Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 180: Nhất định là cậu ta nói ra rồi.


Tên Lâu béo chết tiệt vì tiếc tiền thuê xe mà toàn bộ quá trình vận chuyển đều tự mình làm lấy.

Mệt đến nỗi Tần Kiệt thở không ra hơi.

Cuối cùng vẫn là Dương Liễu không đành lòng, mắng Lâu béo một trận, cậu ta mới đi mua một lon Red Bull.

Tần Kiệt tức giận, rất muốn đạp cho Lâu béo một cước.

Cái tên này.

Ông đây vất vả nửa ngày trời mà chỉ cho một lon nước ngọt.

Thật đúng là nhỏ mọn.

Đúng lúc này Tần Tuyết cũng ở bên.

Tần Kiệt vì muốn duy trì hình tượng quân tử phong độ chỉ có thể chịu đựng bất mãn nhìn Tần Tuyết cười haha.

“Tuyết Nhi, thương lượng một chút chuyện này đi!”, Tần Kiệt kéo Tần Tuyết ra bên ngoài.

“Chuyện gì không thể nói trong này còn phải ra ngoài nói vậy?”, Tần Tuyết hỏi.

“Em xem, phòng kí túc 115 bọn anh chỉ có bốn người thôi!”

“Vâng, em biết rồi, sao vậy?”, Tần Tuyết nghe có vẻ không hiểu lắm.

“Hiện tại Lâu béo chuyển đi, Khương Tiểu Nha đó cũng không lời từ biệt dọn đi rồi. Vương Tinh cũng không chào mà trốn, cả căn phòng kí túc 115 lớn như vậy lại chỉ có một mình anh, em không thấy là anh rất cô đơn à? Cho nên...”, Tần Kiệt chớp mắt nở nụ cười nhìn Tần Tuyết.

Ám chỉ chút gì đó.

Tần Tuyết nói: "Cho nên anh muốn em dọn đến phòng 115 ở cùng anh sao?"

Phốc~

Tần Kiệt suýt thì phun ra ngụm nước ngọt vừa uống khi nãy.

Năng lực lý giải của cô ấy kiểu gì vậy.

Phòng ký túc 115 thuộc khu kí túc xá nam.

Cô lại là con gái.

Sao có thể dọn vào ở được.

Cho dù cậu đồng ý thì người quản lý cũng không đồng ý.

Mà cho dù người quản lý có đồng ý thì quanh phòng trái phải đều là con trai cô dọn đến ở cũng bất tiện.

“Biểu cảm của anh vậy là sao? Em nói sai gì hả?”, Tần Tuyết nhíu mày lại.

“Hừm...”, Tần Kiệt có chút ngại, sờ sờ mũi: “Tuyết Nhi, ý của anh là chúng ta có thể thuê một căn phòng bên ngoài, hưởng thụ cuộc sống hai người không? Như vậy không ai quấy rầy chúng ta, thật quá tốt. Em nói xem có phải không?”

Tần Kiệt kéo kéo ống tay áo của Tần Tuyết.

“Anh rất muốn ở cùng với em, hưởng thụ cuộc sống hai người phải không?”, Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt hỏi.

“Đương nhiên rồi, em chính là chân ái cả cuộc đời anh, anh không ở cùng em thì ở cùng ai đây?”, Tần Kiệt kéo ống tay áo Tần Tuyết: “Tuyết Nhi, có thể được không, em nói một câu đi!”

Ánh mắt Tần Kiệt đích thị là rất đáng thương.

Nếu không phải người quen biết nhất định sẽ bị anh lừa rồi.

Nhưng mà Tần Tuyết lại nói

——

“Lấy ra đây!”

“Lấy cái gì?”, Tần Kiệt có chút không hiểu được.

“Mười triệu đấy, lần trước em đã nói qua với anh rồi! Anh không phải muốn ở cùng với em, hưởng thụ thế giới hai người sao? Mang mười triệu ra đây thì bây giờ em sẽ dọn ra ở chung với anh! Anh muốn làm trò gì cũng được hết!”

Tần Tuyết ngẩng đầu nói

Tần Kiệt: “...”

Toi rồi.

Anh hiện giờ lấy đâu ra mười triệu đây.

“Tuyết Nhi, hay hạ thấp yêu cầu một chút đi, anh mua cho em một chiếc điện thoại được không?”

“Không được! Em nghe nói anh cùng Lâu béo đang âm thầm làm một dự án thu mua phế liệu, một tháng kiếm được không ít, lại chỉ dùng một chiếc điện thoại mua chuộc em sao? Không có cửa đâu! Mười triệu một số cũng không thể thiếu!”

Tần Tuyết không cắn câu.

Tần Kiệt: “...”

Tên Lâu béo này miệng không giữ được bí mật nào.

Nhất định là cậu ta nói ra rồi.

Nếu không Tần Tuyết làm sao biết được chuyện này.

Đúng thật là.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 181: Tôi không hiểu cho lắm!”


“Không lấy ra được phải không? Không sao vậy bỏ qua chuyện này đi. Chờ khi nào anh có mười triệu chúng ta bàn bạc lại! Còn có chuyện gì khác không? Không có em vào trong tìm Dương Liễu nói chuyện phiếm đây!”

Tần Tuyết nhìn Tần Kiệt nói.

“Haz, Tuyết Nhi em xem Lâu béo và Dương Liễu mới dọn ra ngoài ở, hai người họ lúc này chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn nói, giờ em vào trong không thích hợp lắm. Chẳng lẽ lại làm bóng đèn. Hay là không vào trong nữa! Chúng ta cùng trở về trường học đi!”

Tần Kiệt lôi kéo Tần Tuyết nói.

“Không về! Em đúng là muốn làm bóng đèn đấy!”, Tần Tuyết nói rồi bước vào bên trong phòng.

Tần Kiệt: “...”

Rõ ràng là cố tình gây sự.

Đây là chuyện gì vậy?

Do mình đã làm gì trêu chọc đến cô ấy sao?

Nếu không sao lại có bộ dạng như vậy chứ?

Không được, phải hỏi đã.

Tần Kiệt suy nghĩ chút liền lập tức gọi điện cho Thẩm Giai Giai.

“Bạn học Tần Kiệt à, có chuyện gì vậy?”, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Thẩm Giai Giai.

“Bạn học Thẩm Giai Giai, tớ nói với cậu chuyện này! Cậu nhất định phải nói sự thật với tớ nhé!”, Tần Kiệt thành thật hỏi.

“Cậu muốn hỏi cái gì?”, Thẩm Giai Giai tò mò hỏi lại.

“Tuyết Nhi gần đây có phải gặp chuyện gì không vậy, vừa rồi tớ nói chuyện với cô ấy tâm trạng hình như không tốt lắm!”, Tần Dương hỏi.

“Cậu không biết gì sao?”, giọng Thẩm Giai Giai trong điện thoại có chút ngạc nhiên.

“Không biết, làm sao vậy?”, Tần Kiệt càng sốt ruột hơn.

“Cậu đấy nha, có còn là bạn trai cậu ấy nữa không vậy! Được rồi tớ nói cho cậu biết nhưng cậu không được nói là tớ nói ra đâu đấy!”, Thẩm Giai Giai ngao ngán nói.

“Cậu nói đi, tớ tuyệt đối sẽ không nói ra đâu!”

“Được! Tớ nói!”, Thẩm Giai Giai dừng lại chút nói: “Tuyết Nhi đến tháng rồi đấy!”

Tần Kiệt: “...”

Tần Kiệt ngơ ngác.

Ầm ĩ cả buổi, hóa ra là Tần Tuyết đến ngày.

Khó trách vì sao cô ấy lại giận dỗi như vậy.

Được.

Nể tình Tần Tuyết mỗi tháng đều có mấy ngày khó ở, hôm nay anh cũng không ép buộc nữa, tha cho cô ấy vậy.

“Tần Kiệt, cậughe không vậy?”

Bỗng nhiên, giọng của Thẩm Giai Giai lại vang lên lần nữa.

“Còn đây!”

“Nếu còn ở đó thì cậu mau đi mua một ít đường đỏ đi, pha một ly nước đường nóng, đem cho cô ấy uống. Dù gì thì cậu cũng là bạn trai cô ấy, không nên qua loa đối với những chuyện như thế này!”, Thẩm Giai Giai nhắc nhở.

“Ừm, tôi biết rồi, cám ơn cậu nhé!”

“Ừm, tắt máy nha!”

“Được!”

Tút tút.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Tần Kiệt liền chạy vào phòng, kéo Lâu béo sang một bên.

“Có chuyện gì? Lén lén lút lút, có gì không thể nói à?”, Lâu béo tỏ vẻ khó hiểu.

“Cậu có đường đỏ không?”, Tần Kiệt thấp giọng hỏi.

“Có, sao hả? Cậu muốn uống à? Để tôi pha cho cậu!”, nói xong, Lâu béo định đi pha nước đường đỏ cho Tần Kiệt.

Nhưng cậu ta còn chưa kịp nhúc nhích thì đã bị Tần Kiệt giữ lại.

“Cậu còn muốn dặn dò cái gì nữa?”, Lâu béo quay đầu hỏi.

“Suỵt!”, Tần Kiệt ra hiệu cho Lâu béo nói nhỏ một chút: “Không phải tôi muốn uống, mà là pha cho Tuyết Nhi uống!”

“Tần Tuyết?”, Lâu béo sửng sốt: “Có ý gì? Tôi không hiểu cho lắm!”

“Chậc, cô ấy đến cái kia! Hiểu không?”, Tần Kiệt nói.

Phốc.

Thiếu chút nữa là Lâu béo phun cả mật ra.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 182: Đúng là ngu quá đi thôi.


Cậu đó.

Bạn gái cậu đến tháng, cậu chạy đến nói với tôi để làm gì.

Lỡ như Dương Liễu nghe thấy được, chẳng phải cô ấy sẽ nghi ngờ tôi có vấn đề sao.

“Được rồi, đại ca, cậu tự đi pha đi! Chuyện này tôi không giúp được rồi!”, Lâu béo cũng không muốn tìm phiền toái, cậu ta vội vàng phủi tay bỏ trốn.

“Haiz, cái tên mập chết tiệt, cậu…”

Thế nhưng Lâu béo lại tỏ vẻ như không nghe thấy gì, giả bộ tập trung làm việc.

Làm gì à?

Cậu ta đang gấp chăn.

Được rồi, gấp chăn thì gấp chăn, nhưng đáng nói ở đây là cậu ta gấp mãi không xong, khiến Tần Kiệt tức đến mức không nói nên lời.

“Tần Kiệt, cậu bị sao vậy? Trông sắc mặt không được tốt lắm?”, Dương Liễu phát giác có chuyện gì đó.

“Không, không có gì! Tôi chỉ muốn hỏi đường đỏ để ở đâu?”

“À, đường đỏ à! Nó nằm ngay trên giá sách đấy, cậu tự đi tìm đi!”, Dương Liễu chỉ tay.

“À, được rồi!”

Tần Kiệt vội chạy đến đó, quả nhiên thấy được túi đường đỏ.

Sau đó anh tìm một cái ly, đổ một ly nước sôi, pha thành một ly nước đường đỏ, đem đến trước mặt Tần Tuyết.

“Tuyết Nhi, em uống hết đi cho ấm bụng!”, Tần Kiệt nói.

Dương Liễu: “…”

Tần Tuyết: “…”

Ấm bụng.

Lại còn đường đỏ.

Người biết chuyện vừa nghe là đoán được ngay có ý gì.

Ặc.

Dương Liễu không nhịn được cười.

“Được rồi, tôi không quấy rầy hai người nữa, hai người cứ từ từ trò chuyện với nhau đi!” Dương Liễu kéo Lâu béo ra khỏi phòng.

