Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 140: Mặc dù nhà bác hai rất đáng ghét.


Bác hai lại đứng trên cương vị là một người anh, anh trai dạy dỗ em, bố chỉ có thể nghe.

Bố không muốn làm ra chuyện gì quá giới hạn. Để tránh làm cho tình cảm anh em sứt mẻ không thể cứu vãn.

Mặc dù bố anh đã cố gắng chịu đựng.

Nhưng Tần Kiệt biết rằng trong lòng bố vẫn rất tức giận.

Chỉ là không nói rõ ra mà thôi.

Nhất là mẹ Tần.

Càng cảm thấy không hài lòng về nhà bác hai.

Đặc biệt là anh họ hai Tần Hạo.

Một đứa cháu vậy mà dám quát tháo một người chú là bố Tần.

Không có một chút phép tắc bào cả.

Cục tức này, mẹ anh nín nhịn cũng rất khổ cực.

Nếu không phải là vì nể mặt bác cả thì chắc họ đã phát điên lên từ lâu rồi.

Bọn họ ngấm ngầm chịu đựng cho đến khi về nhà.

Bây giờ anh nói ra mình đã kiếm được tiền.

Còn mở được một siêu thị.

Một năm có thể kiếm được hơn 10 triệu tệ.

Mặc dù không công khai trước mặt bác hai và anh họ hai.

Nhưng sau khi bố Tần và mẹ Tần biết được, họ vẫn rất vui mừng.

Anh có thể kiếm được rất nhiều tiền, đời này, bố mẹ có thể yên tâm được rồi.

Vọng tử thành long là điều mà các bậc làm cha làm mẹ ở Hoa Hạ đều mong mỏi.

*Vọng tử thành long: Hy vọng con trai mình thành tài.

Anh đã làm được rồi.

Bố mẹ đương nhiên rất vui.

“Bố, mẹ, kiếp trước con không để cho hai người có một cuộc sống tốt đẹp. Kiếp này, con nhất định sẽ không lặp lại sai lầm, hai người yên tâm, 10 triệu tệ chỉ là con số khởi điểm mà thôi! Không qua bao lâu nữa đâu, con trai hai người sẽ kiếm được 100 triệu! 200 triệu, 1 tỷ, thậm chí nhiều hơn nữa!”

“Đến lúc đó, con sẽ khiến cho hai người trở thành ông bố bà mẹ hạnh phúc nhất thế giới, đưa hai người chu du khắp thế giới!”

Cuối cùng, sau khi nhìn bố mẹ ngủ say, Tần Kiệt nhẹ nhàng trở về phòng của mình.

Đóng cửa lại.

Anh bắt đầu lên mạng.

Anh phát hiện ra rằng bạn học cấp ba Trình Tư Nhã đang online.

“Cậu cũng đang online à?”, Trình Tư Nhã gửi một tin nhắn qua.

“Ừm, tôi mới từ quê lên. Còn cậu thì sao? Đang ở đâu vậy?”, Tần Kiệt rep lại.

“Tôi ấy à, cậu đoán xem?”, Trình Tư Nhã không có trực tiếp trả lời, hỏi ngược lại.

“Tôi không đoán ra!”

“Được rồi, lần nào cậu cũng không đoán được. Để tôi nói cho cậu biết, hôm nay tôi không đi đâu cả! Tôi đang ở nhà một mình!”, Trình Tư Nhã nói.

“Hả? Tại sao vậy???”, Tần Kiệt cố ý thêm ba dấu chấm hỏi.

“Tôi không thân với đám họ hàng ở quê, bình thường không qua lại với nhau, gặp nhau cũng không biết nói gì. Vẫn là không đi thì hơn! Một mình ở nhà yên tĩnh tốt biết bao!”, Trình Tư Nhã đáp lại.

“Ồ, như vậy sao?”, Tần Kiệt đã hiểu ra.

Thế hệ của bọn họ, sinh ra và lớn lên ở thành phố.

Đại đa số đều là con một.

Bọn họ cơ bản rất ít khi tiếp xúc và qua lại với con cái của anh chị em bố mẹ.

Khi ở gần nhau, quả thực là có rất ít đề tài chung.

Gặp nhau cũng không biết nên nói cái gì mới hợp lý.

Dẫn đến tình cảnh khó xử.

Nếu là đặt ở kiếp trước, Tần Kiệt có lẽ sẽ giống Trình Tư Nhã, cũng không muốn gặp mặt anh chị em.

Nhưng kiếp này, anh đã thay đổi cách suy nghĩ.

Mặc dù nhà bác hai rất đáng ghét.

Nhưng hai người con trai nhà bác cả là Tần Thiên và Tần Phong cũng khá ổn.

Đáng để qua lại.

Còn con gái nhà chú tư, anh chưa bao giờ được tiếp xúc.

Tạm thời không biết.

Trong tương lai, khi công việc kinh doanh phát triển, anh vẫn cần còn có người thân đến giúp đỡ.

Doanh nghiệp dòng họ ấy mà, người nhà mới là chỗ đáng tin cậy nhất!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 141: “Offline đây, bai bai!”


“Cậu đang làm gì thế? Sao không nói chuyện với tôi nữa?”

Đột nhiên, Trình Tư Nhã gửi thêm một tin nhắn tới.

“À, tôi đang nghĩ, nếu có cơ hội thì phải tụ tập một bữa với các anh em ở dưới quê!”, Tần Kiệt trả lời cô ấy.

“Hả? Tại sao thế?”, Trình Tư Nhã cảm thấy không hiểu nổi.

“Một giọt máu đào hơn ao nước lã mà, tuy rằng bình thường không qua lại, nhưng người một nhà với nhau cả, qua lại thêm vài lần là quen ngay!”, Tần Kiệt nói.

“Tôi không làm nổi! Xem ra suy nghĩ của con trai các cậu khác với con gái bọn tôi lắm!”, Trình Tư Nhã đáp.

Tần Kiệt: “…”

“Cậu gửi dấu ba chấm cho tôi làm gì? Có ý gì thế?”, Trình Tư Nhã thấy không hiểu lắm.

“Có ý gì đâu, chỉ muốn nói rằng con gái với con trai khác nhau từ giới tính khác đi thì suy nghĩ đương nhiên cũng không giống nhau rồi!”

“Hờ hờ, coi như cậu thắng! Ngày mai định đi đâu không?”, Trình Tư Nhã cảm thấy háo hức.

Tần Kiệt trả lời: “Ở nhà thôi”.

Trình Tư Nhã gửi một cái mặt cười rồi gửi thêm một câu: “Có cần bổn công chúa qua chơi với cậu không?”

Mình là người có bạn gái rồi mà, năm hết Tết đến, nếu để Trình Tư Nhã chạy tới đây mà bố mẹ anh nhìn thấy được chắc sẽ hiểu lầm, đến lúc ấy gặp phải Tần Tuyết thì rắc rối lắm.

Đương nhiên Tần Kiệt không muốn thế!

Anh bèn trả lời:

“Không cần đâu, năm hết Tết đến rồi, cậu nên ở bên cạnh bố mẹ nhiều hơn, sau khi vào học lại phải rời xa gia đình, bố mẹ cậu muốn gặp cậu cũng phải đợi rất lâu!”

Trình Tư Nhã im lặng trong thoáng chốc, cảm thấy cũng hợp lý.

“Ừm, cũng phải nhỉ, được rồi, không qua tìm cậu nữa, tôi ở nhà với bố mẹ!”

Tần Kiệt vốn không định nói chuyện thêm, cứ nói tiếp, không biết sẽ nói ra chuyện gì đây.

“Ừm, tôi offline đây, phải đi tắm rồi!”

“Được rồi, cậu cứ từ từ mà tắm, tôi không nhìn cậu nữa!”, Trình Tư Nhã trả lời trong chớp nhoáng.

Tần Kiệt: “…”

Cô gái này có ý gì thế nhỉ.

Có video call đâu, làm sao cậu nhìn thấy tôi được.

Con gái phải khép nép ý tứ một tí, đừng hở ra là thăm dò đàn ông.

Sẽ gặp rắc rối đấy.

“Ừ, cậu cũng tắm rửa rồi ngủ sớm đi, bai bai!”

Sau khi gửi đi, Tần Kiệt cảm thấy không ổn lắm, vội vàng thu hồi.

“Cậu thu hồi cũng vô dụng thôi, tôi nhìn thấy rồi!”, Trình Nhã Tư đáp lại anh, đồng thời còn gửi thêm emoji cười tủm tỉm.

Tần Kiệt: “…”

Hơi bị lúng túng nha.

“Ờm, không có ý gì khác, tôi chỉ nói là…”, Tần Kiệt muốn giải thích đôi câu để Trình Tư Nhã đừng hiểu lầm!

Nhưng anh còn chưa kịp gõ xong, Trình Tư Nhã đã gửi tiếp một tin nhắn khác.

“Nếu cậu muốn nhìn tôi tắm thì làm bạn trai tôi đi, ngày nào tôi cũng tắm cho cậu xem!”

Tần Kiệt: “…”

Không thể nào nói chuyện tiếp được nữa.

Càng nói càng thiếu đứng đắn.

“Offline đây, bai bai!”

Hình đại diện QQ đổi sang màu đen.

Nhưng Trình Tư Nhã bật cười.

Cô ấy thầm nghĩ, đùa với tôi á, chuyện vặt.

Đừng tưởng tôi là con gái mà tôi sợ cậu nhé.

Đấu võ mồm, ai sợ ai cơ.

Xí!


 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 142: Không còn đùa giỡn nữa.


Sáu ngày tiếp theo, Tần Kiệt vẫn luôn ở nhà cùng bố mẹ.

Ban ngày thì dạo chơi ở các khu danh thắng nổi tiếng trong thành phố Hán.

Buổi tối thì ngồi nhà xem ti vi, trò chuyện.

Ngày tháng trôi qua rất đủ đầy.

Ở kiếp trước, sau khi bước chân ra ngoài xã hội, anh vẫn luôn bôn ba vì cuộc sống.

Chưa từng có lúc nào ở bên cạnh bố mẹ thật trọn vẹn, nói chuyện cùng họ, du ngoạn cùng họ.

Lần này, sống lại một kiếp, Tần Kiệt làm được điều đó rồi.

Người ta thường bảo, đến một độ tuổi nhất định, khao khát lớn nhất của con người sẽ là được con cái bầu bạn bên cạnh.

Bây giờ Tần Kiệt thực sự hiểu rồi.

Trong sáu ngày này, anh nghĩ đủ mọi cách để bầu bạn cùng bố mẹ, để họ thấy phấn khởi.

Ngày tháng ấm áp và vui vẻ.

Chỉ chớp mắt đã tới ngày mùng Tám tết.

Đến ngày đi làm theo quy định của pháp luật rồi.

Tần Kiệt bảo bố mẹ báo cáo đơn vị xin nghỉ thêm một ngày.

Anh dẫn bố mẹ tới siêu thị Kiệt Tuyết.

“Giám đốc Tần!”

“Chúc mừng năm mới giám đốc Tần!”

Khi Tần Kiệt dẫn bố mẹ xuất hiện tại siêu thị, các nhân viên liên tục lên tiếng chào hỏi bắt chuyện với anh.

Nghe thấy những điều này, bố Tần kinh ngạc đến mức không khép được miệng lại.

Trước kia ở đơn vị, lúc nào cũng là ông gọi người khác giám đốc này giám đốc kia, bây giờ nghe người ta gọi con trai mình là giám đốc Tần, tuy không phải chào hỏi ông, nhưng con trai ông cũng họ Tần chứ, nghe rất sung sướng.

Người khác gọi con trai ông là tổng giám đốc Tần.

Người làm bố như ông chính là bố của giám đốc, oai phong hết sức.

Suốt dọc đường, bố Tần cười tươi như hoa.

Mẹ Tần cũng không kém gì.

Con trai mình mới hai mươi hai tuổi.

Thế mà đã được một đám người nhiều tuổi hơn thằng bé, thậm chí nhiều hơn cả một giáp, gọi là giám đốc Tần.

Bà nghe xong cũng thấy tự hào chứ.

Được người khác gọi như thế chứng tỏ con trai của bà có tiền đồ lắm.

Cảm giác này đúng là rất thoải mái.

Suốt dọc đường, nụ cười luôn thường trực trên môi của mẹ Tần, bà gần như không khép nổi miệng.

Thế nhưng, đôi lúc hai người vẫn thấy hơi căng thẳng.

Dù sao thì suốt đời làm lụng cũng phải khom lưng cúi đầu với người khác, bây giờ đảo lại chỉ trong chớp mắt, nói thật lòng, vẫn thấy không quen.

“Bố, mẹ, cứ thả lỏng đi ạ. Ông chủ của siêu thị này là con, con trai của bố mẹ, thế nên con là ông chủ thì bố mẹ phải là ông bà chủ của ông chủ!”

