Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 400: Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao?


"Đương nhiên là thật rồi! Có khi nào anh lừa em chưa!"

Ngày hôm sau, Mao Hinh đến.

Lúc cô ta xuất hiện vô cùng khoa trương.

Vệ sĩ dọn đường, khi xe chạy vào khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ đã có rất nhiều sinh viên đứng ở hai bên vẫy tay xin chụp ảnh cùng Mao Hinh và chào đón nồng nhiệt.

Hiện trường đang rất sôi động.

Két két~

Bỗng nhiên cửa kính xe lay động, từ từ trượt xuống.

Một gương mặt trắng nõn chui ra từ trong xe, mỉm cười vẫy tay chào các bạn sinh trường đại học công nghiệp Hồ ở hai bên.

Khuôn mặt đó hơi vuông.

Tuy nhiên thoạt nhìn lại có vẻ rất cá tính.

Thêm vào đó cô ta còn trang điểm.

Nhìn dáng vẻ rất có phong cách của ngôi sao.

Khi thấy gương mặt đó. Tiếng la hét của đám sinh viên đại học công nghiệp Hồ càng lớn hơn.

"Mao Hinh".

"Mao Hinh".

"Mao Hinh, em yêu chị, em yêu chị như chuột yêu gạo vậy".

...

Chiếc xe từ từ tiến vào.

Mao Hinh vẫy tay liên tục.

Đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ đều hoan hô reo hò cuồng nhiệt.

Bầu không khí tại hiện trường ngay lập tức bùng nổ.

Hormone tuổi trẻ của mỗi người, vào lúc này, bởi vì sự xuất hiện của Mao Hinh, cô ta còn chủ động lộ mặt chào hỏi mà trở nên sôi động hơn bao giờ hết.

Điên cuồng.

Nhảy múa.

Ca hát.

Khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ bỗng chốc trở thành thế giới của những tiếng hò reo.

Ngay đến cả các sinh viên của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương bên cạnh sau khi biết Mao Hinh về trường đại học công nghiệp Hồ cũng đến đây.

Dòng người chen chúc không có khe hở.

Vô số sinh viên đang chụp ảnh.

Còn có rất nhiều sinh viên muốn chạy đến xin chụp ảnh cùng Mao Hinh, thậm chí muốn xin cả chữ ký.

Vào giờ khắc này, sức ảnh hưởng của Mao Hinh đột nhiên bùng nổ tại trường đại học công nghiệp Hồ.

Nhưng dù vậy, hiện tại Tần Kiệt lại không có mặt ở trường.

Sáng sớm khi anh vừa mở mắt liền nhận được cuộc gọi từ Giang Lỗi- đối tác làm ăn ở trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương.

Trong điện thoại Giang Lỗi có ý muốn mượn tiền anh.

Khi Tần Kiệt nghe xong lời này liền sửng sốt.

Giang Lỗi phụ trách dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương và đã kiếm được rất nhiều tiền.

Sao cậu ta còn muốn vay tiền anh vậy?

Anh nhớ đến chuyện ngày hôm qua Giang Lỗi nói với anh rằng cậu ta có việc không thể đến tham gia cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông được.

Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao?

“Làm sao mà phải vay tiền, đã xảy ra chuyện gì?”

“Mẹ tôi bị sơ gan, cần một khoản tiền để phẫu thuật thay gan, do vậy tôi có chút túng thiếu”, Giang Lỗi không giấu diếm, nói ra sự thật.

Hóa ra cậu ta là một người con có hiếu.

“Cậu muốn vay bao nhiêu?”

“Còn thiếu 100 ngàn tệ”.

“Đủ không”, Tần Kiệt hỏi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 401: Cũng may hôm nay là chủ nhật.


“Đủ rồi”.

“Được, cậu cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho”.

“Cảm ơn”.

“Đều là người của mình, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, nói câu cảm ơn khách sáo quá”.

“Mặc kệ như thế nào tôi vẫn phải cảm ơn cậu. Vì 100 ngàn tệ này, tôi đã hỏi mượn rất nhiều người thân nhưng không ai cho mượn cả. Lý do là bọn họ lo tôi không trả được. Tôi và cậu chỉ là đối tác làm ăn, không có quan hệ máu mủ, cậu đồng ý cho tôi mượn, tôi rất cảm kích”.

“Được rồi, nếu cậu nhất định muốn cảm ơn tôi, đợi khi nào dì khỏe lại, cậu mời chúng tôi một bữa là được”.

“Không thành vấn đề”.

“Gửi số tài khoản đi, tôi chuyển cho”.

“Ok”.

Không bao lâu sau, Tần Kiệt nhận được một tin nhắn văn bản, anh bấm vào xem, là một dãy số.

Anh chạy đến cây rút tiền tự động của ngân hàng Chiêu Thương gần trường và chuyển 100 ngàn tệ vào tài khoản của Giang Lỗi.

Đinh đinh~

Một phút sau anh nhận được một đoạn tin nhắn văn bản.

Là Giang Lỗi.

Nội dung tin nhắn rất ngắn.

Chỉ có năm chữ.

Cảm ơn người anh em.

Tần Kiệt mỉm cười.

Anh biết rằng kể từ giờ phút này, Giang Lỗi đã thực sự coi anh như là một người anh em thân thiết.

Bọn họ không đơn giản chỉ là đối tác làm ăn nữa.

Sự thăng hoa của thân phận khiến anh cảm nhận được giá trị của 100 ngàn tệ.

Tiền bạc khó mua được tình cảm anh em.

Cả một đời người, tình cảm cao quý hơn tiền bạc.

Đột nhiên, anh nhớ tới bố mẹ.

Kiếp trước.

Mặc dù anh đã khiến cho bố mẹ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Nhưng trong ấn tượng của anh, sau khi bị nhà bác hai lừa gạt, sức khỏe của bố mẹ ngày càng kém đi.

Anh kêu bố đi kiểm tra.

Bố anh tiếc tiền, không đồng ý đi.

Sau đó có một lần bố anh thực sự không thể chống được nữa nên đã đến bệnh viện thăm khám.

Kết quả ông ấy có một khối u ở ruột.

Cũng may là phát hiện sớm, mới ở giai đoạn đầu.

Thông qua điều trị, khối u đã được kiểm soát.

Nếu không, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Sau khi sống lại ở kiếp này, anh bận rộn kiếm tiền, phấn đấu vì sự nghiệp và mải mê yêu đương.

Nhưng anh lại lơ là quên mất chuyện này.

Nếu không phải là hôm nay Giang Lỗi mượn tiền, Tần Kiệt chắc cũng sẽ không nhớ ra.

Bây giờ đã nhớ lại, anh đương nhiên sẽ không bỏ mặc không quan tâm.

Ngay sau đó anh trực tiếp bắt xe về nhà.

Cũng may hôm nay là chủ nhật.

Bố mẹ đều nghỉ ngơi ở nhà.

“Ơ, Kiệt Tử, sao hôm nay con lại về?”, mẹ Tần rất ngạc nhiên.

“Bố, mẹ, con về là muốn làm một chuyện”.

“Làm gì?”, mẹ Tần thuận miệng hỏi một câu, nhưng sự chú ý của bà vẫn ở trên TV.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 402: “Sao anh không đến xem Mao Hinh?”


“Gần đây trường bọn con tổ chức một cuộc gặp gỡ giao lưu với người nước ngoài, nhà trường dự định chọn 3 sinh viên cùng đi, con có hứng thú muốn đăng kí tham gia. Nhưng cần có thông tin của phụ huynh và giấy khám sức khỏe. Con thiếu giấy khám sức khỏe nên đặc biệt về nhà, đưa mẹ và bố đi làm kiểm tra”.

“Cuộc gặp gỡ giao lưu với người nước ngoài, đây là chuyện tốt, bố thằng nhỏ, đừng có cắm đầu vào quyển sách nữa, đi thôi, đến bệnh viện làm kiểm tra, đừng làm lỡ dở chuyện lớn của con nó”.

Tần Kiệt vốn cho rằng bố mẹ sẽ viện cớ.

Nhưng anh không ngờ rằng bố mẹ lại đồng ý nhanh chóng như vậy.

Bận rộn đến tận hơn 5 giờ chiều, cả nhà Tần Kiệt mới bước ra khỏi bệnh viện.

Trong tay bọn họ cầm một đống phiếu xét nghiệm.

Tần Kiệt giả bộ lấy chúng từ tay bố mẹ.

Sau đó anh theo bố mẹ về nhà.

Ăn xong bữa cơm ở nhà, anh vội vàng trở lại trường.

Tâm trạng rất tốt.

Ngoại trừ một số xét nghiệm vẫn chưa có kết quả, nhưng hầu hết các kết luận đã được đưa ra.

Trong số đó có kết quả của nội soi đại tràng.

Kết quả cho thấy đường ruột của bố Tần rất tốt, không có vấn đề gì cả.

Càng không nói đến chuyện có khối u ở ruột.

Kết quả rất khác so với kiếp trước khiến Tần Kiệt hết sức bất ngờ, cũng rất hoang mang.

Nhưng sau khi xem xét kỹ lưỡng, anh đã có một suy nghĩ.

Sau khi anh sống lại, mọi thứ đã thay đổi.

Số phận của chính anh cũng đã thay đổi.

Vậy thì việc bố Tần không bị mắc bệnh cũng có thể hiểu được.

Bởi vì lịch sử đã thay đổi.

Nếu đã không còn là quỹ đạo của kiếp trước.

Thì bố anh sẽ không mắc bệnh.

Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Tần Kiệt cười rất thoải mái.

Kiếp trước, anh đi trước bố mẹ.

Khiến bố mẹ phải người tóc trắng tiễn kẻ đầu xanh.

Chắc chắn họ sẽ rất buồn.

Những ngày tháng cuối cuộc đời, hai người bọn họ chắc chắn sẽ sống trong nỗi đau lòng không nguôi.

Kiếp này, anh sống lại và mọi thứ đã thay đổi.

Hiện tại anh cũng đã có công việc kinh doanh riêng.

Anh sẽ không bao giờ để bố mẹ phải trải qua quãng đời còn lại trong nỗi đau buồn như kiếp trước.

Bố mẹ ơi, những gì kiếp trước con trai nợ hai người, kiếp này con trai nhất định sẽ bù đắp.

Con sẽ để cho hai người an hưởng tuổi già, sinh cho hai người một đứa cháu trai mập mạp đáng yêu.

Tần Kiệt thề với trời.

