Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 220: “Tôi cũng không hiểu!”


Ấn tượng về Tần Kiệt trong lòng ông đã nhanh chóng tăng lên một bậc, rất kính cẩn với anh.

"Tất cả những môn thể thao trong trung tâm của ông đều dành cho nam giới. Ví dụ có khách đưa bạn gái người ta vào chơi. Nếu là các trò chơi không tốn thời gian thì không sao. Nếu như đá bóng, đánh bóng chuyền, thế thì phải chờ biết bao lâu đây!”

"Nếu như bạn gái nhìn chán rồi thì sao? Phải làm sao giờ? Lẽ nào cứ thế ở đây đánh một giấc à? Thầy đã từng nghĩ đến việc giải quyết vấn đề này chưa?”, Tần Kiệt nói.

"Chuyện này . . .", Tôn Triêu Dương lắc đầu: “Nói thật tôi cũng chưa từng nghĩ đến những vấn đề này!”

"Ông xem, bị tôi nói trúng rồi chứ gì. Điểm trí mạng lớn nhất trong trung tâm thể dục thể thao của ông chính là không thể thu hút phụ nữ đến đây!”

"Vì sao?"

"Bởi vì trung tâm thể dục thể thao của ông đều là các môn thể thao cho đàn ông, chẳng có mục nào cho nữ giới cả. Kể cả cô gái đó có cùng người yêu đi vào, sau một thời gian dài cũng sẽ chán rồi rời đi thôi”.

"Đi đâu? Đi đi dạo phố! Thế nhưng bên cạnh trung tâm thể dục thể thao của ông có chỗ đi dạo phố không? Không có. Bởi vì xung quanh đều chỉ trồng cây, làm gì còn đường nữa!”

"Một mình đơn độc lẻ loi, chỉ có thể nhìn người khác chơi. Đã không thể giữ phụ nữ ở lại nữa rồi, qua thời gian dài, họ cũng chẳng muốn đến đây nữa!”

“Các cô ấy không đến nữa, cánh đàn ông đến nhiều lần cuối cùng cũng sẽ phát hiện ra chuyện này! Sau thời gian dài bọn họ cũng sẽ chán! Bởi vì bọn họ ở đây đá bóng cũng không có người yêu ở bên cạnh cổ vũ, ủng hộ, tin tưởng, tán thưởng kĩ năng của bọn họ!”

“Nếu một chút ý nghĩa cũng chẳng có thì người ta còn đến trung tâm của ông làm gì chứ? Mỗi năm tốn bao nhiêu tiền để làm gì? Chẳng lẽ trong nhà người ta có máy in tiền sao? Nếu như có thật thì coi như tôi chưa nói gì!”

Dứt lời, sắc mặt Tôn Triêu Dương tràn đầy kinh ngạc.

Từ trước đến này vẫn chưa từng có một người nào nói với ông ta chuyện này.

Kể cả là mấy người giáo sư đại học ông từng mời đến cũng chưa có ai nhắc đến chuyện này.

Hiện tại xem như ông cũng biết được người làm lí luận và người làm thực tế khác nhau ở đâu rồi.

Một kiểu là từ góc độ của mình để nhìn nhận vấn đề. Một người là dùng góc nhìn khách quan để nhìn nhận vấn đề.

Đây chính là chỗ khác nhau cơ bản.

“Cậu Tần, lời của cậu đã làm tôi hiểu ra vấn đề rồi. Tuyệt, quá tuyệt rồi!”

Tôi thật sự tâm phục khẩu phục, bốn mươi phần trăm cổ phần công ty, đáng giá lắm!

Một lát sau, Tôn Triêu Dương giơ ngón cái ra.

“Haha, thầy Tôn đừng vội tán thưởng! Tôi còn chưa nói xong mà!”, Tần Kiệt nói.

“Ôi, còn gì nữa, cậu Tần cứ nói thằng!”, thái độ của Tôn Triêu Dương càng ngày càng ôn hòa hơn.

“Siêu thị của tôi sẽ nhanh chóng tổ chức hoạt động có liên quan đến Olympic, tôi hi vọng đến lúc đó thầy Tôn có thể dùng một chút quan hệ của mình đến ủng hộ chúng tôi. Khách quý!”, Tần Kiệt nói.

“Chuyện này không vấn đề gì! Còn gì nữa không?”, Tôn Triêu Dương không hề do dự đồng ý.

“Thứ hai, tôi muốn làm người cầm đuốc cho Olympic, chuyện này tôi hi vọng thầy Tôn có thể dùng quan hệ của mình trong giới thể dục giúp tôi thực hiện. Đương nhiên sẽ có lợi. Bởi vì nếu như tôi có thể trở thành người cầm đuốc, đến lúc đó vô hình trung có thể làm quảng cáo tuyên truyền cho trung tâm thể dục thể thao!”

“Đến lúc đó việc kinh doanh của nhà thi đấu nhất định sẽ cao hơn một bậc, thầy Tôn thầy thấy thế nào?”

“Được! Đây chính là giá trị vô hình quyết định giá trị mà! Chuyện này rất được, tôi sẽ thử xem! Còn nữa không?”, Tôn Triêu Dương hoàn toàn bị Tần Kiệt thuyết phục rồi.

“Chuyện cuối cùng là tôi muốn thầy Tôn và giám đốc Tô kí hợp đồng với một số vận động viên, tốt nhất là mấy vận động viên còn chưa nổi tiếng!”, Tần Kiệt nói.

“Kí hợp đồng với vận động viên chưa nổi tiếng?”

Lời này vừa nói ra.

Tôn Triêu Dương và Tô Nhuệ đều có chút khó hiểu.

“Cậu Tần, mục đích kí hợp đồng với vận động viên, tôi biết. Vận động viên đã có danh tiếng rất có ích đối với một công ty thể thao. Thế nhưng cậu muốn tôi và cô Tô kí hợp đồng với vận động viên chưa thành danh là có ý gì? Vì sao tôi vẫn không hiểu? Cô Tô nghe có hiểu không?”

“Tôi cũng không hiểu!”, Tô Nhuệ lắc đầu.

Nhìn về phía Tần Kiệt: “Giám đốc Tần, anh có thể nói rõ được không?”

“Chuyện này tạm thời mọi người chưa cần hiểu. Trước tiên cứ làm xong hai chuyện này, tôi sẽ lựa chọn thời gian thích hợp để mọi người đi làm. Chờ khi hai người đã làm xong, hai người sẽ hiểu được ý của tôi!”, Tần Kiệt nói.

Tôn Triêu Dương: “...”

Tô Nhuệ: “...”

Nói một hồi rồi vẫn còn chưa chịu nói rõ ra.

Rõ là nói một hồi vô nghĩa mà.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 221: Bởi vì trông Tần Kiệt rất là sốt ruột.


“Hơn nữa, còn có một chuyện! Chính là chuyện của trung tâm thể dục thể thao!”, Tần Kiệt nói: “Phải thiết kế lại một lần nữa, sửa đổi lại. Không phải chỉ có các môn thể thao dành cho nam giới mà còn phải có cả các môn dành cho nữ giới nữa. Cụ thể phải làm như thế nào, hai người có thể tìm kiến trúc sư thiết kế cho. Còn phải nhớ kĩ một chuyện, nhất định phải giữ bí mật”.

“Không được tiết lộ bí mật! Đây là nguyên tắc cơ bản trong làm ăn!”

“Được, chuyện này cậu yên tâm, tôi cam đoan không có chuyện gì được”.

“Được, đợi đến khi thiết kế và quy hoạch xong tôi sẽ trả tiền!”

“Thật sao?”

“Phải".

“Vậy tốt quá! Tốt quá!”

Reng reng reng~

Bỗng nhiên điện thoại của Tần Kiệt đổ chuông.

Anh vừa bỏ ra nhìn, là Cung Thiến Thiến gọi tới.

Sao Cung Thiến Thiến lại gọi điện đến vào lúc này?

Tần Kiệt đã có hơi tò mò.

Anh bấm nghe máy.

“Alo, là em à, sao vậy?”, Tần Kiệt cười nói.

“Tần Kiệt, anh mau đến Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung đi, Tinh Tinh bị người ta đánh!”, trong điện thoại, giọng của Cung Thiến Thiến tràn đầy lo lắng và sợ hãi.

“Cái gì? Tinh Tử bị đánh? Khốn kiếp! Em chờ đó, anh đến ngay! Tên khốn nào dám đánh anh em của anh chứ hả, ông đây nhất định sẽ làm thịt tụi nó!”

Cúp điện thoại, vẻ mặt Tần Kiệt tràn đầy phẫn nộ.

Dọa Tô Nhuệ nhảy dựng.

“Giám đốc Tần, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”, Tô Nhuệ có chút lo lắng.

“Một bạn học của tôi bị người ta đánh ở tiệm Internet, tôi qua đó xử lý cái đã!”, Tần Kiệt nói.

“Hả? Đánh nhau à! Chuyện này cũng không nhỏ, hay là báo cảnh sát đi!”, Tô Nhuệ đề nghị.

“Đúng rồi, báo cảnh sát. Vừa khéo tôi có một người bạn làm trong cục cảnh sát, nhờ anh ta qua đó hòa giải xem sao!”, Tôn Triêu Dương nói.

“Bạn học tôi ở tiệm Internet gần Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung. Bạn của ông quản lý chỗ nào?”, Tần Kiệt hỏi.

“Để tôi hỏi thử!”, Tần Kiệt bây giờ là một cổ đông.

Trên thương trường, anh cũng là một người có bản lĩnh.

Thêm vào đó, việc đưa ra đề nghị muốn làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic càng khiến Tôn Triêu Dương nhận định Tần Kiệt là một nhân tài trong kinh doanh.

Ôm đùi Tần Kiệt chắc chắn không sai.

Lúc này đây, ông ta không muốn Tần Kiệt gặp chuyện không may chỉ vì đánh nhau.

Nếu có thể hòa giải thì hòa giải.

“Hay là vầy đi, tôi đi trước! Ông liên hệ với bạn của mình đi, nếu ông ta giúp được thì nhờ ông ta giúp, hôm khác tôi mời ông ta dùng bữa! Còn nếu như không giúp được cũng không sao, tôi tự có biện pháp”.

“Ừ, cứ vậy đi, được rồi!”, Tôn Triêu Dương cũng chỉ có thể nghe theo.

Bởi vì trông Tần Kiệt rất là sốt ruột.

“Được rồi, giám đốc Tô, cô cứ ở lại nói chuyện cùng thầy Tôn! Tôi đi trước!”

Nói xong, cũng không đợi Tô Nhuệ lên tiếng, Tần Kiệt đã chạy đi.

Bắt một chiếc taxi, lao nhanh đến tiệm Internet gần Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Tôn Triêu Dương cũng vội vã gọi điện cho bạn của mình.

Vì thời gian cấp bách, cho nên Tần Kiệt bảo tài xế đi đường tắt.

Hơn hai mươi phút đã chạy đến Đại học Nông nghiệp Hoa Trung.

Trên đường đi, Tần Kiệt gọi điện cho Tạ Quan Lâm và Tào Bác, thuật lại việc đã xảy ra ở tiệm Internet.

Dù sao thì Tạ Quan Lâm cùng Tào Bác cũng là sinh viên của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, nghe nói bạn học của Tần Kiệt mở tiệm Internet ở gần trường bọn họ, lại còn bị người ta đánh, hai người này không nói hai lời, lập tức dẫn người chạy đến.

Lúc Tần Kiệt chạy đến tiệm Internet, còn chưa đi vào đã nghe thấy âm thanh ồn ào vọng ra từ trong tiệm.

“Mẹ kiếp! Ông mày nói lại lần nữa, rốt cuộc mày có phục không hả?”

“Tao không phục! Mày có gan thì giết tao đi! Đến đây, đến đây!”

“Xin các người đó, đừng có đánh Tinh Tinh nữa có được không? Tôi cầu xin các người!”