“Nói nhăng nói cuội, cái gì mà ông bà chủ của ông chủ!”, mẹ Tần liếc anh một cái.

“Ha ha ~ Bố ơi, bố nhìn kìa, mẹ con còn giả bộ không vui nữa chứ!”

“Ai nói với con là mẹ giả bộ hả? Đúng thật là!”, mẹ Tần trừng mắt lườm Tần Kiệt thêm lần nữa.

Bố Tần cũng phải bật cười.

“Được rồi, đừng đùa nữa, người ta đang nhìn gia đình ta kia kìa. Con trai bà bây giờ là ông chủ rồi, bà phải bảo vệ hình tượng ông chủ của con trai chứ. Nếu để con trai bà mất hết uy nghiêm của ông chủ thì sau này quản lý nhân viên kiểu gì?”, bố Tần khẽ nhắc nhở vợ.

“Đúng nhỉ, bố thằng bé suy nghĩ chu đáo hơn tôi, phải bảo vệ hình tượng ông chủ của Kiệt Tử, không thể mất hết uy nghiêm được!”, mẹ Tần lập tức đứng thẳng người lên.

Không còn đùa giỡn nữa.

Tần Kiệt lắc lắc đầu, không để tâm nữa.

Anh tiếp tục đi dạo quanh siêu thị cùng bố mẹ.

Hôm nay là mồng Tám đầu năm, cũng là ngày đầu tiên làm việc trở lại sau đợt nghỉ dài ngày nhưng vẫn rất nhiều người chưa quay lại thành phố Hán.

Lượng khách ghé qua siêu thị ít hơn đôi chút so với hồi trước Tết.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 143: Sao lại là cô ấy nhỉ?


Nhưng siêu thị này được trang hoàng đẹp mắt và cũng rất to.

Bố Tần và mẹ Tần trước kia mới chỉ xem qua diện tích kinh doanh trên giấy phép, bây giờ đích thân quan sát thực tế mới biết ba tầng siêu thị với hơn hai nghìn mét vuông to đến mức nào.

Quá chấn động luôn!

Dạo hết tầng một và tầng hai là tới tầng ba.

Bố Tần và mẹ Tần thấy phần lớn tầng ba được vây quanh bởi tường bao, chưa khai thác hết.

Có vẻ hơi lạ.

“Kiệt Tử, bên trong có gì thế?”, bố Tần hỏi.

“Đây là bí mật kinh doanh, bây giờ chưa tiện nói ra đâu. Miệng lưỡi thế gian phức tạp, nói lộ hết ra ngoài thì không kiếm được tiền nữa!”, Tần Kiệt ghé tới nói nhỏ với ông.

“Bí mật kinh doanh hả?”, bố Tần không phải kẻ ngốc, nghe tới bốn chữ này, ông lập tức hiểu ra dụng ý của con trai: “Ừm, không nhắc đến nữa, không thể để đối thủ cạnh tranh lấy được bí mật của mình! Không hỏi nữa, chúng ta ra ngoài thôi!”

“Đúng rồi, câu kia nói thế nào nhỉ, biết người biết ta…”

“Mẹ ơi, câu sau là trăm trận trăm thắng!”, Tần Kiệt bổ sung thêm.

“Đúng, đúng, đúng là trăm trận trăm thắng! Không nói mới tốt, không nói mới tốt! Suýt nữa làm hỏng việc lớn của Kiệt Tử rồi!”, mẹ Tần nói.

“Mẹ ơi, thực ra cũng không nghiêm trọng đến thế đâu!”, Tần Kiệt lắc đầu cười.

“Cứ phải cẩn thận chứ!”, mẹ Tần lại đảo mắt nhìn anh.

“Được, con nhớ kỹ rồi! Lối ra ở đằng trước, chúng ta ra ngoài thôi!”, Tần Kiệt nói.

“Ừm!”

Gia đình Tần Kiệt nhanh chóng ra khỏi siêu thị.

Xuống đến dưới tầng.

Nhìn tòa nhà Thái Tử và môi trường xung quanh.

Bố Tần và mẹ Tần càng nhìn càng thấy kích động.

Ba tầng lầu nay do con trai mình mở ra đấy.

Nếu không được tận mắt chứng kiến chuyện này thì nói thế nào họ cũng không dám tin.

Con trai mình có tiền đồ rồi.

Nhà họ Tần có người kế tục rồi!

Bố Tần và mẹ Tần cùng cười.

Ngày mồng Tám đầu năm, cả ba người trong gia đình Tần Kiệt đều rất vui vẻ.

Nhất là bố mẹ của anh, suốt cả ngày, họ vẫn mải mê đắm chìm trong niềm vui sướng khi biết con trai mình là ông chủ.

Phấn khởi tới tận mười giờ tối, họ mới không chịu nổi cơn buồn ngủ, đành phải tiến vào mộng đẹp.

Sau khi thấy bố mẹ đi ngủ, Tần Kiệt cũng thoải mái hơn nhiều.

Hôm nay đánh dấu khởi đầu mới của gia đình họ.

Kể từ ngày hôm nay, lịch sử của nhà họ Tần chính thức bắt đầu thay đổi.

Thấy bố mẹ ngủ say, Tần Kiệt tắm qua một cái, chui vào ổ chăn, chuẩn bị đi ngủ.

Reng reng reng ~

Tiếng chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.

Nửa đêm nửa hôm rồi, ai còn gọi điện thoại vào giờ này nhỉ.

Liệu là ai nhỉ?

Chẳng lẽ là Tần Tuyết?

Ừm, chắc là thế rồi.

Cô nhóc này, nửa đêm nửa hôm, chắc lại tơ tưởng tương tư rồi.

Khà khà~

Tần Kiệt bò dậy, quơ lấy điện thoại.

Anh chẳng buồn nhìn dãy số hiển thị đã bắt máy: “Tuyết Nhi, muộn thế này rồi, chưa ngủ à?”

“Giám đốc Tần, Tuyết Nhi là ai thế?”

Một giọng nữ khác đột nhiên vang lên trong điện thoại, nhưng không phải Tần Tuyết.

Tần Kiệt sững người, nhấc điện thoại ra nhìn lại, người gọi không phải Tần Tuyết, mà là Tô Nhuệ.

Trưởng phòng chăm sóc khách hàng của trung tâm chứng khoán Hán Xương khi ấy.

Sao lại là cô ấy nhỉ?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 144: Thư ký ngự dụng tháp tùng?


Nửa đêm nửa hôm rồi, có chuyện gì chăng?

“Ồ, hóa ra là trưởng phòng Tô à? Không biết muộn thế này mà trưởng phòng Tô vẫn chưa đi nghỉ có vì chuyện gì không?”

“Giám đốc Tần cũng chưa ngủ đấy thôi!”

“Khà khà, vừa chui vào ổ chăn, vẫn bị trưởng phòng Tô đánh thức đấy thôi!”

“Thế hả? Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi. Hay là tôi qua đó làm ấm ổ chăn giúp giám đốc Tần nha?”, Tô Nhuệ nói qua điện thoại.

Tần Kiệt: “…”

Ơ cái cô này.

Đêm hôm khuya khoắt mà nói những câu này là dụ dỗ người ta phạm tội một cách lộ liễu đấy nhé.

“Khụ khụ~”

Tần Kiệt ho khan vài cái: “Đừng đùa nữa. Trưởng phòng Tô, có gì cứ nói thẳng đi, ngày mai tôi còn công việc mà.”

“Đùa với anh thôi, giám đốc Tần đừng để bụng nhé!”, Tô Nhuệ cười, sau đó nghiêm túc hơn: “Tôi đã suy nghĩ kỹ càng về chuyện mà giám đốc Tần nói hôm qua rồi, tôi quyết định từ chức!”

“Ồ, thế hả? Được đó nha, chúc mừng trưởng phòng Tô!”, giọng điệu của Tần Kiệt có vẻ hờ hững, chẳng hề thấy bất ngờ.

Bây giờ đã là năm 2008 rồi, kể từ năm 2007, thị trường chứng khoán bắt đầu lao dốc thẳng một đường, không nhìn thấy tận cùng.

Không ai biết những ngày tháng ấy bao giờ mới kết thúc.

Là một trưởng phòng chăm sóc khách hàng, Tô Nhuệ rất chú trọng tới doanh số.

Không có doanh số, cô ấy không được trích phần trăm.

Không có hoa hồng thì ngày tháng của cô ấy khó sống lắm!

“Giám đốc Tần, đây là đề xuất mà anh đưa ra cho tôi lúc trước, bây giờ tôi từ chức rồi, sao anh không có phản ứng nào thế?”, trong điện thoại, Tô Nhuệ có vẻ oán trách.

“Hờ hờ, trưởng phòng Tô à, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã đề nghị với cô từ tận ba tháng trước cơ. Bây giờ đã sang năm 2008 rồi cô mới xin từ chức, nguyên nhân là gì, không cần tôi phải nói, chắc cô cũng hiểu. Oán trách tôi làm gì? Cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng vòng vo chi nữa!”

Tần Kiệt nói thẳng thừng.

“Chẳng có chuyện gì giấu được giám đốc Tần mà! Được rồi, là thế này, tôi nói thẳng nhé!”

Tô Nhuệ ngừng lại trong thoáng chốc: “Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đầu quân cho giám đốc Tần! Chỉ cần anh chấp nhận tôi, để tôi làm thư ký ngự dụng tháp tùng hoặc sắp xếp tôi hầu hạ riêng cho một mình anh đều được, chỉ cần cho tôi đi theo anh là được, giám đốc Tần, anh thấy thế nào?”

Phụt~

Thư ký ngự dụng tháp tùng?

Hầu hạ riêng mình tôi?

Nghĩ tới vóc dáng nóng bỏng của Tô Nhuệ, không thể không thừa nhận, thực sự rất mê hoặc!

Nhất là khi cô ấy đi đường cứ lắc qua lắc lại, khiến người ta hâm mộ vô cùng.

Thằng đàn ông bình thường nào cũng muốn đớp một miếng.

Nhưng Tần Kiệt có Tần Tuyết rồi mà.

Không thể ăn thêm được nữa, nếu không sẽ bị chướng bụng mất.

“Khụ khụ~”

Tần Kiệt ho khan thêm vài cái: “Trưởng phòng Tô biết đùa thật đấy, tôi mở siêu thị cơ mà! Cô là người làm chứng khoán, cô theo tới chỗ tôi, khác gì lấy dao mổ trâu giết gà?”

“Không sao đâu, tôi coi trọng tương lai của giám đốc Tần!”, Tô Nhuệ vẫn không chịu buông tha, không chịu bỏ cuộc.

Tần Kiệt im lặng.

Nói thật lòng, bây giờ siêu thị Kiệt Tuyết đã đi vào quỹ đạo, hiện lại là năm 2008 rồi.

Trong năm nay, rất nhiều sự kiện lớn sẽ diễn ra.

Ví dụ như lễ tuyển chọn người rước đuốc và lễ truyền lửa đuốc cho Olympic.

Ví dụ như lễ khai mạc thế vận hội Olympic vào tháng 8.

Sau thế vận hội, khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu sẽ lan tới trong nước. Đến lúc đó, rất nhiều doanh nghiệp quốc nội sẽ phá sản.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 145: Còn chơi tới tận khách sạn.


Nền kinh tế thị trường ảm đạm.

Mà đến lúc đó, chắc chắn bản thân anh sẽ mở rộng quy mô sự nghiệp.

Nhất định sẽ đầu tư vào đủ ngành nghề.

Nếu muốn đầu tư, cần có nhân tài.

Nhân tài ở dạng đầu tư sẽ không giống như đám người Châu Phàm đâu.

Họ hoàn toàn là nhân tài ở hai hệ thống khác biệt.

Mà Tô Nhuệ quanh năm làm quản lý chăm sóc khách hàng trong ngành chứng khoán.

Rất am hiểu về đầu tư.

Là nhân tài không thể đòi hỏi nhiều đấy.

Nếu tuyển dụng cô ấy, coi như chuẩn bị nhân tài trước cho tương lai vậy.

“Giám đốc Tần, nửa đêm nửa hôm, trời còn lạnh nữa, anh nỡ lòng nào để một cô gái phải đợi lâu à? Lúc này đây, tôi thực sự cần một chút hơi ấm từ anh đấy! Cầu xin anh, cho tôi một chút ấm áp đi, chăn gối của tôi lạnh lắm, không có tí hơi ấm nào! Cầu xin anh đấy!”

Giọng nói của Tô Nhuệ trong điện thoại càng lúc càng nũng nịu.

Tần Kiệt nghe xong mà nổi hết da gà.

“Ngưng ngay, ngưng ngay!”, Tần Kiệt sợ rồi, anh vội vàng yêu cầu Tô Nhuệ ngừng lại: “Được rồi, tôi đồng ý với cô! Chín giờ sáng mai cô tới siêu thị Kiệt Tuyết tìm tôi!”

