Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 340: “Em không cần!”, T


Phốc~

Thiếu chút nữa, ông chủ tiệm đồ nướng đã phun ra mật vàng.

Vừa rồi, ông ta nghe rất rõ cuộc trò chuyện giữa Tần Kiệt và Tôn Ngọc Phương, hóa ra bọn họ thật sự là cô trò.

Một học trò lại dám hỏi cô giáo có phải vợ mình hay không.

Câu hỏi này… Quá lợi hại!

Ông chủ tiệm đồ nướng không khỏi liếc nhìn Tần Kiệt thêm vài lần, ý tứ rất rõ ràng.

Anh bạn à, cậu giỏi!

Quả thật là một phi công lão luyện!

Bội phục nha~

“…”

Tôn Ngọc Phương ngớ ra.

Tần Kiệt vừa nói gì?

Cậu ta hỏi mình có phải là vợ cậu ta không à?

Bản thân mình lớn hơn so với Tần Kiệt, lại còn là giáo viên của cậu ta, thì sao có thể là vợ cậu ta được chứ?

Không biết trong đầu thằng nhóc đáng ghét này chứa cái gì nữa, toàn nói tầm bậy tầm bạ.

“Sao cô không trả lời em? Phải hay không phải? Trả lời em đi!”, Tần Kiệt bắt đầu thúc giục.

Tôn Ngọc Phương: “…”

Cô ngượng ngùng.

“Em, em nói bậy bạ gì đó!”

“À, ý cô là cô không phải vợ em!”, Tần Kiệt nói.

“Em nói bậy!”, tuy Tôn Ngọc Phương là giáo viên cố vấn đại học, nhưng tuổi cô ấy cũng không lớn, chỉ mới 25-26 mà thôi.

Bị Tần Kiệt hỏi như vậy, đương nhiên Tôn Ngọc Phương cảm thấy rất xấu hổ.

“À, cô thừa nhận rồi nhé! Vậy thì dễ giải quyết rồi! Cô không phải vợ em, thì không có quyền yêu cầu em! Em không trả nổi tiền, cô cũng không có quyền can thiệp! Chuyện này dừng ở đây thôi! Em xem như cô chưa từng nói gì hết! Còn có gì muốn nói nữa không? Nếu không, em đi trước đây!”

“Bận rộn suốt một ngày, em rất mệt, cần được nghỉ ngơi!”, Tần Kiệt đứng lên.

“Đứng lại!”, Tôn Ngọc Phương hô.

“Còn có chuyện gì à?”, Tần Kiệt từ trên cao nhìn xuống, hỏi.

“Em ngồi xuống đi đã, rồi nói chuyện!”, Tôn Ngọc Phương cảm thấy không quen.

“Được!”, Tần Kiệt ngồi xuống: “Nói đi, cô còn muốn nói gì nữa?”

“Không thể nể mặt tôi một chút sao?”, Tôn Ngọc Phương nói.

“Hôm qua em đã nể mặt cô đủ rồi, cũng đã trả ơn cho cô! Cô còn muốn em đền đáp cái gì nữa?”, Tần Kiệt hỏi.

“Em còn chưa tốt nghiệp, tương lai biết đâu còn cần tôi giúp đỡ, đến lúc đó…”

“Cô đang uy h**p em sao?”, Tần Kiệt ngắt lời: “Nếu đúng là vậy thì ngại quá, em phải đi rồi, cô cứ từ từ ăn đồ nướng đi!”

“Em thật sự không có một chút tình cảm nào sao?”, Tôn Ngọc Phương nóng nảy.

“Được, em nói đi, rốt cuộc em muốn như thế nào mới đồng ý giúp tôi?”

“Đây là thời đại kinh tế xã hội, bất kỳ thứ gì cũng phải trao đổi đồng giá! Chỉ cần cô có thể đưa ra món đồ đồng giá, em sẽ đưa cho cô năm mươi ngàn tệ!”, Tần Kiệt nói.

“Trao đổi đồng giá? Xem ra em học môn kinh tế rất tốt đấy!” Tôn Ngọc Phương có hơi bất đắc dĩ.

“Cô biết là được rồi! Thời gian của em có hạn, cô nhanh lên một chút!”, Tần Kiệt thúc giục.

“Mao Hinh thật sự rất có danh tiếng, em bỏ ra năm mươi ngàn tệ để cô ta quảng bá cho em, đảm bảo việc kinh doanh chuyển phát nhanh Thần Thông của em sẽ phát triển tôt!”, Tôn Ngọc Phương ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.

“Em không cần!”, Tần Kiệt lắc đầu.

“Vậy em muốn như thế nào?”, Tôn Ngọc Phương đã thật sự hết cách.

“Em muốn…”, Tần Kiệt đột nhiên nhìn chằm chằm vào cổ Tôn Ngọc Phương.

“Em, em nhìn cái gì hả?”, Tôn Ngọc Phương vội che ngực, né tránh.

“Dừng lại! Cô thật sự cho rằng em ngấp nghé sắc đẹp của cô à?”, Tần Kiệt tỏ vẻ khinh thường.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 341: Thời gian trôi qua từng giây.


“Em có ý gì hả? Bộ tôi tệ lắm à?”, Tôn Ngọc Phương buông hai tay ra, ưỡn người, khoe khoang vóc dáng của mình.

“Vẫn không bằng Tuyết Nhi!”, Tần Kiệt nói.

Phốc~

Tôn Ngọc Phương tức giận đến mức suýt ọc máu.

Thằng nhóc này lại đi so sánh cô với Tần Tuyết.

Quá đáng thật chứ!

Sao trên đời này lại có tên đàn ông như thế.

Rốt cuộc Tần Tuyết thấy tên đầu gỗ này có chỗ nào tốt?

“Em… Tôi không so đo với em nữa! Tuy nhiên, em nhất định phải bỏ ra năm mươi ngàn tệ này!”, Tôn Ngọc Phương tỏ thái độ kiên quyết.

“Em không bỏ ra! Cô làm gì được em?", Tần Kiệt nói.

“Em… Em cố tình gây khó dễ cho tôi đúng không?”, Tôn Ngọc Phương rất tức giận.

“Được rồi! Cô đã nói đến nước này thì em sẽ cho cô một cơ hội! Chỉ cần cô làm được, em sẽ chuyển riêng cho cô năm mươi ngàn tệ, nhưng nếu cô làm không được, thì chớ trách em không cho cô cơ hội đấy!”, rốt cuộc, Tần Kiệt cũng chịu lui một bước.

“Em muốn tôi làm gì? Nói trước, tôi sẽ không lấy thân báo đáp đâu, em đừng có mà mơ!”, Tôn Ngọc Phương lại co người, đứng bật dậy, sợ Tần Kiệt sổ sàng với mình.

“Bớt đi! Cô cũng không phải gu của em, em còn sợ nuốt không trôi đây này!”, Tần Kiệt liếc mắt xem thường.

“Em…”, Tôn Ngọc Phương giận không có chỗ phát.

Tần Kiệt nói chuyện làm tổn thương người khác quá mức.

Đúng là khốn kiếp mà!

Nhưng vì thành tích, cô đành phải chịu nhục.

“Em nói đi, em muốn tôi làm gì?”, Tôn Ngọc Phương dò hỏi.

“Rất đơn giản!”, Tần Kiệt chỉ vào thịt nướng trên quầy: “Cô ăn hết tất cả số thịt nướng kia, em sẽ cho cô năm mươi ngàn tệ! Sao hả?”

“Hả?”

“Đừng có hả hả hả miết như vậy, em không hứng thú với cô!”, Tần Kiệt khoát tay: “Nhớ kỹ, trong đồ nướng có thêm gia vị, thì là hoặc ớt, hoặc một số thứ khác. Cô nghĩ cho kỹ rồi trả lời em! Đến lúc đó đừng nói em khi dễ cô là được!”

“Chuyện này…”, Tôn Ngọc Phương nhíu mày do dự.

Cô nhìn đồ nướng trên quầy, ít nhất có 100 xiên.

Muốn cô ăn hết số đó sao?

Có thể không?

Rõ ràng là cố ý làm khó người ta.

Tên khốn Tần Kiệt này đúng là không phải người mà, quá độc ác.

“Cho cô một phút để suy nghĩ, đến giờ là em đi đó!”, Tần Kiệt nhìn đồng hồ trên điện thoại, nói.

“Em…”

"Năm mươi chín giây!"

“Đổi lại cái khác được không”, Tôn Ngọc Phương hạ giọng.

"Năm mươi bảy giây!"

“Nhiều xiên lắm đấy!”

"Năm mươi lăm giây!"

“Em…”

"Năm mươi ba giây!"



Mặc kệ Tôn Ngọc Phương có năn nỉ thế nào, Tần Kiệt vẫn không dao động, kiên quyết tỏ rõ lập trường của mình.

Năm mươi ngàn tệ cũng phải mất hơn nửa tháng thu mua phế liệu mới có được, đâu phải từ trên trời rớt xuống.

Muốn anh bỏ ra số tiền này, cũng được thôi, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ đâu.

Bằng không, để Tôn Ngọc Phương chiếm được lợi, ngày sau, e là có chút gió thổi cỏ lay, cô ta cũng sẽ tìm đến anh.

Đến lúc đó, anh sẽ thật sự trở thành máy rút tiền của Tôn Ngọc Phương.

Đồng thời, trở thành công cụ giúp cô ta lập thành tích.

Chuyện như vậy, Tần Kiệt nhất quyết không làm, trừ phi Tôn Ngọc Phương là người phụ nữ của anh.

Thế nhưng khả năng này sẽ không tồn tại, bởi vì Tôn Ngọc Phương còn kém xa so với Tần Tuyết.

Cô ta không phải gu của Tần Kiệt, không gợi nổi hứng thú của anh.

Thời gian trôi qua từng giây.

Không bao lâu sau.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 342: Quá kích thích!


"Mười!"

"Chín!"

"Tám!"

"..."

"Ba!"

"Hai!"

“Một! Đã đến giờ, cô nghĩ kỹ chưa? Còn chưa nghĩ xong thì em đi trước!”, Tần Kiệt nhìn Tôn Ngọc Phương, nói.

“Tôi…”, Tôn Ngọc Phương ôm một bụng uất ức, thế nhưng lại không thể làm gì khác.

Nếu như cô ta không cố gắng, thành tích sẽ bị người khác đoạt mất.

Vì thành tích, cô ta nhất định phải tận dụng cơ hội lần này.

“Được rồi, tôi ăn! Em đừng có đổi ý!”, Tôn Ngọc Phương nghiến răng nghiến lợi nhìn thẳng vào Tần Kiệt, nói.

“Yên tâm, con người em luôn tuân thủ lời hứa, chỉ cần cô ăn hết, em nhất định sẽ cho cô năm mươi ngàn tệ!”, Tần Kiệt nói.

“Là do em nói đấy!”, Tôn Ngọc Phương hạ quyết tâm, quyết định chơi lớn một trận: “Ông chủ, mang một ít lên trước! Tôi muốn ăn!”

“Hả? Thật à?”, ông chủ ngơ ngác.

Một trăm xiên lận đó, không đùa được đâu.

“Ừm, là thật! Nhanh lên đi!”

“Được rồi, có ngay!”

Tần Kiệt nhếch môi cười.

Nhóc con, đừng tưởng cô là giáo viên cố vấn thì muốn làm gì làm, được voi còn đòi hai bà trưng à, muốn chơi với tôi, cô còn non và xanh lắm.

Ban đầu, Tôn Ngọc Phương ăn rất ngon.

Xiên nướng vốn là món ăn vặt, lúc mới ăn thì nhai rất đã miệng.

Nếu không, sao nó có thể đứng số một trong số các món ăn vặt chứ.

Mười xiên nhanh chóng xuống bụng, khiến Tôn Ngọc Phương càng có thêm động lực.

“Sao rồi? Ăn ngon không?”, Tần Kiệt giả bộ hỏi.

“Ăn ngon, đương nhiên là ngon rồi, hay là em cũng thử đi?”, Tôn Ngọc Phương đưa một xiên đến.

