Khác Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử chứng đạo bằng tinh dịch

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 26. Vắt Kiệt Tinh Trùng Kim Ngạc Đấu La


Giữa quảng trường Giáo Hoàng Điện rộng lớn, Kim Ngạc Đấu La đứng hiên ngang, uy áp từ võ hồn Kim Ngạc hoàng kim khiến không gian xung quanh như muốn nổ tung.

Thế nhưng, Dao Quang chỉ khẽ nhếch mép, hắn phóng thích toàn bộ dâm độc xà tính hòa quyện cùng thần lực Hải Thần và Ma Chủng, tạo thành một tầng sương tím đặc quánh bao phủ lấy lão già.

"Kim Ngạc trưởng lão...

Nghe nói nhục thân của Ngài là cứng nhất Vũ Hồn Điện?

Để xem cái buồi già đời của Ngài có đủ cứng để chịu nổi sự hành hạ của ta không!"

Dao Quang dùng thần niệm Tu La cấp 82 trực tiếp khóa chặt kinh mạch của Kim Ngạc.

Lão già kinh hoàng nhận ra nhục thân cấp 98 của mình bỗng chốc trở nên nóng rực, hạ bộ trướng căng đến mức đau đớn dưới tác động của dâm độc.

Dao Quang lả lướt tiến lại, thô bạo lột sạch lớp chiến giáp hoàng kim cổ đại, để lộ một nhục thân già dặn nhưng cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội.

Ngay lập tức, cái dương vật của Kim Ngạc Đấu La lộ ra – nó mang màu đồng cổ, to và thô một cách kinh dị, gân guốc nổi lên như những con giun đất khổng lồ bám chặt lấy thân buồi.

Quy đầu của lão già to tròn, tím ngắt vì trướng máu, không ngừng rỉ ra dòng nước dâm nồng đặc mùi vị của một cường giả nghìn năm.

Dao Quang không một chút sợ hãi trước sự vĩ đại của nó, hắn quỳ rụp xuống, hai tay thô bạo tóm lấy cái buồi đang giật liên hồi rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc cổ đại vào tận cuống họng.

OÁC...

OÁC...

OÁC...

NHÓP NHÉP...

CHÙN CHỤT...

Tiếng mút mát dâm loàn vang dội khắp không gian trang nghiêm của Vũ Hồn Điện.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt như muốn vắt kiệt toàn bộ tu vi cấp 98 qua đường hạ bộ.

Kim Ngạc Đấu La trợn ngược đôi mắt già nua, nước dãi chảy ròng ròng, toàn thân căng cứng như dây đàn khi bị khoang miệng nóng ẩm và dâm đãng của thiếu niên mười tám tuổi "tra tấn".

"Bú... bú mạnh nữa đi... hự... cái lỗ mồm dâm này... sướng chết lão phu rồi!"

Vị cung phụng thứ hai gầm lên nhục nhã, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy tóc Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh cái côn thịt gân guốc vào sâu trong thực quản thiếu niên.

Mỗi cú thúc mang theo sức mạnh dời non lấp bể, nện thẳng vào nắp thanh quản khiến Dao Quang nghẹt thở, nước mắt nước dãi quyện cùng dịch dâm chảy ròng ròng xuống bộ ngực trắng ngần.

Cảnh tượng lão già mạnh thứ hai Vũ Hồn Điện quỳ rạp, điên cuồng nện vào mồm một yêu nghiệt dâm mỹ là sự đọa lạc kinh tởm nhất lịch sử cung phụng điện.

Dao Quang bú cho đến khi cảm thấy luồng tinh khí cổ đại của Kim Ngạc dâng lên tận đầu khấc mới thô bạo rút ra, để lại một sợi chỉ bạc dâm loàn nối giữa miệng mình và cái đầu khấc đang run rẩy.

Hắn liếm môi đắc thắng: "Hàng cũ nhưng vẫn xịn lắm...

Giờ thì dùng cái buồi cổ đại này mà phá nát cái lỗ đít của ta đi!"

Kim Ngạc Đấu La, vị cung phụng thứ hai của Vũ Hồn Điện, lúc này hoàn toàn đánh mất sự tôn nghiêm của một cường giả cấp 98.

Dưới tác động của dâm độc xà tính và khoảnh khắc bị khoang miệng của Dao Quang vắt kiệt chiến ý, bản năng thú tính của lão già trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Dao Quang lả lướt xoay người, bò lồm cồm trên bậc thềm đá cẩm thạch của Giáo Hoàng Điện, chủ động chổng cái mông trắng ngần, tròn trịa về phía khuôn mặt đang đỏ rực vì phát nứng của Kim Ngạc.

Cái hậu huyệt hồng hào, há hốc sau khi vừa nuốt trọn tràng tinh của Song Long giờ đây vẫn còn rỉ ra dòng dịch nhơ nhớp, không ngừng co thắt mời gọi sự tàn phá của nhục thân cổ đại.

"Đến đây, lão già nứng sảng!

Dùng cái buồi cấp 98 của Ngài mà đóng đinh ta xuống cái điện thờ này đi!

Để xem nhục thân cứng nhất Vũ Hồn Điện đụ có làm ta sướng đến phát điên không!"

Kim Ngạc gầm lên một tiếng thú tính xé toạc không gian, đôi bàn tay hộ pháp thô bạo tóm chặt lấy hai bên hông Dao Quang, móng tay bấu sâu vào làn da trắng muốt tạo thành những vết đỏ rực đầy kích thích.

Không một chút dạo đầu, lão già dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ, dùng cái dương vật màu đồng cổ, thô như bắp tay mà đóng cọc lút gốc một cú kinh thiên động địa vào tận cùng trực tràng thiếu niên.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

SƯỚNG...

SƯỚNG CHẾT TA RỒI!

KIM NGẠC...

ĐỤ MẠNH NỮA ĐI!"

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái bạo liệt, toàn thân co giật kịch liệt.

Côn thịt của Kim Ngạc mang theo sức nóng của hồn lực cấp 98 và sự thô ráp của tu vi nghìn năm, khi đâm xuyên qua vách thịt mỏng manh giống như một thanh sắt nung đỏ đang cày xới nát bét mọi ngóc ngách bên trong.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức cực hạn, đỏ rực và tơi tả dưới sự tàn phá của lão cung phụng.

Kim Ngạc bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập như gõ trống trận.

Mỗi lần lão già thúc lút cán là một lần đầu khấc to lớn va chạm mạnh vào tử cung ảo khiến Dao Quang nhấc bổng hông lên khỏi mặt đất.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội khắp quảng trường vắng lặng, hòa cùng tiếng rên rỉ dâm tục kịch liệt của thiếu niên mười tám tuổi.

Những đường gân gồ ghề trên thân buồi Kim Ngạc ma sát mãnh liệt vào vách thịt trực tràng, khiến Dao Quang sướng đến mức trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng xuống bậc thềm đá.

Cái bụng nhỏ của hắn nhô cao lên rõ rệt theo từng nhịp nện của lão già, phác họa rõ nét hình dáng của vật khổng lồ đang tàn phá bên trong.

Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép chặt cơ thắt để hành hạ quy đầu của Kim Ngạc, bắt lão phải nện mạnh hơn nữa trong sự nhục nhã và đê mê tột cùng.

Cơn dâm loàn trước cửa Giáo Hoàng Điện đã đạt đến ngưỡng bùng nổ cuối cùng.

Kim Ngạc Đấu La lúc này hoàn toàn phát điên, nhục thân cấp 98 của lão già run rẩy kịch liệt dưới tác động của dâm độc và khoái cảm tàn bạo.

Lão không còn là vị cung phụng uy nghiêm, mà chỉ là một con thú đực già nua đang dốc sạch vốn liếng đời mình vào cái hậu huyệt dâm loàn của Độc Cô Dao Quang.

Dao Quang bị nện đến mức nhấc bổng hông khỏi bậc thềm đá, hai tay bấu chặt lấy thành lan can cẩm thạch.

Cảm nhận rõ rệt cái côn thịt màu đồng cổ gân guốc đang cày nát tử cung ảo, hắn điên cuồng lắc mông, ép vách thịt mút chặt lấy quy đầu của lão già.

"Bắn đi... lão già nứng sảng!

Bắn sạch cái dòng máu cổ đại của Ngài vào đây!

Ta muốn nuốt chửng toàn bộ tu vi cấp 98 này!"

Kim Ngạc nghe lệnh, đôi mắt già nua trợn ngược, miệng há hốc rên rỉ những tiếng dâm tục đầy nhục nhã:

"Hự...

ư... dâm phụ... cái lỗ đít của ngươi... nó chặt quá!

Lão phu... lão phu không chịu nổi nữa!

Ôi... sướng... sướng phát điên rồi!

A... hự... hự... nhận lấy... nhận lấy tinh túy nghìn năm của ta đây!"

Vị cung phụng thứ hai gầm rống, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy hai bầu mông trắng ngần của Dao Quang đến mức tím tái.

Gã dồn toàn bộ hồn lực Kim Ngạc Hoàng Kim vào hạ bộ, cái dương vật vĩ đại trướng to thêm một vòng ngay bên trong trực tràng thiếu niên, giật liên hồi như một con quái vật đang thức tỉnh, rồi phun trào mãnh liệt.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi như dung nham và nồng nặc mùi vị của một cường giả cấp 98 phun thẳng vào tận cùng cơ thể Dao Quang.

Áp lực kinh hoàng từ dòng tinh dịch cổ đại khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang căng phồng lên rõ rệt, cứng ngắc và gần như trong suốt dưới ánh nắng.

Kim Ngạc vừa bắn vừa rên rỉ điên dại, nhục thân lão co giật liên hồi, nước dãi chảy ròng ròng:

"Ư... hự... bắn sạch rồi... lão phu bắn sạch cho ngươi rồi!

Aaaaa... sướng... sướng chết mất... cái lỗ dâm của ngươi... là hố đen... nó vắt kiệt ta rồi... hự... hự..."

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái thần thánh, nhục thân tỏa ra luồng sáng hoàng kim rực rỡ của Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công.

Hắn điên cuồng nuốt chửng, vắt kiệt không sót một giọt bản nguyên nào từ Kim Ngạc.

Luồng sức mạnh cổ đại cuồn cuộn chảy tràn trong kinh mạch, phá vỡ mọi xiềng xích, đưa hồn lực của hắn vọt thẳng từ cấp 82 lên Cấp 84 (Hồn Đấu La) chỉ trong chớp mắt.

Khi trận phun trào kết thúc, Kim Ngạc Đấu La đờ đẫn ngã quỵ, nhục thân cường hãn một thời giờ đây run rẩy vì bị vắt kiệt tinh khí và ý chí.

Dao Quang nằm rạp trên bậc thềm Giáo Hoàng Điện, hậu huyệt há hốc rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh dơ bẩn của vị cung phụng cấp 98 chảy dài xuống đá cẩm thạch.

Hắn khẽ xoa lấy cái bụng trướng căng của mình, ánh mắt nhìn sâu vào bên trong điện thờ, nơi Thiên Đạo Lưu đang quan sát:

"Cấp 84 rồi...

Kim Ngạc cũng chỉ là bồn chứa tinh cho ta thôi.

Thiên Đạo Lưu, Ngài có muốn dùng cái thần vị Thiên Sứ để hầu hạ cái lỗ dâm này không?"
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 27. Thiên Thần Sa Ngã


Giữa điện thờ rực sáng ánh kim quang, Thiên Đạo Lưu đứng hiên ngang như một vị thần giáng thế.

Thế nhưng, Dao Quang không hề bị áp chế, hắn thong thả cởi bỏ lớp áo lụa đã thấm đẫm tinh dịch của Kim Ngạc, phơi bày nhục thân trắng muốt, dâm đãng ngay trước mặt vị Đại cung phụng.

Mùi xà tính nồng đặc quyện cùng thần lực Hải Thần và Ma Chủng lan tỏa, trực tiếp thẩm thấu qua lớp phòng ngự thánh quang của Thiên Đạo Lưu.

"Thiên Đạo Lưu...

Ngài tự hào là người phát ngôn của thần sao?

Để xem cái buồi thánh khiết của Ngài khi bị cái lỗ dâm của ta kẹp chặt thì có còn giữ được sự thanh cao không!"

Dao Quang dùng thần niệm Tu La cấp 84, phối hợp với Ma Chủng đã gieo vào Hải Thần trước đó, tạo ra một luồng áp lực ngược cực kỳ dâm ô.

Thiên Đạo Lưu kinh hoàng nhận ra bản nguyên Thiên Sứ của mình đang bị kích thích một cách bệnh hoạn.

Hạ bộ của vị Đại cung phụng trướng căng kịch liệt, phá nát sự tĩnh lặng của tâm hồn lão.

Dao Quang lướt tới, đôi tay thon dài thô bạo lột sạch thần bào vàng ròng, để lộ nhục thân hoàn mỹ, cơ bắp săn chắc như tạc từ ánh sáng.

Ngay lập tức, cái dương vật của Thiên Đạo Lưu lộ ra – nó mang màu vàng nhạt rực rỡ, to và dài một cách uy nghiêm, gân guốc nổi lên tinh tế nhưng đầy sức mạnh.

Quy đầu của gã to tròn, nóng hổi và đang rỉ ra dòng dịch dâm mang theo hơi ấm của thái dương.

Dao Quang không một chút ngần ngại, hắn quỳ rụp xuống, đôi mắt tím lờ đờ nhìn chằm chằm vào vật nam tính của "thần", rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc thánh khiết vào tận cuống họng sâu thẳm.

OÁC...

OÁC...

OÁC...

NHÓP NHÉP...

CHÙN CHỤT...

Tiếng mút mát dâm dục vang động khắp Đấu La Điện trang nghiêm.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt, lưỡi liếm lót liên tục vào rãnh quy đầu của Thiên Đạo Lưu.

Vị Đại cung phụng trợn ngược mắt, đôi cánh thiên sứ sau lưng run rẩy kịch liệt, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe môi khi bị khoang miệng dâm loàn của yêu nghiệt mười tám tuổi vắt kiệt chiến ý.

"Hự...

ư... yêu nghiệt... cái lỗ mồm của ngươi... nó đang nuốt chửng linh hồn ta!"

Thiên Đạo Lưu rên rỉ nhục nhã, đôi bàn tay trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh bóp chặt lấy đầu Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh cái côn thịt vàng rực vào sâu trong thực quản thiếu niên.

Mỗi cú thúc mang theo uy áp cấp 99, nện thẳng vào nắp thanh quản khiến Dao Quang nghẹt thở, nước mắt nước dãi quyện cùng dịch dâm thần thánh chảy tràn lan xuống ngực.

Cảnh tượng kẻ mạnh nhất lục địa quỳ rạp, điên cuồng nện vào mồm một thiếu niên ngay dưới chân tượng thần là sự đọa lạc kinh tởm nhất lịch sử nhân loại.

Dao Quang bú cho đến khi cảm thấy luồng tinh khí Thiên Sứ của gã dâng lên tận đỉnh điểm mới thô bạo rút ra, nhổ một bãi nước bọt đầy dâm độc lên cái buồi đang run rẩy của gã rồi cười tà mị: "Thánh khiết quá nhỉ... giờ thì dùng nó mà phá nát hậu huyệt của ta đi, Đại cung phụng!"

Thiên Đạo Lưu hoàn toàn bị dâm độc của Dao Quang kéo xuống vũng bùn dục vọng.

Vị Đại cung phụng tôn quý giờ đây quỳ sụp dưới chân Dao Quang, đôi mắt vàng rực giờ đã vấy đục sự thèm khát nhục dục.

Dao Quang lả lướt bò lồm cồm trên bệ thờ ngay dưới chân tượng thần Thiên Sứ, chổng cao cái mông trắng ngần, phơi bày hậu huyệt hồng hào đang không ngừng co thắt và rỉ ra dịch dâm nồng nặc.

"Nhìn cho kỹ đi Thiên Đạo Lưu!

Đây là cái lỗ dâm đã nuốt chửng cả Hải Thần và Kim Ngạc.

Ngài có dám dùng cái lưỡi thánh khiết của mình mà làm nó sướng không?"

Thiên Đạo Lưu không thể cưỡng lại mệnh lệnh, gã áp sát mặt vào hai bầu mông của Dao Quang, đôi tay run rẩy tách rộng hậu huyệt thiếu niên ra.

Gã bắt đầu dùng chiếc lưỡi dài của một cường giả cấp 99, liếm lót điên cuồng vào bên trong trực tràng.

Sột soạt... nhóp nhép... chùn chụt...

Tiếng nước nhờn quyện cùng tiếng mút mát vang động khắp điện thờ trang nghiêm.

Thiên Đạo Lưu liếm từ kẽ mông ra đến tận lỗ dâm, sau đó thọc sâu lưỡi vào bên trong vắt kiệt từng giọt dâm dịch.

Không dừng lại ở đó, gã đưa ba ngón tay thon dài nhưng đầy sức mạnh vào bên trong, điên cuồng móc ngoáy, cào xới vào điểm G sâu trong trực tràng Dao Quang.

"A... hự... sướng... sướng quá Thiên Đạo Lưu!

Móc mạnh nữa đi... hự... ta bắn... ta bắn mất!"

Dao Quang bị hành hạ bởi đôi tay và chiếc lưỡi của gã cấp 99 đến mức không chịu nổi, nhục thân co giật dữ dội rồi phun trào mãnh liệt một luồng dịch trắng đục bắn tung tóe lên bức tượng thần Thiên Sứ uy nghiêm.

Ngay lúc Dao Quang vừa bắn và đang trong cơn cực khoái lờ đờ, Thiên Đạo Lưu gầm lên một tiếng thú tính.

Gã không nhịn nổi nữa, liền nắm chặt lấy hông thiếu niên, dùng cái dương vật vàng rực, gân guốc của mình mà đóng cọc lút gốc một cú kinh thiên động địa.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

VÀO RỒI!

THIÊN SỨ...

ĐANG NỆN TA!"

Dao Quang hét lên trong đau đớn lẫn khoái lạc tột đỉnh.

Côn thịt của Thiên Đạo Lưu mang theo uy áp cấp 99 nóng bỏng, đâm xuyên qua trực tràng, thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Thiên Đạo Lưu bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập như gõ trống trận.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội kịch liệt.

