Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 320: “Tôi lúc nào mà không chủ động?


Chủ tòa nhà của siêu thị Đường Thị đã đồng ý ký hợp đồng cho thuê với chúng ta! Ông ta bằng lòng cho chúng ta thuê với giá bằng một nửa giá thuê của siêu thị Đường Thị!”, Châu Phàm vô cùng phấn khích nói.

Một nửa đó nha, có thể tiết kiệm được không ít tiền đâu.

Tuy nhiên, anh cũng biết, tất cả đều là công lao của Tần Kiệt.

Là nhờ Tần Kiệt hạ gục bố con Đường Ba, khiến cho siêu thị Đường Thị mất hết uy tín, trở thành một siêu thị tai tiếng, dẫn đến việc siêu thị bị niêm phong, không được phép tiếp tục buôn bán.

Bọn họ mang tiếng xấu, khiến cho mặt bằng siêu thị cũng bị vạ lây.

Ai cũng cho rằng đó là mảnh đất xấu, nên không ai bằng lòng thuê nó.

Bởi vì chuyện này mà chủ cho thuê lo lắng đến phát bệnh.

Vừa khéo, đúng lúc này, Châu Phàm đến.

Anh đi thẳng vào vấn đề, đưa ra đề nghị muốn thuê mặt bằng của siêu thị.

Sau khi biết được việc này, chủ cho thuê vô cùng mừng rỡ.

Lúc trước, siêu thị Đường Thị không ngừng đấu đá với siêu thị Kiệt Tuyết, khiến cho lượng khách của siêu thị Kiệt Tuyết trong khoảng thời gian đó bị tổn thất không ít.

Siêu thị Kiệt Tuyết mở cuộc thi tuyển chọn theo chủ đề của thế vận hội Olympic, siêu thị Đường Thị cũng làm theo, có thể nói là cố ý nhằm vào siêu thị Kiệt Tuyết.

Chủ cho thuê biết hết tất cả những việc này.

Theo lý mà nói, vào thời điểm này, người của siêu thị Kiệt Tuyết chắc chắn sẽ không đến tìm ông ta.

Nhưng ông ta không ngờ Châu Phàm vậy mà lại đến, đã vậy, anh còn rất có thành ý.

Châu Phàm không quanh co lòng vòng, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, chẳng khác nào ngàn dặm tặng lông ngỗng, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Đương nhiên là chủ cho thê vô cùng cảm động, lập tức ra quyết định ngay tại chỗ, giảm cho bọn họ một nửa tiền thuê mặt bằng.

Châu Phàm rất hài lòng về việc này.

Giá thuê rẻ, lợi nhuận của siêu thị sẽ càng lớn hơn.

Anh ta thỏa thuận với chủ cho thuê, thuê trước ba năm, ba năm sau, sẽ dựa theo giá thị trường mà điều chỉnh.

Đương nhiên, sau ba năm, nếu siêu thị Kiệt Tuyết không muốn thuê tiếp, chủ cho thuê cũng phải được báo trước.

Điều kiện này hoàn toàn có lợi đối với siêu thị Kiệt Tuyết.

Cho nên, Châu Phàm không nói hai lời, lập tức báo cho Lưu Tuấn Mai ở phòng tài vụ đi chuyển khoản.

Hợp đồng được ký kết thành công, xem như anh ta đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ mà Tần Kiệt giao cho mình.

“Tốt, tốt lắm! Một nửa giá thuê, có thể giúp chúng ta tiết kiệm không ít tiền! Giám đốc Châu, công lao của anh không ít đâu!”, Tần Kiệt nở nụ cười.

Có thể tiết kiệm tiền đương nhiên là việc tốt.

“Nếu không có giám đốc Tần chỉ dẫn, tôi cũng sẽ không thương lượng thành công! Công lao là của giám đốc Tần mới đúng!”, Châu Phàm rất biết điều, đẩy tất cả công lao cho Tần Kiệt.

“Được rồi, hai chúng ta đừng ở đây tranh cãi việc này nữa, là anh đi thương lượng, nên công lao thuộc về anh!”

Tần Kiệt cũng không muốn tranh công, anh là ông chủ, công ty vốn là của anh, cần gì phải tranh giành với nhân viên một chút lợi ích như vậy, hơn nữa, Châu Phàm còn là một cánh tay đắc lực của anh.

Nói gì đi nữa anh cũng phải ngon ngọt một chút.

“À, phía tòa nhà Thái Tử đã có tiến triển gì chưa?”, Tần Kiệt hỏi.

“Tôi đã hỏi thăm giám đốc Tả rồi, bọn họ hiện đang lắp đặt thiết bị, dự đoán là khoảng nửa tháng nữa sẽ lắp đặt hoàn tất, tầm một tháng sau có thể chính thức khai trương rồi! Đến lúc đó, bọn họ sẽ liên thủ cùng siêu thị của chúng ta!”, Châu Phàm không chút giấu giếm, báo cáo tình hình cụ thể.

“Tốt, thật tốt quá! Còn phía Tôn Triêu Dương thì thế nào rồi?”, Tần Kiêt tiếp tục hỏi.

“Về phía ông Tôn, vẫn do giám đốc Tô phụ trách, chuyện này, giám đốc Tần nên hỏi giám đốc Tô sẽ rõ hơn!”, Chu Phàm nói.

“Cũng đúng! Được rồi, chuyện của siêu thị giao cho giám đốc Châu, tôi còn một số việc cần phải xử lý ở trường! Không nói nữa”.

“Được~”.

Sau khi cúp điện thoại, Tần Kiệt lại gọi cho Tô Nhuệ.

“Ơ, giám đốc Tần, không ngờ anh lại chủ động gọi cho tôi đấy?”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ nở nụ cười.

“Tôi lúc nào mà không chủ động?”, Tần Kiệt hỏi.

“Nhưng tôi lại không thấy anh chủ động gì cả?”, Tô Nhuệ đáp.

“Khi nào chứ hả?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Nếu không thì như vậy đi, tối nay anh đến nhà tôi, dám không?”, Tô Nhuệ đưa ra một đề nghị mang tính oanh tạc.

Rõ ràng là cô ấy có thâm ý khác.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 321: Tần Kiệt có hơi phiền não.


Tần Kiệt ngẩn người.

Tô Nhuệ có ý gì vậy chứ?

Cô ấy vốn là người mà anh muốn giới thiệu cho Châu Phàm, sao giờ lại quấn lấy anh thế này?

Chẳng lẽ Châu Phàm không có sức hấp dẫn gì à?

“Đấy, anh xem, vừa nói đến chủ động là giám đốc Tần im re! Đúng là mất hứng mà!”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ trách móc.

“Khụ khụ~”.

Tần Kiệt ho khan vài cái: “Giám đốc Tô, nam nữ khác biệt, vẫn nên…”

“Tôi không ngại!”, Tô Nhuệ cắt ngang.

“…”

Tần Kiệt thầm nghĩ, cô không sợ nhưng tôi sợ, có quỷ mới biết đến nhà cô, cô sẽ làm gì tôi.

Đến lúc đó ngáo ngáo bị cô ăn sạch, lại còn phải chịu trách nhiệm với cô nữa.

Tôi không có ngu vậy đâu.

“Khụ khụ~”.

Tần Kiệt lại ho khan vài tiếng: “Giám đốc Tô, nói chuyện chính đi”.

“Tôi đang nói chuyện chính đó chứ! Giám đốc Tần, nói một câu thôi, tối nay anh có đến nhà tôi hay không? Tôi đã nói với anh rồi đấy, tôi vừa mua một cái giường nước cho tình nhân! Nằm lên đó hệt như ngâm mình trong bồn tắm, thú vị lắm đấy!”

“Chỉ cần động một cái là có thể nảy lên! Rất thích hợp! Anh mà đến, chỉ cần nhìn một cái thôi, đảm bảo anh sẽ thích nó ngay, đến đây đi!”

Lời của cô ấy nghe vô cùng hấp dẫn.

Nói thật, cả người Tần Kiệt đã bắt đầu nóng lên rồi, nhưng anh là người đàn ông ngay thẳng chính trực, sao có thể làm chuyện xằng bậy được.

“Khụ khụ, giám đốc Tô, đùa vậy đủ rồi!”, Tần Kiệt nhắc nhở Tô Nhuệ.

Nếu cô mà còn nói thêm nữa, chắc anh bốc hỏa mất.

Anh cũng sắp chịu không nổi rồi.

“Ha ha, chọc anh chơi thôi, anh tưởng thật à? Ai rảnh rỗi đi mua giường nước đặt trong nhà làm gì? Có mua thì mua một cái giường đỏ thẫm có phải hay hơn không!”, Tô Nhuệ nở nụ cười.

“Tại sao lại là đỏ thẫm?”, Tần Kiệt có hơi khó hiểu.

“Chẳng lẽ anh vẫn còn là… Thật à?”, giọng Tô Nhuệ có chút kinh ngạc.

“…”

Tần Kiệt không đánh mà khai.

Khụ khụ~

“Giám đốc Tô, không đùa với cô nữa đâu!”, Tần Kiệt cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Nói chuyện chính đi! Tôi có việc muốn nói!”

“Được rồi, không đùa với anh nữa! Giám đốc Tần, có phải anh định hỏi tôi về chuyện ký tên không?”, Tô Nhuệ hỏi.

“Ừm, đã ký hết rồi chứ?”, Tần Kiệt hỏi.

“Gần hết, còn thiếu hai chữ nữa!”, Tô Nhuệ nói.

“Hiệu suất rất nhanh!”

“Tôi làm nhanh như vậy, có phải giám đốc Tần nên thưởng cho tôi không?”, Tô Nhuệ hỏi với vẻ mong chờ.

“Cô muốn tôi thưởng gì?”, Tần Kiệt hỏi lại.

“Tôi muốn…”, Tô Nhuệ dừng một chút: “Nghe nói gần đây có một nơi tên là Thang Trì, suối nước nóng rất tốt, tôi muốn anh dẫn tôi đi tắm suối nước nóng!”

Tần Kiệt: “…”

Tắm suối nước nóng?

Nghĩa là phải mặc áo tắm hai mảnh?

Nhớ đến dáng người của Tô Nhuệ, rất đẹp, nếu mặc áo tắm hai mảnh chắc chắn sẽ càng thêm mê người.

Nhưng Thang Trì cách thành phố Hán hơn một 160 cây số, đột nhiên đi đến đó, biết nói sao với Tần Tuyết đây?

Tần Kiệt có hơi phiền não.

“Giám đốc Tần, có được hay không thì anh cũng phải nói một tiếng đi chứ!”, Tô Nhuệ nói.

“Hả, chuyện này à… Được thì được, tuy nhiên phải chọn ngày tốt mới được!”, Tần Kiệt nói.

“Lại còn xem ngày, để hôm nào tôi đi chùa Quy Nguyên xin một ngày là được chứ gì?", Tô Nhuệ nói.

“Ừ, được! Cứ làm theo lời cô đi!”, Tần Kiệt bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng.

“Oh yeah, tuyệt quá! Tôi biết ngay là giám đốc Tần sẽ đồng ý mà! Chờ tin tốt của tôi nhé!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 322: Hay là bị bạn trai đá?


Tút tút~

Tô Nhuệ cúp máy.

Cô ấy vô cùng phấn khích.

Tần Kiệt cũng bận suy nghĩ xem Tô Nhuệ mặc áo tắm hai mảnh trông sẽ như thế nào.

Bọn họ sẽ cùng nhau tắm suối nước nóng.

Thú vị không?

