Khác Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử chứng đạo bằng tinh dịch

Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 8. Một huyệt nuốt chửng 3 đời dương vật nhà Thái Thản


Rời khỏi sự phục vụ tận tụy của "chó ngoan" Ngọc Thiên Hằng, Độc Cô Dao Quang bước đi dưới ánh trăng Thiên Đấu với một thân hình mười bốn tuổi đang ở độ xuân sắc nhất.

Làn da trắng sứ của hắn như tỏa ra một loại lân quang mị hoặc, đôi chân dài thon thả mỗi khi bước đi lại khiến tà áo lụa tím mỏng manh bay phất phơ, để lộ ra những dấu vết hoan lạc còn đỏ hửng trên đùi trong.

Hắn thèm khát thứ gì đó thô bạo hơn, dã man hơn là sự thanh cao của Kiếm hay sự cuồng bạo của Lôi.

Mục tiêu của hắn chính là Lực Chi Nhất Tộc – nơi tập hợp những nam nhân mang nhục thân cứng như sắt đá và bản năng sinh dục mạnh mẽ như loài linh trưởng vương giả.

Phủ đệ họ Thái luôn nồng nặc mùi mồ hôi nam nhân và hơi nóng từ lò rèn.

Dao Quang lướt vào khu vực luyện công mật của gia tộc, nơi ba thế hệ nhà họ Thái đang ở trần, phô diễn những nhục thân khổng lồ đen đúa: lão tổ Thái Thản (Hồn Đấu La cấp 86), con trai Thái Nặc (Hồn Vương cấp 58) và cháu nội Thái Long (Hồn Tôn cấp 38).

Sự xuất hiện của thiếu niên xinh đẹp như yêu tinh khiến không khí bỗng chốc đông đặc.

Ba đôi mắt dâm dật dán chặt vào đôi mông tròn trịa ẩn hiện sau lớp lụa của Dao Quang.

"Vãn bối nghe nói nam nhân nhà họ Thái... ai cũng sở hữu 'trường thương' vạn cân?"

Dao Quang khẽ cười tà mị, hắn lười biếng nằm sấp lên chiếc đe sắt lớn vẫn còn hơi ấm, chủ động vén cao vạt áo, phơi bày hậu huyệt hồng hào đang co thắt đầy mời gọi trước mặt ba gã khổng lồ cơ bắp.

Hắn vẫy tay gọi Thái Long, kẻ trẻ tuổi nhất nhưng đã sở hữu nhục thân tráng kiện.

Dao Quang tham lam nuốt chửng côn thịt nóng hổi của nam nhân trẻ vào miệng, chiếc lưỡi xà tính liếm rách cả bao quy đầu thô ráp.

Đồng thời, hắn dùng hai tay lôi kéo hai bàn tay to lớn, chai sạn của Thái Thản và Thái Nặc áp sát vào đôi mông đang run rẩy của mình.

"Các ngài... chẳng lẽ muốn nhìn đứa cháu nhỏ này chiếm hết cái lỗ nhỏ dâm đãng này sao?"

Sợi dây lý trí của ba gã khổng lồ hoàn toàn đứt đoạn.

Thái Thản gầm lên, lão thô bạo lột bỏ lớp quần cộc, để lộ "long căn" già dặn, sậm màu và to lớn đến kinh người của một Hồn Đấu La.

Thái Nặc cũng không kém cạnh, hắn tóm lấy hông Dao Quang, dùng ngón tay thô bạo nới lỏng hậu huyệt đang tràn trề dịch nhờn của thiếu niên.

"Cái lỗ này... nó sinh ra để bị chúng ta nện nát!" – Thái Nặc gầm lên, hắn không đợi được nữa, nhấc bổng hông Dao Quang lên và đâm mạnh một cú lút cán.

Phập!

"A... ha... sướng quá... mạnh nữa đi Thái Nặc!"

Dao Quang hét lên một tiếng đầy khoái cảm nhục nhã.

Thế nhưng, sự tham lam của hắn là vô tận.

Hắn ngoái đầu lại nhìn lão tổ Thái Thản.

Lão già cấp 86 không thể kiềm chế, lão vận hành hồn lực gia trì cho vật thể khổng lồ của mình, thô bạo đâm vào bên cạnh Thái Nặc.

Hậu huyệt của Dao Quang bị kéo căng đến mức tột cùng, da thịt mỏng manh như muốn rách toạc ra khi phải chứa đựng cùng lúc hai "thiết côn" gân guốc của cha con nhà họ Thái.

Bạch!

Bạch!

Phập!

"A... ha... không thể nào... hai cái của nhà họ Thái... to quá!

Cháu sắp bị các ngài nện chết rồi!"

Dao Quang rên rỉ điên cuồng, cơ thể hắn bị nhấc bổng giữa không trung bởi hai gã khổng lồ.

Thái Long đứng phía trước, không bỏ lỡ cơ hội, đâm thẳng côn thịt của mình vào miệng Dao Quang, ép thiếu niên phải nuốt chửng toàn bộ tinh túy của ba thế hệ cùng lúc.

Tiếng va chạm nhục thân bạch bạch vang lên khô khốc, nồng nặc mùi vị của tinh dịch, mồ hôi và bụi than.

Thái Thản điên cuồng thúc nảy, mỗi cú đâm đều mang theo bản nguyên lực lượng thuần túy nhất, cày xới nát bét kinh mạch bên trong hậu huyệt Dao Quang.

Thiếu niên vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, biến hậu huyệt thành một vòng xoáy tước đoạt tàn nhẫn nhất.

Hắn tham lam hút lấy sức mạnh của loài linh trưởng vương giả, cảm nhận hồn lực mình cuộn trào mãnh liệt.

Thái Long ở phía trên không ngừng bắn những luồng tinh khí trẻ tuổi vào cuống họng Dao Quang, trong khi bên dưới, Thái Thản và Thái Nặc luân phiên nện vào tận sâu trong tử cung ảo, phun trào những tràng tinh đặc quánh, nóng hổi như nham thạch lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong thiếu niên.

Khoảnh khắc cả ba cùng đạt đến đỉnh điểm, phun trào toàn bộ bản nguyên lực lượng vào trong nhục thân thiếu niên, Dao Quang cảm thấy toàn thân nổ tung.

Một luồng sóng xung kích vàng kim bùng nổ, chấn động cả phủ đệ.

Hồn lực của hắn vọt thẳng lên cấp 40, chính thức đạt đến ngưỡng đột phá Hồn Tông.

Dao Quang nằm rạp trên đống than nóng, hậu huyệt vẫn còn há hốc rỉ ra tràng tinh hỗn hợp nồng nặc của ba thế hệ nhà họ Thái.

Hắn khẽ cười tà mị nhìn ba gã khổng lồ đang thở dốc:

"Làm tốt lắm... các nô lệ của cháu.

Từ nay về sau, Lực Chi Nhất Tộc này... chính là lò luyện đan nhục dục của cháu."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 9. Dương Vô Địch - Dùng lỗ dâm làm lò luyện dược


Sau khi rời khỏi phủ đệ Lực Chi Nhất Tộc với một hậu huyệt tràn trề, sưng tấy bởi tràng tinh đặc quánh của ba đời nam nhân nhà họ Thái, Độc Cô Dao Quang ở tuổi mười bốn đang đứng trước một ngưỡng cửa tiến hóa đầy đau đớn.

Nhục thân thiếu niên của hắn lúc này đẹp đến mức tà dị, làn da trắng sứ phản chiếu ánh trăng như một loại ngọc thạch quý hiếm, nhưng bên dưới lớp da ấy, kinh mạch đang gào thét vì bị nghẽn bởi những luồng tinh khí thô thiển của võ hồn Đại Lực Tinh Tinh.

Hắn cảm thấy mình như một lò luyện bị quá tải uế tạp, cần một thứ sức mạnh sắc bén hơn, một loại "thanh tẩy" mang tính hủy diệt để khai thông hoàn toàn linh hồn.

Mục tiêu mà hắn nhắm tới không ai khác chính là Dương Vô Địch – lão quái vật cuồng dược của Phá Hồn Tộc.

Một nam nhân trung niên với nhục thân rắn chắc như thép nguội, ý chí "thà gãy không cong" và cây Phá Hồn Thương nổi danh là thứ vũ khí đâm thọc tàn bạo nhất đại lục.

Dao Quang muốn dùng chính cái lỗ dâm nhỏ bé đã được tôi luyện qua hàng trăm cường giả của mình để thử thách độ cứng và sự sắc bén của cây thương thịt từ nam nhân này.

Không gian trong mật thất luyện dược của Phá Hồn Tộc nồng nặc mùi đắng ngắt của hàng ngàn loại thảo mộc quý hiếm, quyện cùng hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lò luyện đan khổng lồ đang rực lửa.

Giữa làn khói dược mờ ảo, Dương Vô Địch hiện ra với nhục thân vạm vỡ, lồng ngực rộng lớn đầy những vết sẹo rèn luyện ngang dọc, đôi mắt sắc lẹm như mũi giáo nhìn chằm chằm vào đóa U Hương Kỳ La Tiên đang tỏa hương thơm ngát trên tay Dao Quang.

"Ngươi muốn gì để đổi lấy đóa hoa tiên phẩm này?

Vàng bạc, quyền lực hay là bí kỹ luyện dược của ta?" – Giọng lão khàn đặc, nồng nặc vị đắng của dược liệu và sự thèm khát của một kẻ cuồng dược đạo.

Dao Quang khẽ mỉm cười dâm mỹ, hắn lả lướt tiến lại gần, đôi tay mềm mại như không xương bắt đầu chậm rãi cởi bỏ dải thắt lưng lụa tím.

Chiếc áo lụa mỏng manh trượt xuống chân, phơi bày nhục thân mười bốn tuổi trắng muốt, mịn màng như mỡ đông, tỏa ra mùi hương hoa độc trộn lẫn với mùi vị hoan lạc còn sót lại từ Thiên Đấu Thành.

Hắn chủ động quay lưng lại về phía Dương Vô Địch, cúi thấp người, hai tay bám chặt vào thành bàn đá luyện dược, phơi bày hậu huyệt hồng hào đang co thắt đầy mời gọi giữa hai bầu mông trắng ngần, tròn trịa.

"Vãn bối muốn tiền bối dùng cây Phá Hồn Thương ẩn dưới lớp trường bào kia...

đâm thật sâu vào bên trong cháu.

Hãy biến cháu thành cái 'lò luyện' sống của ngài.

Hãy dùng tràng tinh nóng hổi mang theo thương ý cực hạn của ngài, hòa cùng dược lực của đóa hoa này để tẩy rửa kinh mạch cho cháu.

Ngài không phải luôn tìm kiếm một vật chứa có thể chịu đựng được dược lực kịch độc sao?

Hãy nhìn cái lỗ nhỏ này đi... nó chính là tuyệt phẩm."

Dương Vô Địch là kẻ cuồng dược đến mức biến thái và lập dị.

Nhìn thấy đóa hoa tiên phẩm nghìn năm có một, lại nhìn thấy cái lỗ dâm nhỏ bé, ướt át đang không ngừng co bóp đầy khiêu khích trước mắt, "côn thịt" của vị tộc trưởng bỗng chốc trướng căng dữ dội, nổi rõ vẻ gân guốc và to lớn qua lớp vải thô của trường bào.

"Ngươi quả thực là một tên yêu nghiệt không biết xấu hổ!

Nhưng ta thích ý tưởng điên rồ này của ngươi!" – Dương Vô Địch gầm lên một tiếng đầy thú tính.

Lão thô bạo tóm lấy hông Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên lên và đặt nằm sấp hoàn toàn trên bàn đá luyện dược lạnh lẽo.

Lão bắt đầu nghiền nát đóa U Hương Kỳ La Tiên, hòa cùng một loại dịch chiết kịch độc đặc chế, tạo thành một hỗn hợp dịch thể màu tím sẫm, nóng bỏng và bốc mùi dâm tà.

Dương Vô Địch dùng những ngón tay thô ráp, chai sạn của một kẻ suốt đời cầm búa rèn và thương sắt, thọc sâu vào hậu huyệt Dao Quang.

Lão thô bạo nới rộng lối vào nhỏ hẹp, bôi trơn mọi ngóc ngách bên trong bằng thứ dược dịch nóng cháy như nham thạch kia.

"A... ha... nóng quá... tiền bối... thọc mạnh nữa đi!

Cháu muốn dược lực thấm sâu vào tận tử cung!" – Dao Quang rên rỉ đầy dâm mỹ, đầu ngửa ra sau, đôi mắt tím lờ đờ hơi nước, làn da trắng sứ bắt đầu ửng hồng quỷ dị dưới tác động của kịch độc.

Dương Vô Địch hoàn toàn phát điên trước sự dâm loạn của thiếu niên.

Lão lột bỏ trường bào, phơi bày nhục thân cuồn cuộn cơ bắp săn chắc như thép nguội của một nam nhân trung niên đang ở độ sung mãn nhất.

"Thương thịt" của lão bật tung ra – nó dài hơn một gang tay, đen sẫm, gân guốc nổi chằng chịt như rễ cây già và tỏa ra luồng thương ý sắc bén đến mức khiến không khí cũng phải rung động.

Lão bôi đẫm dược dịch tím sẫm lên vật thể khổng lồ của mình, rồi canh chuẩn lối vào đang há hốc của Dao Quang, đâm mạnh một cú lút cán không chút nương tay.

Phập!

Một tiếng động nhục dục trầm đục vang lên khi vật thể gân guốc của Dương Vô Địch xé toạc lối vào chật hẹp, đâm xuyên qua lớp dịch thể uế tạp cũ và cắm sâu vào tận gốc rễ kinh mạch của Dao Quang.

Thiếu niên hét lên một tiếng đầy khoái cảm nhục nhã, nhục thân run rẩy kịch liệt, các đầu ngón tay bấu chặt vào mặt bàn đá đến mức bật máu.

Cú đâm mang theo toàn bộ thương ý "thà gãy không cong" của vị Hồn Đấu La hệ tấn công cực hạn, thô bạo cày xới nát bét mọi tế bào bên trong trực tràng.

Dược lực nóng cháy từ đóa tiên phẩm theo cú đâm mạnh mẽ ấy thấm sâu vào linh hồn, thiêu cháy mọi tạp chất của tinh khí loài vượn.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Dương Vô Địch điên cuồng nện vào với tốc độ và sức mạnh kinh hồn.

Mỗi cú thúc nảy của lão đều mang theo sức nặng của vạn cân, khiến cơ thể Dao Quang bị đẩy về phía trước liên tục, tiếng va chạm nhục thân vang vọng khắp mật thất dược hương.

Nam nhân gầm rống khàn đặc, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Dao Quang: "Ư... thật chặt!

Cái lỗ dâm này của ngươi đang nuốt chửng bản nguyên của ta!

Ta sẽ dùng Phá Hồn Thương đâm nát ngươi cho đến khi ngươi chỉ còn là đống bùn nhão!"

Dương Vô Địch thở dốc, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, mồ hôi trộn lẫn với dược dịch tím sẫm chảy ròng ròng trên những thớ cơ săn chắc.

Lão nhìn xuống thiếu niên dưới thân, kẻ vừa bị lão chà đạp tàn nhẫn nhưng lại đang mang vẻ mặt thỏa mãn đến rợn người.

Bản năng của một kẻ mang võ hồn "Phá Hồn" không cho phép lão dừng lại ở đó.

"Ngươi tưởng như vậy là xong sao?

Lò luyện của ngươi... ta vẫn chưa tôi luyện xong đâu!"

Dương Vô Địch gầm lên, lão thô bạo túm lấy hai cổ chân thon dài của thiếu niên, kéo mạnh hắn ra sát mép bàn đá.

Trong tư thế lộ thiên hoàn toàn, hai chân Dao Quang bị bẻ rộng sang hai bên đến mức tối đa, phơi bày trọn vẹn cảnh tượng cái lỗ nhỏ dâm đãng đang không ngừng co thắt, cố gắng nuốt ngược những dòng tinh dịch đặc quánh vào trong.

Lão già không chút nương tay, nắm lấy "thương thịt" gân guốc vẫn còn đang cương cứng đến phát đau, canh chuẩn cái lỗ nhỏ vẫn còn đang rỉ dịch mà đâm mạnh một cú lút cán từ phía sau (doggy).

Sầm!

Tiếng va chạm giữa xương hông cứng nhắc của lão già và bờ mông mềm mại của Dao Quang vang lên chát chúa.

Cú đâm trực diện khiến Dao Quang hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn cực khoái tột độ.

Hắn cảm nhận được mũi thương của Dương Vô Địch đâm xuyên qua lớp dịch thể dày đặc, thúc mạnh vào tận cùng tử cung, làm nhục thân hắn cong lên như một con tôm bị nướng chín.

"Ư...

ư...

đâm mạnh nữa... nện nát cái lỗ dâm này đi!

Tiền bối... dùng tràng tinh của ngài... giết chết cháu đi... bắn đầy vào... bắn cho bụng cháu trướng to lên!"

- Dao Quang không ngừng thốt ra những lời dâm tục.

Dương Vô Địch như phát điên, lão bắt đầu những cú thúc vạn cân, mỗi lần rút ra là kéo theo một dải dịch nhầy tím trắng bết dính.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Những cú nện vang lên như tiếng trống trận, nhục thân của cả hai quyện vào nhau trong mồ hôi và dịch dâm dật.

"Thằng nhãi ranh dâm đãng!

Ngươi nhìn xem cái lỗ này của ngươi... nó đang tham lam bú mút lấy ta kìa!

Ngươi thèm khát được ta hành hạ đến thế sao?

Hự... chặt quá... tràng tinh của ta... tất cả đều là của ngươi!"

Dương Vô Địch vừa chửi bới dâm tục, vừa dùng đôi bàn tay thô ráp tóm lấy hai bầu mông của Dao Quang, nhào nặn chúng đến mức biến dạng, để lại những vết lằn đỏ rực trên làn da trắng muốt.

Lão cúi xuống, cắn mạnh vào bả vai thiếu niên, máu tươi chảy ra hòa cùng mồ hôi tạo nên một cảnh tượng cực kỳ tàn bạo.

Cú đâm của lão ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn, mỗi lần thúc vào đều khiến hậu huyệt Dao Quang há hốc, dịch trắng bắn tung tóe lên mặt bàn đá lưu ly.

Cơn hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, Dương Vô Địch gầm lên một tiếng như dã thú.

Lão dồn toàn bộ hồn lực vào cú thúc cuối cùng, đâm xuyên qua mọi rào cản, chạm đến điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong nhục thân Dao Quang.

Tại đó, lão phun trào mãnh liệt thêm một đợt tràng tinh đặc quánh, nồng nặc mùi vị dược thảo và bản nguyên của Phá Hồn Thương.

Những đợt sóng tinh dịch nóng bỏng như dung nham liên tục bắn vào bên trong, lấp đầy mọi ngóc ngách trực tràng của thiếu niên.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội.

Hắn cảm nhận được bụng mình hơi nhô lên dưới áp lực của lượng dịch thể khổng lồ mà Dương Vô Địch vừa trút vào.

Khoái cảm từ việc bị vấy bẩn bởi một cường giả cương trực khiến linh hồn hắn như tan chảy.

Hắn nằm rạp xuống, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra những dòng hỗn hợp trắng, tím và đỏ nhạt chảy dài xuống bàn đá.

Miệng hắn vẫn không ngừng lẩm bẩm trong cơn mê sảng cực khoái: "Tiền bối... ngài... ngài bắn nhiều quá... lấp đầy cháu rồi... sướng quá...

đâm nát cháu nữa đi..."

Hồn lực cấp 40 của Dao Quang trong giây phút cực khoái ấy cuối cùng cũng phá vỡ xiềng xích, chính thức đột phá Hồn Tông cấp 41.

Toàn thân hắn tỏa ra một luồng sáng tím sậm, mang theo thương ý sắc bén của Dương Vô Địch.

Kinh mạch được thanh tẩy hoàn toàn, trở nên rộng lớn và bền bỉ hơn bao giờ hết, sẵn sàng để nuốt chửng những mục tiêu tiếp theo.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 10. Nô lệ Đường Khiếu


Một năm biệt tích kể từ cuộc thanh tẩy kinh hoàng với Phá Hồn Thương của Dương Vô Địch, Độc Cô Dao Quang trở lại với nhan sắc của một đại yêu quái ở tuổi mười lăm.

Nhục thân thiếu niên giờ đây không chỉ dẻo dai mà còn toát ra một thứ hương vị dâm mỹ đặc quánh, có thể khiến bất cứ bậc chính nhân quân tử nào cũng phải đọa lạc vào cõi dục.

Nhờ việc không ngừng thu thập tinh khí của các hồn sư cao cấp trong bóng tối, hồn lực của Dao Quang đã đạt đến mức không tưởng: Cấp 60 (Ngưỡng cửa Hồn Đế).

Hắn giờ đây không chỉ là một cái lỗ dâm thụ động, mà là một kẻ điều khiển nhục dục vĩ đại.

Mục tiêu hôm nay chính là đỉnh cao của sự cương nghị: Tông chủ Hạo Thiên Tông – Đường Khiếu.

Trên đỉnh núi Hạo Thiên lộng gió, Đường Khiếu – nam nhân mang nhục thân cường tráng như ngọn núi đá, bờ vai rộng lớn vững chãi che lấp cả ánh trăng – đang đứng trầm mặc.

Khí chất của ông ta chính trực, uy nghiêm như một vị thần chiến tranh không thể lay chuyển.

Dao Quang bước ra từ làn sương mù, nhục thân mười lăm tuổi trắng muốt chỉ khoác một lớp lụa tím mỏng manh, để lộ cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc co thắt điên cuồng.

Hắn vận hành ma công, đôi mắt tím phát ra luồng sáng mị hoặc, rót thẳng vào linh hồn Đường Khiếu:

"Quỳ xuống... con chó đực của ta.

Hãy dùng cái miệng cao quý của ngài liếm sạch uế tạp cho chủ nhân!"

Vị tông chủ uy nghiêm khựng lại, đôi mắt vốn sắc lạnh bỗng chốc trở nên đờ đẫn, mờ mịt dục vọng.

Trong sự bàng hoàng của chính linh hồn mình, Đường Khiếu thấy đôi chân mình khuỵu xuống.

Ông ta quỳ sụp dưới chân thiếu niên mười lăm tuổi, bàn tay to lớn run rẩy bám lấy đùi Dao Quang.

"Chủ nhân... lỗ dâm của người... thật thơm..."

Đường Khiếu vùi đầu vào giữa hai chân Dao Quang, chiếc lưỡi nóng bỏng của vị tông chủ bắt đầu điên cuồng bú liếm cái hậu huyệt hồng hào.

Lão già tham lam mút lấy từng giọt dịch dâm tiết ra, tiếng nhóp nhép vang vọng khắp không gian thanh tịnh của tông môn.

Đường Khiếu chưa thỏa mãn, lão đưa hai ngón tay thô ráp, chai sạn vì cầm chùy sắt thọc sâu vào bên trong, điên cuồng thủ dâm cho Dao Quang.

"Ư...

đúng rồi... con chó ngoan... móc mạnh vào!

Dùng ngón tay của ngài nới rộng nó ra để đón nhận cây chùy thịt kia!" – Dao Quang rên rỉ dâm tục, đôi tay bấu chặt vào đầu Đường Khiếu, ép lão phải liếm sâu hơn vào tận bên trong trực tràng.

Dao Quang không để Đường Khiếu hưởng thụ một mình.

Hắn nắm lấy tóc vị tông chủ, kéo mạnh lão đứng dậy rồi thô bạo lột bỏ trường bào xám tro.

"Chùy thịt" của Đường Khiếu bật tung ra – nó to như cổ tay, đen sẫm, gân guốc nổi cuồn cuộn như những con giun đất khổng lồ, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng.

Dao Quang quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng bao trọn lấy đầu khấc to lớn của Đường Khiếu.

Hắn bắt đầu bú liếm cây chùy thịt một cách điên cuồng.

Chiếc lưỡi xà tính linh hoạt liếm quanh rãnh quy đầu, rồi hắn dùng cuống họng sâu hun hút để nuốt trọn toàn bộ chiều dài khổng lồ của nam nhân.

