Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 200: Ngửi ra thì là mùi mồ hôi.


Anh sợ đến nỗi bật dậy khỏi giường.

Anh nhìn thấy những tia nắng vàng trong kí túc xá.

Đến lúc này anh mới ý thức được là anh vừa nằm mơ.

Cũng may chỉ là nằm mơ.

Nếu không thì anh thật sự bị dọa sợ rồi.

Sợ quá sợ quá.

Đột nhiên anh ngửi thấy một mùi hôi.

Ngửi ra thì là mùi mồ hôi.

Anh nhanh chóng xuống giường, đun một ít nước nóng để lau người rồi thay một chiếc áo sạch.

Ting Ting Ting~

Đột nhiên điện thoại đổ chuông.

Anh cầm lên xem.

Là Giang Lỗi, người đại diện của Đại học Công Nghệ Hoa Nam, phân hiệu Ngũ Xương.

Anh vội vàng nghe máy.

“Là bạn học Giang à, có tin tức gì không?”, Tần Kiệt sốt ruột hỏi.

“Ừ, Tôi đã đăng kí theo như cậu nói, hôm nay đã được phê duyệt rồi, công văn phê duyệt tôi cũng cầm đây rồi. Tôi đang tìm người dọn dẹp văn phòng nên gọi cho cậu để thông báo một tiếng”.

“Tốt, tốt quá rồi! Tôi chỉ đợi nhận tin tức của các cậu! Haha, thế này tốt quá!”

“Phía cậu thì sao? Tình hình thế nào?”, Giang Lỗi hỏi.

“Đã phê duyệt ngày hôm qua, chuyện văn phòng cũng đã được giải quyết, chỉ đợi tin tức của cậu và Tạ Quan Lâm nữa!”, Tần Kiệt nói.

“Được. Tôi biết rồi. Bây giờ tôi đến văn phòng xem thử!”

“Được!”, Tần Kiệt cúp điện thoại xong, anh suy nghĩ một chút rồi gọi cho Tạ Quan Lâm.

“Ừ, Tần Kiệt, tôi đang muốn gọi điện thoại cho anh đây mà chưa gọi thì anh đã goi trước rồi. Chúng ta thật là tâm linh tương thông đó!”

Điện thoại vừa kết nối thì truyền đến âm thanh của Tạ Quan Lâm.

“Haha, bạn học Tạ có việc thì nói trước đi!”, Tần Kiệt cười.

“Công văn phê duyệt của trường tôi có rồi, văn phòng thì Tào Bác đang đi xem. Vấn đề không lớn lắm, phía cậu thế nào rồi?”

Tạ Quan Lâm hỏi.

“Thật sao? Tốt quá. Một khi vận may đến thì cái gì cũng may mắn. Phía tôi đã xong xuôi hết mọi việc. Vừa nãy Giang Lỗi bên Đại học Công Nghệ Hoa Nam, phân hiệu Ngũ Xương gọi điện đến nói phía họ cũng phê duyệt rồi!”

“Đều phe duyệt hết rồi, nói như thế thì chúng ta có thể bắt đầu một cuộc chiến lớn”, trong điện thoại, Tạ Quan Lâm rất vui mừng.

Anh ta nhớ lại cảnh tượng lúc đầu Tần Kiệt nói với bọn họ một tháng kiếm được bao nhiêu tiền thì vô cùng vui vẻ.

Ai mà lại chê tiền chứ.

Tạ Quan Lâm cũng không phải là thánh nhân.

Anh ta đương nhiên thích tiền rồi.

Bây giờ mọi việc đủ cả, chỉ thiếu thời cơ thôi.

Anh ta đương nhiên vui mừng rồi.

“Ừ, đều phê duyệt hết rồi! vừa hay sáng nay không có tiết học, tôi sẽ đi đến công ty chuyển phát nhanh Thần Thông, mời giám đốc của họ đến xem thử ba trường của chúng ta, để bọn họ yên tâm giao việc đại lý của ba trường cho chúng ta!”, Tần Kiệt nói.

“Được! Anh đi làm việc của anh đi, tôi định nhờ của Hội sinh viên đến giúp Tào Bác, mau chóng dọn dẹp đợi các anh đến”, Tạ Quan Lâm nói.

“Được! Anh làm đi! Tôi đi giờ đây!”

Tút tút~

Oh yeah~

Tần Kiệt vui mừng búng ngón tay.

Đến hôm nay thì việc chuyển phát nhanh Thần Thông coi như đã hoàn thành hai phần ba rồi chỉ còn một cái thủ tục cuối cùng.

Sau khi hoàn thành thì có thể lợi dụng tiền của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông để xây dựng hệ thống hậu cần và học hỏi kinh nghiệm.

Nhân tiện thành lập đội ngũ chuyển phát nhanh của riêng mình.

Cứ nghĩ đến việc hệ thống hậu cần của anh sẽ trở nên lớn mạnh trong tương lai anh liền rất vui.

Lập tức gọi điện cho Trương Lâu.

“Có việc gì vậy Kiệt Tử?”

“Cậu đang ở đâu đấy?”, Tần Kiệt hỏi.

“Đang ở nhà ngói, sao thế ?”, Trương Lâu nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 201: Khó khăn bao nhiêu.


“Cậu ở bên đó là tốt! Tôi bây giờ đang đi đến công ty chuyển phát nhanh Thần Thông bàn về việc quyền đại lý, cậu canh chừng nhà ngói cho tử tế, đừng để mấy người vớ vẩn đến gây sự đấy!”, Tần Kiệt dặn dò lại một lần.

“Bây giờ cậu đi bàn về chuyện quyền đại lý hả? Tốt quá rồi! Cậu yên tâm, có Lâu béo tôi ở đây thì không ai dám gây sự!”, Trương Lâu đảm bảo.

“Ừ, Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, ví dụ như là Trương Uy”.

“Xời! Một con rùa rụt đầu, tôi sợ cái rắm! Cậu yên tâm đi, nếu cậu ta dám đến gây sự thì tôi đảm bảo sẽ cho cậu ta đi gặp hiệu trưởng!”, Trương Lâu nói.

“Coi như cậu có chút tiến bộ!”

Tần Kiệt nghe đến ba chữ “gặp hiệu trưởng” thì yên tâm.

Chỉ cần Trương Lâu không làm rối lên là yên tâm rồi.

Cho dù Trương Uy dẫn người đến gây rối.

Nhưng mà nhà ngói nằm đối diện tòa nhà dạy học.

Trương Lâu chỉ cần hét to lên là sẽ thu hút sự chú ý.

Trương Uy chắc chắn xong đời.

Trương Lâu có thể nghĩ ra điều này chứng tỏ tối qua Tần Kiệt không uổng công dạy dỗ cậu ta.

Trương Lâu thật sự đã nghe lọt tai.

Tần Kiệt rất hài lòng về việc này.

Anh nhanh chóng rửa mặt, chải đầu xong xuôi, đóng cửa rồi chạy ra khỏi kí túc xá, bắt một chiếc xe buýt đi thẳng đến chi nhánh của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông trên đường Lạc Sư.

Ba mươi phút sau.

Anh đã đến nơi.

Khi anh đang đi thang máy lên công ty chuyển phát nhanh Thần Thông.

Anh phát hiện ra công ty chuyển phát nhanh Thần Thông rất khác so với mấy hôm trước khi anh đến.

Việc trang trí đã hoàn tất.

Vô cùng đẹp.

Chính là có chút hương vị của sự trang hoàng, vẫn chưa tiêu tan.

Anh đi đến quầy lễ tân, lễ tân nghe anh nói đến bàn về quyền đại lý và lần trước anh đã từng đến, nên liền dẫn thẳng anh đến phòng giám đốc.

Khoảnh khắc cửa được mở ra.

Tần Kiệt nhìn thấy một người.

Anh cau mày.

“Là cậu à, Trương Uy!”, Tần Kiệt thốt ra tên người kia.

“Đúng vậy, là tôi!”, Trương Uy không nghĩ tới sẽ gặp được Tần Kiệt ở đây, cũng có chút ngoài ý muốn: “Thật không nghĩ ra đến chỗ này rồi còn gặp phải cậu, đúng là âm hồn bất tán!”

“Haha, có ai quy định cậu có thể đến còn tôi thì không chứ!”, Tần Kiệt đi đến, nghênh ngang kiêu ngạo ngồi đối diện Trương Uy.

“Giám đốc Triệu, chính là cậu ta. Cậu ta còn chưa nhận được sự đồng ý của tôi đã tự mình mở ra một quầy chuyển phát nhanh. Tôi đi đến tìm, cậu ta cũng không cho tôi nói hết đã cùng đồng bọn động tay động chân với tôi rồi! Hạng người này chú nói xem có cần phải báo cáo cậu ta không!”

Trương Uy lên tiếng cáo trạng, tính đi trước một bước.

Tần Kiệt nghe xong chỉ nở nụ cười, không nói gì thêm.

Chỉ im lặng nhìn người đàn ông trung niên có bản lĩnh, cũng chính là giám đốc chi nhánh chuyển phát nhanh tên Triệu Chí Tân kia.

Trước khi Tần Kiệt đến đây.

Triệu Chí Tân đang trong phòng làm việc.

Không ngờ Trương Uy lại đột nhiên tìm đến.

Vừa đi vào đã kể khổ.

Cậu ta nói rất nhiều về việc kinh doanh ở Đại học công nghiệp Hồ không suôn sẻ thế nào.

Khó khăn bao nhiêu.

Nhưng dù khó khăn đến đâu, Trương Uy cũng đã hoàn thành xuất sắc yêu cầu của Triệu Chí Tân.

Một tuần tám mươi đơn.

Không chỉ hoàn thành còn đạt lợi nhuận cao.

Đạt được tám mươi ba đơn.

Mặc dù nói con số vượt chỉ tiêu chỉ là ba.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 202: Cứ như vậy, cũng chẳng có ích gì hết!”


Nhưng theo Trương Uy thấy cậu ta có thể vượt mức yêu cầu đã là biểu hiện rất tốt rồi.

Cậu ta hẳn nên được 101 điểm.

Thêm một điểm kia nếu không có cậu ta hẳn không thể vượt mức yêu cầu được rồi.

Sau đó Trương Uy bắt đầu kể khổ, than phiền.

Nói Đại học Công nghiệp Hồ xuất hiện một tên khó ưa.

Không có sự đồng ý của cậu ta đã tự mình thành mở quầy hàng chuyển phát nhanh.

Còn tranh cãi mâu thuẫn với cậu.

Khiến cậu ta không thể chịu được nữa.

Nhưng cậu ta là sinh viên gương mẫu.

Cậu ta sẽ không đánh nhau.

Cho nên cố ý đến đây, đề nghị Triệu Chí Tân tự mình đến trường học của họ, đích thân ra mặt ngăn chặn dỡ bỏ quầy hàng của Tần Kiệt khó ưu và tên Lâu béo kia.

Nếu không sẽ nhờ pháp luật can thiệp.

Để pháp luật trừng trị, nghiêm khắc dạy dỗ Tần Kiệt và Lâu béo một trận.

Cậu ta vừa mở miệng.

Triệu Chí Tân vừa nghe đã liền hiểu, trong đầu cũng tự động phác thảo một hình ảnh.

Đương nhiên ông không lập tức để lộ chuyện mình có quen biết với Tần Kiệt và Lâu béo.

Ông cũng không nói giữa mình và Tần Kiệt, Lâu béo đã bàn xong hợp đồng gì đó.

Ông ta cứ để Trương Uy ngồi đó tự kể khổ, lên án, chỉ ra điểm bất mãn của bản thân.

Triệu Chí Tân tính đợi Trương Uy nói xong mới gọi điện thoại hỏi Tần Kiệt một chút.

Dù sao cũng đã được một tuần từ thời gian thỏa thận.

Một chút động tĩnh cũng không thấy có.

Dù cho kết quả có thế nào đi chăng nữa.

Ông ta cũng không phải nhà từ thiện, ông ta làm tất cả mọi thứ cũng đều vì tiền cả thôi.

