu, Ôn Thanh Thanh cũng không vạch trần, đáp lại theo đúng ý của Tần Kiệt.

"Ơ… Cậu muốn ăn gì? Hay là muốn uống gì? Tôi mời cậu, cậu cứ mua đi!", Tần Kiệt vò đầu nói.

"Là tự cậu nói đấy!", Ôn Thanh Thanh bắt lấy cơ hội, tính toán giết Tần Kiệt một lần.

"Là tôi nói! Thật hiếm khi gặp gỡ bạn học, chiêu đãi một bữa là chuyện nên làm! Đi, vào trong đi, muốn ăn uống gì thì cứ mua, tôi sẽ trả tiền!", vẻ mặt của Tần Kiệt vô cùng hào phóng.

"Bạn học Tần Kiệt, cậu đột nhiên nhiệt tình như vậy, làm tôi cảm thấy cậu có âm mưu gì đó!", Ôn Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt.

"Ơ, có âm mưu gì đâu! Bạn học Ôn, cậu nghĩ nhiều rồi! Cậu có mua không? Nếu như không mua, đúng lúc tôi có chút việc, phải về trường học!", Tần Kiệt vội vàng lấy cớ, định rời đi.

Nhưng Ôn Thanh Thanh đã chờ một ngày, khó khăn lắm mới đợi được Tần Kiệt đi ra, làm sao cô ta để cho Tần Kiệt rời đi như vậy chứ.

Cô ta kéo tay của Tần Kiệt, chạy vào trong siêu thị.

"Cậu làm gì vậy?", Tần Kiệt vội vàng hỏi.

"Không phải cậu mời tôi ăn uống sao? Cậu nói xem tôi muốn làm gì?", Ôn Thanh Thanh quay đầu lại, nở nụ cười.

"Tôi, ý tôi nói là, mời cậu, nhưng, nhưng không bảo cậu nắm tay tôi mà!", ngón tay của Tần Kiệt chỉ về bàn tay của Ôn Thanh Thanh.

"Xì! Cậu tưởng là tôi muốn nắm tay cậu sao! Thật nhỏ nhen!", Ôn Thanh Thanh trợn mắt xem thường, buông tay ra rồi đi qua lối kiểm tra an ninh.

Tần Kiệt lắc đầu, bất đắc dĩ đành phải đi theo.

"A, Sofy này không tệ!", Ôn Thanh Thanh đẩy xe hàng, lúc đến khu đồ dùng hàng ngày, nhìn thấy Sofy vừa đến liền điên cuồng lấy xuống.

Trong nháy mắt, cô ta đã lấy bảy gói.

Tần Kiệt nhìn thấy có chút líu lưỡi không nói nên lời.

"Cậu, mua nhiều như vậy làm gì?"

"Đương nhiên là để dùng rồi!"

"Nhưng cũng không cần mua tới bảy gói nhiều như vậy chứ?"

"Thế nào? Cậu không muốn sao? Nếu đúng là như vậy thì tôi trả lại là được rồi!", Ôn Thanh Thanh cầm một gói lên định đặt lại lên giá.

"Thôi, lấy hết xuống đi, cậu cứ mua đi!", Tần Kiệt ngăn trở lại.

"Ha ha, tôi biết cậu sẽ không ngăn cản tôi mà!", Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.

Tần Kiệt: "…"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 531: Rất dày rất dày.


"Ừ, hôm nay tuyết lê giảm giá mạnh, rẻ thật đó, nửa cân mới có 2 tệ! Tôi lấy...10 kg!"

Ôn Thanh Thanh lưỡng lự nói.

Loảng xoảng~

Tần Kiệt suýt chút nữa ngã xuống đất.

Rẻ liền mua 10 kg, gớm thật đó.

"Này, bạn học Ôn, 10 kg, có phải hơi nhiều quá rồi không?"

"Không nhiều! Sao? Cậu tiếc tiền à?"

"Không, đâu có! Tôi chỉ cảm thấy cậu mua 10 kg nhiều như vậy về có ăn hết không?"

"Ai nói có mình tôi ăn chứ, tôi còn phải chia cho các bạn cùng phòng và ký túc xá bên cạnh ăn cùng! Hừ, may mà cậu nhắc tôi, tôi cảm thấy 10 kg vẫn chưa đủ, thêm 5 kg nữa đi!"

Ôn Thanh Thanh nắm lấy túi, điên cuồng nhét tuyết lê vào trong.

Tần Kiệt hận không thể xé miệng mình ra.

Nói gì hay không nói, lại nói câu đó, giờ thì xui xẻo rồi.

Chẳng mấy chốc, Ôn Thanh Thanh đã nhét đầy tuyết lê.

Cô ấy đưa cho nhân bán hàng cân rồi băng túi.

Sau đó đặt nó vào giỏ hàng.

Nhân viên bán hàng thấy Tần Kiệt đẩy xe hàng, đang định chào hỏi lại bị Tần Kiệt vội vàng lắc đầu ngăn cản.

Nhân viên bán hàng không hiểu tại sao Tần Kiệt lại làm như vậy, nhưng người ta là ông chủ, ông chủ đã lên tiếng, cô ta đương nhiên phải nghe theo, coi như không thấy gì cả.

Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm, cũng may vẫn chưa để lộ.

Nếu không để Ôn Thanh Thanh biết được thân phận của anh sẽ vô cùng rắc rối.

"Này, táo đỏ cũng đang giảm giá, tôi lấy 5 kg!"

"Woa! Chuối rẻ quá, nửa cân 3 tệ, tôi lấy 5 cân!"

"Ôi trời! Nửa cân táo mới có 8 tệ, tôi lấy 5 cân!"

...

