Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 460: Tần Kiệt cảm thấy hứng thú.


"Giám đốc Tần nói không sai! Nên xây dựng đội ngũ vận chuyển!", Châu Phàm gật đầu: "Nhưng đối với ngành vận chuyển, đòi hỏi phải có kinh nghiệp mới được! Giám đốc Tần đã đề cập đến việc này, không biết trong đầu anh đã có người thích hợp chưa?"

Tần Kiệt nở nụ cười, cười vô cùng khoái trá.

Ánh mắt anh vẫn luôn nhìn về phía Lưu Tuấn Mai, nhìn đến nỗi khiến bà ấy mất tự nhiên, phải cúi đầu nhìn xuống người mình.

Không có gì không đúng cả.

Vì sao Tần Kiệt cứ nhìn chằm chằm vào mình vậy chứ?

Có ý gì?

“Giám đốc Tần, cậu nhìn tôi làm gì?”, Lưu Tuấn Mai hỏi.

“Giám đốc Lưu, lúc trước chú nhà mở siêu thị đúng không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Ừm, sao thế? Giám đốc Tần, chẳng lẽ cậu muốn mời ông nhà tôi đến giúp à?”, Lưu Tuấn Mai đoán.

“Không!”, Tần Kiệt khoát tay: “Trước kia chú là ông chủ lớn, sự nghiệp còn lớn hơn so với tôi hiện tại! Giờ bảo chú ấy phụ trách khâu vận chuyển, chẳng khác nào giết gà mà dùng dao mổ trâu! Hơn nữa, dù tôi có cố gắng mời thì chú ấy cũng không đến!”

“Giám đốc Tần, tôi vẫn chưa hiểu lắm! Cậu có thể nói rõ ra được không?”, Lưu Tuấn Mai cảm thấy hoang mang, không hiểu rốt cuộc Tần Kiệt đang nghĩ gì.

“Tôi muốn nhờ chú giúp một việc, mời người phụ trách đội xe vận chuyển của chú lúc trước đến! Tất nhiên, nếu có thể chiêu mộ toàn bộ tài xế thì càng tốt! Không biết giám đốc Lưu cảm thấy thế nào?”, Tần Kiệt mỉm cười.

“Hả?”, Lưu Tuấn Mai ngẩn người.

Bà không ngờ Tần Kiệt lại có suy nghĩ như vậy.

“Sao hả? Giám đốc Lưu cảm thấy không thích hợp sao? Nếu như vậy thì coi như tôi chưa nói gì! Tôi sẽ không miễn cưỡng!”, Tần Kiệt nói.

“Không, không phải!”, Lưu Tuấn Mai giải thích: “Có hơi đột ngột! Tôi phải hỏi lại đã! Giám đốc Tần, nếu không gấp, có thể cho tôi kỳ hạn ba ngày được không?”

“Đương nhiên là được!”, Tần Kiệt nói: “Chuyện đội vận chuyển là một việc lớn của công ty chúng ta! Không thể gấp được! Tuy nhiên, ba ngày sau, bất kể như thế nào, giám đốc Lưu cũng phải cho tôi một câu trả lời thuyết phục”.

“Nếu không được thì tôi cũng có thể sớm chuẩn bị, đến chợ việc làm tìm kiếm người thích hợp!”

Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Tần cứ yên tâm, bất kể kết quả có ra sao, tôi đều sẽ nói với cậu trước!”

“Được, chuyện này cứ quyết định như vậy đi!”, Tần Kiệt nở nụ cười.

Anh tin tưởng với mối quan hệ của Lưu Tuấn Mai, khả năng thành công sẽ rất lớn.

Dù sao cũng là vợ của lãnh đạo cũ đích thân ra mặt mà.

Dù thế nào cũng phải nể mặt một chút.

“Chuyện thứ hai chính là vấn đề pháp lý của công ty!”, Tần Kiệt nhìn sang Châu Phàm: “Có chọn được người thích hợp chưa?”

“Có thì có, tuy nhiên…”, nói được một nữa, Châu Phàm cau mày, thoạt nhìn có hơi khó xử.

“Sao vậy? Giám đốc Châu cứ nói, đừng ngại!”, Tần Kiệt nói.

“Là một cô gái! Tuy nhiên, tính tình cô ta rất kỳ quái!”, Châu Phàm giải thích: “Tôi đến bốn lần mới gặp được cô ta! Sau khi gặp mặt, nói rõ mục đích, giám đốc Tần đoán thử xem cô ta nói gì!”

“Hả, cô ta nói gì?”, Tần Kiệt cảm thấy hứng thú.

“Cô ta nói mình thích chạy bộ! Thích làm việc cùng người yêu thích thể thao! Thấy tôi có vẻ ít rèn luyện, nếu muốn làm đồng nghiệp với cô ta, trừ phi có thể chạy thắng cô ta!”, Châu Phàm nói.

“Chạy thắng cô ta?”, Tần Kiệt ngẩn người.

Lúc Châu Phàm nói tính tình cô nàng kia có hơi kỳ quái, Tần Kiệt còn tưởng quái thế nào, không ngờ lại là chạy bộ.

Thật đúng là khéo mà!

Chạy bộ thôi, sợ cái khỉ gì.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 461: Chiều nay anh đi cùng tôi!”


Anh còn đoạt giải quán quân chạy cự ly 100 mét và 1000 mét trong đại hội thể thao của Đại học Công Nghiệp Hồ.

Muốn thắng một cô gái còn không phải dễ như chơi à?

“Đúng rồi, phải thắng được cô ta! Nhưng tôi bận như vậy, thời gian đâu mà tập chạy cự ly dài chứ! Dù tôi có rèn luyện mọi ngày thì cũng không biết đến khi nào mới có thể thắng được cô ta! Cho nên…”

“Cho nên giám đốc Châu định từ bỏ?”, Tần Kiệt nói tiếp lời Châu Phàm.

“Ha ha!”, Châu Phàm có hơi ngượng: “Coi bộ chỉ có thể như vậy!”

“Cô ta tên gì? Gia cảnh thế nào?”, Tần Kiệt không gấp, tiếp tục hỏi.

“Cô ta tên là Hoàng San San! Năm trước vừa tốt nghiệp ngành luật của Đại học Hán Xương! Tuy chỉ mới đi làm một năm, nhưng năng lực thực chiến rất mạnh! Hiện tại đã là leader của một nhóm! Có thể nói cô ta là tân binh thăng tiến nhanh nhất trong ngành luật! Dân trong nghề gọi là ‘Hoàng Sơn’!”

“À, là Hoàng Sơn à?”, Tần Kiệt chợt nhớ đến một câu tục ngữ: Ngũ Nhạc quy lai bất khán sơn, Hoàng Sơn quy lai bất khán Nhạc.

*Đến Ngũ Nhạc rồi thì không muốn xem những ngọn núi khác nữa, nhưng nếu đã đến Hoàng Sơn thì không muốn xem Ngũ Nhạc nữa.

Hoàng San San dám xưng là Hoàng Sơn, có thể thấy cô ta là một người độc nhất vô nhị trong ngành luật.

“Thú vị đấy!”, Tần Kiệt đã bắt đầu cảm thấy hứng thú với cô gái này.

“Sao hả? Nghe giám đốc Tần nói, có vẻ như anh định thử?”, Châu Phàm hỏi dò.

“Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền!”, Tần Kiệt cười khẽ: “Nói gì thì tôi cũng là quán quân chạy cự ly 100 mét và 1000 mét tại đại hội thể thao của Đại học Công Nghiệp Hồ, chẳng lẽ tôi lại không thẳng nổi một người chơi thể thao nghiệp dư như cô ta sao?”

“Đúng đó!”, Châu Phàm vỗ mạnh vào đùi.

Giờ anh ta mới nhớ ra, khoảng thời gian trước, quả thật Tần Kiệt đã thể hiện rất tốt tại đại hội thể thao của Đại học Công Nghiệp Hồ.

So chạy bộ với Tần Kiệt, Hoàng San San thua chắc.

“Ha ha!”, Châu Phàm cười khoái chí: “Xem ra tôi đã bận tâm chuyện vặt rồi! Tôi chạy không lại Hoàng San San, nhưng có thể để giám đốc Tần ra trận được mà!”

“Hoàng San San chỉ nói thích làm việc cùng người yêu thích thể thao, nhưng cô ta đâu có nói nhất định phải là tôi đại diện cho công ty! Giám đốc Tần, việc này có hi vọng rồi! Thật sự có hi vọng đó!”, Châu Phàm mừng rỡ.

Cứ như người chạy thắng Hoàng San San không phải Tần Kiệt, mà chính là anh ta vậy.

“Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi! Giám đốc Châu, anh liên hệ với Hoàng San San xin một cuộc hẹn! Tôi sẽ đích thân đến gặp cô ta!”, Tần Kiệt nói.

“Giờ tôi sẽ nói với cô ta!”

Châu Phàm không đợi được nữa, vội lấy điện thoại ra bấm số.

Ngay lập tức, cuộc gọi được kết nối.

“Cô Hoàng đúng không? Là tôi, Châu Phàm, đến từ siêu thị Kiệt Tuyết ở khu đô thị mới Nam Hồ, hai ngày trước chúng ta đã từng gặp mặt… Hôm nay, khoảng sáu giờ tối… Được, tôi biết rồi… Quyết định như vậy đi, đến lúc đó gặp!”

Tút tút~

Điện thoại đã cúp.

“Cô ta nói sao?”, Tần Kiệt hỏi.

“Hoàng San San hẹn sáu giờ chiều, gặp mặt trước cổng Viện bảo tàng tỉnh nằm trên con đường ven sông Đông Hồ! Đến lúc đó, anh sẽ so tài cùng cô ta! Nếu như có thể chạy thắng, cô ta sẽ đồng ý gia nhập công ty của chúng ta!”, Châu Phàm báo cáo tình hình cụ thể.

“Sáu giờ chiều à?”, Tần Kiệt kiểm thời gian biểu, vừa khéo không có việc gì.

“Được! Chiều nay anh đi cùng tôi!”

“Được! Tôi muốn tận mắt chứng kiến anh đánh bại Hoàng San San!”, Châu Phàm nở nụ cười, cứ như anh ta đã thấy được kết cục thê thảm của Hoàng San vậy.

“Giám đốc Châu, khiêm tốn, khiêm tốn một chút! Còn chưa bắt đầu mà, đừng có mừng vội!”, Tần Kiệt lắc đầu, hết cách với Châu Phàm.

“Giám đốc Tần, anh là quán quân của hai giải đấu lận mà, ưu thế chắc chắn thuộc về anh, còn gì phải bàn nữa đâu chứ?”, Châu Phàm tỏ vẻ tự tin.

“Được rồi! Giám đốc Châu vui là được!”, Tần Kiệt mỉm cười cho qua: “Thứ sáu này tôi sẽ đi Hỗ Hải, ở lại đó ba ngày! Trong khoảng thời gian tôi không có ở đây, công ty phải trông cậy vào giám đốc Châu và giám đốc Lưu rồi…”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 462: Tần Kiệt cũng đang rất buồn bực.


Vì muốn để lại ấn tượng tốt cho Hoàng San San, năm giờ rưỡi, Tần Kiệt và Châu Phàm đã có mặt trước Viện bảo tàng tỉnh ở ven đường Đông Hồ.

Nhân lúc Hoàng San San còn chưa tới, Tần Kiệt tập mấy bài khởi động trước.

Vừa tập, anh vừa trò chuyện với Châu Phàm về cảnh đẹp của Đông Hồ.

Năm 2008, Đông Hồ là hồ nước lớn nhất tại thành phố Hán.

Theo như thống kê, diện tích của nó khoảng 80 km2, ngang ngửa với một thành phố bậc trung.

Hồ rất rộng, từng con sóng thi nhau xô vào bờ, quang cảnh vô cùng đẹp, thu hút rất nhiều du khách đến đây tham quan.

Rất náo nhiệt!