Ông ta không đủ kiên nhẫn chờ Tần Kiệt và Lâu béo.

Nhưng ông ta không ngờ rằng còn chưa đợi Trương Uy nói xong.

Bản thân cũng chưa kịp gọi điện thoại đã thấy Tần Kiệt xuất hiện rồi.

Sau khi xuất hiện anh còn cùng Trương Uy mặt đối mặt.

Anh không nói một lời đã trực tiếp ngồi xuống đối diện Trương Uy.

Anh cũng không định nói năng gì thêm.

Anh cứ để mặc cho Trương Uy tự mình cáo trạng.

Chính điều này khiến Triệu Chí Tân có cái nhìn rất khác về Tần Kiệt và Trương Uy.

Giữa Trương Uy và Tần Kiệt để so sánh ai hơn ai hơn, vừa nhìn là đã biết rồi.

Nhưng Triệu Chí Tân cũng không trực tiếp thể hiện ra mặt như vậy.

Mặt khác, ông ta lẳng lặng nhìn Tần Kiệt, nói: “Tiểu Tần, cậu muốn nói gì không?”

“Tôi còn có thể nói gì nữa đây?”, Tần Kiệt nhún nhún vai: “Tôi có nói gì bạn Trương Uy đây cũng sẽ không tin! Cứ như vậy, cũng chẳng có ích gì hết!”

“Hửm? Lời này là có ý gì?”, Triệu Chí Tân tò mò hỏi lại.

“Tôi muốn mời giám đốc Triệu và bạn học Trương Uy cùng tôi đến Đại học Công nghiệp Hồ! Tự mình khảo sát quầy hàng của chúng tôi!”, Tần Kiệt nói.

“Hừm, nói như vậy cậu làm được?”, Triệu Chí Tân hỏi.

“Đúng vậy! Có điều tục ngữ có câu trăm nghe không bằng một thấy. Giám đốc Triệu vẫn nên tự mình đi xem thì hơn!”, Tần Kiệt cười gật đầu.

“Hừm, cũng có lý!”, Triệu Chí Tân nở nụ cười.

“Từ từ!”

Trương Uy ở một bên nghe không hiểu lắm.

Không hiểu lời Tần Kiệt và Triệu Chí Tân đang nói là có ý gì.

Cắt ngang lời hai người.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 203: Tôi không tin.


Hỏi: “Giám đốc Triệu, lời chú nói với cậu ta là có ý gì? Sao tôi nghe không hiểu chút nào vậy?”

“Haha, vẫn nên để Tiểu Tần giải thích với cậu đi!”, Triệu Chí Tân đá sang Tần Kiệt.

Tần Kiệt híp híp mắt lại không so đo thêm.

Sớm muộn gì cũng biết thôi, không sao cả.

Nói: “Kỳ thật, cậu sẽ dưới trướng tôi!”

“Cái gì? Tôi dưới trướng cậu sao?”, Trương Uy như thể nghe được câu chuyện cười bỗng cười lớn nói: “Đầu cậu phát sốt rồi hả? Tôi sao có thể dưới trướng cậu được?”

“Cậu không tin sao?”, Tần Kiệt hỏi lại.

“Quỷ mới tin cậu đấy!”, Trương Uy hừ lạnh.

“Cậu còn không tin à!”, Tần Kiệt nói: “Cậu đang xin quyền đại lý ở trường Đại học Công nghiệp Hồ chúng tôi đúng không?”

“Đúng vậy, chuyện này giám đốc Triệu có thể làm chứng, chúng tôi còn có hợp đồng nữa, có cần tôi lấy ra cho cậu xem không?”, Trương Uy nói.

“Không cần!”, Tần Kiệt khoát tay: “Tôi đương nhiên tin tưởng lời cậu nói!”

“Cậu tin tôi còn mở quầy hàng trong trường Đại học Công nghiệp Hồ sao? Cậu biết rõ còn cố làm, rõ ràng muốn cản đường tôi mà?”, Trương Uy đứng lên, vô cùng tức giận nói.

“Cậu đừng nóng vội! Tôi còn chưa nói xong mà!”, Tần Kiệt khoát tay ý bảo Trương Uy bình tĩnh ngồi xuống trước nói: “Cậu nghe tôi nói xong đã, cậu sẽ biết tôi mở quầy hàng là hợp lí thôi!”

“Được rồi. tôi muốn nghe xem cậu tính giở trò gì đây!”, Trương Uy giận dữ trừng mắt nhìn Tần Kiệt.

Tần Kiệt nói: “Cậu xin quyền đại lý ở trường Đại học Công nghiệp Hồ, nhưng tôi không chỉ có vậy! Tôi xin quyền đại lý ở Đại học Công nghiệp Hồ, Đại học Công nghệ nam Hoa Hạ, còn cả trường Hoa Nông và các khu vực lân cận gần ba trường. Phạm vi của tôi lớn hơn cậu, cậu không phải dưới trướng tôi thì là gì?”

“Cái gì?”

Trương Uy lại đứng lên lần nữa, tưởng mình nghe nhầm rồi.

Sửng sốt một hồi, rồi bỗng nở nụ cười.

Chỉ tay vào Tần Kiệt rồi lui về phía sau mấy bước.

“Đúng là nực cười! Nói linh tinh cái quái gì vậy, ai mà tin chứ!”

“Không, lời cậu ta nói là sự thật!”, lúc này Triệu Chí Tân vẫn luôn im lặng bỗng mở miệng nói.

“Hửm?”

Trương Uy bỗng tắt phụt nụ cười đi.

Cả người cũng căng cứng lại.

Cậu ta còn tưởng mình nghe nhầm rồi.

“Giám đốc Triệu, chú, chú không nói đùa chứ?”

“Không đâu. Tôi đang nói sự thật. Tiểu Tần thật sự xin được quyền đại lý của cả ba trường rồi! Dựa theo cấp bậc mà nói cậu ấy quả thật lớn hơn cậu, hơn nữa cũng là sếp trên của cậu, cậu thuộc quyền quản lí của cậu ấy”, Triệu Chí Tân gật gật đầu nói.

“Cái gì!!!”

Trương Uy nặng nề ngồi xuống ghế sofa.

Người cứ như từ trong mơ bước ra.

Vậy mà lại là sự thật.

Cậu chính là người dưới trướng Tần Kiệt.

Tại sao có thể như vậy.

Tần Kiệt sao có thể xin được quyền đại lý của cả ba trường học chứ.

Không thể nào.

Trong ba trường, Tần Kiệt chỉ là học sinh của Đại học Công nghiệp Hồ, sao có thể làm được đây.

Không đúng.

Tuyệt đối không thể nào.

Điều này chắc chắn có chiêu trò.

Tôi không tin.

“Giám đốc Triệu, cậu ta nhất định đang lừa chú! Tôi không tin cậu ta có thể có được sự đồng ý và chấp thuận của hai trường Đại học Công nghệ nam Hoa Hạ và Hoa Nông!”, Trương Uy lại đứng dậy, trên mặt tràn đầy vẻ nghi ngờ.

“Cậu không tin đúng không?”, Tần Kiệt cười cười: “Không sao, cậu và giám đốc Triệu cùng tôi đến ba trường không phải sẽ biết được thật giả rồi sao!”

“Đi thì đi! Ai sợ ai chứ! Tôi không tin cậu đâu!”, Trương Uy vẫn không tin nói.

“Được rồi! Cứ như vậy đi! Hiện tại có thể đi được rồi!”, Tần Kiệt làm động tác mời.

Trương Uy không ngờ được Tần Kiệt vậy mà thật sự làm được.

Sửng sốt mất một lúc.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 204: Rất là chững chạc.


“Sao hả? Không dám à?”, Tần Kiệt nói.

“Hừ! Ai nói tôi không dám! Đi thì đi!”, Trương Uy nói.

“Giám đốc Triệu, xin mời!”

“Được!”

Sau đó, Triệu Chí Tân để tài xế lái chiếc Honda của mình, chở theo Tần Kiệt và Trương Uy đến Đại học Công Nghiệp Hồ.

Nửa giờ sau.

Bọn họ đến nơi một cách suôn sẻ.

Đỗ xe xong, Tần Kiệt cũng không vội dẫn Triệu Chí Tân đến nhà ngói.

Mà trái lại, anh đưa ông ta đi dạo một vòng Đại học Công Nghiệp Hồ trước.

Nhưng Trương Uy lại không kiên nhẫn nổi.

“Cậu làm gì vậy hả? Chẳng phải nên đến thẳng nhà ngói sao?”

“Ha ha, gấp gáp làm gì? Còn nhiều thời gian mà, giám đốc Triệu chưa đến Đại học Công Nghiệp Hồ lần nào, tôi đưa chú ấy đi tham quan một vòng để làm quen với môi trường ở đây, thuận tiện cho việc phát triển và mở rộng quy mô sau này, không phải tốt hơn sao? Giám đốc Triệu, chú thấy thế nào?”, Tần Kiệt cười nói.

“Ừm, Tiểu Tần nói cũng có lý, đây là lần đầu tiên tôi đến Đại học Công Nghiệp Hồ, không vội, trước cứ đi dạo đã!”, Triệu Chí Tân nói.

Triệu Chí Tân đã nói như vậy rồi, Trương Uy còn có thể nói gì được nữa.

Chỉ đành nghe theo mà thôi.

Nhưng Đại học Công Nghiệp Hồ rất lớn, đi dạo một vòng cũng mất gần một tiếng đồng hồ.

Mệt đến mức Triệu Chí Tân thở hồng hộc.

Trương Uy cũng mệt không kém.

Trên đường đi, cậu ta luôn tỏ vẻ bất mãn, cứ mãi phàn nàn hết chuyện này đến chuyện kia.

Nhưng Tần Kiệt lại không có chút phản ứng nào.

Tuy nhiên, anh vẫn dừng chân cho Triệu Chí Tân nghỉ ngơi.

Cho đến khi Triệu Chí Tân khỏe lại đôi chút, lúc này, anh mới dẫn ông ta đi thẳng đến nhà ngói.

Vừa đến trước cửa nhà ngói, hai mắt Triệu Chí Tân đã sáng rực lên.

Ông ta không ngừng nhớ lại sơ đồ phân bố của toàn bộ các khu tại Đại học Công Nghiệp Hồ.

Trong phút chốc, Triệu Chí Tân đã hiểu ra vì sao Tần Kiệt lại muốn mở đại lý tại nhà ngói.

Thoạt nhìn, tuy nhà ngói có hơi cũ nát, thế nhưng vị trí của nó lại vô cùng phù hợp.

Có thể nói trong toàn bộ khuôn viên của Đại học Công Nghiệp Hồ, không có bất kỳ nơi nào dùng làm đại lý chuyển phát nhanh thích hợp hơn chỗ này.

Lúc này đây, ông ta lại càng xem trọng Tần Kiệt hơn.

Có can đảm, có quyết đoán, lại có cái nhìn sâu sắc.

Thêm vào đó, cậu ta làm việc rất trầm ổn.

Chỉ với bản lĩnh cùng phần tâm tính này cũng đủ để ông ta yên tâm giao quyền đại lý của ba trường cho Tần Kiệt.

Tuy nhiên, ông ta cũng cảm thấy rất tò mò

Tần Kiệt cũng chỉ là một tên nhóc mới hơn hai mươi tuổi.

Thế nhưng thái độ làm việc lại hoàn toàn khác với bạn cùng trang lứa.

Rất là chững chạc.

Nếu như không phải biết rõ tuổi của Tần Kiệt, Triệu Chí Tân còn tưởng anh là yêu quái trong truyền thuyết nữa đấy.

Nhưng ông ta không biết rằng Tần Kiệt thật sự không phải một thiếu niên mới vào đời, tuổi tâm lý của anh đã sớm hơn ba mươi rồi.

Tần Kiệt lại còn sống qua hai đời, đương nhiên sẽ chững chạc hơn so với những người trạc tuổi.