“Thật hả?”, Tô Nhuệ kinh ngạc hô lên.

Tần Kiệt: “…”

Anh thực sự muốn nói, gái à, nửa đêm nửa hôm, cô đừng hô lên như vậy, ai nghe được sẽ hiểu lầm đấy.

Con gái con lứa, khép nép một tí được không?

“Ừm, ngày mai tới tìm tôi, muộn quá rồi, tôi phải ngủ đây! Ngủ ngon!”

“Cảm ơn giám đốc Tần, ngày mai tôi sẽ đi tìm anh! Moah~ Ngủ ngon~”

Tần Kiệt: “…”

Thôi xong.

Nửa đêm rồi còn bị hôn gió.

Phen này thì ngủ làm sao được.

Chiêu mộ cô gái Tô Nhuệ này, không biết là phúc hay họa đây.

Haizz~

Ai biết chứ.

Nếu thực sự không được thì ai cần biết cô ấy có phải cỏ gần hang hay không, cứ ăn là xong!

Cùng lắm thì mua một căn nhà, kim ốc tàng kiều cũng được.

Đàn ông mà, không được phép nói không.

Cũng không thể sợ hãi.

Nghĩ đến đây, Tần Kiệt lăn ra ngủ thật.

Trong mơ, anh mơ thấy Tần Tuyết.

Tần Tuyết khoác cánh tay anh, chạy nhảy nô đùa trong trời tuyết.

Hai người đùa giỡn, chơi ném cầu tuyết, rất vui vẻ.

Sau đó, cảnh tượng lại thay đổi.

Anh mơ thấy Ôn Thanh Thanh.

Ôn Thanh Thanh cưỡng ép lôi anh đi, đòi anh dạo bộ cùng cô ấy.

Anh muốn từ chối, nào ngờ Ôn Thanh Thanh nhảy lên, đu trên người anh như con koala, không chịu buông tay.

Anh rất bất lực, đành phải đồng ý, nắm tay Ôn Thanh Thanh đi dạo phố.

Sau đó, cảnh tượng lại thay đổi.

Anh mơ thấy Trình Tư Nhã.

Trình Tư Nhã đột nhiên từ thủ đô tới thành phố Hán.

Làm anh trở tay không kịp.

Đòi anh đi chơi cùng cô.

Để không khiến bà tổ cô này gây sự, anh đành phải chiều theo.

Thế mà chơi một lần hết ba ngày.

Còn chơi tới tận khách sạn.

Suýt nữa làm Tần Kiệt mỏi đến gãy cả lưng.

Vất vả lắm mới tiễn được Trình Tư Nhã thì Tô Nhuệ xuất hiện.

Cô ấy tìm anh chỉ có một mục đích.

Tuy nói là thảo luận về dự án đầu tư.

Trên thực tế là thả dây dài để câu cá lớn, sinh cho Tần Kiệt một thằng c* mập mạp…
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 146: "Đừng cảm ơn sớm quá!",


Mùng 9 Tết năm Hợi.

Lúc Tần Kiệt đến siêu thị Kiệt Tuyết, Châu Phàm đã đứng sẵn đón anh.

"Giám đốc Châu, sao vậy? Nhìn vẻ mặt của anh có chút căng thẳng nhỉ?", Tần Kiệt hỏi thăm.

"Giám đốc Tần, có một người phụ nữ rất xinh đẹp đã đợi ở phòng làm việc của anh gần một giờ đồng hồ rồi! Mùi nước hoa trên người cô ấy rất nồng, tôi mà ngửi thêm chút nữa thì sẽ phạm tội đó! Anh vào xem thử đi!", Châu Phàm thấp giọng nói.

"Cô ấy có nói mình là ai không?", Tần Kiệt hỏi.

"Tô Nhuệ!", Châu Phàm nói.

"Cô ấy? Sớm như vậy sao?", Tần Kiệt nhìn thời gian: "Không phải tôi bảo cô ấy 9 giờ đến sao? Bây giờ mới có 8 giờ 40 thôi mà! Cũng không cần sốt ruột đến mức như vậy chứ?"

"Sốt ruột?", Châu Phàm kéo Tần Kiệt sang một bên: "Giám đốc Tần, anh sẽ không cùng cô ấy..."

Châu Phàm nói xong, anh ta giơ hai ngón tay cái lên ấn vào nhau, ý là đang nói có phải Tần Kiệt và Tô Nhuệ có quan hệ yêu đương hay không.

"Khụ khụ ~ "

Tần Kiệt không còn lời nào để nói nữa, Châu Phàm đang nghĩ cái gì vậy.

"Giám đốc Châu, anh nghĩ nhiều quá rồi! Cô ấy là giám đốc bộ phận đầu tư do tôi mời đến! Đi thôi, vào gặp cô ấy với tôi!"

"Bộ phận đầu tư?", Châu Phàm sửng sốt: "Đợi đã! Giám đốc Tần, anh muốn thiết lập bộ phận đầu tư sao?"

"Ừm!"

"Kinh doanh siêu thị, thiết lập bộ phận đầu tư để làm cái gì?", Châu Phàm có chút khó hiểu.

"Tại sao câu lạc bộ lò xo bạt nhún trên tầng 3 của chúng ta vẫn chưa được khai trương, anh có biết không?", Tần Kiệt hỏi.

"Không phải giám đốc Tần nói là muốn tạo ra sự hồi hộp để tuyên truyền cho Kiệt Tuyết sao?", Châu Phàm nói.

"Không, đây mới chỉ là lý do thứ nhất. Còn có lý do thứ hai! Chúng ta còn thiếu một cổ đông đặc biệt!", Tần Kiệt nói.

"Thiếu cổ đông?", Châu Phàm có chút không hiểu: "Cổ đông đặc biệt gì?"

"Đừng vội, đi cùng tôi vào gặp Tô Nhuệ, anh sẽ sớm biết thôi!", Tần Kiệt không nói hết ra.

Quả nhiên.

Tần Kiệt đã khơi dậy sự hiếu kỳ của Châu Phàm, anh ta đi theo Tần Kiệt vào phòng làm việc của giám đốc.

"Giám đốc Tần, cuối cùng anh cũng đến rồi! Người ta đợi anh hơn một giờ đồng hồ rồi đó", Tô Nhuệ đứng dậy, giọng điệu có chút oán trách.

"Khụ khụ ~"

Tần Kiệt ho khan vài tiếng, liếc mắt nhìn Châu Phàm, Tô Nhuệ lập tức hiểu ý của Tần Kiệt.

"Giám đốc Châu, ngồi đi!"

Tần Kiệt đóng cửa lại, ngồi đối diện Tô Nhuệ.

"Giới thiệu qua một chút, vị này là cô Tô Nhuệ- giám đốc khách hàng trung tâm chứng khoán Hán Xương".

"Chào cô Tô!"

"Vị này là anh Châu- giám đốc siêu thị chúng tôi!”

"Chào giám đốc Châu!"

"Hiện tại mọi người cũng biết nhau cả rồi! Tôi nói ngắn gọn nhé!", Tần Kiệt nói: "Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ thành lập bộ phận đầu tư trong công ty! Giám đốc bộ phận chính là Tô Nhuệ!"

"Cảm ơn giám đốc Tần đã chiếu cố tôi! Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt!", Tô Nhuệ mỉm cười nói.

"Đừng cảm ơn sớm quá!", Tần Kiệt xua tay: "Con người tôi ấy mà, công tư phân minh. Cô có thể đến chỗ tôi làm việc, tôi rất hoan nghênh! Nhưng cô cũng biết rằng, cô vừa mới tới, nếu không tạo ra được chút thành tích thì nhân viên trong siêu thị sẽ không phục cô, điểm này, không cần tôi nói, giám đốc Tô chắc cũng đã hiểu rõ!"

"Ừm, tôi hiểu! Giám đốc Tần cứ nói thẳng ra đi, anh muốn tôi làm cái gì?", Tô Nhuệ cũng không phải là một người phụ nữ ngốc ngếch, đương nhiên cô ấy hiểu được quy tắc ở nơi làm việc.

Không thể tạo ra giá trị thì ai sẽ tôn trọng bạn chứ.

"Siêu thị chúng ta tổng cộng có ba tầng, còn có một tầng vẫn chưa hoàn toàn được mở ra, tôi nghĩ giám đốc Tô chắc cũng đã nghe qua rồi!", Tần Kiệt nói.

"Ừm, tôi đã khảo sát qua, chỗ đó vẫn luôn đóng chặt, rất bí ẩn! Không biết giám đốc Tần định làm gì? Có thật sự liên quan đến thể thao giống như tin đồn không?", Tô Nhuệ hỏi.

"Đúng vậy, có liên quan đến thể thao!", Tần Kiệt không giấu giếm: "Nhưng mà tôi không phải là người của giới thể thao, cũng không biết đến những kiến thức liên quan! Trước đây giám đốc Tô làm giám đốc khách hàng ở trung tâm chứng khoán Hán Xương, nếu tôi đoán không nhầm thì chắc chắn cô đã tiếp xúc với rất nhiều người! Trong đó chắc cũng có người ở trong giới thể thao đúng không?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 147: "Câu lạc bộ lò xo bạt nhún!"


"Hóa ra giám đốc Tần vẫn luôn chú ý đến điểm này!", cuối cùng Tô Nhuệ cũng hiểu ra, nói: "Không sai, trong tay tôi quả thực nắm giữ rất nhiều các mối quan hệ liên quan! Không biết giám đốc Tần muốn dùng như thế nào?"

“Cái nào tốt nhất ấy! Đỡ cho tôi phải bắt cô tìm từ đầu!”

Tần Kiệt nói như vậy, Châu Phàm càng cảm thấy tò mò. Trong lòng anh ta đang nghĩ xem rốt cuộc Tần Kiệt muốn làm cái gì.

Anh ta rất thông minh, vẫn luôn im lặng không nói gì, lẳng lặng nghe Tần Kiệt và Tô Nhuệ nói chuyện.

Tần Kiệt nói: "Năm nay đất nước chúng ta có một sự kiện lớn! Không cần tôi phải nói, mọi người đều đã biết!"

"Thế vận hội Olympic!"

Tô Nhuệ và Châu Phàm không hẹn mà cùng nói ra.

"Đúng vậy, chính là thế vận hội Olympic!", Tần Kiệt gật đầu nói: "Thế vận hội là kết quả nỗ lực nhiều năm của đất nước chúng ta để trở thành nơi đăng cai, là lần đầu tiên kể từ khi đất nước chúng ta tham gia vào hệ thống kinh tế toàn cầu, nó thực sự đã thể hiện sức mạnh của đất nước chúng ta với người dân trên toàn thế giới!"

"Đến lúc đó, các vận động viên Olympic của đất nước chúng ta sẽ ở ngay trên sân nhà của họ, dũng cảm phấn đấu, chiến đấu vì danh dự của quê hương tổ quốc. Còn việc của giám đốc Tô là tìm một người thông thạo trong giới thể thao, mời anh ta gia nhập vào đội của chúng ta!"

"Tuyển dụng người ở trong giới thể thao sao?", Châu Phàm nghe xong có chút mơ hồ.

Thể thao và siêu thị, là hai ngành nghề hoàn toàn khác nhau, mời về đây làm cái gì.

"Tôi có thể hỏi một câu không?", Châu Phàm nói.

"Có thể!", Tần Kiệt gật đầu.

"Mời người ngành khác gia nhập vào, có phải là làm chuyện thừa thãi hay không?", câu hỏi của Châu Phàm rất thẳng thắn.

Tần Kiệt mỉm cười khua khua tay: "Không, không thể nào!"

"Lý do?", Châu Phàm lại hỏi.

"Có hai lý do!"

Tần Kiệt chìa ngón tay đầu tiên ra: "Thứ nhất, sau tết nguyên tiêu, thành phố Hán của chúng ta lập tức sẽ mở ra cuộc tuyển chọn người cầm đuốc Thế vận hội. Tôi muốn đại diện cho siêu thị chúng ta trở thành người cầm đuốc Thế vận hội ở khu vực Nam Hồ!"

"Cái gì?"

Châu Phàm và Tô Nhuệ đồng thời kêu lên.

"Giám đốc Tần, anh muốn làm người cầm đuốc cho Thế vận hội sao?"

Một lúc lâu sau Châu Phàm mới định thần lại.

"Đúng vậy, tôi muốn làm người cầm đuốc Thế vận hội!", Tần Kiệt mỉm cười gật đầu.

"Đây là một ý kiến hay!", Tô Nhuệ nhìn Tần Kiệt bằng ánh mắt khâm phục và kính trọng: "Một khi trúng tuyển, giám đốc Tần sẽ đại diện cho siêu thị chúng ta với tư cách là người cầm đuốc Thế vận hội. Đến lúc đó, khi máy quay chiếu đến anh, thì tương tương với việc anh đã tuyên truyền quảng cáo mặt tích cực cho siêu thị chúng ta rồi!”