Kiếp trước, Tần Kiệt đã từng đến Đông Hồ, tuy nhiên, lần đó là đi công tác, cũng không có tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp nơi đây.

Kiếp này sống lại, rốt cuộc anh đã có cơ hội.

Đúng như người ta hay nói: Khi mà bạn không có tiền, cơm còn ăn không đủ no, thì làm gì có tâm trạng đi ngắm cảnh. Chỉ những người giàu có, rảnh rỗi đến phát chán mới đi ngắm cảnh, tìm cơ hội tiêu tiền.

Cộp cộp cộp~

Bỗng nhiên, có tiếng bước chân vọng đến, cắt đứt cuộc trò chuyện của Tần Kiệt và Châu Phàm.

Cả hai cùng nhìn lại.

Một cô gái độ khoảng hai mươi lăm tuổi đang đi tới.

Giờ đang là tháng ba, lúc này đã xế chiều, vậy mà cô ta chỉ mặc một cái áo thể thao mỏng, phối với quần đùi thể thao, chân mang giày Adidas.

Hoàng San San quấn một cái khăn màu xanh da trời quanh cổ, cô ta đang chạy bước nhỏ về phía này.

Khi chạy, vóc dáng có nét quyến rũ rất riêng.

Còn quyến rũ như thế nào thì phải đích thân cảm nhận, cảm nhận một cách tinh tế.

Dù sao thì Tần Kiệt với Châu Phàm cũng đã đổ mồ hôi hột, trợn trừng mắt, đứng ngây ra đó.

Bọn họ có hơi mất hồn!

“Này, nhìn đủ chưa?”

Hoàng San San lắc lắc tay trước mặt Tần Kiệt và Châu Phàm, cắt đứt những suy nghĩ kỳ quái của họ.

Khụ khụ~

Bọn họ ho khan mấy tiếng.

Châu Phàm chỉ tay vào Tần Kiệt: “Anh ấy sẽ thay tôi so tài, có vấn đề gì không?”

“Anh…”

“Này, cô Hoàng, cô cũng đâu quy định không cho phép người thay thế đâu!”, Châu Phàm trước một bước ngắt lời Hoàng San San, không để cô ta có cơ hội nói tiếp.

Quả nhiên, Hoàng San San không thể phản bác.

Đúng vậy! Lúc cô ta và Châu Phàm giao hẹn, cô ta cũng không nói không cho Châu Phàm tìm người thế.

Bởi vậy, Châu Phàm không tính là sai quy tắc.

“Được! Là anh ta à?”, Hoàng San San đành phải chấp nhận, nhưng một giây sau, cô lại nói: “Tuy nhiên, nói thật mất lòng, tôi phải chạy 10km mới được! Nếu như không thắng được tôi…”

“Hả?”, Không đợi Hoàng San San nói xong, Tần Kiệt đã ngớ ra.

Mười cây số à?

Mẹ kiếp!

Định chạy Ma-ra-tông hả?

Không phải chỉ là một trận cá cược bình thường thôi sao, cần gì phải chơi lớn đến vậy?

Khoa trương quá đi mất!

“Mười cây số hình như có hơi dài?”, Tần Kiệt nhìn Hoàng San San.

“Mười cây số dài lắm à? Nếu như là người chơi thể thao chuyên nghiệp, yêu cầu của tôi phải từ 20km cơ!”, Hoàng San San nói.

Tần Kiệt: “…”

Châu Phàm: “…”

Châu Phàm nuốt nước miếng, hầu kết của anh sắp thắt lại rồi.

Bắt đầu từ 20km hả?

Mẹ kiếp!

Có cần chơi ác vậy không? Sẽ gây ra chết người đó!

Anh ta liếc mắt nhìn Tần Kiệt, trong mắt mang theo một chút đồng tình.

Cứ như đang nói: Giám đốc Tần ơi là giám đốc Tần, anh tự cầu phúc đi! Là do anh tự đưa ra đề nghị so tài với Hoàng San San đấy nhé! Không liên quan gì đến tôi đâu đấy!

Tần Kiệt cũng đang rất buồn bực.

Anh vốn tưởng rằng dựa vào khả năng đoạt hai giải quản quân chạy cự ly 100 mét và 1000 mét trong đại hội thể thao của Đại học Công Nghiệp Hồ, anh có thể thắng Hoàng San San một cách dễ dàng.

Nhưng ai ngờ đâu cô ta vừa mở miệng là 10km, lại còn nói nếu đấu với người chuyên nghiệp thì khởi điểm là 20km nữa chứ.

Khởi điểm 20km đấy…

Ý là sẽ còn thêm nữa.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 463: Tốc độ xuất phát rất nhanh.


Người phụ nữ này bị cuồng tập thể dục à?

Điên cuồng quá mức!

Đúng là kinh khủng!

“Sao hả? Giám đốc Châu, thoạt nhìn có vẻ bạn của anh sợ thì phải! Nếu như chạy với tôi 10km còn không có can đảm thì chuyện này tới đây thôi! Về sau đừng tìm tôi nữa!”, Hoàng San San lên tiếng đuổi khách.

Những lời này khiến Tần Kiệt cảm thấy khó chịu.

Rõ ràng là cái cô gái này đang xem thường anh.

Xem thường anh đấy!

Anh đường đường là một người đàn ông sức dài vai rộng, sao có thể để cho một người phụ nữ xem thường được chứ?

Chuyện này mà truyền ra ngoài, thử hỏi anh còn ra ngoài lăn lộn như thế nào nữa?

Mối hận này phải đòi lại cho bằng được.

“Cô Hoàng à, không phải chỉ có 10km thôi sao? Dài lắm à? Tôi chạy!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Châu Phàm ngẩn người, sau khi bình tĩnh lại, anh ta vội kéo Tần Kiệt sang một bên, thấp giọng nói: “Giám đốc Tần, anh nghĩ kỹ chưa, 10km lận đó, không phải chuyện đùa đâu! Sao có thể chạy được?”

“Thoạt nhìn, cô ta cũng chỉ lớn hơn tôi khoảng ba tuổi, lại còn là một người phụ nữ. Cô ta không sợ, thì một thằng đàn ông như tôi có gì phải sợ?”, Tần Kiệt nói.

“Thế nhưng…”, Châu Phàm thật sự có hơi lo lắng.

Dù sao thì 10km với 1000m chêch lệch gấp 10 lần lận đó, không phải chuyện đùa đâu.

Lỡ có chuyện gì không may xảy ra, thì phải xử lý như thế nào?

“Yên tâm đi, tôi còn trẻ, không có gì đâu!”, Tần Kiệt thờ ơ.

“Chắc chứ?”, Châu Phàm rất lo lắng.

“Ừm! Không có gì đâu! Cứ chờ tin tôi thắng cô ta đi!”, Tần Kiệt mỉm cười, bước tới: “Bắt đầu chạy từ đâu?”

“Cậu chắc muốn chạy với tôi đó chứ?”, Hoàng San San hỏi.

“Đúng! Tôi đã nghĩ kỹ!”, Tần Kiệt gật đầu.

“Được! Nếu cậu đã nghĩ kỹ thì được rồi!”, Hoàng San San bước đến trạm xe buýt trước cổng Viện bảo tàng: “Vậy thì bắt đầu từ đây đi!”

“Không thành vấn đề!”, Tần Kiệt bước đến đứng bên cạnh Hoàng San San: “Tuy nhiên, trước khi chạy, tôi muốn hỏi một vấn đề”.

“Cậu nói đi!”, Hoàng San San nói.

“Làm sao cô biết 10km dừng ở đâu?”, Tần Kiệt rất tò mò.

“Tất nhiên là tôi biết rồi!”, Hoàng San San nói: “Bởi vì ngày nào tôi cũng chạy 10km mà!”

Suýt chút nữa Tần Kiệt đã rớt cằm.

Mỗi ngày chạy 10km?

Hóa ra Hoàng San San là dân chơi thể thao chuyên nghiệp.

Vậy chẳng phải tự anh đào hố cho mình rồi sao.

Lại còn không nhảy không được nữa chứ!

Tần Kiệt có hơi rầu rĩ.

“Chuẩn bị xong chưa? Nếu xong rồi thì chúng ta có thể bắt đầu!”, Hoàng San San nói.

“Xong, xong rồi!”, Tần Kiệt rất muốn bỏ về, nhưng hiện tại đã đâm lao thì phải theo lao, anh không thể không kiên trì.

Nếu không anh sẽ bị Hoàng San San xem thường đấy.

Một người đàn ông sức dài vài rộng như anh, sao có thể để con gái xem thường được.

Nói vậy chẳng phải mất mặt lắm sao.

Không được.

Dù thế nào cũng phải chạy xong 10km.

Tần Kiệt thề với trời.

“Giám đốc Châu, phiền anh làm trọng tài, sau khi đếm đến ba, chuẩn bị, bắt đầu, chúng tôi sẽ chạy!”, Hoàng San San nói.

“Không thành vấn đề!”

Châu Phàm cũng lo lắng thay Tần Kiệt.

Hoàng San San vậy mà lại chạy 10km mỗi ngày.

Người phụ nữ này bị cuồng tập luyện à?”

Thật đáng sợ.

Nhưng Tần Kiệt đã quyết định rồi, anh ta cũng không thể nói gì thêm, chỉ có thể thầm cầu phúc cho Tần Kiệt.

“Một, hai, ba, chuẩn bị… Bắt đầu!”

Tiếng nói vừa dứt, Tần Kiệt và Hoàng San San đồng thời vọt lên phía trước.

Quả không hổ danh là dân chuyên nghiệp.

Tốc độ xuất phát rất nhanh.

Một giây sau đã bỏ lại Tần Kiệt ở phía sau.

Tần Kiệt tặc lưỡi.

Có cần phải nhanh vậy không?

Cái này là chạy cự ly dài 10km đấy, so sức chịu đựng và sức bền, chứ có phải so tốc độ đâu.

Bắt đầu nhanh như chớp, về sau còn kiên trì nổi không?

Anh cảm thấy rất hoài nghi.

Cô là phụ nữ không sao cả, nhưng mà tôi, mẹ kiếp, tôi là đàn ông đấy!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 464: Liên tục như vậy.


Nhưng Hoàng San San là một cô gái mà còn chạy nhanh như vậy, Tần Kiệt là chàng trai sức dài vai rộng, anh đương nhiên không thể tụt lại phía sau.

Anh đành phải từ bỏ chiến thuật trong giải chạy 100 mét lúc trước, từ đều đặn ổn định thành rượt đuổi.

Cuộc rượt đuổi này rất khó khăn và gian khổ.

Rõ ràng chỉ còn 5 bước nữa là đuổi kịp Hoàng San San, nhưng dường như cô ấy có mắt ở sau gáy vậy, đột nhiên tăng tốc, bỏ lại Tần Kiệt rất xa.

Thấy vậy Tần Kiệt nổi giận đùng đùng.

Nói thì cũng đã nói rồi, anh không thể bỏ dở giữa chừng, chỉ có thể liều mạng chiến đấu.

Anh lại gia tăng thêm sức lực, tiếp tục đuổi về phía trước.

Một lát sau, cuối cùng anh cũng nhìn thấy bóng lưng của Hoàng San San.

Thấy bóng lưng của Hoàng San San, còn có tốc độ và nhịp chân của cô ấy, dường như Hoàng San San đang đợi Tần Kiệt vậy.

Hơi chậm.

Tần Kiệt vội vàng đuổi theo.

Mắt thấy sắp đuổi kịp, kết quả Hoàng San San lại đột nhiên tăng tốc, ngay lập tức không thấy bóng dáng đâu cả.

Thấy vậy Tần Kiệt không nói nên lời.

Có cần phải chơi như vậy không?

Cố ý à?

Tần Kiệt rất tức giận nhưng anh không thể bỏ cuộc.

Bất đắc dĩ, anh chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn.

Anh lại đuổi theo.

Chạy thêm được một đoạn, anh lại nhìn thấy bóng lưng của Hoàng San San.