Cực kỳ thú vị!

Đối với việc Tô Nhuệ sẽ chọn ngày nào, Tần Kiệt nghĩ được 10 giây liền không nghĩ nữa.

Vô nghĩa.

Nghĩ cũng chẳng để làm gì cả.

Nếu đã bị người phụ nữ Tô Nhuệ này quấn lấy, anh sẽ không thể rút lui.

Nếu không, không biết sau này cô ấy còn có thể làm ra cái trò quái quỷ gì nữa.

Anh vẫn nên tận dụng cơ hội ngâm mình trong suối nước nóng với Tô Nhuệ để thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy đi. Về phần ngâm như thế nào thì còn phải suy nghĩ thêm.

Dù sao ngâm suối nước nóng, có loại cả nam nữ cùng ngâm chung, cũng có loại nam và nữ ngâm riêng.

Đến lúc đó cụ thể ngâm như thế nào, đợi hôm đó đến trung tâm suối nước nóng Thang Trì rồi hãy nói.

Ngày tháng còn nhiều dài, không phải vội.

Tần Kiệt lấy lại tinh thần, tiếp tục xử lý công việc của công ty, sau khi tan làm liền quay về trở lại trường học.

Khi anh về trở lại trường đã là 6 giờ.

Lúc này trời đã chập choạng tối đen rồi.

Anh định đến vườn dâu tây rủ Tần Tuyết đi dạo khuôn viên trường buổi tối.

Nhưng sau khi nghĩ lại, anh thấy hay vẫn là thôi đi.

Dù đã bây giờ đã là cuối tháng 2 nhưng nhiệt độ vào ban đêm vẫn rất thấp, không nên ra ngoài trời.

Anh đi thẳng đến kí túc xá nam.

Reng reng reng.

Mới đi được nửa đường, chuông điện thoại anh đột nhiên vang lên.

Lẽ nào anh không đến tìm Tần Tuyết nên, cô ấy chủ động gọi điện thoại qua sao?

Ừm, lúc chắc giờ này, Lâu béo kia chắc là đã sớm nắm tay Dương Liễu, nên làm gì thì cũng đã thì đi làm cái đó rồi.

Khương Tiểu Nha chắc là đã đivào thư viện học bài với Thẩm Giai Giai rồi, để chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh sau đại học.

Vương Tinh thì sao, lúc này chắc cậu ta đang ở quán net, không có chuyện gì thì cậu ta sẽ không gọi đến.

Triệu Chí Tân lại càng không thể.

Nhất định là Tần Tuyết.

Tần Kiệt lập tức lấy điện thoại ra, nhưng giây tiếp theo, anh liền sững sờ.

Bởi vì dãy số trên màn hình hiển thị không phải là của Tần Tuyết mà là giáo viên cố vấn của anh- Tôn Ngọc Phương.

Sao lại là cô ấy chứ?

Dạo gần đây hình như anh không có làm sai chuyện gì mà nhỉ?

Đang yên đang lành, cố vấn tìm anh để làm gì?

"A lô, cô giáo Tôn, cô tìm em sao?"

"Tôi già lắm sao?", vừa kết nối cuộc gọi, giọng nói bất mãn của người phụ nữ truyền đến.

"..."

Cô cố vấn sao thế?

Vừa mở miệng ra là nóng tính như vậy?

Uống nhầm thuốc à?

Hay là bị bạn trai đá?

Hừ, không đúng.

Chưa Anh chưa từng nghe qua cô ấy có bạn trai mà nhỉ.

"Cô giáo Tôn, cô..."

"Em mà gọi tôi là cô giáo nữa, có tin tôi xử em không!"

Giọng nói của Tôn Ngọc Phương tăng thêm một bậc, thậm chí còn lạnh hơn trước.

"..."
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 323: Dốc sức như vậy để làm gì chứ?


Cuối cùng Tần Kiệt cũng hiểu ra.

Vấn đề xuất phát từ chữ "Cô giáo".

Không phải chỉ là xưng hô thôi sao, có chuyện gì to tát cơ chứ?

Đúng là phụ nữ.

"Cô Tôn, cô có chuyện muốn tìm em sao?"

Tần Kiệt sửa lại cách xưng hô.

"Thế này còn tạm được, nhớ cho kĩ, tôi không cho phép em gọi tôi là cô giáo nữa, dùng cô giáo, tôi già thêm bao nhiêu tuổi. Từ này chỉ dùng cho trưởng bối thôi, em hiểu chưa?", Tôn Ngọc Phương bắt đầu chỉ ra lỗi sai.

Nhưng Tần Kiệt nghe xong lại có chút mờ mịt.

Từ khi nào gọi cô giáo lại bị già bị già chuyên dùng cho trưởng bối vậy?

Anh chưa từng nghe qua.

Cái người Tôn Ngọc Phương này nhất định là uống nhầm thuốc rồi.

"Cô Tôn, em còn chưa ăn cơm, cô có chuyện gì thì nói thẳng ra đi được không?", Tần Kiệt mất kiên nhẫn nghe Tôn Ngọc Phương nói chuyện linh tinh vớ vẩn, nhanh chóng tìm lí do thoái thác, hy vọng Tôn Ngọc Phương đi thẳng vào vấn đề chính.

"Đến phòng làm việc của tôi ngay!"

"Bây giờ sao?", Tần Kiệt ngẩng đầu nhìn trời, trời đã tối còn làm việc trong văn phòng?

Từ khi nào khối lượng công việc của cố vấn đại học lại nặng như thế?

Từ khi nào Tôn Ngọc Phương lại trở thành một người cuồng công việc vậy?

Không phải chứ.

"Đúng, ngay bây giờ, cho em 10 phút, em phải đến cho tôi, nếu không, tôi sẽ trừ em 5 học phần của em!"

Tút tút~

Cô ấy cúp máy rồi.

Tần Kiệt sững sờ.

Trừ điểm học phần?

Còn là 5 học phần nữa chứ.

Trời ơi!

Không được, mau chóng qua thôi.

Vù vù~

Tần Kiệt co cẳng chạy.

Anh phát huy hết lợi thế quán quân giải chạy ngắn của mình.

Khi anh vội vã chạy đến phòng làm việc của Tôn Ngọc Phương, anh nhìn thời gian.

Đến sớm ba phút.

Vừa kịp.

Cốc cốc cốc ~Anh gõ cửa.

Anh gõ cửa.

"Vào đi!"

Cạch~Cánh cửa mở ra.

Cánh cửa mở ra.Tần Kiệt nhẹ nhàng đi vào.

Tần Kiệt nhẹ nhàng đi vào. Động tác đầu tiên là liếc mắt nhìn Tôn Ngọc Phương.

Một mình cô ấy ngồi ở trên bàn làm việc.

Xung quanh không có một giáo viên nào khác.

Nói cách khác, trong phòng làm việc to như vậy, chỉ có một mình Tôn Ngọc Phương vẫn đang làm việc.

Thật đúng là kì lạ.

Dốc sức như vậy để làm gì chứ?

“Đóng cửa lại! Nhớ kĩ, phải đóng chặt lại, sau khi đóng xong thì kéo rèm cửa xuống! Tôi muốn muốn bị người khác quấy rầy hay nhìn thấy!”

Đột nhiên, Tôn Ngọc Phương lên tiếng.

Nhưng khi Tần Kiệt nghe vào lại biến thành mùi vị khác.

Tình huống gì vậy?

Đóng cửa lại thì thôi đi, anh có thể hiểu được.

Sao cô ấy còn muốn anh kéo rèm cửa xuống nữa chứ?

Còn nói là không muốn để cho người khác nhìn thấy và làm phiền?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 324: Quá coi thường em rồi đó.


Ý của cô ấy là gì?

Bây giờ trời đã tối.

Cô nam quả nữ ở chung một phòng...

Lẽ nào...

Tôn Ngọc Phương có ý với anh sao?

Không đời nào.

Mặc dù tình yêu cảm thầy trò rất phổ biến, thường gặp.

Nhưng Tôn Ngọc Phương không phải là gu của anh.

Chưa nói đến tuổi tác.

Chỉ nói về ngoại hình, còn không bằng Thẩm Giai Giai.

Nếu anh làm gì Tôn Ngọc Phương, chẳng phải là anh sẽ bị Lâu béo và Khương Tiểu Nha chê cười đến chết sao?

Không được.

Dù nói gì anh cũng phải giữ mình.

Tuyệt đối không thể để mật ngọt chết ruồi làm cho sa ngã hư hỏng.

Hãy là một người đàn ông kiên cường mạnh mẽ.

Đúng.

Hãy là một người đàn ông kiên cường mạnh mẽ.

“Còn ngây ngốc ở đó làm gì? Em không hiểu tôi đang nói gì sao? Trời tối rồi, không còn nhiều thời gian nữa đâu, mau lên!”

Tôn Ngọc Phương bắt đầu thúc giục.

Tần Kiệt muốn chửi thề.

Con mẹ nó.

Cô không cần gấp gáp như vậy chứ?

Em vẫn còn là một đứa trẻ mà.

Cô có thể đừng ức h**p bắt nạt người khác như vậy được không?

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng bên ngoài anh vẫn làm theo.

Anh thò đầu ra, nhìn hành lang bên ngoài, xác định rằng không có ai, anh thở phào nhẹ nhõm sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tiếp theo, anh kéo rèm cuốn xuống.

Khi anh kéo tấm rèm cuối cùng xuống, không có ai xuất hiện ở bên ngoài.

Cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà không có ai.

Nếu không bị để bọn họ phát hiện nửa đêm nửa hôm, anh và Tôn Ngọc Phương ở trong cùng một gian phòng, không chừng sẽ lan truyền ra mấy lời đồn ong bướm nào đó.

“Qua đây!”, lúc này Tôn Ngọc Phương mới ngẩng đầu lên.

Anh nhìn lại.

Ánh mắt đó thật hung dữ.

Thấy vậy, Tần Kiệt cảm thấy có chút bất an.

Rốt cuộc Tôn Ngọc Phương muốn chơi trò gì?

Ánh mắt có cần phải hung ác như vậy không?

Người phụ nữ này sẽ không phải là một kẻ cuồng bạo lực chứ?

f*ck!

Nếu thật sự là như vậy thì anh biết phải làm sao?

Tần Kiệt vừa bước đi, não bộ cũng chuyển động, nghĩ cách đối phó.

Nhưng khi đi đến trước mặt Tôn Ngọc Phương, anh vẫn chưa nghĩ ra kế sách vẹn toàn.

“Ha ha, cô Tôn, cô tìm em rốt cuộc có chuyện gì vậy? Em vẫn chưa ăn cơm!”

“Sẽ không làm lỡ thời gian em ăn cơm đâu, kết thúc nhanh thôi mà!”

Tôn Ngọc Phương thản nhiên nói.

Ngược lại càng khiến cho Tần Kiệt nghĩ ngợi lung tung.

Rất nhanh?

Mẹ nó chứ.

Cô có thể đừng nói trắng ra như vậy được không?

Quá coi thường em rồi đó.

Dù cho thế nào đi chăng nữa thì anh cũng là quán quân giải chạy dài 1000 mét.

Còn là quán quân giải chạy ngắn 100 mét nữa chứ.

Bất kể là sức bật, sức bền hay là sức vọt đều đã qua vòng kiểm nghiệm.

Sao có thể nói như vậy chứ?

“Hừ, cô Tôn, cô có lời gì thì nói thẳng ra có được không? Em đói lắm rồi! Không tin, cô nghe mà xem?”