Reng reng~

Đột nhiên, điện thoại di động của anh vang lên.

Là Tần Tuyết gọi đến.

“Tuyết Nhi, có chuyện gì vậy?”

“Anh đang ở đâu đó?”, Tần Tuyết hỏi.

“Anh đang ở trên đường về trường, sao vậy?”

“Sao anh không đến xem Mao Hinh?”

“Mao Hinh?”, mặt Tần Kiệt lộ ra vẻ khinh thường: “Một ngôi sao nhỏ tuyến 18 có gì hay ho mà xem chứ?”

*Ngôi sao tuyến 18: Chỉ những người không nổi tiếng cho lắm.

“Cô ấy đâu có phải là ngôi sao tuyến 18 đâu, người ta nổi tiếng như vậy, hôm nay anh không đến nên không thấy, dàn nhạc đệm đi theo đồ sộ lắm…”

“Dừng dừng dừng”, Tần Kiệt nghe đến hai chữ Mao Hinh liền nghĩ tới chuyện Tôn Ngọc Phương đòi tiền, trong lòng không vui cho lắm: “Anh không có hứng thú với cô ta, chuyển chủ đề đi, chẳng hạn như tối nay mấy giờ em đi ngủ?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 403: Tần Kiệt không tin.


"Ngủ cái đầu anh ấy! Từ sáng đến tối trong đầu chỉ biết nghĩ đến mấy chuyện linh tinh thôi! Em không quan tâm đến anh nữa! Hừ!"

Tút tút~

Cô ấy cúp máy rồi.

Tần Kiệt có chút mông lung.

Không phải anh chỉ hỏi là mấy giờ đi ngủ thôi sao, có chuyện gì ghê gớm chứ?

Cô gái này nghĩ nhiều quá rồi.

Lắc lắc đầu, Tần Kiệt nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Khi anh trở lại kí túc xá, đã khoảng 7 giờ tối.

Anh chơi một ván game với cách bạn phòng 113 bên cạnh sau đó lên giường ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau.

Tần Kiệt dậy rất sớm.

Bởi vì anh bị đánh thức bởi điện thoại của Lâu béo.

Lý do cậu ta nói là đừng ngủ trương lên nữa, nhanh chóng đến tòa nhà giảng đường cổ vũ tinh thần cho cậu ta.

Tần Kiệt vốn định ngủ thêm một lát nữa, thế nhưng không biết làm sao anh lại đồng ý với Lâu béo, không đi không được.

Anh đành phải đứng dậy mau chóng đánh răng rửa mặt rồi mời các anh em trong phòng 113 đến căn tin ăn một nữa bún bò.

Tiếp theo, anh lại chạy đến văn phòng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách để xử lý một số công việc.

Sau đó anh hùng hục chạy đến nhà đa năng trong khu giảng đường.

Diện tích đại sảnh rất lớn, ít nhất cũng khoảng 1000 mét vuông.

Khi Tần Kiệt và các anh em phòng 113 đến nơi, căn tin đã hết chỗ từ lâu.

"Tôi nói này Kiệt Tử, Vọng Vận Lai, sao bây giờ các cậu mới đến!", Lâu béo liếc mắt một cái liền thấy bóng dáng của Tần Kiệt và Vọng Vận Lai liền chạy tới.

"Không phải nói là 10 giờ mới bắt đầu sao, cậu vội gì chứ?", Tần Kiệt chỉ vào đồng hồ.

"Các cậu không vội nhưng tôi vội! Cậu không thấy các thí sinh dự thi khác sao, bọn họ đều có một đội cổ vũ đông đảo! Còn các cậu nhìn phía tôi xem, nếu các cậu không đến nữa, tôi không biết phải làm sao!", Lâu béo nói.

"Được rồi được rồi, tôi biết rõ trình độ của cậu! Bớt giả vờ đi!", Tần Kiệt đảo mắt nhìn Lâu béo.

"Hì, Kiệt Tử, lần này, cậu đừng có mà coi thường tôi! Tôi dám cá với cậu, lần này tôi nhất định sẽ giành được thứ hạng tốt!", Lâu béo vô cùng tự tin.

"Ồ vậy sao!", Tần Kiệt như là lần đầu tiên biết Lâu béo vậy, có chút khó tin.

Giọng hát của Lâu béo có tiếng dở tệ.

Anh đã giới thiệu Lâu béo với ban cán sự lớp trong buổi tổng duyệt văn nghệ năm ngoái, trong buổi tổng duyệt, Lâu béo vừa mở miệng ra, thiếu chút nữa như là cãi nhau với thành viên trong ban tổ chức.

Vì chuyện này, Triệu Phần- thành viên trong ban tổ chức còn cố tình tìm đến gây khó dễ cho Tần Kiệt.

Bây giờ Lâu béo nói cậu ta có thể giành được thứ hạng.

Đây không phải là một buổi diễn tập trong lớp mà là toàn trường cạnh tranh với nhau.

Tên béo này, rốt cuộc lấy đâu ra tự tin vậy?

Tần Kiệt không tin.

"Cậu chỉ có cần nói có dám hay không thôi!", Lâu béo lại thúc giục.

"Được! Tôi cá cược với cậu, cậu muốn cá gì?", Tần Kiệt muốn xem xem rốt cuộc Lâu béo có thực sự giành được thứ hạng hay không.

"Nếu tôi thắng, cậu mời tất cả các bạn trong lớp ăn uống no say trong vòng 3 ngày! Nếu tôi thua, tôi cũng làm như vậy, cậu có dám không”, Lâu béo nói.

"..."

Tần Kiệt còn cho rằng Lâu béo sẽ nghĩ ra một ván cược rất hay.

Ầm ĩ cả buổi, hóa ra là muốn ăn một bữa lớn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 404: "Anh lừa em đúng không?"


Không phải chỉ là ăn thôi sao?

Ăn 3 ngày thì làm sao chứ?

Cũng không khiến cho anh nghèo đi được.

Tần Kiệt cảm thấy Lâu béo thực sự rất đáng yêu.

"Ok, tôi cá với cậu!", Tần Kiệt đồng ý.

"Chính miệng cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng hối hận!", Lâu béo nói.

"Tôi chưa bao giờ hối hận vì những gì mình đã nói!"

"Được, Vọng Vận Lai, các cậu đều nghe thấy rồi nhé! Đến lúc đó nếu Kiệt Tử nuốt lời, các cậu phải làm chứng!", Lâu béo sợ Tần Kiệt không giữ lời hứa nên cố ý kéo Vọng Vận Lai và đám sinh viên trong phòng 113 vào để hình thành mặt trận thống nhất.

"Ừm, bọn tôi đều nghe thấy rồi! Kiệt Tử, cậu không chơi xấu được đâu!"

"Lâu béo chết tiệt, sắp bắt đầu rồi đó, anh chạy loạn làm gì? Mau qua đó đi!", Dương Liễu đột nhiên chạy tới.

Cô ấy cũng không để ý đến đám người Tần Kiệt, trực tiếp nắm lấy lỗ tai của Lâu béo đi về phía trước.

Thấy vậy, Tần Kiệt và bọn Vọng Vận Lai trố mắt đứng nhìn.

Sư tử Hà Đông gào thét ghê gớm thật đó.

Thân hình to lớn của Lâu béo đã bị khuất phục bởi một cô gái chỉ nặng hơn 45 kg.

Nếu không được tận mắt chứng kiến, anh thực sự không thể tin được.

Điều này thực sự phù hợp với câu nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Chẳng bao lâu sau.

"Mau nhìn kìa, Mao Hinh ra rồi!"

"Đẹp quá đi!"

"Người đẹp thì đã đành, đằng này trông rất có khí chất nữa chứ!"

"Đúng vậy, nếu tớ được như cô ấy thì tốt biết mấy!"

"Ôi, ngưỡng mộ thật đó!"

...

Có rất nhiều cô gái và chàng trai cổ vũ cuồng nhiệt.

Tần Tuyết đột nhiên đi tới, kéo Tần Kiệt: "Kiệt Tử, anh nhìn xem, Mao Hinh xinh nhỉ?"

"Ai là Mao Hinh vậy?", Tần Kiệt nhìn lên, tổng cộng có 4 người phụ nữ đi ra, người nào trông cũng khá ổn.

"Không phải chứ? Anh không biết Mao Hinh là ai sao? Anh đừng có nói với em rằng, anh thậm chí không biết Mao Hinh trông như thế nào đó!", Tần Tuyết nói.

"Em đoán đúng rồi, anh không biết thật!", Tần Kiệt nhún nhún vai.

"..."

Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt không nhúc nhích.

"Em nhìn anh làm gì?"

"Anh lừa em đúng không?"

"Anh lừa gì em chứ, anh thật sự không biết Mao Hình! Một ngôi sao nhỏ tuyến 18, thật không biết các em thích cô ta vì cái gì?”, Tần Kiệt lắc lắc đầu, có chút không nói nên lời.

Tần Tuyết: "..."

Dương Liễu: "..."

Lâu béo: "..."

Đám người Vọng Vận Lai: "..."

Ánh mắt người nào người nấy nhìn Tần Kiệt như là thấy quái vật vậy, có chút kì lạ.

"Mọi người sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào à?", Tần Kiệt khó hiểu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 405: Thật là kỳ lạ mà!


"Tôi nói này Kiệt Tử, gần đây có một bộ phim rất nổi tiếng, cậu đã xem chưa?", Lâu béo hỏi.

"Phim gì?", Tần Kiệt hỏi.

"Thời đại lớn!"

"Là phim quay ở thành phố phía Nam, diễn viên chính là Lưu Thanh Vận đúng không?", Tần Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói.

"..."

Lâu béo rốt cuộc phải chịu thua Tần Kiệt.

Cậu ta chỉ có thể giơ ngón tay cái ra.

"Kiệt Tử, cậu lợi hại thật đó! Bộ phim thời đại lớn mà Lưu Thanh Vận thủ vai đã chiếu được mấy năm rồi, sao cậu còn nhắc tới?"

"Không phải là bộ phim đó sao?", Tần Kiệt sờ sờ đầu nói.

"Đương nhiên không phải rồi! Là bộ phim quay ở đại lục!", Lâu béo không nói nên lời.

"Nếu là quay ở đại lục thì tôi vẫn chưa xem qua!", Tần Kiệt nói.

"..."

Lâu béo bất lực.

Tần Tuyết và những người khác cũng còn lời nào để nói nữa.

Dạo gần đây bộ phim thời đại lớn rất nổi tiếng.

Là phim hot ở trên Internet.

