Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 440: Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”,


Khụ khụ~

Tôn Ngọc Phương lúng túng, ho khan vài cái: “À, à, đúng là có chuyện như vậy!”

Mẹ kiếp!

Rõ ràng là không bỏ chút công sức, vậy mà còn không biết xấu hổ.

Tần Kiệt thầm oán Tôn Ngọc Phương không biết xấu hổ.

“Ồ, đúng là như vậy à! Vậy thì em phải bày tỏ lòng biết ơn với cô Tôn rồi, không phải sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.

“Hả, không cần, không cần đâu!”, Tôn Ngọc Phương vội khoát tay.

Cô ta nào dám để Tần Kiệt trả ơn, lỡ như đến tai hiệu trưởng, chẳng phải lòi đuôi à?

Đến lúc đó biết phải nói thế nào?

“Không được, phải báo đáp cô Tôn thật tốt mới được! Không có cô Tôn hỗ trợ, việc làm ăn của cửa hàng không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể phát triển được! Các thầy cô thấy có đúng không?”, Tần Kiệt sợ chuyện còn chưa đủ lớn, liền lôi kéo những giáo viên khác vào.

“Ừm, Tần Kiệt là một sinh viên tốt!”

“Có ơn tất báo!”

“Đúng là thanh niên tài giỏi của trường ta! Cô Tôn, có một học trò như vậy, cô đúng là có phúc đấy!”

“Đúng đó, thật là có phúc!”



Xung quanh, các giáo viên mỗi người một câu, tỏ ý khen ngợi.

Nhưng vào tai Tôn Ngọc Phương thì lại có ý tứ khác.

Tần Kiệt cười nói: “Cô Tôn, em thấy cứ như vậy đi, hôm nào đó, em mời cô dùng bữa?”

“Không, không cần! Thật sự không cần!”, Tôn Ngọc Phương sao có thể không nghe ra ý của Tần Kiệt, rõ ràng là tên nhóc này đang gây rối.

Cô ta sẽ không dễ mắc lừa vậy đâu.

“Không được, cô nhất định phải ăn bữa cơm này!”, Tần Kiệt gãi gãi đầu: “Để em suy nghĩ xem, nên mời cô Tôn ăn gì được nhỉ! À, đúng rồi, em nghe nói phố Đọa Lạc có một nhà hàng bán đồ nướng rất ngon, chúng ta đến đó ăn nhé?”

“Lại là đồ nướng?”

Tôn Ngọc Phương nhớ đến chuyện lần trước, vì muốn lấy được năm mươi ngàn tệ phí ra sân cho Mao Hinh, cô đã phải ăn hết 100 xiên đồ nướng trước mặt Tần Kiệt, thảm không tả nổi. Vừa nghĩ đến, cô liền nổi giận.

Nhưng hiện tại, trước mặt các đồng nghiệp, cô không tiện phát tác, chỉ có thể nhịn.

“Thôi, không cần đâu! Tôi rất bận! Hơn nữa, em là học trò, tôi là giáo viên của em, học trò có khó khăn, người làm giáo viên như tôi sao có thể không quan tâm được chứ? Tôi giúp em không phải vì muốn em đền ơn, cũng không cần em mời cơm, tôi chỉ mong em cố gắng làm việc, đừng để uổng công nhà trường đã bồi dưỡng!”

“Cố gắng gây dựng sự nghiệp, hiểu không?”

“…”

Tần Kiệt xem như đã lĩnh giáo khả năng khua môi múa mép của Tôn Ngọc Phương.

Không ngờ cô ta lại có thể nói một cách đường hoàng như thế.

Đúng là không đơn giản mà.

Xem ra không uổng công làm giáo viên hướng dẫn của lớp.

“Cô Tôn đã nói đến nước này rồi, nếu như em còn cố ép, vậy là em không phải rồi! Được, không mời thì không mời vậy! Tuy nhiên, có một chuyện, hi vọng cô Tôn sẽ đồng ý với em!”, Tần Kiệt đổi giọng.

“Chuyện gì? Em cứ nói!”, Tôn Ngọc Phương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tần Kiệt không bức ép đến cùng, cô đã có thể an tâm.

Cô thật sự lo sợ Tần Kiệt sẽ làm ầm lên chuyện hiệu trưởng đã nhắn nhủ, đến lúc đó, e rằng cô ta sẽ phải mất mặt.

“Em muốn mời cô Tôn làm quảng cáo cho văn phòng của em! Có được không?”, Tần Kiệt mỉm cười, hỏi.

“Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”, Tôn Ngọc Phương có hơi mờ mịt, cô ta cho rằng mình đã nghe lầm: “Tần Kiệt, em không lầm đó chứ? Một giáo viên như tôi thì quảng cáo thế nào được?”

“Đương nhiên là được rồi! Cô Tôn, cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần đứng ở trước cửa văn phòng, đó chính là cách quảng cáo tốt nhất rồi! Chẳng lẽ cô Tôn không tin mình có thể nào được?”, Tần Kiệt cười nói.

“…”

Tôn Ngọc Phương coi như đã hiểu, cô ta mắc câu của Tần Kiệt rồi.

Trước tiên, Tần Kiệt cho cô ta một quả táo ngọt, khen ngợi cô ta rất xinh đẹp, khiến cô ta thỏa mãn lòng hư vinh của mình.

Sau đó anh dùng chính sự xinh đẹp đó để áp chế cô ta.

Nếu như cô ta không đáp ứng, vậy có nghĩa là cô ta không tự tin vào vẻ ngoài của mình.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 441: Đúng là đáng giận mà!


Một chiêu này có thể nói là điển hình của âm mưu ngoài ánh sáng, giống với “Thôi ân lệnh” thời Hán Vũ đế.

Biết rõ đó là bẫy, nhưng buộc lòng phải nhảy vào.

Là phụ nữ, ai là không thích bản thân xinh đẹp hơn người khác.

Thế nên, cái bẫy này, cô buộc phải nhảy xuống.

“Ờ, cũng được! Nhà trường đã tán thành dự án khởi nghiệp, là một giáo viên, đương nhiên tôi phải ủng hộ hết mình! Chỉ có điều không biết đến lúc đó, em muốn tôi làm thế nào?”, Tôn Ngọc Phương ôm một bụng lửa giận, gượng cười đồng ý với Tần Kiệt.

Tần Kiệt: “Chắc cô Tôn biết người mẫu xe hơi chứ?”

“Xe, người mẫu xe hơi?”, Tôn Ngọc Phương đứng bật dậy.

Đương nhiên cô biết rõ người mẫu xe hơi ăn mặc thế nào.

Rất ít vải đấy!

Lộ vai không nói, còn phải bày ra đủ mọi dáng đứng, chẳng khác gì một con chim công, để cho du khách thưởng thức.

Có hơi quá…!

“Cô Tôn, cô đứng lên làm gì? Không muốn à?”, Tần Kiệt cười hỏi.

“Này… Người mẫu xe hơi có vẻ không thích hợp cho lắm?”, Tôn Ngọc Phương nói.

“À, cũng đúng, cô là giáo viên, bảo cô bắt chước người mẫu xe hơi quả thật không thích hợp!”

“Đúng, đúng, không thích hợp đâu, đổi cái khác đi, tôi nhất định sẽ đáp ứng!”

Tôn Ngọc Phương ước gì Tần Kiệt đổi một cái khác, bằng không bảo cô ta làm người mẫu xe hơi, đứng uốn éo đủ loại tư thế trong trường, chẳng phải là mất hết thể diện sao.

Nhất là trước mặt các sinh viên, làm vậy càng thêm mất thể diện.

Cô ta không muốn vậy đâu!

“À, em nghĩ ra một thứ!”

“Là gì? Chỉ cần không phải người mẫu xe hơi, tôi đều đồng ý!”, Tôn Ngọc Phương vội hỏi.

“Mẫu chân!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Tôn Ngọc Phương đờ ra.

Sao lại là mẫu chân?

Mẫu chân với mẫu xe hơi cũng đều là mẫu, có khác gì chứ?

“Có thể…”

“Haiz, cô Tôn à, cô làm gương sáng cho người khác đi chứ! Hoặc là mẫu chân, hoặc là mẫu xe hơi, cô tự chọn một cái đi!”, không đợi Tôn Ngọc Phương nói xong, Tần Kiệt đã ngắt lời cô ta.

Tôn Ngọc Phương: “…”

Đầu óc cô ta trống rỗng.

Cô ta biết chắc cái bẫy này không thể nào lấp được rồi.

Cô ta cũng cảm giác được ánh mắt khác thường của những đồng nghiệp xung quanh.

Mặc dù bọn họ không biểu hiện rõ ra ngoài, nhưng với giác quan thứ sáu của phụ nữ, cô ta biết chắc là có.

Tôn Ngọc Phương thật sự hối hận.

Sớm biết Tần Kiệt sẽ ra chiêu như vậy, cô đã không giấu giếm.

Giờ thì hay rồi, biến khéo thành vụng, nhặt được hạt vừng, ném mất dưa hấu.

Lần này, cô ta thiệt thòi lớn rồi!

Người mẫu xe hơi đấy! Nghĩ đến việc uốn éo đủ mọi tư thế trước mặt toàn thể giáo viên và sinh viên trường, cô liền…

Haiz…

“Nhất định phải vậy à?”, Tôn Ngọc Phương vẫn có chút không cam lòng.

“Chuyện một trăm ba mươi ngàn tệ, em còn chưa tính với cô đấy! Giờ coi như hoàn lại đi! Em chỉ để cô làm người mẫu xe hơi là đã nể mặt cô lắm rồi, nếu cô không muốn làm thì cũng được thôi, em sẽ không ép buộc cô! Tuy nhiên, lỡ như hiệu trưởng biết chuyện, hậu quả thế nào, chắc không cần em nói, cô cũng biết nhỉ?”

Tần Kiệt hạ giọng nhắc nhở.

Quả nhiên, Tôn Ngọc Phương đã không còn cách nào khác.

“Được, tôi biết rồi! Khi nào em muốn tôi giúp thì cứ gọi điện cho tôi là được!”

“Vậy em phải cảm ơn cô Tôn rồi! Các thầy cô, em không quấy rầy nữa, tạm biệt!”, Tần Kiệt phất phất tay, rời đi.

Tôn Ngọc Phương tức giận, nắm chặt cây bút trong tay, thiếu chút nữa cô ta đã bẻ gãy nó.

Đúng là đáng giận mà!

Tên đầu gỗ Tần Kiệt này thật sự là khắc tin của cô ta sao?

Sao cứ hễ gặp cậu ta là xúi quẩy vậy chứ?

Đáng giận!

Thật sự đáng giận!

Sao cô ta lại đụng phải tên học trò đáng ghét như vậy chứ?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 442: Ví dụ như nữ quyền.


Hai ngày sau.

Trước cửa tiệm chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đại học Công nghiệp Hồ xuất hiện một sự kiện vô cùng bùng nổ.

Cô giáo Tôn khoa Kinh tế mặc một bộ đồ lộ vai, tuyên truyền giúp cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Cô ta mặc một chiếc váy dài lộ vai màu trắng, phối với một đôi boot ngắn cổ.

Muốn rực rỡ bao nhiêu thì rực rỡ bấy nhiêu.

Cô ta còn đang không ngừng tạo dáng pose.

Khi thì nhón chân, khi thì xoay eo, khi thì mỉm cười, khi thì chống nạnh, khi thì quay đầu lại cười, khi thì nhấc chân, vân vân.

Đa dạng đủ các loại pose tạo dáng.

Hoàn toàn không thua kém gì người mẫu xe.

Nhìn thử đám sinh viên của Đại học Công nghiệp Hồ, nhất là đám sinh viên nam, toàn bộ đều bùng nổ rồi.

"Trời ạ! Thân hình đẹp thật!"

"Thật không ngờ, bình thường mặc nhiều đồ nên không thấy được dáng người thực sự! Mặc ít đồ đi, trang điểm thêm một chút, bày ra vài dáng pose, đúng là quyến rũ mà! Đúng là k*ch th*ch!"

"Thật sự tuyệt vời! Nếu như hồi cấp ba có giáo viên chủ nhiệm xinh đẹp như vậy thì sao tôi có thể ngủ gà ngủ gật trong lớp chứ, có khi còn có thể thi đậu Đại học Yên Kinh ấy chứ!"

"Đại học Yên Kinh thì là cái gì? Tôi còn có thể thi đậu đại học Khánh Hoa kìa!"