Mỗi lần gã thúc lút cán là một lần nhục thân Dao Quang nhấc bổng lên khỏi bệ thờ, cái bụng nhỏ nhô cao lên rõ rệt theo hình dáng vật khổng lồ đang tàn phá bên trong.

Thiên Đạo Lưu vừa đụ vừa rên rỉ dâm tục kịch liệt, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy eo Dao Quang đến mức tím tái.

Gã điên cuồng cày xới nát bét vách thịt mỏng manh của thiếu niên mười tám tuổi, bắt Dao Quang phải chịu đựng sự trừng phạt nhục dục của "thần" ngay tại nơi linh thiêng nhất Vũ Hồn Điện.

Trong không gian trang nghiêm của Đấu La Điện, dưới sự chứng kiến của pho tượng thần vĩ đại, một màn dâm kịch tồi bại nhất đang diễn ra kịch liệt.

Thiên Đạo Lưu – vị Đại cung phụng luôn giữ mình thanh khiết – giờ đây như một con thú đực phát cuồng, nhục thân vàng rực đẫm mồ hôi đang điên cuồng dập mạnh vào mông của Độc Cô Dao Quang.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang lên chát chúa, mỗi cú thúc lút cán của Thiên Đạo Lưu đều mang theo sức nặng của một vị bán thần, khiến cả bệ thờ đá cẩm thạch rung chuyển.

Dao Quang bị nện đến mức trợn ngược mắt, hai tay bấu chặt lấy chân tượng thần, cái hậu huyệt bị cái côn thịt vàng rực nong rộng đến mức đỏ hửng, rỉ máu quyện cùng dịch dâm nhầy nhụa.

Thiên Đạo Lưu vừa thúc điên cuồng vừa rên rỉ những tiếng dâm tục nhục nhã, hơi thở của gã phả vào gáy Dao Quang nóng rực như lửa đốt:

"Hự...

ư... dâm phụ... cái lỗ đít của ngươi... sao nó lại chặt và nóng như thế này!

Lão phu... lão phu sướng đến phát điên rồi!

A... hự... hự... nát mất... bên trong ngươi nóng như muốn nung chảy cái buồi của lão phu vậy!"

Vị Đại cung phụng không còn giữ được phong thái ung dung, gương mặt gã đỏ bừng, nước dãi chảy ròng ròng theo từng nhịp nện bạo lực.

Gã tóm lấy tóc Dao Quang kéo ngược ra sau, ép thiếu niên phải cong vòng lưng lại để cái dương vật gân guốc có thể đâm xuyên qua mọi vách thịt, chạm sâu vào tận cùng tử cung ảo.

"Rên nữa đi Thiên Đạo Lưu!

Cho ta nghe tiếng rên của kẻ gần với thần nhất khi bị cái lỗ dâm của ta nô dịch!"

- Dao Quang hét lên trong khoái lạc, giọng nói đứt quãng vì những cú thúc quá mạnh.

"Aaaaa... sướng... sướng quá Dao Quang!

Ta muốn đụ chết ngươi... muốn dùng cái côn thịt Thiên Sứ này mà đụ chết ngươi!

Ư... hự... hự... cái bụng nhỏ của ngươi... nhìn xem nó đang trồi thụt theo cái buồi của lão phu kìa! a ..a ... sướng chết lão phu!"

Mỗi cú nện của Thiên Đạo Lưu giờ đây đều kèm theo những tiếng rên rỉ trầm đục, đầy thỏa mãn nhưng cũng đầy sự đọa lạc.

Bản nguyên Thiên Sứ trong người gã không ngừng cuộn trào, khiến vật nam tính trướng to thêm một vòng, ma sát mãnh liệt vào vách thịt trực tràng khiến Dao Quang co giật liên hồi.

Ma Công của Dao Quang cũng nhân cơ hội đó mà hút lấy chiến ý và hồn lực cấp 99 của gã, biến sự thánh khiết của Thiên Sứ thành chất dinh dưỡng đen tối.

Trận dâm chiến giữa đỉnh cao Đấu La Điện đã đi vào hồi kết thúc đầy tồi bại.

Thiên Đạo Lưu không còn giữ nổi một chút lý trí nào, cả nhục thân cấp 99 của gã rung bần bật, những sợi gân xanh nổi cuộn trên cánh tay đang bóp chặt lấy hông của Dao Quang.

Mỗi cú thúc của gã bây giờ không còn là sự giao hợp thông thường, mà là một sự tàn phá nhục dục điên cuồng, cố gắng dùng cái côn thịt vàng rực mà nghiền nát sự tồn tại của thiếu niên bên dưới.

Dao Quang bị nện đến mức nhục thân lơ lửng trên bệ thờ, cái hậu huyệt bị nong rộng đến mức cực hạn, đỏ rực và tràn trề hỗn hợp dịch nhờn.

Hắn cảm nhận rõ rệt cái buồi vĩ đại của Thiên Đạo Lưu đang cày xới nát bét tử cung ảo, sức nóng từ bản nguyên Thiên Sứ khiến trực tràng hắn nóng bừng như bị nung chảy.

"Aaaaa!

Đâm mạnh nữa...

Thiên Đạo Lưu!

Sắp rồi...

Ngài sắp nện nát ta rồi... hự... hự... bắn đi!

Dùng toàn bộ thần lực của Ngài mà bắn vào đây!"

Thiên Đạo Lưu gào rống lên một tiếng xé toạc không gian, âm thanh vang dội khiến cả pho tượng Thiên Sứ sáu cánh cũng như đang run rẩy nhục nhã.

Gã thực hiện mười cú thúc lút gốc với tốc độ ánh sáng, mỗi lần nện vào là một lần va chạm mạnh khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô cao lên như muốn nứt ra.

Những tiếng rên rỉ dâm loàn của gã Đại cung phụng át cả tiếng va chạm nhục thịt:

"Ư... hự... sướng... sướng chết lão phu rồi!

Dao Quang... nhận lấy toàn bộ tinh dịch của ta đây!

Aaaaa... bắn... ta bắn đây!"

Ở cú đâm thứ mười, Thiên Đạo Lưu gồng mình, toàn bộ sáu cánh thiên sứ sau lưng dang rộng rồi co thắt dữ dội.

Gã dồn toàn bộ tinh túy nghìn năm và thần lực thái dương vào hạ bộ.

Cái dương vật khổng lồ trướng to kinh hoàng ngay trong lòng Dao Quang, rồi phun trào mãnh liệt.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi và rực rỡ sắc vàng thần thánh phun thẳng vào tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Áp lực kinh thiên động địa từ một vị bán thần cấp 99 khiến Dao Quang co giật dữ dội, mắt trợn ngược, nước dãi chảy ròng ròng.

Cái bụng nhỏ của hắn căng phồng lên rõ rệt, cứng ngắc và tỏa ra ánh sáng kim cương khi chứa đầy tinh dịch của Thiên Đạo Lưu.

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái thần thánh tột cùng, Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công vận hành đến mức quá tải, điên cuồng nuốt chửng bản nguyên Thiên Sứ.

Luồng sức mạnh khủng khiếp cuộn trào trong kinh mạch, phá nát mọi rào cản, đưa hồn lực của hắn vọt thẳng từ cấp 84 lên Cấp 86 (Hồn Đấu La).

Khi trận phun trào kết thúc, Thiên Đạo Lưu đờ đẫn đổ ập xuống người Dao Quang, nhục thân cường hãn giờ đây run rẩy như một chiếc lá trước gió, hoàn toàn bị vắt kiệt cả tinh khí lẫn thần cách.

Dao Quang nằm rạp trên bệ thờ, hậu huyệt há hốc rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh vàng óng chảy dài xuống chân tượng thần.

Hắn khẽ liếm lấy những giọt tinh dịch vương trên khóe môi, ánh mắt tràn đầy sự thống trị tà ác:

"Cấp 86 rồi...

Thiên Đạo Lưu cũng chỉ là một cái máy bắn tinh cho ta thôi.

Vũ Hồn Điện... giờ đã là của Độc Cô Dao Quang này!"
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 28. Ăn No Tinh Dịch Ngưu Cao


Để thâu tóm hoàn toàn tàn dư của Hạo Thiên Tông, Độc Cô Dao Quang đã giăng ra một cái bẫy tinh vi.

Hắn ra lệnh cho Đường Hạo – lúc này đã là một con chó đực trung thành bị Ma Chủng kiểm soát – gửi thư dụ Ngưu Cao, Tộc trưởng Ngự Chi nhất tộc, đến tẩm cung riêng tại Thiên Đấu Thành.

Ngưu Cao vốn là kẻ quật cường, nhục thân được tôi luyện đến mức đao thương bất nhập, cứng như kim cương, nhưng lão không ngờ rằng mình đang bước vào một hang ổ của dục vọng tà ác.

Vừa bước vào phòng, Ngưu Cao đã thấy Đường Hạo đang quỳ rạp dưới chân một thiếu niên dâm mỹ, bộ dạng đê hèn chưa từng có.

Chưa kịp chất vấn, luồng dâm độc xà tính đậm đặc từ nhục thân cấp 88 của Dao Quang đã bủa vây, khiến vị tộc trưởng vốn tự hào về sức phòng ngự tuyệt đối bỗng thấy toàn thân nóng rực, hạ bộ trướng căng đến mức đau đớn.

"Ngưu Cao lão gia tử...

Nghe nói nhục thân của Ngài là khối sắt khó gặm nhất?

Để xem cái buồi của Ngài có cứng được như cái mai tê ngưu không!"

Dao Quang lả lướt tiến lại, thô bạo lột phăng lớp y phục của Ngưu Cao, để lộ nhục thân đồ sộ cao hơn 2m2, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá tảng.

Dưới tác động của dâm độc, cái dương vật khổng lồ của Ngưu Cao bật ra – nó sẫm màu, thô nhám và to ngang một cách vô lý, quy đầu sưng húp vì nứng, liên tục rỉ ra dòng dịch dâm nồng đặc mùi vị của một nam nhân vạm vỡ nhất lục địa.

Dao Quang quỳ sụp xuống, đôi tay thon dài tóm chặt lấy cái công thịt cứng như thép nguội của Ngưu Cao, rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc vĩ đại vào tận cuống họng sâu thẳm.

OÁC...

OÁC...

OÁC...

NHÓP NHÉP...

CHÙN CHỤT...

Tiếng mút mát dâm dục vang dội khắp căn phòng.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt, lưỡi liếm lót liên tục vào những rãnh gân gồ ghề trên thân buồi của Ngưu Cao.

Vị tộc trưởng Ngự Chi nhất tộc trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng, đôi bàn tay thô ráp bóp chặt lấy đầu Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh vật nam tính thô kệch vào miệng thiếu niên như muốn phá nát thực quản hắn.

"Hự...

ư... cái mồm dâm này... nó đang vắt kiệt ta!

Sướng... sướng quá... bắn... ta bắn đây!"

Sau hàng loạt cú thúc bạo lực, Ngưu Cao gầm lên một tiếng thú tính, nhục thân cứng như sắt đá co giật kịch liệt.

Cái buồi khổng lồ giật liên hồi rồi phun trào mãnh liệt.

Luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi và mang theo bản nguyên của Ngự Chi nhất tộc bắn thẳng vào tận cuống họng Dao Quang.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Dao Quang không hề né tránh, hắn chủ động nuốt lấy nuốt để, đôi mắt tím lờ đờ đầy thỏa mãn khi dòng dịch trắng đục nồng đặc lấp đầy khoang miệng và dạ dày.

Hắn uống sạch sẽ không sót một giọt, thậm chí còn đưa lưỡi liếm lót sạch những giọt tinh dịch cuối cùng còn vương trên đầu khấc của Ngưu Cao, rồi ngước nhìn lão già đang đờ đẫn bằng ánh mắt tà mị:

"Tinh dịch của tộc trưởng Ngự Chi quả nhiên đậm đà...

Giờ thì, dùng cái cọc thịtnày mà nện nát hậu huyệt của ta đi!"

Căn phòng giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Ngưu Cao và tiếng cười tà mị của Dao Quang.

Sau khi đã uống sạch dòng tinh túy đầu tiên, nhục thân Dao Quang như được kích thích, trở nên nhạy cảm và thèm khát hơn bao giờ hết.

Hắn nằm sấp xuống sàn, hai tay bám chặt lấy mép thảm, cái mông trắng ngần vểnh cao lên như một lời mời gọi tàn nhẫn.

"Đến đây... dùng cái buồi to của lão mà nện nát cái lỗ dâm này đi!"

Ngưu Cao, lúc này hoàn toàn biến thành một con thú đực phát cuồng, gầm lên một tiếng rồi đè sụp thân hình đồ sộ của mình lên lưng Dao Quang.

Sức nặng của gã khổng lồ cao hơn 2 mét khiến Dao Quang cảm thấy xương sườn mình như muốn gãy vụn, nhưng cảm giác bị đè nén đó lại khiến hắn rên rỉ trong sung sướng.

Ngưu Cao tóm lấy hai bắp đùi trắng muốt, kéo gập ra hai bên, để lộ cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc, run rẩy co thắt.

PHẬP!

Không một chút nhẹ nhàng, Ngưu Cao dồn sức nện lút cán cái côn thịt to ngang kinh hoàng của mình vào sâu bên trong Dao Quang.

"Á... hự... to quá... nó sắp xé rách ta rồi!"

Dao Quang hét lên, đôi mắt trợn ngược.

Cái buồi của Ngưu Cao cứng như một thanh sắt, nó nong rộng mọi thớ thịt, càn quét qua từng ngóc ngách trong trực tràng.

Vì nhục thân của Ngưu Cao thuộc hệ phòng ngự, nên cái vật nam tính đó thô nhám và nóng hổi, mỗi lần di chuyển đều mang lại cảm giác ma sát cực mạnh, giống như một khối đá tảng đang nghiền nát những vách thịt mềm mại bên trong.

Trận dâm chiến bắt đầu kéo dài dai dẳng.

Ngưu Cao không nện nhanh như những kẻ hệ mẫn công, nhưng mỗi nhịp dập của lão đều đâm lút cán.

Lão nhấc bổng hông Dao Quang lên, rồi đóng mạnh xuống sàn nhà.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng thịt va chạm chát chúa vang lên liên hồi không dứt.

Một tiếng, hai tiếng, rồi cả canh giờ trôi qua, Ngưu Cao vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại.

Nhục thân bền bỉ của Ngự Chi tộc trưởng cho phép lão duy trì những cú thúc lút cán với cường độ không đổi.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, đầu óc quay cuồng.

Hắn cảm thấy cái hậu huyệt của mình đã hoàn toàn bị biến dạng, đỏ rực và sưng tấy vì phải chứa đựng vật thể quá khổ của Ngưu Cao.

Mỗi lần lão thúc vào tận cùng, cái bụng nhỏ của Dao Quang lại nhô lên một cục lớn, cứng ngắc.

Ngưu Cao vừa đụ vừa gầm gừ, mồ hôi từ thân hình lực lưỡng của lão chảy ròng ròng, thấm đẫm cả lưng Dao Quang.

"Tiểu dâm phụ... cái lỗ của ngươi sao dai như thế này!

Lão phu nện cả nghìn cái rồi mà vẫn chưa thấy nó nát!"

Ngưu Cao vừa nói vừa điên cuồng thúc mạnh hơn.

Lão xoay người Dao Quang lại, bắt hắn nằm ngửa, chân gác lên vai để lão có thể nhìn rõ cảnh cái buồi đen bóng của mình đang thụt ra thụt vào trong cái khe mông đỏ hửng.

Dao Quang chỉ biết rên rỉ đứt quãng, đôi tay bấu chặt lấy bắp tay to như bắp đùi của Ngưu Cao.

Trận hành dâm này dường như kéo dài đến vô tận, khi sức mạnh của khối kim cương va chạm liên tục vào nhục thân của xà dâm, tạo nên một cảnh tượng đồi bại và bạo liệt chưa từng có trong tẩm cung.

Hậu huyệt Dao Quang bắt đầu chảy ra dòng dịch trắng hồng trộn lẫn, nhưng Ngưu Cao vẫn chưa dừng lại.

Lão muốn dùng sức mạnh của mình để nghiền nát ý chí của thiếu niên này, dùng cái cọc thịt thô to đó dập nát lỗ dâm Dao Quang khiến hắn chỉ nhớ đến buồi dâm của lão.

Sau hàng giờ bị nện một cách thô bạo, nhục thân của Dao Quang đã hoàn toàn trở nên mềm nhũn dưới sức nặng của Ngưu Cao.

Hắn nằm đó, hơi thở hổn hển, cái bụng nhỏ không ngừng phập phồng theo từng nhịp thúc nặng nề của lão già khổng lồ.

Hậu huyệt của hắn lúc này đã bị cái buồi của Ngưu Cao nong rộng đến mức kinh hoàng, đỏ rực và tê dại, chỉ còn biết đón nhận sự tàn phá không ngừng nghỉ.

Ngưu Cao gầm lên, đôi mắt lão đỏ sọc vì dục vọng đạt đến đỉnh điểm.

Lão biết mình không thể trụ vững lâu hơn nữa trước sự co thắt mời gọi của cái lỗ dâm tinh quái này.

Toàn bộ hồn lực cấp 80+ của vị tộc trưởng Ngự Chi nhất tộc bắt đầu dồn nén xuống hạ bộ, khiến vật nam tính của lão trướng to thêm một vòng, cứng ngắc đến mức tưởng chừng như sắp nổ tung.

"Bắn... lão phu bắn sạch vào lòng ngươi đây!

Đón lấy toàn bộ tinh dịch của ta đi, tiểu dâm xà!"

Ngưu Cao tóm chặt lấy hai chân Dao Quang, kéo gập sát vào ngực thiếu niên, tạo thành một tư thế phơi bày hoàn toàn.

Lão thực hiện mười cú thúc lút gốc cuối cùng với toàn bộ sức bình sinh.

Mỗi lần dập vào, tiếng thịt va chạm vang lên như tiếng sấm, nện thẳng vào tử cung ảo của Dao Quang.

PHẬP!

PHẬP!

PHẬP!

Đến cú thúc cuối cùng, Ngưu Cao gồng mình, toàn bộ cơ bắp trên người lão cứng đờ như một pho tượng đá.

Cái dương vật vĩ đại đâm sâu vào tận cùng trực tràng rồi phun trào điên cuồng.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi và mang theo sức mạnh phòng ngự kiên cố của loài Tê Ngưu phun thẳng vào bên trong Dao Quang.

