Cập nhật mới

Đô Thị  Giấc Mơ Triệu Phú

Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 120: Ai kêu Tần Kiệt là người phát tiền chứ.


"Ban nãy tôi đã nói về tổng doanh thu, tiếp theo tôi sẽ nói qua một chút về lợi nhuận của siêu thị chúng ta. Tôi và các đồng nghiệp trong bộ phận tài vụ đã thống kê rằng sau khi trừ các loại chi phí khác nhau, lợi nhuận của siêu thị chúng ta trong vòng một tháng qua là hơn 6 triệu tệ!"

"Woa? 6 triệu tệ? Nhiều như vậy sao?"

"Trời ơi, một tháng lãi 6 triệu, một năm chẳng phải là..."

"Kinh người quá đi!"

...

Không riêng gì đám nhân viên mà Tần Kiệt nghe xong cũng sửng sốt.

Một tháng lãi 6 triệu tệ, mở siêu thị kiếm được tiền như vậy sao?

Sao trước đây anh không biết nhỉ?

"Nhưng mọi người đừng nên vui mừng quá sớm!", đột nhiên, Lưu Tuấn Mai dội một gáo nước lạnh xuống.

"Lợi nhuận là hơn 6 triệu tệ, nhưng nếu trừ tiền thuế cũng chỉ còn khoảng 3 triệu!"

"f*ck!"

Tần Kiệt trực tiếp văng ra một câu chửi thề.

Mẹ nó chứ!

Ông đây vất vả khổ sở kiếm được hơn 6 triệu tệ, thế mà một nửa trong số đó phải sung vào của công.

Độc ác quá đi!

"Khụ khụ~"

Lưu Tuấn Mai ho khan vài tiếng nhắc nhở Tần Kiệt.

"Ừm....", Tần Kiệt nhận ra được mình hơi thiếu lịch sự, vội vàng nói: "Giám đốc tài vụ Lưu nói tiếp đi, không cần để ý đến tôi!"

Mặc dù là nói như vậy, nhưng anh vẫn rất đau lòng.

Một khoản thuế hơn 3 triệu tệ đó!

Vác nó lên trên người, ai mà chẳng đau chứ!

Anh rất muốn văng thêm một câu chửi thề.

Nhưng suy nghĩ một chút, anh vẫn cố kìm lại.

Lưu Tuấn Mai tiếp tục nói: "Lãi ròng là hơn 3 triệu tệ. Con số này cũng đã rất xuất sắc trong giới cùng ngành rồi! Giám đốc Tần phải vui mới đúng chứ!"

"Ha ha~"

Tần Kiệt có chút ngại ngùng.

Đương nhiên anh hiểu được ý tứ của Lưu Tuấn Mai.

"Tiếp theo, mời giám đốc Tần lên phát biểu!", Lưu Tuấn Mai nói.

"Được! Cho tôi nói vài câu nhé!", Tần Kiệt tiếp đề tài.

"Lần trước tôi đã nói qua, cuối năm phải phát tiền thưởng cho tất cả mọi người! Tiếp theo, chính là thời khắc phát thưởng!"

Bốp bốp~

Đám nhân viên bắt đầu trở nên sôi sục, nhốn nháo ầm ĩ.

Làm việc cả một tháng không phải chỉ là chờ đợi đến lúc phát thưởng sao.

Sắp đến Tết rồi.

Lấy được tiền thưởng cuối năm thỏa mái biết bao.

Lúc này, mọi người lập tức trở nên yên lặng.

Ai cũng vểnh tai lên, nín thở chờ Tần Kiệt tuyên bố số tiền thưởng.

Tần Kiệt thì sao, lúc này anh là người đang kích động nhất.

Kiếp trước, anh luôn là người được lĩnh lương.

Mỗi lần lĩnh lương, thấy ông chủ ngồi ở đó, hai chân bắt chéo, bộ dáng như đại gia giàu có, rất tiêu sái.

Anh cũng rất muốn trải nghiệm qua loại cảm giác đó.

Nhưng cho đến cuối kiếp trước, anh không có được cái mệnh đó.

Trùng sinh một kiếp, anh đã trở thành ông chủ.

Hôm nay là lần đầu tiên anh phát lương.

Mặc dù phải rút ra một khoản lớn từ trong 3 triệu tệ.

Nó chẳng khác nào bị người ta cắt thịt vậy.

Nhưng so với việc đóng thuế, anh có thể trải nghiệm cảm giác làm ông chủ sẽ oai phong như thế nào thì số tiền này bỏ ra rất đáng.

Làm ông chủ ấy mà, lúc này mới là lúc thể hiện rõ nhất thân phận và địa vị của mình.

Thường ngày Châu Phàm được người khác kính trọng.

Nhưng giờ phút này, anh ta cũng không có được sự uy phong bằng một ông chủ như Tần Kiệt.

Cho dù là Châu Phàm, đến lúc này cũng phải nịnh bợ Tần Kiệt.

Ai kêu Tần Kiệt là người phát tiền chứ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 121: Đáng được như vậy!"


"Tôi nói, giám đốc Châu ghi nhé!"

"Ok giám đốc Tần!", Châu Phàm lấy bút ra chuẩn bị ghi chép.

"Giám đốc tài vụ Lưu, tiền thưởng 30 ngàn tệ!"

"Woa? 30 ngàn tệ? Nhiều vậy?"

"Một tháng giám đốc tài vụ Lưu được 5 ngàn tệ, 30 ngàn tương đương với nửa năm tiền lương rồi!"

"Đúng vậy, làm trong nhà nước bây giờ một tháng mới được có hơn 2 ngàn tệ, cuối năm nhận được 14 tháng lương cũng không theo kịp giám đốc tài vụ Lưu!"

"Ngưỡng mộ quá đi!"

"Ngưỡng mộ thì anh càng phải cố gắng hơn nữa đó!"

"Ừ! Tôi phải chăm chỉ nỗ lực hơn mới được!"

"Tôi cũng vậy!"

...

Nghe thấy tiếng xì xào của đám nhân viên, Tần Kiệt rất hài lòng.

Tục ngữ nói không sai, không muốn làm quân sĩ chiến thần thì không phải là quân sĩ tốt.

Anh làm như vậy chính là muốn kích động ý chí chiến đấu của nhân viên.

Sang năm, mọi người càng cố gắng ra sức hơn.

So với việc ra sức làm việc, bỏ ra 30 ngàn tệ là rất xứng đáng.

"30 ngàn tệ?", Lưu Tuấn Mai không ngờ rằng mình sẽ được nhiều như vậy, bà ấy vội vàng xua tay: "Giám đốc Tần, nhiều quá. Tôi không thể nhận!"

"Giám đốc tài vụ Lưu, đây là thứ dì đáng được nhận, dì không thể từ chối!", Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc.

"Giám đốc Tần nói đúng đó, giám đốc tài vụ Lưu, thứ gì nên nhận thì dì cứ nhận đi, nếu dì không nhận, những người khác sao dám nhận chứ, mọi người nói xem có đúng không?", Châu Phàm nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền.

"Đúng vậy, giám đốc tài vụ Lưu, đừng từ chối nữa!"

"Nhận đi!"

"Không sai, nhận đi!"

Lưu Tuấn Mai bất đắc dĩ đành phải gật đầu chấp nhận.

Không thể trái ý dân, bà ấy không muốn trở thành tội phạm.

"Lương Hồng, chủ nhiệm kho, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"

"Woa. Chủ nhiệm Lương được tận 20 ngàn tệ!"

"Ngưỡng mộ thật đó!"

"Đúng vậy!"

...

"Uông Gia Tân, trưởng bộ phận vận hành, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"

"Woa~"

"Triệu Thanh Thanh, trưởng bộ phận thu ngân, tiền thưởng 20 ngàn tệ!"

"Woa~"

...

"Trương Đào, bảo vệ, 6 ngàn tệ!"

"Giỏi thật đó!"

"Bảo vệ cũng được tận 6 ngàn tệ, ha ha, về nhà tha hồ ăn Tết rồi!"

"Nói đúng lắm! Ha ha~"

"Trương Tiểu Yên, nhân viên thu ngân, 8 ngàn tệ!"

"Nhân viên thu ngân vất vả hơn chút, 8 ngàn tệ, hợp lý!"

"Không sai! Đáng được như vậy!"

"Dương Đào, shipper, 10 ngàn tệ!"

"Mấy ngày tuyết rơi lớn, shipper chịu không ít khổ cực, hợp lý!"

"Không sai! Đáng được như vậy!"

...

Cứ như vậy, Tần Kiệt điểm danh phát tiền thưởng cho từng người một.

Hơn 70 nhân viên.

Ngoại trừ Châu Phàm ra, vừa vặn là 75 người.

Giám đốc tài vụ một người, chủ nhiệm kho, trưởng bộ phận vận hành, trưởng bộ phận thu ngân, đội trưởng đội bảo vệ, ngoại trừ giám đốc tài vụ được 30 ngàn tệ ra, trưởng mỗi bộ phận được 20 ngàn trệ, tổng cộng là 110 ngàn tệ.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 122: “Lời này nghĩa là gì?”


Shipper 50 người, mỗi người được 10 ngàn tệ, tổng cộng là 500 ngàn tệ.

Bảo vệ 6 người, mỗi người được 6 ngàn tệ, tổng cộng là 36 ngàn tệ.

Nhân viên thu ngân có 7 người, mỗi người được 8 ngàn tệ, tổng cộng là 56 ngàn tệ.

Có 7 nhân viên sale và quản lí kho, mỗi người được 5 ngàn tệ, tổng cộng là 35 ngàn tệ.

75 nhân viên cộng lại, tổng cộng Tần Kiệt đã chi ra 730 ngàn tệ để phát tiền thưởng.

Trên khoản ghi trong sổ sách vẫn còn hơn 2 triệu tệ.

Khi thấy số liệu còn lại ghi trong sổ, nói thật, Tần Kiệt rất đau lòng.

Nhưng đây đều là những mục phải chi.

Bởi vì anh muốn thông qua chuyện này để nói cho toàn thành phố Hán và toàn bộ ngành nghề biết rằng, mức lương của nhân viên ở siêu thị Kiệt Tuyết là đứng hàng đầu trong toàn thành phố.

Chỉ cần bạn có tài, dám đến siêu thị Kiệt Tuyết làm việc, lao động, chăm chỉ thật thà bày mưu tính kế cho sự phát triển của Kiệt Tuyết thì Kiệt Tuyết tuyệt đối sẽ không bao giờ đối xử tệ bạc với bạn.

Cho nên 730 ngàn tệ, mặc dù giống như bị xẻo một miếng thịt lớn nhưng đối với Tần Kiệt mà nói, miếng thịt này bỏ ra rất đáng.

Tiếp theo, hơn 2 triệu tệ còn lại, Tần Kiệt đưa cho Châu Phàm 50 ngàn tệ.

Đương nhiên, đây là chuyện sau khi tan họp.

Dẫu sau Châu Phàm cũng là đồng bọn hợp tác, không có lương.

Anh ta chỉ được chia lãi và hoa hồng.

Tất cả những thứ này để sau hãy bàn.

Sau khi Tần Kiệt tuyên bố tiền thưởng của mỗi một người, cả phòng họp to như vậy tràn ngập tiếng vỗ tay nồng nhiệt.

Trên mặt người nào cũng hiện lên vẻ vui sướng.

Bây giờ mới chỉ là năm 2007, mức lương một tháng của công nhân viên làm ở các doanh nghiệp nhà nước mới chỉ được hơn 2 ngàn tệ, cuối năm có người được lương tháng 13, có người được được lương tháng 14.

Nhưng dù là thêm một tháng hay hai tháng thì cũng không theo kịp lương của nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết.

Chỉ nhìn vào điểm này cũng đã đủ để chứng minh sức mạnh của siêu thị Kiệt Tuyết và hoạt động kinh doanh tốt như thế nào.

Cuộc họp diễn ra một cách sôi nổi.

Vô cùng tốt đẹp.

Sau khi tan họp, Khương Lỗi cố ý để Châu Phàm lại một mình.

“Giám đốc Tần, mức lương anh đưa ra cao quá!”, Châu Phàm cau mày: “Tôi kinh doanh siêu thị đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy ông chủ dám phát tiền thưởng kiểu vậy đó! Sau này, lòng tham của bọn họ càng lớn hơn nữa rồi!”

Tần Kiệt mỉm cười: “Tôi không sợ lòng tham của bọn họ không lớn. Ngược lại, bọn họ không có lòng tham, tôi còn lo lắng là đằng khác!”

“Lời này nghĩa là gì?”, Châu Phàm không hiểu ý của Tần Kiệt cho lắm.