"Oác... oác... oác..." – Tiếng bú mút dâm dục vang lên chát chúa.

Đường Khiếu gầm lên, đôi mắt đỏ rực vì cực khoái.

Lão không thể chịu đựng nổi sự mút mát của "đệ nhất miệng dâm" này.

Chỉ sau vài phút bị Dao Quang tra tấn bằng miệng, vị tông chủ gầm lên một tiếng chấn động núi rừng, toàn thân co giật và phun trào tràng tinh ngay trong miệng thiếu niên.

Luồng tinh dịch đặc quánh, nồng đậm vị nam nhân bùng nổ, lấp đầy khoang miệng Dao Quang.

Hắn không hề nhả ra mà tham lam nuốt xuống từng ngụm lớn, cổ họng liên tục chuyển động.

Sau màn liếm láp và bú mút dâm loàn, Đường Khiếu giờ đây hoàn toàn đánh mất lý trí của một vị tông chủ cao quý.

Dưới tác động của ma công và sự mị hoặc tột cùng từ nhục thân mười lăm tuổi của Dao Quang, bản năng thú tính của một nam nhân mang võ hồn Hạo Thiên Chùy bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lão tóm lấy hai cổ chân Dao Quang, thô bạo kéo lê thân hình trắng muốt của thiếu niên trên nền đá nhám của đỉnh núi, rồi ép hắn nằm ngửa ra, để lộ cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc rỉ dịch trắng đục.

"Cái lỗ dâm này... hôm nay ta sẽ dùng sức mạnh vạn cân của Hạo Thiên Tông nện cho ngươi không còn hình người!" – Đường Khiếu gầm lên, giọng nói khàn đục, nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt.

Lão tông chủ quỳ thụp giữa hai chân Dao Quang, nắm lấy cây "chùy thịt" khổng lồ đen sẫm, gân guốc nổi chằng chịt như rễ cây già.

Vật thể ấy to lớn đến mức khiến Dao Quang phải run rẩy vì kinh hãi xen lẫn kích thích.

Không có bất kỳ sự dạo đầu nhẹ nhàng nào, Đường Khiếu canh chuẩn lối vào đang co thắt điên cuồng kia, dồn toàn bộ hồn lực vào hông và đâm mạnh một cú lút cán.

Phập!

Một tiếng động nhục dục trầm đục, khô khốc vang dội khắp không gian thanh tịnh.

Hậu huyệt của Dao Quang bị kéo căng đến mức gần như rách toạc, vách thịt hồng hào bị ép sát vào lớp da quy đầu to lớn của lão già.

Dao Quang trợn ngược đôi mắt tím, miệng há hốc không thốt nên lời, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng khi cảm nhận được vật thể nóng bỏng như thanh sắt nung đâm xuyên qua trực tràng, thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Đường Khiếu bắt đầu những cú nện tàn bạo nhất.

Lão không hề có ý định nâng niu, mỗi nhịp thúc đều mang theo sức nặng của một vị Phong Hào Đấu La cường công.

Tiếng va chạm nhục thịt chát chúa vang lên liên tục như tiếng búa rèn đập vào đe đá.

Mỗi lần lão thúc vào lút gốc, hai bầu mông của Dao Quang lại bị nện bẹp dí dưới xương hông gân guốc của lão già.

"A... ha... sướng quá...

Đường Khiếu... mạnh nữa đi!

Dùng cái chùy khổng lồ của ngài...

đâm nát cháu đi!" – Dao Quang rên rỉ dâm tục, tiếng rên bị đứt quãng bởi những cú thúc quá mạnh.

Đường Khiếu thay đổi tư thế, lão thô bạo lật người Dao Quang lại, bắt hắn quỳ rạp trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy).

Từ phía sau nhìn lại, cái lỗ dâm nhỏ bé của thiếu niên bị cây chùy thịt của Đường Khiếu nong rộng đến mức cực hạn, dịch dâm và tinh dịch từ những đợt trước văng tung tóe theo mỗi nhịp rút ra thụt vào.

Lão tông chủ tóm chặt lấy bờ vai Dao Quang, móng tay cắm sâu vào làn da trắng sứ, và bắt đầu những cú thúc vô tận.

Phập!

Phập!

Phập!

Vật thể khổng lồ của Đường Khiếu liên tục ra vào, mỗi lần đâm vào là một lần quy đầu to lớn cày xới nát bét vách thịt bên trong, ép mọi dịch thể phải trào ra ngoài.

Dao Quang sướng đến mức mất đi ý thức, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác bị lấp đầy và tàn phá.

Hắn chủ động đẩy hông ra sau để đón nhận những cú nện bạo liệt hơn.

Cái bụng trắng ngần của thiếu niên liên tục nhô lên theo hình dạng của vật thể đang di chuyển bên trong, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ dâm mỹ và tồi bại.

"Thằng chó dâm!

Ngươi nhìn xem cái lỗ của ngươi kìa... nó đang tham lam bú mút lấy chùy của ta!

Ngươi khát tinh của Hạo Thiên Tông đến thế sao?

Ta sẽ cho ngươi chết chìm trong tràng tinh của ta!"

Đường Khiếu vừa chửi bới dâm tục, vừa tăng tốc độ đến mức chóng mặt.

Bạch bạch bạch bạch!

Tiếng nước nhờn nhóp nhép quyện cùng tiếng va chạm nhục dục vang vọng khắp núi rừng mây mù.

Lão tông chủ không ngừng vỗ mạnh vào mông Dao Quang, tạo nên những vết lằn đỏ rực, kích thích dục vọng điên cuồng.

Cơn hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, Đường Khiếu gầm lên như một con dã thú đang săn mồi.

Lão tóm lấy hai chân Dao Quang, gập ngược chúng ra phía trước rồi dồn toàn lực vào cú thúc lút tận gốc rễ cuối cùng.

Tại nơi sâu nhất trong nhục thân của thiếu niên, lão bắt đầu phun trào mãnh liệt.

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng bỏng như dung nham phun thẳng vào trực tràng Dao Quang.

Từng đợt, từng đợt tinh dịch nóng hổi liên tục bắn ra, lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến Dao Quang co giật dữ dội, miệng phun bọt mép vì cực khoái quá mức.

Hắn tham lam vận hành ma công, nuốt chửng toàn bộ bản nguyên sức mạnh của vị tông chủ vĩ đại vào trong.

Hồn lực của Dao Quang bùng nổ, phá vỡ mọi xiềng xích, chính thức đạt đến Cấp 60 (Hồn Đế).

Hắn nằm rạp trên đá, hậu huyệt há hốc rỉ ra những dòng tinh dịch trắng đục nồng nặc mùi vị của Đường Khiếu.

Hắn khẽ liếm môi, nhìn nam nhân đang đờ đẫn dưới thân với ánh mắt của một kẻ chiến thắng:

"Đường Khiếu... từ nay về sau... cái chùy này chỉ được phép nện vào cái lỗ dâm của ta thôi... con chó đực của ta."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 11. Đụ nhau với Đường Hạo


Thời gian một năm thấm thoắt trôi qua kể từ khi Độc Cô Dao Quang dùng nhục thân làm lò luyện để nuốt trọn Phá Hồn Thương của Dương Vô Địch.

Ở tuổi mười lăm, vẻ đẹp của hắn đã đạt đến cảnh giới tà dị kinh người.

Làn da trắng sứ vốn đã mịn màng nay lại càng thêm mướt mát, mỗi tấc da thịt đều tỏa ra một loại xà tính đặc quánh, có thể khiến những bậc đại đức cao tăng cũng phải phát điên vì dục vọng.

Nhờ việc không ngừng thu thập tinh khí của các hồn sư cường đại trong suốt một năm biệt tích, hồn lực của Dao Quang đã bùng nổ lên Cấp 60 (Hồn Đế).

Cái bụng nhỏ của hắn lúc nào cũng hơi nhô lên một cách dâm dật, bên trong lúc nào cũng đầy ắp tinh dịch nồng đậm của Đường Khiếu – vị tông chủ Hạo Thiên Tông giờ đây đã bị hắn biến thành một con chó đực trung thành.

Nhưng tham vọng của Dao Quang không dừng lại ở đó.

Hắn muốn tận diệt tôn nghiêm của dòng máu Hạo Thiên, muốn nhìn thấy những vị anh hùng kiêu hãnh nhất phải quỳ phục, liếm lót dưới chân mình như những con thú vật phát dục.

Dưới sự điều khiển tâm trí tàn khốc của Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, Đường Khiếu đã hoàn toàn đánh mất bản ngã, sẵn sàng dẫn dụ chính em trai mình là Đường Hạo – vị Hạo Thiên Đấu La trẻ tuổi và mạnh mẽ nhất – trở về tông môn để hiến dâng nhục thân cho yêu nghiệt.

Mật thất của tông chủ Hạo Thiên Tông hôm nay nồng nặc một mùi hương lạ lùng.

Mùi dược thảo đắng ngắt thường ngày đã bị thay thế bởi một mùi hương hoa độc dâm mi, mị hoặc đến nghẹt thở.

Đường Hạo vừa bước chân vào đã cảm thấy đầu óc choáng váng.

Trước khi vị sát thần danh chấn thiên hạ kịp triệu hồi Hạo Thiên Chùy, ánh mắt tím rực mang theo bản nguyên xà tính của Dao Quang đã khóa chặt lấy linh hồn ông ta.

Sức mạnh thôi miên của một Hồn Đế bùng nổ, đánh thẳng vào tầng sâu nhất của bản năng nguyên thủy, khiến Đường Hạo đờ đẫn, nhục thân cường tráng run rẩy dữ dội.

"Quỳ xuống...

Đường Hạo.

Hãy dùng cái miệng của một vị Đấu La để nếm thử mùi vị của chủ nhân!"

- Giọng nói của Dao Quang vang lên đầy tà ác.

Đường Hạo thấy đôi chân mình khuỵu xuống không thể cưỡng lại.

Vị sát thần vốn mang khí chất thà gãy không cong giờ đây quỳ sụp dưới chân thiếu niên mười lăm tuổi.

Bản năng nam nhân bị kích phát đến mức điên cuồng khiến "côn thịt" của ông ta trướng căng mãnh liệt, phá tan lớp nội y, lộ ra một vật thể khổng lồ, đen sẫm và gân guốc nổi chằng chịt như rễ cổ thụ – một thứ vũ khí sinh học còn bạo liệt và to lớn hơn cả Đường Khiếu.

Dao Quang khẽ cười dâm đãng, hắn quỳ xuống giữa hai chân Đường Hạo, đôi tay nhỏ nhắn bắt đầu vuốt ve dọc theo thân gậy khổng lồ đang giật liên hồi vì hưng phấn.

Hắn không vội vàng nuốt trọn ngay, mà bắt đầu bằng việc bú liếm dọc theo chiều dài khổng lồ của nam nhân.

Chiếc lưỡi xà tính linh hoạt liếm khắp các đường gân nổi cộm, rồi dừng lại ở phần quy đầu to lớn, liếm láp xung quanh rãnh đầu khấc đang rỉ ra những giọt dịch dâm nồng nặc mùi vị sát khí.

"Ưm... thật to... thật nóng...

Đường Hạo, ngài có biết cái miệng này đã chờ đợi cây chùy thịt này bao lâu không?"

Dao Quang mở rộng khuôn miệng đỏ mọng, từ từ bao trọn lấy đầu khấc to lớn.

Hắn dùng kỹ thuật "thông họng" thượng thừa, ép khoang miệng phải mở rộng hết mức để nuốt trọn toàn bộ chiều dài khổng lồ vào sâu bên trong cuống họng sâu hun hút.

Oác... oác... oác... nhóp nhép...

Tiếng mút mát dâm dục vang lên chát chúa trong mật thất yên tĩnh.

Dao Quang cố tình dùng lưỡi đá mạnh vào những điểm nhạy cảm dưới bao quy đầu, rồi lại dùng cơ vòm họng mút chặt lấy thân gậy gân guốc.

Đường Hạo gầm rống điên cuồng, đôi mắt đỏ rực dục vọng, đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy đầu Dao Quang, móng tay cắm sâu vào da đầu hắn, ép thiếu niên phải nuốt sâu đến mức nghẹn thở.

Mỗi lần Đường Hạo nhấn đầu Dao Quang xuống, cái đầu khấc to lớn lại thúc mạnh vào cổ họng, khiến Dao Quang trợn ngược mắt vì khoái cảm nhục nhã nhưng vẫn tham lam bú mút không ngừng.

Sự bạo ngược của sát thần bắt đầu bộc phát.

Đường Hạo không đợi Dao Quang chủ động, lão tóm lấy tóc hắn, tự mình đẩy hông, thực hiện những cú thúc mạnh mẽ vào khoang miệng thiếu niên.

Cây chùy thịt đen sẫm liên tục ra vào, mang theo mùi vị nam tính nồng đậm quyện cùng nước bọt dâm dật chảy dài xuống cằm Dao Quang.

Thiếu niên mười lăm tuổi rên rỉ qua tiếng bú mút oác oác, nhục thân trắng muốt run rẩy theo từng nhịp thúc của nam nhân.

Chỉ sau mười mấy phút bị "đệ nhất miệng dâm" tra tấn bằng những kỹ xảo bẩn thỉu nhất, Đường Hạo đã đạt đến giới hạn.

Toàn thân vị Đấu La trẻ tuổi co giật kịch liệt, lão gầm lên một tiếng chấn động mật thất và phun trào tràng tinh mãnh liệt ngay trong miệng Dao Quang.

Luồng tinh dịch đặc quánh, nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt và sát khí cuồng bạo phun ra như núi lửa, lấp đầy mọi ngóc ngách trong khoang miệng thiếu niên.

Dao Quang không hề nhả ra một giọt nào.

Hắn tham lam nuốt xuống từng ngụm lớn, cổ họng liên tục chuyển động theo nhịp phun trào của Đường Hạo.

Một ít dịch trắng nồng đậm không chứa hết được chảy tràn ra khóe môi, vương vãi trên bộ ngực trắng ngần và nền đá lạnh, tạo nên một cảnh tượng dâm loàn cực độ.

Hắn liếm sạch những giọt tinh dịch cuối cùng trên đầu khấc của Đường Hạo, ngước mắt nhìn vị sát thần đang đờ đẫn bằng ánh mắt tà mị:

"Mùi vị của sát thần... quả thực khiến người ta phải phát điên."

Sau khi nuốt trọn luồng tinh dịch đầu tiên của Đường Hạo, Độc Cô Dao Quang không để vị sát thần có thời gian hồi tỉnh.

Hắn lả lướt đứng dậy, để mặc cho những vệt trắng đục còn vương trên khóe môi chảy dài xuống cổ, quyện cùng mùi hương hoa độc nồng nặc.

Hắn tiến về phía chiếc giường lớn trải bằng da thú hổ hung dữ – biểu tượng cho sự dũng mãnh đã bị vấy bẩn.

Dao Quang nằm ngửa ra, hai tay nắm lấy cổ chân mình rồi chủ động kéo rộng sang hai bên, phơi bày toàn bộ nhục thân mười lăm tuổi trắng muốt cùng cái hậu huyệt hồng hào, ướt át đang co thắt đầy mời gọi.

"Đến đây...

Đường Hạo.

Hãy dùng cái lưỡi mang theo sát khí của ngài để liếm sạch sự uế tạp này cho chủ nhân."

Dưới tác động của thôi miên và dục vọng vừa mới bùng nổ, Đường Hạo như một con thú đói đã mất đi hoàn toàn nhân tính.

Lão quỳ thụp xuống giữa hai chân Dao Quang, vùi cái đầu bù xù sát khí vào vùng kín của thiếu niên.

Chiếc lưỡi thô ráp, nóng bỏng của vị Hạo Thiên Đấu La bắt đầu bú liếm cái hậu huyệt hồng hào một cách điên cuồng.

Đường Hạo không chỉ liếm bên ngoài, lão còn dùng chiếc lưỡi mạnh mẽ của một bậc thầy hồn lực thọc sâu vào bên trong trực tràng, quét qua từng vách thịt nhạy cảm nhất.

Tiếng nhóp nhép, sột soạt vang vọng khắp mật thất yên tĩnh, nồng nặc mùi vị nhục dục bẩn thỉu.

Dao Quang rên rỉ dâm tục kịch liệt, hắn uốn éo nhục thân, hai tay bám chặt vào đầu Đường Hạo, ép vị Đấu La phải liếm sâu hơn, tham lam mút lấy từng giọt dịch dâm đang trào ra từ bên trong.

"A... ha...

đúng rồi... con chó sát thần... liếm mạnh vào!

Dùng lưỡi của ngài cày xới nát cái lỗ dâm này đi!"

Chưa dừng lại ở đó, Đường Hạo đưa hai bàn tay chai sạn, thô ráp vốn chỉ quen cầm chùy sắt vạn cân để thủ dâm cho Dao Quang.

Những ngón tay to lớn, gân guốc thọc sâu vào hậu huyệt thiếu niên, điên cuồng nong rộng và xoay tròn.

Đường Hạo không chút nương tay, lão dùng sức mạnh của một cường giả hệ lực lượng để tàn phá lối vào nhỏ bé.

Cứ mỗi lần ba ngón tay lão thọc mạnh vào tận gốc, Dao Quang lại hét lên một tiếng cực khoái nhục nhã, cái bụng trắng ngần co thắt dữ dội.

Bên cạnh giường, cảnh tượng này lọt vào mắt Đường Khiếu.

Vị tông chủ cao quý đứng đó, nhục thân cường tráng run rẩy vì sự ghen tị và hưng phấn cực độ.

Nhìn thấy em trai mình – người mà lão luôn tự hào – giờ đây đang quỳ phục liếm lỗ dâm cho chủ nhân như một con chó, Đường Khiếu không thể kiềm chế nổi nữa.

Lão thô bạo lột bỏ lớp trường bào xám tro, phơi bày "chùy thịt" khổng lồ vẫn còn đang rỉ dịch.

Đường Khiếu tiến lại gần, một tay tóm lấy tóc Dao Quang, tay kia bắt đầu tự thủ dâm cuồng loạn ngay sát mặt thiếu niên.

Những giọt dịch bôi trơn từ vật thể của Đường Khiếu bắn tung tóe lên làn da mịn màng của Dao Quang.

Lão vừa thủ dâm vừa gầm rống dâm tục:

"Nhìn kìa!

Xem vị sát thần của Hạo Thiên Tông đang làm gì kìa!

Nó đang liếm cái lỗ dâm rách nát của ngươi!

Ha ha... chặt quá... ta cũng muốn bắn... ta muốn bắn nát cái mặt yêu nghiệt của ngươi!"

Trong mật thất lúc này, không gian tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng bú mút nhóp nhép và tiếng thủ dâm bạch bạch.

Dao Quang sướng đến mức trợn ngược đôi mắt tím, nước dãi chảy dài theo khóe môi.

Hắn tận hưởng sự dày vò từ hai anh em nhà họ Đường, cảm nhận được tôn nghiêm của đệ nhất tông môn đang bị mình nghiền nát dưới gót chân.

Hậu huyệt của hắn dưới sự tàn phá của ngón tay và lưỡi Đường Hạo đã giãn nở đến mức cực đại, đỏ hửng và sẵn sàng để đón nhận sự xâm lược bạo liệt nhất.

"Mạnh nữa đi... cả hai người... hãy dùng tất cả sự thú tính của dòng máu Hạo Thiên để hành hạ ta!"

- Tiếng rên rỉ dâm loàn của Dao Quang vang vọng, đánh dấu sự kết thúc của màn khởi đầu và chuẩn bị cho một cuộc giao hoan tàn khốc nhất lịch sử Hạo Thiên Tông.

"Đủ rồi...

Đường Hạo!

Đừng dùng ngón tay nữa...

Hãy dùng thứ to lớn nhất của ngài đâm chết ta đi!"

Tiếng gào rít dâm dật của Dao Quang vừa dứt, Đường Hạo gầm lên một tiếng như dã thú đứt xích.

Vị sát thần không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa, lão tóm chặt lấy hai cổ chân Dao Quang, nhấc bổng nhục thân thiếu niên mười lăm tuổi lên không trung và đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

Phập!

Một tiếng động nhục dục trầm đục, khô khốc vang dội.

Hậu huyệt của Dao Quang bị xé toạc đến mức cực hạn, vách thịt hồng hào bị cây chùy thịt gân guốc của Đường Hạo nong rộng đến mức nhìn thấy cả những mạch máu căng trướng.

Dao Quang hét lên một tiếng rên rỉ dài dại, đôi mắt tím trợn ngược, toàn thân cứng đờ vì khoái cảm tàn khốc.

Cú đâm của một vị Đấu La hệ lực lượng trẻ tuổi mang theo sát khí cuồng bạo, thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo, như muốn nện nát toàn bộ cơ quan nội tạng của thiếu niên.

"A... ha... sướng quá...

Đường Hạo... ngài nện mạnh quá...

đâm nát cháu rồi!"

Đường Hạo không nói một lời, lão bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhanh và bạo liệt hơn bất kỳ ai trên đại lục.

Mỗi lần thúc vào là một lần xương hông gân guốc nện chát chúa vào mông Dao Quang, tạo nên những tiếng va chạm bạch bạch vang dội khắp mật thất.

Lão thô bạo lật người Dao Quang lại, ép hắn quỳ rạp trong tư thế doggy, rồi nắm lấy hai bầu mông trắng ngần mà nện kịch liệt từ phía sau.

Tư thế này khiến vật thể khổng lồ của Đường Hạo đâm sâu nhất, mỗi nhịp đâm rút lại kéo theo một dải dịch nhầy hỗn hợp trắng tím bết dính.

Cái bụng trắng nõn của Dao Quang liên tục nhô lên, phác họa rõ nét hình dạng của "cây chùy" đang tàn phá bên trong.

Dao Quang sướng đến mức phun bọt mép, nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên ga giường da hổ.

"Chủ nhân dâm đãng!

Ngươi nhìn xem... cái lỗ của ngươi đang bú mút lấy ta kìa!

Ngươi thèm khát tràng tinh của sát thần đến thế sao?" – Đường Hạo vừa chửi bới dâm tục, vừa tăng tốc độ đến mức chóng mặt.

Chưa dừng lại ở đó, Đường Hạo nắm lấy hai chân Dao Quang, gập ngược chúng ra sau đầu (piledriver).

Ở tư thế gập người cực đoan này, hậu huyệt thiếu niên hoàn toàn há hốc, nuốt trọn toàn bộ chiều dài khổng lồ của nam nhân.

Đường Hạo điên cuồng nện xuống, mỗi cú thúc đều chạm đến tận gốc rễ linh hồn.

Dao Quang lên đỉnh liên tục, tiếng rên rỉ trở nên khàn đặc, dâm dật tột cùng.

Bên cạnh giường, Đường Khiếu đã đạt đến ngưỡng cửa phát điên.

Lão nhìn em trai mình điên cuồng "thông thọc" chủ nhân, nhịp tay thủ dâm của lão nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.

Những giọt tràng tinh bôi trơn từ vật thể của lão bắn tung tóe lên mặt, lên ngực Dao Quang.

"Đâm chết nó đi em trai... nện nát cái lỗ dâm của nó đi!

Hự... ta cũng muốn bắn... tinh dịch Hạo Thiên sẽ dìm chết ngươi!"

Cơn hưng phấn đạt đến đỉnh điểm kinh hoàng.

Đường Hạo gầm lên một tiếng chấn động mật thất, dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ và phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nóng bỏng như nham thạch vào sâu bên trong Dao Quang.

Luồng tinh túy nồng nặc sát khí cuồng bạo phun ra từng đợt, lấp đầy mọi ngóc ngách đến mức trào ngược ra ngoài, nhuộm trắng cả vùng kín của thiếu niên.

Cùng lúc đó, Đường Khiếu cũng đạt đến giới hạn cuối cùng, lão rống lên và phun trào tràng tinh như mưa, lấp đầy khuôn mặt, cổ và bụng của Dao Quang.

Thiếu niên mười lăm tuổi nằm giữa hai nam nhân vĩ đại, toàn thân co giật dữ dội, nhục thân đẫm trong tinh dịch của cả hai anh em nhà họ Đường.