“Lại gần hơn chút!”, Tôn Ngọc Phương vẫy tay.

“Cái gì?”, Tần Kiệt sớm nắng chiều mưa: “Không thích hợp cho lắm đúng không?”

“Kêu em tiến gần hơn chút thì tiến gần hơn chút đi, em không lại gần, sao tôi nghe thấy bụng em đang kêu đói ùng ục chứ?”

Tần Kiệt: “...”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 325: Tần Kiệt viện cớ.


Nghe thật sao?

Tần Kiệt không dám để cho Tôn Ngọc Phương nghe.

"Đừng, đừng nghe nữa! Cô Tôn có chuyện gì thì nói đi!", Tần Kiệt vội vàng xua tay.

Anh thực sự không muốn để Tôn Ngọc Phương có cơ hội lợi dụng anh.

Anh muốn trở thành một người đàn ông ngay thẳng kiên cường.

Không thể làm một người đàn ông hèn mọn bỉ ổi được.

"Hai ngày nay, tôi nghe nói em không đi học, còn nhờ người khác kí tên thay em đúng không?", Tôn Ngọc Phương nghiêm nghị hỏi.

"Hả?"

Tần Kiệt có chút kinh ngạc.

Gần đây có quá nhiều chuyện rắc rối, anh thật sự đã bỏ một vài buổi học.

Đều là do Khương Tiểu Nha ký thay anh.

Mọi chuyện vẫn diễn ra rất suôn sẻ, anh chưa nghe thấy việc bị giáo viên phát hiện.

Sao Tôn Ngọc Phương lại biết chứ?

"Tôi đang hỏi em đó, sao không trả lời?", giọng điệu của Tôn Ngọc Phương nghiêm khắc hơn mấy phần.

"Uh, cô Tôn, không có chuyện này đâu, tuyệt đối không có chuyện này đâu!", đương nhiên, Tần Kiệt có bị đánh chết cũng không chịu thừa nhận.

Một khi anh thừa nhận, thế thì còn gì nữa.

Nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.

"Thật sao?", bộ dạng của Tôn Ngọc Phương thoạt nhìn có vẻ khó tin.

"Đương nhiên là thật rồi! Sao em dám lừa cô chứ! Em là sinh viên ba tốt đó!", Tần Kiệt làm ra vẻ không biết xấu hổ nói.

"Em...", Tôn Ngọc Phương nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt hồi lâu, ánh mắt bỗng nhiên dịu đi.

"Được rồi, tôi tạm thời tin em!"

"Không có việc gì nữa chứ? Em về trước đây!", Tần Kiệt muốn chuồn về, nhưng chưa kịp xoay người đã bị Tôn Ngọc Phương gọi lại.

"Tôi vẫn chưa nói xong!"

"Hả?", Tần Kiệt có chút nhức đầu: "Cô Tôn, cô còn có chuyện muốn nói sao? Cô nói nhanh lên được không?"

"Em nộp đơn xin vào làm chuyển phát nhanh Thần Thông, kiếm được rất nhiều đúng không?”, Tôn Ngọc Phương đột nhiên mỉm cười nói.

Ánh mắt cô ấy nhìn Tần Kiệt rất khác thường.

Tần Kiệt trở nên căng thẳng.

Ý của cô ấy là gì?

Lẽ nào cô ấy coi anh là rể kim quy sao?

Không phải chứ?

"Cô Tôn, em mới làm được nửa tháng, kiếm tiền gì chứ!", Tần Kiệt nói qua loa cho xong việc.

"Cũng đúng! Mới làm được nửa tháng, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu!", Tôn Ngọc Phương cảm thấy rất có lý: "Nhưng em tham gia vào dự án thu gom phế liệu, chắc là kiếm được rất nhiều nhỉ?"

"Hả?"

Tần Kiệt càng nghe càng mơ hồ.

Nếu thật sự cô ấy coi anh là rể kim quy thì cũng không nên hỏi đến chuyện thu gom phế liệu.

Bởi vì chuyện này, ban đầu Tôn Ngọc Phương không đồng ý cho anh làm.

Rõ ràng cô ấy coi thường điều này.

“Cô Tôn, làm cái này cũng không kiếm được là bao! Có khi nào cô thấy thu gom phế liệu có thể phát tài chưa? Em cũng chỉ là giúp nhà trường giảm bớt gánh nặng mà thôi!”

Tần Kiệt viện cớ.

Bất luận như thế nào, anh cũng sẽ không thừa nhận rằng mình kiếm được rất nhiều tiền.

Anh thực sự không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 326: Có cần phải kích động như vậy không?


“Ừ, cũng đúng!”, Tôn Ngọc Phương cảm thấy có lý, Tần Kiệt thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Anh nghĩ Tôn Ngọc Phương chắc chắn không còn gì để nói nữa.

Nhưng---

“Nghe nói em có quan hệ với siêu thị Kiệt Tuyết?”

Tôn Ngọc Phương bất chợt thốt ra một câu như vậy, Tần Kiệt suýt chút nữa nhảy dựng đứng lên.

Tôn Ngọc Phương sẽ không phát hiện ra rằng anh chính là ông chủ đứng phía sau của siêu thị Kiệt Tuyết chứ?

Nếu không thì Tần Tuyết còn không biết, sao Tôn Ngọc Phương lại biết?

Anh thường xuyên ở bên cạnh Tần Tuyết.

Còn Tôn Ngọc Phương anh chỉ gặp một tuần một lần mà thôi.

Sao cô ấy biết được cơ chứ?

Lạ kì thật đó.

“Cô Tôn, cô nghe được từ đâu vậy? Kiệt Tuyết là một siêu thị lớn, còn em chỉ là một sinh viên bình thường, sao em lại có quan hệ với bọn họ được chứ? Cô biết đùa thật đó!”, Tần Kiệt không muốn thừa nhận.

“Em còn giả vờ sao?”

Lời vừa nói ra, Tần Kiệt lại dựng đứng lên, Tôn Ngọc Phương sẽ không biết thật chứ?

Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

Không được thừa nhận.

“Cô Tôn, em giả bộ gì chứ?”, Tần Kiệt sống chết không chịu thừa nhận.

“Mấy ngày trước, khi tôi đến siêu thị Kiệt Tuyết, tôi thấy em đang nói chuyện phiếm với tổng giám đốc của bọn họ! Còn nói chuyện rất nhập tâm nữa chứ! Chuyện này, em định giải thích như thế nào?”

“Em…”

“Em đừng ngắt lời tôi, tôi còn chưa nói xong mà!”, Tôn Ngọc Phương nói tiếp: “Hơn nữa, tên của siêu thị Kiệt Tuyết có tên của em và Tần Tuyết, không phải là rất trùng hợp sao?”

“Tôi nghi ngờ em và tổng giám đốc của bọn họ có quan hệ họ hàng! Còn là loại quan hệ rất thân nữa!”

Tần Kiệt: “...”

Anh vốn cho rằng Tôn Ngọc Phương sẽ trực tiếp nói anh chính là ông chủ đứng phía sau của siêu thị Kiệt Tuyết.

May mà cô ấy chỉ đoán anh là người nhà của Châu Phàm mà thôi.

Làm anh sợ chết khiếp đi được.

Cũng may cô ấy không biết!

“Ừ, cô Tôn, nếu đã bị cô phát hiện, em cũng không giấu cô nữa!”, Tần Kiệt gãi gãi đầu: “Đúng vậy, tổng giám đốc của Kiệt Tuyết là anh họ con nhà bác gái em!”

Bốp~

Tôn Ngọc Phương đột nhiên vỗ mạnh vào bàn làm việc.

Tần Kiệt sợ hãi.

“Tôi đã nói rồi mà! Em và ông chủ của bọn họ chắc chắn có quan hệ họ hàng, ban nãy em còn giả vờ hả? Giờ lộ đuôi rồi nhé!”, Tôn Ngọc Phương vô cùng kích động, giống như nhặt được rất nhiều tiền vậy.

Vô cùng khoa trương.

Thấy vậy Tần Kiệt không nói nên lời.

Có cần phải kích động như vậy không?

“Bạn học Tần Kiệt, bây giờ tôi có một nhiệm vụ gian khổ giao cho em giải quyết!”, Tôn Ngọc Phương bỗng nhiên nói như vậy.

Tần Kiệt cảm thấy tò mò.

Nhiệm vụ gian khổ gì vậy?

“Ý của cô là?”, Tần Kiệt gãi đầu hỏi.

“Học viện của chúng ta là một học viện độc lập dưới quyền của trường đại học công nghiệp Hồ, em biết điều này chứ?”

“Vô nghĩa! Em đương nhiên biết rồi! Nếu không em chẳng phải là một tên ngốc sao?”, trong lòng Tần Kiệt thấy sai nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Em biết chứ, sao vậy?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 327: “Có lẽ hơn 2 ngàn tệ đi!


“Học viện của chúng ta không giống với các học viện khác, những học viện khác đều độc lập với trụ sở chính, được xây dựng ở địa điểm mới, còn học viện của chúng ta được thành lập trong trụ sở chính!”

“Đây vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm của chúng ta!”

“Nhược điểm sao?”, Tần Kiệt càng nghe càng mơ hồ, đang yên đang lành, nói với anh nhược điểm của học viện để làm gì?

Liên quan gì đến anh?

“Cô Tôn, rốt cuộc cô muốn nói điều gì, cô nói thẳng ra đi!”

“Ừm, tôi nói thẳng ra nhé!”, Tôn Ngọc Phương gật đầu: “Tuần sau, trường chúng ta sẽ tổ chức cuộc thi hùng biện được tổ chức hàng năm cho sinh viên! Vì để tổ chức cuộc thi hùng biện lần này thật là sinh động!"

“Trụ sở chính quyết định chọn địa điểm tổ chức là học viện của chúng ta! Đây là lần đầu tiên học viện của chúng ta đứng ra tổ chức cuộc thi hùng biện trên phạm vi toàn trường! Vì để tổ chức thật thành công!"

“Lãnh đạo học viện đã quyết định chi ra khoản phí tài trợ để làm cho sự kiện trở nên sôi động hơn, khiến cho các học viện khác trong trường không đánh giá thấp học viện của chúng ta!”

“Còn em, với tư cách là một ngôi sao khởi nghiệp, lại có quan hệ với siêu thị Kiệt Tuyết! Tôi hy vọng em có thể giúp chúng tôi trong sự kiện lần này, kêu gọi siêu thị Kiệt Tuyết ủng hộ một khoản phí tài trợ!”

“Bạn học Tần Kiệt, chuyện này không thành vấn đề chứ?”

Tần Kiệt: “...”

Hay lắm ồn ào cả buổi tối, hóa ra là muốn xin phí tài trợ.

Nói thẳng ra là xong mà.

Lại còn bắt anh phải đóng cửa, kéo rèm, còn nói rất nhiều điều vô nghĩa nữa chứ.

Hại anh cho rằng Tôn Ngọc Phương có ý gì với anh.

Thật là nhàm chán và vô vị.

“Cô Tôn à, em cũng không phải là nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết, đến nói chuyện có thích hợp không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Thích hợp chứ!”, Tôn Ngọc Phương nói: “Em là ngôi sao khởi nghiệp đại học, bản thân vốn dĩ đã rất giỏi giang rồi, em và tổng giám đốc siêu thị Kiệt Tuyết lại có quan hệ họ hàng thân thích, không có ai phù hợp hơn em cả!”

“Chuyện này...”, Tần Kiệt biết rằng lần này anh không thoát được, gãi gãi đầu hỏi: “Cô định kêu gọi bọn họ tài trợ bao nhiêu?”