Giống như lúc trước, bước chân vẫn chậm rãi như vậy.

Thoạt nhìn, dường như cô ấy cố ý đợi Tần Kiệt.

Lúc này, Tần Kiệt đã rút ra bài học, anh không gia tăng tốc độ, cố ý chạy rất chậm rất chậm.

Mục đích là không muốn để cho Hoàng San San phát hiện ra.

Quả nhiên.

Hoàng San San hình như không thấy Tần Kiệt, cô ấy không đột ngột tăng tốc, tốc độ vẫn chậm rãi như vậy.

Tần Kiệt mỉm cười.

Cuối cùng cũng đuổi kịp người phụ nữ này rồi.

Thật không đơn giản mà.

Nhưng thành thật mà nói, bóng lưng của Hoàng San San rất đẹp.

Nhất là mồ hôi ướt đẫm trên cơ thể khiến quần áo bó sát vào lưng, thoáng ẩn thoáng hiện.

Vô cùng quyến rũ.

Đáng tiếc chỉ là lưng mà thôi.

Anh vừa cười vừa chạy.

Mắt thấy anh sắp đuổi kịp.

Nhưng vào đúng lúc này, Hoàng San San lại tăng tốc.

Vèo vèo, cô ấy lại biến khỏi tầm mắt của anh.

Đây đã là lần thứ tư.

Mặt Tần Kiệt tái mét vì tức giận.

Người phụ nữ này thật sự không cho anh chút thể diện nào cả.

Thật ngông cuồng.

Không được, đường đường là một người đàn ông khỏe mạnh, sao anh có thể bị lấn át bởi một người phụ nữ chứ? Nhất định phải cố gắng tiến về phía trước.

Tần Kiệt không dám thả chậm, anh gia tăng tốc độ đuổi theo.

Một lát sau, bóng lưng của cô ấy lại xuất hiện trong tầm mắt của anh.

Lần này, Hoàng San San đang lau mồ hôi.

Khoảnh khắc cô ấy quay ngang, Tần Kiệt có chút sững sờ.

Nhất thời, Tần Kiệt có ý nghĩ đứng núi này trông núi nọ.

Vèo vèo vèo~

Bỗng chốc, Hoàng San San lại một lần nữa gia tăng tốc độ, cô ấy bỏ anh ở tít phía sau.

Lắc lắc đầu, anh chỉ có thể kiên trì chạy vượt lên.

Liên tục như vậy.

Bản thân Tần Kiệt cũng không nhớ rõ rốt cuộc có bao nhiêu lần.

Nói tóm lại, mỗi khi anh cố gắng đuổi theo Hoàng San San thì dường như cô ấy mọc thêm con mắt thứ ba vậy, đột nhiên tăng tốc chạy xa tít mù khơi.

Càng về sau anh càng thấm mệt.

Anh rất muốn bỏ cuộc.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 465: Anh hôn mê bất tỉnh.


Nhưng mỗi khi anh nghĩ đến mình là một người đàn ông, anh không thể bỏ cuộc.

Thi đấu với đàn ông, thua thì thua, không quan trọng.

Nhưng khi thi với một người phụ nữ, nếu anh thua thì còn mặt mũi nào mà gặp mọi người nữa.

Sau này anh sẽ bị phụ nữ coi thường.

Anh không muốn bị như vậy nên chỉ có thể ra sức chạy theo.

Dần dần, thể lực của anh bắt đầu yếu đi.

Cơ thể ngày càng mệt mỏi.

Mồ hôi tuôn ra như mưa.

Ngay cả hai mắt của anh cũng gần như bị mồ hôi che khuất, không còn nhìn rõ con đường phía trước.

Nhưng anh vẫn không thể bỏ cuộc.

Nín thở, anh cứ chạy mãi, chạy mãi.

Từ từ, anh phát hiện ra rằng mình không chỉ mất quá nhiều nước mà còn thiếu ion điện, còn có dấu hiệu chuột rút ở chân.

Toàn thân anh đau ê ẩm.

Nhưng bóng lưng xinh đẹp ở phía trước xem ra vẫn như cũ, giống như không hề hấn gì vậy.

Vẫn rất ung dung thoải mái.

Vì vậy anh càng không thể bỏ cuộc.

Một người phụ nữ còn có thể kiên trì đến tận giờ phút này.

Anh đường đường là nam nhi sức dài vai rộng, sao có thể thua kém một người phụ nữ chứ?

Dù có khó khăn, dù có vất vả, dù có mệt mỏi đến đâu, anh cũng phải kiên trì đến cùng.

Anh nghiến chặt răng, chạy nữa chạy mãi...

Cho đến khi tầm nhìn của anh bắt đầu mờ đi, cũng không biết anh đã chạy được bao lâu, anh dần dần phát hiện ra cơ thể mình mất quá nhiều nước.

Sức lực từ toàn bộ cơ thể anh dường như bị ma quỷ hút cạn vậy, không có một chút năng lượng nào cả.

Toàn thân từ trên xuống dưới ướt sũng.

Tóc anh cũng ướt dầm dề.

Cả người suy yếu đến cực điểm.

Anh bắt đầu cảm thấy chân mình không nghe theo sự điều khiển của anh nữa.

Não anh rõ ràng đang nói với chính mình rằng, không được gục ngã, phải kiên trì, không được gục ngã, phải kiên trì...

Nhất định không thể thua.

Kiên trì cho đến khi chạy về đích mới thôi.

Nhưng đôi chân của anh lại không nghe theo chỉ dẫn của bộ não.

Như thể nó ngắt kết nối với não của anh vậy, thậm chí sắp lìa khỏi người anh.

Giống như một chiếc xe hơi.

Lúc mới vào trận, phong độ rất tốt.

Nhưng khi trận đấu ngày càng trở nên gay cấn hơn, biên độ va chạm ngày càng mạnh.

Thân xe ô tô từ từ bị đâm hỏng.

Cửa xe rơi ra.

Mui xe móp méo.

Kính trên xe cũng vỡ tan tành.

Đến cuối cùng, ngay cả bánh xe cũng long ra.

Giờ phút này, Tần Kiệt đang ở trong tình huống như vậy.

Anh nhận ra rằng mình đã thực sự đến thời khắc suy yếu nhất.

Bộ não, đôi chân, bàn chân đều không phối hợp ăn ý với nhau nữa.

Dường như chúng sắp lìa khỏi cơ thể anh vậy.

Phốc!

Đột nhiên, anh ngã xuống đất.

Anh rất muốn ngoi lên.

Nhưng anh phát hiện cánh tay không thuận theo ý anh nữa, không tài nào nhấc lên được.

Anh muốn bò dậy.

Chầy chật một hồi, anh nhận ra rằng những chuyện ngày thường rất dễ, lúc này đây anh có cố gắng như thế nào cũng không thể nhúc nhích nửa bước.

Anh tuyệt vọng.

Anh không ngờ rằng một người đàn ông khỏe mạnh như mình mà lại phải chịu thua một người phụ nữ.

Còn thua một cách vô cùng thảm hại.

Từ đầu đến cuối, anh đều bị Hoàng San San chơi khăm.

Có thể nói, anh đã thất bại triệt để.

Đây là một nỗi sỉ nhục.

Vô cùng nhục nhã.

Mí mắt của Tần Kiệt sắp sụp xuống.

Anh cố gắng chống lên.

Nhưng càng cố anh càng nhận ra rằng không thể.

Cuối cùng, mí mắt anh không chịu được nữa, từ từ khép lại.

Trời bỗng nhiên tối đen như mực.

Anh hôn mê bất tỉnh.

Trận đấu đến đây là kết thúc.

Khi Tần Kiệt tỉnh lại đã là ngày hôm sau.

"Tôi đang ở đâu?", Tần Kiệt dụi dụi mắt, phát hiện mình đang ở bệnh viện.

"Giám đốc Tần, anh tỉnh rồi!"

Đột nhiên, Châu Phàm bước vào từ bên ngoài.

Trong tay anh ta có sữa và hoa quả.

"Giám đốc Tần, uống một ly sữa cho mau khỏe nhé!", Châu Phàm nói.

"Sao tôi lại ở bệnh viện?", Tần Kiệt hỏi.

"Giám đốc Tần, không phải anh quên hết mọi chuyện đã xảy ra rồi chứ?", Châu Phàm hỏi.

"Quên gì?", Tần Kiệt cau mày: "Tôi chỉ nhớ là mình ngất, những chuyện sau đó, tôi không nhớ gì nữa!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 466: "Thế mới phải chứ!"


"..."

Châu Phàm không biết phải nói gì.

"Vẫn là để cho cô ấy nói nói với anh thì hơn!', Châu Phàm nói.

"Cô ấy là ai?", Tần Kiệt không hiểu Châu Phàm đang nói gì.

Chuyện gì đã xảy ra sau khi anh hôn mê bất tỉnh?

Anh thực sự không có một chút ấn tượng nào cả.

Lạch cạch~

Lúc này, có tiếng bước chân truyền đến.

Nghe âm thanh đi rất vội.

Tần Kiệt nhìn về phía cửa.

Một khuôn mặt quen thuộc hiện ra trong tầm mắt anh.

Khuôn mặt đó, anh không thể quen thuộc hơn.

Chính là người phụ nữ khiến anh ngất xỉu-Hoàng San San.

"Cô đến là muốn xem bộ dạng lôi thôi lếch thếch của tôi đúng không?", Tần Kiệt nói.

"Tại sao cậu lại nói như vậy?", Hoàng San San bước tới.

"Tôi thua rồi, cô còn đến, không phải là để chê cười thì làm gì?", Tần Kiệt nói.

"Ai nói với cậu rằng cậu đã thua?", Hoàng San San nói.

"Tôi vẫn chưa thua sao?", Tần Kiệt không hiểu.

"Không những không thua mà cậu còn chạy được 10 ngàn mét đó!", Hoàng San San nói.

"Cái gì?", Tần Kiệt còn tưởng rằng mình nghe lầm.

Anh chạy được 10 ngàn mét?

Thật hay giả vậy?

Nhiều lắm 5000 mét là cùng.

Lấy đâu ra 10 ngàn mét chứ?

"Cô Hoàng, cô đang an ủi tôi đấy à?", Tần Kiệt nói.

"Con người tôi có một nói một, có hai nói hai, chưa bao giờ nói dối! Phải tuân thủ theo quy định là nguyên tắc làm việc của tôi!", Hoàng San San nói tiếp: "Huống hồ, tôi sẽ không lãng phí thời gian cho những người vô giá trị!"

"..."

Cô ấy nói chuyện rất thẳng thắn, cũng rất lạnh lùng và tàn nhẫn.

Tần Kiệt ý thức được Hoàng San San không nói dối.

Nhưng anh thực sự đã chạy được 10 ngàn mét sao?

Tại sao anh không có cảm giác gì nhỉ?

"Tôi đã chạy được 10 ngàn mét sao?", Tần Kiệt vẫn không tin.

"Nếu cậu hỏi thêm một câu nữa, tôi về đó!", Hoàng San San xoay người muốn đi.

"Đừng, đừng! Nếu cô đã đến rồi thì nói thêm vài ba câu nữa đi!", Tần Kiệt vội vàng gọi lại.

Làm sao anh có thể bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này.

"Thế mới phải chứ!", Hoàng San San xoay người lại, lấy ra một bản hợp đồng đưa cho Tần Kiệt: "Cậu xem hợp đồng trước đi!"

"Hợp đồng?", Tần Kiệt có chút mù mịt: “Hợp đồng gì?”

"Không phải cậu muốn tôi trở thành cố vấn pháp lý của công ty cậu sao? Không kí hợp đồng sao được?", Hoàng San San nói.

"Hả?", niềm vui đến quá đột ngột.

Trong lúc nhất thời Tần Kiệt không kịp phản ứng lại.

Anh có chút hoảng hốt.