Vậy mà Tần Kiệt vẫn chưa xem.

Có còn là sinh viên đại học nữa không?

Sao có cảm giác giống người từ quê lên vậy.

"Vẻ mặt của các cậu là như thế nào đó, tôi chưa xem thật mà!", Tần Kiệt gãi gãi đầu, nhưng đám người Tần Tuyết vẫn mặc kệ anh.

Không biết phải làm sao, anh chỉ có thể đứng sang một bên không nói gì.

Anh nhìn về phía 4 người phụ nữ.

Một trong số đó là Tôn Ngọc Phương- cô giáo cố vấn của anh.

Ba người còn lại đều rất đẹp.

Một trong số họ có chút già hơn so với hai người kia.

Cô ấy đeo một cặp kính tròn gọng vàng và trên mặt luôn nở nụ cười.

Thoạt nhìn trông rất nhã nhặn.

Hai cô gái còn lại, một người sánh bước cùng Tôn Ngọc Phương, người còn lại đi sát ở phía sau.

Nhìn sơ qua, có thể thấy cô gái phía sau là trợ lý.

Như vậy Mao Hinh là ai, không cần đoán cũng biết.

Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Mao Hinh đáng giá qua một lượt.

Mặt vuông chữ điền.

Trang điểm vừa phải không quá đậm.

Chắc là có chuyên gia đến trang điểm nên rất phù hợp với hình dạng khuôn mặt của cô ta.

Trên mặt luôn nở một nụ cười tươi rói.

Trông rất nhẹ nhàng ấm áp.

Nhìn vẻ bề ngoài, trông khá được.

Nhưng vẫn chưa đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành.

Một cô gái như vậy, muốn trở thành một ngôi sao hạng nhất là điều không thể.

Tần Kiệt tự hỏi, tại sao đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ nhìn thấy Mao Hinh, lại điên cuồng như vậy nhỉ?

Thật là kỳ lạ mà!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 406: Có điều anh cũng không mấy quan tâm.


Mao Hinh ngồi giữa đám đông reo hò.

Rất nhanh, hội trường đa năng cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Tiếp đó, nhà trường cử một người lên phát biểu khai mạc đơn giản rồi cuộc thi hát chính thức bắt đầu.

Bởi vì cuộc thi lần này không phân biệt có biết hát hay là không, chỉ cần là sinh viên yêu thích âm nhạc đều có thể tham gia.

Cho nên không phân biệt mức độ hát hay dở.

Có điều trường học vẫn còn công bằng, phân loại chuyên nghiệp và không chuyên ra cho thi riêng.

Nhằm để tạo bầu không khí.

Mở đầu khai mạc là nhóm sinh viên của khoa âm nhạc biểu diễn.

Không hổ là sinh viên chuyên về âm nhạc.

Cất giọng hát đều thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Giọng hát vô cùng êm tai.

Vừa cất giọng lên so với các cao thủ chuyên hát ở KTV còn hay hơn nhiều.

Ngày thường nghe người khác hát thì cũng không tồi, nhưng sau khi nghe sinh viên khoa âm nhạc hát xong, mới phát hiện cùng một bài hát nhưng sinh viên không chuyên hát rất khác so với sinh viên khoa âm

Sau khi sinh viên hát xong mới phát hiện cùng một bài hát nhưng sinh viên chuyên về âm nhạc hát khác hẳn sinh viên không chuyên.

Điều này cũng rất rõ ràng.

Đến cả Tần Kiệt nghe thấy cũng phải mê mẩn.

Hoàn toàn say mê chìm đắm trong đấy.

Bất tri bất giác không biết qua được bao lâu rồi.

Chỉ thấy một sinh viên sau khi lên hát xong, tiếp đó lại có thêm một sinh viên khác.

Rồi từng người từng người một lên hát những ca khúc khác nhau.

Bên tai Tần Kiệt cũng không ngừng tiếp nhận những bài hát khác nhau.

Rất nhanh, sinh viên khoa âm nhạc đã biểu diễn xong.

Sau đó là tới lượt Mao Hinh nhận xét.

Cô ta nhận xét từng người từng người một, lại chỉ ra những khuyết điểm mà họ mắc phải.

Họ cần thay đổi như thế nào.

Nói thật thì, thoạt nhìn rất giống một người đào tạo chuyên nghiệp.

Tần Kiệt không hiểu về âm nhạc, cũng không hiểu ý mà Mao Hinh nhắc tới.

Nhưng những sinh viên khoa âm nhạc, sau khi nghe xong lại cảm giác như bừng tình giác ngộ, từng người từng người một vô cùng kích động.

Giống như một ngày đắc đạo còn hơn mười năm đọc sách vậy.

Tất cả mọi người đều rất cảm kích Mao Hinh.

Xem bộ dạng kích động của họ giống như fan gặp thần tượng vậy.

Chỉ cần là lời Mao Hinh nói thì chính là chân lý, tất cả đều đúng.

Không có chút nghi ngờ nào cả.

Thấy vậy Tần Kiệt cũng phải cạn lời.

Theo cách nói của giới trẻ bây giờ thì là một đám cổ động viên não tàn.

Có điều anh cũng không mấy quan tâm.

Hiện tại điều anh quan tâm chỉ có hai điều.

Một là, Lâu béo có thể lấy được thứ tự không.

Hai là, phải đợi Mao Hinh biểu diễn một bài hát. Nếu chỉ bình luận như vậy không thôi thì không đáng để tiêu 50 ngàn tệ. Nhất định phải có một tiết mục biểu diễn mới đáng giá.

May mắn thay phần bình luận của Mao Hinh không kéo dài lâu.

Chỉ mất nửa giờ liền bình luận góp ý xong rồi.

Tiếp theo đến lượt sinh viên không chuyên biểu diễn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 407: Cô gái vui mừng bước xuống dưới.


Sự chênh lệch giữa sinh viên khoa âm nhạc và những người không chuyên thật sự có cách biệt rất lớn.

Người đầu tiên lên sân khấu là một nam sinh.

Hát bài “Những ngày tháng cùng nhau đi qua” của Lưu Đức Hoa.

Một ca khúc đã rất lâu rồi.

Cơ bản đã có rất nhiều người nghe qua rồi.

Nhưng lần đầu tiên nghe thấy một nam sinh hát lạc điệu đến vậy.

Tần Kiệt suy đoán nam sinh kia chắn hẳn rất căng thẳng.

Mới ảnh hưởng đến tiết tấu khi hát.

Rất nhanh sau đó cậu ta liền đi xuống.

Người thứ hai đi lên.

Là một nữ sinh.

Hát một ca khúc rất nổi tiếng vào những năm 2008.

Thì ra là bài hát của Thái Y Lâm.

Ca khúc này tên là ‘Mặt trời không lặn’.

Kiếp trước Tần Kiệt cũng rất thích nghe bài hát này.

Khi đó khói lửa bao trùm khắp nơi.

Thái Y Lâm đã tạo được tiếng vang lớn với bài hát này vào thời điểm đó.

Giọng hát của bạn nữ đó theo như Tần Kiệt thấy thì cũng không tệ.

Chỉ là vào lúc bắt đầu, cậu ta còn bắt chước điệu múa của Thái Y Lâm.

Đáng tiếc cậu ta hát thì hay nhưng kỹ thuật nhảy múa thật sự không dám khen ngợi.

Thiếu chút còn ngã xuống.

Cuối cùng vẫn ảm đảm kết thúc.

Nữ sinh đó cũng để lại tiếc nuối.

Người thứ ba xuất hiện trên sân khấu cũng là một cô gái.

Cô ta cũng đã hát một bài hát rất nổi tiếng vào năm 2008.

“Đôi cánh vô hình” của Trương Thiều Hàm.

Năm đó bài hát này đã khiến Trương Thiều Hàm thành danh.

Ở khắp các thành phố đều có thể nghe được có người hát ca khúc này.

Nhưng cô gái này không học theo con đường của cô gái vừa nãy.

Cô ấy chỉ hát thôi.

Không thể không nói, cô ấy hát cũng rất êm tai.

Diễn tả được hết nội hàm cảm xúc bên trong của bài hát.

Nó không chỉ đơn thuần là ca hát thôi.

Cô ấy còn hát được chất trữ tình bên trong đó.

Năng khiếu ca hát không thua kém những sinh viên khoa âm nhạc kia là mấy.

Sau khi cô ấy hát xong tất cả mọi người trong hội trường đều vỗ tay.

Bao gồm cả sinh viên khoa âm nhạc.

Điều này chứng tỏ thực lực của cô ấy cũng rất mạnh.

Mao Hinh nghe xong cũng giơ ngón tay cái lên, rõ ràng thêm phần khẳng định cho giọng hát kia.

Cô gái vui mừng bước xuống dưới.

Tiếp đó lần lượt lại có người đi lên hát.

Có người hát “Thời gian tỉnh mộng”.

Có người hát “Sứ thanh hoa”.

Có người hát “Nước mắt sao Bắc Cực”, v.v...

Nói chung trong số những người đó có người hát hay, có người hát không hay.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 408: Mà phong độ vẫn như cũ không hề sụt giảm.


Hay dở thế nào cũng rất rõ ràng.

Có điều không ai hát hay bằng cô gái hát “Đôi cánh vô hình” kia.

Bởi vậy, cô bạn đó đã lọt vào trong tầm mắt của Tần Kiệt.

“Khương Thục Văn! Cũng thú vị đấy!”

Tần Kiệt nhớ kỹ cái tên này.

Anh lại tiếp tục quan sát.

Sau đó lại xuất hiện một nam sinh hát cũng rất hay.

Cậu ta cũng hát một bài hát của Trương Thiều Hàm.

Ca khúc tên là “Bạn thân mến, đó không phải là tình yêu”.

Mà bài hát này để một cô gái hát thì thích hợp hơn.

Nhưng lại do một người con trai hát.

Lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Tần Kiệt cũng không ngoại lệ.

Anh cảm thấy nam sinh này cũng rất dũng cảm đấy.

Về phần giọng hát thế nào thì vẫn phải chờ được khảo nghiệm.

Có điều chỉ bằng việc dám hát đã tạo được ấn tượng tốt rồi.

Chính vào lúc nam sinh kia cất giọng hát.

Toàn hội trường cũng nín lặng.

Rất nhiều người thậm chí còn mắt chữ A miệng chữ O.

Chính là cậu ta.

Bởi vì giọng hát của cậu ta vậy mà lại biến thành giọng nữ.