“Hừ! Con nhóc đáng chết, đại ca nhà tao vừa ý mày chính là phước phần của mày, vậy mà mày lại dám không nể mặt. Đúng là không biết điều mà! Còn thằng bạn trai của mày, chỉ là một thằng sinh viên quèn, nó là cái thá gì chứ, cũng dám đòi làm anh hùng? Có tin đại ca của tao đánh gãy chân nó cũng không ai dám nói một câu không hả!”

“Ai nói vậy?”

Đúng lúc này, một âm thanh từ ngoài vọng vào, thoáng cái cắt đứt âm thanh của đám người kia.

“Ai?”

Bọn họ lập tức quay đầu nhìn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 222: Dẫn đầu là ba người bảo vệ.


Thì trông thấy một tên sinh viên xuất hiện ở cửa ra vào.

Thoạt nhìn cùng lắm cũng chỉ mới hơn hai mươi.

Nhưng dáng đi lại rất phong độ, trông có vẻ chững chạc.

“Là Tần Kiệt, Tinh Tinh, là Tần Kiệt, anh ấy đến rồi!”, Cung Thiến Thiến kích động nói.

“Kiệt Tử, sao cậu ấy lại đến? Ai gọi cậu ấy đến? Em hả?”, Vương Tinh cảm thấy khó hiểu.

“Ừm, em gọi anh ấy đến!”, Cung Thiến Thiến gật đầu.

“Ai bảo em gọi cậu ấy đến? Một mình cậu ấy sao có thể đối phó được?”, Vương Tinh nóng nảy.

“Nhưng mà em…”, lúc này đây, Cung Thiến Thiến cũng nhận ra mình đã làm sai, liền cúi đầu.

“Ha ha, hóa ra là bạn học của mày à? Tao còn tưởng là thần thánh phương nào nữa cơ đấy!”

Nghe hai người nói, đám thanh niên cười một cách khinh bỉ.

Tần Kiệt cũng không để tâm.

Đây là lần đầu tiên anh đến tiệm Internet của Vương Tinh.

Vừa vào cửa, việc đầu tiên là quan sát xung quanh một lượt.

Không thể không nói, diện tích của tiệm Internet không nhỏ, chí ít cũng có một ngàn mét vuông.

Có thể xem là tiệm Internet cỡ lớn rồi.

Vào những năm 2008, một giờ chơi tầm khoảng 3 tệ.

Một ngàn mét vuông ít nhất có thể đặt 300 máy, mỗi ngày nếu có một nửa số người đến chơi net thì có thể kiếm được 450 tệ.

Một tháng cũng thu được hơn mười ngàn tệ.

Nếu như có nhiều người chơi hơn nữa, một tháng cũng có thể thu về hai mươi ngàn.

Cộng thêm tiền bán đồ ăn, một năm thu nhập hai trăm ngàn không thành vấn đề.

Không thể không nói, Vương Tinh cũng rất có tầm nhìn.

Tần Kiệt ngầm hiểu.

Kế đó, ánh mắt anh một lần nữa rơi vào đám thanh niên kia.

Tổng cộng có năm tên.

Tất cả đều nhuộm tóc, đủ loại màu sắc.

Trong đó có một gã trung niên tóc vàng, tuổi khoảng 37, có lẽ chính là đại ca.

Bốn tên còn lại thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi.

Có tên ngậm thuốc.

Có tên ngậm kẹo que.

Có tên đang cắn hạt dưa.

Có tên thì đang uống Fanta.

Mỗi tên một kiểu.

Nhưng ánh mắt của bọn họ khi nhìn anh đều tràn đầy khinh thường.

Tần Kiệt nở nụ cười.

“Thằng nào vừa nói anh em của tao không là cái thá gì, bước ra đây!”, Tần Kiệt nói.

“Ấy chà! Tao không nghe nhầm đó chứ?”

“Ha ha, Lục Mao, mày không có nghe nhầm đâu, thằng oắt kia bảo mày bước ra đó!”

“Mẹ kiếp! Một thằng oắt con miệng còn hôi sữa mà cũng dám ngông cuồng.”

“Ha ha!”



Bọn côn đồ cười ầm lên.

Không hề để Tần Kiệt vào mắt.

“Lục Mao đúng không?”, Tần Kiệt xem như đã hiểu, ngoắc ngón tay: “Cho mày một cơ hội, trong vòng ba giây lập tức bước ra đây, tự vả vào mặt mình ba cái! Chuyện mày nói anh em của tao không là cái thá gì, tao có thể cho qua!”

“Bà mẹ nó!”

Lục Mao phát hỏa.

Tên này lại dám làm nhục hắn.

Sao có thể nhịn được?

Lục Mao không nói hai lời, lập tức xông ra ngoài.

Mấy tên kia cũng không ngăn hắn lại, mà tỏ vẻ muốn xem trò vui.

Trong chớp mắt, Lục Mao đã vọt đến trước mặt Tần Kiệt, xắn tay áo lên, chỉ tay vào Tần Kiệt, gào lên: “Thằng khốn, mày nói lại lần nữa xem?”

Bốp!

Ngay lúc đó, Tần Kiệt quơ lấy chai bia của một khách chơi net còn chưa uống xong, đập xuống.

Xoảng.

Chai bia nát tan.

Da đầu Lục Mao rách ra.

Máu chảy xuống.

Tí tách.

Máu rơi xuống trước mắt Lục Mao.

Cả cái tiệm Internet to như vậy, trong phút chốc, trở nên an tĩnh.

Tất cả đều nín thinh.

Mấy tên côn đồ còn lại cũng không ngờ một sinh viên lại thật sự dám động thủ đánh người.

Mà còn đánh rất ác nữa chứ.

“A!”

Cung Thiến Thiến bị dọa, không nhịn được kêu lên một tiếng sợ hãi.

“Kiệt Tử, cậu đi mau đi! Bọn chúng có nhiều người!”, Vương Tinh biết chuyện lần này rắc rối to rồi.

Cậu không lo cho bản thân mình, mà ngược lại, cậu lo cho an nguy của Tần Kiệt.

“Bà mẹ nó! Dám đánh anh em của ông mày, lên hết cho tao, đánh chết nó!”

“Đánh chết nó!”

“Làm thịt nó!”



Rốt cuộc, bốn tên lưu manh còn lại cũng hoàn hồn, cả đám tức điên lên.

Ngay trước mặt bọn họ lại dám gây chuyện, ra tay đánh Lục Mao, anh em của bọn họ.

Nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài, bọn họ còn lăn lộn thế nào nữa.

Từng tên một xông lên, muốn chộp lấy Tần Kiệt.

“Tao xem ai dám đụng đến anh em của tao!”

Ầm ầm ầm.

Đột nhiên, ngoài cửa có một đám người vọt vào.

Dẫn đầu là ba người bảo vệ.

Trong tay mỗi người đều cầm dùi cui điện.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 223: Tần Kiệt cũng không để tâm.


Theo sau bảo vệ là Tạ Quan Lâm, Tào Bác, cùng với mười sinh viên trường Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Cả đám đông nghịt.

Vừa tiến vào đã khiến đám Hoàng Mao vô thức lui về sau.

Má ơi!

Đâu ra nhiều ngươi vậy chứ!

Rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.

Khó trách tên này ngông cuồng như vậy, dám ra tay đánh người anh em Lục Mao của bọn họ.

“Không phải muốn đánh tao à? Giờ thì đánh thử đi!”, Tần Kiệt thờ ơ nói.

“Thằng nhóc kia, hôm nay mày có nhiều người, tao không làm gì được mày, nhưng mày có tin không, qua hôm nay, tao có cả ngàn biện pháp chơi chết mày!”, Hoàng Mao chỉ tay vào Tần Kiệt, gào lên.

“À, mày muốn chơi chết tao?”, Tần Kiệt bỗng nhiên nở nụ cười.

“Mày cười cái gì? Đừng tưởng mày có nhiều người là Hoàng Mao tao sợ mày! Tao cho mày biết, tao lăn lộn đã nhiều năm, chưa có thằng sinh viên nào dám uy h**p tao đâu!”, Hoàng Mao cả giận nói.

“Không phải hôm nay mày đã bị một thằng sinh viên uy h**p rồi sao?”, Tần Kiệt nói.

“Mày… Mày đừng có làm càn. Có gan thì thả bọn tao ra, hôm khác chúng ta sẽ đánh!”, Hoàng Mao gào lên, giọng hắn ta rất lớn, nhưng khi nhìn thấy đám người Tạ Quan Lâm, trong lòng hắn vẫn có chút sợ hãi, không dám mạnh miệng.

“Với cái bộ dạng sợ sệt của mày mà cũng đòi đánh với bọn tao à? Tao cho mày biết, mày không có tư cách! Hơn nữa, là cái thời nào rồi mà còn diễn người trong giang hồ! Mày đúng là đồ ngu mà!”

Tần Kiệt cũng lười nhìn bọn họ.

“Bà mẹ nó! Thằng oắt con, mày có dám thả bọn tao không?”, Hoàng Mao nổi giận.

“Dám! Đương nhiên dám! Tuy nhiên, trước khi thả mày đi, tao muốn nghiệm chứng tình anh em của chúng mày!”, Tần Kiệt nói.

“Ý mày là sao?”, Hoàng Mao nhất thời không hiểu được.

“Nghe không hiểu đúng không?”, Tần Kiệt nở nụ cười, móc ví ra, lấy ra năm tấm thẻ: “Bạn học Tào!”

“Kiệt Tử!”, Tào Bác bước tới.

“Giúp tôi rút ra hai trăm ngàn tệ từ năm tấm thẻ này!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Tào Bác sửng sốt.

“Mỗi tấm bốn mươi ngàn tệ, nhanh lên!”, Tần Kiệt bổ sung thêm một câu.

“À, được được!”

Tào Bác không rõ Tần Kiệt muốn rút tiền lúc này để làm gì, nhưng Tần Kiệt đã nói vậy, cậu còn có thể nói gì nữa, chỉ có thể làm theo.

Nhìn một màn như vậy, đám Hoàng Mao cảm thấy rất hoang mang.

Chuyện gì đang xảy ra?

Ngay thời điểm mấu chốt, chạy đi rút tiền làm gì?

Ý gì hả?

“Thằng nhóc kia, không phải mày nói thả bọn tao sao? Mày đang làm gì đó?”, Hoàng Mao hỏi.

“Ha ha, đừng nói vội! Người, tao sẽ thả! Nhưng phải chờ!”, Tần Kiệt thản nhiên cười.

“Rốt cuộc mày muốn gì?”, đột nhiên, Hoàng Mao không đoán ra Tần Kiệt muốn làm gì, trong đầu hắn ta toàn là dấu hỏi.

“Ha ha, đừng có nóng vội, chờ một chút, chờ bạn tao rút tiền về rồi nói tiếp!”, Tần Kiệt nói, vẻ mặt vẫn thờ ơ như trước.

Bốn người đám Hoàng Mao liếc nhìn nhau, cả đám đều cau mày.

Nhưng đối phương có nhiều người, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, đành phải đợi.

Chỉ đáng thương cho Lục Mao, vẫn còn chảy máu, chỉ đành dùng biện pháp nguyên thủy nhất để cầm máu.

Tuy nhiên, Tần Kiệt cũng không để tâm.

Anh biết rõ mình ra tay nặng nhẹ thế nào.

Cứ như vậy, hai bên đều không có hành động.

Tiếp tục giằng co.

Thoáng cái, đã bốn mươi phút trôi qua, lúc này, Tào Bác mới xách theo một cái túi lớn trở về.

“Kiệt Tử, đã rút hai trăm ngàn tệ, nặng quá đi. Thẻ ngân hàng trả lại cho cậu đấy!”

Lúc Tào Bác trả lại thẻ ngân hàng cho Tần Kiệt, hai mắt cậu ta sáng rực.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 224: Hắn thật sự rất sợ.