Áp lực kinh hồn khiến Dao Quang trợn ngược mắt, miệng há hốc nhưng không phát ra được tiếng rên nào vì cơn cực khoái quá lớn.

Lượng tinh dịch khổng lồ của lão già vạm vỡ tràn ngập mọi ngóc ngách, khiến cái bụng của Dao Quang nhô cao lên rõ rệt, căng tròn và cứng ngắc như đang mang thai.

Dòng dịch trắng đục nồng đặc chảy tràn ra ngoài hậu huyệt đã bị nong rộng, nhưng phần lớn vẫn bị giữ lại bên trong nhờ Ma Công của Dao Quang.

Hắn cảm nhận được luồng bản nguyên của Ngưu Cao đang len lỏi vào từng tế bào, rèn luyện cho da thịt hắn thêm phần dẻo dai và kiên cố.

Ngưu Cao đờ đẫn đổ ập xuống người Dao Quang, hoàn toàn bị vắt kiệt tinh khí.

Dao Quang nằm dưới thân gã khổng lồ, tay vuốt ve cái bụng trướng đầy tinh dịch của mình, nở nụ cười tà ác: "Cấp 89 rồi... chỉ thiếu một chút nữa thôi, ta sẽ trở thành vị Phong Hào Đấu La dâm đãng nhất lịch sử."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 29. Đường Hạo Và 3 Tên Thuộc Hạ Tranh Nhau Đụ Chủ Nhân


Trong căn phòng kín nồng nặc mùi tinh dịch và dâm độc, Độc Cô Dao Quang ngồi chễm chệ trên ghế cao, hai chân dạng rộng để lộ cái lỗ dâm hồng hào đang co thắt liên tục.

Trước mặt hắn, Đường Hạo – vị phong hào đấu la trẻ tuổi nhất đại lục– giờ đây đang quỳ rạp cùng ba tên thuộc hạ trung thành nhất: Thái Thản, Ngưu Cao và Dương Vô Địch.

Cả bốn gã đàn ông vạm vỡ đều trần truồng, những cái buồi hàng khủng trướng căng, gân guốc nổi cuộn, đang giật lên bần bật vì nứng.

Dao Quang nhìn đám nam nhân đang thở hồng hộc như thú hoang, hắn khẽ nhếch mép ra lệnh bằng giọng thô tục:

"Đường Hạo!

Ngươi và đám chó săn của ngươi cao ngạo lắm mà?

Mau bò lại đây, dùng cái mồm và cái buồi của các ngươi làm ta sướng đi."

Ngay lập tức, màn dâm kịch tồi bại bắt đầu.

Đường Hạo không còn chút liêm sỉ, gã bò lại giữa háng Dao Quang, thục mạng liếm lót cái lỗ dâm và hai hòn dái của chủ nhân.

Cùng lúc đó, Thái Thản và Ngưu Cao – hai gã khổng lồ hơn 2 mét – quỳ hai bên, mỗi đứa cầm một chân Dao Quang gác lên vai để liếm láp lòng bàn chân và bắp đùi trắng muốt.

Dao Quang không để miệng mình nhàn rỗi, hắn tóm lấy cái buồi dài ngoằng của Dương Vô Địch, tống lút cán vào mồm mà mút mát.

Oác... oác... nhóp nhép... sột soạt...

Tiếng mút buồi và tiếng lưỡi liếm lỗ đít vang lên chát chúa khắp phòng.

Đường Hạo vừa liếm vừa rên rỉ nhục nhã, gã dùng cái lưỡi thô ráp ngoáy sâu vào tận bên trong hậu huyệt Dao Quang, làm dịch dâm chảy ra lênh láng.

Dao Quang sướng đến mức trợn ngược mắt, hắn vừa bú cu cho Dương Vô Địch, vừa dùng tay sục kịch liệt cho Thái Thản và Ngưu Cao.

"Ư... hự... sướng quá...

Đường Hạo, con chó này liếm giỏi đấy!

Dương Vô Địch, bắn... bắn vào mồm ta mau!"

Dưới sự kích thích điên cuồng, Dương Vô Địch gầm lên một tiếng rồi phun trào.

Luồng tinh dịch nồng đặc bắn thẳng vào cuống họng Dao Quang.

Hắn nuốt sạch rồi đẩy gã ra, quay sang tóm lấy cái buồi thô kệch của Thái Thản và Ngưu Cao bắt bú tiếp.

Cả bốn vị cường giả giờ đây thi nhau phục vụ nhục thân của thiếu niên mười tám tuổi.

Kẻ bú mồm, đứa liếm đít, đứa sục cu, tạo thành một màn đụ tập thể cực kỳ dâm loàn.

Sau một hồi bú liếm tơi bời, cả bốn con cặc hàng khủng đều đã phun trào ít nhất một lần vào miệng và lên người Dao Quang.

Hắn nằm vật ra, người ngợm nhem nhuốc tinh dịch trắng đục, hơi thở dồn dập:

"Được rồi... mồm miệng xong rồi.

Giờ thì cả bốn người các ngươi luân phiên đâm nát cái lỗ dâm này cho ta!

Ta muốn bụng mình trướng đầy tinh của tụi bây để lên cấp 90!"

Sau màn bú liếm dâm loàn, cái hậu huyệt của Dao Quang đã được Đường Hạo liếm đến mức mềm nhũn, đỏ hửng và tràn trề dịch nhờn.

Dao Quang không nằm nữa, hắn bắt Đường Hạo quỳ chống tay xuống sàn làm ghế, rồi hắn ngồi lên lưng gã, chổng mông về phía ba tên thuộc hạ đang nứng phát điên kia.

"Đến đây!

Thái Thản, Ngưu Cao, Dương Vô Địch...

Ba con cặc của các ngươi xem ai ngon nhất thì đâm vào trước đi!"

Thái Thản là kẻ hung hãn nhất, lão tóm chặt lấy hông Dao Quang, dùng cái buồi thô nhám như vỏ cây cổ thụ của mình mà đóng thẳng một cú lút cán vào lỗ nhị.

PHẬP!

"AAAAA!

To quá... hự... hự...

Thái Thản, ngươi muốn nện nát ta sao!"

Dao Quang hét lên, nhục thân giật nảy.

Cái côn thịt của Thái Thản to ngang kinh người, nó nong rộng mọi thớ thịt bên trong, đâm xuyên qua trực tràng.

Chưa dừng lại ở đó, Ngưu Cao và Dương Vô Địch đứng hai bên, đứa thì thọc tay vào xoa nắn ngực, đứa thì đem cái buồi dài ngoằng của mình bắt Dao Quang phải vừa bị đụ vừa bú tiếp.

Trận hành dâm trở nên hỗn loạn và thô bạo tột cùng.

Thái Thản nện được một lúc thì đến lượt Ngưu Cao.

Cái buồi của Ngưu Cao nện vào còn đau và nặng hơn, mỗi cú thúc của lão làm cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô lên một cục rõ rệt.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, nước dãi chảy ròng ròng xuống lưng Đường Hạo.

"Đến lượt ta... chủ nhân... cho ta đụ với!"

Đường Hạo quỳ bên dưới rên rỉ.

Dao Quang liền lật người lại, nằm ngửa ra để Đường Hạo leo lên.

Thế là màn "kẹp bánh mì" kinh khủng diễn ra: Đường Hạo đâm phía trước, Dương Vô Địch đâm phía sau, còn Thái Thản và Ngưu Cao thì sục cu chờ đến lượt bắn.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên chát chúa như tiếng trống trận.

Cái lỗ dâm của Dao Quang bị bốn cái buồi hàng khủng thay nhau cày xới, nát bét và sưng tấy.

Cơn dâm loàn trong đại điện càng lúc càng trở nên bạo liệt hơn.

Cái lỗ dâm của Dao Quang giờ đây đã bị Thái Thản và Ngưu Cao nong rộng đến mức không thể khép lại, đỏ rực và sưng tấy, liên tục rỉ ra dòng hỗn hợp dịch dâm và tinh dịch từ những hiệp trước.

Nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ để thỏa mãn nhục thân cấp 89 đang khao khát bản.

"Nện tiếp đi... hự... hự... các ngươi có phải là đàn ông vậy?

Đâm mạnh vào!

Đâm cho nát cái bụng của ta đi!"

Nghe tiếng khích bác thô tục của chủ nhân, Dương Vô Địch gầm lên, đẩy văng Đường Hạo ra để giành lấy vị trí chủ chốt.

Gã tóm lấy hai chân Dao Quang, vác ngược lên vai theo tư thế bẻ đôi người.

Cái buồi dài ngoằng, nhọn hoắt và gân guốc của gã như một cây phá hồn thương thực thụ, nhắm thẳng vào tâm lỗ dâm mà đóng mạnh một cú lút cán.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

Sâu quá...

Dương Vô Địch... ngươi đâm trúng tử cung của ta rồi!"

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co quắp vì cú đâm quá sâu.

Cái côn thịt của Dương Vô Địch dài hơn hẳn những kẻ khác, mỗi lần gã thúc là một lần quy đầu va chạm bần bật vào vách tử cung, khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô hẳn lên một cục cứng ngắc.

Không để Dao Quang kịp thở, Thái Thản và Ngưu Cao ập vào từ hai bên hông.

Thái Thản dùng đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai bầu ngực của thiếu niên mà nhào nặn, trong khi Ngưu Cao thì kề sát cái buồi vào miệng Dao Quang, bắt hắn phải vừa chịu đựng sự tàn phá phía dưới, vừa bú liếm phía trên.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch chát chúa vang lên liên hồi như mưa rào.

Dương Vô Địch nện với tốc độ điên cuồng, mỗi nhịp thúc đều mang theo sự hung hãn của một kẻ chuyên công kích.

Hậu huyệt Dao Quang bị cày xới nát bét, những vách thịt mềm mại bị ma sát đến mức nóng bỏng.

Chưa dừng lại ở đó, Đường Hạo bò lại gần, gã không nhịn nổi nữa nên chen vào giữa, bắt Dao Quang phải nằm nghiêng để gã có thể đâm cái dương vật gân guốc của mình vào từ phía sau.

Cảnh tượng lúc này cực kỳ tồi bại: Dương Vô Địch đang nện kịch liệt từ phía trước, Đường Hạo thì thúc mạnh từ phía sau, còn Thái Thản và Ngưu Cao thì thay nhau dồn những cái buồi khổng lồ vào miệng và tay của thiếu niên.

"Ư... hự... hự... bốn cái buồi... sướng chết ta...

đụ nát ta đi lũ chó hoang này!"

Trận hành dâm kéo dài suốt nhiều canh giờ, nhục thân của 4 vị cường giả mồ hôi nhễ nhại, những bắp thịt cuồn cuộn va chạm vào người Dao Quang tạo nên những âm thanh nhầy nhụa, dâm dật.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, nước mắt nước mũi và dâm dịch chảy tràn lan trên sàn đại điện.

Cái bụng của hắn giờ đây không chỉ trướng vì tinh dịch, mà còn bị 4 cái côn thịt thay nhau thụt rửa, cày nát bên trong, tạo thành một khối u lồi lõm cực kỳ kinh khủng.

Trận dâm chiến kéo dài suốt một ngày đêm đã đi đến hồi kết thúc tồi bại nhất.

Toàn bộ đại điện giờ đây nồng nặc mùi tinh dịch, mùi mồ hôi và mùi dâm độc nồng nặc.

Nhục thân của Dao Quang đã hoàn toàn bị 4 gã cường giả vắt kiệt, hắn nằm rũ rượi, hai chân dang rộng không còn sức lực, cái hậu huyệt hồng hào bị nong đến mức há hốc, đỏ rực và sưng tấy như một bông hoa tơi tả sau bão.

"Bắn... bắn sạch vào đây...

Ta muốn... tất cả các ngươi...

đổ đầy bụng ta ngay lập tức!"

Nghe tiếng gầm của chủ nhân, Đường Hạo, Thái Thản, Ngưu Cao và Dương Vô Địch như những con thú bị kích thích đến cực hạn.

Cả bốn gã khổng lồ đồng loạt gồng mình, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như những khối thép.

Những cái buồi hàng khủng trướng to đến mức tím tái, gân xanh giật lên bần bật, chuẩn bị cho màn phun trào cuối cùng.

Dương Vô Địch là kẻ đầu tiên thực hiện cú dập cuối.

Gã tóm chặt lấy hông Dao Quang, nện lút cán rồi gầm lên một tiếng xé lòng.

Cái côn thịt dài ngoằng của gã giật liên hồi, bắn thẳng luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi vào tận cùng tử cung.

Ngay sau đó, gã bị Thái Thản thô bạo đẩy ra.

Lão già họ Thái không đợi được nữa, đâm cái dương vật thô nhám của mình vào ngay lập tức, tiếp tục phun ra những dòng tinh dịch trắng đục nồng nặc.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Chưa dừng lại ở đó, Ngưu Cao và Đường Hạo cũng lao vào tranh cướp cái lỗ dâm tội nghiệp.

Ngưu Cao đâm vào từ phía sau, trong khi Đường Hạo tống cái buồi gân guốc vào mồm Dao Quang mà bắn.

Cảnh tượng lúc này cực kỳ kinh tởm: 4 luồng tinh túy của 4 vị cường giả hàng đầu lục địa đồng loạt lấp đầy nhục thân Dao Quang.

Dòng dịch trắng đục, nóng hổi và mang theo bản nguyên sức mạnh cực đại cuộn trào bên trong bụng Dao Quang.

Cái bụng nhỏ của hắn trướng to lên một cách kinh hoàng, căng tròn và cứng ngắc như đang mang thai 5 tháng.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, nước dãi và tinh dịch trào ra từ khóe miệng khi hắn không thể chứa thêm được nữa.

Ngay lúc đó, một luồng sáng tím vàng rực rỡ bùng phát từ đan điền của Dao Quang.

Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công vận hành đến mức điên cuồng, nuốt chửng toàn bộ bản nguyên chiến ý, sức mạnh và sát khí có trong hàng lít tinh dịch đang chứa trong bụng.

Khi trận phun trào kết thúc, cả 4 vị cường giả đều đổ ập xuống sàn điện, nhục thân cường hãn giờ đây chỉ còn là những cái xác rỗng tuếch bị vắt kiệt.

Dao Quang nằm giữa vũng dâm dịch, tay vuốt ve cái bụng trướng căng tinh túy, nụ cười tà ác hiện rõ trên gương mặt nhem nhuốc:

"Phong Hào Đấu La...

Cuối cùng ta cũng đạt tới rồi.

Từ nay, hãy gọi ta là Dâm Xà Đấu La!"
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 30. Cặc Già Của Hô Duyên Chấn


Sau khi tiêu hóa sạch bản nguyên của Đường Hạo và 3 tên tộc trưởng, hồn lực của Dao Quang đã đạt tới cảnh giới Phong Hào Đấu La (Cấp 90).

Làn da hắn không chỉ trắng mà còn tỏa ra một tầng màng mỏng lóng lánh dâm độc, khiến bất kỳ nam nhân nào nhìn vào cũng phải nứng đến phát điên.

Trở về Vũ Hồn Điện, kẻ đầu tiên hắn triệu tập là Hô Diên Chấn.

Gã khổng lồ này vừa bước vào tẩm cung đã bị mùi hương xà tính làm cho mờ mắt, nhục thân đồ sộ run rẩy vì dục vọng.

Dao Quang không ngồi trên ngai vàng nữa, hắn nằm ngang trên chiếc giường rộng lớn bằng gỗ sưa, khẽ vẫy tay ra lệnh cho Hô Diên Chấn lột sạch giáp trụ.

Khi cái buồi khổng lồ của lão già – đen bóng, thô nhám và to ngang như bắp tay – bật ra giật liên hồi, Dao Quang khẽ liếm môi, chủ động xoay người tạo thành tư thế 69 đầy dâm dật.

Hắn nằm ngược lại, đưa cái hậu huyệt hồng hào, há hốc của mình kề sát vào mặt Hô Diên Chấn, trong khi miệng hắn thì há rộng, sẵn sàng đón nhận cái đầu khấc vĩ đại của gã khổng lồ.

"Bú cho sạch cái lỗ dâm này của ta, rồi ta sẽ vắt kiệt tinh khí của ngươi bằng khoang miệng này...

Mau lên, Hô Diên Chấn!"

Ngay lập tức, màn hành dâm đỉnh cao bắt đầu.

Hô Diên Chấn vục khuôn mặt già nua, râu ria lởm chởm vào giữa hai bầu mông của Dao Quang.

Lão dùng cái lưỡi to, thô ráp như lưỡi bò điên cuồng liếm lót, ngoáy sâu vào tận bên trong hậu huyệt đang co thắt mời gọi.

Sột soạt... nhóp nhép... chùn chụt...

Cảm giác cái lưỡi thô bạo của gã khổng lồ càn quét bên trong khiến Dao Quang sướng đến mức run bần bật, hai bàn tay bấu chặt lấy đệm giường.

Cùng lúc đó, hắn không để miệng mình nhàn rỗi, hắn há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc vĩ đại của Hô Diên Chấn vào tận cuống họng sâu thẳm.

Oác... oác... oác...

Tiếng mút mát dâm dục của cả hai vang vọng khắp tẩm cung.

Dao Quang điên cuồng bú mút, dùng cơ vòm họng nóng ấm của một vị Phong Hào Đấu La co thắt kịch liệt quanh thân buồi thô nhám của Hô Diên Chấn.

Hắn sướng đến mức nước mắt sinh lý trào ra, vì vừa được cái lưỡi của lão già phục vụ lỗ nhị, vừa cảm nhận được vật nam tính khổng lồ đang nong rộng miệng mình.

Hô Diên Chấn cũng không kém cạnh, lão vừa bú liếm lỗ dâm của Dao Quang vừa rên rỉ trầm đục.

Dòng dịch nhờn từ hậu huyệt Dao Quang và nước dãi của cả hai quyện vào nhau, chảy lênh láng trên mặt lão già và ga giường.

Dao Quang liên tục lắc mông, ép chặt lỗ hậu vào mặt Hô Diên Chấn, bắt lão phải dùng lưỡi phục vụ mình mạnh hơn nữa.

"Hự... hự... sướng quá... cái lưỡi của ngươi...

đâm sâu nữa đi!

Ư... mồm ta... sắp bị cái buồi này nong rách rồi... sướng phát điên mất thôi!"