“Có lòng tham lớn, bọn họ mới sẵn lòng ra sức làm việc. Bọn họ ra sức làm việc thì việc kinh doanh của siêu thị Kiệt Tuyết chúng ta mới tốt được! Đây là một chuỗi phản ứng dây chuyền!”, Tần Kiệt giải thích.

“Nhưng cho dù là vậy, cũng không cần thưởng nhiều như vậy chứ! Người thấp nhất đã được 5 ngàn tệ rồi!”, Châu Phàm tiếp tục nhắc nhở.

“5 ngàn tệ thì sao? Theo tôi con số này không tính là nhiều!”, Tần Kiệt nhìn vào Châu Phàm: “Giám đốc Châu, anh nhớ kĩ một điều. Bất luận là làm người hay là làm kinh doanh, điều đầu tiên chính là phải phóng khoáng! Chỉ cần anh phóng khoáng thì anh mới có thể thu hút được nhiều nhân tài đến với mình!”

“Sắp tới tôi sẽ mở một chuỗi các cửa hàng. Nếu không phóng khoáng, tôi việc gì phải ngu như vậy? Chỉ cần phóng khoáng, để cho đám nhân viên làm công tác quảng cáo tuyên truyền miễn phí cho chúng ta, người nọ truyền tai người kia! Sẽ không lâu đâu, các đối thủ cạnh tranh cùng ngành ở cả thành phố Hán đều sẽ biết Kiệt Tuyết đối xử với nhân viên tốt như thế nào!”

“Quảng cáo tuôn ra, danh tiếng cũng có, thực lực lại càng lớn thì lo gì sau này không có nhân tài đến gia nhập chứ?”

“Giám đốc Châu, tầm nhìn xa hơn một chút. Trong tương lai sau khi siêu thị Kiệt Tuyết của chúng ta mở rộng ra khắp tỉnh, đến lúc đó, thành tích của anh sẽ sánh ngang với Walmart! Đến lúc đó, anh oai phong như thế nào, không cần tôi phải nói, anh cũng đã tưởng tượng ra rồi chứ!”

“Cái này…”

Châu Phàm không ngờ rằng tầm nhìn của Tần Kiệt lại lâu dài như vậy.

Siêu thị đầu tiên mới khai trương được một tháng liền bắt đầu nghĩ đến việc mở một chuỗi các cửa hàng rồi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 123: “Tìm siêu thị Kiệt Tuyết ấy!”


Ông chủ đúng thật là ông chủ.

Suy nghĩ mọi chuyện quả thực khác với nhân viên.

Giờ phút này, Châu Phàm hiểu rõ hơn một chút về tầm nhìn và tác phong làm việc của Tần Kiệt, đương nhiên anh ta càng kính trọng và khâm phục Tần Kiệt hơn

“Anh ghi tạc ở trong lòng là được rồi! Tiếp theo, tôi với anh sẽ tính toán tiền nong giữa hai chúng ta! Theo như thỏa thuận ban đầu, tôi sẽ đưa cho anh 50 ngàn tệ, như thế nào?”

“50 ngàn tệ? Nhiều vậy sao?”, Châu Phàm có chút bất ngờ.

“Không nhiều, anh đáng được như vậy. Cứ quyết thế nhé! Đợi lát nữa, tôi sẽ kêu giám đốc tài vụ Lưu chuyển khoản cho anh, nhưng anh phải bảo mật, không được để lộ ra ngoài, anh hiểu ý của tôi chứ?”, Tần Kiệt nhìn vào Châu Phàm, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Cái này…”, Châu Phàm do dự một lát, tâm động rồi.

Tiền ấy mà, có ai chê nhiều chứ?

“Được rồi, tôi nhận! Cảm ơn giám đốc Tần!”

“Chúng ta là người cùng hợp tác làm ăn với nhau, nói cảm ơn xa cách quá đi. Siêu thị Kiệt Tuyết, về sau còn phải nhờ anh quản lí nhiều đó!”

“Ha ha, giám đốc Tần nói cũng phải! Chúng ta là người cùng làm ăn!”

“Đúng, đồng bọn hợp tác làm ăn!”

Giống y như lời Tần Kiệt nói, bảy mươi lăm công nhận nhận được tiền xong về nhà thì vô c*̀ng vui vẻ. Họ khen lấy khen để đãi ngộ c*̉a siêu thị Kiệt Tuyết tốt như thế nào trước mặt bạn bè và người thân.

Một truyền mười, mười truyền một trăm, trăm truyền ngàn, chỉ chưa tới ba ngày đã truyền khắp giới kinh doanh siêu thị trong thành phố Hán. Ngay cả một số người không phải trong ngành c*̃ng nghe nói siêu thị Kiệt Tuyết phát tiền thưởng rất nhiều.

Siêu thị Kiệt Tuyết lập tức hot lên. Tiếng tăm lại lan rộng hơn nữa. Nó tiếp tục trở thành đề tài sốt dẻo c*̉a người dân c*̉a cả vùng Nam Hồ và Hán Xương, thậm chí là toàn bộ thành phố Hán.

Hôm nay là ba mươi âm lịch. Sáng sớm, mẹ Tần đã đi khu chợ gần nhà mua hết số đồ tết cuối c*̀ng. Vừa vào cửa, bà bèn càm ràm.

“Lão Tần, ông biết gì chưa, nghe nói bên phía Nam Hồ mới mở một cái siêu thị, tiền thưởng cuối năm thấp nhất c*̃ng năm ngàn đó!”

“Bao nhiêu?”, bố Tần đang đọc sách nên tưởng mình nghe nhầm bèn hỏi lại.

“Năm ngàn! Còn nhiều hơn của ông đấy!”, mẹ Tần vươn năm ngón tay ra cố ý nhấn mạnh nói.

“Cái gì? Năm... Năm ngàn á? Nhiều vậy hả?”, bố Tần giật mình kinh ngạc, một lúc sau, ông mới bĩnh tĩnh lại nói: "Không thể nào, một cái siêu thị mà phát tiền thưởng cuối năm nhiều hơn trong cơ quan nhà nước ư? Nhất định là giả!"

“Giả cái gì mà giả? Tôi nghe dì Tưởng trong chợ nói đó! Bà ấy là chỗ quen biết lâu năm với chúng ta, còn có thể lừa tôi à?”, mẹ Tần nói.

“Bà ấy nghe từ đâu vậy?”, bố Tần bình tĩnh hỏi tiếp.

“Nghe nói em họ c*̉a bà ấy đang làm nhân viên sale trong siêu thị Kiệt Tuyết đó đấy!”, mẹ Tần nói.

“Nếu nói như vậy thì có thể là thật đó!”, bố Tần có chút suy tư nói.

Két~

Cửa mở.

Tần Kiệt và bạn thời trung học chơi bóng xong bước vào.

“Kiệt Tử, con về rồi à! Mẹ có chuyện muốn nói với con”, mẹ Tần vẫy tay với Tần Kiệt bảo.

“Chuyện gì mà phải tự mình nói với con vậy ạ?”, Tần Kiệt đổi dép lê bước tới.

“Con lên mạng tìm kiếm siêu thị Kiệt Tuyết đi!”

“Tìm cái gì ạ?”, Tần Kiệt ngẩn ngưởi hỏi.

“Tìm siêu thị Kiệt Tuyết ấy!”, mẹ Tần lặp lại lần nữa mà không chú ý tới vẻ mặt c*̉a Tần Kiệt.

“Ơ? Tìm, tìm siêu thị Kiệt Tuyết làm gì ạ?”, Tần Kiệt hơi bất ngờ, thuận tay cầm cái ly rót một ly nước uống.

“Mẹ nghe dì Tưởng trong chợ nói tiền thưởng cuối năm c*̉a chỗ đó thấp nhất c*̃ng năm ngàn. Tiền lương bình thường còn hơn ba ngàn. Mẹ muốn tìm hiểu để nếu có thể thì năm sau đến siêu thị Kiệt Tuyết đi làm!”

Phụt~

Mẹ Tần vừa nói xong, Tần Kiệt lập tức phun hết ngụm nước mới uống ra ngoài.

Mẹ muốn đi làm trong siêu thị Kiệt Tuyết á?

Vậy chẳng phải là làm việc cho anh à?

Ặc, nhưng anh chính là con trai c*̉a bà đó.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 124: Không thích hợp để đi làm.


Sao có thể để mẹ đi làm công cho con trai được. Chuyện này cực kỳ tổn thọ. Sao mà được.

"Kiệt Tử, con sao thế? Phun cái gì? Mẹ nói sai à?", mẹ Tần không hiểu.

"Đúng vậy, tên nhóc nhà con nay hơi khác thường đó! Sao thế? Không phải là chơi bóng thua rồi chứ?”, bố Tần nhìn chằm chằm Tần Kiệt hỏi.

“Không, không phải. Con trai bố mẹ chơi bóng giỏi như thế nào, hai người c*̃ng không phải không biết. Sao có thể thua được!”, Tần Kiệt vội vàng xua tay phủ nhận.

“Vậy con phun cái gì? Xém phun cả lên người c*̉a mẹ, cái thằng này, hơn hai mươi tuổi đầu rồi, sao còn không chịu lớn vậy? Thật là!”, mẹ Tần liếc Tần Kiệt nói.

Tần Kiệt c*̃ng vô c*̀ng bất đắc dĩ.

“Bố, mẹ, là do con uống nhanh quá thôi! Lẽ nào điều này c*̃ng sai à?”

“À, uống nhanh quá hả, không nói sớm, thật là! Hại mẹ còn tưởng con bị ốm chứ!”, mẹ Tần trợn mắt nói.

Tần Kiệt: "..."

Mẹ là mẹ con đó, lời đó y như là ước gì con bị ốm vậy.

Phủi phui cái mồm.

Làm sao mà mẹ có ý thế được. Đừng có nghĩ lung tung.

“Được rồi, uống xong chưa? Xong thì mau đi tìm thử, nếu giống như lời dì Tưởng, năm sau mẹ sẽ đi đến đó làm!”

“Không được!”, Tần Kiệt lập tức phản đối.

Để mẹ đi làm công cho mình, như thế mà được à? Người ta biết sẽ nói mình bất hiếu. Dù thế nào cũng không được.

“Tại sao không được?”, mẹ Tần không hiểu.

“Đúng vậy, giờ mẹ con đi làm, một tháng mới được khoảng một ngàn tệ! Đến siêu thị Kiệt Tuyết thì gần như gấp đôi, còn nhiều hơn bố con đấy, sao lại không thể đi?”, bố Tần c*̃ng hỏi.

“Ặc... Ai da, tóm lại là không thể đi!”, Tần Kiệt nói.

“Chuyện này không bàn cãi nữa! Trừ khi con đưa ra một cái lý do thuyết phục được mẹ con! Không thì, công việc này, năm sau chắc chắn sẽ làm!”, bố Tần dứt khoát quyết định nói.

“Đúng thế, năm sau đi luôn! Con còn một năm nữa là tốt nghiệp, mẹ muốn góp ít tiền để tương lai con dùng để lấy vợ!”, mẹ Tần gật đầu nói.

“Ơ?”, Tần Kiệt nghe vậy thì vô c*̀ng cảm động.

Ở trong nước, bố mẹ cả đời đều lo lắng cho con cái. Lo từ lúc sinh ra đến khi lớn lên tới trường, trưởng thành, đi làm, kết hôn rồi sinh con. Quá trình nào c*̃ng có bàn tay c*̉a bố mẹ. Có thể nói là nhọc nhằn cả đời. Có câu thương thay cho lòng bố mẹ chính là như vậy. Nó khác hoàn toàn với nước ngoài.

Tần Kiệt đã cảm nhận được điều ấy một cách sâu sắc nhất qua hai đời làm người.

Giờ phút này, nghe thấy lời mẹ nói, lòng anh lại xúc động.

Anh nghĩ một lát, nói: "Bố, mẹ, nhà c*̉a chúng ta ở đâu?"

“Hỏi thừa, đương nhiên ở thành phố Hán!”, bố Tần nói.

“c*̣ thể là ở chỗ nào?”, Tần Kiệt tiếp tục hỏi.

“Ở Thanh Sơn. Con hỏi cái này làm gì? Có vấn đề gì sao?”, bố Tần không hiểu.

“Bố, mẹ, hai người còn biết nhà chúng ta ở Thanh Sơn à. Con c*̃ng có nghe người ta nhắc tới siêu thị Kiệt Tuyết, nó ở vùng Nam Hồ. Mà Nam Hồ ở đâu, chắc hai người c*̃ng biết chứ nhỉ?”, Tần Kiệt nói.