Một lúc lâu sau, anh mới nói: "Tôi xem, tôi xem ngay đây!"
Đón lấy hợp đồng, Tần Kiệt nhanh chóng đọc lướt qua.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 467: "Hóa ra là như vậy!"


Chẳng mấy chốc, anh đã đọc xong.

Hợp đồng rất đơn giản, quy định các quyền giữa hai bên, không có chỗ nào thiếu sót cả.

Nhưng thời hạn cho lần hợp tác đầu tiên là một năm.

Còn nếu muốn hợp tác nữa thì phải tùy thuộc siêu thị Kiệt Tuyết làm như thế nào.

Nếu có thể đáp ứng tiêu chuẩn của Hoàng San San, cô ấy sẽ gia hạn hợp đồng!

"Đọc xong chưa? Nếu không có vấn đề gì thì ký đi!", Hoàng San San nói.

"Ừm, không có vấn đề gì! Có bút không?"

"Này!"

Tần Kiệt cầm bút ký tên vào hợp đồng.

Hoàng San San cũng đã ký tên.

"Hợp tác vui vẻ!"

Hoàng San San vươn tay ra.

"Hợp tác vui vẻ!"

Lần đầu tiên hai người bắt tay nhau.

"Bắt đủ chưa?", Hoàng San San nói.

"Hả?"

Tần Kiệt sửng sốt: "À, đủ rồi, đủ rồi!"

Anh vội vàng thu tay lại, có chút ngại ngùng.

"Thứ hai tuần sau, tôi sẽ đến công ty cậu báo danh! Tôi về trước đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé!"

"Tạm biệt, tuần sau gặp!"

Hoàng San San đến và đi như một cơn gió.

Chẳng mấy chốc, cô ấy đã biến mất khỏi tầm mắt của Tần Kiệt.

Tần Kiệt nhìn theo bóng lưng của Hoàng San San hồi lâu mới thu hồi ánh mắt.

"Giám đốc Châu, tôi thực sự đã chạy được 10 ngàn mét sao?", Tần Kiệt vẫn có chút khó tin.

"Không!", Châu Phàm lắc đầu.

"Hả?", Tần Kiệt không đoán ra được, không, vậy tại sao Hoàng San San lại nói là có: "Anh nói thật chứ?"

"Ừ! Anh không chạy được 10 ngàn mét! Cùng lắm chỉ được 8000 mét thôi!", Châu Phàm nói.

"8000 mét, còn thiếu 2000 mét! Tại sao Hoàng San San lại muốn kí hợp đồng?", Tần Kiệt không nghĩ ra.

"Cô ấy nói rằng tinh thần của anh đã khiến cô ấy cảm động!", Châu Phàm giải thích: "Lần đầu tiên thấy anh, cô ấy liền biết anh là ai! Cô ấy cũng biết quá khứ của anh! Cô ấy muốn thử thăm dò xem thành ý của anh được đến đâu!"

"Kết quả cô ấy đã hiểu được thành ý của anh! Anh rõ ràng chỉ có thể chạy 5000 mét nhưng lại liều mạng chạy thêm 3000 mét! Ngay cả khoảnh khắc ngã xuống, anh vẫn chưa bỏ cuộc, muốn đứng dậy chạy tiếp!"

"Giây phút đó, cô ấy đã chứng kiến tất cả mọi chuyện! Cô ấy cảm động, cảm động bởi tinh thần của anh!"

"Cô ấy cảm thấy người như anh, còn trẻ mà vẫn giữ đúng lời hứa là điều hiếm thấy ở thời đại này! Chỉ xét theo phương diện đó, cô ấy nghĩ rằng mình có thể thử hợp tác với anh!"

"Hóa ra là như vậy!"

Tần Kiệt bừng tỉnh hiểu ra.

Anh tuy thất bại nhưng lại rất vinh quang.

"Nói như vậy, cô ấy còn là một cô gái khá thú vị!", Tần Kiệt cười nói.

"Giám đốc Tần, chẳng lẽ anh muốn ăn tạp sao?", Châu Phàm hỏi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 468: Ăn nói vớ va vớ vẩn.


"Cắt! Nói bậy bạ gì đó! Tôi có bạn gái rồi! Tôi chỉ ngưỡng mộ tác phong làm việc của cô ấy mà thôi! Thời đại này có rất ít cô gái như vậy!", Tần Kiệt giải thích.

"Cách hai người nói chuyện rất giống nhau, vô cùng ăn ý!", Châu Phàm cảm thán.

"..."

Ăn ý cái rắm!

Chỉ là sự khâm phục đơn thuần mà thôi.

Nghĩ cái gì vậy?

Rộp~

Tần Kiệt cắn một miếng táo sau đó uống hớp sữa.

Bỗng nhiên, anh nhớ ra điều gì đó.

"Phía nhà trường có biết chuyện tôi nằm viện không?”, Tần Kiệt hổi.

"Có!", Châu Phàm nói.

"Cái gì? Ý của anh là thân phận của tôi đã bị bại lộ sao?", Tần Kiệt trèo xuống giường muốn về trường.

"Không, vẫn chưa lộ! Tôi chỉ kêu giám đốc Lưu gọi cho con trai của dì ấy là Vương Tinh bảo cậu ta xin nghỉ cho cậu thôi!", Châu Phàm nói.

"Thì ra là thế, anh không nói sớm chút làm tôi sợ muốn chết!"

Tần Kiệt lại ngồi ở trên giường bệnh, vừa ăn táo vừa uống sữa, trông rất thảnh thơi nhàn nhã.

Những ngày tháng không phải đi học thật thoải mái biết bao. Nhược điểm duy nhất là không có gái đẹp bầu bạn.

Reng reng reng~

Đột nhiên chuông điện thoại anh vang lên, là Tần Tuyết gọi.

"Xuỵt ~", Tần Kiệt ra hiệu kêu Châu Phàm im lặng.

Anh lập tức bắt máy.

"A lô, Tuyết Nhi à, gọi cho anh làm gì đó?"

"Sao hôm nay anh không đi học? Anh đang ở đâu vậy?", trong điện thoại, giọng nói của Tần Tuyết nghe có chút không vui.

"Không phải thứ Sáu này đến gặp cô em ở Hỗ Hải sao? Anh đang ở bên ngoài chuẩn bị quà!", Tần Kiệt viện cớ.

"Thật sao?", Tần Tuyết không tin.

"Đương nhiên là thật! Anh đã nói dối em bao giờ chưa?", Tần Kiệt nói.

"Cũng đúng! Ok, anh chuẩn bị tiếp đi!"

"Được rồi, anh thơm cái nào?"

"Không! Đừng có mơ!"

Tút tút~

Cô ấy cúp máy rồi.

Tần Kiệt rất thất vọng.

Không phải chỉ là một nụ hôn qua điện thoại thôi sao?

Vậy mà cũng không cho.

Thật bủn xỉn.

"Giám đốc Tần, tôi đã phát hiện ra một bí mật trong con người anh!", đột nhiên Châu Phàm nói.

"Ồ? Bí mật gì?", Tần Kiệt tò mò hỏi.

"Anh rốt cuộc có bao nhiêu em gái mưa?", Châu Phàm hỏi.

Tần Kiệt: “...”

Nói năng kiểu gì vậy?

Anh chỉ có mình Tuyết Nhi thôi.

Lấy đâu ra em gái mưa nào chứ.

Ăn nói vớ va vớ vẩn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 469: Tần Tuyết có chút xúc động.


Thứ sáu, sân bay quốc tế thành phố Hán.

Đây là lần đầu tiên Tần Kiệt ngồi máy bay kể từ sau khi sống lại.

“Anh nói là chuẩn bị quà cho cô em mà?”, Tần Tuyết nhìn Tần Kiệt với hai tay trống không, cau mày hỏi.

“Em nhắm mắt lại đi thì anh mới nói với em!”, Tần Kiệt nói.

“Rốt cuộc là cái gì mà thần bí thế?”, Tần Tuyết tò mò.

“Em cứ nhắm mắt trước đi!”, Tần Kiệt nói.

“Thôi được, thôi được, nhắm mắt thì nhắm mắt!”, Tần Tuyết từ từ nhắm mắt lại, trên mặt mang theo nụ cười, cũng có chút chờ mong.

Tần Kiệt rốt cuộc là mua gì để tặng cho cô đây.

Cô rất mong chờ.

“Được rồi, có thể mở mắt được rồi!”, Tần Kiệt nói.

“Woa!”

Tần Tuyết mở mắt.

Bỗng nhiên, cô ngây người ra.

Bởi vì cô nhìn thấy trên tay Tần Kiệt cầm một album ảnh.

“Album ảnh?”

Tần Tuyết không hiểu lắm.

Album ảnh thì có gì đáng giá để tặng cho cô.

“Tại sao lại tặng album ảnh?”, Tần Tuyết hỏi.

“Em mở ra xem không phải sẽ biết hay sao?”, Tần Kiệt nói.

“Ừm, được thôi!”, Tần Tuyết nhận lấy album ảnh, mở ra trang đầu tiên.

Là bức ảnh chụp chung của cô và Tần Kiệt.

Địa điểm là núi Ma, ở khu thắng cảnh Đông Hồ.

Lúc đó cô đi đã mệt rồi, muốn đổi giày với Tần Kiệt, Tần Kiệt cũng đổi nên mới có tấm ảnh này, Tần Kiệt đi giày cao gót còn cô đi giày thể thao nam.

Lúc Tần Tuyết nhìn thấy bức ảnh này, liền nhớ lại khung cảnh lúc đó.

Cô có chút xúc động.

Tục ngữ nói đúng, một người con trai có đối xử tốt với một người con gái hay không, không phải là nghe những lời ngon tiến ngọt của anh ta mà xem thường ngày anh ta có chu đáo, quan tâm đến người đó hay không.

Núi Ma tuy rằng không cao nhưng có rất nhiều bậc thang.

Khi leo núi đã mệt rồi, con gái vẫn hy vọng được bạn trai chăm sóc.

Tần Kiệt đã làm được điều đó, còn cõng Tần Tuyết suốt chặng đường.

Nhìn từ điểm này, Tần Kiệt đã chăm sóc Tần Tuyết rất tốt, rất tận tâm.

Tần Tuyết mỉm cười.

Cô lại xem bức ảnh thứ 2, là ảnh một mình cô.

Trong ảnh là Tần Tuyết đội mũ lưỡi trai, bước đi trên bãi biển Đông Hồ, hai cánh tay tạo thành hình trái tim, cười rất vui vẻ.

Tần Tuyết nhớ lại lúc đó.

Cô và Tần Kiệt dạo chơi ở bãi biển Đông Hồ.

Hai người chơi rất vui.

Tần Tuyết cứ thế chơi đùa, không cẩn thận làm rơi cái mũ xuống biển và bị sóng cuốn đi.

Tần Kiệt muốn nhảy xuống biển để nhặt cái mũ, nhưng tốc độ của sóng quá nhanh, anh chưa kịp nhảy xuống thì mũ đã bị cuốn đi ra xa.

Tần Kiệt không muốn Tần Tuyết bị nắng chiếu nên đã đội mũ của anh lên đầu cô, còn anh thì đầu trần đội nắng chói chang, không ngừng chụp ảnh cho Tần Tuyết.

Sau khi trở về thì cả người Tần Kiệt đều chị cháy đen, tý nữa thì thành người da đen.

Lúc đó, Tần Tuyết rất đau lòng.

Nhưng Tần Kiệt lại nói một câu: đàn ông sao có thể để người phụ nữ của mình chịu khổ được, đen thì đen chứ sao.

Người phụ nữ của anh trắng là được rồi, đã trắng rồi thì xấu cũng thành đẹp hết !

Tần Tuyết nghe thấy liền bật cười, tất nhiên cũng rất cảm động.

Bây giờ nghĩ lại, mọi thứ lúc đó vẫn còn rất sốn động, chỉ mới như ngày hôm qua.

Tần Tuyết có chút xúc động.

Cô lật sang tấm thứ ba.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 470: Tiếc là Tần Kiệt lại ngủ mất.