Hồn lực của Dao Quang bùng nổ mạnh mẽ, hấp thụ toàn bộ bản nguyên của Song Hùng Hạo Thiên, vọt thẳng từ cấp 60 lên Cấp 62 (Hồn Đế) chỉ trong một đêm hoan lạc bạo ngược.

Hắn nằm đó, hậu huyệt há hốc rỉ ra hỗn hợp tràng tinh đặc quánh, mỉm cười tà mị nhìn hai nô lệ đang thở dốc: "Làm tốt lắm... hai con chó đực của ta.

Hạo Thiên Tông... từ nay chỉ là cái giường lớn để ta tận hưởng mà thôi."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 12. Anh em Đường Hạo song long nhập động


Rời khỏi đỉnh núi Hạo Thiên quanh năm sương phủ, Độc Cô Dao Quang mang theo hai "con chó đực" vĩ đại nhất của tông môn tiến về phía Thánh Hồn Thôn.

Mục tiêu của hắn là căn nhà gỗ rách nát, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, bụi bặm và sắt rỉ của Đường Hạo.

Hắn muốn ở chính nơi từng chứng kiến sự suy sụp của một sát thần, để thực hiện một cuộc hành dâm tàn bạo, nhục nhã nhất lịch sử, biến nơi được coi là "thánh địa" sinh ra hồn thánh thành sào huyệt dục vọng dâm ô của riêng mình.

Nhục thân mười lăm tuổi của Dao Quang lúc này đang ở trạng thái sung mãn nhất.

Hồn lực cấp 62 của hắn cuộn trào mạnh mẽ, làn da trắng sứ phản chiếu ánh lửa bập bùng từ lò rèn cũ, tỏa ra mùi hương hoa độc quyện cùng mùi tinh dịch nồng nặc chưa kịp tẩy rửa của hai anh em nhà họ Đường.

Mỗi bước đi của hắn trên nền đất bẩn thỉu của căn nhà gỗ đều khiến Đường Hạo và Đường Khiếu phải nín thở vì dục vọng cuồng loạn.

Dao Quang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ mục nát duy nhất trong nhà, đôi chân thon dài gác lên vai Đường Hạo, trong khi hậu huyệt hồng hào, ướt át đang ép chặt vào khuôn mặt của Đường Khiếu đang quỳ dưới sàn.

"Nhìn xem... căn nhà này thật bẩn thỉu và nghèo nàn, Đường Hạo.

Y hệt như cái cách ngài đang thèm khát được liếm lót cho ta ngay tại nơi ngài đã từng trốn tránh thế gian vậy."

- Dao Quang khẽ cười dâm đãng, bàn chân trắng nõn di chuyển dọc theo lồng ngực gồ ghề đầy sẹo của vị sát thần, dùng ngón chân kẹp lấy đầu vú lão mà kéo giật đầy sỉ nhục.

Đường Hạo gầm lên như thú dữ, lão không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Dưới tác động của thôi miên tàn khốc, vị Hạo Thiên Đấu La thô bạo lột phăng lớp nội y rách nát, để lộ "chùy thịt" khổng lồ, đen sẫm, gân guốc nổi chằng chịt như rễ cổ thụ đang giật liên hồi.

Lão tóm chặt lấy hông Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên mười lăm tuổi lên không trung bằng đôi tay hộ pháp của mình.

Dao Quang dang rộng đôi chân trắng muốt, phơi bày cái lỗ dâm đang há hốc co thắt mời gọi.

Đường Hạo không đợi lệnh, lão canh chuẩn lối vào đã được bôi trơn bởi dịch dâm và đâm mạnh một cú lút cán từ phía trước (tư thế bế xốc).

Phập!

Một tiếng động nhục thịt khô khốc vang dội khắp căn nhà nhỏ.

Dao Quang hét lên một tiếng rên rỉ dài dại, đôi mắt tím trợn ngược, toàn thân cứng đờ vì khoái cảm tàn khốc.

Cú đâm mang theo sức mạnh vạn cân của vị Đấu La hệ lực lượng xé toạc mọi rào cản, đâm xuyên qua trực tràng và thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo của thiếu niên.

Căn nhà gỗ rung lên bần bật theo từng nhịp thúc bạo liệt.

Đường Hạo không chút nương tay, lão ép Dao Quang vào vách gỗ xù xì, đôi tay to lớn bóp chặt lấy hai bầu mông trắng ngần đến mức để lại những vết hằn tím tái.

Lão bắt đầu những cú thúc lút gốc, mỗi lần nện vào là một lần xương hông gân guốc va chạm chát chúa vào nhục thân mềm mại của Dao Quang.

Tiếng va chạm bạch bạch quyện cùng tiếng gỗ kêu cọt kẹt như sắp sụp đổ tạo nên một khung cảnh cực kỳ dâm loạn.

"A... ha... mạnh nữa đi Đường Hạo!

Dùng cái chùy khổng lồ của ngài nện nát cháu ngay tại nơi rách nát này đi!"

- Dao Quang rên rỉ dâm tục, nước dãi và nước tiểu bắn tung tóe xuống nền đất bẩn thỉu khi bị Đường Hạo hành hạ quá mức bạo liệt.

Trong khi Đường Hạo đang điên cuồng nện lút gốc vào hậu huyệt của Dao Quang, Đường Khiếu đứng bên cạnh đã hoàn toàn phát điên.

Vị tông chủ cao quý của đệ nhất tông môn, người từng được kính trọng bởi sự điềm tĩnh và chính trực, giờ đây chỉ còn là một con chó đực bị thiêu đốt bởi dục vọng tồi bại.

Lão không thể đứng nhìn thêm một giây nào nữa khi em trai mình đang độc chiếm cái lỗ dâm của chủ nhân ngay tại nơi rách nát này.

Đường Khiếu lảo đảo tiến lại gần, "chùy thịt" của lão đã cương cứng đến mức rỉ dịch ròng ròng, gân máu nổi lên chằng chịt như những con giun đất khổng lồ.

Lão thô bạo tóm lấy tóc Dao Quang, kéo đầu thiếu niên ngửa ra sau trong khi Đường Hạo vẫn đang nện kịch liệt từ phía dưới.

"Bú cho ta!

Liếm sạch cái thứ gân guốc này đi con quỷ dâm đãng này!"

- Đường Khiếu gầm lên, thọc mạnh vật thể khổng lồ của mình vào khuôn miệng đỏ mọng của Dao Quang.

Dao Quang trợn ngược đôi mắt tím lờ đờ, nhục thân hắn bị kéo căng giữa hai vị Phong Hào Đấu La.

Phía dưới, Đường Hạo vẫn không ngừng những cú thúc vạn cân xé toạc trực tràng; phía trên, Đường Khiếu liên tục nện mạnh vào cuống họng, khiến Dao Quang chỉ có thể phát ra những tiếng oác oác nghẹn ngào trong cực khoái nhục nhã.

Mồ hôi, nước dãi và dịch dâm quyện vào nhau, chảy dài trên nhục thân trắng muốt, thấm đẫm vào lớp bụi bặm của căn nhà gỗ cũ kỹ.

Đường Hạo đột ngột thay đổi tư thế.

Lão vác Dao Quang lên vai trong tư thế vác cày (shoulder mount), để toàn bộ sức nặng cơ thể thiếu niên dồn vào phần hông của lão.

Tư thế này khiến cái hậu huyệt hồng hào bị kéo căng đến mức gần như trong suốt, há hốc ra lộ rõ vách thịt đỏ hửng đang không ngừng co thắt và rỉ ra hỗn hợp tràng tinh cũ cùng dịch nhầy.

Đường Khiếu chớp lấy thời cơ, lão thô bạo đẩy em trai mình ra một chút, rồi canh chuẩn lối vào đã bị Đường Hạo nới rộng mà đâm mạnh một cú lút tận gốc rễ.

Phập!

"Ư...

ư... sướng quá...

Đường Khiếu... ngài đâm sâu quá!"

Hai anh em bắt đầu một màn luân phiên dày vò cực kỳ tàn bạo.

Đường Khiếu vừa rút ra thì Đường Hạo ngay lập tức đâm vào, cái lỗ nhỏ bé của Dao Quang liên tục bị hai cây chùy thịt khổng lồ thay nhau cày xới nát bét.

Tiếng nước nhờn nhóp nhép vang lên chát chúa quyện cùng tiếng gầm rống thú tính của hai nam nhân cường tráng nhất đại lục.

"Nhìn xem!

Hai vị anh hùng của Hạo Thiên Tông đang tranh nhau đụ một cái lỗ dâm trong căn nhà nát!

Ha ha...

đâm mạnh nữa đi... hai con chó đực của ta!"

- Dao Quang rên rỉ dâm tục kịch liệt, hắn cảm nhận được bản nguyên hồn lực của cả hai đang không ngừng bị Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công rút tỉa theo từng nhịp thúc bạo liệt.

Đường Hạo không chịu thua anh trai, lão tóm lấy hai bầu mông của Dao Quang, nhào nặn chúng đến mức bầm tím rồi thô bạo thọc cả bàn tay vào miệng thiếu niên để chiếm đoạt, bắt hắn phải phục vụ cả hai cùng lúc.

Căn nhà gỗ giờ đây nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt và sự uế tạp, tôn nghiêm của Hạo Thiên Tông đã hoàn toàn bị vùi dập dưới nền đất bẩn thỉu của Thánh Hồn Thôn.

Cơn hưng phấn bạo liệt trong căn nhà gỗ nhỏ bé đã đạt đến đỉnh điểm kinh hoàng.

Sức mạnh hồn lực từ hai vị Phong Hào Đấu La cường công hệ lực lượng tỏa ra nóng rực, khiến không khí trong căn phòng chật hẹp trở nên loãng đi, nồng nặc mùi vị nam tính bạo ngược quyện cùng hương hoa độc mị hoặc của Độc Cô Dao Quang.

Đường Hạo và Đường Khiếu lúc này hoàn toàn không còn là những bậc tông sư uy nghiêm, họ chỉ là hai con thú đực đang điên cuồng tranh đoạt một cái lỗ dâm duy nhất.

Đường Hạo thô bạo tóm lấy hai chân Dao Quang, kéo gập ngược chúng ra sau đầu trong tư thế piledriver ngay trên nền đất bẩn thỉu.

Ở tư thế cực đoan này, hậu huyệt của thiếu niên mười lăm tuổi hoàn toàn há hốc, đỏ hửng và sưng tấy, để lộ vách thịt bên trong đang co thắt liên hồi vì bị tàn phá quá mức.

"Đến giới hạn rồi...

Chủ nhân dâm đãng...

Nuốt trọn lấy bản nguyên của Hạo Thiên Tông đi!"

- Đường Khiếu gầm lên khàn đặc, lão quỳ thụp xuống, nắm lấy hông Dao Quang và đâm mạnh một cú lút tận gốc rễ.

Phập!

Đường Khiếu dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ, "chùy thịt" của lão trướng to thêm một vòng, gân guốc nổi cuồn cuộn như muốn nổ tung bên trong nhục thân thiếu niên.

Lão bắt đầu phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đặc quánh đầu tiên.

Từng đợt sóng tinh dịch nóng bỏng như dung nham phun thẳng vào sâu trong trực tràng Dao Quang, lấp đầy mọi ngóc ngách đến mức trào ngược ra ngoài qua những kẽ thịt.

Ngay khi Đường Khiếu vừa rút ra trong cơn run rẩy, Đường Hạo – vị sát thần đang đỏ rực đôi mắt dục vọng – ngay lập tức lao vào thay thế.

Lão không cho hậu huyệt Dao Quang một giây nghỉ ngơi, cây chùy thịt gân guốc bạo liệt của lão đâm xuyên qua lớp tinh dịch còn nóng hổi của anh trai mình, nện mạnh một cú trời giáng vào tận cùng tử cung ảo.

"Hự... của ta nữa...

Bắn nát linh hồn ngươi bằng sát khí của ta!"

Đường Hạo rống lên như sấm nổ, thực hiện hàng chục cú thúc bạo liệt liên tiếp với tốc độ kinh hồn trước khi phun trào đợt tràng tinh sát thần nồng đậm vào bên trong.

Luồng tinh dịch của Đường Hạo mang theo bản nguyên lực lượng cuồng bạo, hòa quyện cùng dịch thể của Đường Khiếu tạo thành một hỗn hợp trắng đục, nồng nặc mùi vị tồi bại, khiến bụng của Dao Quang trướng to lên trông thấy dưới lớp da bụng trắng ngần.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội trên nền đất đầy bụi bặm và sắt vụn.

Hắn sướng đến mức phun bọt mép, chiếc lưỡi nhỏ đưa ra ngoài đầy khiêu khích trong khi nhục thân tham lam vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, nuốt chửng toàn bộ bản nguyên tinh túy của cả hai vị Đấu La vĩ đại nhất.

Trong giây phút cực khoái nhục nhã ấy, hồn lực của Dao Quang một lần nữa thăng hoa thần tốc, phá vỡ mọi xiềng xích và vọt thẳng lên Cấp 65 (Hồn Đế) hoàn chỉnh.

Luồng sáng tím sậm rực rỡ tỏa ra từ nhục thân hắn, mang theo uy áp của Hạo Thiên nhưng lại đầy vẻ dâm tà.

Trận hoan lạc kết thúc, cả hai anh em nhà họ Đường đổ ập xuống bên cạnh, hơi thở dồn dập, nhục thân cường tráng đẫm mồ hôi và uế tạp.

Dao Quang nằm rạp trên nền đất, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra những dòng hỗn hợp tràng tinh nồng đậm chảy lênh láng.

Hắn khẽ mỉm cười tà mị, nhìn căn nhà gỗ nát của Đường Hạo – nơi từng sinh ra những huyền thoại – giờ đây chỉ còn là một cái chuồng chó dâm loàn chứa đựng tinh dịch của những con thú đực mang danh Đấu La.

"Làm tốt lắm... hai con chó của ta.

Thánh Hồn Thôn... hôm nay đã được rửa tội bằng sự dâm ô của các ngươi."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
chương 13. Đường Tam cầu xin được đụ


Sau trận mây mưa bạo liệt kéo dài từ đỉnh núi xuống tận Thánh Hồn Thôn, căn nhà gỗ của Đường Hạo giờ đây nồng nặc mùi vị nam tính bạo ngược và sự uế tạp.

Giữa đống đổ nát của lò rèn cũ, Độc Cô Dao Quang mười lăm tuổi đang nằm ngửa trên chiếc bàn gỗ lung lay, nhục thân trắng muốt đẫm trong mồ hôi và những vệt tràng tinh trắng đục của Song Hùng Hạo Thiên.

Đúng lúc này, một bóng người gầy gò nhưng rắn chắc đẩy cửa bước vào.

Đường Tam – sau thời gian tu luyện gian khổ trở về thăm cha – đứng chết trân tại chỗ.

Đồng tử của hắn co rụt lại, toàn thân run rẩy khi chứng kiến cảnh tượng kinh khủng nhất đời mình: Cha hắn, sát thần Đường Hạo, và bác hắn, tông chủ Đường Khiếu, đang trần truồng như hai con thú vật, điên cuồng dày vò một thiếu niên dâm mỹ.

"Cha...

Bác...

Hai người đang làm gì vậy?!"

- Giọng Đường Tam lạc đi, nhưng đôi mắt hắn không thể rời khỏi cái hậu huyệt há hốc của Dao Quang đang nuốt trọn cây chùy thịt gân guốc của Đường Hạo.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Đường Hạo không hề ngoảnh lại, lão gầm lên một tiếng thú tính, nắm chặt hông Dao Quang và nện mạnh một cú lút cán.

Tiếng va chạm nhục thịt chát chúa vang dội khắp căn nhà nhỏ.

Dao Quang trợn ngược mắt tím, rên rỉ dâm tục đầy khiêu khích: "Ư... sướng quá...

Đường Hạo...

đâm mạnh nữa đi!

Nhìn xem... con trai ngài về kìa... ha ha... cho nó thấy cha nó là một con chó đực dâm loàn như thế nào!"

Đường Khiếu đứng bên cạnh, một tay thủ dâm cuồng loạn, tay kia thô bạo thọc ngón tay vào miệng Dao Quang để chiếm đoạt.

Cảnh tượng hai vị Phong Hào Đấu La cao quý nhất lục địa cùng lúc "phục vụ" cho cái lỗ dâm của một thiếu niên mười lăm tuổi khiến thế giới quan của Đường Tam hoàn toàn sụp đổ.

Tuy nhiên, mùi hương hoa độc xà tính tỏa ra từ nhục thân Dao Quang bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí Đường Tam.

Thay vì tức giận, một luồng hỏa nhiệt đen tối bùng lên từ hạ bộ của hắn.

Đường Tam thấy "côn thịt" của mình cứng rền đến phát đau dưới lớp quần vải.

Hắn không thể kiềm chế, đôi tay run rẩy đưa xuống dưới, bắt đầu thủ dâm điên cuồng ngay tại cửa.

Hắn nín thở, đôi mắt dán chặt vào cảnh cây chùy của cha mình ra vào trong cái lỗ dâm đỏ hửng, sưng tấy kia.

Càng nhìn, hắn càng thấy nứng đến mức phát điên.

Cảnh tượng cha và bác mình cùng nhau dày vò một thiếu niên dâm mỹ ngay trên đống đổ nát của gia đình không những không khiến Đường Tam phẫn nộ, mà luồng hương hoa độc xà tính từ nhục thân của Độc Cô Dao Quang đã hoàn toàn bẻ gãy ý chí kiên định của hắn.

Đứng ở cửa, đôi tay Đường Tam thủ dâm cuồng loạn, nhịp tay nhanh đến mức tạo ra những tiếng bạch bạch khô khốc quyện cùng tiếng rên rỉ dâm tục của Dao Quang.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái hậu huyệt hồng hào, sưng tấy đang bị cây chùy thịt gân guốc của Đường Hạo nện lút gốc.

Mỗi lần cha hắn thúc mạnh, một dòng hỗn hợp tràng tinh trắng đục và dịch dâm lại bắn tung tóe lên mặt bàn gỗ.

Đường Tam nứng đến mức nước mắt chảy dài, đôi chân hắn nhũn ra, không tự chủ được mà bò lồm cồm trên nền đất bẩn thỉu để tiến lại gần chiếc giường da hổ.

"Chủ nhân... xin người... cho con được nếm trải mùi vị của người..."

- Đường Tam lắp bắp, giọng nói khản đặc, hoàn toàn đánh mất tôn nghiêm của một thiên tài.

Dao Quang khẽ liếc mắt tím đầy tà mị, hắn dùng đôi chân thon dài kẹp lấy cổ Đường Hạo để đón nhận cú thúc vạn cân, trong khi bàn tay nhỏ nhắn đưa ra nắm lấy tóc Đường Tam, kéo đầu hắn vùi sâu vào giữa hai chân mình.

"Đến đây... con chó nhỏ của dòng họ Đường.

Hãy liếm sạch tràng tinh của cha và bác ngươi đang rỉ ra từ cái lỗ dâm này đi!"

Đường Tam như kẻ chết đuối vớ được cọc, hắn vùi mặt vào vùng kín của Dao Quang.

Chiếc lưỡi linh hoạt của kẻ mang võ hồn Lam Ngân Thảo bắt đầu bú liếm cái hậu huyệt hồng hào một cách điên cuồng.

Hắn tham lam nuốt lấy từng giọt dịch dâm quyện cùng tràng tinh nóng hổi của Đường Hạo đang trào ra ngoài.

Tiếng nhóp nhép vang dội khắp mật thất, Đường Tam không chỉ liếm bên ngoài, hắn còn dùng lưỡi thọc sâu vào bên trong trực tràng, quét qua từng vách thịt nhạy cảm để dọn dẹp uế tạp cho chủ nhân.

Cùng lúc đó, đôi tay của Đường Tam đưa lên, bắt đầu thủ dâm cho Dao Quang bằng những kỹ thuật tinh xảo nhất.

Hắn dùng ngón tay thon dài của mình nới rộng lối vào cho cha mình đâm sâu hơn.

Đường Hạo gầm lên một tiếng thú tính, lão không hề bài trừ em trai hay con trai mình, mà trái lại càng thêm hưng phấn khi cả gia đình cùng vây quanh cái lỗ dâm của thiếu niên mười lăm tuổi.

Đường Khiếu đứng bên cạnh, một tay vẫn nắm lấy cây chùy thịt khổng lồ rỉ dịch, một tay thô bạo bóp nát mông Dao Quang, chứng kiến cảnh cháu trai mình đang quỳ phục liếm lót cho chủ nhân.

Lão tông chủ cười gằn đầy dâm dục: "Tốt lắm Tam nhi!

Hãy phục vụ cái lỗ dâm vĩ đại này cho thật tốt!

Tràng tinh của Hạo Thiên Tông hôm nay sẽ dìm chết nó!"

Đường Tam sướng đến mức phát điên, hắn vừa liếm vừa rên rỉ qua kẽ răng: "Ư... thơm quá... hậu huyệt của chủ nhân thật tuyệt phẩm... con muốn được đụ người... xin người hãy cho con được cắm vào cái lỗ dâm đầy tinh dịch này!"

Dao Quang trợn ngược mắt vì cực khoái khi được ba nam nhân mạnh nhất dòng họ Đường cùng lúc hầu hạ.

Hắn uốn éo nhục thân trắng muốt, mái tóc tím xõa tung trên giường da hổ, mỉm cười nhìn sự sụp đổ đạo đức hoàn toàn của gia đình họ Đường: "Được thôi... con chó nhỏ.

Hãy đợi cha ngươi bắn đầy vào đây đã, rồi đến lượt cái cây chùy non nớt của ngươi!"

Cơn hưng phấn bạo ngược trong căn nhà gỗ đã đạt đến mức không thể cứu vãn.

Đường Hạo sau hàng trăm cú thúc vạn cân đã gầm lên một tiếng chấn động, lão dồn toàn bộ bản nguyên sát thần vào hạ bộ và phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đặc quánh vào sâu bên trong Độc Cô Dao Quang.

Luồng tinh dịch nóng bỏng lấp đầy trực tràng thiếu niên, tràn ra ngoài qua kẽ mông và thấm đẫm lên cả khuôn mặt đang tham lam bú liếm của Đường Tam.

Đường Hạo thở dốc rút "chùy thịt" gân guốc ra, để lộ cái hậu huyệt há hốc, đỏ hửng và tràn trề hỗn hợp dịch trắng đục.

Dao Quang liếc mắt nhìn Đường Tam đang quỳ rạp dưới chân, chiếc lưỡi nhỏ liếm sạch vệt tinh dịch của cha hắn trên môi thiếu niên:

"Đến lượt ngươi đó... con chó nhỏ.

Hãy dùng cái cây chùy Lam Ngân của ngươi lấp đầy cái lỗ dâm đang chứa tinh của cha ngươi đi!"

Đường Tam như phát điên, hắn không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.

Vị thiên tài của Hạo Thiên Tông thô bạo tóm lấy hông Dao Quang, nhấc bổng nhục thân trắng muốt lên và đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

Phập!

"A... ha... sướng quá...

Đường Tam... ngài đâm sâu quá!"

Dao Quang hét lên điên cuồng khi bị vật thể của Đường Tam xé toạc lối vào vốn đã bị tàn phá.

Đường Tam bắt đầu những cú thúc bạo liệt nhất, nhịp điệu nhanh và dồn dập mang theo sức sống mãnh liệt của Lam Ngân Thảo.

Lão không nương tay, mỗi nhịp đâm rút lại kéo theo những dải dịch nhầy trắng đục của Đường Hạo văng tung tóe lên nền đất bẩn thỉu.

Đường Tam xoay người Dao Quang lại, ép hắn quỳ rạp trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy) ngay trước mặt cha và bác mình.

Ở tư thế nhục nhã này, Đường Tam điên cuồng nện lút gốc từ phía sau, mỗi lần thúc vào đều khiến cái bụng trắng ngần của Dao Quang nhô lên rõ rệt theo hình dạng vật thể bên trong.

"Nhìn đi cha!

Nhìn đi bác!

Cái lỗ dâm này đang nuốt chửng con kìa!

Hự... chặt quá... chủ nhân... con sẽ bắn nát người bằng tinh dịch của con!"

- Đường Tam vừa đụ vừa gào thét dâm tục, đôi mắt đỏ rực vì dục vọng đọa lạc.