Phải, cậu ta biến âm.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cậu ta là một người con trai.

Chỉ bằng giọng hát này hẳn 100% người nghe đều nhận định đó là nữ.

Cái này cũng chưa là gì.

Sau khi cậu ta biến âm xong, thanh âm lại vô cùng dễ nghe.

Cơ hồ như thể đuổi kịp nguyên tác.

Nhưng điều khiến người khác kinh ngạc không chỉ có vậy.

Cậu ta vừa hát giọng nữ lại có thể đổi thành giọng nam được.

Giọng nam tuy nói có hơi chệch so với bản gốc.

Nhưng khi nghe vẫn thấy rất êm tai.

Rất nhiều sinh viên khoa âm nhạc sau khi nghe xong cũng phải kinh hô đứng lên.

Có người nói nam sinh kia thay đổi nhịp điệu ca khúc.

Có người nói nam sinh đó đã thêm những điểm đặc điểm của cá nhân mình vào trong bài hát.

Có người nói cậu ta đã thay đổi thành cái mới.

Tóm lại đều bàn tán xôn xao.

Sinh viên khoa âm nhạc, bất luận nam hay nữ đều tự giác đứng dậy vỗ tay ủng hộ cổ vũ cho cậu ta.

Những người không chuyên cũng bị cuốn vào đó.

Hội trường lập tức trở nên sôi nổi.

Tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay ủng hộ.

Nam sinh kia trong nháy mắt như trở thành minh tinh đang ca hát trong một buổi hòa nhạc.

Toàn bộ hội trường đa năng như trở thành sân khấu để một mình cậu ta biểu diễn.

Trong khoảnh khắc đó, cậu ta đã làm chủ mọi thứ.

Tuy nhiên điều thú vị không phải cậu ta hát bằng giọng nam.

Điều khiến mọi người bất ngờ đó là lần thứ ba cậu ta vừa dùng giọng nam lẫn nữ thay phiên hát.

Mà phong độ vẫn như cũ không hề sụt giảm.

Tiếng hát vẫn em tai dễ nghe như cũ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 409: Căn bản không đáng nhắc tới.


Bất luận là dùng giọng nào cậu ta vẫn bắt đúng nhịp điệu.

Lập tức khiến hội trường bùng nổ lần thứ hai.

Đến ngay cả Mao Hinh cũng đứng dậy vỗ tay cổ vũ cho cậu ta...

Tưởng Thiên Dưỡng!

Tần Kiệt sẽ nhớ kĩ cái tên này.

Một cái tên rất cá tính.

Ách.

Không đúng.

Cái tên này nghe rất quen thuộc, giống như đã nghe ở đâu đó rồi.

Tần Kiệt hồi tưởng lại rồi đứng lên.

Bỗng nhiên, anh giật nảy mình.

Ông chủ của bộ phim điện ảnh nổi tiếng “Young and Dangerous” vào những năm 1990 không phải là Tưởng Thiên Dưỡng sao?

Trời đất!

Trùng hợp vậy sao?

Trời sinh đã là vương giả cao quý, giọng hát chẳng trách lại vi diệu đến vậy!

Tần Kiệt phải nhớ kỹ tên người con trai này.

Năm phút sau, Tưởng Thiên Dưỡng đi xuống.

Lúc cậu ta đi lên không ai vỗ tay.

Đến khi đi xuống, tất cả mọi người lại cùng vỗ tay tung hô.

Có thể thấy được thực lực của cậu ta được mọi người xem trọng thế nào.

Tiếp theo sau đó lần lượt có vài sinh viên khác lên biểu diễn.

Có điều nếu so với Tưởng Thiên Dưỡng thì còn kém xa.

Căn bản là không cùng một đẳng cấp.

Năng lực vẫn còn có hạn.

Lúc nghe hát lại giống như đang khóc vậy.

Rất nhiều sinh viên đều phải bịt tai lại.

Tần Kiệt cũng không ngoại lệ.

Trong lòng anh còn đang oán thầm.

Giọng hát không được hay lắm còn chạy lên hát làm gì.

Lá gan cũng lớn lắm rồi.

Chí ít cũng cần có một chút thực lực chứ.

Mà cậu ta, hát cứ như quỷ kêu khóc vậy.

Quả thực chính là sinh ra tạp âm ô nhiễm mà.

Nhưng những gì Tần Kiệt thấy chỉ là khúc dạo đầu thôi.

Tiếp theo lại có thêm mấy sinh viên nữa lên hát.

Cái giọng hát đó~

So với âm thanh giết heo còn khó nghe hơn.

Đến nỗi Tần Kiệt nghe thấy cũng thiếu chút muốn hộc máu luôn.

Chứ đừng nói đến người khác.

Khiến cho Tần Kiệt nhận thức được hóa ra trong Đại học Công nghiệp Hồ lại còn có nhiều “dũng sĩ” đến vậy.

Đương nhiên mấy “dũng sĩ” kia chỉ có thể chế tạo ra tạp âm rác rưởi khó nghe.

Căn bản không đáng nhắc tới.

Tần Kiệt cũng không biết rốt cuộc mục đích của những người kia khi lên biểu diễn là gì.

Biết rõ không có năng lực còn cố lên biểu diễn là có ý gì đây.

Một lát sau anh đột nhiên hiểu được.

Bởi anh phát hiện tất cả đều có một điểm giống nhau.

Mấy người đó khi hát, ánh mắt đều hướng về phía Mao Hinh.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 410: Tiết tấu cũng không sai.


Rõ ràng chỉ muốn ở cự ly gần để nhìn rõ Mao Hinh hơn.

Chứ nào có muốn ca hát biểu diễn gì đó.

Đúng thật đều là nhân tài mà.

Chỉ vì muốn gần gũi một ngôi sao tuyến mười tám mà không tiếc bất kì giá nào.

Tần Kiệt cũng không thể không phục.

Cách nghĩ mỗi người khác nhau.

Tần Kiệt cũng không thể miễn cưỡng.

Anh đành phải cố gắng tiếp tục chịu đựng thôi.

Nhưng những người có chất giọng không hay cũng không nhiều lắm.

Rất nhanh liền qua phần của họ.

Rốt cuộc cũng đến lượt Lâu béo khoe tài.

“Lâu béo, cố lên!”

“Lâu béo, hiện giờ tôi tin tưởng cậu có thể đạt được thứ hạng cao!”, Tần Kiệt vỗ vỗ bả vai Lâu béo: “Những người kia thực sự quá kém! Cậu có thể xem như máy bay chiến nổi bật trong đám rác rưởi rồi!”

“Biến ngay!”

Lâu béo một cước đá vào người Tần Kiệt.

Tần Kiệt lại vọt qua một bên.

Haha~

Khương Tiểu Nha, Vương Tinh cũng không nhịn được bật cười.

Lâu béo đi lên trên trong tiếng tung hô vỗ tay.

Tần Kiệt đưa hai tay lên gần lỗ tai, chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể bịt tai lại tránh nghe phải giọng hát khó nghe kia.

“Cô Mao và các bạn thân mến, hôm nay tôi sẽ gửi tặng mọi người một ca khúc nhạc đỏ mang tên ”.

“Ách?”, Tần Kiệt nghe tên bài hát cũng thấy bất ngờ.

Lâu béo vậy mà lại chọn một ca khúc không mấy thịnh hành thời bây giờ, còn là nhạc đỏ.

Cậu ta cũng có cá tính đấy.

Chỉ đáng tiếc giọng hát của cậu ta, ài, đừng nhắc đến nữa thì hơn.

Khi hát lên sợ sẽ phá hỏng một ca khúc nhạc đỏ kinh điển mất.

Nhưng mà~

Khi Lâu béo cất giọng hát.

Tần Kiệt cũng phải ngẩn người.

Bởi vì anh cũng không ngờ tên mập kia dường như trở thành một con người khác, đúng vậy, khi cậu ta hát một bài nhạc đỏ lại có một phong cách hoàn toàn khác trước đây.

Hoàn toàn không khó nghe như khi hát trước đó.

Tại sao có thể vậy chứ?

Tần Kiệt vô cùng ngạc nhiên.

Anh cũng quên đi việc che tai lại.

Không chỉ riêng anh, mà đến Triệu Phần và các thành viên ban tổ chức đã quen biết Trương Lâu từ trước cũng giống anh đã chuẩn bị bịt tai lại rồi.

Nhưng khi Lâu béo cất giọng hát mọi người mới phát hiện ra cậu ta hát cũng không khó nghe đến vậy.

Ngược lại còn dạt dào tình cảm mãnh liệt.

Tiết tấu cũng không sai.

Cậu ta hát rất nghiêm túc, tử tế.

So với buổi tổng duyệt trong bữa tiệc ngày đầu năm vừa qua thì như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

Cái này...

Đám Triệu Phần nghe cũng phải ngỡ ngàng, bốn mắt nhìn nhau.

Họ dụi mắt rồi nhìn lại.

Người đứng trên đó hát là Lâu béo, quả thật chính là Lâu béo.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 411: Phản công toàn tập.


Triệu Phần và những người khác ngạc nhiên không thể tin được.

Họ cũng có chút thảng thốt.

Rất nhanh Lâu béo đã biểu diễn xong.

Sau khi nói cảm ơn.

Cậu ta nhanh chóng chạy xuống phía dưới.

“Kiệt Tử, thấy tôi hát thế nào hả?”, Lâu béo hỏi.

“Cậu á, sao lại lựa chọn một bài nhạc đỏ vậy?”, Tần Kiệt tò mò hỏi.

“Hỏi vợ tôi ấy!”, Lâu béo chỉ vào Dương Liễu.

“Tôi giúp anh ấy chọn đấy!”, Dương Liễu giải thích: “Giọng anh ấy khi hát không hợp với mấy bài pop thịnh hành bây giờ, chỉ hợp với mấy ca khúc nhạc đỏ, tôi đã lựa chọn rất cẩn thận, cuối cùng mới chọn được bài Đi thuyền trên biển dựa vào người lái>! Thấy thế nào? Lâu béo hát không có vấn đề gì chứ?”

“Đâu chỉ không có vấn đề, bài hát này giống như dành riêng cho cậu ta vậy!”, Tần Kiệt giơ ngón cái lên: “Tôi tán dương cậu!”

“Cậu tán dương vậy có phải là muốn nhận thua rồi không?”, Tần Kiệt kích động hỏi.

“Đừng có vội! Phía sau còn có nhiều người chưa hát nữa mà! Chờ đợi thứ hạng cuối cùng của cậu rồi hẵng nói!”, Tần Kiệt nói.