Là bức ảnh Tần Kiệt và Tần Tuyết ở bên ngoài cùng nhau đón giáng sinh năm ngoái.

Lúc đó, người đón giáng sinh ở bên ngoài rất nhiều.

Sau khi bọn họ xem xong phim, chơi xong thì mới nhận ra rất khó để tìm được khách sạn.

Người trên đường lại đông.

Tần Kiệt cõng Tần Tuyết đi tìm khách sạn, tìm rất lâu, cuối cùng mới tìm được một khách sạn để nghỉ.

Tần Tuyết nhớ lúc đó chân của Tần Kiệt suýt gãy luôn, các đầu ngón chân rộp lên rồi nhưng anh không kêu ca một lời nào.

Tuy rằng đêm đó không có chuyện gì xảy ra nhưng hai người đã nắm chặt tay nhau, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể của đối phương.

Đêm đó, Tần Tuyết đã rất cảm động, không ngờ rằng lại bị chụp lại.

Tần Tuyết lật tấm thứ tư, thứ năm, thứ sáu và nhiều nữa.

Đều là những khung cảnh trong cuộc sống thường ngày của anh và cô.

Mỗi bức ảnh đều có ý nghĩa kỉ niệm và cũng rất giá trị.

Là những trải nghiệm và tài sản quý giá trong đời của Tần Tuyết.

Nhìn thấy những bức ảnh này, những mảnh ghép của quá khứ bỗng chốc hiện lên trong đầu Tần Tuyết, làm cho cô nhớ lại rất nhiều chuyện.

Cô không ngờ rằng quen biết Tần Kiệt chưa đầy một năm mà hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, đặc biệt là tấm ảnh cuối cùng.

Trong ảnh, không có Tần Kiệt cũng không có Tần Tuyết, chỉ có một tấm ảnh chụp bên ngoài kí tức xá nữ công viên Dâu Tây.

Ngày tháng ghi trên bức ảnh là tháng trước.

Sau khi Tần Tuyết nhìn thấy ngày tháng thì cô liền nhớ lại.

Ngày hôm đó là ngày đến kì đèn đỏ của cô.

Lúc đó, bụng cô rất đau, đau đến nỗi không đi lại được, cũng không thể đi học.

Sau khi Tần Kiệt biết được liền mặc kệ sự khác biệt giữa nam nữ, mặc người khác bàn tán, tự mình chạy đến siêu thị Trung Bách mua rất nhiều băng vệ sinh Sofy, còn mua cả mấy thứ như đường đỏ, rồi mang đến ký túc xá nữ, nhờ cô quản lý ký túc đưa cho cô.

Lúc đó, cô quản lý nói Tần Kiệt là một người con trai tốt, bảo Tần Tuyết phải trân trọng.

Tần Tuyết rất cảm động, sau khi uống đường đỏ xong, nhìn thấy Tần Kiệt ở bên dưới, cô hận không thể chạy xuống ôm lấy Tần Kiệt, nhưng cô không làm thế, cô đang bị đau bụng, cuối cùng nhìn bóng lưng đơn độc của Tần Kiệt rời đi.

Ngày hôm đó, Tần Tuyết đã cảm động rất lâu, rất lâu, cũng không biết là đã uống bao nhiêu cốc đường đỏ, bởi vì đó là Tần Kiệt mua cho cô, cô phải uống thật nhiều.

Khi nhìn thấy tấm ảnh này, cảm xúc của Tần Tuyết khi đó lại trỗi dậy, bỗng nhiên ôm chặt lấy Tần Kiệt: “Cảm ơn anh, Kiệt Tử”.

“Cảm ơn gì chứ? Em là bạn gái anh mà! Đều là những việc anh nên làm!”, Tần Kiệt nói.

“Dù sao thì em cũng phải cảm ơn anh!”, Tần Tuyết rất cảm động.

“Cô gái ngốc, được rồi, bao nhiêu người đang nhìn kìa, đừng ôm nữa!”, Tần Kiệt nói.

“Ừm!”, Tần Tuyết buông tay ra và mỉm cười.

Bỗng nhiên cô nhớ ra gì đấy.

“Cô em xem những tấm ảnh này có đồng ý không?”

Tần Tuyết rất lo lắng.

“Sẽ đồng ý!”, Tần Kiệt nói.

“Thật không?”, Tần Tuyết vẫn có chút lo lắng.

“Con người đều có tình cảm mà! Anh tin rằng cô em xem xong những ảnh này chắc chắn sẽ thích!”, Tần Kiệt rất tự tin.

“Vâng, em tin anh!”, Tần Tuyết cười.

“Xin mời các vị khách đi Hỗ Hải chuẩn bị…”

Bỗng nhiên loa ở sân bay phát ra tiếng nói.

“Sắp lên máy bay rồi! Đi thôi!”

“Vâng!”

Tần Kiệt nắm lây tay Tần Kiệt, đi về phía cửa ra kiểm tra an ninh, kiểm tra thẻ lên máy bay, chứng minh nhân dân.

Hai người vượt qua cửa kiểm tra an ninh một cách nhanh chóng, đi về phía máy bay đi Hỗ Hải.

Hãng hàng không Phương Đông.

Lúc Tần Kiệt nhìn thấy mấy chữ màu đỏ đó, anh mỉm cười, hy vọng lần đầu tiên ngồi máy bay kể từ khi sống lại sẽ mang lại may mắn.

Tần Kiệt nắm tay Tần Tuyết bước lên máy bay, đi về phía khoang hạng nhất

Trên đường đi, Tần Tuyết cứ lật qua lật lại album ảnh để xem, vừa xem vừa hồi tưởng lại từng chút một, càng xem càng vui vẻ.

Tiếc là Tần Kiệt lại ngủ mất.

Tần Tuyết nhìn thấy bộ dạng ngủ say của Tần Kiệt, liền cúi xuống hôn lên trán anh: “Cảm ơn anh, những ngày có anh thật tốt!”, Tần Tuyết mỉm cười.

Trong lòng Tần Kiệt rất kích động, đương nhiên càng vui vẻ.

Máy bay cất cánh rồi, rất nhanh đã bay lên trời, hướng về Hỗ Hải- thành phố ở vùng Hoa Đông, có nền kinh tế lớn nhất cả nước.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 471: “Đồ trang điểm!”


Hai tiếng rưỡi sau.

Tần Kiệt và Tần Tuyết xuống máy bay, vừa mới đi ra cửa đã thấy một cô gái trẻ tay cầm một cái bảng tên.

Trên bảng viết tên Tần Tuyết.

Đinh~

Lúc này chuông điện thoại của Tần Tuyết chợt vang lên.

Cô lấy ra xem thử, là cô gọi tới.

“Cô ạ! Cháu vừa xuống máy bay rồi!”

“Tới là tốt rồi! Hiện tại cô phải tham gia một cuộc họp, không đến đón cháu được! Cô đã bảo thư ký Triệu Kỳ đến đón cháu rồi! Cô ấy sẽ cầm một cái bảng có tên cháu! Sau khi thấy thì cháu đi cùng cô ấy là được!”

“A, cháu thấy rồi!”, Tần Tuyết nhìn quanh, quả nhiên thấy một cô gái cầm bảng ghi tên Tần Tuyết.

“Được rồi! Cô ở công ty chờ cháu!”

“Vâng!”

Cô tắt điện thoại.

“Chuyện gì vậy?”, Tần Kiệt hỏi.

“Cô nói phải tham dự một cuộc họp không thể tới đón được! Bảo thư kí đến đón chúng ta! Chính là chị gái đằng kia kìa!”, Tần Tuyết chỉ về phía cô gái đang giơ bảng kia.

“Ồ, được rồi! Vậy chúng ta qua đó đi!”

Tần Kiệt và Tần Tuyết đi tới trước mặt Triệu Kỳ: “Chị hẳn là Triệu Kỳ rồi! Em là Tần Tuyết, đây là bạn trai em tên Tần Kiệt!”

“À, em chính là Tần Tuyết sao! Hoan nghênh em! Giám đốc Tần phải tham dự cuộc họp không tới được bảo chị đến đón các em đến công ty! Đi theo chị!”

“Cảm ơn chị!”

“Đừng khách sáo! Đưa hành lý đây chị cầm cho!”, Triệu Kỳ nói.

“Không cần, không cần đâu! Chúng em có thể tự mình cầm được!”, Tần Tuyết có chút ngượng ngùng nói.

“Không sao đâu!”, Triệu Kỳ tiếp nhận vali từ trong tay Tần Tuyết, dẫn hai người ra phía ngoài sân bay.

Sau khi đi đến bãi đỗ xe.

Liền thấy một chiếc BMW.

Tần Kiệt cũng phải líu lưỡi lại.

Bây giờ vẫn còn là năm 2008 đấy.

Ở giai đoạn này mà có thể đi xe BMW chứng tỏ rất giàu có trong xã hội bấy giờ.

Cho dù là anh, hiện tại cũng không dám tùy tiện nói mua một chiếc BMW đâu.

Đắt khỏi phải nói, mà tiền bảo dưỡng cũng nhiều nữa.

Tính ra thì không có lời.

“Lên xe đi!”

Triệu Kỳ mở cửa xe để Tần Kiệt và Tần Tuyết đi vào trong.

Oanh ~

Xe khởi động rồi.

Chiếc xe nổ máy xuất hiện một đám khói rồi trong nháy mắt đã đi ra khỏi sân bay Hồng Kiều.

Hướng một vòng chạy ra ngoài.

“Chị Triệu, cô em đang làm gì vậy?”, Tần Tuyết hỏi một câu.

“Đồ trang điểm!”

“Woa, mua được cả BMW chứng tỏ làm ăn cũng rất được đây!”, Tần Tuyết cũng có chút kinh ngạc.

“Em không biết giám đốc Tần làm cái gì sao?”, Triệu Kỳ cũng hơi ngạc nhiên.

“Em chỉ biết cô em ở Hỗ Hải làm ăn cũng rất được, nhưng cụ thể là làm gì em cũng không biết rõ!”, Tần Tuyết lắc đầu nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 472: Cô của Tần Tuyết cũng hay lắm.


Triệu Kỳ: “...”

Còn có cô cháu gái như vậy nữa sao.

Đến cô ruột mình làm gì cũng không biết.

Thực sự có hơi vô tâm rồi.

Có điều Tần Tuyết vốn thích tự do, cô không thích can thiệp vào lợi ích.

“Cô em rất lợi hại đấy nha!”, Triệu Kỳ giới thiệu thêm: “Năm đó sau khi tốt nghiệp Đại học Phù Đán liền cùng ba người bạn khác lập nghiệp!”

“Lúc mới bắt đầu được hai năm, do là công ty mới thành lập không kiếm được bao nhiêu tiền! Còn lỗ rất nhiều! Hai người bạn của bà ấy không trụ được nữa, liền rút lui mất!”

“Cuối cùng bà đổi quyền tiếp quản toàn bộ công ty! Để công ty thành của riêng cá nhân mình! Chỉ mất 3 năm, bà đã xoay chuyển được tình thế giúp công ty làm ăn phát đạt!”

“Kể từ lúc đó, công việc làm ăn càng lúc càng lớn! Hiện tại công ty sắp phát hành cổ phiếu trên thị trường rồi! Gần đây giám đốc đang bận rộn chuyện cổ phiếu thị trường!”

“Woa, sắp phát hành cổ phiếu trên thị trường rồi sao?”, Tần Tuyết cũng hơi bất ngờ.

Cho tới nay, cô cũng chỉ biết cô mình ở Hỗ Hải làm ăn, cũng không để ý cô rốt cuộc làm công việc gì.

Không ngờ cô lại là một CEO khởi nghiệp.

Lại còn tự mình phát hành cổ phiếu trên thị trường.

Đúng là một người phụ nữ có bản lĩnh.

Quả thực không dễ dàng gì.

Đặc biệt ở một đô thị quốc tế như Hỗ Hải, một người phụ nữ một mình có thể đạt được thành tựu như hiện tại thật sự không dễ dàng gì.

