Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 260: Ngược lại còn lên tiếng uy hiếp cậu ta.


Trương Thành nói.

Thầy thể dục: “...”

Tần Kiệt: “...”

Sinh viên lớp bốn khoa kinh tế: “...”

Bọn họ đều cảm thấy Trương Thành nói rất vô lý.

Trong đầu còn nghĩ có phải cậu ta bị bệnh rồi không?

Tham gia thi đấu mặc áo ba lỗ sao lại không nhã nhặn?

Cũng không phải là không mặc áo?

Cậu ta còn nhắc đến diện mạo cuộc sống gì đó.

Càng kì quái hơn còn nói sẽ ảnh hưởng đến sự cạnh tranh trong thi đấu?

Theo ý cậu ta, mỗi người đều phải ăn mặc kín cổng cao tường khi tham gia thi đấu sao?

Đây không phải là cố ý muốn gây sự à?

“Tôi nói bạn Trương Thành nghe này, cậu nói vớ vẩn gì đấy? Bạn Tần Kiệt lớp chúng tôi sao lại không lịch sự chứ?”, Triệu Phần không vui nói.

Cô ấy là thành viên ban tổ chức.

Tuy có chút bất mãn với Tần Kiệt.

Nhưng ở thời điểm này, Tần Kiệt đang đại diện cho lớp bốn tham gia thi đấu.

Dù thế nào cô cũng phải nói vài câu.

Tuyệt đối không thể để cho người ngoài nói ba bốn câu vớ vẩn được.

Xúc phạm đến danh tiếng của lớp bốn.

“Ách?”, Tần Kiệt cũng cảm thấy bất ngờ, không nghĩ đến Triệu Phần vào thời khắc mấu chốt lại đứng ra nói đỡ cho anh.

Trẻ nhỏ dễ dạy dỗ mà.

Quả nhiên.

Đề nghị khiến thầy giáo không vui.

Đó không phải chỉ là một cuộc thi chạy 100m thôi sao.

Chạy xong không phải là được rồi à.

Nhanh hoàn thành, không phải giải quyết mấy chuyện vụn vặt nữa.

Ông cũng không nghĩ lại có sinh viên gây chuyện.

Đây không phải cố ý muốn làm khó ông rồi sao.

“Bạn Trương Thành, nếu em không có lí do khác thì bạn Tần Kiệt vẫn có thể tiếp tục dự thi!”

“Thưa thầy, cậu ta thật sự không nhã nhặn ảnh hưởng đến tố chất sinh viên nói chung! Những chuyện như này thầy sao có thể không quản được ạ? Nếu như thầy mặc kệ thì em sẽ rút lui khỏi cuộc thi!”, Trương Thành nói.

Tần Kiệt: “...”

Cái tên này.

Ông đây hình như cũng không đắc tội gì với cậu.

Cậu nói một lần thì thôi đi.

Còn nói thêm lần thứ hai.

Cậu ta có ý gì đây?

Loại người gì thế.

“Thưa thầy, em cảm thấy cậu ta mới là người không có tố chất! Cố tình chửi bới người khác!”, Tần Kiệt không vui phản bác lại.

Thầy thể dục cũng nhức đầu.

Cái thằng này.

Có còn muốn tham gia thi nữa không đây?

Một đám sinh viên đi uy h**p thầy giáo.

Thật sự quá phiền phức rồi.

Không cho mấy đứa một bài học thì thầy làm sao có thể tiếp tục làm giáo viên nữa đây?

Về sau còn có uy tín gì nữa?

Thật đúng là hỗn xược.

“Bạn học Trương Thành này, nếu em không muốn tham gia có thể rút lui! Tôi cũng không cản em! Đây là tự bản thân em muốn!”

Thầy thể dục lên tiếng đe dọa Trương Thành.

Cậu ta không nghĩ tới thầy thể dục lại làm căng như vậy, không chịu nhượng bộ lần này.

Ngược lại còn lên tiếng uy h**p cậu ta.

Lần này đến lượt cậu ta không biết làm gì.

Đùa cái gì vậy.

Nếu như cậu ta thực sự rời khỏi đây chẳng phải sẽ thành trò cười à.

Bỏ đi.

Không tranh cãi nữa, vẫn nên nhẫn nhịn.

“Em...tham gia!”, Trương Thành do dự trả lời.

Phốc~

Triệu Phần là người đầu tiên không nhịn được bật cười.

Chỉ tay vào Trương Thành: “Các cậu ơi, nghe thấy không, trường chúng ta còn có sinh viên biết đùa như vậy, thật đúng là khôi hài mà!”

“Hừm, dám tìm đến Tần Kiệt nhà tôi gây phiền toái, tôi trù cậu không yên!”, Tần Tuyết mở miệng, không vui nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 261: Chưa đến ba giây đồng hồ.


“Trương Thành đúng không? Đợi đấy nếu lát cậu dám chạy về nhất, có tin là tôi sẽ đè chết cậu không?”, Lâu béo khoe khoang cơ thể cao to của mình.

“Đè còn dễ dàng cho cậu ta, nếu cậu ta dám thắng Tần Kiệt tôi sẽ một cước đá thẳng vào hạ bộ luôn!”

Lúc này truyền đến giọng nói của một cô gái xa lạ.

Nhóm Tần Tuyết cũng quay lại nhìn.

Một nhóm nữ sinh từ các lớp khác kéo đến.

Cô gái đi đầu vừa lên tiếng kia không phải ai xa lạ mà chính là Ôn Thanh Thanh.

“Sao lại là cậu ta?”, Tần Tuyết trừng mắt với Tần Kiệt.

Tần Kiệt cũng không biết nói gì.

Ôn Thanh Thanh đã từ phía xa chạy đến xem náo nhiệt.

Cô ta thấy mọi chuyện còn chưa đủ rắc rối sao?

“Cậu tới đây làm gì?”, Tần Tuyết trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, phải bảo vệ lãnh địa của mình.

“Đương nhiên là để cổ vũ cho bạn học Tần Kiệt rồi, còn có thể làm gì nữa đây?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Kiệt Tử nhà tôi tham gia thi đấu thì liên quan gì đến cậu?”, Tần Tuyết mất hứng nói.

Cô còn cố ý nhấn mạnh hai chữ nhà tôi.

Ý là trước mặt mọi người tuyên bố chủ quyền của mình.

Tần Kiệt là của Tần Tuyết, những nữ sinh khác không có cửa đâu, nghĩ cũng đừng nghĩ.

“Bạn học Tần Tuyết, lời này của cậu là không đúng rồi! Tham gia hạng mục chạy 100m chỉ có Tần Kiệt học khoa Kinh tế thôi! Bọn tôi đến cổ vũ cho cậu ấy thì có gì sai chứ? Cậu ấy giờ đang đại diện cho khoa Kinh tế mà!”

“Cậu không cho bọn tôi đến đây, có phải quá ngang ngược rồi không?”

Ôn Thanh Thanh lại nói thêm.

“Cậu...”, Tần Tuyết không nói lại được.

Cô ý thức được mình nói sai.

Bị hớ trước Ôn Thanh Thanh.

Cô phồng má trợ mắt, tức giận đến nghiến răng.

Thầy giáo thể dục ở một bên nhìn cũng không biết nói gì.

Không phải chỉ là một cuộc thi chạy 100m thôi sao.

Đầu tiên là một tên ngốc dỗi hơi kiếm chuyện, giờ lại biến thành cuộc chiến hậu cung.

Đúng là toàn chuyện không đâu.

Mấy đứa cứ như vậy tính cản trở cuộc thi luôn hay gì.

Đang đâu không lại quấy rầy công tác thi đấu bình thường.

Thật là.

Khụ khụ~

Thầy thể dục không nhịn được nữa.

Còn tiếp tục như vậy thì công việc của ông phải làm sao đây?

Phải nhanh chóng cho tiến hành trận đấu.

“Tôi nói mấy bạn nữ nghe này, nếu các em muốn tranh giành thì ra ngoài sân vận động mà tranh! Đừng ở chỗ này quấy rầy ảnh hưởng cuộc thi biết chưa?”, thầy thể dục nói.

Lời vừa nói ra.

Tần Tuyết biết nói thêm gì cũng vô dụng.

Nhìn Ôn Thanh Thanh hừ lạnh, lườm một cái.

Ôn Thanh Thanh làm như không thấy.

Ngược lại còn vẫy tay với Tần Kiệt, khẽ cười cười.

Bộ dạng trông rất ngọt ngào.

Nhìn đến nỗi Tần Kiệt cũng nổi da gà.

Ôn Thanh Thanh hẳn là cố ý.

Cô ta hẳn có chủ ý từ trước.

Cô ta đang cố tình khiêu khích Tần Tuyết.

Chuyện này thật sự rắc rối.

Người xưa nói đúng quả không sai.

Hai người phụ nữ không ưa nhau lại ở chung một chỗ, nhất định xảy ra chuyện.

Quả đúng là như thế.

“Được rồi, không phải tuyển thủ tham dự thì tránh ra một bên đi!”

Thầy thể dục lên tiếng, nhóm người Tần Tuyết, Ôn Thanh Thanh đều lùi ra phía sau.

“Các bạn tham gia thi đấu chuẩn bị xong chưa, trận đấu sắp bắt đầu rồi!”

Dứt lời, nhóm thi đấu của Tần Kiệt lập tức xoay người, chân trước chân sau, hai tay chạm đất.

“Một, hai, ba, chuẩn bị, chạy!”

Bùm~

Tiếng súng vang lên.

Mười mấy nam sinh tham gia chạy lập tức xông lên phía trước.

Chưa đến ba giây đồng hồ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 262: Cậu ta muốn thắng.


Đã lộ ra khoảng cách rõ rệt.

Trong số đó có ba người chạy thuộc top đầu.

Một người là Trương Thành, một người cao cao, còn một người nữa là Tần Kiệt.

“Haha, Tần Kiệt chạy nhanh thật! Cố lên!”, Ôn Thanh Thanh đứng lên hô to.

“Tần Kiệt nhà tôi còn cần cậu hô hào giúp sao?”, Tần Tuyết không vui nói.

“Tuyết Nhi bớt đôi co đi, cổ vũ quan trọng hơn!”, Dương Liễu nhắc nhở.

Tần Tuyết cũng hiểu được.

Ôn Thanh Thanh cũng đang cổ vũ cho Tần Kiệt, mình lại chỉ biết đôi co, thấy mình hơi nhỏ nhen.

“Kiệt Tử, cố lên!”

“Kiệt Tử, về nhất!”

“Kiệt Tử mạnh quá!”

“Kiệt Tử chạy nhanh như báo!”

“Kiệt Tử, bùng nổ tốc độ!”

“Kiệt Tử, cố lên!”

“Kiệt Tử, sẽ về đích đầu tiên cố lên!”

“Tiến lên! Đừng dừng lại, nhanh lên một chút!”

“Xông lên! Dùng thêm sức lực!”

...

Tất cả sinh viên lớp bốn khoa Kinh tế bất luận là nam hay nữ đều điên cuồng đứng lên cổ vũ.

Lời này lọt vào tai Tần Kiệt.

Lại thay đổi ngữ khí.

Mấy đứa này.

Mấy lời khỉ gió gì vậy.

Có thể dùng não rồi hẵng nói được không.