“Cậu yên tâm đi, lần này tôi tin 100% mình có thể đạt được thứ tự, cậu phải mời chắc rồi!”, Lâu béo tự tin đáp.

“Hi vọng như thế! Từ từ rồi xem!”, Tần Kiệt nở nụ cười.

“Chờ thì chờ, ai sợ ai chứ!”, Lâu béo nói.

Tiếp theo đó lại lần lượt có người lên biểu diễn.

Kết quả lại càng khiến Tần Kiệt thất vọng.

Tuy không đến mức hát quá dở.

Nhưng giọng hát không thể mê nổi.

Quá kém rồi.

Ngay cả Lâu béo cũng không bằng.

Không phải hát lạc giọng thì là quên lời, không biết hát kiểu gì nữa.

Nếu không chỉ là kiểu hát nhẹ nhàng.

Không có một người nào có thể lọt được vào mắt Tần Kiệt.

Anh trực tiếp đưa ra đánh giá thấp.

Sau nửa tiếng, tất cả những người dự thi đều đã biểu diễn xong.

Chờ đợi lời nhận xét của Mao Hinh.

Bởi vì sinh viên khoa âm nhạc rất đông.

Mao Hinh thay đổi một hình thức khác.

Cô trực tiếp tuyên bố tên mười người mà cô thấy hát hay nhất.

Ngoài mười cái tên đó ra cô sẽ không gọi thêm tên ai nữa.

Cũng xem như giữ mặt mũi cho họ đi.

Trong số đó người đứng đầu chính là Tưởng Thiên Dưỡng, xếp thứ hai là Khương Thục Văn,...Lâu béo cũng may mắn, vừa hay xếp ở vị trí thứ 10.

Sau khi cậu ta nghe thấy mình xếp hạng 10 đã vô cùng kích động ôm chầm lấy Dương Liễu điên cuồng quay vòng vòng.

Khiến những người khác cũng phải để ý.

Sau đó, Mao Hinh bắt đầu nhận xét từng người một.

Cuối cùng đến lượt Lâu béo còn cố tình nhắc nhở phải tiếp tục cố gắng.

Nghe thấy vậy Lâu béo càng thêm kích động, thiếu chút muốn bay lên trời luôn rồi.

“Kiệt Tử, hiện tại cậu còn muốn nói gì không?”, Lâu béo nhìn nhìn hỏi.

“Cậu thắng rồi! Tôi sẽ thực hiện lời hứa!”, Tần Kiệt nhún nhún vai, nở nụ cười.

Anh cũng vui mừng thay Lâu béo.

Thật sự khiến Tần Kiệt phải nhìn cậu ta bằng đôi mắt khác xưa.

Phản công toàn tập.

Cũng không dễ dàng gì.

“Haha, mọi người có nghe thấy không, buổi tối hôm nay, Tần Kiệt làm chủ mời mọi người một bữa lớn!”

Bang bang~

Toàn bộ sinh viên trong lớp đều vỗ tay cho Tần Kiệt.

Tần Kiệt chỉ thản nhiên cười, nhưng lỗ tai anh vẫn vểnh lên cố nghe ngóng động tĩnh từ phía Mao Hinh.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 412: Câu hỏi này rất nhảm nhí!


Không bao lâu sao, Mao Hinh đã kết thúc lời nhận xét.

Sau khi đại biểu trường phát biểu vài câu, Mao Hinh liền chuẩn bị rời đi.

“Khó khăn lắm cô Mao mới quay về trường một chuyến, chỉ nói vài câu nhận xét đã muốn đi, làm vậy có phải hơi không thỏa đáng không? Tôi đề nghị cô Mao hát tặng mười ca khúc! Xem như là báo đáp cho trường!”

Lời này khiến mọi người thoáng chốc trở nên yên tĩnh.

Mao Hinh, trợ lý của cô ta cùng Tôn Ngọc Phương cũng giống như vậy.

Muốn Mao Hinh hát tặng mười bài?

Vậy chẳng phải là nán lại rất lâu sao?

Sao có thể chứ?

“Sao hả? Cô Mao không muốn à?”

Giọng nói kia lại lần nữa vang lên.

Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về phía phát ra âm thanh.

“Là cậu ta?”

“Cậu biết à?”

“Không phải là người sáng lập chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách sao?”

“Chính là cậu ta, Tần Kiệt!”

“Ừm, ngồi bên cạnh là Trương Lâu, đồng nghiệp của cậu ta!”

Đám học sinh mồm năm miệng mười thảo luận.

Tôn Ngọc Phương nhíu chặt mày.

Không hiểu nổi Tần Kiệt nói vậy vào lúc này là có ý gì.

Mao Hinh đã nhận xét một lúc lâu, sớm mệt mỏi lắm rồi.

Hiện tại Tần Kiệt còn gây chuyện, là muốn làm gì?

“Cậu là ai?”, một lúc lâu sau, Mao Hinh mới lên tiếng hỏi.

“Tôi là nhà tài trợ của cô! Cô Tôn không nói với cô à?”, Tần Kiệt nói.

Lời này của anh khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường sợ ngây người.

“Nhà tài trợ? Có ý gì?”

“Không biết! Tần Kiệt trở thành nhà tài trợ của đại minh tinh Mao Hinh từ lúc nào vậy chứ?”

“Lâu béo, cậu rất thân với Tần Kiệt, cậu biết không?”

“Không biết, chưa từng nghe qua chuyện này!”



Sau đó, đám sinh viên dần yên tĩnh lại, nhìn về phía Mao Hinh, muốn xem cô ta nói như thế nào.

“Cậu nói cậu là nhà tài trợ của tôi?”, Mao Hinh nhíu mày: “Ý cậu là cậu đã bỏ ra số tiền năm mươi ngàn tệ?”

“Năm mươi ngàn tệ?”, Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Tôn Ngọc Phương: “Cô Tôn, cô không nói rõ với cô Mao à?”

“Tôi…”, Tôn Ngọc Phương ấp úng, không biết nên nói như thế nào.

“Ngọc Phương, đã có chuyện gì?”, Mao Hinh hỏi.

“Cậu ta chi ra một trăm ba mươi ngàn tệ!”, Tôn Ngọc Phương kề sát tai Mao Hinh: “Trong đó, tám mươi ngàn tệ là để dùng cho cuộc thi biện luận!”

“Còn năm mươi ngàn tệ là phí nhận xét cho cuộc thi hát!”

“Hóa ra là vậy!”, Mao Hinh giật mình: “Tôi đã hiểu rồi! Tổng cộng có một trăm ba ngươi ngàn tệ! Trong đó năm mươi ngàn tệ là phí nhận xét cho cuộc thi hát, tám mươi ngàn tệ là phí tài trợ cuộc thi biện luận”.

“Nếu đã là tài trợ, vậy thì có liên quan gì đến tôi! Thế nên tôi cho rằng mình không cần phải hát! Thật ngại quá, hôm nay tôi rất mệt, ngày mai còn phải tham gia cuộc thi biện luận, xin phép về nghỉ trước!”

Nói xong, Mao Hinh liền muốn rời đi.

“Cô nổi tiếng lắm hả?”, Tần Kiệt hỏi.

“Hả?”

Mao Hinh không hiểu ý của Tần Kiệt.

Cô ta nổi tiếng lắm sao?

Nếu không nổi tiếng, sao có thể được thầy trò trường Đại học Công Nghiệp Hồ nhiệt liệt hoan nghênh như vậy.

Câu hỏi này rất nhảm nhí!

“Cậu không biết à?”

“Cô cũng đâu phải nhân vật lớn có thể thúc đẩy xu thế phát triển của xã hội, vì sao tôi phải biết cô là ai?”, Tần Kiệt nói.

Mao Hinh: “…”

Cô ta nhìn thật sâu vào mắt Tần Kiệt, nhớ rõ dáng vẻ của anh, sau đó xoay người rời đi, không thèm nói lấy một câu.

Thoạt nhìn có vẻ là đang tức giận.

Nhìn thấy một màn như vậy, đám sinh viên đều ngơ ngác.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 413: Chẳng khác nào tự rước lấy nhục?


Mãi đến khi bóng lưng của Mao Hinh đã biến mất, bọn họ mới hoàn hồn.

“Mẹ kiếp! Tần Kiệt, có phải cậu hơi quá đáng không?”

“Đúng vậy đó, nói chuyện thẳng quá vậy?”

“Có người như cậu à?”



Rất nhiều fan hâm mộ của Mao Hinh tỏ vẻ bất mãn.

Nhưng Tần Kiệt chỉ đáp lại một câu: “Tôi bỏ tiền ra, bảo cô ta hát mấy bài cũng không được à? Nếu như không được, vậy có phải tôi cũng có thể đến Đại học Công Nghiệp Hồ học mà không cần trả học phí không? Cứ thích là học! Nếu đúng là như vậy, mọi người nói với hiệu trưởng một tiếng đi, để tôi học đến hết năm 4 mà không cần đóng học phí!”

Dứt lời, đám sinh viên cứng họng, không trả lời được.

Bởi vì bọn họ không thể nào thừa nhận điều đó.

Lời này của Tần Kiệt quả thật quá tuyệt tình.

Nhưng quan trọng là nó có lý.

Thử hỏi ai có thể phản bác được?

“Không ai làm được à, vậy có nghĩa là yêu cầu vừa rồi của tôi không sai? Nếu đúng thì mấy người còn trừng mắt với tôi làm gì?”, Tần Kiệt nói.

“Tần Kiệt, dù cậu nói có lý thì cũng không thể ép buộc người khác như vậy?”

“Đúng vậy đó, chị Mao Hinh đã mệt lắm rồi!”

“Vậy mà cậu còn làm khó, bắt người ta ca hát, vậy khác nào làm khó dễ người ta?”



Đám fan hâm mộ của Mao Hinh lại lần nữa tấn công.

Bọn họ mong muốn Tần Kiệt đưa ra lời giải thích.

Tần Kiệt thờ ơ nói: “Mấy người nói Mao Hinh rất mệt?”

“Đúng, cô ấy rất mệt! Là chính miệng cô ấy nói vậy! Chúng tôi đều nghe thấy!”

“Đúng đó, tôi cũng nghe nữa!”

“À, cô ta nói mình mệt là các người tin à?”, Tần Kiệt không biết phải nói sao: “Cô ta đến muộn hơn chúng ta, sau khi đến, vẫn luôn ngồi ở hàng ghế chủ, tính tới tính lui cũng đã ngồi hơn hai tiếng rồi đấy, vẫn chưa đến ba tiếng!”