“Bỏ đi, cô tự mà ăn!”, rõ ràng là Tôn Ngọc Phương muốn đục nước béo cò, ăn bớt ăn xén nguyên liệu, Tần Kiệt sẽ không mắc lừa cô ta.

Quả nhiên, Tôn Ngọc Phương rất tức giận, nhưng lại không có cách nào khác.

Cô đành phải tiếp tục ăn.

Một xiên.

Hai xiên.

Ba xiên.



Sau khi ăn liên tục 30 xiên, tốc độ ăn của cô ta bắt đầu chậm lại.

Không vì cái gì khác, chỉ là…

Cay quá!

Cay đến mức bụng cô sôi cả lên.

“Ông chủ, có nước trà không?”

“Có!”, ông chủ lập tức đưa tới một bình trà, nhưng trên thực tế, đó chỉ là nước sôi.

Ông chủ vốn định rót ra, nhưng Tôn Ngọc Phương lại trực tiếp cầm lấy bình trà, đuổi ông chủ đi, còn mình thì cầm bình trà, ngửa đầu uống ừng ực.

Thoạt nhìn hệt như anh hùng Lương Sơn Bạc trên TV hay chiếu, mỗi khi kết bái huynh đệ đều dùng chén lớn uống cạn rượu.

Thấy vậy, Tần Kiệt và ông chủ không khỏi ngẩn người.

Quá k*ch th*ch!

Rốt cuộc là cay đến mức nào rồi?

Tần Kiệt suýt bật cười.

Nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh.

Bởi vì hoàn cảnh hiện tại không khác nào một trận chiến.

Muốn lấy được năm mươi ngàn tệ từ anh, tất nhiên phải trả một cái giá lớn.

Không phải chỉ nói là có thể kiếm được tiền đâu.

Ừng ực ừng ực ~
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 343: Nam nữ đều bình đẳng.


Tôn Ngọc Phương liên tục uống mấy ngụm lớn, sau đó buông bình trà, tiếp tục ăn.

Một xiên.

Hai xiên.

Ba xiên.



Lại ăn hết hai mươi xiên, lúc này, mặt Tôn Ngọc Phương đã đỏ rần, môi cô ta dính đầy mỡ.

Mặt cô ta cay đến mức nhăn lại, lưỡi không ngừng thè ra, cứ như sắp phun lửa vậy.

Sau đó…

Sau đó cô lại cầm lấy bình trà, điên cuồng rót vào miệng.

Ừng ực ừng ực ~

Nguyên một bình trà bị cô ta uống hết một nửa.

Tần Kiệt vô thức liếc nhìn bụng Tôn Ngọc Phương.

Hệt như cái trống!

Người không biết chắc sẽ tưởng rằng Tôn Ngọc Phương đang mang bầu.

Thấy vậy, Tần Kiệt rất muốn cười nhưng vẫn cố nhịn, tiếp tục xem trò hay.

“Cô Tôn, còn ăn nổi không?”, Tần Kiệt giả bộ tốt bụng hỏi.

“Được, ai nói, ai nói tôi không được!”, Tôn Ngọc Phương đã bắt đầu cà lăm, rõ ràng là bị cay đến mức không ra hình người rồi.

“Được, vậy cô ăn tiếp đi! Còn 50 xiên nữa đấy! Cố lên nha!”, Tần Kiệt làm động tác cố lên.

Nhưng trong mắt Tôn Ngọc Phương, đó rõ ràng là trào phúng.

Tên đầu gỗ đáng giận!

Một chút phong độ đàn ông cũng không có, đi bắt nạt một cô gái yếu ớt như cô ta.

Đừng để cô ta bắt được thóp của anh, hừ!

Vì năm mươi ngàn tệ, Tôn Ngọc Phương nghỉ một lúc rồi lại tiếp tục.

Một xiên.

Hai xiên.

Ba xiên.



Cô ta lại ăn thêm mười xiên.

Tôn Ngọc Phương ôm lấy bụng, cảm thấy rất khó chịu.

“Cô Tôn, cô sao vậy? Chẳng lẽ ăn nhiều quá bị đau bụng rồi?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không, không có!”, đương nhiên là Tôn Ngọc Phương hiểu ý Tần Kiệt.

Nếu như đau bụng thì phải từ bỏ rồi.

Nhưng nếu từ bỏ thì chẳng phải cô ta uổng công ăn hết 60 xiên à.

Không được, tối hôm nay, nói thế nào cũng phải kiên trì đến cùng.

Phải tiếp tục kiên trì!

Tôn Ngọc Phương cố gắng ôm lấy bụng: “Ông chủ, còn bốn mươi xiên nữa, lấy ra đây!”

“Hả?”, ông chủ có hơi khó xử.

Nếu ăn nữa, lỡ xảy ra chuyện thì phải làm sao?

Ông ta cũng không muốn gánh trách nhiệm đâu.

“Ông chủ, ông thất thần ở đó làm gì? Cô Tôn đã muốn ăn thì ông cứ mang lên đi, không sao đâu!”, Tần Kiệt cũng không nghĩ nhiều, dù sao chỉ có một câu, muốn lấy năm mươi ngàn tệ từ tay anh thì phải làm theo quy tắc mà anh đưa ra.

Đừng tưởng rằng là phụ nữ thì có thể cho qua.

Không có cửa đâu.

Nam nữ đều bình đẳng.

Không có bản lĩnh thì đừng đến lấy tiền.

“Chuyện này… Chắc chứ?”, ông chủ vẫn còn hơi do dự.

“Yên tâm đi, có chuyện gì cũng không liên quan đến ông!”, Tần Kiệt thấy được sự băn khoăn của ông chủ.

Quả nhiên, nếu Tần Kiệt đã cam đoan, ông chủ cũng không ngại gì nữa cả.

Ông ta không phải gánh trách nhiệm, lại còn có lời, vậy thì quản nhiều quá làm gì.

Không bao lâu sau, bốn mươi xiên còn lại được bưng lên đặt trước mặt Tôn Ngọc Phương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 344: Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào bụng cô.


Lần này không có ớt, chỉ là thả chút thì là, vừa nhìn liền biết là do ông chủ cố ý giúp đỡ.

“Cô Tôn, nếu không ăn được thì đừng cậy mạnh, không tốt cho sức khỏe đâu!”, Tần Kiệt khuyên.

“Hừ, em xem thường tôi chứ gì? Không phải chỉ làm bốn mươi xiên thôi à? Tôi sợ gì chứ?”

Tôn Ngọc Phương không phục.

Tần Kiệt nở nụ cười: “Nếu cô Tôn đã có chí khí như vậy, thì xin mời!”

Nói xong, Tần Kiết mắt nhìn xuống bụng của Tôn Ngọc Phương.

Bụng cô ta rất lớn.

Không biết là còn có thể kiên trì được bao lâu?

Một xiên!

Hai xiên!

Ba xiên!



Không có ớt cay, lần này Tôn Ngọc Phương ăn rất nhanh.

Nhưng dù sao cũng có bỏ thì là, cô ta ăn được một lúc thì cảm thấy dạ dày khó chịu.

Bụng phát ra tiếng động.

Tần Kiệt biết Tôn Ngọc Phương đã ăn quá nhiều, cho nên tiêu hóa không được.

Hiện tại, dạ dày cô ta đang phát ra cảnh cáo.

“Cô Tôn, theo em thấy tối nay đến đây thôi! Nếu còn ăn nữa, thật sự không tốt cho sức khỏe của cô đâu! Hay là để em đưa cô về nhé!”, Tần Kiệt ngồi bên cạnh lại lên tiếng khuyên bảo.

Nhưng anh càng khuyên lại càng khiến Tôn Ngọc Phương không phục, cô ta càng muốn đấu với Tần Kiệt.

Em xem thường tôi đúng không? Được, tôi ăn cho em xem.

Một xiên, hai xiên, ba xiên.



Tôn Ngọc Phương ăn một hơi hết ba mươi xiên, chỉ còn lại có hai xiên.

“Hả…”, Tần Kiệt giả vờ kinh ngạc: “Không tệ nha! Vậy mà có thể ăn hết chín mươi tám xiên! Cô Tôn, cô đúng là ăn mạnh thật đấy, chỉ còn hai xiên nữa thôi, cô còn ăn được nữa không?”

Nói xong, Tần Kiệt còn cố ý nhìn thẳng vào bụng Tôn Ngọc Phương.

Lúc này nó đã căng tròn như quả dưa hấu.

Tròn, rất tròn.

Trông rất buồn cười.

“Em, em nhìn lung tung gì đó? Không cho nhìn!”, Tôn Ngọc Phương vội ôm lấy bụng.

Cô tức giận!

“Ha ha, cô Tôn, em chỉ lo cô ăn quá no mà thôi! Cô đừng nên ăn nữa!”

“Em tưởng tôi bị ngốc à? Chỉ còn có hai xiên, tôi không ăn, vậy chẳng phải uổng công chịu đựng nãy giờ à?”

Nói xong hai chữ cuối cùng liền cầm lấy hai xiên nướng còn lại trên bàn lên, nuốt xuống.

Ục ục~

Bụng Tôn Ngọc Phương đột nhiên kêu vang.

Kêu rất to.

Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào bụng cô.

Tôn Ngọc Phương cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Dù gì cô cũng là con gái, tuy rằng đã là cô giáo, nhưng cũng chỉ là một cô gái mà thôi, vậy mà trước mặt học sinh nam lại để bụng phát ra tiếng kêu.

Thật sự rất…

Cô xấu hổ đến mức không nói nên lời.

“Tần Kiệt, 100 xiên, tôi đã… Á~”.

Còn chưa nói hết câu, mặt Tôn Ngọc Phương đã co cúm lại.

“Cô Tôn, cô sao vậy?”, Tần Kiệt hỏi.

“Tôi, tôi đau bụng”.

“Không thể nào?”

“Thật sự! Ôi, không được rồi, đau quá!”

Tôn Ngọc Phương ôm lấy bụng, trên trán cô ta đã rịn ra mồ hôi hột.

“Ông, ông chủ, có, có toilet không? Tôi muốn đi vệ sinh!”

“Có, ở bên trong đấy!”, ông chủ chỉ chỗ.

“Mau, mau đỡ tôi đến đó!”, mồ hôi trên trán Tôn Ngọc Phương rịn ra từng hạt to như hạt đậu.

Mặt cô ta đã nhăn đến mức không nhìn ra hình dạng ban đầu.

Tần Kiệt biết cô ta đã đau đến mức không chịu được, anh vội đỡ Tôn Ngọc Phương đi đến toilet.

Tuy rằng diện tích của quán đồ nướng không lớn, nhưng toilet vẫn được phân chia rõ ràng hai khu vực cho nam và nữ.

Nam trái, nữ phải, chính giữa được ngăn cách bằng một tấm vách gỗ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 345: "Rốt cuộc là em có lấy không!",


Sau khi Tần Kiệt dìu Tôn Ngọc Phương vào nhà vệ sinh nữ, anh kéo cửa, đang định rời đi.

"Đợi chút!"

Đằng sau truyền tới giọng nói của Tôn Ngọc Phương.

“Cô Tôn, cô lại làm sao nữa?", Tần Kiệt hỏi.

"Em không thể đi!", Tôn Ngọc Phương nói.

"Á?", Tần Kiệt có chút mơ hồ rồi.

Không cho mình đi?

Tình huống gì vậy?

Anh là đàn ông đó.

Cô muốn đi vệ sinh, mà không cho tôi đi, chẳng lẽ còn muốn tôi giúp cô sao?

Thật buồn nôn mà.

Tần Kiệt nhấc chân định rời đi.

"Tôi nói em không nghe hả hay là nghe không hiểu?", Tôn Ngọc Phương lại mở miệng.

"Cô Tôn, nam nữ thụ thụ bất thân, cô là một giáo viên lẽ nào không biết điều này ư? Cô đừng nghĩ tới việc dùng mỹ nhân kế, em nói cho cô biết, em thực sự không có hứng thú với cô! Tạm biệt! Cô đó, cứ từ từ hưởng thụ!", Tần Kiệt sẽ không mắc bẫy đâu, mở cửa phòng vệ sinh ra, đang định rời đi.