Bởi vì lúc đi rút tiền, cậu ta đã cố ý xem thử số tiền trong năm cái thẻ.

Cộng lại có hơn bảy trăm ngàn tệ.

Một sinh viên như Tần Kiệt, còn chưa tốt nghiệp, vậy mà trong thẻ đã có hơn bảy trăm ngàn tệ.

Đúng là đáng kinh ngạc mà!

Thời điểm năm 2008, sinh viên có trong tay bảy trăm ngàn tệ không ít, nhưng cũng không nhiều.

Tần Kiệt là một trong số đó.

Từ việc này, cậu ta nhận ra rằng Tần Kiệt là dạng con ông cháu cha ngầm.

Chắc chắn là như vậy.

Đánh chết cậu ta cũng không tin đó là tiền mà Tần Kiệt tự kiếm được.

Tào Bác càng thêm sùng bái Tần Kiệt.

Tần Kiệt cũng nhìn ra sự thay đổi trong mắt Tào Bác.

Anh nhận lấy năm tấm thẻ ngân hàng, bỏ vào túi.

Sau đó nhận lấy cái túi xách trong tay Tào Bác, đứng trước mặt mọi người, mở nó ra.

Thoáng cái, hai trăm ngàn tệ tiền mặt lộ ra trước mắt mọi người.

Từng gói từng gói.

Tất cả đều là tiền một trăm tệ màu xanh da trời.

Khiến đám người đỏ mắt.

Hai trăm ngàn tệ tiền mặt, cứ như vậy bày ra trước mắt.

Chuyện này…

Ừng ực.

Mọi người không khỏi nuốt nước miếng.

Năm 2008.

Công nhân trong một xí nghiệp làm quần quật suốt một năm cũng chỉ được có năm mươi ngàn tệ.

Vậy mà Tần Kiệt thoáng cái lại lấy ra hai trăm ngàn tệ.

Đúng là địa chủ mà!

Nhất là ba bảo vệ của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, một tháng lương của bọn họ cũng chỉ mới hơn một ngàn tệ mà thôi.

Làm cả năm mới được hơn mười ngàn tệ.

Muốn kiếm được hai trăm ngàn tệ, bọn họ phải làm việc trong suốt mười chín năm, với điều kiện không ăn không uống gì cả.

Thật đẹp mắt!

Ba bảo vệ mở to mắt, hận không thể nuốt hết số tiền đó.

Nhưng bọn họ còn chưa đến nỗi mất hết lý trí.

Biết không phải tiền của mình thì không thể cầm bậy.

Về phần năm người Hoàng Mao.

Bọn họ ngơ ngác nhìn.

Vậy mà thật sự lấy ra hai trăm ngàn tệ.

Mẹ kiếp.

Tên này chẳng lẽ là công tử của một đại nhân vật nào à.

Bằng không sao có thể giàu có đến mức đó.

Xong đời.

Chọc nhầm tổ ong vò vẽ rồi.

Đám côn đồ bắt đầu run chân.

Bọn họ đúng là côn đồ nhưng cũng chỉ là một đám côn đồ vặt vãnh, không phải đại nhân vật.

Ngày thường khi dễ mấy người hiền lành, tay không tấc sắt thì được, chứ mà gặp đại nhân vật, đặc biệt là đại nhân vật cấp bậc ông trùm, bọn họ cũng phải lạy đấy.

Bịch.

Lục Mao lập tức quỳ xuống.

“Đại ca, đại ca của em, em sai rồi! Anh đánh em đi! Đánh đi!”, Lục Mao khóc.

Hắn vừa tự tát vào mặt mình, vừa khóc.

Hắn thật sự rất sợ.

Má ơi!

Thoáng cái lấy ra hai trăm ngàn tệ, người như vậy có thể là vô danh tiểu tốt sao?

Chắc chắn là người có máu mặt.

Hắn chỉ là một tên côn đồ, sao dám trêu vào chứ.

Hắn còn muốn sống thêm mấy năm nữa.

“Lục Mao, mày…”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 225: Hắn còn đang bận ngơ ngác.


Hoàng Mao còn chưa nói hết lời thì im bặt.

Bởi vì ba tên đàn em bên cạnh hắn ta cũng đã quỳ xuống.

Từng tên từng tên đều tự vả vào mặt mình, còn cầu xin Tần Kiệt tha cho bọn họ.

Hoàng Mao đờ ra.

Sao lại có thể như vậy?

Một tên sinh viên mới hơn hai mươi thật sự có năng lực lớn đến vậy ư?

Không thể nào.

Nhưng nếu không phải thì sao người này có thể gọi một lần hơn mười người đến đây.

Còn có thể lấy ra hai trăm ngàn tệ tiền mặt, mà mắt không nháy lấy một cái.

Thật đáng sợ.

Hắn ta lăn lộn nhiều năm, còn chưa gặp ai có thể lấy ra hai trăm ngàn tiền tệ mặt mà mắt không nháy lấy một cái đâu.

Tần Kiệt là người đầu tiên hắn ta gặp.

Lúc này đây, hắn ta cũng có chút luống cuống.

Chân càng run hơn so với lúc nãy.

Hắn ta sợ.

Hắn ta cũng muốn quỳ xuống.

“Chậc, mày đừng quỳ! Tao kham không nổi!”

Tần Kiệt đột nhiên quát bảo ngưng lại.

“Hả?”, Hoàng Mao đang chuẩn bị quỳ xuống, nghe vậy, hắn ta ngẩn ra.

Vậy mà không cho hắn ta quỳ.

Chuyện gì vậy chứ?

Quỳ cũng không có tư cách sao?

“Mày thật sự không cần quỳ xuống! Tao nói, tao còn muốn nghiệm chứng tình huynh đệ giữa chúng mày! Mày quỳ xuống thì còn ý nghĩa gì nữa?”, Tần Kiệt nói.

“Nghiệm chứng? Nghiệm chứng gì? Rốt cuộc là có ý gì?”, Hoàng Mao nóng nảy.

Hắn ta ta cảm thấy rất sợ.

“Mày gọi là Lục Mao?”, Tần Kiệt hỏi.

“Đúng vậy!”

“Tên thật là gì?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Lữ Miêu! Lữ trong Lữ Tụng Hiền, miêu là con mèo!”

Tần Kiệt: “…”

Mẹ kiếp, đúng là người cũng như tên.

“Thôi, vẫn cứ gọi mày là Lục Mao đi!”, Tần Kiệt cúi người, lấy ra một cọc tiền màu xanh, ném cho Lục Mao.

“Đây là…”

Không riêng gì Lục Mao, những tên còn lại trong nhóm của Hoàng Mao cũng ngơ ngác nhìn.

Chuyện gì vậy chứ?

Hỏi một câu liền trả thù lao.

Định mưu tính gì đây?

“Tao đánh mày bị thương, nên tao đưa tiền cho mày đi khám cái đầu, mười ngàn tệ, mày thấy đủ không?”, Tần Kiệt nói thêm một câu.

Lục Mao: “…”

Đám Hoàng Mao: “…”

Nhóm bảo vệ: “…”

Bị đánh một cái, đi bệnh viện quá lắm chỉ tốn có mấy ngàn tệ.

Mười ngàn đương nhiên là đủ.

Vậy mà người này lại hỏi mười ngàn tệ có đủ không?

Bà mẹ nó!

Có thể đừng nói kiểu vậy được không hả?

Nhưng mà…

“Haiz, nhìn dáng vẻ của mày, chắc là không đủ rồi! Được! Cho mày thêm mười ngàn tệ!”

Nói xong, Tần Kiệt lại lấy ra thêm một cọc tiền, ném tới.

Cọc tiền đập trúng mặt Lục Mao.

Nếu như là người bình thường, e là đã sớm nổi điên muốn đánh người.

Nhưng Lục Mao thì sao?

Hắn còn đang bận ngơ ngác.

Hắn bị ném tiền vào mặt đấy.

Mà còn là mười ngàn tệ.

Hắn cầu còn không được, mắc gì phải đánh người chứ hả?

Hắn còn đang ước đây này.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 226: Đúng là chuyện hiếm thấy mà.


Một màn này khiến từng người trong đám Hoàng Mao và nhóm bảo vệ đứng đực ra nhìn.

Ánh mắt bọn họ tràn đầy hâm mộ cùng ghen ghét.

Lúc này đây, trong đầu mấy tên đàn em của Hoàng Mao chỉ có một suy nghĩ.

Cả đám đều hi vọng người bị đánh không phải Lục Mao mà là bọn họ, vậy thì tốt biết mấy.

Nếu thế, bọn họ cũng có thể có được hai mươi ngàn tệ.

Vào năm 2008, hai mươi ngàn tệ là một số tiền không nhỏ.

“Đủ chưa?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Đủ, đã đủ rồi!”, hai mươi ngàn vào tay, sao lại không đủ được chứ.

Lục Mao kích động cứ như trúng xổ số vậy.

Hắn ta vô cùng mừng rỡ.

“Nếu đủ rồi thì mau đến phòng khám gần Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung kiểm tra đầu đi!”, Tần Kiệt nói.

“Được, được!”

Lục Mao gật đầu, cầm lấy hai mươi ngàn tệ, đứng lên bỏ chạy ra ngoài.

Nhóm bảo vệ rất thức thời, né sang một bên nhường đường cho hắn.

Trong chớp mắt, bóng Lục Mao đã biến mất tăm.

Chạy nhanh còn hơn thỏ.

Từng người trong nhóm Hoàng Mao đều há hốc mồm mà nhìn.

Đi rồi sao?

Anh em còn đang ở đây mà.

Có một chút tình nghĩa anh em được không hả?

“Anh, anh à, hay là anh cũng đánh em một phát đi! Em không đòi nhiều đâu! Mười ngàn tệ là đủ rồi!”, bỗng nhiên, một tên tóc xanh chủ động bước tới, đưa đầu ra, đòi được đánh.

“Lam Mao, mày nhỏ hơn tao, xếp sau đi, để tao tới trước!”, một tên tóc đỏ kéo Lam Mao qua một bên, chủ động đưa đầu ra: “Anh, đánh em đi! Em cũng không cần nhiều đâu, mười ngàn tệ là đủ rồi!”

“Mẹ kiếp! Hồng Mao, tao ra giang hồ trước mày, tao còn chưa lên tiếng, sao có thể đến lượt mày? Tránh qua một bên, tao tới trước!”, Tử Mao kéo Hồng Mao qua một bên, nói: “Anh, đánh mạnh một chút cũng được, không cần nhiều, ba mươi ngàn tệ là được!”

Hoàng Mao: “…”

Vương Tinh và Cung Thiến Thiến: “…”

Nhóm bảo vệ: “…”

Nhóm Tạ Quan Lâm và Tào Bác: “…”

Mẹ kiếp!

Người gì thế này?

Vì tiền, từng tên lại chủ động chạy đến đưa đầu cho Tần Kiệt đánh.

Tiền thật sự có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao?

Tuy nhiên, cẩn thận ngẫm lại mới thấy, tiền thật sự có năng lực đó.

Nếu như là mình, chắc cũng sẽ như vậy.

Khốn kiếp!

Hoàng Mao nhịn không được văng tục.

Tần Kiệt cười cười, nói: “Bọn mày đều muốn tiền có đúng không?”

“Ha ha, anh à, anh cứ đánh đi! Không sao đâu! Sau khi lấy được tiền, bọn em tuyệt đối sẽ không tìm đến anh nữa!”

“Đúng, vết thương không phải do anh đánh! Không liên quan gì đến anh!”

“Em cam đoan”.



Hồng Mao, Lam Mao cùng Tử Mao cười một cách hèn mọn.

Tần Kiệt nói: “Muốn tiền cũng được thôi!”

“Thật sao? Anh, anh đồng ý rồi hả, đến đây đi, đánh đi!”