“Biết, ở phía nam, sao?”, bố Tần lại hỏi,

“Bố, mẹ à, nay vùng Nam Hồ chỉ có mấy cái đường hầm nối liền với Hán Xương thôi, muốn đi qua thì giao thông không được tiện cho lắm. Nhà chúng ta lại ở vùng Thanh Sơn, một cái ở phía Bắc, một cái ở phía Nam đó!”

“Hai nơi cách nhau gần năm mươi cây số nếu theo đường chim bay. Đến nay vẫn chưa có xe buýt đi thẳng đến đó. Mẹ muốn đi làm ở siêu thị Kiệt Tuyết thì mỗi ngày phải ngồi 2 chuyến xe mới tới nơi, cộng lại mất hơn hai tiếng đồng hồ!”

“Mỗi ngày cứ đi tới đi lui như vậy thì mệt muốn chết. Mẹ c*̃ng lớn tuổi rồi, cơ thể không chịu nổi đâu, con không đồng ý!”

“Cái này...”

Bố Tần và mẹ Tần nghe xong thì quay mặt nhìn nhau. Nghĩ kỹ lại thì thấy lời Tần Kiệt nói c*̃ng có lý. Khoảng cách đường chim bay đã gần năm mươi cây số, nhưng trong thành phố Hán có rất nhiều hồ, đường phố không phải là đường thẳng, toàn quanh co khúc khuỷu. Ngồi xe cả đi cả về c*̃ng mất gần bốn tiếng.

Ngồi trên xe quá lâu, ai c*̃ng mệt mỏi, sao còn có tinh thần mà đi làm được. Nếu tính thế thì quả thật không hợp lý. Không thích hợp để đi làm.

“Ừ, Kiệt Tử nói có lý đó, thôi bà đừng đi! Cứ làm ở chỗ đang làm đi!”, bố Tần gật đầu đồng ý với đề nghị c*̉a Tần Kiệt.

“Được rồi, bố con đã nói thế, mẹ còn có thể nói gì nữa, không đi thì thôi. Có điều, năm sau con phải tranh thủ tính chuyện tìm bạn gái đi!"

“Chắc chắn rồi ạ!", Tần Kiệt thở phào một hơi, nói: "Bố mẹ, con đi tắm đây! Hai người làm gì làm đi!"

"Ừ!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 125: Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.


Ba tiếng sau.

Bố Tần đốt hai cây nến đặt dưới bài vị thờ tổ tiên ở phía Bắc c*̉a phòng khách.

Rồi ông lại thắp ba nén hương vái hai vái, khấn mấy câu với tổ tiên, sau đó cắm chúng vào trong bát hương.

Xong xuôi mọi việc, gia đình ba người bắt đầu ăn bữa cơm mừng năm mới.

Có rất nhiều món ăn, chắc phải hơn hai mươi bát.

Bình thường rất hiếm khi thấy thịt, giờ phút này lại gần như chiếm hơn nửa cái bàn.

Đương nhiên còn có cả các món cá và trứng.

Bố Tần giơ chén rượu lên, mẹ Tần và Tần Kiệt c*̃ng vội giơ theo.

“Hôm nay là ba mươi tết, là ngày cuối c*̀ng c*̉a năm Tuất. Qua hôm nay, sẽ đến năm Hợi, Kiệt Tử c*̃ng bước sang tuổi hai mươi hai”.

“Tục ngữ nói, con heo đứng đầu sáu con giáp mang ý nghĩa mọi điều đều thuận lợi. Bố hy vọng trong năm mới, con có thể cố gắng hơn nữa, tranh thủ sang năm tốt nghiệp kiếm được một công việc thật tốt!”

“Không cầu con hơn bố, nhưng ít nhất c*̃ng không thể kém hơn bố được!”

“Bố con nói đúng đó. Cả đời bố mẹ chẳng có bản lĩnh gì, không cho con giàu sang phú quý được. Chỉ mong nhìn thấy con thuận lợi tốt nghiệp, tìm được một công việc tốt, cưới vợ sinh con, cả đời bình an là rốt rồi! Nào, chúng ta c*̀ng uống cạn ly rượu này!”

Tần Kiệt vô c*̀ng cảm động.

Đời trước, sau khi nhà bọn họ bị bác hai lừa thì chẳng mấy suôn sẻ gì.

Về sau, anh nhảy lên làm giám đốc tài vụ, vốn nghĩ rằng ngày lành đã đến, có thể hiếu kính bố mẹ.

Ai ngờ anh uống rượu vào cái mất hết.

Bây giờ, anh sống lại một đời.

Cả đời này, bởi vì anh kịp thời bóc mẽ được âm mưu nhà bác hai mới tránh thoát được bi kịch.

Khiến cho gia đình mình thay đổi số phận.

Bản thân c*̃ng dựa vào việc biết trước tương lai trở thành kẻ có tiền, mua được một cửa hàng ba tầng và mở siêu thị.

Tương lai sẽ chỉ càng ngày càng tốt hơn.

Những điều đó, Tần Kiệt vẫn chưa nói cho bố mẹ biết.

Bởi vì anh không muốn họ lo lắng.

Anh tính đợi tốt nghiệp xong rồi tìm một cơ hội nói cho bọn họ.

Lúc này, anh nghe thấy lời nói c*̉a bố mẹ thì bỗng có một xúc động muốn nói chuyện mua cửa hàng mở siêu thị ra.

Nhưng nghĩ lại thì anh vẫn nhịn xuống.

Cả đời bố mẹ cực khổ nhọc nhằn, chỉ là người bình thường.

Nói cho bọn họ biết rồi, Tần Kiệt lo họ sẽ bị dọa, không chấp nhận được.

Dù sao anh vẫn còn là sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường.

Bỗng im hơi lặng tiếng trở thành kẻ có tiền, bố mẹ chắc chắn sẽ không tin.

Vả lại, hôm nay c*̃ng là ba mươi tết, vẫn nên yên bình nhẹ nhàng thì tốt hơn.

Anh bưng ly rượu lên nói: "Con cảm ơn bố mẹ. Hai người yên tâm, con sẽ không phụ sự mong đợi c*̉a bố mẹ! c*̣ng ly!"

“Được! c*̣ng ly!”

“c*̣ng ly!”

“Ực!”

“Ha ha~”

...

Cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa cơm gia đình cuối năm Tuất.

Khi mở cửa ra thì bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa nổ vang.

Tần Kiệt nhìn sang.

Trời còn chưa tối mà trên đường đã có rất nhiều trẻ con bắt đầu chơi pháo bông.

Đùng đùng đùng!

Pháo bông bắn lên trời.

Ở trên bầu trời biến thành đủ mọi hình dáng và màu sắc khác nhau trông vô c*̀ng đẹp mắt.

Khiến cho thành phố lớn này thấm đượm không khí và sức sống c*̉a dân gian.

Điều này làm Tần Kiệt nhớ tới câu chuyện c*̉a các con giáp.

Lúc này, anh bỗng cảm thấy vô c*̀ng hứng thú.

Đời trước, sau khi phát triển xã hội, anh đã không còn muốn chơi pháo bông nữa.

Nhưng đời này, sau khi sống lại ngay tuổi thanh xuân, anh bỗng nhiên muốn chơi.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 126: “Phụ nữ chỉ tổ rách việc!”


“Bố, mẹ, con đi chơi đây!”

“Đừng đi quá trễ, về sớm một chút nhé!”

“Con biết rồi!”

Tần Kiệt chạy ra ngoài, mua một cây pháo bông và hộp quẹt ở cửa hàng tạp hóa.

Anh vừa xoay người lại đã thấy một gương mặt quen thuộc.

Người đó không phải ai khác chính là Trình Tư Nhã - bạn học thời cấp ba gặp ở buổi họp lớn hôm trước.

“Sao cậu lại ở đây?”, Tần Kiệt có chút bất ngờ hỏi.

“Sao tôi không thể ở đây cơ chứ?”, Trình Tư Nhã cười hỏi ngược lại.

“Nếu tôi không nhớ nhầm thì hình như nhà cậu ở bên bờ sông, cách cả một con sông đó. Cậu không ở nhà ăn cơm tất niên, chạy tới phía đông làm gì?”, Tần Kiệt nhíu mày hỏi.

“Ai quy định ba mươi tết không thể đi ra ngoài? Chẳng phải cậu c*̃ng đi ra hay sao?”, Trình Tư Nhã nhìn chằm chằm Tần Kiệt hỏi.

“Nhà tôi ở gần đây nên không tính, cậu mới tính!”

“Không, đều tính hết!”

“Nhưng mà...”

“Không được tranh cãi với con gái!”

Tần Kiệt: "..."

Được, không cãi thì không cãi, làm gì thấy ghê.

Chắc chắn là cậu uống lộn thuốc rồi.

“Cậu sao đấy? Tôi xuất hiện trước mặt cậu mà cậu không tỏ vẻ gì hết hả?”, Trình Tư Nhã c*́i đầu, ngúng nguẩy nói.

“Cậu muốn tôi tỏ vẻ gì?”

“Ặc...”, Trình Tư Nhã ngẩng đầu suy nghĩ, nói: "Hay là, chúng ta đến bờ sống đốt pháo đi?"

“Đến bờ sông đốt?”, Tần Kiệt nhướng mày, nói: "Bờ sông gió lớn lắm, có vẻ không hợp lắm đâu".

“Có gì mà không hợp, đi!”

Trình Tư Nhã kéo Tần Kiệt chạy về phía bờ sông dưới chân cầu.

Lúc này, khác với đời sau, hai cây cầu trên sông Trường Giang vẫn chưa được sửa lại.

Đâu đâu c*̃ng là bờ cát và cỏ dại. Chẳng khác gì vùng quê.

Đừng nói người, ngay cả bóng một con ma c*̃ng không thấy nữa là.

Hơn nữa, hôm nay còn là ba mươi tết.

Trên bờ sông c*̃ng chẳng có con thuyền nào.

Xung quanh vô c*̀ng yên tĩnh.

“Im lặng như này, chỉ có hai chúng ta thì có gì mà vui?”, Tần Kiệt cau mày hỏi.

“Cậu thật là không thú vị. Một đứa con gái như tôi từ xa bên bờ sông Trường Giang đến tìm cậu mà còn nói không vui? Cậu nói thử coi, như thế nào mới vui?”, Trình Tư Nhã hỏi ngược lại.

“Ặc...”, Tần Kiệt bị hỏi cứng họng, anh xoa xoa mũi nói: "Được rồi, được rồi, cậu nói gì c*̃ng đúng hết! Chúng ta đừng cãi nữa, chơi pháo bông đi!"

“Nói sớm có phải xong rồi không, thật là!”

Trình Tư Nhã trợn trắng mắt, vươn tay cướp lấy một cây pháo bông trong tay Tần Kiệt, giơ lên, nói: "Đốt đi!"

“Đây là tôi mua đó, không phải do tôi cầm phóng hả?”, Tần Kiệt hỏi.

“Cái đồ keo kiệt, tôi chơi với cậu mà cậu còn không vui nữa hả? Thật là, mau đốt đi!”, Trình Tư Nhã bĩu môi nói.

“Rồi, rồi, cậu thắng! Cậu gì c*̃ng đúng hết! Cậu có lý được chưa!”

Tần Kiệt bất đắc dĩ đành phải cầm hộp quẹt đốt ngòi nổ.

Đùng~

Sau khi đốt ngòi nổ, cháy tới bên trong pháo bông thì một tia sáng phóng thẳng lên cao, đầu ống pháo nổ mạnh, dọa Trình Tư Nhã hét á một tiếng, ngã vào trong lòng ngực Tần Kiệt.

Đùng~

Tia sáng bay lên trời rồi nổ tung.

Thật đẹp.

Đùng~

Ngay sau đó, lại có một tia sáng phóng ra khỏi ống pháo.

Lần này, Trình Tư Nhã chỉa nó ra.

Tia sáng lập tức bay về phía bờ sông trước mặt.

Men theo sức gió trên sông phóng đi. Cuối c*̀ng nổ tung trên mặt sông.

Đùng~

Tiếp đó lại có một tia sáng khác phóng ra.

Lần này, Trình Tư Nhã rút kinh nghiệm, bỗng nhiên giơ ống pháo lên thật cao. Nhưng bởi vì cô ấy giơ lên quá nhanh nên cánh tay đụng phải cằm Tần Kiệt.

"Ui da~"

Tần Kiệt bị đụng đau, nói: "Cậu làm gì thế? Có biết chơi không đó!"

“Ngại quá, tôi, tôi không có cố ý đâu!”

“Đừng, đừng, mau, mau ném đi...”

“Cái gì? Cậu nói gì cơ?”

“Phụ nữ chỉ tổ rách việc!”

Tần Kiệt giơ chân đá một cái...
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 127: “Cậu, yêu tôi không?”