Đại học Công nghiệp Hồ bùng nổ.

Không riêng gì đám sinh viên, mà ngay cả các giáo viên cũng là như vậy.

Rất nhanh, trong trường hình thành hai phe.

Một phe ủng hộ Tôn Ngọc Phương.

Một phe phản đối cô ta.

Người phản đối nói Tôn Ngọc Phương là giáo viên phải làm gương cho mọi người, làm như vậy thực sự là bại họa thuần phong mỹ tục, không thích hợp.

Còn người ủng hộ Tôn Ngọc Phương, lý do bởi xã hội hiện tại là một xã hội mở, cũng là một xã hội văn minh, làm chuyện gì cũng đều phải theo kịp thời đại.

Cách làm của cô giáo Tôn Ngọc Phương phù hợp với trào lưu của xã hội bây giờ, xứng đáng được tôn trọng.

Cuối cùng, hai phe càng diễn càng dữ dội.

Còn quấy rầy tới cả thầy hiệu trưởng.

Hiệu trưởng cũng có chút nhức đầu.

Ông không ngờ chỉ một chút chuyện nhỏ này, nhưng lại có thể ồn ào lớn như vậy.

Ông chỉ có thể gọi một mình Tần Kiệt qua.

"Bạn học Tần Kiệt, chuyện này là vì em mà ra, em thấy thế nào?", hiệu trưởng hỏi.

Tần Kiệt cười nhẹ, nói: "Chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả!"

"Ớ?", hiệu trưởng tò mò: "Chẳng lẽ em không biết trong trường lời phản đối nhiều hơn sao mà em còn nói như vậy?"

"Em chỉ hỏi thầy một vấn đề thôi!", Tần Kiệt nói xong.

"Em nói đi!"

"Phụ nữ trong xã hội hiện nay đã được tự do hay chưa ạ?", Tần Kiệt hỏi.

"Ờm...", hiệu trưởng trầm mặc.

Câu hỏi này của Tần Kiệt hỏi rất hay.

Phụ nữ trong xã hội hiện đại rốt cuộc đã tự do hay chưa?

Từ lúc cải cách kinh tế cho tới nay, kinh tế trong nước đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Rất nhiều người đều sống một cuộc sống tốt.

Nhưng trong tư tưởng của rất nhiều người còn dừng lại ở quá khứ và vẫn giữ nguyên tư tưởng kiểu cũ không thay đổi, rất cố chấp.

Nhưng mà, ở thành phố lớn, sự thay đổi tư tưởng vẫn rất nhanh.

Ví dụ như nữ quyền.

Giải phóng tư tưởng, tháo bỏ tư tưởng phụ nữ tam tòng tứ đức kiểu cũ.

Là nhiệm vụ mà thời đại mới giao cho chúng ta.

Ở thành phố lớn lý, có rất nhiều công ty, vị trí của phụ nữ, càng ngày càng cao.

Tính chất kinh tế độc lập cũng càng ngày càng mạnh.

Rất nhiều phụ nữ đều không thua gì đàn ông.

Thực sự còn mạnh hơn đàn ông ba phần.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 443: "Thầy chắc chắn sẽ lưu danh ngàn năm!"


Vì vậy họ cũng phải đón nhận nhiều nhu cầu hơn.

Phải có bình đẳng thực sự giữa nam và nữ.

Ví dụ như khai hóa thực sự và thông suốt.

Hoàn toàn không phải là một lời nói suông.

Tần Kiệt nói như vậy, rõ ràng chính là nhắm vào chủ nghĩa nữ quyền.

Đàn ông có thể xuất đầu lộ diện, càn quấy vô lý, tại sao phụ nữ lại không được?

Huống chi Tôn Ngọc Phương cũng không phải thực sự càn quấy vô lý.

Cô ta chỉ đứng ở đó, làm vài động tác, mặc một bộ váy hở vai, cũng không làm chuyện gì trái pháp luật?

Tại sao lại không thể?

Hồi lâu.

"Thằng nhóc, em nói rất hay! Bắt buộc phải xem trọng tự do của phụ nữ!", hiệu trưởng nở nụ cười.

"Đương nhiên phải coi trọng rồi ạ! Nếu không trào lưu mới của nước ta mãi mãi không đuổi kịp nước ngoài được!", Tần Kiệt nói.

"Ờ, câu này là sao?", hiệu trưởng có chút không rõ.

"Thầy nghĩ xem! Học viện nghệ thuật của Đại học Công nghiệp Hồ chúng ta có thể nói nằm trong top 6 toàn tỉnh đúng không?"

"Ừ, có thể! Có liên quan gì tới trào lưu mới trong nước chứ?", hiệu trưởng không rõ.

"Đương nhiên là liên quan rồi!", Tần Kiệt nói xong: "Trào lưu dẫn đầu xu hướng, dẫn đầu thời đại. Muốn làm được điều này thì đầu tiên phải giải phóng tư tưởng, mạnh mẽ dứt khoát!"

"Nhưng sinh viên học viện nghệ thuật Đại học Công nghiệp Hồ chúng ta bình thường thì như thế nào? Họ đều nhút nhát và mất tự nhiên, rất nhiều người không dám mạnh tay, trong lòng luôn có chút vướng mắc, rất quan tâm đến ánh mắt của thiên hạ! Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chỉ càng ngày càng lạc hậu, càng không nói tới dẫn đầu trào lưu!"

"Ừm, có lý! Em có thể nói cụ thể hơn không?", hiệu trưởng khiêm tốn xin anh chỉ bảo thêm.

"Vậy thì nói về tác phẩm tốt nghiệp của các sinh viên tốt nghiệp Đại học Dệt May năm ngoái. Họ cũng là những cô gái! Tác phẩm của họ là gì? Đó là từ một mảnh báo vụn, thông qua quá trình sơn vẽ và thiết kế, chắp vá từng chút từng chút một tạo thành trang phục mốt!"

"Những trang phục mốt này có rất nhiều thứ không phù hợp với tư tưởng truyền thống cũ! Nhưng lại khiến cho một vài bạn bè nước ngoài bất ngờ và cổ vũ! Còn chúng ta thì sao? Thờ ơ làm thinh! Cảm thấy thật mất mặt, thật không biết liêm sỉ!"

"Nhưng cái gì gọi là mất mặt? Cái gì gọi là không biết liêm sỉ? Khái niệm mất mặt và không biết liêm sỉ là gì? Có mấy người hiện đại nào thực sự hiểu rõ không?"

"Lúc đó, sau khi em đọc được bài báo đó, em thực sự rất ngưỡng mộ những cô gái đó dám phá vỡ ánh nhìn của thế gian trần tục! Họ dám thách thức những tư tưởng cứng nhắc đó. Chỉ dựa vào điều này, em dám nói sớm muộn gì thì họ cũng sẽ có chỗ đứng trong giới thời trang thôi!"

"Ngược lại những người có tư tưởng bảo thủ cũ kỹ kia, suốt ngày giữ nguyên quan niệm cũ tam tòng tứ đức thì sớm muộn gì cũng bị thời đại bỏ rơi mà thôi! Đây chính là quan điểm của cá nhân em!"

Tần Kiệt nói.

Vừa nói xong, hiệu trưởng lập tức lâm vào trầm tư.

Văn phòng lập tức yên tĩnh.

Hai người không ai nói gì nữa.

Hiệu trưởng đang cân nhắc lời nói của Tần Kiệt.

Tần Kiệt lại lộ ra dáng vẻ vô tư ung dung.

Lâu lâu, anh lại liếc nhìn hiệu trưởng một cái.

Xem hiệu trưởng sẽ có phản ứng gì.

Một lát sau, hiệu trưởng bỗng nhiên nở nụ cười.

"Thầy cười cái gì vậy?", Tần Kiệt tò mò hỏi.

"Quan điểm của em tốt lắm! Rất tiên tiến!", hiệu trưởng nói.

"Nói như vậy, thầy đồng ý quan điểm của em rồi?", Tần Kiệt hỏi.

"Ừ! Thế giới là của chúng ta, cũng là của các em, nhưng trong tương lai cũng chỉ còn là của các em! Thế giới này, đất nước này, nếu như không có những đổi mới và những suy nghĩ mạnh dạn dám thử thách của những người trẻ tuổi như các em mà chỉ có những lão già có tư tưởng cứng nhắc như chúng tôi thì sẽ không trọn vẹn rồi!"

"Cho nên tôi tán thành cách nói của em! Phụ nữ phải được tự do thực sự, họ phải giải phóng bản thân, theo đuổi chính mình! Cách làm của cô giáo Tôn không chỉ không mất mặt, ngược lại còn thể hiện sự dũng cảm và gan dạ của cô ấy khi dám đấu tranh với nhận thức của xã hội!"

Hiệu trưởng chậm rãi nói.

Tần Kiệt nở nụ cười.

Anh biết chuyện của Tôn Ngọc Phương, đến đây là tạm xong rồi.

"Em hiểu rồi! Nếu không có việc gì, em không quấy rầy thầy hiệu trưởng làm việc nữa!"

"Thằng nhóc, em đúng là gian xảo mà! Được rồi, trở về đi! Lát nữa thầy sẽ truyền đạt xuống bên dưới! Để Đại học Công nghiệp Hồ chúng ta trở thành một trường đại học đổi mới, tự do và tràn đầy sức sống!", hiệu trưởng nói.

"Thầy chắc chắn sẽ lưu danh ngàn năm!"

"Cút đi nhóc con!"

Vèo ~

Tần Kiệt chạy ra.

"Tên nhóc này, đúng thật là...", hiệu trưởng lắc đầu, cười rồi cầm lấy điện thoại bàn dặn dò bên dưới…
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 444: Mãi vẫn không có tin tức gì.


Tôn Ngọc Phương có chút đau đầu.

Sau khi Tần Kiệt đến phòng làm việc tìm cô ta, muốn cô ta hỗ trợ làm đại diện, cô ta liền biết sau khi giúp Tần Kiệt làm tuyên truyền chắc chắn sẽ bị chỉ trích, sẽ vô cùng bất lợi cho cô ta.

Nhưng cô ta không nghĩ tới tình thế bất lợi này còn mãnh liệt hơn cả trong tưởng tượng của cô ta.

Vì chuyện của cô ta mà trong trường học trực tiếp chia làm hai phe.

Một phe ủng hộ cô ta, một phe phản đối cô ta.

Tuy nói có một nửa ủng hộ cô ta, nhưng cũng còn có một nửa phản đối.

Tình cảnh của cô ta rất tế nhị, chỉ cần không cẩn thận, cô ta sẽ bị đuổi việc.

Ngay thời điểm mấu chốt này, Tần Kiệt lại bị hiệu trưởng gọi gặp.

Không cần phải nói, chắc chắn là vì chuyện cô ta làm tuyên truyền.

Cô ta ở trong phòng làm việc đứng ngồi không yên, một ngày bằng cả một năm.

Trong lòng cô ta luôn cảm thấy thấp thỏm không yên.

Không biết Tần Kiệt rốt cuộc sẽ gặp phải chuyện gì đây nữa.

Nếu Tần Kiệt gặp nạn, cô ta chắc chắn bị đuổi rồi.

Tuy rằng công việc này một tháng chỉ khoảng một ngàn tám tệ, nhưng mà lại rất thoải mái.

Quan hệ đồng nghiệp cũng khá đơn giản nên cô ta rất thích.

Nếu như bị đuổi, cô ta chắc chắn không thể ở lại trong nhóm các giáo viên cố vấn đại học rồi.

Cô ta chỉ có thể đổi nghề.

Nếu đổi nghề, cô ta phải làm gì mới được đây?

Cô ta chỉ mới đi làm vài năm, cũng chỉ làm giáo viên cố vấn.

Một khi đổi nghề, thì cũng có nghĩa phải làm lại từ đầu.

Toàn bộ đều là con số không.

Tôn Ngọc Phương rất phiền não, thực buồn phiền.

Đồng thời cũng rất hối hận.

Rõ ràng đã biết mọi việc sẽ như vậy, lúc trước tại sao cô ta lại đồng ý với Tần Kiệt chứ.

Cái mà Tần Kiệt bày ra là dương mưu, nếu không đồng ý cùng lắm bị ảnh hưởng chút thôi.

* Dương mưu: so với âm mưu còn khôn ngoan khó lần ra dấu vết hơn

Nhưng cũng không giống như bây giờ phải đối diện với nguy cơ bị đuổi việc.