“Như vậy mà gọi là mệt à? Tôi còn mệt hơn so với cô ta nữa đấy! Tôi đến sớm hơn cô ta, còn liên tục đứng ở đây, vỗ tay, hò hét, cổ vũ cho những thí sinh. Mồ hôi chảy đầm đìa, một ngụm nước cũng chưa kịp uống, tôi còn chưa than mệt đây này!”

“Tính tới tính lui, cô ta ngồi còn chưa đến 3 tiếng, có nước uống, chỉ ngồi dùng microphone để nhận xét vài câu. Sẽ mệt à? Mấy người tưởng tôi ngốc hay là mù, dễ lừa vậy hả?”

“Nếu chỉ vậy thôi đã mệt, vậy tôi hỏi, mấy người có mệt không?”

“Chuyện này…”

Đám fan hâm mộ vốn muốn chất vấn Tần Kiệt nhưng lại không cách nào nói tiếp.

Bởi vì bọn họ quả thực không cảm thấy mệt.

“Không nói được đúng không? Hơn hai tiếng thôi mà, quá lắm bằng thời gian đến rạp xem một bộ phim! Có gì mệt chứ?”

Tần Kiệt cười lạnh: “Hơn nữa, tôi đã bỏ ra một trăm ba mươi ngàn tệ đấy! Dù trong đó, tám mươi ngàn tệ là để tài trợ cho cuộc thi biện luận, có thể không tính! Nhưng năm mươi ngàn tệ còn lại thì sao? Không phải tiền hả? Năm mươi ngàn tệ đó, mấy người tự hỏi lòng mình xem, có mấy ai có thể kiếm được ba lần năm mươi ngàn tệ trong một năm? Hoặc là bốn lần, năm lần?”

“Tôi nghĩ ngoại trừ người làm kinh doanh, còn với những gia đình lao động bình thường, thu nhập một năm có thể được bảy mươi ngàn tệ đã là tốt lắm rồi, quá lắm cũng chỉ đến một trăm hai mươi ngàn”.

“Mấy người nói xem, tôi nói có đúng không?”

“Chuyện này…”

Đám fan hâm mộ của Mao Hinh đều á khẩu.

“Đương nhiên, mấy người có thể nói tôi làm kinh doanh, kiếm được năm mươi ngàn tệ rất dễ. Nhưng tôi nói cho mấy người biết, tiền là của tôi, dù có dễ kiếm cũng không phải từ trên trời rớt xuống! Tôi phải vất vả lắm mới kiếm được đấy!”

“Nếu đã vất vả kiếm được, vậy thì tiêu xài phải có giá trị! Phải theo ý tôi mà xài! Hiện tại, tôi chỉ yêu cầu Mao Hinh hát có mấy bài mà thôi, không nên à? Tôi sai sao? Không được à?”

“Nếu mấy người dám nói tôi sai, tôi không nên làm vậy! Cũng được thôi, ngày khác, tôi sẽ đến thăm từng người, quấn lấy mấy người, đòi mỗi người năm mươi ngàn tệ, xong sau đó tặng cho mỗi người một lời nhận xét, rồi đi! Nếu mấy người không cho, tôi sẽ đeo bám mấy người đến cùng trời cuối đất!”

“…”

Dứt lời, toàn trường im lặng.

Đám fan hâm mộ của Mao Hinh đều cúi đầu.

Bởi vì bọn họ không cách nào phản bác, cũng không thể phản bác.

Mỗi một câu của Tần Kiệt đều có lý, thử hỏi bọn họ lấy gì phản bác?

Chẳng khác nào tự rước lấy nhục?

“Không còn gì để nói đúng không? Không phản đối thì giải tán!”, Tần Kiệt hất tay, sau đó kéo Tần Tuyết đi ra ngoài…
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 414: "Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"


30 phút sau, trong một gian phòng khách sạn ở khu đô thị mới Nam Hồ.

Cạch~

Người phụ nữ lớn tuổi hơn Mao Hinh đập tay lên bàn, vô cùng tức giận.

Bị một sinh viên xúc phạm trực diện.

Mặc dù không nói bất cứ lời lẽ tục tĩu nào.

Nhưng nói những điều như vậy trước mặt nhiều sinh viên thì rõ ràng là khôngcho Mao Hinh một chút thể diện nào cả.

Tức chết đi được mà.

"Hinh Nhi, em không thể đến cuộc thi hùng biện ngày mai!"

"Hả? Chị Hoàng, làm vậy sao được?", Tôn Ngọc Phương lo lắng. Đã bàn bạc ổn thỏa cả rồi, đến lúc sắp bắt đầu lại thay đổi chủ ý, cuộc thi hùng biện biết phải làm sao?

"Hừ! Có trách thì trách cậu học sinh ngỗ ngược của cô đó! Dù sao Hinh Nhi của chúng tôi cũng là một ngôi sao! Lần này về trường cũ chỉ cần 50 ngàn tệ phí cảm ơn đã là nể mặt trường đại học công nghiệp Hồ lắm rồi!"

"Nhưng...", Tôn Ngọc Phương lo lắng.

"Chị Hoàng, em cảm thấy mai vẫn nên đi thì hơn! Đừng làm khó Tôn Ngọc Phương!", Mao Hinh có chút không nỡ.

"Không được! Không cần phải thương lượng chuyện này nữa!", chị Hoàng kiên quyết không đồng ý: "Nếu lần này dễ dàng bỏ qua, để người trong giới biết được, truyền ra ngoài, người khác sẽ cho rằng em dễ bị bắt nạt!"

"Trong tương lai sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư... đến bắt nạt em! Đến lúc đó phải làm như thế nào? Lẽ nào đều bỏ qua sao?"

"Cái này...", Mao Hinh không biết nên nói gì mới được.

Dù sao thì chị Hoàng nói rất có lý.

"Ngọc Phương, tôi cảm thấy thế này, chị Hoàng nói rất đúng, chuyện cuộc thi hùng biện thôi nhé!", Mao Hinh nói.

"Cái gì? Mao Hinh, cô cũng..."

"Ngọc Phương, tình huống của tôi như thế nào, cô biết rất rõ, trước đây tôi phải chịu nhiều tiếng xấu! Tôi có được ngày hôm nay là nhờ vào sự dìu dắt của chị Hoàng! Nếu mở ra tiền lệ, sau này ở trong giới, tôi sẽ rất khó phát triển! Vẫn là thôi đi thì hơn, mai tôi không đến đâu!"

"Nhưng cô yên tâm, chuyện này, tôi sẽ nói một tiếng với phía nhà trường! Cô sẽ không sao đâu!"

Mao Hinh an ủi Tôn Ngọc Phương, cô ta hy vọng Tôn Ngọc Phương hiểu được sự khó xử của mình.

"Được rồi!", chuyện đã đến nước này, Tôn Ngọc Phương cũng không còn lời nào để nói nữa.

Muốn trách thì phải trách tên khốn Tần Kiệt đó, đang yên đang lành, đến phút cuối cùng lại ăn nói tầm bậy tầm bạ.

Thật đúng là.

Đây là thời điểm thuận lợi, vậy mà giờ đây lại ảnh hưởng đến thành tích của cô ta.

Thật đáng giận mà.

"Hinh Nhi, muộn rồi, tôi không quấy rầy mọi người nghỉ ngơi nữa, tôi về trước đây!"

Tôn Ngọc Phương có chút xấu hổ nên không còn mặt mũi tiếp tục ở lại, đề nghị rời đi.

"Ừ...! Để tôi tiễn cô".

"Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"

Tôn Ngọc Phương nhanh chóng đi ra ngoài.

Cạch~

Cánh cửa được đóng lại.

Sắc mặt chị Hoàng càng trở nên khó coi.

"Hinh Nhi, lần này không thể đến một cách vô ích được!"

"Chị Hoàng, chị có ý gì?", Mao Hinh không hiểu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 415: Tần Kiệt đáng ghét.


"Phía trường đại học công nghiệp Hồ đã phải chịu thiệt hại, muốn quay lại bên đó chắc chắn không được! Dù thế nào cũng phải kiếm chút tiền mới được!", chị Hoàng nói.

"Kiếm tiền?", Mao Hinh hỏi tiếp: "Kiếm bằng cách nào, có chỗ muốn thuê em chụp quảng cáo sao?"

"Không có!", chị Hoàng lắc đầu: "Nhưng chúng ta có thể chủ động bàn bạc!"

"Tìm ai chứ?", Mao Hinh tò mò.

"Hai ngày nay, chị có hỏi thăm nghe ngóng vùng lân cận! Xung quanh khách sạn Cẩm Giang nơi chúng ta thuê, nổi tiếng nhất chỉ có một siêu thị tên là Kiệt Tuyết! Gần đây siêu thị đó đang tổ chức một sự kiện theo chủ đề Olympic. Chị nghĩ chúng ta có thể đến đó nói chuyện!", chị Hoàng giải thích.

"Chị muốn em tham gia sự kiện đó sao?", Mao Hinh cau mày, không muốn tham gia.

Năm đó, thứ hạng đạt được khi cô ta tham gia cuộc thi quá thấp, cho đến bây giờ trong lòng cô ta vẫn còn bóng đen, nói tới cuộc thi, kêu cô ta làm ban giám khảo may ra còn được, đằng này muốn cô ta tham gia, cô ta không sẽ không đồng ý.

"Đương nhiên chị không kêu em đến tham gia cuộc thi rồi! Bây giờ em đã là người nổi tiếng, em đến đó cạnh tranh với đám người bình thường kia, còn ra cái thể thống gì nữa?"

Chị Hoàng nói tiếp: "Ý chị là sẽ đến nói chuyện, để em đến với tư cách là khách mời, hát mấy bài để cho siêu thị Kiệt Tuyết trở nên nổi tiếng hơn! Chúng ta kiếm chút phí ra sân từ trong đó, em đã hiểu chưa?"

"Ừ nhỉ!", mắt Mao Hinh sáng lên: "Ý tưởng này hay đó! Nhưng không biết có được không?"

"Có chị ra tay chắc chắn sẽ được! Em yên tâm đi! Sáng mai, chị sẽ đến nói chuyện với người phụ trách của bọn họ! Chị không tin rằng chị ra tay, đàm phán không thành công!", chị Hoàng nói rất tự tin.

"Chị định ra giá bao nhiêu?”, Mao Hinh hỏi.