Còn chưa gặp mặt, Tần Tuyết đã vô cùng khâm phục cô mình.

Trong lòng Tần Kiệt vẫn đang cân nhắc thêm chuyện này.

Quả nhiên như anh dự liệu, cô của Tần Tuyết quả là một người phụ nữ có bản lĩnh.

Bằng không sẽ không thể phát hành cổ phiếu ra thị trường được.

Một người phụ nữ tài giỏi như vậy, thường có mong muốn chiếm hữu và kiểm soát rất mạnh.

Bà ấy không đến thành phố Hán mà gọi Tần Tuyết và Tần Kiệt tự mình đến Hỗ Hải một chuyến là có thể nhìn ra được.

Đợi lát sau khi gặp mặt không biết sẽ phát sinh chuyện gì đây.

Tần Kiệt bắt đầu cân nhắc đến các tình huống có thể xảy ra.

Nét mặt của anh đều bị Triệu Kỳ thông qua gương chiếu hậu nhìn thấy hết.

Cô cũng có chút suy tư.

Có điều Triệu Kỳ không thể hiện ra bên ngoài, trên đường đi cũng chỉ nói chuyện phiếm với Tần Tuyết.

Bao gồm cuộc sống ở đại học của Tần Tuyết.

Còn cả thành tích học tập của cô.

Chủ đề tán gẫu cũng rất rộng.

Tần Tuyết cũng không nghĩ nhiều, cùng Triệu Kỳ nói chuyện phiếm rất hợp.

Có thể nói người nói vô tình, người nghe cố ý.

Tần Kiệt càng nghe lại càng cảm thấy mục đích của Triệu Kỳ không được thuần khiết lắm.

Dần dần Tần Kiệt cũng hiểu được.

Triệu Kỳ này thực chất đang muốn thăm dò anh.

Nói trắng ra thì Triệu Kỳ được cô Tần Tuyết phái đến để tìm hiểu trước.

Là người tiên phong, thăm dò quân tình.

Cô của Tần Tuyết cũng hay lắm.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 473: Tràn ngập triết lý.


Ngay từ đầu đã chơi cờ hí khúc Liên Hoa Lạc.

Tần Kiệt âm thầm nở nụ cười.

Nếu đã nhìn ra được Triệu Kỳ là quân cờ của cô Tần Tuyết thì anh cũng an tâm rồi.

Cứ để Tần Tuyết tùy ý tán gẫu với Triệu Kỳ đi.

Thỉnh thoảng Tần Kiệt còn bồi thêm hai ba câu nữa.

Điều chỉnh bầu không khí nói chuyện.

Đương nhiên anh cũng biết điều tiết bầu không khí, thi thoảng nói đều là mấy câu pha trò.

Tràn ngập triết lý.

Khiến cho Triệu Kỳ cảm nhận được Tần Kiệt đứa nhỏ này có chút không giống người thường.

Thiện cảm cũng tăng lên đáng kể.

Dọc trên đường đi Triệu Kỳ đều cẩn thận theo dõi phản ứng của Tần Tuyết và Tần Kiệt, một chi tiết nhỏ cũng không bỏ qua.

Một giờ sau.

Chiếc xe BMW đỗ dưới gara tầng hầm của tòa Hoàng Phổ.

Sau đó Tần Kiệt và Tần Tuyết theo Triệu Kỳ đi thang máy lên tầng cao nhất.

Đi tới tầng 53 cũng là tầng cao nhất.

Chính là văn phòng của cô Tần Tuyết.

“Hai em chờ một lát, đợi giám đốc Tần họp xong sẽ đến gặp hai em, chị còn có việc nên đi trước đây!”

“Chị Triệu đi thong thả, không cần lo cho chúng em đâu!”, Tần Tuyết cười nói.

“Ừm!”

Triệu Kỳ cười rời đi.

Rất nhanh, cô đi đến trước một căn phòng.

Cô đẩy cửa ra rồi bước vào trong.

Bên trong có một người phụ nữ.

Người phụ nữ mặc một chiếc áo khoác màu đỏ.

Tóc cũng được búi cao lên.

Hai tay đan lại đặt trước ngực, ngồi nhìn một đoạn video.

Người trong video chính là Tần Kiệt và Tần Tuyết.

“Giám đốc Tần, bọn họ tới rồi!”

Triệu Kỳ nói.

“Ừm, tôi thấy rồi!”

Người phụ nữ đó chính là cô của Tần Tuyết, tên Tần Văn Văn.

“Về bạn trai Tuyết Nhi, cô thấy thế nào?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Không đơn giản đâu!”, Triệu Kỳ nói.

“Hửm? Nói như vậy là sao?”, Tần Văn Văn tò mò hỏi lại.

“Một sinh viên như cậu ta khi nói chuyện với người lạ trong xã hội ít nhiều sẽ có chút căng thẳng! Nhưng dọc đường đi, tôi không thấy cậu ta có điểm này!”, Triệu Kỳ giải thích.

“Chỉ có vậy thôi sao?”, Tần Văn Văn lại hỏi.

“Không, còn có!”, Triệu Kỳ lắc đầu tiếp tục nói: “Cậu ta cũng rất biết cách nói chuyện! Tri thức cũng rất rộng. Thậm chí khi tôi nói về chuyện cổ phiếu thị trường cậu ta vậy mà cũng biết một chút! Quan điểm còn rất thành thục, không giống một sinh viên bình thường nên có!”

“Hừm, ví dụ như...”, Tần Văn Văn tiếp tục hỏi.

Triệu Kỳ nói: “Trên thương trường phải cương quyết, nhất định phải tàn nhẫn, nhổ cỏ tận gốc!”

Tần Văn Văn: “...”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 474: Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.


Những lời này cũng khiến Tần Văn Văn có hơi bất ngờ.

Một sinh viên năm ba lại có thể nói được những lời này quả thực không đơn giản.

“Chuyện tôi bảo cô điều tra, tra thế nào rồi?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Bên thành phố Hán vẫn chưa phản hồi lại!”, Triệu Kỳ nói.

“Mau giục họ đi!”

“Vâng!”

Triệu Kỳ cầm điện thoại ra gọi.

Rất nhanh cuộc gọi đã được truyền đi.

“Có tin tức gì không...có rồi sao, tình hình thế nào...ừm, được chuyển email qua cho tôi...”

Kết thúc cuộc trò chuyện, Triệu Kỳ cầm lấy một chiếc máy tính xách tay bên cạnh.

Đăng nhập vào email, nhấn mở hộp thư đến.

Ting~

Một phần tư liệu hiện lên.

“Giám đốc Tần, có rồi!”

“Đưa tôi xem!”

Tần Văn Văn nhận lấy máy tính nhanh chóng xem.

Trong thời gian đi học, có tham gia dự án thu mua phế liệu trong khuôn viên trường, thu nhập hàng tháng là 60 ngàn tệ?

Nhìn thấy dòng đầu tiên Tần Văn Văn đã có chút kinh ngạc.

Ở thời kì này, thu nhập hàng tháng được 60 ngàn tệ không phải một con số nhỏ đâu.

Chỉ bằng điểm này đã khiến Tần Văn Văn có chút nhìn khác về Tần Kiệt rồi.

Bà ấy tiếp tục nhìn xuống dưới.

Quán quân của cuộc thi chạy 100 và 1000m trong đại hội thể thao trường.

Ách~

Còn là người thích thể dục thể thao.

Cậu ta cũng có chút thú vị đấy.

Tần Văn Văn lại nhìn xuống dưới.

Liên kết sinh viên các trường Hoa Nông, Đại học Công nghệ Hoa Nam thành lập chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Hiện tại đã có chi nhanh chuyển phát nhanh ở cả ba trường.

Cậu ta còn làm chuyển phát nhanh?

Tên này cũng khá đấy chứ!

Tuổi còn trẻ nhưng đã tham gia nhiều hạng mục như vậy rồi sao?

Tần Văn Văn lại thêm tò mò về Tần Kiệt.

Bà lại tiếp tục xem.

Đã tài trợ 80 ngàn tệ hỗ trợ kinh phí cuộc thi tranh luận trong trường và tài trợ 50 ngàn tệ để ca sĩ thuộc tuyến 18 là Mao Hinh lên sân khấu biểu diễn.

Cứ như vậy bỏ ra được 130 ngàn tệ.

Khí phách cũng không nhỏ nhỉ.

Tần Văn Văn lại càng kinh ngạc.

Bỏ ra 20 ngàn tệ đầu tư kinh doanh vào tiệm net của người bạn tên Vương Tinh, đồng thời hỗ trợ Vương Tinh mở rộng quy mô quán Internet.

Còn có tiệm internet nữa.

Hạng mục này cũng không tệ.

Thời điểm năm 2008 internet đã trở nên rất phổ biến, các quán net cũng đang trở thành phương tiện giải trí của giới trẻ.

Tần Văn Văn như hiểu ra điều gì đó.

Lại nhanh chóng nhìn xuống dưới.

Mấy ngày trước, để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, khiến toàn bộ sinh viên và giáo viên trong trường phải náo loạn.

Trong trường chia làm hai phe, một bên phản đối nói đồi bại thuần phong mỹ tục, một phái ủng hộ, nói đó theo kịp trào lưu!

Phốc~

Tần Văn Văn thiếu chút suýt phun ngụm trà vừa uống ra ngoài.

Để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu hỗ trợ tuyên truyền sao?

Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.

Tên này lá gan cũng lớn lắm, thật đúng là có thể tạo ra sức ép mà.

Chỉ là không biết dùng thủ đoạn gì mà để cho giáo viên hướng dẫn cam tâm tình nguyện làm người mẫu, kể cả có bị người khác nói là đồi bại thuần phong mỹ tục đi nữa.

Tần Văn Văn lại càng thêm tò mò.
Tầm mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 475: Thành tích cũng không nổi trội.


Sau khi thuyết phục hiệu trưởng, để hiệu trưởng thông qua loa phát thanh trường nói chuyện với giáo viên và sinh viên ủng hộ việc giáo viên hướng dẫn làm người mẫu, Tần Kiệt từ đó đã trở thành ngôi sao được cả giáo viên và sinh viên trong trường biết đến.

Chuyện này...

Tình tiết đảo ngược này nghe chừng cũng rất kịch tính đấy.

Tần Văn Văn còn chưa ngờ tới được, thực sự được một phen bất ngờ.

Tên này, quả thực rất thú vị.

Chỉ là không biết bên dưới còn có điều bất ngờ gì nữa đây.

Tần Văn Văn lại nhanh chóng nhìn xuống dưới.

Cách đây vài ngày, một người bạn cùng lớp và bạn gái đi hái dâu thì bị một nhóm lưu manh bắt nạt, Tần Kiệt biết chuyện, không nói lời nào liền dẫn theo mấy nam sinh trong lớp, vội vàng chạy tới.

Họ trực tiếp dạy cho đám lưu manh kia một bài học.

Cuối cùng, bảo vệ đến nơi, bắt được đám lưu manh, báo cảnh sát. Cảnh sát tới dẫn đám lưu manh kia đi, Tần Kiệt không chỉ không bị trách phạt ngược lại còn được trường học tuyên dương.

Phát huy tuyên truyền cho hình mẫu thanh niên chính trực.

Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách trong lòng thầy và trò càng có sức ảnh hưởng hơn.

Thương hiệu cũng được củng cố dựa trên cơ sở này.

Kết thúc tư liệu.

Tần Văn Văn sửng sốt hồi lâu.

“Giám đốc Tần, bà xem...”

Triệu Kỳ cũng phải ngỡ ngàng với tư liệu này.

Không nghĩ tới một sinh viên năm ba mà trong thời gian đi học lại có thể làm được nhiều việc như vậy.

Mà mỗi một việc đều không hề tầm thường.

So với bạn bè cùng trang lứa thì quả thật là nhân tài xuất chúng.

Một người tài hiếm có.