"Hãy để hình ảnh doanh nghiệp của siêu thị chúng ta nâng lên một tầm cao mới! Tiếp tục phối hợp với các chương trình thể thao, đến lúc đó, siêu thị chúng ta sẽ thu hút một làn sóng chú ý khác! Tiếng tăm của siêu thị nhất định sẽ bay cao bay xa!"

Nghe xong ý kiến của Tô Nhuệ, cuối cùng Châu Phàm cũng thật sự hiểu được cách làm của Tần Kiệt.

Anh ta cũng rất ngạc nhiên.

Không ngờ rằng Tần Kiệt lại có thể nghĩ đến việc nhân cơ hội làm người cầm đuốc Thế vận hội để khơi dậy một làn sóng mới.

Một khi trúng tuyển, ban đầu tên tuổi của Tần Kiệt chỉ giới hạn ở khu vực Nam Hồ- Hán Xương trong nháy mắt liền lan đến khắp thành phố Hán thậm chí toàn tỉnh.

"Không sai, đây là một nước cờ hay! Giám đốc Tần, vẫn là anh nhìn xa trông rộng! Chuyện này, tôi không có ý kiến nào khác! Nhưng cụ thể, phải làm như thế nào?", Châu Phàm hỏi dò.

"Cái này phải nhờ người trong ngành giúp đỡ!", Tần Kiệt mỉm cười nhìn Tô Nhuệ: "Chuyện này để cho giám đốc Tô phụ trách đi, cô nhất định phải mời được một người trong giới thể thao cùng chung chí hướng với chúng ta tham gia đấy nhé!"

"Không yêu cầu cao, thứ nhất, đồng ý với triết lý kinh doanh của siêu thị chúng ta, thứ hai, thông thạo chuyện sắp xếp nhân sự trong giới thể thao, thứ ba, có thể kiên định một lòng gây dựng siêu thị thể thao với chúng ta!"

"Giám đốc Tần, anh yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng tìm một người như vậy về cho anh!", Tô Nhuệ nhận nhiệm vụ: "Nhưng rốt cuộc tầng ba làm cái gì, có phải là anh nên nói cho tôi biết rồi đúng không?"

"Câu lạc bộ lò xo bạt nhún!"

"Câu lạc bộ lò xo bạt nhún ư?", Tô Nhuệ sửng sốt, sàng lọc một lượt trong đầu, một lúc lâu sau mới nghĩ ra: "Đây chẳng phải là một hạng mục thi đấu trong Olympic sao?"

"Đúng vậy! Chính là một hạng mục thi đấu trong Olympic!", Tần Kiệt gật đầu nói.

"Giám đốc Tần, theo tôi biết thì trước mắt ở thành phố Hán chúng ta vẫn chưa có câu lạc bộ lò xo bạt nhún đúng không? Cái này, c*̃ng có thể có thị trường ư?", Tô Nhuệ nghi ngờ nói.

"Tin tôi đi, nhất định sẽ có! Bây giờ điều cô cần làm là nhanh chóng hoàn thành tốt việc tôi giao. Nhất định phải xong hết trước khi người cầm đuốc tới!", Tần Kiệt nói.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 148: Giám đốc Châu thấy sao?


"Được, tôi tin tưởng vào mắt nhìn c*̉a giám đốc Tần! Anh cứ yên tâm, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Không biết anh còn điều gì khác muốn dặn không?"

"Ừm..."

Cốc cốc cốc~

Ngay lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, ngắt lời Tần Kiệt.

"Mời vào!"

Cạch~

Cửa mở.

Uông Gia Tân vội vàng bước vào.

Nhìn bộ mặt có vẻ hơi kích động.

"Chuyện gì mà kích động như vậy?", Tần Kiệt hỏi.

"Giám đốc Tần, giám đốc Châu..."

Uông Gia Tân thấy Tô Nhuệ lạ hoắc nên không biết gọi như thế nào.

"Ồ, vị này là giám đốc đầu tư mới tới c*̉a công ty chúng ta, cô Tô Nhuệ!", Tần Kiệt giới thiệu xong bèn nói: "Giám đốc Tô, còn đây là Uông Gia Tân!"

"Chào giám đốc Tô!"

"Chào anh!"

"Được rồi, nói chuyện chính đi!", Tần Kiệt nói.

"Giám đốc Tần, giám đốc Châu, giám đốc Tô, chuyện là như này, siêu thị khu Đông Nam đã bị mua rồi! Hôm nay là ngày đầu tiên nó khai trương, tổ chức giảm giá mạnh nên lượng khách c*̉a chúng ta đã bị hút đi một phần ba!"

"Siêu thị khu Đông Nam bị mua rồi ư?", Tần Kiệt ngẩn ra, nhìn sang Châu Phàm hỏi: "Giám đốc Châu có biết chuyện này không?"

"Tôi c*̃ng không biết!", Châu Phàm lắc đầu, nhìn Uông Gia Tân nói: "Lúc nào thế? Sao chẳng nghe nói gì hết vậy?"

"Tôi c*̃ng chịu. Nửa tiếng trước, có anh đồng nghiệp biết tin, cố ý đi qua xem thì mới biết tin ấy đúng là thật. Tôi mới đến báo cho mọi người nè!", Uông Gia Tân giải thích.

"Bọn họ giảm bao nhiêu phần trăm? Giảm mấy ngày?", Tần Kiệt hỏi tiếp.

"Giảm giá 50% toàn bộ sản phẩm, nghe nói đến tận nguyên tiêu!", Uông Gia Tân nói.

"Hôm nay mới mùng 9, nói cách khác, bọn họ tính giảm cả một tuần! Có vẻ dài đó, bọn họ chống nổi hả?", Tần Kiệt nghi ngờ nói.

"Giám đốc Tần, giám đốc Châu, giám đốc Tô, hay là tôi bảo người đi hỏi thăm nhé?", Uông Gia Tân đề nghị.

"Ừm, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng. Bảo người qua đó nhìn xem trước đi! Có tin tức thì lập tức báo cáo với tôi!", Tần Kiệt đồng ý với đề nghị c*̉a anh ta.

"Vâng, tôi lập tức sắp xếp ngay!"

Cạch~

Cửa cạch cái đóng lại.

"Giám đốc Châu thấy sao?", Tần Kiệt hỏi.

"Chuyện đó tôi và anh đều không biết. Có thể thấy được bên mua với ông chủ siêu thị c*̃ đã ngầm liên lạc nhau trong tết, còn thỏa thuận trước!", Châu Phàm nói.

"Ừm, chắc là thế rồi!", Tần Kiệt gật đầu: "Nếu thế, bên mua đã có sự chuẩn bị! Có điều không biết là ai nhỉ?"

"Giám đốc Tần, kẻ đến không có ý tốt! Chúng ta không thể sơ suất được!", Châu Phàm nhắc nhở.

"Ừ, quả thật không thể sơ suất được! Năm ngoái sau khi khai trương, siêu thị ta vẫn phát triển rất thuận lợi! Chưa trải qua khó khăn gì. Lần này, sự việc diễn ra bất ngờ, là lúc thử thách tinh thần chiến đấu c*̉a chúng ta!"

Tần Kiệt nói xong bèn xoay bút.

Anh mới xoay mấy vòng đã bảo người ta gọi điện cho phòng hành chính.

"Giám đốc Tần, anh có chuyện gì cần bảo ạ?"

"Tiểu Trương, cậu tới đây!"

"Vâng!"

Một lúc sau, tiểu Trương bên phòng hành chính đi đến.

"Tiểu Trương, vị này là cô Tô Nhuệ - giám đốc phòng đầu tư mới thành lập c*̉a công ty chúng ta. Cậu dẫn cô ấy đi làm quen rồi nhanh chóng dọn một văn phòng làm việc cho giám đốc Tô!", Tần Kiệt dặn.

"Vâng! Giám đốc Tô, mời đi theo tôi!", Tiểu Trương phòng hành chính cười nói.

"Ừm! Giám đốc Tần, giám đốc Châu, hai người nói chuyện đi, tôi đi trước đây!", Tô Nhuệ đứng lên nói.

"Ừm, sau khi làm quen xong thì tới đây ngồi một chút!", Tần Kiệt nói.

"Vâng!"

Trong văn phòng nhanh chóng còn lại có Tần Kiệt và Châu Phàm.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 149: Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp.


"Giám đốc Tần có gì muốn nói riêng với tôi không?", Châu Phàm hỏi.

"Giám đốc Châu, anh cảm thấy Tô Nhuệ thế nào?"

"Nhìn có vẻ ok, phong thái c*̃ng rất được!"

"Có tính cua không?"

"Hả?", Châu Phàm ngẩn người, nhìn Tần Kiệt, nghĩ mình nghe nhầm.

"Giám đốc Tần, anh chọc tôi đó à?"

"Ha ha, tôi đâu có chọc anh đâu. Tôi nói thật đó, Tô Nhuệ rất được đấy chứ. Dù là phong thái hay tài năng, vẻ ngoài đều thuộc loại đứng đầu. Anh cứ suy nghĩ đi", Tần Kiệt lại đề nghị.

"Giám đốc Tần có ý gì, cứ nói thẳng đi!", Châu Phàm nhận ra ẩn ý bên trong lời nói c*̉a Tần Kiệt.

"Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Giờ giám đốc Châu đang độc thân thì mau cua Tô Nhuệ đi, mất công sau này có người ngoài dùng giá cao cuỗm cô ấy đi đó!", Tần Kiệt nói ra suy nghĩ c*̉a mình.

Châu Phàm: "..."

Mãi sau, anh ta mới nói: "Giám đốc Tần, anh nói thật hả?"

"Chứ anh nghĩ sao?", Tần Kiệt hỏi ngược lại.

Châu Phàm: "..."

"Giám đốc Tần, chuyện tình cảm, không phải trò đùa, để tôi suy nghĩ một chút đi!"

"c*̃ng đúng, chuyện này không vội được. Phải ninh từ từ mới ok, không vội!"

Chỉ cần Châu Phàm không từ chối thì anh yên tâm rồi.

Reng reng reng~

Lúc này, điện thoại di động c*̉a Châu Phàm vang lên.

"Là phòng hậu cần", Châu Phàm nhận điện thoại hỏi: "Chuyện gì?"

"Giám đốc Châu, phòng hành chính vừa gọi điện tới nói có một giám đốc đầu tư mới đến, bảo chúng ta nhanh chóng mua văn phòng phẩm. Tôi muốn xác nhận với anh có đúng hay không?"

"Ừm, là thật. Làm theo lời phòng hành chính đi!"

"Vâng, tôi biết rồi!"

Tắt máy, Châu Phàm báo lại chuyện c*̉a phòng hậu cần với Tần Kiệt.

Tần Kiệt hiểu cách làm ấy c*̉a Châu Phàm.

Phòng hành chính gọi điện cho phòng hậu cần bảo họ mua đồ.

Phòng hậu cần lại phải xin ý kiến c*̉a Châu Phàm.

Chứng minh Châu Phàm có ảnh hưởng rất lớn trong siêu thị.

Có thể nói là nắm quyền to, vô c*̀ng có tiếng nói.

Phòng hậu cần đều nghe lời Châu Phàm.

Nhưng Châu Phàm lại tự báo cáo với Tần Kiệt.

Ý là ám chỉ với Tần Kiệt rằng Châu Phàm tôi có quyền đến mấy c*̃ng không bằng giám đốc Tần anh.

Tôi là một nhân viên chuyên nghiệp.

Để cho Tần Kiệt không cần phải nghi ngờ Châu Phàm anh.

Tần Kiệt vừa nghe đã hiểu, đương nhiên c*̃ng sẽ không để ý.

Dù sao quyền tài chính vẫn nằm trong tay anh, bất kể Châu Phàm có quyền cao đến mấy đi chăng nữa, không có tiền thì c*̃ng chẳng làm được gì.

Anh và Châu Phàm ngồi nói chuyện với nhau.

Thấm thoát đã đến 12 giờ!

Cốc cốc cốc~

"Vào đi!"

Tô Nhuệ và Uông Gia Tân bước vào.

Đương nhiên là Tô Nhuệ đi trước, Uông Gia Tân theo sau.

Có thể thấy Uông Gia Tân vẫn hiểu được quy tắc lớn nhỏ.

Tuy Tô Nhuệ mới tới, nhưng chức vụ đặt ngay đó.

Uông Gia Tân vẫn rất biết điều.

Tần Kiệt chỉ nhìn thoáng qua đã vô c*̀ng tán thưởng điều ấy ở anh ta.

Công nhân thông minh mới là người mà anh muốn.

Đóng cửa lại, Tô Nhuệ ngồi xuống.