Thoáng cái, trong phòng chỉ còn lại Tần Kiệt cùng Tần Tuyết.

Nhưng lúc này Tần Tuyết đã ngượng chín mặt.

Ánh mắt đáng thương một mực nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt.

Mãi một lúc lâu sau, cô mới nói: “Anh làm gì vậy hả? Giờ thì hay rồi, Lâu béo cùng Dương Liễu đi ra ngoài, còn hai chúng ta ở trong này là sao? Khách đuổi chủ à?”

“Anh, anh đâu có nói muốn đuổi bọn họ ra ngoài đâu chứ?”, Tần Kiệt luống cuống.

“Không có hả, anh pha đường đỏ làm cái gì! Tự anh uống đi!”, Tần Tuyết liếc mắt.

“Nhưng, nhưng mà anh đâu có cái đó đâu, anh uống nó làm gì chứ?”, Tần Kiệt nói.

“Ha ha”.

Ở bên ngoài, Lâu béo không nhịn được cười.

“Lâu béo chết tiệt, anh nghe trộm cái gì hả? Đi ra đây cho em!”

“Ôi, sao em lại véo tai anh!”

“Ai bảo anh nghe lén hả!”

“Ôi, buông tay, buông tay đi mà!”



Bên ngoài vang lên tiếng hét thảm của Lâu béo.

Tần Kiệt cảm thấy đau hết cả đầu.

Sao anh lại có thể nói như vậy chứ.

Đúng là ngu quá đi thôi.

“Tuyết Nhi, ý của anh không phải vậy, thật ra anh chỉ…”

“Hừ! Lần này em không so đo với anh, nhưng nếu còn có lần sau, để xem em xử lý anh như thế nào!”, thật ra, Tần Tuyết rất cảm động, nhưng ngoài miệng cô lại tỏ vẻ không muốn tha thứ cho anh.

“Yên tâm, anh hứa sẽ không có lần sau đâu! Nhưng em không định uống ly nước đường đỏ này thật à?”, Tần Kiệt quơ quơ cái ly.

“Không uống! Quay về trường thôi!”

“Uống đi mà! Anh nghe nói con gái đến…”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 183: Tuổi trẻ thật tốt!


“Còn nói nữa, có tin em khâu miệng anh lại không hả?”, Tần Tuyết trừng mắt.

Tần Kiệt lập tức ngậm miệng lại.

Trong lòng thầm nghĩ, không uống thì không uống, cần gì phải tức giận như vậy chứ.

Sau đó, anh đặt ly nước đường đỏ xuống, nhanh chân đuổi theo cô.

“Tuyết Nhi, Tần Kiệt, không ở thêm chút nữa à?”, Dương Liễu hỏi.

“Không đâu, bọn mình về trước đây! Hai người ở lại dọn phòng đi nha!”, Tần Tuyết nhoẻn miệng cười, nhanh chân chạy về phía trường học.

“Tôi đi trước nha!”, Tần Kiệt chào tạm biệt, sau đó vội đuổi theo.

“Liễu Nhi, bọn họ đi rồi, có phải em cũng nên buông tay rồi không? Đau quá đi!”, Lâu béo xụ mặt nói.

“Còn dám nghe lén nữa không hả?”, Dương Liễu nhướng mày hỏi.

“Không dám, lần sau không dám nữa!”, Lâu béo vội khoát tay.

“Lại còn có lần sau?”, Dương Liễu lại xoắn một cái.

“Ai ui! Đau quá, đừng véo, đừng véo nữa mà, lỡ như sau này con chúng ta không có lỗ tai, thì em đừng có trách anh đấy!”, Lâu béo kêu gào.

Dương Liễu: “…”

Khuôn mặt cô thoáng cái đỏ bừng lên.

Cô cảm thấy có hơi ngượng ngùng, tay cũng thoáng buông lỏng ra.

Thấy vậy, Lâu béo có chút ngứa ngáy.

Cậu ta lập tức bế Dương Liễu lên.

“Anh làm gì vậy hả? Giữa ban ngày ban mặt? Thả em xuống!”, Dương Liễu giãy dụa.

“Giữa ban ngày thì sao hả? Đây là phòng do anh thuê, đóng cửa lại thì anh muốn làm gì làm, ai quản được anh hả!”

Rầm!

Lâu béo đóng cửa lại.

“Anh muốn làm gì hả? Thật là, anh mau thả em xuống!”

“Không thả là không thả!”

“Anh đừng có làm bậy nha!”

“Anh làm bậy đó thì sao?”

“A!”



Lâu béo đang làm gì, Tần Kiệt không biết, bởi vì anh đang bận đuổi theo Tần Tuyết.

“Tuyết Nhi, em còn giận anh hả?”

“Anh nói thử xem?”

“Đừng giận nữa được không? Cùng lắm thì anh xin lỗi em, được chưa?”

“Muốn xin lỗi hả? Cũng được! Cõng em về đi, chân em đau hết rồi này, thiệt là, không biết thương người ta gì hết, cho người ta uống đường đỏ thì được cái khỉ gì chứ!”, Tần Tuyết liếc mắt xem thường.

Tần Kiệt bật cười.

Nghe thấy lời này của cô, anh biết chắc là Tần Tuyết đã tha thứ cho mình.

Tần Kiệt vội ngồi xổm xuống để Tần Tuyết leo lên lưng của mình.

“Cõng vợ về nhà thôi!”

“Chết tiệt, ai là vợ của anh hả, đừng có nói lung tung!”, bàn tay trắng như phấn của Tần Tuyết đánh lên lưng Tần Kiệt một cái.

“Ha ha, anh nói phải là phải! Từ giờ trở đi, anh là Trư Bát Giới, còn em là Cao tiểu thư của Cao Lão Trang!”

“Cút! Em không thèm gả cho Trư Bát Giới!”, Tần Tuyết hừ lạnh.

“Sao hả? Chẳng lẽ em muốn gả cho Tôn Ngộ Không à?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không, em muốn gả cho Bạch Long Mã!”, Tần Tuyết nói.

“Hả? Vì sao? Hắn là người nhỏ nhất đấy!”, Tần Kiệt cảm thấy khó hiểu.

“Nhỏ thì sao chứ? Hắn có nhà mặt phố, bố làm quan, vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai, lại còn chịu khó, có gì không tốt hả? Lớn tuổi chẳng phải là già rồi sao, không có gì thú vị cả, em mới không thèm! Hừ!”

Tần Tuyết hất cằm.

Tần Kiệt: “…”

Đúng là tuổi trẻ bốc đồng mà.

Tuổi trẻ thật tốt!

“Được rồi, anh làm Bạch Long Mã, cõng Tuyết Nhi đến trường, được rồi chứ!”, Tần Kiệt đổi giọng.

“Cũng được đó! Nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, anh là Bạch Long Mã, không phải Trư Bát Giới. Mà em cũng không phải Cao tiểu thư!”

“Vậy em là ai?”

“Em chính là Tần Tuyết!”

Tần Kiệt: “…”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 184: Quy hoạch lộn xộn.


Câu nói này rất đúng.

Khiến anh không thể mở miệng phản bác.

Cả hai rơi vào im lặng.

...

Sau khi đưa Tần Tuyết về Công viên Dâu Tây, chuông điện thoại di động của anh reo vang.

Tần Kiệt lấy điện thoại ra xem thì thấy là Châu Phàm gọi đến.

Châu Phàm gọi chắc hẳn là có liên quan đến siêu thị Kiệt Tuyết.

"Giám đốc Châu, có chuyện gì à?"

"Giám đốc Tần, siêu thị họ Đường đã hủy bỏ hoạt động giảm giá! Nghe nói nhà cung cấp của bọn họ không chịu nổi áp lực, đôi bên bất hòa, buộc bọn họ phải hủy bỏ! Anh đã đoán đúng tất cả mọi chuyện!", Châu Phàm nói.

"Như vậy cũng tốt! Ha ha, lần này nhà họ Đường thua lỗ không ít ha!", Tần Kiệt cảm thấy yên tâm: "Phía giám đốc Tô chuẩn bị sao rồi? Có ra ngô ra khoai gì chưa?"

"Về chuyện này, anh nên hỏi Giám đốc Tô đi, tôi chỉ quản lý siêu thị, còn cô ấy quản lý việc đầu tư!", Châu Phàm rất thông minh, anh ta đang muốn ám chỉ với Tần Kiệt rằng mình không phải một kẻ lạm quyền, mà chỉ đơn giản là một nhân viên của Tần Kiệt mà thôi.

Châu Phàm muốn cho Tần Kiệt an tâm.

“Ừm, vậy để tôi gọi điện qua hỏi cô ấy xem sao! Cúp máy nha!”

“Được!”

Sau khi cúp máy, Tần Kiệt liền gọi cho Tô Nhuệ.

"Giám đốc Tần, đã có mấy hôm rồi không thấy anh đến siêu thị, anh thật sự yên tâm chuyện trong siêu thị vậy à!", đầu dây bên kia, Tô Nhuệ lên tiếng trêu chọc Tần Kiệt.

“Ha ha, đã có người chuyên nghiệp như giám đốc Châu làm quản lý thì tôi còn sợ cái gì nữa? À mà giám đốc Tô này, chuyện của cô đã có tiến triển gì chưa!”, Tần Kiệt hỏi.

“Tôi còn tưởng giám đốc Tần không quan tâm đến chuyện đó nữa chứ!”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ nói.

“Sao có thể như vậy chứ? Cô mau nói xem, chuyện đã tiến triển đến đâu rồi!”, Tần Kiệt dò hỏi.

“Được rồi, chúng ta cũng nên nói vào chuyện chính!”

Tô Nhuệ sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, rồi nói: “Ở Đông Hồ có một nơi gọi là Trung tâm thể dục thể thao Ánh Sáng, anh có từng nghe nói qua chưa?”

“Chưa!”

“Không sao, vậy để tôi nói cho anh biết!”

“Được, tôi rửa tai lắng nghe!”

“Trung tâm thể dục thể thao Ánh Sáng nằm ở đối diện Học viện thể dục thể thao thành phố Hán, là do một giáo viên thể dục lâu năm của trường mở ra!”

“Trung tâm có tổng cộng ba tầng. Tầng một là sân bóng đá, tầng hai là sân bóng rổ, còn tầng ba thì dùng để phục vụ cho bộ môn quyền anh”.

“Trung tâm thể dục thể thao đã thành lập được ba năm, lúc mới khai trương, việc làm ăn cũng tạm ổn. Thế nhưng hai năm sau đó, càng ngày càng đi xuống”.

“Năm nay, thị trường chứng khoán sụp đổ khiến cổ phiếu của vị giáo viên thể dục kia bị lỗ nặng, trong khi hoạt động kinh doanh của trung tâm thể dục thể thao lại thua lỗ, cho nên ông ấy muốn sang nhượng lại!”

“Nhưng đăng tin từ năm ngoái đến năm nay vẫn không có ai tiếp quản!”

“Tôi đã tìm hiểu kỹ về ông ta! Trong làng thể dục thể thao, người này có thể xem như một khuôn mặt quen thuộc! Ông ta rất am hiểu về phương diện thể dục, nhưng lại không biết chút gì về kinh doanh!”

“Tôi vẫn luôn đắn đo không biết có nên thử hợp tác với người này hay không! Giám đốc Tần, không biết anh cảm thấy thế nào?”

“Ông ta tên gì?”, Tần Kiệt hỏi.

“Tôn Triêu Dương!”

“A, cái tên này khá hay! Triêu Dương mang ý nghĩa tràn đầy sinh khí, sức sống tràn trề, sao có thể kinh doanh thua lỗ được chứ!”, Tần Kiệt lặng im suy nghĩ.

Tô Nhuệ không quấy rầy anh.

Cô biết những lúc như thế này, Tần Kiệt đang cân nhắc xem Tôn Triêu Dương có thực sự phù hợp hay không.