“Thú vị, quả thật rất thú vị đấy!”, Tần Văn Văn bỗng nhiên nở nụ cười.

“Giám đốc Tần, bà...”

“Triệu Kỳ cô có nhìn ra cái gì không?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Nhìn ra cái gì ạ?”, Triệu Kỳ cũng không hiểu được ý cùa Tần Văn Văn.

“Thời gian!”

“Thời gian?”, Triệu Kỳ cẩn thận nhìn nhìn, bỗng nhiên cô ta giống như nhận ra điều gì đó, há to miệng.

“Đều làm những việc này khi còn học năm ba?”

“Phải! Đều làm trong năm ba!”, Tần Văn Văn gật gật đầu: “Chưa đầy một năm, cậu ta đã làm được nhiều việc như vậy! Mà mỗi một việc đều có kết quả! Một người con trai như vậy quả không đơn giản!”

“Giám đốc Tần đang nghĩ tại sao trong vòng một năm Tần Kiệt lại có thể làm được nhiều chuyện như vậy sao?”, Triệu Kỳ hỏi.

“Phải! Trong tư liệu chỉ có chuyện liên quan đến năm ba, còn những chuyện trước đó lại không đề cập đến, cô không cảm thấy có chút kì lạ sao?”, Tần Văn Văn nói.

“Tôi sẽ gọi điện cho bên kia, bảo họ bổ sung thêm!”

“Ừm, phải nhanh lên!”, tầm mắt Tần Văn Văn dừng lại trên màn hình video.

Triệu Kỳ lập tức liên hệ với người ở thành phố Hán.

Một lát sau, cô ta lại nhận được một phần văn kiện.

Liền mở ra xem.

“Giám đốc Tần, có rồi!”

“Nhanh như vậy sao?”, Tần Văn Văn cũng hơi kinh ngạc, mở văn kiện ra.

Nội dung bên trên rất đơn giản, còn chưa đầy 500 chữ.

Nội dung đại khái nói thời gian từ năm nhất đến năm hai Tần Kiệt chỉ là một sinh viên rất bình thường.

Chứ đừng nói là một người nổi bật gì.

Ở trong lớp không thích tham gia các hoạt động tập thể.

Thành tích cũng không nổi trội.

Chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn.

Thêm vào đó còn bổ sung thêm hoàn cảnh gia đình của Tần Kiệt.

Bố chỉ là kỹ sư phân xưởng của một nhà máy thép.

Mẹ là nhân viên bán hàng trong siêu thị.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 476: Nghe vậy, Tần Kiệt cũng đứng lên.


Thực sự rất bình thường.

Trong gia đình cũng không có người thân nổi bật tài giỏi gì.

Xem xong văn kiện, Tần Văn Văn không khỏi nhíu mày.

Bà trầm tư đứng lên.

Trước năm ba cậu ta chỉ là một người vô danh, bình thường đến tầm thường.

Đến năm ba tại sao lại bạo phát như vậy?

Trước và sau có đối nghịch quá lớn.

Rốt cuộc xảy ra vấn đề gì vậy?

Tần Văn Văn cũng thấy có chút khó hiểu.

“Cô cảm thấy thế nào?”

“Cũng hơi kì lạ!”, Triệu Kỳ cũng nghi ngờ: “Rõ ràng chỉ là một sinh viên bình thường đột nhiên bùng nổ thay đổi! Có chút không mấy ăn khớp! Trừ phi...”

“Trừ phi cái gì? Nói tiếp đi!”, Tần Văn Văn nói.

“Trừ khi cậu ta vẫn luôn giấu dốt! Mục đích là nghiên cứu chờ đợi cơ hội!”, Triệu Kỳ nói.

“Hừm, cũng có lý!”

Tần Văn Văn gật gật đầu: “Có điều, tôi vẫn thấy tư liệu không được đầy đủ lắm! Chắc chắn còn thiếu gì đó! Cô bảo bên kia điều tra thêm đi! Nhất định phải tra sâu hơn! Giá bao nhiêu cũng trả!”

“Vâng!”

Triệu Kỳ lại liên hệ với người bên thành phố Hán.

Tần Văn Văn lại nhìn văn kiện từ đầu đến cuối thêm một lần nữa.

Bà ấy vô cùng tò mò về Tần Kiệt.

Một chàng trai đầy bí ẩn.

Cũng có chút thú vị đấy.

Chỉ là không biết Tuyết Nhi khi đó tại sao lại nhìn trúng chàng trai này.

Cũng có mắt nhìn người đấy.

Có điều vẫn cần kiểm tra suy xét thêm.

Bằng không, nếu cứ dễ dàng đồng ý như vậy, ngộ nhỡ xem nhẹ bỏ qua điều gì đó sẽ không tốt lắm.

Tần Văn Văn nở nụ cười.

“Tôi đến gặp chúng nó lúc, cô bảo người bên kia điều tra nhanh lên!”

“Vâng, giám đốc Tần!”, Triệu Kỳ nói.

Tần Văn Văn cười đi về phía văn phòng...

“Đã nửa tiếng rồi, sao cô còn chưa tới?”, Tần Tuyết có hơi sốt ruột.

Đợi nửa tiếng còn chưa thấy người xuất hiện, cô cảm thấy hẳn không phải cố ý.

“Không có gì đâu! Công ty của cô em có họp thêm mấy tiếng nữa cũng chẳng sao, cứ kiên nhẫn đợi đi!”, Tần Kiệt không để tâm.

Nhưng Tần Tuyết nghe vậy lại càng thêm lo lắng.

Chẳng lẽ cô muốn cho Tần Kiệt xem sắc mặt?

Cô không thích anh ấy sao?

Cho nên mới cố ý lừa Tần Kiệt, mục đích là muốn ngăn cản mình và anh ấy quen nhau?

Càng nghĩ, Tần Tuyết càng cảm thấy rất có thể là vậy.

Cộp cộp cộp~

Bỗng nhiên ngoài cửa vọng đến tiếng bước chân.

Tần Tuyết và Tần Kiệt cùng quay lại.

Một người phụ nữ dáng người cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt hai người.

“Cô, cô họp xong rồi à?”, Tần Tuyết đứng lên, trông cô vô cùng kích động.

Nghe vậy, Tần Kiệt cũng đứng lên.

Anh cẩn thận quan sát, Tần Văn Văn và Tần Tuyết có rất nhiều nét tương đồng, hiển nhiên là cô cháu ruột, không sai.

“Đã đợi lâu!”

“Không có!”, Tần Tuyết nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 477: “Con đã xem rồi! Sao vậy?”


“Đến đây, để cô nhìn xem!”, Tần Văn Văn kéo Tần Tuyết đến trước mặt mình: “Ừm, cũng không tệ lắm! Ngày càng xinh đẹp! Xem ra, mấy tháng này, con đã học tập ở trường rất tốt!”

“Cô, cô đừng có trêu con nữa! Con đến để giới thiệu…”

“Không cần!”, Tần Văn Văn nhìn về phía Tần Kiệt: “Cậu là Tần Kiệt à?”

“Đúng vậy cô…”

“Ấy, chớ có vội gọi tôi là cô!”, Tần Văn Văn ngắt lời anh.

Tần Kiệt ngẩn ra, anh nhìn về phía Tần Tuyết.

Tần Tuyết cũng không ngờ Tần Văn Văn vừa đến đã nói như vậy.

Cô hoảng hốt, chợt nhớ đến điều gì đó, cầm quyển album lên: “Cô ơi, đây là album ảnh, là quà gặp mặt mà Kiệt Tử gửi tặng cô! Cô xem đi, nhất định cô sẽ thích nó!”

“Cứ để quà đó đi! Không vội!”, Tần Văn Văn không nhận album ảnh.

Tần Tuyết: “…”

Tần Kiệt cũng có hơi bất mãn.

Vừa gặp mặt đã ra oai phủ đầu, cố ý làm khó dễ, bộ làm vậy thú vị lắm à?

Không hổ danh là một nữ cường nhân mà!

Tuy nhiên, anh không thể hiện ra ngoài, mà rất bình tĩnh.

“Sắp tan ca rồi, đi thôi, chúng ta tìm chỗ ăn cơm trước đã!”

Không đợi Tần Tuyết nói gì thêm, Tần Văn Văn đã kéo cô đi ra ngoài, bất đắc dĩ, Tần Kiệt đành phải đuổi theo sau.

Xuống dưới lầu, Triệu Kỳ đã chờ sẵn ở đó từ lâu.

Tần Văn Văn kéo Tần Tuyết ngồi vào sau xe.

Tần Kiệt vừa định bước lên thì Tần Văn Văn đã đóng cửa lại.

“Lên trước ngồi đi! Tôi không có thói quen ngồi cùng người lạ.

Tần Kiệt hiểu được ý trong lời của Tần Văn Văn.

Ý là Tần Kiệt còn chưa được Tần Văn Văn chấp nhận, thế nên không tính là người nhà.

Không phải người một nhà thì không thể ngồi cùng.

Để anh ngồi phía trước là đã nể mặt Tần Tuyết lắm rồi.

Nếu như là người khác, e là đã sớm nổi giận, nhưng Tần Kiệt thì không.

Tần Văn Văn càng có thái độ như vậy, anh càng phải nhịn.

Anh muốn so kiên nhẫn với bà ta.

“Được!”, Tần Kiệt ngồi vào ghế phụ lái.

“Cô, sao lại vậy!”, Tần Tuyết không hiểu.

“Sau này con sẽ rõ!”, Tần Văn Văn mỉm cười: “Tiểu Triệu, lái xe đi!”

“Vâng, giám đốc Tần!”

Brừm brừm~

Xe BMW ngay lập tức vọt đi.

Trên đường, Tần Văn Văn không ngừng hỏi thăm việc học của Tần Tuyết ở trường.

Tuy nhiên, bà ta không hề đề cập đến Tần Kiệt.

Mặc dù Tần Tuyết nhiều lần muốn nhắc đến anh, nhưng đều bị Tần Văn Văn ngắt lời, đổi sang chủ đề khác, khiến cô cảm thấy rất phiền muộn.

Nhưng Tần Kiệt lại cứ như một cái hũ nút, khiến người ta phát bực, anh không hề nói một câu nào, vẫn luôn giữ im lặng từ đầu đến cuối.

Thấy vậy, Tần Tuyết cũng rất bất đắc dĩ, cô không hiểu vì sao Tần Kiệt lại không chủ động, tích cực lên một chút.

“Tiểu Tần, cậu đã xem căn hộ đó chưa?”, đột nhiên, Tần Văn Văn quay sang hỏi Tần Kiệt.

Rốt cuộc, Tần Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa nghe đến chuyện căn hộ, cô chợt nhớ ra điều gì đó, lại bắt đầu lo lắng.

“Con đã xem rồi! Sao vậy?”

“Cái chung cư đó vốn được Hỗ Hải xây dựng và đưa vào sử dụng cách đây năm năm, diện tích không lớn, cơ sở vật chất cũng không tốt lắm, cậu có biết hiện tại nó đã tăng lên bao nhiêu không?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Bao nhiêu?”

“Ba mươi ngàn tệ!”, Tần Văn Văn nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 478: Đúng là khiếp người!


“Ừm? Ba… Ba mươi ngàn tệ?”, Tần Tuyết cho rằng mình nghe lầm: “Cô à, cô không nói đùa đấy chứ?”

“Không hề! Thật ra là bốn mươi ngàn cơ! Đấy vẫn là con số thấp, nhiều căn còn đắt hơn nữa kìa!”

Tần Văn Văn bấm tay nói: “Đình Thúy Hào ở phía bắc phố cổ Trường Ninh, khu đô thị mới ven sông Nhân Hằng ở Giang Đông, vườn hoa bến Hỗ Hải ở Hoàng Phổ, mấy nơi đắt đỏ này có giá giao dịch toàn là 40,199 tệ/m2 không đấy.”