Lời này đặc biệt giống mấy lời thủ thỉ giữa vợ và chồng vậy.

Chẳng lịch sự chút nào.

Tần Kiệt không còn gì để nói.

“Hừm! Đừng tưởng có nhiều người cổ vũ thì cậu có thể thắng tôi! Tôi nói cho cậu biết, tôi mới là người về nhất!”

Khi Tần Kiệt chẳng buồn nói gì thì Trương Thành lại ở bên nói một câu.

Tần Kiệt cũng lờ đi.

Trương Thành quả thật đang chạy song song với anh.

Tốc độ của hai người cơ hồ là đồng thời.

Vị trí phương hướng dường như cũng tương đương.

Mà vóc dáng thì không cần bàn nhiều.

“Haha, tôi có biết bao nhiêu người cổ vũ, tên gầy gò như cậu còn muốn thắng tôi sao? Cậu còn kém xa lắm!”

Tần Kiệt nở nụ cười.

“Cậu nói ai gầy gò?”, Trương Thành tức giận.

“Tôi đang nói cậu đấy! Sao nào? Không phải à? Cậu còn không tính là gầy sao, cao mét 75 dáng người thì nhìn như cây sào, người nào không biết còn tưởng cậu sống trong thời loạn đấy, trách đất nước chúng ta điều kiện sống kham khổ không đủ cho cậu ăn uống no đủ, không béo lên được!”

“Cậu...”, Trương Thành giận dữ.

Không ngờ rằng Tần Kiệt cũng mồm mép như vậy.

“Tôi làm sao? Tôi còn chưa nói xong đâu, cậu cắt ngang lời tôi làm gì? Bố mẹ cậu không dạy cắt ngang lời người khác là rất mất lịch sự sao?”, Tần Kiệt lại quát.

“Con mẹ nó...”.

“Mẹ kiếp! Trương Thành này, tôi nói cho cậu biết, hạng người gầy gò không béo lên được như cậu chẳng được tích sự gì cẩn thận không cô nào thèm đâu!”

“Cậu...”, Trương Thành tức giận hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại.

Cậu ta rất tức giận.

Anh còn dám trù cậu ta.

Thật sự tức chết rồi.

“Tôi phải...”

“Cậu có phải muốn đánh nhau không? Được đấy, tôi ở đây này, cậu đánh đi! Đến lúc đó để tôi xem cậu có bị đuổi khỏi cuộc thi không?”, Tần Kiệt không lùi bước, ngược lại còn kích động Trương Thành hơn.

“Hừm! Cậu cho là tôi ngốc sao? Tôi cũng không thèm so đo với loại người như cậu!”, Trương Thành đáp.

“Haha, nên mới nói thứ gầy gò như cậu không người con gái nào thích cũng là điều bình thường! Cứ tận hưởng bi kịch độc thân đi!”, Tần Kiệt cười.

Khuôn mặt Trương Thành cũng muốn đen lại rồi.

Cậu ta thực sự muốn đánh nhau.

Nhưng lại không muốn bị đuổi khỏi cuộc thi.

Cậu ta muốn thắng.

Đây chính là thời điểm cuối để bứt tốc.

Cậu ta cũng không có thời gian đi mắng chửi người.

Lấy đà chạy tiến về đích mới là quan trọng.

“Không so đo với cậu!”, Trương Thành nhịn cơn giận tăng tốc chạy.

Tần Kiệt cũng lười so đo.

Hai người cơ hồ đồng thời cùng chạy về đích.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 263: Cô ấy cố ý nói như vậy.


Nhìn thấy sắp chạm vào sợi dây đỏ cuối cùng rồi.

Tần Kiệt đột nhiên ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, trông như một bức tượng sắt.

Trương Thành nhìn thấy vậy thì nhất thời không hiểu được.

Làm cái trò gì vậy?

Sắp chạm đến sợi dây đỏ rồi thì ưỡn ngực có ích gì?

Vẽ rắn thêm chân, uổng công vô ích.

Tuy nhiên.

“Haha, tôi thắng rồi, tôi về nhất!”

Một giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy Tần Kiệt là người đầu tiên vỗ tay hoan hô rồi chạm vào sợi dây đỏ.

Mặc dù cậu ta và Tần Kiệt gần như cùng lúc về đích, nhưng lại chạm vào sợi dây đỏ chậm mất một nhịp, đột nhiên ngây ra.

Làm sao có thế như vậy?

Mặc dù cả hai cùng về đích một lúc.

Nhưng Tần Kiệt chạm vào sợi dây đỏ sớm hơn cậu ta một nhịp.

Nói cách khác, Tần Kiệt thắng.

Không nên như thế chứ.

“Haha, Trương Thành, cậu có nhìn thấy không? Tôi đã bảo rồi, cậu gầy như thế, thi với tôi thì cậu thua chắc!”, Tần Kiệt cười.

“Cậu... Làm sao cậu có thể chạm vào sợi dây đỏ trước tôi?”, mặc dù Trương Thành rất tức giận nhưng cậu ta muốn biết mình thua ở đâu.

“Cậu vẫn không biết mình thua ở đâu à? Được, nhìn thấy cậu không ngại học hỏi như thế thì tôi sẽ nói cho cậu”.

Tần Kiệt lại một lần nữa ưỡn ngực, thẳng lưng, còn cố ý vỗ vỗ ngực và nói: “Cậu nhìn thấy chưa? Tôi khỏe như thế này cơ mà, còn cậu thì sao? Cậu đứng thẳng lên, ưỡn ngực ra rồi so sánh với tôi xem ai khỏe hơn?”

Trương Thành không phục, ưỡn ngực, thẳng lưng, nhưng ngay sau đó liền sững lại.

Bởi vì cậu ta phát hiện, sau khi ưỡn ngực, thẳng lưng thì gầy hơn Tần Kiệt.

Thịt trên người Tần Kiệt rất dày.

Nhưng cậu ta chỉ có da với xương.

Cuối cùng cậu ta cũng hiểu tại sao khi gần đến chỗ sợ dây đỏ, Tần Kiệt lại ưỡn ngực, thẳng lưng.

Bởi vì Tần Kiệt có da có thịt hơn.

Còn cậu ta, da bọc xương, người quá gầy, không có tý thịt nào.

Tốc độ của cậu ta với Tần Kiệt ngang nhau, nhưng Tần Kiệt da dầy thịt béo hơn.

Cậu ta tức đến suýt hộc máu ra.

Cãi nhau cả buổi.

Có da có thịt cũng là một vũ khí lợi hại, bởi vì có da thịt thì ưỡn ngực sẽ vươn về phía trước xa hơn.

Gầy thì lép vế hơn một chút.

Khi chạy tới đích thì người ưỡn ngực ra sẽ chạm vạch đỏ trước.

Trương Thành tức giận đến nỗi không nói nên lời.

“Tôi tuyên bố cuộc thi chạy 100 mét, Tần Kiệt về nhất! Trương Thành thứ hai... "

“Oh yeah~”

“Kiệt Tử giỏi quá!”

“Tôi đã nói cậu về nhất là cái chắc!”

“Haha, Kiệt Tử của chúng ta thật lợi hại, bứt phá rất quyết liệt!”

“Tần Kiệt, cậu thật nam tính, thật quyến rũ!”

Tần Tuyết nghe tthấy mấy câu này liền không vui.

Bởi vì những câu này là do Ôn Thanh Thanh nói.

Cô ấy cố ý nói như vậy.

“Cậu nói gì vậy?”, Tần Tuyết tức giận.

“Ờ thì, Tần Tuyết à, tôi nói sai gì à? Lúc Tần Kiệt ưỡn ngực, thẳng lưng giống như một bức tượng sắt, nam tính hơn nhiều so với tên gầy nhom kia, đúng không? Sao nào? Cậu không thấy như thế à? Nếu cậu không thấy như thế thì coi như tôi chưa nói gì là được!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Cậu…”, Tần Tuyết nói không lại, nghẹn họng.

Bởi vì cô phát hiện Ôn Thanh Thanh hình như là khắc tinh của cô.

Bởi vì cô có nói gì thì Ôn Thanh Thanh cũng đáp lại được rất nhanh, còn làm cho cô không có cách nào đáp trả.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 264: “Tôi nghĩ là có thể đấy!”


Cãi nhau với Ôn Thanh Thanh chỉ làm cho cô càng tức giận, càng khó chịu, còn không bằng không nói.

“Hừ, cậu muốn nói gì tùy cậu!”

Tần Tuyết đi về phía Tần Kiệt.

Ôn Thanh Thanh nhìn thấy vậy liền đi theo.

“Kiệt Tử, anh mệt lắm phải không? Để em lau mồ hôi cho anh”, Tần Tuyết rút ra khăn tay, lau mồ hôi trên trán Tần Kiệt.

“Tần Kiệt, cậu có khát không? Uống chút nước đi!”, Ôn Thanh Thanh đưa cho Tần Kiệt một chai nước khoáng.

“Không cần đâu, tôi không khát”, Tần Kiệt nào dám nhận trước mặt Tần Tuyết, chỉ đành từ chối.

Nhưng vào lúc này, tất cả bạn học nữ đi cùng Ôn Thanh Thanh đều vội vàng chạy tới.

“Tần Kiệt, cậu làm như thế là không được! Ôn Thanh Thanh đại diện cho khoa Kinh tế chúng tôi, cậu không nhận nước là không nể mặt cô ấy, cũng chính là không nể mặt cả khoa Kinh tế chúng tôi, cậu nhất định phải nhận!”

“Đúng thế, nhất định phải nhận!”

“Mau lên!”



Từng người một hét lên.

Tần Kiệt tiến thoái lưỡng nan, nhìn Tần Tuyết

Tần Tuyết không nói gì.

Anh biết Tần Tuyết đồng ý rồi.

“Ờ, nếu đã là đại diện cho khoa Kinh tế thì tôi sẽ nhận, cảm ơn nhé!”

Vì là để chứng minh mình vô tội, Tần Kiệt cố ý nhấn mạnh ba chữ “khoa Kinh tế”.

Quả đúng như vậy.

Tần Tuyết sau khi nghe xong thì âm thầm cười mỉm.

Ý tứ rất rõ ràng.

Coi như anh biết điều.

Thế này còn được.

Ôn Thanh Thanh thì sao cũng được.

Cô ấy chỉ cần Tần Kiệt nhận chai nước là được.

“Tần Kiệt, nghe nói lát nữa cậu còn tham gia giải chạy 1000 mét đúng không?”, Ôn Thanh Thanh lại hỏi.

“Ừ”, chuyện này muốn giấu cũng không được nên Tần Kiệt thừa nhận luôn.

“Woa, bạn học Tần Kiệt, cậu đã giành giải nhất ở giải chạy 100 mét, so với ai nhỉ, à đúng rồi, là tên gầy nhom họ Trương, giỏi hơn gấp nhiều lần. Cậu còn định tham gia giải chạy 1000 mét hả? Cậu có kiên trì được không?”, một cô gái hỏi.

Tần Kiệt: “…”

Câu này nghe rất khó chịu nha.

Có biết lựa lời mà nói không vậy?

“Khụ khụ ~”

Tần Kiệt có chút lúng túng.

“Bạn học này ơi, cậu yên tâm, sức bền của tôi rất tốt, giành được hạng nhất không thành vấn đề!”, Tần Kiệt nói.