Đường Hạo và Đường Khiếu đứng hai bên, cả hai vị Đấu La cường đại không hề ngăn cản, mà trái lại đều đang điên cuồng thủ dâm khi chứng kiến cảnh tượng dâm ô tột cùng của con trai và cháu trai mình.

Tiếng va chạm nhục dục bạch bạch quyện cùng tiếng rên rỉ khàn đặc của Dao Quang và tiếng thủ dâm của hai lão già tạo nên một bầu không khí bẩn thỉu đến nghẹt thở.

Đường Tam nắm lấy hai chân Dao Quang, gập ngược chúng ra sau đầu (piledriver), dồn toàn lực vào những cú thúc cuối cùng.

Cơn hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, Đường Tam gầm lên, toàn thân co giật và phun trào tràng tinh mãnh liệt vào sâu bên trong hậu huyệt Dao Quang, hòa quyện cùng luồng tinh dịch cũ của Đường Hạo tạo thành một khối uế tạp khổng lồ bên trong cơ thể thiếu niên.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội dưới sức ép của lượng tinh khí từ ba nam nhân mạnh nhất dòng họ Đường.

Nhờ luồng bản nguyên thần thánh này, hồn lực của hắn một lần nữa bùng nổ, phá vỡ mọi xiềng xích và vọt thẳng lên Cấp 67 (Hồn Đế) hoàn chỉnh.

Trận hoan lạc kết thúc, cả ba nam nhân nhà họ Đường đều đờ đẫn quỳ phục xung quanh Dao Quang.

Thiếu niên mười lăm tuổi nằm rạp trên giường da hổ, hậu huyệt há hốc rỉ ra hỗn hợp tràng tinh của cả gia đình Hạo Thiên, mỉm cười tà mị:

"Làm tốt lắm... ba con chó đực của ta.

Hạo Thiên Tông từ nay... chính thức là chuồng phối giống riêng của Độc Cô Dao Quang."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 14. Cưỡng dâm Áo Tư Tạp


Sau màn hành dâm tàn bạo phá nát luân thường đạo lý tại Thánh Hồn Thôn, nhục thân mười lăm tuổi của Độc Cô Dao Quang đã đạt đến một cảnh giới dâm mỹ không thể tưởng tượng nổi.

Hồn lực cấp 67 của hắn cuộn trào mạnh mẽ, mỗi lỗ chân lông đều tỏa ra một thứ ma lực xà tính đặc quánh, có thể khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải phát điên vì dục vọng.

Cái bụng nhỏ của hắn hơi nhô lên một cách dâm dật, bên trong chứa đầy hỗn hợp tràng tinh nồng đậm của ba đời nhà họ Đường – một khối lượng tinh khí khổng lồ đang không ngừng bị Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công chuyển hóa thành sức mạnh tà ác.

Theo lệnh của hắn, Đường Tam – lúc này đã hoàn toàn đánh mất tôn nghiêm của một thiên tài, chỉ còn là một con chó đực si mê chủ nhân – đã bí mật dẫn Dao Quang tiến thẳng vào khu vực cấm của học viện Sử Lai Khắc.

Mục tiêu lần này của Dao Quang là Áo Tư Tạp, thiên tài thực vật hệ duy nhất của lục địa với diện mạo đào hoa, lãng tử.

Hắn muốn dùng cái hậu huyệt vạn năng đã được "chùy sắt" Hạo Thiên rèn giũa để nuốt trọn lấy "cây xúc xích thịt" của tiểu tử này, biến linh dược của Sử Lai Khắc thành thứ nước rửa lỗ dâm dâm ô.

Đường Tam đẩy cửa phòng luyện tập riêng biệt, nơi Áo Tư Tạp đang hăng say chế tạo linh dược.

Vừa nhìn thấy Dao Quang hiện thân trong bộ dạng trần trụi, chỉ khoác một lớp lụa tím mỏng manh để lộ làn da trắng mướt và cái hậu huyệt hồng hào còn vương vệt trắng đục, Áo Tư Tạp đứng chết trân tại chỗ.

Đôi mắt đào hoa vốn dĩ phong lưu bỗng chốc trở nên đờ đẫn, mờ mịt bởi luồng hương hoa độc xà tính đang xâm chiếm đại não.

"Tam ca... cậu mang ai tới đây?

Sao người này lại... bốc cháy mùi vị dâm đãng đến thế này?"

- Áo Tư Tạp lắp bắp, giọng nói run rẩy, "cây xúc xích" dưới lớp quần của hắn ngay lập tức trướng căng dữ dội vì nứng.

Đường Tam không nói một lời, hắn tiến lại gần, thô bạo tóm lấy gáy Áo Tư Tạp và ấn đầu gã quỳ sụp xuống trước háng Dao Quang.

Dao Quang khẽ cười tà mị, hắn dùng bàn chân trắng nõn nâng cằm Áo Tư Tạp lên, đôi mắt tím rực phát ra luồng sóng thôi miên tàn khốc, ép vị thiên tài phải nhìn thẳng vào vùng kín của mình.

"Quỳ xuống... con chó nhỏ của Sử Lai Khắc.

Hãy nhìn cho kỹ cái lỗ dâm này... nó vừa bị cha con nhà họ Đường nện nát xong.

Bây giờ, hãy dùng cái lưỡi thiên tài của ngài để liếm sạch tràng tinh của họ đi!"

Áo Tư Tạp rùng mình, một cảm giác kích thích nhục nhã chạy dọc sống lưng.

Dù lý trí muốn phản kháng, nhưng nhục thân của hắn đã hoàn toàn đầu hàng trước sự dâm mỹ của Dao Quang.

Áo Tư Tạp vùi đầu vào giữa hai chân thiếu niên mười lăm tuổi, chiếc lưỡi linh hoạt bắt đầu bú liếm cái hậu huyệt hồng hào một cách điên cuồng.

Hắn tham lam mút lấy từng giọt dịch dâm quyện cùng tinh dịch nồng nặc của Đường Hạo đang rỉ ra.

Tiếng nhóp nhép, mút mát vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh, Áo Tư Tạp vừa liếm vừa rên rỉ qua kẽ răng, nước dãi chảy ròng ròng vì sung sướng.

Đúng lúc này, Dao Quang thô bạo lột phăng quần của Áo Tư Tạp, để lộ "cây xúc xích thịt" trắng trẻo nhưng vô cùng gân guốc, nổi rõ những mạch máu xanh tím và tỏa ra mùi hương thanh tân của linh dược.

Hắn không chút ngần ngại quỳ xuống, nuốt trọn toàn bộ chiều dài khổng lồ của Áo Tư Tạp vào tận cuống họng sâu hun hút.

Oác... oác... oác... nhóp nhép...

Dao Quang bú mút điên cuồng, cơ vòm họng mút chặt lấy thân gậy của Áo Tư Tạp như muốn vắt kiệt mọi dược lực tinh túy.

Áo Tư Tạp sướng đến mức trợn ngược mắt, hai tay tóm chặt lấy tóc Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh đầu khấc vào khoang miệng thiếu niên.

Tiếng rên rỉ của Áo Tư Tạp bắt đầu trở nên dâm tục và lớn tiếng hơn:

"Ôi... sướng quá... chủ nhân... họng của người thật chặt!

Đâm nát tớ đi... hự... tớ sắp bắn rồi... toàn bộ linh dược của tớ... xin hãy nuốt lấy nó!"

Sau một hồi bị "đệ nhất miệng dâm" tra tấn, Áo Tư Tạp toàn thân co giật, hắn gầm lên một tiếng khàn đục và phun trào tràng tinh nồng đậm mùi linh dược lấp đầy miệng Dao Quang.

Thiếu niên tham lam nuốt trọn không sót một giọt, dịch trắng chảy tràn xuống khóe môi trông cực kỳ dâm loàn, đánh dấu sự đọa lạc hoàn toàn của vị thiên tài thực vật hệ ngay tại nơi luyện tập thiêng liêng.

Sau khi bị Độc Cô Dao Quang vắt kiệt luồng tinh dịch đầu tiên bằng khuôn miệng dâm mỹ, Áo Tư Tạp hoàn toàn rơi vào trạng thái mê loạn.

Ánh mắt đào hoa vốn dĩ trong sáng giờ đây đục ngầu dục vọng, nhục thân của vị thiên tài thực vật hệ run rẩy dữ dội vì luồng điện kích thích chưa từng có trong đời.

Dù lý trí mách bảo đây là một cuộc cưỡng hiếp nhục nhã, nhưng cơ thể hắn lại phản ứng một cách trung thực nhất: "cây xúc xích thịt" trắng trẻo, gân guốc lại một lần nữa trướng căng, cứng ngắc như một thanh sắt nung.

"Đủ rồi...

Áo Tư Tạp!

Hãy dùng thứ linh dược to lớn này của ngươi đâm nát cái lỗ dâm của ta đi!

Hãy cho ta thấy sức mạnh của Sử Lai Khắc Quái Vật!"

Dao Quang nằm ngửa ngay trên chiếc bàn gỗ dùng để chế tạo linh dược, đôi chân trắng muốt dang rộng đến mức cực hạn, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc, đỏ hửng và tràn trề hỗn hợp tràng tinh của nhà họ Đường.

Áo Tư Tạp gầm lên một tiếng khàn đục, hắn không thể kìm nén thêm một giây nào, thô bạo tóm lấy hông Dao Quang, nhấc bổng nhục thân thiếu niên lên và đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

Phập!

"A... hự... sướng quá...

Áo Tư Tạp... cây xúc xích của ngươi nóng bỏng quá!"

Dao Quang hét lên điên cuồng khi bị vật thể khổng lồ của Áo Tư Tạp xé toạc lối vào.

Khác với sự thô bạo khô khốc của Đường Hạo, "cây xúc xích" của Áo Tư Tạp mang theo một luồng sinh khí nóng hổi của thực vật hệ, mỗi lần đâm vào là một lần như tưới tắm dược lực vào tận cùng tử cung ảo của thiếu niên.

Áo Tư Tạp bắt đầu những cú thúc dồn dập và điên cuồng.

Hắn không còn là một hồn sư hỗ trợ yếu đuối, mà lúc này như một con dã thú phát dục.

Hắn nện mạnh đến mức chiếc bàn gỗ kêu răng rắc, mỗi nhịp thúc đều lút tận gốc rễ, khiến vách thịt của Dao Quang bị mài xát đến mức nóng bỏng.

"Ư... a... ha... sướng... sướng quá...

Tam ca... cứu tớ... không...

đừng cứu...

đâm tớ mạnh nữa đi chủ nhân!

Cái lỗ dâm của người tuyệt quá!"

- Áo Tư Tạp rên rỉ dâm tục, tiếng rên của hắn vang dội khắp phòng luyện tập.

Hắn vừa đụ vừa khóc trong cực khoái, nước dãi chảy dài theo khóe môi.

Sự nhục nhã khi bị cưỡng hiếp bởi một yêu nghiệt mười lăm tuổi hòa quyện cùng khoái cảm thể xác khiến Áo Tư Tạp phát điên.

Hắn thay đổi tư thế, thô bạo lật người Dao Quang lại, ép hắn quỳ rạp trong tư thế doggy, rồi nắm lấy hai bầu mông trắng ngần mà nện kịch liệt từ phía sau.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng va chạm nhục dục chát chúa vang lên liên hồi.

Mỗi lần Áo Tư Tạp thúc vào, Dao Quang lại bị đẩy về phía trước, đầu đập vào vách tường nhưng miệng vẫn không ngừng rên rỉ mời gọi.

Đường Tam đứng bên cạnh, nhìn thấy bạn tốt của mình đang đụ chủ nhân một cách điên cuồng, hắn cũng không kìm được mà bò lên bàn, thô bạo thủ dâm cho cả hai, tạo nên một khung cảnh tồi bại tột cùng ngay tại học viện.

"Nhìn cái lỗ dâm của chủ nhân kìa... nó đang bú mút cây xúc xích của tớ chặt quá...

Ư... bắn... tớ sắp bắn rồi!

Chủ nhân ơi, nuốt hết tinh dịch của tớ đi!"

- Áo Tư Tạp gào lên, đôi mắt trợn ngược, toàn thân căng cứng theo từng nhịp thúc bạo liệt nhất đời mình.

Cơn hưng phấn bạo liệt trong phòng luyện tập đã đạt đến điểm bùng nổ kinh hoàng.

Áo Tư Tạp, vị thiên tài thực vật hệ vốn luôn giữ vẻ hào hoa, giờ đây chỉ còn là một con thú đực đang phát cuồng vì khoái lạc tồi bại.

Hắn nắm chặt lấy hai cổ chân của Độc Cô Dao Quang, kéo gập ngược chúng ra sau đầu trong tư thế piledriver ngay trên bàn gỗ, để lộ cái hậu huyệt sưng tấy, đỏ hửng đang nuốt trọn "cây xúc xích thịt" gân guốc của mình.

"Đến giới hạn rồi...

Chủ nhân!

Nuốt lấy toàn bộ bản nguyên dược lực của tớ đi!

Ư... a... sướng phát điên mất!"

- Áo Tư Tạp gào lên, giọng lạc đi vì cực khoái.

Hắn bắt đầu những cú thúc vạn cân, mỗi nhịp nện kịch liệt đều lút tận gốc rễ, khiến vách thịt của Dao Quang bị mài xát đến mức nóng bỏng như bị thiêu đốt.

Đường Tam đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ rực vì nứng, liên tục thủ dâm cuồng loạn và đổ những lọ linh dược lỏng lên nhục thân của cả hai, tạo nên một sự trơn trượt dâm loàn cực độ.

Tiếng va chạm nhục dục bạch bạch bạch vang dội khắp căn phòng, nồng nặc mùi vị nam tính và hương xà tính mị hoặc.

Trong giây phút cao trào nhất, Áo Tư Tạp gầm lên một tiếng chấn động, dồn toàn bộ hồn lực thực vật hệ vào hạ bộ.

Cây xúc xích thịt của hắn trướng to đến mức cực hạn bên trong cơ thể Dao Quang trước khi phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nóng bỏng.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Luồng tinh dịch nồng đậm mùi dược thảo, chứa đựng tinh túy của hàng ngàn loại linh dược hồi phục, phun thẳng vào tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Từng đợt, từng đợt tinh túy nóng hổi lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến bụng của thiếu niên mười lăm tuổi nhô cao lên rõ rệt, phập phồng theo nhịp phun trào của Áo Tư Tạp.

Áo Tư Tạp co giật dữ dội trên người Dao Quang, nước dãi và nước mắt chảy tràn khi toàn bộ bản nguyên bị vắt kiệt.

Dao Quang trợn ngược đôi mắt tím, toàn thân tỏa ra một luồng ánh sáng hồng tím rực rỡ.

Nhục thân hắn tham lam vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, nuốt chửng toàn bộ dược lực khổng lồ từ tràng tinh của Áo Tư Tạp.

Luồng sức mạnh ấy chảy khắp kinh mạch, chữa lành những tổn thương từ những cú nện bạo liệt của nhà họ Đường và đẩy hồn lực của hắn thăng hoa thần tốc.

Hồn lực của Dao Quang phá vỡ mọi xiềng xích, vọt thẳng từ cấp 67 lên Cấp 69 (Hồn Đế) hoàn chỉnh, chỉ còn cách ranh giới Hồn Thánh một bước chân ngắn ngủi.

Trận hoan lạc kết thúc, Áo Tư Tạp đờ đẫn đổ ập xuống ngực Dao Quang, hơi thở hổn hển, nhục thân đẫm trong mồ hôi và tinh dịch dược thảo.

Dao Quang nằm rạp trên bàn, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh nồng nặc mùi vị của cả Đường Tam và Áo Tư Tạp.

Hắn khẽ liếm môi, mỉm cười tà mị nhìn hai thiên tài của Sử Lai Khắc đang quỳ phục dưới thân mình:

"Làm tốt lắm... hai con chó của ta.

Sử Lai Khắc này... từ hôm nay sẽ là nơi chứa đựng dục vọng dâm ô nhất lục địa."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 15. Cùng Đái Mộc Bạch đụ nhau trước mặt Chu Trúc Thanh


Sau khi nuốt trọn toàn bộ linh dược tinh túy từ tràng tinh của Áo Tư Tạp, nhục thân mười lăm tuổi của Độc Cô Dao Quang hiện thân như một tôn thần dâm mỹ với hồn lực chạm ngưỡng Cấp 69.

Mỗi tấc da thịt của hắn lúc này đều toát ra một thứ ma lực xà tính đặc quánh, có thể khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải phát điên vì dục vọng.

Nhờ việc không ngừng thu thập tinh khí của những thiên tài hàng đầu, cái bụng nhỏ của Dao Quang hơi nhô lên đầy dâm dật, bên trong chứa đầy hỗn hợp tràng tinh nồng đậm của nhà họ Đường và Áo Tư Tạp.

Theo lệnh của hắn, Đường Tam và Áo Tư Tạp – lúc này đã hoàn toàn trở thành hai con chó đực si mê chủ nhân – dẫn Dao Quang tiến thẳng đến khu vực tập luyện bí mật của Đội trưởng Sử Lai Khắc Thất Quái: Đới Mộc Bạch.

Mục tiêu lần này là bẻ gãy hoàn toàn ý chí của mãnh hổ, biến vị hoàng tử trẻ tuổi, kiêu hãnh của Tinh La Đế Quốc thành một nô lệ nhục dục ngay trước mặt vị hôn thê của hắn – Chu Trúc Thanh.

Đới Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh đang cùng nhau luyện tập Võ Hồn Dung Hợp Kỹ thì cánh cửa phòng tập bị chưởng lực của Đường Tam đánh văng.

Dao Quang bước vào, toàn thân trần trụi, chỉ khoác một lớp lụa tím mỏng manh để lộ làn da trắng mướt và cái hậu huyệt hồng hào vẫn còn rỉ ra những vệt tinh dịch trắng đục của Áo Tư Tạp.

"Mộc Bạch...

Trúc Thanh... hãy quỳ xuống đón chào chủ nhân mới của Sử Lai Khắc!"

- Đường Tam gầm lên, đôi mắt đỏ rực dục vọng đọa lạc.

Đới Mộc Bạch định phản kháng, nhưng luồng hương xà tính nồng nặc từ Dao Quang đã nhanh chóng khóa chặt lấy tâm trí gã hoàng tử trẻ.

Ánh mắt tím rực của Dao Quang phát ra uy áp Hồn Đế cấp 69, đánh thẳng vào bản năng thú tính nguyên thủy.

Đới Mộc Bạch đờ đẫn, nhục thân cường tráng nổi cơ bắp cuồn cuộn run rẩy dữ dội.

"Côn thịt" của vị hoàng tử ngay lập tức trướng căng, đâm thủng lớp quần da hổ, lộ ra một vật thể khổng lồ, trắng trẻo nhưng đầy gân máu đỏ rực.

Dao Quang khẽ cười tà mị, hắn ra lệnh cho Đường Tam và Áo Tư Tạp giữ chặt Chu Trúc Thanh, bắt nàng phải quỳ bên cạnh và trừng mắt nhìn cảnh vị hôn phu của mình bị khuất phục.

Dao Quang quỳ xuống giữa hai chân Đới Mộc Bạch, đôi môi đỏ mọng bắt đầu bú liếm cây đại chùy của Bạch Hổ một cách điên cuồng.

Oác... oác... oác... nhóp nhép...

Dao Quang bú mút kịch liệt, cơ vòm họng mút chặt lấy quy đầu to lớn của Đới Mộc Bạch như muốn nuốt chửng cả tôn nghiêm của Tinh La.

Gã hoàng tử trẻ sướng đến mức trợn ngược mắt, nước dãi chảy dài theo khóe môi, đôi tay hộ pháp tóm chặt lấy đầu Dao Quang mà thúc mạnh vào cuống họng sâu hun hút.

"Nhìn cho kỹ đi Chu Trúc Thanh!

Nhìn xem nam nhân cao quý của ngươi đang rên rỉ sung sướng như thế nào khi được cái miệng dâm đãng này của ta bú mút!

Hắn đang phản bội ngươi để tìm kiếm cực khoái từ ta kìa!"

- Dao Quang vừa bú vừa liếc nhìn Chu Trúc Thanh đầy khiêu khích qua kẽ tóc.

Đới Mộc Bạch gầm lên một tiếng thú tính chấn động phòng tập, hắn không hề quan tâm đến tiếng gào khóc của Trúc Thanh, mà chỉ biết điên cuồng đẩy hông vào miệng Dao Quang.

Toàn thân gã hoàng tử trẻ co giật và phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nồng đậm mùi vị hoàng gia, lấp đầy khoang miệng Dao Quang ngay trước mặt vị hôn thê đang sụp đổ trong tuyệt vọng.

Sau khi bị khuôn miệng dâm mỹ của Độc Cô Dao Quang vắt kiệt luồng tinh khí đầu tiên, vị hoàng tử trẻ tuổi Đới Mộc Bạch hoàn toàn đánh mất lý trí.

Dưới tác động của luồng hương xà tính mị hoặc, bản năng thú tính của Võ hồn Bạch Hổ trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn chằm chằm vào nhục thân mười lăm tuổi trắng muốt đang uốn éo trên bệ đá luyện tập, hơi thở dồn dập như một con mãnh hổ đang đói khát con mồi dâm dật nhất thế gian.

Dao Quang nằm ngửa, đôi chân thon dài dang rộng đến mức cực hạn, hai tay tự nắm lấy hai bầu mông trắng ngần mà kéo sang hai bên, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc co thắt, rỉ ra hỗn hợp dịch nhầy và tràng tinh của Áo Tư Tạp.

"Đến đây...

Đới Mộc Bạch!

Hãy dùng dương vật của một hoàng tử để tẩy rửa cái lỗ dâm này cho ta!

Đâm nát nó đi, dùng sức mạnh của một kẻ kế thừa ngai vàng mà đóng cọc vào nhục thân của ta ngay trước mặt vị hôn thê của ngươi!"

Đới Mộc Bạch gầm lên một tiếng chấn động cả phòng tập, hắn lao vào như một cơn lốc.

Đôi bàn tay hộ pháp to lớn tóm chặt lấy hai đùi của Dao Quang, thô bạo đẩy ngược chúng về phía ngực thiếu niên, rồi canh chuẩn lối vào đã bị nới rộng mà đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

Phập!

"A... hự... sướng quá...

Mộc Bạch... côn thịt của ngươi to đến mức xé toạc ta rồi!"

Dao Quang hét lên điên cuồng khi dương vật khổng lồ, gân guốc của Đới Mộc Bạch xuyên qua lớp dịch nhầy, đâm thủng trực tràng và thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Cú đâm mang theo sức mạnh bạo liệt của Bạch Hổ hồn lực khiến nhục thân Dao Quang nẩy lên khỏi bệ đá.

Đới Mộc Bạch không cho hắn một giây nghỉ ngơi, bắt đầu thực hiện những cú thúc vạn cân với tốc độ kinh hoàng.

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Bạch!

Tiếng va chạm nhục thịt chát chúa vang dội liên hồi, nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt.

Đới Mộc Bạch nện mạnh đến mức bệ đá luyện tập rung chuyển dữ dội, mỗi nhịp đâm rút đều kéo theo những dải dịch trắng đục văng tung tóe lên khuôn mặt đang gào khóc của Chu Trúc Thanh.

Vị hoàng tử trẻ tuổi vừa đụ vừa gầm rống dâm tục, đôi mắt hổ đỏ rực:

"Chặt quá... cái lỗ dâm này chặt quá!

Trúc Thanh, nhìn cho kỹ đi!

Nhìn xem dương vật của nam nhân ngươi đang sung sướng thế nào khi được cắm sâu vào yêu nghiệt này!

Hự... ta sẽ dùng côn thịt này đâm nát cái lỗ này để dâng hiến cho chủ nhân!"

Đới Mộc Bạch thô bạo xoay người Dao Quang lại, bắt hắn quỳ rạp trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy) ngay trước mặt Chu Trúc Thanh.

Hắn tóm lấy tóc Dao Quang, kéo đầu thiếu niên ngửa ra sau trong khi đôi chân gân guốc của mình không ngừng nện kịch liệt từ phía sau.