Màn phối hợp 69 này kéo dài suốt nửa canh giờ, khiến nhục thân của cả hai đều nóng rực như lửa đốt.

Dao Quang bú cho đến khi cảm thấy cái vật khổng lồ của Hô Diên Chấn trướng to thêm một vòng vì nứng, lúc đó hắn mới chịu nhả ra, xoay người lại với đôi mắt lờ đờ vì cực khoái:

"Bú như thế là đủ rồi...

Hô Diên Chấn, dùng con cặc này mà đụ ta đi!

Đụ nát ta theo cách của ngươi!"

Sau màn 69 đầy dâm loàn, nhục thân của Dao Quang đã đạt đến trạng thái nứng đỉnh điểm.

Làn da hắn ửng hồng, mồ hôi dâm dật chảy ròng ròng, làm nổi bật những đường cong mềm mại của một vị Phong Hào Đấu La dâm mỹ.

Hắn chủ động xoay người, bò lồm cồm trên chiếc giường lớn, hai tay bám chặt vào thành giường gỗ sưa, chổng cao bờ mông trắng ngần đã bị Hô Diên Chấn liếm đến đỏ rực về phía lão già khổng lồ.

"Đến đây... dùng cái buồi voi của ngươi mà lấp đầy ta!

Đừng nương tay, hãy nện cho đến khi ta không còn thốt ra lời nào nữa!"

Hô Diên Chấn gầm lên một tiếng thú tính, nhục thân đồ sộ cao hơn 2m5 đổ sụp lên lưng Dao Quang như một ngọn núi thịt.

Sức nặng của lão già khiến Dao Quang cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt xuống nệm, một cảm giác bị áp bức cực kỳ kích thích.

Lão tóm chặt lấy hai bên hông Dao Quang, đôi bàn tay thô ráp bấu sâu vào làn da mịn màng, rồi dùng cái dương vật đen bóng, thô nhám của mình mà đóng cọc lút gốc vào hậu huyệt đang há hốc mời gọi.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

TO...

TO QUÁ!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé lòng, hai mắt trợn ngược vì đau đớn lẫn khoái lạc tột độ.

Cái côn thịt của Hô Diên Chấn không chỉ to mà còn cứng như đá tảng, nó nong rộng cơ vòng hậu huyệt của Dao Quang đến mức cực hạn, đâm xuyên qua trực tràng và nện thẳng vào tử cung.

Cảm giác bị một vật thể khổng lồ cày xới bên trong khiến Dao Quang co giật kịch liệt, dịch dâm và nước dãi trào ra không kiểm soát.

Hô Diên Chấn bắt đầu những cú thúc mang sức mạnh của "Kim Cương Tượng".

Lão không nện nhanh, nhưng mỗi nhịp dập vào đều mang theo quán tính nghìn cân, nện lút cán rồi lại xoáy mạnh quy đầu để ma sát vào vách thịt.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng thịt va chạm chát chúa vang dội khắp tẩm cung.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, nhục thân lơ lửng giữa những khối cơ bắp cuồn cuộn của lão già.

Mỗi lần Hô Diên Chấn dập mạnh, cái bụng nhỏ của Dao Quang lại nhô hẳn lên một khối cứng ngắc, phác họa rõ nét hình dáng của vật nam tính đang tàn phá bên trong.

"Hự... hự... sướng quá... cái buồi của ngươi... nó đang nghiền nát ta...

Hô Diên Chấn...

đụ mạnh nữa đi!

Nện nát cái lỗ dâm này của ta!"

Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép chặt cơ hậu huyệt để hành hạ vật nam tính của Hô Diên Chấn, bắt lão phải nện bạo lực hơn nữa.

Trận dâm chiến giữa vị Phong Hào Đấu La dâm mỹ và lão già khổng lồ Hô Diên Chấn đã bước vào giai đoạn điên cuồng nhất.

Nhục thân của Dao Quang lúc này đỏ rực như tôm luộc, mồ hôi dâm dục hòa quyện cùng nước dãi và dịch nhờn chảy lênh láng trên giường.

Cái hậu huyệt hồng hào đã bị cái buồi đá tảng của Hô Diên Chấn nong rộng đến mức không thể khép lại, nhưng Dao Quang vẫn chưa thấy đủ.

"Hự... hự...

Ngươi chỉ có bấy nhiêu sức thôi sao?

Đồ già khốn khiếp...

đâm mạnh nữa đi!

Dùng cái sức nặng vạn cân của ngươi mà nghiền nát ta đi!"

Bị khích bác, Hô Diên Chấn gầm lên như một con voi rừng lên cơn động dục.

Lão thô bạo lật ngửa Dao Quang lại, vác hai cái chân trắng muốt của thiếu niên lên vai theo tư thế bẻ đôi người.

Ở góc độ này, Dao Quang có thể nhìn thấy rõ mồn một cái côn thịt đen bóng của Hô Diên Chấn đang thụt ra thụt vào, cắm ngập vào trong kẽ mông đỏ hửng của mình.

PHẬP!

PHẬP!

PHẬP!

Hô Diên Chấn bắt đầu những cú thúc "tử thần".

Lão không chỉ dập thẳng mà còn dùng đôi bàn tay to như cái phản bóp chặt lấy eo Dao Quang, nhấc bổng cả người thiếu niên lên rồi đóng mạnh xuống theo mỗi nhịp nện.

Sức nặng của gã khổng lồ cao hơn 2m5 nện xuống làm chiếc giường gỗ sưa kêu lên những tiếng răng rắc như sắp gãy vụn.

"AAAAA!

Sâu... sâu quá!

Hô Diên Chấn...

Ngươi chạm tới dạ dày ta rồi!"

Dao Quang trợn ngược mắt, miệng há hốc đón lấy những ngụm khí đứt quãng.

Mỗi cú thúc lút gốc của Hô Diên Chấn khiến cái bụng nhỏ của hắn lồi lên rõ rệt, cứng ngắc và biến dạng dị thường.

Lão già vừa nện vừa điên cuồng ma sát quy đầu vào điểm G bên trong trực tràng, bắt nhục thân Phong Hào phải co giật liên hồi trong cơn cực khoái tra tấn.

Tiếng va chạm nhục dục bạch bạch bạch vang lên chát chúa, át cả tiếng rên rỉ.

Hô Diên Chấn nện nhanh dần, nhịp độ dồn dập như tiếng trống trận.

Lão dùng cái buồi thô nhám đó cày xới nát bét vách thịt trực tràng, ép cho dâm dịch chảy ra như suối.

Dao Quang sướng đến mức mê sảng, hắn không còn phân biệt được đau đớn hay khoái lạc, chỉ biết bám chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của Hô Diên Chấn, chủ động đón nhận sự tàn phá khủng khiếp từ vật nam tính phi nhân loại kia.

Trận đụ kéo dài đến mức tưởng chừng như nhục thân Dao Quang sắp tan rã.

Mỗi cú nện lút cán là một lần bản nguyên Tượng Giáp thô bạo truyền vào người hắn, chuẩn bị cho màn phun trào cuối cùng.

Lúc này, tẩm cung chỉ còn lại những âm thanh nguyên thủy và dã man nhất.

Hô Diên Chấn hoàn toàn đánh mất lý trí của một vị Tông chủ, lão biến thành một con thú đực đang điên cuồng đòi hỏi.

Khi nhục thân đạt đến giới hạn, tiếng rên của lão già khổng lồ vang lên trầm đục, khàn đặc và đầy sự nứng sảng tột độ.

"Hộc... hộc...

Ư... cái lỗ dâm của ngươi... sao nó lại chặt như thế này!

Hự... nứng... nứng chết lão phu rồi!"

Lão vừa nện, vừa phát ra những tiếng gầm gừ trong cổ họng như tiếng sấm rền.

Mỗi lần cái buồi đá tảng thúc lút cán vào tận cùng tử cung Dao Quang, Hô Diên Chấn lại trợn mắt, cơ hàm bạnh ra, rên lên những tiếng đứt quãng:

"Ư...

ư...

Á... sướng quá...

Nhục thân Phong Hào... quả nhiên là cực phẩm!

Hự... hự... cắm vào bên trong ngươi... lão phu thấy mình như trẻ lại cả chục tuổi...

Aaaa... chặt quá... mút mạnh nữa đi... lỗ dâm của ngươi đang mút lấy mút để cái buồi của ta này!"

Tiếng rên của lão không phải tiếng rên thanh mảnh, mà là những tiếng thở dốc nặng nề trộn lẫn với sự thô tục:

"Hộc... hộc...

Dao Quang... ngươi là con đĩ dâm đãng nhất lục địa...

Ư... nhìn cái bụng ngươi kìa... nó đang nhô lên vì cái côn thịt của ta này...

Hự!

Sướng... lão phu nứng đến nổ tung rồi!

Ư...

ư... chuẩn bị đón lấy... ta bắn... ta bắn đây!

Hộc...

AAAAA!"

Hô Diên Chấn gầm lên một tiếng xé toạc không gian, toàn thân cơ bắp cứng đờ như hóa đá.

Lão nện mười cú cuối cùng với tốc độ kinh hoàng, vừa nện vừa rên rỉ liên hồi trong sự sung sướng điên dại.

Tiếng rên nứng của lão già vang dội khắp căn phòng, kéo dài cho đến khi toàn bộ luồng tinh túy nóng hổi phun trào mạnh mẽ, lấp đầy nhục thân của vị Phong Hào Đấu La bên dưới.

Hô Diên Chấn rên rỉ những tiếng cuối cùng rồi đổ ập cả khối nhục thân nghìn cân lên lưng Dao Quang.

Lão vẫn không chịu rút cái buồi khổng lồ ra, mà cứ thế để nó cắm ngập trong hậu huyệt đã bị nong rộng, dùng nó như một cái nút chai để ngăn không cho dòng tinh túy trào ra ngoài.

"Ư... sướng quá... chủ nhân... nhục thân của Ngài... quả là cái bể chứa tuyệt vời nhất..."

Lão già khàn giọng thì thầm, tay vẫn không ngừng xoa nắn cái bụng đang trướng căng của Dao Quang, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn của một kẻ vừa được vắt kiệt.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 31. Hai Anh Em Ngọc Nguyên Chấn Làm Đĩ Đực


"Hai vị... nhìn cái gì?

Mau bò lại đây... dùng cái lưỡi của các người mà thụt rửa cho sạch đống tinh dịch của lão già Hô Diên Chấn trong bụng ta đi...

Ư... mau lên!"

Dao Quang vừa dứt lời, hai lão già họ Ngọc đã không kìm lòng được mà lao tới.

Ngọc Nguyên Chấn quỳ rạp giữa hai chân Dao Quang, còn Ngọc La Miện thì leo lên phía trên, vây hãm lấy phần thân trên của thiếu niên.

"Ư... hự...

A!

Ngọc Nguyên Chấn... cái lưỡi của lão... xẹt... tê quá!"

Ngọc Nguyên Chấn vục mặt vào háng Dao Quang, cái lưỡi thô bạo mang theo những tia điện xanh tím li ti điên cuồng liếm lót.

Lão không chỉ liếm bên ngoài, mà còn thọc sâu cái lưỡi vào tận bên trong hậu huyệt đang sưng tấy, ngoáy mạnh để khuấy động đống tinh dịch đang trướng căng bên trong bụng Dao Quang.

"Ư...

ư...

Á... sướng... sướng chết ta mất!

Hộc... hộc...

Ngọc La Miện...

đừng nhìn nữa... tống cái buồi hắc lôi của lão vào mồm ta mau!

Ư...

ư...

A!"

Ngọc La Miện gầm gừ, lão lột sạch y phục, để lộ nhục thân gân guốc nổi chằng chịt những đường vân rồng.

Cái dương vật của lão bật ra, tỏa ra những luồng điện đen ngòm dâm dật.

Lão tống mạnh nó vào miệng Dao Quang, nong rộng khoang miệng thiếu niên đến mức tận cùng.

Oác... oác... xẹt xẹt... chùn chụt... nhóp nhép...

Tiếng mút buồi hòa quyện cùng tiếng điện xẹt li ti vang lên dâm loàn khắp tẩm cung.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật liên hồi theo từng nhịp lôi điện truyền vào người.

Hắn vừa bú cu cho Ngọc La Miện, vừa phát ra những tiếng rên nức nở từ sâu trong cổ họng:

"Ư...

ưm... hự... hự...

Ngọc Nguyên Chấn...

Ngươi liếm mạnh nữa đi!

Cái lưỡi sấm sét đó... nó đang làm đống tinh trong bụng ta sôi lên rồi...

Ư...

A!

Sướng phát điên mất!

Hộc... hộc..."

Ngọc Nguyên Chấn nghe thấy tiếng rên nứng của Dao Quang thì càng thêm kích thích.

Lão dùng đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy hai bầu mông trắng ngần, tách rộng ra hết mức để cái lưỡi có thể thọc sâu hơn.

Lão liếm đến đâu, Dao Quang bắn ra nước dãi đến đó.

Những tia điện li ti từ lưỡi Ngọc Nguyên Chấn kích thích vào từng thớ thịt nhạy cảm, làm cái hậu huyệt của Dao Quang co thắt kịch liệt, điên cuồng mút lấy cái lưỡi của lão già.

"Aaaaa!

Hộc... hộc...

Ngọc La Miện...

Ngươi thúc mạnh thế... mồm ta... mồm ta sắp nát rồi!

Ư... hự... hự... nhưng mà sướng quá!

Cả hai người... mau dùng cái buồi mang lôi điện của các người mà nện ta đi!

Ta không chịu nổi nữa rồi...

Ư...

A!

Bụng ta... bụng ta đang nóng ran lên vì nứng đây này!"

Dao Quang rên rỉ liên hồi, nhục thân cấp 90 của hắn lơ lửng giữa sự tàn phá của hai luồng lôi điện.

Hắn lắc mông điên cuồng, ép chặt cái lỗ dâm vào mặt Ngọc Nguyên Chấn, bắt lão phải dùng hết sức bình sinh mà bú liếm.

Những tiếng rên nứng, tiếng thở dốc và tiếng va chạm nhầy nhụa vang lên như một bản nhạc dâm dục không hồi kết.

"Ư...

ư...

Ngọc Nguyên Chấn...

Ngươi liếm trúng điểm G của ta rồi!

Aaaaa!

Bắn... ta sắp bắn rồi!

Hự... hự...

đừng dừng lại... cả hai người... mau đâm vào ta ngay lập tức!

Đâm nát cái bụng trướng tinh này của ta đi!

Ư... hự...

A!"

Cái hậu huyệt hồng hào, ướt át sau khi được Ngọc Nguyên Chấn liếm lót giờ đây đang há hốc, co thắt liên hồi như một cái miệng nhỏ đang thèm khát sự lấp đầy.

Dao Quang nằm ngửa, hai chân bị hai lão già họ Ngọc thô bạo vác ngược lên vai, phơi bày toàn bộ hạ bộ đang trướng đầy tinh dịch cũ của Hô Diên Chấn.

"Đến đây... hai con rồng già... dùng cái buồi mang sấm sét của các người...

đâm nát ta đi!

Ư... hự... ta muốn thấy lôi điện nổ tung trong bụng mình!"

Ngọc Nguyên Chấn và Ngọc La Miện nhìn nhau, đôi mắt cả hai đỏ rực như máu, hơi thở dồn dập đầy thú tính.

Không ai nhường ai, cả hai cái côn thịt khổng lồ — một cái nóng rực lôi quang tím ngắt, một cái tê dại hắc lôi đen kịt — đồng loạt nhắm thẳng vào hậu huyệt Dao Quang mà đóng mạnh một cú lút cán.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

CHÁY...

CHÁY TA MẤT!

HỰ...

Ư...

Ư...

TO QUÁ...

HAI CÁI...

HAI CÁI CÙNG LÚC!"

Dao Quang hét lên một tiếng kinh hoàng, nhục thân hắn cong lên như một cây cung.

Cảm giác hai cái buồi Phong Hào Đấu La đồng lúc nong rộng cơ vòng, đâm xuyên qua trực tràng khiến hắn sướng đến mức chết đi sống lại.

Luồng tinh dịch cũ của Hô Diên Chấn bị áp lực cực đại ép cho phun trào ngược ra ngoài, chảy lênh láng dọc theo bắp đùi của hai lão già.

Ngọc Nguyên Chấn gầm lên, giọng lão khàn đặc vì nứng: "Hộc... hộc...

Ư... chặt quá!

Cái lỗ dâm của nhục thân Phong Hào này... nó muốn ép nát dương vật của lão phu!

Ư... sướng... sướng chết ta rồi!

Dao Quang... nhìn cái bụng ngươi kìa... nó đang chứa cả hai anh em ta đấy!

Hự!

Hự!"

Lão vừa rên vừa điên cuồng thúc nện.

Cùng lúc đó, Ngọc La Miện cũng không kém cạnh, lão tóm chặt lấy hông Dao Quang, nhịp dập bạo lực theo từng cơn hắc lôi: "Ư... hộc... anh cả... lỗ dâm này mút chặt quá!

Con cặc của ta... nó đang xoáy nát tử cung của nó đây!

Ư... rên đi...

Dao Quang... rên to lên cho ta nghe!

Hự... hự... sướng... sướng phát điên mất!

Cái cảm giác cọ xát với buồi của anh cả bên trong người nó... thật tồi bại...

Ư...

A!"

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch hòa cùng tiếng lôi điện xẹt xẹt vang lên chát chúa.

Hai lão già điên cuồng thi nhau nện, ai cũng muốn đâm sâu hơn kẻ kia.

Quy đầu của hai con rồng già va chạm bần bật vào nhau bên trong trực tràng Dao Quang, tạo nên những luồng điện giật khiến thiếu niên liên tục bắn ra nước dãi và dịch nhờn.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, hai tay bấu chặt lấy ga giường, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ dâm loàn: "Ư... hự... hự... lôi điện... nó đang nung chảy ta...

Aaaaa!

Mạnh nữa đi...

Ngọc Nguyên Chấn...

Ngọc La Miện...

đâm nát ta đi!

Ư... bụng ta... bụng ta sắp nổ tung rồi!

Hự... hự..."

Cái bụng nhỏ của Dao Quang lúc này nhô cao lên một cách dị dạng, phác họa rõ nét hai cái cọc thịt đang tranh giành lãnh địa bên trong.

Ngọc Nguyên Chấn vừa nện vừa thở dốc, giọng lão tràn đầy sự thỏa mãn tồi bại: "Hộc... hộc...