“Đúng, anh, anh đánh đi, em sẽ không la đâu!”

“Anh, mạnh tay một chút cũng không sao, chỉ cần thêm mười ngàn tệ là được.”



Mấy người Vương Tinh cùng Cung Thiến Thiến: “…”

Đột nhiên, bọn họ có cảm giác thế giới quan của mình hỏng mất rồi.

Đúng là chuyện hiếm thấy mà.

Tần Kiệt nói: “Tao sẽ không đánh đầu bọn mày. Tao muốn là…”

“Anh, anh muốn gì?”

“Anh cứ nói đi!”

“Đúng vậy, anh nói đi, em làm ngay!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 227: Hoàng Mao bị thương.


Tần Kiệt chỉ tay vào Hoàng Mao, nói: “Vừa rồi hắn ta rất kiêu căng, còn dám bất kính với người anh em của tao. Bọn mày giúp tao dạy dỗ cho hắn ta một trận, tao cho mười ngàn tệ. Đánh gãy một tay hoặc một chân, tao cho năm mươi ngàn tệ”.

“Hả?”, ba người Hồng Mao sửng sốt.

Ầm ĩ cả buổi, hóa ra muốn chơi trò này à?

Làm vậy được sao?

“Anh à, anh ấy là đại ca của bọn em! Làm vậy không được đâu!”

“Đúng đó! Nào có chuyện đàn em đánh đại ca của mình chứ! Chuyện này không được!”

“Đúng vậy, không được!”

“À, vậy à? Như vầy đi, ai làm cho hắn ta gãy một chân trước, tao cho một trăm ngàn tệ! Làm sau chỉ được ba mươi ngàn tệ!”, Tần Kiệt nói.

“Hả? Một trăm ngàn tệ?”

Hồng Mao, Tử Mao, còn có Lam Mao đều ngẩn người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều thấy được suy nghĩ trong mắt đối phương.

Làm.

Không phải chỉ là một đại ca thôi sao.

Sao có thể quan trọng hơn tiền được chứ?

Lập tức, cả ba đồng loạt quay đầu nhìn Hoàng Mao.

“Bọn mày định làm gì?”

“Tao là đại ca của bọn mày đấy!”

“Ra giang hồ phải có nghĩa khí biết không hả?



Bốp!

“Á, Hồng Mao, mày đánh thật hả?”

Rầm!

“Á, Lam Mao, mày dám giẫm chân tao à?”

Bịch!

“Á, Tử Mao, đồ khốn kiếp, mày dám động vào tay tao hả?”

“Tao là đại ca của bọn mày đấy!”

“Lúc trước bọn mày đã từng phát thệ cùng tao đó!”



“Đồ ngu, mấy năm nay, thề thốt có ăn được không? Có tiền là có tất! Bớt la hét đi, nếu không, đừng trách tôi mạnh tay!”

Bốp bốp bốp.

“Á, đồ khốn kiếp, tao với tụi bây…”

Bốp bốp bốp.

“Bà mẹ nó, hàm của… tao… bị trật…”

Rắc rắc.

“Á, tay tao sắp gãy rồi…”

Thoáng cái, đám Hoàng Mao xảy ra hỗn chiến.

Vương Tinh cùng Cung Thiến Thiến vội né ra thật xa.

Trong phút chốc, bốn người ra sức đánh đối phương, cả đám bắt đầu nội chiến.

Trận chiến rất là quyết liệt.

Nhóm bảo vệ cùng mấy người Tạ Quan Lâm trợn tròn mắt nhìn.

Mẹ kiếp!

Vừa nãy còn anh anh em em.

Trong chớp mắt đã đánh nhau loạn xạ?

Chuyện dễ xử lý như vậy, còn kêu chúng tôi tới làm gì?

Đúng là lãng phí thời gian.

“Á!”

Bỗng nhiên, Lam Mao hét thảm một tiếng, sau đó ngã ra đất, hôn mê bất tỉnh.

“Đồ khốn, mày dám đánh vào miệng tao, tao đánh mày.”

Hoàng Mao đấm Lam Mao ngất xỉu, giơ chân đạp Hồng Mao một phát.

Bịch.

Hồng Mao đâm sầm vào một cái máy tính trên bàn, cũng hôn mê bất tỉnh.

“Còn mày nữa, đồ khốn, tao là đại ca của mày, mày lại muốn bẻ gãy tay tao, tao…”

Rầm!

Tử Mao đạp một phát.

Hoàng Mao còn chưa nói xong, cả người hắn ta đã bay ra ngoài.

Nện thẳng vào một cái máy tính, khiến nó rơi xuống đất, vỡ nát.

Xoảng.

Đầu rơi máu chảy.

Hoàng Mao bị thương.

“Đồ khốn! Ông còn có mặt mũi nói mình là đại ca hả? Má nó, còn nói chuyện nghĩa khí? Nếu có tình nghĩa, thì lúc mấy anh em kiếm ra tiền, mắc gì ông lấy tám phần, còn lại chúng tôi chỉ có hai phần?”

“Nếu nói tình nghĩa, vì sao mỗi lần tán gái đều là ông hưởng trước?”

“Đồ khốn, tôi đã sớm gai mắt ông rồi! Hôm nay, tôi không…”

Bốp.

Không đợi Tử Mao nói xong, Hoàng Mao đột nhiên lồm cồm bò dậy hệt như ác quỷ, quơ lấy một cái ghế nhựa, nện tới.

Bịch.

Tử Mao cháng váng, ngã lăn ra đất.

Nhưng Hoàng Mao vẫn chưa hết giận, hắn ta còn muốn đánh tiếp.

“Cảnh sát đây, dừng tay!”

Bỗng nhiên, sau lưng vang lên tiếng còi cảnh sát.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 228: Xinh quá đi.


Hoàng Mao giơ hai tay lên.

“Cảnh sát, là cậu ta đánh tôi trước”.

“Ngồi xuống!”

“Vâng ạ!”

Hoàng Mao và những người khác bị còng tay dẫn đi.

Người dẫn đầu là đội trưởng của khu vực Nam Hồ.

“Anh Tần, thật ngại quá, đã làm phiền anh rồi”.

“Không sao! Nếu các anh không đến kịp thì sự việc sẽ rất khó giải quyết. Tôi còn phải cảm ơn các anh đấy!”

“Haha, cảnh sát với dân đồng lòng. Nếu có việc thì hãy liên hệ tôi”, đội trưởng đưa cho Tần Kiệt một tấm danh thiếp.

“Vâng!”

Tần Kiệt nhận lấy danh thiếp và tiễn đội trưởng.

Cảnh sát rời đi rất nhanh.

“Giám đốc Tần, anh không sao chứ?”, Tô Nhuệ lo lắng nói.

“Cô nhìn tôi có giống người bị làm sao không?”, Tần Kiệt xoay một vòng.

“Haha~”

Đám người Vương Tinh đều cười phá lên.

Từ lúc Tần Kiệt xuất hiện đến giờ, có chỗ nào bị làm sao đâu.

Mà người bị làm sao lại chính là bọn côn đồ.

Nhưng Tần Kiệt vừa nãy bỏ ra một lúc hai trăm ngàn tệ.

Thật sự rất quả quyết.

Không thể không khâm phục.

“Tần Kiệt, cậu không sao là tốt rồi! Suýt nữa làm tôi sợ chết khiếp!”, Tôn Triêu Dương lau mồ hôi.

“Haha, lần này phải cảm ơn thầy Tôn rất nhiều!”, Tần Kiệt cười.

“Đều là người nhà cả, giúp đỡ nhau là phải, cũng may là đến kịp thời! Haha~”, Tôn Triêu Dương cười.

“Bọn mất dạy, dám ở tiệm Internet của anh em tôi gây sự. Ra đây cho ông!”

Bỗng nhiên ở ngoài cửa vang lên tiếng gào to.

Đám người Tạ Quan Lâm nhìn ra bên ngoài.

Bọn họ đưa mắt nhìn Tần Kiệt.

Tần Kiệt lắc đầu đi ra ngoài.

“Ơ, Kiệt Tử, Tạ Quan Lâm, Tào Bác, các cậu đều ở đây à?”, người tới là Trương Lâu.

Cậu ta ra ngoài bàn chuyện công việc với công ty tái chế môi trường.

Thì nhận được cuộc gọi của Cung Thiến Thiến.

Cậu ta vội vàng trở về.

Không ngờ rằng Tần Kiệt, Tào Bác và Tạ Quan Lâm còn nhanh hơn mình.

“Đám người đó ở đâu? Đang ở bên trong à? Tại sao các cậu còn đứng ở đây mà không vào?”, Trương Lâu nói rồi vội vàng đi vào trong.

Nhưng khi cậu ta bước vào trong thì mới phát hiện ra người đã đi rồi.

Ngoại trừ hai cái máy rơi xuống đất thì không có gì cả.

Vương Tinh và Cung Thiến Thiến bình an vô sự.

“Chuyện gì vậy?”, Trương Lâu có chút không hiểu.

“Đợi cậu đến thì tiệm Internet bị đập nát rồi!”, Tần Kiệt trợn mắt.

“Hả?”, Trương Lâu ngây ra.

Cậu ta lắc đầu: “Rồi sao?”

“Cậu nói xem?”, Tần Kiệt hỏi ngược lại.

“Ờ… Thì…”, Trương Lâu ngại ngùng.

Đã xong xuôi hết rồi còn lớn tiếng với cậu ta, làm cậu ta xấu hổ.

Phốc~

Tô Nhuệ nhịn không được cười lên.

Tiếng cười này đã thu hút sự chú ý của Trương Lâu.

Mắt cậu ta mở tròn xoe.

Ở đâu chui ra một đại mỹ nhân vậy.

Xinh quá đi.

“Giám…”

“Cô Tô!”, Tần Kiệt vội vàng cắt ngang khi thấy Tô Nhuệ định lên tiếng.

Tần Kiệt đưa mắt về phía Tô Nhuệ, Tô Nhuệ hiểu ý của anh.

“Ừ, bạn học…Tần, chúng tôi còn có việc nên đi trước đây, liên lạc sau nhé!”

“Anh Tần, liên lạc sau nhé!”, Tôn Triêu Dương không ngốc, ông ta cũng hiểu ra.

“Được, liên lạc sau!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 229: “Đóng cửa lại Thiến Thiến!”,


Tần Kiệt đích thân tiễn hai người họ rời đi.

Cho đến khi anh không nhìn thấy thân ảnh của họ thì mới quay về.

Anh bị Trương Lâu kéo sang một bên.

“Kiệt tử, khai thật mau, cô gái đó là ai vậy? Không phải là cậu lại tìm một cô em khác bên ngoài chứ?”, Lúc Trương Lâu nói những lời này, cậu ta còn nháy mắt.

Vô cùng ý tứ.

“Cút!”, Tần Kiệt lười trả lời.

“Kiệt Tử, cậu cũng được đấy”, Trương Lâu không cam lòng.

“Cậu còn nói thêm một lần nữa, cậu có tin là tôi sẽ nói với Dương Liễu nhà cậu!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Trương Lâu lập tức ngậm miệng.

Phốc~

Cung Thiến Thiến không nhịn được cười.

Đột nhiên cô cảm thấy Trương Lâu rất dễ thương.

“Khụ khụ ~”

Vương Tinh ho khan.

“Tên béo chết tiệt, đừng nói nhảm!”, Vương Tinh vỗ vỗ vai Trương Lâu: “Cảm ơn sự giúp đỡ của các cậu, hôm nay tôi mời mọi người ăn cơm, không được từ chối đó!”

“Oh yeah~ Chạy đi chạy lại cả ngày nay, giảm mất mấy cân, cuối cùng cũng được ăn cơm rồi! Haha~”, Trương Lâu vui mừng trở lại.

“Cậu giảm mấy cân rồi?”, Tần Kiệt hỏi.