“Giám đốc Triệu, Kiệt Tử, mọi người đã đến!”, Lâu béo từ trong nhà ngói bước ra, khi thấy Trương Uy, mặt cậu ta sầm xuống.

“Cậu đến làm gì?”

“Giám đốc Triệu, chú nghe thử đi, chú nghe đi, cậu ta…”

“Được rồi, đừng nói nữa! Tất cả đều là bạn học với nhau, dĩ hòa vi quý!”, Triệu Chí Tân càng ngày càng bất mãn với thái độ của Trương Uy.

So với Tần Kiệt, Trương Uy có hơi ấu trĩ.

“Lâu béo, Trương Uy là cấp dưới của chúng ta, không phải người ngoài!”, Tần Kiệt đứng bên cạnh nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 205: Tần Kiệt thì tương đối gầy.


“Cấp dưới?”, Lâu béo không ngu, vừa nghe liền hiểu ra, cậu ta lập tức nở nụ cười: “Hóa ra là người một nhà, mời vào!”

“Cậu…”, Trương Uy tức giận: “Ai là người một nhà với mấy người? Tần Kiệt, không phải cậu nói có bằng chứng à? Bằng chứng đâu? Ở đâu?”

Lại nói, Triệu Chí Tân cất công đi một chuyến đến Đại học Công Nghiệp Hồ, hiển nhiên là để xem bằng chứng.

Vừa rồi chỉ lo đi tham quan Đại học Công Nghiệp Hồ, ông ta cũng quên bén chuyện này.

Vì vậy, Triệu Chí Tân liền nhìn sang Tần Kiệt.

Ý tứ rất rõ ràng, chính là mau lấy bằng chứng ra đi.

Tần Kiệt nói: “Đợi một chút!”

Anh đi vào nhà ngói, lấy ra một tập tài liệu từ trong ngăn kéo.

Sau đó đưa cho Triệu Chí Tân.

Triệu Chí Tân tò mò mở tài liệu ra xem.

Tờ thứ nhất là văn bản phê duyệt của Đại học Công Nghiệp Hồ, cho phép Tần Kiệt xây dựng đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông tại trường.

Nội dung rất chi tiết, cũng rất rõ ràng, còn có con dấu chạm nổi của ban giám hiệu Đại học Công Nghiệp Hồ.

Ngoài ra còn có văn bản phê duyệt cung cấp quyền sử dụng nhà ngói miễn phí cho Tần Kiệt.

Với điều kiện là Tần Kiệt phải giúp đỡ các học sinh – sinh viên có hoàn cảnh khó khăn trong trường, và một số điều kiện cụ thể khác.

Triệu Chí Tân xem kỹ các điều kiện, không có gì là bất hợp lý.

Mấy thứ này không quan trọng.

Lúc nhìn thấy con dấu chạm nổi của nhà trường, ông ta lập tức nở nụ cười.

Ông ta cần chính là cái này.

Nếu trường học đã đồng ý, đồng thời còn giải quyết được chuyện của nhà ngói, vậy thì đương nhiên có thể tin tưởng.

“Giám đốc Triệu, sao hả? Tôi không nói dối, đúng không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không có!”, Triệu Chí Tân gật đầu: “Trương Uy, trường của cậu đã phê duyệt rồi! Nhà ngói cũng được trường miễn phí cung cấp! Cho nên Tần Kiệt mở đại lý tại Đại học Công nghiệp Hồ của cậu là đúng quy định!”

“Cái gì? Sao lại như thế?”, Trương Uy choáng váng, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Cậu ta không ngờ trường học lại đồng ý việc này.

“Hừ! Dù cho trường của chúng tôi đã phê duyệt thì đã sao chứ, còn có Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương nữa mà? Tôi không tin cậu ta cũng có thể xin được! Cậu ta cũng không phải sinh viên bên kia”.

“Đúng đó! Tần Kiệt, cậu là sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ, cậu có thể xin được quyền đại lý ở hai trường còn lại không?”, Triệu Chí Tân hỏi.

“Giám đốc Triệu chớ nóng vội!”, Tần Kiệt cười cười, lấy điện thoại di động ra, trước hết gọi cho người đại diện của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương là Giang Lỗi, nói đại khái về việc này.

Nghe nói có giám đốc của chuyển phát nhanh Thần Thông đến Đại học Công nghiệp Hồ, Giang Lỗi lập tức đồng ý, cũng hứa là sẽ đến ngay.

Sau đó Tần Kiệt lại liên hệ với Tạ Quan Lâm và Tào Bác ở Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Hai người này nghe nói giám đốc của chuyển phát nhanh Thần Thông đã đến, bọn họ liền tỏ thái độ hệt như Giang Lỗi, cũng hứa là sẽ lập tức đến.

Sau khi cúp điện thoại, Tần Kiệt nói: “Đã gọi rồi, bọn họ sẽ đến ngay!”

“Thôi đi! Gọi điện là có thể lấy được quyền đại lý à? Cậu tưởng tôi là thằng ngu hả, sẽ tin trò quỷ của cậu? Biết diễn quá ha!”, Trương Uy vẫn tỏ vẻ không tin.

“Cậu đó, có phải cậu…”

“Lâu béo, thôi đi!”, Lâu béo tức giận, càng nhìn Trương Uy càng thấy không vừa mắt, đang định nói gì đó thì bị Tần Kiệt quát bảo ngưng lại.

Một màn này khiến Triệu Chí Tân cảm thấy rất hài lòng.

Lâu béo có vóc người cao lớn, thoạt nhìn khiến người ta cảm thấy rất sợ hãi.

Tần Kiệt thì tương đối gầy.

Hai người bọn họ tương phản rất lớn.

Thế mà một người như Lâu béo lại có thể ngoan ngoãn làm theo lời Tần Kiệt, từ đó có thể thấy cách thức quản lý nhân sự của Tần Kiệt không đơn giản.

Người này quả thật không tầm thường.

Có bản lĩnh.

Trái lại, Trương Uy thật sự kém xa.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 206: Hay là để Giang Lỗi nói vậy!”


Nếu có thể dùng một câu để ví von thì Trương Uy cùng lắm chỉ là một mảnh đồng thau, mà Tần Kiệt lại là vương giả.

Khoảng cách giữa bọn họ quá lớn.

Người sáng suốt vừa nhìn liền biết.

Nếu muốn Triệu Chí Tân lựa chọn, ông ta nhất định sẽ chọn Tần Kiệt.

Nhân tài khó có được.

Một phút đồng hồ nhanh chóng trôi qua.

Trương Uy đã đợi không nổi nữa.

“Tần Kiệt, không phải cậu nói bọn họ sẽ đến à? Đã một phút rồi mà vẫn chưa thấy bóng ma nào! Cậu còn gì muốn nói nữa không?”, Trương Uy không kiên nhẫn thúc giục.

“Ai nói tôi không tới?”

Cậu ta còn chưa dứt lời, phía sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh.

Trương Uy quay đầu nhìn, một người xa lạ trạc tuổi cậu ta đang bước đến.

Vì để chứng minh thân phận của mình, người kia còn cố ý cài một cái huy hiệu trường ở trước ngực.

Đó là huy hiệu của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương.

Trương Uy: “…”

Cậu ta trợn tròn mắt, cảm thấy da mặt bỏng rát.

Trương Uy vừa nói sẽ không xuất hiện, một giây sau, Giang Lỗi đã có mặt tại đây.

Khác nào tát thẳng vào mặt cậu ta, đủ ê chề.

Đau, thật sự rất đau.

“Tần Kiệt, Lâu béo, tôi đến rồi!”, Giang Lỗi bước tới, quét mắt nhìn một lượt những người xung quanh, ánh mắt dừng lại trên người Triệu Chí Tân: “Chú chính là giám đốc Triệu của chuyển phát nhanh Thần Thông à, tôi là Giang Lỗi, là đối tác của Tần Kiệt!”

Triệu Chí Tân đánh giá Giang Lỗi, người này chững chạc hơn so với Lâu béo, nhưng vẫn còn kém Tần Kiệt.

Về phần Trương Uy, càng không cần phải nói đến.

So sánh một phen, liền thấy rõ tầm quan trọng của Tần Kiệt.

Triệu Chí Tân đưa tay ra: “Bạn học Tiểu Giang, xin chào! Hoan nghênh cậu gia nhập đại gia đình chuyển phát nhanh Thần Thông của chúng tôi! Sau này cần phải cố gắng làm việc đấy!”

Triệu Chí Tân vốn là giám đốc, lại đích thân bắt tay với Giang Lỗi, chuyện này khiến cậu ta cảm thấy vô cùng vinh hạnh, đương nhiên là cầu còn không được.

Giang Lỗi duỗi tay, nắm chặt lấy tay Triệu Chí Tân.

Xem như chào hỏi.

“Tiểu Tần, Tiểu Giang, các cậu thuộc hai trường khác nhau, với tư cách là đối tác, có dự định phân phối như thế nào chưa?”, Triệu Chí Tân tò mò hỏi.

“Ha ha, về chuyện này…”, Tần Kiệt nhìn về phía Giang Lỗi: “Hay là để Giang Lỗi nói vậy!”

Giang Lỗi không ngu, vừa nghe, cậu ta liền hiểu ý của Triệu Chí Tân.

Đại học Công Nghiệp Hồ, Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương vốn là ba tổ chức độc lập.

Nếu như muốn hùn vốn làm ăn, nói thế nào đi nữa cũng phải có một người lãnh đạo, có quyền quyết định.

Nếu như không có, trong quá trình làm việc sau này, không có người làm chủ, rất nhiều việc sẽ khó có thể đưa ra quyết định, khiến hiệu suất công việc bị giảm đáng kể.

Suy nghĩ một lúc, cậu ta nói: “Chúng tôi có tổng cộng năm người, Tần Kiệt làm chủ. Tôi, Lâu béo, còn có Tạ Quan Lâm và Tào Bác của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung là phụ tá!”, những gì Giang Lỗi nói đều đã được cậu ta cân nhắc kỹ lưỡng.

Dù sao ý tưởng chuyển phát nhanh Thần Thông cũng do Tần Kiệt đưa ra.

Việc thành lập liên minh ba trường cũng là do Tần Kiệt thúc đẩy.

Chính vì vậy, để Tần Kiệt làm người lãnh đạo là phù hợp nhất.

Nếu vậy, cổ phần công ty của từng người cũng nên phân phối lại.

Tuy nhiên, theo như suy nghĩ của Giang Lỗi, phân phối lại một lần nữa cũng không có vấn đề gì.

Ít hơn một chút cũng chẳng sao.

Dù gì tương lai vẫn quan trọng hơn.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 207: Ông ta rất hài lòng.


Không thể vì lợi ích trước mắt mà không để ý đến tương lai.

Cuối cùng, Giang Lỗi hạ quyết tâm để Tần Kiệt làm chủ.

“À, thì ra là thế! Các cậu có tổng cộng năm người, Tần Kiệt sẽ nắm cổ phần lớn nhất công ty! Ừm, không tệ! Cơ cấu rất hợp lý!”

Quả nhiên, nghe xong, Triệu Chí Tân vô cùng hài lòng.

Việc ông ta lo lắng chính là ngoài mặt thì ba trường tỏ vẻ đoàn kết, nhưng trên thực tế lại tạo thế chân vạc, can thiệp lẫn nhau, nếu vậy e là sẽ phát sinh rắc rối.

Việc này sẽ làm tổn hại đến lợi ích của ông ta.

Hiện tại, nghe Giang Lỗi nói Tần Kiệt nắm phần lớn cổ phần, là người quyết định, đương nhiên ông ta cảm thấy rất hài lòng và yên tâm.

Nghe Triệu Chí Tân nói vậy, Giang Lỗi biết mình đã thành công.

Quả nhiên đúng như cậu ta suy đoán, nếu không, sai một bước, hỏng cả ván cờ.

Đúng thật, khi tiếp xúc với người từng trải, cần phải thận trọng một chút.

