Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 240: “Vậy thì tốt quá!”


“Chuyện gì mà nghiêm túc thế? Em nói đi, anh nghe!”, Tần Kiệt cười.

“Em có chứng chỉ công chức hải quan rồi, em đỗ rồi”, Tần Tuyết nói.

“Hả? Thật sao? Tốt quá! Đi thôi, đi mua cho em Hamburger để ăn mừng”, Tần Kiệt kéo Tần Tuyết chạy tới cửa hàng KFC.

“Không cần đâu, em muốn hỏi anh một chuyện”, Tần Tuyết gỡ tay ra khỏi tay của Tần Kiệt.

“Em muốn hỏi gì?”, Tần Kiệt không rõ: “Có chuyện gì mà quan trọng hơn việc chúc mừng chứ?”

“Nếu em đi làm nhân viên hải quan thì sẽ phải đi đến vùng ven biển. Anh có đi không?”, Tần Tuyết hỏi.

“Ven biển?”, Tần Kiệt sửng sốt.

Ừ nhỉ, đây đúng là một vấn đề.

Anh là người thành phố Hán.

Sự nghiệp bây giờ cũng ở thành phố Hán.

Vừa mới bắt đầu.

Sau khi tốt nghiệp, anh cũng không đi xin việc.

Làm sao có thể đi đến vùng ven biển được?

“Tại sao anh lại không nói gì?”, Tần Tuyết hỏi.

“Anh vẫn chưa suy nghĩ kĩ!”, Tần Kiệt đáp.

“Anh đang nói dối, ánh mắt của anh nói với em, anh không muốn đến vùng ven biển đúng không?”, Tần Tuyết nói.

“Anh...”

Tần Kiệt muốn nói với Tần Tuyết, anh đã mở một siêu thị, còn mua một trung tâm thể thao, đầu tư vào chỗ Vương Tinh.

Làm tổng đại lý chuyển phát nhanh của ba trường đại học.

Anh đã đạt được một chút thành tựu.

Nhưng lời vừa đến bên miệng, anh lại không nói ra.

Bởi vì anh lo Tần Tuyết sẽ bị dọa sợ nếu đột ngột nói ra.

Dù sao thì một sinh viên chưa tốt nghiệp lại sở hữu nhiều sản nghiệp như vậy.

Quá không bình thường.

Anh lo Tần Tuyết sẽ nghi ngờ.

Vì vậy tạm thời anh không thể nói.

Anh sẽ đợi một thời điểm thích hợp nói cho cô.

“Em muốn nghe anh nói thật!”, Tần Tuyết hỏi.

“Ờ...”, Tần Kiệt biết không thể không nói, anh xoa xoa mũi: “Ừ, anh tạm thời sẽ không đến vùng ven biển, nhưng mà tương lai anh sẽ đi. Em yên tâm! Hơn nữa, giao thông bây giờ phát triển như vậy, ngồi máy bay hai tiếng là đến rồi. Anh muốn gặp em cũng tiện mà đúng không?”

“Vì thế khoảng cách không phải là vấn đề đúng không?”

“Không! Em cảm thấy nó là vấn đề lớn!”, Tần Tuyết lắc đầu: “Nếu anh không đến vùng ven biển, thì em cũng không đi”.

“Hả?”, Tần Kiệt sửng sốt: “Thế chứng chỉ công chức hải quan của em thì sao?”

“Vậy thì em sẽ xé nó ra!"

Tần Kiệt: “…”

Tần Kiệt cảm động kéo Tần Tuyết lại, để cô tựa vào ngực mình, nhẹ nhàng vuốt dọc sống mũi cô: “Cô bé ngốc nghếch, vì kỳ thi công chức khai báo hải quan mà em đã bỏ ra rất nhiều công sức, giờ đã có kết quả, sao có thể nói xé là xé được? Anh không cho phép em xé!”

“Nhưng mà em…”

Không đợi Tần Tuyết nói xong, Tần Kiệt đã hôn lên đôi môi nhỏ xinh của cô.

“Đừng nói điềm gở! Em yên tâm đi, em có đến vùng duyên hải làm, thì anh cũng sẽ không bỏ em đâu! Em đó, cứ làm công việc mà mình yêu thích đi!”, Tần Kiệt nói.

“Thật sao?”, Tần Tuyết đẩy tay Tần Kiệt ra: “Đến lúc đó, anh sẽ theo cùng em đúng không?”

“Ừm!”, thật ra, Tần Kiệt cũng không dám chắc.

Tuy nhiên, hiện tại bọn họ chỉ mới học năm ba, cách thời điểm tốt nghiệp còn một năm rưỡi nữa, anh tin rằng đến lúc đó, sự nghiệp của mình hẳn có thể mở rộng đến vùng duyên hải.

Cho nên, trước cứ cho Tần Tuyết một liều thuốc an thần đi đã, tránh để cô bé ngốc nghếch này đem giấy chứng nhận công chức hải quan xé nát.

“Vậy thì tốt quá!”

Chụt~
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 241: Người này chính là Đường Ba.


Tần Tuyết kích động hôn lên má Tần Kiệt một cái.

Ban đầu, Tần Kiệt còn sững sờ, nhưng ngay sau đó, anh lập tức nở nụ cười.

“Thêm một cái nữa được không?”, Tần Kiệt cười xấu xa.

“Hừ! Em không thích!”, Tần Tuyết chu môi.

Chụt~

Thế nhưng cô không hôn thì anh hôn vậy.

Cô vừa mới chu môi, Tần Kiệt đã hôn lên, khiến cô ngây dại.

Còn anh thì cười khoái chí.

Thời gian như dừng lại.

Tất cả đều tốt đẹp.

Bộp bộp.

Đột nhiên, có tiếng vỗ tay vang lên, phá hỏng bầu không khí ngọt ngào giữa hai người bọn họ.

“Lâu béo chết tiệt, cậu làm gì đó hả, làm tôi giật mình đây này!”, Tần Kiệt giơ chân đạp một phát.

Lâu béo cuống quít né tránh.

“Ha ha, ai bảo vừa nãy, lúc ở dưới lầu cậu giội nước lạnh tôi làm gì, giờ tôi trả cho cậu đấy!”, Lâu béo bật cười ha hả.

“Bà mẹ nó! Tôi giội nước lạnh cậu lúc nào hả?”

“Ai bảo cậu thi được 510 điểm?”, Lâu béo nói.

Tần Kiệt: “…”

Tên mập chết tiệt này đúng là hết thuốc chữa mà.

Được rồi, nể tình cậu ta thi được có 424 điểm thôi, còn thiếu một điểm nữa mới qua, anh không thèm so đo với cậu ta làm gì.

“Tôi lười nói với cậu! Tuyết Nhi, chúng ta đi ăn tiệc đi!”

Tần Kiệt lôi kéo Tần Tuyết đi.

Còn Lâu béo thì bị Dương Liễu nắm lỗ tai kéo đi.

Nhưng bọn họ không biết, trong một góc khuất, có một sinh viên đang nhìn bọn họ bằng ánh mắt tràn đầy ác ý.

Người này chính là Đường Ba.

Rầm.

Cậu ta đấm một đấm vào tường, vẻ mặt vô cùng khó coi.

“Mày giỏi lắm Tần Kiệt, tao sẽ không để mày sống yên đâu! Hừ!”

Tần Kiệt hoàn toàn không biết suy nghĩ của Đường Ba, anh đang bận nắm tay Tần Tuyết, dẫn cô đi ăn, sau đó đi dạo phố.

Mãi đến xế chiều, bọn họ mới quay về trường. Sau khi đưa Tần Tuyết về đến công viên Dâu Tây, Tần Kiệt mới qua sông Tuần Tư, đi vào văn phòng của chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Vừa khéo, Lâu béo và Dương Liễu đang trong giờ làm việc.

“Kiệt Tử, đến rồi à!”, Lâu béo lên tiếng chào hỏi.

“Ừm! Hôm nay thế nào rồi?”

“Còn chưa mở hàng! Gấp cái gì? Không có việc gì thì cậu ngồi đó đi, tôi còn phải học từ vựng đây này!”, Lâu béo nói.

“Ồ, có tiến bộ rồi đấy, không tệ! Cậu cứ từ từ mà học, tôi đi trước!”

Tần Kiệt cũng không muốn làm bóng đèn, anh chào hỏi một câu, rồi vội vàng đi khỏi đó.

Cũng không để tâm đến ánh mắt tràn đầy khát vọng của Lâu béo.

Thật ra, Lâu béo nào có tâm trạng ngồi học từ vựng tiếng Anh, cậu ta chỉ muốn kiếm tiền thôi.

Nhưng Dương Liễu cứ ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm, cậu ta không học không được mà.

Khó khăn lắm cậu ta mới đợi được Tần Kiệt đến, vốn tưởng rằng có thể tìm cơ hội trốn ra, không ngờ miệng mình thật thối, nói gì không nói, lại đi nói muốn học thuộc từ vựng tiếng Anh.

Kết quả, Tần Kiệt vừa nghe xong, nào dám làm chậm trễ việc học của người khác, liền nhanh chóng rời đi.

Giờ thì hay rồi, nghỉ ngơi chỉ còn là chuyện trong mơ, cậu ta đành phải tiếp tục học thuộc mớ từ vựng nhàm chán này.

Lâu béo ôm một bụng phiền não.


 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 242: Dù gì thì một tấm vé cũng lời được 30 tệ.


Rời khỏi văn phòng, Tần Kiệt lập tức lên xe buýt đi thẳng đến siêu thị Kiệt Tuyết.

Đến nơi thì trông thấy ở lối vào siêu thị đang dựng một cái sân khấu.

Anh cảm thấy rất tò mò, liền gọi cho Châu Phàm.

“Giám đốc Tần!”

“Giám đốc Châu, tôi thấy trước cửa siêu thị có dựng sân khấu, đang có hoạt động gì à?”, Tần Kiệt hỏi.

“À, Giám đốc Tần, anh đến rồi à?”, Châu Phàm nói: “Đúng vậy, sáng nay, giám đốc Tô mở cuộc họp, giới thiệu một giáo viên thể dục tên là Tôn Triêu Dương!”

“Sau khi trao đổi với chúng tôi, Tôn Triêu Dương hiểu được tình hình của siêu thị hiện tại, nên đã hứa sẽ giúp chúng tôi tổ chức sự kiện! Ông ấy bảo chúng tôi bắt tay vào xây dựng sân khấu ngay từ bây giờ!”

“Đợi sau khi sân khấu được dựng xong, trong vòng ba ngày, ông ấy nhất định sẽ mời những vị khách quý có liên quan đến! Tôi đã trao đổi việc này với giám đốc Tô, cô ấy nói không có vấn đề gì, cho nên tôi đã tìm người xây dựng!”

“Sao vậy? Giám đốc Tần, anh có ý tưởng gì khác à?”

“Không có! Anh làm vậy rất tốt! Mau chóng bắt đầu sự kiện! Nắm bắt cơ hội xây dựng thương hiệu Kiệt Tuyết của chúng ta! Có thể quảng bá bao nhiêu thì quảng bá bấy nhiêu!”, Tần Kiệt nói.

“Về vấn đề này, tôi đã rõ! Giám đốc Tần, anh còn dặn dò gì nữa không?”, Châu Phàm hỏi.