Ư... cái lỗ này... nó đang nuốt chửng chúng ta!

Ngọc La Miện... thúc mạnh vào!

Chúng ta phải bắn sạch lôi tinh vào cái bể chứa này!

Ư...

ư... sướng... ta sướng đến mức hồn lực sắp bùng nổ rồi!

Aaaa!"

Ngọc La Miện rên rỉ theo, mồ hôi rồng chảy ròng ròng: "Ư...

đúng vậy...

đụ nát nó đi!

Nhìn cái mặt dâm đãng của nó kìa...

Ư... hự... sướng... sướng quá anh cả ơi!

Cái buồi của em... nó bị mút đến mức tê dại rồi!

Hự!

Hự!

Hự!"

Cơn dâm dục trong tẩm cung đã đạt đến mức không thể kiểm soát.

Nhục thân của Dao Quang giờ đây như một con búp bê vải bị hai gã khổng lồ họ Ngọc xâu xé.

Cái hậu huyệt hồng hào vốn đã bị nong rộng bởi hai cái buồi Phong Hào Đấu La cùng lúc, giờ đây liên tục co thắt theo từng nhịp điện giật, cố gắng nuốt trọn cả hai khối thịt gân guốc đang điên cuồng cày xới bên trong.

"Ư... hộc... hộc...

Ngọc Nguyên Chấn...

Ngươi nện sâu quá...

Aaaaa!

Lôi điện... nó đang thiêu cháy dạ dày ta rồi!

Ư... hự... sướng... sướng chết mất!"

Ngọc Nguyên Chấn nghe tiếng rên nứng của Dao Quang thì đôi mắt càng thêm đỏ rực, lão tóm lấy hai cổ tay của thiếu niên, đè chặt lên đầu rồi thúc mạnh hông theo một nhịp điệu bạo lực.

Tiếng rên của vị Tông chủ Lam Điện Bá Vương Long vang lên khàn đặc, đầy sự thú tính:

"Hộc... hộc...

Ư...

Đồ dâm phụ!

Cái lỗ này của ngươi... sao nó lại nóng và chặt đến mức này!

Hự!

Ngươi đang dùng lôi điện của ta để tự làm nứng mình sao?

Ư... sướng... sướng quá!

Ngọc La Miện... thúc mạnh hông lên!

Đừng để nó thở!"

Ngọc La Miện ở phía bên kia cũng không hề kém cạnh, lão vừa nện vừa rên rỉ liên hồi, những tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ răng đầy sự sung sướng tột độ:

"Ư... hự...

Anh cả... em đang đâm tới tận cổ tử cung của nó đây!

Hắc lôi của em... nó đang làm cái lỗ dâm này co giật liên hồi rồi!

Ư... sướng... sướng phát điên mất!

Nhìn cái bụng nó kìa... mỗi lần em thúc... cái bụng nó lại nhô lên một cục...

Ư...

A!

Nứng... em nứng đến mức muốn cắn nát cổ nó rồi!"

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Xẹt xẹt xẹt!

Tiếng thịt va chạm hòa cùng tiếng điện xẹt li ti vang lên chát chúa, át cả tiếng gió rít bên ngoài đại điện.

Cả hai lão già họ Ngọc đều đã mất đi vẻ uy nghiêm thường ngày, họ chỉ còn là những con rồng già đang điên cuồng giành giật lãnh địa bên trong cơ thể của một vị Phong Hào Đấu La trẻ tuổi.

Ngọc Nguyên Chấn vừa nện vừa thô bạo xoay người Dao Quang sang tư thế nằm nghiêng, nhưng vẫn không hề rút cái buồi ra.

Cả hai cái côn thịt gân guốc vẫn găm chặt bên trong, khiến Dao Quang chỉ biết há mồm thở dốc, nước dãi chảy ròng ròng trên gối.

"Hộc... hộc...

Ư... cái cảm giác này... hai cái buồi cọ xát vào nhau bên trong ngươi... sướng quá Dao Quang ơi!

Ư... hự... hự...

Ta cảm nhận được hắc lôi của em trai ta đang rung động trên đầu khấc của ta này!

Aaaaa!

Nứng... nứng quá trời đất ơi!"

Ngọc La Miện rên rỉ theo, lão cúi xuống cắn mạnh vào bờ vai trắng ngần của Dao Quang, để lại những vết răng rướm máu:

"Ư... hộc... hộc...

Đúng vậy...

Anh cả...

đâm mạnh nữa đi!

Ép cho nước dâm của nó bắn tung tóe ra!

Ư... hự...

Dao Quang... ngươi sướng lắm đúng không?

Cái lỗ dâm của ngươi... nó đang run rẩy vì lôi điện của hai anh em ta này!

Ư... hự...

A!

Ta sắp... ta sắp không nhịn nổi nữa rồi!"

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, nhục thân hắn liên tục co giật theo từng đợt sóng điện.

Hắn rên rỉ dâm tục, bắt hai lão già phải nện bạo lực hơn nữa:

"Ư... hự... hự...

Đâm nát ta đi!

Ngọc Nguyên Chấn...

Ngọc La Miện... dùng cái lôi tinh của các người... giết chết ta đi!

Ư... sướng... sướng quá... bụng ta... bụng ta sắp nổ tung vì hai cái buồi này rồi!

Aaaaa!"

Cơn dâm dục đã lên tới đỉnh điểm khi cả hai lão rồng họ Ngọc đều đạt đến giới hạn chịu đựng.

Nhục thân của Dao Quang lúc này hoàn toàn bị lấp đầy, hậu huyệt bị nong rộng đến mức cực đại bởi hai cái buồi Phong Hào Đấu La đang giật lên bần bật trong những luồng điện tím đen kinh hồn.

"Hộc... hộc...

Dao Quang!

Đón lấy... toàn bộ bản nguyên Lam Điện Bá Vương... ta cho ngươi hết!

Ư...

ư...

BẮN!!!"

Ngọc Nguyên Chấn gầm lên như một tiếng sấm nổ ngang trời, lão dập mười nhịp cuối cùng với sức mạnh vạn quân, rồi toàn bộ nhục thân lão cứng đờ.

Cùng lúc đó, Ngọc La Miện cũng rống lên trong cơn cực khoái điên dại, lão thúc mạnh hông, găm chặt quy đầu vào tận cùng trực tràng thiếu niên.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Hai luồng tinh dịch lôi điện đồng loạt phun trào.

Luồng tinh dịch của Ngọc Nguyên Chấn nóng rực như dung nham mang theo lôi quang tím ngắt, hòa quyện cùng luồng hắc lôi tinh đặc quánh, tê dại của Ngọc La Miện.

Cả hai luồng tinh túy khổng lồ đổ dồn vào bụng Dao Quang với áp lực kinh hoàng.

"AAAAA!

TRƯỚNG...

TRƯỚNG CHẾT TA MẤT!

HỰ...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân bị nhấc bổng khỏi mặt giường bởi áp lực tinh dịch tràn vào bên trong.

Cái bụng nhỏ của hắn vốn đã trướng giờ đây phình to lên một cách dị dạng, căng tròn và cứng ngắc như một khối pha lê chứa đầy sấm sét.

Da bụng bị kéo căng đến mức trong suốt, nhìn rõ những tia điện tím đen đang nhảy múa bên trong đống dịch trắng đục.

Ngọc Nguyên Chấn rên rỉ trong sự thỏa mãn tột cùng: "Ư... hộc... hộc...

Nhiều quá...

Ta bắn sạch rồi...

Dao Quang... bụng ngươi...

đang chứa toàn bộ lôi tinh của ta này...

Ư... sướng... sướng quá..."

Ngọc La Miện cũng thở dốc, giọng lão khàn đặc đầy sự đồi bại: "Ư... hự... hự...

Anh cả... chúng ta đổ đầy nó rồi...

Nhìn kìa... tinh dịch của chúng ta đang trào ra từ miệng nó kìa...

Ư...

A!

Sướng phát điên mất!"

Đúng lúc này, luồng bản nguyên Lam Điện Bá Vương Long cực đại bùng nổ bên trong cơ thể Dao Quang.

Ma Công vận hành đến mức quá tải, nuốt chửng toàn bộ sức mạnh lôi đình.

Một vòng tròn hồn hoàn màu Đỏ rực rỡ với những vân vàng kim (10 vạn năm) từ từ hiện ra, bao quanh nhục thân dâm mỹ đang trướng căng tinh dịch của hắn.

Dao Quang nằm rũ rượi giữa hai vị cường giả đang vắt kiệt tinh khí, tay vuốt ve cái bụng tròn xoe, phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn tột cùng.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 32. Hai Cha Con Đới Gia Cùng Đụ Chủ Nhân


Sau khi bình định Tinh La, nhục thân Phong Hào Đấu La của Dao Quang càng thêm rực rỡ, tỏa ra mị lực khiến bất kỳ nam nhân nào nhìn vào cũng phải run rẩy vì nứng.

Dao Quang ngồi trên long sàng của hoàng cung Tinh La, lười biếng ra lệnh áp giải hai tù binh cao quý nhất vào tẩm cung: Đại đế Đái Thiên Phong và đại hoàng tử Đái Duy Tư.

Cả hai bị xích hồn thạch khóa chặt, nhục thân vạm vỡ của loài Bạch Hổ bị lột sạch y phục, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn và cái buồi hàng khủng mang đầy gai thịt đặc trưng.

Dao Quang nằm ngửa trên trường kỷ dát vàng, đôi chân thon dài dạng rộng hết mức, phô bày cái hậu huyệt hồng hào đã được lôi điện tôi luyện đến mức nhạy cảm cực độ.

Dao Quang nhìn hai cha con nhà họ Đái đang thở hồng hộc vì dược tính, khẽ cất giọng dâm đãng:

"Ư... hai vị... nghe nói dòng máu Bạch Hổ kiêu hãnh lắm cơ mà?

Mau bò lại đây... dùng cái mồm và cái buồi của các người hầu hạ cho ta sướng đi.

Đái Thiên Phong...

Ngươi liếm lỗ đít cho ta.

Đái Duy Tư... ngươi bú mông và sục cu cho ta ngay.

Mau lên... ta đang nứng lắm rồi!"

Ngay lập tức, màn dâm kịch bắt đầu.

Đái Thiên Phong – vị hoàng đế uy nghiêm – giờ đây phải quỳ rạp giữa hai chân Dao Quang.

Lão vục khuôn mặt già nua vào giữa hai bầu mông trắng ngần, dùng cái lưỡi thô ráp như lưỡi hổ điên cuồng liếm lót vào cái lỗ dâm đang co thắt.

"Ư... hộc... hộc... cái lỗ dâm này... sao nó lại nóng và nhiều nước thế này!

Hự... hự... sướng quá chủ nhân ơi... chùn chụt... nhóp nhép..."

Tiếng lưỡi của lão già liếm vào kẽ mông vang lên dâm loàn.

Cùng lúc đó, Đái Duy Tư quỳ bên cạnh, gã tóm lấy chân Dao Quang vác lên vai để liếm láp lòng bàn chân, tay kia thì điên cuồng nhào nặn hai hòn dái của thiếu niên.

"Ư... hộc... hự...

Phụ hoàng... cái lỗ dâm của chủ nhân ngon quá!

Ư... con nứng... con nứng đến nổ tung rồi!

Hự... hự... chủ nhân... bú cu cho con với...

Ư...

A!"

Dao Quang sướng đến mức trợn ngược mắt, liền tóm lấy cái buồi gân guốc, đầy gai thịt li ti của Đái Duy Tư, tống lút cán vào mồm mà bú mút điên cuồng.

Oác... oác... chùn chụt... nhóp nhép...

"Ư... hự... hự... sướng... sướng chết ta mất!

Hộc... hộc...

Đái Thiên Phong...

Ngươi liếm mạnh nữa đi!

Cái lưỡi hổ đó... nó đang ngoáy nát hậu huyệt ta rồi!

Aaaaa!

Còn Đái Duy Tư... cái buồi gai của ngươi... nó đang nong rách họng ta...

Ư... hự... hự..."

Đái Thiên Phong vừa liếm vừa rên rỉ khàn đặc, nước dãi và dịch nhờn chảy lênh láng trên râu lão: "Ư... hộc... hộc...

Ta muốn đụ... lão phu muốn đâm cái buồi Bạch Hổ này vào trong người chủ nhân ngay bây giờ!

Ư... chặt quá... chỉ liếm thôi mà lão phu đã muốn bắn rồi!

Hự... hự... sướng... nứng quá trời đất ơi!"

Đái Duy Tư cũng gào lên trong cơn nứng sảng: "Ư...

A!

Chủ nhân... mút mạnh vào!

Cái lưỡi của người... nó đang quấn lấy quy đầu con này!

Hộc... hộc...

Phụ hoàng... nhìn kìa... người đang bú con kìa!

Ư... hự... nứng... nứng phát điên mất thôi!

Aaaaa!"

Cả ba người quấn lấy nhau thành một đống thịt người dâm dục.

Tiếng rên nứng của hai cha con hoàng tộc vang vọng khắp cung điện.

Dao Quang liên tục lắc mông, ép chặt cái lỗ dâm vào mặt Đái Thiên Phong, đồng thời dùng khoang miệng Phong Hào vắt kiệt từng chút dịch nhờn của Đái Duy Tư.

"Ư... hự... hự... sướng quá... cả hai người... mau dùng cái buồi gai thịt này mà nện ta đi!

Ta muốn cảm nhận sự tàn phá của loài hổ ngay bây giờ!

Ư...

A!

Bụng ta... bụng ta đang sôi sùng sục vì thèm khát đây này!"

"Ư... hai cha con nhà này... rên rỉ cái gì?

Có cái buồi gai thì tống hết vào đây cho ta!

Đái Thiên Phong... ngươi làm vua mà bú liếm nhẹ nhàng như mèo vậy hả?

Còn Đái Duy Tư... cái cọc thịt của ngươi để làm cảnh à?

Đâm nát cái lỗ dâm này của ta mau... ta muốn cảm nhận gai thịt của các ngươi!"

Tiếng rên rỉ đầy khiêu khích của Dao Quang như kích thích vào bản năng thú tính của loài hổ.

Đái Thiên Phong gầm lên, lão chộp lấy một bên mông Dao Quang kéo mạnh về phía mình, trong khi Đái Duy Tư nắm chặt chân còn lại vác lên vai.

Hai cái buồi Bạch Hổ gân guốc, tua tủa gai thịt li ti đồng loạt nhắm thẳng vào cái lỗ nhị đang há hốc mà đóng mạnh một cú lút cán.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

ĐAU...

ĐAU QUÁ...

NHƯNG MÀ SƯỚNG!

Ư...

Ư...!"

Dao Quang hét lên kinh hoàng, nhục thân Phong Hào Đấu La co giật bần bật.

Cảm giác hàng nghìn cái gai thịt của loài hổ cào xới kịch liệt vào vách thịt trực tràng khiến nhục thân tê dại từ đầu đến chân.

Hai cái buồi khổng lồ cùng lúc nong rộng lỗ hậu, đâm xuyên qua trực tràng và nện thẳng vào tử cung.

Đái Thiên Phong bắt đầu nện điên cuồng, lão rên rỉ khàn đặc trong sự sung sướng: "Hộc... hộc...

Chủ nhân...

Người mút chặt quá!

Ư... hự... sướng... nứng chết lão phu rồi!

Duy Tư... thúc mạnh vào...

đâm cho nát cái bụng của chủ nhân đi con trai!

Hự!

Hự!"

Đái Duy Tư cũng không kém cạnh, gã vừa thúc vừa thở dốc như trâu, mỗi nhịp dập đều mang theo tiếng gầm gừ: "Ư... hộc... hự...

Chủ nhân... con đang chạm tới đáy rồi!

Cái lỗ này của chủ nhân nóng như lửa vậy...

Ư...

A!

Gai thịt của con đang cắm ngập trong người chủ nhân... sướng... sướng phát điên mất!

Hự... hự... hự!"

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch chát chúa vang dội khắp căn phòng.

Hai cha con nhà họ Đái thi nhau dập, mỗi cú thúc lút gốc khiến cái bụng của Dao Quang nhô hẳn lên hai cục cứng ngắc.

Dao Quang bị nện đến mức mê sảng, hai tay bấu chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của hai cha con, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên nứng dâm loàn:

"Đúng rồi... hự... hự...

đâm mạnh nữa đi hai con hổ đực này!

Dùng gai thịt của các ngươi mà cày nát tử cung của ta đi!

Ư... sướng... sướng quá... bụng ta... bụng ta sắp nổ tung vì hai cái buồi hổ này rồi!

Aaaaa!"

Cuộc hành dâm của cha con nhà họ Đái đã bước vào giai đoạn điên loạn nhất.

Nhục thân của Dao Quang lúc này đỏ rực, mồ hôi dâm dục hòa quyện cùng nước dãi chảy lênh láng trên long sàng dát vàng.

Hai cái buồi gai khổng lồ vẫn không ngừng cày xới, biến hậu huyệt thành một vũng lầy của nhục dục và bản nguyên Bạch Hổ.

"Ư... hộc... hộc... mạnh nữa đi...

Đái Thiên Phong!

Đái Duy Tư!

Dùng toàn bộ sức mạnh của bạch hổ mà nghiền nát ta đi!

Ư... ta muốn gai thịt của các ngươi cắm sâu hơn nữa!"

Nghe tiếng rên rỉ đầy khiêu khích của chủ nhân, Đái Thiên Phong gầm lên, lão xoay người Dao Quang sang tư thế quỳ chổng mông, hai tay bám chặt vào thành giường.

Lão già khổng lồ đè sụp nhục thân vạm vỡ của mình lên lưng Dao Quang, còn Đái Duy Tư thì quỳ phía trước, kéo ngược hai tay Dao Quang ra sau để tạo thành một thế gọng kìm.

PHẬP!

PHẬP!

PHẬP!

"AAAAA!

SÂU...

SÂU QUÁ!

CHỦ NHÂN SẮP BỊ HAI NGƯỜI ĐÂM THỦNG RỒI!"

Đái Thiên Phong nện những cú thúc mang sức mạnh vạn cân, mỗi nhịp dập vào đều khiến nhục thân Dao Quang bắn về phía trước.

Tiếng rên nứng của lão già khàn đặc, đầy sự thèm khát tột độ: "Hộc... hộc...

Chủ nhân...