“Không nhiều lắm, 150 ngàn tệ thôi! Cái này không thành vấn đề chứ?”, Tôn Ngọc Phương nhìn Tần Kiệt.

“...”

150 ngàn tệ mà còn nói không nhiều sao?

Cô nghĩ tiền của em là gió thổi đến sao?

Tính trục lợi, không có cửa đâu?

Tần Kiệt không nói lời nào liền xoay người đi ra ngoài, anh cũng lười đôi co.

“Đứng lại!”, Tôn Ngọc Phương có chút tức giận: “Thái độ của em như vậy có ý gì?”

“Cô Tôn, muốn em phải có thái độ gì đây?”, Tần Kiệt hỏi lại.

“Bạn học Tần Kiệt, đây là thái độ nói chuyện nên có của một sinh viên với giáo viên sao?”, Tôn Ngọc Phương không vui nói: “150 ngàn tệ thôi mà, cũng không nhiều lắm. Với việc kinh doanh của siêu thị Kiệt Tuyết, đoán chừng một ngày là có thể thu hồi lại vốn rồi! Em nói có đúng không?”

“150 ngàn tệ mà còn nói không nhiều. Cô Tôn, cô nói cũng nhẹ nhàng quá rồi nhỉ. Hiện là năm 2008, theo cô thì một công nhân bình thường mỗi tháng kiếm được bao nhiêu?”, Tần Kiệt chất vấn.

“Có lẽ hơn 2 ngàn tệ đi!”, Tôn Ngọc Phương suy nghĩ một chút rồi nói.

“Vậy lương giáo viên như các cô thì sao, một tháng được bao nhiêu?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Cao nhất được 2 ngàn tệ, thấp nhấp được 1 ngàn 7 tệ, trung bình thì được 1 ngàn 8 tệ!”, Tôn Ngọc Phương cân nhắc một chút rồi nói.

“Chẳng lẽ cô không biết thế nào là nhiều ít sao? Cô một tháng kiếm được 1 ngàn 8 tệ, cùng lắm là 2 ngàn tệ, giờ 150 ngàn tệ cô không ăn không uống gì thì cũng phải làm hơn 7 năm mới có được. Cô Tôn, cô còn nói với em 150 ngàn tệ không nhiều sao? Cô nghĩ tiền của người khác từ trên trời rơi xuống à, hay là gió thổi đến vậy, muốn kiếm thế nào cũng được sao?”

Tần Kiệt lại hỏi Tôn Ngọc Phương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 328: Còn muốn chơi lại mình sao?


“Cái này...”, Tôn Ngọc Phương không biết nói sao.

Cô ta chỉ lo tính toán lợi ích của mình.

Cô ta căn bản không mấy quan tâm siêu thị Kiệt Tuyết làm ăn thế nào.

“Sao vậy? Hiện tại cô mới thấy 150 ngàn tệ nhiều thế nào rồi sao? Cô Tôn, việc này, em thật sự không làm được, cô vẫn nên nhờ cao nhân khác giúp đi! Em đi trước đây”, Tần Kiệt muốn rời đi.

Tôn Ngọc Phương đương nhiên không muốn.

“Bạn học Tần Kiệt, em nói cũng đúng, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo. Nhưng em cứ nghĩ mà xem, trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta tổng cộng có hơn 30 ngàn giảng viên và sinh viên!”

“Có nhiều người như vậy, nếu siêu thị Kiệt Tuyết đứng ra tài trợ thì có phải sẽ tạo ra được quy mô quảng cáo lớn không?”

“Tiêu tốn 150 ngàn tệ để 30 ngàn người biết đến siêu thị Kiệt Tuyết, vậy cũng tính là có lời rồi đúng không?”

Tần Kiệt đột nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thật đúng là ngốc nghếch. Cô ta ngồi trong văn phòng đã lâu tuyệt nhiên không biết tình hình bên ngoài thế nào.

Đối với những chuyện gần đây cũng không hiểu rõ.

Thật đúng là buồn cười.

Cô ta cũng khờ dại, ngây thơ quá rồi.

“Cô Tôn, có chuyện này chắc cô không biết rồi!”, Tần Kiệt nói.

“Là chuyện gì vậy?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.

“Siêu thị Kiệt Tuyết giờ đã rất nổi tiếng ở Đại học Công nghiệp Hồ, Hoa Nông, còn ở cả đại học Công nghệ nam Hoa Hạ nữa. Không cần tài trợ thì ba ngàn người ở Đại học Công nghiệp Hồ đã biết siêu thị Kiệt Tuyết ở đâu, buôn bán gì rồi”.

“Cô nói xem người ta còn cần bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cái gì nữa không? Cô cho em một lí do hợp lí, chỉ cần hợp lí không cần cô nói em sẽ lập tức làm ngay!”

“Cái này...”

Tôn Ngọc Phương cũng ngơ ngẩn cả người.

Đúng nha.

Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết khai trương vào năm ngoái đã phát tờ rơi quảng cáo vào tận trong khuôn viên trường Đại học Công nghiệp Hồ rồi.

Sau đó vào lúc tuyết rơi, siêu thị Kiệt Tuyết cũng làm chút việc tích cực.

Khiến người trong khu vực Nam Hồ đều biết đến.

Gần đây siêu thị Kiệt Tuyết bị người ta công kích.

Danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mọi người cũng biết.

Hiện tại không chỉ Đại học Công nghiệp Hồ mà đến cả thành phố Hán e là không ai không biết đến.

Cần gì phải bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cho cuộc thi tranh biện của Đại học Công nghiệp Hồ để lấy tiếng nữa chứ?

“Sao vậy? Cô không còn gì để nói nữa sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.

Còn muốn chơi lại mình sao?

Khi con người ta sống trên đời nhưng lại để uổng phí cả một đời.

“Cô Tôn, cứ suy nghĩ thêm nhé, em đi trước đây!”

“Không được!”, Tôn Ngọc Phương chạy đến cản lại, ngăn trước mặt không cho Tần Kiệt rời đi.

“Em nói này cô Tôn, cô rốt cuộc muốn thế nào đây? Em cũng đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô còn muốn sao nữa?”, Tần Kiệt cũng cạn lời với Tôn Ngọc Phương.

Lần đầu tiên anh cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này đáng ghét đến vậy.

“Em nói 150 ngàn tệ quá nhiều, hay như này đi, giảm xuống một chút, 120 ngàn tệ thì sao?”, Tôn Ngọc Phương lại hỏi.

“Cô Tôn, cô vẫn nên đi tìm người khác đi! Chuyện này, em không thể tiếp nhận nổi!”, Tần Kiệt không muốn nhắc đến nữa.

“Bạn học Tần Kiệt em nghĩ cho lớp mình chút đi, em không nghĩ đến việc đóng góp cho trường học chúng ta một chút được sao?”

Tần Kiệt nói: “Không phải em không muốn, nhưng con số quá lớn! Em thật sự không thể đáp ứng được!”

“Bạn học Tần Kiệt, vậy em nói xem, bao nhiêu là hợp lí?”, Tôn Ngọc Phương hỏi lại.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 329: “Tôi giúp em sắp xếp!”


“Cùng lắm là 60 ngàn tệ, được, thì em tài trợ, không được, thì thôi bỏ đi!”, Tần Kiệt duỗi 6 ngón tay ra.

“60 ngàn tệ sao? Bớt đi tận 90 ngàn tệ liền? Quá ít rồi! Bạn học Tần Kiệt này khi em làm dự án thu mua phế phẩm, tôi cũng đã giúp đỡ em! Tuy không biết lời lãi cụ thể thế nào nhưng tôi tin chắc chắn kiếm được cũng không ít đâu!”

“Hiện tại, giáo viên cần em giúp đỡ, đến chuyện này em cũng không giúp được, có phải quá vô tình rồi không?”

Cô ta nói ra được lời này cũng khiến Tần Kiệt mở rộng tầm mắt.

Không nghĩ ra người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này cũng biết lấy chuyện giao tình ra nói.

Đàm phán có chút tiến bộ rồi đấy.

Tuy vẫn còn rất kém, không có chút trình độ nào nhưng cũng tiến bộ rồi.

Mặt khác, Tôn Ngọc Phương nói cũng đúng.

Lúc trước khi anh làm dự án thu mua phế phẩm Tôn Ngọc Phương cũng đã giúp đỡ.

Về phần giao tình này cũng nên trả lại.

Nếu còn cảm thấy mình mắc nợ mà chưa trả tương lai có khi sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn.

Tục ngữ nói rất hay.

Chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó chơi.

Nếu Tôn Ngọc Phương vì chuyện này mà ghi thù, muốn trả đũa anh cũng rất đơn giản.

Hiện tại anh cũng chưa ra trường.

Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách vẫn còn đang hoạt động, đắc tội với Tôn Ngọc Phương cũng không phải là chuyện tốt.

Cân nhắc thiệt hơn, Tần Kiệt đưa ra quyết định.

“Nhiều nhất là 80 ngàn tệ, nhiều hơn em thật sự không đảm đương nổi!”

“80 ngàn tệ sao?”, con số này với con số trong đầu Tôn Ngọc Phương vẫn cách một khoảng xa.

Nhưng cô ta nhìn bộ dạng của Tần Kiệt dường như đã đến giới hạn rồi.

Nếu không biết điểm dừng, bức Tần Kiệt quá anh mặc kệ không quan tâm, đừng nói đến 80 ngàn tệ mà ngay cả 1 tệ tiền tài trợ cũng không có đâu.

“Được 80 ngàn thì 80 ngàn đi!”, Tôn Ngọc Phương đồng ý.

“Cô đừng vội đồng ý như vậy, em vẫn còn một điều kiện nữa!”, Tần Kiệt nói.

“Còn có điều kiện gì?”

“Trên mục tài trợ phải in thêm tên của Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Tôn Ngọc Phương híp mắt lại: “Vậy có phải có chút quá đáng rồi không?”

“Yên tâm, em sẽ không để các cô thiệt đâu, thêm 1 ngàn tệ nữa có được không?”, Tần Kiệt giơ 5 ngón tay ra.

“Thêm 1 ngàn tệ nữa sao?”, Tô Ngọc Phương có chút do dự.

“Cô Tôn, cô cứ nghĩ mà xem, Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách được đích thân hiệu trưởng nhà trường tự mình phê chuẩn, tác dụng lớn trợ cấp cho học sinh nghèo trong trường học, 1000 tệ đã là nhiều rồi, vả lại chúng em mới thành lập, chưa kiếm được nhiều đâu!”

Tần Kiệt thấy Tôn Ngọc Phương do dự, muốn lấy ban lãnh đạo trường ra tạo áp lực.

Quả nhiên.

Tôn Ngọc Phương vừa nghe đến hai chữ hiệu trưởng sắc mặt liền thay đổi.

Không chút suy nghĩ, trực tiếp gật đầu: “Được rồi, 1 ngàn tệ thì 1 ngàn tệ, chốt kèo!”

“Như vậy là đúng rồi! Cô yên tâm, ngày mai em đi đàm phán! Có điều chuyện điểm danh...”

“Tôi giúp em sắp xếp!”, Tôn Ngọc Phương bật đèn xanh giúp.
“Được rồi, ngày mai cô chờ tin tốt từ em!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 330: Đáng tiếc Tô Nhuệ không có ở đó.


Tần Kiệt có Tôn Ngọc Phương bật đèn xanh giúp.

Ngày hôm sau Tần Kiệt không cần đến lớp, trực tiếp đến siêu thị Kiệt Tuyết.