“Hừ, đừng có nghĩ rằng cậu may mắn giành được giải nhất trong cuộc đua 100 mét thì cậu cũng sẽ giành được giải nhất trong cuộc đua 1000 mét”.

Lúc này, Trương Thành không nhịn được liền lên tiếng.

“Tôi nói cho cậu biết, người về nhất trong cuộc đua 1000 mét là tôi”.

“Cậu là ai?”, Ôn Thanh Thanh không vui hỏi.

“A, tôi biết rồi!”, dám lên mặt trước bạn trai cô, Tần Tuyết tất nhiên là không vui: “Cậu chính là tên gầy nhom đó”.

“Hả? Thì ra cậu chính là tên gầy nhom hả? Gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, thảo nào yếu đuối quá! Haha~”

“Yếu thật, thảo nào không bứt phá lên được”.

“Yếu như vậy thì có thể trụ được bao lâu trong giải 1000 mét? Tôi nghĩ có khi nào bỏ cuộc giữa chừng không?”

“Tôi nghĩ là có thể đấy!”



Lần này, đám Tần Tuyết và Ôn Thanh Thanh, cậu một câu, tôi một câu, điều bất ngờ là họ lại phối hợp ăn ý đến lạ thường, nói đến nỗi mà Trương Thành nổi giận đùng đùng.

Suýt thì ngã lăn ra đất.

Mẹ nó.

Chuyện gì vậy?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 265: "Buồn nôn!"


Tần Kiệt là con trai, cậu ta cũng là con trai.

Tại sao Tần Kiệt lại được nhiều các bạn nữ nói bênh vực, còn cậu ta đến một người cũng không có.

Quá bất công rồi.

Cậu ta có hơi gầy một tý, nhưng cũng cao 1m75 đó.

Thời này, có được mấy người cao 1m75?

Anh đây là người có chiều cao tiêu chuẩn đó. Hơn nữa, bây giờ tuy gầy chút nhưng sau này ăn nhiều hơn sẽ béo lên.

Tại sao đám nữ sinh các cậu lại nghĩ không ra hả?

Cứ nhất định phải đứng về phía Tần Kiệt.

Thật không công bằng.

Phốc~

Tần Kiệt buồn cười.

Anh muốn cười to.

Trương Thành là một tên đại ngốc, thật sự rất ngốc, lúc nào không đến lại đến vào đúng lúc này, để cho các cô gái xúm vào cấu xé, bây giờ thì hay rồi, thương tích đầy mình.

Haha.

Thú vị.

Được đó.

Thật là sảng khoái.

Xem ra, có da có thịt quả thật có tác dụng thần kì.

Ngay sau đó, giải đua chạy đường dài cự ly 1000 mét dành cho nam sẽ bắt đầu.

Tần Kiệt, Trương Thành và những người khác đều đã đến vạch xuất phát.

"Kiệt Tử, nhớ lời em nói đó! Kiên trì, nhẫn nại phải là trên hết!", nói xong, Tần Tuyết gửi cho anh một nụ hôn gió.

Trương Thành: "..."

Mẹ nó chứ, có cần làm như vậy trước mặt mọi người không hả?

Tôi là dân FA đó.

Cậu cố ý hôn gió Tần Kiệt trước mặt tôi đúng không?

Nhưng ngay sau đó----

"Tần Kiệt, chỉ cần cậu có thể về nhất, tôi sẽ cho cậu một cái ôm ấm áp! Cậu muốn ôm như thế nào cũng được!", Ôn Thanh Thanh nói.

Trương Thành: "..."

Trái tim nhỏ bé của cậu ta sắp tan vỡ.

Một người thì hôn gió.

Một người thì cho Tần Kiệt mặc sức ôm.

Kẻ đáng ghét như Tần Kiệt, rốt cuộc lấy đâu ra may mắn có thể ngồi yên một chỗ hưởng phúc vậy.

Sao tôi lại không gặp được một ai cơ chứ.

Trương Thành vô cùng buồn rầu.

"Hừ! Sao Kiệt Tử nhà tôi lại có thể ôm cậu được chứ?", Tần Tuyết không vui nói: "Muốn ôm cũng là ôm tôi!"

"Ha ha, Tần Tuyết, tôi nguyện ý cho cậu ấy ôm, cậu quản được sao? Hơn nữa, cậu là gì của cậu ấy chứ? Cậu chỉ là bạn gái mà thôi. Cũng không phải là vợ, cậu quản nhiều như vậy để làm gì? Cậu đang ghen sao?", Ôn Thanh Thanh nói.

"Cậu...", Tần Tuyết giậm chân.

Thật là đáng ghét!

Sao Ôn Thanh Thanh lại không biết xấu hổ như vậy chứ?

Lời này mà cũng nói ra được.

"Tuyết Nhi, đừng tức giận, bình tĩnh! Chúng ta phải bình tĩnh! Đừng để bị cậu ta dắt mũi!", Dương Liễu nhắc nhở.

"Không sai. Phải bình tĩnh, không thể bị cậu ta dắt mũi được! Việc chúng ta cần làm là cổ vũ cho Tần Kiệt!", Thẩm Giai Giai nói.

"Đúng, các cậu nói rất đúng, tớ phải bình tĩnh, tớ không thể để cho cậu ta dắt mũi được, tớ phải cổ vũ cho Tần Kiệt! Kiệt Tử cố lên! Kiệt Tử em yêu anh! Em yêu anh giống như chuột yêu gạo vậy! Cố lên!"

Tần Tuyết hô lên như một cổ động viên.

Thấy vậy trái tim nhỏ bé của Trương Thành lại càng tồi tệ hơn.

"Buồn nôn!"

Cậu ta trừng mắt nhìn Tần Kiệt: "Cậu có thể bảo bạn gái cậu ngậm miệng lại được không? Ồn ào chết đi được!"

"Ha ha, không có cách nào khác, phụ nữ ở chung một chỗ đều là bộ dạng này! Nếu cậu không thích nghe thì cậu có thể bảo bọn họ đừng lên tiếng nữa!”, Tần Kiệt nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 266: Lời này quá độc ác.


Trương Thành: "..."

Mẹ nó chứ, bọn họ cũng không phải là bạn gái của tôi, tôi nói, bọn họ nghe sao?

Nếu bọn họ nghe tôi, tôi còn cần nói với cậu à?

Lời này của cậu không phải là vô ích sao?

"Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, cậu cũng có thể tìm bạn gái mà! Tìm về để cãi nhau với bọn họ, cãi nhau càng to càng tốt!", Tần Kiệt lại bổ sung thêm một câu.

Phốc~

Trương Thành suýt đứng không vững.

Mẹ nó chứ.

Nếu tôi có thể tìm được bạn gái, thì sao phải FA?

Nếu không phải là tôi muốn tìm bạn gái, tôi sẽ nhận tiền của người khác, gây khó dễ cho cậu sao?

Tôi cũng không ăn no rửng mỡ đến vậy.

Cậu cố ý đúng không.

“Cậu đừng có mà đắc ý. Cậu có nhiều phụ nữ như vậy, sức bền chắc chắn không tốt! Quán quân cuộc thi chạy cự ly 1000 mét sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành nói.

“Ha ha, đàn ông có bền hay không không phải chỉ nói bằng miệng mà là chứng minh bằng hành động thiết thực. Cậu còn không có bạn gái, sao có thể chứng minh được chứ?”, Tần Kiệt hỏi.

“Tôi…”, Trương Thành đen mặt.

Tên Tần Kiệt này càng ngày càng đáng ghét. Biết mình không có bạn gái, cậu ta còn cố ý lấy bạn gái ra nói chuyện phải trái với mình.

Bắt nạt người khác một cách trắng trợn.

Thật là ghê tởm.

“Sao? Như vậy mà đã giận rồi à? Không biết kiềm chế cảm xúc gì cả, vậy mà cậu còn nói với tôi là cậu có thể về nhất? Cậu ấy à, đầu thai một trăm kiếp để rèn luyện đi!”, Tần Kiệt cười nói.

Trương Thành trợn trừng mắt.

Cậu ta hận không thể nuốt chửng Tần Kiệt.

“Cậu… đừng có tự đắc! Vị trí thứ nhất chắc chắn sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành tức giận nói.

“Ha ha, tôi lười nói với cậu! Đúng là cái đồ khoác lác!”, Tần Kiệt nói với vẻ mặt khinh thường.

“Cậu…”

“Khụ khụ ~”

Giáo viên thể dục thực sự không thể nghe tiếp được nữa.

Hai cái người Trương Thành và Tần Kiệt này là oan gia trời sinh à?

Lúc thi chạy 100 mét cãi nhau.

Bây giờ vẫn tiếp tục cãi nhau.

Có cần thiết phải như vậy không?

“Không nói chuyện nữa, cuộc thi chạy 1000 mét sắp bắt đầu, mọi người nhanh chóng khởi động đi! Để tránh lát nữa chạy bị căng cơ!”

“Cảm ơn thầy giáo nhắc nhở!”

Trương Thành vội vàng tập các bài khởi động.

“Một hai một, trái phải trái, một hai một, trái phải trái!”

Trương Thành duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các bài tập giãn cơ.

“Hừ! Một kẻ gầy như sào tre còn khởi động? Cũng không sợ gãy thắt lưng!”, Tần Tuyết khinh thường nói.

“Đúng vậy! Không thấy tí thịt nào cả, gió thổi liền bay, cô gái nào mà theo cậu ta chắc mắt bị mù rồi!”, Ôn Thanh Thanh coi thường.

Bịch~

Trương Thành trực tiếp ngã ngửa xuống đất.

Lời này quá độc ác.

Tôi chỉ đang thực hiện một bài tập khởi động cho nóng người mà thôi.

Các người có cần phải buông lời cay đắng với tôi như vậy không?

Thật là bất công mà!

“Ha ha~”

Tần Kiệt bật cười

“Nghe thấy chưa, đây chính là ưu điểm của nhiều thịt!”

Anh cũng đã bắt đầu bài tập khởi động.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 267: Còn quy chụp anh nữa chứ.


Giống như Trương Thành, anh duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các động tác giãn cơ.

“Woa, đẹp trai thật đó! Thật ngầu!”

“Ừm. Đúng là một anh chàng đẹp trai!"

“Đúng là trai thẳng cứng như sắt thép!”

“Trai thẳng thì trai thẳng, chỉ cần không phải trai cong là được!”



Phốc~

Tần Kiệt suýt chút nữa phun ra toàn bộ nước khoáng đã uống trước đó.

Có biết cách nói chuyện không vậy?

Ăn nói ghê quá.

Con mẹ nó tôi chỉ là một chàng thanh niên đơn thuần.

Có cần thiết phải như vậy không?

Các người mà nói thêm nữa, tôi sẽ phát điên lên đó.

Tần Kiệt không tập được nữa.

Anh cởi áo khoác ra.

“Kiệt Tử, em cầm giúp anh!”, Tần Tuyết chạy tới, nhận lấy áo khoác.

“Bạn học Tần Kiệt, để tôi cầm áo len giúp cậu!”, Ôn Thanh Thanh cũng bước tới.

“Dựa vào đâu mà cậu được cầm chứ?”, Tần Tuyết không vui nói.