Ở tư thế nhục nhã này, mỗi lần Đới Mộc Bạch thúc vào, Chu Trúc Thanh đều có thể nhìn thấy rõ ràng cái hậu huyệt của Dao Quang bị côn thịt khổng lồ kia nong rộng ra đến mức trong suốt, để lộ vách thịt đỏ hửng đang bị cày xới nát bét.

Dao Quang sướng đến mức lên đỉnh liên tục, nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên nền đất.

Hắn uốn éo vòng eo thon gọn, chủ động lùi mông về phía sau để đón nhận những cú nện bạo ngược của Bạch Hổ bằng tất cả sự thèm khát.

Đường Tam và Áo Tư Tạp đứng bên cạnh, cả hai cùng lúc thủ dâm cuồng loạn, nước dãi chảy dài khi chứng kiến vị đội trưởng của mình đang dùng dương vật hành dâm một cách tồi bại nhất.

"Mạnh nữa đi...

Mộc Bạch... dùng côn thịt hoàng gia Tinh La mà lấp đầy ta!"

- Tiếng rên rỉ dâm tục của Dao Quang quyện cùng tiếng gầm của mãnh hổ và tiếng khóc tuyệt vọng của Linh Miêu tạo nên một bản nhạc dâm ô tột đỉnh của sự đọa lạc.

Hậu huyệt của Dao Quang dưới sự tàn phá của Đới Mộc Bạch đã trở nên tơi tả, há hốc và nóng bỏng như bị thiêu đốt, sẵn sàng để đón nhận luồng tinh khí hoàng gia đang trực chờ phun trào từ dương vật của vị hoàng tử trẻ.

Cơn hưng phấn bạo liệt trong phòng tập luyện của Sử Lai Khắc đã chạm đến ngưỡng không thể kiểm soát.

Đới Mộc Bạch, vị hoàng tử kiêu hãnh của Tinh La, giờ đây hoàn toàn biến thành một con thú đực điên cuồng.

Hắn tóm chặt lấy hai cổ chân của Độc Cô Dao Quang, kéo gập ngược chúng ra sau đầu trong tư thế piledriver cực đoan ngay trước tầm mắt đẫm lệ của Chu Trúc Thanh.

Ở tư thế nhục nhã này, toàn bộ cái hậu huyệt sưng tấy, đỏ hửng và há hốc của Dao Quang hoàn toàn phơi bày, nuốt trọn lấy côn thịt khổng lồ đang nổi gân xanh tím của Bạch Hổ.

"Đến giới hạn rồi...

Chủ nhân!

Hãy nhận lấy toàn bộ bản nguyên hoàng gia của con!

Ư... a... sướng phát điên mất!"

- Đới Mộc Bạch gào lên khàn đặc, tiếng gầm của hắn chấn động cả căn phòng.

Hắn bắt đầu thực hiện hàng chục cú thúc cuối cùng với sức mạnh ngàn cân, mỗi nhịp nện đều khiến dương vật gân guốc cắm lút tận gốc rễ, cày xới nát bét vách thịt bên trong của Dao Quang.

Đường Tam và Áo Tư Tạp đứng bên cạnh, không thể kìm nén thêm được nữa, cả hai cùng lúc lao lại gần.

Đường Tam thô bạo thọc ngón tay vào miệng Dao Quang để chiếm đoạt, trong khi Áo Tư Tạp đổ những lọ linh dược lỏng nồng đậm lên chỗ giao hợp để tăng thêm sự trơn trượt dâm mỹ.

Trong giây phút cao trào nhất, Đới Mộc Bạch gầm lên một tiếng như xé toạc không gian, dồn toàn bộ hồn lực Bạch Hổ vào hạ bộ.

Dương vật của hắn trướng to đến mức kinh hoàng bên trong cơ thể Dao Quang trước khi phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nồng đậm.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Luồng tinh dịch nóng bỏng như nham thạch, mang theo sát khí và bản nguyên hoàng gia Tinh La, phun thẳng vào tận cùng trực tràng của thiếu niên mười lăm tuổi.

Từng đợt sóng tinh khí lấp đầy cái bụng nhỏ của Dao Quang, khiến nó nhô cao lên rõ rệt, phập phồng theo nhịp bắn của Đới Mộc Bạch.

Dao Quang trợn ngược đôi mắt tím, toàn thân co giật dữ dội, nước dãi và nước tiểu bắn tung tóe trong cực khoái tột độ.

Nhục thân dâm mỹ của Dao Quang tham lam vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, nuốt chửng toàn bộ tinh túy từ tràng tinh của vị hoàng tử trẻ.

Luồng sức mạnh hoàng gia cuồng bạo ấy chảy khắp kinh mạch, hòa quyện cùng tinh khí của nhà họ Đường và Áo Tư Tạp, tạo nên một sự bùng nổ năng lượng kinh thiên động địa.

Một luồng sáng tím vàng rực rỡ đột ngột phát ra từ cơ thể Dao Quang, uy áp khủng khiếp của Hồn Thánh tràn ngập căn phòng, khiến cả Đường Tam, Áo Tư Tạp và Đới Mộc Bạch đều phải run rẩy quỳ phục.

Hồn lực của Dao Quang phá vỡ ranh giới cuối cùng, vọt thẳng lên Cấp 70 (Hồn Thánh) hoàn chỉnh.

Trận hoan lạc kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Đới Mộc Bạch đờ đẫn đổ ập xuống bên cạnh Dao Quang, nhục thân cường tráng đẫm trong mồ hôi và uế tạp.

Dao Quang nằm rạp trên bệ đá, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, không ngừng rỉ ra hỗn hợp tràng tinh nồng nặc của ba vị thiên tài Sử Lai Khắc.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
chương 16. Mã Hồng Tuấn lên cơn nứng


Sau khi đạt đến cảnh giới Hồn Thánh cấp 70 ngay trên nhục thân của Đới Mộc Bạch, Độc Cô Dao Quang giờ đây đã trở thành một thực thể dâm mỹ tối cao.

Với sự phục tùng tuyệt đối của bộ ba Đường Tam, Áo Tư Tạp và Đới Mộc Bạch, hắn tiếp tục cuộc hành trình vấy bẩn Sử Lai Khắc.

Mục tiêu tiếp theo không ai khác chính là Mã Hồng Tuấn – kẻ sở hữu ngọn lửa tà hỏa hừng hực, kẻ luôn bị giày vò bởi dục vọng bản năng của loài Phượng Hoàng đọa lạc.

Mã Hồng Tuấn đang một mình chịu đựng cơn phát tác của Tà hỏa trong phòng tập riêng.

Toàn thân gã đỏ rực như than hồng, mồ hôi chảy ròng ròng mang theo hơi nóng hầm hập.

Vừa nhìn thấy Dao Quang bước vào với nhục thân trắng muốt, trên người vẫn còn dính những vệt tinh dịch trắng đục chưa khô của ba người trước, Tà hỏa trong lòng Mã Hồng Tuấn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

"Mập tử... nhìn xem ai đến cứu rỗi cơn khát của ngươi này."

- Đường Tam đứng sau lưng Dao Quang, mỉm cười đầy tà ác.

Đôi mắt Mã Hồng Tuấn đỏ ngầu, gã nhìn chằm chằm vào cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc của Dao Quang.

Chẳng đợi lệnh, gã quỳ sụp xuống, thô bạo tóm lấy hai bầu mông của Dao Quang và vùi mặt vào đó.

Chiếc lưỡi nóng bỏng của gã bắt đầu bú liếm hậu huyệt một cách điên cuồng.

Hơi nóng từ miệng gã khiến vách thịt của Dao Quang run rẩy, những giọt dịch dâm cũ bị cái nóng của Tà hỏa làm cho bốc hơi, tỏa ra mùi hương dâm nồng nặc.

Dao Quang khẽ rên rỉ, hắn cúi xuống, thô bạo lột phăng quần của Mã Hồng Tuấn, để lộ dương vật ngắn nhưng cực kỳ to và thô, đỏ rực và nóng hổi như một thanh sắt vừa rút ra từ lò rèn.

Hắn không ngần ngại quỳ xuống, nuốt trọn côn thịt nóng bỏng của Mã Hồng Tuấn vào tận cuống họng.

Oác... oác... xèo... xèo...

Tiếng nước dãi chạm vào nhục thân nóng rực của Mã Hồng Tuấn phát ra những tiếng kêu mị hoặc.

Mã Hồng Tuấn sướng đến phát điên, gã tóm lấy tóc Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh dương vật vào khoang miệng thiếu niên.

Toàn thân gã co giật, và chỉ trong chốc lát, gã đã phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nóng như nham thạch lấp đầy miệng Dao Quang, đốt cháy mọi dây thần kinh của vị Hồn Thánh dâm mỹ.

Dao Quang đẩy Mã Hồng Tuấn ngã xuống sàn, sau đó hắn chủ động xoay người, chổng cái mông trắng ngần về phía mặt gã.

"Đến đây... dùng ngọn lửa tà ác của ngươi thiêu nát ta đi!"

Mã Hồng Tuấn gầm lên, gã nắm chặt hông Dao Quang, nhấc bổng hắn lên trong tư thế vác cày và đâm mạnh một cú lút cán từ phía sau.

Phập!

"A... ha... nóng quá...

Mã Hồng Tuấn... côn thịt của ngươi đang đốt cháy ta!"

Dao Quang hét lên điên cuồng.

Dương vật đỏ rực của Mã Hồng Tuấn đâm xuyên qua trực tràng, mang theo nhiệt độ kinh hoàng của Tà hỏa Phượng Hoàng.

Mỗi cú thúc của gã không chỉ là sự va chạm nhục thịt, mà còn là một đợt sóng nhiệt thiêu đốt mọi ngóc ngách bên trong hậu huyệt Dao Quang.

Mã Hồng Tuấn nện kịch liệt, nhịp điệu dồn dập như muốn nổ tung.

Tiếng va chạm bạch bạch vang dội quyện cùng tiếng rên rỉ khàn đặc vì bị thiêu đốt của Dao Quang.

Đường Tam, Đới Mộc Bạch và Áo Tư Tạp đứng xung quanh, cả ba cùng lúc thủ dâm cuồng loạn, chứng kiến cảnh tượng "mập tử" đang dùng ngọn lửa dục vọng để cày xới nhục thân chủ nhân.

Mã Hồng Tuấn thô bạo xoay Dao Quang lại, bắt hắn nằm ngửa trên sàn, rồi kéo gập hai chân hắn lên vai, dương vật gân guốc liên tục nện mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nhiệt độ của Mã Hồng Tuấn làm cho sưng tấy, đỏ rực nhưng lại tiết ra dịch dâm nhiều hơn bao giờ hết để chống lại cái nóng, tạo nên một sự trơn trượt dâm loàn tột độ.

Cơn hưng phấn bạo liệt đã đạt đến điểm cuối.

Mã Hồng Tuấn gầm lên như một con Phượng Hoàng lửa, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ rực.

Gã dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ, khiến dương vật trướng to lên gấp rưỡi bên trong hậu huyệt Dao Quang.

Hắn thực hiện hàng chục cú thúc lút gốc với sức mạnh bùng nổ trước khi phun trào mãnh liệt luồng tràng tinh nóng bỏng nhất từ trước đến nay.

Luồng tinh dịch mang theo hỏa độc của Phượng Hoàng phun thẳng vào sâu bên trong Dao Quang, thiêu đốt và lấp đầy cái bụng nhỏ của hắn.

Dao Quang trợn ngược mắt, toàn thân tỏa ra luồng sáng đỏ tía rực rỡ.

Hắn vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, nuốt chửng toàn bộ Tà hỏa tinh túy của Mã Hồng Tuấn.

Luồng nhiệt lượng khổng lồ này không những không làm hắn bị thương mà còn rèn luyện nhục thân hắn trở nên bền bỉ hơn, đồng thời đẩy hồn lực của hắn ổn định hoàn toàn ở cấp 71 (Hồn Thánh).

Trận hoan lạc kết thúc, Mã Hồng Tuấn đờ đẫn đổ ập xuống bên cạnh, Tà hỏa trong người gã đã hoàn toàn được giải tỏa.

Dao Quang nằm rạp trên sàn, hậu huyệt há hốc rỉ ra hỗn hợp tràng tinh nóng hổi, mỉm cười tà mị:

"Tốt lắm...

Mã Hồng Tuấn.

Ngọn lửa của ngươi...

đã trở thành nhiên liệu cho dục vọng của ta."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 17. Cưỡng hiếp Phong Tiếu Thiên và Hỏa Vô Song trên đấu trường


Vài tháng sau những sự kiện tại Sử Lai Khắc và Thiên Đấu, vòng chung kết của Đại tái Hồn sư Toàn đại lục cuối cùng cũng được tổ chức tại thánh địa Vũ Hồn Thành.

Không khí nơi đây nóng bỏng hơn bao giờ hết dưới sự chứng kiến của Giáo hoàng điện uy nghiêm.

Trên sân đấu đá trắng khổng lồ, đội hình của Hoàng Gia Học Viện đang đối đầu với đối thủ mạnh nhất của họ: liên quân Thần Phong - Xí Hỏa.

Khán đài chật kín các cường giả, thậm chí ngay cả các Phong Hào Đấu La cũng đang dõi mắt theo dõi.

Thế nhưng, kẻ đang đứng ở vị trí trung tâm không ai khác chính là Độc Cô Dao Quang.

Nhục thân mười lăm tuổi của hắn lúc này đã đạt tới đỉnh cao của sự dâm mỹ, hồn lực cấp 71 cuộn trào mang theo hương vị của hàng loạt thiên tài đã bị hắn nô dịch.

Đôi mắt tím rực của hắn quét qua Hỏa Vô Song – gã nam nhân mang ngọn lửa bá đạo và Phong Tiếu Thiên – kẻ sở hữu tốc độ phong lôi.

Trong mắt Dao Quang, đây không phải là đối thủ, mà là hai hũ mật chứa đầy tinh khí phong hỏa mà hắn nhất định phải nuốt trọn.

Ngay khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, Dao Quang khẽ nhếch mép tà mị.

Không để đối thủ kịp thi triển hồn kỹ, hắn kích hoạt Võ hồn Bích Lân Xà Hoàng ở mức độ cao nhất.

Một luồng Sương Độc Tím Đậm đặc quánh, mang theo dược tính gây ảo giác và phong tỏa cảm quan, từ cơ thể hắn phun trào ra như một cơn sóng thần.

Trong nháy mắt, toàn bộ đấu trường bị bao phủ bởi một khối cầu tím khổng lồ.

Bên ngoài, ngay cả Ninh Phong Trí hay các Bạch kim giáo chủ cũng chỉ thấy một màu tím lịm, mọi tinh thần lực đều bị độc tố của Hồn Thánh cấp 71 đánh bật ra ngoài.

Họ chỉ nghĩ rằng đây là một loại độc vực mạnh mẽ, không ai ngờ rằng bên trong đó, quy tắc của trận đấu đã hoàn toàn biến thành quy tắc của nhục dục bẩn thỉu.

Bên trong làn sương độc, Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên hốt hoảng kích hoạt hồn lực bảo hộ, nhưng sương độc của Dao Quang không tấn công nhục thân, nó thẩm thấu qua lỗ chân lông, kích thích trực tiếp vào tuyến tiền liệt và bản năng nguyên thủy nhất của nam nhân.

Dao Quang từ trong làn khói tím bước ra, nhục thân hắn hoàn toàn trần trụi, trắng muốt như ngọc thạch.

Trên mông và cái bụng nhỏ nhô cao của hắn vẫn còn vương lại những vệt tràng tinh trắng đục khô cứng của Mã Hồng Tuấn – một sự khiêu khích nhục nhã khiến bất kỳ kẻ nào nhìn thấy cũng phải phát điên.

Hỏa Vô Song cảm thấy tà hỏa trong người bùng phát, dương vật của hắn trướng căng đến mức đâm thủng cả lớp giáp lửa đỏ rực.

Phong Tiếu Thiên cũng không khá hơn, hơi thở hắn dồn dập, đôi mắt xanh lờ đờ vì trúng độc tình cực mạnh.

Dao Quang lướt đi dâm đãng, hắn tiến lại gần, quỳ sụp xuống giữa hai nam nhân đang đờ đẫn.

Đôi tay thon dài của Dao Quang thô bạo lột phăng những mảnh giáp còn lại của hai vị đội trưởng, để lộ hai vật thể khổng lồ đang giật liên hồi.

Một bên là côn thịt đỏ rực, nóng hổi như sắt nung của Hỏa Vô Song; một bên là dương vật thon dài, gân guốc và giật liên hồi của Phong Tiếu Thiên.

Dao Quang há miệng, hắn không chút ngần ngại nuốt trọn toàn bộ dương vật của Hỏa Vô Song vào tận cuống họng sâu hun hút.

Tiếng oác... oác... vang lên khi hắn cố gắng chứa đựng thứ kích thước bạo liệt kia.

Cùng lúc đó, hắn dùng đôi tay linh hoạt để thủ dâm cuồng loạn cho Phong Tiếu Thiên.

Hắn vừa bú mút côn thịt của lửa, vừa dùng ánh mắt tím rực nhìn chằm chằm vào hạ bộ của gió, khiến cả hai thiên tài hoàn toàn sụp đổ lý trí ngay giữa trận chiến sinh tử.

Phong Tiếu Thiên không thể chịu đựng thêm, hắn quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy hai bầu mông trắng ngần của Dao Quang và vùi mặt vào cái hậu huyệt đang há hốc co thắt.

Chiếc lưỡi của kẻ mang tốc độ thần phong bắt đầu liếm lót điên cuồng, lách sâu vào bên trong trực tràng để quét sạch những uế tạp cũ của Sử Lai Khắc còn sót lại.

Tiếng nước nhờn nhóp nhép quyện cùng mùi hương xà tính tạo nên một bầu không khí bẩn thỉu tột cùng ngay giữa đấu trường trang nghiêm của Vũ Hồn Thành.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cả Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên đều gầm lên như thú dữ.

Hai luồng tràng tinh nồng đậm đồng loạt phun trào, lấp đầy miệng và phủ kín hậu huyệt của Dao Quang.

Sự đọa lạc của Song Hùng Phong Hỏa chính thức bắt đầu trong cõi sương độc hư vô này, ngay dưới mũi của toàn bộ cường giả đại lục.

Sau màn dạo đầu nhục nhã bằng miệng, Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên đã hoàn toàn đánh mất bản ngã của những đội trưởng thiên tài.

Dưới tác động kinh hoàng của sương độc xà tính, mọi tôn nghiêm của học viện Xí Hỏa và Thần Phong đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại bản năng của hai con chó đực đang phát cuồng vì nhục thân dâm mỹ của Độc Cô Dao Quang.

Trong không gian tím đặc quánh của sương độc, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời của Vũ Hồn Thành cũng không thể xuyên thấu, cuộc hành dâm bạo liệt chính thức bắt đầu trên mặt sàn đấu đá trắng lạnh lẽo.

Dao Quang nằm ngửa ngay giữa tâm điểm của trận đấu, đôi chân thon dài dang rộng đến mức cực hạn, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc, đỏ hửng và tràn trề hỗn hợp tràng tinh vừa được phun trào.

Hắn nhìn hai nam nhân đang đứng thở dốc phía trên, mỉm cười đầy khiêu khích:

"Đến đây... dùng ngọn lửa bá đạo và cơn lốc sắc lẹm của các ngươi nện nát ta đi!

Hãy để cho hàng vạn người ngoài kia biết rằng, thiên tài của các ngươi chỉ là công cụ để lấp đầy cái lỗ dâm này!"

Hỏa Vô Song gầm lên một tiếng thú tính, ngọn lửa từ Võ hồn Độc Giác Hỏa Long bùng lên bao phủ lấy nhục thân cường tráng.

Hắn lao vào như một con mãnh thú, tóm chặt lấy hông Dao Quang, nhấc bổng nhục thân thiếu niên mười lăm tuổi lên và đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

Phập!

"A... hự... sướng quá...

Hỏa Vô Song... dương vật của ngươi nóng bỏng quá!"

Dao Quang hét lên điên cuồng khi côn thịt đỏ rực của Hỏa Vô Song xuyên qua lớp dịch nhầy, đâm thủng trực tràng và thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Cú đâm mang theo nhiệt độ kinh hoàng của hỏa lực khiến nhục thân Dao Quang nẩy lên, vách thịt bên trong như bị nung đỏ.

Hỏa Vô Song bắt đầu những cú thúc vạn cân, mỗi nhịp nện kịch liệt đều mang theo tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội khắp không gian độc vực.

Chưa dừng lại ở đó, Phong Tiếu Thiên từ phía sau cũng lao vào như một cơn gió lốc.

Hắn không thể chờ đợi thêm một giây nào để được chạm vào yêu nghiệt này.

Phong Tiếu Thiên thô bạo xoay người Dao Quang lại, bắt hắn quỳ rạp trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy).

Một tay hắn tóm lấy tóc Dao Quang kéo ngược ra sau, tay kia điều khiển dương vật thon dài, gân guốc của mình thọc mạnh vào khoang miệng thiếu niên đang há hốc rên rỉ.

Màn "đầu đuôi song hành" tàn bạo diễn ra ngay giữa đấu trường.

Phía dưới, Hỏa Vô Song điên cuồng nện lút gốc vào hậu huyệt, mỗi lần thúc vào là một lần hỏa lực thiêu đốt mọi dây thần kinh khoái cảm của Dao Quang.

Phía trên, Phong Tiếu Thiên liên tục nện mạnh vào cuống họng, tốc độ của Tật Phong Song Đầu Ma Lang khiến những cú đâm của hắn nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

Dao Quang chỉ còn biết trợn ngược đôi mắt tím lờ đờ, khoang miệng bị lấp đầy bởi dương vật của gió, còn hậu huyệt bị cày xới bởi côn thịt của lửa.

"Ư... oác... oác... mạnh nữa đi... hai con chó của ta!"

- Dao Quang rên rỉ nghẹn ngào trong cực khoái nhục nhã.

Tốc độ và lực lượng của hai vị đội trưởng lúc này đã vượt qua giới hạn của một trận thi đấu hồn sư.

Mỗi nhịp đâm rút của Hỏa Vô Song đều kéo theo những dải dịch dâm trắng đục văng tung tóe lên mặt sàn đấu, trong khi Phong Tiếu Thiên liên tục vục mặt vào mái tóc tím của Dao Quang mà gầm rống.

Sự nhục nhã khi bị hai thiên tài mạnh nhất liên quân cùng lúc dày vò nhục thân ngay tại Vũ Hồn Thành khiến Dao Quang đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn tà ác.

Hắn chủ động vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, biến cái hậu huyệt và khoang miệng thành những hố đen hút sạch bản nguyên Phong - Hỏa từ hai dương vật đang điên cuồng hành sự.

Dao Quang cảm nhận được luồng nhiệt lượng của hỏa long và sự sắc lẹm của phong lang đang chảy tràn vào kinh mạch, rèn luyện nhục thân hắn trở nên bền bỉ vĩnh cửu.

Căn phòng tím của sương độc giờ đây nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt, mùi dịch dâm và tiếng rên rỉ dâm tục kịch liệt.

Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên càng đụ càng hăng, họ thi nhau nện vào nhục thân thiếu niên như muốn khảm sâu bản thân vào bên trong yêu nghiệt này.

Hậu huyệt của Dao Quang dưới sự tàn phá của hai thiên tài đã trở nên tơi tả, há hốc và nóng bỏng, sẵn sàng cho màn phun trào tràng tinh phong hỏa vĩ đại nhất lịch sử đại tái.

Cơn hưng phấn bạo liệt bên trong khối cầu sương độc tím ngắt giữa quảng trường Giáo Hoàng Điện đã chạm đến ngưỡng bùng nổ cuối cùng.

Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên, hai niềm tự hào của giới hồn sư trẻ tuổi, lúc này đã hoàn toàn đánh mất ý thức về thời gian và địa điểm.

Trong tâm trí họ, không còn trận chung kết, không còn danh dự học viện, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: dùng dương vật của mình để đóng cọc, để chinh phục và để vấy bẩn nhục thân dâm mỹ của Độc Cô Dao Quang.

Nhận thấy bản nguyên của Song Hùng đã đạt đến độ chín muồi, Dao Quang chủ động thay đổi tư thế để đón nhận cú dứt điểm nhục nhã nhất.