Đi vào phòng làm việc của Châu Phàm.

Anh nói về chuyện tài trợ cho trường học.

Châu Phàm lắc đầu, còn nở nụ cười.

“Giám đốc Châu, làm sao vậy? Chuyện này có gì buồn cười đâu?”, Tần Kiệt có chút khó hiểu.

“Giám đốc Tần, anh biết gì không? Trước khi anh về, phía bên trường học đã cử người đến đây rồi! Anh biết họ nói thế nào không?”, Châu Phàm hỏi.

“Bọn họ nói gì?”, có thể khiến Châu Phàm bật cười, nhất định sẽ rất thú vị đây.

“Họ nói chúng ta chỉ cần tài trợ 150 ngàn tệ, họ sẽ làm việc cho chúng ta!”, Châu Phàm đưa ly trà cho Tần Kiệt: “Tôi hỏi họ, các cậu có năng lực gì?”

“Bọn họ nói giờ đang phải đi học, vẫn còn là sinh viên, nhưng thể lực chắc chắn rất dồi dào! Muốn họ tuyên truyền, phát tờ rơi, biểu diễn đường phố gì cũng được!”

“Tôi nói bọn họ có bao nhiêu người đến? Duy trì được bao lâu?”

“Bọn họ nói có thể có 30 người đến, làm việc liên tục trong vòng một tuần!”

“Tôi thuận theo yêu cầu 150 ngàn tệ của họ, tôi bỏ ra 800 tệ cũng có thể thuê được 187 người đến giúp, hợp tác với họ liệu có lời không?”

“Bọn họ đương nhiên không còn gì để nói, hệt mấy con gà trống bị đánh bại rồi rời đi! Giám tốc Tần, cậu nói xem có buồn cười không?”

Châu Phàm lắc đầu.

“Đúng thật có chút buồn cười! Không, phải nói là ngây thơ quá rồi. Có điều cũng có thể lý giải đều là sinh viên, được bố mẹ che chở, chưa cảm nhận được hiện thực xã hội tàn khốc. Lời nói không được thực tế cũng là điều bình thường!”

Tần Kiệt uống ngụm trà, cũng không bình luận nhiều về những sinh viên trường Đại học Công nghiệp Hồ kia.

Đàm phán, lại nói năng như vậy thì sao có thể thành công được chứ?

Đúng thật không khác Tôn Ngọc Phương mấy.

“Có điều dù sao cũng là việc của trường học tôi, bọn họ không đến thì thôi nhưng đã đến đây rồi thì cho họ chút mặt mũi vậy! Tài trợ cho họ 80 ngàn tệ đi!”, Tần Kiệt nói.

“Hửm? 80 ngàn tệ sao? Có phải hơi nhiều không giám đốc Tần. Theo tôi thấy cùng lắm là 20 ngàn tệ thôi!”, Châu Phàm giơ hai ngón tay lên.

“20 ngàn tệ sao?”, Tần Kiệt sửng sốt: “Quá ít rồi đấy, có bõ không đây?”

“Giám đốc Tần, 20 ngàn tệ so với thu nhập của một người bình thường chẳng lẽ không nhiều sao?”, Châu Phàm cảm thấy không cần suy nghĩ thêm.

“Nghe tôi 80 ngàn thì là 80 ngàn đi! Cái tôi để ý không phải 80 ngàn tệ mà là chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách!”, Tần Kiệt nói ra tình hình thực tế.

“Ý của giám đốc Tần muốn nhân cơ hội này, để chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách nhanh chóng mở rộng quy mô, sau đó...”, Châu Phàm quả thực thông minh, vừa nghe liền đã nhìn ra suy tính của Tần kiệt.

“Phải, về ngành Logistics này chúng ta vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm, buộc phải làm sớm chút! Sau khi thành lập hệ thống trường Đại học Công nghiệp Hồ xong tôi sẽ tuyển thêm người rồi cùng học sau đó phát triển dịch vụ giao hàng và chuyển phát nhanh! Đến khi đó công ty chúng ta sẽ là hậu cần cho siêu thị, chuyển phát nhanh và trung tâm thể dục thể thao!”

“Đợi đến khi việc kinh doanh mở rộng và ổn định, chúng ta sẽ tìm cách phát triển liên thông! Hình thành một chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh! Đến lúc đó, nhiều chuyện không cần người khác nói mà sẽ do Kiệt Tuyết chúng ta tự định đoạt!”

Nghe lời này của Tần Kiệt, Châu Phàm quả thực cũng có chút chấn động.

Dã tâm của Tần Kiệt quả thật không phải lớn bình thường đâu.

Trước kia anh cũng đã từng nghe Tần Kiệt nhắc qua phải nhanh chóng mở chi nhánh khắp thành phố Hán.

Hiện giờ anh mới biết mục đích chính của Tần Kiệt chính là lập một chuỗi công nghiệp liên thông tỉnh.

Bước tiếp theo, lập một đế chế vươn đến tầm cỡ quốc gia.

Anh không thể không phục.

“Tôi không thể không phục chí hướng của giám đốc Tần! Được, 80 ngàn thì 80 ngàn! Tôi đồng ý!”, Châu Phàm đồng ý nói.

“Như vậy mới đúng chứ!”, Tần Kiệt cười, cùng Châu Phàm nói chuyện một lúc rồi trực tiếp đến văn phòng Tô Nhuệ.

Đáng tiếc Tô Nhuệ không có ở đó.

Anh đành đi dạo quanh một vòng siêu thị.

Tiếp đó đi khảo sát mặt tiền siêu thị của Đường thị.

Anh phát hiện đã bắt đầu trang trí lại rồi.

Mọi người khí thế ngất trời, lao động hăng say.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 331: Tần Kiệt vì sao lại nói vậy?


Anh rất vừa ý, không thể không bội phục khả năng làm việc của Châu Phàm.

Tinh thần hăng say nhiệt huyết.

Anh đi dạo một vòng rồi đi ra ngoài siêu thị mới.

Thấy Lưu Tuấn Mai từ đằng trước đi tới.

“Giám đốc Lưu!”

Tần Kiệt lên tiếng chào hỏi.

“Ấy, giám đốc Tần sao? Sao cậu lại ở đây?”, Lưu Tuấn Mai nhìn một lượt siêu thị mới dường như hiểu được điều gì đó: “Ồ, hẳn là tới khảo sát siêu thị mới rồi!”

“Phải, mới từ bên trong đi ra, tiến độ nhanh thật. Giám đốc Lưu dì tính đi đâu vậy?”, Tần Kiệt thuận miệng hỏi han.

Hiện đang là giờ hành chính, Lưu Tuấn Mai không ở trong văn phòng chạy đến đây làm gì chứ.

“Tôi đến ngân hàng, kiểm tra doanh thu của công ty!”

“Ồ, vừa hay tôi đang rảnh cũng muốn rút một ít tiền, cùng đi đi!”

Tần Kiệt nói xong liền cùng Lưu Tuấn Mai đến ngân hàng.

Hai người nhận được số thứ tự rồi chờ đợi một lát.

Qua một lúc, tới lượt Tần Kiệt.

Anh dùng tài khoản cá nhân, không giống như Lưu Tuấn Mai dùng tài khoản công ty.

“Xin hỏi, anh muốn rút bao nhiêu vậy?”

“Mấy hôm trước đã hẹn rồi, tôi rút 200 ngàn tệ!”

“Được, anh chờ một lát!”

Nhân viên quầy giao dịch hỏi mấy câu rồi cầm lấy chứng minh thư của của Tần Kiệt, làm mấy thao tác trên máy tính.

Xác nhận Tần Kiệt có hẹn trước.

Sau khi xác nhận không có sơ sót, lại cùng Tần Kiệt đối chiếu thêm lần nữa rồi mới cầm một chiếc hộp ra.

Sau khi mở hộp ra, bên trong là một đống tiền màu xanh lam.

Từng tập từng tập một.

Đầu tiên chuyển nó vào trong máy đếm tiền.

Liên tiếp hai mươi lần.

Xác nhận không có sai lầm.

Cô ấy cẩn thận gói tiền lại rồi đặt vào trong một chiếc túi chuyên dụng.

“Thưa anh, 200 ngàn tệ anh muốn đã chuẩn bị xong, mời anh đếm lại!”, nhân viên thu ngân nói.

“Không cần đâu, cảm ơn!”, ban nãy khi nhân viên thu ngân để tiền vào trong máy, Tần Kiệt cũng nhìn rồi không thấy có vấn đề gì cả.

Anh cầm lấy túi tiền, đứng lên, đang định ra chào Lưu Tuấn Mai.

Anh lại thấy một người quen.

Chính là giáo viên hướng dẫn Tôn Ngọc Phương của anh.

Tôn Ngọc Phương cùng một cô gái có dáng vẻ đáng yêu từ bên ngoài đi vào.

Hai người vừa nói vừa cười.

Nhìn trông nói chuyện rất vui vẻ.

“Ây? Bạn học Tần Kiệt? Sao em cũng ở đây vậy?”, Tôn Ngọc Phương cũng thấy bất ngờ.

Không nghĩ đến đến ngân hàng cũng gặp được Tần Kiệt.

Thật đúng là quá trùng hợp rồi.

“À, em đến rút tiền!”, Tần Kiệt gật gật đầu.

“Rút tiền sao?”, Tôn Ngọc Phương không hiểu: “Trong trường không thể rút tiền sao? Sao em lại phải chạy đến khu đô thị mới Nam Hồ rút chứ? À, đúng rồi, chuyện cô bảo em làm, em đã làm xong chưa?”

“À, khi nãy em có nói chuyện với anh họ Châu Phàm rồi, anh ấy cũng đồng ý rồi!”, Tần Kiệt nhìn thấy Lưu Tuấn Mai đang đi tới gần, không muốn bại lộ thân phận, cố ý nhắc đến tên Châu Phàm, cường đại gọi anh ta là anh họ.

Quả nhiên.

Lưu Tuấn Mai vừa nghe đã thấy không đúng lắm.

Châu Phàm và Tần Kiệt không phải anh em họ mà.

Tần Kiệt vì sao lại nói vậy?

Chẳng lẽ!

Lưu Tuấn Mai nghe liền hiểu ý Tần Kiệt, không qua chào hỏi anh nữa trực tiếp đi lướt qua Tần Kiệt luôn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 332: Lắm tiền thật đó?


Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may mà phản ứng nhanh, nếu không bị Tôn Ngọc Phương biết được thân phận xem như hỏng chuyện rồi.

“Thật sao? Vậy quá tốt rồi! Dù sao hôm nay em cũng không đi học, cô cũng không có việc gì, vậy cùng nhau đi ăn bữa cơm đi!”, Tôn Ngọc Phương rất vui nói.

“Ăn cơm sao? Hay là thôi đi, em còn phải quay về trường học nữa!”, khu đô thị mới Nam Hồ có rất nhiều người quen biết anh, anh cũng không muốn để lộ thân phận, đương nhiên không muốn đi rồi.

“Được rồi, vậy em về trường học đi, ngày mai tôi tìm em!”

“Vâng!”

Tần Kiệt nhanh chóng rời đi.

Tôn Ngọc Phương nhìn cái túi lớn trong tay Tần Kiệt, trong lòng bỗng nổi tính tò mò.

“Tiểu Nguyệt, trong tay cậu ta cầm cái túi to như vậy, liệu sẽ rút bao nhiêu tiền đây?”