Cứ như vậy, Ôn Thanh Thanh càn quét hàng dọc đường đi.

Dù sao cũng là Tần Kiệt trả tiền, cô ấy mặc sức mua sắm.

Vừa mở miệng ra là đòi mua một đống.

Khi bước đến quầy thu ngân, toàn bộ xe đẩy hàng đã đầy ắp.

Nhân viên thu ngân vốn định chào hỏi Tần Kiệt nhưng lại bị Tần Kiệt lén lút ngăn cản.

Cô ta làm bộ như không biết Tần Kiệt vậy, quét mã vạch từng món đồ một.

Một lát sau, nhân viên thu ngân báo giá: “2000 tệ, cảm ơn!"

Tần Kiệt: "..."

Cô gái Ôn Thanh Thanh này, được đấy!

Lần đầu tiên mời cô ấy liền cho mình một đơn giá lớn như vậy.

Đủ tàn nhẫn.

"Này, bạn học Tần Kiệt, cậu sao thế? Sắc mặt có chút khó coi, có phải cậu tiếc tiền không?", Ôn Thanh Thanh cố ý nói.

Nhân viên thu ngân nghe xong, người nào người nấy đều rất muốn cười.

Trong lòng thầm nghĩ, Tần Kiệt là ông chủ của bọn họ, một tháng kiếm được hàng triệu tệ, còn có thể quan tâm đến 2000 tệ sao.

Đùa kiểu gì vậy.

Nhưng Tần Kiệt đã sớm đánh tiếng, không cho bọn họ tiết lộ thân phận của anh, cho nên đám nhân viên thu ngân đành phải nhịn xuống không nói toạc ra.

Tần Kiệt dừng một chút rồi móc ví tiền ra.

Rất dày rất dày.

Sau khi mở ra, Ôn Thanh Thanh liếc mắt nhìn, ít nhất không dưới 50 tờ.

Cô ấy có chút kinh ngạc.

"Bạn học Tần Kiệt, cậu giàu thật đó! Nhiều tiền polime xanh vậy!"

"Ha ha, không nhiều lắm, đủ ăn đủ tiêu thôi!", Tần Kiệt cố tình giả vờ, rút ra 20 tờ tiền! Để trên quầy thu ngân! Sau đó lại lấy ra 10 tờ polime màu xanh: "Làm cho cô ấy một tấm thẻ vàng!"

"Vâng!", Tần Kiệt đã lên tiếng, nhân viên thu ngân nào dám lơ là.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 532: “Cô ấy không biết!”,


Cô ta dùng tốc độ nhanh nhất làm cho Ôn Thanh Thanh một chiếc thẻ vàng, nói: "Cô gái, sau này chỉ dựa vào tấm thẻ này, khi cô đến siêu thị chúng tôi mua hàng sẽ được giảm giá 40%!"

"Woa, giảm 40%, quá tuyệt vời! Bạn học Tần Kiệt, cảm ơn cậu!", Ôn Thanh Thanh vội vàng đón lấy chiếc thẻ rồi nhét vào trong túi.

Tần Kiệt nặn ra một nụ cười, đẩy xe hàng, gọi hai nhân viên bảo vệ tới giúp bọn họ đẩy hàng ra ngoài, sau đó bắt một chiếc taxi, để từng thứ vào một.

"Bác tài, đến trường đại học công nghiệp Hồ!", Tần Kiệt nói với tài xế.

"Ok!"

Taxi nhanh chóng lao ra ngoài.

Nhưng Tần Kiệt lại phát hiện ra có gì đó không ổn.

Bởi vì dọc theo đường đi, anh phát hiện Ôn Thanh Thanh luôn nhìn chằm chằm vào anh, không dời mắt sang chỗ khác.

"Tôi nói này bạn học Ôn Thanh Thanh, cậu làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào rôi vậy, trên mặt tôi mọc hoa à?”

"Trên mặt cậu không có hoa!"

"Vậy tại sao cậu cứ nhìn vào tôi?"

"Bởi vì tôi cảm thấy rằng nếu cậu không đi làm diễn viên thì làng giải trí sẽ mất đi một ảnh đế, đáng tiếc thật đó!"

"Diễn viên? Làng giải trí? Cậu có ý gì? Sao tôi không hiểu nhỉ?"

“Giả vờ, vẫn còn giả vờ! Tần Kiệt, cậu cảm thấy thú vị à?”

“Tôi giả vờ gì?”

“Cậu có biết tại sao tôi lại gặp phải cậu không? Cậu sẽ không cho rằng chúng ta tình cờ gặp nhau đấy chứ?”

“Không phải vậy sao?”

“Đương nhiên không phải rồi!”, Ôn Thanh Thanh nói: “Kể từ sau khi cậu ra khỏi khách sạn, tôi vẫn luôn bám theo cậu!”

“Cái gì? Cậu theo dõi tôi?”, Tần Kiệt dường như hiểu ra điều gì đó.

“Đúng! Tôi đã theo dõi cậu! Đầu tiên cậu đến cửa hàng mới của siêu thị Kiệt Tuyết, sau đó lại đến cửa hàng cũ! Tôi đã ở bên ngoài đợi cậu cả ngày! Cậu nói xem đây là trùng hợp thật hay là một sự trùng hợp giả?”

Tần Kiệt: “...”

Anh không còn gì để nói.

Không ngờ bí mật của anh lại bị Ôn Thanh Thanh phát hiện ra.

Hừ, không đúng.

Nếu Ôn Thanh Thanh đã biết anh là ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết, cô ấy còn khiến anh tiêu một đống tiền.

Lẽ nào...

Trúng kế rồi.

Tần Kiệt đã hiểu ra.