Hắn tóm lấy tay Hỏa Vô Song, kéo gã ngã ngửa xuống mặt sàn đấu đá trắng, rồi xoay người chổng mông cao ngất, ép cái hậu huyệt sưng tấy, há hốc vào dương vật nóng rực của gã.

Cùng lúc đó, hắn bò lồm cồm, vươn cổ ra phía trước để nuốt trọn lấy côn thịt gân guốc của Phong Tiếu Thiên đang quỳ phía đối diện.

Tư thế "kết nối phong hỏa" này khiến nhục thân Dao Quang bị kéo căng như một cây cung.

Phía dưới, Hỏa Vô Song gầm lên một tiếng thú tính, hai tay tóm chặt lấy vòng eo thon gọn của thiếu niên, bắt đầu những nhịp thúc vạn cân cuối cùng.

Mỗi lần dương vật hỏa long đâm lút tận gốc rễ, nó lại mang theo ngọn lửa tà hỏa thiêu đốt trực tràng, khiến Dao Quang co giật dữ dội, nước dãi chảy ròng ròng trên mặt sàn.

"Bắn vào đây!

Lấp đầy ta bằng ngọn lửa và cơn lốc của các ngươi đi!

Hãy để cho tràng tinh của các ngươi hòa quyện bên trong nhục thân của ta!"

- Dao Quang rên rỉ nghẹn ngào trong khi khoang miệng vẫn đang bị Phong Tiếu Thiên nện kịch liệt.

Phong Tiếu Thiên điên cuồng thúc mạnh côn thịt vào tận cuống họng Dao Quang với tốc độ của một cơn bão.

Hắn cảm nhận được cơ vòm họng của vị Hồn Thánh dâm mỹ đang co thắt, bú mút lấy đầu khấc của mình một cách tham lam.

Dục vọng tích tụ bấy lâu cùng với dược tính của sương độc khiến cả hai nam nhân cùng lúc đạt đến điểm bùng nổ.

"Hự... ta bắn đây!

Chết đi yêu nghiệt!"

- Hỏa Vô Song gầm lên, toàn thân đỏ rực như than hồng.

"Ư... a... nhận lấy toàn bộ sức mạnh của ta!"

- Phong Tiếu Thiên cũng rống lên, tốc độ đâm rút đạt đến mức để lại những tàn ảnh hư ảo.

Trong giây phút cao trào nhất, cả hai thiên tài cùng lúc phun trào mãnh liệt.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Luồng tràng tinh nồng đậm, nóng bỏng như dung nham của Hỏa Vô Song phun thẳng vào sâu bên trong trực tràng Dao Quang, lấp đầy mọi ngóc ngách đến mức trào ngược ra ngoài qua kẽ mông trắng ngần.

Cùng lúc đó, Phong Tiếu Thiên cũng bắn nát cuống họng thiếu niên bằng luồng tinh dịch đặc quánh, mang theo phong lực sắc lẹm, xé toạc mọi rào cản tôn nghiêm để rót đầy vào thực quản.

Cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô cao lên rõ rệt, chứa đựng hỗn hợp tinh khí của hai vị đội trưởng mạnh nhất liên quân.

Nhục thân hắn tỏa ra luồng sáng đỏ tím rực rỡ, ma công Nghịch Chuyển Thôn Thiên vận hành ở công suất tối đa, nuốt chửng toàn bộ bản nguyên Phong - Hỏa tinh túy nhất.

Luồng sức mạnh này không ngừng rèn giũa kinh mạch, đẩy hồn lực của hắn vọt thẳng từ cấp 71 lên Cấp 72 (Hồn Thánh) hoàn chỉnh chỉ trong một hơi thở.

Đúng lúc này, Dao Quang khẽ phất tay, luồng sương độc tím đặc quánh bắt đầu tan biến nhanh chóng dưới sự kinh hoàng của hàng vạn khán giả và các cường giả trên khán đài.

Khi màn sương hoàn toàn biến mất, cả quảng trường Giáo Hoàng Điện rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở.

Họ nhìn thấy trên sàn đấu: Hỏa Vô Song và Phong Tiếu Thiên đờ đẫn quỳ rạp dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi, nhục thân cường tráng run rẩy vì kiệt sức sau trận hoan lạc bạo liệt.

Giáp trụ của cả hai nát bét, phơi bày sự uế tạp rõ mồn một.

Ở giữa họ, Độc Cô Dao Quang đứng thẳng dậy với vẻ đẹp thần thánh nhưng đầy tà ác.

Hậu huyệt của hắn vẫn còn há hốc, không ngừng rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh nồng đậm của hai thiên tài, chảy dài xuống đôi chân trắng muốt.

Trên khóe môi hắn vẫn còn vương vệt trắng đục của Phong Tiếu Thiên.

Dao Quang đưa tay quệt ngang môi, khẽ liếm lấy giọt tinh túy cuối cùng rồi mỉm cười tà mị nhìn về phía khán đài cao nhất – nơi Giáo Hoàng Bỉ Bỉ Đông đang ngồi:

"Hoàng Gia Học Viện... thắng cuộc.

Song Hùng của các ngươi... thật sự rất 'mạnh'."

Tiếng tuyên bố vang lên lạnh lùng, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn về danh dự của liên quân Thần Phong - Xí Hỏa ngay trước mặt toàn lục địa.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 18. Bồn Chứa Tinh Dưới Háng Diễm Và Tà Nguyệt


Giữa đấu trường Vũ Hồn Thành, khối cầu sương độc tím ngắt không chỉ là một rào cản vật lý, mà nó đã biến thành một "thánh đường" của những dục vọng tồi bại nhất.

Khi Yêu Mị của Tà Nguyệt và Hồ Liệt Na hoàn toàn bị khuất phục dưới uy áp của Bích Lân Xà Hoàng, Độc Cô Dao Quang đã thiết lập nên một trật tự mới.

Hắn không vội vàng hành dâm, mà muốn bẻ gãy ý chí của hai nam nhân mạnh nhất thế hệ hoàng kim bằng sự phục vụ nhục nhã nhưng đầy khoái lạc.

Trong làn sương đặc quánh, Diễm và Tà Nguyệt đứng sững sờ, nhục thân họ run rẩy vì luồng độc tính kích dục đang tàn phá hệ thống thần kinh.

Dao Quang hiện thân, trần trụi và lộng lẫy, hắn tiến tới trước mặt hai vị đội trưởng, đôi mắt tím rực sáng lên sự hưng phấn tà ác.

Hắn ra lệnh cho cả hai đứng sát lại gần nhau, đối diện với mình.

"Đến đây, hỡi những niềm tự hào của Võ Hồn Điện.

Hãy để ta nếm thử xem dương vật của các ngươi, thứ nào sẽ làm ta nghẹt thở trước?"

Dưới tác động của ma công, Diễm và Tà Nguyệt thô bạo lột sạch trang phục.

Ngay lập tức, hai vật thể khổng lồ và hung hãn nhất lộ ra trước ánh mắt thèm khát của Dao Quang.

Một bên là côn thịt của Diễm, đỏ rực, to xù xì và tỏa ra hơi nóng hừng hực của nham thạch.

Bên cạnh nó là dương vật của Tà Nguyệt, thon dài, trắng trẻo nhưng gân guốc nổi lên cuồn cuộn, sắc lạnh như một thanh đoản đao vừa tuốt vỏ.

Hai món "vũ khí" khổng lồ này nằm sát cạnh nhau, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và dâm đãng tột độ.

Dao Quang khẽ liếm môi, hắn quỳ sụp xuống, đôi tay thon dài thô bạo tóm lấy hai dương vật rồi ép chúng sát lại với nhau thành một khối.

Sau đó, hắn há to khuôn miệng dâm mỹ, thực hiện màn Song Long Quán Họng – một lần nuốt trọn cả hai côn thịt vào tận cuống họng sâu hun hút.

Oác... oác... oác... sột soạt...

Tiếng nhóp nhép vang lên chát chúa trong không gian tĩnh lặng.

Khoang miệng của thiếu niên mười lăm tuổi bị lấp đầy hoàn toàn, hai gò má trắng ngần căng phồng ra đến mức gần như trong suốt, để lộ rõ hình dáng gân guốc của hai dương vật đang cọ xát bên trong.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cái lưỡi linh hoạt lách vào giữa khe hở của hai côn thịt, liếm lót liên hồi vào quy đầu của cả Diễm và Tà Nguyệt.

Diễm gầm lên một tiếng thú tính, hắn cảm nhận được khoang miệng nóng ẩm của Dao Quang đang mút chặt lấy mình như một chiếc máy vắt tinh khí.

Tà Nguyệt cũng mất đi sự lạnh lùng thường ngày, hắn nắm lấy tóc Dao Quang, cùng với Diễm thực hiện những nhịp thúc đồng bộ vào sâu trong thực quản thiếu niên.

Mỗi lần hai vị thiên tài cùng lúc thúc mạnh, Dao Quang lại trợn ngược đôi mắt tím, nước mắt và nước dãi chảy tràn lan xuống hai bên mép, quyện vào những mạch máu đang nổi rõ trên dương vật của đối phương.

Cảnh tượng một vị Hồn Thánh cao quý quỳ dưới chân hai nam nhân, cố gắng nuốt trọn sự to lớn của cả hai cùng một lúc ngay tại trận chung kết là một sự sỉ nhục không thể gột rửa đối với Võ Hồn Điện.

Dao Quang càng bị nghẹt thở, hắn càng hưng phấn, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt để chiều chuộng hai con chó đực đang phát cuồng.

Sau một hồi bị "tra tấn" bởi khoang miệng dâm loàn, cả Diễm và Tà Nguyệt đều đạt đến giới hạn cuối cùng.

Họ cùng lúc dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ, khiến hai dương vật trướng to thêm một vòng ngay trong miệng Dao Quang.

Một luồng tràng tinh nóng bỏng của nham thạch hòa quyện cùng luồng tinh dịch lạnh lẽo của huyết nguyệt, đồng thời phun trào mãnh liệt, rót đầy vào dạ dày của thiếu niên mười lăm tuổi.

Dao Quang nuốt không kịp, dịch trắng đục bắn tung tóe lên mặt, lên ngực hắn, tạo nên một khung cảnh đọa lạc đến tột cùng ngay giữa thánh điện uy nghiêm.

Sau khi nuốt trọn toàn bộ tinh dịch, Độc Cô Dao Quang không để cho hai vị thiên tài của Võ Hồn Điện có một giây phút nào để tỉnh táo lại.

Hắn lả lướt đứng dậy, để mặc cho hỗn hợp tràng tinh nóng lạnh của Diễm và Tà Nguyệt chảy tràn từ khóe môi xuống bộ ngực trắng ngần, rồi quệt ngang miệng bằng một cử chỉ đầy dâm mị.

Hắn tiến về phía trung tâm sàn đấu, nơi sương độc tím đặc quánh đang che giấu mọi tội lỗi, rồi chủ động xoay người, chổng mông cao ngất về phía hai nam nhân đang thở dốc vì dục vọng.

"Thế nào?

Tinh dịch của Hoàng Kim Thế Hệ chỉ có bấy nhiêu thôi sao?

Đến đây... dùng những dương vật kiêu ngạo nhất của các ngươi để cày xới nát cái lỗ dâm này đi!

Hãy cho ta thấy sức mạnh thật sự của Võ Hồn Điện ngay trên nhục thân của ta!"

Diễm gầm lên một tiếng chấn động, Lĩnh vực Toàn Nham bùng nổ khiến mặt đất dưới chân hắn nứt toác.

Hắn lao vào như một con thú hoang, thô bạo tóm chặt lấy hông Dao Quang từ phía sau.

Trong khi đó, Tà Nguyệt cũng không còn giữ được vẻ thanh cao, hắn tiến lại gần, ép nhục thân thiếu niên nằm rạp xuống mặt sàn đấu đá trắng lạnh lẽo.

Màn song long nhập động kinh hoàng chính thức bắt đầu.

Dao Quang nằm sấp, đôi chân thon dài bị Diễm kéo gập lại, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc co thắt sau màn liếm lót.

Diễm không chút thương tiếc, hắn canh chuẩn lối vào đã bị nới rộng bởi sương độc, rồi đâm mạnh một cú lút cán trực diện bằng dương vật khổng lồ đang rực lửa nham thạch của mình.

Phập!

"A... hự... sướng quá...

Diễm... côn thịt của ngươi nóng như muốn đốt cháy ta!"

Dao Quang hét lên điên cuồng khi vật thể thô ráp, to xù xì của Diễm xuyên qua lớp dịch nhầy, đâm thủng trực tràng và thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Cú đâm mang theo nhiệt lượng kinh thiên động địa, khiến vách thịt bên trong của Dao Quang như bị nung đỏ.

Diễm bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập như những đợt phun trào của núi lửa.

Chưa dừng lại ở đó, Tà Nguyệt từ phía trước cũng lao vào cuộc chơi.

Hắn thô bạo nắm lấy tóc Dao Quang, kéo đầu thiếu niên ngửa ra sau, rồi canh lúc Dao Quang đang há miệng rên rỉ vì những cú thúc của Diễm mà thọc mạnh dương vật gân guốc của mình vào tận cuống họng.

Cảnh tượng lúc này trở nên tồi bại đến mức cực hạn: Phía dưới, Diễm điên cuồng nện lút gốc vào hậu huyệt, mỗi lần thúc vào là một lần côn thịt nóng hổi xé toạc mọi dây thần kinh khoái cảm của Dao Quang.

Phía trên, Tà Nguyệt liên tục nện mạnh vào cuống họng với tốc độ sắc lẹm của Huyết Nguyệt, khiến Dao Quang chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong sự nghẹt thở dâm đãng.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội khắp không gian bị cô lập, nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt và hương xà độc mị hoặc.

"Mạnh nữa đi... hai con chó của ta!

Đâm nát ta đi... hự... sướng phát điên mất!"

Dao Quang sướng đến mức lên đỉnh liên tục, nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên mặt sàn đấu.

Hắn chủ động lùi mông về phía sau để đón nhận những cú nện bạo ngược của Diễm, đồng thời dùng lưỡi quấn quýt lấy dương vật của Tà Nguyệt đang cày xới trong miệng mình.

Mỗi lần Tà Nguyệt thúc mạnh, quy đầu sắc lạnh của hắn lại chạm vào nắp thanh quản, tạo nên một loại khoái cảm đau đớn kịch liệt khiến toàn thân Dao Quang co giật dữ dội.

Đúng lúc này, Dao Quang vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công ở cường độ cao nhất.

Hắn biến hậu huyệt và khoang miệng thành hai hố đen nuốt chửng linh lực.

Diễm và Tà Nguyệt càng đụ càng hăng, nhưng họ không nhận ra rằng toàn bộ bản nguyên Toàn Nham và Huyết Nguyệt đang bị Dao Quang rút tỉa một cách tàn nhẫn qua mỗi lần giao hợp.

Những mạch máu trên dương vật của hai thiên tài nổi lên cuồn cuộn, họ điên cuồng tìm cách chiếm đoạt nhục thân yêu nghiệt này mà không biết rằng mình đang trở thành vật tế thần cho sự thăng hoa của hắn.

Hậu huyệt của Dao Quang dưới sự tàn phá của "nham thạch" đã trở nên tơi tả, đỏ rực và nóng bỏng như bị thiêu đốt, trong khi khoang miệng bị "huyết nguyệt" mài xát đến mức sưng tấy.

Sự kết hợp giữa nóng và lạnh, giữa sự thô bạo và sắc lẹm khiến nhục thân Dao Quang đạt đến cảnh giới dâm mỹ thần thánh nhất, sẵn sàng cho màn phun trào tràng tinh hoàng kim cuối cùng để phá vỡ mọi xiềng xích hồn lực.

Cơn hưng phấn tồi bại bên trong khối cầu sương độc tím ngắt giữa quảng trường Giáo Hoàng Điện đã đạt đến ngưỡng bùng nổ cuối cùng.

Độc Cô Dao Quang không còn thỏa mãn với việc chia sẻ nhục thân cho hai đầu cơ thể; hắn muốn sự tàn bạo nhất, sự nhục nhã nhất mà một vị Hồn Thánh có thể chịu đựng.

Hắn lồm cồm bò dậy trong làn sương đặc quánh, hai tay chống xuống mặt sàn đấu đá trắng, chủ động tách rộng hai bầu mông trắng ngần đang đỏ rực vì bị hành hạ, để lộ cái hậu huyệt há hốc, trơn ướt và co thắt kịch liệt.

"Đến đây... cả hai người!

Dùng cả hai dương vật của Hoàng Kim Thế Hệ đâm nát cái lỗ dâm này cùng một lúc đi!

Hãy để bản nguyên của các ngươi hòa quyện vào nhau bên trong ta!"

Diễm và Tà Nguyệt gầm lên, lý trí cuối cùng của họ đã bị sương độc thiêu rụi hoàn toàn.

Diễm tóm lấy hông trái, Tà Nguyệt nắm chặt hông phải của Dao Quang.

Hai vật thể khổng lồ – một đỏ rực nóng bỏng như nham thạch, một trắng gân gân guốc sắc lạnh như huyết nguyệt – cùng lúc canh chuẩn lối vào đã bị nới rộng đến mức tơi tả.

Với một tiếng gầm đồng thanh, cả hai đâm mạnh một cú lút cán song song vào sâu trong trực tràng của thiếu niên mười lăm tuổi.

PHẬP!

XOẸT!

"A...

Ư...

AAAAA!

TOÁC...

TOÁC TA RỒI!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc màn sương tím, đôi mắt tím trợn ngược lờ đờ, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức.

Cái hậu huyệt hồng hào vốn đã há hốc giờ đây bị hai côn thịt khổng lồ cùng lúc nong rộng ra đến mức trong suốt, vách thịt mỏng manh bị ép chặt đến mức rỉ máu hòa quyện cùng dịch dâm.

Sự đau đớn kịch liệt hòa lẫn với khoái cảm tột đỉnh khiến nhục thân Dao Quang nẩy lên khỏi mặt sàn.

Màn Song Long Nhập Huyệt tàn bạo chính thức diễn ra ngay tại trận chung kết.

Diễm và Tà Nguyệt phối hợp nhịp nhàng như khi họ chiến đấu, cùng lúc thúc mạnh vào, cùng lúc rút ra.

Mỗi lần hai dương vật gân guốc cùng lúc nện lút gốc, chúng lại cọ xát vào nhau bên trong cơ thể Dao Quang, tạo nên một áp lực kinh hoàng lên tử cung ảo.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội liên hồi, quyện cùng tiếng rên rỉ dâm tục kịch liệt của vị Hồn Thánh dâm mỹ.

"Ư... hự... sướng quá... hai cái côn thịt đang nghiền nát bên trong ta...

đâm mạnh nữa đi... lấp đầy ta bằng tinh trùng của các ngươi đi!"

Dao Quang điên cuồng uốn éo vòng eo thon gọn, chủ động lùi mông về phía sau để đón nhận sự tra tấn thể xác này.

Hắn vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công ở công suất tối đa, biến hậu huyệt thành một lò luyện linh lực khổng lồ, nuốt chửng mọi bản nguyên Toàn Nham và Huyết Nguyệt đang được rót vào qua mỗi cú nện.

Nhục thân hắn tỏa ra luồng sáng đỏ tía rực rỡ, các mạch máu nổi rõ dưới làn da trắng muốt.

Diễm và Tà Nguyệt hoàn toàn mất đi thần trí, họ thi nhau nện vào nhục thân thiếu niên như muốn khảm sâu bản thân vào bên trong yêu nghiệt này.

Trong phút cao trào nhất, cả hai cùng lúc dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ.

Dương vật của Diễm trướng to kinh hoàng, tỏa ra hơi nóng thiêu đốt, trong khi của Tà Nguyệt cứng ngắc và sắc lẹm như một thanh thép nguội.

Cả hai cùng gầm lên một tiếng chấn động không gian và phun trào mãnh liệt ngay trong tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Hai luồng tràng tinh nồng đậm – một nóng cháy của núi lửa, một đặc quánh lạnh lẽo của nguyệt khí – đồng thời bắn ra với áp lực cực đại, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong Dao Quang.

Cái bụng nhỏ của hắn nhô cao lên rõ rệt, chứa đựng hỗn hợp tinh khí hoàng kim của hai vị thiên tài mạnh nhất.

Dao Quang co giật dữ dội, nước dãi và nước tiểu bắn tung tóe trong cực khoái tột độ.

Hồn lực của hắn phá vỡ ranh giới, vọt thẳng lên Cấp 73 (Hồn Thánh) hoàn chỉnh.

Đúng lúc này, Dao Quang phất tay, luồng sương độc tan biến nhanh chóng.

Khán giả và cường giả trên khán đài kinh hoàng nhìn thấy: Diễm và Tà Nguyệt đờ đẫn quỳ rạp dưới đất, nhục thân cường tráng đẫm uế tạp.

Dao Quang đứng dậy giữa sân đấu, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh nồng nặc của Hoàng Kim Thế Hệ chảy dài xuống chân.

Hắn khẽ liếm môi, mỉm cười tà mị nhìn về phía Bỉ Bỉ Đông:

"Cảm ơn sự 'chiêu đãi' của Võ Hồn Điện...

Giáo Hoàng đại nhân."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 19. Quỳ Háng Bú Cặc Đường Thần


Sát Lục Chi Đô, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, chỉ có mùi máu tanh nồng và những tiếng gào thét của những kẻ mất đi nhân tính.

Tại căn phòng tối cao của cung điện Sát Lục, Sát Lục Chi Vương (Đường Thần bị ký sinh bởi Huyết Hồng Cửu Đầu Biên Bức Vương) đang ngồi trên ngai vàng làm từ xương trắng.

Đôi mắt đỏ rực của hắn long sòng sọc vì cơn khát máu và dục vọng cuồng loạn không thể giải tỏa.

Cánh cửa nặng nề bật mở, Độc Cô Dao Quang bước vào.

Nhục thân mười lăm tuổi của hắn lúc này tỏa ra một thứ mị lực tà ác đến tột cùng, đối lập hoàn toàn với vẻ u ám của nơi này.

Hắn trần trụi, chỉ khoác trên vai một tấm choàng lụa tím mỏng manh, để lộ làn da trắng mướt còn vương lại những vệt tràng tinh hoàng kim từ trận chung kết ở Vũ Hồn Thành.

Cái bụng nhỏ của hắn hơi nhô lên, phập phồng theo từng nhịp thở dâm dật.

Vừa nhìn thấy nhục thân dâm mỹ của Dao Quang, sát khí của Sát Lục Chi Vương bùng nổ kinh hoàng.

Hắn cảm nhận được hương vị của sự đọa lạc thuần khiết nhất từ thiếu niên này.

Dao Quang không hề sợ hãi, hắn lả lướt tiến lại gần ngai vàng, mỗi bước đi đều khiến cái hậu huyệt hồng hào, há hốc sau lớp lụa khẽ co thắt mời gọi.

"Ngài chính là kẻ thống trị nơi tồi bại này sao?

Nhìn xem... cái lỗ dâm của ta đã đi qua cả đại lục, nhưng vẫn chưa tìm thấy thứ sức mạnh nào đủ để lấp đầy nó một cách trọn vẹn.

Ngài có dám dùng bản nguyên của mình để thử không?"

Sát Lục Chi Vương gầm lên một tiếng thú tính, hắn thô bạo tóm lấy cổ Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên lên không trung.

Luồng sát khí đặc quánh khiến không gian run rẩy, nhưng nó lại khiến Dao Quang hưng phấn đến mức nước dãi chảy dài theo khóe môi.

Sát Lục Chi Vương lột phăng bộ giáp đen tuyền, để lộ một dương vật vĩ đại, mang theo hơi thở của tử thần.

Côn thịt của hắn đen bóng, gân guốc nổi lên như những con rắn độc, tỏa ra hơi nóng hầm hập và mùi vị của máu tươi.

Dao Quang khẽ mỉm cười, hắn chủ động quỳ sụp xuống giữa hai chân gã vương giả địa ngục.

Đôi tay thon dài thô bạo tóm lấy dương vật khổng lồ của Đường Thần, rồi há miệng nuốt trọn toàn bộ chiều dài kinh hoàng của nó vào tận cuống họng sâu thẳm.