“Nhìn dáng cái túi hẳn cậu ta đã nhét đầy vào bên trong rồi, đến một mức nhất định, ít nhất cũng phải 200 ngàn tệ đấy!”

“Cái gì? 200 ngàn tệ sao?”, Tôn Ngọc Phương sửng sốt, giây tiếp theo nét mặt cô ta cũng biến sắc.

“Tên này làm ăn buôn bán kiếm được cũng không ít nhỉ? Xem sau khi về tôi xử lý cậu thế nào! Hừm!”

Tần Kiệt cầm theo tiền, trực tiếp bắt taxi đến đường Long Dương.

Đường Long Dương là trung tâm buôn bán ô tô lớn nhất ở thành phố Hán.

Vào thời điểm 2008, khu vực xung quanh đường Long Dương khác với sau này, vẫn là vùng ngoại ô, địa thế thông thoáng, rất thích hợp để thử xe.

Cho nên nơi đây trở thành trung tâm mua bán ô tô.

Khi Tần Kiệt đến nơi, anh thấy rằng chỗ này có rất nhiều cửa hàng, đủ các nhãn hiệu ô tô khác nhau.

Cuối cùng anh bước vào cửa hàng Buick.

Vừa bước vào liền có hai nhân viên tư vấn tiến đến chào hỏi.

"Anh muốn mua xe sao?"

"Ừ!"

"Anh muốn mua xe trong tầm giá bao nhiêu, tôi có thể giới thiệu cho anh một vài chiếc!"

"200 ngàn tệ! Có không?"

"Có, mời anh theo tôi!"

Nữ nhân viên tư vấn dẫn Tần Kiệt đến khu trưng bày xe Buick xem qua một vòng.

Giá cả đều nằm trong khoảng 200 ngàn tệ.

Thấp nhất là 120 ngàn tệ.

Rẻ nhất là 198 ngàn tệ.

Ở trong khu trưng bày cũng có một số người đang hỏi giá.

Còn có một số người đang kì kèo mặc cả với nhân viên tư vấn, hy vọng có thêm chút ưu đãi.

Nhờ sự hướng dẫn của nữ nhân viên tư vấn, Tần Kiệt dạo quanh khu trưng bày một vòng, cũng lắng nghe cô ấy giới thiệu một lượt từng dòng xe, cấu hình xe.

Cuối cùng Tần Kiệt chỉ vào chiếc xe 198 ngàn tệ: "Tôi chọn chiếc này, làm thủ tục đi!"

"Hả?"

Không chỉ nữ nhân viên tư vấn mà những người xung quanh cũng vô cùng ngạc nhiên.

Ban nãy Tần Kiệt kêu cô nhân viên giới thiệu từng món một.

Anh còn đặc biệt dạo quanh một vòng.

Theo lẽ thường, người như vậy sẽ rất thận trọng và nhạy cảm với giá cả.

Chắc chắn sẽ cò kè mặc cả, đòi thêm một số ưu đãi.

Sẽ không dứt khoát như này.

Nhưng bây giờ thì sao?

Tần Kiệt trực tiếp đặt chiếc xe đắt nhất.

Cũng không mặc cả?

Lắm tiền thật đó?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 333: Anh lái rất chậm, rất chậm.


"Thưa anh, anh xác định muốn mua chiếc này sao?", nữ nhân viên tư vấn có chút mơ hồ.

"Ừm, chính là nó, xe có sẵn đúng không?", Tần Kiệt hỏi.

"Đúng vậy, xe có sẵn! Đây là xe trong khu trưng bày triển lãm, nếu anh không vội, đợi sau khi chúng tôi chuyển hàng về còn có thể tặng anh một vài ưu đãi và quà tặng! Anh xem, anh có muốn đợi không?”, nữ nhân viên tư vấn nghĩ đến chuyện tiết kiệm cho Tần Kiệt, hy vọng Tần Kiệt sẽ không quá nóng vội, nếu không sẽ mất nhiều tiền hơn chút.

Nhưng---

"Không sao, chính là nó! Bây giờ tôi muốn lấy xe! Lập hóa đơn cho tôi!", Tần Kiệt trực tiếp lôi bọc tiền ra.

Bịch bịch~

Những bó tiền màu xanh rơi ra khỏi túi.

Tổng cộng có 20 bó.

Tất cả đều mới tinh.

Thấy vậy mọi người trong khu trưng bày đều trợn mắt há hốc mồm.

Mang 200 ngàn tệ tiền mặt đến mua xe?

Lá gan lớn thật đó!

Còn rất hào phóng nữa chứ.

Trời ơi!

Người có tiền đây rồi!

"Sao thế? Lẽ nào chỗ các cô không cho phép mang tiền mặt đến mua xe sao?", Tần Kiệt không hiểu, hỏi.

"Hả?", cô nhân viên tư vấn sực tỉnh lại, vội vàng xua tay: "Không, không phải vậy, có thể, đương nhiên có thể rồi! Anh đợi chút, tôi, tôi kêu bộ phận tài vụ qua đây quyết toán, được không?"

"Đương nhiên là được rồi! Mau đi đi, tôi đợi cô!", Tần Kiệt nói.

"Được, anh đợi một lát nhé!", nữ nhân viên tư vấn cuống quít đi tới phòng tài vụ.

Đại gia đây rồi.

Chỉ dạo quanh một vòng liền đặt xe, không kì kèo mặc cả.

Lắm tiền thật đó.

Ai mà không thích một khách hàng giàu có như vậy chứ?

Nữ nhân viên tư vấn đương nhiên rất vui rồi.

“Mời anh uống trà!”

Lúc này, lại có một nữ nhân viên tư vấn khác đi tới, đưa cho Tần Kiệt một ly trà.

"Cảm ơn!", Tần Kiệt cầm lấy, chậm rãi nhấm nháp thưởng thức.

Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc nhìn 200 ngàn tệ rơi trên xe.

Thấy vậy những người mua xe xung quanh vô cùng ngưỡng mộ.

Đây mới là đại gia chân chính chứ.

Xem tiền như rác.

Nhất thời, Tần Kiệt trở thành tâm điểm chú ý của cửa hàng Buick.

Một lát sau, nữ nhân viên tư vấn dẫn theo hai nhân viên phòng tài vụ tới.

Trong tay bọn họ còn cầm theo tài liệu liên quan và máy đếm tiền.

Bọn họ nhanh chóng đếm tiền ngay trước mặt Tần Kiệt.

20 bó tiền giấy 100 tệ được kiểm tra ngay lập tức.

Còn thừa 2 ngàn tệ, nhân viên phòng tài vụ đưa lại cho Tần Kiệt.

Sau khi Tần Kiệt đút tiền vào túi liền đi theo nữ nhân viên tư vấn đi làm thủ tục liên quan.

Bận rộn hơn một giờ đồng hồ, anh mới lái được chiếc xe ô tô ra khỏi cửa hàng Buick 4S dưới sự tiễn biệt của các cô nhân viên tư vấn.

Bởi vì không có bằng lái xe, Tần Kiệt không dám đi nhanh.

Anh lái rất chậm, rất chậm.

Rõ ràng là trên đường vành đai ba, người bình thường chỉ mất khoảng 20 phút là có thể đến nơi.

Nhưng anh lại mất tận hơn một giờ đồng hồ mới lái đến trước cửa siêu thị Kiệt Tuyết khu đô thị mới Nam Hồ.

Bim bim bim~

Anh ra sức bấm còi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 334: Có vẻ như anh ta rất thích chiếc xe này.


Ngay lập tức thu hút sự chú ý của các nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết.

“Ai đó?”

“Sao lại đỗ xe ở trước cửa siêu thị vậy? Không biết tìm bãi đỗ sao?”

“Bảo vệ đâu? Ra đây xử lý mau! Đừng để ảnh hưởng đến người mua hàng trong siêu thị!”

Ngay sau đó một nhân viên bảo vệ chạy đến và gõ cửa kính xe ô tô, ra hiệu kêu Tần Kiệt mở cửa xe.

Khi cửa kính ô tô từ từ trượt xuống, bảo vệ sững sờ.

Cậu ta cho rằng mình nhìn nhầm.

“Sao vậy? Không biết tôi sao?”, Tần Kiệt cười hỏi.

“Không, không phải! Sao, sao có thể là giám đốc Tần chứ?”, bảo vệ vô cùng bất ngờ.

Bởi vì trong suy nghĩ của đám nhân viên bảo vệ, Tần Kiệt chưa bao giờ lái xe.

Không, không chỉ có mỗi Tần Kiệt mà các sếp lớn trong siêu thị Kiệt Tuyết đều không bao giờ đi xe ô tô.

Bởi vì siêu thị không có bãi để xe chuyên dụng.

Tần Kiệt đột nhiên lái một chiếc Buick đến, còn là đời mới, đương nhiên bảo vệ rất kinh ngạc.

“Đừng kích động! Gọi đám người Châu Phàm ra đây cho tôi! Tôi có chuyện muốn nói!”

“Vâng giám đốc Tần!”

Đám bảo vệ nhanh chóng chạy vào trong siêu thị.

Thấy vậy đám nhân viên siêu thị có chút mơ hồ.

Bọn bảo vệ đang làm trò quái quỷ gì vậy?

Không phải nên đuổi lái xe đi sao?

Tại sao không làm việc mà lại chạy vào siêu thị?

Nhưng khi Tần Kiệt xuống xe, tất cả nhân viên đang làm việc đều ngẩn ra.

Là giám đốc Tần?

Sao có thể chứ?

Giám đốc Tần mua xe từ bao giờ vậy?

Bọn họ chưa từng nghe qua mà nhỉ.

Đám nhân viên ngạc nhiên.

Mọi người nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.

Ngay sau đó, Châu Phàm, Lưu Tuấn Mai, Uông Gia Tân và trưởng các bộ phận đều chạy xuống.

Khi bọn bọ thấy Tần Kiệt đang dựa vào chiếc xe Buick, bọn họ đều rất bất ngờ.

Tần Kiệt thực sự lái xe đến đây.

Sao có thể chứ?

Một lúc lâu sau, Châu Phàm và những người khác mới đến gần.

“Giám đốc Tần, anh mua xe lúc nào vậy? Tôi chưa nghe anh nói tới mà?”, Châu Phàm đi vòng quanh chiếc Buick nhìn một lượt, anh ta càng xem càng thích.

Trong lòng có chút ngưỡng mộ.

Mấy năm gần đây, người có đủ khả năng lái một chiếc Buick cũng được coi là có chút của cải rồi.

Anh ta đã làm việc nhiều năm nhưng vẫn chưa mua được một chiếc.

Bây giờ Tần Kiệt mua được một chiếc, anh ta đương nhiên phải hâm mộ rồi.

Không chỉ anh ta mà các nhân viên trong siêu thị cũng rất ngưỡng mộ.

Người nào người nấy nhìn chằm chằm vào chiếc xe Buick không chớp mắt.

Còn có người nhìn nó giống như là thấy gái đẹp vậy, nước miếng sắp chảy ra đến nơi rồi.

Bọn họ nhìn không chớp mắt, có chút khoa trương rồi đó.

“Giám đốc Châu, anh thấy chiếc xe này như thế nào?”, Tần Kiệt hỏi.

“Ừm, rất tốt, được!”, Châu Phàm gật đầu nói.

Khi nói ánh mắt anh ta vẫn dán chặt lên chiếc xe mà không nhìn đi chỗ khác.

Có vẻ như anh ta rất thích chiếc xe này.

“Lên xe thử xem?”, Tần Kiệt đưa chìa khóa xe cho Châu Phàm.