“Giám đốc Triệu, chắc là chú đã khảo sát xong Đại học Công Nghiệp Hồ, vậy thì mời chú dời bước đến Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương của chúng tôi, có được không?”, Giang Lỗi đề nghị.

“Ừm, được, cũng nên đi xem thử!”, Triệu Chí Tân không phản đối.

Dù sau Đại học Công Nghiệp Hồ và Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương cũng là hai trường khác nhau.

Khảo sát là chuyện tất yếu.

Đây là lợi ích của bản thân ông ta, không thể không thận trọng.

“Lâu béo, cậu ở lại đây, nếu như nhóm Tạ Quan Lâm đến, cậu tiếp bọn họ nhé, chờ chúng tôi trở về!”, Tần Kiệt dặn dò.

“Được rồi! Mọi người cứ đi đi! Tôi ở lại trông văn phòng!”, Lâu béo gật đầu.

“Được!”, Tần Kiệt cùng Giang Lỗi dẫn Triệu Chí Tân đi đến Đại học Công Nghệ Hoa Nam.

Lúc này, sắc mặt Trương Uy vô cùng khó coi.

Vừa mới đi dạo Đại học Công Nghiệp Hồ, giờ lại đi dạo Đại học Công Nghệ Hoa Nam, đây rõ ràng là đánh vào mặt cậu ta mà.

“Trương Uy, cậu có đi cùng không?”, Tần Kiệt cười nói.

“Hừ, đi thì đi! Có gì phải sợ? Tôi còn chưa tin các cậu đã được Đại học Công Nghệ Hoa Nam phê duyệt đâu.”

Trương Uy vẫn tỏ vẻ không tin.

“Được thôi, vậy thì mời!”

Giang Lỗi cũng không muốn nhiều lời.

Dù sao mắt thấy mới là thật.

Không cho Trương Uy tận mắt xem văn bản phê duyệt, chắc chắn cậu ta sẽ không phục.

Sau đó, Tần Kiệt cùng Giang Lỗi đưa Triệu Chí Tân và Trương Uy đi tham quan một vòng Đại học Công Nghệ Hoa Nam.

Để tiện cho Triệu Chí Tân nắm rõ bố cục Đại học Công Nghệ Hoa Nam, Giang Lỗi còn cố ý chuẩn bị một tấm bản đồ.

Mỗi khi đến một địa điểm, cậu ta đều chỉ vào bản đồ cho Triệu Chí Tân xem.

Xem xong, Triệu Chí Tân lập tức hiểu ra, mọi thứ đều rất rõ ràng.

Ông ta cảm thấy vô cùng hài lòng.

Sau khi tham quan một vòng, cuối cùng, mọi người cũng đi đến cửa hàng tại Đại học Công Nghệ Hoa Nam.

Thông qua những ký hiệu trên bản đồ và so sánh với thực tế, Triệu Chí Tân nhận thấy vị trí này có điều kiện giao thông thuận lợi, cũng nằm trên đường về.

Ông ta nở nụ cười.

Vị trí mà Đại học Công Nghệ Hoa Nam lựa chọn cũng tương tự như Đại học Công Nghiệp Hồ.

Từ đó có thể thấy, chuyện này đã được thương lượng từ trước.

Chứng minh bọn họ thật sự là đối tác của nhau.

Không tệ!

Ông ta rất hài lòng.

“Văn bản phê duyệt đâu? Ở đâu?”, Trương Uy rất khó chịu, đúng là không nhìn thấy văn bản phê duyệt thì cậu ta không rơi lệ mà.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 208: Những người còn lại đều là cổ đông.


“Cần gì gấp gáp như vậy?”, Giang Lỗi đương nhiên biết rất rõ suy nghĩ trong đầu Trương Uy, cậu ta vẫy tay với một bạn học trong văn phòng, người này nhanh chóng mang đến văn bản phê duyệt của Đại học Công Nghệ Hoa Nam.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, Triệu Chí Tân liếc nhìn Trương Uy: “Trương Uy, thật sự là văn bản phê duyệt, cậu có muốn xem thử không?”

Lúc Triệu Chí Tân đang xem, Trương Uy đã rướn cổ lên nhìn.

Mặt cậu ta vốn đã nóng rát.

Triệu Chí Tân lại còn nói như vậy, khiến cậu ta càng cảm thấy hoảng hốt.

Mẹ kiếp.

Đại học Công Nghệ Hoa Nam vậy mà lại phê duyệt.

Nói như vậy, Tần Kiệt thật sự nhận được sự đồng ý của ban giám hiệu ba trường?

Không thể nào.

Tần Kiệt chỉ là một sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ, cậu ta không có năng lực lớn như vậy.

“Hừ, không phải nói là liên minh ba trường à? Còn có Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung nữa đấy, văn bản phê duyệt của bọn họ đâu? Đợi sau khi thấy được văn bản của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung rồi nói tiếp!”, Trương Uy vẫn không chịu thua.

“À, được thôi!”, Tần Kiệt nở nụ cười: “Giám đốc Triệu, xin chú dời bước đến Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, có được không?”

“Được!”

Sau đó, Tần Kiệt, Giang Lỗi, Triệu Chí Tân cùng Trương Uy quay về nhà ngói tại Đại học Công Nghiệp Hồ.

Lúc này, Tạ Quan Lâm và Tào Bác đã sớm có mặt.

Trước tiên làm quen với Triệu Chí Tân, đôi bên cùng giới thiệu, sau đó mọi người đi thẳng đến khuôn viên của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung

Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung không giống như Đại học Công Nghiệp Hồ.

Đây là ngôi trường có diện tích lớn nhất thành phố Hán, nghe nói có hơn sáu nghìn mẫu đất, muốn dùng chân đi là chuyện không tưởng.

Vì để tiết kiệm thời gian, dưới sự hướng dẫn của hai người Tạ Quan Lâm, bọn họ ngồi xe ngắm cảnh, dạo một vòng quanh Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Đồng thời cũng không quên đánh dấu trên bản đồ, để Triệu Chí Tân có một cái nhìn rõ nét về Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Nửa giờ sau, rốt cuộc bọn họ cũng đã tham quan hết Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.

Bởi vì ngôi trường này quá lớn, nên không thể chỉ thiết lập một văn phòng.

Tạ Quan Lâm cùng Tào Bác thương lượng, cuối cùng chia Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung thành năm khu: đông, tây, nam, bắc và trung tâm.

Phân biệt thiết lập năm văn phòng.

Trong đó, khu vực trung tâm sẽ xây dựng văn phòng chính thức.

Còn bốn phía đông, tây, nam, bắc chỉ dựng tạm lều vải.

Sau khi hàng chuyển phát được thu nhận, tất cả sẽ được vận chuyển đến văn phòng trung tâm, thống nhất kiểm kê và chuyển ra khỏi trường.

Sau khi nghe Tạ Quan Lâm và Tào Bác giới thiệu, Triệu Chí Tân rất hài lòng.

Ông ta rất tán thưởng đối với cách làm của hai người bọn họ.

Thuận tiện, Triệu Chí Tân cũng hỏi thăm Tạ Quan Lâm và Tào Bác vấn đề về cổ phần công ty.

Hai người đã sớm nhận được ám chỉ từ Giang Lỗi, thế nên bọn họ đều nhất trí nói Tần Kiệt sẽ là người nắm cổ phần lớn nhất, đồng thời cũng là người có quyền quyết định.

Những người còn lại đều là cổ đông.

Nhận được đáp án tương tự khiến Triệu Chí Tân rất hài lòng.

Vấn đề cuối cùng chính là văn bản phê duyệt.

Kết quả, vừa mới đến văn phòng trung tâm, Tào Bác liền đem văn bản phê duyệt cùng những tài liệu liên quan ra.

Sau khi thẩm duyệt, Triệu Chí Tân đã không còn nghi ngờ gì nữa.

Ông ta liếc nhìn Trương Uy.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 209: Ông ta cũng quá lạnh lùng rồi.


Trương Uy sững sờ.

Sắc mặt của cậu ta không tốt lắm.

Cậu ta không thể ngờ được rằng hi vọng cuối cùng của mình lại tan tành.

Tần Kiệt thật sự đã liên kết ba trường lại với nhau.

Tạo thành liên minh ba trường.

Cứ như vậy thì cậu ta sẽ trở thành cấp dưới của Tần Kiệt.

Cậu ta rất không cam lòng.

“Trương Uy, bây giờ cậu định nói như thế nào?”, Tần Kiệt cười hỏi.

“Tôi…”, Trương Uy trong lòng buồn bực.

Lần đầu tiên gặp Tần Kiệt, cậu ta cứ nghĩ có thể ra đòn phủ đầu với Tần Kiệt.

Không ngờ bị Trương Lâu đuổi đi, bị bẽ mặt.

Sau đó đến chỗ Triệu Chí Tân tố cáo.

Cậu ta cứ nghĩ mình sẽ thắng.

Kết quả là tình cờ gặp được Tần Kiệt đến chuyển phát nhanh Thần Thông tìm Triệu Chí Tân.

Còn nói cậu ta là cấp dưới của Tần Kiệt.

Cậu ta không tin.

Sau đó quay về trường học xác minh.

Cậu ta nghĩ rằng Tần Kiệt nói dối.

Không ngờ tất cả đều là sự thật.

Lúc này, coi như cậu ta thua hoàn toàn rồi.

Suýt nữa thì chả còn gì.

“Tôi thừa nhận tôi thua rồi, nhưng cậu cho rằng như thế có thể đánh bại được tôi sao?”, Trương Uy vẫn không cam tâm.

“Ơ, cậu nói vậy là có ý gì?”, Tần Kiệt tò mò hỏi.

“Chẳng có ý gì, cả đời tôi sẽ không bao giờ làm cấp dưới của cậu. Quyền đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông ở đại học Công Nghiệp Hồ tôi không cần nữa, tôi rút lui, được chưa?”, Trương Uy nói xong liền nhìn Triệu Chí Tân: “Giám đốc Triệu, nếu tôi rút lui thì không có vấn đề gì chứ?”

Trương Uy, một đại lý trong khuôn viên trường Đại học Công Nghiệp Hồ, tuy rằng một tuần có thể làm tới 83 kiện hàng nhưng so với Tần Kiệt thì không đáng nhắc tới.

Nếu đã không thể mang lại lợi ích lớn hơn cho Triệu Chí Tân thì ông ta chắc chắn sẽ không để ý đến Trương Uy nữa.

“Không vấn đề gì, cậu có thể rút lui”.

Trương Uy: “…”

Cậu ta còn cho rằng Triệu Chí Tân sẽ nghĩ đến những công sức cậu ta đã bỏ ra mà nói mấy câu níu giữ. Nhưng Triệu Chí Tân chẳng nói gì cả, cứ thế đồng ý luôn.

Thật không có tình người.

Quá thực dụng rồi.

Ông ta có cần phũ phàng như vậy không?

Cậu ta chợt hối hận.

Nhưng lời đã nói ra rồi, làm sao rút lại được.

Cậu ta chỉ có thể nuốt cơn giận vào trong.

“Vậy phần trăm hoa hồng của tôi…”, Trương Uy vẫn muốn nhận lại những gì mình đáng được nhận.

“Yên tâm đi, lát nữa tôi sẽ bảo bên tài vụ chuyển cho cậu.”, Triệu Chí Tân phất phất tay: “Cậu có thể đi được rồi, tôi còn có chuyện muốn nói với Tần Kiệt, đừng làm phiền chúng tôi nữa!”

Trương Uy: “…”

Nội tâm của cậu ta lại bị kích động lần nữa.

Lời của Triệu Chí Tân có ý gì đây?

Giống như là bố thí cho ăn mày vậy, cho ít tiền, đuổi ra ngoài, lười nói thêm mấy câu.

Ông ta cũng quá lạnh lùng rồi.

Thật là không có tình người.

Cậu ta coi như đã hiểu rõ.

Trương Uy vô cùng tức giận.

Nhưng lại không có cách nào.

Chỉ đành quay gót rời đi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 210: Cậu ta hăng hái nhận nhiệm vụ.