“Ở đây có cân không?”, Trương Lâu hỏi.

“Có!”, Cung Thiến Thiến nói.

“Dẫn anh đi, anh cân thử!”

Trương Lâu liền đi theo Cung Thiến Thiến đến chỗ cái cân và đứng lên.

“126?”, Cung Thiến Thiến kinh ngạc không khép nổi miệng.

Cân nặng như vậy là ngang với lực sĩ Sumo rồi còn gì.

Quá béo rồi.

“Ừ, rất tốt, thật sự đã giảm cân rồi!”, dáng vẻ Trương Lâu vô cùng hài lòng.

“Rút cuộc cậu giảm được mấy cân?”, Tần Kiệt hỏi.

“Sáng nay tôi đã cân rồi, lúc đó là 127 cân, bây giờ là 126 cân, thế là đã giảm rồi!”, Trương Lâu nói.

Tần Kiệt: “…”

Vương Tinh và Cung Thiến Thiến: “…”

Đám người Tạ Quan Lâm: “…”

Nhìn Trương Lâu không nói nên lời.

Cậu đó.

Buổi sáng là 127 cân, bây giờ là 126 cân.

Sai số thì sao?

Không tính.

Dù sao thì cái cân cũng không giống nhau.

Ai mà biết được có giảm được không?

Mới có 1 cân thôi mà.

Cũng tính là giảm à?

Buổi sáng cậu đã ăn sáng còn bây giờ dạ dày cậu trống không.

Thế mà cũng tính là giảm cân?

Chỉ có thể nói.

Quỷ làm.

“Biến đi!”, Tần Kiệt đá Trương Lâu một cước.

Trương Lâu vội vã tránh ra.

Những người còn lại đều rất kinh ngạc.

Người nặng 126 cân thế mà cũng rất linh hoạt.

Sao làm được vậy?

Quá thần kì.

Ba tiếng sau, bữa tối kết thúc.

Tạm biệt đám người Tạ Quan Lâm.

Tần Kiệt nhắc tới tiệm Internet và tiền.

“Đóng cửa lại Thiến Thiến!”, Vương Tinh nói.

“Vâng!”

“Kiệt Tử, cậu muốn nói gì sao?”, Vương Tinh hỏi.

“Tôi cho cậu một trăm tám mươi ngàn tệ trong túi!”, Tần Kiệt nói.

“Hả?”, Vương Tinh sửng sốt, có chút không tin được: “Vì sao?”

“Để cậu làm vốn lưu động!”, Tần Kiệt nói.

“Có nhiều quá không?”, Vương Tinh nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 230: Sau đó lôi anh chạy.


“Không nhiều!”, Tần Kiệt nói: “Sinh viên trường Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung có đến năm mươi ngàn người! Với con số đó thì máy tính trong tiệm net của cậu không đủ! Cầm lấy số tiền này, mở rộng quy mô, kiếm thêm ít tiền!”

“Nhưng mà…”, Vương Tinh vẫn có chút do dự.

Một trăm tám mươi ngàn tệ.

Quá nhiều.

“Cậu hãy xem như là tôi góp vốn vào!”, Tần Kiệt nói.

“Thế này…”, Vương Tinh vẫn còn do dự.

“Tinh Tử, Kiệt Tử cho cậu, cậu cứ nhận đi. Chúng ta đều là anh em với nhau, cậu do dự cái gì? Cậu không coi chúng tôi là anh em à?”, Trương Lâu ở một bên nói.

“Thôi được!”, Trương Lâu đã nói như thế rồi, Vương Tinh còn có thể nói gì được nữa: “Số tiền này tôi nhận, coi như cậu góp vốn, kiếm được tiền rồi sẽ trả cậu phần trăm”.

“Thế là đúng rồi! Làm cho tốt! Sau khi kiếm được tiền rồi thì có thể chuyển sang kinh doanh lớn hơn”, Tần Kiệt đặc biệt nhắc nhở một câu.

“Ừ, cậu yên tâm, tiệm Internet chỉ là bước đầu tiên của tôi!”, gia đình Vương Tinh từng kinh doanh một chuỗi siêu thị, nên anh đương nhiên hiểu Tần Kiệt đang nói gì.

“Ừ, cậu và Cung Thiến Thiến cứ làm việc đi, chúng tôi về đây!”

“Tôi tiễn các cậu!”

“Không cần đâu, cậu cứ ở lại với Cung Thiến Thiến đi!”

“Để anh ấy tiễn các canh đi ạ!”, Cung Thiến Thiến nói.

“Thật sự không cần đâu! Gần như vậy, tiễn cái gì! Thật đấy! Làm như sau này không gặp nhau nữa vậy!”, Tần Kiệt phất phất tay.

“Haha, Kiệt Tử nói đúng đó, đừng tiễn nữa. Chúng tôi không muốn làm Kinh Kha, gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng, tráng sĩ một đi…”

Cốc~

“Cậu đánh tôi làm gì?”

Tần Kiệt nói: “Cái miệng quạ đen của cậu. Nếu cậu còn nói tiếp mà xảy ra chuyện thì phải làm sao?”

Trương Lâu: “…”

Ừ nhỉ.

Câu tiếp theo không may mắn.

Nên đánh!

“Tinh Tinh à, bạn học này của anh…”, nhìn theo bóng lưng Tần Kiệt, Cung Thiến Thiến thoáng đăm chiêu, muốn nói lại thôi.

“Cậu ấy có bí mật của mình. Nếu cậu ấy đã không muốn nói ra, thì đừng nhắc đến nữa, cũng đừng nói với bất kỳ ai! Em hiểu ý của anh chứ?”, Vương Tinh nói.

“Ừm, em hiểu rồi! Vậy một trăm tám mươi ngàn tệ trong túi…”, Cung Thiến Thiến hỏi.

“Mở rộng quy mô! Kiếm thêm ít lời rồi tính tiếp!”, Vương Tinh nói.

“Ừm!”



Sau khi Tần Kiệt cùng Lâu béo quay về trường học, Lâu béo đi thẳng đến nhà trọ của cậu ta.

Còn Tần Kiệt thì một mình quay về ký túc xá.

Vừa đi đến sân nhỏ ngoài ký túc xá, anh chợt dừng bước, đứng ngẩn người.

Bởi vì anh nhìn thấy một người quen.

Không phải ai khác, chính là Ôn Thanh Thanh, cô gái đã theo đuổi anh.

“Sao cậu lại đến đây? Tìm ai à?”, Tần Kiệt lên tiếng chào hỏi.

“Đúng vậy, tôi tìm cậu đấy! Sao hả? Không chào đón tôi à?”, Ôn Thanh Thanh cười đáp.

“Ờ…”, Tần Kiệt cố ý ngẩng đầu nhìn trời: “Trời sắp tối rồi, cậu có chuyện gì à?”

“Trời tối thì không được tìm cậu à? Tôi cảm thấy có một số việc không thích hợp làm ban ngày, vẫn nên làm lúc trời tối thì hay hơn!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Hả?”, Tần Kiệt kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Lời này nghe đầy ẩn ý.

Chẳng lẽ Ôn Thanh Thanh muốn…

“Chậc, bạn học Ôn Thanh Thanh, hôm nay tôi rất mệt, nếu như cậu không có việc gì thì…”

Còn chưa nói hết câu, Ôn Thanh Thanh đã chạy đến nắm lấy tay Tần Kiệt.

Sau đó lôi anh chạy.

“Cậu kéo tôi đi làm gì?”, Tần Kiệt cảm thấy khó hiểu.

“Đến nơi cậu sẽ biết!”, Ôn Thanh Thanh không nói, mà kéo Tần Kiệt chạy thật nhanh.

Trời đã sụp tối.

Rất tối.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 231: Anh chạy như bay.


Nhưng Ôn Thanh Thanh lại càng kéo Tần Kiệt chạy nhanh hơn.

Tần Kiệt bảo cô dừng lại.

Nhưng cô không đồng ý.

Tần Kiệt muốn quay đầu đi về.

Nhưng lại bị Ôn Thanh Thanh túm chặt tay.

Giằng co một hồi.

Rốt cuộc, Tần Kiệt đành phải từ bỏ ý định.

Mặc cho Ôn Thanh Thanh tùy ý kéo mình chạy không ngừng.

Chạy rồi lại chạy.

Không bao lâu sau, anh phát hiện Ôn Thanh Thanh kéo anh chạy đến khu dân cư ở gần đó.

“Cậu dẫn tôi tới đây làm gì?”, Tần Kiệt hỏi.

“Nghe nói cậu thích ở bên ngoài?”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Đúng vậy! Thì sao hả?”, Tần Kiệt gật đầu, không phủ nhận.

“Mấy ngày gần đây, tôi đã tìm rất nhiều nơi, cuối cùng cũng tìm được một căn nhà có điều kiện không tệ ở khu này, tôi dẫn cậu vào xem thử, nếu như cậu thích, hai chúng ta liền chuyển vào. Cậu muốn sống thế nào cũng được, muốn làm gì thì làm cái đó, sẽ không ai có quyền can thiệp!”

Ôn Thanh Thanh giải thích.

Tần Kiệt: “…”

Anh hiểu ý của Ôn Thanh Thanh.

Cô ấy đang thổ lộ, muốn hai người bọn họ gạo nấu thành cơm.

Chuyện này…

Quả thật có hơi phóng khoáng!

Bản thân anh còn có bạn gái.

Ôn Thanh Thanh làm vậy sao được?

Anh gạt tay Ôn Thanh Thanh ra.

“Cậu sao vậy?”, Ôn Thanh Thanh hỏi.

“Tôi đã có Tuyết Nhi rồi, làm như vậy không thích hợp!”, Tần Kiệt giải thích.

“Có gì không thích hợp? Tôi nghe nói cô ta không muốn cùng cậu dọn ra ngoài, nhưng tôi thì bằng lòng!”, Ôn Thanh Thanh nói.

“Xin cậu giữ tự trọng! Tôi không phải người đàn ông tùy tiện! Và tôi cũng hi vọng cậu không phải là một cô gái tùy tiện!”, bỏ lại một câu, sau đó Tần Kiệt quay đầu đi.

Để lại Ôn Thanh Thanh đứng một mình trong bóng tối, sửng sốt hồi lâu.

Anh không phải một người đàn ông tùy tiện.

Hi vọng cô cũng không phải một cô gái tùy tiện.

Cô tùy tiện lắm sao?

Cô làm vậy không phải vì muốn có được trái tim anh sao?

Cô muốn đoạt anh khỏi tay Tần Tuyết.

Sao anh có thể hiểu lầm cô?

Chẳng lẽ cô thật sự đã làm sai rồi sao?

Ôn Thanh Thanh rơi vào trầm tư.

Tần Kiệt nhanh chóng chạy về Đại học Công Nghiệp Hồ.

Nói thật, lúc nghe Ôn Thanh Thanh nói ra câu kia, anh đã động tâm.

Nếu so sánh giữa Tần Tuyết và Ôn Thanh Thanh, Ôn Thanh Thanh xinh đẹp hơn nhiều.

Dù sao cô ấy cũng là hoa khôi của khoa.

Nhưng anh thật sự không thể xuống tay.

Anh không cách nào bước ra một bước kia.

Anh biết rõ, một khi bước ra, ngày sau tất sẽ gặp nhiều phiền toái.

Thế nên anh chỉ có thể từ bỏ.

Đau dài không bằng đau ngắn.

Cái gì nên ngừng thì phải ngừng.

Anh chạy như bay.

Trong đầu có rất nhiều suy nghĩ.

Không biết từ lúc nào, anh đã về ký túc xá.

Tần Kiệt đẩy cửa ra.

Trong ký túc xá trống rỗng, chỉ có một mình anh, không có một chút sức sống.

Khoảng thời gian mấy anh em bọn họ quây quần cùng nhau đã một đi không trở lại.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 232: Quả thật đẹp đến khó tả.