“Hả? Tôi, tôi có thể thử sao?”, Châu Phàm kích động hỏi.

“Ừ, đương nhiên có thể rồi, lên lái thử đi!”, Tần Kiệt gật đầu nói.

“Ừm, được, tôi, tôi lên thử nhé!”, Châu Phàm phấn khích cầm lấy chìa khóa, chui vào trong xe, nổ máy, đạp ga, chiếc xe từ từ lăn bánh…
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 335: Không phải là mua cho Tần Kiệt.


Ầm ầm~

Sau khi khởi động, Châu Phàm lái mấy vòng quanh quảng trường Thái Tử.

Kĩ thuật lái xe của Châu Phàm rất tốt, đi rất êm.

Anh ta lái xe trông rất ngầu.

Khi anh ta dừng xe bước xuống, có rất nhiều tay đua chạy lại xin chụp ảnh chung với Châu Phàm.

Đương nhiên trong số đó cũng không thiếu mấy cô gái xinh đẹp.

Châu Phàm tất nhiên không thể từ chối.

Anh ta đành phải chụp ảnh liên tục.

Đại khái chụp khoảng 15 phút mới xong.

Anh ta đưa chìa khóa xe cho Tần Kiệt.

"Giám đốc Tần, xe tốt đó, chức năng đầy đủ, khung xe vững chắc! Anh mua hết bao nhiêu tiền vậy?"

Tần Kiệt cũng không lấy lại chìa khóa, cười nói: "Giám đốc Châu, anh đoán thử xem!"

"Nhìn kiểu dáng và nhãn hiệu của chiếc xe, chắc là 150 ngàn tệ đúng không?", Châu Phàm phỏng đoán.

"Không đúng, anh đoán lại đi!", Tần Kiệt lắc đầu.

"Không đúng sao?", Châu Phàm lại cân nhắc: "Thêm 30 ngàn tệ, thành số 8 may mắn, 180 ngàn tệ đúng không?"

"Muốn thành số may mắn, thêm 10 ngàn tệ là đủ rồi, vẫn không đúng, anh đoán lại xem!", Tần Kiệt tiếp tục lắc đầu.

"Vẫn chưa đúng à?", Châu Phàm cau mày: "Lẽ nào hơn 200 ngàn tệ sao?"

"Được rồi, không giấu anh nữa!", Tần Kiệt mỉm cười: "198 ngàn tệ! 2 ngàn tệ nữa là tròn 200 ngàn tệ!"

"Woa~"

"Đắt vậy sao?"

"Trời ơi, một tháng tôi được 3 ngàn tệ, một năm không ăn không uống cũng mới chỉ được 36 ngàn tệ, 198 ngàn tệ đủ để tôi đi làm 6 năm đó!"

"Ngưỡng mộ thật đó!"

"Còn phải nói, giám đốc Tần là ai cơ chứ? Anh ấy mua được, chúng ta cũng nở mày nở mặt!"

"Cũng đúng! Ha ha, trở về có thể khoe khoang chút!"

"Ừm, tôi cũng vậy!”

...

Sau khi một số nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết nghe thấy số tiền mua xe, họ đều cảm thấy rất tự hào.

Ngược lại, Châu Phàm có chút kinh ngạc.

"Giám đốc Tần, 198 ngàn tệ thật sao?"

"Đúng thế! Là thật đó, có hóa đơn này, anh có muốn xem không?", Tần Kiệt nói.

"Không cần đâu! Mua thì cũng đã mua rồi, anh là ông chủ, không có xe cũng không được! Chiếc xe tượng trưng cho hình ảnh của siêu thị chúng ta, mọi người nói có đúng không?", Châu Phàm nói.

"Đúng vậy!"

"Hình tượng!"

"Hình tượng!"



Khí thế của công nhân viên sôi trào.

Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, ngay lập tức thu hút rất nhiều người tiêu dùng đến xem.

Nhưng---

"Không, mọi người hiểu lầm rồi!"

Tần Kiệt giải thích: "Chiếc xe này không phải là mua cho tôi!"

"Cái gì?"

Giây tiếp theo, mọi người bỗng nhiên im lặng.

Không phải là mua cho Tần Kiệt.

Vậy thì mua cho ai chứ?

"Chiếc xe này là của ai vậy?”, Châu Phàm tò mò hỏi một câu.

Tần Kiệt chỉ vào chìa khóa xe trong tay Châu Phàm: "Chìa khóa đang ở trong tay ai thì là của người đó!"

"Ý của anh là?", Châu Phàm nhất thời không kịp phản ứng lại.

"Tôi hiểu rồi! Giám đốc Tần mua xe cho giám đốc Châu!", Uông Gia Tân là người đầu tiên nhận ra.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 336: Tần Kiệt vỗ tay cho Châu Phàm.


"Đúng đó, ý của giám đốc Tần là vậy!"

"Chìa khóa nằm ở trong tay giám đốc Châu, xe là mua cho anh ấy!"

"Thảo nào giám đốc Tần muốn giám đốc Châu lái thử!"

“Chúc mừng giám đốc Châu!"

"Chúc mừng giám đốc Châu có xe mới!"



Đám nhân viên ngay lập tức reo hò.

Châu Phàm lại có chút bối rối.

Tình huống gì vậy?

Tại sao lại mua cho anh ta?

Ông chủ như Tần Kiệt còn không có lấy một chiếc xe.

Bản thân anh ta là một nhân viên làm thuê, sao có thể sở hữu một chiếc xe trước ông chủ chứ?

Không có quy tắc này mà nhỉ.

"Không được, không được! Tuyệt đối không được, giám đốc Tần, anh là ông chủ của siêu thị mà còn chưa có xe, làm sao tôi nhận được chứ? Không hợp quy tắc, truyền ra ngoài không hay đâu!", Châu Phàm vội vàng nhét chìa khóa vào tay Tần Kiệt

Nhưng Tần Kiệt không chịu cầm.

"Giám đốc Châu, xe, anh nhất định phải nhận!"

"Tại sao?", Châu Phàm khó hiểu.

"Giám đốc Châu, kể từ khi siêu thị chúng ta thành lập đến nay, tôi rất ít khi ở siêu thị. Căn bản chỉ có mình anh giải quyết mọi chuyện ở đây!”

“Siêu thị chúng ta có thể có được ngày hôm nay, có thể nói công lao của anh là lớn nhất!"

"Hiện tại công việc kinh doanh của siêu thị ngày một lớn mạnh! Trong tương lai, nhiệm vụ của anh sẽ càng nặng nề hơn! Nếu không có một chiếc xe tử tế, sao anh có thể đi bàn chuyện làm ăn được?"

"Cho nên, anh nhất định phải nhận lấy chiếc xe này! Đây là xe riêng của anh! Những người khác trong siêu thị không được sử dụng tùy tiện! Trừ khi được sự cho phép của anh!”

Bốp bốp~

Lời này vừa nói ra, đám nhân viên vỗ tay tới tấp.

Không chỉ nhân viên mà những người mua hàng đứng xem náo nhiệt xung quanh cũng không khỏi xúc động và vỗ tay tán thưởng.

Ông chủ của một siêu thị không cần ô tô mà còn tự bỏ tiền túi ra mua ô tô cho nhân viên của mình.

Ông chủ như vậy là một ông chủ tốt.

Đáng để noi gương theo!

Thật tuyệt vời!

Châu Phàm cảm động rồi.

Anh ta không ngờ rằng Tần Kiệt lại mua cho mình một chiếc xe, còn dùng tiền túi để mua nữa chứ.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến điều này.

Trước đây, khi làm việc tại Walmart, anh ta luôn sử dụng xe của cơ quan, cũng không có lấy một chiếc xe riêng.

So với ông chủ của Walmart, Tần Kiệt chỉ là con tép riu.

Nhưng tấm lòng quan tâm đến nhân viên, Tần Kiệt lại vượt xa rất nhiều.

Chỉ xét đến điều này thôi cũng đáng để anh ta đi theo Tần Kiệt.

“Cảm ơn giám đốc Tần! Anh yên tâm, ngày nào còn có tôi, siêu thị Kiệt Tuyết sẽ không thụt lùi về phía sau!”, Châu Phàm xin thề.

“Được, tôi tin giám đốc Châu!”

Bốp bốp~

Tần Kiệt vỗ tay cho Châu Phàm.

Đám nhân viên cũng vỗ tay chúc mừng.

Đồng thời trong mắt bọn họ hiện lên vẻ ngưỡng mộ.

Một lát sau, Tần Kiệt yêu cầu các nhân viên yên lặng.

Anh nói tiếp.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 337: Định tội người khác?


“Giám đốc Châu đã có những đóng góp to lớn cho siêu thị chúng ta, chiếc xe là thứ mà anh ấy đáng được nhận. Mọi người đang có mặt tại đây, chỉ cần mọi người làm việc chăm chỉ, trong tương lai gần, mọi người cũng sẽ có cơ hội nhận được quà tặng từ siêu thị, tặng cho mọi người một chiếc xe!”

“Đương nhiên, mọi người phải lập được thành tích! Giúp siêu thị phát triển lớn mạnh! Chỉ cần mọi người làm được, mặc kệ mọi người làm công việc gì, siêu thị cũng sẽ cân nhắc. Mọi người có tự tin là mình làm được không?”

“Có!”

“Tôi có tự tin!”

“Tôi cũng có!”



Trong nháy mắt, cảm xúc của đám nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết sôi trào lan ra bốn phía.

Tất cả đều hoan hô reo hò theo nhịp điệu của Tần Kiệt.

Lối vào của siêu thị Kiệt Tuyết to như vậy bỗng chốc trở thành tâm điểm.

Tiếng vỗ tay không ngừng vang lên.

Lượng khách hàng cũng ngày một đông hơn.

Câu chuyện về sự hào phóng của ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết được lan truyền một cách nhanh chóng.

Năm giờ đồng hồ sau, Tần Kiệt một mình trở lại trường học.

Lúc này, trời đã tối đen.

Khi Tần Kiệt về đến ký túc xá nam, đột nhiên bị người khác gọi lại.

Anh nhìn qua.

Là giáo viên cố vấn Tôn Ngọc Phương?

Cô ấy đến đây để làm gì?

Nửa đêm nửa hôm.

Cô ấy làm cái trò gì vậy?

“Cô Tôn, cô tìm em sao?”

“Ừ, đi ra ngoài với tôi một lát!”, Tôn Ngọc Phương nói.

“Cô Tôn, trời đã tối rồi, ra ngoài để làm gì? Em cũng có phải đi học đâu?”, Tần Kiệt chỉ lên trời nói.

“Tôi có việc tìm em! Đừng lèo nhèo nữa, đi thôi!”, Tôn Ngọc Phương thúc giục.

“Nhưng kí túc xá…”

“Em lo về muộn không vào được đúng chứ? Không sao, ban nãy tôi nói với dì Trương rồi, tối nay dì ấy sẽ để cửa cho em! Đi thôi!”, Tôn Ngọc Phương giải thích.

Tần Kiệt: “…”

Nửa đêm nửa hôm, tìm anh làm gì chứ?

Ngay cả dì Trương cũng bị mua chuộc?

“Còn đứng ngây người ở đó làm gì? Mau đi thôi!”, Tôn Ngọc Phương quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt.

“Ừ, được!”

“Cô Tôn, rốt cuộc đi đâu vậy?”

“Cô Tôn, cô nói một câu đi?”

“Hừ, đây không phải là đường đến phố Đọa Lạc sao, muộn như vậy rồi, đến phố Đọa Lạc để làm gì chứ?”