Không thể không nói rằng “Công phu đá” của Tần Kiệt không tệ.

Một cước này đã thật sự đá bay pháo hoa trên tay Trình Tư Nhã.

Nhưng vì anh dùng sức quá mạnh.

Mà Trình Tư Nhã chỉ là một cô gái.

Bị anh đá như vậy, cô ấy không đứng vững, cơ thể đột nhiên ngã sang một bên.

“Cẩn thận!”

Trên mặt đất là cỏ dại.

Nếu như bị ngã xuống, trầy mặt thì làm sao đây?

Trong tình huống cấp bách ấy, Tần Kiệt vội vươn tay ra đỡ lấy.

May mà anh phản ứng nhanh.

Kịp thời đỡ được Trình Tư Nhã.

Nhưng anh cũng quá dùng sức khi đỡ

Sức quá mạnh thì nghiêng qua một bên

Một chân của Tần Kiệt không thể đứng vững, cơ thể cũng ngã sang một bên.

“A~”

Trình Tư Nhã sợ hãi hét lên.

Bịch~

Sau đó, cả hai người cùng ngã xuống bãi cỏ.

Không hề giống với tư thế nam trên nữ dưới trên TV chút nào.

Lúc này, Trình Tư Nhã ở trên, còn Tần Kiệt thì ở dưới.

Hai người dính sát vào nhau, mặt đối mặt

Nếu không phải vì Trình Tư Nhã thấp hơn Tần Kiệt.

Thì lúc này, môi của Trình Tư Nhã đã dính vào môi của Tần Kiệt.

Mọi thứ như dừng lại trong chốc lát.

Hai người cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Giống như đang si mê đến mất lí trí, ngẩn người ra nhìn nhau.

Một hồi lâu.

Tần Kiệt thấy mặt Trình Tư Nhã đỏ lên.

Hai má đỏ ửng trông giống như được thoa son lên vậy.

Một màu đỏ rất gợi cảm.

Đột nhiên, Trình Tư Nhã như cảm thấy điều gì đó.

Cổ cô ấy cũng đỏ lên rồi.

“Cậu... đồ khốn nạn!”

“Tôi khốn nạn chỗ nào? Tôi là người bị hại đó biết chưa?”

“Không biết xấu hổ! Tôi đánh chết cậu!”

Nắm tay trắng nõn không ngừng rơi trên ngực Tần Kiệt giống như những hạt mưa.

Lúc đầu, Tần Kiệt còn ngăn cản.

Nhưng dần dần, anh từ bỏ.

Bởi vì anh nhận ra nắm tay trắng nõn của Trình Tư Nhã đánh vào trên người anh mà không hề đau chút nào.

Ngược lại còn rất thoải mái.

Giống như đối phương đang xoa bóp cho anh vậy

Tần Kiệt liền mặc cho Trình Tư Nhã tra tấn mình.

Trình Tư Nhã đấm lấy đấm để, dần dần cô ấy trở nên mệt mỏi.

Sau đó cô gái nằm lên người Tần Kiệt nghỉ ngơi.

“Cậu, yêu tôi không?”

Trình Tư Nhã hỏi.

“Không yêu!”, Tần Kiệt nói thẳng.

“Nhưng tôi thích cậu! Từ hồi cấp ba, tôi vẫn luôn thích cậu!”, Trình Tư Nhã nói.

“Khi đó, sao cậu không tỏ tình với tôi? Bây giờ thì muộn rồi!”, Tần Kiệt đáp.

“Cậu... có bạn gái rồi sao?”, Trình Tư Nhã hỏi.

“Đúng!”

“Cô ấy tên là gì?”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 128: Chỉ có thể nói một lời xin lỗi thôi.


“Tôi không nói cho cậu biết!”

“Nhỏ mọn như vậy à? Hay là cậu sợ sau khi tôi biết thì sẽ đến làm phiền cô ấy?”

“Tôi cứ không nói cho cậu đấy!”

“...”

Trình Tư Nhã dùng sức véo Tần Kiệt.

“Ối, không phải cậu đánh sao, sao lại véo rồi? Đau lắm đó!”

“Hừ, tôi muốn cậu đau cho nhớ đó!” ,Trình Tư Nhã đứng dậy từ trên người Tần Kiệt.

“Tôi phải về rồi! Cậu có thể tiễn tôi không?”

Trình Tư Nhã nhìn cầu Trường Giang 2 trên đỉnh đầu.

Kéo dài từ sông Trường Giang, nối liền quận Giang Ngạn và quận Thanh Sơn.

“Đương nhiên có thể rồi!”, trời đã gần tối, một mình Trình Tư Nhã là con gái tự về nhà, Tần Kiệt hơi lo lắng.

“Cảm ơn!” Trình Tư Nhã cười, kéo tay Tần Kiệt, chạy lên cầu.

“Tôi đã nói rồi, tôi không thích cậu nữa, sao còn kéo tay tôi? Bị người khác nhìn thấy thì không tốt đâu!”

“Cậu không thích tôi là chuyện của cậu, nhưng tôi thích cậu mà”.

“Có gì khác biệt không?”

“Đương nhiên là có rồi. Cậu có quyền tự do yêu người khác, tôi có quyền tự do theo đuổi cậu, không phải sao?”

“Cũng khá có lý đấy!”

“Đương nhiên rồi!”

...

Dọc theo cầu Trường Giang số 2, hai người vừa đi vừa nói chuyện.

Họ nói về thời cấp ba, nói về thời đại học.

Nhưng phần lớn thời gian đều là Trình Tư Nhã tự kể câu chuyện của mình.

Còn Tần Kiệt đóng vai người nghe.

Trong vô thức, Tần Kiệt và Trình Tư Nhã đã đi qua cầu, đến bên bờ Giang Ngạn.

“Tôi có thể ôm cậu trước khi chia tay không?”, Trình Tư Nhã dang hai tay ra.

“Không cần đâu. Không phải vừa rồi cậu ôm rồi sao?”, Tần Kiệt không đồng ý.

“Đến đây đi! Cậu đúng là nhỏ mọn!”

Trình Tư Nhã không thèm quan tâm Tần Kiệt có đồng ý hay không, lập tức ôm lấy Tần Kiệt.

Tần Kiệt: “...”

Con gái kiểu gì thế này!

Chủ động quá rồi đó!

Tần Kiệt đột nhiên nhớ tới Ôn Thanh Thanh.

Ngày trước khi chia tay, cũng như thế này.

Không ngờ Trình Tư Nhã cũng giống với Ôn Thanh Thanh, cũng là một cô gái dũng cảm.

“Cảm ơn cậu đã đưa tôi về nhà! Lần sau đến thủ đô, nhớ tìm tôi nhé! Bye bye~”

“Tạm biệt~”

Tần Kiệt vẫy tay, nhìn Trình Tư Nhã đi vào tiểu khu.

Kết cục khác với Ôn Thanh Thanh lúc đó.

Sau khi Ôn Thanh Thanh ôm anh, người này còn hôn anh nữa.

Nhưng Trình Tư Nhã chỉ đơn giản ôm lấy anh thôi.

Rõ ràng cô gái này vẫn hơi rụt rè.

Nếu như không theo đuổi được Tần Tuyết, có lẽ anh sẽ cân nhắc tới cô gái này.

Chỉ đáng tiếc anh đã có Tần Tuyết rồi.

Chỉ có thể nói một lời xin lỗi thôi.

Reng reng reng~

Khi Tần Kiệt bước lên cầu, điện thoại di động của anh vang lên.

Tần Kiệt nhìn, đó là cuộc gọi của Tần Tuyết.

“Tuyết à, sao gọi cho anh sớm thế?”

“Hừ! Em còn đang đợi anh gọi đây, anh đúng là người không có lương tâm, chả bao giờ gọi, lúc nào cũng là em chủ động!”

Tần Kiệt: “...”
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 129: Nói về chuyện gia đình.


Tần Kiệt sờ mũi, nói: “Vừa rồi anh tiễn một người bạn về nhà, bây giờ đang trên đường về!”

“Tiễn bạn?”, Tần Tuyết trong điện thoại dừng lại: “Nam, hay là nữ?”

“Anh nói là nữ, em có tin không?”, Tần Kiệt nói.

Tần Tuyết im lặng, sau đó cô ấy xì xuồi một tiếng

“Đồ xấu trai như anh, trừ người con gái xinh đẹp là em thì còn có ai để ý đến anh nữa! Đừng có tưởng mình đẹp trai lắm”.

“Ha ha, thế mà cũng không lừa được em, em thật là lợi hại!”, Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi anh định nói là nam, nhưng sau khi nghĩ lại, nói là nữ thì tốt hơn.

Binh pháp có nói, ảo ảo thật thật mới là tốt nhất.

Quả nhiên Tần Tuyết đã bị lừa.

Nếu như sau này Tần Tuyết biết chuyện, Tần Kiệt cũng có thể lí do để phản bác lại.

Đến lúc đó sẽ nói là anh đã nói với em là con gái rồi, em không tin, còn có thể trách anh sao.

Đây chính là mưu kế của Tần Kiệt.

“Hừ! Em còn có thể không nhìn ra ý đồ của anh sao. Đúng thật là!”, Tần Tuyết đắc ý nói: “Tối nay anh định làm gì?”

“Ôi, còn có thể làm gì nữa? Đương nhiên là ở một mình phòng không gối chiếc rồi! Sao thế? Em muốn tiếp xúc thân mật với anh sao?”, Tần Kiệt nói.

“Biến đi! Anh lại định giở trò lưu manh đúng không! Đúng là không biết xấu hổ!”

“Ai giở trò chứ? Không phải là em chủ động hỏi sao?”

“Xì. Đừng có đùa nữa!”

“Được rồi, anh sai rồi. Hay là, để anh gặp em chút nhé?”

“Gặp kiểu gì?”

“Đơn giản thôi, không phải phương Bắc bọn em có hệ thống sưởi sao? Anh nghe nói có hệ thống sưởi ở trong nhà thì không khác gì mùa hè. Em mặc quần áo mùa hè, mặc mát mẻ chút, chụp vài tấm, gửi cho anh xem!”

“Vô liêm sỉ! Bỉ ổi! Cả ngày chỉ nghĩ mấy thứ đen tối! Không thèm để ý anh nữa! Hừ!”

“Đừng mà, cùng lắm thì em mặc nhiều thêm một chút!”

“Không chụp, không chụp, em không chụp! Không nói chuyện với anh nữa, chúc tên b**n th** nhà anh đêm nay ngủ mơ thấy ác mộng!”

“Được rồi, anh mơ thấy ác mộng, cũng phải kéo theo em!”

“Biến đi~”

Cạch~

Điện thoại bị cúp.

Tần Kiệt lắc đầu cười.

Anh bước về phía trước.

Sau đó, anh lại nhận được cuộc gọi của Trương Lâu Béo, Bốn Mắt, Mã Dương, Quách Bùi, Dương Liễu, Thẩm Giai Giai, chủ nhiệm Lưu, hiệu trưởng, Tạ Quan Lâm, Uông Sảng.

Đương nhiên cũng có lời chúc của toàn thể nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết.

Dọc đường không ngừng nghe điện thoại rồi gọi điện thoại, Tần Kiệt nhanh chóng về đến nhà.

Anh nhớ ra Ôn Thanh Thanh vẫn chưa gọi.

Cuối cùng anh lại gọi tới số của cô ấy.

Kết quả là số điện thoại bạn gọi không nằm trong vùng phủ sóng.

Không còn cách nào khác, Tần Kiệt chỉ có thể gửi tin nhắn.

Sau khi về nhà, bố mẹ vẫn đang xem TV.

Tần Kiệt bắt đầu ríu rít với bố mẹ.

Nói về chuyện gia đình.

Cả nhà vui vẻ cùng nhau đón giao thừa.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 130: Bà vội đi đến.


Ngày hôm sau, mùng một năm mới, ba người nhà Tần Kiệt mượn xe của bạn, vội vã về quê.

Mồng một Tết năm Hợi 2008, thôn nhà họ Tần huyện Cánh.

Thôn nhà họ Tần là một thôn rất nhỏ thuộc thị trấn Tạo Giáp, cả thôn chỉ có hơn 1400 người.

Cả thôn chỉ có một cái chợ rất nhỏ.

Hôm nay, việc bố mẹ và Tần Kiệt lái chiếc xe mượn về quê khiến mọi người chấn động.

Vào thời điểm năm 2008 này, người có khả năng lái xe thường khá có điều kiện.

Mặc dù Tần Kiệt chỉ lái chiếc Santana thôi nhưng ở thời này, nó đã là xe xịn rồi.

Xe đỗ ở nhà bác cả.