Bầu không khí trở nên vắng lặng.

Anh đột nhiên có chút sợ.

Không, nói đúng hơn là cô đơn.

Tịch mịch.

Bất đắc dĩ.

Anh nhớ đến Tần Tuyết, bèn lấy di động gọi cho cô.

“Alo!”

“Hôm nay em rất yên tĩnh, không hỏi xem anh đang làm gì sao?”, Tần Kiệt nói.

“Nghe nói Ôn Thanh Thanh đến tìm anh!”

“Hử?”, Tần Kiệt cảm thấy hoang mang.

Chuyện này sao lại đến tai Tần Tuyết nhanh như vậy.

Sao có thể chứ?

“Ừm! Đúng vậy!”

“Đó chẳng phải kết quả sao, hai người tình chàng ý thiếp, em còn hỏi làm gì?”, trong điện thoại, giọng của Tần Tuyết lộ rõ ghen tị.

Xì!

Tần Kiệt bật cười.

“Anh cười cái gì? Không có việc gì thì em cúp đây, không quấy rầy hai người tình chàng ý thiếp!”, Tần Tuyết cố ý nhấn mạnh mấy chữ sau cùng.

“Khụ khụ”.

Tần Kiệt ho khan mấy tiếng: “Em hiểu lầm rồi. Đúng là không đâu ra đâu! Cô ấy có đến tìm anh, nhưng anh đã mặc kệ cô ấy! Bây giờ anh đang ở ký túc xá đây này!”

“Anh ở ký túc xá à? Không ở cùng cô ta?”, giọng Tần Tuyết tràn đầy kinh ngạc.

“Đúng vậy! Em không tin à? Nếu không tin, em có thể đến ký túc xá ở cùng anh, dù sao thì một mình anh cũng rất cô đơn, rất tịch mịch! Anh còn thiếu một nha hoàn làm ấm giường đây này!”, Tần Kiệt nói.

“Cút! Lại nghĩ bậy nữa hả? Có tin em véo anh không?”, trong điện thoại, giọng Tần Tuyết nghe có vẻ thoải mái hơn rất nhiều.

Tần Kiệt cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà anh bỏ mặc Ôn Thanh Thanh.

Nếu không thì ngày mai anh chắc chắn sẽ gặp rắc rối.

Trường học cũng chỉ lớn bấy nhiêu.

Ai mà không biết anh và Tần Tuyết là một cặp.

Ôn Thanh Thanh đến tìm anh, chắc chắn sẽ có người báo tin cho Tần Tuyết.

Tường có kẽ hở sẽ bị gió lùa.

May mà anh từ bỏ.

“Ha ha, em nói đi, đến hay là không đến?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không đi! Muốn đi thì tìm Ôn Thanh Thanh của anh đi! Hừ!”

Tút tút.

Điện thoại đã cúp.

Tần Kiệt đứng ngẩn ra.

Sao lại dỗi nữa rồi?

Chuyện gì vậy chứ?

Thật là.

Tuy nhiên, Tần Kiệt biết chắc mình đã qua ải này của Tần Tuyết rồi.

Anh khẽ lắc đầu, sau đó vọt vào nhà tắm.

Cuối cùng là chui vào ổ chăn.

Bắt đầu xem tiểu thuyết mạng.

Xem rồi lại xem.

Mãi cho đến khi mí mắt không mở lên nổi, cứ thế chìm vào mộng đẹp.

Anh nằm mơ thấy mình đi đến bãi biển Đông Hồ.

Trên bờ cát, có rất nhiều thanh niên bận đồ tắm, cả nam lẫn nữ.

Đương nhiên, cũng không ít nữ du học sinh xinh đẹp đến từ phương Tây.

Mỗi một người đều có vóc dáng đúng chuẩn, bọn họ lúc ẩn lúc hiện trước mắt Tần Kiệt.

Tần Kiệt hoa cả mắt, muốn bổ nhào qua, tận sức hưởng thụ.

Đột nhiên, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Bóng người kia rất xinh đẹp.

Và cũng rất quen thuộc.

Cô ấy mang theo một cái phao, đang bước từng bước về phía này.

Là ai vậy?

Tần Kiệt cảm thấy rất ngạc nhiên.

Lúc bóng người kia đến gần, Tần Kiệt há hốc mồm.

Bởi vì người đến lại là Tần Tuyết.

Cô đeo kính râm, mặc đồ tắm hai mảnh.

b* m*ng cô lắc lư theo từng nhịp bước, trên tay là một cái phao.

Quả thật đẹp đến khó tả.

Khiến máu mũi Tần Kiệt sắp chảy ra đến nơi rồi.

“Thấy đẹp không?”, bỗng nhiên giọng một cô gái vang lên bên tai Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 233: Vẫn chưa kịp nói xong.


"Đẹp!", Tần Kiệt gật đầu nói.

"Đẹp chỗ nào chứ?"

"Bụp!"

"Em đạp chết anh!”

Cô gái đạp một cước lên người Tần Kiệt.

Phốc~

Tần Kiệt ngã xuống.

Trong lúc vội vàng, anh nắm lấy tay của một cô gái.

Thình thịch~

Tần Kiệt và cô gái trong nháy mắt đều ngã xuống bãi cát.

Mặt dán mặt.

Hai cơ thể tiếp xúc với nhau.

Phao bơi bao trùm lên hai cái đầu nhỏ bé của bọn họ.

"Tuyết Nhi? Là em sao?"

"Ừm ừm. Không phải là em thì là ai chứ? Ôn Thanh Thanh sao?", Tần Tuyết hỏi.

"Khụ khụ~ Nhắc đến cô ấy làm gì chứ? Trong lòng anh chỉ có mình em!", Tần Kiệt nói.

"Vậy sao? Sao em không tin được nhỉ?", Tần Tuyết nói.

"Khụ khụ ~Anh có thể thề với trời!", Tần Kiệt vươn tay ra.

Phốc~

Tần Tuyết mỉm cười.

"Đồ ngốc, em trêu anh đó, anh còn coi là thật! Đứng lên đi, chúng ta đi bơi!"

"Hả? Nhưng chỉ có một chiếc phao thôi mà!", Tần Kiệt nói.

"Anh là một người đàn ông sức dài vai rộng chắc không phải sẽ không biết bơi chứ?", Tần Tuyết có chút hoài nghi.

"Sao có thể chứ! Anh đường đường là một người đàn ông khỏe mạnh, sao có thể không biết bơi cơ chứ, chuyện cỏn con ấy mà, đi, anh đi với em!"

"Được thôi!"

Tần Kiệt và Tần Tuyết đứng dậy.

Hai người tay trong tay đi về phía hồ nước.

Nơi này không giống ở ngoài biển.

Sóng không lớn.

Nhưng cũng rất nguy nga, hùng vĩ.

Khi Tần Tuyết đeo phao bơi và kéo Tần Kiệt vào trong hồ.

Cô ấy phát hiện ra rằng không thể kéo được Tần Kiệt.

Quay đầu nhìn lại.

Tần Kiệt không nhúc nhích.

"Anh sao vậy? Mau qua đây đi!"

"Anh, anh vẫn chưa cởi áo!"

"Vậy anh nhanh lên! Em qua đó trước đây, anh mau lên chút!"

"Ừ ừ!"

Tần Kiệt cởi từng thứ một ném lên trên bãi cát.

Khi anh bước vào trong hồ nước một lần nữa, đôi chân của anh đang run rẩy.

Trái tim anh đang nóng dần lên.

Không, phải nói là nó đang phát run.

Anh sợ.

"Mau lên chút, anh ngơ ngác, bần thần ở đó làm gì vậy?", Tần Tuyết bất mãn hỏi.

"Ừ, anh, anh qua ngay đây!", Tần Kiệt bước từng bước tới.

Nhưng mỗi một lần bước đi, cơ thể anh liền trở nên lạnh lẽo. Sau lưng đổ nhiều mồ hôi lạnh hơn. Nhưng Tần Tuyết lại không vui rồi.

"Anh chậm chạp quá đó, Rốt cuộc anh có được không vậy? Không được, anh qua đây!"

"Được, sao anh lại không được chứ!", Tần Kiệt vừa nghe thấy hai từ không được liền cảm thấy không vui.

Dù gì thì anh cũng là một người đàn ông.

Sao có thể không được chứ.

Anh hoàn toàn muốn khắc phục khó khăn.

Tiến lên.

Anh bước từng bước.

Một lát sau, cuối cùng anh cũng đến chỗ Tần Tuyết.

"Tuyết Nhi, em nhìn này, anh, anh..."

Vẫn chưa kịp nói xong.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 234: Triệu Phần là thành viên ban tổ chức.


Tần Kiệt chỉ cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, sau đó đầu có chút choáng váng.

Hai mắt chớp chớp.

Phốc~

Cả người anh té xỉu.

Anh ngã vào vòng tay của Tần Tuyết.

"Aaa! Không biết xấu hổ! Cút ngay!"

Bốp~

Tần Tuyết đẩy Tần Kiệt ra rồi vung tay tát anh.

Tần Kiệt tỉnh lại.

Cả người toát mồ hôi hột.

Chiếc chăn đã ướt đẫm.

Lắc lắc đầu, anh mới biết ban nãy mình nằm mơ.

Cũng may đó chỉ là một giấc mơ.

Nếu không, mất mặt đến chết đi được.

Anh đưa mắt nhìn ra ban công.

Ánh nắng mặt trời chiếu vào.

Trời đã hửng đông.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Anh nhanh chóng rửa mặt chải đầu sau đó đi đến nhà ăn.

Vừa ra khỏi cửa sân kí túc xá, anh liền thấy một gương mặt quen thuộc.

"Tuyết Nhi?", Tần Kiệt rất bất ngờ khi nhìn thấy Tần Tuyết.

"Ừm! Anh dậy rồi!", Tần Tuyết gật đầu, chỉ vào một cô gái bên cạnh mình.

Tần Kiệt biết người này.

Đó là Triệu Phần.

Trong bữa tiệc chúc mừng năm mới năm ngoái, Triệu Phần đã nhờ anh giới thiệu các chàng trai ở kí túc xá phòng 115 đến biểu diễn.

Khi đó Tần Kiệt đề cử Lâu béo.

Kết quả Lâu béo làm hỏng hết.

Triệu Phần rất tức giận.

Vì chuyện này, cô ấy còn cảm thấy khó chịu với Tần Kiệt.

Trong bừa tiệc mừng năm mới, cô ấy còn chắn đường Tần Kiệt.

Cuối cùng bị Tần Kiệt cưỡng chế mắng chửi lại.

Khi đó, Triệu Phần tức giận đến nỗi lông mày dựng đứng hết cả lên.

Kể từ đó, Tần Kiệt và Triệu Phần không có qua lại nói chuyện với nhau nữa.

Không ngờ hôm nay Tần Tuyết lại dẫn Triệu Phần đến đây.

Ý gì vậy?

"Bạn học Tần Kiệt, chuyện lần trước là tôi không đúng, tôi xin lỗi cậu! Hy vọng cậu đừng để ở trong lòng có được không?", Triệu Phần nói.

"Hả?", Tần Kiệt càng thêm kinh ngạc.

Triệu Phần là một thành viên của ban tổ chức.

Thường ngày rất kiêu ngạo.

Hôm nay lại chủ động xin lỗi anh.

Làm cái trò gì vậy?

Thật đúng là không bình thường mà.

"Ừ, đều là chuyện đã qua, đừng nhắc đến nữa!", Tần Kiệt xua tay.

"Phần Phần, cậu nghe thấy chưa, tớ đã nói Kiệt Tử quên lâu rồi. Cậu còn không tin, bây giờ tin chưa?", Tần Tuyết nói.

"Ha ha, đúng, đúng vậy!", Triệu Phần nhìn có chút ngượng ngùng.