Tôn Ngọc Phương hối hận rồi.

Cô ta hối tiếc muốn chết.

Đồng nghiệp xung quanh muốn an ủi cô ta, nhưng nhất thời lại không biết an ủi cô ta như thế nào.

Dù sao sự việc này ảnh hưởng quá lớn, cả trường đều biết.

Cả trường ồn ào xôn xao.

An ủi căn bản không có bất cứ tác dụng gì.

Chỉ có thể mặc cho số phận.

Rất nhanh, Tần Kiệt đã bị mời tới phòng làm việc của hiệu trưởng được hơn nửa tiếng rồi.

Mãi vẫn không có tin tức gì.

Lòng Tôn Ngọc Phương càng lúc càng căng thẳng.

Trong lòng luôn cảm thấy sẽ có điềm xấu sẽ xảy ra.

Cô ta bắt đầu thở gấp, nhưng cô ta vẫn cố gắng chịu đựng không để lộ nó ra.

Một giờ trôi qua.

Nhưng vẫn không có tin tức gì.

Lòng bàn tay cầm bút máy của Tôn Ngọc Phương, mồ hôi chảy ròng ròng, không biết vở đã ướt mấy lần rồi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 445: "Hiệu trưởng dẫn đầu ủng hộ cô giáo Tôn?"


Bây giờ mồ hôi vẫn đang không ngừng chảy.

Phù phù ~

Bỗng nhiên truyền tới âm thanh người nào đó thử âm loa đài phát thanh.

Âm thanh rất lớn.

Thu hút sự quan tâm của rất nhiều giáo viên.

Nhưng vẫn không thu hút được Tôn Ngọc Phương.

Cô ta nào có tâm trí chú ý đến loa phát thanh của trường, tại sao lại muốn thử âm bây giờ chứ?

Những hạt mồ hôi trên trán cô ta to như hạt đậu nành, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Trái tim đập bùm bụp gần như sắp nhảy lên đến cổ cô ta rồi.

Rất nhanh rất nhanh.

"Xin chào giáo viên và sinh viên toàn trường! Tôi là hiệu trưởng đại học công nghiệp Hồ, Hùng Mỗ Mỗ!"

"Ớ, là giọng của hiệu trưởng!"

"Đúng là hiệu trưởng!"

"Hiệu trưởng muốn nói gì?"

"Xuỵt! Đừng lên tiếng, nghe một hồi là biết rồi!", có một giáo viên chỉ tay về phía Tôn Ngọc Phương, ý rất rõ ràng, đang nói hiệu trưởng có thể sẽ tuyên bố cách xử lý Tôn Ngọc Phương.

Quả nhiên.

Có rất nhiều đồng nghiệp của Tôn Ngọc Phương im lặng không nói.

Tim Tôn Ngọc Phương đập càng lúc càng nhanh hơn.

Đây lại là giọng của hiệu trưởng, hiệu trưởng sẽ nói những gì đây?

Ông ấy sẽ xử lý việc của mình như thế nào đây?

Tôn Ngọc Phương căng thẳng đến mức vò nát một trang giấy.

"Tôi là Hùng Mỗ Mỗ! Bây giờ tôi muốn tuyên bố một sự việc! Việc này có liên quan đến giáo viên Tôn Ngọc Phương, giáo viên hướng dẫn lớp bốn khoa kinh tế năm ba trường chúng ta…"

Quả nhiên có liên quan với Tôn Ngọc Phương.

Tất cả các giáo viên nghe xong đều nhíu mày.

Tôn Ngọc Phương lại vò nát một trang giấy.

"Việc cô giáo Tôn Ngọc Phương Lão làm tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đã gây xôn xao trong trường học của chúng ta! Một số người nói cô ta không biết xấu hổ, mất mặt! Một số người nói cô ta là người tiên phong và thời trang!"

"Bởi vì chuyện của cô ta, mà trong trường học của chúng ta hình thành hai tiếng nói khác nhau! Sau khi tôi biết chuyện này, tôi đã tiến hành điều tra và tìm hiểu!"

"Vì lí do này tôi đặc biệt gọi bạn học Tần Kiệt tới phòng làm việc của tôi! Hai chúng tôi đã nói chuyện một cách ôn hòa trong vòng nửa tiếng đồng hồ!"

"Thông qua cuộc trò chuyện, tôi đã học được nhiều điều rất bổ ích!"

"Cái gì?"

"Tôi không nghe lầm chứ? Hiệu trưởng nói học được nhiều điều rất bổ ích từ Tần Kiệt? Chuyện gì vậy?"

"Không rõ lắm!"



Rất nhiều người đều kinh ngạc.

Hiệu trưởng nói tiếp: "Sau khi nói chuyện với Tần Kiệt, tôi nhận ra rằng nhiều người trong chúng ta đã quá lạc hậu! Qúa cổ hủ! Quá cứng nhắc! Và điều này đã không còn phù hợp với trào lưu thời đại đang phát triển nhanh chóng của nước ta!"

"Nếu không sửa chữa, không tiến bộ học hỏi thì sớm muộn gì thì chúng ta cũng sẽ bị thời đại này bỏ rơi! Cũng sẽ trở thành vật cản đường ngoan cố của thời đại này! Sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của thời đại chúng ta!"

"Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã đưa ra quyết định! Tôi thay mặt nhà trường ủng hộ hành động của giáo viên Tôn Ngọc Phương!"

"Á?"

"Hiệu trưởng dẫn đầu ủng hộ cô giáo Tôn?"

"Điều này…"


 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 446: Mọi người vỗ tay dành cho hiệu trưởng.


Sau khi nói xong câu cuối cùng, thầy trò cả trường đều bùng nổ.

Hiệu trưởng đích thân tỏ thái độ ủng hộ Tôn Ngọc Phương.

Chuyện này, rất…

Cùng lúc đó.

Tôn Ngọc Phương, người đã nắm chặt cuốn sổ đã choáng váng sau khi nghe xong câu nói cuối cùng của hiệu trưởng.

Cô ta còn cho rằng mình bị nghe nhầm rồi.

Hiệu trưởng lại ủng hộ cô ta?

Làm sao có thể?

"Cô giáo Tôn, cô nghe thấy không, hiệu trưởng ủng hộ cô ta!"

"Cô không sao rồi!"

"Cô sẽ không bị đuổi việc!"

"Chúng ta vẫn sẽ là đồng nghiệp!"



Sau khi Tôn Ngọc Phương nghe thấy tiếng chúc mừng của các đồng nghiệp xung quanh, cô ta mới xác định cô ta không nghe nhầm.

Trong lúc nhất thời, cô ta kích động đến mức không biết nên nói gì mới được.

Một phút trước đó thôi, cô ta còn nản lòng thoái chí, cảm thấy thế giới sắp sụp đổ, mịt mù tối tăm.

Trong nháy mắt, trời hửng sáng, mặt trời xuất hiện.

Mọi thứ đã đảo ngược một trăm tám mươi độ.

Thật ngạc nhiên.

Cô ta không bao giờ nghĩ tới mọi chuyện sẽ biến chuyển như vậy.

Mà lúc này, đài phát thanh vẫn đang phát bài phát biểu của thầy hiệu trưởng.

"Tôi hy vọng rằng tất cả giáo viên và sinh viên của trường sẽ dám giải phóng suy nghĩ, bắt nhịp với thời đại và cùng nhau nỗ lực để tiếp thêm sinh lực, mở rộng và điều chỉnh bầu không khí học thuật của trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta! Hãy để chúng ta trở thành khuôn viên trường đại học thời đại mới tự do học thuật, tự do tinh thần và tự do hành vi, dám phá bỏ những quy tắc cũ và giàu tính đổi mới... "

Bốp bốp ~

Lời vừa nói xong, thầy trò trong trường vỗ tay vang dội.

Mọi người đều xôn xao trước bài phát biểu đầy k*ch th*ch của thầy hiệu trưởng.

Mọi người đều cảm thấy lời của hiệu trưởng rất có lý.

Quan điểm mới mẻ độc đáo, mục tiêu rộng lớn.

Đáp lại câu nói trên, sự vĩ đại của trường đại học không phải sự vĩ đại của diện tích khuôn viên trường học mà là sự vĩ đại của bậc làm thầy.

Hiệu trưởng có thể quyết định như vậy, chính là sự vĩ đại của bậc làm thầy.

Có sự vĩ đại của bậc làm thầy như vậy thì trường đại học Công nghiệp Hồ lo gì lỗi thời chứ.

Mọi người vỗ tay dành cho hiệu trưởng.

Đồng thời họ cũng vỗ tay vì sự vĩ đại của trường đại học Công nghiệp Hồ, chúc tương lai của trường đại học Công nghiệp Hồ càng tốt đẹp hơn, càng lớn mạnh thêm.

Tất cả giáo viên và sinh viên của trường giờ phút này đang sục sôi.

Khóe mắt Tôn Ngọc Phương đã ươn ướt.

Cô ta vốn nghĩ mình sẽ bị đuổi việc.

Không ngờ, cô ta không những không bị đuổi việc mà còn trở thành đối tượng được hiệu trưởng khen ngợi.

Sự đảo ngược lớn này thực sự khiến cô quá bất ngờ và vui mừng.

Mà nguồn gốc của tất cả những điều này đều đến từ một người... Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 447: “Anh cẩn thận đó!”


Cô ta nở nụ cười.

Đúng, cô ta thật sự cười.

Xem như khổ tận cam lai.

Cười thật không dễ dàng!

Sau khi tan ca, cô ta gọi cho Tần Kiệt.

“Là cô Tôn à, cô gọi điện cho em có chuyện gì không?”

“Cám ơn em vì chuyện ngày hôm qua!”

“Chuyện ngày hôm qua?”, Tần Kiệt vờ sửng sốt: “À, cô Tôn nhắc đến chuyện quảng cáo ấy à!”

“Đúng, chính là chuyện đó!”

“Tiện tay mà thôi! Không đáng nhắc đến! Hơn nữa, cô Tôn đã giúp em quảng cáo, nếu như em không làm gì đó, chẳng phải là không có tình nghĩa gì sao?”

“Tình nghĩa?”, đã rất nhiều năm, Tôn Ngọc Phương chưa từng nghe thấy từ này.

Không ngờ lần này lại nghe được từ miệng học trò của mình.

“Cô Tôn, còn chuyện gì nữa không? Nếu không, em cúp máy đây!”

“Tối nay… có rảnh không?”, Tôn Ngọc Phương có hơi do dự.

“Cô Tôn, đêm hôm khuya khoắt, cô định làm gì?”, Tần Kiệt hỏi.

“Mời em ăn cơm, em có đến không?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.

“Ồ… Em rất bận, không đi được! Cám ơn ý tốt của cô Tôn! Em cúp trước đây!”

Tút tút~

Nói cúp liền cúp, không cho Tôn Ngọc Phương một chút cơ hội nào cả.

Tên nhóc này cúp máy nhanh thật, không phải chỉ mời một bữa cơm thôi sao, cần gì phải vậy?

Sợ tôi ăn em à?

Tôn Ngọc Phương có hơi tức giận.

Tuy nhiên, nhớ đến việc Tần Kiệt nói tốt về cô trước mặt hiệu trưởng, cô liền nở nụ cười.

Đối với một học trò như Tần Kiệt, cô quả thật không biết phải làm thế nào.

Thôi thì cứ tùy cậu ta vậy.



Sau khi cúp máy, Tần Kiệt thè lưỡi, vẻ mặt mừng rỡ, may mà anh cúp máy sớm, nếu không, để Tôn Ngọc Phương nói tiếp, anh cũng không biết phải trả lời thế nào.

Cô nam quả nữ ăn cơm giữa đêm hôm khuya khoắt?

Ăn cái khỉ gì chứ?

Lỡ như ăn, ăn, ăn ra cái gì khác, vậy chẳng phải tiêu tùng à?

Tốt nhất là đừng ăn cho xong việc!

“Kiệt Tử, đi thôi!”, Tần Tuyết bước ra từ toilet nữ.

“Nhanh vậy à?”, Tần Kiệt có hơi kinh ngạc.

“Có ý gì?”, Tần Tuyết nhíu mày: “Em nhanh thì có vấn đề gì à?”

“Không, không có vấn đề gì! Anh chỉ cảm thấy…”

Reng reng reng~

Chuông điện thoại bỗng nhiên reo vang.

“Là Bốn Mắt!”

“Bắt máy đi!”, Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt vội vàng ấn nghe.