Người dân ở gần đấy đều đến xem thứ hiếm có này và hóng hớt một chút.

Khách đến nhà bác cả khá nhiều.

Mọi người đều về quê để cúng bái tổ tiên.

Bác gái đang tiếp khách.

Bác cả và bố Tần đang nói chuyện với nhau.

Tần Kiệt và hai đứa con trai của bác cả đang tụ lại tán gẫu.

“Chú ba, Kiệt Tử nhà chú có tương lai xán lạn đấy. Không hổ là sinh viên duy nhất của nhà họ Tần chúng ta! Sinh viên còn chưa tốt nghiệp mà đã có xe lái rồi à?”

“Anh cả, anh hiểu lầm rồi, xe này là do nhà em mượn đấy!”

“Dù là mượn hay mua thì Kiệt Tử nhà chú mới hai mươi hai tuổi mà biết lái xe rồi. Hai đứa nhóc nhà tôi có thể lái máy kéo đã tốt lắm rồi! Đây chính là khoảng cách! Tốt hơn hết nên đi học! Chú ba, sau này chú có phúc hưởng rồi!”

“Hưởng phúc gì chứ, em chỉ mong sau khi tốt nghiệp nó tìm được một công việc ổn định là được rồi, không cầu mong những thứ khác nhiều!”

“Chú đó, vẫn giống lúc còn trẻ! Mấy năm không về, hiếm có được một lần trở về. Đợi lát nữa, hai anh em chúng ta phải muốn vài ly mới được!”

“Được, nhiều năm rồi chưa uống cùng anh cả. Hôm nay em sẵn sàng uống cùng anh!”

“Ha ha, được được!”

Bác cả và bố Tần nói chuyện rất hòa thuận.

Tần Kiệt và hai anh họ Tần Thiên và Tần Phong nói chuyện cũng khá là hợp cạ.

Mặc dù Tần Thiên và Tần Phong làm nông ở quê nhưng họ cũng rất thật thà.

Tần Kiệt không hề xem thường hai người họ.

Ngược lại, anh nói chuyện khá vui vẻ với hai người.

Thấy cảnh này, mẹ Tần mới yên tâm.

“Ủa? Tần Kiệt, sao cháu lại ở đây?”

Tần Kiệt ngẩng đầu lên, sắc mặt đột nhiên trở nên xám xịt.

Mẹ Tần quay đầu lại nhìn, mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Bà vội đi đến.

“Là anh hai, chị hai à! Hai người cũng đến chúc tết anh cả à?”, mẹ Tần miễn cưỡng cười nói hai người.

Bác hai bảo bác hai gái mang quà vào, híp mắt nói: “Nói thừa, đây là nhà anh cả của tôi, tôi không thể đến sao? Ngược lại là thím đấy, còn Tần Kiệt nữa, hai người đến đây làm gì?”

“Em…”

Tần Kiệt thật sự không muốn thấy cái bản mặt kỳ khôi của bác hai mặc dù người này là anh của bố mình.

Lúc này, thấy mẹ mình do dự không biết nên nói gì, Tần Kiệt bèn bảo: “Nhà cháu đến đây tất nhiên là để chúc tết bác cả và bác cả gái rồi!”

Sắc mặt bác hai bỗng trầm xuống nhìn Tần Kiệt với ánh mắt bất thiện.

Thấy vậy, Tần Thiên và Tần Phong lo lắng bác hai sẽ nổi điên nên vội chạy đến: “Kiệt Tử, đây là bác hai, sao em lại nói chuyện như vậy, mau xin lỗi bác hai đi!”

Nói rồi hai người còn kéo cánh tay Tần Kiệt.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 131: Là con trai Tần Hạo của tôi”.


Ý muốn bảo Tần Kiệt đừng làm loạn ngay lúc này, dù sao cũng là người lớn, lại đang lúc Tết nhất, xảy ra chuyện rồi bị truyền ra ngoài, người ngoài sẽ cười vào mặt.

“Tần Thiên, Tần Phong, hai cháu đừng xen vào chuyện của bác và Tần Kiệt!”

Bác hai quát chỉ vào mẹ Tần: “Thím thật biết cách dạy con, chú ba đâu rồi? Gọi chú ấy ra đây! Tôi muốn xem hôm nay chú ấy giải thích thế nào với tôi đây!”

Bị người vai vế dưới mình cứng rắn cãi lại thẳng mặt mình, sắc mặt bác hai lập tức rất u ám, không vui.

Nhưng đánh thẳng mặt con cháu cũng chỉ thêm mất mặt ông ta.

Nên ông ta la hét lên gọi bố Tần ra.

Tiếng cãi vã bên ngoài rất lớn, bác hai và bố Tần nghe thấy thì bước ra ngoài.

“Ồ, anh hai đến rồi! Em và anh cả đang nói đợi lát nữa anh và thằng tư đến, bốn anh em chúng ta cùng uống rượu. Vừa nhắc thì anh đến!”, bố Tần mỉm cười đi đến chào.

“Uống gì mà uống? Ai muốn uống với chú?”, bác hai tức giận nói.

“Chú hai, chú nói vớ vẩn gì vậy?”, bác cả bất mãn.

“Anh cả, lần trước em đã nói với anh thế nào, mới có nửa năm mà anh đã quên rồi à?”, bác hai không buông tha chỉ vào Tần Kiệt: “Thằng nhóc thối này là vai vế con cháu trong nhà mà chẳng biết phép tắc gì cả!”

“Lần trước em và bác hai gái của nó đến tỉnh lỵ tìm chú ba nói chuyện, thằng nhóc này lại đuổi bọn em ra ngoài!”

“Anh cả, anh nói xem nào có ai làm con cháu như vậy? Nào có ai làm vậy với họ hàng như nó chứ? Em là bác hai ruột mà thằng nhóc chẳng nể mặt chút nào!”

“Còn nói con trai em bán đa cấp! Anh xem đứa cháu không có lương tâm, không biết phép tắc như vậy thì có tư cách gì về đây chúc tết?”

“Theo em thấy cứ đuổi thẳng cổ nó ra ngoài! Không bao giờ cho phép nó bước một bước vào cổng nhà họ Tần chúng ta nữa!”

Ông ta nói vậy, khách của nhà bác cả đều im phăng phắc.

Bác hai nói chuyện rất quá đáng.

Sắp sang năm mới, nói thế này rất xui xẻo

Quả nhiên.

Bác cả tỏ ra không vui.

“Chú hai, tôi không biết nửa năm trước Kiệt Tử đã nói và làm gì với chú! Hôm nay là mồng Một tết, cả nhà họ từ tỉnh thành xa xôi vội vã về đây chúc tết, thắp nhang cho tổ tiên thì chứng tỏ cả nhà họ vẫn không quên cội nguồn!”

“Lúc này mà chú hung dữ với họ quả thật quá đáng lắm! Mau bắt tay làm hòa với chú ba đi, như vậy tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra!”

“Anh cả, em đã nói nhiều vậy rồi mà anh không nghe lọt một câu sao?”, bác hai hét lên với bên ngoài: “Tần Hạo, con đỗ xe xong chưa? Đỗ xong rồi thì mau lăn vào đây!”

“Vâng bố!”

Chẳng bao lâu, một thanh niên trạc tuổi Tần Kiệt chạy vào.

Lúc nhìn thấy Tần Kiệt và bố mẹ Tần, sắc mặt gã ta trở nên xám xịt.

“Sao các người lại đến đây?”

“Tần Hạo, sao anh nói chuyện với bố mẹ tôi như vậy? Xin lỗi ngay!”, Tần Kiệt không vui nói.

“Tôi nói vậy đấy thì sao?”, Tần Hạo quát.

“Ông đây…”

“Kiệt Tử!”, mẹ Tần vội kéo Tần Kiệt lại, cười nói với Tần Hạo: “Tiểu Hạo, em cháu không hiểu chuyện, cháu đừng so đo với nó!”

“Nó nhỏ hơn tôi có bốn tuổi mà còn nhỏ nhắn gì?”, Tần Hạo không hề nể mặt chút nào.

“Dám quát mẹ tôi à, tôi đánh chết…”

“Kiệt Tử, con im miệng lại cho mẹ được không?”, mẹ Tần trợn mắt nhắc nhở Tần Kiệt, nơi này là nhà bác cả, đừng gây chuyện!

Tần Kiệt hung dữ trợn mắt nhìn Tần Hạo, cố nén cơn giận.

“Tiểu Hạo, sao cháu lại nói chuyện với thím ba như vậy?”, bác cả quở trách.

“Bác cả, sao bác không hỏi Tần Kiệt nó đối xử thế nào với bố mẹ cháu trước đây?”, Tần Hạo hỏi ngược lại.

“Chú hai, đây là thái độ của chú sao?”, bác cả không đáp lời Tần Hạo mà nhìn bác hai.

“Phải! Đây chính là thái độ của tôi!”, bác hai đứng bên Tần Hạo chỉ vào trong nhà bác cả nói: “Mấy năm nay nhà anh gặp khó khăn là ai đã vươn tay giúp đỡ?”

“Là tôi!”

“Năm trước chị dâu bị bệnh, ai là người trả tiền? Là con trai Tần Hạo của tôi”.

“Năm ngoái, con trai Tần Phong của anh bị người ta đánh, ai giúp anh đánh trả lại? Cũng là con trai tôi!”

“Tháng trước, con dâu lớn của anh khó sinh, ai đã giúp các anh tìm bác sĩ? Cũng là con trai tôi!”

“Mấy năm nay, chuyện lớn nhỏ gì trong nhà các anh đều là nhà bọn tôi giúp đỡ!”

“Tôi cũng không mong nhà anh có thể trả ơn gì”.

“Nhưng các anh lại hay lắm! Không trả ơn còn mà cấu kết với nhà chú ba nhiều năm không về nhà đuổi bọn tôi ra ngoài, đứng về phía họ để tranh cãi với nhà chúng tôi?”

“Anh cả, anh tự hỏi lương tâm của mình xem thử có còn đó không?"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 132: Cả hai đều là em trai mình.


"Anh...", bác cả tức giận nói không nên lời.

"Bố, bố không sao chứ!", Tần Thiên và Tần Phong vội vàng bước tới.

"Còn nữa!", bác hai chỉ vào Tần Kiệt nói: "Lúc trước mày nói xấu Hạo Tử nhà tao bán hàng đa cấp hả? Nếu mà giống như lời mày thì giờ Hạo Tử đã sớm đi ngồi tù rồi!"

"Nhưng sự thật thì sao? Sự thật chính là Hạo Tử nhà tao vẫn tốt, chẳng xảy ra chuyện gì cả. Nó còn làm ăn với bạn bè lời được ít tiền! Tháng trước mới mua được một chiếc Guangqi Honda đó!"

"Nhìn thấy không, chính là chiếc Guangqi Honda kia kìa, mất hơn ba trăm tám mươi ngàn tệ đấy, c*̃ng chẳng rẻ đâu. Ây dô, chiếc xe kia là c*̉a ai thế?"

"Nhìn ảnh thì là loại A, từ tỉnh chạy về. Nếu tôi không đoán sai thì mấy người mới lái về đúng không. Có điều, trông bề ngoài thì chiếc xe kia kém hơn con Guangqi Honda c*̉a nhà chúng tôi hơi bị nhiều đấy! Hạo Tử, bố con không rành về xe, con nói xem nhà chú ba chạy loại xe gì vậy?"

"Santana 2000! Mấy chục ngàn tệ là mua được một con rồi!", trong mắt Tần Hạo tràn đầy vẻ khinh thường nói.

"Ồ, hóa ra chỉ có mấy chục ngàn tệ thôi à. Chú ba này, không phải là anh nói gì chú, nhưng nhà chú ở thành phố mà lái gì không lái, lái con Santana rẻ tiền ấy về, có thấy mất mặt không!"

"Bác nói lại lần nữa xem!", Tần Kiệt nổi giận nói.

"Con mẹ nó! Cậu mà hét lên với bố tôi lần nữa, có tin tôi đánh cậu không!", Tần Hạo giơ nắm đấm lên.

"Chẳng lẽ tôi lại sợ anh chắc?", Tần Kiệt c*̃ng giơ tay lên tính đấm lại.

"Dừng tay!"

Bố Tần vội vàng ngăn cản Tần Kiệt, quát: "Mới đầu năm, đánh cái gì mà đánh? Cậu ta là anh họ con đó, bố nó là bác hai con. Con có thái độ gì đấy? Còn không mau xin lỗi bác hai và anh họ!"

"Hừ! Có đánh chết con c*̃ng không nói!"

Đời trước bởi vì nhà bác hai mà hại nhà mình trải qua những ngày tháng cực khổ.

Tần Kiệt đã sớm hận nhà bác hai tận xương tủy.