Ôn Thanh Thanh cố ý muốn trêu đùa anh!

Mục đích là để trừng phạt anh vì đã giấu diếm cô.

“Làm sao? Còn giả bộ?”, Ôn Thanh Thanh hỏi.

“Được rồi, tôi thừa nhận tôi là ông chủ của Kiệt Tuyết!”, Tần Kiệt nói.

“Hả, người anh em, cậu là ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết sao?”, lái xe nghe vậy có chút sững sờ.

Nhìn Tần Kiệt mới chỉ ngoài 20 tuổi là cùng.

Thế mà đã là ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết.

Trời ơi, nghịch lý gì vậy?

“Ha ha, đúng vậy, ông anh tập trung lái xe đi!”

“Thật ngại quá, tôi hơi kích động! Hai người tiếp tục, tiếp tục đi!”

Lái xe có chút ngượng ngùng.

Tần Kiệt không để bụng: “Chuyện này, cậu nói cho người khác biết chưa?”

“Chưa, sao thế?”, Ôn Thanh Thanh không hiểu.

“Chưa là tốt nhất! Chuyện tôi là ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết, trước mắt, cả trường chỉ có mình Vương Tinh biết, tôi không muốn để cho những người khác biết, cậu hiểu ý tôi chứ?”

“Ý cậu là nói Tần Tuyết, cậu ta...”

“Cô ấy không biết!”, Tần Kiệt nói.

“Cái gì?”, Ôn Thanh Thanh ngạc nhiên.

Kiệt Tuyết, Kiệt trong Tần Kiệt, Tuyết trong Tần Tuyết, chuyện lớn như vậy thế mà Tần Kiệt không nói với Tần Tuyết.

Tần Tuyết vẫn chưa biết gì?

Sao có thể.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 533: "Vẫn giả quá, lại từ đầu!"


“Cậu không lừa tôi chứ?”, Ôn Thanh Thanh không tin.

“Tôi cần phải lừa cậu chắc?”, Tần Kiệt nói.

Ôn Thanh Thanh đột nhiên mỉm cười.

Tần Tuyết vậy mà lại không biết siêu thị Kiệt Tuyết là của Tần Kiệt.

Cô ấy biết trước Tần Tuyết một bước.

Tần Kiệt còn muốn cô ấy giấu Tần Tuyết, không để cho Tần Tuyết biết.

Tốt, đây là chuyện tốt.

Ít nhất, trong lòng Tần Kiệt chắc chắn vẫn đang do dự.

Nếu không đã sớm nói cho Tần Tuyết biết rồi.

Tuyệt đối sẽ không tiếp tục giấu diếm.

Như vậy, rất có triển vọng rằng Kiệt Tuyết sẽ được đổi tên thành Thanh Kiệt trong tương lai.

Giấu thì giấu.

Ôn Thanh Thanh mong còn không được.

“Cậu cười gì?”, Tần Kiệt nói.

“Tôi cười vi khả năng giấu diếm người khác của cậu thật cao siêu!”

“Ha ha, thường thôi thường thôi...”

“Thứ ba thế giới đúng không?”

Ôn Thanh Thanh nói tiếp.

Tần Kiệt: “...”

Vẫn chưa xong sao?

Ôn Thanh Thanh, cậu có cần độc ác như vậy không!

"Biểu cảm gì vậy. Tôi là gái đẹp đó! Cậu không thể cười một cái hay sao?", Ôn Thanh Thanh bĩu môi.

"Không cười không được sao?", Tần Kiệt thật sự không muốn cười.

Bởi vì, anh phát hiện ra ở trước mặt Ôn Thanh Thanh, anh thật sự cười không nổi.

"Không được, cậu phải cười! Tôi nói rồi đó!", Ôn Thanh Thanh nhíu mày không đồng ý.

Tần Kiệt: "..."

Được.

Hóa ra không cười không được.

Ok, cười thì cười.

"Ha ha~", Tần Kiệt cưỡng chế nặn ra một nụ cười.

"Không được, trông miễn cưỡng quá!", Ôn Thanh Thanh lắc lắc đầu.

"Vẫn chưa được sao?", Tần Kiệt cảm thấy có chút không nói nên lời, anh bất đắc dĩ, dừng một chút.

"Ha ha~"

"Vẫn không được, cười giả quá, lại nào!", Ôn Thanh Thanh lại lắc đầu.

Vẫn chưa hài lòng.

"Đừng đùa nữa được không! Cười, không vui chút nào cả!", Tần Kiệt không muốn cười nữa.

"Không muốn cười đúng không, ok, tôi đến tìm Tần Tuyết..."

"Được rồi, tôi cười, tôi cười là được chứ gì?"

Tần Kiệt vội vàng ngăn cản.

Trước mắt, anh thật sự không muốn để Tần Tuyết biết anh mở siêu thị.

Bởi vì kế hoạch của anh là tạo cho Tần Tuyết một bất ngờ sau khi siêu thị mở khắp thành phố Hán và trở thành một thế lực mới ở đây.

Nếu không, anh đã sớm nói với Tần Tuyết về việc mở siêu thị rồi.

Việc gì phải giấu đến bây giờ.

Anh không muốn Ôn Thanh Thanh làm rối tung kế hoạch.

"Ha ha!"

"Vẫn giả quá, lại từ đầu!"

"Ha ha~"

"Ừm, khá hơn một chút, nhưng vẫn có chút khuyết điểm, tiếp!"

"Ha ha ha ha ha~"

"Ừm, có tiến bộ! Tuy nhiên, vẫn còn thiếu một chút một chút, lại nào!"