"Được rồi. Chuyện đã qua để cho nó qua đi. Hôm nay bạn học Triệu Phần đến tìm tôi, chắc không phải chỉ là muốn xin lỗi thôi đúng không? Nói đi, có chuyện gì?", Tần Kiệt hỏi.

"Ha ha... thật đúng là không giấu được gì trước mặt bạn học Tần Kiệt!", Triệu Phần nịnh nọt.

Điều này càng khiến cho Tần Kiệt bất ngờ hơn.

Triệu Phần là thành viên ban tổ chức.

Còn Tần Kiệt anh chỉ là một sinh viên bình thường trong lớp.

Triệu Phần lại có thể tâng bốc anh như vậy.

Điều này thực sự có chút mới mẻ.

Đúng là chuyện từ xưa đến nay mới có một lần.

Tần Kiệt bắt đầu cảm thấy tò mò.

Rốt cuộc là chuyện gì mà có thể khiến Triệu Phần đặt xuống kiêu ngạo của mình cơ chứ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 235: Đừng để cho anh biết được.


"Nói thẳng ra xem nào, có chuyện gì?", Tần Kiệt lặp lại một lần.

"Ừm... được thôi, tôi sẽ không lòng vòng nữa, tôi nói thẳng ra nhé!", Triệu Phần gãi đầu: "Đại hội thể thao của trường sắp diễn ra. Lần này có hai hạng mục, tôi đã tìm đến các bạn học khác sau giờ tan học, nhưng không ai trong số họ đồng ý đăng kí tham gia cả. Ý của tôi là hy vọng cậu có thể đăng kí tham gia đại diện cho lớp chúng ta thi đấu!"

"Hai hạng mục? Đại hội thể thao của trường?", Tần Kiệt sửng sốt, anh nhớ ra rồi.

Kiếp trước, dường như vào thời điểm này diễn ra đại hội thể thao của trường.

Không ngờ rằng sau khi trùng sinh, cũng sẽ như vậy.

"Hạng mục gì?", Tần Kiệt không phải là người có sở trường liên quan đến thể thao, anh không muốn đồng ý một cách qua loa, đại khái.

Dù thế nào cũng phải hội xem là hạng mục gì mới được.

Nếu không ngộ nhỡ anh không kham được thì phải làm sao.

Chẳng phải là tự rước lấy phiền phức à.

"Ừ, thực ra không khó. Một giải đấu chạy ngắn cự ly 50 mét!"

"Ồ, 50 mét à, được rồi, chuyện này không thành vấn đề!", Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có 50 mét mà thôi, quá dễ dàng, thở một hơi là xong ấy mà.

Anh thực sự không hiểu tại sao các bạn trong lớp lại không đăng kí.

Rất khó sao?

Giải đấu này cũng không lãng phí thời gian.

"Còn có một hạng mục khác không khó đối với con trai các cậu, đó chính là giải đấu chạy đường dài 1000 mét!", Triệu Phần nói.

Phốc~

Tần Kiệt suýt chút nữa phun đờm ra ngoài.

Chạy 1000 mét còn nói là không khó sao?

Trò đùa gì vậy.

Anh cũng không phải là một vận động viên chuyên nghiệp.

Chạy 50 mét, 100 mét còn được.

1000 mét?

Muốn cái mạng già của anh à?

"Chuyện này có chút..."

"Kiệt Tử à, anh nhất định phải đồng ý đấy nhé!", Tần Tuyết đột nhiên mở miệng nói.

"Cái gì? Đồng, đồng ý sao?", Tần Kiệt cảm thấy có chút mông lung.

Tình huống gì vậy?

Tại sao Tần Tuyết muốn giúp Triệu Phần cơ chứ.

1000 mét đó.

Không phải là 50 mét, cũng không phải là 100 mét.

Sẽ tiêu hao rất nhiều sức lực.

"Tuyết Nhi, anh..."

Tần Kiệt cần một lý do.

Một lý do hợp lý có thể thuyết phục Tần Tuyết.

"Thân thể anh yếu quá, sau này chúng ta ở chung một chỗ, anh có thể kham nổi không? Chạy đi. Em nghe nói chạy bộ có thể tăng sức bền của một người! Anh cần phải nâng cao sức bền của mình!", Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: "..."

Lời này, nghe qua có ý khác trong đó.

Sức bền?

Sức bền của anh vẫn chưa đủ sao?

Ai nói vậy?

Tần Tuyết nghe được từ đâu cơ chứ?

Thật đúng là.

Cái tên đểu cáng nào nói xuyên tạc bên tai Tần Tuyết vậy!

Đừng để cho anh biết được.

Nếu không...

"Bạn học Tần Kiệt, được hay không thì cậu cũng phải nói với tôi một câu chứ?", Triệu Phần hỏi.

Tần Kiệt: "..."

Tuyết Nhi đã nói hết nước hết cái rồi, cậu nói xem tôi không đồng ý có được hay không?
Thật đúng là.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 236: Đúng là bi kịch cõi trần gian.


Cậu cố ý đi cùng Tần Tuyết đến đây đúng không.

"Kiệt Tử, anh nói gì đi chứ?", Tần Tuyết thúc giục.

"Hừ, được rồi, anh tham gia là được chứ gì!", Tần Tuyết cứ nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt, dường như nếu Tần Kiệt không đồng ý thì cô ấy sẽ tức giận vậy, Tần Kiệt còn có thể nói cái gì nữa chứ.

Anh chỉ có thể đồng ý.

Hơn nữa Tần Tuyết nói rằng anh chưa có sức bền.

Vì vậy anh càng phải chứng minh điều đó với Tần Tuyết.

Anh đường đường là chàng thanh niên sức dài vai rộng, sao có thể không có sức bền cơ chứ.

Sức bền của anh rất tốt đó.

"Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu! Không quấy rầy hai người nữa, tạm biệt!"

Nói xong, Triệu Phần bỏ chạy.

Cô ấy giống như một chú thỏ vậy, chớp mắt một cái là không thấy bóng dáng đâu nữa.

Quá nhanh.

Thấy vậy Tần Kiệt có chút ngơ ngẩn.

"Dự tính trước rồi đúng không?"

Tần Kiệt nghĩ thầm.

"Anh nghĩ cái gì vậy?", Tần Tuyết kéo cánh tay Tần Kiệt.

"À, anh đang nghĩ rằng anh vẫn chưa ăn sáng. Hay là chúng ta đi ăn chút gì đó được không?", Tần Kiệt nói.

"Không được, sắp đến giờ học rồi, đi học trước đã!", Tần Tuyết nói.

"Hả?", Tần Kiệt gãi đầu: "Nhưng anh đói!"

"Được rồi được rồi, nể tình anh đồng ý với Triệu Phần, em sẽ mua cho anh chút bánh mì!", Tần Tuyết hứa hẹn.

"Ăn bánh mì sao?", Tần Kiệt vuốt mũi: "Cũng được!"

Một lát sau, hai người mua một ổ bánh mì nóng dài ở siêu thị Trung Bách, Tần Kiệt ngấu nghiến ăn như hổ đói.

Chẳng mấy chốc sau, anh đã ăn hết sạch ổ bánh mỳ.

Khi anh chạm vào phần bụng của mình, cũng đúng lúc hai người chạy đến phía dưới tòa nhà giảng đường.

Anh thấy bộ dạng suy sụp tinh thần của Lâu béo.

Giống như cha chết mẹ chết vậy.

Muốn bao nhiêu ưu sầu thì có bấy nhiêu ưu sầu.

"Dương Liễu, Lâu béo nhà cậu sao vậy?", Tần Kiệt thuận miệng hỏi một cậu.

"Anh ấy .... không có mặt mũi nào mà nói chuyện nữa!", Dương Liễu lắc đầu, vô cùng bất đắc dĩ.

"Hả?"

Tần Kiệt cảm thấy tò mò.

Sao lại không có mặt mũi nào nữa?

"Tên béo chết tiệt, cậu sẽ không làm chuyện gì có lỗi với Dương Liễu đấy chứ? Thành thật khai báo, rốt cuộc cậu đã làm những gì rồi?", Tần Kiệt nghiêm túc hỏi.

"Ai nói tôi làm chuyện có lỗi với Dương Liễu chứ. Tôi, tôi chỉ là...", nói được một nửa, Lâu béo không nói nữa.

Nhìn dáng vẻ cậu ta như sắp khóc.

"..."

Tần Kiệt và Tần Tuyết nhìn nhau, anh nhìn em, em nhìn anh, bọn họ cảm thấy khó hiểu.

Đây là tình huống gì vậy?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?

Lúc này, Khương Tiểu Nha và Thẩm Giai Giai đi tới.

"Này, Lâu béo, cậu sao vậy? Không phải là ăn nhầm thứ gì đó rồi chứ? Mặt mũi trông như ma vậy?", Khương Tiểu Nha trêu chọc.

"Cút!", Lâu béo liếc xéo.

"Ôi chao! Nổi giận rồi! Kiệt Tử, Lâu béo chết tiệt sao vậy?", Khương Tiểu Nha hỏi.

"Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai chứ? Tôi không biết cậu ta đang thần kinh cái gì nữa!", Tần Kiệt nhún nhún vai, nói.

"Thôi đi, để tôi nói vậy!", Dương Liễu thở dài một hơi.

Mắt Tần Kiệt và Khương Tiểu Nhã sáng rực lên.

Bọn họ rất muốn biết lý do thực sự.

"Không thể nói!", Lâu béo vội vàng ngăn cản.

“Trên thế giới không có bức tường nào hoàn toàn kín gió, chuyện này, sớm muộn gì bọn Kiệt Tử cũng sẽ biết, nói sớm hay nói muộn thì có gì khác biệt chứ?", Dương Liễu không quan tâm đến Lâu béo, nói: "Có kết quả CET-6 rồi, Lâu béo bị trượt! Được 424 điểm!"

Phốc~

Khương Tiểu Nha phun hết sữa đậu nành vừa mới uống ra ngoài.

Cậu ta nhìn Lâu béo giống như nhìn một con quái vật vậy.

Thẩm Giai Giai và Tần Tuyết cũng rất kinh ngạc.

Tần Kiệt ngẩn người ra, nhớ đến chuyện ở kiếp trước.

Kiếp trước Lâu béo cũng chỉ được 424 điểm, năm ngoái cậu ta thi xong cũng áng áng được 424 điểm.

Không ngờ rằng không lệch một phân.

Mẹ nó chứ.

Chúa ơi.

"Tên béo chết tiệt, thật hay giả vậy? 425 điểm là đỗ, cậu được 424 điểm? Làm sao tôi cũng không tin được nhỉ?", Khương Tiểu Nha nói.

"Là thật, vừa mới tra xong!", Dương Liễu nói.

"Cái gì? Thật thế sao?", Khương Tiểu Nha sửng sốt.

Điểm đỗ là 425, Lâu béo chết tiệt được 424, chỉ thiếu một điểm.

Chỉ vì một điểm này, nửa năm học hành bận rộn trôi qua một cách vô ích.

Thật đúng là cảnh ngộ bất hạnh.

Thảo nào bộ dạng của Lâu béo giống như nhà có đám vậy, buồn bã ỉu xìu.
Đúng là bi kịch cõi trần gian.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 237: Được một điểm là đã rất khó rồi.


"Không được, tôi cũng tra xem sao!", Khương Tiểu Nha vội vàng gọi cho Cung Thiến Thiến.

Cậu ta đưa số báo danh cho Cung Thiến Thiến.

Ngay sau đó, Cung Thiến Thiến liền gọi lại.

"Bao nhiêu điểm?", Khương Tiểu Nha hỏi.

"523!", Cung Thiến Thiến nói.

"Oh yeah! Tôi đỗ rồi, tôi đỗ rồi! Giai Giai có nghe thấy không, 523 điểm đó! Ha ha. Đưa số báo danh của em đây, anh tra cho em!"

Lời này vừa nói ra.