Không thể đánh gãy mạch suy nghĩ của anh ấy.

Quả nhiên, sau năm phút, Tần Kiệt hỏi: “Cái trung tâm thể dục thể thao đó ở đâu?”

“Nó ở đối diện Học viện thể dục thể thao thành phố Hán, nằm trên đường Vũ Lạc”.

“Đường Vũ Lạc à?”, Tần Kiệt nhớ lại con đường Vũ Lạc vào năm 2008.

Đường Vũ Lạc lúc bấy giờ hoàn toàn khác với thời điểm mười năm sau.

Mười năm sau, xung quanh đường Vũ Lạc đã có một loạt khu dân cư cao cấp với đầy đủ các tiện ích hiện đại được phát triển.

Nhưng vào năm 2008 thì khu vực xung quanh đường Vũ Lạc chỉ có một số khu “làng trong phố”.

Quy hoạch lộn xộn.

Dân cư có đủ loại thành phần.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 185: Tần Kiệt cảm thấy có chút lạc lõng.


Người có bằng cấp cũng không nhiều lắm.

Ngoại trừ giáo viên và sinh viên của những ngôi trường gần đó, thì hầu hết những người ở đây đều là công nhân làm việc trong trung tâm Quang Cốc.

Với nhóm đối tượng như vậy, muốn bọn họ bỏ tiền vào trung tâm thể dục thể thao là chuyện không thể nào.

Một tuần lễ đi được một lần là tốt lắm rồi.

Số lượng như vậy căn bản không đủ để một trung tâm thể dục thể thao duy trì hoạt động kinh doanh.

“Đất để xây dựng cái trung tâm thể dục thể thao đó là tài sản riêng của ông ta à?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không phải!”, Tô Nhuệ lập tức đáp.

“À, vậy à!”, Tần Kiệt do dự hồi lâu: “Như vậy đi, cô đi điều tra xem quyền sở hữu đất thuộc về ai, xem đối phương có ý định bán hay không. Nếu có thì hỏi xem họ muốn bán giá bao nhiêu! Nếu giá cả hợp lý, tôi sẽ mua!”

“Hả?”

Nghe xong, Tô Nhuệ đờ ra.

Đầu cô liên tục phát ra tiếng ong ong.

Qua một lúc lâu sau, cô mới lấy lại bình tĩnh.

“Giám đốc Tần, anh có đùa không đấy? Trung tâm thể dục thể thao đó cũng không nhỏ đâu! Anh thật sự muốn mua lại nó à?”

“Đúng, chỉ cần giá cả phù hợp, tôi sẽ mua!”, Tần Kiệt nói.

“Được rồi! Giám đốc Tần, nếu anh đã nói vậy thì để tôi đi hỏi xem sao!”

“Ừm, có tin tức nhớ báo ngay cho tôi! Tôi chờ tin tốt của cô!”

“Được!”

Tút tút!

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tần Kiệt mỉm cười.

Sở dĩ anh quyết định mua Trung tâm thể dục thể thao cũng không có lý do gì khác, ngoài việc đường Vũ Lạc vốn là tuyến đường kết nối khu Hán Xương và trung tâm Quang Cốc.

Mười năm sau, giá đất ở đoạn đường nằm gần Học viện thể dục thể thao thành phố Hán sẽ tăng lên rất nhiều.

Nếu như có thể mua lại, sau mười năm chắc chắn sẽ lời được một khoản lớn.

Chỉ không biết là chủ đất có ý định bán hay không.

Đương nhiên, bọn họ không muốn bán cũng không sao.

Dù sao hiện tại Tần Kiệt cũng không gấp.

Trước tiên cứ tập trung phát triển siêu thị, câu lạc bộ lò xo bạt nhún, cùng với đại lý chuyển phát nhanh đi đã, những thứ này cũng có thể kiếm lời được mà.

Vấn đề chỉ là lời nhiều hay lời ít mà thôi.

Ngoài ra còn có mục tiêu trong ngắn hạn và trong dài hạn.

Tần Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ.

Thấm thoát, anh đã về đến ký túc xá từ lúc nào không hay.

Ký túc xá 115 to như vậy, nhưng hiện tại chỉ còn có một mình Tần Kiệt.

Quá mức trống trải.

Quá mức yên tĩnh.

Đã không còn bầu không khí tưng bừng, náo nhiệt như năm ngoái.

Thiếu hơi người ấy mà.

Haiz!

Tần Kiệt cảm thấy có chút lạc lõng.

Bước vào phòng 113.

“Ơ, không phải là Tần Kiệt à? Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến ký túc xá của tụi này chơi vậy?”

Vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng trêu chọc của Vọng Vận Lai.

“Chậc, bây giờ trong ký túc xá chỉ còn lại có một mình tôi, chán quá đi mất! Nên chạy qua đây xem các cậu đang làm gì!”

“Còn làm gì nữa? Đánh CS thôi. Cậu có muốn chơi cùng không?”, Vọng Vận Lai nói.

“CS à, cũng được đó! Chơi online hả?”, Tần Kiệt hỏi.

“Bạn tôi ơi, chơi online phải bỏ tiền ra đó! Tôi không chơi nổi, chơi offline thôi!”

“Chơi offline à? Không thú vị gì cả! Cậu tạo tài khoản đi, tôi nạp tiền cho cậu! Chúng ta chơi online, thấy thế nào?”, Tần Kiệt đề nghị.

“Tần Kiệt, cậu không đùa với tôi đấy chứ?”, Vọng Vận Lai không dám tin.

“Không tin hả?”, Tần Kiệt lập tức lấy ví ra, rút ra năm trăm tệ, đem đặt trước mặt Vọng Vận Lai: “Năm trăm tệ đã đủ chưa? Chơi hay không?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 186: Chẳng ai nhường ai.


“Ôi má ơi!”

Nhìn thấy năm tờ tiền xanh mướt, hai mắt Vọng Vận Lai sáng lên.

Vào khoảng năm 2008, tiền sinh hoạt mỗi tháng của cậu cũng chỉ có tám trăm tệ mà thôi.

Vậy mà Tần Kiệt vừa ra tay đã là năm trăm tệ.

Tương đương hơn nửa tháng tiền ăn của cậu rồi.

Đúng là địa chủ mà!

“Tần Kiệt, cậu giàu thật đấy! Tôi thật sự nhìn không ra nha!”

“Bớt nói nhảm đi, cậu có muốn chơi hay không hả?”

“Chơi chứ, có tiền thì ai thèm chơi offline làm gì? Online thẳng tiến!”

“Vậy thì được rồi, chơi offline có gì thú vị đâu. Tiền chẳng là gì cả, không phải cũng giống mớ giấy chùi đít thôi sao! Chờ tôi một chút, tôi quay về ký túc xá, đăng nhập để nạp tiền!”

“Được! Hôm nay không chơi chết cậu thì tôi không phải họ Vọng!”

“Bớt đi! Ai thua ai thắng còn chưa biết được! Đừng nó ba hoa!”, Tần Kiệt không tin.

“Cậu không tin chứ gì? Mau nạp tiền đi, rồi bắt đầu!” Vọng Vận Lai la lên.

“Được, ai sợ ai chứ, người nào sợ chính là chó con!”

Tần Kiệt chạy về ký túc xá, ngựa quen đường cũ đăng nhập, sau đó nạp vào ba nghìn tệ.

Kế đến, anh gọi điện cho Vọng Vận Lai, báo với cậu ta tên nhân vật của mình.

Lúc nhìn thấy tên nhân vật của Tần Kiệt cùng với số tiền anh nạp vào tài khoản, Vọng Vận Lai phát hoảng.

Mẹ kiếp.

Cho mình có năm trăm tệ.

Còn cậu ta thì nạp tới cả ngàn tệ.

Bộ cậu ta định dùng tiền đè chết mình hay sao chứ?

Không thể để cậu ta khi dễ người khác như vậy được!

Tuy nói là thế.

Nhưng Vọng Vận Lai lại không phục.

Không phải chỉ là có tiền thôi sao.

Tưởng giỏi lắm chắc.

Ngược lại, tiền lại càng k*ch th*ch tinh thần chiến đấu của cậu ta hơn.

Thách đấu với Tần Kiệt.

Một trận đấu CS cứ thế bắt đầu.

Vọng Vận Lai là người của phòng 113, Tần Kiệt là người của phòng 115.

Hai người, mỗi người đại diện cho một phòng phát động tấn công.

Tấn công điên cuồng.

Không ai nhường ai.

Chẳng mấy chốc, Tần Kiệt đã thua một ván.

Vọng Vận Lai sung sướng đến nỗi búng ngón tay.

Oh yeah!

Đồ vắt mũi chưa sạch!

Tần Kiệt không phục.

Lại đánh.

Vọng Vận Lai mới thắng một ván, làm sao có chuyện sợ được.

Đánh thì đánh, ai sợ ai.

Ván thứ hai bắt đầu.

Rầm rầm~

Hai bên lại triển khai chiến đấu trên đường phố.

Chẳng ai nhường ai.

Trước khi sống lại, Tần Kiệt đã không chơi CS được mười mấy năm rồi.

Anh đã quên hết rồi, không thành thạo nữa.

Sau khi sống lại thì chỉ mải kiếm tiền.

Thời gian chơi game rất ít.

Cùng lắm thì thỉnh thoảng chơi QQ Huyền Vũ.

Hình như chưa chơi CS bao giờ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 187: Chơi trò chốn tìm với Tần Kiệt.


Lúc nãy chơi một ván, mới bắt đầu nên chưa thành thục.

Còn chưa chiến đấu gì thì đã thua rồi.

Bây giờ bắt đầu ván thứ hai.

Anh đã rút kinh nghiệm từ ván thứ nhất, bắt đầu đề phòng.

Nhưng dù sao thì cũng nhiều năm rồi anh không chơi game này.

Ván thứ hai mới bắt đầu chưa lâu.

Đã bị Vọng Vận Lai tìm ra lỗ hổng, một súng bắn chết.

Lại thua.

Haha~

Vọng Vận Lai rất vui mừng.

Thắng liền hai ván.

Dùng tiền của Tần Kiệt để thắng Tần Kiệt, nghĩ thôi cũng thấy vui mừng và hào hứng.

Tần Kiệt ơi, không phải cậu có nhiều tiền sao, muốn dùng tiền đấu với tôi sao?

Haha, vẫn bị tôi thủ tiêu hai lần. Còn muốn chơi nữa không?

Tần Kiệt gửi một tin nhắn.

Chơi tiếp ván thứ 3.

Được thôi, ai sợ ai, nếu tôi sợ cậu thì tôi không phải họ Vọng.

Được, bắt đầu!

Ván thứ ba được bắt đầu nhanh chóng.

Lần này, Tần Kiệt đã tìm lại được cảm giác chơi CS trước đây.

Tuy rằng vẫn có chút không quen tay nhưng cảm giác quen thuộc đang dần dần quay lại.

Ván này, anh đã kéo dài được thời gian hơn.

Thời gian sống sót cũng lâu hơn.

Kéo dài được ba phút.

Đến phút thứ tư mới bị Vọng Vận Lai tiêu diệt.

Bùm~

Một phát trúng đầu.

Tần Kiệt lại bị tiêu diệt.

Oh yeah~

Vọng Vận Lai lại búng tay.

Lại thắng rồi.

Haha~

Quá đã.

Uống một ngụm nước giải khát.

Haha~

Uống xong một ngụm giải khát.

Vọng Vận Lai chủ động gửi tin nhắn.

Chơi tiếp không?

Tần Kiệt đã dần dần tìm lại cảm giác, đương nhiên anh sẽ không bỏ cuộc vào lúc này.

Anh lập tức trả lời tin nhắn.