"Aaa ha ha ha ha ha~"

"Bing go! Vậy mới phải chứ! Cười phải xuất phát từ nội tâm!", Ôn Thanh Thanh búng tay, cuối cùng cũng hài lòng với nụ cười của Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 534: "Ký túc xá của tôi nhé!"


Nhưng Tần Kiệt lại không muốn cười thêm một lần nào nữa.

Quá dày vò.

Anh sắp phát điên lên rồi.

Ôn Thanh Thanh chắc chắn đang cố ý chỉnh anh.

Anh bắt buộc phải cười hết lần này đến lần khác.

Thật ấm ức.

"Hừ, bác tài lái xe nhanh quá, thời gian cậu cười đã đến trường rồi! Yêu cầu cuối cùng!"

Ôn Thanh Thanh giơ ngón tay trắng nõn ra.

"Cái gì?", Tần Kiệt nói.

"Nhắm mắt lại!", Ôn Thanh Thanh nói.

"Đang yên đang lành, làm gì mà phải nhắm mắt?", Tần Kiệt có chút khó hiểu.

"Kêu cậu nhắm thì cậu nhắm đi, nói lảm nhảm nhiều như vậy để làm gì! Mau lên chút!", Ôn Thanh Thanh lại bĩu môi, xem chừng có chút tức giận.

"Được rồi, được rồi, nhắm mắt đúng không? Ok, tôi nhắm là được chứ gì!"

Tần Kiệt không còn cách nào khác, đành phải nhắm mắt lại.

"Không được nhìn lén đâu đấy!", Ôn Thanh Thanh đặc biệt nhấn mạnh.

"Ok ok ok, tôi không nhìn! Cậu nói đi, yêu cầu gì?", Tần Kiệt hy vọng Ôn Thanh Thanh nhanh chóng nói xong, anh sẽ hoàn thành sớm hơn, để tiễn bà cô lắm trò này đi cho đỡ phiền phức.

Chụt chụt!

Nhưng giây tiếp theo, Tần Kiệt đứng hình.

Bởi vì anh cảm thấy có gì đó trên môi mình.

Anh lén mở mắt ra liền nhìn thấy đôi môi mỏng của Ôn Thanh Thanh đang áp chặt vào môi anh.

Cái này...

Anh lại bị Ôn Thanh Thanh cưỡng hôn.

Người phụ nữ này lần nào cũng chơi chiêu này.

Quá đáng lắm rồi đó.

"Được rồi, yêu cầu của tôi đã xong! Bác tài, dừng ở vườn dâu tây phía trước đi!"

"Ok!"

Vèo vèo~

Chiếc taxi phóng nhanh đến rìa vườn dâu.

Ôn Thanh Thanh đẩy cửa ra muốn xuống xe.

"Cậu không cần phải xuống!"

"Tại sao?", Tần Kiệt không hiểu.

"Để Tần Tuyết thấy, cậu giải thích kiểu gì?", Ôn Thanh Thanh chớp chớp mắt.

Tần Kiệt: "..."

Được thôi, Ôn Thanh Thanh nói rất có lý.

Không thể để cho Tần Tuyết hoặc là những người có liên quan đến cô ấy thấy.

Nếu không, sẽ xảy ra rất nhiều hiểu lầm và rắc rối.

"Ok, nhưng đồ cậu mua lấy xuống kiểu gì?", Tần Kiệt hỏi.

"Đơn giản! Tôi nhờ bác tài lấy xuống hộ, đặt dưới đất rồi kêu người đến xách về là được!", Ôn Thanh Thanh nói.

"Cũng đúng! Được rồi, tôi không xuống nữa!"

Phịch!

Cửa đóng lại.

Chẳng mấy chốc, bác tài đã giúp Ôn Thanh Thanh xách đồ ăn vặt vừa mua về xuống, cô ấy thật sự gọi điện thoại kêu người đến lấy.

Sau khi bác tài lên xe, hỏi: "Người anh em đi đâu?"

"Ký túc xá của tôi nhé!"

"Ok!"

Taxi nhanh chóng quay đầu, lái vào bên trong trường đại học công nghiệp Hồ.

"Người anh em, tôi có một ý kiến không biết có tiện nói ra hay không?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 535: Anh bận quá nên quên mất.


"Anh nói đi!"

"Cô gái ban nãy khá ổn đó! Không những xinh xắn mà còn dịu dàng, hài hước hóm hỉnh, mấu chốt là vóc dáng của cô ấy, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của tôi, tôi đoán rằng cô ấy nhất định có thể sinh con trai! Lấy cô ấy đi!"

Tần Kiệt: "..."

Tài xế thời đại ngày nay có thể bói đường tình duyên sao?

Đến cả chuyện sinh con trai hay con gái cũng có thể nhìn ra?

Có cần tinh thông như vậy không?

"Bác tài, anh đùa tôi sao?", Tần Kiệt không tin, còn tưởng rằng lái xe đang nói đùa.

"Này, người anh em, chuyện hôn nhân đại sự, tôi không đùa đâu! Tôi cảm thấy hai người có tướng phu thê! Là thật đó! Hai người ở bên nhau, 100% sinh được con trai! Nếu cậu không tin, hôm khác có thời gian rảnh đến chùa Quy Nguyên, tìm một ông thầy hỏi xem sao, tôi bảo đảm rằng ông ấy nói giống hệt tôi!"

Lái xe vỗ ngực cam đoan.

Tần Kiệt mơ hồ.

Chắc chắn 100%.

Thật hay giả vậy?

Xem ra để trở thành một tài xế không hề đơn giản.

Để tạo ra đề tài nói chuyện, để cho bầu không khí không ngột ngạt buồn tẻ, còn phải học xem tướng và cách mua vui, thậm chí tấu hài và kể chuyện cười.