“Tòa nhà Thái Tử do mấy người Tả Kỳ quản lý đã có kế hoạch gì mới chưa?”, Tần Kiệt hỏi.

“Chưa nghe có động tĩnh gì lớn, tuy nhiên, có nguồn tin nói bọn họ muốn mở rạp chiếu phim!”, Châu Phàm nói.

“Mở rạp chiếu phim?”, Tần Kiệt sững sờ: “Không phải nói mở khách sạn à?”

“Thì vẫn mở khách sạn! Thế nhưng, bọn họ có ý định dành ra một tầng để làm rạp chiếu phim, dùng cái này để gia tăng sức cạnh tranh!”, Chu Phàm nói.

“Vậy à?”, Tần Kiệt ngẫm nghĩ, đột nhiên, như nghĩ ra điều gì đó, anh nói: “Giám đốc Châu, anh đích thân đi nói chuyện với giám đốc Tả, tìm hiểu xem có phải bọn họ thật sự muốn mở rạp chiếu phim hay không. Nếu như đúng là vậy, anh bàn một số việc làm ăn với anh ta!”

“Bàn việc làm ăn?”, Châu Phàm vẫn chưa hiểu rõ.

Siêu thị với rạp chiếu phim thì có việc làm ăn gì để bàn chứ.

“Giám đốc Tần, anh có thể nói cụ thể hơn không? Bàn việc làm ăn gì?”, Châu Phàm nói.

“Anh nói với giám đốc Tả Kỳ rằng, nếu bọn họ xác định làm rạp chiếu phim, thì một chuyên mục mới sẽ được thêm vào hoạt động kinh doanh của siêu thị Kiệt Tuyết. Bất kỳ ai trở thành thành viên VIP của siêu thị Kiệt Tuyết sẽ được nhận một tấm thẻ VIP của rạp chiếu phim Thái Tử, có thể xem phim miễn phí một năm!”

“Tiền sẽ do siêu thị Kiệt Tuyết của chúng ta chi trả!”

“Hả?”, nghe xong, Châu Phàm sửng sốt.

Tế bào não của anh ta nhanh chóng hoạt động.

Châu Phàm không phải người ngu, trái lại, anh ta rất khôn khéo.

Vừa nghe Tần Kiệt nhắc đến việc này, anh ta chỉ suy nghĩ trong chốc lát đã có thể hiểu được dụng ý của Tần Kiệt.

Dùng hình thức miễn phí làm phương tiện để lôi kéo thành viên tham gia.

Sau đó thực hiện chính sách hợp tác đôi bên cùng có lợi với rạp chiếu phim Thái Tử.

Suy cho cùng, ai mà không ham rẻ.

Có ai lại không thích xem phim miễn phí một năm đâu chứ.

Dù gì thì một tấm vé cũng lời được 30 tệ.

Thời điểm năm 2008, chi phí cho một tấm vé xem phim là 30 tệ, một đôi tình nhân đi cùng nhau phải tốn 60 tệ.

Còn chưa tính mấy thứ như bắp rang, đồ uống gì gì đấy.

Sau khi xem phim xong, còn phải chi tiêu cho những thứ khác.

Tổng lại cũng không phải một con số nhỏ.

Thế nên có thể tiết kiệm được cái nào thì hay cái đó.

“Giám đốc Tần, ý tưởng của anh thật tuyệt! Tôi lập tức đi thương lượng với bọn họ!”, Châu Phàm nở nụ cười.

“Đừng nóng vội, tôi còn chưa nói xong!”, Tần Kiệt ngăn cản Châu Phàm.

“Giám đốc Tần, anh còn điều gì muốn căn dặn à?”, Châu Phàm tò mò.

“Tòa nhà Thái Tử có tổng cộng bảy tầng! Chúng ta chiếm ba tầng, mở rạp chiếu phim cần sử dụng một tầng! Còn lại hai tầng dùng làm khách sạn, anh trực tiếp bàn với giám đốc Tả xem bọn họ có hứng thú xây dựng chính sách VIP cho khách sạn hay không, nếu có thì cùng làm, còn không thì thôi vậy!”, Tần Kiệt nói.

“Được, tôi hiểu rồi! Tôi đi ngay đây!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 243: Đây không phải là chuyện nhỏ.


Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Châu Phàm, Tần Kiệt mới đi vào tuần tra siêu thị một chuyến.

Chào hỏi nhân viên một lượt, kế đó, anh đến văn phòng của Tô Nhuệ.

Tô Nhuệ đang bận nghe điện thoại nên để cho Tần Kiệt ngồi đợi.

Anh cũng không gấp, thong thả ngồi xuống, từ từ chờ đợi.

Nửa tiếng sau, rốt cuộc Tô Nhuệ cũng kết thúc cuộc nói chuyện.

“Giám đốc Tần, đã để anh đợi lâu!”, Tô Nhuệ bước tới, ngồi xuống đối diện Tần Kiệt.

“Có một tin tốt muốn báo cho anh!”

“À, tin tốt gì vậy?”, vừa nghe có tin tốt, Tần Kiệp lập tức có hứng thú.

“Chuyện anh xin làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic đã được trình lên rồi. Theo như tin tức mà bạn của tôi nghe được, số lượng người báo danh làm người cầm đuốc ở khu Hán Xương có ít nhất mười ngàn người!”

“Trong đó có rất nhiều người nổi tiếng trong vùng. Đương nhiên cũng không thiếu ông chủ lớn, à, còn có sinh viên nữa!”, Tô Nhuệ nói.

“Có sinh viên nữa à?”, điều này quả thực khiến Tần Kiệt cảm thấy hơi bất ngờ.

Sở dĩ anh báo danh khi vẫn đang là sinh viên là bởi vì anh một lần nữa sống lại, có một chút hiểu biết về tương lai.

Không ngờ lúc báo danh làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic, anh lại nghe tin có sinh viên cũng báo danh như mình.

Anh rất ngạc nhiên, tò mò không biết đó là một sinh viên như thế nào.

“Người đó học ở đâu?”, Tần Kiệt hỏi.

“Vừa khéo, chính là Đại học Công Nghiệp Hồ của anh đấy!”, Tô Nhuệ nói: “Nghe nói trong hơn mười nghìn người, chỉ có hai sinh viên, một là giám đốc Tần, hai là bạn học của anh!”

“Trùng hợp vậy à?”, Tần Kiệt càng thêm tò mò.

Thật sự quá trùng hợp!

Rốt cuộc đó là ai?

“Cậu ta tên gì?”, Tần Kiệt hỏi.

“Đường Ba!”, Tô Nhuệ nói.

“Ai chứ? Đường Ba à?”, Tần Kiệt tỏ vẻ ngạc nhiên.

Anh không ngờ là Đường Ba cũng sẽ báo danh làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic.

Người này quả thật là âm hồn không tan mà.

Lúc nào cậu ta cũng lén lút xen vào việc của anh.

“Tin tức có chính xác không?”, Tần Kiệt cảm giác được nguy cơ.

Anh cảm thấy cái tên Đường Ba kia đang âm thầm bày trò gì đó.

“Ừm, chính xác! Là bạn của tôi nói với tôi mà!”, Tô Nhuệ gật đầu: “Lúc nghe được cái tên này, tôi cũng cảm thấy thật bất ngờ. Bởi vì tôi từng nghe giám đốc Châu nhắc đến Đường Ba, nghe nói người này là con trai của ông chủ siêu thị họ Đường đúng không?”

“Đúng vậy, chính là cậu ta!”, Tần Kiệt gật đầu.

Anh rất hứng thú đối với Đường Ba.

Chuyện xin làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic không có nhiều người biết.

Vậy mà thật khéo, anh báo danh, Đường Ba cũng báo danh.

Trùng hợp đến mức bất bình thường.

“Giám đốc Tần, anh đang suy nghĩ gì vậy?”, Tô Nhuệ hỏi.

“Chuyện xin làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic chỉ có tôi, giám đốc Châu, cô, Lưu Tuấn Mai và Tôn Triêu Dương biết. Tôi vừa muốn thực hiện dự án này thì bên kia, Đường Ba cũng nhanh chóng bắt kịp! Cô không thấy trùng hợp quá hay sao?”, Tần Kiệt nhìn Tô Nhuệ, đặt câu hỏi.

“Giám đốc Tần, ý anh là…”, Tô Nhuệ thấp giọng nói: “Trong chúng ta có nội gián của Đường Ba?”

“Không thể nào là cô, Lưu Tuấn Mai hoặc giám đốc Châu! Còn Tôn Triêu Dương, tôi đã thương lượng xong điều kiện hợp tác với ông ta, hơn nữa miếng đất xây trung tâm thể dục thể thao là của tôi, thế nên ông ta cũng sẽ không tiết lộ!”, Tần Kiệt phân tích.

“Vậy thì là ai?”, Tô Nhuệ cau chặt mày.

Trong công ty có nội gián của nhà họ Đường.

Đây không phải là chuyện nhỏ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 244: Không tìm thấy.


Nếu như tìm không ra kẻ đó, vậy chẳng khác nào đặt một quả bom hẹn giờ cạnh mình, cũng không biết lúc nào nó sẽ nổ tung nữa.

Đến lúc đó, chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công ty.

Bọn họ không thể không phòng bị.

“Chúng ta chỉ bàn về chuyện người cầm đuốc ở văn phòng thôi sao?”, Tần Kiệt chợt nhớ ra cái gì đó.

“Đúng, là ở văn phòng!”, Tô Nhuệ gật đầu.

“Một lần là ở phòng làm việc của tôi, một lần là ở chỗ Tôn Triêu Dương. Trong mấy người chúng ta, sẽ không có ai tiết lộ ra ngoài, nói vậy, vấn đề chủ yếu là ở văn phòng!”, Tần Kiệt nói ra suy nghĩ của anh.

“Giám đốc Tần, ý anh nói trong văn phòng có thiết bị nghe lén?”, Tô Nhuệ phán đoán.

“Ừm, rất có khả năng là vậy! Đi, đi đến phòng làm việc của tôi một chuyến!”

“Được!”

Không bao lâu sau, Tần Kiệt và Tô Nhuệ đã nhanh chóng đi đến phòng làm việc của anh.

Trước khi vào phòng, anh còn cố ý quan sát xung quanh một lượt.

Thế nhưng không phát hiện có điều gì bất thường.

Tần Kiệt lấy chìa khóa, mở cửa phòng ra.

Anh và Tô Nhuệ bước vào.

Đóng cửa lại, sau đó kéo rèm che xuống.

“Cô tìm phía đông nam, tôi tìm phía tây bắc!”, Tần Kiệt thấp giọng chỉ đạo.

“Được!”

Một phút sau.

Tô Nhuệ đã tìm xong, nhưng không phát hiện gì cả, cô lắc lắc tay ra hiệu.

Ý nói: Giám đốc Tần, chỗ tôi không có phát hiện.

Tần Kiệt cau mày, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, sau đó, anh chợt ngồi xổm xuống, ngửa đầu quan sát dưới mặt bàn.

Có một vật rất nhỏ dán phía dưới bàn.

Tô Nhuệ tò mò bước tới, sau đó chui vào gầm bàn, chen chúc một chỗ cùng Tần Kiệt, quả nhiên có thứ gì đó ở đây.

“Có thật này!”, Tô Nhuệ vô cùng bất ngờ, há to miệng nói một câu, nhưng không phát ra âm thanh.