Tần Kiệt nhìn bóng lưng Trương Uy tức giận rời đi, trong lòng cười lạnh

Trương Uy vẫn còn non.

Đấu với người trong xã hội, thì thủ đoạn của cậu ta còn ngây thơ lắm.

Người ta xem trọng nhất là cái gì?

Chính là là lợi ích.

Ai có thể đem lại lợi ích lớn hơn cho bọn họ thì người đó sẽ được bọn họ xem trọng.

Trương Uy, cậu làm không được thì đừng trách Triệu Chí Tân người ta vô tình.

Bởi vì xã hội chính là như vậy.

Thói đời ấm lạnh.

Coi như đó là một bài học đi.

“Tiểu Tần, tiểu Giang, tiểu Tạ, tiểu Tào, chúng ta bàn tiếp đi”.

“Được ạ!”



Hai tiếng sau, bọn họ đi ra khỏi văn phòng của Triệu Chí Tân.

Tần Kiệt, Giang Lỗi, Tạ Quan Lâm và Tào Bác cùng ngồi lại với nhau thảo luận.

Cuối cùng quyết định đặt tên cho dịch vụ chuyển phát nhanh ba trường là chuyến phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.

Trong đó cổ phần của Tần Kiệt lớn nhất, 25%.

Số cổ phần còn lại được chia đều cho bốn người.

Người đại diện theo pháp luật, đại học Công Nghiệp Hồ là Trương Lâu, Đại học Công Nghệ Hoa Nam- phân hiệu Ngũ Xương là Giang Lỗi, Đại học Nông nghiệp Hoa Trung là Tào Bác.

Sau đó là một loạt các nguyên tắc hoạt động cụ thể.

Chẳng hạn như xây dựng hệ thống tài chính, xây dựng đội ngũ, việc tuyên truyền và điều phối, v.v.

Tất cả đều được quy định rõ ràng trong quá trình thảo luận.

Tần Kiệt đã có kinh nghiệm từ trước.

Đề xuất của anh được chấp nhận nhiều nhất.

Cũng bởi vì Tần Kiệt nắm số cổ phần nhiều nhất, khiến cho Giang Lỗi, Tạ Quan Lâm, Tào Bác đều tâm phục khẩu phục.

Sau ba giờ thảo luận, đám người Tần Kiệt mới giải tán.

Mỗi người đều theo những gì đã bàn luận, trở về xây dựng đoàn đội.

Họ xây dựng một đội giao hàng.

Sau một thời gian, Tần Kiệt trở lại Đại học Công Nghiệp Hồ và đem mọi chi tiết đã bàn bạc nói lại cho Trương Lâu.

Để sau khi Trương Lâu hiểu và ghi nhớ rồi thì anh giao cho cậu ta nhiệm vụ đầu tiên.

Đó là tuyển một số nhân viên cố định, toàn thời gian hoặc bán thời gian, bắt đầu tiến hành hoạt động trên các con đường trong Đại học Công Nghiệp Hồ.

Phát súng đầu tiên của chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đã được khởi động toàn diện.

Trương Lâu nghe mà nhiệt huyết sôi trào.

Ngũ Kiếm Khách cơ à.

Nghe đã thấy ngầu.

Cậu ta hăng hái nhận nhiệm vụ.

Chính thức tập trung tinh thần làm việc.

Đối với công việc thu mua phế liệu, Trương Lâu đã đề bạt Mã Dương và Quách Bùi, để bọn họ toàn quyền lo liệu.

Trương Lâu sẽ kiểm tra thường xuyên.

Còn về Tần Kiệt, sau khi giao việc phát triển trong khuôn viên trường cho Trương Lâu.

Anh liền trở thành ông chủ nhàn rỗi.

Trở về kí túc xá.

Nhưng vừa mới về.

Anh vẫn chưa ngồi nóng chỗ.

Thì điện thoại đổ chuông.

Anh lấy ra xem.

Là Tô Nhuệ gọi đến.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 211: Tuyệt đối không đơn giản.


Anh biết là việc có liên quan đến trung tâm thể thao.

Anh vội vàng nghe điện thoại.

“Giám đốc Tô, cô gọi điện đến có phải là có tiến triển rồi không?”

“Ừ, đúng thế! Chủ của trung tâm thể thao là một bà lão, dạo này sức khỏe của bà ấy rất kém, con trai bà ấy quanh năm sống ở nước ngoài, không về được, muốn bà ấy bán trung tâm thể thao đi sau đó ra nước ngoài định cư”.

“Bà ấy đã rao bán ở chỗ môi giới mấy ngày nay, nhưng không có ai hỏi nên bà ấy rất sốt ruột”.

“Hả? Diện tích của trung tâm thể thao không nhỏ, tại sao sau khi rao bán, phản hồi lại không tốt?”, Tần Kiệt tò mò.

“Còn không phải là vì diện tích trung tâm thể thao quá lớn, kinh doanh không tốt lắm, lại thêm xung quanh cũng không phải là khu phố thương mại sầm uất, đều là thôn làng trong thành phố, nơi đó vàng thau lẫn lộn, loại người nào cũng có”.

“Vị trí địa lý không đẹp lắm mà bà ấy lại hét giá cao nên người mua không hài lòng lắm”.

Tô Nhuệ giải thích.

“Hả? Bà ấy ra giá bao nhiêu?”, Tần Kiệt hỏi.

“Bảy triệu tệ!”, Tô Nhuệ nói: “Tôi cũng thấy cao!”

“Bảy triệu tệ?”, Tần Kiệt vừa nghe đến con số này, suýt nữa muốn nhảy dựng lên.

Đó là một nhà thi đấu ba tầng.

Diện tích cũng phải 20,000 mét vuông.

Một nhà thi đấu lớn như vậy mà chỉ được bán với giá bảy triệu tệ.

Giá này mà là cao à?

Phải biết rằng chỉ cần hết năm 2008 này thì giá đất trong nước sẽ tăng chóng mặt.

Giống như là phóng tên lửa vậy.

Cao vô cùng tận.

Nhà thi đấu rộng 20.000 mét vuông sẽ có giá bao nhiêu trong 10 năm nữa?

Không cần nghĩ cũng biết là giá trên trời.

Bây giờ có một cơ hội tốt như vầy bày ra trước mắt.

Đúng là một miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống.

Tần Kiệt đương nhiên là kích động, hưng phấn và vui vẻ.

“Đúng đấy, bảy triệu tệ, hơi cao một chút! Giám đốc Tần, hay là không mua nữa? Không có lời!”, Tô Nhuệ đề nghị.

Không có lời? Sao có thể chứ! Thế này còn không có lời thì cái gì có lời?

Hơn nữa, bảy triệu tệ là giá mà bà lão đó đưa ra, anh vẫn có thể mặc cả mà! Không nắm chắc cơ hội này thì khi nào mới nắm chắc?

Nếu từ bỏ, có khi ông trời còn tức giận đến nỗi từ trên trời xuống cho anh một cái bạt tai.

“Giám đốc Tô, tôi chắc chắn sẽ mua trung tâm thể thao. Cô hẹn với bà lão đi, tôi sẽ đích thân đi đàm phán!”

“Hả? Anh thật sự mua à? Bảy triệu tệ đó, quá cao rồi! Thật sự không đáng!”

“Cao cái rắm! Cứ quyết định như thế đi! Cô hẹn xong bà lão đi rồi tôi đi đàm phán!”

Tô Nhuệ: “…”

Quán cà phê Lamy quảng trường Quang Cốc.

Lúc bà Diêu đang mong ngóng người mua đất, cuối cùng bà ấy cũng nhìn thấy người mua hóa ra lại là một thanh niên mới ngoài 20 tuổi, thấy vậy bà ấy vô cùng ngạc nhiên.

Trong khoảng thời gian này, thanh niên mới ngoài 20 tuổi có thể bỏ ra 7 triệu tệ mua miếng đất được xây dựng thành trung tâm thể dục của bà cũng không có nhiều.

Vậy mà người trẻ tuổi trước mắt này lại là một trong số đó.

Tuyệt đối không đơn giản.

Cậu ta hoặc là có xuất thân từ gia đình giàu có nhiều đời, hoặc là gia đình quyền lực, làm quan chức.

Nói tóm lại, thân phận không tầm thường.

Bà Diêu không tin rằng một chàng thanh niên sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường có thể bỏ ra 7 triệu tệ để mua mảnh đất ở trung tâm thể dục của bà ở tuổi đôi mươi.

Ấn tượng ban đầu khiến bà ấy không dám khinh thường Tần Kiệt.

Trong mắt bà ấy, thân phận và địa vị vủa Tần Kiệt rất cao, bà không dám đắc tội.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 212: Nói hay lắm


"Bà Diêu đúng không, nghe nói bà muốn bán trung tâm thể dục đối diện học viện thể dục thể thao thành phố Hán đúng không?", sau khi ngồi xuống Tần Kiệt liền đi thẳng vào vấn đề chính.

"Ừm, đúng vậy! Không biết cậu tên gì?", bà Diêu cẩn thận hỏi.

"Đừng khách sáo, tôi họ Tần! Tần trong Tần Thủy Hoàng!", Tần Kiệt nói.

"Tần trong Tần Thủy Hoàng à. Cái họ này thật sự rất hiếm thấy!", ấn tượng của bà Diêu với Tần Kiệt lại lên một nấc thang mới.

"Bà Diêu nói không sai, họ của tôi, quả thực là rất hiếm gặp! Nhưng, điều này cũng không ảnh hưởng chúng ta thảo luận giao dịch đúng không?", Tần Kiệt cười nói.

"Ừm, không ảnh hưởng gì!", bà Diêu gật đầu nói.

Bà ấy có chút ngạc nhiên về thái độ bình tĩnh của một người trẻ tuổi như Tần Kiệt.

Bà ấy chắc chắn rằng, gia đình có thể nuôi dưỡng ra một người thanh niên trẻ chín chắn như thế này, tuyệt đối không đơn giản, lại càng khẳng định, xuất thân của Tần Kiệt không bình thường.

Cho nên bà ấy càng đối xử thận trọng với Tần Kiệt hơn.

"Giá tôi niêm yết tại công ty môi giới là 7 triệu tệ, nếu cậu Tần có thể trả 7 triệu thì mảnh đất đó sẽ là của cậu!", bà Diêu cũng không quanh co lòng vòng, đi thẳng vào nội dung chính.

"7 triệu tệ?", Tần Kiệt lắc đầu: "Giá cao quá! Hơn nữa, bà Diêu, bà cũng đã nói đây giá niêm yết ở công ty môi giới. Đó là chỗ như thế nào, mọi người đều đã rõ rồi!"

"Bọn họ sẽ ăn hoa hồng, ngoài ra còn có chiết khấu...Tôi cũng sẽ không nói tường tận ra nữa. 5 triệu tệ! Tôi mua lại, bà thấy như thế nào?"

"Hả? Có 5 triệu tệ thôi sao?", bà Diêu kêu lên: "Cậu Tần ra giá thấp quá. Vừa mở miệng ra liền đòi giảm 2 triệu tệ. Lòng tham quá lớn rồi đó!"

"Ha ha, bà Diêu à, sở dĩ tôi hét giá xuống còn 5 triệu là tôi có lý do của riêng mình!", Tần Kiệt nói tiếp: "Thứ nhất, hiện tại là năm 2008! Vào thời điểm này, những người thường xuyên xem tin tức chắc là đều biết đến tình hình quốc tế, nhất là nước Mễ ở bên kia bờ đại dương đã xảy ra cuộc khủng hoảng tài chính!"

"Hiện nay lục địa châu Âu và châu Mỹ đang rất hỗn loạn. Nền kinh tế của nhiều quốc gia đã bị ảnh hưởng. Số người thất nghiệp đang tăng lên một cách nhanh chóng!"

"Cơn bão này, tôi ước tính rằng sẽ sớm lan đến đất nước chúng ta. Khi đó, giá nhà đất ở đất nước chúng ta sẽ giảm mạnh!"