Giỏi.

Học rộng tài cao.

Két két~

Chiếc xe nhanh chóng đến trước cửa ký túc xá nam.

"Bao nhiêu tiền?"

"30 tệ!"

"Tôi đưa anh 50 tệ, không cần trả lại!"

"Vậy sao được?"

"Cho thì anh nhận đi!

Tần Kiệt xuống xe.

"Cảm ơn nhé!"

Tài xế nhanh chóng rời đi.

Nhìn tài xế lướt qua, Tần Kiệt trầm ngâm suy nghĩ.

Taxi là lái xe, đội xe vận chuyển cũng là lái xe.

Đều là lái xe.

Lái xe vận chuyển hàng hóa cũng cần tăng cường học tập để trở thành người biết nhiều kiến thức như bác tài kia?

Nếu không, khi chạy đường dài, sẽ rất dễ bị nhàm chán buồn tẻ.

Ừm, chuyện này, anh phải cân nhắc kĩ lưỡng mới được, phải cho các tài xế trong bộ phận vận chuyển tăng cường tham gia các hoạt động ngoại khóa và nâng cao kiến thức của họ.

Tần Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ, cân nhắc.

Khi anh đi đến ký túc xá.

Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Là Khương Tiểu Nha.

"A lô, Tiểu Nha à, có chuyện gì vậy?"

"Cậu đang ở đâu?"

"Tôi vừa về đến kí túc xá, sao thế?"

"Tôi tìm cậu cả ngày nay rồi đó, rốt cuộc cậu đi đâu vậy!"

"Tôi ở bên ngoài xử lý chút chuyện, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói thẳng ra xem nào! Đừng thừa nước đục thả câu nữa!"

"Chuyện của Lâu béo giải quyết xong rồi!"

"Ồ, thật sao?", lúc này, Tần Kiệt mới nhớ tới chuyện của Lâu béo và Dương Liễu hôm nay sẽ có kết quả.

Anh bận quá nên quên mất.

"Kết quả thế nào?", Tần Kiệt hỏi.

"Đại đoàn viên!", Khương Tiểu Nha nói.

"Là sao?", Tần Kiệt muốn nghe cụ thể hơn.

"Bố mẹ của Lâu béo đi thẳng vào vấn đề muốn Dương Liễu làm con dâu! Họ còn nói sẽ xử lý lo liệu mọi chuyện! Không cần nhà Dương Liễu phải bận tâm..."

"Cuối cùng, phụ huynh hai bên nói chuyện rất hòa hợp, sau đó đi tới chuyện hôn sự!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 536: Thông báo đại khái là như này.


"Ồ, chuyện hôn sự đã định rồi ư!", Tần Kiệt có chút kinh ngạc.

"Định vào ngày nào vậy?"

"Ngày 1 tháng 5!", Khương Tiểu Nha nói.

"Ừ, ngày lễ này được! Đến lúc đó, mọi người đều có thể tham gia, lây chút không khí vui mừng!", Tần Kiệt nói.

"Đúng vậy! Chẳng qua, cậu vô cùng quan trọng!", Khương Tiểu Nha úp úp mở mở.

"Sao nói như vậy?", Tần Kiệt có chút không hiểu.

"Lâu béo và Dương Liễu nói, lúc bọn họ còn ở trường học, nhận được sự giúp đỡ nhiều nhất từ cậu! Cậu còn hợp tác với Lâu béo thực hiện dự án tái chế phế liệu trong khuôn viên trường, còn làm chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách liên minh ba trường, khiến thu nhập hàng tháng cộng lại không ít hơn 60 ngàn tệ!"

"Bố mẹ hai bên sau khi nghe xong, đều vô cùng kinh ngạc! Thu nhập một tháng 60 ngàn tệ, một năm sẽ được hơn 700 ngàn tệ! Thật đáng sợ mà! Bố mẹ Lâu béo ngây người tại chỗ luôn!"

"Bố mẹ Dương Liễu sau khi lấy lại tinh thần, nghiêm túc hỏi chuyện kinh doanh của Lâu béo, Lâu béo trả lời đâu vào đấy, rõ ràng mạch lạc, khiến bố mẹ Dương Liễu vô cùng vừa lòng!"

"Không nói hai lời, lập tức đồng ý hôn sự ngay tại chỗ! Họ còn nói tới lúc đó, phải mời cậu làm chứng hôn, lên sân khẩu phát biểu!"

Khương Tiểu Nha nói.

"Á? Tôi, lên sân khẩu phát biểu? Còn làm người chứng hôn nữa?"

Tần Kiệt hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có một màn như vậy.

"Đúng vậy, cậu chính là quý nhân của Lâu béo! Cậu không làm người chứng hôn thì ai làm? Những người khác đều không tư cách!", Khương Tiểu Nha nói.

"Được rồi, tôi biết rồi!"

Muốn anh làm người chứng hôn thì làm thôi.

Dù sao thì anh vẫn chưa bao giờ làm người chứng hôn.

Tần Kiệt không phản đối.

"Còn có chuyện gì nữa không?", Tần Kiệt hỏi.

"Hai ngày này cậu không đi học! Cậu đã đi đâu và làm gì?", Khương Tiểu Nha tò mò.

"Bí mật!"

"Xì! Còn chơi trò bí mật với anh em, thành thật khai báo, gần đây cậu chiến tranh lạnh với Tần Tuyết, có phải cậu Kim Ốc Tàng Kiều ở bên ngoài rồi không!", Khương Tiểu Nha ép hỏi.

Kim Ốc Tàng Kiều (*): chỉ đàn ông sắm ngôi nhà đẹp, sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình.