Chơi, ai không chơi thì là do người đó sợ hãi.

Vọng Vận Lai nói: “Được thôi. Bắt đầu”.

Ván thứ tư bắt đầu.

Ván này, Vọng Vận Lai có chút sơ suất.

Nên đã bị Tần Kiệt tiêu diệt một mạng.

May là cậu ta có ba lần sống lại.

Đã cẩn thận hơn nhiều.

Chơi trò chốn tìm với Tần Kiệt.

Huy động toàn bộ sự giảo hoạt của cậu ta.

Làm cho Tần Kiệt mất bình tĩnh.

Anh tìm thế nào cũng không tìm thấy Vọng Vận Lai ở đâu.

Bùm~

Bỗng nhiên một viên đạn bay tới.

Tần Kiệt lại bị tiêu diệt.

Lần này, Tần Kiệt sống lâu hơn các ván trước.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 188: Lần thứ ba bị tiêu diệt.


Sống sót tròn tám phút.

Lại kéo dài thêm.

Tần Kiệt có chút vui mừng.

Mỗi ván tăng thêm một ít.

Chứng minh rằng trình độ chơi CS của anh ngày càng tốt lên.

Tuy rằng tạm thời vẫn bị lép vế.

Bị Vọng Vận Lai tiêu diệt.

Nhưng không sao.

Cái anh có là tiền.

Chỉ cần tiếp tục kiên trì.

Anh tin rằng khi cảm giác của anh trở lại trạng thái đỉnh cao thì nhất định có thể thắng được Vọng Vận Lai.

Còn Vọng Vận Lai tuy rằng đã thắng rồi.

Nhưng ván này cậu ta cũng đã chết một lần.

Việc này làm cho cậu ta rất không hài lòng.

Cậu ta bị một người mới chơi giết một mạng.

Nói ra thì sẽ rất xấu hổ.

Cậu ta không thoải mái.

Mà không thoải mái thì sẽ phục thù.

Phải trả đũa thật đau.

Cậu ta gửi cho Tần Kiệt một tin nhắn.

Bắt đầu ván thứ năm đi.

Dám không?

Tần Kiệt làm sao có thể sợ.

Anh lập tức gõ bàn phím trả lời lại.

Ai sợ ai.

Chơi tiếp.

Ai không chơi thì người đó làm cháu.

Được, bắt đầu.

Ván thứ năm lại bắt đầu.

Lần này, Vọng Vân Lai lại cẩn trọng hơn trước.

Cậu ta không muốn bị người mới chơi như Tần Kiệt tìm được cơ hội bắn nổ tung đầu.

Cậu ta muốn giày vò Tần Kiệt.

Cậu ta muốn Tần Kiệt biết rằng cậu ta là một tay chơi CS kì cựu

Cậu ta làm sao có thể thua Tần Kiệt được.

Lần trước bị tiêu diệt một lần là do cậu ta sơ ý.

Lần này nhất định phải giày vò Tần Kiệt.

Bùm~

Nhưng mà, một viên đạn không biết từ đâu bay tới, trực tiếp kết liễu Vọng Vận Lai.

Vọng Vận Lai mất đi một mạng.

Cái gì?

Mẹ nó.

Tại sao lại chết một mạng.

Không thể nào.

Nhưng sự thực là vậy.

Hôm nay tôi lại tiêu diệt cậu.

Tiêu diệt cậu.

Đùng đùng đùng.

Vọng Vận Lai phát động tấn công một cách điên cuồng.

Như một lính đặc chủng.

Động tác vừa nhanh.

Lại còn thuần thục.

Bùm~

Nhưng lần này cậu ta lại quá vội vàng.

Không để ý rằng Tần Kiệt đang ở trên một cái cây nào đó.

Từ trên cao nhìn xuống, trong nháy mắt nhắm trúng, trực tiếp kết liễu cậu ta.

Lần thứ ba bị tiêu diệt.

Rầm~!

Vọng Vận Lai tức đến nỗi đá bàn.

Tên khốn kiếp.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 189: Đúng rồi, chính là ở góc đó.


Tại sao lại như vậy.

Lần thứ hai rồi.

Không được.

Hôm nay tôi phải tiêu diệt cậu.

Cơ hội lần thứ tư bắt đầu.

Vọng Vận Lai tấn công điên cuồng, tấn công rồi lại tấn công.

Ôi chao.

Lần này cậu ta thành công rồi.

Bắn chết Tần Kiệt rồi.

Sau đó lại điên cuồng tấn công rồi phòng bị, tấn công rồi lại phòng bị.

Lại tìm thấy cơ hội tiêu diệt Tần Kiệt lần nữa.

Cậu ta mỉm cười.

Cuối cùng cũng tiêu diệt được Tần Kiệt hai lần.

Nhưng vẫn còn lần cuối cùng.

Cậu ta không thể lơ là.

Lại bắt đầu không ngừng tấn công và phòng bị, hai phương thức này liên tục thay đổi tuần hoàn.

Cuối cùng cũng tìm được cơ hội dồn Tần Kiệt vào chỗ chết.

Haha~

Cuối cùng cũng thắng rồi.

Cuối cùng cũng tiêu diệt được Tần Kiệt rồi.

Thắng lợi của ván thứ năm vẫn thuộc về Vọng Vận Lai.

Vọng Vận Lai phấn khích.

Vui mừng.

Nhưng cậu ta quên mất Tần Kiệt là người mới chơi.

Từ lúc chơi không quen tay đến giờ anh đã rất tiến bộ.

Trình độ của Vọng Vận Lai đã dậm chân tại chỗ rồi.

Nhưng Tần Kiệt thì không thế.

Tần Kiệt rất bình tĩnh.

Tính đến bây giờ, anh đã g**t ch*t Vọng Vận Lai hai lần.

Tiếp theo đây, nếu tiếp tục chơi thì anh tin rằng có thể thắng Vọng Vận Lai.

Vì thế anh lại gửi tin nhắn cho Vọng Vận Lai.

Tiếp tục chơi, cậu dám không?

Vọng Vận Lai đang cực kỳ vui mừng.

Làm gì có chuyện sợ.

Đươc, tôi chơi với cậu.

Lần này tôi cũng muốn tiêu diệt cậu.

Được thôi, ai sợ ai.

Trận đấu thứ 6 bắt đầu.

Lần này, trình độ của Tần Kiệt tốt hơn so với trước.

Chơi càng tốt hơn.

Tuy rằng lần đầu tiên đã bị Vọng Vân Lai tiêu diệt rồi.

Nhưng sau khi sống lại lần thứ hai thì trong nháy mắt đã tiêu diệt Vọng Vận Lai hai lần.

Khi Vọng Vận Lai chỉ còn một mạng cuối cùng, cậu ta đã bình tĩnh lại.

Trở nên vô cùng cẩn thận.

Không dám sơ suất.

Lần này, cậu ta chơi trò giằng co với Tần Kiệt.

Hai bên, chẳng bên nào làm gì được nhau.

Trong một thời gian, cục diện đã rơi vào thế giằng co.

Nó cũng thu thút sự chú ý của các sinh viên trong kí túc xá.

Đại chiến giữa hai phòng 113 và 115 trong nháy mắt đã truyền khắp các phòng ở tầng một kí túc xá.

Sinh viên đổ xô đến xem.

Phòng 113 và 115 bỗng nhiên trật kín người.

Hai bên đều đang mưu tính kế, hò hét, cổ vũ.

Tiêu diệt cậu ta.

Bắn chết cậu ta.

Cẩn thận.

Ở chỗ nào đấy.

Đúng rồi, chính là ở góc đó.

Đi qua đó đi.

Một phát súng bắn chết câu ta.

Phòng 113 và 115 bỗng nhiên biến thành hai mặt trận.

Cổ động viên của hai bên đang gào thét.

Vọng Vận Lai càng đánh càng hăng.

Nhưng Tần Kiệt lại không như thế.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 190: Cậu ra là một tay chơi lão luyện.


Trái lại, vào giờ phút này anh có vẻ rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Anh cũng không tỏ ra kích động vì được các bạn học ủng hộ.

Ngược lại, anh bình tĩnh khiến cho Vọng Vận Lai hoàn toàn bất lực.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

...

Theo thời gian, sự kiên nhẫn của Vọng Vận Lai dần mất đi.

Mẹ nó chứ.

Hóa ra là một con rùa rụt cổ.

Trốn đi giống như người vô hình vậy.

Không có dấu vết nào cả.

Cứ như vậy mà còn muốn thắng sao?

Nằm mơ đi.

Tính tình nóng nảy của Vọng Vận Lai bắt đầu bộc phát.

Cậu ta vội vàng vọt tới.

Cậu ta muốn dùng tốc độ nhanh nhất xác định nơi Tần Kiệt đang trốn.

Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt Tần Kiệt bằng một phát súng .

Chỉ cần g**t ch*t Tần Kiệt thì cậu ta sẽ thắng vòng này.

Tần Kiệt sẽ thua một lần nữa.

Nghĩ đến đây, Vọng Vận Lai di chuyển nhanh hơn.

Chạy nước rút càng trở nên dũng mãnh hơn.

Không ngừng nhảy.

Tiếp tục truy tìm.

Nhưng Tần Kiệt vẫn không nhúc nhích.

Anh vẫn luôn trốn ở một góc khuất, luôn trong tâm thế sẵn sàng.

Chuẩn bị kĩ càng cho trận đấu quan trọng nhất.

Quả nhiên.

Với tính tình càng ngày càng nóng nảy của Vọng Vận Lai thì khát vọng chiến thắng của cậu ta ngày càng mãnh liệt hơn.

Cậu ta đã mất đi lý trí và sự bình tĩnh.

Trong một lần xuất kích, cậu ta bị thân hình như ma quỷ của Tần Kiệt đánh từ phía sau, rồi b*n r* ngoài.

Khoảnh khắc cậu ta ngã xuống.

Điều đó như tuyên bố rằng Vọng Vận Lai thua rồi.

Đúng vậy, cậu ta thua rồi.

Đây là lần đầu tiên Vọng Vận Lai thua sau khi chơi 6 trận liên tiếp.

Và đây cũng là lần đầu tiên Tần Kiệt thắng.

Có thể nói rằng Vọng Vận Lai đã chứng kiến một tân binh trở thành một tay chơi giỏi trong khoảng thời gian rất ngắn.

Tiến bộ quá nhanh.

Nhanh đến nỗi Vọng Vận Lai có chút choáng ngợp, không kịp phản ứng.

Sao có thể như vậy chứ?

Mình thế mà lại thua sao?

Không phải chứ.

Vọng Vận Lai lại gửi một tin nhắn khác.

Chơi lại.

Tần Kiệt đáp lại, được thôi. Đấu tiếp.

Trận đấu thứ bảy chính thức bắt đầu.

Nhờ có sự cổ vũ khích lệ từ trận đấu trước.

Lần này, Tần Kiệt càng cảm thấy tự tin hơn.

Mức độ thành thục cao hơn.

Bởi vì rút ra được kinh nghiệm từ trận đấu trước, anh ngày càng bình tĩnh.

Trong lòng không hề bấn loạn.

Kể từ sau khi Vọng Vận Lai thua, tính khí của cậu ta thay đổi rất lớn.

Cậu ra là một tay chơi lão luyện.

Thế mà lại thua một tân binh như Tần Kiệt.

Hơn nữa cậu ta tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của một tân binh.

Cậu ta đương nhiên không cam tâm.

Cậu ta không chịu thua.

Vì vậy, cậu ta điên cuồng công kích.

Không bình tĩnh một chút nào cả.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 191: Cũng không quan tâm.


Ngay sau đó, cậu ta lại thua ở ván đấu thứ bảy.

Đến lúc này, cậu ta đã chết hai lần.

Lần thứ hai thua cuộc đã k*ch th*ch đến Vọng Vận Lai rất nhiều.