Muốn anh xin lỗi á? Có đánh chết anh c*̃ng không nói.

"Tên nhóc thúi nhà con!", bố Tần tức ná thở, nhưng đầu năm nên ông c*̃ng không muốn ra tay bèn vội vàng cười nói: "Anh hai, Tiểu Hạo, Kiệt Tử không hiểu chuyện, em thay nó xin..."

"Ai thèm lời xin lỗi c*̉a chú?", Tần Hạo chẳng thèm nể nang gì nói.

"Mẹ mày, dám chửi bố tao à, tao đánh chết mày!", Tần Kiệt giãy dụa muốn đánh, nhưng lại bị Tần Phong và Tần Thiên giữ chặt.

Chát~

Bố Tần giơ tay lên tát một phát.

"Đầu năm mẹ con nói cái gì mà con quên rồi à? Câm miệng lại cho bố!", bố Tần tức giận quát, sau đó xoay người cười nói: "Anh hai, Tiểu Hạo, hai người thấy đó, Kiệt Tử không hiểu chuyện nên em đã dạy dỗ nó rồi. Hôm nay dù gì c*̃ng là mùng một mà!"

"Chúng ta không bàn ân oán, nói chuyện vui thôi được không?"

"Ai muốn nói chuyện với nhà chú?", Tần Hạo vẫn chẳng nể nang gì, nói tiếp: "Bác cả, nhà cháu và nhà họ như nước với lửa! Muốn làm thế nào thì bác xem mà làm đi!"

"Anh cả, anh nghe chưa? Hạo Tử nhà em nói rất đúng. Đầu năm mới, một là nhà bọn họ c*́t, hai là nhà bọn em đi! Anh nhìn mà làm!", bác hai trừng mắt nhìn bác cả lớn tiếng nói.

Bác cả tức tới mức xanh mặt.

Bố Tần là em, chú hai c*̃ng là em.

Cả hai đều là em trai mình.

Ông là anh cả, không thể nghiêng về phía bên nào hết.

"Anh hai, không đến mức phải làm lớn như vậy chứ hả?", bố Tần nhíu mày nói.

"Ai nói không đến mức?", bác hai vẫn không nể mặt nói: "Anh cả, anh đưa ra câu trả lời đi, rốt cuộc anh chọn ai?"

"Chú hai, chú..."

"Anh cả, anh không cần phải khó xử! Chúng em đi là được! Bên phía bố mẹ thì chúng em đã đi rồi. Quà c*̉a anh em c*̃ng đưa. Còn nhà chú Tư thì đặt ở kia, chờ chú ấy đến anh giúp em đưa cho chú ấy là được!", bố Tần nói xong bèn kéo mẹ Tần và Tần Kiệt đi về phía chiếc Santana 2000.

"Chú ba, mọi người...", bác cả đuổi theo tính giữ lại, nhưng lời nói đến bên miệng lại không nói nên lời.

"Anh cả, em biết anh rất khó xử. Em không trách anh! Hôm nay không thể uống rượu với anh. Hôm nào anh vào thành phố, hai em chúng ta lại uống một trận cho đã nhé! Chúc mừng năm mới!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 133: Tần Kiệt cũng cảm thấy có chút không thích hợp.


Cạch~

Cửa xe mở ra.

Bố Tần và mẹ Tần c*̀ng ngồi vào trong.

"Bác cả, cháu đi đây!"

Tần Kiệt c*̃ng ngồi vào, khởi động xe lái ra ngoài.

Vừa lái ra ngoài thì gặp được nhà chú Tư tới.

"Ơ? Đây không phải là nhà anh ba à?"

"Hình như là thế á!"

"Sao đi sớm vậy nhỉ?"

"Không biết nữa!"

"Anh cả, nhà anh ba...", chú Tư còn chưa nói xong, bác hai đã đi ra gắt: "Hỏi cái gì mà hỏi? Loại không lương tâm như bọn họ, đi rồi mới tốt! Không cần để ý đến nhà đó! Mau vào đi!"

...

Bên này, Tần Kiệt lái xe chậm rãi chạy trên con đường nhỏ ở nông thôn.

Năm 2008, quốc gia vẫn chưa phê duyệt chính sách làm đường nhựa cho nông thôn, nên ở đây đều là đường đất. Có rất nhiều ổ gà, vì thế không thể chạy nhanh được.

Tần Kiệt chăm chú lái xe, nhưng sắc mặt c*̉a anh vẫn vô c*̀ng khó coi.

"Bố, tại sao ban nãy phải..."

"Kiệt Tử, bố biết con muốn nói gì!", bố Tần ngắt lời Tần Kiệt: "Vẫn là câu kia, hôm nay là mùng một. Đầu năm, có khó chịu đến mấy c*̃ng phải nhịn! Làm to chuyện lên thì truyền ra sẽ khiến cho người ta chê cười!"

"Nói thì nói vậy. Nhưng mà lúc nãy bác hai và Tần Hạo thật sự hơi quá đáng rồi đấy. Nhất là Tần Hạo, phận cháu mà chẳng nể mặt ông tý nào! Tôi đều sắp không nhịn nổi! Loại họ hàng như bọn họ, không cần c*̃ng được!"

"Mẹ nói đúng đó bố, dù sao quanh năm suốt tháng c*̃ng chẳng mấy khi gặp, không cần c*̃ng thế! Dù sao, con sẽ không coi bọn họ là họ hàng đâu!"

"Hai mẹ con bà... Haiz...", bố Tần bất đắc dĩ nói.

Ông khác Tần Kiệt.

Bốn anh em lớn lên với nhau từ nhỏ, ít nhiều gì c*̃ng có tình cảm với nhau.

Giờ tình anh em cứ thế mà rạn nứt.

Nói như thế nào thì trong lòng bố Tần vẫn cảm thấy khó chịu.

Có điều, ông c*̃ng thấy tình cảnh ban nãy.

Nếu như anh hai nói ông, ông còn có thể chịu được.

Thế nhưng, Tần Hạo là phận cháu mà hoàn toàn không coi ông ra gì, chẳng xem ông như chú ba thì lại khó mà nói nổi rồi.

Bố Tần nghĩ lại c*̃ng rất tức giận.

Trong xe lập tức im lặng.

Bố Tần không nói gì là vì buồn bực và thất vọng.

Mẹ Tần không nói là vì khó chịu với cả nhà bác hai.

Còn Tần Kiệt thì lại đang nén giận.

Ban nãy, nếu không phải bố mẹ và Tần Thiên, Tần Phong cản thì anh đã ra tay rồi.

Mày đó, dám lớn lối với bố tao, muốn ăn đòn à.

Một nhà ba người ai c*̃ng không nói chuyện.

Tần Kiệt chậm rãi lái xe.

Chiếc xe nhanh chóng vào đường lên tỉnh, tốc độ xe dần tăng, phóng về thành phố Hán.

Mãi đến khi lên cao tốc bố Tần mới mở miệng nói: "Lúc nãy, nghe bác hai nói mấy năm nay hoàn cảnh nhà bác cả không được tốt, đều là nhà họ giúp đỡ! Trông phản ứng c*̉a bác cả con thì hẳn là thật! Thôi thì đừng nhắc đến nữa!"

"Nhưng bác hai con nói Tần Hạo làm ăn lời, còn mua được một chiếc Santana 2000 ba trăm tám mươi ngàn tệ. Chuyện này đâu có giống với lời Kiệt Tử nói lúc trước đâu!"

"Bố, bố muốn hỏi anh ta có bán hàng đa cấp không chứ gì?", Tần Kiệt hỏi.

"Ừ! Nếu nó bán hàng đa cấp, chắc hẳn đã phải bị bắt từ sớm rồi chứ!", bố Tần khó hiểu nói.

Tần Kiệt c*̃ng cảm thấy có chút không thích hợp.

Dựa theo đời trước thì Tần Hạo làm bán hàng đa cấp mà, hơn nữa còn lún sâu vào.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 134: Cái gì mà thần bí vậy?


Hôm nay xem ra lại không giống lắm.

Rốt cuộc là sai ở đâu?

Lẽ nào lúc trước mình ngăn cản nhà bác hai vay tiền nên đã thay đổi vận mệnh cuộc đời Tần Hạo ư?

Bất luận có phải hay không thì cũng không liên quan gì đến anh.

"Bố, mẹ, sự thật vẫn luôn được che giấu. Ban đầu lúc bác hai trai bác hai gái đến nhà chúng ta vay tiền, xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng đã rõ. Rốt cuộc là Tần Hạo thực sự kiếm được tiền hay là không kiếm được tiền, chỉ có nhà bọn họ là rõ nhất! Những thứ này đều không liên quan đến chúng ta!"

"Kiệt Tử nói đúng! Không liên quan đến chúng ta! Ông ấy, đừng có nghĩ nữa! Tuy nhiên nhà bọn họ mua được một chiếc xe liền chế giễu chê bai chiếc xe mà nhà chúng ta đi, điểm này, nghĩ đến tôi liền tức giận. Không phải chỉ là kiếm được vài đồng bạc thôi sao, có cái gì to tát chứ!", mẹ Tần không vui nói.

"Bố, mẹ, con trai hai người là sinh viên đại học, chỉ là một chiếc xe Guangben mà thôi, sau này con mua một chiếc, đến lúc đó, ngày ngày để cho hai người ngồi trên Guangben hưởng phúc nhé!"

"Được, lời này, nghe vào rất êm tai! Bố thích!", cuối cùng bố Tần cũng mỉm cười.

Hôm nay chuyện xảy ra ở quê thực sự quá tồi tệ.

Ông đã bị chính anh em ruột của mình chế giễu và đuổi ra khỏi quê hương.

Ông thực sự rất đau lòng.

Bây giờ nghe thấy con trai có ý chí, đương nhiên là ông vui không để đâu cho hết được.

"Kiệt Tử, con có tham vọng là chuyện tốt, nhưng làm theo khả năng là được rồi, đừng có phô trương quá biết không?", mẹ Tần có chút lo lắng Tần Kiệt vì để thực hiện lời hứa của mình mà làm việc quá sức.

"Bố, mẹ, hai người cứ yên tâm, con trai hai người không có yếu đuối như vậy đâu! Bằng không, bao nhiêu năm đèn sách chẳng phải là tốn công vô ích sao?"

"Nghe thấy chưa? Con trai tôi đó, đây mới là lời mà sinh viên đại học nên nói! Có câu nói này, những chuyện xảy ra với gia đình chúng ta hôm nay chẳng là gì cả!", nụ cười trên mặt bố Tần càng trở nên rạng rỡ.

Chuyện đời trước, nếu đã không có cách nào lý giải, ông chỉ có thể đặt hy vọng của mình vào thế hệ tiếp theo.

Mẹ Tần nhìn con trai đang nghiêm túc lái xe, bà cũng nở nụ cười.

Sau hơn 20 năm nuôi dưỡng, cuối cùng con trai bà cũng hiểu chuyện, biết nói mấy lời của người lớn rồi.

Nỗi khó khăn nhọc nhằn cả một đời không phải là vô ích, bà đương nhiên rất vui mừng.

Tiếp theo, chỉ cần đợi con trai tốt nghiệp tìm được một công việc tốt, từng bước thực hiện ước mơ của mình.

Nhưng bố Tần và mẹ Tần lại không biết là Tần Kiệt đã đưa ra quyết định rồi.

Anh không chỉ muốn cho bố Tần và mẹ Tần một tia hy vọng.

Anh càng muốn ở trong một khoảng thời gian ngắn, có thể làm cho trái tim buồn đau của bố Tần mẹ Tần hoàn toàn lành lặn.

Không phải chỉ là mua được một chiếc xe Guangben 380 ngàn tệ thôi sao?

Có gì mà oai chứ?

Hiện nay là nhân vật nổi tiếng trong giới siêu thị mỗi tháng kiếm được hàng triệu tệ.

Nếu không phải là thời cơ chưa chín, chắc anh đã trực tiếp nói ra khi ở quê.

Mà để làm được điều này, anh chỉ có thể nhanh chóng về nhà mới có thể làm được!

Một giờ đồng hồ sau, chiếc xe chạy vào tiểu khu.

Vừa vào cửa, Tần Kiệt đã kéo bố Tần và mẹ Tần ngồi xuống ghế sô pha.

“Thằng bé này, làm cái gì vậy?”, bố Tần cảm thấy khó hiểu.

“Kiệt Tử, sao thế con? Cái gì mà thần bí vậy?”, mẹ Tần tò mò hỏi.

“Bố, mẹ. Hai người có biết tại sao trên đường về nhà, con lại tự tin nói với hai người rằng con có thể mua được xe Guangben không?”, Tần Kiệt nghiêm túc nhìn vào bố mẹ.