Tuy nhiên, nhìn khẩu hình của cô, Tần Kiệt có thể đoán ra được.

Anh gật đầu với Tô Nhuệ.

Tô Nhuệ phục thật rồi.

Vậy mà thật sự có nội gián.

Lại còn thần không biết quỷ không hay đặt máy nghe lén dưới bàn làm việc của Tần Kiệt.

Chuyện như vậy chỉ có thể do người trong công ty làm.

Sẽ là ai?

Tần Kiệt chỉ ngón tay ra ngoài, ý bảo ra ngoài nói, đừng để kẻ nghe lén phát hiện có gì bất thường.

Tô Nhuệ không ngu, vừa nhìn liền biết, cô gật đầu, từ từ chui ra khỏi bàn.

Ngay sau đó, Tần Kiệt cũng chui ra.

Kế đó, anh và Tô Nhuệ rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

Quan sát chung quanh một lượt, không thấy có người nào khả nghi.

Hai người lập tức quay về văn phòng của Tô Nhuệ.

Vừa vào phòng, cả hai không nói lời nào, bắt đầu tìm kiếm thiết bị nghe lén.

Sau một hồi tìm kiếm, rốt cuộc hai người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không tìm thấy.

“Xem ra nội gián chỉ nhằm vào giám đốc Tần mà thôi!”, Tô Nhuệ nhẹ thở ra một hơi.

“Như vậy cũng tốt!”, Tần Kiệt thật sự lo lắng nội gián đặt máy nghe lén trong phòng làm việc của tất cả những người trong ban lãnh đạo.

Nếu vậy, mọi chuyện đều sẽ phơi bày trước mắt kẻ khác.

Đến lúc đó công ty còn có cái khỉ gì là cơ mật.

Vậy chẳng phải tất cả kế hoạch của anh đều bị người ta biết được à?

“Ôi trời, không phải chứ!”, Tần Kiệt chợt nhớ ra cái gì đó.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 245: Án binh bất động sao?",


Lúc trước, trong cuộc họp, anh, Châu Phàm, Tô Nhuệ cùng Lưu Tuấn Mai có nhắc đến một vài kế hoạch trong tương lai, trong đó bao gồm Câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Nếu như chuyện này lộ ra ngoài… Chẳng phải là…

Bà mẹ nó!

Nghĩ đến đây, Tần Kiệt không nhịn được văng tục một câu.

“Giám đốc Tần, anh sao vậy?”, Tô Nhuệ phát giác có gì đó không đúng.

“Xem ra, chuyện chúng ta mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún ở tầng ba không giấu được rồi!”, Tần Kiệt cau mày.

“Ý anh là lúc chúng ta nói chuyện đã tiết lộ việc này, đối phương đã biết kế hoạch của chúng ta, chắc chắn sẽ đi trước một bước, mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún?", Tô Nhuệ nói.

“Ừm! Ý tôi là vậy!”, Tần Kiệt gật đầu.

“Hả? Nếu thật sự là vậy, chẳng phải tất cả kế hoạch của chúng ta đều…”, Tô Nhuệ không thể tưởng tượng nổi.

Nếu tất cả đều bị lộ, tương đương với mọi hành động của chúng ta đều nằm trong lòng bàn tay đối phương.

Trận chiến này còn đánh thế nào nữa?

Đánh cái con khỉ ấy!

“Giám đốc Tần, kế tiếp phải làm sao bây giờ? Chúng ta ở ngoài sáng, còn bọn chúng thì ở trong tối!”, Tô Nhuệ có hơi sốt ruột.

Tần Kiệt cũng nhíu chặt mày.

"Tôi muốn xin làm người cầm đuốc trong Thế vận hội Olympic. Đường Ba cũng muốn làm. Cô nói bước tiếp theo tôi làm gì, cậu ra có phải là cũng làm cái đó không?", Tần Kiệt hỏi.

"Với tư cách là một đối thủ cạnh tranh, cậu ta có khả năng này!", Tô Nhuệ gật đầu nói.

"Nếu đã có khả năng này, cũng chính là nói bất luận tôi làm gì, cậu ta cũng sẽ làm theo tôi! Trừ khi..."

"Trừ khi những gì anh làm tốt hơn những gì cậu ta làm! Hoặc là cậu ta không biết những gì mà anh làm!", Tô Nhuệ buột miệng nói ra.

"Cô nói đúng!", Tần Kiệt tán thành cách nói của Tô Nhuệ.

"Tôi nhớ rằng trước đây khi tôi, cô, giám đốc Châu và Lưu Tuấn Mai thương lượng bàn bạc, nội dung trao đổi chính là câu lạc bộ lò xo bạt nhún, người cầm đuốc và các sự kiện theo chủ đề Olympic, còn có kế hoạch mở rộng trong tương lai, tôi cũng không nói nhiều về những thứ khác, đúng không?", Tần Kiệt hỏi.

"Ừm, chỉ có những thứ này, không có gì khác!", Tô Nhuệ nhớ lại rồi gật đầu nói.

"Nếu đã không có những thứ khác, vậy thì chúng ta án binh bất động đi, coi như là không biết gì!", Tần Kiệt cười nói.

“Cái gì? Án binh bất động sao?", Tô Nhuệ mông lung.

Tình huống gì vậy?

Bị Đường Ba nghe lén rồi, đối phương đã biết rõ toàn bộ kế hoạch phía bọn họ, còn án binh bất động?

Đây không phải là để cho đối phương hung hăng ấn mình xuống đất sao?

"Tại sao?", Tô Nhuệ sửng sốt hỏi, cô ấy muốn biết đáp án.

Một câu trả lời có thể khiến cô ấy yên tâm.

Ban đầu cô ấy rời khỏi vị trí giám đốc trung tâm giao dịch chứng khoán rồi gia nhập vào đội Tần Kiệt là vì một tương lai tươi sáng chứ không phải là để sống lung tung không có lý tưởng.

Sau khi nghe kế hoạch và tham vọng của Tần Kiệt, máu trong người cô ấy gần như sôi trào.

Vốn cho rằng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, xứng đáng với sự lựa chọn của cô ấy.

Ai biết rằng sau một thời gian ồn ào, ầm ĩ, có nội gián trà trộn vào trong siêu thị Kiệt Tuyết và cuộc trò chuyện ban đầu của bọn họ đã bị theo dõi.

Tất cả các kế hoạch của bọn họ đều bị rò rỉ ra ngoài.

Tần Kiệt vừa mới nộp đơn xin làm người cầm đuốc cho Thế vận hội Olympic, Đường Ba cũng làm theo.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ cần là Tần Kiệt đề xuất làm gì, Đường Ba nhất định sẽ bắt chước làm theo.

Đối chọi với Tần Kiệt sẽ không làm cho anh ấy cảm thấy dễ chịu.

Nếu thật sự là như vậy thì những ngày tháng sau này của bọn họ có chút khó khăn.

Theo lý thuyết, Tần Kiệt nên đưa ra một số biện pháp đối phó có mục tiêu vào lúc này.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 246: Từ trên cao có thể nhìn ra.


Nhưng Tần Kiệt lại nói rằng án binh bất động.

Án binh bất động có nghĩa là gì?

Điều đó có nghĩa là không làm gì, để mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.

Phía bọn họ trơ mắt đứng nhìn, hành động theo kế hoạch ban đầu.

Nhưng trong trường hợp này, kế hoạch của bọn họ đã bị bại lộ, Đường Ba sớm đã biết, nếu tiếp tục làm thì liệu có còn tác dụng gì không?

Không có nghĩa lý gì cả.

Tô Nhuệ cảm thấy khó hiểu, cũng rất lo lắng sốt ruột.

Cô ấy không muốn vừa mới gia nhập vào đội Tần Kiệt, vẫn chưa nỗ lực phát huy đã chết yểu giữa đường.

Đến lúc đó, cô ấy sẽ mất hết thể diện.

Tô Nhuệ trông mong nhìn vào Tần Kiệt, hy vọng Tần Kiệt sẽ cho cô một lời giải thích hợp lý.

Đương nhiên Tần Kiệt biết Tô Nhuệ đang suy nghĩ và lo lắng điều gì.

Anh vốn định nói với Tô Nhuệ.

Cô yên tâm.

Tôi là người trùng sinh sống lại.

Tôi biết rõ tất cả những chuyện hệ trọng xảy ra trong tương lai.

Chẳng hạn như dự án câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Trước mắt dự án này đừng nói là ở thành phố Hán, các thành phố lớn trong nước cũng có rất ít và nó cũng chưa được phổ biến rộng rãi.

Cho dù Đường Ba biết được, cậu ta cũng phải đến những thành phố lớn khác có câu lạc bộ lò xo bạt nhún để khảo sát.

Đến để điều tra thị trường.

Nhưng anh thì không cần.

Bởi vì anh đã biết rằng câu lạc bộ lò xo bạt nhún sẽ rất hot trong tương lai.

Hơn nữa anh còn biết được những người sẽ đạt quán quân trong Thế vận hội Olympic 2008.

Kế hoạch của anh chính là kí hợp đồng với một số vận động viên có thể vô địch làm đại sứ hình ảnh trước khi Thế vận hội diễn ra.

Trong số đó bao gồm có các vận động viên trong hạng mục lò xo bạt nhún.

Anh vẫn chưa nói với ai về những điều này một cách chi tiết.

Cho đến nay, chỉ có mình anh biết chuyện này.

Đường Ba cũng không biết.

Nếu cậu ta đã không biết, thì sẽ không nghĩ đến phương diện này.

Cậu ta không nghĩ đến còn anh lại nghĩ đến.

Đợi anh kí hợp đồng với nhà vô địch Olympic làm người phát ngôn, đến lúc đó, cho dù Đường Ba bắt chước anh kinh doanh câu lạc bộ lò xo bạt nhún thì đã sao?

Người dân trong nước thích theo đuổi thần tượng và người nổi tiếng.

Khi anh kí hợp đồng với nhà vô địch Olympic làm người phát ngôn hình ảnh.

Bên phía Đường Ba thì không.

Không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều.

Đến lúc đó độ nổi tiếng của ai sẽ cao hơn.

Khi đó, đều là câu lạc bộ lò xo bạt nhún, phía anh có nhà vô địch Olympic làm người phát ngôn, nhưng bên Đường Ba lại không có.

Từ trên cao có thể nhìn ra.

Đường Ba lăn lộn trằn trọc một khoảng thời gian dài, đến cuối cùng cũng chỉ là may váy cưới cho chính mình.

Cậu ta trở thành người dọn đường cho anh.

Đến lúc đó, Đường Ba nhất định sẽ tức điên lên.

Ha ha.

Đây chỉ là một phần của toàn bộ kế hoạch.

Ngoài ra, anh vừa mua mảnh đất trung tâm thể dục thể thao.

Cũng đạt được thỏa thuận với Tôn Triêu Dương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 247: Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.


Đầu tư vào trung tâm thể dục thể thao.

Đợi đến khi đủ kinh phí, sẽ tiến hành cải tạo trung tâm thể dục thể thao theo thiết kế và kế hoạch của anh.

Làm cho nó trở thành một trung tâm thể dục thể thao trong nhà khổng lồ.