“Sao tôi không thể cầm hả? Cậu nên biết rằng, cậu ấy là đại diện cho khoa kinh tế chúng tôi! Chúng tôi là cổ động viên, cầm quần áo giúp cậu ấy thì có gì không đúng à? Các bạn học, mọi người nói có đúng không?”, Ôn Thanh Thanh bắt đầu gào lên.

“Không sai! Chúng tôi là đội cổ động viên! Dựa vào đâu chúng tôi không thể cầm chứ?”

“Bạn học Tần Tuyết, cậu ngang ngược quá rồi đó!”

“Đúng vậy! Cầm chút quần áo mà thôi, ảnh hưởng gì đến cậu cơ chứ?”

“Thật đúng là nhỏ mọn!”



“Các cậu…”, Tần Tuyết cứng họng.

Cô ấy chỉ có thể nhượng bộ.

“Hừ!”

Cô ấy hừ lạnh một tiếng.

Sau đó đi sang một bên.

Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.

“Ôn Thanh Thanh, để Tuyết Nhi cầm đi!”, Tần Kiệt nói.

“Ha ha nghe thấy chưa? Tần Kiệt nhà tôi muốn tôi cầm đó!”, Tần Tuyết cười nói.

Cô ấy chỉ chờ câu này của Tần Kiệt.

Quả nhiên.

Tần Kiệt vẫn là người yêu quý cô nhất.

Ôn Thanh Thanh tránh sang một bên.

“Hừ, Tần Kiệt, cậu làm như vậy mà được sao? Chúng tôi là đội cổ động viên, không làm cái gì mà tính là đội cổ vũ sao? Truyền ta ngoài sẽ làm trò cười cho thiên hạ đó! Không được! Để cho tôi cầm áo len!”, Ôn Thanh Thanh không bỏ cuộc.

“Đúng đó! Để Ôn Thanh Thanh cầm đi!”

“Tần Kiệt, mọi người đều là sinh viên cùng khoa, cậu sẽ không đến nỗi không cho chúng tôi chút thể diện này chứ?”

Lời này vừa nói ra.

Tần Kiệt sững sờ.

Bọn họ đang uy h**p đe dọa sao?

Còn quy chụp anh nữa chứ.

Làm sao bây giờ?

Nếu cho, Tần Tuyết sẽ giận.

Còn không cho thì mọi người đều là người cùng khoa, cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, sau này chung sống kiểu gì?

“Chuyện này…”

“Kiệt Tử, cho cậu ta cầm đi!”, Tần Tuyết cũng không muốn làm cho Tần Kiệt khó xử.

“Hả?”, Tần Kiệt rất bất ngờ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 268: Đừng có mà đắc ý!"


"Cái này...", Tần Kiệt nhìn Tần Tuyết rồi lại nhìn Ôn Thanh Thanh.

"Anh đưa cho cậu ta đi!", Tần Tuyết nói.

"Được rồi!"

Tần Tuyết đã lên tiếng, Tần Kiệt cũng không còn vướng bận điều gì nữa.

Nhanh chóng ném cho Ôn Thanh Thanh là được.

Quả nhiên.

Sau khi Tần Kiệt đưa áo len cho Ôn Thanh Thanh, Tần Tuyết thực sự không có tức giận.

Haiz~

Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Không giận là tốt rồi.

Nếu cô ấy tức giận thì e là sẽ xảy ra một cuộc chiến lớn.

Ngay sau đó, các thí sinh khác cũng đã cởi áo khoác và áo len.

Chỉ còn mỗi Trương Thành là không nhúc nhích.

"Trương Thành, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, sao cậu vẫn chưa cởi áo khoác và áo len ra? Cậu không sợ nóng sao?", Tần Kiệt khó hiểu.

"Ha ha, tôi không sợ nóng!", Trương Thành ương ngạnh nói.

"Không phải chứ? Chạy đường dài 1000 mét đó, khi chạy sẽ đổ mồ hôi nhễ nhại, cậu không sợ nóng sao? Cậu không lo nổi rôm sảy hoặc là ủ mầm bệnh à?", Tần Kiệt có chút ngạc nhiên.

"Không sợ! Tôi là người thể hàn sợ lạnh!", Trương Thành nói.

"..."

Được.

Cậu thuộc thể hàn đúng không.

Không cởi thì không cởi!

Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu một chút mà thôi.

Còn tưởng tôi quan tâm đến cậu thật à.

Dù sao nếu cậu ta có nóng quá sinh bệnh thì cũng không liên quan gì đến anh.

Tần Kiệt lắc đầu, không khuyên nhủ nữa.

"Các bạn sinh viên thân mến, giải chạy sắp bắt đầu, các em chuẩn bị nhé!", đột nhiên giáo viên thể dục nói.

Tần Kiệt, Trương Thành và những người khác đã vào vị trí của mình, tất cả đã vào tư thế chuẩn bị.

"Chuẩn bị! Một, hai, ba, chạy!"

Vù~

Sau khi tiếng còi vang lên.

Tất cả thí sinh vọt về phía trước.

Người nào người nấy sải bước như bay, không ai chịu thua ai.

Chẳng mấy chốc, vòng đầu tiên đã kết thúc.

Khoảng cách dần được kéo ra.

Người trước người sau cách nhau một đoạn dài.

Trong số năm người dẫn đầu, có ba bạn học có thân hình cao lớn.

Người về đầu cao nhất, người về thứ hai cao nhì, người về thứ ba cao ba, người thứ tư không phải ai khác mà chính là Trương Thành.

Người về thứ năm là Tần Kiệt.

"Ha ha! Lần này cậu thua rồi nhé? Muốn thắng tôi sao? Không có cửa đâu!"

Trương Thành quay đầu lại cười ha hả nhìn Tần Kiệt ở sau lưng cậu ta.

Vẻ mặt cậu ta vô cùng đắc ý.

"Ngu ngốc! Chạy dài không phải là tính thời gian mà là sức bền và bộ bền! Chỉ mới là vòng đầu tiên mà thôi, đừng có mà phấn khích quá! Đồ ngốc!"

Tần Kiệt nhếch mép cười, căn bản không có để ý đến Trương Thành.

Theo kế hoạch, anh sẽ duy trì tốc độ trung bình.

Anh gắt gao theo sát Trương Thành.

Còn những người khác, anh không quan tâm.

Về phần Trương Thành, thấy Tần Kiệt không để ý tới mình, cậu ta vô cùng buồn bực.

"Hừ! Đừng có mà đắc ý!", Trương Thành vọt lên.

Trong lúc bùng nổ cậu ta rất mạnh mẽ, ngay lập tức vượt qua bạn học cao lớn trước mặt.

Điều đó thu hút sự chú ý của bạn học đó.

"Dám vượt tôi à? Ông đây xử cậu!"

Người kia giận dữ đuổi theo.

Thấy vậy, Tần Kiệt cũng không động tâm, anh vẫn duy trì tốc độ của mình.

Cũng không bởi vì Trương Thành tăng tốc độ mà anh dồn lực đuổi theo.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 269: Cô ấy rất lo lắng.


Tốc độ của anh vẫn bình bình như vậy.

Chẳng bao lâu sau, Trương Thành lại vượt qua một người khác.

Xếp thứ hai.

Giống với bạn học về thứ ba, bạn học về nhì cũng đang tức giận.

Cậu ta đang nhắm đến mục tiêu là bạn học về nhất.

Vẫn chưa theo kịp vậy mà lại bị người phía sau đuổi đến rồi.

Đương nhiên cậu ta rất ấm ức và cảm thấy không phục.

Mạnh mẽ bức phá xông về phía trước.

Cậu ta thề rằng sẽ áp đảo Trương Thành.

Nhưng Trương Thành dường như đang phát điên vậy.

Bạn học cao lớn phía sau đuổi theo càng hung tợn, cậu ta càng ra sức chạy.

Chẳng mấy chốc, cậu ta đã vượt qua bạn học về nhất.

Giờ phút này, bạn học về nhì và về thứ ba trợn tròn mắt.

Sao có thể nhanh như vậy chứ?

Bọn họ tức giận, lại điên cuồng đuổi theo.

Người về nhất đang tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Không ngờ rằng lại bị một tên phía sau vượt mặt.

Đương nhiên cậu ta rất tức giận.

Sao có thể để người khác ngủ say trên giường của mình.

*Nghĩa sâu xa: phạm vi thế lực của mình, lợi ích của mình thì không cho phép người khác xâm chiếm.

Cậu ta tức giận, đuổi lên trước.

Số một không hổ danh là số một.

Cậu ta nghiêm túc không có vẻ gì như là đang đùa giỡn cả.

Ngay sau đó liền đuổi kịp Trương Thành.

Trương Thành thấy vậy, cậu ta không phục lại gắng sức bứt lên trước, vượt qua người về nhất.

Người kia giận dữ.

Mẹ nó chứ.

Đấu với tôi đúng không?

Được.

Hôm nay tôi sẽ khiến cho cậu đẹp mặt.

Để cho cậu thấy được sự lợi hại của tôi.

Sau đó, cậu ta dồn toàn bộ sức lực lao về phía trước.

Chẳng mấy chốc đã vượt qua Trương Thành.

Trương Thành phẫn nộ.

Thế mà lại bị lật ngược tình thế.

Cậu ta tiếp tục tăng tốc để đuổi kịp.

Một lát sau, cậu ta lại dẫn lên trước.

Luôn chạy ngang hàng với bạn học về nhất.

Cậu đuổi tôi, tôi đuổi cậu, ai cũng không chịu thua ai.

Sau khi kết thúc vòng chạy thứ hai, cả bạn học về nhì và về thứ ba đều bị bỏ lại rất xa.

Thêm vào đó là tâm lý có vấn đề, càng chạy càng không có sức lực.

Dần dần tốc độ ngày một chậm.

Không bao lâu sau, Tần Kiệt đã vượt qua bọn họ.

Nhưng tốc độ của Tần Kiệt còn kém hơn rất nhiều so với Trương Thành và bạn học về nhất.

Thấy vậy Tần Tuyết lo lắng muốn chết đi được.

“Kiệt Tử đang làm cái trò gì vậy? Không phải tớ bảo anh ấy là phải chạy về nhất sao? Sao vẫn chạy chậm như sên vậy? Chạy kiểu này sao có thể về nhất được cơ chứ?”, Tần Tuyết vô cùng sốt ruột.

Cô ấy rất lo lắng.

“Ha ha! Chỉ là một cuộc thi mà thôi, không được giải nhất thì đã làm sao chứ? Miễn tham gia thi là được!”, Ôn Thanh Thanh phản bác.

Nếu không thì sao cô ấy có thể tỏ ra là mình lúc nào cũng quan tâm đến Tần Kiệt chứ.

Quả nhiên.

Sau khi nghe xong Tần Tuyết rất tức giận.

“Cậu cố ý làm khó dễ tôi đúng không?”, Tần Tuyết nói.

“Hì hì, tôi có sao? Những gì tôi nói là sự thật! Trong mấy cuộc thi, không phải là tình hữu nghị đứng số một, thi đấu đứng số hai sao? Cậu đi hỏi giáo viên thể dục xem, có phải là đạo lý này không?”, Ôn Thanh Thanh nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 270: Sao lại không thể là tôi?”


“Tôi…”, Tần Tuyết không còn lời nào để nói nữa.