Khiến cho cậu ta càng không chịu khuất phục.

Cậu ta lại chủ động khiêu chiến Tần Kiệt.

Đương nhiên Tần Kiệt sẽ không từ chối.

Không thấy rằng tất cả bạn học đang vây xung quanh sao?

Đương nhiên anh không thể lùi bước nhận thua được.

Trận đấu thứ tám bắt đầu.

Có thể thấy rằng không có một sự hồi hộp, kịch tích nào trong ván đấu này.

Vọng Vận Lai lại thua.

Vọng Vận Lai như chết lặng.

Cậu ta thế mà lại thua một tân binh tận ba lần.

Sao có thể như vậy được chứ?

Cậu ta thực sự đã chứng kiến sự trỗi dậy của một tân binh và cậu ta còn trở thành bàn đạp cho sự nổi dậy đó.

Quá bi đát.

Cậu ta vẫn chưa chịu thua.

Sau đó cậu ta đấu với Tần Kiệt hai ván nữa.

Cuối cùng không thắng được ván nào cả.

Mãi cho đến trận thứ 12, cậu ta vẫn thua.

Cuối cùng cậu ta cũng không còn hơi sức nữa, đành phải nhận thua.

Không thua không được.

Một tân binh chỉ mới vào chơi năm trận đầu tiên, bởi vì chưa quen mà thua cậu ta.

Khi Tần Kiệt ngày càng thuần thục hơn, đến lượt cậu ta bị Tần Kiệt đánh cho tơi tả.

Còn gì thú vị nữa chứ.

Nếu chơi tiếp, cậu ta vẫn thua.

Còn bị mất thể diện, chịu công kích.

Tốt hơn hết là không chơi nữa.

Vọng Vận Lai gửi một tin nhắn cuối cùng.

Tôi nhận thua, cậu rất lợi hại, cậu thắng rồi đó.

Khi gõ ra dòng chữ này, mọi người trong phòng 115 đều sôi trào.

Kỳ tích!

Bọn họ đã được chứng kiến một kỳ tích.

Một tân binh đã được sinh ra như thế này.

Ngược lại, những người ở phòng 113 đều lắc đầu ngậm ngùi.

Lúc Vọng Vận Lai đại chiến với Tần Kiệt, thật ra có rất nhiều lúc Vọng Vận Lai có thể thắng.

Nhưng Vọng Vận Lai lại quá nóng vội muốn thắng.

Cậu ta đã mất hết lý trí, mất hết sự bình tĩnh.

Kết quả, Tần Kiệt liên tiếp tìm ra sơ hở của cậu ta, từng chút từng chút đánh bại.

Không thua mới là lạ.

Trận chiến CS kết thúc, chiến thắng thuộc về tân binh Tần Kiệt phòng 115.

Ngay sau đó một bài đăng xuất hiên trên trang mạng của trường.

Tiêu đề rất bắt mắt.

Bàn về cách tân binh nổi dậy.

Sau khi bài viết được đăng lên, ngay lập tức toàn bộ diễn đàn nhà trường như bùng nổ.

Đương nhiên, hầu hết là đám nam sinh tham gia bình luận.

CS ấy mà, tất nhiên là được đám con trai yêu thích.

Còn các bạn gái thì không có mấy hứng thú.

Bọn họ cũng không hiểu.

Tần Kiệt trong phút chốc trở thành tân binh của thế hệ mới.

Anh trở thành người nổi tiếng.

Những điều này sau này Tần Kiệt cũng mới biết.

Hiện tại anh không biết.

Cũng không quan tâm.

Sau khi đám người xung quanh giải tán, trong phòng 115 chỉ còn lại mình anh.

Ôi~

Những ngày tháng sống một mình thật tẻ nhạt và cô đơn, trong đó còn có sự trống trải không nói lên lời.

Tần Kiệt nằm trên giường trằn chọc, xoay người qua xoay người lại, anh cảm thấy vô lực.
Reng reng reng~
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 192: Đêm cũng như ngày, không ngủ không nghỉ.


Đột nhiên, chuông điện thoại di động của anh vang lên. Anh cầm điện thoại lên nhìn vào màn hình hiển thị.

Lông mày anh nhíu chặt lại.

Người gọi đến là Ôn Thanh Thanh.

Lúc này, Ôn Thanh Thanh gọi đến làm cái gì?

Anh nhớ tới cảnh tượng tiễn Ôn Thanh Thanh lên xe vào năm ngoái.

Khi đó, Ôn Thanh Thanh cố ý lừa anh, muốn cùng anh ăn một bữa cơm, tiếp đó, cô ấy hôn anh, cuối cùng còn ôm anh, không muốn rời đi.

Cô ấy còn nói muốn theo đuổi anh.

Chớp mắt một cái đã hơn một tháng trôi qua.

Anh chưa từng liên lạc với Ôn Thanh Thanh.

Anh gần như đã quên mất.

Bây giờ Ôn Thanh Thanh đột nhiên gọi điện thoại đến.

Nó lại gợi dậy hồi ức của anh.

Nghe hay là không nghe đây?

Tần Kiệt có chút khó xử.

Cuối cùng anh vẫn nghe máy.

Ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp.

Nếu không nghe, cô ấy sẽ cảm thấy anh không có tự tin, không có lập trường của riêng mình.

"A lô!"

"Làm gì vậy? Sao bây giờ mới bắt máy?", trong điện thoại, giọng điệu của Ôn Thanh Thanh có chút oán trách.

"Vừa nãy tôi đang ngủ!"

Tần Kiệt viện một lý do.

"Bây giờ mới có mấy giờ mà đã ngủ rồi hả?", Ôn Thanh Thanh nhìn đồng hồ: "Thành thật khai báo đi, có phải là cậu vận động nhiều quá rồi đau lưng đúng không?"

Tần Kiệt: "..."

Nói năng kiểu gì vậy.

Chả ra chỗ nào với chỗ nào.

Anh vận động ở đâu chứ?

Không phải chỉ là chơi CS mấy tiếng đồng hồ thôi sao?

Thật đúng là.

Có biết cách ăn nói không vậy.

"Tại sao cậu lại không trả lời câu hỏi của tôi? Lẽ nào bị tôi nói trúng rồi sao? Nếu là thật, không sao. Đàn ông ấy mà, trước khi kết hôn có mấy người phụ nữ là điều bình thường! Chỉ cần sau khi kết hôn, chung thủy là được! Không phải là chuyện gì to tát!"

Tần Kiệt: "..."

Lời này, càng lúc càng thái quá rồi đó.

Cái gì với cái gì chứ?

Ôn Thanh Thanh bị làm sao vậy?

Trong đầu chứa cái gì đó?

Thật đúng là.

"Khụ khụ! Tôi nói này bạn học Ôn Thanh Thanh, cậu có chuyện gì muốn nói không? Nếu không, tôi đi ngủ đây!"

"Sao? Giận rồi à?"

"Đâu có, chỉ là tôi cảm thấy hơi mệt nên muốn đi ngủ thôi! Cậu có chuyện gì thì mau nói đi!"

"Cắt! Cậu giả vờ, cậu đang giả vờ! Phong nhã hào hoa, khí lực tràn đầy, còn mệt sao? Tôi nghe nói rằng, khi đám con trai các cậu chơi xuyên đêm ở quán net, có thể chơi liền ba đêm! Cậu đừng lôi mệt ra đây lừa dối tôi, cậu coi tôi không biết cái gì hả!"

Tần Kiệt: "..."

Từ khi nào Ôn Thanh Thanh lại trở nên khó chơi như vậy chứ?

"Được rồi, tôi thừa nhận là tôi không mệt lắm, nhưng vẫn có chút mệt, tôi thật sự muốn đi nghỉ sớm, cậu có chuyện muốn nói thì làm ơn nói nhanh lên một chút được không? Đừng có thừa nước đục thả câu nữa! Tôi xin cậu đó!"

"Ừ, không có chuyện gì, tôi chỉ muốn gọi cho cậu mà thôi, cậu ngủ tiếp đi, bye bye!"

Tút tút.

Cô ấy cúp máy rồi.

Tần Kiệt mờ mịt khó hiểu.

Tình huống gì vậy?

Nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại đến, không có chuyện quan trọng gì chỉ nói mấy câu rồi lại thôi?

Thật là nhàm chán vô vị!

Thôi vậy, ngủ vẫn là chuyện quan trọng nhất, mệt chết đi được!

Bây giờ anh mới biết rằng chơi CS còn mệt hơn là cõng con gái đấy.

Khò khò.

Tần Kiệt dần dần bước vào mộng đẹp.

Trong giấc mơ, anh mơ thấy mình cùng Tần Tuyết dọn ra ngoài ở.

Cuối cùng hai người cũng có tổ ấm tình yêu của riêng mình.

Trong tổ ấm nhỏ, anh có thể làm bất cứ điều gì mà anh muốn.

Đêm cũng như ngày, không ngủ không nghỉ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 193: Để tránh cho lỗ tai bị điếc.


Reng reng reng.

Cũng không biết qua bao lâu.

Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại quấy rầy đến hai người.

Tần Kiệt trở mình bò dậy.

Anh mới biết rằng mình đang nằm mơ.

Thật mất hứng mà.

Đang vui vẻ tận hưởng, ai mà đáng ghét gọi điện thoại đến vậy.

Phiền chết đi được.

Tần Kiệt bất đắc dĩ với lấy điện thoại.

Anh theo bản năng nhìn lướt qua tên người gọi đến.

Giây tiếp theo, anh liền tỉnh ngủ.

Bởi vì người gọi điện thoại đến là chủ nhiệm Lưu phòng giáo vụ.

Anh nhanh chóng bắt máy.

"Chủ nhiệm Lưu, thầy gọi em có chuyện gì không ạ?"

"Tiểu Tần à, đang ở đâu vậy?”, chủ nhiệm Lưu hỏi.

"À, em đang ở ký túc xá!"

"Vậy hả, đang ở ký túc xá à, lát nữa có tiết học không?"

"Lát nữa? Để em xem thời khóa biểu đã nhé!", Tần Kiệt xuống giường nhìn thời khóa biểu, buổi chiều anh mới phải đi học.

"Không có thầy ơi, chiều em mới phải học!"

"Được rồi, nếu không có tiết thì bây giờ em qua phòng giáo vụ một chuyến nhé, đơn đề nghị của em nhà trường đã duyệt. Em mang về sau đó nên làm như thế nào thì làm thế đó nhé!", chủ nhiệm Lưu nói.

"Vâng! Em qua ngay đây!"

"Được, tôi đợi em!"

Yeah~

Tần Kiệt búng ngón tay.

Sau một thời gian dài chờ đợi, cuối cùng anh cũng đợi đến ngày này rồi.

Anh vội vàng rửa mặt chải đầu sạch sẽ rồi nhanh chóng đến phòng giáo vụ.

Quả nhiên, giống như những gì mà chủ nhiệm Lưu đã nói, nhà trường không chỉ phê duyệt dự án xây dựng hệ thống chuyển phát nhanh Thần Thông của Tần Kiệt mà còn đồng ý cho mượn miễn phí căn nhà ngói để cho đám người Tần Kiệt sử dụng vào việc khởi nghiệp.

Điều kiện của nhà trường rất đơn giản.

Gần giống như dự án thu mua phế liệu.

Chỉ cần quan tâm, chiếu cố đến các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn trong trường là được.

Còn những việc khác, nhà trường không can thiệp vào.

Điều kiện này có thể nói là vô cùng hậu hĩnh.

Tần Kiệt cầu cũng không được.

Anh cảm ơn chủ nhiệm Lưu sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng giáo vụ.

Vừa xuống lầu, anh liền gọi cho Lâu béo.

"Ai vậy? Đang bận mà! Thật đáng ghét!"