"Tôi là loại người như vậy sao? Nếu có thì lúc trước Ôn Thanh Thanh theo đuổi tôi, tôi đã đồng ý rồi!", Tần Kiệt trợn mắt.

"Cũng đúng! Chẳng qua, tôi cảm thấy cậu vẫn nên tìm cơ hội gặp gỡ Tần Tuyết đi! Đừng lạnh lùng mãi thế, lạnh quá thành bệnh luôn đấy!", Khương Tiểu Nha đề nghị nói.

"Tôi biết rồi! Cậu còn cần khai báo gì nữa, nói hết một lần đi!", Tần Kiệt có chút không kiên nhẫn.

"Không có, không có!"

Tút tút ~

Khương Tiểu Nha biết Tần Kiệt có chút phiền, vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện.

Tần Kiệt cười cười, không để ý.

Vừa bước vào ký túc xá, anh tắm rửa rồi chui lên giường ngủ cho đến khi trời sáng.

Những ngày kế tiếp.

Lâu béo vô cùng bận rộn.

Cậu ta vội vàng giải thích với trường học, cũng vội vàng thay Dương Liễu xin phép.

Còn bận rộn đi gặp bạn bè họ hàng nhà Dương Liễu, vân vân.

Cậu ta bận rộn như vậy, chuyện của chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách không thể không ai xử lý.

Trước tình trạng chưa tuyển được ứng viên thích hợp thì Tần Kiệt chỉ có thể đích thân ra trận.

Nhưng anh cũng không thể cứ tiếp tục như vậy được.

Vì thế, anh phát thông báo tuyển dụng trên đài phát thanh của trường.

Thông báo đại khái là như này.

Trong bối cảnh mở rộng quy mô kinh doanh của chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, sắp tới cần tuyển nhận năm nhân viên bán thời gian.

Nếu muốn làm toàn thời gian cũng được.

Lương của nhân viên bán thời gian được thanh toán hàng ngày và lương của nhân viên toàn thời gian được thanh toán hàng tháng.

Mặt khác, nhân viên toàn thời gian còn được mua bảo hiểm và quỹ nhà ở.

Vừa nghe còn được mua bảo hiểm.

Trong khuôn viên đại học Công nghiệp Hồ nổ tung.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 537: Thời gian cứ thế trôi qua.


Có thể mua bảo hiểm và quỹ nhà ở đương nhiên vô cùng tốt.

Ngay khi tin tức được tung ra, đã có một hàng dài sinh viên xếp dài trước cửa hàng Ngũ Kiếm Khách.

Trong đó có rất nhiều sinh viên năm tư cũng chạy tới ứng tuyển.

Có thể làm việc ở trường, công việc lại đơn giản, không cần lo lắng vì quan hệ nhân sự phức tạp, còn hỗ trợ mua bảo hiểm và quỹ nhà ở.

Công việc như vậy đốt đèn lồng tìm cũng không được.

Hiện tại có cơ hội như vậy bày ngay trước mắt, đương nhiên người cầu theo như vịt.

Tiếc nuối duy nhất chính là chỉ tuyển ba người.

Nhưng số lượng người ứng tuyển không ít hơn 100 người, cạnh tranh quá lớn.

Mọi người đều nộp đơn thi tuyển công chức.

Nhưng mặc dù như vậy, vẫn không thể ngăn cản sự nhiệt tình của nhóm sinh viên đại học công nghiệp Hồ.

Cảnh tượng này khiến hiệu trưởng trường hoảng hốt.

Ông ta còn tự mình đến khảo sát.

Quả thực đúng là như vậy.

Cuối cùng hiệu trưởng còn tự mình đi tìm Tần Kiệt, Tần Kiệt nhờ Khương Tiểu Nha và Vương Tinh giúp đỡ sàng chọn và phỏng vấn sơ bộ.

"Bạn học Tần Kiệt, cửa hàng của em càng lúc càng nổi tiếng rồi! Không tệ!", Chủ nhiệm Lưu khen anh.

"Nhờ phúc của trường ạ!"

"Mấu chốt là bản thân em cố gắng thôi! Em có thể nói kế hoạch tiếp theo em dự định sẽ làm gì?", Chủ nhiệm Lưu hỏi.

"Thầy thực sự muốn em nói à?"

"Đương nhiên rồi! Nếu không thì đám người ngoài ngành chúng tôi chạy ra ngoài làm gì được đây?", Chủ nhiệm Lưu chỉ tay về phía đồng nghiệp ở phòng giáo vụ bên cạnh.

"Được, vậy thì em nói!", Tần Kiệt cũng không giấu diếm, kể sơ bộ về kế hoạch tiếp theo của mình.

"Em muốn mở chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách ở khu vực làng đại học hồ Hoàng Gia và hồ Thang Tốn sao?", sau khi chủ nhiệm Lưu nghe kế hoạch của Tần Kiệt xong, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Không chỉ mình ông ấy mà những người ở phòng giáo vụ cũng có phản ứng tương tự.

Bọn họ không ngờ tham vọng của Tần Kiệt lại lớn như vậy.

"Vâng! Nhân lúc các công ty chuyển phát nhanh lớn trong nước vẫn chưa kịp phủ sóng, em nhanh chóng nắm bắt thị trường!", Tần Kiệt nói.

"Vâng, lời em nói rất có lý! Nhưng mà bên hồ Hoàng Gia và hồ Thang Tốn không thuộc phạm vi trường chúng ta! Nếu như em muốn chúng tôi giúp đỡ, chúng tôi cũng lực bất tòng tâm!", Chủ nhiệm Lưu nói.

"Không sao! Em đã có kế hoạch tổng thể rồi!", Tần Kiệt giải thích.