"Em, em thực sự không thể đi. Em đi rồi, tôi, tôi…"

Cô ta chỉ nói được một nửa rồi rút lời trở lại.

Trong giọng nói có một chút gấp gáp.

Tần Kiệt có chút tò mò.

Rốt cuộc là sao?

"Cô Tôn, cô có lời gì thì cứ nói có được không?", Tần Kiệt nhíu mày hỏi.

"Tôi, tôi nói, em đừng cười đó!", Tôn Ngọc Phương nói.

"Em sẽ không cười, cô nói đi! Có chuyện gì?", lời của Tôn Ngọc Phương càng làm cho Tần Kiệt tò mò hơn.

Cô ta có chuyện gì mà bắt mình phải ở lại không được đi.

"Tôi, trong đây không, không có giấy vệ sinh. Em, em có thể lấy một ít cho tôi không!", qua một hồi Tôn Ngọc Phương mới nói ra được một câu này.

Tần Kiệt: "…"

Anh ngơ ngác.

Phụt ~

Anh bật cười.

Ồn ào một hồi, tình cảm này nọ hóa ra là hết giấy vệ sinh rồi.

Ha ha.

Thật tức cười, thật là tức cười mà.

"Đã nói là không được cười mà em còn cười?"

"Em không cười, em thực sự không cười!"

Nói thì nói vậy mà Tần Kiệt vẫn cười.

"Em…", Tôn Ngọc Phương nghiến rang nghiến lợi.

Nhưng cô không tiện để ra ngoài.

Trong nay hết giấy vệ sinh rồi.

"Rốt cuộc là em có lấy không!", xem ra Tôn Ngọc Phương hết đường rồi.

"Lấy, em lấy là được chứ gì!", Tần Kiệt còn có thể nói gì nữa đây.

Chỉ cần không phải là mỹ nhân kế, anh chả có vấn đề gì, không phải chỉ là lấy ít giấy thôi à.

Anh mở nhà vệ sinh nam tìm một cuộn giấy vệ sinh bỗng nhiên anh nhớ tới điều gì đó.

"Cô Tôn, em đưa cho cô bằng cách nào giờ? Cô đừng nói với em, cô sẽ mở cửa nha. Em nói cho cô biết, em không chịu chuyện này đâu đó!", Tần Kiệt có chút cảnh giác, lo lắng Tôn Ngọc Phương sẽ dùng mỹ nhân kế để lừa mình.

Suy cho cùng hắn không có mắt chiếu X quang, Tôn Ngọc Phương ở bên trong, ai biết có chuyện gì. Toàn bộ đều là Tôn Ngọc Phương nói miệng, quỷ mới biết tình hình thực tế bên trong thế nào chứ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 346: Ý của Tôn Ngọc Phương là gì?


Nói không chừng Tôn Ngọc Phương đang lừa anh đấy chứ.

"Em nghĩ hay lắm!", Tôn Ngọc Phương hừ lạnh một tiếng rồi đưa một bàn tay ra từ bên dưới: "Em thấy tay của tôi chưa?"

"Tay của cô?", Tần Kiệt nhìn xuống dưới, thực sự nhìn thấy một bàn tay của Tôn Ngọc Phương đang chìa ra.

Anh cúi người đưa giấy vệ sinh qua.

"Nhanh hơn được không? Thiệt tình à, lề mề gì nữa!"

Phù ~

Tôn Ngọc Phương bỗng nhiên la một câu oán hận, không biết tại sao tay của Tần Kiệt cũng run lên, kết quả giấy vệ sinh trong tay lăn trên đất.

Tần Kiệt: "…"

Trời ơi!

Còn có thể xảy ra chuyện như vậy sao?

Tôn Ngọc Phương cũng xui xẻo quá rồi nhỉ?

"Em nói đi Tần Kiệt, rốt cuộc là em đưa không vậy. Không đưa thì nói một tiếng, đừng giả ngu!", bên cạnh truyền tới giọng nói tức giận của Tôn Ngọc Phương.

"Cô Tôn, không phải em không đưa cho cô, mà cô…", Tần Kiệt kể lại chuyện vừa rồi.

Sau khi Tôn Ngọc Phương nghe xong thì sắp tức chết rồi.

Đang yên đang lành, tự nhiên cô nói cái gì chứ.

Giờ thì hay rồi, giấy vệ sinh rơi xuống đất rồi, dơ biết bao nhiêu.

"Tôi mặc kệ, em ra ngoài tìm ông chủ lấy một cuộn khác đi! Nhanh lên!"

Tôn Ngọc Phương ở bên trong tường đang rất tức giận.

Tần Kiệt có thể tưởng tượng được khuôn mặt của Tôn Ngọc Phương, chắc hẳn lúc này đang rất đen rất đen, chắc còn đen hơn cả than.

"Được rồi, cô chờ một chút, em ra ngoài tìm ông chủ! Đừng vội! "

Tần Kiệt cười bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Giải thích với ông chủ một lúc, ông chủ cầm một cuộn giấy vệ sinh mới nhét cho Tần Kiệt.

Ông ta còn giơ ngón cái lên.

"Người anh em, nếu bàn về khả năng tán gái, tôi đúng là phục cậu, cách này mà cũng có thể nghĩ ra! Nếu như không phải tôi có vợ rồi thì chắc chắn sẽ bái cậu làm thầy!", ông chủ chắp tay cung kính.

Tần Kiệt: "…"

Làm sao lại thành như này rồi?

Thực sự không giống như ông chủ tưởng tượng đâu.

Thực sự là Tôn Ngọc Phương đột nhiên lên tiếng dọa tôi giật mình sau đó giấy vệ sinh mới rơi xuống có được không.

Sao lại biến thành cách tôi tán gái rồi?

Tôi không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương.

Tôi chỉ có hứng thú với Tuyết Nhi thôi có được không.

Tần Kiệt câm nín, anh lười giải thích.

Bởi vì anh biết càng giải thích thì ông chủ sẽ càng cho rằng anh đang tán Tôn Ngọc Phương.

Thôi thì không giải thích là được rồi.

Tần Kiệt bước vào phòng vệ sinh một lần nữa, lần này anh rút kinh nghiệm rồi.

Anh cúi xuống sau đó chuyền qua.

"Đợi chút!"

Bỗng nhiên Tôn Ngọc Phương nói chuyện.

"Cô Tôn, lại làm sao nữa?", Tần Kiệt hỏi.

"Em… không, không cầm điện thoại đấy chứ?", Tôn Ngọc Phương nói chuyện cứ úp úp mở mở.

Tần Kiệt: "…"

Ý của Tôn Ngọc Phương là gì?

Cô ta đang lo lắng mình chụp lén sao?

Người gì vậy.

Anh đã có lòng tốt còn không được báo đáp.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 347: Đừng tưởng có thể trêu đùa tôi!"


"Cô Tôn, có nói chuyện như vậy không có ý tứ gì cả! Bỏ đi, cô tự giải quyết đi, em không hầu hạ cô nữa! Tạm biệt!"

"Đừng, đừng đi!", Tôn Ngọc Phương gấp gáp rồi.

Không có giấy vệ sinh, cô giải quyết thế nào.

"Thế nào? Cô biết sai chưa?", Tần Kiệt hỏi.

"Tôi, tôi sai rồi, còn không được à?", Tôn Ngọc Phương thấp giọng nói.

"Cô sai ở đâu?", Tần Kiệt hỏi.

"Em, em đừng có mà quá đáng!", Tôn Ngọc Phương nghiến răng nghiến lợi.

"Được, em đi đây!"

"Đừng, đừng đi! Tôi, tôi sai vì ăn nói lung tung, tóm lại như vậy là được rồi chứ?", Tôn Ngọc Phương vội vàng thừa nhận.

"Chỉ là ăn nói lung tung thôi sao?", Tần Kiệt lại hỏi.

"Vậy, ý em là gì?", Tôn Ngọc Phương hỏi.

"Cô phải tự nhận ra lỗi của mình, không phải là ăn nói lung tung!", Tần Kiệt lại sửa lời của cô ta.

"Tôi, tôi, tôi không nên đổ oan cho em, được chưa?", Tôn Ngọc Phương tức giận rồi, không thể chờ đợi muốn đá một cái.

Nhưng cô ta không dám.

Không có giấy vệ sinh.

Cô ta nào dám đá.

"Như vậy mới đúng chứ!", Tần Kiệt cười.

Tần Kiệt cảm thấy chơi đùa đủ rồi mới nhét cuộn giấy vệ sinh qua.

Sau đó tự nhiên thoải mái bước ra ngoài.

Ngồi bên ngoài chờ hầu.

Một lúc sau, Tôn Ngọc Phương bước ra.

Khuôn mặt cô ta đen giống như mây đen vậy, rất đáng sợ.

Anh ở cách mấy mét còn cảm nhận được ngọn lửa giận dữ toát ra từ người cô ta.

"Khụ khụ ~ cô Tôn, cô xong việc chưa? Bụng ổn hơn chút nào chưa vậy?", Tần Kiệt ho vài tiếng rồi giả vờ như quan tâm.

"Không cần em quan tâm! Tiền đâu, đưa ra đây!", Tôn Ngọc Phương chìa tay ra đòi tiền.

Nếu như không phải vì 50 ngàn tệ thì giờ này cô đã phun trào núi lửa rồi.

Làm gì có chuyện nhẫn nhịn chứ.

Cô thật đúng là bất lực mà.

"Đưa tiền?", Tần Kiệt ngây người một lúc: "Cô Tôn, bây giờ đã là nửa đêm rồi, cô đòi 50 ngàn tệ đó. Mới đầu năm, 50 ngàn tệ cần phải hẹn trước đó. Bây giờ cô bảo em đi đâu đưa cho cô? Ngày mốt sẽ đưa cho cô!"

"Em…", Tôn Ngọc Phương nhíu mày.

Ồn ào cả buổi rồi cô ta vẫn phải đợi một ngày.

Biết trước như vậy, vừa nãy phải hỏi rõ ràng trước rồi mới chơi.

"Hừ, được, tôi chờ em một ngày! Đừng tưởng có thể trêu đùa tôi!"

Tôn Ngọc Phương bước ra ngoài.

"Ơ, cô Tôn, cô còn chưa trả tiền đâu, sao cô đã đi rồi?", Tần Kiệt nói.

"Không phải em trả à?", Tôn Ngọc Phương hỏi ngược lại.

"Tại sao lại là em trả? Bởi vì em là đàn ông sao?", Tần Kiệt nói.

"Đúng!"

"Ơ, cô Tôn, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng, vốn dĩ em không định tới, là cô cưỡng ép kéo em tới! Hơn nữa, em còn chưa ăn được một xiên nữa, toàn là cô ăn thôi! Hoàn toàn không liên quan đến em, vì vậy, cô tự trả đi, em đi trước đây!"

Nói xong, Tần Kiệt co chân chạy đi.

Không đợi Tôn Ngọc Phương phản ứng lại thì đã không thấy bóng dáng anh đâu.

Tôn Ngọc Phương: "…"

"Xấu xa ~ tên đàn ông chết tiệt, em như vậy sao vẫn có thể tìm được bạn gái chứ? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 348: Tần Kiệt rất vui vẻ.


Tần Kiệt không biết Tôn Ngọc Phương lầm bầm nguyền rủa cái gì.

Sau khi trở về ký túc xá, anh lập tức chạy vào tắm rửa.

Anh vừa tắm vừa nghĩ tới dáng vẻ âu sầu của Tôn Ngọc Phương, đúng là vô cùng sảng khoái.

Tôn Ngọc Phương ơi là Tôn Ngọc Phương, chỉ vì 50 ngàn tệ, không ngờ cô thực sự lấy mạng ra chơi trò may rủi, thật là lợi hại.

Nhưng mà chuyện này có chút kì lạ.

Mao Hinh là đàn chị khóa đầu thì có liên quan gì đến Tôn Ngọc Phương, Tôn Ngọc Phương sao lại phải lấy mạng ra chơi trò may rủi vì Mao Hinh chứ?

Chẳng lẽ cô ấy thực sự chỉ vì chút điểm thành tích này thôi sao?

Điều này không hợp lý.

Tần Kiệt có chút nghĩ không thông.