Lâu béo tỏ ra bất mãn.

"Mau đứng dậy nghe điện thoại đi, đừng có dựa vào người em nữa, thật đúng là! Béo ục à ục ịch, nặng chết đi được!", Dương Liễu than nhẹ một tiếng.

"Bé cưng, yên tâm, từ nay trở đi, anh thề anh sẽ tập luyện để nhanh chóng giảm cân. Nhất định anh phải trở thành Đỗ Hải Đào thứ hai!", Lâu béo vỗ ngực hứa hẹn.

Phốc.

Dương Liễu không thể nhịn được cười.

"Thôi đi. Anh nói với em câu này ba lần rồi đó, kết quả thì sao chứ? Đã giảm được cân nào chưa? Cả ngày ăn xong ngủ, ngủ dậy lại ăn, trông anh béo như con lợn chết vậy!", Dương Liễu nói.

"Ha ha, anh ngủ nhiều, còn không phải là bởi vì em quá đẹp sao!", Lâu béo muốn hôn Dương Liễu.

"Xéo đi! Không nghe thấy chuông điện thoại vẫn đang kêu sao, mau nghe máy đi!", Dương Liễu giả bộ tức giận.

"Được được được! Nghe điện thoại trước. Nhưng nghe xong, anh muốn hôn em, được không nào?", Lâu béo háo sắc nói.

"Anh nghe máy đi rồi hãy nói! Nhanh lên chút, ồn ào chết đi được!", Dương Liễu thúc giục.

"Ok, anh nghe, anh nghe là được chứ gì!", Lâu béo miễn cưỡng bò dậy.

Cậu ta đi đến bàn rồi cầm điện thoại lên.

Nhìn lướt qua.

Mắt cậu ta đột nhiên mở to ra.

"Ai vậy?", Dương Liễu thấy vẻ mặt của Lâu béo có chút khoa trương liền hỏi.

"Kiệt Tử! Gấp như vậy chắc là có chuyện rồi! Để anh nghe máy xem sao!"

Lâu béo giải thích sau đó tiếp điện thoại.

"Tên béo chết tiệt kia, cậu làm cái trò gì vậy? Tôi gọi cho cậu cả nửa ngày mà bây giờ mới nghe máy là sao? Đang ăn chơi trác táng ở đâu đấy?"

Vừa bắt máy, Lâu béo liền bị Tần Kiệt chửi rủa thậm tệ.

Lâu béo vội vàng để điện thoại ra xa lỗ tai.

Để tránh cho lỗ tai bị điếc.

Dương Liễu thấy vậy, suýt chút nữa bật cười.

Nhưng cô ấy nhịn lại, không có cười thành tiếng.

Nghe Tần Kiệt mắng Lâu béo.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 194: Cậu ta nhìn đến ngây ngốc.


Ước chừng chửi mắng khoảng một phút, Tần Kiệt mới hạ hỏa.

Anh nói: "Tên béo đáng chết, tôi cho cậu 20 phút đến căn nhà ngói đối diện khu giảng đường. Tôi sẽ đợi cậu ở đó!"

"Căn nhà ngói sao? Có ý gì vậy?", Lâu béo nhất thời không kịp phản ứng lại.

"Chuyện lần trước tôi nói với cậu, cậu quên nhanh như vậy sao? Bớt nói nhảm đi, mau chóng qua đây! Đến muộn thì không có phần của cậu đâu!"

Tút tút.

Tần Kiệt cúp máy rồi.

Lâu béo đứng ngây ngốc ở đó.

"Ý gì vậy? Căn nhà ngói gì chứ?", Dương Liễu mặc quần áo vào, ngồi dậy hỏi.

"Chuyển phát nhanh! Đúng rồi, là chuyện chuyển phát nhanh! Nhà trường phê duyệt rồi! Ha ha".

Tên béo nhảy cẫng lên sung sướng.

Nhưng đáng tiếc là cậu ta quá béo nên khó có thể nhảy lên được.

Cậu ta chỉ có thể ôm đầu Dương Liễu, ra sức hôn lên trán cô.

"Cút đi!", Dương Liễu gầm lên như sư tử rống: "Chuyển phát nhanh gì? Anh nói rõ ra xem nào!"

"Bây giờ không còn thời gian để nói với em nữa. Kiệt Tử nói rằng trong vòng 20 phút nữa anh phải đến căn nhà ngói. Anh phải qua đó ngay đây. Tối về anh nói kĩ cho em nghe!"

Lâu béo mặc quần áo vào, vội vàng đánh răng rửa mặt sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.

Để lại một mình Dương Liễu ngẩn ngơ.

Chuyển phát nhanh gì chứ?

Hai người này đang làm trò quỷ quái gì vậy?

Căn nhà ngói?

Đó không phải là một nhà kho bỏ hoang sao?

Đến đó làm cái gì chứ?

Không được, mình phải qua đó xem sao!

Dương Liễu vội vàng đứng dậy, rửa mặt chải đầu xong xuôi, cô ấy liền gọi điện thoại cho Tần Tuyết.

Cô ấy nói sơ qua về nội dung cuộc gọi giữa Lâu béo và Tần Kiệt.

Tần Tuyết nghe nói Tần Kiệt và Lâu béo đang làm gì đó ở căn nhà ngói, thì cũng cảm thấy rất tò mò.

Vừa hay công viên Dâu Tây và căn nhà ngói chỉ cách nhau bởi con sông Tuần Tư.

Rất gần.

Cho nên Tần Tuyết nhanh chóng chạy đến.

Tần Kiệt nghe điện thoại xong liền cầm chìa khóa trở về ký túc xá, gọi các bạn cùng phòng 113 và 116.

Sau đó anh lại gọi cho Khương Tiểu Nha và Vương Tinh.

Anh kêu bọn họ cấp tốc đến căn nhà ngói.

Mở cửa căn nhà ngói ra.

Có mùi ẩm mốc bốc lên.

Khiến cho đám người Tần Kiệt vô cùng khó chịu.

Mọi người bắt đầu ho khan.

Lâu ngày không có người dọn dẹp.

Cho nên nơi này vô cùng tối tăm và ẩm ướt.

Mùi ẩm mốc bốc lên rất khó chịu.

Các bạn học phòng 113 và 116 vốn dĩ không muốn làm.

Nhưng bọn họ không chịu nổi sự dụ dỗ của Tần Kiệt bằng những viên đạn bọc đường.

Vì tiền, bọn họ đều đánh cược lên mạng sống của mình, gia nhập vào đội ngũ dọn vệ sinh.

Quét dọn sàn, dọn dẹp mạng nhện và thu gom phế liệu.

Người nào người nấy làm phần việc của mình.

Khí thế làm việc sục sôi ngất trời.

Thật là náo nhiệt.

Khi Tần Tuyết đến, cô nhìn mà ngây người.

Tình huống gì đây?

Bọn con trai sao lại chạy đến đây dọn dẹp vậy?

Căn nhà ngói không phải là nhà kho bỏ hoang sao?

Dọn dẹp để làm gì chứ?

Cô ấy liền tìm Tần Kiệt, sau khi kéo Tần Kiệt ra hỏi rõ ngọn ngành, cô ấy mới biết rằng Tần Kiệt muốn khởi nghiệp bằng chuyển phát nhanh Thần Thông.

Lý do chỉ có một.

Đó chính là muốn sớm kiếm được 10 triệu tệ.

Để có thể chuyển ra ngoài với Tần Tuyết.

Tần Tuyết nghe xong cảm thấy vô cùng xúc động.

Cô ấy ôm chằm lấy Tần Kiệt.

Thấy vậy đám con trai trong lớp cực kì ghen tỵ và ngưỡng mộ.

Nhất là Lâu béo vừa mới đến.

Cậu ta nhìn đến ngây ngốc.

Phải một lúc lâu sau, cậu ta mới ho nhẹ ngắt quãng hai người Tần Kiệt đang tình chàng ý thiếp.

"Tên béo chết tiệt, sao bây giờ cậu mới đến hả? Phạt cậu làm gấp 3 lần người khác! Mau lên!", Tần Kiệt không vui nói.

"Cái gì? Dựa vào đâu cơ chứ? Tôi béo như vậy? Gấp ba lần, nhiều lắm đó? Có thể giảm bớt một chút hay không?", Lâu béo năn nỉ.

"Không được. Ai kêu cậu béo nục nịch như vậy chứ? Tôi kêu cậu làm nhiều hơn chút là muốn tốt cho cậu đó. Vừa hay giảm được cân! Biết chưa! Nhanh lên! Đừng có lười biếng nữa, mọi người nghỉ ngơi chút, để cho cậu ta làm một mình!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 195: “Tại Đại học Nông nghiệp Hoa Trung!


Chuyện diễn ra sau đó cũng không cần phải nói nữa, Lâu béo gặp xui xẻo.

Một người làm việc của ba người.

Đành cố sức mà làm thôi.

Thế còn những người khác đâu?

Một số thì đang uống Fanta mà Tần Kiệt mua.

Một số thì đang ăn hamburger.

Cũng có người đang ăn đùi gà.

Còn có người đang uống trà sữa nguyên vị, v.v.

Tóm lại, bọn họ đều đang ngồi xem trò vui.

Lúc Dương Liễu đến nơi thì Lâu béo đã hoàn tất mọi việc.

Tuy nhiên, cả người cậu ta ướt đẫm mồ hôi.

Cô cảm thấy rất khó hiểu, cho nên liền kéo Tần Tuyết qua một bên dò hỏi, sau đó mới biết được hóa ra là Lâu béo và Tần Kiệt sẽ khởi nghiệp với chuyển phát nhanh Thần Thông.

Lâu béo chưa từng đề cập với cô về chuyện này.

Tuy rằng trong lòng có một chút khó chịu, nhưng thấy Lâu béo có chí tiến thủ như vậy, cô cảm thấy rất thích.

Cho nên, cô cũng không trừng phạt Lâu béo.

Dọn dẹp xong xuôi mọi thứ thì cũng đã đến giờ cơm trưa.

Vừa khéo, đến hai giờ chiều mới có tiết.

Cho nên Tần Kiệt liền mời mọi người đến quán lẩu Anh Hùng Tam Quốc ăn một bữa thịnh soạn.

Sau khi ăn uống no say, mọi người đều cảm thấy hài lòng.

Nhân cơ hội đó, Tần Kiệt lên tiếng chào mời.

Nếu rảnh thì có thể làm tiếp thị bán thời gian giúp bọn họ.

Đương nhiên, muốn làm giao hàng chuyển phát nhanh bán thời gian cũng được.

Thù lao sẽ không quá thấp.

Tính theo giá thị trường.

Sau khi chào mời, tất cả nam sinh có mặt tại đó đều tỏ vẻ không thành vấn đề.

Công việc bán thời gian thôi mà.

Rảnh rỗi cũng chẳng làm gì.

Kiếm được tiền không phải thích hơn sao?

Đương nhiên là không có ai phản đối.

Buổi tuyển dụng cứ như thế mà chấm dứt.

Sau khi tiễn các nam sinh ra về, Tần Kiệt, Lâu béo, Bốn Mắt, Vương Tinh, Tần Tuyết, Dương Liễu, cùng với Thẩm Giai Giai tập trung lại một chỗ.

“Bốn Mắt, Tinh Tử, hai người các cậu có muốn gia nhập không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Không được! Tôi muốn thi tuyển nghiên cứu sinh của Đại học Hán Xương!”, Bốn Mắt lắc đầu.

“Tinh Tử, còn cậu thì sao?”, Tần Kiệt biết rõ về gia cảnh của Vương Tinh, anh hỏi.

“Thật ra, tôi có một chuyện vẫn luôn giấu các cậu!”, Vương Tinh do dự một lúc, rồi nói: “Từ sau khi nhà của tôi gặp phải biến cố, tôi đã ra ngoài thuê một cái mặt bằng, mở một tiệm Internet!”