“Bốn Mắt hả, hôm nay không đến lớp tự học à, gọi tôi làm gì?”

“Kiệt Tử, cậu đang ở đâu?”, trong điện thoại, giọng Bốn Mắt có hơi sốt ruột.

“Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”, Tần Kiệt cau mày.

“Nếu cậu không có việc gì thì mau đến đây đi! Lâu béo bị người ta đánh!”, Bốn Mắt nói.

“Cái gì?”, Tần Kiệt cho rằng mình nghe lầm: “Tướng tá Lâu béo như vậy, trong trường có ai dám đụng đến cậu ta chứ? Là ai hả?”

“Không phải người trong trường, là người bên ngoài! Chúng tôi đang ở vườn Dâu Tây, cậu mau đến đây đi!”, Bốn Mắt giải thích.

“Được, cậu cứ ở yên đó, đừng manh động, tôi đến ngay!”, Tần Kiệt bấm tắt máy.

Anh sầm mặt xuống.

“Sao vậy?”

“Lâu béo bị người bên ngoài đánh ở vườn Dâu Tây! Em đi tìm bảo vệ đi, anh gọi người rồi qua đó trước!”

“Anh cẩn thận đó!”

“Ừm!”

Tần Kiệt lập tức gọi cho mấy người Vọng Vận Lai ở phòng số 113.

Sau khi biết Lâu béo bị đánh, mấy người Vọng Vận Lai đều vô cùng tức giận.

Khốn kiếp!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 448: Tần Kiệt vô cùng tức giận.


Dám đánh sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ ngay trong trường? Xem thường luật pháp vậy à?

Vọng Vận Lai lập tức gọi tất cả nam sinh phòng 113 và 116, hùng hổ chạy đến cổng phía nam.

Không bao lâu sau, bọn họ đã hội họp với Tần Kiệt. Mười mấy nam sinh chạy thẳng đến vườn Dâu Tây.

Vườn Dâu Tây cách công viên Dâu Tây không xa, nằm ngay trên đường Lý Trang.

Lúc Tần Kiệt cùng đám Vọng Vận Lai kéo đến, từ xa, bọn họ đã trông thấy Bốn Mắt đang vẫy tay.

Cả đám dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến đó.

“Chuyện như thế nào?”, Tần Kiệt hỏi.

“Lâu béo và Dương Liễu còn ở trong đó”, Bốn Mắt nói.

“Tôi hỏi là có chuyện gì? Đám khốn nạn kia sao lại đánh Lâu béo?”, Tần Kiệt hỏi.

“Vì Dương Liễu!”

“Dương Liễu?”, Tần Kiệt nhíu mày: “Nói rõ xem!”

Bốn Mắt dùng tốc độ nhanh nhất kể lại mọi chuyện.

Hóa ra là sau khi tan học, Dương Liễu nói muốn ăn dâu tây, Lâu béo không khuyên được, nên đành phải đi cùng cô ấy đến vườn Dâu Tây.

Sau khi đến vườn Dâu Tây, Lâu béo và Dương Liễu bắt đầu hái dâu.

Một lúc sau, từ bên ngoài có năm tên thanh niên dáng vẻ lưu manh đi vào.

Khi nhìn thấy Dương Liễu, đám người này nổi lên ý định xấu.

Một tên trong số đó sờ eo Dương Liễu, bị Lâu béo nhìn thấy, cậu ta vô cùng tức giận, không nói hai lời, lập tức xông lên.

Thoáng cái, cả đám lao vào choảng nhau.

Sức Lâu béo rất mạnh, một đánh hai không thành vấn đề.

Nhưng một đánh năm thì không hẳn.

Không bao lâu sau, cậu ta đã bị năm tên kia đánh đến mức không có sức đánh trả.

Lúc đó, Bốn Mắt vừa khéo cũng đến hái dâu tây, nên đã chứng kiến tất cả.

Cậu ta không để lộ thân phận, mà tranh thủ gọi cho Tần Kiệt.

“Mẹ kiếp, dám khi dễ Lâu béo! Được, đánh cả đám cho tôi!”, nghe xong, Tần Kiệt vô cùng tức giận.

Nếu như là Lâu béo sai trước, hẳn là anh sẽ chấp nhận thua thiệt, giải quyết ôn hòa với người ta.

Thế nhưng trong chuyện này, người đuối lý không phải Lâu béo, mà là năm tên thanh niên kia.

Tần Kiệt bực mình, dám đụng đến bạn học của anh, chẳng khác nào đụng đến anh.

Anh dẫn theo đám người Vọng Vận Lai vọt thẳng vào khu hái dâu.

“Đừng đánh nữa! Xin các người đừng đánh nữa!”

“Còn đánh nữa sẽ gây chết người đó!”

“Đừng đánh anh ấy nữa, cầu xin các người, có được không?”, Dương Liễu không ngừng khóc lóc cầu xin đám thanh niên kia.

Một tên nhuộm tóc vàng cười một cách bỉ ổi.

“Muốn bọn tao dừng lại cũng được! Mày đi theo bọn tao, ngủ với năm đứa tao một tuần lễ, bọn tao sẽ tạm tha cho thằng bạn trai của mày!”

“Liễu Nhi, đừng đáp ứng!”

“Ơ, nhìn không ra nha, miệng thằng nhóc này còn rất cứng đấy! Đánh tiếp cho tao! Tao muốn xem thử thằng mập chết tiệt này ngoại trừ thịt nhiều một chút ra thì xương của nó rốt cuộc cứng đến mức nào!”, tên tóc vàng gào lên.

“Bọn mày thử đụng đến bạn tao một lần nữa xem, có tin tao lột da bọn mày không hả?”, ngay lúc này, giọng Tần Kiệt vang lên.

Dương Liễu và Lâu béo cùng nhìn lại.

“Kiệt Tử?”

“Kiệt Tử đến rồi!”

“Chà, còn có cứu binh à? Tao cũng muốn xem…”, tên tóc vàng còn chưa dứt lời thì hắn đã trợn tròn mắt.

Bởi vì xuất hiện trong tầm mắt hắn không chỉ có một mình Tần Kiệt, mà là mười tên.

Nếu như chỉ có một hai tên đến, hắn còn có thể tự tin, nhưng đến một lượt mười tên, phía hắn chỉ có năm người, chơi kiểu gì đây?

Không đợi đám thanh niên có hành động, Tần Kiệt cùng mấy người Vọng Vận Lai đã chạy đến, vây lấy chúng.

Năm tên kia bị dọa run lẩy bẩy.

Mẹ kiếp.

Là đứa nào mật báo?

Nếu không, sao có thể kéo đến đông như vậy?

Nhưng dù biết là ai thì cũng chẳng ích lợi gì.

“Tụi bây đều là sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ à?”

Tên tóc vàng giả bộ bình tĩnh.

Nhưng Tần Kiệt cũng không nhìn hắn, mà anh cùng Vọng Vận Lai chạy đến đỡ Lâu béo lên.

Trên cổ, trên mặt cậu ta đều là vết thương.

Tần Kiệt vô cùng tức giận.

Kiếp trước, anh không có năng lực để mang lại cuộc sống tốt cho người thân và bạn bè.

Ở kiếp này, một lần nữa sống lại, anh đã có năng lực, thì nhất định phải bảo vệ, không để bất kỳ ai làm tổn thương những người bên cạnh mình.

Hiện tại, có người đánh Lâu béo, đương nhiên anh không thể chịu đựng được.

Thế nên, anh chỉ nói một chữ.

“Dùng sức đánh cho tôi! Chỉ cần không đánh chết, tiền thuốc men tôi sẽ chịu!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 449: Mắt đã sáng rực lên.


“Cái gì?”

Vừa nghe được lời Tần Kiệt nói, năm người Hoàng Mao cũng thấy luống cuống.

Một người kiêu ngạo như vậy, gia đình chắc hẳn phải rất có tiềm lực.

Hắn vội xua tay, muốn giải thích một chút.

Đám người Vọng Vận Lai đã muốn ra tay.

“Từ từ đã!”, Tần Kiệt nói: “Đều cần dùng đồ bảo hộ, đeo bao tay vào đi!”

“Hả?”, đám người Vọng Vận Lai cũng sững sờ.

Trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.

Năm người Hoàng Mao nghe xong mặt cũng biến sắc.

Đánh nhau còn phải đeo bao tay vào nữa sao?

Tên này cũng quá lõi đời rồi.

Gia đình có thế lực lại còn già đời.

Cái này...

Năm người Hoàng Mao lại nhìn lẫn nhau, họ đều ý thức được năm người có thể bị đánh đến bầm dập mất.

Trong lúc nhất thời cả đám đều trợn tròn mắt lên.

Đúng vào lúc này, đám người Vọng Vận Lai động thủ.

Bang bang ~

Năm người Hoàng Mao chống cự theo bản năng vài cú.

Trong chớp mắt tất cả đã bị mười mấy người của Vọng Vận Lai xử gọn rồi.

“Đừng đánh nữa! Cầu xin mấy người đừng đánh nữa!”

“Chúng tôi sai rồi!”

“Chúng tôi thực sự sai rồi!”

...

Năm người Hoàng Mao ngồi xổm trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha thứ.

Có điều Tần Kiệt không nói lời nào, đám người Vọng Vận Lai cũng không dừng tay.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Bỗng nhiên bên tai truyền đến một giọng nói.

Tần Kiệt nhìn lại.

Có năm người bảo vệ đang đi tới.

Trong tay mỗi người đều cầm một cái dùi cui điện.

Họ vội vàng đi tới.

Vọng Vận Lai thấy bảo vệ tới, theo bản năng kêu mọi người dừng tay.

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy mấy người Tần Kiệt.

Mắt đã sáng rực lên.

Bởi Tần Kiệt giờ đang là nhân vật nổi danh ở Đại học Công nghiệp Hồ.

Hôm nay hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc tới Tần Kiệt trên radio.

Trên radio, sáng, trưa chiều, tối mỗi ngày đều quảng bá tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Có thể nói mọi người trong Đại học Công nghiệp Hồ đều biết đến Tần Kiệt.

Họ làm bảo vệ của trường đương nhiên cũng biết Tần Kiệt.

Họ đang định lên tiếng chào hỏi đột nhiên Hoàng Mao đứng lên, tố cáo với bảo vệ: “Các anh, các anh, sinh viên trường các anh ỷ đông h**p yếu! Anh mau đến giải quyết đi! Đưa họ đến phòng giáo vụ xử phạt đi!”

“Đúng vậy mười mấy người bọn họ vây đánh năm người chúng tôi! Mau dẫn họ về xử phạt đi!”

“Mấy người còn đứng đờ ra đấy làm gì nữa? Mấy người không phải bảo vệ sao? Nhiệm vụ của bảo vệ không phải là giữ gìn trật tự an ninh sao?”

...

Người đi đầu trong nhóm bảo vệ nghe thấy năm người Hoàng Mao ồn ào kể khổ liền tiến lại gần.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 450: Một lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.


Họ đánh giá năm người Hoàng Mao.

Bên ngoài da thịt cũng không thấy rõ thương tích cụ thể gì.

Nếu có, cũng chỉ rất nhỏ thôi.

Cũng không tính là gì cả.

Ngược lại Lâu béo mặt mày xưng vù.

Trên người cũng đầy vết bầm tím.

Năm người Hoàng Mao so với cậu ta thì còn kém xa.

Sắc mặt người đi đầu trong nhóm bảo vệ cũng trầm xuống.

Ở gần trường Đại học Công nghiệp Hồ có sinh viên bị đám du côn đánh cho mặt mày xưng húp lên, đám du côn kia lại còn vừa ăn cướp, vừa la làng.

Nếu thật sự làm theo lời đám du côn nói, chuyện này đồn ra ngoài họ liệu còn kiếm sống lăn lộn ở Đại học Công nghiệp Hồ được nữa không?

Đến lúc đó, sinh viên trường đại học Công nghiệp Hồ nhất định sẽ nhổ nước bọt phỉ báng họ mất.

“Tôi chẳng nhìn thấy gì cả!”, người đi đầu trong nhóm bảo vệ ra quyết định.

“Tôi cũng không thấy gì hết!”

“Tôi cũng vậy!”

“Tôi cũng thế!”

...

Năm người bảo vệ nói xong liền xoay người rời đi, đến từ đâu thì về chỗ đó.

Tần Kiệt nở nụ cười.

Lâu béo cũng cười.

Đám người Vọng Vận Lai đương nhiên cũng cười.