Uông Gia Tân thì đứng ở trước mặt ba người.

"Có tin tức rồi à?", Tần Kiệt hỏi.

"Vâng!", Uông Gia Tân lấy điện thoại ra, mở ghi chú, nhìn vào rồi báo cáo: "Bên mua là một công ty thực phẩm tên Ăn Là Tất Cả! Tôi lên mạng tìm kiếm thì người đứng đầu tên là Đường Hồng! c*̃ng có chút tiếng tăm trong giới nhà hàng ăn uống c*̉a thành phố Hán!"

"Trong tết thì bắt đầu liên lạc với ông chủ siêu thị c*̃, bàn bạc ba ngày thì thỏa thuận xong chuyện mua lại! Tôi không rõ giá chính xác! Có điều, sau khi mua, ban lãnh đạo c*̉a siêu thị vẫn giữ nguyên! Công tác bảo mật được làm rất tốt!"

"Đường Hồng?", đây là lần đầu tiên Tần Kiệt nghe thấy cái tên này, anh hỏi: "Có lai lịch gì không?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 150: “Đưa ra như thế nào chứ?”


"Những thứ khác, tạm thời tôi chưa nghe ngóng được! Nhưng ngược lại tôi biết sơ qua về tình hình của gia đình ông ta!", Uông Gia Tân nói.

"Ồ, nói xem nào!", Tần Kiệt nói.

"Ông ta có một người vợ tên là Phó Ly Quyên, sinh được một đứa con trai tên là Đường Ba. Nhưng nghe người ta nói, ông ta còn có nhân tình ở bên ngoài, còn người đó là ai, tạm thời không biết! Tôi mới chỉ biết như vậy thôi, muốn tỉ mỉ chi tiết hơn phải cần một khoảng thời gian nữa!", Uông Gia Tân nói.

"Nghe qua đã thấy phức tạp rồi!", Tần Kiệt quay bút, đột nhiên anh nghĩ tới cái gì đó: "Đợi đã! Ban nãy anh nói ông ta có một đứa con trai tên là Đường Ba đúng không?"

"Đúng vậy, tên là Đường Ba, nghe nói đang học ở trường đại học công nghiệp Hồ!", Uông Gia Tân nói.

Bộp~

Tần Kiệt bỗng dưng đập mạnh lên bàn.

Anh đứng dậy.

"Sao vậy?", Tô Nhuệ có chút mờ mịt, nhìn về phía Châu Phàm, ý hỏi Châu Phàm có biết tại sao không.

Châu Phàm chắp hai tay hình chữ X, ý nói là anh ta cũng không rõ.

"Cuối cùng tôi cũng biết tại sao đối phương lại muốn thu mua siêu thị khu Đông Nam rồi!", Tần Kiệt ngồi xuống.

"Tại sao?", ba người bọn họ đồng thanh hỏi.

"Tất cả đều do Đường Ba giở trò!", Tần Kiệt nói.

"Đường Ba?", ba người Châu Phàm, Tô Nhuệ, Uông Gia Tân nhìn nhau, có chút khó hiểu.

"Đường Ba là bạn cùng trường đại học với tôi. Cậu ta từng theo đuổi bạn gái hiện tại của tôi! Nói cách khác, tôi đã cướp đoạt người con gái mà cậu ta thích! Cậu ta xúi giục bố mình thu mua siêu thị, giảm giá 50% là để trả thù tôi!", Tần Kiệt giải thích.

Châu Phàm: "..."

Tô Nhuệ: "..."

Uông Gia Tân: "..."

Lằng nhằng mất bao nhiêu thời gian, hóa ra là chết vì gái.

Ngu ngốc!

Có cần thiết phải như vậy không?

"Giám đốc Tần, anh nói thật sao?", Châu Phàm hỏi.

"Ừ, là thật! Nếu con trai Đường Hồng là Đường Ba, cũng là sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ, vậy thì đây chính là nguyên do!", Tần Kiệt gật đầu nói.

"Vậy, giám đốc Tần, tiếp theo anh định phản kích như thế nào?", Tô Nhuệ hỏi.

"Đại chiến giá cả, không lâu dài được đâu! Hai ba ngày nữa không sao cả. Nhưng qua một khoảng thời gian nữa, nhà cung cấp nhất định sẽ không chịu nổi nữa!", Tần Kiệt nói.

"Ừ, chính là đạo lý này!", Châu Phàm không có phủ nhận: "Nhưng chúng ta cũng không thể trơ mắt đứng nhìn chứ? Bằng không, bọn họ chẳng phải là coi thường chúng ta sao?"

"Giám đốc Châu nói đúng, chúng ta cũng không thể ngồi im không làm gì được!", Tần Kiệt đứng dậy, đi lại mấy bước, suy xét hồi lâu, anh xoay người nói: "Nếu không thì thế này!"

"Thứ nhất, mở rộng và thay đổi mua theo nhóm thành mua chung! Nói cách khác chính là lôi kéo người mua hàng!”

"Giám đốc Tần, tôi hiểu mua theonhóm. Nhưng mua chung thì có nghĩa là gì?", Châu Phàm cảm thấy khó hiểu.

"Đúng vậy, khái niệm mua chung rất mới, anh giải thích một chút đi!", Tô Nhuệ cũng rất hứng thú.

"Mua theo nhóm có nghĩa là gì? Không phải là lôi kéo một đám người cùng nhau đến mua hàng sao, số lượng càng nhiều càng rẻ. Nghĩa của mua chung cũng không khác là bao! Nhưng mua chung và mua theo nhóm có một chút khác nhau!"

"Mua theo nhóm có thể là cùng nhau mua một món hàng. Còn mua chung, ngoại trừ lôi kéo một đám người đến mua một món hàng ra thì nếu không có đủ tiền, có thể mua riêng các loại mặt hàng khác rồi bù tiền!”

Tần Kiệt giải thích.

"Ồ, hóa ra là như vậy! Cứ như vậy, người tiêu dùng sẽ cảm thấy chúng ta đang giảm giá, chúng ta cũng đẩy mạnh được lượng tiêu thụ, chủng loại vẫn phong phú, đôi bên cùng có lợi!", Châu Phàm xem như là đã hiểu ý của Tần Kiệt.

"Nhưng chuyện này nên làm như thế nào?", Tô Nhuệ hỏi.

"Đây chính là điểm mấu chốt! Phải lên kế hoạch thật tốt, việc này, giám đốc Châu giao cho bộ phận marketing thiết kế và chịu trách nhiệm, nhất định phải suy xét thật chu toàn!""

"Được rồi, tôi sẽ giải quyết chuyện này!", Châu Phàm nhận lời: "Còn gì nữa?"

Tần Kiệt nói tiếp: "Thứ hai. Theo như phỏng đoán của tôi, cuộc tranh cử người rước đuốc Olympic sẽ bắt đầu vào tháng 2. Nếu Đường Hồng đã muốn đấu với chúng ta thì bây giờ nhân lúc mới bắt đầu, chúng ta hãy đưa ra chủ đề Olympic!”

“Đưa ra như thế nào chứ?”, Tô Nhuệ hỏi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 151: Nắm bắt Tô Nhuệ!


“Hãy tổ chực một hoạt động theo chủ đề, cuộc thi thơ ca cũng được, cuộc thi nhảy múa cũng được, cuộc thi ca hát cũng được! Giống như giọng nói êm tai của các cô gái vậy, nó sẽ thu hút sự chú ý của mọi người và tạo ra bầu không khí, địa điểm tổ chức ở quảng trường tòa nhà Thái Tử hoặc là bên trong tòa nhà Thái Tử!”

“Đối với các cuộc thi, chúng ta phải mời đến những người có thâm niên lâu năm làm việc trong nghề đến làm khách mời và ban giám khảo. Mỗi một cuộc thi đều có giải thưởng tương ứng!”

“Đương nhiên giải thưởng cao nhất phải có liên quan đến Thế vận hội! Để làm nền cho việc khai trương câu lạc bộ lò xo bạt nhún của chúng ta!”

“Liên quan đến Thế vận hội sao?”, Châu Phàm suy nghĩ một lát: “Thế vận hội siêu cấp được không?"

Tần Kiệt: “…”

“Tôi nói này giám đốc Châu, tuyệt đối không được, th* t*c quá, không có một chút sáng tạo nào cả! Anh ấy mà, vẫn là nên bàn bạc với bộ phận marketing đi! Không vội!”

“Ha ha, tôi chỉ thuận miệng nhắc tới thôi!”, Châu Phàm mỉm cười.

“Ừ, tôi biết!”, Tần Kiệt gật đầu: “Thứ ba, trước khi sự kiện diễn ra, chúng ta phải áp dụng kế sách đẩy mạnh công tác tiếp thị và quét đường phố, chúng ta sẽ quét một lần vào mỗi buổi sáng, trưa và tối!”, Tần Kiệt nói tiếp.

“Cái gì? Quét đường phố sao?”, Tô Nhuệ ngạc nhiên: “Ý của giám đốc Tần là muốn mời một nhóm người làm quảng cáo trên đường sao?”

“Đúng vậy, đó chính là ý của tôi. Đường Hồng giảm giá, chúng ta không bắt chước theo. Nhưng chúng ta tự đánh bóng tên tuổi để cho người dân ở trên các nẻo đường, mỗi ngày bên tai đều vang vọng tên của Kiệt Tuyết chúng ta!”, Tần Kiệt nói.

“Nếu đối phương cũng bắt chước theo thì sao?”, Tô Nhuệ hỏi.

“Bắt chước thì bắt chước! Sợ cái gì chứ? Mục đính cuối cùng của chúng ta là câu lạc bộ lò xo bạt nhún! Chỉ cần hoàn thành tốt chủ đề Olympic, một khi khai trương câu lạc bộ lò xo bạt nhúng! Tôi tin rằng, đến lúc đó, nhất định sẽ chấn động đến toàn bộ khu vực Nam Hồ, thậm chí cả thành phố Hán!”

“Đến lúc đó, chúng ta nhân cơ hội mở thêm chi nhánh! Giám đốc Tô, cô nói có được hay không?”

Tần Kiệt mỉm cười nhìn Tô Nhuệ.

“Mở chi nhánh?”, Tô Nhuệ và Châu Phàm nhìn nhau, rốt cuộc bọn họ cũng hiểu được ý nghĩ thật sự của Tần Kiệt.

Tần Kiệt muốn nhân cơ hội với Đường Hồng, thêm dầu vào lửa, thừa cơ thổi tên tuổi của Kiệt Tuyết ra khắp bầu trời thành phố Hán.

Đến lúc đó có tiếng tăm rồi, mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún đầu tiên thành công rực rỡ.

Sau đó nhanh chóng mở rộng bành trướng ra khắp thành phố Hán.

Mở một cuộc làm ăn lớn.

Chiêu này quá xuất sắc.

“Giám đốc Tần, cuối cùng giờ tôi cũng biết tại sao anh lại kinh doanh cổ phiếu giỏi như vậy rồi!”, Tô Nhuệ nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì anh người thì nhỏ, ma thì lớn!”, Tô Nhuệ nói.

*Người thì nhỏ, ma thì lớn: nghĩa là tuổi nhỏ nhưng rất láu cá, nghịch ngợm, nhiều ý tưởng ma quái.

Tần Kiệt: “…”

Anh không có lời nào để nói.

Tôi nhỏ chỗ nào chứ?

Tôi là người lớn, Ok?

Có biết nói chuyện không vậy.

“Khụ khụ!”, Tần Kiệt ho khan vài tiếng, giải trừ sự ngượng ngùng: “Đương nhiên, những gì mà tôi nói ban nãy đều có cơ sở tiên quyết. Yêu cầu giám đốc Tô nhanh chóng giải quyết chuyện tôi mà tôi phân phó cho cô! Sau đó, giám đốc Châu cũng phối hợp vào làm cùng! Hai người một nam nữ kết hợp với nhau, làm việc không mệt! Có làm được không?”

Nói xong, ánh mắt anh không ngừng quét qua quét lại trên người Châu Phàm và Tô Nhuệ.

Không kiêng nể gì cả! Cũng không kín đáo một chút nào cả!

Châu Phàm: “…”

Tô Nhuệ: “…”

Nam nữ kết hợp với nhau, làm việc không mệt.

Nó như vậy mà được sao?

Nhưng từ miệng Tần Kiệt anh nói ra, nghe qua sao lại kì quặc như vậy, ý tứ đã có chút thay đổi.

Còn có, thoạt nhìn ánh mắt của anh cũng không bình thường cho lắm.

Anh liên tục liếc nhìn hai người chúng tôi có ý gì chứ?

Tô Nhuệ híp mắt lại, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Kiệt.

Châu Phàm lại có chút bối rối, khó xử.

Bởi vì anh ta nhớ tới những gì mà Tần Kiệt đã đề cập với anh ta ban nãy.

Nước phù ra không chảy ra ruộng người!