Anh sẽ tích hợp trung tâm thể dục thể thao, siêu thị Kiệt Tuyết và câu lạc bộ lò xo bạt nhún thành một khối thống nhất.

Khi đó, Đường Ba còn có năng lực cạnh tranh gì nữa chứ?

Đường Ba biết kế hoạch của anh, cậu ta nhiều lắm chỉ biết bản mô phỏng.

Nhưng cậu ta không biết rằng thứ anh muốn xây dựng là cả một chuỗi sinh thái.

Khi chuỗi sinh thái của anh hình thành quy mô.

Đường Ba không có khả năng cạnh tranh được nữa.

Cậu ta sẽ thất bại một cách vô cùng thảm hại.

Hơn nữa, ngoài việc xây dựng trung tâm thể dục thể thao.

Vẫn có thể thực hiện một số hoạt động chuỗi sinh thái mở rộng khác.

Ví dụ như bắt tay hợp tác với các ngành nghề khác.

Những thứ này, anh đã kêu Châu Phàm đi giải quyết.

Đến lúc đó, cả hệ thống sinh thái, từ trên xuống dưới, toàn bộ sẽ hình thành một chuỗi dịch vụ theo dây chuyền.

Đội ngũ tách rời bên phía Đường Ba, lấy cái gì để đấu với anh chứ?

Cậu ta làm ầm ĩ đến cuối cùng chỉ trở thành cục đá tôi luyện anh mà thôi.

Kết quả cậu ta nhất định sẽ nôn ra máu vì tức giận.

Hiện tại Tần Kiệt không thể nói những điều này cho Tô Nhuệ biết.

Bởi vì anh muốn giữ bí mật.

Đã xuất hiện nội gián.

Anh không muốn xuất hiện thêm một người khác.

Cho nên anh càng phải bảo mật.

Nhưng điều gì cần giải thích thì vẫn phải giải thích.

Nếu không Tô Nhuệ sẽ không yên tâm.

Nếu lòng cô ấy không yên. Anh tuyển cô ấy vào cũng vô dụng.

Tần Kiệt mỉm cười nói: “Cô nghe chuyện Hàm Đan học bộ chưa?”

“Tôi nghe qua rồi. Không phải ở thời cổ đại, có một người đi theo một người khác học cách đi bộ, cuối cùng học không đâu vào đâu, bị người khác cười nhạo sao?”, Tô Nhuệ nói.

“Đúng vậy. Vậy cô đã nghe qua chuyện Đông Thi học theo Tây Thi chưa?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Nghe rồi. Đông Thi thấy Tây Thi xinh đẹp rồi bắt chước theo, kết quả trở thành trò cười cho thiên hạ!”, Tô Nhuệ lại nói.

“Cô đều biết hết, cô cảm thấy tôi muốn án binh bất động là có ý gì?”, Tần Kiệt tiếp tục hỏi.

“Lẽ nào…”, Tô Nhuệ không ngốc, cô ấy rất thông minh, ngay lập tức liền hiểu được ý của Tần Kiệt: “Ý của giám đốc Tần là muốn nói, anh còn đường lui cho riêng mình, mà Đường Ba lại không biết lối đi này đúng không?”

Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt rồi hỏi.

“Không sai, ý của tôi là như vậy!”, Tần Kiệt gật đầu: “Đương nhiên lối đi này vẫn chưa đến lúc xuất ra, tạm thời phải giữ bí mật cho nên cô không cần hỏi nữa! Cô chỉ cần biết là tôi còn có cách khác để đối phó với Đường Ba là được!”

“Vậy sao! Được, không hỏi thì không hỏi! Nhưng hiện tại Đường Ba đã nhìn thấu kế hoạch của chúng ta, dù thế nào thì chúng ta cũng nên làm chút gì đó chứ? Lẽ nào thật sự không làm gì sao?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 248: Anh bất giác mỉm cười.


"Đương nhiên chúng ta không thể không làm gì được!", Tần Kiệt lắc đầu: "Trước tiên phải tìm ra nội gián là ai, đương nhiên chuyện này phải làm trong bí mật, không thể kinh động đến người trong siêu thị".

"Thứ hai, theo như kế hoạch đã định của chúng ta, nên làm gì thì cứ làm! Còn những thứ khác tạm thời coi như không biết gì! Đường Ba muốn tung hoành thế nào thì cứ mặc kệ cậu ta!"

"Chỉ vậy thôi sao?", Tô Nhuệ còn muốn nghe những thứ khác.

"Ừm, tạm thời là như vậy!", Tần Kiệt gật đầu nói tiếp: “Ăn miếng thì phải trả miếng, đừng lo! Nếu chúng ta đã biết có nội gián thì tôi sẽ không để cho Đường Ba dắt mũi đâu!"

"Ồ, tôi xem như là hiểu được ý của anh rồi. Anh muốn tương kế tựu kế đúng không?", Tô Nhuệ bừng tỉnh hiểu ra.

"Đúng! Ý của tôi là như vậy!", Tần Kiệt không phủ nhận.

"Ok. Chuyện ngày hôm nay, coi như tôi không biết gì cả! Làm việc theo kế hoạch trước đó!", cuối cùng Tô Nhuệ cũng cảm thấy yên lòng.

Chỉ cần trong lòng Tần Kiệt đã có tính toán, vậy thì cô có thể yên tâm được rồi.

Mặc dù Tần Kiệt không nói cho cô ấy biết rốt cuộc phải làm như thế nào.

Nhưng cô vẫn rất yên tâm.

Bởi vì bản thân hai chữ Tần Kiệt đã tràn đầy huyền thoại rồi.

Xứng đáng để cô đặt niềm tin của mình vào đó.

"Ừm. Giám đốc Tô đi làm việc của mình đi! Ở trường còn có chút chuyện, tôi phải qua đó trước đây! Nếu giám đốc Châu về, cô nói với anh ta một tiếng là được!"

"Ok! Cần tôi tiễn anh không?"

"Không cần!"

Tần Kiệt vẫy tay chào rồi đi ra khỏi siêu thị Kiệt Tuyết.

Nhưng anh cũng không trực tiếp quay trở về trường.

Ngược lại anh đi về phía siêu thị Đường Thị.

Nói thật, từ khi nhà Đường Ba thu mua siêu thị, Tần Kiệt chưa đến đó lấy một lần.

Lần này vì chuyện xuất hiện nội gián nên anh nhân cơ hội này đến xem qua.

Chẳng mấy chốc, anh đã đến trước siêu thị Đường Thị.

Bên ngoài siêu thị dường như đã được sửa sang lại.

Trông rất mới.

Anh bước vào.

Cách trang hoàng bên trong siêu thị rất tươi sáng.

Tuy nhiên, diện tích tổng thể vẫn nhỏ hơn một chút so với siêu thị Kiệt Tuyết.

Lưu lượng khách ấy mà.

Khi diễn ra sự kiện giảm giá cách đây một khoảng thời gian, nghe nói nơi này có rất nhiều người đến mua sắm.

Nhưng hiện tại đã khôi phục về giá gốc, dòng người đã giảm đi một nửa.

Mức độ bình thường mà thôi.

Đội ngũ nhân viên thì sao?

Có một số đang rảnh rỗi trò chuyện, một số khác đang bận rộn xếp hàng hóa.

Có thể nói là người nào làm việc của người ấy, ai cũng có chức vụ riêng.

Siêu thị có hai tầng.

Điểm này khác với Kiệt Tuyết.

Kiệt Tuyết có ba tầng.

Trên tầng ba còn có khu vực rộng hàng chục mét vuông để dành cho công tác thu ngân.

Đi ra khỏi quầy thu ngân ở tầng hai là lối ra thang máy.

Đi ra khỏi thang máy.

Tần Kiệt xem như là đã đi hết một vòng siêu thị Đường Thị.

Anh bất giác mỉm cười.

Bởi vì anh phát hiện siêu thị Đường Thị quả thực chỉ có hai tầng.

Bên trên tầng hai toàn bộ là chỗ dành cho cư dân sinh sống.

Điểm này cũng không giống với siêu thị Kiệt Tuyết.

Bên trên siêu thị Kiệt Tuyết còn có bốn tầng.

Ban đầu nó được dùng để làm khách sạn, nhưng bây giờ một tầng sẽ được sử dụng làm rạp chiếu phim.

Chỉ dùng ba tầng để xây khách sạn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 249: Thứ ba áp lực về giá cả.


Điểm này.

Đã xuất hiện sự khác biệt.

Kiệt Tuyết có thể được xây dựng thành một khu phức hợp từ tầng một đến tầng bảy, hình thành dịch vụ theo dây chuyền.

Tất cả đều ở trong cùng một tòa nhà nên vô cùng thuận tiện.

Nhưng siêu thị Đường Thị thì khác.

Bọn họ chỉ có hai tầng.

Nếu họ cũng chạy theo xu hướng để xây dựng một câu lạc bộ lò xo bạt nhún thì nhất định phải tìm một địa điểm khác.

Hiện tại ở khu đô thị mới Nam Hồ, rất khó để tìm được một mảnh đất thích hợp ở phía Đông Nam.

Ở phía Tây, phía Bắc lại càng không thích hợp.

Còn lại chỉ có thể là ở phía Nam.

Nhưng ở phía Nam, trong số các tòa nhà mới mở hiện nay, chỉ có công ty bất động sản nơi có tòa nhà Thái Tử.

Đó cũng chính là công ty của bọn Tả Kỳ.

Mà công ty Tả Kỳ lại là đối tác làm ăn với anh.

Sẽ không có khả năng tiếp nhận thêm một câu lạc bộ lò xo bạt nhún nữa.

Bởi vì làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của tòa nhà Thái Tử và hình ảnh kêu gọi các doanh nghiệp sau này.

Cho nên sẽ không thể thực hiện được lối đi này.

Bọn Đường Ba đang tìm một nơi thích hợp, ở trong khu vực Nam Hồ rộng lớn như vậy, bọn họ chỉ có thể tìm ở phía Đông Nam.

Khu vực Đông Nam là một nơi khá quen thuộc.

Vậy đâu là địa phương thích hợp?

Vì biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, sau khi rời khỏi siêu thị Đường Thị, anh liền đi loanh quanh khảo sát khu vực phía Đông Nam.

Khu Đông Nam không lớn.

Anh chỉ mất một giờ đồng hồ là có thể đi hết các ngõ ngách.

Kết luận cuối cùng mà anh đưa ra là chỉ có thể sử dụng một tòa nhà thương mại sắp đến kỳ hạn.

Nhưng vị trí hơi xa siêu thị Đường Thị.

Ước tính khoảng cách đường thẳng, ít nhất là 1 km.

Xa như vậy, nếu Đường Ba thuê nơi này làm câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Điều đó tương đương với việc ngăn cách siêu thị với câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Trở thành hai hệ thống khác nhau.

Có chút bất tiện.

Tất nhiên nếu thật sự muốn giải quyết vấn đề này, cũng không phải là không có cách.

Đó chính là đưa đón miễn phí.

Mua một vài chiếc xe ô tô điện đón và trả khách miễn phí giữa siêu thị và câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Bằng cách này, có thể giải quyết được vấn đề khoảng cách.

Nhưng chi phí rất lớn.

Có hai loại chi phí.

Một là giá thuê đất câu lạc bộ lò xo bạt nhún,

Hai là tổn thất tài sản cố định do mua xe điện và đưa đón miễn phí.