Đồng loạt nhìn về phía năm người Hoàng Mao.

“Nghe thấy không, bọn họ không thấy gì đâu!”, Tần Kiệt cười nói: “Ở địa bàn trường Đại học Công nghiệp Hồ còn muốn bảo vệ bắt bọn tao về sao? Chúng mày cũng giỏi tưởng tượng đấy!”

“Mày, chúng mày đừng làm bậy!”

“Đúng, bọn tao...”

“Đúng cái đầu mày đấy!”

Tần Kiệt nắm tay lại thành quyền đấm thẳng vào cái bụng mỡ của một tên trong số đó.

Đau đến nỗi tên kia thiếu chút nôn ra mật vàng.

Đám người Vọng Vận Lai thấy Tần Kiệt ra tay, bọn họ đương nhiên cũng hiểu ý đồng thời xông lên.

Trong nháy mắt, năm người Hoàng Mao lại rơi vào tay giặc.

Bọn chúng rất cáu giận nhưng lại không thể làm gì được.

Bảo vệ không phải nên giữ trật tự an ninh sao?

Vì sao lại không quản chuyện này chứ?

Có phải quá bất công rồi không?

Tiếp đó, Hoàng Mao bị đánh không chừa chỗ nào.

Chúng lại bắt đầu xin tha thứ.

Đến cả Hoàng Mao cũng chủ động quỳ xuống xin tha.

Hi vọng Tần Kiệt có thể tha cho.

Tần Kiệt huých vào người Lâu béo nói: “Mày quỳ trước mặt tao cũng vô dụng thôi! Người mày cần cầu xin là Trương Lâu kìa!”

Hoàng Mao lại vội vàng thay đổi phương hướng quỳ gối trước mặt Trương Lâu, không ngừng xin tha: “Anh Lâu, tôi thật sự sai rồi! Tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin anh tha cho tôi đi!”

Phanh ~

Lâu béo cũng nắm tay lại thành quyền, một quyền đấm thẳng vào bụng Hoàng Mao.

Lục phủ ngũ tạng Hoàng Mao như muốn dập nát.

Đau đến nỗi hắn phải gập người lại giống y con tôm.

Muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nói lên lời.

Mội lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.

“Phải, thực sự xin lỗi anh Lâu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh tha cho chúng tôi đi, tha cho tôi đi! Được không vậy?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 451: “Vâng đội trưởng!”


“Cầu xin tao cũng không có tác dụng, người mày cần xin là bạn gái Liễu Nhi của tao kìa!”, Lâu béo chỉ vào Dương Liễu nói.

“Hả?”

Hoàng Mao cũng ngây người.

Hắn cầu xin Tần Kiệt, Tần Kiệt nói hắn phải xin Lâu béo.

Giờ hắn quỳ xuống xin Lâu béo, quỳ đã quỳ, xin cũng xin rồi lại còn chịu một cước của cậu ta, giờ Lâu béo lại bảo đi xin bạn gái Dương Liễu.

Con mẹ nó chơi đủ chưa vậy?

Bọn họ cố ý sao?

“Sao vậy? Không muốn đi à? Được rồi, hôm nay tao sẽ...”

“Đừng, đừng đánh mà! Anh Lâu, tôi xin, tôi đi xin được mà!”

Hoàng Mao sao có thể chịu thêm một cước của Lâu béo chứ, cuống quýt quỳ đến trước mặt Dương Liễu, cầu xin Dương Liễu: “Bạn học Dương Liễu, thực sự xin lỗi, tôi, tôi sai rồi, cầu xin cô thả tôi đi! Tôi thật sự biết sai rồi!”

Bang~

Dương Liễu không có bao tay.

Bởi cô là người bị hại.

Căn bản không cần dùng.

Cô giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái.

“Một cái tát này, xem như trả lại cho mày đấy!”, Dương Liễu nói.

“Cảm ơn, cảm ơn bạn học Dương Liễu!”, Hoàng Mao thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra ý của Dương Liễu không chỉ đánh hắn một cái.

Mà còn có ý tha cho hắn.

Hắn ta từ từ đứng dậy.

Hắn đang muốn nói gì đó.

Lúc này lối ra vào lại xuất hiện bảy người bảo vệ.

Trong đó có một người bảo vệ nhìn quần áo rõ ràng cấp cao hơn những người còn lại.

“Đội trưởng!”, mấy người bảo vệ còn lại vội vàng chào hỏi.

“Đám du côn đánh sinh viên trường đâu?”, đội trưởng bảo vệ hỏi.

“Đang ở bên trong!”

“Dẫn tôi đến đó!”

Rất nhanh, đội trưởng đã đi đến.

Nhìn lướt qua, cũng chẳng buồn hỏi han gì, trực tiếp bảo cấp dưới chế ngự năm người Hoàng Mao.

“Các người làm gì vậy?”

“Không phải nói sẽ tha cho chúng tôi sao?”

“Thả ra, có nghe thấy không?”

Năm người Hoàng Mao nhôn nhao cả lên.

Vẻ mặt đội trưởng lạnh lùng trầm xuống, giơ dùi cui lên: “Rất lâu rồi tôi không dùng đến dùi cui điện, mấy người có muốn thử không?”

Hoàng Mao: “...”

Bốn tên đồng bọn: “...”

Thử cái này sao.

Chẳng khác nào tự ngược đãi chính mình à?

“Không muốn thử thì câm miệng cho tôi! Đưa đi! Chờ cảnh sát Nam Hồ đến thì giao cho họ!”

“Vâng đội trưởng!”

“Cái gì? Cảnh, cảnh sát sao?”

Bụp~

Năm người Hoàng Mao sợ đến ngồi xụp xuống đất.

“Khỉ gió! Đã rác rưởi như vậy rồi lại còn đần độn! Thật không biết sao có thể sống được đến ngày hôm nay nữa!”, Tần Kiệt cười khẩy, một mặt chế giễu.

“Rác rưởi!”
“Bại hoại!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 452: Trọng tình trọng nghĩa.


Nửa tiếng sau, cảnh sát khu vực Nam Hồ chạy đến.

Sau khi đã hiểu được nguyên do mọi chuyện, bọn họ không nói một lời, lập tức dẫn năm tên thanh niên tóc vàng kia đi.

Riêng Tần Kiệt và đám Vọng Vận Lai thì bị dạy dỗ một phen, ngoài ra cũng không nói gì thêm.

Tên tóc vàng không phục.

Cảnh sát bèn hỏi một câu.

Trên người của cậu có dấu vết chứng tỏ mấy nam sinh này đã ra tay đánh người hay không?

Chỉ một câu như vậy đã đủ khiến cho cả năm tên cứng họng.

Lúc đánh mấy tên này, Tần Kiệt và đám Vọng Vận Lại đều mang bao tay, thế nên trên người bọn họ mới không để lại dấu vết, dù cho có bị thương thì cũng không cách nào chứng minh đó là do mấy người Tần Kiệt gây ra.

Tuy nhiên, tên tóc vàng vẫn không cam lòng. Hắn nói các hộ nông dân ở vườn Dâu Tây có thể làm chứng.

Cảnh sát bèn gọi các hộ nông dân đến hỏi thăm.

Vườn Dâu Tây vốn được xây dựng sát bên cạnh Đại học Công Nghiệp Hồ, nguồn thu nhập chủ yếu là từ các sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ.

Đương nhiên, bọn họ sẽ không đắc tội với sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ chỉ vì mấy tên thanh niên ất ơ nào đó.

Bọn họ nói thẳng là không biết gì cả, khiến đám thanh niên kia tức giận đến mức suýt chút hộc máu tại chỗ.

Trong lòng đám thanh niên không ngừng gào thét.

Sao lại như vậy chứ?

Rõ ràng là bọn họ bị đánh, vì sao không ai bằng lòng làm chứng cho bọn họ.

Trái lại, Tần Kiệt cùng đám Vọng Vận Lai ra tay đánh người, vậy mà lại chẳng bị làm sao cả.

Quá bất công!

Cảnh sát nói tất cả mọi việc đều phải có chứng cớ.

Nếu không thể đưa ra chứng cớ, vậy thì thành thật xin lỗi, bọn họ chỉ có thể làm việc theo đúng quy định của pháp luật.

Cuối cùng, năm tên tóc vàng cũng bị cảnh sát dẫn đi trong tuyệt vọng.

Tần Kiệt và mấy người Vọng Vận Lai thì bị gọi đến phòng giáo vụ.

Vốn tưởng rằng đến phòng giáo vụ sẽ bị chủ nhiệm Lưu mắng cho một trận, nhưng kết quả lại được tán thưởng.

Chủ nhiệm Lưu nói rằng tuy mấy người Tần Kiệt và Vọng Vận Lai đánh nhau, thế nhưng đó là vì thấy việc nghĩa hăng hái làm, vì giúp đỡ bạn học mà không tiếc cả mạng sống, trọng tình trọng nghĩa, chính trực, có tinh thần trượng nghĩa, điều đó rất tốt.

Bọn họ là trụ cột trong tương lai của đất nước, lúc gặp phải chuyện bất bình, quyết không thể lùi bước.

Có can đảm đứng ra bên vực kẻ yếu, đấy mới là trách nhiệm mà một sinh viên nên gánh vác.

Hơn nữa, là một người đàn ông trưởng thành thì nên có những đức tính cơ bản đó.

Chỉ có như vậy mới có thể xứng là môt người đàn ông đúng nghĩa.

Vì thế, chủ nhiệm Lưu còn đặc biệt gọi cho đài phát thanh của trường, toàn lực tuyên truyền hành động dũng cảm chiến đấu với kẻ bắt cóc vì bạn học của mình mà Tần Kiệt và mấy người Vọng Vận Lai đã làm.

Mười mấy nam sinh phút chốc trở thành nhân việt nổi tiếng của Đại học Công Nghiệp Hồ.

Bọn họ là anh hùng! Là người đàn ông mẫu mực!

Tiếng tăm của Tần Kiệt lại lần nữa vang xa.

Lúc này đây, chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đã chính thức cắm rễ trong lòng của toàn bộ giáo viên và sinh viên tại Đại học Công Nghiệp Hồ.

Hiệu ứng thương hiệu cứ thế mà ra đời.

Tục ngữ có nói rèn sắt khi còn nóng.

Tần Kiệt lập tức nói chuyện này cho Tạ Quan Lâm và Tào Bác ở Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, đồng thời cũng thông báo cho Giang Lỗi.

Sau khi nghe Tần Kiệt nói xong tất cả mọi chuyện, bọn họ đều cho rằng đây là một cơ hội rất tốt.

Vì vậy, bọn họ tìm người gấp rút hoàn thành bản thảo chỉ trong vòng một đêm, còn cố ý tìm sinh viên khoa văn trau chuốt một phen.

Hai ngôi trường, hai bản thảo khác nhau cứ như vậy ra đời.

Tạ Quan Lâm là trưởng ban tổ chức hội học sinh - sinh viên.

Làm quan hưởng lộc vua, anh ta tận dụng hết ưu thế của mình tại hội học sinh – sinh viên, tích cực tuyên truyền sự tích anh hùng của Tần Kiệt và mấy người Vọng Vận Lai.

Không bao lâu sau, toàn bộ Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung đều biết chuyện những anh hùng của Đại học Công Nghiệp Hồ.

Khi bạn học bị người bên ngoài đánh, dám can đảm đứng ra bênh vực.

Trọng tình trọng nghĩa.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 453: Khu hồ Thang Tốn thì có nhiều trường hơn.


Phát huy đức tinh tốt đẹp của thanh niên thời đại mới.

Đáng giá để mọi người học tập.

Danh tiếng tốt đẹp của Tần Kiệt vì vậy mà vang xa.

Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách coi như chính thức cắm rễ ở Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, trở thành một thương hiệu không thể phai mờ.

Chuyện tương tự như vậy cũng xảy ra ở Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương.

Giang Lỗi mượn chuyện của Tần Kiệt, khéo léo đưa chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách khắc sâu vào lòng của thầy trò trong trường.

Trở thành một thương hiệu trong tiềm thức của bọn họ.

Đến thời điểm này, chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đã chính thức có chỗ đứng tại ba trường: Đại học Công Nghiệp Hồ, Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương.

Thử nghiệm của Tần Kiệt trong lĩnh vực chuyển phát nhanh xem như đã đi vào quỹ đạo.

Kế tiếp, kế hoạch của anh là xây dựng một đội ngũ vận chuyển.