Người là báu vật...

Ư... cái lỗ này mút chặt lấy dương vật lão phu... nóng quá!

Ư...

Duy Tư...

đâm mạnh vào!

Cho chủ nhân biết sức mạnh của dòng máu hổ!

Hự... hự... sướng... sướng chết lão phu rồi!"

Đái Duy Tư cũng điên cuồng không kém, gã vừa thúc vừa rên rỉ theo nhịp thở dốc: "Ư... hộc... hự...

Chủ nhân... nhìn cái bụng của Người kìa... nó đang lồi lên vì hai cái buồi của cha con con này!

Ư...

A!

Sướng quá chủ nhân ơi... con muốn đâm nát tử cung của Người... hự... hự... hự!"

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên chát chúa, át cả tiếng xích hồn thạch khua loảng xoảng.

Gai thịt trên hai cái cọc thịt khổng lồ liên tục ma sát, cào xới vào những điểm nhạy cảm nhất sâu trong trực tràng.

Dao Quang bị nện đến mức trợn ngược mắt, toàn thân co giật theo từng cú thúc bạo lực.

Cái bụng nhỏ vốn đã trướng giờ đây liên tục biến dạng, khi thì nhô lên bên trái theo nhịp của người cha, khi thì căng bên phải theo cú dập của người con.

"Ư... hự... hự... sướng... sướng phát điên mất!

Đái Thiên Phong...

Đái Duy Tư... nện tiếp đi!

Đừng dừng lại... ta muốn... ta muốn bụng mình trướng đầy tinh túy của cha con các ngươi!

Ư...

A!"

Trận loạn chiến của cha con hổ vương kéo dài trong tiếng rên la và mùi nam nhân nồng nặc.

Cả Đái Thiên Phong và Đái Duy Tư đều đã nứng đến mức hồn lực phát tiết ra ngoài, những luồng khí trắng vàng bao phủ lấy ba cơ thể đang quấn chặt, chuẩn bị cho màn phun trào hoàng tộc kinh thiên động địa.

Trận dâm chiến đã đạt đến điểm bùng nổ cuối cùng.

Nhục thân của Dao Quang hoàn toàn bị hai cái buồi gai khổng lồ chiếm giữ, hậu huyệt bị nong rộng đến mức tê dại, chỉ còn biết co thắt theo bản năng để mút lấy từng luồng sức mạnh Bạch Hổ đang cuộn trào bên trong.

"Ư... hộc... hộc...

Chủ nhân... lão phu không nhịn nổi nữa rồi!

Đón lấy...

đón lấy toàn bộ bản nguyên của cha con ta đi!

Ư...

Ư...

BẮN!!!"

Đái Thiên Phong gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm, lão gồng cứng nhục thân, dùng đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt hông Dao Quang rồi đóng một cú lút cán cuối cùng.

Cùng lúc đó, Đái Duy Tư cũng rống lên trong cơn cực khoái điên dại, gã tì chặt quy đầu vào tận đáy tử cung ảo của chủ nhân mà phun trào:

"Ư...

Chủ nhân... con cũng bắn... bắn lấp đầy bụng người đây!

AAAAA!"

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Hai luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi như nham thạch đồng loạt phun trào mãnh liệt.

Luồng tinh túy của người cha già dặn, nồng nặc mùi nam nhân vạm vỡ hòa quyện cùng luồng tinh dịch sung mãn, dồi dào của đứa con trai, tạo thành một lượng dịch khổng lồ đổ dồn vào bụng Dao Quang với áp lực kinh hồn.

"AAAAA!

TRƯỚNG...

TRƯỚNG CHẾT TA MẤT!

HỰ...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân bị nhấc bổng khỏi mặt giường bởi áp lực tinh dịch tràn vào bên trong.

Cái bụng nhỏ vốn đã trướng giờ đây phình to lên một cách kinh hoàng, căng tròn và cứng ngắc như đang mang thai song sinh.

Lớp da bụng mỏng dính phác họa rõ khối tích của hàng lít tinh dịch hoàng tộc đang luân chuyển bên trong.

Đái Thiên Phong rên rỉ những tiếng thỏa mãn cuối cùng, lão vẫn cắm chặt cái buồi gai trong hậu huyệt Dao Quang để ngăn không cho tinh dịch trào ra ngoài: "Ư... hộc... hộc...

Chủ nhân... bụng người to quá...

Ư... chứa đầy hạt giống của cha con lão phu rồi... sướng quá... hự... hự..."

Đái Duy Tư cũng lờ đờ ánh mắt, gã tham lam vục mặt vào hõm cổ Dao Quang mà thở dốc: "Ư... hự...

Chủ nhân... nhìn kìa... tinh dịch của con và phụ hoàng đang làm bụng người trướng căng cứng ngắc... sướng phát điên mất...

Ư...

A!"
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 33. Thành thần và kế hoạch dâm dãng


Sau khi quét sạch Tinh La Đế Quốc và vắt kiệt tinh túy của cha con nhà họ Đái, nhục thân của Dao Quang đã chạm đến ngưỡng giới hạn của phàm nhân.

Trong lúc tìm kiếm sự đột phá cuối cùng tại vùng cấm địa cổ xưa, nơi ranh giới giữa nhân giới và thần giới trở nên mỏng manh, hắn đã vô tình đánh thức và cưỡng ép thôn phệ toàn bộ thần niệm của Dục Vọng Thần – một vị thần cấp 1 nắm giữ bản nguyên ham muốn nguyên thủy nhất của vạn vật.

Thay vì trở thành người kế thừa ngoan ngoãn, Dao Quang dùng Ma Công nghịch chuyển, nuốt chửng cả thần vị lẫn thần tính của lão già này, chính thức bước lên ngôi vị Tân Dục Vọng Thần.

Với quyền năng mới, mục tiêu của Dao Quang không còn là đại lục tầm thường, mà là biến cả Thần Giới thành một cái lầu xanh khổng lồ, nơi các vị thần cao quý nhất phải quỳ lạy dưới háng hắn thông qua kỹ năng thần cấp Ma Chủng Dục Vọng.

Bản kế hoạch thâm hiểm của Dao Quang chính thức vận hành bằng cách dùng chính các nam nhân của mình làm "vật dẫn".

Hắn bắt đầu dẫn dắt dàn nam nhân nô lệ đi tìm kiếm các truyền thừa thần vị đỉnh cao: Đường Tam hướng tới vị trí Tu La Thần để dùng sát khí mạnh nhất nện nát nhục thân chủ nhân mỗi đêm; Đái Mộc Bạch kế thừa Chiến Thần để cung cấp sức mạnh và sự bền bỉ của loài hổ; Áo Tư Tạp trở thành Thực Thần chuyên chế tạo dược tính dâm dục bôi trơn nhục thân; Mã Hồng Tuấn hóa thân Phượng Hoàng Thần dùng dục hỏa thiêu đốt hậu huyệt; còn Thâm Hải Ma Kình Vương cướp lấy thần vị Hải Thần để biến sóng biển thành những xúc tu hành hạ Dao Quang.

Không dừng lại ở đó, hắn còn nâng tầm Thiên Đạo Lưu thành Thiên Sứ Thần, Trần Tâm thành Kiếm Thần, và các nam nhân khác như Cốt Đấu La, Hô Diên Chấn, Độc Cô Bác cũng lần lượt được thăng hoa thành các vị Thần Quan dưới trướng.

Cốt lõi của kế hoạch nằm ở việc khi các nam nhân thực hiện khảo hạch, Dao Quang sẽ dùng thần lực Dục Vọng xuyên không, tìm ra thần niệm của vị thần đang ban phát truyền thừa để cưỡng đụ ngay trong không gian ý thức.

Hắn ép các vị thần phải tống cái buồi thần thánh vào hậu huyệt mình, và thông qua những cú bắn tinh cuồng bạo đó, hắn cấy Ma Chủng trực tiếp vào thần niệm để bản thể của chúng trên Thần Giới cũng phải trở thành nô lệ vĩnh viễn.

Dao Quang ngồi trên ngai vàng hư ảo, nhục thân tỏa ra mị lực khiến không gian vặn vẹo, hắn đưa tay vuốt ve cái bụng vẫn còn trướng nhẹ tinh dịch của cha con họ Đái, ánh mắt tà mị nhìn về phía cổng thần giới.

Hắn đang chờ đợi để biến từng vị thần thành những con chó đực cao cấp, bắt chúng phải quỳ xuống bú sạch đống tinh dịch cũ trong bụng mình ra để thay thế bằng luồng thần lực tinh túy nhất của Thần Giới.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 34. Thực Thần Và Áo Tư Tạp Cùng Phục Vụ Lỗ Dâm


Sau khi thôn phệ Dục Vọng Thần, Dao Quang bắt đầu bước vào không gian truyền thừa của Áo Tư Tạp.

Tại đây, Thần niệm của Thực Thần hiện thân trong hình dáng một nam nhân trẻ tuổi, mái tóc bạch kim lãng tử và nhục thân săn chắc, tỏa ra mùi hương mê hoặc của linh dược.

Nhìn thấy nhục thân dâm mỹ của Dao Quang, đôi mắt Thực Thần lập tức vẩn đục bởi ham muốn nguyên thủy.

Vị thần trẻ tuổi này không vội vàng đâm nện mà muốn "thưởng thức" món quà tuyệt phẩm này một cách tinh tế nhất.

"Ư...

Thực Thần... nghe nói ngươi có loại linh tửu có thể làm người ta quên đi mọi thứ?

Mau... dùng nó để tưới mát cái lỗ dâm đang khát khao này của ta đi!

Ta muốn bên trong mình chỉ còn lại mùi vị của ngươi!"

Dao Quang nằm ngửa, đôi chân thon dài dạng rộng hết mức, phô bày cái hậu huyệt hồng hào đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Thực Thần mỉm cười tà mị, gã biến ra một bình Linh Tửu Dục Vọng nóng hổi, kề sát miệng bình vào cửa hậu của Dao Quang rồi từ từ dốc ngược vào bên trong.

Sùng sục... sùng sục...

"AAAAA!

NÓNG...

NÓNG QUÁ...

NHƯNG SƯỚNG...

HỰ...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang rên rỉ khi luồng rượu thần nóng bỏng tràn ngập trực tràng, kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất.

Cái bụng phẳng lì của Dao Quang bắt đầu trướng to lên, tròn xoe vì chứa đầy rượu thần.

Thực Thần dùng đôi bàn tay thon dài xoa nắn cái bụng trướng, ép cho nước rượu thấm sâu vào từng thớ thịt bên trong, khiến hậu huyệt co thắt liên hồi vì tê dại.

Khi nhục thân Dao Quang đã đạt đến độ mẫn cảm cực hạn vì rượu thần, Thực Thần mới từ từ cởi bỏ y phục, lộ ra cái buồi thần thánh dài và gân guốc, quy đầu đỏ rực tỏa ra hơi nóng của thần lực.

"Ư...

đúng rồi... cái cọc thịt này mới xứng đáng lấp đầy ta!

Mau lên...

Thực Thần... tống nó vào nện nát cái tử cung này của ta đi!"

Thực Thần gầm nhẹ, gã tóm chặt lấy hông Dao Quang, nhắm thẳng vào cái lỗ nhị đang chảy nước dâm mà đóng mạnh một cú lút cán.

PHẬP!

XOẸT!

"HỰ...

SÂU QUÁ!

CẢM GIÁC NÀY...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang trợn ngược mắt khi cái dương vật thần cấp nong rộng toàn bộ thớ thịt bên trong.

Thực Thần bắt đầu nện điên cuồng với tốc độ của một vị thần.

Mỗi cú thúc không chỉ mang theo sức mạnh thể chất mà còn mang theo quy tắc "Thực" – khiến nhục thân Dao Quang cảm thấy đói khát sự va chạm đến mức phát điên.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên liên hồi.

Thực Thần vừa nện vừa rên rỉ trong sung sướng: "Hộc... hộc...

Chủ nhân...

Người ngon quá!

Cái lỗ này mút chặt lấy dương vật của ta...

Ư... ta muốn nện cho đến khi Người không còn sức để rên nữa mới thôi!

Hự!

Hự!

Sướng... nứng quá chủ nhân ơi!"

Dao Quang co giật liên hồi, hai tay bám chặt vào bắp tay săn chắc của Thực Thần.

Cái bụng tròn vì rượu thần giờ đây liên tục bị cái dương vật thần cấp dập vào, khiến nước rượu và dịch nhờn bắn tung tóe ra ngoài qua kẽ mông, tạo nên một khung cảnh dâm loàn chưa từng có.

Trận dâm chiến trong không gian truyền thừa đã đi đến hồi điên loạn nhất.

Thực Thần niệm với nhục thân nam thần cường tráng không ngừng dập những cú thúc lút cán vào hậu huyệt Dao Quang.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên chát chúa, hòa cùng tiếng rượu thần sùng sục bên trong cái bụng trướng căng.

"Ư... hộc... hộc...

Chủ nhân...

Người mút chặt quá!

Cái lỗ dâm này... nó muốn vắt kiệt thần lực của ta sao?

Ư... sướng... nứng quá... ta sắp bắn rồi!

Hự!

Hự!"

Thực Thần gào lên, hai tay bóp chặt mông Dao Quang đến mức in hằn dấu tay đỏ rực.

Dao Quang trợn ngược mắt, miệng không ngừng rên rỉ dâm loàn, cảm nhận cái dương vật thần cấp đang thụt ra thụt vào, cày xới nát bét tử cung mình:

"Đúng rồi... hự... hự... bắn vào đây!

Thực Thần... tống hết thần tinh của ngươi vào bụng ta đi!

Ư...

A!

Sướng... sướng phát điên mất!

Đâm mạnh nữa đi... lấp đầy ta bằng dịch đặc của ngươi đi!"

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Đúng lúc cực khoái bùng nổ, Thực Thần gầm lên một tiếng thú tính, quy đầu bành trướng kịch liệt ngay sâu trong tử cung Dao Quang và phun trào mãnh liệt.

Hàng lít tinh dịch thần thánh, đặc quánh, nóng hổi và thơm mùi linh dược đổ dồn vào bụng Dao Quang với áp lực kinh hồn.

"AAAAA!

TRƯỚNG...

TRƯỚNG QUÁ!

HỰ...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang co giật bần bật, cái bụng vốn đã tròn vì rượu thần giờ đây phình to lên một cách kinh hoàng, căng cứng như mang thai đại bồn.

Cùng lúc đó, Ma Chủng Dục Vọng theo dòng tinh dịch thần thánh thấm sâu vào thần niệm, chính thức biến bản thể Thực Thần trên Thần giới thành nô lệ vĩnh viễn của Dao Quang.

Ngay khi Thực Thần niệm tan biến sau cú bắn đỉnh điểm, Áo Tư Tạp chính thức kế thừa thần vị, nhục thân gã bùng nổ hào quang bạch kim rực rỡ.

Vừa trở thành vị thần thực thụ, gã không hề tỏ ra uy nghiêm mà lập tức lao vào nhục thân đang trướng nước của Dao Quang với đôi mắt đỏ ngầu dục vọng.

"Ư...

Chủ nhân... chúc mừng Người đã có thêm một nô lệ thần cấp...

Bây giờ đến lượt con... con muốn nện cái bụng trướng đầy tinh dịch của tiền bối này bằng cái buồi tân thần của con!

Ư...

A!"

Áo Tư Tạp tóm lấy hai chân Dao Quang vác lên vai, không đợi hậu huyệt kịp khép lại đã tống cái dương vật vừa thăng hoa cấp thần vào.

PHẬP!

"HỰ...

ÁO TƯ TẠP...

NGƯƠI...

Ư...

Ư...

MẠNH QUÁ!"

Tiếng rên nứng của Dao Quang lại một lần nữa vang vọng khắp không gian.

Áo Tư Tạp dập liên hồi, mỗi cú thúc làm đống tinh dịch và rượu thần bên trong bụng Dao Quang bắn ngược ra ngoài cửa hậu, văng tung tóe lên nhục thân săn chắc của gã.

"Hộc... hộc...

Chủ nhân... sướng không?

Cái lỗ dâm của Người chứa được bao nhiêu thần tinh nữa đây?

Con sẽ đâm cho đến khi bụng Người nổ tung mới thôi!

Hự!

Hự!

Hự!"

Không gian truyền thừa lúc này hoàn toàn chìm đắm trong mùi hương dâm mị của linh tửu và tinh dịch thần thánh.

Dao Quang nằm ngửa, nhục thân Thần Vương rực rỡ nhưng lại mang vẻ dâm đãng tột cùng, cái bụng trướng căng tròn lẳn liên tục rung động theo từng cú thúc bạo lực của Áo Tư Tạp.

"Ư... hộc... hộc...

Áo Tư Tạp... ngươi... ngươi vừa thành thần mà đã muốn ăn tươi nuốt sống chủ nhân sao?

Hự... hự... mạnh nữa đi...

đâm nát cái tử cung Thần Vương này cho ta!"

Áo Tư Tạp gầm lên, đôi mắt đỏ rực dục vọng nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp nhầy nhụa.

Gã tóm lấy hai bắp đùi trắng ngần của Dao Quang, kéo phăng về phía mình rồi nện những cú thúc lút gốc.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch vang lên chát chúa, mỗi nhịp dập đều khiến đống hỗn hợp rượu thần và tinh dịch của vị Thực Thần cũ bên trong bụng Dao Quang bị ép chặt, trào ngược ra ngoài cửa hậu thành dòng trắng đục.

"Hộc... hộc...

Chủ nhân... nhục thân Thần Vương của Người mút chặt quá!

Ư... con nứng... con nứng đến mức muốn nổ tung rồi!

Người nhìn cái bụng mình kìa... nó đang lồi lên theo đầu khấc của con đây này!

Hự!

Hự!

Sướng... sướng quá chủ nhân ơi!"

Dao Quang trợn ngược mắt, hai tay bấu chặt vào ga trải giường bằng lụa thần, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên nứng dâm loàn, vang vọng khắp thần điện:

"AAAAA!

SÂU QUÁ...

HỰ...

Ư...

Ư...

Áo Tư Tạp... cái buồi tân thần của ngươi... nó nóng như lửa vậy!

Nó đang ngoáy nát ruột gan ta rồi...

Ư...

đúng rồi... thúc mạnh vào cái điểm đó...

A!

Ta bắn... ta bắn mất thôi!"