Mở đầu đại hội thể dục thể thao của trường, thầy hiệu trưởng đã nói rằng thứ hạng không quan trọng, tình hữu nghị mới là điều quan trọng nhất.

Tần Tuyết không quên.

Nếu hỏi giáo viên thể dục, chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?

Cô ấy không ngốc nên sẽ không hỏi.

“Hừ! Tôi lười nói chuyện với cậu! Kiệt Tử cố lên!”

Tần Tuyết hò hét cổ vũ Tần Kiệt.

“Tần Kiệt, hữu nghị là trên hết!”, Ôn Thanh Thanh hô to.

“Cố lên!”

“Hữu nghị là trên hết!”



Tần Tuyết và Ôn Thanh Thanh bắt đầu giằng co.

Thấy vậy giáo viên thể dục chỉ biết lắc đầu.

Nhưng cũng không thể tránh được.

Không thể đắc tội phụ nữ và tiểu nhân.

Ông ấy không muốn đắc tội với đám sinh viên nữ.

Vì vậy liền giả bộ không nhìn và không nghe thấy gì cả.

Chỉ cần để ý đến hiện trường thi đấu là được.

Vào lúc này, đã đến những giây phút cuối cùng của vòng ba.

Trương Thành và bạn học về nhất đang đuổi theo nhau, tiêu hao rất nhiều sức lực.

Tốc độ theo đó từ từ chậm lại.

Khi bước vào vòng thứ tư và cũng chính là vòng đua cuối cùng.

Tần Kiệt đột nhiên tăng tốc.

Đúng vậy, anh đang tăng tốc.

Mặc dù tốc độ không nhanh hơn là bao nhiêu.

Nhưng anh đã thực sự tăng tốc.

Ngay sau đó liền vượt qua một người.

Hai người.

Ba người.

Bốn người.

Năm người.

Sau đó còn sót lại Trương Thành và bạn học về nhất.

Bịch~

Bạn học về nhất bỗng nhiên ngã xuống đất.

Không dậy được.

Cậu ta thở hổn hà hổn hển.

Rõ ràng là đã quá đuối sức khi thi đấu với Trương Thành.

Còn Trương Thành thì sao, mặc dù không ngã xuống đất.

Nhưng cậu ta chạy càng lúc càng chậm, càng lúc càng chậm.

Mồ hôi chảy đầm đìa .

Người ướt sũng như vừa bị mắc mưa vậy.

Cậu ta ướt như một con chuột lột.

Thần kỳ hơn nữa là cậu ta vẫn còn mặc áo khoác.

Từ đầu đến cuối không chịu cởi ra.

Quả thực là khó hiểu.

Chẳng mấy chốc, Tần Kiệt đã vượt qua bạn học về nhất đang nằm dưới đất.

Một lát sau, cậu ta liền bị bỏ lại phía sau.

Sau đó anh lại đuổi kịp Trương Thành.

“Ê, hello bạn học Trương Thành!”

“A, cậu... sao, có, có thể là cậu chứ?”

Tần Kiệt nhếch miệng cười: “Sao lại không thể là tôi?”

“Không thể nào! Không phải cậu bị tụt lại một vòng à? Sao có thể đuổi kịp tôi? À, tôi biết rồi, giờ cậu vẫn đang ở vòng thứ ba đúng không?”, Trương Thành nói.

“Haiz, thật là đứa nhỏ đáng thương, đáng thương quá đi mất! Thôi được rồi, không nói với cậu nữa!”, Tần Kiệt lắc đầu, tập trung chạy.

“Cậu có ý gì hả?”, Trương Thành không hiểu: “Nói rõ ra đi!”

“Vẫn không hiểu à? Được, tôi sẽ nói sự thật cho cậu biết!”, Tần Kiệt nói: “Sự thật là tôi đang chạy vòng thứ tư, chứ không phải thứ ba, giờ cậu đã hiểu rồi chứ?”

“Cậu chạy vòng thứ tư? Không thể nào! Tôi không tin!”, Trương Thành lắc đầu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 271: Chỉ còn có 30 mét.


“Ha ha! Tin hay không thì tùy cậu! Dù sao tôi cũng không rảnh để đùa với cậu, tôi phải chạy nước rút đây! Cậu cứ từ từ chạy đi nha! Tạm biệt!”

Dứt lời, Tần Kiệt liền tăng tốc, thoáng cái đã vượt qua Trương Thành.

Trương Thành ngơ ngác.

Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại lời mà Tần Kiệt vừa nói.

Chẳng lẽ sự thật đúng như Tần Kiệt nói?

Không thể nào!

Rõ ràng là cậu ta bị tụt lại một vòng.

Sao có thể chạy nhanh như vậy được?

Chắc chắn là cậu ta đang nói dối!

“Còn có 150 mét nữa thôi! Cố lên!

“Kiệt Tử sắp đến đích rồi, thắng lợi đã nằm trong tầm tay!”

“Tần Kiệt, quán quân!”

“Tần Kiệt, quán quân!”



Ngay lúc này, đội nữ cổ động của Tần Kiệt đột nhiên hô lên.

Trương Thành nghệch mặt ra.

“Gì chứ? Hóa ra là thật à? Má ơi! Tên kia gian lận hả ? Tụt lại một vòng mà vẫn đuổi kịp? Không được, nếu cậu ta đang ở vòng thứ tư thì chẳng khác nào…”

Nghĩ đến đây, Trương Thành đã không bình tĩnh nổi nữa rồi.

Cậu ta muốn giành hạng nhất, sao có thể bại bởi Tần Kiệt được.

Tần Kiệt chỉ còn 150 mét nữa thôi, trong khi cậu ta còn tận 180 mét.

Khoảng cách giữa bọn họ chênh lệch 30 mét.

Không được, hạng nhất phải thuộc về tôi.

Tuyệt đối không thể để tên đáng ghét Tần Kiệt kia giành lấy.

Mình phải là số một.

Trương Thành tự động viên mình.

Ngay lập tức, cậu ta dồn hết sức đuổi theo Tần Kiệt.

Lại nói, Trương Thành thật sự rất mạnh, tốc độ cũng rất nhanh.

Nhưng cậu ta phát hiện, chỉ mới đuổi được 50 mét, thể lực của cậu ta đã không chịu nổi.

Toàn thân dường như bị một luồng hơi nóng bao vây, bất cứ lúc nào cũng có khả năng nổ tung, khiến cậu ta cảm thấy rất khó chịu.

Cậu ta không chỉ đổ rất nhiều mồ hôi, mà còn có biểu hiện mất nước, mắt hoa cả lên.

Chết tiệt, áo khoác của mình quá dày, phải cởi xuống mới được, bằng không sẽ không chịu nổi.

Làm cách nào đây?

Trương Thành lo lắng.

Nhìn về phía trước, thấy Tần Kiệt đang chạy như bay, cậu ta vô cùng tức giận.

Không được, mình quá gầy.

Mục đích của việc mặc áo khoác và áo len là để cơ thể trông đầy đặn hơn, đến khi chạy nước rút có thể chạm vào vạch đỏ trước tiên, tránh lặp lại tình huống tương tự như cuộc thi chạy cự ly 100 mét.

Cho nên cậu ta không thể cởi áo khoác và áo len ra, nhất định phải mặc.

Nhưng không cởi cũng không được.

Phải làm sao đây?

Hiện tại, khoảng cách đã kéo giãn thêm 10 mét! Không thể kéo dài được nữa, chỉ có thể cố sức chống đỡ mà thôi!

Dù có bệnh, cậu cũng phải cố gắng đến cùng. Vì hạng nhất mà bất chấp tất cả.

Trương Thành như phát điên, cậu ta điên cuồng tăng tốc.

Vốn đã sắp gục ngã, lúc này đây, cậu ta hệt như đánh máu gà, trong chớp mắt trở nên trâu bò hơn.

Càng chạy càng nhanh, không bao lâu sau, Trương Thành đã sắp đuổi kịp Tần Kiệt.

Còn kém 35 mét nữa.

Cố gắng thêm một chút!

Chỉ còn có 30 mét.

Ha ha, khoảng cách đã thu hẹp lại.

Chỉ cần cố gắng thêm một chút.

Còn 25 mét nữa.

Ha ha, mình đúng là mạnh thật đấy!

Cố gắng chút nữa thôi!

Còn 20 mét.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 272: Cậu ta cảm thấy tuyệt vọng.


Ha ha, sắp đến, sắp đến rồi, nhanh lên nào, tiếp tục chạy nước rút đến đích.

Chỉ còn 15 mét nữa thôi.

Ha ha, tụt lại một vòng mà vẫn đuổi kịp thì đã sao?

Vẫn không lợi hại bằng tôi!

Còn 15 mét thôi, chỉ có 15 mét, là cậu có thể đuổi kịp Tần Kiệt rồi.

Kiên trì.

Dựa vào việc mặc áo khoác và áo len, chắc chắn cậu có thể chạm đến đích trước Tần Kiệt.

Chắc chắn sẽ được, vị trí số một sẽ thuộc về Trương Thành, chứ không phải Tần Kiệt.

Trương Thành điên cuồng đuổi theo.

Chỉ còn 10 mét.

Cậu lại tới gần thêm chút nữa.

Ha ha, các bạn nữ à, có thấy không hả, các cậu cổ vũ cho Tần Kiệt thì thế nào, cậu ta bất lực chính là bất lực.

Ánh mắt của các cậu thật kém, vậy mà lại đi xem trọng cậu ta.

Sao có thể bằng một thớt ngựa quý như tôi chứ.

Các cậu đúng là bất hạnh, thớt ngựa quý tôi đây sẽ lập tức vượt qua Tần Kiệt, đến lúc đó, các cậu nhất định sẽ kinh ngạc cho coi.

Ha ha, vị trí số một sẽ thuộc về Trương Thành này.

Tần Kiệt, cậu cút xuống hạng nhì cho tôi.

Vèo.

Trương Thành dùng hết sức, rốt cuộc, cậu ta cũng chạy song song với Tần Kiệt.

“Xin chào, bạn học Tần Kiệt!”

Lúc nói ra những lời này, cậu ta rất vui vẻ.

Bởi vì mới đây thôi, lúc Tần Kiệt đuổi kịp cậu ta, anh cũng đã dùng giọng điệu như vậy để chào hỏi cậu ta.

Hiện tại, cậu ta trả lại những lời này cho Tần Kiệt.

Điều này khiến Trương Thành cảm thấy rất thoải mái.

“Ừm, vậy mà cậu cũng bắt kịp? Cả người ướt đẫm mồ hôi mà còn mặc áo khoác với áo len, cậu không sợ nóng chết à?”, Tần Kiệt nói, anh cũng không quá kinh ngạc khi thấy Trương Thành đuổi kịp, trái lại, anh rất bình tĩnh.

“Ha ha, tôi tình nguyện đó, không được hả? Tần Kiệt, đừng tưởng rằng cậu có đội cổ động viên hùng hậu làm chỗ dựa là có thể thắng được tôi! Tôi cho cậu biết, hạng nhất chắc chắn sẽ thuộc về Trương Thành! Cậu mãi mãi chỉ có thể đứng hạng nhì mà thôi! Ha ha~”, Trương Thành nở nụ cười, cứ như đang nhìn thấy chính mình chạm vào dải vạch đích.