OÁC...

OÁC...

OÁC...

NHÓP NHÉP...

Tiếng mút mát vang vọng khắp cung điện u tối.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cơ vòm họng mút chặt lấy quy đầu to lớn của Sát Lục Chi Vương như muốn vắt kiệt mọi sát khí tinh túy nhất.

Sát Lục Chi Vương sướng đến mức trợn ngược mắt, bàn tay thô ráp với những móng tay sắc nhọn bóp chặt lấy đầu Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh côn thịt đen đúa vào khoang miệng thiếu niên.

Mỗi lần thúc vào, đầu khấc của hắn lại chạm mạnh vào nắp thanh quản, khiến Dao Quang nghẹt thở, đôi mắt tím lờ đờ vì cực khoái nhục nhã.

Chỉ trong phút chốc, vị vương giả địa ngục gầm lên và phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đen đục, đặc quánh mùi lưu huỳnh vào sâu bên trong thực quản Dao Quang.

Luồng tinh khí mang theo hỏa độc của biên bức vương khiến nhục thân Dao Quang run rẩy, hắn tham lam nuốt trọn không sót một giọt, đánh dấu bước đầu tiên trong việc nô dịch hóa kẻ mạnh nhất Sát Lục Chi Đô.

Sau khi đã bị khuôn miệng dâm loàn của Độc Cô Dao Quang vắt kiệt đợt tinh túy đầu tiên, bản năng thú tính bên trong Sát Lục Chi Vương (Đường Thần) bùng nổ đến mức không thể kiểm soát.

Luồng sát khí đỏ sẫm tỏa ra từ nhục thân cường tráng của hắn như muốn xé toạc không gian cung điện u tối.

Hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên mười lăm tuổi đang quỳ dưới chân mình, khóe môi vẫn còn vương vệt tinh dịch đen đục dơ bẩn, đôi mắt tím của yêu nghiệt hiện rõ sự thèm khát bị chà đạp.

Sát Lục Chi Vương thô bạo tóm lấy hai cổ chân của Dao Quang, nhấc bổng hắn lên và ném mạnh xuống mặt ngai vàng làm từ xương trắng.

Những mảnh xương sắc nhọn đâm vào làn da trắng mướt của thiếu niên, tạo nên những vết xước đỏ hửng, càng làm tăng thêm vẻ dâm mỹ tột cùng.

"Ngươi muốn bản nguyên của ta?

Vậy thì hãy dùng cái lỗ dâm của ngươi mà chứa đựng lấy sự cuồng nộ của địa ngục đi!"

Hắn không cho Dao Quang một giây nào để chuẩn bị, thô bạo dang rộng đôi chân thon dài của thiếu niên sang hai bên, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc co thắt, vẫn còn rỉ ra uế tạp của Hoàng Kim Thế Hệ.

Sát Lục Chi Vương canh chuẩn lối vào, dùng dương vật đen bóng, khổng lồ của mình đâm mạnh một cú lút cán trực diện.

PHẬP!

"AAAAA!

HỰ...

SƯỚNG...

SƯỚNG QUÁ!

ĐƯỜNG THẦN...

ĐÂM NÁT TA ĐI!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc màn đêm, toàn thân co giật dữ dội khi vật thể vĩ đại của vị tuyệt đỉnh Đấu La xuyên qua mọi rào cản, đâm thủng trực tràng và thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Côn thịt của Sát Lục Chi Vương không chỉ to lớn kinh hoàng mà còn mang theo luồng điện sát khí sắc lẹm, mỗi lần đâm vào là một lần như có hàng ngàn lưỡi dao cày xới bên trong nhục thân Dao Quang.

Sát Lục Chi Vương bắt đầu những cú thúc vạn cân với tốc độ và lực lượng của một vị thần.

Hắn nắm chặt lấy vòng eo thon gọn của Dao Quang, để lại những vết bầm tím đen rõ rệt, liên tục nện mạnh vào bên trong.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội khắp cung điện, quyện cùng tiếng rên rỉ dâm tục kịch liệt của Dao Quang tạo nên một khung cảnh tồi bại nhất lịch sử Sát Lục Chi Đô.

Hắn thô bạo lật người Dao Quang lại, ép thiếu niên quỳ rạp trên đống xương trắng trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy).

Sát Lục Chi Vương từ phía sau nắm lấy tóc Dao Quang kéo ngược ra sau, trong khi dương vật gân guốc của mình liên tục nện lút gốc vào hậu huyệt đang bị nong rộng ra đến mức trong suốt.

Ở tư thế này, mỗi lần hắn thúc mạnh, Dao Quang đều cảm thấy như nhục thân mình bị chẻ làm đôi, cực khoái nhục nhã khiến nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên những mảnh xương khô.

"Mạnh nữa đi... con chó của địa ngục!

Hãy dùng côn thịt chứa đầy sát khí của ngươi mà lấp đầy ta!"

- Dao Quang rên rỉ trong sự mê loạn.

Hắn cảm nhận được bản nguyên của Tu La Thần đang ẩn giấu bên trong tinh khí của Đường Thần và điên cuồng vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công để nuốt chửng lấy nó.

Nhục thân của Dao Quang dưới sự tàn phá của Sát Lục Chi Vương đã trở nên tơi tả, hậu huyệt đỏ rực và nóng bỏng như bị thiêu đốt bởi hỏa độc lưu huỳnh.

Sự thô bạo của một kẻ đứng đầu tuyệt đỉnh khiến mọi dây thần kinh của thiếu niên mười lăm tuổi đều rung lên bần bật, sẵn sàng cho màn phun trào tràng tinh đen kịt để thăng hoa sức mạnh lên một tầm cao mới.

Cơn cuồng nộ nhục dục của Sát Lục Chi Vương (Đường Thần) đã đạt đến ngưỡng mất kiểm soát hoàn toàn.

Hắn không còn chút nương tay nào, thô bạo tóm lấy hai cổ chân của Độc Cô Dao Quang, kéo gập ngược chúng ra sau đầu trong tư thế đóng cọc cực đoan ngay trên đỉnh ngai vàng làm từ xương trắng.

Ở tư thế nhục nhã này, toàn bộ cái hậu huyệt hồng hào vốn đã bị nong rộng, tơi tả và há hốc của thiếu niên mười lăm tuổi phơi bày hoàn toàn trước mắt vị Tuyệt Đỉnh Đấu La.

"Cái lỗ dâm này... hôm nay ta sẽ dùng dương vật này đóng đinh ngươi vào ngai vàng của ta!

Đụ chết loại yêu nghiệt như ngươi!"

Sát Lục Chi Vương gầm lên một tiếng thú tính, hắn canh chuẩn lối vào đã tràn trề hỗn hợp dịch nhầy và tinh dịch đen đục của đợt khai vị, rồi đâm mạnh một cú lút cán trực diện bằng dương vật đen bóng, khổng lồ của mình.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

TOÁC...

TOÁC TA RỒI!

ĐƯỜNG THẦN...

ĐÂM MẠNH NỮA ĐI!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc màn sương máu, đôi mắt tím trợn ngược lờ đờ, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức.

Côn thịt của Đường Thần không chỉ to lớn kinh hoàng mà còn gân guốc nổi lên cuồn cuộn như những con xà điện, mỗi lần đâm xuyên qua trực tràng là một lần ma sát kịch liệt vào tận cùng tử cung ảo.

Sát Lục Chi Vương bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập và tàn bạo như muốn nghiền nát nhục thân dâm mỹ này vào đống xương trắng bên dưới.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội liên hồi khắp cung điện u tối.

Đường Thần vừa đụ vừa gầm rống dâm tục, đôi tay hộ pháp bóp chặt lấy bầu ngực trắng ngần của Dao Quang đến mức rướm máu:

"Chặt quá... cái lỗ dâm của ngươi đang mút lấy côn thịt của ta!

Ngươi thèm khát tinh dịch của địa ngục đến thế sao?

Hự... ta sẽ rót đầy cái bụng nhỏ này cho ngươi!"

Sát Lục Chi Vương không cho Dao Quang một giây nào để thở, mỗi lần dương vật đen đúa rút ra gần hết là ngay lập tức lại đóng cọc lút gốc vào bên trong với lực lượng của một vị thần.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức trong suốt, để lộ vách thịt đỏ hửng đang bị cày xới nát bét.

Dao Quang sướng đến mức lên đỉnh liên tục, nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên những mảnh xương khô.

Trong giây phút cao trào nhất, bản nguyên Sát Thần ẩn giấu trong huyết mạch Đường Thần điên cuồng hội tụ về hạ bộ.

Sát Lục Chi Vương gồng mình, toàn thân nổi đầy gân xanh đen, hắn thực hiện hàng chục cú thúc lút gốc với tốc độ kinh hoàng trước khi phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đen đặc, nồng nặc mùi máu vào sâu trong cơ thể thiếu niên.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Luồng tinh dịch nóng bỏng và đặc quánh như nhựa đường bắn ra với áp lực kinh hoàng, phun thẳng vào tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Cái bụng nhỏ của hắn nhô cao lên rõ rệt, căng tròn lên đầy dâm dật khi chứa đựng toàn bộ bản nguyên của vị vương giả địa ngục.

Dao Quang co giật dữ dội, nhục thân tỏa ra luồng sáng tím đen rực rỡ khi hồn lực vọt thẳng lên Cấp 75.

Hắn nằm rạp trên ngai vàng xương trắng, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh dơ bẩn chảy dài xuống đôi chân trắng muốt.

Dao Quang khẽ mỉm cười tà mị, nhìn Đường Thần đang đờ đẫn quỳ phục bên cạnh, giờ đây hoàn toàn chỉ còn là một con chó đực bảo hộ cho nhục thân dâm mỹ của mình.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 20. Bốn Con Cặc To Nhà Họ Đường Đụ Nát Đít Dao Quang


Ba năm ròng rã tại Sát Lục Chi Đô không những không làm mài mòn vẻ đẹp của Độc Cô Dao Quang, mà còn tôi luyện nhục thân hắn thành một khối ngọc thạch mang hơi thở của tử thần.

Khi cánh cửa địa ngục mở ra, Dao Quang bước ra với luồng sát khí đặc quánh của Sát Thần Lĩnh Vực, nhưng nhục thân hắn lại toát ra một mùi hương xà tính mị hoặc đến tột cùng.

Đứng đợi sẵn ở đó là Đường Hạo và Đường Tam, hai kẻ đã sớm trở thành nô lệ dưới cái hậu huyệt của hắn.

Đi sau lưng Dao Quang là Đường Thần, vị tuyệt đỉnh Đấu La giờ đây chỉ như một con chó đực bảo hộ, ánh mắt đỏ rực luôn dán chặt vào cái mông tròn trịa của chủ nhân.

Cả nhóm không chậm trễ, lập tức lên đường trở về Hạo Thiên Tông – nơi ẩn dật của tông môn đứng đầu thiên hạ.

Khi bước vào đại sảnh trang nghiêm, trước mặt các trưởng lão và đệ tử đang sững sờ, Dao Quang thản nhiên lột bỏ lớp choàng tím, phơi bày nhục thân mười tám tuổi trưởng thành, trắng muốt và đầy dâm dật.

Hắn thản nhiên ngồi lên chiếc ghế tông chủ làm từ đá cứng, dang rộng đôi chân thon dài, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc co thắt, vẫn còn rỉ ra những giọt tràng tinh đen đục của Đường Thần chưa kịp tiêu hóa hết.

"Đường Hạo, Đường Tam... hai con chó của ta.

Các ngươi đã đợi lâu rồi phải không?

Đến đây, hãy dùng dòng máu Hạo Thiên của các ngươi để tẩy rửa cái lỗ dâm này cho ta!"

Đường Hạo – vị Đấu La sát thần vốn lạnh lùng và uy nghiêm – giờ đây như bị trúng tà độc.

Hắn gầm lên một tiếng thú tính, thô bạo lột phăng bộ y phục rách nát, để lộ một nhục thân cường tráng như tượng tạc với những vết sẹo chiến trận.

Nhưng điểm gây kinh hãi nhất chính là dương vật khổng lồ của hắn, đen bóng, gân guốc nổi lên cuồn cuộn như một thanh Hạo Thiên Chùy bằng thịt thực thụ.

Nó trướng căng, rỉ ra những giọt dịch dâm nồng nặc mùi vị nam tính bạo liệt.

Đường Hạo tiến tới, không một lời thừa thãi, hắn tóm chặt lấy gáy Dao Quang, ép đầu thiếu niên ngửa ra sau và thọc mạnh dương vật vĩ đại vào tận cuống họng.

OÁC...

OÁC...

PHẬP...

Dao Quang trợn ngược đôi mắt tím, nước dãi chảy ròng ròng khi khoang miệng bị lấp đầy bởi kích thước kinh hoàng của Đường Hạo.

Côn thịt của gã sát thần to đến mức làm căng cứng hai gò má của Dao Quang, mỗi lần thúc vào là một lần đầu khấc chạm mạnh vào nắp thanh quản khiến hắn nghẹt thở dâm đãng.

Trong lúc cha mình đang điên cuồng nện vào miệng, Đường Tam cũng không thể kìm nén thêm một giây nào.

Hắn quỳ xuống giữa hai chân Dao Quang, đôi tay thô bạo tách rộng hai bầu mông trắng ngần để lộ cái hậu huyệt đang co thắt mời gọi.

Đường Tam lột sạch phục sức, phơi bày côn thịt thon dài nhưng cứng như thép nguội của mình.

Hắn bắt đầu dùng chiếc lưỡi linh hoạt của kẻ sử dụng Ám khí để liếm lót hậu huyệt của Dao Quang một cách điên cuồng.

Nhóp nhép... sột soạt... bạch bạch...

Tiếng nước nhờn quyện cùng tiếng mút mát vang động khắp đại sảnh Hạo Thiên Tông.

Đường Tam lách sâu lưỡi vào bên trong trực tràng, quét sạch mọi uế tạp cũ để chuẩn bị lối vào cho cha con mình.

Đường Hạo vừa nện kịch liệt vào khoang miệng vừa gầm rống dâm tục:

"Bú cho kỹ vào!

Hãy dùng cái miệng dâm này mà nuốt sạch sát khí của cha con ta!

Hự... chặt quá... cái lỗ dâm này vẫn chặt như ngày đầu!"

Chỉ trong vài phút dạo đầu bạo liệt, Đường Tam đã đạt đến giới hạn.

Hắn nắm chặt lấy eo Dao Quang, kéo mông thiếu niên sát vào mặt mình và phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đầu tiên vào mặt và ngực Dao Quang.

Ngay lập tức, Đường Hạo cũng rống lên một tiếng chấn động không gian, hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào hạ bộ và bắn nát cuống họng thiếu niên bằng luồng tinh dịch đặc quánh, nóng bỏng như dung nham.

Dao Quang đẫm trong tinh dịch của hai cha con họ Đường, nhục thân run rẩy vì khoái cảm nhục nhã, sẵn sàng cho những màn tra tấn tàn khốc hơn từ những thành viên khác của gia tộc Hạo Thiên.

Chứng kiến cảnh em trai và cháu ruột mình đang điên cuồng dày vò nhục thân của thiếu niên ngay giữa đại sảnh, Đường Khiếu – vị tông chủ uy nghiêm của Hạo Thiên Tông – cảm thấy dòng máu trong người mình như đang sôi sùng sục.

Sát khí của Hạo Thiên Chùy vốn để trấn áp kẻ thù, giờ đây lại bị mị lực tà ác của Độc Cô Dao Quang biến thành ngọn lửa dục vọng thiêu đốt mọi rào cản đạo đức.

Đường Khiếu bước tới, từng bước chân của vị phong hào đấu la khiến mặt đất rung chuyển, nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào cái hậu huyệt hồng hào đang không ngừng co thắt và rỉ ra hỗn hợp tinh dịch của Đường Hạo và Đường Tam.

Dao Quang khẽ liếm lấy dòng tinh khí còn vương trên môi, đôi mắt tím lờ đờ vì cực khoái nhìn về phía vị tông chủ cao quý.

Hắn chủ động xoay người, quỳ rạp trên mặt sàn đá cứng, chổng cái mông trắng ngần cao ngất về phía Đường Khiếu, tạo thành một tư thế nhục nhã tột cùng ngay trước bàn thờ tổ tiên Hạo Thiên.

"Đại bác... ngài đứng nhìn đủ chưa?

Hãy dùng cái dương vật chính tông của người thừa kế Hạo Thiên mà đóng cọc vào nhục thân của ta đi!

Cho ta thấy bản nguyên của Hạo Thiên Tông mạnh mẽ đến nhường nào!"

Đường Khiếu gầm lên một tiếng thú tính, hắn thô bạo lột phăng bộ tông chủ bào, để lộ nhục thân cường tráng như gấu vĩ đại.

Dương vật của Đường Khiếu là một sự kinh hoàng – nó to và dài vượt xa cả Đường Hạo, gân guốc nổi lên cuồn cuộn như những sợi xích sắt nung đỏ.

Nó cứng ngắc, đập liên hồi vào bụng hắn, rỉ ra những giọt dịch dâm nồng nặc mùi vị nam tính quyền lực.

Hắn không chút nương tay, tiến lại phía sau Dao Quang, một tay tóm chặt lấy tóc thiếu niên kéo ngược ra sau, tay kia điều khiển vật thể khổng lồ của mình canh chuẩn lối vào đã bị nới rộng.

Đường Khiếu đâm mạnh một cú lút cán trực diện vào sâu bên trong trực tràng.

PHẬP!

"AAAAA!

HỰ...

TOÁC...

TOÁC TA RỒI!

ĐƯỜNG KHIẾU...

MẠNH NỮA ĐI!"

Dao Quang hét lên điên cuồng, toàn thân căng cứng như bị một thanh đại chùy xuyên qua.

Côn thịt của Đường Khiếu quá lớn, nó nong rộng hậu huyệt của Dao Quang ra đến mức cực hạn, vách thịt mỏng manh bị ép đến mức nhìn thấy cả những mạch máu đang giật liên hồi bên trong.

Đường Khiếu bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập và tàn bạo như đang quai búa vào đống sắt vụn.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội khắp đại sảnh, át cả tiếng gió rít ngoài đỉnh núi.

Đường Hạo và Đường Tam không hề rời đi, họ tiếp tục vây lấy nhục thân Dao Quang.

Đường Hạo nắm lấy hai bầu ngực trắng ngần của thiếu niên, điên cuồng bóp mạnh đến mức rướm máu, trong khi Đường Tam lại một lần nữa đưa dương vật của mình vào khoang miệng Dao Quang, phối hợp cùng những nhịp thúc từ phía sau của bác mình.

"Chặt quá... cái lỗ dâm của ngươi đang muốn nuốt chửng ta sao?"

- Đường Khiếu vừa đụ vừa gầm rống dâm tục, mồ hôi chảy ròng ròng trên những khối cơ bắp cuồn cuộn.

Hắn cảm nhận được vách thịt của vị Hồn Thánh dâm mỹ đang bú mút lấy côn thịt của mình một cách tham lam, không ngừng rút tỉa linh lực tông chủ.

Dao Quang sướng đến mức lên đỉnh liên tục, nước tiểu quyện cùng dịch dâm bắn tung tóe lên mặt sàn đá.

Hắn điên cuồng vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, biến cái hậu huyệt đang bị Đường Khiếu dày vò thành một hố đen nuốt chửng lấy Hạo Thiên thần lực.

Sự nhục nhã khi bị ba người đàn ông quyền lực nhất nhà họ Đường cùng lúc hành hạ khiến khoái cảm của Dao Quang đạt đến cảnh giới thần thánh.

Sau hàng trăm cú nện tàn bạo, Đường Khiếu không thể kìm nén thêm được nữa.

Hắn dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ, khiến dương vật trướng to lên một vòng ngay trong cơ thể Dao Quang.

Hắn thực hiện mười cú thúc lút gốc với sức mạnh kinh thiên động địa trước khi phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh đặc quánh, nồng đậm nhất từ trước đến nay vào sâu bên trong trực tràng thiếu niên.

Cùng lúc đó, Đường Tam cũng bắn nát cuống họng Dao Quang, tạo nên một sự cộng hưởng tinh khí kinh hoàng.

Cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô cao lên rõ rệt, chứa đựng hàng lít tinh dịch của hai vị cao thủ họ Đường, khiến hắn nằm vật ra sàn, hơi thở dồn dập trong sự đọa lạc tột đỉnh.

Không gian đại sảnh Hạo Thiên Tông giờ đây nồng nặc mùi vị tinh dịch, mồ hôi và dục vọng bẩn thỉu.

Sự hiện diện của Đường Thần – vị tổ tông tối cao, kẻ mang hơi thở của Tu La Thần – đã đẩy cuộc hành dâm này lên tới đỉnh điểm của sự tồi bại.

Nhìn thấy con trai (Đường Khiếu, Đường Hạo) và cháu trai (Đường Tam) đang điên cuồng dày vò nhục thân của Độc Cô Dao Quang, Đường Thần không còn giữ được chút lý trí nào.

Bản năng thú tính của một kẻ từng thống trị Sát Lục Chi Đô bùng nổ, hắn thô bạo gạt phăng mọi người ra để chiếm lấy vị trí trung tâm.

"Tất cả tránh ra!

Hãy để vị tổ tông này dùng thứ bản nguyên thần cấp mà lấp đầy cái lỗ dâm của yêu nghiệt này!"

Đường Thần thô bạo tóm lấy tóc Dao Quang, kéo nhục thân thiếu niên mười tám tuổi quỳ rạp trên đống đổ nát của chiếc ghế tông chủ.

Cùng lúc đó, Đường Khiếu, Đường Hạo và Đường Tam cũng vây lấy như những con chó đực phát cuồng.

Một màn Tứ Đại Song Chùy kinh hoàng chính thức diễn ra – bốn cái côn thịt vĩ đại nhất của gia tộc họ Đường cùng lúc tấn công nhục thân dâm mỹ của Dao Quang.

Đường Thần và Đường Khiếu phối hợp nhịp nhàng, cả hai cùng lúc đâm hai dương vật khổng lồ vào chung một hậu huyệt.

XOẸT!

PHẬP!

"AAAAA!

HỰ...

TOÁC...

TOÁC HẾT RỒI!

BỐN CÁI CÔN THỊT...

ĐANG GIẾT TA!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé lòng, đôi mắt tím trợn ngược lờ đờ, toàn thân căng cứng như một sợi dây cung bị kéo quá mức.

Cái hậu huyệt hồng hào vốn đã tơi tả giờ đây bị hai vật thể vĩ đại – một đen bóng sát khí của Đường Thần, một đỏ rực quyền lực của Đường Khiếu – cùng lúc nong rộng ra đến mức nhìn thấy rõ cả vách thịt mỏng manh đang bị nghiền nát bên trong.

Khoái cảm nhục nhã từ việc bị hai vị Tuyệt Đỉnh và Phong Hào Đấu La cùng lúc đóng cọc vào trực tràng khiến Dao Quang co giật dữ dội, nước tiểu và dịch dâm bắn tung tóe lên mặt sàn đá.

Trong khi đó, ở phía trên, Đường Hạo và Đường Tam cũng không hề nương tay.

Đường Hạo thô bạo thọc mạnh dương vật gân guốc vào tận cuống họng Dao Quang, bắt thiếu niên phải nuốt trọn lấy sự thô bạo của mình.

Đường Tam thì điên cuồng dùng đôi tay tóm chặt lấy hai bầu ngực của Dao Quang, vừa nhào nặn vừa liên tục bắn tinh dịch vào tai và mắt thiếu niên, biến khuôn mặt dâm mỹ của chủ nhân thành một bãi chiến trường của uế tạp.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội khắp tông môn như tiếng búa tạ đang quai vào đe sắt.

Bốn nam nhân mạnh nhất họ Đường vừa đụ vừa gầm rống những lời dâm tục bẩn thỉu nhất:

"Nhìn đi tổ tiên!

Nhìn xem dòng máu Hạo Thiên đang đụ nát cái lỗ dâm của yêu nghiệt này như thế nào!"

- Đường Khiếu gào lên trong cơn mê loạn.

"Bú cho kỹ vào!

Nuốt sạch tinh khí của cha con ta đi!"

- Đường Hạo điên cuồng thúc mạnh vào khoang miệng.