Tiếng rên rỉ của hai vị thần hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng dục vọng.

Áo Tư Tạp như một con thú dữ, gã liên tục thay đổi tư thế, từ phía sau đâm tới rồi lại lật ngược Dao Quang lại để nện trực diện.

Mỗi cú thúc của gã đều mang theo thần lực Thực Thần, khiến hậu huyệt Dao Quang không ngừng tiết ra dâm dịch, mút chặt lấy cái cọc thịt gân guốc không rời.

"Ư... hộc... hự...

Chủ nhân... rên to nữa đi!

Con muốn cả Thần Giới này đều nghe thấy tiếng rên dâm của Người!

Ư...

A!

Con sắp bắn rồi... con sẽ lấp đầy cái bụng Thần Vương này bằng tất cả tinh túy của con!

Hự... hự... hự!"

Dao Quang co giật liên hồi, nhục thân đạt đến đỉnh điểm của khoái lạc.

Cả không gian rung chuyển theo nhịp nện của Áo Tư Tạp, báo hiệu một kỷ nguyên mà ngay cả những vị thần cao quý nhất cũng phải quỳ gối dưới sự thống trị của dục vọng.

Không gian truyền thừa rung chuyển dữ dội dưới sức nện cuồng bạo của Áo Tư Tạp.

Nhục thân Thần Vương của Dao Quang bị gã nhấc bổng khỏi mặt đất, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của gã.

Tiếng rên nứng của Dao Quang lúc này đã trở nên khàn đặc, dâm loàn tột độ:

"Ư... hộc... hộc...

Áo Tư Tạp... ngươi... ngươi định đâm thủng tử cung của ta sao?

Hự... hự... sâu quá... cái buồi thần thánh của ngươi... nó đang chạm tới tận dạ dày ta rồi!

Aaaaa!

Sướng... sướng phát điên mất!"

Áo Tư Tạp nghe tiếng rên của chủ nhân thì càng điên tiết hơn, gã gồng cứng những khối cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp đang nát bét vì dâm dịch và tinh dịch cũ.

Gã gầm lên một tiếng thú tính, quy đầu bành trướng kịch liệt ngay sâu trong tử cung Dao Quang:

"Hộc... hộc...

Chủ nhân... con không nhịn nổi nữa!

Đón lấy...

đón lấy toàn bộ tinh túy của tân Thực Thần đi!

Con muốn lấp đầy Người... muốn bụng Người nổ tung vì con!

Ư...

Ư...

BẮN!!!"

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Một luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi và mang theo thần lực thực phẩm nồng nặc phun trào mãnh liệt.

Luồng thần tinh của Áo Tư Tạp đổ dồn vào bụng Dao Quang với áp lực kinh hoàng, hòa quyện cùng đống linh tửu và tinh dịch của Thực Thần cũ còn sót lại.

"AAAAA!

TRƯỚNG...

TRƯỚNG CHẾT TA MẤT!

HỰ...

Ư...

Ư...!"

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội.

Cái bụng Thần Vương vốn đã tròn lẳn giờ đây phình to lên một cách kinh hoàng, căng cứng và bóng loáng dưới ánh hào quang thần thánh.

Áp lực tinh dịch lớn đến mức khiến Dao Quang không thể khép miệng, nước dãi hòa cùng một chút thần tinh trào ra từ khóe môi dâm đãng.

Áo Tư Tạp rên rỉ thở dốc, gã vẫn cắm chặt cái cọc thịt gân guốc trong hậu huyệt Dao Quang để làm nút chặn, không cho đống dịch quý giá trào ra ngoài.

Gã tham lam liếm láp mồ hôi trên nhục thân chủ nhân:

"Ư... hộc... hộc...

Chủ nhân... bụng Người to quá... nhìn kìa... nó tròn vo như đang mang thai 9 tháng vậy...

Ư... toàn là hạt giống của con và lão già kia... sướng quá... hự... hự..."

Dao Quang nằm vật ra, nhục thân lờ đờ trong cơn cực khoái tàn bạo nhất.

Cảm giác bụng mình trướng căng, đầy ắp tinh dịch thần thánh khiến hắn rên rỉ thỏa mãn.

Ma Công vận hành điên cuồng, nuốt chửng toàn bộ tinh túy của hai vị Thực Thần để củng cố thần vị Dục Vọng.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 35. Song Phượng Đâm Huyệt


Trong vùng không gian rực đỏ của Phượng Hoàng Thần niệm, không khí đặc quánh sự trang nghiêm và thần tính thuần khiết.

Giữa tâm bão lửa, Phượng Hoàng Thần tọa thiền trên tòa sen khổng lồ, toàn thân tỏa ra uy áp chính trực, đôi mắt lão nhắm nghiền để điều động thần tinh tinh túy nhất chuẩn bị rót vào truyền nhân duy nhất của mình.

Dưới chân tòa sen, Mã Hồng Tuấn quỳ phục, tư thế cung kính như một tín đồ thành tâm nhất.

Nhưng sâu trong đôi mắt đỏ rực của gã, một ngọn lửa khác đang âm ỉ cháy—không phải ngọn lửa của thần vị, mà là ngọn lửa của sự phản trắc và dục vọng đen tối.

"Hồng Tuấn, tâm thế phải tĩnh.

Đón lấy thần thức của ta, từ nay ngươi sẽ là vị thần đại diện cho sự công chính của hỏa diễm."

Giọng nói trầm hùng của lão thần vang vọng, nhưng ngay khoảnh khắc thần lực bắt đầu luân chuyển, một luồng hương dâm độc kinh tởm bỗng dưng xộc tới, xé toạc không gian thần thánh.

Dao Quang bước ra từ hư không.

Hắn không mặc gì ngoài một lớp lụa mỏng manh, nhục thân trắng ngần đối lập gắt gao với sắc đỏ rực rỡ của lửa.

Đôi mắt tím của Dục Vọng Thần Vương khẽ nheo lại, nhìn vị thần chính trực trên tòa sen như nhìn một món đồ chơi sắp sửa bị bẻ gãy.

"Ngươi... kẻ nào?"

Phượng Hoàng Thần mở bừng mắt, uy áp thần cấp bùng nổ.

"Đây là nơi truyền thừa thiêng liêng, lũ dâm tà không được phép bước vào!"

Lão thần định ra tay trấn áp kẻ ngoại lai, nhưng một bàn tay thô bạo bỗng chộp lấy cổ chân lão.

Phượng Hoàng Thần kinh hoàng cúi xuống.

Mã Hồng Tuấn—đứa học trò lão hằng tin tưởng—đang nhìn lão bằng ánh mắt vặn vẹo, đầy thú tính.

"Lão già, im miệng đi."

Mã Hồng Tuấn gầm gừ, rồi ngay lập tức hướng về phía Dao Quang, gã bò bằng hai tay hai chân như một con chó, cọ đầu vào chân Dao Quang một cách hèn mọn.

"Chủ nhân... con đã mang lão đến cho Người.

Nhìn xem, cái vẻ mặt chính trực của lão sắp bị Người nghiền nát rồi, con nứng quá... xin Người khen ngợi con đi!"

Trái tim của Phượng Hoàng Thần như bị bóp nghẹt.

Sự chính trực của lão bị chà đạp bởi chính người kế thừa mình.

Lão run rẩy chỉ tay vào Mã Hồng Tuấn: "Ngươi... ngươi dám lừa gạt ta?

Ngươi là truyền nhân của Phượng Hoàng cơ mà!

Tại sao lại quỳ dưới chân một kẻ dâm tà như vậy?"

"Vì Người là chủ nhân duy nhất của con!"

Mã Hồng Tuấn cười điên dại, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái mù quáng khi nhìn Dao Quang.

Dao Quang khẽ nhếch môi, hắn dùng chân đạp nhẹ lên mặt Mã Hồng Tuấn như một sự ban ơn, rồi quay sang Phượng Hoàng Thần.

"Chính trực sao?

Để ta xem sự chính trực của ngươi chịu đựng được bao lâu dưới sức mạnh của ta."

Dao Quang vung tay, hàng loạt sợi xích tím thẩm của Dục Vọng Thần Vương mọc lên từ hư không, trói chặt tay chân Phượng Hoàng Thần, ép lão phải dang rộng cơ thể trên tòa sen lửa.

Phượng Hoàng Thần gào thét, tà hỏa rực cháy định nung chảy xiềng xích, nhưng chúng lại như những con rắn độc, càng nóng thì càng thắt chặt, đồng thời truyền vào người lão những luồng thần lực dâm dục cực hạn.

Cái dương vật chính trực của lão thần, vốn chưa bao giờ vướng bụi trần, nay dưới sự cưỡng ép của Dao Quang bỗng dưng cương cứng đến phát đau.

Dao Quang tiến lại gần, chủ động ngồi lên đùi lão thần, dùng cái mông trắng muốt ma sát vào vật cứng nóng hổi đó.

"Đâm vào đây, Phượng Hoàng...

Dùng thần tính của ngươi mà trừng phạt ta đi!"

PHẬP!

Dao Quang chủ động nhấn chìm bản thân vào thanh côn thịt rực lửa của lão thần.

Phượng Hoàng Thần trợn ngược mắt, lão muốn rút ra, muốn gào khóc vì nhục nhã, nhưng bản năng nhục thân dưới sự thao túng của Dao Quang lại phản bội lão.

Cánh tay lão gồng cứng, vô thức ôm lấy eo Dao Quang, bắt đầu những cú thúc điên cuồng theo bản năng nguyên thủy nhất.

"Không... ta không muốn...

Dừng lại!

A... sướng... không... nhục nhã quá... dừng lại đi!"

Lão thần khóc nấc lên, nước mắt rơi trên khuôn mặt già nua đầy vẻ chính trực đang dần bị nhuộm màu dục vọng.

Chứng kiến cảnh đó, Mã Hồng Tuấn không thể nhịn thêm một giây nào nữa.

Gã nhìn lão thần đang đụ chủ nhân của mình thì nứng đến mức con cặc tân thần bật tung khỏi quần, đỏ rực và gân guốc.

"Chủ nhân, con không chịu nổi nữa!

Con muốn cùng lão già này lấp đầy Người!"

Mã Hồng Tuấn lao tới như một con thú đói, gã thô bạo tóm lấy eo Dao Quang từ phía sau, trong khi lão thần vẫn đang nện ở phía trước.

Với sức mạnh của tân thần, gã cưỡng ép nới rộng hậu huyệt đang há hốc của Dao Quang, rồi tống thẳng côn thịt của mình vào cùng một lỗ với thần niệm của vị tiền bối.

"HỰ...

AAAAA!

HAI CÁI...

CÙNG LÚC!"

Dao Quang trợn ngược mắt, tiếng rên dâm loàn vang vọng khắp không gian ý thức.

Phượng Hoàng Thần nhìn chằm chằm vào Mã Hồng Tuấn đang nện điên cuồng ngay trước mặt mình, hai cái dương vật va chạm chát chúa bên trong cơ thể Dao Quang.

Sự sỉ nhục tối thượng này khiến thần tính của lão vỡ vụn hoàn toàn.

"Hồng Tuấn... ngươi... hộc... hộc...

đồ phản bội...

ư... nứng... nứng chết ta rồi!

Đâm chết kẻ dâm đãng này đi!"

Lão thần gào lên trong mê loạn, từ một vị thần chính trực giờ đây đã trở thành một con thú chỉ biết phối giống.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch bạch hòa cùng tiếng rên rỉ của hai vị Phượng Hoàng tạo nên một khung cảnh hỗn loạn vô cùng.

Dao Quang nằm giữa vòng vây của lửa và dục vọng, nhục thân bị tàn phá nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự tỉnh táo của kẻ thao túng.

Khi cả hai cùng bắn ra những luồng thần tinh nóng bỏng như dung nham vào sâu trong bụng Dao Quang, không gian truyền thừa bùng nổ một luồng sáng tím thẫm.

Ma Chủng theo đó thấm sâu vào linh hồn Phượng Hoàng Thần, chính thức biến lão thành một nô lệ vĩnh viễn.

Phượng Hoàng Thần ngã gục, ánh mắt đờ đẫn, hoàn toàn mất đi thần tính.

Còn Mã Hồng Tuấn, gã ngay lập tức rút ra, quỳ mọp xuống dưới chân Dao Quang, liếm lấy những giọt dâm dịch còn sót lại trên đùi hắn.

"Chủ nhân... con làm tốt chứ?

Lão già này đã bị con và Người chơi hỏng rồi... xin hãy khen ngợi con chó của Người đi..."

Dao Quang khẽ xoa đầu Mã Hồng Tuấn, nhìn cái bụng phình to đầy thần lực của mình, hắn mỉm cười đầy ngạo nghễ.

Một vị thần chính trực đã ngã xuống, và một con quỷ dữ vừa được sinh ra từ chính đống tro tàn của sự chính trực đó.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Bình chọn thế giới tiếp theo để bot hiếp trai


Còn khoảng 10 chương nữa là kết thúc map Đấu La 1.

Hãy chọn bộ truyện, phim để bot xuyên qua, thu phục các nam nhân của thế giới đó.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 1. Thế Giới Hoàn Mỹ - Trở thành Thạch Nghị Cùng Thạch Tử Lăng Loạn Luân


Hư không chấn động, ý thức của Dao Quang – vị Hồng Trần Tiên từng đứng trên đỉnh cao của kỷ nguyên Già Thiên – từ từ tỉnh lại trong một thân xác non nớt.

Cơn đau từ việc dung hợp Chí Tôn Cốt vẫn còn âm ỉ, nhưng đối với một linh hồn đã tôi luyện qua muôn vàn kiếp nạn, nó chẳng thấm tháp gì.

Hắn mở mắt, đôi Trùng Đồng lóe lên thần quang kinh thế.

"Thế Giới Hoàn Mỹ?

Thạch Nghị?"

Ban đầu, một luồng bất an mãnh liệt xâm chiếm tâm trí hắn.

Hắn đến từ tương lai, mọi tác động nhỏ nhất vào thời đại này đều có thể dẫn đến nhân quả vạn kiếp bất phục.

Thế nhưng, với kiến thức của một vị Tiên và ký ức từ người xuyên việt, Dao Quang nhanh chóng nhận ra sự bất hợp lý: "Nếu đây là chính sử, dòng thời gian đã sớm sụp đổ khi ta đặt chân tới.

Đây là một thế giới song song."

Khóe môi Thạch Nghị khẽ nhếch lên một nụ cười tà mị.

Không còn sự trói buộc của nhân quả, thế giới này đối với hắn chính là một bàn tiệc đại đạo, nơi hắn có thể thỏa sức săn lùng những nam nhân khí chất nhất để phục vụ cho dục vọng và Đạo quả của mình.

Người đầu tiên lọt vào tầm ngắm của hắn chính là người chú đang điên cuồng vì hận thù ngoài kia: Thạch Tử Lăng.

Tại mật thất Võ Vương Phủ, không gian đột ngột đóng băng.

Thạch Tử Lăng, người đàn ông mang theo chiến mâu rỉ máu, đang định liều mạng thì khựng lại.

Thạch Nghị bước ra, phong thái không chút gì là của một đứa trẻ, mà uy nghiêm như một vị thần.

"Chú lăng, muốn cứu Thạch Hạo không?"

Giọng nói của Thạch Nghị trầm thấp, mang theo áp lực linh hồn của một Hồng Trần Tiên.

Thạch Tử Lăng gầm lên: "Ngươi đã cướp xương của nó, còn dám nói lời này?"

"Chí Tôn Cốt đã hòa vào máu thịt ta.

Nhưng ta có thể dùng Tiên đạo quy tắc để tái tạo sinh mệnh cho nó.

Cái giá phải trả..."

Thạch Nghị tiến sát lại, đôi Trùng Đồng nhìn thấu suốt lớp áo bào, chiêm ngưỡng thân hình vạm vỡ, nam tính và đầy sương gió của người chú.

"Là chú phải dùng chính dương tinh và sự phục vụ của mình để nuôi dưỡng cơ thể ta."

Dưới áp lực của Đạo quả, Thạch Tử Lăng dù căm phẫn nhưng vì mạng sống của con trai, hắn buộc phải quỳ xuống.

Thạch Nghị thu hồi uy áp Tiên nhân, nhưng khí tức băng lãnh từ Trùng Đồng vẫn khiến mật thất trở nên ngột ngạt.

Hắn ngồi tựa lưng vào thạch bích, đôi chân thon dài (trong hình hài trưởng thành nhờ Đạo quả) khẽ đung đưa, ngoắc nhẹ vào thắt lưng của Thạch Tử Lăng, ra lệnh bằng chất giọng khàn đặc đầy mê hoặc:

"Lại đây, phục vụ ta cho tốt.

Nếu ta sướng, Hạo nhi của chú mới có cơ hội sống."

Thạch Tử Lăng run rẩy quỳ giữa hai chân Thạch Nghị.

Hắn nhìn khuôn mặt thoát tục, đôi môi mỏng hơi nhếch lên của đứa cháu, trong lòng dâng lên một nỗi sỉ nhục khôn tả.

Nhưng vì con trai, hắn nhắm mắt, cúi đầu dâng lên nụ hôn đầu tiên.

Vừa chạm môi, Thạch Tử Lăng đã kinh hoàng nhận ra vị ngọt lịm từ Đạo quả tỏa ra.

Hắn điên cuồng quấn lấy lưỡi Thạch Nghị, mút mát cánh môi mềm mại kia như kẻ chết khát gặp suối nguồn.

Thạch Tử Lăng nghĩ trong đầu: "Chết tiệt... tại sao môi của một nam nhân lại mềm và thơm thế này?

Mình đang hôn kẻ cướp xương của con trai mình... nhưng tại sao mình lại không muốn buông ra?"

Thạch Nghị khẽ rên lên một tiếng "Ưm..."

đầy thỏa mãn, tay luồn vào tóc Thạch Tử Lăng, ấn đầu người chú vào sâu hơn, ép hắn phải mút lấy đầu lưỡi mình.

Dứt khỏi nụ hôn ướt át, Thạch Nghị ngửa cổ, lộ ra đường cong tuyệt mỹ.

Thạch Tử Lăng như bị ma nhập, hắn bắt đầu vùi đầu vào cổ Thạch Nghị, liếm láp yết hầu rồi cắn nhẹ vào xương quai xanh.

"A... mạnh nữa lên... chú Lăng..."

Thạch Nghị rên rỉ, tiếng rên mang theo lực xuyên thấu linh hồn.