Sắc mặt Lâu béo càng trở nên khó coi.

Cậu ta được 424 chỉ thiếu một điểm nữa là đỗ, Khương Tiểu Nha lại được tận 523 điểm.

Chênh lệch khoảng 100 điểm.

Mẹ nó chứ.

Có cần phải vùi dập người khác như vậy hay không?

Thật đúng là.

Rất nhanh Cung Thiến Thiến đã gọi lại.

"501!"

"Ha ha, Giai Giai cũng đỗ rồi! Ha ha!"

Khương Tiểu Nha và Thẩm Giai Giai ôm chầm lấy nhau.

Bọn họ vô cùng kích động.

Giống như trúng 5 triệu tệ vậy.

Hai người bọn họ thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Nhưng thịt trên mặt Lâu béo lại đang không ngừng run rẩy.

Lại là một người được hơn 500 điểm.

Sao có thể như vậy chứ?

"Kiệt Tử, Tần Tuyết, hai người cũng tra điểm đi!", Khương Tiểu Nha nói.

Lời này vừa nói ra.

Lâu béo liền ngẩng đầu lên.

Trong lòng nghĩ thầm.

Cậu ta tin Tần Tuyết đỗ là cái chắc rồi.

Còn Tần Kiệt.

Trình độ tiếng Anh không ra làm sao cả.

Có thể đỗ sao?

Cậu ta có chút nghi ngờ.

Tần Tuyết gửi số báo danh đi trước.

Một lát sau Cung Thiến Thiến gọi đến.

"608!"

"Woa!"

Sau khi nghe thấy điểm số 608, tất cả mọi người đều ồ lên.

Tổng điểm bài thi là 700, Tần Tuyết lại được những 608 điểm, giỏi quá đi.

Phải biết rằng đây là kì thi CET-6.

Không phải là CET-4.

Mức độ khó như thế nào chắc ai cũng đã biết.

Có thể vượt qua đã không dễ dàng gì rồi.

Được hơn 500 điểm tính là rất xuất sắc.

Vậy mà Tần Tuyết lại được những 608 điểm.

Một từ xuất sắc thôi chưa đủ.

Đúng là người có tài.

Trình độ tiếng Anh quá tốt.

Không hổ danh là đại diện của lớp chuyên Anh.

"Tuyết Nhi, vẫn là cậu lợi hại nhất, tớ phục cậu đó!", Dương Liễu và Thẩm Giai Giai không thể không khen ngợi, tán thưởng.

"Bình thường thôi mà!"

Khi Lâu béo nghe đến đây, chân cậu ta mềm nhũn ra, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

608 điểm còn thường thôi.

Tôi được 424 điểm thì là cái gì chứ?

Còn không bằng rác rưởi mà.

Ăn nói kiểu gì vậy.

Thật đúng là.

Hiện tại chỉ còn lại một mình Tần Kiệt.

"Kiệt Tử, đến phiên anh đó, tra điểm đi!", Tần Tuyết nói.

"Ok!"

Trước đó sau khi thi CET-6, Tần Kiệt đã ước lượng điểm số, ước chừng anh được hơn 480 điểm.

Anh rất tự tin.

Ngay sau đó, Cung Thiến Thiến liền gọi điện thoại đến.

"510!"

Cặp đôi Khương Tiểu Nha: "..."

Dương Liễu: "..."

Tần Tuyết: "..."

Lâu béo: "..."

Người nào người nấy nhìn Tần Kiệt như nhìn một con quái vật vậy, bọn họ cảm thấy rất khó tin.

"Thiến Thiến, cậu không nhìn nhầm chứ? Kiệt Tử được 510 điểm thật sao?", Tần Tuyết không tin hỏi.

"Đúng vậy! Có cần tớ chụp ảnh màn hình gửi qua không?", Cung Thiến Thiến nói.

"Ừ, cậu chụp ảnh rồi gửi qua tin nhắn nhé!", Tần Tuyết muốn xác nhận.

Bởi vì sau khi cô ở chung một chỗ với Tần Kiệt, cô biết được nền tảng của anh.

Nếu bằng với số điểm ước tính thì còn nghe được.

Đằng này nháy mắt một cái tăng thêm mấy chục điểm.

Điều này không đáng tin cậy cho lắm. Độ khó của CET-6 khó mà tưởng tượng nổi.

Được một điểm là đã rất khó rồi.

Bằng không, sẽ không thể được điểm cao như vậy.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 238: Đau khổ quá đi.


Ting Ting Ting~

Tần Kiệt nhận được một tin nhắn.

Anh mở ra xem.

Là một tin nhắn đa phương tiện của Cung Thiến Thiến gửi đến.

Nhấn vào tin nhắn đó.

Hiện ra một bức ảnh.

Trên bức ảnh hiện ra tên của Tần Kiệt, số báo danh và điểm số.

“510?”

“Thật sự là trên 500 điểm?”

“Mẹ kiếp! Vô lý!”, Khương Tiểu Nha không nói nên lời.

“Kiệt tử, không phải lúc đầu cậu nói là hơn 480 điểm mà? Làm sao lại thành 510 điểm rồi?”, Trương Lâu không dám tin.

“Haha~”

Tần Kiệt sờ sờ mũi: “Ước chừng có nghĩa là gì cậu không biết sao? Có nghĩa là dự đoán, không phải là điểm số thật sự”.

“…”

Mọi người đều cạn lời.

Lý do này đã chặn đứng mọi lời nói.

Không còn gì để nói.

Trương Lâu hận không thể đánh cho Tần Kiệt một trận.

Cậu đó.

Lời nói chẳng đáng tin gì.

Cậu ta rất buồn bực.

Mọi người đều thi đỗ rồi.

Chỉ có mình cậu ta trượt.

Trượt thì thôi cũng được.

Nhưng điều đáng buồn là cậu ta chỉ thiếu một điểm.

Nỗi buồn này thật sự không thể nói thành lời

Chỉ vì thiếu một điểm mà cố gắng trong nửa năm của cậu ta trở thành công cốc.

Tại sao lại như vậy?

Thật không công bằng.

Sắc mặt của Trương Lâu giống như người nuốt phải thạch tín, vô cùng khó coi.

“Ơ, sao mọi người đứng hết ở bên ngoài thế này, không vào học à?”

Bỗng nhiên, Vương Tinh đi đến.

“Tinh Tử, cậu đến đúng lúc lắm! Cậu thi CET-6 được bao nhiêu điểm?”, Khưởng Tiểu Nha hỏi.

“Vừa đủ qua, 425 điểm!”, Vương Tinh nói.

Khưởng Tiểu Nha: “…”

Tần Kiệt: “…”

Đám người Tần Tuyết: “…”

Trương Lâu thì không khác gì một đứa bé tội nghiệp.

425 điểm là điểm tối thiểu để đạt yêu cầu.

Vương Tinh chỉ vừa đủ điểm.

Coi như đã vượt qua nguy hiểm.

Tuy rằng điểm không cao.

Nhưng cũng thi đỗ rồi.

Không cần phải thi lại.

Nhưng Trương Lâu thì sao?

424 điểm.

Chỉ thiếu một điểm.

Chỉ vì một điểm này.

Công sức của cậu ta đổ sông đổ bể rồi.

Trương Lâu muốn đập đầu vào tường.

Đau khổ quá đi.

“Trương Lâu, cậu làm sao thế? Sao sắc mặt cậu kém thế?”, Vương Tinh không biết.

“Cậu ta thi được 424 điểm”, Tần Kiệt nói.

Phốc~
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 239: Tần Kiệt tò mò.


Vương Tinh tý nữa thì phun hết bữa sáng đã ăn ra.

Cậu ta thi được 425 điểm đã cảm thấy có lỗi với bố mẹ lắm rồi.

Không ngờ Trường Lâu còn kém hơn cậu ta.

Chỉ thấp hơn một điểm.

Cái này…

Không biết nói gì.

“Trương Lâu, cách mạng chưa thành, đồng chí còn phải cố gắng nhiều”, Vương Tinh vỗ vỗ vai Trương Lâu, lắc lắc đầu sau đó đi vào tòa nhà dạy học.

“Cố gắng lên!”, Khương Tiểu Nha vỗ vỗ vai Trương Lâu, sau đó kéo Thẩm Giai Giai đi vào tòa nhà dạy học.

“Không sao đâu, tháng sáu sắp tới rồi, cậu nhất định sẽ thi đỗ, chăm chỉ lên, nỗ lực hơn!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vai Trương Lâu, cùng Tần Tuyết đi vào tòa nhà dạy học.

Bên ngoài chỉ còn lại Trương Lâu và Dương Liễu.

Trương Lâu lập tức ôm Dương Liễu.

Cậu ta khóc hu hu.

Cậu ta khóc đến choáng váng đầu óc.

Chẳng mấy chốc mà nước mắt đã thấm ướt quần áo của Dương Liễu.

Dương Liễu không biết nói gì.

Cô không ngừng vỗ vỗ lưng Trương Lâu.

“Anh đừng khóc nữa. Đám Kiệt Tử không phải đã nói rồi sao, tháng sáu sắp đến rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần cố gắng là sẽ làm được thôi. Em tin rằng anh sẽ thi đỗ. Đừng khóc nữa!”

Nhưng Trương Lâu làm sao mà nghe được.

Cậu ra vẫn khóc ầm ĩ.

Tất cả mọi người đều thi đỗ rồi.

Còn mỗi cậu ta chỉ vì thiếu một điểm mà không đỗ.

Quá đau khổ.

Muốn đả kích người khác cũng không cần dùng kiểu này chứ.

“Khóc, khóc, chỉ biết khóc? Anh là đàn ông, khóc thành thế này còn ra thể thống gì?”

“Trương Lâu chết tiệt, em nói cho anh biết, nếu anh còn tiếp tục khóc thì anh có tin không, em sẽ chia tay với anh!”

Trương Lâu: “…”

Sao lại có thể như thế?

“Anh đang khóc mà? Sao lại không khóc nữa?”, Dương Liễu nói to.

“Anh…”

“Anh cái gì mà anh? Suốt ngày dồn sức trên người em, anh nhiều sức lực như thế thì không bằng dồn chút sức vào tiếng Anh đi. Em nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi, không cho phép động vào người em! Giữa chúng ta phải có một đường phân cách.

Dương Liễu nói to.

“Hả? Vạch … Vạch đường phân cách?”, Trương Lâu chết lặng.

Còn có thể nghĩ ra trò này sao?

“Liễu Nhi, đừng đùa có được không?”

“Ai đùa với anh? Em nói cho anh biết, nếu anh không đồng ý thì em chuyển về ký túc xá công viên Dâu Tây ở”, Dương Liễu dọa.

“Hả?”, Trương Lâu hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Anh không khóc, anh không gây sự nữa, anh đồng ý. Anh xin thề anh sẽ chăm chỉ, nhất định thi đỗ CET-6. Anh cầu xin em, đừng chuyển ra ngoài được không? Những ngày tháng không có em, cuộc sống anh sẽ chẳng còn gì vui vẻ. Anh cầu xin em, được không?”

Trương Lâu nắm lấy tay Dương Liễu không ngừng lắc lắc.

“Hừ! Coi như anh vẫn còn là đàn ông. Mau vào lớp học! Anh không thấy xấu hổ sao?”, Dương Liễu hừ một tiến, đi về phía tòa nhà dạy học.

Trương Lâu lúc này mới để ý xung quanh có rất nhiều người đang đứng xem.

Cậu ta sao dám đứng đó, vội vàng đuổi theo.



Sau khi tan học, Tần Tuyết kéo Tần dương chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng rất vội vàng.

“Sao thế Tuyết Nhi?”, Tần Kiệt có chút tò mò.

“Em có một chuyện mà quên nói với anh!”, Tần Tuyết nói, bộ dạng của cô rất nghiêm túc.

Tần Kiệt tò mò.
 
Back
Top Bottom