“Đồ ngốc!”, Tần Kiệt lắc đầu, không thèm để ý.

“Cậu có ý gì hả?”, Trương Thành chất vấn.

“Tôi nói cậu là một tên ngốc! Ngốc hết chỗ nói! Dùng hết sức đuổi kịp tôi là có thể thắng được tôi à?”, Tần Kiệt nói.

“Còn không phải à?”, Trương Thành hỏi.

“Đương nhiên là không phải!”, Tần Kiệt nở nụ cười: “Cậu thật sự nghĩ cậu đuổi kịp tôi à? Tôi nói cho cậu biết, cậu lầm rồi! Là tôi cố ý chạy chậm lại để chờ cậu đuổi kịp đấy!”

“Cái gì? Cậu nói dối!”, Trương Thành không tin.

“Cậu vẫn không tin à?”, Tần Kiệt nói: “Nếu như tôi đoán không lầm, hiện tại cậu đã kiệt sức, không còn chút sức lực nào, sở dĩ vẫn có thể chạy tiếp chỉ là do quán tính mà thôi! Quá lắm cậu chỉ chạy được 10 mét nữa, sau đó sẽ ngã xuống!”

“Thế nhưng chúng ta còn cách vạch đích đến 80 mét! Cho nên người chiến thắng cuối cùng chính là tôi, chứ không phải cậu!”

“Nói xem, có phải cậu ngốc lắm đúng không?”, Tần Kiệt nói.

“Nói láo! Tôi không tin lời nói nhảm của cậu! Tôi không tin!”, Trương Thành tức giận.

“Ha ha, không tin thì cậu tăng tốc thử xem! Xem có thể kiên trì được 10 mét nữa hay không?”, nói xong, Tần Kiệt cũng lười quan tâm đến Trương Thành, đột nhiên anh tăng tốc, vọt về phía trước.

Cái gì?

Vượt qua rồi à?

Trương Thành nóng nảy.

Cậu ta cuống quýt tăng tốc đuổi theo.

Rầm~

Đột nhiên, hai chân cậu ta tê rần, té nhào xuống.

Ngay thời điểm té xuống, vẻ mặt Trương Thành tràn đầy hoảng sợ, hai mắt mờ đi.

Sao có thể như thế?

Mình còn muốn giành hạng nhất, sao có thể ngã xuống được.

Phải đứng lên!

Đứng lên!

Cậu ta cố sức giãy dụa, muốn đứng lên chạy tiếp.

Nhưng cậu ta đã thật sự kiệt sức, không thể nào đứng dậy được nữa.

Sao có thể biến thành thế này?

Rõ ràng thắng lợi đã nằm trong tầm tay, chỉ còn kém một bước nữa thôi, vậy mà lại ngã xuống vào lúc này.

Vì sao chứ?

Không!

Trương Thành khóc không ra nước mắt.

Cậu ta cảm thấy tuyệt vọng.

“Này, xin chào, bạn học Trương Thành!”

Bỗng nhiên, một tuyển thủ từ phía sau vượt qua, lên tiếng chào hỏi.

Gì chứ?

Lại có một người đuổi kịp mình?

Sao lại thế này?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 273: “Có cần tôi giúp cậu một tay không?”


Thấy những người phía sau đã sắp đuổi kịp, Trương Thành cuống cả lên.

Không bao lâu sau.

“Xin chào, Trương Thành! Ơ, sao cậu lại nằm trên đất vậy? Tôi thấy cậu chạy được lắm mà? Cuộc thi chạy 1000 mét mà còn mặc áo khoác với áo len, cậu đúng là có bản lĩnh thật đấy! Đừng có nằm đấy, đứng dậy chạy đi!”

Lại có thêm một tuyển thủ vượt qua bên người Trương Thành.

Khác với người vừa nãy, tuyển thủ này lên tiếng chế giễu một cách thẳng thừng.

Không vì cái gì, chỉ bởi biểu hiện lúc trước của Trương Thành rất đáng kinh ngạc, có thể nói là quá mức nổi bật, khiến người khác không khỏi hâm mộ.

Ai ngờ kết quả lại chết yểu.

Lúc này, đương nhiên bọn họ muốn bỏ đá xuống giếng rồi.

“Cậu…”

“Ấy, đừng có nóng giận! Đứng lên đuổi theo tôi đi! Tôi chờ cậu ở phía trước! Cố lên nha!”

Dứt lời, cậu ta vượt qua bên cạnh Trương Thành.

Trương Thành vô cùng tức giận, cố sức giãy dụa, muốn đứng dậy đuổi theo, thế nhưng cậu ta phát hiện mình làm không được, cậu ta đã hoàn toàn đuối sức, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương chạy về vạch đích.

“Ủa, không phải Trương Thành đây sao? Không phải cậu chạy rất được à? Vượt qua rất nhiều người, đứng trong tốp đầu cơ mà, sao giờ lại nằm trên đất vậy? Mau đứng dậy! Cùng tôi chạy về đích nè! Nhanh lên!”

Một lát sau, lại có một tuyển thủ chạy ngang qua, lên tiếng chế giễu Trương Thành.

Trương Thành cảm thấy rất khó chịu, cậu ta hận không thể bay lên đạp cho lên này một đạp.

Nếu như tôi chạy được thì mắc gì phải nằm đây.

Rõ ràng là tên kia cố ý chế giễu cậu ta mà.

Đúng là hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.

Đồ khốn kiếp!

Toàn là bọn xấu xa!

Vèo~

Lại có thêm một người nữa vượt qua Trương Thành.

Lần lượt từng người một.

Tất cả đều là những tuyển thủ bị cậu ta bỏ lại phía sau.

Trương Thành vô cùng tức giận, cuối cùng chết lặng.

Một câu cũng không nói được.

“Oh yeah! Kiệt Tử về nhất rồi!”

“Tần Kiệt đúng là lợi hại, lại giành được quán quân rồi!”

“Hai giải quán quân đó nha! Trâu thật!”



Đột nhiên, đám nữ sinh của đội cổ động viên reo hò ầm ĩ, lập tức thu hút sự chú ý của Trương Thành, cậu ta vội nhìn sang.

Trương Thành trông thấy Tần Kiệt là người đầu tiên chạm vào vạch đỏ.

Cậu ta tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Đáng lẽ người đó phải là cậu ta.

Chứ sao lại là Tần Kiệt?

Vì sao chứ?

Chết tiệt.

Cậu ta không thắng được dù chỉ một trận, vậy chẳng phải uổng công gây khó dễ cho Tần Kiệt rồi sao?

Có khác nào công dã tràng đâu chứ?

Đát đát đát ~

Đột nhiên, Trương Thành nhìn thấy Tần Kiệt đi về phía mình.

Tên này đến đây làm gì?

Để khoe khoang à?

Hay là để ra oai?

Không được, cậu ta không thể để tên đáng ghét này khoe khoang trước mặt mình được.

Trương Thành cố gượng dậy.

“Có cần tôi giúp cậu một tay không?”

Lúc này, Tần Kiệt đã bước đến bên cạnh cậu ta.

“Không cần!”, Trương Thành quát lên.

“À, không cần à, cũng được thôi! Tôi chỉ muốn hỏi cậu hai câu!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Trương Thành ngẩn người.

Không phải tên này đến để khoe khoang à?

Sao giờ lại muốn đặt câu hỏi?

Có ý gì chứ?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 274: Đúng thật!


“Thứ nhất, tôi và cậu không có thù oán, sao cậu lại cố ý báo cáo tôi? Có người bảo cậu làm vậy à?”, Tần Kiệt hỏi.

“…”

Trương Thành vô cùng kinh ngạc, cậu ta không ngờ Tần Kiệt lại có thể đoán ra được.

Tuy nhiên cậu ta đã đồng ý với người ta rằng sẽ giữ bí mật, thế nên cậu ta nhất quyết không nói.

“Cậu không nói tôi cũng biết, là Đường Ba đúng không?”, Tần Kiệt nói.

“Hừ!”, Trương Thành không thừa nhận.

“Tôi biết rồi! Chính là cậu ta!”, Tần Kiệt xem như Trương Thành đã thừa nhận, anh hỏi: “Chuyện thứ hai, cự ly 1000 mét rất dài, mọi người đều cởi bỏ áo khoác cùng áo len, vì sao cậu không cởi? Còn liều mạng chịu đựng đến bây giờ? Cậu có biết tại sao mình thua không? Đó là vì cậu mặc quá nhiều áo, khiến cho thể lực bị tiêu hao nhanh chóng!”

Trương Thành: “…”

Thật sự là vậy ư?

Cậu ta ngơ ngác, ngẫm nghĩ một hồi, hình như là vậy thật.

Bởi vì mặc áo khoác và áo len, nên cậu ta luôn đổ mồ hôi, đã vậy còn liều mạng chạy.

Nếu không phải do cậu ta chạy cự ly dài đã nhiều năm, có thể chất tốt, thì e là đã sớm không chịu nổi.

Giờ ngẫm lại, đúng thật là như vậy.

Tức thật!

Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.

Cậu ta đúng là đồ ngu mà!

Sao có thể không nghĩ đến vấn đề này cơ chứ?

Chết tiệt!

Trương Thành khóc không ra nước mắt.

Sớm biết như vậy, cậu ta đã không mặc.

“Cậu không định nói cho tôi biết thật à? Không sao, thật ra tôi đã biết đáp án!”, Tần Kiệt nói.

“Cậu biết?”, Trương Thành không hiểu, cậu ta vẫn chưa nói, sao Tần Kiệt có thể biết được.

“Không thể nào! Tôi chưa từng nói bí mật này với ai, sao cậu biết được?”, Trương Thành không tin.

“Cậu không tin à?”, Tần Kiệt cười cười: “Đừng tưởng tôi không biết suy nghĩ trong đầu cậu! Cậu không cởi là vì…”

“Được rồi! Đừng nói nữa! Tôi thừa nhận vì thất bại ở cuộc đua 100 mét, chịu đủ thiệt thòi, nên tôi mới mặc nhiều như vậy, là vì muốn chạm vào vạch đỏ trước cậu một bước, được chưa hả? Dù sao tôi cũng thua rồi, nói cho cậu biết cũng không sao cả!”

Trương Thành ngắt lời Tần Kiệt, nói toạc ra mọi chuyện.

Phốc~

Thiếu chút nữa Tần Kiệt đã phun nước ra.

Mẹ kiếp!

Cậu ta mặc áo khoác với áo len chỉ vì muốn chạm đích sớm hơn anh thôi sao?

Đúng là hiếm thấy!

“Cậu rất trâu bò! Tôi phục cậu rồi đấy! Nhưng mà, ai đánh mà cậu khai vậy?”, Tần Kiệt giơ ngón cái.

“…”

Trương Thành cảm thấy khó hiểu: “Cậu có ý gì?”

“Thật ra tôi cũng không biết vì sao cậu lại mặc áo khoác với áo lông! Tôi chỉ định hỏi dò cậu thôi! Không ngờ cậu lại thật sự nói ra! Vậy đó!”, Tần Kiệt giải thích.

“Cậu… Lừa tôi hả?”

Trương Thành hiểu ra, sắc mặt cậu ta thoáng cái xanh mét.

Đúng là mất mặt mà!

Không đánh đã khai.