Nắm bắt Tô Nhuệ!

Ba ngày kế tiếp, siêu thị Kiệt Tuyết chỉ làm một chuyện.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 152: Đây là bản tính của người mua rồi.


Chính là thuê người, mỗi người cầm một cái bảng, trên bảng có dán quảng cáo.

Quảng cáo viết "Kiệt Tuyết thần bí sắp bắt đầu, mời mọi người đón xem".

Chỉ có vỏn vẹn mười hai chữ, nhưng lại chiếm gần hết bảng, trông vô c*̀ng bắt mắt.

Đặc biệt là hai chữ Kiệt Tuyết được viết bằng kiểu chữ và màu sắc khác với những chữ còn lại, nên rất dễ thấy.

Vừa nhìn cái là nhớ.

Bọn họ đều giơ những tấm bảng giống nhau, mặc bộ quần áo do chính siêu thị Kiệt Tuyết đặt may xếp thành một hàng, giống y như là màn dạo đầu trong lễ khai mạc c*̉a thế vận hội thế vận hội Olympic vậy.

Ai nấy đều đứng thẳng giơ cái biển trong tay lên cao, bước đều trên mỗi một ngã tư ở khu đô thị mới Nam Hồ.

Không ngại phiền, đi hết vòng này tới vòng khác.

Thời gian c*̃ng cố định, đi ba lần vào sáng trưa chiều. Buổi sáng từ 8 giờ đến 11 giờ, buổi trưa từ 12 giờ tới 15 giờ, buổi chiều từ 17 giờ tới 18 giờ. Cứ đều đặn đúng quy luật, mà còn cực kỳ kỷ luật.

Ngày đầu tiên đã khiến mọi người cảm thấy hết sức kinh ngạc.

Dù sao cái hoạt động tuyên truyền này lần trước khi khai trương Kiệt Tuyết c*̃ng đã từng làm.

Chẳng có gì lạ hết.

Có điều, nó diễn ra ba ngày liên tục, ngày ngày đều kiên trì đi.

Dần dần, dù là người nào trong khu đô thị mới Nam Hồ từng thấy đều có ấn tượng sâu sắc với lần tuyên truyền đi quanh phố đó.

Tiếng tăm c*̉a Kiệt Tuyết lại nóng trở lại.

Lượng người mua c*̃ng gia tăng lên một chút.

Nhưng so với trước đây thì vẫn thua xa.

Có lẽ là do siêu thị mà Đường Hồng mua giảm giá quá mạnh, tận 50%.

Đối với người dân bình thường, siêu thị Kiệt Tuyết nổi tiếng đấy, có điều bên Đường Hồng lại rẻ hơn. Cho nên, đương nhiên là bọn họ sẽ đến chỗ Đường Hồng mua.

Đây là bản tính c*̉a người mua rồi.

Họ thấy chỗ nào rẻ thì chạy sang đó mua thôi.

Chẳng qua, bên siêu thị Kiệt Tuyết vẫn kiên trì giữ giá c*̃ và tiếp tục hoạt động tuyên truyền trên phố.

Ngày thứ tư, ngày thứ năm, rồi ngày thứ sáu.

Mãi đến hôm nguyên tiêu, hoạt động ấy c*̉a siêu thị Kiệt Tuyết c*̃ng không có ngừng lại, mà vẫn tiếp tục được tổ chức.

Đương nhiên, hôm nay, giá c*̉a nó đã hơi có chút điều chỉnh.

Dù sao nay c*̃ng là ngày lễ mà, nên giá cả c*̃ng phải có chút biến hóa chứ!

Lượng khách hàng ít nhiều đã trở lại một chút.

Thế nhưng, vẫn không nhiều như trước đây.

Chỉ có điều, mức giá dao động lại khác với bên Đường Hồng.

Bên ông ta là giảm giá 50% tất cả các mặt hàng.

Còn siêu thị Kiệt Tuyết chỉ giảm giá mạnh một số sản phẩm mà thôi.

Chiến lược tiêu thụ hàng hóa giống y như các siêu thị giảm giá ngày lễ, chẳng khác chút nào.

Cứ vậy mà lại khiến cho rất nhiều người dân trong khu đô thị mới Nam Hồ tò mò.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 153: Mọi thứ vẫn như cũ.


Cả cái khu đô thị mới Nam Hồ này chỉ có hai cái siêu thị lớn.

Một là Kiệt Tuyết, hai là siêu thị Đường Hồng thu mua, đương nhiên nay đã đổi tên thành siêu thị họ Đường.

Mấy cái siêu thị cỡ nhỏ khác không đáng kể mấy.

Trong đó, siêu thị họ Đường đã giảm giá 50% liên tục một tuần.

Ý đồ rất rõ ràng, người thông minh vừa nhìn đã hiểu là để đối phó với siêu thị Kiệt Tuyết.

Họ muốn ép Kiệt Tuyết sụp đổ.

Nhưng còn Kiệt Tuyết, cả tuần nay, ngoài tổ chức tuyên truyền dạo phố và hơi điều chỉnh giá c*̉a một số mặt hàng trong nguyên tiêu hôm nay thì chẳng còn hoạt động nào nữa.

Lẽ nào họ không sợ khách hàng sẽ bị siêu thị họ Đường hút đi hết ư?

Phải biết rằng làm ngành siêu thị này, rất chú trọng lượng khách và thói quen c*̉a người mua.

Một khi khách hàng quen đi siêu thị họ Đường mua sắm, thì khó có thể bảo bọn họ sửa thói quen ấy mà đi đến chỗ khác mua được!

Lúc siêu thị Kiệt Tuyết đang nổi tiếng trong vườn trường đại học, họ đã đưa ra một loạt chính sách tiêu thụ. Qua đó có thể thấy được ban lãnh đạo c*̉a họ rất biết kinh doanh.

Nhưng mà lần này, đối mặt với thế công ồ ạt rào rạt c*̉a siêu thị họ Đường, tại sao bọn họ lại không có hoạt động lớn nào.

Rốt cuộc thì phía siêu thị Kiệt Tuyết đang âm mưu điều gì?

Nguyên tiêu hôm nay, có rất nhiều người dân trong khu đô thị mới Nam Hồ đều đang bàn tán về đề tài này.

Đề tài hot nhất lúc này c*̃ng chỉ có nó.

Nhất thời, đủ loại suy đoán xuất hiện.

Có người nói ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết rất giàu, không để tâm đến chút tổn thất đó.

Có người lại nói ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết biết ông chủ mới c*̉a siêu thị họ Đường có thân phận rất lớn, cạnh tranh không lại nên từ bỏ.

c*̃ng có người nói siêu thị Kiệt Tuyết đang ấp ủ một đòn đánh lớn.

Tóm lại, còn có người bảo giống như tre già măng mọc xuất hiện.

Ngay cả các diễn đàn trên mạng c*̃ng có một số bài viết bàn luận về chính sách kinh doanh c*̉a siêu thị Kiệt Tuyết.

Các siêu thị và người dân c*̉a các khu vực gần đó c*̃ng nhanh chóng biết được tin này.

Họ đều cảm thấy hứng thú với chính sách im lặng chờ thời cơ hành động c*̉a siêu thị Kiệt Tuyết.

Nhưng dù như thế, c*̃ng không có nhân viên nào trong siêu thị Kiệt Tuyết đi ra ngoài nói gì.

Mọi thứ vẫn như c*̃.

Mặc kệ trên mạng hay ngoài đời nói gì.

Dù trời có sập xuống c*̃ng chẳng liên quan đến bọn họ.

Bọn họ vẫn buôn bán dựa theo hình thức kinh doanh bình thường.

Mãi đến tận buổi tối nguyên tiêu, siêu thị Kiệt Tuyết vẫn không có gì thay đổi.

Có thể nói là họ đã khiến cho cả giới đồng nghiệp c*̀ng ngành và khách hàng cảm thấy khó hiểu.

Một siêu thị đang phát triển tốt, sao tự dưng lại không có chút ý chí chiến đấu nào vậy?

Rốt cuộc ông chủ c*̉a siêu thị đang nghĩ cái gì đây?

Cứ tiếp tục như thế thì lượng khách sẽ dồn sang bên kia hết, tới lúc đó chỉ có nước đóng cửa thôi.

Chủ đề này c*̃ng truyền đến tai c*̉a bố mẹ Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 154: Chắc là trong lòng đã có tính toán hết rồi.


"Kiệt Tử, con mau khai thật đi, lời đồn kia có phải là thật không?", mẹ Tần giữ chặt Tần Kiệt hỏi.

"Lời đồn nào?", Tần Kiệt giả bộ như không biết hỏi lại.

"Con còn giả vờ nữa hả?", mẹ Tần nói: "Dì Tưởng ở chợ đã nói cho mẹ biết rồi. Bà ấy nói bên khu đô thị mới Nam Hồ vừa mở một siêu thị họ Đường mới, gần đây còn hút mất một nửa khách c*̉a tụi con!"

"Nhưng còn siêu thị Kiệt Tuyết c*̉a con thì lại chẳng có phản ứng gì hết. Vẫn cứ như trước đây! Kiệt Tử, con mà còn thế nữa là không được đâu!"

"Một cái siêu thị có kém thì một năm c*̃ng phải thu được mấy triệu tệ. Là một công việc rất tốt. Con phải làm cho nghiêm túc vào! Đừng từ bỏ nó!", mẹ Tần lo lắng nói.

Con trai vất vả lắm mới có sự nghiệp, buôn bán lời được ít tiền.

Không ngờ chưa vui được mấy ngày mà siêu thị xuất hiện vấn đề trong kinh doanh.

Một khi kinh doanh không tốt, thì mọi cố gắng c*̉a con trai đều là công cốc.

Mong ước con cái thành công của hai người vậy là tan thành mây khói.

Nên đương nhiên là mẹ Tần sốt ruột rồi.

"Được rồi, trông bà sốt ruột kìa. Đừng càm ràm nữa, nghe thử xem Kiệt Tử nói gì đi đã!"

Trái lại, bố Tần có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều.

Ông vẫn luôn quan sát phản ứng c*̉a Tần Kiệt.

Phát hiện Tần Kiệt chẳng lo lắng chút nào.

Chắc là trong lòng đã có tính toán hết rồi.

"Bố nói đúng đó mẹ, mẹ sốt ruột quá rồi!", Tần Kiệt không chút lo lắng gọt một trái táo cho mẹ Tần: "Ăn táo trước đi mẹ!"

"Lúc nào rồi mà còn có tâm trạng ăn táo!", mẹ Tần thì lại không bình tĩnh nổi.

Đó là một cái siêu thị hằng năm kiếm được mấy triệu tệ đấy.

Giờ kinh doanh không tốt, bị đối thủ chèn ép, bà không sốt ruột mà được à?

Nó liên quan tới hạnh phúc cả đời c*̉a con trai bà đó!

Là một người mẹ, bà không lo thì ai lo?

"Bà đó, đã nói là để Kiệt Tử nói, bà lo cái gì? Kiệt Tử, đừng để ý tới tới mẹ con. Bà ấy không ăn thì bố ăn!", bố Tần vươn tay tính lấy trái táo đi.

"Bớt đi ông ơi! Con tôi gọt cho tôi, đâu ra phần c*̉a ông!", mẹ Tần gạt tay bố Tần ra, cầm lấy trái táo.

Bố Tần: "..."

Không ăn là bà.

Ăn c*̃ng là bà.

Rốt cuộc thì bà muốn quậy kiểu gì?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 155: Chúc mẹ ngủ ngon!”


"Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện!"

"Hỏi cái gì?", mẹ Tần có chút không tập trung, một lòng một dạ chú ý đến Kiệt Tuyết.

"Nếu, con nói là nếu đấy nhé. Sau khi mẹ có 10 triệu tệ, không làm việc nữa thì mẹ có thể sống an nhàn ổn định không?", Tần Kiệt hỏi.

"Đương nhiên không thể!", mẹ Tần không hề nghĩ ngợi liền trả lời.

"Tại sao ạ?", Tần Kiệt lại hỏi.

"Còn cần phải nói sao? 10 triệu tệ là con số lớn, nhưng miệng ăn núi lở, sớm muộn cũng có một ngày ăn hết!", mẹ Tần giải thích.

"Như vậy không phải là đã rõ rồi sao!”, Tần Kiệt mỉm cười, gọt một quả táo cho bố Tần.

"Rõ cái gì chứ? Kiệt Tử, con nói rõ ra xem nào, mẹ không hiểu!", mẹ Tần nghe xong không hiểu ra sao.

"Mẹ, siêu thị Đường Thị đã giảm giá 50% một tuần rồi đúng không?", Tần Kiệt hỏi.

"Đúng vậy. Bởi vì bọn họ giảm giá 50%, cho nên đã lôi kéo hơn một nửa lượng khách chỗ siêu thị con qua đó!", mẹ Tần nói.