“Tại sao?”, bố Tần mẹ Tần hỏi.

“Bố mẹ còn nhớ hè năm ngoái con đã từng đề cập với hai người về chuyện làm thêm không?
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 135: “Vô ích cái gì chứ?


“Nhớ chứ, sao vậy?”, bố Tần không hiểu rốt cuộc Tần Kiệt muốn nói gì.

“Kiệt Tử, rốt cuộc con muốn nói cái gì? Đừng có thừa nước đục thả câu nữa”, mẹ Tần bắt đầu sốt ruột hỏi.

Tần Kiệt nói: “Con làm thêm nửa năm, kiếm được tiền rồi!”

“Cắt! Bố còn cho rằng con sẽ nói cái gì chứ? Hóa ra là nói về chuyện này. Làm thêm thì kiếm được bao nhiêu tiền cơ chứ? Cùng lắm thì kiếm được mấy ngàn tệ! Con thần bí như vậy để làm gì chứ?”, bố Tần nói.

“Bố. Số tiền con kiếm được không phải chỉ là mấy ngàn tệ đâu! Nửa năm qua, tiền con kiếm được có thể mua được hàng chục chiếc xe Guangben đó!”

Phốc~

Bố Tần đưa cho anh vài viên hạt dẻ, nghiêm túc nhắc nhở: “Kiệt Tử, bố biết con muốn làm cho bố và mẹ con vui, có tấm lòng như vậy là tốt, nhưng, làm người phải thành thật, không được ba hoa khoác lác. Một chiếc xe Guangben 380 ngàn tệ, mấy chục chiếc, chắc cũng hơn 10 triệu tệ, con nghĩ bố sẽ tin sao? Được rồi, đừng có mà chém gió nữa, làm người phải…”

“Bố, bố nói như vậy, là không tin con đúng không?”

Tần Kiệt thấy thế, anh càng không muốn giấu giếm nữa.

Hôm nay nhất định phải ngả bài, để tâm trạng của bố mẹ hoàn toàn chuyển biến tốt đẹp.

Bằng không, nếu bố mẹ anh không vui thì dù anh có kiếm được bao nhiêu tiền cũng có tác dụng gì chứ?

Con trai kiếm tiền chẳng phải là vì để cho bố mẹ, cho người nhà vui lòng hay sao.

“Bố, những lời con vừa nói không phải là ba hoa khoác lác, tất cả đều là sự thật!”, Tần Kiệt nhìn về phía mẹ Tần: “Mẹ, lần trước mẹ nói muốn đến siêu thị Kiệt Tuyết Nam Hồ làm việc đúng không?”

“Đúng, sao vậy?”, mẹ Tần có chút không hiểu, đang yên đang lành, sao lại nhắc đến siêu thị Kiệt Tuyết chứ.

“Bố, mẹ, hai người cảm thấy cần có bao nhiêu tiền mới mở được siêu thị đó?”, Tần Kiệt hỏi.

“Cái này…”, bố Tần và mẹ Tần lắc đầu, tỏ ý không biết.

“Ít nhất cần 4 triệu tệ! Đây mới chỉ là phần siêu thị và nhập hàng, chưa tính ba tầng nhà! Nếu tính cả vào, ít nhất cũng phải 15 triệu tệ!”

“15 triệu tệ?”, bố Tần và mẹ Tần đều giật mình, có chút mông lung, hồi lâu sau, bố Tần mới lấy lại tinh thần hỏi: “Nhiều như vậy sao?”

“Vâng, nhất định phải cần nhiều như vậy!”, Tần Kiệt gật gật đầu: “Bố mẹ có biết ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết mới khai trương được một tháng kiếm được bao nhiêu không?”

“Bố cũng không phải là ông chủ siêu thị, làm sao mà biết được chứ?”, bố Tần lắc đầu nói.

“Hơn 1,7 triệu tệ!”, Tần Kiệt nói.

“Một tháng kiếm được hơn 1,7 triệu tệ, một năm có thể kiếm được ít nhất 15 triệu tệ. Nếu giảm giá, một năm kiếm được 8 triệu tệ tuyệt đối không thành vấn đề!”

“Cái gì! Một siêu thị nhỏ mà một năm có thể kiếm được 8 triệu đến 10 triệu tệ, nhiều như vậy sao?”

Bố Tần và mẹ Tần đều rất kinh ngạc.

Nhất là bố Tần, ông chỉ là một công nhân làm trong xí nghiệp nhà nước, tiền lương một tháng chỉ có hơn 2 ngàn tệ, 8 triệu tệ, cũng không biết ông nhịn ăn nhịn uống bao nhiêu năm mới có thể kiếm được nữa.

Dọa người quá đi.

“Mẹ thằng nhỏ này, thu nhập năm ngoái của chúng ta là bao nhiêu ấy nhỉ?”

“Hơn 50 ngàn tệ!”

“Mới có hơn 50 ngàn tệ sao? So với 8 triệu tệ nhà người ta, còn kém xa…”, bố Tần và mẹ Tần nhìn nhau, có chút phiền muộn!

Khác biệt quá lớn.

Tần Kiệt lại có chút không vui.

Anh nói nhiều như vậy là để làm cho bố mẹ vui vẻ hơn chút, không phải là để khiến cho bố mẹ trở nên buồn rầu.

“Bố, mẹ, vẻ mặt của hai người là như thế nào vậy? Ban nãy những gì con nói đều là vô ích sao?", Tần Kiệt nói.

“Vô ích cái gì chứ? Thằng bé này lảm nhảm cả buổi, rốt cuộc có ý gì? Đừng úp mở nữa, nói thẳng ra xem nào!”, bố Tần nhíu mày nói.

“Bố, mẹ, hai người nghe cho kĩ, lát nữa đừng có mà shock quá đấy nhé!”, Tần Kiệt dừng một chút.

Bố Tần và mẹ Tần nhìn nhau, ông nhìn bà, bà nhìn ông, lông mày dựng đứng lên hết cả rồi, bọn họ không hiểu hôm nay rốt cuộc Tần Kiệt chạm đến vị thần tiên nào, sao mà nói chuyện khó hiểu thế.

So với ngày thường giống như là hai người khác nhau vậy.

Bố Tần và mẹ Tần có chút lo lắng.

Bọn họ đang muốn nói cái gì đó.

Tần Kiệt lại giành lên trước.

Anh nói: “Bố, mẹ, thật ra ban nãy con nói nhiều như vậy, đều là đang nói về chính con!”

“Chính con? Có ý gì?”

“Ý con là, ông chủ siêu thị Kiệt tuyết chính là con. Con đã kiếm được hơn 1,7 triệu tệ trong vòng một tháng!”

Bố Tần: “…”

Mẹ Tần: “…”

Sau đó, sắc mặt hai người chợt thay đổi, đứng lên một cách đột ngột!
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 136: "Vào rồi hai người sẽ biết!"


Mẹ Tần nhanh nhất, vượt lên trước một bước, sờ vào trán Tần Kiệt, cau mày nói: "Không sốt mà nhỉ, sao ăn nói hàm hồ thế?”

"Kiệt Tử, con không sao chứ?", bố Tần cũng rất lo lắng.

Kiệt Tử lắc đầu, anh biết có nói tiếp cũng vô dụng: "Hai người đợi con một lát!"

Nói xong, anh chạy nhanh về phòng.

"Đều trách anh hai của ông đó, thật quá đáng. Nếu con trai tôi mà xảy ra chuyện bất trắc gì, bọn họ sẽ không xong với tôi đâu!"

"Bà gấp cái gì chứ? Vừa rồi sờ trán nó, không phải là không sốt sao? Đợi một chút rồi hãy nói!", nói thì nói như vậy, nhưng bố Tần còn cảm thấy lo lắng hơn mẹ Tần.

Dù sao Tần Kiệt cũng là con trai ruột của ông.

Mở miệng ra nói mê nói sảng, hoàn toàn không bình thường.

Nếu thật sự có chuyện, vậy thì hơn 20 năm nuôi dạy con cái đổ xuống sông xuống biển rồi.

Trong lúc hai người đang sốt suột, Tần Kiệt xách một chiếc túi bước ra khỏi phòng.

Anh đưa túi cho bố Tần: "Bố, mẹ, hai người mở ra xem đi, xem bên trong có cái gì?"

"Cái gì?", bố Tần và mẹ Tần đều nghi ngờ, liếc mắt nhìn Tần Kiệt, bọn họ thấy Tần Kiệt không có vẻ như là đang nói đùa.

Chậm rãi mở ra.

Đột nhiên cả hai đều ngây người ra.

Giấy phép kinh doanh?

Siêu thị Kiệt Tuyết?

Người đại diện pháp luật----Tần Kiệt?

Nhìn thấy tất cả những thứ ghi trên giấy phép kinh doanh, bố Tần và mẹ Tần trong nháy mắt ngớ người ra.

Một lát sau, mẹ Tần mới sực tỉnh lại, chỉ vào giấy phép kinh doanh, bà hơi run rẩy nói: "Kiệt, Kiệt Tử, đây, đây là, là thật sao?"

"Kiệt Tử, con sẽ không sớm đoán trước được về quê nhà bác hai con sẽ làm khó dễ nhà chúng ta, cho nên con đã chuẩn bị kĩ càng, dùng nó để an ủi bố và mẹ con chứ?"

Tần Kiệt: "..."

Anh không còn lời nào để nói nữa.

Giấy phép kinh doanh cũng đã lấy ra rồi, thế mà bố mẹ vẫn không muốn tin.

Cũng may anh chỉ mới lấy ra giấy phép kinh doanh.

Nếu như anh lấy ra sổ đỏ ba tầng tòa nhà Thái Tử, bố mẹ chẳng phải là sợ tới mức ngất xỉu sao?

Tần Kiệt có chút vui mừng vì quyết định mà anh đưa ra rất đúng đắn.

Anh chỉ lấy ra giấy phép kinh doanh.

"Bố, mẹ, sao có thể là giả chứ? Hai người không tin thì đi theo con!"

"Đi đâu?", mẹ Tần hỏi.

"Phòng con!"

"Vào phòng con làm cái gì chứ?", mẹ Tần khó hiểu.

"Vào rồi hai người sẽ biết!"

Vài giây sau, bọn họ đến phòng Tần Kiệt, Tần Kiệt mở máy tính lên.

Anh lên mạng, vào trang mạng công nghiệp và thương mại quốc gia, sau đó tìm cửa sổ điều tra.

Anh đối chiếu với mã tổ chức trên giấy phép kinh doanh rồi nhập vào.

Xoẹt~

Trang web nhấp nháy hiện ra.

Tần Kiệt chỉ vào một dòng chữ trên trang mạng: "Bố, mẹ, hai người nhìn thấy chưa? Người đại diện pháp luật trên trang web chính thức có phải là tên của con không?"

"Cái này... đúng là thế thật!", mẹ Tần nuốt nước bọt, dụi dụi mắt rồi lại nhìn thêm một lần, vẫn như cũ.

"Kiệt, Kiệt Tử, rốt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Siêu thị một tháng có thể kiếm được hơn 1 triệu tệ, sao bố và mẹ con lại không biết chứ?", bố Tần sửng sốt hồi lâu, cuối cùng cũng sực tỉnh lại.

Ông muốn biết tất cả mọi chuyện.

"Năm ngoái trước khi thị trường chứng khoán rớt giá, con và bạn con đã kinh doanh cổ phiếu, mua trúng cổ phiếu quái vật, kiếm được một khoản kha khá! Sau đó con tìm một người bạn để hợp tác và cùng nhau mở siêu thị! Người đại diện theo pháp luật của siêu thị là con, nhưng trong đó vẫn còn có cổ phần của bạn con!"
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 137: Đáng sợ quá đi.


*Thị trường chứng khoán thường gọi những cổ phiếu có giá cổ phiếu kỳ lạ và quái đản là “cổ phiếu quái vật”.

Tần Kiệt không dám nói tất ra, anh lo lắng bố mẹ sẽ tức giận khi biết anh thế chấp bất động sản lấy cổ phiếu.

Vì vậy anh biên soạn nên một câu chuyện nửa thật nửa giả.

"Thật sao?", mẹ Tần có chút kinh ngạc.

"Ừm!"

“Ok, miễn là tiền của con đi đúng hướng là được!", mẹ Tần cảm thấy yên tâm rồi.

"Đợi đã!", bố Tần lại thận trọng hơn, suy nghĩ bao quát hơn mẹ Tần, ông nói: "Con lấy đâu ra tiền mua cổ phiếu?"

"Ư...", Tần Kiệt xoa đầu nói: "Được rồi, con nói thật với hai người nhé! Tiền con mua cổ phiếu, có hai phần!"