Tuy nhiên, muốn xây dựng một đội ngũ vận chuyển, việc đầu tiên cần làm là mua xe, sau đó chính là tuyển dụng.

Nhân viên thì dễ rồi, có tiền là được.

Nhưng vấn đề xe thì có lẽ phải tốn nhiều công sức.

Tần Kiệt muốn từng bước xây dựng đội ngũ vận chuyển, không chỉ để kết hợp với chuyển phát nhanh, mà còn để phối hợp với siêu thị Kiệt Tuyết.

Vốn dĩ, anh đến từ mười năm sau.

Thời điểm đó, trong nước, ai làm chủ được logictis thì trong kinh doanh, người đó xem như nắm giữ được lợi thế cực kỳ lớn.

Nếu như anh có thể xây dựng đội ngũ vận chuyển thật tốt, trong tương lai, không những có thể tiết kiệm được chi phí, mà còn có thể kiểm soát và điều phối bất kỳ lúc nào theo ý mình.

Không đến mức phải chịu sự khống chế của người khác.

Đương nhiên, muốn xây dựng một đội ngũ vận chuyển hoàn hảo, dựa vào việc trang bị xe cộ thôi vẫn chưa đủ, còn phải có một người đáng tin cậy, thận trọng và có kinh nghiệm phong phú làm quản lý mới được.

Bằng không, mọi chuyện sẽ hỏng bét.

Đây chính là vấn đề mà anh ưu tiên giải quyết hàng đầu.

Tuy nhiên, anh cũng sẽ không từ bỏ chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Dựa trên thị phần hiện tại của thành phố Hán, khu trung tâm thành phố về cơ bản đều đã bị các đơn vị chuyển phát nhanh lớn chia cắt, muốn thâm nhập vào là chuyện không hề dễ dàng.

Tần Kiệt có ý định đánh vào vùng ven thành phố, từ đó tiếp tục mở rộng ra xung quanh.

Nhưng nếu muốn đạt được mục tiêu thì phải dựa vào hai khu vực phụ cận hồ Hoàng Gia và hồ Thang Tốn của vùng Nam Hồ.

Mười năm sau, hai khu vực này sẽ là khu đô thị mới của thành phố Hán.

Vô cùng phồn hoa, náo nhiệt.

Nhưng hiện tại là năm 2008, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.

Khu hồ Hoàng Gia liền kề với cầu Bạch Sa Châu của thành phố Hán, gần vành đai thứ ba và vành đai thứ tư.

Vào thời điểm này, khu hồ Hoàng Gia chỉ có hai trường đại học.

Một là Đại học Trung Y tỉnh Sở - cơ sở hồ Hoàng Gia, một Đại học Khoa Học Tự Nhiên thành phố Hán – cơ sở hồ Hoàng Gia.

Cả hai đều là đại học bậc trung, sinh viên ở đó hầu hết là con nhà có điều kiện, đáng để bồi dưỡng.

Khu hồ Thang Tốn thì có nhiều trường hơn.

Vào năm 2008, khu vực xung quanh hồ Thang Tốn đã trở thành phố đại học mới trực thuộc thành phố Hán danh xứng với thực.

Ví dụ như Đại học Hán Xương – phân hiệu Đông Hồ, phân hiệu Đại học Sư Phạm Hoa, Học viện Công Nghệ thành phố Hán, Học viện Kỹ Thuật sông Dương Tử, phân hiệu Đại học Dệt May thành phố Hán, Cao đẳng nghề Sinh Thái tỉnh Sở, Học viện Truyền Thông thành phố Hán,…

Trên cơ bản, tất cả đều là phân hiệu của các trường đại học ở trung tâm thành phố.

Có bậc 1, cũng có bậc 2, bậc 3.

Là do chính phủ có chính sách mở rộng tuyển sinh cao đẳng đại học, cho nên thành phố Hán mới nhân cơ hội phát triển một khu đô thị mới.

Số lượng sinh viên tính sơ bộ cũng có 350 ngàn .

Cộng luôn cả hai trường đại học của khu hồ Hoàng gia thì ít nhất cũng được 380 ngàn người.

Thêm vào đó là dân cư xung quanh.

Tính đi tính lại tầm khoảng 600 ngàn người.

Số lượng nhân khẩu khổng lồ như vậy, đáng để Tần Kiệt khai thác.

Hơn nữa, vào năm 2008, các công ty lớn trong giới chuyển phát nhanh còn chưa thâm nhập vào trường học, bọn họ vẫn còn đang tranh giành thị phần trong thành phố. Tần Kiệt cảm thấy đây là cơ hội rất tốt, cần phải khai thác và phát triển, thì có thể đi trước một bước, chiếm được ưu thế trong kinh doanh.

Đến lúc đó, trong giới chuyển phát nhanh, anh sẽ có vị thế nhất định, có thể tách ra riêng, không cần dựa vào tên tuổi của chuyển phát nhanh Thần Thông nữa.

Tuy nhiên, mục tiêu này còn rất xa, con đường phía trước còn rất gian khổ, phải lên kế hoạch thật tốt mới được.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 454: Đêm nay, Tần Kiệt không về trường.


Tóm lại, mọi việc không thể gấp được, phải tuần tự từng bước.

Mà hiện tại, việc trước mắt mà Tần Kiệt phải giải quyết chính là các hoạt động chủ chốt của siêu thị Kiệt Tuyết và việc khai trương chi nhánh mới.

Ba ngày nhanh chóng trôi qua, Mao Hinh cùng trợ lý của cô ta là Tiểu Lý vốn phải lập tức rời khỏi thành phố Hán, nhưng lại xảy ra một việc.

Trong ba ngày này, với tư cách là khách mời đặc biệt, có sự xuất hiện của Mao Hinh, bầu không khí tại hiện trường trở nên sôi động hơn bao giờ hết.

Nhất là những ca sĩ được cô chỉ dẫn, từng người đều vô cùng cảm kích, hệt như trúng xổ số 5 triệu tệ vậy.

Thêm vào đó là các phóng viên nghe tin, ùn ùn kéo đến phỏng vấn, khiến cho danh tiếng của Mao Hinh phút chốc tăng vọt, thu hút được không ít fan hâm mộ.

Đây là kết quả mà cô ta không ngờ tới.

Cho nên sau ba ngày, khi đến hạn hợp đồng với siêu thị Kiệt Tuyết, Mao Hinh đã chủ động đưa ra đề nghị gia hạn hợp đồng.

Châu Phàm có hơi bất ngờ về điều này, liền gọi điện cho Tần Kiệt.

Tần Kiệt vội vã đến siêu thị Kiệt Tuyết, sau khi hiểu rõ tình hình sơ bộ, anh lập tức đưa ra quyết định ký hợp đồng một lần nữa với Mao Hinh.

Kỳ hạn của hợp đồng là hai mươi ngày.

Sở dĩ quyết định ký hai mươi ngày là vì muốn Mao Hinh có thể tham gia lễ cắt băng khánh thành trong ngày khai trương chi nhánh mới với tư cách là đại biểu của giới nghệ sĩ.

Giá trị hợp đồng là 100 ngàn tệ.

Mao Hinh không có ý kiến với số tiền này, cô ta đồng ý một cách rất thoải mái.

Sau khi hợp đồng được ký kết, trong vòng hai mươi ngày kế tiếp, mỗi ngày, Mao Hinh sẽ tham gia đánh giá với tư cách là khách mời đặc biệt. Thỉnh thoảng, cô ta sẽ hát tặng vài bài, nhằm quảng bá cho siêu thị Kiệt Tuyết.

Phóng viên của nhật báo Đô Thị thành phố Hán cũng có bài phỏng vấn độc quyền với siêu thị Kiệt Tuyết.

Mao Hinh cũng tham gia cuộc phỏng vấn với tư cách là người nổi tiếng.

Đương nhiên, Tần Kiệt sẽ không lộ diện.

Anh vẫn đứng sau màn, quan sát tất cả những thay đổi dù là nhỏ nhất.

Việc tổ chức các hoạt động theo chủ đề Olympic ngày càng diễn ra thuận lợi.

Hợp đồng với rạp chiếu phim của tòa nhà Thái Tử cũng tiến triển tốt.

Vốn dĩ, chủ đầu tư tòa nhà Thái Tử định sử dụng từ tầng bốn đến tầng bảy để làm khách sạn.

Nhưng sau đó bọn họ đã thay đổi kế hoạch, chỉ dùng tầng sáu và tầng bảy để làm khách sạn tình nhân.

Tầng thứ tư dùng làm rạp chiếu phim và khu vui chơi.

Siêu thị Kiệt Tuyết cùng rạp chiếu phim là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Bất cứ ai vào xem phim cũng sẽ nhận được một phiếu mua hàng của siêu thị Kiệt Tuyết.

Tất nhiên, nếu trở thành thành viên của rạp chiếu phim Thái Tử, khi đến mua sắm tại siêu thị Kiệt Tuyết, có thể được hưởng ưu đãi riêng chỉ dành cho thành viên của siêu thị.

Đã hai mươi ngày trôi qua, hai bên hợp tác rất thuận lợi.

Số lượng khách đến rạp chiếu phim tăng lên, doanh thu của siêu thị Kiệt Tuyết cũng không tệ, tạo thành cục diện toàn thắng.

Chẳng bao lâu sau, đã đến ngày khai trương chi nhánh thứ hai của siêu thị Kiệt Tuyết.

Trong ngày này, chi nhánh thứ hai treo đèn kết hoa, có hàng chục thương nhân đến chúc mừng.

Tham gia cắt băng khánh thành có người của giới thể thao, giáo sư đại học, Mao Hinh cũng tham gia với tư cách là ngôi sao mới nổi.

Buổi lễ cắt băng được diễn ra vô cùng thuận lợi.

Mao Hinh là người hát mở màn, cô trình bày ca khúc “Hôm nay là ngày tốt lành”, ngay lập tức, bầu không khí trở nên sôi động, tạo được tiếng vang.

Dưới sân khấu, khán giả vỗ tay không dứt, liên tục yêu cầu Mao Hinh hát tặng.

Mao Hinh hát hết bài này đến bài khác, biến hoạt động khai trương chi nhánh mới của siêu thị Kiệt Tuyết trở thành liveshow của riêng mình.

Chưa kể, tối hôm đó, sau khi quyết toán, bọn họ mới phát hiện doanh thu của siêu thị mới vậy mà đạt đến 2,2 triệu tệ.

Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết được thành lập cho đến này, đây là lần thứ hai đạt được con số này.

Từ giờ trở đi, siêu thị Kiệt Tuyết đã chính thức có chỗ đứng tại khu vực Nam Hồ.

Ngay cả khi có siêu thị từ bên ngoài vào cạnh tranh, muốn thắng siêu thị Kiệt Tuyết cũng không dễ.

Đêm nay, Tần Kiệt không về trường.

Anh nghỉ lại tại khách sạn Cẩm Giang.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 455: “Hợp tác vui vẻ!”


Đương nhiên, anh không ở một mình, còn có ba người nữa, bao gồm Châu Phàm, Mao Hinh và trợ lý của cô ta là Tiểu Lý.

“Chị Mao, sự kiện ngày hôm nay, chị đã làm rất tốt!”, trước tiên, Tần Kiệt lên tiếng khen ngợi: “Sau một thời gian quan sát, tôi cảm thấy chị Mao rất có tiềm lực để khai thác! Cho nên tôi và giám đốc Châu đã thương lượng và đưa ra một quyết định!”

“Ừm, là quyết định gì?”, Mao Hinh hỏi.

“Chúng tôi quyết định đầu tư cho chị Mao!”, Tần Kiệt nói: “Giúp chị Mao thành lập một studio, để chị có thể tự do phát triển. Không biết ý của chị Mao thế nào?”

“Hả?”

Mao Hinh ngạc nhiên đến nổi đứng bật dậy, cô ta có hơi hoang mang.

Tần Kiệt nói muốn đầu tư cho cô ta?

Giúp cô ta thành lập một studio cá nhân?

Chuyện này…

Quá bất ngờ.

Cô ta chưa từng nghĩ đến.

“Sao hả? Chị Mao, Không muốn à?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không, không phải!”, Mao Hinh kích động ngồi xuống, một lúc lâu sau cô ta mới bình tĩnh lại: “Sao phải giúp tôi?”

“Không phải tôi đã nói rồi sao? Chị Mao rất có triển vọng trên phương diện âm nhạc. Tôi và giám đốc Châu rất tin tưởng vào chị!”, Tần Kiệt giải thích.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

“Ừm!”, Tần Kiệt gật đầu.