Nhưng mà anh cũng lười suy nghĩ.

Sau khi tắm xong, anh liền leo lên giường tầng ngủ.

Một đêm tĩnh lặng, ngày hôm sau sau khi học xong, anh hẹn trước với ngân hàng rút 50 ngàn tệ.

Sau đó anh nhận được điện thoại của Tô Nhuệ.

"Ơ? Giám đốc Tô, mấy ngày không gặp, tôi đang định gọi điện thoại cho cô đây, không ngờ cô lại chủ động gọi trước rồi!", Tần Kiệt trêu chọc nói.

"Giám đốc Tần, anh nói thật lòng chứ?", trong điện thoại, giọng nói của Tôn Nhuệ vô cùng dịu dàng.

"Khụ khụ ~", Tần Kiệt có chút chịu không nổi: "Ờ, đương nhiên là thật lòng rồi! Cô chính là giám đốc bộ phận đầu tư của công ty Kiệt Tuyết mà, tôi đương nhiên phải quan tâm cô rồi!"

"Xùy! Đúng là không có thành ý! Bỏ đi, nể tình tâm trạng bổn cô nương hôm nay tốt nên không so đo với anh!", Tô Nhuệ nói.

"Á? Hôm nay, có cái chuyện tốt gì vậy?", Tần Kiệt muốn nghe xem.

"Anh đoán xem, nếu đoán đúng thì tôi tặng anh một phần quà khích lệ!", Tô Nhuệ nói.

"Cô đầu tiên nói tới phần thưởng đã!”, Tần Kiệt không mắc câu đâu.

"Con người anh đúng là chẳng thú vị gì cả! Bỏ đi, không ghẹo anh nữa! Nói thật cho tôi đi, lão Tôn vừa mới gọi điện thoại cho tôi nói về chuyện xin đảm nhận người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic của anh đã được phê chuẩn rồi, tháng sau sẽ công bố!"

Tô Nhuệ nói với anh tình hình thực tế.

"Thật sao?", Tần Kiệt vô cùng kích động.

Anh chờ đợi đã rất lâu rồi, cuối cùng anh cũng đợi được tới ngày hôm na .

Anh đúng thật không dễ dàng gì.

"Ừ, tin tức tuyệt đối đáng tin cậy!”, Tô Nhuệ gật đầu, "Thế nào? Định khao tôi thế nào đây?"

"Khao chắc chắn là phải khao, chẳng qua chưa phải bây giờ!”, Tần Kiệt nói: "Chờ sau khi danh sách chính thức được công bố rồi nói tiếp, cẩn thận một chút thì hay hơn, đừng ồn ào thành trò cười!"

"Cũng đúng! Được, tôi chờ anh khao đó! Đừng nghĩ tới việc chơi xấu!", Tô Nhuệ nói.

"Khụ khụ ~”, Tần Kiệt không biết nên nói cái gì cho phải: "Yên tâm, tôi sẽ không quên đâu! Còn chuyện tốt gì nữa không?"

"Tôi hết rồi, còn lão Tôn, giám đốc Châu có hay không thì tôi không biết! Không thì anh hỏi bọn họ thử xem!”, Tô Nhuệ nói.

"Được! Vậy cúp trước đây, tôi hỏi bọn họ xem có tin tức tốt gì hay không!"

"Được!"

Lạch cạch ~

Cúp điện thoại, Tần Kiệt búng tay một cái.

Người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic cuối cùng nắm chắc rồi.

Ha ha.

Kiếp trước, anh muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Không ngờ sau khi sống lại, giấc mộng cuối cùng thành hiện thực rồi.

Đến lúc đó, trong tay anh cầm ngọn lửa thánh chạy trên đường, có flycam quay lại toàn bộ quãng đường, anh xuất hiện trước tầm mắt của công chúng, chắc chắn đẹp trai ngây người.

Tốt, trường chinh vạn dặm cuối cùng anh đã bước được bước đầu tiên.

Ha ha, thật sảng khoái.

Tần Kiệt rất vui vẻ.

Nếu chuyện cầm đuốc trong thế vận hội Olympic thành công thì đây chính là điềm báo tốt lành.

Là một khởi đầu tốt đẹp.

Anh lập tức gọi điện cho Tôn Triêu Dương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 349: Có thể tạo ra giá trị sao?


"Ơ, Giám đốc Tần à, chắc là giám đốc Tô nói chuyện người cầm đuốc cho cậu rồi nhỉ?"

"Đúng, vừa mới nói! Lần này lão Tôn vất vả rồi! Đại công lao đó! Chờ sau khi công bố chính thức, tôi sẽ khao thưởng mọi người thật đàng hoàng!", Tần Kiệt hứa hẹn.

"Chuyện này không gấp, bây giờ tôi có chuyện muốn hỏi giám đốc Tần một chút!", trong điện thoại, giọng nói của Tôn Triêu Dương dường như có chút sốt ruột.

"Ừ, có chuyện gì, lão Tôn ông nói đi!"

"Chuyện trung tâm thể dục thể thao của chúng ta rốt cuộc lúc nào có thể bắt đầu?”, Tôn Triêu Dương hỏi.

"À, ông nói chuyện sửa chữa trung tâm thể dục thể thao à, đừng nóng vội! Ông nghe tôi nói!", Tần Kiệt khẽ cười: "Hiện tại tình hình kinh tế của tôi hơi eo hẹp, chờ sau khi trả xong tiền đất, tôi sẽ bắt đầu ngay! Đương nhiên, ông yên tâm đi, tôi đã tính toán xong thời gian khai trương sau khi trung tâm thể dục thể thao sửa chữa xong rồi! Ngay sau khi thế vận hội Olympic kết thúc! Chúng ta lập tức bắt đầu!"

"Mượn sức nóng của thế vận hội Olympic vừa mới kết thúc, tranh thủ cho kịp thời cơ, đến lúc đó chắc chắn sẽ làm ít ăn nhiều!"

Tần Kiệt giải thích.

"Giám đốc Tần, tôi không hiểu vì sao bắt buộc phải khai trương sau khi thế vận hội Olympic kết thúc? Điều này, có gì đáng được chú ý không?", Tôn Triêu Dương có chút không hiểu.

"Ha ha, chuyện này có liên quan tới việc kế tiếp mà ông và quản lý Tô phải làm!”, Tần Kiệt nở nụ cười có chút thần bí.

"Ơ? Là thế nào?”, Tôn Triêu Dương có chút tò mò.

"Ông đang ở đâu?”, Tần Kiệt hỏi.

"Ở trung tâm thể dục thể thao!"

"Ông đi tìm giám đốc Tô, cô ấy sẽ nói cho ông biết!”, Tần Kiệt nói.

"Được, tôi lập tức đi đến Kiệt Tuyết!"

"Được!"

Lạch cạch ~

Cúp điện thoại, Tần Kiệt lại gọi điện thoại cho Tô Nhuệ.

"Ơ? Giám đốc Tần, có phải anh luyến tiếc gì tôi không? Mới có mấy phút mà lại gọi điện thoại cho tôi!”, Tô Nhuệ nở nụ cười hưng phấn.

"Ơ, Giám đốc Tô, tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với cô, đừng tán dóc chuyện khác!"

"Ờ, có chuyện gì?”, Tô Nhuệ bắt đầu nghiêm túc.

"Mấy cái tên lần trước tôi dặn cô nhớ, cô nhớ kĩ hết chưa?”, Tần Kiệt hỏi.

"Nhớ kĩ rồi, để không bị quên mất, mỗi ngày tôi đều học thuộc lòng đó, nhưng mãi anh vẫn không hỏi, tôi còn tưởng anh quên chuyện này rồi đó!”, Tô Nhuệ nói.

"Bây giờ tôi nói cho cô biết tác dụng của mấy cái tên đó!"

"Ờ, anh mau nói đi! Tôi muốn biết từ lâu rồi!”, Tô Nhuệ dựng lên lỗ tai lên nghe.

"Những cái tên đó đều là tên các vận động viên mới từ các lĩnh vực trong nước. Đợi lát nữa lão Tôn sẽ tới công ty tìm cô! Cô cùng ông ấy bàn bạc chọn ngày lành, rồi lên mạng tìm họ tên và địa chỉ của bọn họ! Sau đó chọn một ngày tới gặp từng người từng người!"

"Á? Chúng ta phải tới gặp vận động viên?”, Tô Nhuệ có chút không hiểu: "Vì sao? Anh cho tôi một lý do xứng đáng phải đến gặp bọn họ xem?"

"Tôi muốn ký hợp đồng với bọn họ để bọn họ làm đại diện cho trung tâm thể dục thể thao của chúng ta! Cô hiểu chưa?", Tần Kiệt nói.

". . . ", Tô Nhuệ ngây ngẩn cả người.

Bọn họ làm đại diện sao?

Nhưng mà tên của các vận động viên trên tay này cô chưa bao giờ nghe qua.

Nếu cô nghe qua thì đều là người nổi tiếng rồi.

Cô chưa từng nghe qua, vậy chắc chắn chưa nổi tiếng rồi.

Anh muốn cô và Tôn Triêu Dương ký hợp đồng với vận động viên chưa nổi tiếng có ích lợi gì?

Làm vậy không đáng.

"Giám đốc Tần, chắc anh không phải đang trêu đùa tôi với lão Tôn đấy chứ? Anh muốn chúng tôi gặp và ký hợp đồng đại diện với vận động viên chưa nổi tiếng thì có giá trị gì?”, Tô Nhuệ không hiểu lắm.

"Chuyện này, cô không cần phải lo! Cứ làm theo lời tôi nói là được! Có thể ký được với bao nhiêu người thì ký bấy nhiêu người! Đương nhiên bắt buộc phải ký hợp đồng được với hai vận động viên biểu diễn nhào lộn! Ngoài ra, nếu hai người có khả năng ký hợp đồng được với các vận động viên nổi tiếng thì tôi cũng không phản đối! Để tôi xem mọi người có làm được không!"

"Tóm lại có một điều, trong số những cái tên tôi muốn cô phải nhớ kỹ kia, bắt buộc phải ký được hợp đồng với hai vận động viên biểu diễn nhào lộn, còn những người khác, mọi người cố gắng hết sức, có thể ký bao nhiêu thì ký bấy nhiêu!"

"Chuyện này. . .”, Tô Nhuệ có chút không hiểu suy nghĩ của Tần Kiệt.

Họ ký hợp đồng với người không nổi tiếng.

Có thể tạo ra giá trị sao?

Anh ta giỡn chơi à?

"Giám đốc Tần, anh nghiêm túc chứ?”, Tô Nhuệ xác định lại một lần.

"Đương nhiên nghiêm túc rồi!"

"Được rồi, tôi biết rồi!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 350: Hai người suy nghĩ hồi lâu.


Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Kiệt gọi cho Châu Phàm, khi anh biết bên phía Châu Phàm không xảy ra chuyện gì lớn, mọi việc đều ổn định thì anh mới cảm thấy yên tâm được phần nào.

Trước mắt, mọi thứ đang diễn ra đâu vào đấy theo kế hoạch ban đầu, chỉ đợi đơm hoa kết trái nữa mà thôi.

Tần Kiệt rất mong đợi.

Anh đi bộ đến cửa hàng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Mặc dù vẫn chưa đến cửa hàng, xa xa anh nhìn thấy Lâu béo đang nói chuyện với một nhóm nhân viên chuyển phát nhanh.

Nhưng Tần Kiệt lại cau mày.

Bởi vì anh phát hiện ra rằng hôm nay có ít nhân viên chuyển phát nhanh hơn mấy ngày trước.

Vài ngày trước, bọn họ đều đến đông đủ mà nhỉ, chuyện gì đã xảy ra?

Tần Kiệt không vội vàng đi tới, mặc kệ Lâu béo nói chuyện.

Khoảng chừng 15 phút sau, đám nhân viên chuyển phát nhanh mới lấy tờ rơi và các giấy tờ khác rồi lần lượt đi làm việc của họ.

Lúc này Tần Kiệt mới đi về phía cửa hàng.

"Kiệt Tử, cậu đến rồi!", Lâu béo lên tiếng chào hỏi, nhưng vẻ mặt không còn vui vẻ như trước.