"Mẹ, bọn họ đã giảm nửa giá được một tuần rồi, nếu tiếp tục giảm, mẹ nghĩ bọn họ còn có thể cầm cự được bao lâu?"

"Cái này...", mẹ Tần ngây ngẩn cả người.

"Hơn nữa, trong siêu thị còn có rất nhiều gian hàng của các nhà sản xuất, nhà sản xuất bày hàng ra đó bán trước, siêu thị không trả tiền, nhà sản xuất cử người đến bán hàng của họ trong siêu thị. Giảm giá một hai ngày còn được, nếu giảm giá vô thời hạn, siêu thị có thể cầm cự được, nhưng còn nhà sản xuất thì như thế nào? Bọn họ có thể sao?"

"Làm kinh doanh đều là vì chạy theo lợi nhuận! Siêu thị Đường Thị muốn dồn ép con, không quan tâm đến lợi ích của nhà sản xuất mà làm ẩu làm càn. Theo thời gian, các nhà sản xuất sẽ bất mãn!"

"Trừ khi siêu thị Đường Thị có thể xuất chiêu, khiến cho con phải đóng cửa! Đáng tiếc bọn họ không làm được!"

"Cho nên..."

Tần Kiệt lại gọt cho mẹ Tần một quả táo khác: "Xem ra siêu thị Đường Thị đã lôi kéo được không ít khách hàng của con, nhưng bọn họ cũng được cái nọ mất cái kia! Làm ơn mắc oán!"

"Ý con muốn nói là... Siêu thị Đường Thị sẽ không cầm cự được lâu nữa đúng không?", mẹ Tần cố gắng hiểu ý của Tần Kiệt.

"Vâng, ý của con là vậy! Làm kinh doanh ấy mà, chỉ cần không bị phá sản thì sẽ còn cơ hội để phản kích, xoay chuyển tình thế! Hơn nữa, nếu phá sản, cũng có thể đứng dậy, thua keo này bày keo khác! Huống chi siêu thị của con trai mẹ chỉ là ít khách hơn, cũng không phải là chịu thiệt hại nghiêm trọng!"

“Mấy ngày gần đây siêu thị Đường Thị làm ăn thua lỗ! Mẹ, mẹ đừng bận tâm lo lắng nữa. Cũng đừng nghe người ngoài nói cái gì! Mẹ cứ yên tâm mà tận hưởng cuộc sống đi!”

Rắc~

Tần Kiệt cắn một miếng táo.

Bố Tần mỉm cười.

“Nghe thấy chưa? Tôi đã nói là đừng cuống cuồng lên rồi mà bà còn kéo con nó đến hỏi cho bằng được! Thật đúng là! Đừng nghĩ linh tinh nữa, ngủ sớm đi, mai còn đi làm!”, bố Tần cười cười đi vào phòng ngủ.

“Kiệt Tử, những gì con nói là thật sao?”, mẹ Tần vẫn có chút lo lắng.

“Ừm, đều là thật, mẹ yên tâm đi!”, Tần Kiệt gật đầu nói.

“Tốt rồi, tốt rồi! Suýt chút nữa dọa mẹ đó! Không sao là tốt! Nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải đi học đó!”, cuối cùng mẹ Tần cũng cảm thấy yên tâm hơn một chút.

“Mẹ, con có một đề nghị!”

“Con nói đi!”

“Mẹ đừng tiết lộ những gì con đã nói với mẹ cho người ngoài biết, cũng đừng nói rằng siêu thị Kiệt Tuyết là của con trai mẹ! Phải giữ bí mật!”

“Chuyện này thì con yên tâm đi, mẹ của con không có ngốc như vậy đâu, ngủ sớm đi!”

“Vâng! Chúc mẹ ngủ ngon!”

Thấy mẹ Tần bước vào phòng ngủ, cuối cùng Tần Kiệt cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nói anh không lo lắng, chắc chắn là giả.

Nhưng anh cần phải giữ bình tĩnh.

Dù sao anh cũng là người chèo lái siêu thị.

Anh ăn nốt miếng táo trong tay sau đó về phòng ngủ.

Anh lập tức gọi điện thoại cho Tô Nhuệ.

“Giám đốc Tần vẫn chưa ngủ sao?”

“Ừ. Cô thì sao? Ngủ rồi à?”

“Vẫn chưa? Sao vậy? Nhớ tôi à?”

“Khụ khụ ~”, Tần Kiệt không muốn chơi bời linh tinh gì với Tô Nhuệ, anh muốn làm mối cho Tô Nhuệ và Châu Phàm.

“Đừng đùa nữa, nói vào chuyện chính nhé! Chuyện tôi giao cô làm đến đâu rồi?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 156: Sao bà lại trách ngược tôi chứ?


“Đã có chút tiến triển, chắc sắp được rồi!”, Tô Nhuệ nói.

“Được, tốc độ phải nhanh! Cô nghỉ ngơi trước đi, tôi hỏi giám đốc Châu!”

“Không thể nói thêm chút nữa sao? Người ta đang cô đơn đó!”

Tút tút~

Tần Kiệt không cho cô ấy một cơ hội nào, anh trực tiếp cúp máy.

Sau đó anh gọi cho Châu Phàm.

“Giám đốc Tần, có chuyện gì vậy?”

“Chuẩn bị chương trình như thế nào rồi?”

“Hòm hòm rồi!”

“Chủ đề là gì?”

“ Vẻ đẹp Kiệt Tuyết, trợ lực Thế vận hội!”

“Vẻ đẹp Kiệt Tuyết, trợ lực Thế vận hội sao?”, Tần Kiệt nói đi nói lại mấy lần: “Ừm, chủ đề này rất được! Cứ quyết như vậy đi! Anh chọn khách mời tham gia xong chưa?”

“Ổn thỏa rồi, có chủ nhiệm văn phòng đường phố khu vực Nam Hồ, có đội trưởng cảnh sát khu vực và một số giáo sư đại học…! Việc còn lại là tùy thuộc vào giám đốc Tô!”

“Ok, bên anh cẩn thận chú ý xem có thiếu sót gì không. Nếu không có vấn đề gì, đợi phía giám đốc Tô có kết quả, chương trình của chúng ta sẽ chính thức bắt đầu!”

“Chuyện này, giám đốc Tần yên tâm, nhất đinh sẽ không làm lỡ dở kế hoạch của anh đâu!”

“Ngoài ra, việc quan trọng nhất chính là người cầm đuốc Olympic, nhất định phải để tâm. Chúng ta phải toàn tâm toàn lực ứng phó với chuyện này, bởi vì nó liên quan đến kế hoạch mở rộng Kiệt Tuyết trong tương lai! Bước này đã xong, bước tiếp theo rất dễ xử lý!”

Tần Kiệt lại nhấn mạnh.

“Tôi biết rồi, dốc toàn lực để ứng phó!”

“Ừm, tôi cúp máy đây! Nguyên tiêu vui vẻ!”

“Nguyên tiêu vui vẻ!”

Sau khi cúp điện thoại, Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại, anh chỉ thấy có Châu Phàm và Tô Nhuệ là hai người có khả năng làm việc.

Sắp tới nếu muốn mở rộng thì nhất định phải tuyển dụng thêm nhiều nhân tài hơn.

Xem ra, phải thông báo với bộ phận nhân sự bắt đầu chuẩn bị kế hoạch tuyển dụng nhân tài rồi!

Đêm nay, Tần Kiệt đột nhiêm cảm thấy có chút áp lực, anh trầm tư suy nghĩ hồi lâu.

Đến nửa đêm mới đi vào giấc ngủ.

Lúc anh tỉnh dậy đã là ngày 16 tháng Giêng.

Năm nay là năm Hợi.

Ngày 16 tháng Giêng là ngày trở lại trường.

Anh vẫn chưa kịp đứng dậy thì điện thoại đã đổ chuông.

Anh lấy điện thoại nhìn qua, là Tần Tuyết gọi đến.

“Tuyết Nhi, sáng sớm ngày ra có chuyện gì vậy?”

“Hừ! Hôm trước em mới nói với anh mà anh đã quên nhanh như vậy rồi sao?”

“Nói từ hôm trước sao?”, Tần Kiệt ngẩn người, đột nhiên vỗ mạnh vào đầu: “Ồ, anh nhớ ra rồi, em đến nơi rồi!”

“Anh vẫn còn nhớ sao? Anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi?”, Tần Tuyết chất vấn.

“Chết toi! 8 giờ rồi!”

“Anh còn biết là 8 giờ rồi hả? Tần Kiệt này, để em nói cho anh biết, em cho anh 30 phút để đến nhà ga, nếu không, anh không xong với em đâu! Hừ!”

Tút tút~

Co ấy cúp máy rồi.

Tần Kiệt luống cuống.

Anh vội vàng mặc quần áo, rửa qua mặt rồi lao ra ngoài.

“Vẫn chưa ăn sáng mà?”

“Con không ăn đâu! Hai người ăn đi!”

“Thằng bé này, làm ông chủ rồi sao vẫn còn hấp tấp như vậy?”

“Con nó lớn rồi, có chuyện riêng, bà quản nhiều như vậy làm cái gì chứ? Để ý nhiều quá, nó không thích đâu!"

“Hừ, tôi không biết sao? Cần ông nhiều lời à?”

Bố Tần: “…”

Dù sao tôi cũng có ý tốt nhắc nhở bà.

Sao bà lại trách ngược tôi chứ?

Đúng là làm phúc phải tội mà!

Vẫn là ngậm miệng lại thì hơn.

Bố Tần im lặng ăn sáng, mặc kệ mẹ Tần.

Mẹ Tần cầm quẩy lên bắt đầu ăn sáng.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 157: Thật quá đã đi.


Còn Tần Kiệt đã đi ra ngoài, bắt một chiếc taxi, gấp rút chạy tới nhà ga Hán Xương!

Khi Tần Kiệt vội vã đến nhà ga Hán Xương, Tần Tuyết đã sớm phồng má ngồi trên vali chờ không biết được bao lâu rồi.

“Anh thế mà lại muộn ba phút rồi đấy!”, Tần Tuyết đưa tay lên nhìn đồng hồ.

“Chậc chậc, đi muộn chút thôi, cũng may chỉ mới có ba phút!”, Tần Kiệt thở hồng hộc từng hơi một, còn đang giải thích, mồ hôi trên trán như mưa không ngừng tuôn ra.

“Hừm! Thấy bộ dạng thở không ra hơi của ngươi, bổn cung hôm nay không trách tội ngươi nữa!”

“Thật sao? Haha, anh sớm biết Tuyết Nhi sẽ không trách anh đâu! Chúng ta đi thôi!”, Tần Kiệt ôm lấy Tần Tuyết, trông vô cùng vui mừng, thiếu chút muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta.

Tuy nhiên.

“Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”

“Hửm? Còn muốn phạt nữa sao?”, nụ cười trên mặt Tần Kiệt cũng đông cứng lại, trợn tròn hai mắt nhìn.

“Đương nhiên phải phạt!”, Tần Tuyết nói.

“Đừng như vậy, anh mệt lắm rồi, em xem chân cũng sắp mềm nhũn ra rồi! Tha cho anh đi!”, Tần Kiệt chua xót cầu xin.

“Chân chỉ mềm ra thôi, cũng không phải đã tàn phế! Không sao đâu, hình phạt nhẹ thôi, rất nhẹ!”, Tần Tuyết nói.

Tần Kiệt: “...”

Tần Kiệt mang vẻ mặt thống khổ hỏi: “Nhẹ cỡ nào đây?”

“Rất nhẹ nhàng thôi!”, Tần Tuyết cười nói.

“Nhẹ là nhẹ thế nào?”, Tần Kiệt không biết phải làm sao.

“Cõng em, kéo vali đi!”, Tần Tuyết giơ tay lên lại chỉ xuống dưới vali.

“Hả? Vậy mà còn nói là nhẹ?”, Tần Kiệt ngẩn người.

“Làm sao? Không muốn tiếp nhận hình phạt à?”, Tần Tuyết nhướng mày, nghiêm mặt nhìn.

“Không, không. Anh chấp nhận, chấp nhận!”, Tần Kiệt cuống quýt đổi giọng điệu.

“Vậy còn không nhanh lên chút?”, giọng điệu của Tần Tuyết đã lạnh đi ba phần.

“Tuân mệnh, thưa hoàng hậu!”

Tần Kiệt vừa cõng Tần Tuyết, lại vừa kéo vali tạo thành một cảnh tượng lạ trong nhà ga.

Tách~

Có vị khách thích chụp ảnh đã chụp lại một tấm hình.

Trong bức ảnh, Tần Kiệt mồ hôi nhễ nhại, trên lưng cõng một cô gái trẻ, trong tay còn kéo vali giúp cô cảnh tượng vô cùng ấm áp.

Không lâu sau trên mạng có một blog đưa tin.