Thứ ba áp lực về giá cả.

Chỉ xét theo ba điểm này, so với siêu thị Kiệt Tuyết và câu lạc bộ lò xo bạt nhún chỗ anh, nó đang ở thế bất lợi.

Đây là nhược điểm khách quan của Đường Thị.

Sau khi khảo sát xong, Tần Kiệt bắt xe buýt trở lại trường học.

Bởi vì trong lòng anh đã có sự thấu hiểu.

Cho nên anh thực sự có thể yên tâm được rồi.

Reng reng reng~
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 250: Anh ta phải chịu trách nhiệm.


Trên đường đi.

Điện thoại anh bỗng nhiên đổ chuông.

Anh rút ra nhìn màn hình hiển thị.

Là Châu Phàm gọi đến.

“Giám đốc Châu, có chuyện gì sao?”

“Giám đốc Tần, anh đang về à?”

“Ừ. Sao vậy? Có phải là có kết quả rồi đúng không?”

“Đúng vậy. Tôi vừa mới bàn bạc với giám đốc Kỳ xong! Anh ta nói rõ với tôi rằng họ sẽ dành ra tầng bốn để dựng rạp chiếu phim! Tầng năm, tầng sáu và tầng bảy sẽ được dùng làm khách sạn!”

“Ồ, như vậy là tốt tồi! Chuyện mà tôi đề cập với anh, bọn họ nói sao?”, Tần Kiệt hỏi.

“Giám đốc Tả đã thương lượng với ba ông chủ khác và đưa ra câu trả lời, bọn họ đã đồng ý hợp tác với chúng ta! Ngày mai có thể kí hợp đồng!”

“Được! Về phần hợp đồng, anh để tâm chút, tôi có chuyện muốn muốn nhắc nhở anh!”

“Giám đốc Tần, anh nói đi!”

Tần Kiệt nói cho Châu Phàm nghe về chuyện Tô Nhuệ phát hiện máy nghe lén.

Đương nhiên còn có chuyện anh nộp đơn xin làm người cầm đuốc Thế vận hội Olympic, Đường Ba cũng nộp đơn theo.

Khi Châu Phàm nghe nói trong công ty có nội gián, cả người anh ta như sắp nổ tung.

Hầu hết nhân viên trong siêu thị đều do anh ta tuyển dụng vào.

Vậy mà lại xuất hiện nội gián.

Anh ta phải chịu trách nhiệm.

“Giám đốc Châu, anh đừng tức giận, cũng đừng lo lắng. Ý kiến của tôi là án binh bất động, hành động như cũ là được! Không thể để cho Đường Ba và nội gián phát hiện ra rằng chúng ta đã biết hết mọi chuyện!”

“Nhưng…”, Châu Phàm có chút lo lắng.

“Anh yên tâm, tôi đã có kế hoạch. Tuy nhiên, nếu chưa loại bỏ được nội gián thì đây vẫn là một mối tai họa ngầm! Cho nên, anh dành ra chút thời gian, tốt nhất không nên để cho người khác biết, chỉ có mình anh biết!”

“Anh tới phòng giám sát kiểm tra một lượt trong vòng nửa tháng trước và sau khi diễn ra cuộc họp vào ngày hôm đó! Xem ai đã vào phòng làm việc của tôi!”

“Tìm kẻ khả nghi nhất, sau đó để ý trông chừng đến hắn ta! Đương nhiên không được kinh động đến hắn ta! Coi như chưa có chuyện gì xảy ra! Đợi đến lúc thu lưới, cho hắn ta ra ngoài ánh sáng là được! Giám đốc Châu, anh hiểu ý tôi chứ?”, Tần Kiệt nói.

“Tôi đã hiểu! Giám đốc Tần yên tâm, tôi biết phải làm như thế nào rồi! Tôi nhất định sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng!”, Châu Phàm hứa hẹn.

“Ừm, cứ như vậy nhé, tôi phải lên xe rồi!”

“Được!"

Ngay sau đó, nhân viên của siêu thị họ Đường đã báo cáo việc Tần Kiệt vào siêu thị cho bố của Đường Ba.

Vừa nghe Tần Kiệt đích thân đến siêu thị nhà mình, bố của Đường Ba liền dấy lên nghi ngờ.

Ông ta tự mình chạy đến phòng giám sát xuất đoạn băng ra, xem kĩ một mạch từ đầu đến cuối.

Ông ta xem đi xem lại năm lần, ngoài việc nhìn thấy Tần Kiệt đi lại loanh quanh trong siêu thị thì chẳng thu hoạch được gì.

Việc này làm ông ta cảm thấy rất kì lạ, luôn cảm thấy có chỗ không đúng.

Tần Kiệt là một đối thủ cạnh tranh, chưa từng bước vào siêu thị nhà họ Đường.

Khi hai bên bắt đầu cạnh tranh nhau thì Tần Kiệt lại đột nhiên đến.

Hơn nữa, từ lúc tới đến lúc về, anh chẳng mua gì cả, rõ ràng là đến để thăm dò tình hình.

Nhưng Tần Kiệt chỉ đi loanh quanh trong siêu thị họ Đường một vòng.

Sau khi quan sát cách bài trí của siêu thị, tình hình làm việc của nhân viên,… thì anh không có thêm bất kỳ hành động nào khác.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 251: Thật sự làm anh quá thất vọng.


Điều này không thể không khiến bố của Đường Ba hoài nghi.

Tần Kiệt đột nhiên đến, rốt cuột là muốn làm gì? Không thể chỉ lượn một vòng rồi đi.

Trong bụng thằng nhóc này đang mưu tính điều gì?

Có phải là Tần Kiệt lại đang nghĩ đến các ý tưởng xấu xa gì không?

Sau khi xem xong đoạn băng, bố của Đường Ba cùng với các cấp quản lý của siêu thị thảo luận rất lâu nhưng cũng chẳng ra được kết luận gì.

Ông ta chỉ đành gọi điện thoại cho Đường Ba.

Khi Đường Ba biết Tần Kiệt đến siêu thị nhà mình thăm dò tình hình thì cậu ta cũng nhíu mày.

Tần Kiệt đáng ghét, định dở trò gì vậy.

Đường Ba đoán không ra.

Hai bố con bàn bạc một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận, tuy rằng không biết mục đích của Tần Kiệt, không được đánh rắn động cỏ, cứ theo hoạch ban đầu mà làm, không để việc Tần Kiệt bất ngờ đến làm đảo lộn kế hoạch.

Sau khi hai bố con bàn bạc xong, bố của Đường Ba rời đi để triệu tập cuộc họp trung- cao cấp của công ty, bàn bạc về các bước tiếp theo để cạnh tranh với siêu thị Kiệt Tuyết.

Sau khi cuộc họp kết thúc, bố của Đường Ba đã quyết định mau chóng hành động, càng nhanh càng tốt, nhất định không được xếp sau siêu thị Kiệt Tuyết.

Sau khi ra quyết định, bố của Đường Ba lấy bản đồ ra, xem xét vùng Nam Hồ.

Cuối cùng ông ta dẫn theo trợ lý của mình đi khảo sát vùng Đông Nam.

Sau khi quan sát kĩ lưỡng, cuối cùng ông ta cũng tìm được chỗ mà Tần Kiệt chọn, quyết định chọn nơi này làm câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Đúng như Tần Kiệt nghĩ.

Tuy rằng khoảng cách giữa câu lạc bộ lò xo bạt nhún và siêu thị nhà họ Đường hơi xa.

Nhưng trong mắt bố của Đường Ba, nó không là gì cả.

Ông ta gọi cho bộ phận tài vụ, bảo họ chuyển cho bộ phận mua hàng một khoản tiền, để bộ phận mua hàng mua mười chiếc xe điện.

Sau đó, ông ta lại gọi cho bộ phận Nhân sự, bảo họ mau chóng tuyển một nhóm người có thái độ phục vụ tốt, biết lái xe điện. Ông ta định để những người này mau chóng vào làm ở câu lạc bộ lò xo bạt nhún.

Làm xong những việc này, ông ta lại lên mạng tìm kiếm những thành phố đã mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún, rồi đặt vé máy bay rời khỏi thành phố Hán trong tối hôm đó, dự định đi khảo sát một vòng, còn bảo Đường Ba đi cùng.

Ông ta tranh thủ khảo sát các câu lạc bộ lò xo bạt nhún, tìm hiểu cách thức hoạt động của họ,v.v để mau chóng khai trương, không thể để Tần Kiệt một mình kiếm lời.

Bố con Đường Ba đi vòng quanh thế giới.

Tần Kiệt cũng không nhàn rỗi.

Sau khi tan làm ngày thứ 3, Châu Phàm đến tìm anh.

Bọn họ cùng đến phòng làm việc của Tô Nhuệ, đóng cửa lại.

Châu Phàm đem những gì đã điều tra được nói với Tần Kiệt và Tô Nhuệ.

Sau khi Tần Kiệt và Tô Nhuệ biết được nội gián là cấp dưới của Lưu Tuấn Mai phòng tài vụ, thì vô cùng kinh ngạc.

Phòng tài vụ không phải là một phòng bình thường, nó được quản lý trực tiếp bởi Tần Kiệt, thế mà lại có người bị siêu thị nhà họ Đường mua chuộc, còn lén lắp máy nghe lén trong văn phòng của Tần Kiệt.

Tin này cũng đủ làm bọn họ kinh sợ rồi.

Sau khi Tần Kiệt nghe xong thì vô cùng tức giận.

Anh không thể ngờ được rằng người của phòng tài vụ lại bán đứng anh.

Mức lương của bộ phận tài vụ thuộc dạng cao nhất ở siêu thị Kiệt Tuyết.

Ngoài mấy vị giám đốc và trưởng phòng ra thì lương của bộ phận tài vụ là cao nhất.

Vậy mà họ còn không biết điều.

Thật sự làm anh quá thất vọng.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 252: Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao.


Vì thế, anh còn hỏi Châu Phàm rằng Lưu Tuấn Mai có biết việc này không?

Châu Phàm lắc đầu, nói tạm thời không rõ.

Vì không muốn đánh rắn động cỏ, cũng không để trong lòng Lưu Tuấn Mai có gánh nặng, Tần Kiệt bảo Châu Phàm im lặng, âm thầm theo dõi nội gián để thu thập bằng chứng rồi sẽ nói với Lưu Tuấn Mai vào thời điểm thích hợp, sau đó sẽ đối phó với nội gián.

Phòng tài vụ thuộc quyền quản lý của Tần Kiệt, anh đã nói như vậy thì Châu Phàm còn có thể nói gì, chỉ đành nghe theo.

Ba người, mỗi người anh một câu, tôi một câu, nói mãi rồi lại nói đến Tôn Triêu Dương.

Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương, ông ta nói rằng đã chọn được ba khách mời đặc biệt, hỏi Tần Kiệt còn muốn mời mấy người.

Tần Kiệt suy nghĩ một lát rồi bảo Tôn Triêu Dương tìm thêm hai người nổi tiếng nhưng không ở trong giới thể thao để góp vui.

Tôn Triêu Dương hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại.

Tần Kiệt lại dặn dò Tô Nhuệ, bảo Tô Nhuệ nhất định phải đem hết khả năng của cô ra để xử lý tốt việc anh xin trở thành người cầm đuốc Olympic.