Thạch Tử Lăng liếm xuống đôi gò bồng đào phẳng lì nhưng nhạy cảm, hắn ngậm lấy hai hạt đậu đỏ đang cương cứng, dùng lưỡi xoay tròn rồi bú mút kịch liệt như trẻ thơ đòi sữa.

Thạch Tử Lăng gầm nhẹ trong cổ họng: "Sướng quá... mùi hương này... cơ thể này là thuốc phiện sao?"

Hắn tiếp tục trườn xuống, hôn khắp vùng bụng săn chắc, liếm láp rốn rồi dùng hai tay bóp chặt bờ mông căng tròn của Thạch Nghị.

Hắn vùi mặt vào khe mông, ngửi lấy mùi hương nguyên thủy phối hợp với vị dâm đãng của Tiên nhân, đầu lưỡi không tự chủ được mà liếm láp đường rãnh mông dài.

Thạch Nghị dạng chân rộng ra, lộ ra đóa hoa hậu huyệt đang co thắt đầy mời gọi.

Thạch Tử Lăng há miệng, áp sát mặt vào vùng kín của Thạch Nghị.Hắn dùng lưỡi thọc sâu vào lỗ dâm đang rỉ nước, liếm láp từng nếp nhăn nhạy cảm.

"Chậc... chậc..." – tiếng nước nhóp nhép vang lên đầy dâm mị.

Thạch Nghị ưỡn người, tay bấu chặt vào ghế đá, tiếng rên rỉ bắt đầu cao vút: "Ôi... chú Lăng... bú giỏi quá... liếm sạch nước dâm cho ta..."

Thạch Tử Lăng nuốt ực từng ngụm dịch thể mang chất kích dục của Đạo quả.

Càng uống, con cu trong quần hắn càng trướng to đến đau đớn, thần trí hắn bắt đầu điên loạn.

Hắn không chỉ liếm, mà còn dùng răng day nhẹ vào miệng lỗ dâm, khiến Thạch Nghị sướng đến mức co giật nhẹ.

Hắn đút hai ngón tay thô ráp vào trong, cảm nhận sự nóng bỏng và sức hút kinh người của hậu huyệt, ra sức nong rộng để chờ đợi cuộc xâm nhập cuối cùng.

"Đến lượt chú, cho ta thấy con cặc của chú nào."

Thạch Nghị lười biếng ra lệnh.

Thạch Tử Lăng run rẩy cởi bỏ y phục, con cặc khổng lồ, đen bóng và gân guốc bật ra, đập vào đùi Thạch Nghị.

Thạch Nghị nhìn vật to lớn kia với ánh mắt thèm khát của kẻ xuyên việt si mê nam tính.

Hắn cúi đầu, bắt đầu ngậm lấy quy đầu to tròn, lưỡi liếm quanh rãnh quy đầu rồi từ từ nuốt trọn cả phân thân dài hơn 20cm vào sâu trong họng.

"Oác... oác..." – tiếng họng Thạch Nghị co thắt bao bọc lấy con cặc gân guốc.

Hắn dùng tay tuốt lươn phần gốc, miệng thì ra sức mút mát tạo ra lực hút chân không kinh người.

Thạch Tử Lăng sướng đến mức trợn ngược mắt, hai tay ấn chặt đầu Thạch Nghị vào hạ bộ mình: "A...

Nghị nhi... chết mất... sâu quá... họng cháu tốt quá... bắn... chú muốn bắn..."

Một luồng dương tinh nồng đậm phun trào, bắn thẳng vào sâu trong cổ họng Thạch Nghị.

Hắn không bỏ sót giọt nào, nuốt xuống kèm theo sự thỏa mãn khi cảm nhận Pháp tắc Huyết mạch đang bị Đạo quả hấp thụ.

Thạch Tử Lăng nhìn con cặc khổng lồ, gân guốc của mình đang chực chờ trước cửa động, lý trí hắn gào thét nhưng bản năng lại gầm rú.

Hắn nắm lấy hai bắp đùi của Thạch Nghị, dùng đầu nấm to tròn, nóng hổi quyệt qua quyệt lại trên miệng lỗ dâm đang sũng nước.

Thạch Tử Lăng nghĩ trong cơn mê loạn: "Tử Lăng à Tử Lăng, ngươi đường đường là một Chiến thần, là cha của Chí Tôn, vậy mà giờ đây lại bị dục vọng điều khiển trước chính đứa cháu đã hại con trai mình?

Nhưng cái lỗ này... nó đang hút lấy mình... nó thơm quá, nóng quá!"

"Phập —!"

Một tiếng vang khô khốc, Thạch Tử Lăng dồn lực ở hông, đâm lút cán con cặc vạm vỡ vào sâu trong hậu huyệt của Thạch Nghị.

Sự bao bọc khăng khít và nóng bỏng khiến hắn trợn ngược mắt, gân xanh trên trán nổi rần rần.

"Aaaaa!!!

Chú Lăng... to quá... lấp đầy cháu rồi...

ưm... sướng quá!"

Thạch Nghị ngửa cổ rên rỉ, tiếng rên mang theo sự kiêu ngạo của một kẻ bề trên đang hưởng thụ sự phục vụ.

Thạch Tử Lăng bắt đầu những cú thúc điên cuồng.

Mỗi lần rút ra là đến tận đầu khấc, rồi lại đâm sầm vào chạm đến tận điểm sâu nhất trong tử cung của Thạch Nghị.

Tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên liên hồi.

"Bạch!

Bạch!

Bạch!"

Thạch Tử Lăng vừa thở dốc vừa rên rỉ: "Ư... hộc...

Nghị nhi... tại sao lỗ của cháu lại chặt đến thế?

Chú... chú muốn đụ nát cái lỗ dâm này... aaaa!"

Hắn nhìn xuống gương mặt dâm đãng nhưng đôi mắt Trùng Đồng vẫn giữ vẻ tỉnh táo của Thạch Nghị, lòng căm hận bùng lên: "Ngươi cướp xương của con ta, ta sẽ dùng con cặc này đòi lại tất cả!

Ta sẽ đụ cho đến khi ngươi phải cầu xin, đụ cho đến khi ngươi không còn là thiên tài cao ngạo nữa!"

Nhưng thực tế, mỗi cú thúc của hắn chỉ làm Thạch Nghị thêm phần thỏa mãn.

Thạch Nghị dùng hai tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng, đầy vết sẹo chiến phong của chú mình, móng tay bấm sâu vào da thịt: "Đúng rồi... chính là chỗ đó... mạnh nữa đi chú Lăng... dùng lực lượng của một người cha đang phẫn nộ mà đụ cháu đi...

ưm... sướng chết mất!"

Thạch Nghị lật người lại, quỳ rạp xuống, chổng mông cao về phía Thạch Tử Lăng.

Từ góc độ này, Thạch Tử Lăng có thể nhìn thấy hai hạt cà của mình đập liên hồi vào lỗ dâm đang bị con cặc gân guốc nong rộng đến biến dạng.

Hắn nắm lấy tóc Thạch Nghị, kéo ngược ra sau, ép hắn phải nhìn vào tấm gương đồng phản chiếu cảnh tượng dâm ô này.

Thạch Tử Lăng tát mạnh vào bờ mông trắng nõn đang đỏ ửng vì bị đâm chọc:

"Chát!

Chát!"

"Nói đi!

Cháu là cái gì?

Một thiên tài Trùng Đồng hay chỉ là một con điếm đang thèm khát con cặc của chú mình?"

Thạch Tử Lăng gầm lên, khoái cảm từ việc sỉ nhục một kẻ cao quý khiến hắn đạt đến đỉnh điểm của sự phấn khích.

Thạch Nghị vừa rên rỉ vừa cười tà mị, giọng đứt quãng: "A... ha... cháu là... nô lệ của chú... chú Lăng...

đụ mạnh vào... dùng con cặc gân guốc đó... cắm nát tử cung cháu đi...

ôi... sướng quá... aaaa!"

Sức nóng trong hậu huyệt càng lúc càng tăng, Thạch Tử Lăng cảm thấy con cặc của mình như bị hàng ngàn miệng nhỏ liếm láp, hút chặt lấy.

Hắn không thể nhịn được nữa, tốc độ thúc hông đạt đến cực hạn, nhanh đến mức tạo ra dư ảnh.

"Nghị nhi... chú bắn... chú bắn hết vào trong cho cháu... cháu mang thai con của ta đi!

Aaaaa!!!"

Thạch Tử Lăng gầm rú như một con thú bị thương, hắn đâm lút cán, giữ chặt lấy hông Thạch Nghị và bắt đầu phun trào.

Từng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc mang theo tinh hoa huyết mạch và pháp tắc của một cường giả Thạch tộc bắn thẳng vào sâu trong tử cung Thạch Nghị.

Thạch Nghị co giật liên hồi, hậu huyệt mút chặt lấy con cặc đang run rẩy, điên cuồng hấp thụ đạo quả.

Hắn rên rỉ trong sự thỏa mãn tột độ: "Ưm...

đầy quá... nóng quá... chú Lăng... thật tuyệt vời... chú chính là... món quà tuyệt nhất của cháu..."

Sau khi trận mây mưa kết thúc, Thạch Tử Lăng nằm vật xuống, hơi thở hỗn hển, đôi mắt đờ đẫn vì sự sụp đổ hoàn toàn của ý chí.

Trong khi đó, Thạch Nghị thu lại cơ thể trưởng thành, trở về hình dáng đứa trẻ 4 tuổi, nhưng khóe môi vẫn đọng lại vệt trắng dục vọng và ánh mắt Trùng Đồng càng thêm phần sâu thẳm, rạng rỡ.

Hắn đã có được thứ mình muốn.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 2. Loạn Luân Cùng Em Trai Thạch Hạo


Mật thất Võ Vương Phủ vương vãi những tàn dư của cuộc hoan lạc cuồng bạo.

Thạch Nghị ngồi đó, y phục chỉnh tề, che giấu đi cơ thể vừa mới được tưới đẫm tinh dịch của chiến thần.

Ánh mắt Trùng Đồng bình thản nhìn Thạch Tử Lăng đang quỳ dưới đất, thần trí vẫn còn mơ màng vì dư vị của tình dục.

"Chú Lăng, hãy nghe cho kỹ đây."

Giọng Thạch Nghị lạnh lùng, mang theo uy quyền không thể chối từ.

"Ta đã dùng tinh hoa của chú để xoa dịu sự bài xích của Chí Tôn Cốt.

Giờ đây, ta sẽ dùng đạo lực của mình để chữa trị hoàn toàn cho Thạch Hạo thông qua chí tôn cốt này."

Thạch Nghị vươn tay, một luồng ánh sáng vàng ròng từ lồng ngực hắn bắn ra, xuyên không gian hướng về phía Thạch Thôn xa xôi.

Thạch Tử Lăng cảm nhận được sinh mệnh lực của con trai mình đang trỗi dậy mãnh liệt, hắn cảm kích đến phát khóc, dập đầu tạ ơn.

Nhưng hắn không biết rằng, trong luồng ánh sáng cứu mạng đó, Thạch Nghị đã âm thầm cấy vào một "Ma Chủng" – một bí thuật tà ác từ kỷ nguyên Già Thiên.

Ma Chủng này chôn sâu vào thức hải của Thạch Hạo, khiến đứa trẻ ấy từ lúc chưa hiểu sự đời đã bắt đầu mang một sự si mê bản năng với "người anh họ" chưa hề gặp mặt.

Nó sẽ biến Thạch Hạo thành một nô lệ trung thành, kẻ mà cả đời này chỉ có thể tìm thấy khoái cảm tột đỉnh và sự xuất tinh khi phục vụ Thạch Nghị.

"Bây giờ, hãy trở về Bất Lão Sơn.

Sinh ra Tần Hạo, cấy ghép xương của nó cho Thạch Hạo khi cần thiết.

Đó là quân bài dự phòng của ta."

Thạch Nghị phất tay, đuổi khéo người chú vừa bị mình vắt kiệt.

Nhiều năm trôi qua, Thạch Nghị bái nhập Bổ Thiên Giáo, danh tiếng Thánh Tử Trùng Đồng vang dội khắp tám phương mười hướng.

Vẻ ngoài hắn thoát tục, thánh khiết như một vị trích tiên, khiến bao nữ tử thèm khát và các nam nhân phải nể sợ.

Nhưng sâu bên trong, Dao Quang vẫn luôn thèm khát những dòng "Dương tinh" mạnh mẽ để nuôi dưỡng Đạo quả Hồng Trần Tiên đang dần khôi phục.

Trên bầu trời Hư Thần Giới, sấm sét nổ vang, khí thế của hai thiên tài xuất chúng nhất Thạch tộc đang khiến vạn người nín thở.

Đám đông tu sĩ đứng chật kín, ánh mắt đổ dồn về võ đài hư không, nơi Thạch Hạo và Thạch Nghị đối đầu.

Nhưng không ai biết rằng, ngay khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Thạch Nghị đã vận dụng Đạo quả Hồng Trần Tiên cùng năng lực của Trùng Đồng, dệt nên một ảo cảnh cấp cao bao phủ toàn bộ chiến trường.

Trong mắt thế gian, họ đang tung ra những bí thuật kinh thiên động địa, cát bụi mịt mù; nhưng thực tế, không gian bên trong đã trở thành một mật thất riêng tư đầy dâm mỹ.

Thạch Hạo đứng đó, tay nắm chặt chiến mâu, lòng hừng hực ý chí trả thù vụ đào xương năm xưa.

Thế nhưng, khi vừa nhìn thẳng vào đôi mắt Trùng Đồng sâu thẳm của Thạch Nghị, Ma Chủng chôn sâu trong thức hải của hắn đột ngột rung động mãnh liệt.

Một luồng khoái cảm và sự si mê bản năng bùng nổ, quét sạch mọi hận thù.

Thạch Hạo khựng lại, hơi thở dồn dập, đôi mắt vốn trong sáng bỗng chốc vẩn đục bởi dục vọng.

Hắn tiến sát lại gần Thạch Nghị, thay vì đâm mâu, hắn lại đưa tay muốn chạm vào khuôn mặt thanh tú của kẻ thù.

Thạch Hạo đấu tranh kịch liệt trong lòng: "Tại sao?

Ta đến để giết hắn... nhưng tại sao tim ta lại đập nhanh thế này?

Hắn thơm quá... ta muốn ôm lấy hắn, muốn dùng con cặc 25cm này lấp đầy hắn cho đến khi hắn khóc lóc cầu xin!"

Thạch Nghị khẽ mỉm cười, nụ cười vừa cao ngạo của một Thánh tử, vừa dâm đãng của một vị Tiên.

Hắn ghé sát tai Thạch Hạo, thì thầm: "Hạo nhi, xương của em đang nóng lên trong người ta kìa...

Em không muốn dùng con cặc gân guốc đó để lấy lại công bằng sao?

Đừng kìm nén, hãy để ta thấy sự nam tính của vị Hoang Thiên Đế tương lai nào."

Lời nói đường mật đầy kích dục khiến Thạch Hạo đỏ bừng mặt, hạ bộ hắn cương cứng đến đau đớn, đội bạt cả lớp y phục chiến đấu.

Không để Thạch Hạo kịp phản ứng, Thạch Nghị chủ động vươn tay gáy Thạch Hạo, kéo hắn vào một nụ hôn nồng cháy.

Thạch Hạo giật mình, nhưng ngay lập tức bị cuốn vào sự mềm mại của bờ môi.

Hắn rụt rè đáp trả, rồi nhanh chóng trở nên mãnh liệt, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, nút mút tạo ra tiếng "chùn chụt" vang dội trong ảo cảnh.

Thạch Nghị buông môi hắn ra, tay nhanh nhẹn lột sạch y phục của Thạch Hạo.

Cơ thể của Hoang hiện ra: những múi cơ săn chắc, làn da màu đồng khỏe khoắn và khí chất đàn ông lấn át.

Dao Quang hít một hơi thật sâu mùi hương nam tính rực lửa từ lồng ngực Thạch Hạo, sau đó quỳ xuống, úp mặt vào hạ bộ đang rung động của đối phương.

"Hộc... thơm quá... mùi vị thật tuyệt."

Thạch Nghị rên khẽ, khiến Thạch Hạo vừa thẹn thùng vừa nứng đến phát điên.

Thạch Nghị bắt đầu liếm láp từ đầu khấc to tròn, đỏ hửng của Thạch Hạo.

Hắn dùng lưỡi quét qua toàn bộ thân cặc gân guốc dài 25cm, sau đó cúi xuống ngậm lấy hai hòn trứng dái căng mọng, mút mát kịch liệt.

"Oác... oác..."

Thạch Nghị há miệng thật to, nuốt chửng hoàn toàn vật khổng lồ đó vào tận cuống họng.

Lực hút từ họng của một Hồng Trần Tiên khiến Thạch Hạo sướng đến mức run rẩy cả chân tay.

Hắn bắt đầu đẩy hông theo nhịp, mỗi cú thúc đều đâm sâu vào họng Thạch Nghị.

Thạch Hạo vừa rên rỉ vừa bộc bạch tâm tình do ảnh hưởng của Ma Chủng: "Nghị nhi... anh... em ghét anh... nhưng em yêu anh chết mất...

Aaa!

Sâu quá... mút chặt nữa đi... em muốn bắn sạch vào người anh... tất cả là của anh hết!"

Tốc độ thúc hông của Thạch Hạo càng lúc càng nhanh, hắn gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn khi đạt đến đỉnh điểm.

Một luồng dương tinh cực hạn, mang theo pháp tắc của Chí Tôn bẩm sinh, bắn thẳng vào miệng Thạch Nghị.

Thạch Nghị không bỏ sót một giọt nào, hắn nuốt trọn số tinh dịch nồng đậm đó, cảm nhận Đạo quả của mình đang rung động vì được bồi bổ.

Hắn đưa lưỡi liếm sạch dấu vết còn sót lại trên môi, đôi mắt Trùng Đồng dâm đãng nhìn Thạch Hạo đang thở dốc:

"Ngon lắm, Hạo nhi.

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."

Phía ngoài ảo cảnh, mọi người vẫn thấy hai bóng người đang giao đấu kịch liệt, nhưng thực tế, sự kiêu hãnh của "Hoang" đã hoàn toàn quỳ rạp dưới sự chiếm hữu của Thạch Nghị.
 
Back
Top Dưới