Không chỉ Lâu béo mà ngay cả Dương Liễu cũng phờ phạc rũ rượi như củ cải muối.

"Lâu béo, Dương Liễu, hai người sao thế? Mặt mày ỉu xìu vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

"Cậu hỏi Lâu béo đi!", Dương Liễu yếu ớt nói.

"Hả?"

Tần Kiệt càng thêm tò mò.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến hai người bọn họ thành ra bộ dạng này?

"Lâu béo, cậu nói xem đã xảy ra chuyện gì?", Tần Kiệt hỏi.

"Có 6 nhân viên chuyển phát nhanh đã nghỉ việc!", Lâu béo tỏ vẻ bất đắc dĩ.

"Tại sao bọn họ không làm nữa? Đãi ngộ không tốt sao?”, Tần Kiệt hỏi.

"Không phải!", Lâu béo lắc đầu: "Bọn họ cảm thấy quá xấu hổ!"

"Xấu hổ?", Tần Kiệt nghe đến đây, lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách vẫn đang trong giai đoạn phát triển.

Hàng ngày, nhân viên chuyển phát nhanh được yêu cầu phát tờ rơi và tìm khách hàng mới.

Trong số đó, bọn họ chắc chắn đã gặp phải những người bạn học có quen biết.

Đối diện với người quen, vì để lấy lòng bọn họ thì bắt buộc phải nói mấy lời ngon ngọt tử tế, lại càng thêm khúm núm.

6 người không muốn làm nữa chắc chắn là đã suy nghĩ đến vấn đề này, cảm thấy rất mất mặt.

Kiếp trước, Tần Kiệt đã từng gặp qua rất nhiều người kiểu như vậy.

"Bọn họ không muốn làm thì thôi, hai người các cậu việc gì mà phải cau có mặt mày vì đám người đó chứ? Không đáng!", Tần Kiệt nói.

"Nhưng bọn họ không làm, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến những người khác!", Lâu béo nói ra nỗi băn khoăn trong lòng.

Tần Kiệt mỉm cười.

Lâu béo có thể lo lắng đến mức này, chứng tỏ cậu ta đã tiến bộ.

Rất tốt.

"Lâu béo, cậu nhớ kĩ câu này cho tôi, đường đời rất dài, ắt sẽ gặp muôn người, có người đi với mình một đoạn đường dài, có người đã được định sẵn chỉ là khách qua đường trong chặng đường đời của mình mà thôi! Không cần phải buồn phiền vì bọn họ!"

"6 người bọn họ không làm nữa thì thôi, chẳng có gì to tát cả! Cậu nói ảnh hưởng đến những người khác, cũng không sao!

"Nhưng...", Lâu béo vẫn có chút lo lắng.

"Không nhưng nhị gì hết! Cậu phải biết một điều, hễ là người dễ bị ảnh hưởng và dao động ý chí thì sẽ không phải là bạn đồng hành của chúng ta! Bọn họ không có duyên đi xa hơn cùng chúng ta!"

"Nếu đã không thể đi xa hơn cùng chúng ta, vậy cậu cần gì phải bận tâm tới bọn họ? Họ đến, chúng ta chào đón, họ đi, chúng ta cũng không cần phải buồn rầu, mặc kệ họ là được!"

"Bọn họ làm như vậy, ngược lại có lợi cho chúng ta đó! Họ có thể giúp chúng ta tìm ra những người bạn đồng hành thực thụ sẵn sàng đi cùng chúng ta, hai người thấy có đúng không?"

Tần Kiệt nhìn về phía Lâu béo và Dương Liễu rồi nói.

"Chuyện này..."

Lâu béo và Dương Liễu trầm mặc không nói gì.
Hai người suy nghĩ hồi lâu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 351: Cậu nhất định sẽ là của tôi.


"Ừm, Kiệt Tử nói rất có lý, chúng ta không cần phải lo lắng!", Dương Liễu là người đầu tiên nhận ra.

"Được rồi! Kiệt Tử nói thế nào thì là thế đấy! Vậy tiếp theo, chúng ta nên làm như thế nào?", Lâu béo hỏi.

"Không gấp, cuộc thi hùng biện sắp được diễn ra! Đến lúc đó, chúng ta sẽ đến với tư cách là một nhà tài trợ, nhân cơ hội quảng cáo nhãn hiệu chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, để nhiều người biết đến thương hiệu Ngũ Kiếm Khách hơn! Lo gì không ai đến! Trong khoảng thời gian này, hai người nên làm gì thì thì làm cái đó! Nhưng..."

Tần Kiệt vừa nói, ánh mắt anh lại quét qua quét lại nhìn Lâu béo và Dương Liễu.

"Nhưng gì?", Lâu béo nói.

"Hai người các cậu đừng chơi quá sức nhé!"

Nói xong, Tần Kiệt liền cất bước bỏ chạy.

Dương Liễu đỏ mặt cúi đầu xuống.

Lâu béo sững sờ một lúc mới phản ứng lại.

"Mẹ nó chứ! Kiệt Tử chết tiệt, cậu dám giễu cợt tôi, xem tôi xử lý cậu như thế nào..."

Vẫn chưa kịp nói xong, Lâu béo buồn bực hỏi: "Người đâu? Đi đâu mất rồi?"

...

Cả đoạn đường Tần Kiệt chạy như điên, một lúc sau anh chạy đến vườn dâu tây ở bờ bên kia sông Tuần Tư.

Anh đang định đi tìm Tần Tuyết, bỗng nhiên lại đụng phải Ôn Thanh Thanh. Cả người lập tức dừng lại.

Sao có thể trùng hợp đến vậy?

"Hi, bạn học Ôn, trùng hợp thật đó!”, Tần Kiệt gượng cười chào hỏi.

"Giả!", Ôn Thanh Thanh chỉ nói một chữ.

"Cậu có ý gì?", Tần Kiệt có chút không phản ứng kịp.

"Ý tôi là những lời cậu nói quá giả tạo!", Ôn Thanh Thanh bổ sung.

Tần Kiệt: "..."

Được thôi, anh bị lộ tẩy rồi.

Nhưng anhvà Ôn Thanh Thanh cậu thực sự không còn gì để nói với nhau nữa.

Vì vậy đương nhiên là giả rồi.

"Bị tôi nhìn trúng rồi đúng không? Không còn gì để nói nữa đúng không? Tôi biết ngay cậu đang nói dối mà! Được rồi, không quấy rầy cậu và con gái nhà người ta nữa, mau đi đi!", Ôn Thanh Thanh kéo bạn của mình lướt qua người Tần Kiệt.

Tần Kiệt: "..."

Hửm?

Tình huống gì vậy?

Có gì đó không ổn.

Không phải Ôn Thanh Thanh vẫn luôn quấn lấy anh muốn anh làm bạn trai của cô ấy sao?

Tại sao hôm nay không quấn lấy anh nữa?

Còn giục anh đi tìm Tần Tuyết?

Điều này không giống với phong cách của Ôn Thanh Thanh.

Tần Kiệt có chút mông lung, anh cau mày, không thể hiểu được, cứ đứng bất động ở đó.

"Thanh Thanh, cậu làm gì mà không kéo cậu ấy?"

"Không, nếu tớ kéo cậu ấy chắc chắn sẽ hỏng chuyện!", Ôn Thanh Thanh nói.

"Tại sao?"

"Cậu nghĩ mà xem, mấy ngày trước, tớ sống chết bám lấy cậu ấy nhưng cậu ấy vẫn không chấp nhận tớ! Chứng minh điều gì? Cậu ấy không có hứng thú với tớ. Bây giờ, tớ thay đổi lối chơi, không quan tâm đến cậu ấy nữa, còn cố tình giả vờ bày ra dáng vẻ không để ý đến cậu ấy! Khiến cho khoảng trống trong lòng cậu ấy ngày càng lớn, cậu cảm thấy đến lúc đó cậu ấy sẽ nghĩ như thế nào?”, Ôn Thanh Thanh nói.

"Cậu ấy nhất định sẽ rất thất vọng! Cậu ấy sẽ tự hỏi, cậu không giống như bình thường, sẽ nghĩ rằng có phải mình đã hết sức hấp dẫn rồi, đúng không?"

"Đúng vậy, cậu ấy nhất định sẽ nghĩ như vậy! Tớ xem như cũng khá hiểu rõ con người của cậu ấy. Không thể đối xử quá tốt với cậu ấy, cũng không thể quá lưu luyến! Phải xa cậu ấy ra một chút, để trong đầu cậu ấy lúc nào cũng là hình ảnh của tớ! Như vậy mới có cơ hội tiến thêm!", Ôn Thanh Thanh lại nói.

"Ha ha, cậu xem, biểu cảm của cậu ấy ở trong điện thoại của tớ là gì? Còn đứng ngây người ở đó không động đậy nữa chứ! Xem ra cậu nói đúng rồi đó!"

"Ha ha, tớ đã nói mà! Cái tên Tần Kiệt này, không thể đối xử quá tốt, cũng không thể kè kè ở bên cậu ấy được, phải để cho cậu ấy có chút thất vọng và hụt hẫng! Có như vậy cậu ấy mới nhớ đến tớ!", Ôn Thanh Thanh cười nói.

Cô ấy vui mừng vì kế hoạch của mình thành công.

Tần Kiệt.

Tôi nhìn trúng cậu rồi.

Cậu nhất định sẽ là của tôi.

Ôn Thanh Thanh và bạn của cô ấy vừa nói vừa cười bước qua sông Tuần Tư.

Tần Kiệt vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ im lặng suy nghĩ, anh cau mày đi về phía vườn dâu.

Nhưng dọc đường đi, anh vẫn luôn tự hỏi rốt cuộc Ôn Thanh Thanh có mưu đồ gì?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 352: Anh chỉ có thể từ từ chờ đợi.


"Tuyết Nhi, anh đang ở dưới lầu, em xuống đây đi!", Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tần Tuyết.

"Hôm nay không được!", trong điện thoại, nghe giọng nói của Tần Tuyết hình như có chút khó chịu.

Nét mặt Tần Kiệt hơi thay đổi: "Tuyết Nhi, giọng em nghe không ổn cho lắm, sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?"

Tần Kiệt có chút lo lắng.

"Em... em đến tháng!", Tần Tuyết ôm bụng nói.

Tần Kiệt: "..."

Được rồi, thế này thì cô ấy thực sự không thể xuống được rồi.

"Em ở một mình trong kí túc xá sao?", Tần Kiệt quan tâm hỏi.

"Ừm! Đau quá, em không nói chuyện với anh nữa! Em cúp máy đây!"

Tút tút~

Nói cúp là cúp, không cho Tần Kiệt một cơ hội nào cả.

"Gấp như vậy? Chắc là đau lắm đây!", Tần Kiệt cau mày: "Không được, mình là bạn trai sao có thể không quan tâm chăm sóc cô ấy chứ? Phải đi mua ít đồ bổ dưỡng mới được!"

Tần Kiệt lập tức chạy đến siêu thị Trung Bách trong khuôn viên trường.

Anh phát huy hết lợi thế của nhà vô địch giải chạy ngắn 100 m.

Người bình thường sẽ mất 10 phút, nhưng anh chỉ mất 5 phút để đến đó.

Vừa lao vào siêu thị, anh không nói hai lời, trực tiếp xách một chiếc giỏ chạy đến khu bán đồ ăn vặt.

Sau khi tìm thấy đường đỏ, anh bốc lấy 6 túi rồi ném chúng vào giỏ.

Tiếp theo, anh mua 6 túi táo đỏ sấy khô.

Nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ nên tiếp tục càn quét hàng.

Anh lại mua thêm 6 hộp A Giao.

Nhưng mà anh vẫn luôn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó.

Đến tháng, nhất định sẽ bị thiếu máu.

Táo đỏ và A Giao đều có tác dụng bồi bổ cơ thể.

Đường đỏ có tác dụng làm ấm cơ thể, không gây lạnh trong người, khó chịu trong bụng.

Nhưng Tần Tuyết ở một mình trong kí túc xá, thân anh là đàn ông con trai, cũng không thể lên đó chăm sóc cô ấy được.