Việc này vô cùng quan trọng, không thể sơ suất.

Sau khi có được lời hứa của Tô Nhuệ, Tần Kiệt lại bàn bạc với Châu Phàm về chi tiết các hoạt động tiếp theo, v.v, nói chuyện đến tối thì anh mới trở về trường học.

Hai ngày sau.

Anh nhận được điện thoại của Tôn Triêu Dương.

Ông ta nói rằng đã tìm được hai khách mời ngoài giới thể thao rồi, chỉ cần đợi sự kiện bắt đầu.

Tần Kiệt hài lòng.

Anh gọi cho Tô Nhuệ.

Tô Nhuệ nói với Tần Kiệt về đơn xin trở thành người cầm đuốc Olympic, bây giờ đã bước vào vòng loại.

Bên trên sẽ phái người bí mật điều tra và sang lọc các thí sinh, chỉ cần đủ tiêu chuẩn để lọt vào vòng trong thì cơ hội sẽ rất cao.

Sau khi nghe xong những lời này, Tần Kiệt coi như yên tâm rồi.

Bên trên muốn điều tra thì điều tra.

Dù sao thì anh cũng không sợ.

Ngược lại, anh cho rằng nếu điều tra ra thì anh rõ ràng có lợi thế hơn Đường Ba.

Đường Ba rõ ràng là con nhà giàu, nhưng anh thì không.

Anh tay không lập nghiệp, làm dự án thu hồi phế liệu trong khuôn viên trường, giúp trường học hỗ trợ sinh viên nghèo.

Anh cũng đã làm một số việc thiện trong đợt tuyết lớn năm ngoái, đã giành được sự ủng hộ của những người có cùng chí hướng và người dân vùng Nam Hồ.

Tất cả những cái đó đều là công lao, là tiếng thơm, đều là điểm cộng.

Sau khai giảng năm nay, anh lại tiếp nhận nghiệp vụ đại lý của chuyển phát nhanh Thần Thông, liên kết ba trường đại học thành một liên minh, lập ra một đội ngũ kinh doanh trong khuôn viên của ba trường, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, mở rộng sự giúp đỡ cho sinh viên nghèo.

Những điều này đều là tiếng thơm rành rành ra.

Đường Ba kia muốn so sánh với anh sao?

Ngoài việc là công tử nhà giàu ra thì cậu ta đã làm được gì? Ở trường đã làm những gì? Toàn những việc tầm thường vô nghĩa.

Một sinh viên tầm thường, so với Tần Kiệt thì kém xa.

Chỉ với những việc này, Tần Kiệt yên tâm đợi bên trên điều tra.

Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao.

Còn về Đường Ba, hehe, xin mời đứng sang một bên.

Nghĩ đến đây, Tần Kiệt bỗng nghĩ ra một chuyện.

Nếu đã là người cầm đuốc Olympic thì cần xem xét đến phương diện danh tiếng và ảnh hưởng.

Thế thì thời gian tới anh sẽ tiếp tục nỗ lực trong phương diện này, không ngừng tạo ra danh tiếng tốt cho bản thân, tăng thêm ấn tượng tốt của bên trên đối với anh.

Nhưng làm thế nào mới được đây?

Đây là câu hỏi cấp bách nhất bây giờ của Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 253: Đây là loại yêu cầu gì vậy chứ?


Chậc.

Đúng rồi.

Hình như đại hội thể dục thể thao trong trường sẽ bắt đầu vào cuối tuần này thì phải?

Đến lúc đó, nếu có thể giành được thứ hạng cao, chẳng phải sẽ có thêm điểm à?

Không cần phải đứng hạng nhất.

Quan trọng nhất chính là tham dự và có cố gắng.

Đương nhiên, nếu có thể giành được thứ hạng cao thì càng tốt.

Nghĩ vậy, Tần Kiệt đã có một kế hoạch mới.

Anh quyết định cứ dựa theo kế hoạch này mà làm việc.

Vì vậy, anh lấy điện thoại ra, gọi cho Tần Tuyết.

“Em đang học, anh gọi làm gì?”, trong điện thoại, giọng Tần Tuyết có hơi bất mãn.

“Tuyết Nhi, anh biết là em đang học, cho nên anh muốn nói với em một tiếng, bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ cố gắng luyện tập!”

“Luyện tập?”, Tần Tuyết ngẩn ra: “Ừm, đúng là anh cần phải rèn luyện, người gì mà hệt như que củi, sau này kiểu gì anh cũng sẽ mệt chết! Được thôi, em ủng hộ anh!”

Tần Kiệt: “…”

Nghe sai sai kiểu gì ấy nhỉ?

Cái gì gọi là “sẽ mệt chết” chứ hả.

Anh vẫn còn là thanh niên trai tráng, tràn đầy năng lượng, làm gì cũng nhanh nhẹn, hoạt bát, sao có chuyện mệt chết được.

Thật là.

Đúng là không biết nói chuyện gì cả!

“Tuyết Nhi, em nói rất đúng, anh cần phải rèn luyện thân thể, sau này làm việc mới có thể phát triển thêm một bậc! Em cứ yên tâm! Anh sẽ không khiến em thất vọng đâu!”, Tần Kiệt cam đoan.

“Ai nói em muốn anh phát triển thêm một bậc?”, đầu dây bên kia, giọng Tần Tuyết có hơi khó chịu.

“Vậy em muốn như thế nào? Đốt cháy giai đoạn, trực tiếp nhảy lên hai bậc?”, Tần Kiệt trêu chọc.

“Hai bậc thì nói làm gì? Đã làm thì phải phát triển đến đỉnh cao! Em cần một người đàn ông cao cấp, chứ không phải cấp thấp, càng không phải đàn ông ở mức trung bình, hiểu không?”, Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: “…”

Cao cấp.

Anh cúi đầu nhìn thân thể của mình.

Trông anh không quá béo, cũng không quá gầy, vừa đủ, có thể xem như dáng người tiêu chuẩn.

Lại nói, anh còn đang ở thời điểm thanh xuân tươi trẻ.

Theo lý thì có thể xếp vào phân khúc cao rồi.

Sao Tần Tuyết lại không hài lòng được nhỉ?

“Tuyết Nhi, em nói xem, cao cấp của em có tiêu chuẩn cụ thể như thế nào? Em nói đi, anh dựa theo đó mà làm!”, Tần Kiệt hỏi.

“Tiêu chuẩn cụ thể à? Để em suy nghĩ cái đã!”

Tần Tuyết rơi vào trầm tư.

Một lúc sau, cô nói: “Có rồi, chừng nào anh có thể được như điện thoại Nokia, đập không hỏng, rơi không hỏng, dùng không hỏng, chụp ảnh tuyệt vời, lúc đó có thể xem như cao cấp rồi!”

Tần Kiệt: “…”

Vào năm 2008, điện thoại Nokia có thể nói là không gì sánh bằng.

Được xưng là đập không hỏng, dùng không hỏng.

Máy ảnh của nó dùng là ống kính zeiss, có độ phân giải đứng đầu trong các dòng điện thoại có cùng tầm giá, phải nói là thịnh hành trên toàn cầu, được đông đảo sinh viên yêu thích

Có điều, điện thoại Nokia rất đắt.

Hiện tại, Tần Tuyết lại muốn anh giống như một cái điện thoại Nokia.

Đây là loại yêu cầu gì vậy chứ?

Muốn anh luyện thành mình đồng da sắt hay sao hả?

Đúng là tàn nhẫn mà!

“Sao anh không nói gì hết? Làm không được à?”, Tần Tuyết hỏi.

“Haiz, anh chỉ có thể nói sẽ cố hết sức mà thôi!”, giọng Tần Kiệt không chút tự tin.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 254: Tại sao lại là 1500 mét à?


“Em không cần anh cố gắng, em muốn anh chắc chắn phải làm được. Để kiểm tra xem anh có thật sự chăm chỉ hay không, trong đại hội thể thục thể thao của trường vào cuối tuần này, em muốn anh giành hạng nhất trong cuộc thi chạy cự ly 100 mét.”

“Hả?”, Tần Kiệt đờ người.

Hạng nhất?

Anh sao?

Độ khó của chuyện này không phải mức bình thường đâu.

Gì vậy trời?

“Tuyết Nhi, mới đầu đã như vậy có phải hơi…”

“Ngay cả 100 mét anh cũng không chạy được à, chẳng lẽ anh định làm rác rưởi trong đám đàn ông à ?”, Tần Tuyết hỏi.

Tần Kiệt: “…”

Lời này có hơi quá thì phải.

Hừ.

Không được.

Mình muốn trở thành rocket trong đám đàn ông, chứ nhất quyết không làm rác rưởi.

“Được rồi, anh cố gắng giành hạng nhất giải đua 100 mét, vậy là được rồi chứ gì!”, Tần Kiệt nói.

“Không được!”, Tần Tuyết không chịu.

“Giải đua 100 mét là để thử thách khả năng chạy nước rút cũng như sức bật của anh! Chạy 1000 mét là để thử thách sức chịu đựng cùng sức bền! Anh chỉ có sức bật cùng khả năng chạy nước rút, sức chịu đựng và sức bền lại không có thì sao có thể xem là cao cấp được? Để em nói cho anh biết, người đàn ông của em, hoặc là không làm, còn nếu đã làm thì phải làm tốt nhất!”

“Hả? Tốt nhất? Tốt nhất là sao?”, Tần Kiệt có hơi chột dạ.

“Anh không biết cao cấp là gì à? Đương nhiên là hạng nhất!”, Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: “…”

Bảo anh giành hạng nhất giải đua 100 mét, anh còn có thể cố gắng.

Thế nhưng 1000 mét là chạy cự ly dài đó.

Đối với một người ít rèn luyện như anh thì muốn đứng hạng nhất là chuyện còn khó hơn lên trời.

Nói vậy chẳng khác nào đang làm khó dễ anh chứ.

Thật là.

Người ta chạy nhanh là hay rồi, lại còn đòi sức bền.

Đúng là, tốn thể lực quá đi mất!

“Tuyết Nhi, em có thể…”

“Không thể! Anh phải được hạng nhất! Đây là tiêu chuẩn không thay đổi!”

Tút tút~

Điện thoại đã bị cúp.

Tần Kiệt đờ ra.

Tiêu chuẩn không thay đổi.

Tên như ý nghĩa, ý là bắt buộc phải hoàn thành.

Tiêu rồi!

Hôm nay là thứ ba, thứ năm tuần sau sẽ chính thức khai mạc đại hội thể dục thể thao học đường.

Không nhiều không ít, anh chỉ còn có mười ngày để chuẩn bị.

Ặc, không đúng.

Hôm nay đã trôi qua nửa ngày rồi.

Chỉ còn có chín ngày rưỡi nữa.

Sao mà làm được bây giờ?

Không được, phải tranh thủ thời gian rèn luyện mới được.

Bằng không, không đạt được tiêu chuẩn người đàn ông cao cấp, đảm bảo anh sẽ gặp xui xẻo.

Bắt đầu từ thời điểm này, mỗi buổi sáng và tối, trong sân trường Đại học Công Nghiệp Hồ bỗng nhiên có thêm một bóng người hì hục tập chạy cự ly dài.