Chủ đề là – Đây chính là tình yêu.

Sau khi blog kia đưa tin, nhiều người đã bị tài văn chương của blogger thuyết phục, lần lượt tái bản.

Mà Tần Kiệt và Tần Tuyết trong bức ảnh lại trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi.

Những điều này Tần Kiệt và Tần Tuyết đều không biết.

Đồng thời, Tần Kiệt vẫn cõng Tần Tuyết trên lưng đi về phía trước.

Cứ tiếp tục bước đi.

Thật vất vả mới đến được quán bà chủ bán sủi cảo.

“Có muốn ăn sủi cảo không?”

“Không ăn!”, Tần Tuyết từ chối.

“Em đã ngồi xe lửa cả một đêm rồi, không ăn chút gì sao có thể được chứ? Sao vậy, dù gì cũng ăn chút nha?”, Tần Kiệt quay đầu nhìn Tần Tuyết.

“Hừm...Vậy thì ăn tô mì trộn đi! Cả tháng nay rồi em chưa được ăn!”, Tần Tuyết chống cằm suy nghĩ nói.

“Được! Vậy thì đi ăn mì trộn Hán Xương! Đi thôi!”

Hai phút sau, một đôi tình nhân xuất hiện trong một tiệm mì trộn gần nhà ga Hán Xương.

Chính là Tần Kiệt và Tần Tuyết.

Hai người mỗi người ăn một tô mì.

Mỗi người còn gọi một bát đậu phụ sốt tương.

Đương nhiên còn có bún tổ.

Ăn đều là đồ ăn nóng hổi.

Thật quá đã đi.

Nửa tiếng sau, hai người mới diệt sạch mồi được.

“A, đã quá đi!”, Tần Kiệt xoa xoa bụng: “ Tuyết Nhi, ngon miệng không?”

“Vâng, ngon lắm! Quá ngon rồi! Anh biết không, sau khi về Tân Môn em vẫn luôn mong muốn được ăn mì trộn đấy”.

“Kết quả thì sao?”

“Kết quả đương nhiên không có để ăn rồi!”

“Em ngốc quá, không biết ra ngoài tìm sao?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 158: “Nhìn thấy trong tay họ cầm cái gì không?”


“Anh mới ngốc đấy, Tân Môn chỗ em không có quán mì trộn, tìm kiểu gì được?”

“Cũng đúng, mà Tây Môn của em có Goubuli!”

“Anh thích ăn Goubuli sao?”

“Thích chứ!”

“Kỳ nghỉ tới đến Tây Môn với em, em dẫn anh đi ăn món bánh bao hấp Goubuli chính hiệu!”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi! Đến khi đó, anh còn phải đến gặp bố mẹ em nữa! Anh còn là con rể tương lai của họ nữa mà!”

“Aaa, bà xã đại nhân, anh rất mong chờ đấy!”

“Hừm! Xem anh thể hiện thế nào?”

“Không phải chỉ cõng thôi à? Nào, lên đây đi!”

Tần Kiệt đi đến trước mặt Tần Tuyết, cúi người, vỗ vỗ vào lưng anh.

Tần Tuyết bật cười.

“Vậy còn được!”

Tần Tuyết leo lên lưng Tần Kiệt, nhẹ nhàng dựa vào lưng anh.

“Xuất phát!”

“Lên đường!”

Một nam một nữ, một đôi tình nhân, thêm một chiếc vali, lại bắt đầu đoạn hành trình.

Đi được một đoạn không quá dài, kiên trì thêm năm phút nữa.

Bởi vì Tần Kiệt bắt được một chiếc xe.

Sau nửa tiếng, chiếc xe đã thuận lợi chạy đến bên ngoài công viên Dâu Tây của Đại học công nghiệp Hồ.

Trùng hợp ở chỗ vừa mới xuống xe lại gặp được Lâu béo và Dương Liễu.

“Ê? Lâu béo, Dương Liễu, hai người đến rồi sao?”, Tần Kiệt lên tiếng chào hỏi họ.

“Ừm! Thật đúng là trùng hợp!”, Lâu béo bước lại gần, lấy ra một gói quà đặc sản.

“Này, đây là đặc sản quê vợ tôi, bên ngoài không mua được đâu nhé, tặng cho cậu và chị dâu này!”

Dứt lời, Tần Tuyết liền đỏ mặt.

Cúi thấp đầu xuống.

Có chút ngại ngùng.

“Em hèm ~”, Tần Kiệt ho khan một tiếng, cầm lấy túi đặc sản, là một túi cau.

“Đùa cái gì vậy, ăn kiểu gì đây? Quá cứng rồi đấy?”

“Ăn rất ngon đấy, nó là đặc sản trên đảo chúng tôi. Khác với tỉnh Tương! Có hương vị nguyên vẹn không có chất phụ gia đâu!”, Lâu béo nói.

“Ồ, vậy sao? Được rồi! Để tôi đưa cho Tuyết Nhi ăn!”, Tần Kiệt đặt vào trong túi Tần Tuyết.

“Tùy cậu. Dù sao của cậu cũng là của chị dâu. Của chị dâu cũng là của cậu! Không sao hết!”, Lâu béo cười nói.

Mặt Tần Tuyết càng đỏ hơn, đầu cúi thấp hơn nữa thiếu chút vùi hẳn vào bên trong áo rồi.

Giữa ban ngày lại không ngừng gọi người ta là chị dâu, thật đúng quá xấu hổ rồi.

“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Ngồi xe lửa cả một ngày cũng mệt rồi, Tuyết Nhi, Dương Liễu, hai người mau vào trong nghỉ ngơi đi! Lấy lại tinh thần ngày mai bắt đầu học tập!”

“Vâng!”

Tần Tuyết và Dương Liễu cầm tay nhau cùng đi vào trong công viên Dâu Tây.

“Đừng nhìn nữa, cũng đã vào trong kí túc rồi, cậu vẫn còn nhìn cố!”, Tần Kiệt kéo Lâu béo đi.

“Ài, Dương Liễu, dù có nhìn trăm lần cũng không chán!”, Lâu béo khẽ l**m miệng, bộ dạng vô cùng háo sắc.

Bang~

Tần Kiệt đấm vào trước ngực Lâu béo.

“Cậu đánh tôi làm gì hả?”, Lâu béo khó hiểu hỏi lại.

“Cậu cũng có được con nhà người ta rồi, nhìn còn chưa đủ sao? Đi với tôi, có chuyện cần nói với cậu đây!”, Tần Kiệt túm Lâu béo lôi ra ngoài công viên Dâu Tây.

“Có chuyện gì, sao lại gấp thế? Hôm nay mới là ngày đầu tiên khai giảng thôi? Chuyện gì?”, Lâu béo khẽ than vãn.

“Cậu có muốn kiếm tiền không?”, Tần Kiệt hỏi.

“Kiếm tiền? Muốn, đương nhiên muốn. Hiện giờ không phải mới khai giảng sao? Còn chưa bắt đầu nữa mà! Cậu gấp gáp như vậy làm gì? Chúng ta cũng không phải quá thiếu thốn đâu?”, Lâu béo nhăn mặt nhíu mày nói.

“Tôi hỏi cậu, giờ là năm mấy rồi?”

“Năm ba rồi, sao vậy?”, Lâu béo hỏi.

“Cậu còn biết giờ là năm ba à?”, Tần Kiệt gõ vào đầu Lâu béo: “ Sắp sang năm bốn rồi. Sau khi cậu tốt nghiệp, nhỡ trường học muốn thu lại đồ án tái chế phế liệu rồi giao cho người khác làm thì cậu tính làm thế nào?”

“Cái này...không đến nỗi đấy chứ. Hợp tác giữa chúng ta và trường học không phải vẫn tốt sao?”, Lâu béo có chút nghi ngờ.

“Dù có tốt cũng không phải mãi mãi! Cậu nhớ kĩ này, trên đời này chỉ có cái thuộc về chính mình mới là mãi mãi thôi”.

“Nghe cậu nói như vậy, dường như cũng có lí!”, Lâu béo gãi gãi đầu: “Vậy cậu nói đi phải làm thế nào?”

“Nhìn thấy các bạn học đi đi lại lại trước mặt không?”

“Thấy rồi? Thì làm sao?”, Lâu béo không hiểu.

“Nhìn thấy trong tay họ cầm cái gì không?”

“Hành lý đấy! Làm sao? Kiệt Tử, cậu đừng vòng vo nữa, nói thẳng được không? Thật sự không chịu nổi cậu mà, có mỗi câu mà phải ngắt lên ngắt xuống, không mệt à?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 159: "Các cậu vẫn còn là sinh viên à?"


"Đi với tôi!", Tần Kiệt cũng không nói toạc ra, chỉ gọi Lâu béo đi theo anh.

Tần Kiệt càng không nói gì thì Lâu béo càng thêm tò mò.

Không biết rốt cuộc Tần Kiệt định làm dự án gì kiếm tiền đây.

Một lát sau, Tần Kiệt dẫn Lâu béo ra dưới gốc cột điện ngoài trường.

"Thấy trên đó có gì không?"

"Chuyển phát nhanh Thần Thông?", Lâu béo đọc từng chữ một.

"Đúng thế, chính là chuyển phát nhanh!", Tần Kiệt gật đầu.

"Kiệt Tử, cái này không nằm trong dự án của trường, có chắc ăn không?", Lâu béo hơi lo lắng.

"Vậy cậu nói xem, giờ trên đời này có dự án nào chắc ăn không?", Tần Kiệt dán mắt vào Lâu béo.

"Ơ...", Lâu béo gãi đầu, cười nói: "Tôi là người kém thông minh, làm sao tôi biết được chứ".

"Nếu dự án của cậu không ổn thì nghe tôi đi, chọn chuyển phát nhanh! Chúng ta không chỉ làm chuyển phát nhanh trong trường chúng ta, mà còn có đại học Công nghệ nam Hoa Hạ kế bên và cả Hoa Nông đối diện nữa!", Tần Kiệt nói.

"Cũng giống như dự án thu mua phế liệu à, cùng nhau hợp tác sao?", hai mắt Lâu béo sáng bừng lên.

"Không, lần này không hợp tác, mà là hùn vốn kiếm sống thôi!"

"Nói sao nhỉ?"

"Cậu học ngành kinh tế thì cậu phải biết hùn vốn là như thế nào chứ?"

"Ý cậu là kêu gọi đầu tư cổ phần sao?"

"Đúng rồi!"

"Phân công thế nào?"

"Đợi tôi nắm được nhượng quyền đại lý đã! Trước hết cậu khoan hãy nói cho người khác biết, để trong lòng là được rồi!"

"Được rồi, cậu nói sao thì tôi nghe vậy!"

"Tốt lắm!"

Nửa tiếng sau, Tần Kiệt và Lâu béo đi theo địa chỉ được ghi trên tờ quảng cáo, tìm được chi nhánh công ty đại diện chuyển phát nhanh Thần Thông ở khu vực Hán Xương.

Công ty chi nhánh toạ lạc ở phía nam đường Lạc Sư, khu vực Hán Xương.

Cách không xa phía trước là đại học Bách khoa thành phố Hán.

Đi về phía đông thì là trung tâm Quang Cốc.

Phía tây là trạm xe lửa Hán Xương.

Phía bắc có đại học Hán Xương, đại học sư phạm Hán Xương và Đông Hồ.

Phía nam thì là khu vực Nam Hồ.

Có thể nói vị trí địa lý khá là lý tưởng.

Địa điểm làm việc của công ty chi nhánh ở bên trong toà cao ốc Lạc Sư.

Tần Kiệt và Lâu béo đã hỏi thăm, chỗ đó cũng không nằm cao lắm, ở ngay tầng 11.

Lúc hai người họ đi thang máy lên tầng 11, thấy có rất nhiều thợ sửa chữa nhà cửa ra vào liên tục.

Bước vào thì thấy công ty chi nhánh chuyển phát nhanh Thần Thông đang tiến hành sửa sang văn phòng.

Công việc bề bộn.

Bên trong có mấy phòng làm việc đã sửa chữa xong, có người đang ngồi làm việc trong đấy.

"Cốc, cốc, cốc..."

Tần Kiệt bước tới gõ cửa phòng làm việc của giám đốc.

Cửa lại không khoá.

Trong phòng, có một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi đang nói chuyện với hai người khoảng 30 tuổi.

Bọn họ không để ý tới Tần Kiệt và Lâu béo.

Hai người họ vào phòng tự tìm chỗ ngồi.

Cũng không quấy rầy cuộc trò chuyện của ba người nọ.

Chừng 40 phút sau, ba người nọ mới nói chuyện xong.

Tầm mắt người đàn ông trung niên mới chuyển đến chỗ hai người Tần Kiệt và Lâu béo.

"Các cậu vẫn còn là sinh viên à?"
 
Back
Top Bottom