Có rất nhiều chuyện Tần Tuyết phải tự mình làm.

Chẳng hạn như xuống lầu ăn cơm.

Tần Tuyết đau bụng, chắc chắn sẽ không xuống.

Không xuống tầng, cô ấy sẽ không ăn cơm.

Tương đương với việc để bụng đói.

Như vậy không được.

Anh phải mua ít đồ ăn nhẹ.

Vì vậy, Tần Kiệt dựa theo đồ ăn vặt mà bình thường Tần Tuyết thích ăn, không cần biết là cái gì, cứ thấy là anh túm lấy ném vào trong giỏ.

Chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đã được lấp đầy, không thể để thêm được nữa anh mới miễn cưỡng bước đến quầy thu ngân.

Nhưng khi anh đi ngang qua khu vực nhu yếu phẩm hàng ngày, khóe mắt anh thoáng thấy băng vệ sinh Sofy.

"Sofy? Đó không phải là thứ dành cho con gái sao? Đúng lúc Tần Tuyết đang cần!"

Tần Kiệt không chút suy nghĩ liền tìm được một cái túi lớn ở bên cạnh, vơ lấy băng vệ sinh Sofy nhét vào trong túi, anh nhét đến khi nào đầy thì mới rời đi.

Công việc kinh doanh buôn bán của siêu thị Trung Bách rất tốt.

Khi Tần Kiệt đến quầy thu ngân, có rất nhiều người đang xếp hàng.

Anh chỉ có thể từ từ chờ đợi.

"Này người anh em, đàn ông đàn ang, mua nhiều đồ dùng con gái như vậy để làm gì?", một con ếch bốn mắt phía sau kinh ngạc nhìn chằm chằm vào băng vệ sinh Sofy trong tay Tần Kiệt.

Cậu ta giống như là phát hiện ra châu lục mới vậy, vô cùng ngạc nhiên.

"Cậu quản được tôi sao?", Tần Kiệt chỉ hỏi một câu, không nói thêm mấy lời thừa thãi.

"Tôi nói này người anh em, cậu là đàn ông con trai, Sofy là đồ của bọn con gái, cậu mua về nhà dùng sao?"

Phụt~

Ha ha~

Nhiều người xung quanh không nhịn được phải bật cười.

Có một số người cười đến nỗi suýt chút nữa phun đờm ra ngoài.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 353: Giàu thật đấy.


Một người đàn ông trưởng thành mua băng vệ sinh Sofy về dùng?

Mẹ nó chứ.

Chắc không phải cậu ta muốn học Đông Phương Bất Bại chứ?

Thật ghê tởm.

"Cậu nhắc lại những gì cậu vừa nói cho tôi!", Tần Kiệt buồn bực, nhìn chằm chằm vào người đàn ông miệng to ở phía sau bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

Ánh mắt đó vô cùng sắc bén, giống như Tần Kiệt muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy.

Thấy vậy, người đàn ông miệng to mới nhận thức được nguy hiểm nên chỉ đành lùi về sau mấy bước.

"Cậu, cậu cứ nhìn tôi để làm gì?", người đàn ông miệng to giật mình, trong lòng có chút chột dạ.

"Cậu bị điếc sao? Lặp lại những gì cậu vừa nói, có nghe thấy không?", Tần Kiệt lên tiếng, giọng nói giống như từ địa ngục vọng về, khiến người khác không nhịn được phải rùng mình.

Hàm răng của cậu ta đang không ngừng va đập vào nhau.

Người đàn ông miệng to sợ quá không dám lên tiếng nữa.

Giờ phút này trong mắt của cậu ta Tần Kiệt không phải là người mà là ma quỷ.

Một tên ác quỷ có thể ăn thịt người mà không nhả xương.

Sao cậu ta dám lặp lại lời ban nãy chứ.

Không sợ ma quỷ ăn thịt sao?

“Vô dụng yếu đuối!”

Tần Kiệt lắc đầu, vô cùng thất vọng.

Dù vậy người đàn ông miệng to vẫn không dám mở miệng.

Các bạn học xung quanh cũng im như thóc, không dám lên tiếng.

Chẳng mấy chốc liền đến lượt Tần Kiệt quét mã thanh toán.

Anh lần lượt đặt đồ lên quầy thu ngân.

Nhân viên thu ngân cũng quét từng thứ một.

Một lát sau, tất cả hàng hóa trong giỏ đã được quét mã vạch.

Tiếp theo nhân viên thu ngân lại bắt đầu quét băng vệ sinh Sofy ở trong túi.

Ngay sau đó, mọi thứ đã được quét hết.

Thông báo được hiển thị ngay lập tức.

“Anh có thẻ thành viên không?”, nhân viên thu ngân hỏi.

“Không có”, Tần Kiệt lắc đầu nói.

“Anh có muốn làm một chiếc thẻ không?”, nhân viên thu ngân lại hỏi một câu.

“Không cần đâu, thanh toán đi, bao nhiêu tiền!”, vào lúc này Tần Kiệt lấy đâu ra tâm tư để làm thẻ thành viên gì đó chứ, anh trực tiếp lắc đầu từ chối.

“Ok, 1300!”, nhân viên thu ngân nói.

“Ừm, có 1300 tệ thôi à, sao rẻ vậy?”, Tần Kiệt thuận miệng nói.

Nhưng điều anh không biết là ngay khi lời vừa nói ra, người đàn ông miệng to và đám người đằng sau anh như chết lặng.

1300 tệ còn bảo ít?

Rẻ?

Ôi chúa!

Anh cả của tôi ơi, cậu có biết lương một tháng của những người đi làm bên ngoài bây giờ là bao nhiêu không?

Ví dụ như nhân viên thu ngân trước mắt, một tháng cũng chỉ được 700 tệ, cậu mua liền một lúc gần hai tháng lương của người ta, cậu còn nói ít sao?

Con mẹ nó cậu lắm tiền quá nhỉ?

Giả bộ giàu có cũng không đến mức như vậy chứ?

Nhưng mà.

Giây tiếp theo, Tần Kiệt lấy ví tiền rút ra 13 tờ tiền giấy mới tinh đặt lên quầy thu ngân.

Anh không nói một lời, xách túi đi thằng về phía cửa ra vào.

Thấy vậy người đàn ông miệng to và đám sinh viên ở đằng sau đều trợn mắt há hốc mồm.

Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ rằng.

Tên đó đích thực là đại gia.

Một phát vung ra 1300 tệ, lại còn toàn là tiền 100 tệ mới tinh.

Giàu thật đấy.

Cũng may, ban nãy cậu ta không nghe lời của Tần Kiệt, lặp lại những gì mình nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 354: không để ý đến tiền bạc!”


Nếu không thì bây giờ không chừng cậu ta sớm bị tên đó tra tấn hành hạ không biết thành bộ dạng gì rồi.

Người đàn ông miệng to cảm thấy rất vui mừng.

Về mặt tâm lý, cuối cùng cậu ta cũng được an ủi phần nào.

Cậu ta thấy ánh mắt của đám sinh viên xung quanh đang lay động.

Dường như đang muốn nói rằng, nhìn thấy chưa, không phải là tôi nhát gan.

Trên thực tế người ta là đại gia, là người có tiền.

Tiêu tiền như cỏ rác.

Một kẻ nghèo kiết xác như tôi, nếu như ngu ngốc mà thật sự làm theo thì không chừng bây giờ tôi đã bị cậu ta hành hạ thành ra dáng vẻ chật vật như thế nào rồi.

Tôi đây gọi là đại trí giả ngu, ồ, cũng có thể gọi là biết xem xét thời thế.

*Đại trí giả ngu: người có tài trí cao nhưng luôn khiêm tốn, không để lộ tài năng, vẻ ngoài biểu hiện ra giống như một người ngu dốt, nhưng thực ra lại là người có trí tuệ phi phàm.

Đúng, chính là biết xem xét thời thế.

Người đàn ông miệng to rất hả hê.

Cậu ta dường như đã tìm được một lý do chính đáng để biện minh cho sự kém cỏi của mình.

Những thứ khác, cậu ta không quan tâm.

Dù sao có lý do này là đủ rồi.

Ai bảo người ta là đại gia còn mình là kẻ nghèo kiết xác chứ.

Đã nghèo phải biết thân biết phận.

Không nên lấy trứng chọi đá, nếu không đến cuối cùng đầu rơi máu chảy sẽ chỉ là bản thân mình mà thôi.

Tần Kiệt không biết anh miệng to đang suy nghĩ gì, lúc này, anh đang xách theo hai cái túi to tướng chạy về phía công viên Dâu Tây.

Đương nhiên, lần này anh đã có thể phát huy đầy đủ ưu thế của quán quân chạy cự ly 1000 mét, tuy rằng trên tay là hai cái túi to nhưng vì Tần Tuyết, anh không cảm thấy mệt mỏi một chút nào cả.

Tần Kiệt hệt như một lực sĩ vậy, dường như không cầm bất kỳ thứ gì trên tay, chạy một cách rất nhẹ nhàng.

Cuối cùng, anh cũng thuận lợi đến cổng công viên Dâu Tây.

Sau đó, Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tần Tuyết.

“Anh lại gọi làm gì nữa? Không phải em đã nói rồi sao, em bị đau bụng! Có thể để em nghỉ một chút được không?”, trong điện thoại, giọng Tần Tuyết nghe rất nhỏ, hẳn là cô ấy đang rất đau.

“Tuyết Nhi, không phải anh cố ý muốn quấy rầy em, anh gọi điện cho em là để nói với em rằng anh có mua một vài thứ cho em, toàn là đồ bổ không đấy, anh sẽ đưa dì quản lý mang lên giúp em. Em ra mở cửa nhé!”, Tần Kiệt giải thích.

“Đồ bổ à? Đồ bổ gì vậy?”, Tần Tuyết cảm thấy khó hiểu.

“Em thấy rồi sẽ biết! Không nói nữa!”

Tút tút~

Tần Kiệt cúp máy.

Sau đó, anh đi đến phía dưới ký túc xá của cô, tìm được dì quản lý.

Lúc trước, Tần Kiệt từng có khoảng thời gian làm việc với tất cả các dì quản lý trong ký túc xá trường, còn từng ăn cơm cùng nhau nữa thế nên có thể nói là có quen biết.

Sau khi nghe Tần Kiệt nói rõ mục đích, dì quản lý bị cảm động bởi việc làm của anh, nên đã lập tức đồng ý mang hai cái túi đồ lên lầu giúp Tần Kiệt.

Không bao lâu sau, dì quản lý đã đến trước cửa phòng của Tần Tuyết, thấy cửa không khóa, nhìn vào trong thì thấy chỉ có một mình Tần Tuyết đang nằm trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, tay ôm lấy bụng, trông có vẻ rất khó chịu.

“Tần Tuyết, con bị bệnh sao không nói với dì một tiếng! Con xem, nếu không phải Tần Kiệt nói với dì, dì cũng không biết!”

Dì quản lý cảm thấy không đành lòng, vội lấy ra một túi đường đỏ, đổ vào ly của Tần Tuyết, sau đó dùng nước sôi trong ấm pha loãng, đợi nguội một chút rồi tự tay đút cho Tần Tuyết uống.

Một ly nước đường đỏ chỉ trong chốc lát đã hết, sắc mặt Tần Tuyết đỡ hơn rất nhiều.

Cô ấy vô cùng cảm động.

“Cảm ơn dì!”

“Không cần cám ơn dì, muốn cám ơn thì đi mà cám ơn Tần Kiệt, bạn trai của con ấy!”, dì quản lý chỉ vào hai cái túi đồ: “Con nhìn đi, cậu ấy biết con không thoải mái nên đã đặc biệt chạy đến siêu thị Trung Bách để mua đấy!”

“Tốn đến 1300 tệ đó! Bằng một tháng lương của dì rồi, có thể thấy được cậu ấy thật lòng với con, không để ý đến tiền bạc!”

“Tuy nhiên, mấy thứ này cũng không đáng nói đến, khó có được nhất chính là cậu ấy vậy mà lại mua giúp con băng vệ sinh! Là một chàng trai, giữa ban ngày ban mặt lại đi mua thứ này, khỏi phải nói, chắc chắn sẽ bị người ta đồn đại bậy bạ!”