“Giám đốc Tần muốn đầu tư bao nhiêu?”, Mao Hinh hỏi.

“Một triệu tệ!”, Tần Kiệt cười nói: “Đủ không?”

“Một triệu tệ?”, Mao Hinh kích động đến mức suýt nữa hét lên.

Vào năm 2008, một triệu có thể làm được rất nhiều việc, nếu có một triệu, cô ta chắc chắn sẽ gây dựng được sự nghiệp.

“Có vấn đề gì à?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Không, không có vấn đề gì!”, Mao Hinh vội đáp.

“Nếu như không có vấn đề thì hiện tại chúng ta có thể ký hợp đồng! Tuy nhiên, tôi có một đề nghị với chị Mao, chị nghe thử xem sao! Nếu như có thể chấp nhận thì tốt, còn không, tôi cũng sẽ không miễn cưỡng!”, Tần Kiệt cười nói.

“À, giám đốc Tần, có đề nghị gì?”, chỉ cần Tần Kiệt chịu bỏ tiền, cô ta bằng lòng nghe thử.

“Chị tốt nghiệp tại thành phố Hán! Điểm xuất phát cũng tại thành phố Hán, hiện tại, sau khi quay về thành phố Hán, danh tiếng của chị đã tăng lên! Tôi đề nghị chị bắt đầu xây dựng sự nghiệp tại thành phố Hán, chọn nơi đây làm cơ sở chủ chốt, đợi đến khi chị thật sự thành công rồi, thì hãy mở rộng ra các thành phố khác!”, Tần Kiệt nói ra suy nghĩ của mình.

Mao Hinh rơi vào trầm mặc.

Trước khi đến thành phố Hán, cô ta vốn dĩ hoạt động ở thủ đô.

Thủ đô là nơi ngành giải trí phát triển nhất trong nước.

Cũng là nơi có tiêu chuẩn cao nhất.

Muốn cô ta quay về thành phố Hán, tạm thời từ bỏ các ưu thế của thủ đô, có thể nói là một lựa chọn khó khăn.

Một lúc lâu sau…

“Được! Tôi chấp nhận đề nghị của cậu! Bắt đầu từ thành phố Hán! Tuy nhiên, tôi cần phải quay về thủ đô để xử lý ổn thỏa các thủ tục có liên quan! Làm người, không thể bỏ dở giữa chừng được!”, Mao Hinh nói.

“Vốn nên như vậy!”, Tần Kiệt nở nụ cười.

Mục đích anh muốn Mao Hinh thành lập studio tại thành phố Hán chính là vì có thể giám sát mọi hành động của cô ta bất kỳ lúc nào.

Không để một triệu tệ tiền đầu tư của mình cứ thế trôi theo dòng nước.

Hiện tại, Mao Hinh đồng ý, đương nhiên anh rất hài lòng.

Ngay sau đó, anh và Mao Hinh ký kết hợp đồng hợp tác.

Anh đại diện cho siêu thị Kiệt Tuyết đầu tư cho studio Mao Hinh một triệu tệ, chiếm 60% cổ phần, 40% còn lại thuộc về Mao Hinh.

“Hợp tác vui vẻ!”

“Hợp tác vui vẻ!”

Tần Kiệt bắt tay Mao Hinh.

Hai người đều nở nụ cười.

Một tháng trước, bọn họ còn đối chọi gay gắt, đến mức Hoàng Di và Mao Hinh phải cãi nhau đường ai nấy đi. Vậy mà hôm nay, sau một tháng, Tần Kiệt và Mao Hinh lại trở thành đối tác của nhau, cùng nhau phát triển.

Hai người không khỏi cảm thán.

“Nào, cạn ly vì tương lai của chúng ta!”
“Cạn ly!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 456: Bị điên à?


Đêm này, đôi bên đều rất vui vẻ.

Một đêm yên lặng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Kiệt còn đang chìm trong mộng đẹp thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, nhấc lên xem, lại là Tần Tuyết gọi.

“Có việc gì vậy Tuyết Nhi?”

“Anh đang ở đâu đấy?”, giọng điệu của Tần Tuyết trong điện thoại có vẻ sốt sắng.

Tần Kiệt hoàn toàn tỉnh ngủ, ngồi bật dậy.

“Sao thế?”, Tần Kiệt hỏi.

“Anh đang ở đâu thế?”, Tần Tuyết lại hỏi lại.

“Ở khách sạn Cẩm Giang, Nam Hồ, sao thế?”, Tần Kiệt nói.

“Tối hôm qua anh không ở ký túc xá à?”, Tần Tuyết hỏi.

“Đúng thế! Anh gặp hai người anh em, chơi cả đêm không về, rốt cuộc là sao thế? Nghe giọng em hình như rất gấp gáp?”, Tần Kiệt có chút không hiểu.

“Bố mẹ em vừa gọi điện cho em!”, Tần Tuyết nói.

“Gọi thì gọi chứ sao?”, Tần Kiệt nghe mà đầu mù mịt.

“Bố mẹ em nói cô em muốn gặp anh!”, Tần Tuyết có chút do dự rồi mới nói.

Cô cảm thấy giấu chuyện này cũng chẳng có ích gì, sớm muộn gì cũng phải nói, chi bằng nói sớm.

“Cô em muốn gặp anh?”, Tần Kiệt ngẩn ra, có chút khó hiểu.

Bố mẹ vợ tương lai không gặp anh mà cô của vợ tương lai lại muốn gặp anh.

Chuyện gì thế này?

Thời đại nào mà con rể phải gặp cô của vợ trước rồi mới gặp bố mẹ vợ?

Trong trí nhớ của anh thì trong nước không có phong tục này.

“Ừ, cô em, anh nói xem phải làm sao?”, Tần Tuyết sốt ruột.

“Đợi đã!”, Tần Kiệt sắp xếp lại suy nghĩ: “ Tại sao bố mẹ em không gặp anh mà để cô em gặp anh trước?”

“Bởi vì cô em ở Hỗ Hải rất thành đạt, đã trải qua nhân tình thế thái, nhìn người chuẩn”, Tần Tuyết nói.

“Ý của em là ở trong nhà em thì cô của em có tiếng nói hơn là bố mẹ em à?”, Tần Kiệt hỏi.

“Cũng không thể nói như vậy! Chỉ là cô em là người thân thiết với bố em nhất trong số các anh chị em, bố mẹ em rất tôn trọng cô ấy và sẵn sàng nghe theo lời cô ấy nói”, Tần Tuyết giải thích đơn giản.

“Thì ra là thế!”, Tần Kiệt hiểu ra: “Được, cô em muốn gặp thì gặp vậy! Khi nào cô ấy đến để anh còn chuẩn bị?”

“Không, cô ấy không đến!”, Tần Tuyết nói: “Em với anh sẽ đến Hỗ Hải gặp cô ấy!”

“…”

Tần Kiệt có chút bối rối.

Chuyện gì vậy?

Không đến thành phố Hán, lại còn bảo anh đi đến Hỗ Hải?

Bị điên à?

Bây giờ không phải là ngày nghỉ lễ Quốc tế lao động, không phải đi học à?

“Làm vậy không thích hợp lắm, chúng ta còn phải đi học!”, Tần Kiệt nói một câu.

“Em cũng biết là không thích hợp, nhưng cô em cứ bắt như thế, còn nói em với anh đi máy bay đến, cô ấy trả tiền vé, trưa thứ sáu bay đi, chiều chủ nhật bay về, vừa tròn hai ngày rưỡi”, Tần Tuyết cũng không biết phải làm sao, thở dài một hơi.

“Hình như thứ sáu bọn mình chỉ có hai tiết nhỉ?”, Tần Kiệt nhớ lại.

“Ừ, từ tám giờ sáng đến mười giờ sáng, bay lúc một giờ chiều, đến Hỗ Hải là hơn ba giờ, nghỉ ngơi một lúc là có thể ăn cơm rồi!”, Tần Tuyết nói.

“Không phải chứ?”, Tần Kiệt phát hiện có gì đó không đúng: “Nghe em nói thì có phải là đã đặt xong vé máy bay rồi không?”

“Ờ…”, Tần Tuyết ngẩn ra, lúc này cô mới nhận ra là mình đã nói hớ.

Tần Kiệt vừa nghe thấy động tĩnh trong điện thoại là biết anh đoán đúng rồi, vé máy bay đã được đặt xong xuôi rồi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 457: “Cảm ơn giám đốc Tần!”


Anh có chút bực mình.

Sao có thể như thế?

Rõ ràng là tiền trảm hậu tấu.

Từ điểm này cho thấy cô của Tần Tuyết là một người phụ nữ rất cường thế, còn rất độc đoán, không cho phép người khác làm trái ý mình.

Người phụ nữ như vậy, Tần Kiệt không cần gặp cũng có thể tưởng tượng ra đại khái điệu bộ và phong cách như thế nào.

“Kiệt Tử, em sai rồi, em không nên giấu anh, nhưng em thật sự…”

“Thôi được rồi, đừng nói nữa, anh hiểu ý của em, bay chiều thứ sáu đúng không? Anh biết rồi! Anh sẽ xin phép cô Tôn để đi Hỗ Hải với em”, Tần Kiệt ngắt lời Tần Tuyết và nói.

“Anh… đi thật à?”, Tần Tuyết không dám tin Tần Kiệt thật sự đã đồng ý.

Tần Kiệt rất muốn nói là không muốn đi.

Nhưng cô của Tần Tuyết đã đặt vé máy bay rồi, nếu anh không đi thì cô của Tần Tuyết sẽ tức giận, bố mẹ Tần Tuyết cũng tức giận.

Lúc đó Tần Tuyết sẽ rất khó xử.

Là một người đàn ông, anh không muốn nhìn thấy bạn gái mình bị khó xử, đành chịu khó một tí vậy, cũng chỉ là đi từ thành phố Hán đến Hỗ Hải gặp mặt thôi mà, có gì ghê gớm chứ.

“Ừ, thật mà! Chiều thứ sáu anh đi cùng em!”, Tần Kiệt nói.

“Tốt quá! Không có việc gì nữa, em cúp đây!”

“Ừ!”

Tút tút~

Tần Tuyết cúp điện thoại xong thì thở ra một hơi.

Nói thật, cô thật sự lo Tần Kiệt sẽ không đi, sẽ tức giận, dù sao thì cũng quá đột ngột, mà cũng không phải là gặp bố mẹ cô.

Theo như phong tục trong nước thì không hợp quy củ lắm.

Bây giờ Tần Kiệt đã đồng ý rồi, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Đi là được rồi, những cái khác nói sau.

Vì thế cô mỉm cười.

Còn Tần Kiệt thì lại cau mày.

Không ngờ Tần Tuyết lại có một người cô cường thế như vậy.

Xem ra chuyến đi Hỗ Hải lần này không hề thảnh thơi rồi, phải chuẩn bị thật tốt mới được.

Cốc cốc cốc!

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.

Tần Kiệt mở cửa.

Là Mao Hinh và Châu Phàm.

“Giám đốc Châu, chị Mao, dậy sớm thế!”

Tần Kiệt chào hỏi: “Vẫn chưa ăn sáng đúng không? Cùng đi ăn nhé?”

“Chúng tôi cũng đang định thế!”, Châu Phàm với Mao Hinh cười.

“Được, đi thôi!”

Tần Kiệt, Châu Phàm và Mao Hinh còn có trợ lý Tiểu Lý cùng xuống dưới khách sạn, đến một tiệm bánh bao mới khai trương ở khu đô thị mới Nam Hồ.

“Tiểu Lý, đừng đứng như thế, cùng ngồi xuống ăn đi!”, Tần Kiệt nói.

“Có… Có được không ạ?”, Tiểu Lý chỉ là một trợ lý, cô ta tự biết thân phận.

“Chỉ là ăn sáng thôi mà, không phải ở công ty, có gì mà được với không được? Ngồi xuống đi!”, Tần Kiệt đi sang, kéo Tiểu Lý ngồi xuống ghế.

Tiểu Lý có chút đờ đẫn.

Tần Kiệt lắc đầu, gọi phục vụ đến gọi mấy món ăn sáng.

Có tào phớ, sữa, bánh hấp và bánh rán vừng, tất nhiên còn có hồng trà.

“Tối qua chị Mao Hinh ngủ có ngon không?”

“Rất ngon giấc!”