"Đến lúc đó, bà Diêu à, bà đừng nói là bán được với giá 7 triệu tệ, 5 triệu tệ, tôi dám bảo đảm rằng bà sẽ không bán được đâu!"

"Không thể nào!", bà Diêu không tin.

"Ừ, bà không tin đúng không? Được, tôi nghe nói rằng bà Diêu có một người con trai sống ở Mễ! Bà có thể gọi cho cậu ấy hỏi xem những điều tôi nói là thật hay là giả! Sau khi bà gọi xong, chúng ta lại tiếp tục bàn bạc nhé!"

Tần Kiệt rất điềm tĩnh, cũng rất kiên định.

Ngược lại, bà Diêu cũng đã tin được ba phần rồi.

Nhưng số tiền quá lớn, bà không thể không thận trọng, đề phòng.

"Cậu đợi chút, tôi gọi điện thoại trước đã!"

"Ok!"

Bà Diêu đứng dậy đi gọi điện thoại.

Tô Nhuệ sốt ruột.

"Giám đốc Tần, vậy mà anh dám hét giá xuống 5 triệu tệ sao! Ác thật đấy! ”, Tô Nhuệ nhìn không được nữa.

"Xuỵt", Tần Kiệt kêu Tô Nhuệ đừng nóng vội và cũng đừng lên tiếng nữa, anh mỉm cười nói: "Tôi là người làm ăn. Nếu đã là người làm ăn thì phải nỗ lực hết mình vì lợi ích của bản thân, mang lại lợi nhuận lớn hơn cho bản thân, cô nói có đúng không?"

Tô Nhuệ: "..."

Được.

Nói hay lắm.

"Nhưng mà giám đốc Tần này, anh vừa mở miệng đã đòi giảm 2 triệu tệ, có phải là nhiều quá hay không? Ngộ nhỡ..."

"Yên tâm, đây chỉ là giá chào hàng mà tôi đưa ra, bà Diêu đó có lẽ còn mặc cả thì sao?", Tần Kiệt nói.

"Cũng đúng, sao tôi lại quên điều này cơ chứ!", Tô Nhuệ chợt bừng tỉnh lại.

"Không phải là cô quên mà là cô quá nóng vội hấp tấp!", Tần Kiệt nói.

"Ừm, vậy sao!", Tô Nhuệ nghĩ lại, đành phải thừa nhận.

Lúc này, bà Diêu đã quay lại.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 213: Cậu đang đùa tôi à?


Tô Nhuệ không nói chuyện nữa, yên lặng ngồi ở phía sau Tần Kiệt.

"Như thế nào? Con trai bà nói sao?", Tần Kiệt cười hỏi.

"Anh Tần nghe ngóng tin tức nhanh thật! Đúng vậy, tôi đã hỏi qua con trai tôi, thằng bé nói rằng bên nước ngoài quả thực đang rất ồn ào. Phỏng chừng sẽ sớm ảnh hưởng đến nước chúng ta!", bà Diêu nói xong, ấn tượng của bà ấy về Tần Kiệt lại tăng thêm một bậc.

Người bình thường tuyệt đối sẽ không bao giờ biết tình hình thế giới một cách rõ ràng như vậy được.

Chàng trai trẻ trước mắt, xuất thân bất phàm.

Thật sự không thể đắc tội.

"Ha ha, nếu như bà Diêu đã xác nhận được rồi, vậy thì con số 5 triệu tệ..."

"Vẫn hơi thấp!”, bà Diêu nói.

"Ồ, vậy con số bà mong muốn là bao nhiều?", Tần Kiệt không vội hỏi.

"6,5 triệu tệ!"

"Cao quá! 5,5 triệu tệ!", Tần Kiệt nói.

"Ít quá!", bà Diêu không hài lòng: "Hay là như vậy đi, 6 triệu tệ! Tôi sẽ bao toàn bộ phí chuyển nhượng và các khoản chi phí khác! Không thể giảm thêm được nữa!", bà Diêu có chút kiêng dè về xuất thân của Tần Kiệt, lo lắng rằng mình đắc tội Tần Kiệt, Tần Kiệt không vui sẽ gây trở ngại cho bà.

Sau này bà ấy muốn bán cho người khác, đoán chừng sẽ gặp phải rắc rối.

Chi bằng nể mặt nhau một chút thì sau này đỡ phiền phức.

Chịu chút thiệt thòi vậy.

Chung quy vẫn đỡ phiền phức hơn nếu tình trạng khủng hoảng tài chính ập đến, đến lúc đó bà ấy muốn bán cũng không bán được.

Hơn nữa, bà ấy còn đang rất cần tiền.

"Được! 6 triệu thì 6 triệu, thống nhất như vậy nhé! Nhưng tôi có một điều kiện!", Tần Kiệt nói.

"Điều kiện?", bà Diêu nhíu mày nói: "Điều kiện gì?"

"Tôi không thể trả hết một lần được. Tôi muốn trả góp. Tôi đưa cho bà 1 triệu tệ trước. Sau này, mỗi tháng tôi sẽ đưa cho bà 1 triệu, sáu tháng sẽ trả hết, bà thấy như thế nào?", Tần Kiệt hỏi.

"Tại sao?", bà Diêu muốn biết một lý do hợp lý.

Theo bà thấy, xuất thân của Tần Kiệt không đơn giản, vậy tại sao lại muốn trả góp chứ?

"Năm nay, người nào làm kinh doanh mà không phải là trả góp chứ? Bà Diêu à, nếu bà không đồng ý, vậy thì thật ngại quá, tôi chỉ có thể nói rằng mình không có duyên với mảnh đất trung tâm thể dục thể thao đó của bà rồi! Tôi không mua nữa!", nói xong, Tần Kiệt liền đứng dậy.

"Giám đốc Tô, chúng ta đi thôi!"

"Hả?", Tô Nhuệ có chút hoang mang.

Tình huống gì vậy?

Đã thương lượng giá cả xong, sau có thể nói đi là đi chứ?

Như thế này giống như bộ dạng muốn mua đất sao?

Đây là trò đùa sao?

Tô Nhuệ không hiểu dụng ý của Tần Kiệt.

"Giám đốc Tô, còn ngồi ngẩn người ở đó để làm gì? Mau đứng dậy chúng ta về thôi! Mảnh đất này, chúng ta không cần nữa!", Tần Kiệt vừa nói vừa đi về phía cửa quán cà phê.

Tô Nhuệ sửng sốt một lát, sau đó hoàn hồn lập tức đứng dậy đuổi theo Tần Kiệt.

Bà Diêu ngơ ngác.

Tại sao có thể như vậy chứ?

Thương lượng ổn thỏa cả rồi, chỉ một vấn đề không thông, nói không cần là không cần.

Cậu đang đùa tôi à?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 214: Tiêu nhanh quá đi!


Không được.

Phải bán nhanh miếng đất này.

Treo bảng mấy ngày rồi.

Có nhiều người đến hỏi, nhưng chỉ có mỗi cậu Tần này là muốn mua.

Nếu như bỏ lỡ, sau này muốn bán rất khó.

"Cậu Tần, đợi đã!"

Bà Diêu cuống cuồng gọi lại!

Tần Kiệt dừng bước chân, chậm rãi quay đầu lại.

"Bà Diêu, bà còn có chuyện muốn nói sao?", Tần Kiệt nhàn nhạt hỏi.

"Được rồi, trả góp thì trả góp!", bà Diêu đồng ý với điều kiện của Tần Kiệt.

Chỉ có năm tháng mà thôi, kí hợp đồng là được.

Bà ấy không thể đợi thêm được nữa.

"Như vậy là đúng rồi đó! Đây mới là người làm kinh doanh chứ!"

Tần Kiệt mỉm cười.

Những gì anh làm ban nãy là chiêu thức lạt mềm buộc chặt.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của anh.

Bà Diêu đã cắn câu.

Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến việc bà Diêu biết được tình hình kinh tế trên thế giới đang rất tồi tệ.

Dù sao thì bà Diêu cũng chỉ có một đứa con trai.

Đối với bà ấy, lời nói của con trai là đáng tin cậy nhất.

Con trai đã nói rằng tình hình kinh tế sẽ tồi tệ đến mức ảnh hưởng đến tình hình trong nước.

Bà ấy đương nhiên sẽ tin vào điều đó.

Cho nên ngay từ khi bắt đầu, bà Diêu đã rơi vào cái bẫy do Tần Kiệt giăng ra.

Khiến bà ấy bán mảnh đất với giá 6 triệu tệ.

Tô Nhuệ nghe xong, cả người hoang mang rối loạn.

Thật sự thành công.

7 triệu tệ giảm xuống còn 6 triệu tệ, còn trả góp, bao thủ tục chuyển nhượng và các loại giấy tờ khác.

Điều này...

Cái nhìn của Tô Nhuệ về chàng thanh niên Tần Kiệt lại tăng thêm mấy phần.

Tần Kiệt thật không đơn giản.

Người này, rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật vẫn đang cất giấu đây?

Thật là mong chờ.

Chẳng bao lâu sau, Tần Kiệt và bà Diêu đã kí hợp đồng xong.

Theo như thỏa thuận thì Tần Kiệt sẽ trả trước 1 triệu tệ, 5 triệu còn lại mỗi tháng trả 1 triệu.

Bằng cách này, nửa năm là có thể trả hết.

Sau khi hợp đồng được ký kết, Tần Kiệt đã chuyển ngay 1 triệu tệ cho bà Diêu.

Trong tài khoản của anh còn hơn 700 ngàn tệ.

Lòng anh đau như cắt.

Người ta thường nói rằng bản thân hối hận vì đã học quá ít kiến thức cho đến khi sử dụng đến kiến thức đó.

Đối với tiền bạc cũng như vậy.

Khi bạn thực sự cần đến tiền, bạn mới biết rằng tiền chưa đủ tiêu.

Anh đã kiếm được 1 triệu tệ này vào năm ngoái.

Cứ như vậy mà bốc hơi rồi.

Tiêu nhanh quá đi!

Có thể nói rằng, sau khi tiêu 1 triệu tệ, anh lại trở thành một tên nghèo kiết xác rồi.

Nếu Lâu béo nghe thấy lời này, chắc chắn cậu ta sẽ đánh chết anh.

Mẹ kiếp.

Trong tài khoản còn có 700 ngàn tệ mà còn nói mình nghèo kiết xác sao?

Cậu có để cho người khác sống nữa không vậy?

Thật đúng là không biết xấu hổ mà!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 215: Tần Kiệt không phản đối.


Sau khi thanh toán 1 triệu tệ, trên mặt bà Diêu lộ ra nụ cười rạng rỡ.

Cuối cùng cũng bán được rồi.

Có khoản tiền này, bà ấy có thể chuyển đến nơi khác sinh sống được rồi.

Tiếp theo, bà Diêu cùng Tần Kiệt và Tô Nhuệ đi làm thủ tục sang nhượng.

Chạy vạy cả buổi sáng đến tận 12 giờ trưa, mọi việc mới coi như là ổn thỏa.

"Cậu Tần, từ bây giờ trở đi, mảnh đất trung tâm thể dục thể thao đã thuộc quyền sở hữu của cậu, chúc mừng cậu nhé!", bà Diêu chúc mừng Tần Kiệt.

"Tôi cũng chúc bà và con trai sớm được đoàn tụ, một nhà đoàn viên!", Tần Kiệt nói.

"Cảm ơn! Tôi còn có chút việc bận, tôi đi trước đây!"

"Tạm biệt!"

Cho đến khi bóng lưng của bà Diêu biến mất, Tô Nhuệ mới giơ ngón tay cái ra tán thưởng Tần Kiệt.

"Giám đốc Tần, anh giỏi thật đó! 7 triệu tệ giảm xuống còn 6 triệu tệ! Quá dữ! Nhưng còn có một chuyện, tôi không hiểu!"

"Chuyện gì, cô nói tôi nghe xem nào!"

"Sao anh có thể cam đoan rằng bà Diêu nhất định sẽ đồng ý chứ?"