Bóng người này đương nhiên là Tần Kiệt rồi, vì để giành được hạng nhất, buổi sáng anh phải luyện chạy nước rút 100 mét, còn tối thì luyện chạy 1500 mét.

Tại sao lại là 1500 mét à?

Không vì sao cả!

Cuộc thi chạy 1000 mét, nếu như anh có thể kiên trì chạy được 1500 mét, vậy thì chạy 1000 mét sẽ không còn là vấn đề.

Thậm chí có thể nói là dư sức.

Đến lúc đó, anh mới có khả năng giành được hạng nhất.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 255: Thậm chí là không chú ý.


Bằng không, cuộc thi chạy 1000 mét, mỗi ngày anh cũng chỉ tập chạy có 1000 mét, muốn giành được hạng nhất là chuyện không tưởng.

Cách thức huấn luyện này cũng giống như tập chống đẩy - hít đất vậy.

Hôm nay bạn tập mười cái, sẽ cảm thấy hơi khó.

Nhưng nếu bạn có thể kiên trì, ngày hôm sau lại cố gắng thêm hai cái nữa.

Đến ngày thứ ba, lúc làm mười cái, bạn sẽ cảm thấy rất dễ dàng.

Dùng cự ly 1500 mét để ứng phó với cự ly 1000 mét cũng có lý do tương tự.

Tần Kiệt cảm thấy có thể thực hiện theo cách này.

Thế nên mỗi ngày anh đều kiên trì.

Ngày đầu tiên, sau khi chạy xong, đến tối, lúc quay về ký túc xá, anh liền ngã vật ra giường, ngủ đến quên trời quên đất.

Ngày hôm sau, anh cảm thấy đau nhức khắp người, nhưng vì hạng nhất, anh đành phải cố vậy. Tối hôm đó, sau khi chạy xong, anh lại một lần nữa lăn ra ngủ.

Kiên trì suốt bốn ngày, cuối cùng anh cũng bắt đầu quen với tần suất luyện tập như vậy.

Cảm giác đau nhức đã không còn ảnh hưởng đến anh nữa.

Ngày thứ năm, anh đã hoàn toàn thích ứng, buổi tối, sau khi hoàn thành cự ly 1000 mét, anh vẫn còn sức đi tắm, rất là thoải mái.

Đến ngày thứ sáu, ngày thứ bảy thì càng thoải mái hơn.

Bước vào ngày thứ chín, chạy cự ly 1500 mét đã hoàn toàn bị anh chinh phục.

Tối hôm đó, anh trở về ký túc xá, sau khi tắm xong thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Châu Phàm.

“Giám đốc Châu, chuyện gì vậy?”

“Giám đốc Tần, đã bắt đầu sự kiện rồi! Tất cả đều dựa theo ý anh mà tiến hành! Mọi việc đều ổn thỏa!”

“Vậy à, tổng quan như thế nào?”

“Siêu thị của chúng ta bắt đầu sớm hơn hai ngày so với siêu thị họ Đường, nhìn tổng quan rất tốt, sức hút cũng không tệ! Đương nhiên, sau khi siêu thị họ Đường bắt đầu sự kiện, cũng có một số người bị hấp dẫn qua đó! Tuy nhiên, chuyện này cũng không ảnh hưởng quá lớn!”

“Tốt, rất tốt! Bọn họ muốn đấu thì cứ kệ bọn họ! Phía Tôn Triêu Dương thế nào rồi?”

“Nghe nói bên đó tất cả đều thuận lợi!”

“Được! Tuy nhiên, nhớ nhắc ông ấy, vẫn nên cẩn thật một chút thì hơn! Cố hết sức đừng để lộ chuyện này ra ngoài!”, Tần Kiệt căn dặn.

“Được, tôi biết rồi! Giám đốc Tần, anh còn muốn căn dặn gì nữa không?”

“Hết rồi, tôi cúp máy đây!”

“Ừm!”

Tút tút~

Điệp thoại đã cúp.

Tần Kiệt cảm thấy thả lỏng hơn rất nhiều.

Các hoạt động trọng tâm của siêu thị Kiệt Tuyết đã được triển khai sớm hơn so với siêu thị họ Đường một bước

Tuy rằng sau khi siêu thị họ Đường làm theo, đã thu hút một lượng khách qua đó, nhưng không vấn đề gì cả.

Siêu thị họ Đường càng bắt chước, số lần bắt chước càng nhiều, sẽ chỉ khiến cho người ta cảm thấy bọn họ luôn là người bắt chước, chứ không có khả năng sáng tạo.

Theo thời gian, người tiêu dùng sẽ có sự phân định rạch ròi hơn giữa nhà sáng tạo và đơn vị mô phỏng.

Đến lúc đó, siêu thị Kiệt Tuyết, với tư cách là nhà sáng tạo, sẽ ngày càng nổi tiếng hơn.

Đối với siêu thị Kiệt Tuyết, việc này chỉ có lợi chứ không hại.

Xét cho cùng, với lĩnh vực kinh doanh trong nước, mọi người thường chú ý đến người đi đầu, chứ rất ít khi chú ý đến người đi thứ hai, thứ ba.

Thậm chí là không chú ý.

Cũng giống như việc giành được quán quân trong thế vận hội Olympic vậy, người đoạt giải quán quân sẽ công thành danh toại, hào quang chói lóa.

Người không đoạt giải quán quân, dù có là á quân thì cũng chẳng ai hỏi đến.

Cùng một đạo lý như vậy, cho nên khi Tần Kiệt biết được mình bị theo dõi, làm rò rỉ thông tin mật của công ty, lúc mới đầu, anh đã rất tức giận, nhưng ngay sau đó, anh đã bình tâm trở lại.

Tương kế tựu kế cũng là một biện pháp tốt.

Hiện tại, mọi chuyện diễn biến đúng như anh dự đoán, tất cả đều đi vào quỹ đạo, không khiến anh phải bận tâm quá nhiều.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 256: “Tôi muốn cho cậu một bất ngờ!”,


Anh đã có thể thả lỏng tinh thần, để tập trung tham gia đại hội thể dục thể thao tại trường rồi.

Hôm nay là ngày cuối cùng.

Ngày mai, đại hội thể dục thể thao sẽ diễn ra.

Tần Kiệt rất chờ mong sự thể hiện của mình vào ngày mai.

Reng reng reng~

Bỗng nhiên, chuông điện thoại của anh reo vang.

Tần Kiệt lấy ra xem, là Ôn Thanh Thanh gọi tới.

Sao lại là cô ta?

Không phải lần trước anh đã nói rõ rồi sao?

Sao cô ta cứ đeo bám mãi vậy?

Anh có nên tiếp điện thoại hay không?

Tần Kiệt có hơi do dự.

Thế nhưng tiếng chuông cứ reo mãi không ngừng, anh muốn không tiếp cũng không được.

“Alo!”

“Cậu đang ở đâu đấy?”, đầu dây bên kia, Ôn Thanh Thanh hỏi.

“Đang ở trường, sao vậy? Có chuyện gì à?”, Tần Kiệt cảm thấy có hơi kỳ quái.

“À, tôi nhìn thấy cậu rồi! Cậu đợi một chút, tôi lập tức đến ngay!”

Tút tút~

Điện thoại đã cúp.

Tần Kiệt ngơ ngác.

Cô ta thấy anh rồi?

Vậy là có ý gì?

Chẳng lẽ Ôn Thanh Thanh biết anh đang chạy bộ, cho nên cô ta đến sân vận động?

Không phải chứ?

Giờ trời cũng đã tối rồi, một cô gái như cô ta chạy đến tìm anh để làm gì?

Không phải là...

“Kiệt Tử!”

Ngay lúc đó, một tiếng kêu vọng đến.

Tần Kiệt vội nhìn sang.

Quả thật là Ôn Thanh Thanh.

Cô ta đang chạy về phía này, tốc độ không hề chậm chút nào.

Tần Kiệt còn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì, Ôn Thanh Thanh đã dừng lại trước mặt anh.

Anh đang định mở miệng thì…

Ối~

Ôn Thanh Thanh đã nhào lên, ôm chặt lấy Tần Kiệt.

“Cậu làm gì đó? Đừng có làm vậy!”, Tần Kiệt luống cuống.

Trời thì tối đen, làm vậy còn ra thể thống gì?

“Không, tôi muốn ôm cậu!”, Ôn Thanh Thanh không buông tay.

“Người tôi toàn mồ hôi, hôi lắm! Cậu mau buông ra đi!”, Tần Kiệt kiếm cớ.

“Hôi thì hôi, tôi dùng mùi thơm trên người tôi để át nó đi!”, Ôn Thanh Thanh không quan tâm.

Tần Kiệt: “…”

Con nhóc này thành tinh rồi à?

Lời vậy mà cũng nói ra được?

Đùng có đùa vậy chứ!

“Được rồi, đừng đùa nữa. Đêm hôm khuya khoắt, sao cậu biết tôi ở đây? Đến tìm tôi làm gì?”, Tần Kiệt nói.

“Thật ra ngày nào tôi cũng để ý đến cậu!”, Ôn Thanh Thanh nói.

Tần Kiệt: “…”

Được rồi!

Anh bị người ta giám sát!

“Được rồi, muộn như vậy cậu còn đến tìm tôi làm gì?”

“Tôi muốn cho cậu một bất ngờ!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Bất ngờ? Bất ngờ gì?”, Tần Kiệt cảm thấy tò mò.

“Cậu nhắm mắt trước đi!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Để làm gì? Lại còn bí ẩn như vậy?”

“Nhắm mắt lại đi mà!”, Ôn Thanh Thanh năn nỉ.

“Được rồi, được rồi! Nhắm mắt thì nhắm mắt!”, bất đắc dĩ, Tần Kiệt chỉ có thể nhắm mắt lại.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 257: “Thật ra, tôi biết hôm nay là dương lịch!”


Chụt!

Bỗng nhiên, Ôn Thanh Thanh hôn lên môi Tần Kiệt.

Tần Kiệt: “…”

Không phải nói là có bất ngờ à?

Chuyện này là sao chứ?

“Cậu bày trò gì thế hả? Mau buông ra! Lỡ để cho người khác trông thấy thì không tốt đâu!”, Tần Kiệt muốn đẩy Ôn Thanh Thanh ra.

Thế nhưng, anh phát hiện Ôn Thanh Thanh chẳng khác nào keo 502, môi cô dán chặt vào môi anh, có đẩy thế nào cũng không ra.

Nếu mà dùng sức quá lớn, nói không chừng môi anh sẽ bị cắn nát.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Tần Kiệt nhíu mày.

“Sinh nhật vui vẻ!”, Ôn Thanh Thanh nói.

Tần Kiệt: “…”

Hôm nay là sinh nhật anh à?

Sao anh lại không biết vậy?

“Cậu có bị nhầm không?”

“Không có mà! Sinh nhật của cậu là ngày 22 tháng 3, cũng chính là hôm nay, không phải à?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Hả…”, Tần Kiệt nhìn xuống điện thoại.

Ặc.

Đúng thật là ngày 22 tháng 3.

Nhưng là dương lịch, còn sinh nhật của anh lại tính theo âm lịch.

Bằng không thì sao bố mẹ anh, còn có Tần Tuyết, lại không có biểu hiện gì chứ?

“Cậu nhầm rồi! Sinh nhật của tôi là ngày âm!”, Tần Kiệt giải thích.