“Mở tiệm Internet?”

Tần Kiệt, Lâu béo và Bốn Mắt đều kinh ngạc.

Quả thật bọn họ chưa từng nghe Vương Tinh đề cập đến chuyện này.

Thời điểm năm 2008, việc kinh doanh tiệm Internet còn chưa xuống dốc.

Đây là giai đoạn cuối.

Nếu như số lượng máy nhiều thì vẫn có thể kiếm được tiền.

Dù sao cách thức kinh doanh tiệm Internet cũng tương đối đơn giản.

Chỉ cần thuê mặt bằng, mua máy tính, kết nối mạng, tìm thêm mấy tay quản lý mạng theo dõi và bảo trì nữa là được. Sau đó, cứ thế ngồi nhịp chân lấy tiền thôi.

“Đúng, tôi có mở một tiệm Internet! Ngày thường, nếu tôi có giờ học thì để cho Thiến Thiến trông coi, còn nếu rảnh thì sẽ tự trông! Cho nên các cậu rất ít khi gặp tôi!”, Vương Tinh nói.

“Ở đâu?”, Tần Kiệt hỏi.

“Tại Đại học Nông nghiệp Hoa Trung!”, Vương Tinh nói.

“Sao không nói cho bọn này biết hả? Chúng tôi đi ủng hộ cậu!”, Tần Kiệt nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 196: Đương nhiên, đó là chuyện của sau này.


“Đúng đó, đều là anh em với nhau, nhất định phải đi ủng hộ! Thằng nhóc này, cậu không có nghĩa khí gì cả!”, Lâu béo vung một đấm.

“Ai ui! Đau!”, Vương Tinh hét thảm một tiếng.

“Đáng đời! Ai bảo cậu giấu chúng tôi làm gì! Chiều nay, sau khi hết tiết, chúng tôi sẽ đến ủng hộ!”, Tần Kiệt dẫn đầu.

“Được, tôi đi!”, Lâu béo giơ tay tán thành.

“Tôi cũng đi!”, Bốn Mắt cũng giơ tay lên ủng hộ.

“Vậy nhóm nữ sinh bọn mình cũng không thể không theo!”, Tần Tuyết nói.

“Đúng, chúng tôi đều đi!”, Dương Liễu gật đầu.

“Đúng vậy! Đều đi!”, Thẩm Giai Giai nở nụ cười.

Vương Tinh rất cảm động, liền nói: “Cảm ơn! Hôm nay, tất cả các cậu đều được miễn phí!”

“Không được! Miễn phí thì chúng tôi không đi!”

“Đúng vậy! Giờ tôi cũng đã kiếm được ít tiền, trả nổi tiền chơi net đấy!”, Lâu béo nói.

“Ha ha, tôi không làm ăn gì cả, thế nhưng tôi sáng tác online, cũng có được một khoản thu nhập!”, Bốn Mắt cười ha ha.

“Sáng tác online?”, nghe xong, hai mắt Tần Kiệt sáng lên: “Bốn Mắt, cậu viết văn truyền thống hay văn học mạng?”

“Hả? Kiệt Tử, cậu cũng biết văn học mạng à?”, Bốn Mắt có hơi kinh ngạc.

Thời điểm năm 2008, không có nhiều người biết đến văn học mạng.

Đương nhiên, cũng không có quá nhiều người hứng thú với thể loại này.

Vậy mà Tần Kiệt lại biết.

Điều này khiến Bốn Mắt cảm thấy rất bất ngờ.

“Ôi trời! Cậu viết văn học mạng thật à?”, nhớ đến chuyện của những cây đại thụ trong làng văn học mạng sau này, Tần Kiệt cảm thấy rất xúc động.

“Ừm, viết chơi, kiếm được chút tiền tiêu vặt ấy mà!”, Bốn Mắt gật đầu.

“Bốn Mắt, tôi nói này, nếu cậu đã viết thì viết cho nghiêm túc. Tôi dám cam đoan với cậu, nếu cậu có thể viết ra một tác phẩm hay, trong tương lai, thu nhập một năm mười triệu không hẳn là mơ đâu!”, Tần Kiệt nói.

“Hả? Thu nhập một năm… Mười triệu? Viết văn mạng?”, nghe vậy, Lâu béo cùng Vương Tinh, còn có mấy người Tần Tuyết đều ngẩn ra.

Mười triệu đấy.

Vào khoảng những năm 2008, đó không phải là một con số nhỏ.

Đương nhiên có thể khiến bọn họ sợ líu lưỡi.

“Kiệt Tử, cậu đang an ủi tôi đấy à?”, Bốn Mắt không dám tin.

“Cậu thấy tôi rảnh lắm hả?”, Tần Kiệt phân tích cho Bốn Mắt nghe: “Kinh tế nước ta tăng trưởng từng ngày, trong tương lai sẽ còn hơn thế nữa!”

“Đến lúc đó, nhu cầu của mọi người cũng sẽ tăng. Ví dụ như nhu cầu về tinh thần! Mà để đáp ứng được điều này thì phải đọc sách.”

“Nếu cậu có thể viết ra một tác phẩm hay, đến khi nó bán chạy, cậu nghĩ mà xem, mức thu nhập đó có thể hay không?”

Tần Kiệt chỉ nói đại khái.

Đương nhiên, anh sẽ không nói cho Bốn Mắt biết mười năm sau, văn học mạng sẽ bước vào thời đại hoàng kim.

Đến lúc đó, đối với đám đại thần, đừng nói mười triệu, mà hai mươi triệu, ba mươi triệu cũng không phải là mơ!

“Đúng đó! Kiệt Tử nói rất có lý! Bốn Mắt này, tôi không có cái khả năng đấy, chứ mà có, tôi cũng sẽ viết sách. Cậu viết được thì đừng có lãng phí tài năng của mình! Nghe lời Kiệt Tử, viết cho thật hay, chắc chắn không sai!”, Lâu béo tán thành.

“Ừm, tôi cũng cảm thấy Kiệt Tử nói rất có lý! Bốn Mắt, cậu đã viết thì viết cho nghiêm túc, còn không thì đừng có viết nữa!”, Vương Tinh cũng ủng hộ.

“Vậy à?”, Bốn Mắt liếc nhìn Thẩm Giai Giai, dường như đang trao đổi điều gì đó: “Được, tôi nghe lời Kiệt Tử, cố gắng viết!”

“Vậy thì được rồi! Đợi đến lúc cậu nổi tiếng, nói không chừng bọn này còn phải nhờ vào danh tiếng của cậu đấy, xin chữ ký nữa chứ!”, Tần Kiệt nói.

“Đúng, đến lúc đó, cậu cũng đừng có keo kiệt đấy!”, Lâu béo nở nụ cười.

“Lúc đó, mình sẽ lấy chữ ký của Bốn Mắt đi khoe khoang khắp nơi, chắc là thú vị lắm đây!”, Vương Tinh nói.

“Ha ha, nói rất hay, khoe khoang, đúng, chữ ký là dùng để khoe khoang mà, ha ha”.

Hai năm sau đó, Bốn Mắt thật sự nổi tiếng, danh tiếng lan xa trong giới văn học mạng, trở thành một trong những cây đại thụ của làng văn học mạng.

Đương nhiên, đó là chuyện của sau này.

Còn hiện tại, đám Tần Kiệt, Bốn Mắt còn đang bận nói dóc.

Vừa chém gió, vừa thuận tiện bàn chuyện nhân sinh.


 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 197: Lâu béo cảm thấy tò mò.


Tan học, Tần Kiệt, Lâu béo, Tần Tuyết cùng Dương Liễu bắt tay vào trang trí nhà ngói.

Nam sinh phòng 113 và 116 cũng hỗ trợ đi in danh thiếp.

Nữ sinh trong lớp nghe chuyện Tần Kiệt cùng Lâu béo mở đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông tại nhà ngói thì tỏ vẻ rất kinh ngạc.

Cả đám sôi nổi chạy đến xem náo nhiệt.

Thuận tiện giúp bọn họ suy nghĩ ý tưởng trang trí nhà ngói.

Mãi đến tám giờ tối, đám sinh viên mới giải tán.

Lúc Tần Kiệt và Lâu béo chuẩn bị đóng cửa đại lý thì nhìn thấy một người đứng trước cửa.

“Bạn đến gửi chuyển phát nhanh à? Nếu vậy thì ngại quá, chúng tôi còn chưa chính thức khai trương, phải đợi vài ngày nữa!”, Lâu béo bước ra tiếp đón.

“Không, cậu lầm rồi! Tôi không đến gửi chuyển phát nhanh, tôi đến tìm cậu ta…”, người kia chỉ tay về phía Tần Kiệt.

“Hả? Cậu tìm tôi?”, Tần Kiệt nhìn sang: “Có chuyện gì không?”

“Đương nhiên là có chuyện! Cậu có biết tôi là ai không?”, người kia hỏi.

“Cậu là ai?”, Tần Kiệt cảm thấy tò mò.

“Trương Uy!”

“Cậu là ai? Hống hách thế?”, Lâu béo bước lên trước, ưỡn người, muốn dùng thân thể cao lớn của mình để tạo áp lực cho người vừa đến.

“Nghe cho kỹ!”, người kia liếc nhìn Lâu béo, sau đó lại nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt, dùng ngón tay chỉ vào mình, nói: “Tôi tên là Trương Uy! Giờ thì biết tôi là ai rồi chứ gì?”

“Trương Uy?”, Lâu béo ngẩn người: “Trương Uy là ai? Chưa từng nghe! Cậu từ đâu chui ra? Đừng nói là nhà vệ sinh nha? Kiệt Tử, cậu thấy đúng không?”

“Cậu…”, Trương Uy tức nghẹn họng, cậu ta không ngờ Lâu béo lại có thể nói mình chui ra từ nhà vệ sinh, đúng là không nể mặt gì hết mà.

Một lúc lâu sau, cậu ta chỉ tay vào Lâu béo: “Tên mập chết tiệt, nghe cho kỹ đây, tôi là Trương Uy!”

“Tôi biết rồi! Không phải cậu vừa nói sao? Nhưng tôi thật sự không biết Trương Uy là ai, cũng không quen ai là Trương Uy cả! Có vấn đề gì à?”, Lâu béo gào lên.

“Cậu…”, Trương Uy chỉ tay vào Lâu béo, lắc lắc mấy cái, rồi nói: “Được, cậu chưa từng nghe qua cũng không sao! Tuy nhiên hôm nay tôi đến…”

“Đến gì mà đến? Chúng tôi đóng cửa rồi, cậu còn đến làm gì? Cố tình đúng không hả? Cút ra chỗ khác chơi, đừng ở đây ra vẻ! Trò đó của cậu không có tác dụng gì với bọn tôi đâu!”, Lâu béo hung hăng bước tới.

“Cậu…”

“Cậu gì mà cậu? Nói còn không rõ ràng, lại dám chạy đến đây la hét, còn ra thể thống gì nữa? Quay về tập nói cho rành đi rồi lại đến!”, Lâu béo cũng lười đôi co với cậu ta.

Trương Uy tức nghẹn họng.

“Tần, Tần Kiệt, tên này, tên này là người cậu tuyển đó hả? Tố chất, tố chất quá thấp. Người như cậu ta…”

“Cậu nói lại lần nữa xem, có tin tôi vả miệng cậu không hả!”, nghe Trương Uy mắng mình, Lâu béo nổi cáu, cậu ta mất hứng, trợn trừng mắt.

Còn cố ý ưỡn ưỡn cái thân hình cao lớn của mình.

Quả nhiên, Trương Uy bị dọa.

Bởi vì so với cái thân hình đồ sộ của Lâu béo thì Trương Uy trông gầy đét như que củi.