“Chắc chắn cậu ấy đã phải chịu đựng ánh mắt khác thường của mọi người! Thế nhưng cậu ấy vẫn mua, lại còn mang đến đưa cho dì, nhờ dì mang lên cho con!”

“Chỉ dựa vào điểm ấy cũng có thể thấy được Tần Kiệt rất yêu thương con! Không phải chỉ là chơi đùa mà thôi! Đàn ông như vậy không nhiều, con phải biết trân trọng đấy! Nhất định không được buông tay ra!”

“Được rồi, chuyện nên nói cũng đã nói cả rồi, con đang mệt, dì cũng không muốn nói nhiều, không quấy rầy con nữa, con nghỉ ngơi cho tốt nhé!”

Dì quản lý mỉm cười ra khỏi phòng, còn thuận tay giúp Tần Tuyết đóng cửa.

Lúc này, Tần Tuyết mới bắt đầu xem thử những thứ trong túi, có sáu túi đồ ăn vặt, sáu túi đường đỏ, sáu túi thuốc bổ máu,.v.v..
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 355: Tần Kiệt cảm thấy đau đầu.


Tất cả đều có 6 món, ngụ ý hi vọng mọi chuyện đều suôn sẻ với cô.

Đúng là bỏ nhiều tâm trí mà!

Mấy cái đó còn chưa nói, vậy mà trong túi thật sự có băng vệ sinh.

Nhìn thấy gói băng vệ sinh, khóe mắt Tần Tuyết ngấn lệ.

Cô không ngờ một chàng trai như Tần Kiệt lại có thể công khai mua băng vệ sinh cho cô.

Đối với một người con trai, muốn làm được như vậy cần phải có bao nhiêu can đảm chứ.

“Tần Kiệt, cám ơn anh!”

Một lúc lâu sau, Tần Tuyết mới cảm động nói ra năm chữ.

Reng reng reng~

Đột nhiên, chuông điện thoại của cô reo vang.

Tần Tuyết nhìn xuống thì thấy màn hình hiển thị là Tần Kiệt đang gọi đến.

Cô lập tức ấn nút nghe.

“Alo?”

“Em đã đỡ hơn chút nào chưa?”, Tần Kiệt ân cần hỏi.

“Ừm! Em đỡ hơn nhiều rồi! Cám ơn anh!”

“Còn nói cám ơn với anh à, em là bạn gái của anh, anh không thể ở bên cạnh em đã quá vô trách nhiệm rồi, chỉ mua một ít thuốc bổ mà thôi, xem như lấy công chuộc tội vậy, em đừng nói cám ơn với anh làm gì!”, Tần Kiệt nói.

“Ừm, em biết rồi!”

“Được rồi, em đỡ hơn là tốt rồi, không có gì đâu, anh cúp máy đây, nghỉ ngơi cho thật tốt đấy! Đợi em khỏe lên, anh dẫn em đi coi phim nhé!”

“Được, em chờ anh!”

“Ừm, nghỉ ngơi sớm chút đi!”

“Dạ!”

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tần Tuyết bật khóc.

Đúng, cô thật sự đã khóc.

Tần Kiệt quả thực khiến cô vô cùng cảm động.

Cô nhớ đến lời của dì quản lý, người đàn ông tốt như Tần Kiệt cũng không nhiều lắm, nhất định phải trân trọng, không được buông tay.

“Kiệt Tử, đời này nếu không phải là anh, em sẽ không lấy chồng! Em xin thề!”

Bỗng nhiên Tần Tuyết nở nụ cười.

Lúc này đây, cô cười là vì cảm động, cũng là vì vui mừng.

Cô bước đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra, nhìn xuống dưới lầu, trông thấy bóng lưng Tần Kiệt xa dần.

Thật quen thuộc, nhưng bỗng chốc thật cao lớn, tràn đầy vẻ nam tính.

Vì sao lúc trước cô không phát hiện ra nhỉ?

Lúc này đây, cô đã thấy rất rõ, cô muốn vĩnh viễn nhớ kỹ bóng lưng anh giờ phút này.

Hẳn là sau này, bóng lưng tràn đầy thanh xuân như vậy sẽ không dễ tìm thấy.

Bởi vì thời gian không buông tha cho bất kỳ ai, mỗi một ngày trôi qua, thanh xuân sẽ mất đi một ngày.

Chúng ta chỉ có thể quý trọng khoảnh khắc hiện tại.

“Kiệt Tử, anh rất đẹp!”, Tần Tuyết nở nụ cười, nét cười tỏa sáng, nở rộ như một đóa mẫu đơn, cực kỳ xinh đẹp.



Tần Tuyết đang làm gì, nghĩ gì, Tần Kiệt hoàn toàn không biết.

Hiện tại, anh đang bước như bay về ký túc xá.

Trên đường đi, vẻ mặt anh vô cùng hớn hở.

Tuy rằng không thể ở cạnh, chăm sóc Tần Tuyết, nhưng anh đã cố hết sức làm tròn bổn phận của một người bạn trai.

Để làm được điều đó, anh đã bỏ ngoài tai những lời đồn đãi của thế nhân.

Có thể nói, anh đã làm vô cùng tốt. Anh tin rằng tương lai mình còn có thể làm tốt hơn nữa.

Vì vậy, anh nở nụ cười.

Reng reng reng~

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại trong tay reo vang, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.

Tần Kiệt lấy điện thoại ra xem, là giáo viên cố vấn của anh – Tôn Ngọc Phương gọi đến.

Anh nhíu mày.

Cái cô Tôn Ngọc Phương này, sớm không gọi, muộn không gọi, lại gọi đúng vào lúc này, thật là bực mình mà.

Nhưng Tần Kiệt lại không thể không nghe.

“Alo!”, giọng Tần Kiệt có hơi bất mãn, nghe có vẻ nặng nề.

“Cái giọng điệu đó là thế nào hả? Định quỵt nợ à?”, trong điện thoại, Tôn Ngọc Phương có vẻ không vui, lên tiếng chất vấn Tần Kiệt, cô lo sợ Tần Kiệt sẽ đổi ý, không cho cô năm mươi ngàn tệ nữa.

Tần Kiệt: “…”

Lúc này, anh mới ý thức được là giọng mình thật sự có hơi nặng nề.

Được rồi.

Bản thân phạm lỗi thì bản thân phải gánh chịu thôi!

“Cô Tôn à, cô hiểu lầm rồi, em đã báo trước với ngân hàng, ngày mai em sẽ đến lấy năm mươi ngàn tệ cho cô! Cô đừng có thúc giục nữa!”

“Em không gấp nhưng tôi gấp! Em biết vì năm mươi ngàn tệ này, ngày hôm qua tôi đã ăn bao nhiêu xiên đồ nướng không hả? Em có biết tôi đã đi toilet bao nhiêu lần không?”

“Bao nhiêu?”, Tần Kiệt hỏi.

“Chín lần!”

“…”

Tần Kiệt cảm thấy đau đầu.

Cái cô gái này, tiêu chảy chín lần, chỉ còn một lần nữa là đủ mười, xem như đại viên mãn rồi, vậy mà còn không đi khám à?

Bị ngốc sao!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 356: “Sao cậu lại biết?”,


“Thật hay đùa vậy? Cô Tôn, cô đừng lừa em đấy, ầy, em có điện thoại gọi đến, nói chuyện với cô sau nha!”

Tút tút~

Tiếp đó bên tai Tôn Ngọc Phương vang lên từng hồi tút tút.

“Trùng hợp vậy sao?”, Tôn Ngọc Phương không tin phải gọi lại.

“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”

Tôn Ngọc Phương: “...”

Tần Kiệt, tên xấu xa này chắc chắn là cố ý mà.

Cậu ta còn nói có điện thoại gọi đến, rõ ràng chỉ đang kiếm cớ với mình thôi.

Tên xấu xa, sao có thể quá đáng như vậy.

Bản thân cô sao lại gặp phải loại sinh viên thế này chứ?

Tôn Ngọc Phương rất tức giận.

Nhưng cô ta chỉ có thể lầm bầm trong miệng.

Tần Kiệt nở nụ cười.

Non lắm, đừng tưởng cô là giáo viên hướng dẫn thì ghê gớm lắm.

Bản thân anh sống trong cái xã hội này, trải nghiệm cá nhân phong phú hơn nhiều người, mấy cái trò vặt vãnh này không đối phó được thì làm sao có thể trụ được đây?

Tần Kiệt tắt điện thoại, hừ một tiếng rồi đi đến chỗ chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Lúc này người quản lý không phải Lâu béo, mà là Dương Liễu.

Bên cạnh còn đang chiêu mộ thêm mấy em gái khóa dưới đăng ký rất cẩn thận, thái độ cũng không tồi.

Tần Kiệt đứng từ xa nhìn, cũng không đi tới mà trực tiếp đi về phía trung tâm thu mua phế liệu.

Từ dự án chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đến hạng mục thu mua phế liệu liền giao cho hai người Mã Dương và Quách Bùi xử lý.

Đúng thật đã mấy ngày rồi chưa đến xem tình hình.

Tần Kiệt không gọi điện thoại trước mà lặng lẽ đi về phía trung tâm muốn tận mắt quan sát tình hình.

Quách Bùi không có ở đây, còn Mã Dương thì đang hướng dẫn cho mười sinh viên nghèo cách kiếm lời làm ăn, rất ra dáng lãnh đạo.

Giọng điệu rất bình thản, mười sinh viên nghèo kia cũng chăm chú lắng nghe, thoạt nhìn tạo thành một khung cảnh rất hòa hợp.

Tần Kiệt yên tâm rồi.

Anh cũng không định đi vào bên trong chào hỏi.

Nhìn một hồi liền lặng lẽ rời đi.

Reng reng~

Bỗng nhiên điện thoại trong tay đổ chuông.

Anh lấy ra xem là Khương Tiểu Nha gọi tới.

Gần đây bận rộn cũng có ít thời gian gặp Khương Tiểu Nha.

Bây giờ Khương Tiểu Nha lại gọi tới, Tần Kiệt cũng rất tò mò.

“Khương Tiểu Nha, có phải định mời tôi ăn cơm không?”, Tần Kiệt trêu chọc hỏi.

“Sao cậu lại biết?”, Khương Tiểu Nha thực sự cũng hơi bất ngờ.

“Cũng sắp đến giờ cơm rồi, cậu lại chủ động gọi điện cho tôi, không phải ăn cơm thì là gì đây? Cái này khó đoán lắm hả?”, Tần Kiệt nói.

“Ồ, vậy sao? Được rồi, không quan tâm đã đến giờ ăn hay chưa, cậu lập tức đến tầng ba tìm phòng Đông Ngô của quán Anh Hùng Tam Quốc, tôi đợi cậu ở đấy!”, trong điện thoại giọng của Khương Tiểu Nha có chút mệt mỏi, uể oải.

Tần Kiệt cũng thấy hơi khó hiểu.

Không phải Khương Tiểu Nha vẫn luôn học hành chăm chỉ thi nghiên cứu sinh sao?

Việc học với cậu ta là quan trọng nhất, mỗi ngày đều ở bên Thẩm Giai Giai, vô cùng hạnh phúc mà, vậy sao trong giọng điệu lại có chút uể oải chán chường vậy?

Không phải chứ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 357: Cậu ta liều mạng như vậy làm gì chứ?


“Khương Tiểu Nha, cậu sao vậy?”, Tần Kiệt hỏi một câu.

“Đến rồi sẽ biết! Tắt máy đây! Tôi còn phải gọi cho cả Lâu béo đến nữa!”

Tút tút~

Nói tắt liền tắt máy.

Cậu ta cũng không cho Tần Kiệt cơ hội nói thêm một câu.

Tần Kiệt cảm thấy Khương Tiểu Nha nhất định gặp phải chuyện gì rồi.

Bằng không tuyệt đối sẽ không có giọng điệu như vậy.

Anh lập tức đi đến quán Anh Hùng Tam Quốc.

Hơn mười phút sau, anh đã có mặt ở cửa quán.

Đúng lúc này Vương Tinh và Lâu béo cũng đang đi tới.