“Hả? Hôm nay không phải âm lịch à?”, môi Ôn Thanh Thanh đã rời khỏi môi Tần Kiệt.

“Đúng vậy! Là dương lịch, cậu nhầm thật rồi!”, Tần Kiệt gật đầu.

“Ôi, đầu óc của tôi thật là, suốt ngày toàn nghĩ chuyện đâu đâu, thậm chí ngay cả việc này cũng nhớ nhầm!”, Ôn Thanh Thanh vỗ vỗ đầu mình, có chút ngượng ngùng.

“Nếu cậu đã nhớ nhầm thì mau quay về đi, trời cũng không còn sớm nữa, tôi còn phải chạy thêm một vòng!”, Tần Kiệt muốn kiếm cớ đuổi Ôn Thanh Thanh đi.

“Tôi muốn nhìn cậu chạy, có được không?”, Ôn Thanh Thanh cầu xin.

“Không được! Có cậu đứng bên cạnh nhìn, tôi sẽ không chạy được!”, Tần Kiệt từ chối.

“Tôi chỉ nhìn thôi cũng không được à?”, Ôn Thanh Thanh tiếp tục năn nỉ.

“Không được! Tôi không quen!”, Tần Kiệt lại lần nữa từ chối.

“Được rồi, được rồi. Cậu đúng là không thú vị gì cả! Không cho nhìn thì không nhìn!”

Ôm Thanh Thanh buông tay ra, rời khỏi ngực của Tần Kiệt.

Cuối cùng, Tần Kiệt cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Ôn Thanh Thanh cứ tiếp tục ôm như vậy, e là anh thật sự không chịu được nữa.

Lỡ như có người quen trông thấy, khiến chuyện này truyền đến tai Tần Tuyết, vậy chẳng phải rắc rối to rồi sao?

May mà anh dứt khoát từ chối, không thì rắc rối to.

“Kiệt Tử, chúc cậu ngày mai chiến thắng”, Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.

“Cảm ơn!”

“Nhớ kỹ, nhất định phải giành được hạng nhất, không được đứng nhì, nếu đứng nhì, chứng tỏ cậu bất lực!”, Ôn Thanh Thanh lại bồi thêm một câu.

Tần Kiệt: “…”

Nói gì vậy hả?

Đứng nhì chính là bất lực.

Tôi vẫn là đàn ông đấy, sao có thể nói như vậy trước mặt tôi được hả?

Đúng là không hiểu chuyện mà!

“Được rồi, không quấy rầy cậu tập luyện nữa! Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Tần Kiệt đã hoàn toàn yên tâm.

Đi là tốt rồi, đi là tốt rồi.

Đi thong thả nhé!

Bỗng nhiên, Ôn Thanh Thanh quay đầu lại.

“Cậu còn có chuyện gì à?”, Tần Kiệt không còn lời nào để nói.

Anh rất muốn hỏi: Cô đủ chưa?

Ôn Thanh Thanh mỉm cười, nói: “Thật ra, tôi biết hôm nay là dương lịch!”

“Hả?”, Tần Kiệt ngẩn người: “Vậy mà cậu còn…”

“Tôi chỉ muốn tìm cái cớ hôn cậu thôi! Kết quả là tôi đã thành công rồi! Cám ơn cậu về nụ hôn vừa rồi! Tạm biệt!”

Dứt lời, Ôn Thanh Thanh vui sướng chạy đi.

Tần Kiệt: “…”

Ầm ĩ cả buổi, cuối cùng anh vẫn bị Ôn Thanh Thanh lừa.

Con nhóc này đúng là biết đặt bẫy mà!

Thật khó lòng phòng bị! Đúng là âm hiểm!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 258: Mà lại không có cách nào khác.


Đại hội thể dục thể thao theo từng quý của trường cuối cùng cũng đến.

Ngày 23 tháng 2 năm 2008.

Một ngày nắng vàng rực rỡ.

Là ngày thích hợp để tổ chức đại hội thể thao.

Tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm 3 của Đại học Công nghiệp Hồ đều tập trung ở một chỗ.

Dựa theo khối, lớp được bố trí riêng trong khuôn viên sân thể dục thể thao.

Sau lời phát biểu khai mạc của lãnh đạo nhà trường, đại hội thể thao toàn trường chính thức bắt đầu.

Đối với các hạng mục thể thao kia Tần Kiệt không mấy để ý.

Bởi anh cũng không quan tâm.

Anh chỉ quan tâm đến hạng mục của mình.

Khi anh đứng ở hội trường đại hội thể dục thể thao.

Anh mới biết rằng mình đã bị lừa rồi.

Vì sao ư?

Trong lớp bốn của khoa kinh tế chỉ có một người tham gia.

Chính là Tần Kiệt.

Khi đó Triệu Phần đến tìm anh, anh còn tưởng mình đại diện cho nam sinh phụ trách phần thi chạy 100m và 1000m.

Còn những hạng mục khác sẽ có bạn học khác tham gia.

Anh cũng không nghĩ nhiều.

Hơn nữa còn do Tần Tuyết đứng đầu.

Anh cũng không hỏi những bạn học khác.

Mỗi ngày nếu không phải đến lớp học thì lại quan tâm đến chuyện siêu thị, sau đó là huấn luyện.

Căn bản không biết trong lớp có bao nhiêu người đăng kí.

Hiện tại anh đã biết rồi.

Cả lớp học có 32 người, chỉ có mình anh tham gia.

Chính là Tần Kiệt anh.

Lại còn đăng ký hai hạng mục.

Trong lúc chờ đợi, anh còn cố tình lôi kéo hỏi han các bạn học lớp khác.

Họ cũng chưa từng nghe qua còn có người nào khác đồng thời tham gia hai hạng mục như anh cả.

Người như Tần Kiệt này.

Đúng là độc nhất vô nhị.

Sau khi anh biết mình bị lừa.

Tần Kiệt hận không thể lập tức đến tìm Triệu Phần chỉnh cô gái này một trận.

Vậy mà lại đào cho mình một cái hố to như vậy.

Quá vô sỉ rồi!

Anh vốn định từ chối tham gia giải đấu.

Nhưng rồi lại suy nghĩ lại, dù sao cũng đã đăng ký rồi.

Nhà trường cũng đã biết anh đăng ký tham gia.

Nếu giờ lại từ chối không tham gia nữa.

Danh tiếng của anh ở trường sẽ không tốt.

Để lại ấn tượng không tốt trong lòng ban lãnh đạo nhà trường.

Rồi những dự án anh định triển khai ở trường sẽ không được thuận lợi.

Cho nên từ chối tham gia cũng không ổn.

Chỉ có thể tiếp tục tham gia.

Vì thế anh vô cùng buồn bực.

Vậy mà lại bị một bạn nữ chơi một vố.

Còn là một cô gái nữa.

Đây có thể xem là việc trong đời.

Khiến anh cảm thấy mất mặt nhất.

Mà lại không có cách nào khác.

Anh chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn.

Chẳng bao lâu sau giải chạy 100 m sắp bắt đầu.

Dù anh không tình nguyện nhưng vẫn đến chỗ xếp hàng bắt đầu thi.

Phía sau, sinh viên lớp bốn kinh tế cũng đã đến.

“Kiệt Tử, cố lên! Chạy được hạng nhất tôi mời cậu ăn kem!”, Lâu béo cầm trong tay một que kem, còn vẫy vẫy trước mặt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 259: Tình huống gì đây?


Tần Kiệt lại càng thấy mình bị coi thường, cũng chẳng buồn nhìn thêm.

Cái tên này.

Cậu ta sắp thành heo rồi mà vẫn còn ăn ăn.

Ăn cho thành Trư Bát Giới luôn đi.

Khỉ thật.

Triệu Phần cười cười: “Bạn học Tần Kiệt, cậu vốn là người kiêu ngạo nhất trong lớp mình, nhất định phải cố gắng nha! Đừng để bọn tớ thất vọng! Cố lên! Lớp bốn nhờ cậy vào cậu đấy! Mọi người cùng nhau hô nào!”

“Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!”

“Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!”

...

Tần Kiệt: “...”

Đây là áp đặt mục tiêu vào tạo áp lực cho mình đấy sao?

Nếu không được hạng nhất.

Chẳng phải sẽ phụ sự kì vọng của toàn thể bạn học lớp 4 à.

Triệu Phần này.

Đúng là ghê gớm thật.

Năm ngoái chỉ là cô gái đơn thuần.

Khó trách mọi người đều nói, đắc tội với ai chứ không được đắc tội với hai loại người.

Một là tiểu nhân.

Hai là phụ nữ.

Đắc tội với tiểu nhân sẽ gặp phải hậu quả gì, không nói chắc hẳn mọi người cũng biết cả rồi.

Đắc tội với phụ nữ.

Ha ha.

Cô ta sẽ hãm hại người mà không cần thương lượng trước.

Tần Kiệt hiện tại xem như đã lĩnh giáo được thủ đoạn của Triệu Phần rồi.

Chỉ có thể dùng hai từ để hình dung thôi.

Khá lắm.

Nếu như anh không về thứ nhất.

Sẽ không còn là niềm tự hào của lớp bốn nữa!

Ý nói sẽ trở thành sự sỉ nhục của lớp.

Đến lúc đó, ở trong lớp anh sẽ không ngóc đầu dậy được.

Triệu Phần này đúng thật ngoan độc mà.

Độc nhất là lòng dạ phụ nữ, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi.

Tần Kiệt giờ phút này xem như đã nhìn thấu cô gái Triệu Phần kia.

“Đã chuẩn bị xong rồi chứ?”

Bỗng nhiên hàng đầu vang lên tiếng giáo viên dạy thể dục.

“Thưa thầy, em muốn báo cáo một người!”

Bỗng nhiên, một bạn học đứng bên trái Tần Kiệt giơ tay lên.

Tần Kiệt nhìn lại.

Người này so với anh thì thấp hơn một chút.

Lưng ngắn, nhưng chân dài.

Trên người mặc một bộ đồ thể thao Adidas.

Đến ngay cả đôi giày đang đi cũng là hiệu Adidas.

Nhìn dáng vẻ thì giống kiểuđể đạt được sự chú ý mà đặc biệt ăn mặc bóng bẩy.

Người kia, đúng thật thích làm màu.

Vì để được chú ý mà đi mua nguyên full bộ đồ.

Kiêu ngạo.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Tần Kiệt về cậu ta.

“Trương Thành, em muốn báo cáo ai?”, thầy giáo thể dục hỏi.

“Cậu ta!”, Trương Thành đang đứng bên trái bỗng chỉ tay về hướng Tần Kiệt!

Tần Kiệt: “...”

Sinh viên lớp bốn kinh tế: “...”

Tình huống gì đây?

Đang yên đang lành, tại sao lại muốn báo cáo Tần Kiệt chứ?

Tần Kiệt trêu chọc gì Trương Thành sao?

“Em vì sao muốn báo cáo Tần Kiệt?”, thầy thể dục lại hỏi.

“Cậu ta mặc áo ba lỗ! Không lịch sự! Không phù hợp với diện mạo thanh niên trong cuộc sống, để cậu ta tham gia cuộc thi là hạ thấp quan điểm và phẩm chất của tất cả các thí sinh chúng em, em đề nghị hủy tư cách tham gia thi đấu chạy 100m của cậu ta.”
 
Back
Top Bottom