Nếu mà có đánh nhau, chắc chắn cậu ta không phải đối thủ của Lâu béo, e là sẽ chịu thiệt.

“Được! Các cậu oai lắm, được thôi! Nhưng tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Các cậu chờ đó cho tôi, tôi sẽ cho các cậu lãnh đủ!”, Trương Uy chỉ tay vào Lâu béo, gào lên.

“Ái chà! Nhìn không ra đấy, hóa ra cậu cũng có chút can đảm! Được rồi, muốn đánh nhau đúng không, vừa khéo, ông đây đã lâu không hoạt động gân cốt rồi, đến đây, thử vài chiêu xem nào!”, Lâu béo bày ra tư thế giống Diệp Vấn, để Trương Uy ra chiêu trước, đến cái gì, cậu tiếp cái đó.

Trương Uy nào dám.

Cậu ta bị thái độ nghiêm túc của Lâu béo dọa sợ, lật đật quay đầu bỏ chạy.

“Cậu, các cậu đừng có mà đắc ý! Chờ đó cho tôi! Chờ đó!”

Chẳng mấy chốc, bóng dáng Trương Uy đã biến mất trong màn đêm.

Không hề quay lại.

“Nghỉ đi! Tôi còn tưởng là nhân vật hung ác nào nữa chứ! Ai ngờ là đồ đần! Ngu ngốc! Ra vẻ! Cũng không nhìn xem đây là chỗ nào!”

Lâu béo tỏ vẻ khinh thường, thu lại tư thế, trở về bên cạnh Tần Kiệt: “Kiệt Tử, chỉ là một tên đần mà thôi, mặc kệ cậu ta! Chúng ta mau thu dọn cho xong rồi về!”

Nói xong, lại không nghe Tần Kiệt trả lời.

Lâu béo cảm thấy tò mò.

“Kiệt Tử, thái độ của cậu là sao? Nhìn tôi làm gì? Mặt tôi nở hoa à?”

Cốp!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 198: Tần Kiệt xem như đã hiểu.


Tần Kiệt cốc đầu cậu ta một cái.

“Ai ui! Đau quá! Kiệt Tử, cậu điên rồi hả? Không có chuyện gì, cậu đánh tôi làm gì?”, Lâu béo ôm đầu, oán trách.

“Tôi điên cái con khỉ. Tôi thấy cậu mới là điên rồi!”, Tần Kiệt nói.

“Tôi điên à?”, Lâu béo không hiểu ra sao: “Tôi điên cái gì hả? Tôi điên chỗ nào?”

Tần Kiệt chỉ vào chỗ Trương Uy vừa đứng, hỏi: “Cậu không biết Trương Uy là ai à?”

“Không biết! Cậu ta là ai?”, Lâu béo lắc đầu, hỏi.

“Cậu thật sự không nhớ Trương Uy là ai?”, Tần Kiệt lại hỏi.

“Tôi nhớ cái gì chứ? Kiệt Tử à, rốt cuộc cậu muốn nói gì thì nói thẳng đi! Ấp a ấp úng, thiệt là! Mau thu dọn cho xong, tôi còn phải về ngủ đấy!”, Lâu béo thúc giục.

“Được rồi, tôi phục cậu rồi!”, Tần Kiệt lắc đầu, không biết phải nói gì: “Còn nhớ mấy hôm trước, lúc tôi và cậu đi gặp quản lý của chuyển phát nhanh Thần Thông, anh ta đã nói những gì?”

“Anh ta nói nhiều như vậy, sao tôi biết cậu muốn hỏi câu nào?”, Lâu béo hỏi.

“…”

Tần Kiệt xem như hiểu rõ.

Tên mập chết tiệt này thật sự không biết Trương Uy là ai.

Anh đành phải nói: “Trương Uy là người của đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông tại Đại học Công nghiệp Hồ, bây giờ cậu đã nhớ ra chưa?”

“Cậu ta là người của đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông tại Đại học Công nghiệp Hồ?”, Lâu béo ngẩn người, đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, cậu ta hốt hoảng: “A? Cậu ta, cậu ta chính là người đó?”

“Đúng vậy! Béo đại hiệp, ngài đã nhớ ra chưa?”, Tần Kiệt gật đầu nói.

“A… Chuyện này…”, Lâu béo gãi đầu, lúng túng không biết phải làm sao, cậu thật sự không ngờ, ầm ĩ cả buổi, cuối cùng Trương Uy lại là người của đại lý chuyển phát nhanh Thần Thông tại Đại học Công nghiệp Hồ.

Đây chẳng phải gà nhà đá nhau hay sao?

Nếu như cậu biết thì vừa nãy đã không tranh cãi một cách ngớ ngẩn như vậy.

Giờ thì hay rồi, làm hỏng chuyện.

Lâu béo gãi đầu: “Kiệt Tử, chuyện này nên xử lý thế nào?"

Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Lâu béo: “Cậu nói xem nên xử lý thế nào?”

“Cái này…”, Lâu béo lúng túng, nói: “Hay là ngày mai tôi đi xin lỗi nhé!”

“Xin lỗi cái khỉ gì!”, Tần Kiệt không biết phải nói gì: “Đắc tội cũng đã đắc tội rồi, xin lỗi làm gì? Chúng ta là tổng đại lý của liên minh ba trường, cậu đi xin lỗi cậu ta, khác nào chứng tỏ thực lực chúng ta chưa đủ, còn phải đi nịnh bợ một cái đại lý cấp dưới như cậu ta à? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải chúng ta sẽ bị người ta chê cười hay sao?”

Lâu béo: “…”

Trong lòng cậu ta lại nghĩ: Nếu cậu không muốn tôi đi xin lỗi thì nói ra làm khỉ gì.

Lải nhải suốt cả buổi, rốt cuộc nói như không nói.

“Kiệt Tử, rốt cuộc cậu có ý gì?”, Lâu béo hỏi.

“Như vậy đi. Đắc tội thì đắc tội. Dù sao cũng do cậu ta ra vẻ trước, cậu hù dọa cậu ta là đúng! Cho cậu ta một bài học, để cậu ta biết cách làm người!”, Tần Kiệt nói.

Bộp!

Lâu béo vỗ đùi cái đét, nói: “Được đó! Cậu ta muốn đánh thì đánh, sợ cái khỉ gì! Đắc tội thì đắc tội, đàn ông con trai, lớn hết rồi, sợ bóng sợ gió cái gì! Tôi thích nghe lời như vậy! Đây mới là Kiệt Tử trong suy nghĩ của tôi!”

“Cút!”, Tần Kiệt liếc mắt.

“Ha ha!”, Lâu béo vờ bỏ đi, sau đó lại trở về, nói: “Ngày mai, nếu cậu ta thật sự đến gây rối, cậu định xử lý thế nào? Đánh hay là…”

“Đánh đánh đánh! Đánh cái con khỉ! Chúng ta là sinh viên, đánh nhau là trái với nội quy của trường, đến lúc đó, cậu cảm thấy trường học còn có thể cho cậu làm đại lý chuyển phát nhanh à? Tên mập chết tiệt này, làm việc mà không biết suy nghĩ. Động não, hiểu không?”

Tần Kiệt tức giận quát lên.

“Ha ha, có cậu dùng đầu óc rồi, cần gì tôi nữa? Tôi chỉ cần dùng nó với Liễu Nhi mà thôi!”, Lâu béo cười khoái chí.

“…”

Tên mập chết tiệt này bị sắc làm mờ mắt rồi.

Tần Kiệt xem như đã hiểu.

Lúc này đây, rốt cuộc anh cũng hiểu vào thời cổ “vua không tảo triều” có nghĩa là gì.

Chính là giống như tên mập chết tiệt này, chơi gái đến mức mất trí.

“Cười cười cái con khỉ! Đừng có cười nữa! Nếu ngày mai cậu ta lại đến, tôi sẽ khiến cậu ta ngoan ngoãn cúi đầu xưng thần!”, Tần Kiệt nói.

“Thật à?”, Lâu béo không tin.

“Cậu nói thử xem?”, Tần Kiệt hỏi lại.

“Được! Tôi tin cậu! Coi như tôi chưa nói gì cả! Cậu đã có biện pháp rồi thì chúng ta cũng không cần nói đi nói lại nữa, mau chóng thu dọn cho xong còn về. Mấy ngày nay trời lạnh, Liễu Nhi của tôi ở nhà một mình, chăn đệm chắc chắn rất lạnh, tôi phải mau trở về làm ấm giường, để Liễu Nhi không bị lạnh!”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 199: Dáng người vừa vặn.


Tần Kiệt: “…”

Tên béo chết tiệt này, thật là…

Haiz, thôi bỏ đi.

Nói Trương Lâu không bằng nói anh.

Bởi vì ngay lúc này anh cũng ghen tị với cuộc sống hai người của Trương Lâu.

Haiz~

Mau thu dọn đồ đạc thôi.

Ngăn cản đời sống lứa đôi của người ta đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt đường con cái của người ta.

Mau thả người thôi!

Một lúc sau, Trương Lâu vội vàng trở về căn nhà thuê.

Tần Kiệt một mình ngược gió bắc trở về kí túc xá trống trải.

Tiết trời đầu xuân ở miền Nam vẫn còn rất lạnh.

Vào thời điểm năm 2008, trong kí túc xá vẫn chưa có điều hòa, cũng không có máy sưởi.

Diện tích phòng lại lớn.

Lại có một mình Tần Kiệt.

Nói thật.

Tần Kiệt cũng cảm thấy rất lạnh.

Chui vào trong chăn, anh nhớ lại những lời nói lúc nãy của tên Béo.

Chăn bông ấm áp.

Không biết lúc này Tần Tuyết có lạnh không?

Nhìn điện thoại, mới có khoảng chín giờ.

Anh liền gọi cho cô.

“Muộn thế này mà anh chưa ngủ à?”, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Tần Tuyết.

“Ừ, anh nhớ em!”

“Nhớ em? Nhớ em thì mau kiếm được mười triệu tệ đi! Em ở kí túc xá một mình lạnh chết đi được”, trong điện thoại truyền đến giọng nói bất mãn của Tần Tuyết.

“Tuyết Nhi, em cũng thấy lạnh đúng không? Anh có một cách khiến em hết lạnh, có muốn nghe không?”, Tần Kiệt thích thú.

“Cách gì? Mau nói đi”, Tần Tuyết hỏi.

“Anh đưa em ra ngoài ngủ một tối, ôm em…”

“Đồ lưu manh!”

Tút tút~

Không đợi Tần Kiệt nói xong, Tần Tuyết tức giận cúp điện thoại.

Tần Kiệt: “…”

Cái gì vậy.

Tự em nói lạnh mà.

Nên anh mới đề xuất ra cách đó.

Tại sao em lại mắng anh là cái đồ gì.

Anh rất trong sáng mà.

Anh là sinh viên ba tốt đấy.

Haiz.

Ngày nay, thật khó để làm được sinh viên ba tốt: ăn đậu hũ tốt, chơi điện tử tốt, mắng người tốt.

Tần Kiệt thở dài rồi ngủ thiếp đi.

Trong mơ, anh nhìn thấy một người con gái.

Cô gái quay lưng lại với anh.

Bóng lưng rất xinh đẹp.

Dáng người vừa vặn.

Nhìn thôi mà anh cũng muốn ch** n**c miếng.

Anh đuổi theo.

Ôm lấy cô gái.

“Tuyết Nhi, anh đến rồi!”

Nhưng khi cô gái quay lại, Tần Kiệt sợ tới mức ngã quỵ trên mặt đất.

Bởi vì cô gái mà anh ôm không phải là Tần Tuyết, mà là một con quỷ với nửa bên mặt là máu thịt nửa bên kia là xương.
 
Back
Top Bottom