“Còn đối với những dinh thự hàng đầu ở những khu đô thị sinh thái mới như Thúy Hồ và Hoa Phủ thì giá trên dưới cũng phải 83,495 tệ/m2!”

“Hả? Tám mươi ngàn tệ?”, Tần Tuyết trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Tám mươi ngàn tệ cho một mét vuông.

Đúng là khiến người ta khiếp sợ mà.

Một ngôi nhà trị giá 10 ngàn tệ ở trung tâm thành phố Hán có thể xem là cao cấp bậc nhất rồi.

Chênh lệch quá lớn.

Khiến cô nghẹn họng.

“Cô, nhà đắt như vậy mà vẫn có người muốn mua sao?”, Tần Tuyết hỏi.

Ha ha~

Tần Văn Văn bật cười.

“Cô, cô cười gì vậy?”, Tần Tuyết hỏi.

“Tuyết Nhi à, con đúng là ngây thơ mà! Không có người mua à? Cô nói cho con biết, bán từ lâu rồi!”, Tần Văn Văn nói.

“Hả? Tám mươi ngàn tệ một mét vuông mà đã bán sạch rồi à? Những người đó là ai mà có nhiều tiền vậy chứ?”, Tần Tuyết cảm thấy rất khó tin.

“Tuyết Nhi, đây là nơi nào chứ? Là Hỗ Hải đấy, là thành phố phát triển kinh tế nhất trong cả nước, cũng là thành phố đầu tiên của nước ta! Ở thế kỷ 20, nó được đánh giá là thành phố phồn hoa nhất châu Á đấy!”

“Tám mươi ngàn tệ đắt làm à? Cô nói cho con biết, mười năm sau, đừng nói tám mươi ngàn tệ, dù là một trăm năm mươi ngàn tệ thì cũng có người mua đấy!”, Tần Văn Văn nói.

“Cái gì? Một trăm năm mươi ngàn tệ hả?”, Tần Tuyết cảm thấy hoang mang.

Tại thành phố Hán, thu nhập một tháng của công nhân trong xí nghiệp nhà nước chỉ mới hơn 2000 tệ, vậy mà giá khởi điểm của căn hộ ở Hỗ Hải lại lên đến hai mươi ngàn tệ.

Chêch lệch gấp 10 lần.

Đó là chưa kể đến con số tám mươi ngàn và một trăm năm mươi ngàn đấy.

Đúng là khiếp người!

Bộ điên hết rồi à?

“Chắc là con nghĩ cô nói bậy đúng không?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Con…”, Tần Tuyết không biết nên đáp lại như thế nào.

“Con không cần nói, cô đã thấy hết rồi! Hiện tại con còn chưa tốt nghiệp, không biết tình hình bên ngoài, có thể hiểu được. Tuy nhiên, Tần Kiệt, tôi nghĩ chắc là cậu hiểu, đúng không?”

Tần Văn Văn lại dời chủ đề sang Tần Kiệt.

“Ơ…”, Tần Kiệt sờ sờ mũi.

Tất nhiên, anh hiểu rõ mục đích của Tần Văn Văn khi nhắc đến chuyện căn hộ.

Đơn giản chính là muốn dùng chuyện đó để dọa lui mình.

“Đúng vậy, mười năm sau, có thể lên đến một trăm năm mươi vạn đấy!”

“Nghe thấy chưa? Tần Kiệt cũng đã nói là có thể! Cô của con không có lừa con đâu!”, Tần Văn Văn nói: “Cô nói cho con nghe, hiện tại, ở vùng ngoại thành Hỗ Hải, một mét vuông cũng đã lên đến 13 ngàn tệ. Sau này, con đến Hỗ Hải làm việc, nếu muốn mua nhà, cô sẽ giúp đỡ con!”

“Hả? Chuyện này…”, Tần Tuyết có hơi mờ mịt: “Sao con có thể tiêu tiền của cô được chứ? Không hay lắm đâu!”

“Con là cháu gái của cô, tiền cô kiếm được, tất nhiên là con có thể tiêu!”, Tần Văn Văn nói.

“Cô yên tâm, chuyện mua nhà con sẽ ra tiền! Không cần phiền đến cô!”, Tần Kiệt đột nhiên lên tiếng.

“Cậu à?”, Tần Văn Văn bật cười: “Tôi có nghe nói chuyện của cậu ở trường! Cậu đã làm rất tốt! Nhưng một chút tiền của cậu, ở Hỗ Hải căn bản chẳng là gì cả! Mua một căn hộ là hết rồi!”

“Thế nhưng, tương lai, Tuyết Nhi muốn định cư ở Hỗ Hải, chẳng lẽ cậu nhẫn tâm để hai người mỗi người một nơi sao?”

“Đương nhiên, cậu có thể dẹp bỏ tất cả mọi thứ ở thành phố Hán, đến Hỗ Hải bắt đầu lại! Nhưng sau khi đến đây, cậu định làm gì? Có thể tiếp tục công việc lúc trước được không?”
“Nơi này là Hỗ Hải, không phải thành phố Hán, lại càng không phải trường học! Sau khi tốt nghiệp, muốn nắm giữ sản nghiệp lúc trước là chuyện không thể nào! Đến lúc đó, cậu có dám đảm bảo sẽ giống như hiện tại, cho Tuyết Nhi một ngôi nhà cùng một cuộc sống bình yên, thoải mái hay không?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 479: “Cô chắc chắn như vậy à?”,


“Có thể!”, Tần Kiệt đáp một cách rất nghiêm túc.

“Có thể?”, Tần Văn Văn tựa như nghe được một chuyện cười lớn, bà ta rất muốn cười, nhưng lại cố nhịn, nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt, ánh mắt lộ vẻ không tin: “Tần Kiệt, cậu đậu đại học nguyện vọng mấy?”

“Nguyện vọng ba!”, Tần Kiệt đáp.

“À, ra là cậu cũng biết nguyện vọng ba!”, Tần Văn văn nói: “Cậu có biết mỗi năm, người muốn đến công ty tôi làm việc phải có văn bằng gì không?”

“Không biết!”, Tần Kiệt lắc đầu.

“Không biết cũng không sao! Để tôi nói cho cậu biết!”, Tần Văn Văn nói: “Ít nhất phải đậu nguyện vọng một! Đó là yêu cầu của công ty tôi thôi đấy! Còn đối với những công ty khác, yêu cầu còn cao hơn! Rất nhiều công ty đều yêu cầu phải có bằng thạc sĩ!”

“Mà bọn họ bắt đầu từ hai bàn tay trắng, phải làm việc suốt năm năm mới có thể mua nhà ở Hỗ Hải. Làm bảy, tám năm, thậm chí là mười năm mới có cơ hội bước vào giới trung lưu ở Hỗ Hải! Còn giới thượng lưu ấy à, không mất hai, ba mươi năm cũng đừng nghĩ! Trừ phi là thiên tài!”

“Còn cậu ấy à, chỉ đậu nguyện vọng ba mà thôi! Nguyện vọng ba là thế nào cậu biết không, không cần tôi nói, chắc cậu cũng rõ! Đó chỉ là nhu cầu mở rộng tuyển sinh của trường mà thôi! Tuy nói là chính quy, nhưng chất lượng giáo dục cùng trình độ giảng viên đều không đáng được nhắc đến!

“Càng không cần bàn đến việc có thể đào tạo ra sinh viên như thế nào! Chỉ với điểm ấy, cậu còn kém rất nhiều so với những sinh viên đậu nguyện vọng một!”

“Cậu cảm thấy cậu có thể cạnh tranh lại bọn họ sao?”, Tần Văn Văn nhìn Tần Kiệt, hỏi.

“Cô, cô đừng quên con cũng đang học nguyện vọng ba đấy! Con học cùng trường với Kiệt Tử!”, Tần Tuyết sốt ruột, cuống quít biện hộ thay Tần Kiệt.

Cô hi vọng Tần Văn Văn không tiếp tục làm khó anh.

“Tuyết Nhi, sao con và cậu ta có thể giống nhau được? Gia đình con và cậu ta không cùng một đẳng cấp! Con sinh ra đời đã định sẵn là không cùng một thế giới với cậu ta rồi!”

“Đúng vậy, con học cùng trường với cậu ta! Nhưng con đến trường thật sự là để học à? Bất quá chỉ là để lấy tiếng thôi! Lấy tiếng, con có hiểu không?”

“Thế nhưng…”, Tần Tuyết còn muốn giải thích.

Nhưng đã bị Tần Văn Văn ngắt lời: “Tuyết Nhi, hiện tại con còn nhỏ, ngoài xã hội có rất nhiều chuyện mà con không hiểu được! Là cô của con, ngưỡng cửa này, cô nhất định phải xem kỹ giúp con! Dù con có giận cô thì cũng không sao cả!”

“Tuy nhiên, cô tin, sớm muộn cũng có một ngày con hiểu được tấm lòng của cô! Thế nên con đừng xen vào chuyện này! Để cô và Tần Kiệt nói chuyện! Tần Kiệt, cậu nói đi?”, ánh mắt Tần Văn Văn nhìn xoáy vào Tần Kiệt.

Không cho phép anh phản đối.

Bởi vì ý của bà ta rất rõ ràng: Một người đàn ông như Tần Kiệt mà cần phụ nữ giải thích thay cho mình à? Cần người thay mình giải vây sao?

Nếu đúng như vậy thì cậu ta không xứng là đàn ông, không xứng lấy Tuyết Nhi nhà bà.

Quả nhiên, Tần Kiệt mở miệng nói: “Tuyết Nhi, em đừng xen vào chuyện này, để anh với cô nói chuyện!”

“Kiệt Tử…”

“Nghe lời!”, Tần Kiệt liếc nhìn cô.

“Được, được rồi!”, Tần Kiệt đã nói vậy thì Tần Tuyết cũng không tiện xen vào. Nhưng trong lòng cô vẫn rất lo lắng.

Trái tim cô đã sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi đây này.

Nhưng lúc này, Tần Kiệt lại nhìn thẳng vào mắt Tần Văn Văn bằng ánh mắt rất nghiêm túc.

Mãi một lúc lâu sau, anh mới nói: “Đúng vậy! Con học nguyện vọng ba! Nhưng ai quy định học nguyện vọng ba thì không thể đánh bại nguyện vọng một chứ?”

“Vương, hầu, khanh, tướng, há cứ phải là con dòng cháu giống! Con nghĩ chắc là cô đã từng nghe qua câu nói này? Trên thế giới này, có rất nhiều người không cách nào lựa chọn xuất thân của mình, nhưng cũng không có nghĩa là cả đời họ sẽ phải sống như vậy, không đúng sao?”

“Cậu nói không sai!”, Tần Văn Văn không phủ nhận, nhưng bà ta lại trở nên sắc bén: “Nhưng tôi cảm thấy, cậu không phải là một trong số đó! Trong mắt tôi, cho dù cậu có được như vậy thì cùng lắm cũng giống với số phận của Trần Thắng, Ngô Quảng mà thôi!”

“Cô chắc chắn như vậy à?”, Tần Kiệt hỏi.

“Đúng! Tôi chắc chắn! Con người tôi từ trước đến nay chưa từng nhìn lầm ai!”, Tần Văn Văn nói.

“Được! Nếu chúng ta đã không thể thuyết phục đối phương, vậy thì chúng ta đánh cược một lần, cô thấy sao?”, Tần Kiệt nói.

“Cậu muốn đánh cược gì?”, Tần Văn Văn hỏi.

“Đánh cược trước khi tốt nghiệp đại học, con có chỗ đứng ở Hỗ Hải! Không những thế mà còn có thể phát triển lớn mạnh! Không biết cô có đánh cược với con không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Hiện tại cậu đã bước vào học kỳ II của năm ba đại học rồi, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, cậu có chắc trong vòng một năm rưỡi, cậu có thể đặt chân ở Hỗ Hải?”, Tần Văn Văn không tin, bà ta cảm thấy Tần Kiệt chỉ nói để giữ thể diện cho mình mà thôi.
 
Back
Top Bottom