Nếu xét theo không gian mà nói ba người họ vừa hay xếp thành một hình tam giác.

“Tinh Tử cậu cũng đến sao!”, Tần Kiệt thấy hơi bất ngờ hỏi.

“Các cậu cũng đến sao?”, Vương Tinh cười cười nói.

“Kì lạ, Khương Tiểu Nha rốt cuộc gặp phải chuyện gì vậy? Đang yên đang lành lại gọi ba người chúng ta tới đây!”, Lâu béo cũng thấy hoang mang.

“Được rồi, đừng đoán mò nữa, đi lên xem không phải sẽ liền biết sao!”, Tần Kiệt giục hai người họ, hỏi người phục vụ rồi đi lên trên tầng tìm được gian phòng Đông Ngô.

Cạch~

Họ mở cửa ra.

Một mùi rượu nồng nặc phả vào mặt.

“Chuyện quái gì vậy?”

Cả ba người đều phải nhăn mặt nhíu mày.

Đưa mắt vào bên trong nhìn một hồi.

Cả ba vô cùng hoảng sợ.

Trên bàn ngổn ngang bày mười mấy lon bia.

Tất cả đều trống không.

Trên mặt đất còn bày bốn két bia. Một trong số đó đã hết nhẵn rồi.

Cả gian phòng rộng như vậy lại chỉ có một mình Khương Tiểu Nha ngồi đó.

Trong tay cầm một lon bia đang uống dở.

Mặt cậu ta vì uống nhiều đã đỏ bừng cả lên rồi.

Thấy ba người Tần Kiệt tiến vào cậu ta liền nở nụ cười.

Cậu ta đứng dậy.

Cơ thể hơi nghiêng ngả, ngoắc ngoắc tay với Tần Kiệt: “Các cậu cuối cùng cũng đến rồi! Nào, đến đây, cùng uống với tôi đi! Đến đây!”

Ba người Tần Kiệt đều đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn chằm chằm vào Khương Tiểu Nha.

Khương Tiểu Nha phát bệnh rồi sao?

Một mình gọi tận bốn két bia, còn uống hết một két rồi?

Cậu ta liều mạng như vậy làm gì chứ?

Ba người cùng nhau bước vào trong.

“Khương Tiểu Nha, cậu làm cái trò gì vậy?”, Lâu béo là người đầu tiên đặt câu hỏi: “Cậu một mình uống bia sao?”

“Phải đó, một mình cậu uống hết một két sao? Chuyện quái gì vậy?”, Vương Tinh cũng nhíu mày hỏi.

“Khương Tiểu Nha, cậu nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?”, Tần Kiệt lại hỏi lại câu kia.

“Đừng nóng vội, đến thì cứ ngồi xuống đã, ngồi xuống rồi chúng ta cùng nhau tán gẫu!”, Khương Tiểu Nha lên tiếng chào hỏi, lại ợ lên một hơi.

“Khương Tiểu Nha, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”, Tần Kiệt sau khi ngồi xuống lại lập tức hỏi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 358: Duy chỉ có Lâu béo là rất bực bội.


“Tôi và... Thẩm Giai Giai...chia tay rồi!!!”

Cậu ta vừa nói xong, ba người Tần Kiệt đều ngạc nhiên.

Khương Tiểu Nha chia tay rồi sao?

Không phải chứ.

Hai người họ hàng ngày đều thân mật, đi đâu cũng có đôi.

Tại sao lại chia tay chứ?

Hơn nữa chuyện chia tay lớn như vậy, sao không nghe một chút tin tức phong phanh gì vậy?

Tần Kiệt, Vương Tinh, và Lâu béo đều cau mày lại.

“Khương Tiểu Nha, cậu không nói đùa đấy chứ?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không đâu! Những chuyện thế này sao tôi lại nói đùa được chứ? Tôi và Giai Giai thật sự chia tay rồi!”, Khương Tiểu Nha lại uống một ngụm bia.

Nhưng bị Lâu béo đoạt lấy.

“Trả lại tôi!”, Khương Tiểu Nha muốn cướp lại lại bị Vương Tinh ngăn cản.

“Cậu bình tĩnh lại đi!”, Vương Tinh nói.

“Khương Tiểu Nha, quan hệ giữa cậu và Thẩm Giai Giai vẫn luôn tốt đẹp mà tại sao nói chia tay liền chia tay vậy?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Lý do sao?”, Khương Tiểu nha bỗng sửng sốt, rồi nở nụ cười.

“Cậu cười cái gì?”, Lâu béo cũng gấp gáp: “Cậu có thể nói rõ hơn chút không? Thật đúng là tức chết người ta rồi!”

“Lâu béo đừng gấp gáp, để Tiểu Nha bình tĩnh lại đi!”, Vương Tinh liếc mắt một cái.

Sau đó, Khương Tiểu Nha cũng ổn hơn chút nói: “Cô ấy muốn thi nghiên cứu sinh”.

“Bọn tôi biết rồi!”, Tần Kiệt nói xong: “Làm sao? Cái này thì có liên quan gì?”

“Nhưng cô ấy không đăng kí thi nghiên cứu sinh vào trường Đại học Công nghiệp Hồ chúng ta!”, Khương Tiểu Nha lại nói.

“Rất bình thường mà, giờ nhiều người cũng chọn thi nghiên cứu sinh vào những trường đại học trọng điểm, có vấn đề gì sao?”. Tần Kiệt tiếp tục hỏi.

“Cô ấy muốn báo danh vào trường Đại học Hán Xương, nhưng mức độ cạnh tranh của trường Đại học Hán Xương rất cao! Cô ấy ôn tập một thời gian cảm thấy có chút khó. Tôi đề nghị hạ thấp yêu cầu cô ấy lại không đồng ý!”

“Chỉ vì chuyện này mà hai người chia tay sao?”, Tần Kiệt không mấy tin.

“Không, không phải chuyện này!”, Khương Tiểu Nha khoát tay: “Cô ấy, không biết nghe ở đâu được tin tức nói giáo sư dạy chuyên ngành cô ấy muốn báo danh thi nghiên cứu sinh là một người đàn ông độc thân! Vẫn chưa lập gia đình!”

“Vì để thuận lợi báo danh nghiên cứu sinh của đại học Hán Xương mà cô ấy, cô ấy, không ngờ cô ấy lại...”

Hức hức~

Khương Tiểu Nha không thể nói tiếp được nữa, bắt đầu khóc.

Tần Kiệt cho rằng chắc chắn đã xảy ra chuyện.

Vương Tinh cũng vậy.

Duy chỉ có Lâu béo là rất bực bội.

"Thẩm Giai Giai làm sao, con mẹ nó cậu nói rõ chút, khóc gì mà khóc? Đàn ông con trai, khóc thành ra bộ dạng này nhìn chẳng ra làm sao cả!"

"Cô ấy, cô ấy... cô ấy lấy thân để giao dịch với tên giáo sư đó!"

Khương Tiểu Nha vừa khóc vừa nói, cậu ta nằm ra bàn.

"Cái gì?", Lâu béo sửng sốt.

"Không thể nào! Thẩm Giai Giai sao có thể là loại người đó chứ? Khương Tiểu Nha, có phải cậu hiểu lầm rồi không?", Lâu béo không muốn tin.

"Không, tôi tuyệt đối không nghe lầm! Bởi chính miệng cô ấy đã nói với tôi!"

Lâu béo: "..."

Tần Kiệt: "..."

Vương Tinh: "..."

Khó trách Khương Tiểu Nha muốn khóc.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 359: Không thể tùy tiện đoán được.


Hóa ra cậu ta bị bạn gái cắm sừng.

“Đồ đểu, dám bắt nạt anh em tốt của tôi, để tôi đi tìm ông ta!", Lâu béo nổi giận đùng đùng xông ra ngoài.

"Đợi đã!", Tần Kiệt bỗng nhiên gọi lại.

"Kiệt Tử, cậu gọi tôi để làm gì? Cái tên đểu cáng đó bắt nạt anh em tốt của chúng ta, chẳng lẽ tôi không nên đến tìm ông ta sao?", Lâu béo nói.

"Cậu bình tĩnh một chút có được không?", Tần Kiệt kêu Vương Tinh kéo Lâu béo lại: "Tiểu Nha uống một két bia rồi, cậu làm sao biết được những gì cậu ta nói đều là thật chứ? Ngộ nhỡ còn sót chỗ nào thì sao?"

"Nếu thực sự bỏ sót điều gì đó, cậu đến tìm người ta, tìm lầm người thì phải làm sao?", Tần Kiệt hỏi Lâu béo.

"Tôi...", Lâu béo cứng họng.

Đúng vậy.

Khương Tiểu Nha đã uống một két bia, say khướt rồi, có quỷ mới biết câu nào là thật, câu nào là giả, dù tất cả đều là thật, cũng chưa chắc đã nói ra hết mọi chuyện.

Ngộ nhỡ còn bỏ sót điều gì đó, không tương xứng với chân tướng sự việc, cậu ta không suy nghĩ kĩ tìm đến cửa nhà người ta, làm ra chuyện sai trái, bản thân cậu ta chẳng phải là tự tìm xui xẻo sao?

Mồ hôi lạnh trên trán Lâu béo đột nhiên ứa ra.

"Có đi nữa không?", Tần Kiệt hỏi.

"Không, tôi không đi nữa!", Lâu béo có chút xấu hổ.

May mà Tần Kiệt kịp thời ngăn cậu ta lại.

Bằng không nếu cậu ta làm ra điều gì đó không phải, không chừng sẽ gây ra tai họa lớn.

Ban nãy quá l* m*ng rồi.

"Lớn bằng đó rồi, làm việc vẫn hấp tấp vội vàng như vâỵ, sau này phải thay đổi đi! Đừng để Dương Liễu lo lắng vì cậu!", Tần Kiệt nhắc nhở Lâu béo.

"Ừm, cậu nói đúng, tôi sửa, tôi nhất định sẽ sửa!", Lâu béo khiêm tốn tiếp thu ý kiến.

"Tiểu Nha, tôi hỏi cậu, lúc Thẩm Giai Giai chia tay cậu, cô ấy nói những gì? Cậu phải nói không thiếu một chữ đấy nhé!", Tần Kiệt hỏi.

"Lúc đó nói gì sao?", Khương Tiểu Nha dừng lại một chút, dường như đang hồi tưởng lại.

Một lát sau, cậu ta nói: "Nguyên văn là 'Em muốn có một tương lai tốt đẹp cho nên em quyết định làm bạn gái của giáo sư, chúng ta chia tay đi!', đúng, chính là những lời này!"

Lâu béo: "..."

Tần Kiệt trừng mắt nhìn Lâu béo.

Lâu béo cúi thấp đầu xuống.

Bộ dạng trông rất ăn năn áy náy.

"Không phải cậu nói là Thẩm Giai Giai lấy thân tạo một cuộc giao dịch sao?", Tần Kiệt hỏi.

"Đúng, thế này vẫn chưa tính là vậy à?"

"..."

Tần Kiệt xem như là hiểu được ý của Khương Tiểu Nha.

Khương Tiểu Nha hiểu sai ý của Thẩm Giai Giai rồi.

Thẩm Giai Giai nói rõ rằng muốn làm bạn gái của giáo sư.

Cô ấy cũng không nói muốn lấy thân tạo ra một cuộc giao dịch.

Cách nói không giống nhau, ý nghĩa sẽ có sự khác biệt lớn.

Không thể tùy tiện đoán được.

"Lâu béo, nghe thấy chưa? Bây giờ cậu còn muốn đến tìm người ta tự mình chuốc lấy phiền phức nữa không?", Tần Kiệt lại hỏi một cậu.

"Không, tôi không đến nữa đâu mà!", trên mặt Lâu béo lộ ra vẻ xấu hổ.

Không ngờ những lời nói ban đầu của Thẩm Giai Giai lại là như vậy.

"Tuy nhiên, chuyện này nói như thế nào cũng là Thẩm Giai Giai không đúng, nhất định phải có lời giải thích mới được!", Lâu béo nói.

"Đương nhiên phải giải thích rồi!", Tần Kiệt gật gật đầu.
 
Back
Top Bottom