“Này, cần gì nói khó nghe vậy chứ! Tôi nói rồi, tôi chỉ hỏi dò thôi! Là do chính cậu không đánh mà khai đấy chứ!”, Tần Kiệt nở nụ cười.

“Ông đánh…”

“Ấy, đừng có làm bậy nha! Lỡ có bị thương thì đừng trách tôi không nói trước đó!”, Tần Kiệt nghiêm túc cảnh cáo.

Trương Thành: “…”

Đúng thật!

Bản thân cậu ta đã đuối sức, có xông lên cũng không phải đối thủ của Tần Kiệt.

Hơn nữa, Tần Kiệt còn có một đội cổ động viên làm hậu thuẫn kia kìa, tất cả bọn họ đều là con gái.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 275: Làm rất tốt.


Nếu thật sự xảy ra tranh chấp, nói không chừng mấy cô nàng kia sẽ giúp Tần Kiệt đánh cậu ta đấy.

Móng tay phụ nữ rất dài, đến lúc đó, chỉ cần tiện tay cào một phát, chẳng phải cậu ta nát mặt à?

Thôi, bỏ qua đi!

Nhịn một chút cho yên chuyện.

Trương Thành thu tay lại.

Tần Kiệt nở nụ cười, anh biết chắc Trương Thành không dám ra tay.

“Đồ nhát gan!”, Tần Kiệt lắc đầu, đứng dậy.

“Má nó, cậu nói gì hả?”, Trương Thành phẫn nộ.

Cậu ta đã bỏ qua rồi mà Tần Kiệt còn dám nói cậu ta là đồ nhát gan.

Đúng là khinh người mà!

“Tôi nói cậu chết nhát, chẳng lẽ không đúng à?”, Tần Kiệt nói.

Trương Thành liền vung tay đấm một đấm.

“Trương Thành, em làm gì đó?”, đúng lúc này, giáo viên thể dục bước tới.

Ông ta thấy Trương Thành cứ mãi nằm trên đất, lo lắng cậu ta gặp chuyện không may, nếu quả thật là vậy, ông ta cũng phải chịu một phần trách nhiệm, cho nên mới vội chạy tới.

Vừa tới thì thấy Trương Thành đang vung nắm đấm về phía Tần Kiệt, thầy thể dục cảm thấy không hài lòng.

“Dạ, thầy, cậu ta, cậu ta…”, còn chưa nói hết câu, Trương Thành đã thấy đội cổ động viên của Tần Kiệt vây quanh mình.

Mấy chục người lận đó!

Có nữ sinh, cũng có nam sinh.

Nhất là Lâu béo, tên mập này đang híp mắt nhìn cậu ta, khiến Trương Thành càng thêm hoảng sợ, vội vàng nuốt những lời còn lại vào bụng.

Cậu ta sợ Lâu béo sẽ dùng thịt đè người.

Được rồi.

Nhịn một chút cho yên chuyện, tốt nhất là ngậm miệng.

"Không, không sao!", Trương Thành trả lời dối với lòng.

"Thật sự không sao à?", giáo viên thể dục nhìn chằm chằm vào nắm đấm của Trương Thành, có chút không tin.

Lúc này Trương Thành mới phản ứng lại, cậu ta ngoài miệng nói không sao cả nhưng nắm đấm vẫn chưa buông lỏng, không giống với dáng vẻ không có chuyện gì xảy ra.

Điều này quá rõ ràng.

Cậu ta vội vàng nới lỏng nắm đấm, cười ha hả: "Thầy giáo, em không sao, em thực sự không sao mà!"

"Ừ. Không sao là tốt rồi! Các em đều là bạn học, có chuyện gì thì nói chuyện với nhau cho ổn thỏa! Hiểu không?", giáo viên thể dục cảnh cáo nhắc nhở.

Ý tứ rất rõ ràng, không được gây sự trước mặt ông ấy.

Trương Thành làm sao dám?

Đương nhiên cậu ta còn kèm theo một khuôn mặt tươi cười.

Nhưng ai cũng có thể thấy được vẻ mặt tươi cười của Trương Thành rất chua sót.

Một lát sau, giáo viên thể dục tuyên bố người vô địch cự ly 1000 m là Tần Kiệt.

Trong lúc nhất thời, mọi người bắt đầu hoan hô reo hò.

Khí thế sôi trào.

Không khí vui mừng, hân hoan.

Tần Kiệt tham gia hai hạng mục thể thao đại diện cho các chàng trai đến từ khoa kinh tế.

Hơn nữa còn là đại diện nam duy nhất.

Lại ôm hết giải quán quân của hai hạng mục.

Đây là một kỳ tích và cũng là niềm vinh dự.

Ở khoa kinh tế, Tần Kiệt là người duy nhất trong số các đại diện nam tham gia cuộc thi.

Đương nhiên là mọi người đều cảm thấy sôi trào rồi.

Còn Trương Thành lại lẻ loi hiu quạnh đứng ở một bên, nghiến răng nghiến lợi nhưng không làm sao được.

Ai kêu cậu ta là dân FA.

Ai kêu cậu ta là người thua cuộc.

Ai kêu cậu ta chống lại Tần Kiệt.

Có kết cục thê thảm là đáng đời.

Đây là bức chân dung trong lòng của đám người béo.

Không lâu sau, giấy chứng nhận quán quân của hai hạng mục đã đến tay Tần Kiệt.

Khi Tần Kiệt lên sân khấu nhận giải.

Lãnh đạo nhà trường và chủ nhiệm Lưu phòng giáo vụ đều cảm thấy bất ngờ.

Bọn họ vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt.

Ở trường Tần Kiệt không có tiếng tăm gì nổi trội.

Học kỳ trước đột nhiên nộp đơn xin làm dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường.

Làm rất tốt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 276: Cậu ta không có cái gì cả.


Học kỳ này, lại nộp đơn xin trở thành đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông.

Nghe nói còn hợp nhất với trường đại học Công nghệ nam Hoa Hạ và Hoa Nông ở bên cạnh lại, thành lập khối liên minh, độc quyền đại lý của chuyển phát nhanh Thần Thông trong phạm vi ba trường.

Tần Kiệt đã giải quyết những vấn đề nan giải kéo dài nhiều năm của trường trong việc xử lý, sắp xếp đối với các sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.

Có thể nói là rất xuất sắc.

Tuy nhiên, hiệu trưởng và chủ nhiệm Lưu không ngờ rằng Tần Kiệt còn có khả năng giành chức vô địch hai nội dung chạy nam 100 mét và 1000 mét.

Đây chính là sự phát triển toàn diện về đạo đức, trí tuệ và hình thể.

Không dễ để đại học công nghiệp Hồ ươm mầm ra một sinh viên như vậy.

Điều đó đáng được ghi nhận và phát huy.

Cho nên tại lễ trao thưởng, thầy hiệu trưởng đã đặc biệt giới thiệu Tần Kiệt qua một lượt.

Ông ấy kể về quá trình khởi nghiệp của Tần Kiệt.

Khi tất cả thầy và trò trong trường biết rằng Tần Kiệt đã thực hiện hai dự án trong năm ba đại học, tất cả đều trầm trồ ồ lên.

Nhất là các bạn sinh viên lớp bốn khoa Kinh tế.

Bọn họ không ngờ rằng Tần Kiệt vẫn luôn im hơi lặng tiếng, vậy mà lại trở thành ông chủ của hai dự án.

Nó quá huyền thoại.

Dưới sự tuyên truyền và lăng xê của thầy hiệu trưởng, Tần Kiệt bỗng chốc trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong trường đại học công nghiệp Hồ.

Anh trở thành thần tượng của rất nhiều sinh viên đại học.

Tách tách~

Có rất nhiều bạn sinh viên chụp ảnh điên cuồng dưới khán đài.

Họ lưu ảnh Tần Kiệt trong điện thoại làm mục tiêu phấn đấu.

Tần Tuyết, Ôn Thanh Thanh và các bạn nữ khác sau khi nghe hiệu trưởng tường thuật lại.

Bọn họ đều rất kinh ngạc.

Không ngờ rằng Tần Kiệt còn làm nhiều việc như vậy.

Trước đây họ chỉ nghe nói rằng Tần Kiệt đang tham gia một dự án thu gom phế liệu.

Cũng không biết Tần Kiệt đã đầu tư bao nhiêu công sức vào dự án này.

Bây giờ nghĩ lại, Tần Kiệt giấu bọn họ vất vả thật đấy.

Nhưng bạn trai của mình giỏi giang như vậy.

Tần Tuyết đương nhiên cảm thấy rất tự hào và hãnh diện.

Về phần Ôn Thanh Thanh, cố ấy càng xác định rằng phải theo đuổi Tần Kiệt.

Cô ấy thề sẽ cướp Tần Kiệt từ tay Tần Tuyết.

Nhất định là như vậy.

Tong đám người, Trương Thành trở thành nhân vật làm nền.

Sự thê thảm của cậu ta chỉ ra sự trỗi dậy của Tần Kiệt.

Có thể nói, cậu ta đã trở thành bàn đạp cho sự đi lên của Tần Kiệt.

Đương nhiên, trong đám người còn có một người nhìn Tần Kiệt bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Người đó chính là Đường Ba.

Đường Ba đã trở về sau cuộc khảo sát với bố mình.

Bọn họ đã chọn xong nơi mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún, bắt đầu vào công tác sửa sang.

Chỉ đợi tu sửa xong là có thể chính thức khai trương.

Hôm nay là đại hội thể thao của trường.

Cậu ta cũng tham gia.

Chỉ là không giành được chức vô địch.

Vì vậy, cậu ta chỉ có thể đóng vai trò là người làm nền ở dưới khán đài.

Thấy bộ dạng cao ngạo của Tần Kiệt ở trên khán đài, Đường Ba vô cùng tức giận.

Đáng ghét~

Buồn nôn~

Tại sao lại là cậu ta chứ?

Quán quân kép.

Được đích thân hiệu trưởng đề cử và giới thiệu.

Trở thành khách mời của lãnh đạo nhà trường.

Là thần tượng của sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ.

Từng vầng hào quang phủ lên đầu Tần Kiệt.

Nhìn lại Đường Ba.

Cậu ta không có cái gì cả.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 277: Cô ấy đã đưa ra một quyết định.


Nhớ lại ban đầu, lúc cậu ta uy h**p Tần Kiệt, Tần Kiệt vẫn là một kẻ nghèo hèn.

Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, danh tiếng và năng lực của Tần Kiệt đã vượt qua cậu ta.

Cậu ta không phục.

Cậu ta dù thế nào cũng không thể nuốt trôi cục tức này.

Nhất là khi cậu ta bắt gặp ánh mắt Tần Tuyết nhìn Tần Kiệt, trìu mến và thâm tình biết làm sao.

Cậu ta càng không mấy vui vẻ.

Tên đểu cáng.

Cậu đợi đó cho tôi.

Mặc dù Trương Thành không đạp đổ được cậu.

Nhưng tiếp theo, tôi sẽ đánh bại cậu.

Tôi muốn cho thầy cô giáo và các bạn sinh viên của trường biết rằng.

So với Đường Ba tôi.

Tần Kiệt cậu chỉ là tên nghèo kiết xác chân lấm tay bùn, kẻ quê mùa mãi mãi chỉ là kẻ quê mùa mà thôi.