"Dù thế nào cũng phải được 200 ngàn tệ! Bằng không thì làm sao có thể tỏ ra mình là ngôi sao lớn chứ!", chị Hoàng cười nói.

"200 ngàn tệ?", Mao Hinh há to miệng: "Được, em nghe chị Hoàng!"

"Thế mới phải chứ! Mai em không cần đến trường đại học công nghiệp Hồ nữa! 50 ngàn tệ đã nể mặt bọn họ lắm rồi! Không đến cũng được!", chị Hoàng nói.

"Vâng!"

Mao Hinh mỉm cười.

200 ngàn tệ phí ra sân.

Cô ta chưa bao giờ đạt đến con số này.

Bây giờ mới là năm 2008.

Năm nay, nền kinh tế toàn cầu đang rơi vào tình trạng suy thoái.

Một ngôi sao nhỏ tuyến 18 như cô ta được 50 ngàn tệ phí ra sân đã rất ổn rồi.

200 ngàn tệ.

Trước đây cô ta chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Đương nhiên cô ta rất mong đợi rồi.

...

Ở phía bên này, sau khi Tôn Ngọc Phương rời khỏi khách sạn Cẩm Giang, cô ta vô cùng tức giận.

Tần Kiệt chết tiệt.

Tần Kiệt đáng ghét.

Đang yên đang lành, em nói cái gì vậy.

Chỉ bởi vì mấy câu của em mà ngày mai Mao Hinh sẽ không đến tham gia cuộc thi hùng biện.

Đến lúc đó tôi phải ăn nói với nhà trường như thế nào đây?

Đáng ghét.

Đáng giận.

Không được, dù như thế nào, cô ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này.

Phải đến tìm tên khốn Tần Kiệt đó để tính sổ.

Tôn Ngọc Phương lấy điện thoại ra gọi cho Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 416: Nhưng cô ta phải thất vọng.


Thế nhưng trong điện thoại lại thông báo rằng cuộc gọi của bạn không nằm trong vùng dịch vụ, xin vui lòng gọi lại sau.

"Tên khốn kiếp! Cậu ta cố ý, nhất định là cố ý!"

Tôn Ngọc Phương tức giận hận không thể đá bay thùng rác trước mặt.

Nhưng so với chiếc thùng rác, cô ta quá nhỏ bé.

Nếu đá nó, cô ta dám chắc chân mình sẽ sưng vù lên.

Vẫn là thôi đi.

Cô ta trực tiếp bắt taxi đến trường đại học công nghiệp Hồ.

Khi đến trường, cô ta phải thanh toán hơn 20 tệ.

Trong lòng đau như cắt.

Lương một tháng của cô ta chỉ rơi vào khoảng 1800 tệ, bây giờ bắt taxi tiêu mất hơn 20 tệ, quá lãng phí.

Sau này có bị đánh chết cô ta cũng sẽ không tiêu xài phung phí như vậy nữa.

Tiêu tiền, vẫn là do con người ta tự tìm đến mà.

Cô ta chạy một mạch đến kí túc xá Tần Kiệt ở, chào hỏi dì Trương quản lý.

Dì Trương trực tiếp để cô ta qua.

Tôn Ngọc Phương nổi giận đùng đùng xông đến phòng 115, cô ta liên tục gõ cửa phòng.

Âm thanh rất lớn.

Người trong phòng 113 bên cạnh đều nghe thấy.

Bọn họ thò đầu ra ngoài.

"Á, cô Tôn, cô tìm Tần Kiệt sao?"

"Ừ, Vọng Vận Lai, em gọi điện thoại cho cậu ta, kêu cậu ta ra đây!", Tôn Ngọc Phương nói.

"Cô Tôn, Tần Kiệt không có trong phòng!", Vọng Vận Lai nói.

"Sao em biết?", Tôn Ngọc Phương không tin.

"Nếu cô không tin, cô có thể nhờ dì Trương qua mở cửa phòng 115, cô vào xem thử sẽ biết!", Vọng Vận Lai nói.

"Hừ...", Tôn Ngọc Phương sững sờ, cảm thấy có lý.

Thông thường mà nói, nhân viên quản lý kí túc xá sẽ có chìa khóa dự phòng.

"Đúng, em nói rất đúng!"

Tôn Ngọc Phương lại chạy xuống chỗ dì Trương, cô ta nói chuyện với dì Trương một lúc sau đó cầm chìa khóa lên mở cửa phòng 115.

Nhưng cô ta phải thất vọng.

Bởi vì Tần Kiệt thật sự không ở trong đó.

"Vọng Vận Lai, em có biết Tần Kiệt đi đâu không?", Tôn Ngọc Phương nói.

"Em không rõ lắm! Nhưng lúc cậu ta rời đi đang nghe điện thoại!"

"Nói những gì?"

"Hình như nói Hoa...Nông gì gì đó, đúng rồi, là Hoa Nông!", Vọng Vận Lai nói rất chắc chắn.

"Hoa Nông? Được, tôi biết rồi!", Tôn Ngọc Phương vội vàng rời đi.

Vọng Vận Lai bám đuôi theo, sau khi cậu ta tận mắt nhìn thấy Tôn Ngọc Phương rời đi, cậu ta nhanh chóng trở về kí túc xá phòng 113.

"Kiệt Tử, cô Tôn đi rồi, đừng trốn nữa!"

Tần Kiệt đi ra khỏi nhà tắm phòng 113: "Vận Lai, cậu thật xảo trá!"

"Tôi xảo trá gì chứ? Cậu vốn dĩ không có ở phòng 115 mà, tôi nói sai sao?"

Tần Kiệt giơ ngón tay cái ra.

"7 giờ tối nay, tòa nhà Tương Bắc phố Đọa Lạc!"

"Oh yeah~"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 417: Nhưng cô ta không ngốc.


Tối hôm đó, Tần Kiệt hào phóng mời tất cả các bạn học ăn uống no say, đến tận 9 giờ tối mới tàn tiệc.

Nhưng thế này vẫn chưa tính.

Tần Kiệt còn bỏ tiền ra mời các bạn đến Jiedaokou tìm phòng bao chơi thâu đêm.

Có người chi tiền, các bạn trong lớp đương nhiên không phản đối.

Tất cả đều ủng hộ đề xuất của Tần Kiệt.

Để không cho Tôn Ngọc Phương tìm thấy bọn họ, các bạn trong lớp đã thống nhất rằng sẽ tắt máy điện thoại.

Quả nhiên.

Sau khi Tôn Ngọc Phương đi tìm Tần Kiệt theo lời của Vọng Vận Lai không có một chút kết quả nào cả.

Cô ta đành phải quay lại ký túc xá nam một lần nữa để tìm Vọng Vận Lai.

Kết quả đừng nói là Vọng Vận Lai, người trong ký túc xá phòng 113 đều không biết đi đâu hết cả rồi.

Ngay đến cả phòng 116 cũng như vậy.

Cô ta giận run cả người, sau đó gọi điện thoại cho từng người một.

Gọi cho ai cũng nghe được đoạn thông báo của tổng đài: Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau.

Nếu một hai người tắt máy thì không sao.

Đằng này đám sinh viên nam trong ba phòng kí túc xá đều tắt máy, rất bất thường.

Tôn Ngọc Phương mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô ta lại gọi cho đám sinh viên nữ.

Nhưng lại là một lần thất vọng.

Đám sinh viên nữ cũng tắt máy.

Dường như bọn họ đã sớm bàn bạc với nhau vậy.

Tất cả đều như biến mất.

Cô ta biết đây nhất định là trò quỷ của Tần Kiệt.

Cô ta càng trở nên tức giận hơn.

Sau đó, Tôn Ngọc Phương chạy đến văn phòng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, cô ta muốn thử vận may.

Trong văn phòng chỉ có mấy sinh viên lớp khác làm parttime.

Hỏi đám sinh viên đó, ai cũng lắc đầu không rõ.

Tôn Ngọc Phương đành phải đến trung tâm thu gom phế liệu trong khuôn viên trường để tìm Mã Dương và Quách Bùi.

Câu trả lời mà cô ta nhận được vẫn vậy.

Có vẻ như tất cả sinh viên trong lớp đều bốc hơi trong vòng một ngày ngắn ngủi.

Không thấy bóng dáng một ai cả.

Cô ta vẫn không cam tâm, lại gọi cho dì Trương quản lý ký túc xá nam.

Kết quả là điện thoại của dì Trương không nằm trong vùng dịch vụ.

Cô ta tức đến nỗi muốn đập nát điện thoại.

"Hay lắm Tần Kiệt, em chơi ác đó! Được, em chơi trò mất tích với tôi đúng không, hôm nay tôi sẽ đứng ở cửa ký túc xá đợi em, ngược lại tôi muốn xem tối nay em có về ký túc xá không!"

Tôn Ngọc Phương tuyên chiến với Tần Kiệt.

Nhưng cô ta không ngốc.

Cô ta không trực tiếp đợi ở cửa ký túc xá nam mà là ẩn núp ở cửa siêu thị Trung Bách cách ký túc xá nam không xa.

Mua một chai nước và đồ ăn vặt, cô ta vừa ăn vừa uống vừa nhìn chằm chằm về phía ký túc xá.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Cô ta đợi đến 9 giờ tối, siêu thị Trung Bách đã đóng cửa, nhưng vẫn không thấy Tần Kiệt xuất hiện.

Đừng nói đến Tần Kiệt.

Tất cả đám sinh viên nam trong hai phòng còn lại cũng không thấy tăm hơi đâu cả.

Tôn Ngọc Phương vô cùng buồn bực.

Cô ta không hiểu đám sinh viên này đã đi đâu.

Vì vậy, cô ta đành phải đi bộ đến ký túc xá nam.

Lúc này, dì Trương đang xem TV.

Bà ấy thấy nửa đêm nửa hôm, Tôn Ngọc Phương lại đến.

Vì vậy, dì Trương đành phải ra mở cửa, trò chuyện với Tôn Ngọc Phương một lát, nói với cô ta rằng mình chưa thấy đám người Tần Kiệt về.

Dì Trương kêu Tôn Ngọc Phương đừng đợi nữa.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 418: Nhà trường còn muốn làm như vậy sao?


Tôn Ngọc Phương không muốn, cô ta vốn định nói với dì Trương rằng đám Tần Kiệt cả đêm không về, quá nguy hiểm, nên đi tìm bọn họ.

Nhưng khi sắp nói ra khỏi miệng, cô ta lại nuốt lại.

Nếu chỉ là một hai người thì có thể nói như vậy.