"Hai phần?", bố Tần và mẹ Tần liếc mắt nhìn nhau, hai người nghe không hiểu.

"Con làm thêm, nhưng thật ra những gì con làm là một dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường!"

"Thu gom phế liệu sao?", mẹ Tần xụ mặt xuống, nhéo lấy Tần Kiệt: "Con được lắm, một sinh viên đại học, không học hành cho tử tế lại học người ta đi nhặt rác rưởi! Gan con lớn thật đó!"

"Mẹ, mẹ buông con ra, đau quá đi!"

"Đừng ẫm ĩ nữa, để cho con nó nói!", bố Tần kéo mẹ Tần ra.

"Kiệt Tử, con nói tiếp đi!"

"Con đã kí một bản thỏa thuận khởi nghiệp trong khuôn viên trường với nhà trường, dự án là thu gom phế liệu trong toàn trường. Yêu cầu từ phía nhà trường là có thể giúp bọn họ giải quyết một số vấn đề về cuộc sống của các sinh viên nghèo, dành cho bọn họ một số vị trí nhất định!"

"Với điều kiện này, con đã tiếp quản dự án này. Tiếp quản toàn bộ công việc thu gom phế liệu của ba cơ sở trường đại học công nghiệp Hồ!"

"Một tháng sau khi trừ các khoản chi phí khác nhau, con có thể thu về được 60 ngàn tệ!"

"Cái gì? 60, 60 ngàn tệ sao?", mẹ Tần tưởng mình nghe nhầm.

"Ừm, một tháng được 60 ngàn tệ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi đó!", Tần Kiệt gật gật đầu.

"Bố thằng nhỏ này, tôi không nghe nhầm đúng chứ? Từ khi nào mà thu gom phế liệu lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy nhỉ?", mẹ Tần cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ.

"Trường Kiệt Tử đã có hơn 30 ngàn người, ba cơ sở ít nhất cũng có 50 ngàn người! Một tháng được 60 ngàn tệ, hợp tình hợp lý! Kiệt Tử, con nói tiếp đi!", bố Tần nói.

"Hả? Ông tin thật sao?", mẹ Tần rất bất ngờ.

"Ừm!", bố Tần nói.

"Một tháng con kiếm được 60 ngàn tệ, lại vay bạn cùng phòng kí túc xá 50 ngàn tệ, thêm 10 ngàn tệ tiền học phí, tổng cộng có 120 ngàn tệ, con tìm đến một vài bạn học có điều kiện gia đình khá giả, góp được một khoản tiền mua chung cổ phiếu! Sau đó chọn trúng cổ phiếu quái vật!”

"Lúc bọn bán tống cổ phiếu, hai người có biết bọn con kiếm được tất cả bao nhiêu tiền không?"

"Kiếm được bao nhiêu?", bố Tần và mẹ Tần hỏi.

Thị trường chứng khoán năm 2007 nổi tiếng trong cả nước.

Người dân ở các thành phố lớn đều biết đến nó.

Cổ phiếu không còn là thiểu số nữa.

Tuy rằng bố Tần và mẹ Tần không chơi cổ phiếu nhưng vẫn có thể chấp nhận được.

Bọn họ không có quá nhiều nghi ngờ.

Bọn họ chỉ muốn nghe một câu trả lời.

"Hơn 13 triệu tệ!"

"Hả? 13, hơn 13 triệu tệ sao?", bố Tần và mẹ Tần nuốt nước bọt ừng ực, vẻ mặt kinh hãi.

Đầu tư vào cổ phiếu liền có thể kiếm được hơn 13 triệu tệ.

Điều này...

Đáng sợ quá đi.

Tiền ở trong xã hội, sao có thể kiếm như vậy chứ?

Hai người bọn họ nghĩ mãi cũng không ra.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 138: Trán anh hiện đầy vạch đen.


"Bọn con tất cả có 3 người, con lấy nhiều nhất, được chia hơn 4 triệu tệ, hai người kia mỗi người được hơn 3 triệu tệ!”

“Có tiền rồi, con cũng không dám nói thẳng ra vì sợ dọa đến hai người, sau đó con đặc biệt đến khảo sát khu vực Nam Hồ rồi cùng bạn bè mở một siêu thị, chính là siêu thị Kiệt Tuyết!”

“Cái này…”

Bố Tần và mẹ Tần nghe xong đều trầm mặc không nói gì.

Hai người nhìn nhau, ông nhìn bà, bà nhìn ông.

Trong lòng nổi lên những gợn sóng lớn.

Hai người bọn họ bận rộn suốt cả một năm, tằn tiện nhịn ăn nhịn tiêu cũng chỉ kiếm được hơn 50 ngàn tệ.

Nhưng con trai của bọn họ lại kiếm được hơn 4 triệu tệ từ việc chơi cổ phiếu.

Hơn 4 triệu tệ đó!

Bọn họ phải nhịn ăn nhịn mặc, làm việc chăm chỉ 80 năm thì mới có thể kiếm được ngần ấy tiền.

Nhưng con trai bọn họ lại kiếm được một cách dễ dàng.

Điều này…

Quả thực là khó mà tin được.

Trước đây, hai người họ còn không dám nghĩ đến số tiền đó.

“Ha ha, được rồi, được rồi! Mẹ thằng nhỏ, đây chính là sự khác biệt giữa việc học và không học đó! Bà và tôi không được học nhiều, làm việc cả một đời cũng không gom góp được bao nhiêu, nhưng con trai của chúng ta, bởi vì thằng bé đi học đại học, đầu tư vào cổ phiếu liền kiếm được số tiền mà hai chúng ta phải mất 80 năm mới có thể kiếm được!”

“Tổ tiên nhà họ Tần tôi phù hộ rồi! Ha ha~ Tốt lắm, đi học quả thật có tác dụng!

Tần Kiệt: “…”

Sao nói đi nói lại, lại nói đến mồ mả tổ tiên chứ.

Nhưng nói thật, lúc nào có thời gian rảnh, anh cũng phải đến tạ mộ ông bà nội mới được!

"Đúng vậy, đi học có tác dụng thật, con đầu tư vào cổ phiếu, làm cả một đời, cháu trai mẹ không cần phải phấn đấu nữa!", mẹ Tần vui vẻ cười nói.

"Tần Kiệt: "..."

Con chỉ mới nói là kiếm được 4 triệu tệ mà thôi, mẹ liền nói cháu trai hai người, con trai con không cần phải cố gắng nữa.

Vào thời điểm năm 2008, 4 triệu tệ là một con số khá lớn, nhưng 10 năm sau thì với số tiền này cũng chỉ mua được một căn nhà ở khu vực tốt hơn thôi, sao lại không cần phấn đấu nữa chứ?

"Nhắc đến cháu trai mới nhớ, Kiệt Tử này, bây giờ con có tiền rồi thì nên nhanh chóng tìm một cô bạn gái đi chứ, đừng đợi tốt nghiệp xong mới tìm, lúc đó không tìm được bạn gái tốt đâu!", bố Tần nói.

"Đúng vậy, Kiệt Tử à, tốt nhất là tốt nghiệp xong thì kết hôn ngay, một năm ôm hai đứa, bố con và mẹ mỗi người ôm một đứa chơi đùa! Thú vị biết bao!", mẹ Tần hùa theo.

Tần Kiệt: "..."

Trán anh hiện đầy vạch đen.

Hay thật hai người muốn con tìm bạn gái, sinh con, là để cho hai người chơi sao.

Thật đúng là.

Con nít sinh ra là để nối dõi tông đường, sao có thể chơi đùa chứ?

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, ôm em bé ở trong tay, quả thực là khá thú vị.

"Kiệt Tử, những gì mẹ nói với con, con đã nhớ chưa?", mẹ Tần thúc giục.

"Ừm, con nhớ rồi! Mau chóng tìm bạn gái, tốt nghiệp xong kết hôn, một năm ôm hai đứa!", Tần Kiệt nói.

"Đúng, ý mẹ là như vậy!", mẹ Tần mỉm cười.

"Bố, mẹ, hai người làm gì thì làm đi nhé, con lái xe hơi mệt, phải đi nghỉ chút đây!"

"Ừ, đi nghỉ đi! Trong mơ, cũng đừng quên tìm bạn gái nhé!", bố Tần nói.

Ầm~

Tần Kiệt thiếu chút nữa ngã ngửa ra.

Lời này của bố hiển nhiên đã bóc trần bản tính thời còn trẻ của ông.
 
Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 139: Là anh em ruột của bố.


Lúc bố anh còn trẻ, chắc chắn rất đào hoa.

Nhất định là vậy.

Quả nhiên.

Mẹ Tần nghe thấy mùi vị khác.

Bà véo lấy vành tai của bố Tần: "Dạy con nằm mơ cũng mơ đến gái, lúc ông nằm mơ có phải là cũng thường mơ đến gái không?"

"Mẹ thằng nhỏ, đừng véo nữa được không? Đau quá!"

"Không véo cũng được nhưng ông thành thật khai báo mau, mơ thấy ai?"

"Tôi, thật sự là tôi đã mơ thấy phụ nữ!"

"Hả? Ông thật sự mơ thấy gái à, ông là người vô lương tâm, trời ơi cái thân tôi…"

"Nhưng người tôi mơ thấy là bà đó!"

“Cái gì?”, mẹ Tần chưa kịp nuốt nước bọt xuống liền sững sờ, buông tay ra, nhìn vào bố Tần: “Thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi!”

“Vậy còn tạm được! Nhớ kĩ vào, sau này chỉ cho phép mơ thấy tôi thôi đó!”, mẹ Tần cảnh cáo bố Tần.

“Ừm, chỉ mơ thấy mình bà!”, bố Tần còn giơ tay lên.

Phụt~

Tần Kiệt không khỏi bật cười.

Bố mẹ đều là vợ chồng già rồi mà vẫn còn chơi trò này, thật buồn cười.

“Thằng nhóc con này không phải là đã đi nghỉ rồi sao? Dám nghe lén hả?”

Bố Tần tức giận, lấy đệm ghế sô pha đập vào người Tần Kiệt.

Bịch~

Tần Kiệt co cẳng chạy trốn, vèo cái liền không thấy bóng dáng đâu, rõ ràng là anh đã chạy về phòng rồi.

“Thằng nhóc con này, chạy nhanh đó!”, bố Tần càm ràm một câu, lại phát hiện ra rằng mẹ Tần đang nhìn chằm chằm vào ông.

“Mẹ thằng nhỏ, bà sao vậy?”

“Ông nói sao chứ? Đều tại ông, nếu không phải là ông, sao thằng bé có thể nghe thấy chứ?”, mẹ Tần trừng mắt nhìn bố Tần.

“Ha ha, con nó lớn rồi, không sao! Chúng ta tiếp tục xem giấy phép kinh doanh của thằng bé đi!”, bố Tần chuyển chủ đề.

“Ừ nhỉ. Thằng bé là người đại diện pháp luật của siêu thị. Một tháng có hơn 1 triệu tệ, một năm có hơn 10 triệu tệ! Mười năm có …”

“100 triệu tệ!”, bố Tần nói.

“Cái gì?100 triệu tệ? Nhiều, nhiều như vậy sao?”, mẹ Tần kinh sợ đứng dậy.

“Xuỵt ~”, bố Tần vội vàng kéo mẹ Tần ngồi xuống: “Nói nhỏ chút được không? Bà không sợ hàng xóm nghe thấy sao?”

“Ừ nhỉ, ông nói đúng. Không thể để lộ tiền ra ngoài, không thể để lộ tiền ra ngoài!”

Mẹ Tần hiểu ra, vội vàng hạ giọng.

Hai người bọn họ trò chuyện về khối tài sản đang có của Tần Kiệt, cũng nói về sự ra đời, quá trình lớn lên và sau khi đi học của Tần Kiệt.

Nói mãi nói mãi, cả bố Tần và mẹ Tần đều ngủ thiếp đi.

Tần Kiệt nhẹ nhàng đi tới, lấy chăn đắp lên người bố mẹ.

Nhìn bố mẹ đang ngủ say, khi ngủ cũng mang theo nụ cười.

Tần Kiệt liền biết rằng quyết định của anh hôm nay là hoàn toàn đúng đắn.

Ở nhà bác cả, nhà bọn họ bị nhà bác hai và anh họ Tần Hạo chế giễu một hồi.

Bố mẹ chắc cũng không được vui cho lắm, trong lòng ngột ngạt, khó chịu. Dù sao người đó cũng là bác hai.

Là anh em ruột của bố.

Thế hệ của bố, trong nhà có những mấy anh em.

Cùng nhau lớn lên, dù thế nào cũng có tình cảm.
 
Back
Top Bottom