Không đi được xa đâu.

Hừ.

Con mẹ nó cậu đợi đó cho tôi.

Đường Ba phát ra tham vọng muốn tiêu diệt Tần Kiệt.

Tần Kiệt không biết.

Anh nói mấy lời cảm ơn ở trên bục nhận thưởng.

Chẳng hạn như cảm ơn giáo viên chủ nhiệm lớp, cảm ơn các bạn trong lớp đã ủng hộ, cảm ơn các bạn sinh viên khoa kinh tế đã hỗ trợ...

Sau đó, dưới tràng pháo tay của các bạn sinh viên, anh bước xuống bục nhận thưởng.

Anh đã trở thành niềm tự hào của tập thể lớp bốn khoa kinh tế.

Khi lễ trao giải kết thúc.

Lớp bốn khoa kinh tế tổ chức họp lớp.

Tại cuộc họp, giáo viên chủ nhiệm đã khen ngợi Tần Kiệt trước mặt tất cả các sinh viên.

Thầy giáo yêu cầu các bạn cùng lớp phải noi gương Tần Kiệt, không ngừng cố gắng, phát huy tinh thần phấn đấu vượt qua khó khăn gian khổ.

Ra sức kế thừa và phát huy tinh thần của lớp bốn.

Xây dựng tập thể lớp bốn vững mạnh, đoàn kết.

Làm cho lớp bốn trở thành lớp mạnh nhất trong khoa Kinh tế.

Bốp bốp~

Câu nói của giáo viên chủ nhiệm đã giành được những tràng vỗ tay của các bạn học.

Sau đó đến lượt Tần Kiệt phát biểu.

Tiếp theo, Lâu béo và những người khác đã kể về câu chuyện bọn họ tham gia dự án thu gom phế liệu với Tần Kiệt.

Khi Lâu béo nói đến trận chiến giữa Tần Kiệt và Đào Kỳ phía Hoa Nông, cậu ta kể một cách vô cùng đặc sắc.

Đương nhiên, Lâu béo không biết rõ quá trình cụ thể và rất nhiều chi tiết trong đó là hư cấu.

Tuy nhiên, đối với cuộc chiến với ông chủ Tiêu khu đô thị mới Nam Hồ.

Hầu hết những gì Lâu béo nói đều là sự thật.

Đặc biệt là lúc ông chủ Tiêu dẫn Đào Kỳ đến trước cổng trường đại học công nghiệp Hồ muốn gặp Tần Kiệt.

Câu chuyện Tần Kiệt dùng mánh khóe hù dọa ông chủ Tiêu đã được Lâu béo miêu tả rất sinh động.

Giành được tràng pháo tay của cả lớp.

Nghe vậy Tần Tuyết trợn mắt há hốc mồm ra.

Cô không ngờ rằng sáu tháng qua Tần Kiệt lại gặp phải nhiều thăng trầm như vậy.

Tần Tuyết có chút áy náy.

Là bạn gái của Tần Kiệt, vậy mà cô ấy mà lại không biết gì cả.

Thật sự quá có lỗi.

Cô ấy cảm thấy mình nợ Tần Kiệt rất nhiều.

Khi những cô gái khác là bạn gái, bọn họ đều hết sức quan tâm đến nhất cử nhất động của bạn trai.

Thăm hỏi ân cần, cùng nhau chung sống.

Còn cô ấy thì sao?

Chẳng làm gì cả.

Tất cả đều do một mình Tần Kiệt nỗ lực và cố gắng.

Ánh mắt Tần Tuyết nhìn Tần Kiệt tràn đầy cảm kích cùng nỗi tự trách.

Cô ấy đã đưa ra một quyết định.

Nói chuyện với Tần Kiệt sau khi kết thúc cuộc họp.

Chẳng mấy chốc, Lâu béo đã kể xong.

Sau đó đến lượt thành viên ban tổ chức- Triệu Phần.

Những câu chuyện mà Triệu Phần kể lại, đầu tiên là chuyện Tần Kiệt đề cử Lâu béo làm đại diện ca hát của bữa tiệc chúc mừng năm mới...
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 278: "Chúng ta chuyển ra ngoài ở đi!"


Nửa giờ đồng hồ sau.

Tần Tuyết nắm tay Tần Kiệt đi dạo trong khuôn viên trường.

Hai người bọn họ đến rừng hoa đào.

Hoa đào vẫn chưa nở.

Những chiếc lá đang nhú mầm.

Một chiếc hai chiếc ba chiếc...

Cũng không biết có bao nhiêu chiếc.

Những chiếc lá đào rất non, rất xanh, thoạt nhìn tràn trề sức sống. Nhưng Tần Tuyết vẫn không nói gì.

Cô ấy nắm tay Tần Kiệt cứ đi mãi, đi mãi.

Tần Kiệt rất tò mò.

Rốt cuộc hôm nay Tần Tuyết bị làm sao vậy?

Tại sao từ nãy đến giờ vẫn im lặng không nói một lời?

Anh không lên tiếng, Tần Tuyết cũng không lên tiếng.

Hai người không ngừng đi dạo trong vườn hoa đào.

Không ngừng vòng quanh những gốc cây đào.

Cuối cùng, Tần Kiệt thực sự nhịn không được nữa.

"Tuyết Nhi, em sao vậy? Làm gì mà cứ đi lòng vòng thế hả?"

"Cuối cùng anh cũng lên tiếng rồi!", Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: "..."

Được lắm hóa ra là thực sự đợi anh mở miệng trước.

Nếu anh không lên tiếng nói chuyện, chẳng phải là sẽ im lặng mãi mãi sao.

Làm cái trò quái quỷ gì vậy?

"Ha ha, Tuyết Nhi, rốt cuộc em bị làm sao vậy?", Tần Kiệt cười ha hả.

"Đừng cười!"

Tần Tuyết đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Tần Kiệt: "..."

Được thôi.

Không cho cười thì không cười nữa.

Có chuyện gì to tát chứ.

"Nhìn em! Không được nhúc nhích!", Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt chỉ có thể bất động nhìn chằm chằm vào Tần Tuyết.

Nhưng trong lòng anh vẫn luôn băn khoăn không biết rốt cuộc Tần Tuyết muốn làm cái gì.

Cô ấy sẽ không phải là xúc động sau khi nghe về lịch sử khởi nghiệp huy hoàng của anh chứ?

"Em hỏi anh một câu, anh nhất định phải thẳng thắn thành thật trả lời, không được nói dối bịa đặt! Nếu không, anh không xong với em đâu!", Tần Tuyết nghiêm mặt, ánh mắt vô cùng sắc bén.

Thấy vậy Tần Kiệt có chút chột dạ.

Tình huống gì vậy?

Tần Tuyết sẽ không bị kích động bởi cái gì đó chứ?

Chẳng lẽ bị Ôn Thanh Thanh chọc tức trong lúc anh thi đấu, muốn tìm anh báo thù sao?

Nếu là vậy.

Bản thân sắp gặp xui xẻo rồi.

Tần Kiệt cảm thấy rằng mọi chuyện ngày càng nghiêm trọng.

Anh có chút lo lắng.

Nhưng mà----

"Chúng ta chuyển ra ngoài ở đi!"

Tần Kiệt: "..."

Cả người anh choáng váng.

Tình huống gì vậy?

Đang yên đang lành, sao lại nhắc đến chuyện dọn ra ngoài sống chứ.

Không phải đã nói đợi đến khi anh kiếm được 10 triệu tệ, bày ra trước mặt Tần Tuyết rồi mới nói chuyện sao.

"Tuyết Nhi, em nhắc đến việc này để làm gì?", Tần Kiệt cảm thấy Tần Tuyết chắc là đang thăm dò anh. Sau đó anh cố ý giả vờ như không hiểu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 279: Anh đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời.


"Anh không thành thật! Chuyện em hỏi là chúng ta dọn ra ngoài ở! Anh trực tiếp trả lời em, được hay là không được!", Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt, dường như muốn ăn tươi nuốt sống Tần Kiệt vậy, không cho Tần Kiệt có cơ hội nói dối.

Tần Kiệt lúc này mới hiểu ra, Tần Tuyết không phải đang nói đùa mà là thật.

Dấu hỏi chấm trong bụng anh lại nhân lên gấp đôi.

Tần Tuyết đột nhiên nhắc tới chuyện dọn ra ngoài sống, rốt cuộc có ý gì?

Anh nên trả lời được hay là không được đây.

Trong lúc nhất thời, Tần Kiệt khó mà lựa chọn.

“Sao anh vẫn chưa trả lời em?”, Tần Tuyết thúc giục.

“…”

Vội vàng như vậy?

Hiển nhiên là ngoài khả năng mà.

Được.

Nói thì nói.

Chết người được sao?

“Không được!”, Tần Kiệt lắc đầu.

Tần Tuyết: “…”

Cô ấy sửng sốt.

Trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.

“Tại sao? Em đã nói rồi, em muốn dọn ra ngoài ở! Tại sao anh lại nói không được cơ chứ? Không phải lúc nào anh muốn ngủ cùng em và tận hưởng thế giới hai người sao?”, Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: “…”

Ăn nói kiểu gì vậy?

Nghe qua, bản thân anh đã trở thành một kẻ lưu manh.

Dường như anh ở bên em, lúc nào cũng thèm muốn cơ thể của em vậy.

Thật đúng là.

Sao lại nói trắng ra như vậy?

Không cho anh chút thể diện nào cả.

Khụ khụ ~

Tần Kiệt ho khan vài tiếng.

“Tuyết Nhi! Anh đã hứa với em nếu không kiếm được 10 triệu thì sẽ không dọn ra ngoài ở. Anh nói được phải làm được, nếu không, anh chỉ là một kẻ lật lọng, nói một đằng làm một nẻo mà thôi! Loại đàn ông như vậy, em có thể tin tưởng sao?”

Bộ dạng của Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc, chính trực.

Nghe xong Tần Tuyết có chút cảm động.

Cô ấy ôm chằm lấy Tần Kiệt.

“Sao vậy?”, Tần Kiệt nói.

“Nếu anh muốn, em sẽ cho anh là được rồi! Anh nói cảm động như vậy để làm gì chứ!”, Tần Tuyết khóc thút thít.

Tần Kiệt: “…”

Là thật sao?

Nói như vậy, anh vừa mới bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời.

Xong rồi.

Nếu anh sớm biết Tần Tuyết không phải là đang thăm dò mà là thật thì anh đã trực tiếp đồng ý.

Đáng chết.

Tần Kiệt khóc không ra nước mắt.

Nhưng nói thì cũng đã nói rồi, anh không thể rút lại.

Anh chỉ có thể giả vờ như mọi chuyện đã kết thúc.

“Tuyết Nhi, anh là một người đàn ông ngay thẳng, không phải là tiểu nhân, đương nhiên phải giữ chữ tín rồi!”, nói xong lời này, Tần Kiệt muốn tát anh mấy bạt tai.

Vì để bảo toàn danh nghĩa của một người đàn ông ngay thẳng, anh thế mà lại nói ra lời trái với lòng như vậy.

Anh đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời.

Tần Kiệt rất phiền muộn.

“Ừm. Em biết anh là một người đàn ông ngay thẳng mà!”, Tần Tuyết đột nhiên mỉm cười nói.
 
Back
Top Bottom