"Ha ha, chuyện này, con trai bà ấy có công không nhỏ!"

"Con trai bà ấy?"

"Đúng vậy, cô nghĩ mà xem..."

Tần Kiệt nói rõ kế sách của mình ra cho Tô Nhuệ nghe.

Sau khi nghe Tần Kiệt nói xong, Tô Nhuệ trầm mặc không nói gì.

Thật đáng kinh ngạc!

Cô ấy không thể không khâm phục Tần Kiệt.

Ngay từ khi bắt đầu, bà Diêu đã bị Tần Kiệt gài bẫy.

Quá lợi hại.

Sự ngưỡng mộ, kính trọng của Tô Nhuệ đối với Tần Kiệt càng trở nên cao hơn.

"Giám đốc Tần, tôi rất muốn nói một câu?"

"Nói cái gì?"

"Tôi có thể hôn anh được không?"

Tần Kiệt: "..."

Hôn cái rắm ấy!

Thỏ không ăn cỏ gần hang.

Ăn cô xong, sau này tôi không muốn sống nữa à.

Khụ khụ~

"Đừng đùa nữa! Nói chuyện nghiêm túc đi! Cô nhanh chóng gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương, nói rằng tôi muốn gặp ông ta!", Tần Kiệt phân phó.

"Hừ! Đùa chút mà thôi, sao anh lại nhàm chán như vậy chứ! Thật vô vị!"

Tô Nhuệ liếc nhìn Tần Kiệt.

Cô ấy lấy điện thoại ra rồi gọi cho Tôn Triêu Dương.

Khi Tôn Triêu Dương nghe tin mảnh đất trung tâm thể dục thể thao đổi chủ, ông ta vô cùng kinh ngạc.

Ông ta vẫn chưa nghe ngóng được tin gì, sao đã đổi chủ rồi.

Lúc nghe nói rằng ông chủ mới muốn gặp ông ta, ông ta lại càng ngạc nhiên.

Vừa mới đổi chủ đã muốn gặp ông ta.

Ý gì đây?

Lẽ nào muốn thu hồi quyền sử dụng trung tâm thể dục thể thao sao?

Ông ta bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Ông ta đã đầu tư vào đó rất nhiều tiền bạc và công sức, vẫn chưa hồi vốn mà!

Sao có thể từ bỏ chứ?

Ông ta đành phải đồng ý với Tô Nhuệ và hẹn gặp Tần Kiệt ở trung tâm thể dục thể thao.

Tần Kiệt không phản đối.

Đúng lúc anh cũng muốn đến trung tâm thể dục thể thao một chuyến, gặp nhau ở đó cũng rất hợp lí.

20 phút sau.

Tần Kiệt và Tô Nhuệ đến trung tâm thể dục thể thao.

Đi tới cửa, Tần Kiệt dặn Tô Nhuệ đừng gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 216: Ông ta vô cùng kinh ngạc.


Anh muốn khảo sát thực tế tại sao việc kinh doanh trung tâm thể dục thể thao lại không phát triển.

Tô Nhuệ không phản đối.

Dù sao cũng có thời gian.

Cô ấy đi theo Tần Kiệt vào trung tâm thể dục thể thao.

Cô ấy đã đến đây rất nhiều lần, sớm đã không còn cảm giác mới mẻ.

Nhưng đây là lần đầu tiên Tần Kiệt đến.

Sau khi bước vào, anh quan sát xung quanh một cách tỉ mỉ.

Anh đã khảo sát kĩ tầng một và tầng hai.

Cho đến khi bước lên tầng ba, anh chỉ mới đảo mắt nhìn qua một lượt, lông mày của anh chợt nhếch lên.

Điều đó đã thu hút sự chú ý của Tô Nhuệ.

"Giám đốc Tần, anh sao vậy? Có điều gì không ổn sao?", Tô Nhuệ hỏi.

"Cô nói xem trung tâm thể dục thể thao có diện tích hơn 20 ngàn mét vuông, bên trong một trung tâm thể dục thể thao lớn như vậy tại sao lại không có nhiều khách hàng chứ? Tại sao kinh doanh lại ảm đạm như vậy?", Tần Kiệt hỏi.

"Ha ha, giám đốc Tần, tôi không rõ mấy chuyện này! Anh hỏi tôi thà rằng hỏi đầu gối còn hơn! Muốn hỏi thì anh phải hỏi Tôn Triêu Dương ấy!", Tô Nhuệ nói.

"Ôi chao, cô Tô, cô đến rồi!", đúng lúc này Tôn Triêu Dương đi tới.

Ông ta mặc một bộ quần áo thể thao.

Ông ta cởi găng tay trắng ra sau đó bắt tay Tô Nhuệ.

Khi nhìn thấy Tần Kiệt, vẻ mặt ông ta giống như bà Diêu, rất ngạc nhiên và sửng sốt.

"Vị này là..."

Mặc dù đã đoán được, nhưng Tôn Triêu Dương vẫn không muốn tin nên hỏi thêm một câu.

"Tôi giới thiệu nhé, vị này là anh Tần - ông chủ chỗ chúng tôi, người mà tôi đã đề cập với ông!", Tô Nhuệ mỉm cười giới thiệu.

"Thật sự là cậu sao!", Tôn Triêu Dương lỡ lời.

Vừa nghe liền biết ban nãy ông ta đang nghĩ cái gì.

Khi nói ra khỏi miệng, ông ta mới nhận ra rằng mình đã nói sai.

Cũng may Tần Kiệt đã gặp phải tình huống này mấy lần, anh đã quen rồi, cũng không để tâm.

Anh vươn tay ra bắt tay Tôn Triêu Dương: "Không sai, tôi chính là Tần Kiệt, thầy Tôn đúng không!"

"Ha ha, gọi tôi là thầy Tôn còn được, gọi tôi là giám đốc Tôn, tôi nổi hết cả da gà lên đây này!", Tôn Triêu Dương cười nói.

"Ha ha".

Tần Kiệt cũng mỉm cười.

"Mời cậu Tần!"

"Được!"

Anh đi theo Tôn Triêu Dương đến khu vực nghỉ chân.

Tôn Triêu Dương rót hai tách trà cho Tần Kiệt và Tô Nhuệ.

Đợi hai người bọn họ uống xong một ngụm trà, ông ta liền hỏi: "Nghe nói cậu Tần đã mua lại mảnh đất này đúng không?"

"Ừ, tôi mua lại rồi!", Tần Kiệt gật đầu, không có giấu giếm.

"7 triệu tệ sao?", Tôn Triêu Dương hỏi.

"Không, 6 triệu tệ!", Tần Kiệt xua tay nói.

"Cái gì? Sáu, sáu triệu tệ sao?", Tôn Triêu Dương tràn đầy kinh ngạc.

Khoảng cách giữa 7 triệu tệ và 6 triệu tệ chênh lệch những 1 triệu tệ đó.

Khả năng mặc cả quá giỏi.

Một con người xuất sắc.

Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi Tần Kiệt có thể trở thành ông chủ ở tuổi đôi mươi và mua được mảnh đất trung tâm thể dục thể thao.

Quả thực là tài không đợi tuổi mà.

Ông ta không thể không khâm phục Tần Kiệt!

"Ha ha, chênh lệch 1 triệu tệ mà thôi, không đáng là bao nhiêu cả!"

Tần Kiệt ra vẻ.

Tôn Triêu Dương: "..."

1 triệu tệ mà còn không đáng là gì sao?

Vậy thì bao nhiêu mới tính là đáng chứ?

Địa chủ à?

Tôn Triêu Dương nuốt nước bọt.

Ông ta vô cùng kinh ngạc.

"Cậu Tần, hôm nay cậu đến chỗ tôi, không phải chỉ là vì muốn nói với tôi chuyện này thôi chứ?", Tôn Triêu Dương hỏi.

“Đúng vậy, hôm nay tôi đến tìm thầy Tôn quả thật là vì chuyện khác!”, Tần Kiệt cũng không giấu giếm, thằng thắn hỏi: “Không biết thầy Tôn cảm thấy vì sao trung tâm thể dục thể thao lại càng ngày càng tệ đi?”

“Chuyện này..., Tôn Triêu Dương có chút khó xử.

Ông ta không ngờ được Tần Kiệt lại hỏi trắng ra như vậy.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 217: Có điều tôi còn có điều kiện!”


Từ sau khi ông ta thuê nhà thi đấu liền cải tạo nó thành trung tâm thể dục thể thao, mới đầu khai trương làm ăn cũng rất tốt.

Ông ta còn vô cùng đắc ý, nghĩ từ nay về sau nơi này sẽ hoạt động theo quỹ đạo.

Nhưng có ai biết ngày vui ngắn hạn.

Sau một thời gian, ông ta mới biết những lợi nhuận kia chỉ là nhất thời thôi.

Những mới mẻ ban đầu dần biến mất, việc kinh doanh trung tâm thể dục thể thao cũng ngày càng sụt giảm.

Điều này luôn khiến ông ta phải khổ sở.

Chuyển nhượng đi không ai tiếp nhận.

Nhưng nếu không chuyển nhượng thì lại lỗ vốn.

Lúc trước ông ta cũng đã bỏ ra một khoản tiền không nhỏ nếu giờ đóng cửa sẽ lỗ lớn, khiến ông ta rất không cam lòng.

Có thể nói chuyện này đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Thật sự là bất đắc dĩ.

Do vậy việc kinh doanh trung tâm thể dục thể thao đã trở thành mối bận tâm lớn nhất trong lòng ông ta.

Ông ta không biết nên làm thế nào.

Thực sự chuyện này rất đau đầu.

Hiện giờ Tần Kiệt hỏi vậy lại càng khiến ông ta hổ thẹn, xấu hổ.

Trong lúc nhất thời, không biết nên nói thế nào mới hợp lý.

“Thầy Tôn có ý kiến gì không?”, Tần Kiệt cũng không muốn cho ông ta chút đường lui nào, tiếp tục hỏi.

“Tôi...”, Tôn Triêu Dương bất đắc dĩ, thở dài một hơi: “Thật sự tôi không muốn giấu giếm, tôi cũng không biết vấn đề nằm ở đâu. Về chuyện này, tôi cũng đã tham khảo ý kiến của một số giáo sư kinh tế trường đại học Hán Xương, họ cũng đưa ra rất nhiều đề nghị!”

“Tôi đều đã thử qua, đáng tiếc đều thất bại, không có hiệu quả gì cả! Chuyện này cũng trở thành mối bận tâm lớn trong lòng tôi! Ài ~”

Theo như lời Tôn Triêu Dương nói Tần Kiệt cũng thấy được ông ta thật sự rất bất đắc dĩ lại không cam lòng.

Tần Kiệt nở nụ cười.

Đúng anh đang cười.

Nụ cười này khiến Tô Nhuệ cảm thấy khó hiểu.

Tôn Triêu Dương người ta đang rất lo lắng.

Anh còn cười cái gì chứ.

Anh đang cố tình sao?

Trong hoàn cảnh này thích hợp sao?

Quả nhiên.

Tôn Triêu Dương thấy Tần Kiệt cười cười, hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại, có chút không hiểu được: “Cậu Tần, cậu cười cái gì vậy? Tôi đã nói sai gì sao?”

“Không, thầy Tôn không nói sai gì hết!”, Tần Kiệt khoát khoát tay.

“Tôi không nói gì sai, vì sao cậu Tần lại cười vậy?”, vẻ mặt Tôn Triêu Dương càng thêm khó hiểu.

Không riêng gì ông ta, cả Tô Nhuệ cũng không hiểu lắm.

Không hiểu được Tần Kiệt rốt cuộc có ý gì đây.

Tần Kiệt mỉm cười, nói: “Vừa rồi tôi đã đi vào quan sát lượng khách trong trung tâm thể dục thể thao. Nói thật thì lượng khách quá ít! Vận hành thực sự đã thất bại rồi!”