"Ồ, vậy sao? Được, em có kế hoạch là tốt rồi! Nhưng mà trường học ở hai nơi đó rất nhiều, phương diện nhân sự, em có đủ dùng không?", Chủ nhiệm Lưu hỏi.

"Ý của thầy là…", Tần Kiệt vừa nghe liền hiểu, chủ nhiệm Lưu đến đây đã có kế hoạch.

"Thầy nói thẳng luôn!", chủ nhiệm Lưu đi thẳng vào chủ đề: "Còn hai tháng nữa là tới mùa tốt nghiệp, trường chúng ta còn rất nhiều sinh viên mới tốt nghiệp chưa tìm được việc làm!"

"Nếu như có thể, em có thể hỗ trợ giải quyết vấn đề này! Để cho bọn họ tạm thời có một nơi làm việc! Sau đó, nếu bọn họ cảm thấy không thích hợp có thể đổi công việc cũng được! Em thấy sao?"

Lời này vừa nói ra, Tần Kiệt khẽ trầm mặc.

Nhóm người của chủ nhiệm Lưu cũng không quấy rầy, im lặng chờ đợi.

Dù sao chuyện này rất lớn, Tần Kiệt cần thời gian cân nhắc.

Chuyện này hết sức bình thường.

Ngược lại, nếu như Tần Kiệt không muốn trực tiếp đồng ý, đám người chủ nhiệm Lưu vẫn không yên tâm được.

Hiện tại Tần Kiệt cân nhắc quan hệ lợi hại, đám người chủ nhiệm Lưu rất hài lòng.

Xem như bọn họ không tìm nhầm người.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Sau thời gian một tách trà.

Tần Kiệt nói: "Được, em có thể hỗ trợ giải quyết một phần! Nhưng phải quy định rõ số lượng tối đa, dù sao em vẫn chưa chính thức khởi động. Nếu nhiều người quá thì khó mà tiếp nhận! Xin chủ nhiệm Lưu có thể hiểu cho!"

"Chuyện này là đương nhiên rồi!", chủ nhiệm Lưu nở nụ cười.

Tần Kiệt đồng ý là tốt rồi.

Về phần số lượng, cũng không phải không thể xem xét.
Giống như lời Tần Kiệt nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 538: Nếu thật sự làm được.


Anh còn chưa chính thức khởi động, cụ thể rốt cuộc có thể tiếp nhận bao nhiêu sinh viên vào vẫn còn chưa biết.

Không thể không có giới hạn.

Bắt buộc phải có quy định.

Nếu không, số lượng nhân viên quá đông sẽ phản tác dụng.

"Cám ơn chủ nhiệm Lưu mọi người đã hiểu! Mong mọi người yên tâm, tôi nhất định làm tốt chuyện này!"

Tần Kiệt cam đoan nói.

"Cụ thể bao nhiêu, chúng tôi sẽ quay về thảo luận, sau khi thỏa thuận xong sẽ nói cho em biết!"

"Được, không sao! Em chờ tin tức của chủ nhiệm Lưu!"

"Ừ, em đi làm việc đi!"

"Vâng!"

Một giờ đồng hồ sau.

Tần Kiệt nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm Lưu.

"Chủ nhiệm Lưu!"

"Tần Kiệt đấy à, là như thế này! Ban nãy chúng tôi mới mở một cuộc họp, sau khi thảo luận, chúng tôi đã đi đến thống nhất. Có tổng cộng 9 trường đại học hai bên bờ hồ Thang Tốn và hồ Hoàng Gia, nếu phân bổ vào các trường, mỗi trường bố trí 6 người, chắc là không thành vấn đề chứ?"

“Ít nhất phải 9 người!"

"6 người thôi! 9 trường, 54 người, chắc là không thành vấn đề chứ?", chủ nhiệm Lưu hỏi.

"Thêm 2 người đi thành 56!”, Tần Kiệt nói.

"56 à, được rồi, làm theo lời em nói đi!", chủ nhiệm Lưu nghe xong, rất vui.

Bố trí thêm 2 người tương đương với việc giảm bớt gánh nặng cho ông ấy.

Ông ấy đương nhiên rất vui.

Nhìn Tần Kiệt càng thuận mắt hơn.

"Ok, chuyện này, em sẽ sắp xếp! Đợi khi nào giải quyết ổn thỏa, em sẽ báo cáo với thầy!"

"Ok!"

Kết thúc cuộc gọi.

Tần Kiệt nhướng mày suy tư một hồi.

56 người, nếu tất cả đều được tuyển dụng.

Anh còn phải sắp xếp đào tạo trước.

Ví dụ như vấn đề đường đi.

Hoặc là vấn đề lái xe v.v

Nhưng trước khi đào tạo, việc đầu tiên anh phải giải quyết là nhận được sự chấp thuận.

Mặc dù anh muốn mở rộng với danh nghĩa Ngũ Kiếm Khách.

Tuy nhiên, hiện tại, hệ thống vận chuyển của anh vẫn chưa hoàn thiện.

Tạm thời siêu thị không thể tiếp quản công việc kinh doanh chuyển phát nhanh nên chỉ có thể tiếp tục sử dụng hệ thống vận chuyển của chuyển phát nhanh Thần Thông để mở rộng phạm vi ảnh hưởng.

Nhưng nếu muốn mượn danh nghĩa của chuyển phát nhanh Thần Thông để bành trướng thế lực thì phải được sự đồng ý.

Để được chấp thuận, anh phải đến gặp Triệu Chí Tân.

Chỉ là không biết Triệu Chí Tân có đồng ý hay không.