“Cô Tôn, sao cô không nói gì vậy?”

Tần Kiệt càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Nửa đêm nửa hôm, mặc dù là cô trò.

Nhưng vẫn là cô nam quả nữ.

Đi đâu không đi lại đến phố Đọa Lạc?

Tôn Ngọc Phương thật sự sẽ không có ý đó với anh chứ?

Tần Kiệt càng lúc càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Đêm khuya thanh vắng, thuận tiện giết người.

Ớ, không đúng.

Tôn Ngọc Phương không phải sát thủ, cô ấy giết ai cơ chứ.

Cô ấy cùng lắm là định tội người khác thôi.

Định tội người khác?

Trời ơi.
Không phải chứ?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 338: "Hiệu trưởng trường học nói với tôi một tin tức!"


Trong lòng Tần Kiệt có chút thấp thỏm bất an.

Chẳng lẽ thực sự phải bắt đầu mối tình thầy trò sao?

Không được.

Mình có Tuyết Nhi rồi.

"Bạn học Tần Kiệt, em đi qua rồi! Quay lại đi! Là nhà hàng này!", bỗng nhiên bên tai Tần Kiệt vang lên một tiếng la.

Anh ngẩn người một lúc, lúc quay đầu nhìn, anh cũng ngơ ngác.

Bởi vì Tôn Ngọc Phương đang đứng trước cửa một nhà hàng thịt nướng.

Nhìn dáng vẻ của ông chủ, hình như đang dọn hàng rồi.

Nhưng lại bị Tôn Ngọc Phương ngăn lại.

Tần Kiệt hiểu ngay lập tức.

Tôn Ngọc Phương ồn ào một hồi rồi đưa mình tới phố Đọa Lạc không phải để định tội mình mà là kéo mình đi ăn thịt nướng.

Cô ta nên nói sớm chút.

Hại mình thấp thỏm bất an, suy nghĩ lung tung, còn tưởng thực sự bị cưỡng ép bắt đầu tình thầy trò chứ.

Thật là.

"À, thịt nướng à, được rồi, em quay lại liền!"

Tần Kiệt không biết làm sao, chỉ đành quay ngược lại.

"Vào đi, còn ở ngoài chờ gì nữa?", Tôn Ngọc Phương hối: "Tôi không chờ kịp nữa rồi, mau vào đi! Em muốn tôi gấp gáp đến chết sao?"

Tần Kiệt: "…"

Tại sao khi nghe được lời này từ miệng của Tôn Ngọc Phương lại cảm thấy vô cùng kỳ quặc.

Nó cứ làm sao ấy.

Ài, bớt suy nghĩ lung tung lại, tóm lại không phải như vậy mà.

Tần Kiệt ba bước biến thành hai bước tiến vào bên trong rồi tìm một vị trí ngồi xuống.

Tôn Ngọc Phương ngối đối diện anh.

"Cô Tôn, đêm hôm cô không ở ký túc xác đi, sao lại lôi em đi ăn thịt nướng? Sẽ không phải chỉ đơn giản vậy thôi chứ? Cô nói đi, rốt cuộc lại có chuyện gì?", Tần Kiệt đi thẳng vào vấn đề.

"Em cũng đi thẳng vào vấn đề rồi, vậy tôi cũng không nói xa nói gần nữa!", Tôn Ngọc Phương cười một hồi: "Hôm qua em nói với tôi em không kiếm được tiền, vậy tại sao hôm nay ở khu đô thị mới Nam Hồ em lại cầm một túi to đầy tiền thế?"

"Chuyện này…", Tần Kiệt biết mình lộ tẩy rồi.

"Á, em đừng nói với tôi là số tiền đó là của bạn em, cái túi đó không nhỏ, còn được nhét đầy, ít nhất khoảng hai trăm ngàn tệ! Bạn gì mà lại yên tâm giao tiền cho em chứ!", Tôn Ngọc Phương chặt đứt đường lui của Tần Kiệt.

"Đó là…"

"Á, em đừng nói là của bố mẹ em hay là của họ hàng nha! Tôi sẽ không tin đâu!", Tôn Ngọc Phương lại chặt đứt con đường khác của Tần Kiệt.

Tần Kiệt hết nói nổi rồi.

Đúng là tức nước vỡ bờ mà.

"Được rồi, em thừa nhận em kiếm được tiền! Cô bắt em tới đây không thả rốt cuộc là có ý gì? Không phải em đã nói sẽ nói chuyện với họ hàng của em rồi sao, cô còn muốn sao nữa?", Tần Kiệt nói.

"Tôi không muốn sao cả! Tôi chỉ không thích em lừa tôi!", Tôn Ngọc Phương nói.

"…", Tôn Kiệt hết cách nói.

"Được rồi, em lừa cô giáo Tôn là lỗi của em! Em xin lỗi được chưa? Chuyện này huề nhé?", Tần Kiệt hỏi dò.

"Không, chưa được!", Tôn Ngọc Phương lắc đầu: "Sau khi em nói sẽ bàn bạc về việc 80 ngàn tệ, tôi lập tức báo lại với trường học, em biết hiệu trưởng trường học nói gì không?"

"Nói gì?", Tần Kiệt nói.

"Hiệu trưởng trường học nói với tôi một tin tức!"

"Tin tức gì?", Tần Kiệt có phần tò mò: "Tin tức gì có thể khiến cô giáo Tôn biến thành dáng vẻ này?"

"Hiệu trưởng trường học nói lần này sẽ có một đàn chị tốt nghiệp khóa đầu của trường chúng ta đến tham gia một hoạt động ở thành phố. Cô ấy tiện thể muốn quay về thăm lại trường cũ!", Tôn Ngọc Phương giải thích.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 339: Thực sự đã đủ lắm rồi.


"Vậy thì sao? Liên quan gì đến chúng ta? Cô ấy muốn quay về thăm trường thì cứ thăm thôi, có gì to tát đâu", Tần Kiệt có chút không hiểu.

"Em biết cô ấy là ai không?", Tôn Ngọc Phương hỏi.

"Em nói chứ cô Tôn, cô có thể đừng thừa nước đục thả câu được không, cô cứ nói một nửa hoài. Cô nói chuyện dứt khoát một chút, một lần nói hết! Rốt cuộc có liên quan gì đến chúng ta?", Tần Kiệt hoàn toàn mất kiên nhẫn, lười nghe rồi.

"Em xem em kìa, tính cách sao lại vội vã như vậy chứ? Được rồi, tôi nói, tôi nói hết là được mà!", Tôn Ngọc Phương lắc đầu nói: "Cô ấy tên là Mao Hinh, là sinh viên khóa đầu của Phân viện Kỹ thuật công trình chúng ta!"

"Năm đó lúc còn ở trường chúng ta, cô ấy từng tham gia một chương trình ca nhạc thực tế của đài Mango!"

"Ờ, còn có chuyện này sao? Rồi sau đó thì sao?", Tần Kiệt có hứng thú muốn nghe đoạn tiếp theo.

"Cô ấy rất nỗ lực, cuối cùng được xếp hạng thứ 11!", Tôn Ngọc Phương nói.

"Vậy là hết rồi?", sau khi Tần Kiệt nghe xong có chút thất vọng.

"Đúng vậy, xếp hạng thứ 11 đã rất tốt rồi!", Tôn Ngọc Phương gật đầu nói: "Em phải biết rằng chương trình đó chiếu cho khán giả toàn quốc xem. Từ đó về sau, cô ấy bắt đầu đi trên con đường nghệ thuật ca hát, nghe nói bây giờ cũng có chút danh tiếng!"

"Nói lại chuyện lần này, trường học quyết định nhân cơ hội này nhờ cô ấy giúp đỡ, tiến hành tổ chức một cuộc thi ca nhạc loại nhỏ ở trường chúng ta. Nhờ cô ấy giúp trường chúng ta, thậm chí đảm nhiệm việc hướng dẫn sinh viên khoa nhạc đại học Công nghiệp Hồ. Đương nhiên không phải sinh viên khoa nhạc cũng có thể bớt phải đi đường vòng. Nếu có hứng thú cũng có thể tham gia!"

"Sau đó thì sao?", Tần Kiệt tiếp tục hỏi.

"Sau đó thì… trường học suy nghĩ tới việc Mao Hinh giờ đây đã là một ngôi sao ca nhạc có chút danh tiếng rồi, còn là người từng trải, không thể để người ta làm không công, muốn gửi cô ấy một chút tiền thù lao! Coi như là đãi ngộ cho người ta! Vì vậy yêu cầu chúng tôi thu xếp một khoản tiền. Không bao nhiêu, cũng chỉ có 50 ngàn tệ thôi!"

"Ai là người hoàn thành đầu tiên, sẽ là người có thành tích tốt nhất trong năm nay! Em xem em kiếm được không ít tiền, cũng là nhờ sự giúp đỡ của trường học, hi vọng em có thể giúp tôi!"

"Thành tích của tôi tốt thì các em cũng có mặt mũi mà! Em nói có đúng không?", Tôn Ngọc Phương nhìn Tần Kiệt nói.

"…"

Múa bút nửa ngày, tình cảm tới thì tiền cũng tới luôn.

80 ngàn tệ không đủ còn muốn 50 ngàn tệ, được voi đòi tiên đúng không?

"Đợi chút!", Tần Kiệt dường như suy nghĩ tới thứ gì đó: "Cô nói chị ta xếp hạng 11, vậy cô có thể nói cho em biết, lúc đó có bao nhiêu người cùng tham gia cuộc thi đó không?"

"Cái này…", Tôn Ngọc Phương nhíu mày: "Tôi không rõ!"

"À, không sao! Em tìm thử!"

Tần Kiệt đăng nhập vào mạng.

Mặc dù nói tốc độ mạng điện thoại di động năm 2008 lúc này hơi chậm.

Nhưng cũng đủ để lướt mạng.

Anh nhập hai chữ Mao Hinh trên baidu.

Rất nhanh đã một loạt tin tức liên quan đến Mao Hinh hiện ra.

Tần Kiệt lướt từng tin từng tin.

Anh nhanh chóng nhìn thấy một tin tức rất có giá trị.

Anh đưa điện thoại cho Tôn Ngọc Phương xem.

Anh nói: "Cô Tôn, năm đó chỉ có tổng cộng 15 tuyển thủ cùng thi với Mao Hinh. Chị ta xếp thứ 11, nói dễ nghe thì là hạng 11, còn nói khó nghe chính là xếp thứ 5 từ dưới lên!"

"Thành tích kém như vậy, còn không biết xấu hổ nói có chút danh tiếng sao? Cô Tôn, cô xem em là kẻ coi tiền như rác hay là xem em như máy rút tiền vậy?"

Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào người Tôn Ngọc Phương rồi nói.

"Bạn học Tần Kiệt, em phải chú ý giọng điệu của em đi! Tôi là giáo viên của em! Em là sinh viên, sinh viên sao có thể nói giáo viên của mình bằng giọng điệu nặng nề như vậy chứ?", Tôn Ngọc Phương lấy cái danh giáo viên ra để nói chuyện.

"Ha ha ~"

Tần Kiệt cười rồi.

Anh bỗng nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thực sự không biết xấu hổ mà.

Vì thành tích công việc của mình có thể mặt dày mày dạn đến mức độ này.

Thực sự đã đủ lắm rồi.

"Cô Tôn, em có một vấn đề muốn hỏi cô!", Tần Kiệt cười nói.

"Có vấn đề gì?", Tôn Ngọc Phương nói.

"Cô là vợ em sao?"
 
Back
Top Bottom