“Một nơi thiên thời địa lợi như vậy theo lý mà nói phải vô cùng phát triển nhưng ở trong tay thầy Tôn lại biến thành cá chết không thể khởi sắc! Thật sự quá uổng phí!”

Tần Kiệt không ngừng xua tay thể hiện sự hối tiếc.

Những lời nói ra cũng vô cùng thẳng thắn.

Tô Nhuệ nghe xong cũng lo lắng muốn chết.

Anh có biết nói chuyện không vậy?

Nói chuyện dễ nghe chút không được sao?

Lại còn có người nói chuyện đả kích người khác vậy sao?

“Giám đốc Tần, anh...”

“Cô Tô đợi chút đã!”, Tôn Triêu Dương và Tô Nhuệ có chút bất đồng quan điểm.

Ông ta nghe lời Tần Kiệt nói cũng không giống như đang nói bừa, ngăn cản Tô Nhuệ có ý định nhắc nhở Tần Kiệt.

Hỏi: “Nghe lời này của cậu Tần, không biết cậu có biện pháp gì có thể giúp trung tâm thể dục thể thao vận hành tốt trở lại không?”

“Có!”, Tần Kiệt gật đầu: “Có điều tôi còn có điều kiện!”

“Cậu có điều kiện gì?”, Tôn Triêu Dương chỉ cần trung tâm thể dục thể thao khởi sắc, kinh doanh tốt trở lại, những cái khác đều không thành vấn đề.

“Tôi muốn đầu tư cổ phần vào trung tâm thể dục thể thao. Mặt khác tôi cũng muốn ông giúp tôi một chút!”, Tần Kiệt nói.

“Cậu Tần muốn đầu tư cổ phần sao?”, Tôn Triêu Dương ngây ngẩn cả người.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 218: Thực sự dễ dàng sao?


Trung tâm thể dục thể thao của ông ta làm ăn thua lỗ, ông đã từng đi tìm rất nhiều người nhưng họ đều không muốn đầu tư cổ phần.

Họ đều xem trung tâm thể dục thể thao của ông ta như bệnh dịch mà tránh xa.

Vậy mà Tần Kiệt hiện tại lại chủ động đưa ra đề nghị đầu tư cổ phần.

Anh ta đang muốn đùa gì vậy?

Muốn lật kèo gì sao?

Không nên nha.

“Cậu Tần không nói đùa đấy chứ?” Tôn Triêu Dương một mặt nghi ngờ hỏi lại.

“Không, tôi cũng không thích nói đùa vậy đâu!”, Tần Kiệt nói.

“Được! Nếu cậu Tần muốn đầu tư cổ phần tôi cũng không phản đối, không biết muốn đầu tư bao nhiêu?”, Tôn Triêu Dương hỏi.

“Ít nhất 40%!”, Tần Kiệt giơ bốn ngón tay lên.

“Nhiều như vậy sao?”, Tôn Triêu Dương cũng ngỡ ngàng.

Ông ta còn tưởng mình nghe nhầm rồi chứ.

“Phải, 40%! Đương nhiên, với số cổ phần này, tôi sẽ không dùng toàn bộ tiền để mua. Tôi sẽ dùng phương thức kinh doanh của mình, cùng với công nghệ kỹ thuật, tổng cộng quy đổi thành 40%!”, Tần Kiệt bổ sung thêm.

“Hả? Giải quyết trung tâm thể dục thể thao còn liên quan đến công nghệ kỹ thuật sao?”, Không chỉ có Tôn Triêu Dương mà Tô Nhuệ cũng thấy hoang đường khó hiểu.

Trung tâm thể dục thể thao cũng không phải xí nghiệp khoa học kỹ thuật gì mà.

Nó chỉ đơn giản là mở ra để kiếm tiền.

Nó không hề liên quan chút gì đến khoa học kỹ thuật cả.

“Đương nhiên nếu thầy Tôn cảm thấy không thích hợp thì xem như tôi chưa nói gì! Dù sao tôi đã mua mặt bằng của trung tâm này. Tôi cũng đã nhận được hợp đồng của ông từ chỗ bà Diêu, nó sẽ hết hạn sau một năm nữa".

“Đến lúc đó tôi sẽ tăng tiền thuê hoặc hủy không cho thuê nữa! Vậy để xem thầy Tôn sẽ chọn thế nào!”

Tần Kiệt nhún nhún vai, dáng vẻ bất đắc dĩ.

Nhưng lời vừa nói kia nghe chẳng khác nào đang ép người cả.

Thật rất bá đạo.

Nếu ông không đồng ý, tôi liền tăng tiền thuê nhà.

Cái tên này.

Hiện biết rõ trung tâm thể dục thể thao kinh doanh không tốt.

Còn tăng tiền thuê thì bảo người ta sống kiểu gì.

Chỉ còn nước đóng cửa thôi.

Đến lúc đó quả phiền phức lớn rồi.

Tôn Triêu Dương đương nhiên không cam lòng.

Trong lòng vô cùng bất an.

Một hồi sau mới nói: “Được! 40% thì 40%. Giờ thì cậu Tần có thể nói có biện pháp gì để giúp trung tâm thể dục thể thao khởi sắc lên được không?”

“Vậy thì đúng rồi!”, Tần Kiệt nở nụ cười, đứng lên: “Đi theo tôi!”

“Hửm?”

Tôn Triêu Dương có hơi sững sờ nhưng vẫn theo Tần Kiệt ra ngoài.

Đi đến bên ngoài văn phòng, Tần Kiệt chỉ ngón tay xuống phía dưới: “Thầy Tôn có phát hiện khiếm khuyết gì không?”

“Khiếm khuyết?”

Tôn Triêu Dương lắc đầu: “Không nhìn ra được! Cậu Tần cứ trực tiếp nói ra rốt cuộc dùng biện pháp gì mới khiến việc kinh doanh nơi này khởi sắc lên được đây! Có khó không vậy?”

“Không khó, thực sự rất dễ dàng!”, Tần Kiệt nói.

Tôn Triêu Dương: “...”

Tô Nhuệ: “...”

Thực sự dễ dàng sao?

Nếu thật sự dễ dàng như vậy thì việc kinh doanh cũng không ảm đạm đến thế rồi.

Anh ta có biết nói chuyện không vậy.

Không phải đến đây cố ý đả kích người khác đấy chứ?

Tôn Triêu Dương rất bất mãn.

Tô Nhuệ cũng có chút khó hiểu.

Cô ta cũng không biết Tần Kiệt rốt cuộc muốn làm gì?

Vì sao lại đột nhiên mất thời gian như vậy.

Không nên nha.

Bỗng nhiên.

“Mọi người cảm thấy tôi đang nói hươu nói vượn à?”, Tần Kiệt mở miệng nói.

Tôn Triêu Dương sửng sốt.

Tô Nhuệ cũng ngơ ngác.

Hai người tuy không nói năng gì, nhưng khả năng bọn họ đều đang nghi ngờ những suy nghĩ của Tần Kiệt.

Có điều Tần Kiệt cũng không mấy để ý.

Nói: “Hỏi mọi người một vấn đề này, rất nhiều cô gái khi đi dạo phố vì sao còn muốn dẫn bạn trai đi cùng?”

“Đương nhiên là muốn để bạn trai cầm đồ giúp rồi!”, Tô Nhuệ lên tiếng trước.

“Đúng vậy! Chính vì muốn để bạn trai giúp cầm đồ này nọ cho!”, Tần Kiệt nở nụ cười: “Cái này gọi là nam nữ phối hợp làm việc bớt mệt mỏi!”

“Chính là đạo lý này. Sau khi tôi đi vào trung tâm thể dục thể thao của chúng ta đã phát hiện ra trong này chỉ có một kiểu người!”

“Người nào?”, Tôn Triêu Dương hỏi lại một câu.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 219: Thế thì có gì vui chứ?


"Đàn ông!", Tần Kiệt nói.

". . . . . ."

Tôn Triêu Dương ngẩn cả người.

Đầu óc ông ta cũng có chút mờ mịt.

Đàn ông?

Ông ta lập tức nhìn xuống.

Hừm.

Hóa ra thật sự như vậy.

Cả một tầng phía dưới vậy mà lại không có lấy một người phụ nữ nào.

Không được rồi.

"Giám đốc Tôn, ông nhìn xem phía dưới đó có người phụ nữ nào không?”, Tần Kiệt hỏi lại.

"Không có!", Tôn Triêu Dương lắc đầu.

"Ông lại nhìn đi, xem khu vực vận động ở tầng của chúng ta có người phụ nữ nào không?”, Tần Kiệt lại hỏi.

"Cũng không có!", Tôn Triêu Dương lại nhìn một hồi rồi lắc đầu. Dường như ông ta cũng nắm bắt được điều gì đó.

"Ông xem, chính ông cũng nói không có”, Tần Kiệt nói tiếp: “Tôi thử lấy một ví dụ khác. Ví như ở tầng một có một sân bóng, một đám con trai đang đá bóng. Nếu muốn bầu không khí sôi động thì phải điều chỉnh bầu không khí chút!”

"Mà điều chỉnh bầu không khí thế nào? Tất nhiên phải có khán giả, phải có đội cổ vũ rồi!”

"Thế nhưng trong trung tâm thể dục thể thao của ông thì sao? Đội cổ vũ cũng không có! Chỉ có mỗi cánh đàn ông nhàm chán đá bóng với nhau mà thôi!”

"Trong thời gian ngắn có lẽ vẫn thấy có chút hứng thú. Nhưng lâu dần bọn họ sẽ cảm thấy chẳng có gì vui cả!”

"Sao lại thế?"

"Rất đơn giản. Chỗ này của ông là trung tâm thể dục thể thao, là chỗ có thu phí mà phí cũng không thấp đâu. Nếu bọn họ đến đây chỉ để đá bóng thì bọn họ đến chỗ này làm gì, sao không đến sân bóng ở trường học mà đá cho lành?”

"Ở đó còn miễn phí, đá xong thì đi, sướng biết bao, tự do bao nhiêu! Sao mà phải thừa tiền tìm đến trung tâm thể dục thể thao của ông đá bóng?”

"Thầy Tôn, thầy thấy tôi nói có lí không?”

"Chuyện này . . .", cả người Tôn Triêu Dương cũng cứng đờ lại.

Trong đầu không ngừng nhớ lại những điều Tần Kiệt vừa nói.

Thu phí, không có gì thú vị, tội gì không đến chỗ miễn phí mà đá?

Có lí thật!

Mục đích người ta đến trung tâm thể dục thể thao này là gì?

Đương nhiên là để chơi cho sang, chơi cho đỉnh, chơi để có nhiều trải nghiệm khác mới lạ hơn.

Trong trung tâm thể dục thể thao khán giả chẳng được bao nhiêu, đội cổ vũ cũng không có luôn.

Bầu không khí không sôi động lại trầm lặng u ám.

Vậy họ còn đến đây làm gì?

Làm màu à?

Được rồi, cứ coi như là làm màu đi.

Ai đời ăn no rửng mỡ mỗi ngày đều chạy đến cái chỗ u ám chán ngắt này chứ?

Có vui không?

Một chút vui vẻ cũng chẳng có.

Nếu đã không có gì vui.

Thì còn vào đây làm màu làm mè cái gì nữa chứ?

Nhàm chán.

Tôn Triêu Dương bỗng nhiên hiểu ra.

Ông ta hiểu rồi.

Quả nhiên.

Thật sự rất dễ.

Không hề khó.

Tô Nhuệ nghe xong cũng giật mình bừng tỉnh.

Đúng vậy.

Từ tầng một đến tầng ba, phóng tầm mắt nhìn xuống toàn là đàn ông.

Ngay cả cái bóng người phụ nữ cũng không thấy đâu.

Thế thì có gì vui chứ?

Quá nhạt nhẽo rồi.

"Còn có một chuyện nữa! Thầy Tôn thầy còn chưa để ý đến!”, Tần Kiệt lại nói tiếp.

"Mời cậu Tần nói, tôi rửa tai lắng nghe!”

Lần này Tôn Triêu Dương nghiêm túc.
 
Back
Top Bottom