Đây là một vấn đề nan giải và phải được gỡ bỏ. Nếu không, không có cách nào để triển khai bước đầu tiên.

Tần Kiệt gọi điện cho Giang Lỗi của trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương.

Anh nói về kế hoạch của mình.

"Hả? Cậu chắc chứ?"

Giang Lỗi không ngờ tham vọng của Tần Kiệt lại lớn như vậy.

Mới liên minh ba trường chưa được bao lâu, giờ lại nghĩ đến việc mở rộng đến các ngôi trường đại học hai bên bờ hồ Thang Tốn và Hoàng Gia.

Nếu thật sự làm được.

Không cần phải nói, thu nhập hàng năm vô cùng khả quan.

Một tháng, lợi nhuận của ba trường mang lại có thể được 80 ngàn tệ.

Còn 9 trường thì sao?

Gấp 3 lần, 240 ngàn tệ?

Một tháng kiếm được 240 ngàn tệ, một năm được hơn 2,8 triệu tệ.

Gần 3 triệu tệ.

Điều này...
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 539: Xem như là người một nhà.


Giang Lỗi không dám tưởng tượng.

Người khác kiếm tiền, chật vật khổ sở, cả đời cũng không chắc kiếm được 3 triệu tệ.

Tần Kiệt thì ngược lại, anh kiếm tiền như rác vậy.

"Giang Lỗi, sao cậu không nói chuyện? Không đồng ý à?", Tần Kiệt lại nói.

"Không phải! Tôi chỉ cảm thấy sự việc đến quá đột ngột thôi!"

"Tôi biết là có chút đột ngột! Nhưng chuyện này, tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi! Nhất định phải nhân lúc các công ty vận chuyển khác vẫn đang dậm chân tại chỗ và tìm kiếm thị trường, chúng ta giành lên trước nắm bắt cơ hội kinh doanh!"

"Nếu không, khi bọn họ cất bước, chúng ta muốn gia nhập vào cũng không có cơ hội nữa! Cậu nghĩ sao?"

Tần Kiệt nói ra ý kiến của bản thân.

"Nói thì nói như vậy! Nhưng chuyện này quá quan trọng! Tôi nghĩ tốt hơn là nên tìm Tạ Quan Lâm và Tào Bác, mấy người chúng ta cùng nhau thảo luận!", Giang Lỗi nói.

"Ừm, được! Tôi gọi cho bọn họ ngay đây! Chúng tôi hẹn lịch rồi nói với cậu sau nhé!"

"Ừm, tôi đợi điện thoại của cậu!"

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Kiệt lần lượt gọi cho Tạ Quan Lâm và Tào Bác.

Sau khi hai người nghe được kế hoạch của Tần Kiệt, phản ứng của bọn họ giống hệt Giang Lỗi.

Vô cùng kinh ngạc.

Bỗng nhiên mở rộng đến 9 trường đại học.

Kế hoạch này, có chút lớn quá.

Hơn nữa, tốc độ mở rộng có phải là nhanh quá rồi không.

Mặt bằng rộng, nhân sự phức tạp, về mặt quản lý, liệu có theo kịp tiến độ?

Tất cả các vấn đề đều phải được xem xét kỹ lưỡng.

Không phải nói mồm là xong.

Vì thế, Tạ Quan Lâm và Tào Bác cũng đề nghị rằng bọn họ nên ngồi lại với nhau để thương lượng.

Địa điểm gặp nhau ở cửa hàng KFC gần Hoa Nông.

4 người bàn bạc sôi nổi, tôi một câu, cậu một câu, nói ra quan điểm của mình.

Giải quyết từng thứ một.

Đến cuối cùng đã đi tới thống nhất.

Tất cả đồng ý với kế hoạch mở rộng của Tần Kiệt.

Kế hoạch bước đầu là nhân rộng mô hình kinh doanh hiện tại.

Áp dụng khuôn mẫu tham gia của đại diện gia nhập liên minh mỗi trường.

Tạ Quan Lâm, Tào Bác và Giang Lỗi phụ trách ba trường đại học với tư cách là ba phó giám đốc.

Vấn đề nhỏ, ba người bọn họ tự xử lý.

Vấn đề lớn, Tần Kiệt giải quyết.

Ví dụ như nhận được văn kiện phê duyệt của chuyển phát nhanh Thần Thông.

Muốn lấy được văn kiện phê duyệt, Tạ Quan Lâm, Tào Bác và Giang Lỗi đều tự lượng sức mình, biết rằng không ai trong số họ làm được.

Chỉ có Tần Kiệt mới có thể.

Xét theo điểm này liền có thể nhìn ra, Tần Kiệt làm ông chủ là thích hợp nhất.

Sau khi bọn họ đạt được sự đồng thuận, ăn xong một bữa cơm đã là buổi tối.

Lúc Tần Kiệt về kí túc xá đã 8 giờ tối.

Anh gọi điện thoại cho Triệu Chí Tân.

"Ồ, Tiểu Tần à, có chuyện gì mà gọi cho tôi muộn vậy?”, Triệu Chí Tân có chút bất ngờ.

"Giám đốc Triệu, mai chú có rảnh không?", Tần Kiệt không nói rõ ra mà thăm dò một vòng.

"Người khác tìm tôi có thể không có, nhưng cậu tìm tôi chắc chắn là có!", Triệu Chí Tân không hổ là người biết đối nhân xử thế, rất biết cách ăn nói.

Cứ như vậy khoảng cách giữa ông ta và Tần Kiệt đã được rút ngắn.

Xem như là người một nhà.

"Ha ha, cảm ơn giám đốc Triệu! Sáng mai, tôi đến thăm chú!", Tần Kiệt nói.
 
Back
Top Bottom