Nhưng hiện tại tất cả đám sinh viên nam đều không về.

Bọn họ đều đã là người trưởng thành.

Mười mấy người ở chung một chỗ với nhau, có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Nếu cô ta nói như vậy, ngược lại sẽ làm trò cười cho thiên hạ.

Vì vậy cô ta đành phải rời đi.

Sau đó, cô ta lại đến công viên dâu tây tìm nhân viên quản lý.

Nhưng cửa công viên dâu tây đã đóng từ lâu.

Cô ta không thể vào được, vốn định gọi cho nhân viên quản lý.

Nhưng nghĩ lại, nửa đêm nửa hôm, kêu người ta ra ngoài một mình không thích hợp cho lắm.

Dù sao thì trường học cũng có nội quy của trường học.

Một khi đã đóng cửa sẽ không được ra vào tùy tiện.

Nhân viên quản lý sẽ không vì cô ta mà mở cửa, làm trái với nội quy.

Cuối cùng, Tôn Ngọc Phương chỉ có thể oán hận rời đi.

Cô ta vất vả gần một ngày, chẳng làm ăn được gì, cuối cùng lại không thu được kết quả.

Giờ phút này, Tần Kiệt trở thành người mà Tôn Ngọc Phương căm ghét nhất.

Sau khi trở lại ký túc xá, cô ta mất ngủ cả một đêm.

Khó khăn lắm mới cầm cự được đến ngày hôm sau, cô ta cố gắng xốc lại tinh thần đến giảng đường, muốn xem đám sinh viên kia đã về chưa.

Khi đến nơi, cô ta thấy tất cả sinh viên trong lớp đều đang nằm ngủ sấp trong giảng đường.

Cuối cùng cô ta cũng biết rằng tối hôm qua đám sinh viên đó đi đâu làm gì.

Bọn họ đi chơi thâu đêm.

Mà người gây ra tai họa, không cần phải nói chắc chắn là Tần Kiệt.

Bởi vì phải có tiền mới có thể lôi kéo các bạn học chơi thâu đêm, mà Tần Kiệt chính là người giàu có nhất.

Cô ta muốn xông vào trực tiếp tóm Tần Kiệt ra ngoài.

Nhưng bây giờ giáo sư đang giảng bài trong đó, làm sao cô ta dám?

Vì vậy, cô ta đành phải buồn bực rời đi.

Nhưng vừa đến phòng làm việc, cô ta nhận được điện thoại từ hiệu trưởng, kêu cô ta đích thân đến văn phòng hiệu trưởng một chuyến.

Cô ta biết những gì nên đến cũng đã đến.

Một bụng tức giận, giờ phút này tăng thêm mấy phần.

Bụng cô ta gần như phình to ra.

Một lát sau, Tôn Ngọc Phương vội vã đến văn phòng hiệu trưởng.

"Hiệu trưởng!"

"Cô Tôn, ngồi đi!"

"Không, không cần đâu, tôi đứng cũng được mà!"

Tôn Ngọc Phương tự biết mình sai, sao cô ta dám ngồi chứ?

"Ồ, cô muốn đứng cũng được!", hiệu trưởng cũng không khách sáo, nói: "Sắp diễn ra cuộc thi hùng biện rồi! Nhưng tôi vừa mới nhận điện thoại từ Tiểu Hoàng- người đại diện của Mao Hinh! Tiểu Hoàng nói rằng Mao Hinh đột nhiên không khỏe cho lắm nên không tới tham gia được! Cô nghĩ sao?”

"Hả?", Tôn Ngọc Phương kinh hô.

"Không khỏe? Không thể đến?"

"Đúng vậy, Mao Hinh không nói với cô sao?", hiệu trưởng nhìn chằm chằm vào Tôn Ngọc Phương, mỉm cười hỏi.

"Không, không có! Hay là, tôi, tôi gọi điện thoại hỏi nhé!", Tôn Ngọc Phương căng thẳng nói.

"Không cần gọi nữa! Tôi tin cô!", hiệu trưởng cười nhạt: "Cô ấy không khỏe, không đến được, tôi cũng không trách cô ấy! Nhưng đáng tiếc là 80 ngàn tệ phí tài trợ của bạn học Tần Kiệt!"

"80 ngàn tệ à! Đó không phải là số tiền nhỏ, nó tương đương với thu nhập của nhiều gia đình bình thường ở thành phố Hán trong hơn một năm!"

"Nếu tiêu xài vô ích sẽ có lỗi với Tần Kiệt! Dù sao cậu ấy kiếm tiền cũng không dễ dàng, chúng ta không thể lãng phí thành quả của người lao động!"

"Cho nên ban nãy phía nhà trường đã tổ chức một cuộc họp ngắn, nhất trí thông qua, kêu phòng phát thanh của nhà trường, liên tục nửa tháng phát thông tin tuyển dụng của chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, giúp bạn học Tần Kiệt mở rộng, phát triển ở trong phạm vi trường!"

"Cái gì?"

Tôn Ngọc Phương chết lặng.

Nhà trường còn muốn làm như vậy sao?

Tên khốn Tần Kiệt này rốt cuộc lấy đâu ra may mắn vậy?

"Cô Tôn, cô sao vậy?", hiệu trưởng hỏi.

"Không, không sao, tôi chỉ là mừng cho Tần Kiệt mà thôi!", Tôn Ngọc Phương viện cớ.

"Ồ, vậy sao, như thế là tốt! Vốn dĩ tôi định nói với Tần Kiệt chuyện này, nhưng tôi nhìn lịch học của lớp cậu ấy, bây giờ đang lên lớp, không tiện nói cho cậu ấy biết nên mới kêu cô qua đây!"

"Sau khi cô về, cô thay tôi truyền đạt ý của nhà trường tới cậu ấy có được không?"

"Hả? Ồ, như vậy sao, được, đương nhiên là được rồi!", Tôn Ngọc Phương lo lắng đến nỗi nói lắp.

"Tối qua cô Tôn ngủ không ngon đúng không, tôi thấy trạng thái tinh thần của cô không được tốt lắm, nếu vậy thì mau đi nghỉ đi! Đừng để cơ thể suy nhược!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 419: Làm hại anh mất mặt.


"Cám ơn, cám ơn hiệu trưởng quan tâm!"

"Tốt lắm, không có gì. Cô giáo Tôn có thể trở về nghỉ ngơi!", hiệu trưởng vẫy vẫy tay.

"Vâng, vâng ạ!"

Tôn Ngọc Phương không biết cô ta ra khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng bằng cách nào nữa.

Sau khi cô ta ra khỏi phòng hiệu trưởng, cô ta mới nhận ra sau toàn bộ phần lưng của mình đã ướt đẫm.

Nhớ tới một màn vừa rồi, bây giờ cô ta cũng còn có chút lo lắng.

Khi bước vào phòng làm việc của hiệu trưởng, cô ta luôn luôn lo lắng hiệu trưởng sẽ răn dạy cô ta như thế nào.

Đặc biệt là có đáng sợ giống như chương trình lãnh đạo nơi làm việc răn dạy nhân viên được phát trên TV không.

Nhưng cô ta lại không ngờ kết quả lại hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của cô ta.

Hiệu trưởng gọi cô ta tới không phải vì răn dạy, mà chỉ là muốn truyền đạt tin tức mà thôi.

May mà vừa nãy cô ta bị dọa nhưng không té trên đất.

May mà cô ta đứng vững được.

Có thể nói cô ta sợ bóng sợ gió một hồi.

Phù phù ~

Cô ta hít sâu vài cái.

Cảm giác căng thẳng của Tôn Ngọc Phương tốt hơn một chút.

Nhưng cô ta vẫn có chút oán hận Tần Kiệt.

Nếu không phải Tần Kiệt nhiều chuyện, thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Không nói anh làm hại cô ta một đêm không ngủ, mà còn hại cô ta xém chút nữa mất mặt trước mặt hiệu trưởng.

May là sợ bóng sợ gió một hồi, cuối cùng cũng chỉ lượn một vòng ở Quỷ Môn quan thôi.

Cô ta suýt chút nữa thì bị dọa tim gan muốn nhảy ra ngoài rồi.

"Hừ! Tần Kiệt thối tha, cậu đối xử với tôi như vậy, thì tin tức này, tôi không nói cho cậu biết! Xem cậu làm sao! Hừ!"

Ngáp ~

Tôn Ngọc Phương quá mệt mỏi, thật sự không chống đỡ được nữa phải ngáp một cái, vội vàng đi về hướng văn phòng, ghế dựa còn chưa ngồi nóng đã ghé đầu lên bàn làm việc ngủ.

Mà Tần Kiệt ở bên này, không biết đã tỉnh từ khi nào.

Khi anh khi tỉnh lại thì đã tan học từ lâu rồi.

Bậc thềm phòng học đã được thay thế bằng sinh viên của các khoa khác.

Bên cạnh anh không có một người quen nào.

Ánh mắt của những bạn sinh viên lớp khác nhìn anh có chút kỳ quái.

Bọn họ giống như đang nói.

Tên nhóc này thật thú vị.

Ngủ đến mức thay đổi cả thời gian lên lớp.

"Cậu là bạn học Tần Kiệt phải không?", bỗng nhiên có một cô gái đi tới hỏi anh.

"Ừm! Là tôi! Mọi người học khoa nào?", Tần Kiệt nói.

"Khoa cơ khí!"

"Á?", cả người Tần Kiệt sửng sốt: "Khoa cơ khí? Há không phải anh ngồi nhầm lớp rồi?"

Trời ơi!

Đã ra tiết rồi, sao không người nào đánh thức anh vậy.

Làm hại anh mất mặt.

Mấy tên nhóc kia chẳng đứa nào có lương tâm.

Uổng công tối qua mình còn bỏ tiền ra mời bọn nó ăn chơi qua đêm.

Thật không có nghĩa khí!

"Ờ, ờ, ngại quá, tôi, tôi ngồi nhầm lớp, cám ơn lời nhắc nhở của cậu, tôi đi trước!"

Nói xong, Tần Kiệt cuống quít rời đi.

May là anh vẫn hay ngồi ở mấy hàng cuối nên đã trở thành thói quen.

Nên anh lén chạy ra cũng không ai phát hiện ra.

Phù phù ~

Anh hít sâu vài hơi.

Mở điện thoại di động ra.

Anh phát hiện di động có mười mấy cuộc điện thoại nhỡ.

Có điện thoại của Tôn Ngọc Phương.

Cô ta gọi bảy cuộc.
 
Back
Top Bottom