“Ngon giấc là tốt! Con người ấy à, trước tiên phải ngủ được, sau đó mới làm việc được!”, Tần Kiệt dùng tào phớ thay rượu chạm cốc sữa của Mao Hinh: “Cạn nào!”

“Haha~”

“Tiểu Lý, cô làm cho chị Mao Hinh mấy năm rồi?”

“Một năm!”

“Ồ, một năm rồi à, để ý chút, tương lai sẽ tươi sáng đó!”

“Cảm ơn giám đốc Tần!”

“Người một nhà cả, cảm ơn cái gì, cạn ly nào!”

“Cạn nào!”

“Haha~”



Bốn người họ ăn bữa sáng này như những người bình thường với nhau, rất hòa hợp, rất vui vẻ, rất hòa thuận.

Sau khi ăn xong, đây là lần cuối Mao Hinh hát cho siêu thị Kiệt Tuyết.

Mười một giờ trưa, Mao Hinh và Tiểu Lý đến Sở Công Thương để đăng kí, bắt đầu bận rộn với việc thành lập phòng làm việc.

Tần Kiệt, Châu Phàm va Lưu Tuấn Mai trực tiếp gặp mặt để bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.

“Giám đốc Tô còn đang đi công tác, không về kịp. Hôm nay, ba người chúng ta cứ bàn sơ qua trước đi!”

Tần Kiệt đóng cửa.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 458: Nhiều vậy sao?


“Giám đốc Tần muốn bàn bạc về vấn đề gì?”, Châu Phàm tò mò hỏi.

“Tôi định mở thêm năm chi nhánh!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Châu Phàm đứng bật dậy, vô cùng kinh ngạc.

Tuy rằng Lưu Tuấn Mai không đến nỗi đứng bật dậy nhưng bà ấy cũng vô cùng kinh ngạc.

“Giám đốc Châu, dù sao anh cũng là người quản lý, xúc động như thế làm gì?”, Tần Kiệt bảo Châu Phàm ngồi xuống.

“Giám đốc Tần, chi nhánh thứ hai vừa mới khai trương mà anh lại muốn mở thêm năm chi nhánh nữa, đây không phải là trò đùa chứ?”, Châu Phàm cau mày.

Anh ta vì siêu thị Kiệt Tuyết bỏ ra không ít công sức nên không muốn Tần Kiệt làm bừa, đi những bước đi quá lớn, hủy hoại siêu thị Kiệt Tuyết.

“Giám đốc Châu đừng nóng vội, nghe tôi nói đã!”, Tần Kiệt cười, ấn Châu Phàm ngồi xuống.

“Giám đốc Tần, đây là việc hệ trọng liên quan đến tương lai của công ty chúng ta, sao tôi không sốt ruột cho được?”, Châu Phàm nói.

“Tôi biết anh đang lo lắng điều gì!”, Tần Kiệt cười nhẹ: “ Chỉ là lo lắng chuyện tiền bạc thôi đúng không?”

“Đúng thế! Tôi lo lắng chuyện tiền bạc”, Châu Phàm không phủ nhận: “Giám đốc Tần, tháng này đã tiêu tốn một triệu tệ trả cho chủ đất của trung tâm thể thao, cộng với việc mở thêm chi nhánh mới, còn đầu tư cho Mao Hinh một triệu tệ. Tổng cộng là hơn ba triệu tệ rồi!”

“Còn chưa tính lương của nhân viên, tiền trả cho nhà cung cấp. Anh còn muốn mở chi nhánh, đã vậy còn mở năm chi nhánh một lúc. Anh nói cho tôi biết, tiền ở đâu ra?”

“Anh đừng nói với tôi là anh muốn đem tòa nhà ba tầng đứng tên anh đi thế chấp vay ngân hàng đấy nhé?”

“Nếu anh định làm thế thì tôi không có ý kiến, không nói hai lời, nhiệt liệt ủng hộ!”

Châu Phàm giống như đang bắn súng liên thanh, trong phút chốc đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng.

Tần Kiệt cười.

Anh cảm thấy con người Châu Phàm khá đáng yêu, tuy rằng có chút thẳng thắn nhưng đứng từ góc độ của công ty mà suy nghĩ thì có thể hiểu được.

Người như này mới đáng để tin cậy.

“Giám đốc Tần, anh còn cười được à? Tôi cười không nổi!”, Châu Phàm nói.

“Giám đốc Châu, anh yên tâm, nếu không đến đường cùng thì tôi sẽ không đem tòa nhà ba tầng đi thế chấp đâu! Đây là con át chủ bài của tôi!”, Tần Kiệt nói.

“Anh không thế chấp ngân hàng thì anh làm sao mở được năm chi nhánh, anh đừng nói với tôi là anh vừa trúng xổ số, còn là giải đặc biệt, một trăm triệu tệ!”, Châu Phàm nói.

“Giám đốc Lưu, dì nghe mà xem, giám đốc Châu của chúng ta nói chuyện thật là hài hước, rất có tố chất của diễn viên hài nha!”, Tần Kiệt nhìn Lưu Tuấn Mai.

“Giám đốc Tần, anh đừng có nói kháy nữa, nó không có tác dụng với tôi đâu! Nếu muốn tôi ủng hộ anh mở chi nhánh cũng được, cứ lấy tiền ra! Không có tiền thì miễn bàn! Tôi không thích sự mạo hiểm, tôi thích chậm mà chắc!”, Châu Phàm nói.

“Giám đốc Châu, đừng sốt sắng! Tôi đã suy nghĩ về chuyện tiền vốn rồi, cũng đã bàn bạc trước với giám đốc Lưu, tiếp theo đây hãy để giám đốc Lưu nói cụ thể cho anh nghe. Tôi tin rằng, sau khi nghe xong, anh sẽ đồng ý với kế hoạch của tôi!”

“Ơ, còn việc này nữa à?”, Châu Phàm nhíu chặt mày.

“Được, tôi sẽ nghe thử, tôi cũng muốn biết giám đốc Lưu sẽ nói gì với tôi”.

Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Châu, lợi nhuận một tháng của chúng ta hiện tại là bao nhiêu?”

“Cái này… tôi phải hỏi dì mới đúng! Tôi làm sao mà biết được?”, Châu Phàm nói.

“Không dưới hai triệu ba trăm ngàn tệ!”, Lưu Tuấn Mai nói.

“Hả?”, Châu Phàm tưởng rằng mình nghe nhầm, từ lúc khai trương đến bây giờ, một tháng lời hai triệu ba trăm ngàn tệ?

Nhiều vậy sao?

Tôi đang nói là ít nhất hai triệu ba trăm ngàn tệ, con số cụ thể còn lớn hơn!”, Lưu Tuấn Mai nói.

“Còn cao hơn?”, Châu Phàm đờ đẫn.

Anh ta ngẫm nghĩ kĩ lại, cuối cùng cũng hiểu.

Siêu thị quy mô lớn ở khu vực Nam Hồ hiện tại chỉ có một mình Kiệt Tuyết.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 459: “Không cần suy nghĩ nữa, tôi đồng ý!


Tuy rằng thời gian trước cạnh tranh với bố con Đường Ba làm số người đến mua sắm giảm không ít, nhưng từ khi đánh bại được bố con Đường Ba thì trở thành siêu thị độc quyền kinh doanh, bao thầu việc kinh doanh của toàn bộ khu vực Nam Hồ, một tháng lời hai triệu ba trăm ngàn tệ là việc có thể tin được.

Từ tháng sau không có bố con Đường Ba cạnh tranh thì lợi nhuận còn cao hơn nữa.

Nhưng kể cả như vậy thì cũng không đủ tiềm lực để mở năm chi nhánh.

Châu Phàm vẫn không hiểu.

Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Châu, giám đốc Tần chỉ nói là muốn mở năm chi nhánh, nhưng không nói là mở cùng lúc năm chi nhánh”.

“Hơn nữa, chúng ta mở chi nhánh, không phải là mua nhà, chỉ cần trả phí thuê mặt bằng là được. Còn về việc trang trí, cứ tìm người đã trang trí chỗ ban đầu, chúng ta là khách hàng thân quen, lại trang trí năm chi nhánh một lúc, nên có thể có ưu đãi đặc biệt, không phải trả toàn bộ số tiền, chỉ cần đặt cọc một ít, số còn lại, đợi bọn họ trang trí xong rồi trả cũng chưa muộn”.

“Ngoài ra, mở năm chi nhánh không có nghĩa là mở cùng lúc, sẽ cách nhau một khoảng thời gian, làm như vậy thì có thể tránh được việc thiếu vốn khi mở đồng thời nhiều chi nhánh”.

Ngoài những việc này ra, chúng ta mở siêu thị cũng đã có nhà cung cấp sẵn rồi! Không cần lo tìm nhà cung cấp mới, cứ làm việc với nhà cũng cấp cũ để họ cung cấp hàng hóa”.

“Theo quy định của ngành, giao hàng trước rồi mới thanh toán! Chu kỳ thanh toán có thể kéo dài thêm một tháng! Như vậy thời gian sẽ dư dả hơn!”

“Chỉ cần lợi nhuận của mỗi siêu thị một tháng bảo đảm không dưới một triệu tệ là được rồi!”

“Giám đốc Châu, anh nói xem?”

Lưu Tuấn Mai nói xong liền nhìn Châu Phàm.

Tần Kiệt lại cười.

Châu Phàm nhanh chóng phân tích những lời Lưu Tuấn Mai vừa nói.

Theo những lời Lưu Tuấn Mai nói, anh ta cuối cùng cũng đúc kết ra ba điểm.

Thứ nhất, tìm mặt bằng tốt cho năm chi nhánh, bảo đảm lợi nhuận không thành vấn đề.

Thứ hai, tìm nhà trang trí cũ, chỉ cần đặt cọc, đợi trang trí xong năm chi nhánh mới phải trả tiền.

Thứ ba, tiền hàng của nhà cung cấp có thể kéo dài thời gian thanh toán sang tháng sau, lý do là năm cửa hàng lần lượt được mở nên đòi hỏi phải quay vòng vốn, nhà cung cấp thấy lợi nhuận cao nên sẽ không phản đối.

Bằng cách này, số tiền lẽ ra phải thanh toán cho nhà cung cấp có thể được tạm thời sử dụng để quay vòng vốn.

Ba điểm này được đúc kết thành một câu đó là: lấy cửa hàng này nuôi cửa hàng kia, hơi giống với cách làm lấy các nguồn lực(tù binh- nhân lực, tài lực, vật lực) thu được từ chiến tranh để mở rộng chiến tranh trong thời kỳ chiến tranh trước đây.

Sau khi hiểu rõ mấu chốt vấn đề, hai mắt Châu Phàm liền sáng lên.

“Đúng vậy, lấy cửa hàng nuôi cửa hàng! Hoàn toàn hợp lý! Tôi đã tự mình đi vào ngõ cụt!”, Châu Phàm chợt nhận ra.

“Thế nào hả giám đốc Châu? Bây giờ còn phản đối không?”, Tần Kiệt cười hỏi.

“Haha, không, không! Cách làm này rất hay! Nói đúng trọng tâm rồi!”, Châu Phàm cười ha ha, gãi gãi đầu thay đổi quyết định.

“Giám đốc Châu phải suy nghĩ cho kĩ, một khi đã thông qua quyết định là không được thay đổi đâu!”, Tần Kiệt cẩn thận nhắc nhở Châu Phàm, không muốn Châu Phàm hối hận.

“Không cần suy nghĩ nữa, tôi đồng ý!”, Châu Phàm giơ tay tán thành

“Được, quyết định này đã được thông qua!”, Tần Kiệt giơ tay bày tỏ thái độ.

“Tiếp theo đây, bàn đến việc thứ hai”.

“Hả? Vẫn còn nữa à?”, Châu Phàm vô cùng kinh ngạc: “Giám đốc Tần, anh còn muốn đầu tư cái gì à?”

Tần Kiệt cười khẽ: “Chi nhánh siêu thị ngày càng nhiều thì cần phải có một hệ thống vận chuyển hàng hóa của chính chúng ta, nếu không cứ phụ thuộc vào người khác cũng không phải là chuyện tốt. Giám đốc Châu, anh nói có phải không?”

Châu Phàm hiểu rồi.

Tần Kiệt nói đúng.

Mỗi siêu thị quy mô lớn đều có một đội vận chuyển hàng hóa riêng, điều này là bắt buộc, không thể bỏ qua.
 
Back
Top Bottom