Dao Quang sướng đến mức chết đi sống lại, nhục thân hắn đạt đến ngưỡng chịu đựng cuối cùng.

Hắn vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công ở công suất tối đa, biến hậu huyệt và thực quản thành những hố đen nuốt chửng linh lực của cả bốn người.

Sát khí Tu La, thần lực Hạo Thiên và lam ngân bản nguyên hòa quyện vào nhau, cuộn trào bên trong nhục thân Dao Quang.

Trong giây phút cao trào nhất, cả bốn nam nhân cùng lúc đạt đến điểm bùng nổ.

Đường Thần, Đường Khiếu, Đường Hạo và Đường Tam đồng loạt gầm lên thú tính và phun trào mãnh liệt.

Bốn luồng tràng tinh nồng đậm, nóng bỏng và dồi dào nhất lịch sử đại lục đồng thời bắn ra với áp lực kinh hoàng.

Luồng tinh dịch của Đường Thần và Đường Khiếu phun thẳng vào tận cùng trực tràng, lấp đầy mọi ngóc ngách đến mức cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô cao lên rõ rệt, căng tròn như sắp nổ tung.

Cùng lúc đó, Đường Hạo bắn nát cuống họng, còn Đường Tam xả luồng tinh khí nồng đặc lên toàn bộ nhục thân thiếu niên.

Dao Quang co giật dữ dội lần cuối rồi lịm đi trong cơn cực khoái thần thánh, toàn thân đẫm trong hỗn hợp dịch trắng đục nồng nặc.

Hồn lực của hắn phá vỡ ranh giới, vọt thẳng lên Cấp 76 (Hồn Thánh).

Khi trận dâm biến kết thúc, bốn vị anh hùng họ Đường đờ đẫn quỳ phục xung quanh nhục thân Dao Quang, ánh mắt chỉ còn sự nô lệ tuyệt đối.

Hạo Thiên Tông – tông môn đứng đầu thiên hạ – giờ đây chính thức trở thành "phòng chứa tinh" vĩnh cửu của vị chủ nhân dâm mỹ.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 21. Lỗ Dâm Chảy Đầy Tinh Dịch Của Tu La Thần


Sau khi vắt kiệt tinh khí của bốn cha con họ Đường, Độc Cô Dao Quang ngồi xếp bằng trong hang động ven biển, toàn thân đẫm trong đống dịch trắng đục nồng nặc mùi hôi hám.

Trong lúc vận hành Sát Thần Lĩnh Vực để tiêu hóa sát khí, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng uy áp lạnh lẽo, cao ngạo đang run rẩy sâu trong thức hải.

Đó là một tia thần niệm của Tu La Thần Vương – kẻ nắm quyền thẩm phán tối cao của Thần Giới.

Dao Quang khẽ nhếch mép, nụ cười đầy vẻ dâm tà: "Thần Vương cao quý sao?

Để xem cái dương vật của kẻ đứng đầu Thần Giới có làm ta nứng hơn đám người trần mắt thịt kia không."

Hắn ngay lập tức phóng thích toàn bộ dâm độc và xà tính vào sâu trong thức hải, bao vây lấy tia thần niệm ấy.

Trong không gian linh hồn tím ngắt, nhục thân dâm mỹ của Dao Quang hiện ra hoàn toàn trần trụi.

Cái hậu huyệt hồng hào sau 3 năm ở Sát Lục Chi Đô giờ đã trở nên há hốc, trơn nhẵn và thèm khát vô độ, không ngừng co thắt mời gọi.

Tia thần niệm của Tu La Thần, vốn mang hình hài một nam nhân uy nghiêm với bộ giáp đỏ thẫm, giờ đây bị luồng khí dâm ô của Dao Quang làm cho phát điên.

Quyền năng thẩm phán của hắn hoàn toàn bị dục vọng thú tính lấn át.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái mông trắng ngần của Dao Quang, đôi mắt đỏ rực bỗng vấy đục sắc tình.

Tu La Thần thô bạo lột phăng bộ thần giáp, để lộ một con cặc vĩ đại, mang theo uy áp kinh hồn của một vị Thần Vương.

Côn thịt của hắn đen bóng, gân guốc nổi lên như những con rồng cuộn, to và dài đến mức kinh dị, tỏa ra hơi nóng hừng hực và mùi vị của quyền lực tuyệt đối.

Dao Quang không đợi lệnh, hắn bò lồm cồm lại gần như một con chó nứng, chủ động quỳ sụp xuống giữa hai chân vị Thần Vương.

Hắn dùng đôi tay thon dài tóm chặt lấy cái buồi thần cấp đang giật liên hồi, rồi há miệng nuốt trọn toàn bộ quy đầu to lớn vào tận cuống họng.

Oác... oác... oác... nhóp nhép... sột soạt...

Tiếng mút mát dâm đãng vang vọng khắp không gian tinh thần.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cái lưỡi linh hoạt quấn chặt lấy những đường gân xanh tím trên thân dương vật, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt như muốn vắt kiệt toàn bộ tinh khí thần cấp.

Tu La Thần Vương sướng đến mức gầm lên thú tính, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy đầu Dao Quang, liên tục thúc mạnh cái côn thịt đen đúa vào sâu trong thực quản thiếu niên.

"Bú cho mạnh vào!

Cái miệng dâm này của ngươi muốn nuốt chửng cả Thần Vương sao?

Hự... chặt quá... sướng phát điên mất!"

- Vị thần tối cao giờ đây chẳng khác gì một gã đàn ông phát dục, vừa đụ vào miệng Dao Quang vừa gào rống dâm tục.

Mỗi lần Tu La Thần thúc lút gốc, đầu khấc to lớn lại va chạm mạnh vào nắp thanh quản khiến Dao Quang trợn ngược mắt, nước dãi và nước mắt chảy tràn lan, quyện vào dịch dâm nồng nặc.

Hắn càng bị nghẹt thở, cái hậu huyệt phía sau lại càng co thắt điên cuồng vì hưng phấn.

Chỉ trong vài phút bị "tra tấn" bởi khoang miệng dâm loàn, tia thần niệm của Tu La Thần đã đạt đến giới hạn.

Hắn dồn toàn bộ bản nguyên thẩm phán vào hạ bộ, khiến dương vật trướng to thêm một vòng ngay trong miệng Dao Quang trước khi phun trào mãnh liệt.

Một luồng tràng tinh đặc quánh, nóng bỏng và mang theo sức mạnh thần cấp bắn thẳng vào tận cùng dạ dày thiếu niên.

Dao Quang nuốt không kịp, dịch trắng bắn tung tóe lên mặt, lên ngực, nhuộm bẩn cả thần thức của vị Thần Vương cao quý ngay trong chính lĩnh vực của hắn.

Sau khi bị cái miệng dâm đãng của Độc Cô Dao Quang vắt kiệt đợt tinh túy đầu tiên, tia thần niệm của Tu La Thần Vương hoàn toàn biến chất.

Uy nghiêm của kẻ đứng đầu Thần giới giờ đây bị thay thế bằng sự hung bạo của một con thú đực đang phát nứng cực độ.

Hắn nhìn nhục thân trần trụi của Dao Quang đang đẫm trong tràng tinh thần cấp của mình, lòng dục bùng lên như hỏa ngục.

Hắn thô bạo tóm lấy eo Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên lên rồi ném mạnh xuống mặt sàn tinh thần lạnh lẽo.

"Cái miệng dâm này bú giỏi đấy, nhưng để xem cái lỗ đít của ngươi có chịu nổi sự thẩm phán của ta không!

Hôm nay ta sẽ dùng dương vật này đụ nát nhục thân của ngươi!"

Tu La Thần Vương gầm lên, hắn không chút nương tay, thô bạo nắm lấy hai cổ chân Dao Quang kéo gập ngược ra sau đầu, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc, không ngừng co thắt vì thèm khát.

Cái lỗ dâm của Dao Quang sau khi kinh qua cha con nhà họ Đường đã trở nên nhạy cảm vô cùng, vừa thấy cái côn thịt đen bóng của Thần Vương đưa lại gần đã tự động tiết dịch dâm ròng ròng.

Hắn không cần dạo đầu, dùng cái buồi khổng lồ, gân guốc nổi cuộn như xích sắt mà đâm mạnh một cú lút cán trực diện vào sâu bên trong.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

TOÁC...

TOÁC HẾT RỒI!

TU LA...

ĐÂM MẠNH NỮA ĐI...

ĐỤ CHẾT TA ĐI!"

Dao Quang hét lên một tiếng chấn động cả thức hải, đôi mắt tím trợn ngược, nước dãi chảy tràn lan.

Côn thịt của vị Thần Vương không chỉ to kinh hoàng mà còn mang theo uy áp sắc lẹm, mỗi lần đâm xuyên qua trực tràng là một lần ma sát kịch liệt vào tận cùng tử cung ảo.

Tu La Thần Vương bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập và tàn bạo như muốn đóng đinh Dao Quang xuống mặt đất.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội liên hồi.

Thần Vương vừa đụ vừa gầm rống những lời thô tục, đôi tay hộ pháp tóm chặt lấy hai bầu mông trắng ngần mà nhào nặn đến mức hằn rõ dấu tay đỏ máu:

"Chặt quá!

Cái lỗ dâm của ngươi kẹp chặt lấy cặc của ta thế này sao?

Ngươi muốn nuốt chửng cả quyền năng của Thần Vương bằng cái lỗ đít thối này à?

Hự... sướng... sướng chết mất!"

Hắn thô bạo xoay người Dao Quang lại, bắt thiếu niên quỳ rạp trong tư thế chổng mông cao ngất (doggy).

Một tay hắn tóm lấy tóc Dao Quang kéo ngược ra sau, khiến khuôn mặt dâm mỹ của thiếu niên hiện rõ sự đau đớn lẫn cực khoái tột độ, trong khi tay kia điều khiển dương vật gân guốc liên tục nện mạnh từ phía sau.

Ở tư thế này, mỗi lần Tu La Thần thúc mạnh, Dao Quang đều cảm thấy như nhục thân mình bị chẻ làm đôi, cái bụng nhỏ nhô lên rõ rệt theo từng nhịp đâm của Thần Vương.

"Mạnh nữa... hự...

đâm nát cái lỗ dâm này đi... sướng phát điên rồi!"

- Dao Quang rên rỉ dâm tục kịch liệt.

Hắn cảm nhận được bản nguyên sát phạt của Tu La Thần đang điên cuồng rót vào cơ thể qua mỗi nhịp giao hợp, và hắn tham lam vận hành Ma Công để nuốt chửng lấy nó.

Nhục thân của Dao Quang dưới sự tàn phá của Thần Vương đã trở nên tơi tả, hậu huyệt đỏ hửng, há hốc không thể khép lại, rỉ ra hỗn hợp dịch nhầy và tràng tinh nồng nặc.

Tu La Thần Vương càng đụ càng hăng, hắn dồn toàn bộ sát khí thẩm phán vào hạ bộ, khiến vật thể vĩ đại ấy trướng to thêm một vòng ngay trong cơ thể Dao Quang, không ngừng càn quét mọi ngóc ngách sâu kín nhất, sẵn sàng cho màn phun trào tràng tinh thần cấp cuối cùng để nô dịch hóa hoàn toàn ý chí của vị Thần Vương cao quý.

Cơn nứng của Tu La Thần Vương bên trong thức hải đã đạt đến cảnh giới điên cuồng nhất.

Ý chí thẩm phán của gã giờ đây hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại bản năng của một con chó đực đang tìm cách đóng đinh nhục thân của Độc Cô Dao Quang bằng cái dương vật thần cấp của mình.

Hắn thô bạo lật ngửa Dao Quang ra, tóm lấy hai cổ chân thiếu niên kéo gập ngược ra sau đầu trong tư thế piledriver cực đoan.

Toàn bộ cái hậu huyệt hồng hào, vốn đã bị nong rộng đến mức tơi tả sau hàng trăm cú nện, giờ đây phơi bày hoàn toàn trước mặt vị Thần Vương.

"Nhìn kỹ đây yêu nghiệt!

Đây là toàn bộ bản nguyên thẩm phán của ta!

Ta sẽ rót đầy cái lỗ dâm của ngươi cho đến khi ngươi nổ tung thì thôi!"

Tu La Thần Vương gầm rống dâm tục, đôi mắt đỏ rực sát khí nhìn chằm chằm vào cái lỗ đít đang co thắt vì thèm khát của Dao Quang.

Hắn không chút nương tay, dồn toàn bộ sức mạnh thần cấp vào hạ bộ, khiến cái buồi đen bóng, gân guốc trướng to kinh hoàng, rồi đóng cọc lút gốc một cú cuối cùng vào tận cùng trực tràng thiếu niên.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

CHẾT TA...

ĐỤ CHẾT TA RỒI!

TU LA...

SƯỚNG...

SƯỚNG PHÁT ĐIÊN!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc không gian linh hồn, toàn thân co giật dữ dội như bị sét đánh.

Côn thịt của Thần Vương đâm xuyên qua mọi giới hạn, chạm mạnh vào tận cùng tử cung ảo, mang theo luồng điện sát phạt khiến nhục thân Dao Quang run rẩy kịch liệt.

Hắn bắt đầu thực hiện hàng chục cú thúc lút gốc với tốc độ và lực lượng của một vị thần tối cao.

Tiếng nhục thịt va chạm bạch bạch bạch vang dội khắp thức hải, mỗi lần va chạm là một lần nước tiểu và dịch dâm của Dao Quang bắn tung tóe lên mặt sàn linh hồn.

"Mạnh nữa... hự... nện nát cái lỗ dâm của ta đi!

Hãy dùng dòng tinh dịch thần cấp của ngươi mà nô dịch ta!"

- Dao Quang rên rỉ điên cuồng, đôi tay thon dài bấu chặt lấy bắp đùi cuồn cuộn của Thần Vương.

Trong giây phút cao trào nhất, tia thần niệm của Tu La Thần dồn toàn bộ bản nguyên thần cách vào hạ bộ.

Cái dương vật khổng lồ giật liên hồi bên trong cơ thể Dao Quang, nóng bỏng như dung nham núi lửa.

Với một tiếng gầm chấn động cả Thần Giới, Tu La Thần Vương phun trào mãnh liệt đợt tràng tinh nồng đặc nhất.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Luồng tinh dịch trắng đặc, nóng hổi và mang theo uy áp thần vương bắn ra với áp lực cực đại, phun thẳng vào tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Luồng tinh khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và sát khí thần cấp rót đầy dạ dày thiếu niên, khiến cái bụng nhỏ nhô cao lên rõ rệt, căng tròn đến mức gần như trong suốt.

Dao Quang trợn ngược mắt, nước dãi chảy tràn lan, nhục thân tỏa ra luồng sáng tím đen rực rỡ khi hắn vận hành Ma Công để nuốt chửng hoàn toàn tia thần niệm của Thần Vương.

Hồn lực của Dao Quang phá vỡ mọi xiềng xích, vọt thẳng từ cấp 75 lên Cấp 77 (Hồn Thánh) hoàn chỉnh ngay trong trạng thái nhập định.

Khi trận dâm biến kết thúc, tia thần niệm của Tu La Thần Vương tan biến, hoàn toàn bị nhục thân của Dao Quang hấp thụ và nô dịch hóa thành một phần của Sát Thần Lĩnh Vực.

Dao Quang choàng tỉnh trong hang động, hậu huyệt há hốc rỉ ra dòng dịch trắng đục thần cấp chảy dài xuống đôi chân trắng muốt.

Hắn khẽ liếm lấy giọt tràng tinh còn vương trên mép, mỉm cười tà mị nhìn bốn cha con họ Đường đang quỳ phục xung quanh:

"Thần Vương... cũng chỉ là một con chó đực dưới thân ta mà thôi."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 22. Ma Kình Vương bắn tinh ngập bụng


Giữa vùng biển động dữ dội, Thâm Hải Ma Kình Vương – kẻ thống trị triệu năm sắp bước chân vào thần giới – đang bị đóng đinh bởi bốn luồng sát khí kinh hoàng từ Đường Thần và gia tộc Hạo Thiên.

Toàn thân gã nam nhân cao lớn, vạm vỡ đẫm máu, nhục thân cường tráng với những khối cơ bắp tím sẫm đang run rẩy vì sự áp chế tuyệt đối của Sát Thần Lĩnh Vực.

Độc Cô Dao Quang từ trên mũi thuyền chậm rãi bước xuống mặt nước.

Hắn không dùng vũ lực, mà dùng chính dâm độc xà tính để thẩm thấu vào từng lỗ chân lông của Ma Kình Vương.

Hắn vẫy tay, ra lệnh cho Đường Hạo và Đường Tam đè nghiến Ma Kình Vương quỳ sụp xuống, hai tay bị xích sắt Hạo Thiên khóa chặt ra sau.

"Ngươi nghĩ tu vi triệu năm của mình là cao quý sao?

Trước mặt ta, ngươi chỉ là một cái bình chứa tinh dịch không hơn không kém."

Dao Quang dùng đôi bàn tay mềm mại thô bạo lột phăng lớp giáp vảy cá sần sùi của gã nô lệ mới.

Ngay lập tức, dương vật của Ma Kình Vương lộ ra.

Dù không lố lăng nhưng nó vẫn mang kích thước của kẻ đứng đầu đại dương: dài và thô như một cổ tay nam nhân trưởng thành, sẫm màu, gân guốc nổi lên cuồn cuộn và đặc biệt là cực kỳ nóng bỏng do tu vi sấm sét.

Ma Kình Vương nghiến răng, đôi mắt tím sẫm hiện lên sự phẫn uất tột độ.

Gã cố gắng vùng vẫy nhưng áp lực từ thần niệm Tu La trong người Dao Quang khiến gã tê liệt.

Dao Quang nắm lấy cái buồi đang trướng căng vì bị kích dục, hắn không vội vã mà dùng móng tay sắc sảo khẽ cào dọc theo những đường gân, khiến Ma Kình Vương rùng mình, tiếng rên rỉ u uất nghẹn lại trong cổ họng.

Dao Quang bắt đầu màn nhục hình dâm dật.

Hắn ngồi sụp xuống, ép Ma Kình Vương phải nhìn thẳng vào mắt mình trong khi hắn há miệng, từ tốn nuốt trọn quy đầu to lớn của gã vào trong.

Oác... nhóp nhép... sột soạt...

Ma Kình Vương hoàn toàn bị động.

Gã không được phép thúc đẩy, không được phép phản kháng, chỉ có thể quỳ đó, trân trối nhìn yêu nghiệt mười tám tuổi đang dùng khoang miệng dâm loàn mà hành hạ vật nam tính của mình.

Dao Quang bú mút cực kỳ điên cuồng, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt như một chiếc máy hút tinh khí.

Hắn dùng lưỡi liếm lót từng kẽ gân, khiến Ma Kình Vương sướng đến mức phát điên nhưng lại bị nhục nhã bủa vây.

"Ư... hự... buông... buông ra..."

- Ma Kình Vương thều thào, nhục thân gã căng cứng, mồ hôi đẫm đìa hòa cùng nước biển.

Gã cảm nhận được linh lực triệu năm của mình đang bị Dao Quang rút tỉa một cách thô bạo qua từng cái nhắp miệng.

Dao Quang càng bú càng hăng, hắn cố ý nuốt sâu đến mức chạm tận cuống họng, bắt Ma Kình Vương phải chịu đựng cảm giác bị khoang miệng nóng ẩm kẹp chặt không lối thoát.

Sự nhục nhã khi bị một thiếu niên mười tám tuổi cưỡng bú ngay trước mặt những kẻ thù truyền kiếp khiến ý chí của Ma Kình Vương hoàn toàn sụp đổ.

Khi cảm nhận được luồng tinh khí của Kình Vương đã dâng lên tận đầu khấc, Dao Quang thô bạo dùng tay bóp chặt lấy gốc nhục thiết, không cho gã bắn ra, bắt gã phải chịu đựng cơn nứng đến nghẹt thở.

Hắn cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ nô dịch: "Ai cho phép ngươi bắn?

Hãy giữ lấy sự dơ bẩn này, lát nữa ta sẽ dùng hậu huyệt để nhận lấy nó sau."

Ma Kình Vương đờ đẫn, nước dãi chảy ròng ròng, hoàn toàn trở thành một món đồ chơi tình dục bị động dưới bàn tay của Dao Quang.

Sau màn cưỡng bú nhục nhã, Độc Cô Dao Quang đứng dậy, dùng tay quệt ngang dòng nước dãi và dịch dâm còn vương trên khóe môi, ánh mắt tràn đầy vẻ nô dịch nhìn xuống kẻ thống trị biển cả đang quỳ phục.

Hắn không để cho Thâm Hải Ma Kình Vương có cơ hội định thần, lập tức ra lệnh cho Đường Hạo và Đường Tam tháo xiềng xích nhưng vẫn dùng uy áp thần cấp để khóa chặt mọi chuyển động của gã.

Dao Quang chủ động lột bỏ hoàn toàn lớp áo lụa tím, phơi bày nhục thân trắng muốt, dâm mỹ và cái bụng nhỏ vẫn còn hơi nhấp nhô vì tinh khí thần cấp của Tu La Thần trước đó chưa kịp tiêu hóa hết.

Hắn bò lồm cồm trên mặt biển phẳng lặng nhờ hồn lực, rồi chổng mông cao ngất, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào, há hốc và đang rỉ dịch dâm ròng ròng về phía khuôn mặt uất hận của Ma Kình Vương.

"Bây giờ, hãy dùng cái buồi triệu năm mà ngươi luôn tự hào, đâm nát cái lỗ dâm này cho ta.

Nhớ kỹ, ta không cho phép ngươi dừng lại, cũng không cho phép ngươi bắn ra nếu ta chưa đồng ý.

Đâm cho mạnh vào!"

Ma Kình Vương nghiến răng đến mức chảy máu, nhưng dâm độc xà tính đã thấm sâu vào tủy xương khiến gã không thể kháng cự.

Gã tiến lại phía sau Dao Quang như một thây ma bị điều khiển bởi dục vọng.

Dương vật sẫm màu, gân guốc của gã lúc này đã trướng căng đến mức tím tái vì bị kìm hãm quá lâu.

Ma Kình Vương tóm lấy hai bầu mông trắng ngần của Dao Quang, thô bạo tách rộng sang hai bên rồi đâm mạnh một cú lút cán trực diện vào sâu bên trong trực tràng.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

SƯỚNG...

SƯỚNG PHÁT ĐIÊN!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc màn sương mù trên biển, toàn thân co giật dữ dội.

Côn thịt của Ma Kình Vương mang theo sức nóng của lôi điện và sự thô ráp của tu vi triệu năm, khi đâm vào giống như một thanh sắt nung đỏ đang cày xới nát bét vách thịt mỏng manh bên trong.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức cực hạn, bao lấy toàn bộ chu vi vĩ đại của Ma Kình Vương mà không còn một kẽ hở.

Theo ý muốn của Dao Quang, Ma Kình Vương bắt đầu những cú thúc vạn cân.

Mỗi nhịp đâm của gã đều mang theo uy áp của biển sâu, nhắm thẳng vào tận cùng tử cung ảo của thiếu niên mười tám tuổi.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội kịch liệt trên mặt nước.

Dao Quang bị nện đến mức nhục thân run rẩy, đôi tay thon dài bấu chặt lấy mặt biển, nước mắt và nước dãi chảy tràn lan trong cơn cực khoái tột độ.

"Đúng rồi... mạnh nữa đi!

Dùng sức mạnh triệu năm của ngươi mà đóng đinh ta xuống biển đi!

Hự... chặt quá... cái buồi của ngươi sướng quá!"

Ma Kình Vương bị ép phải phục vụ trong thế bị động, gã vừa đụ vừa phải chịu đựng sự sỉ nhục khi thấy kẻ thù của mình đang rên rỉ hưởng thụ ngay trên chính bản nguyên của gã.

Càng nện mạnh, dâm độc trong người Dao Quang càng rút tỉa linh lực lôi điện từ Ma Kình Vương, khiến nhục thân Dao Quang tỏa ra luồng sáng tím vàng rực rỡ.

Hậu huyệt của thiếu niên giờ đây đã sưng tấy, đỏ rực và há hốc, không ngừng mút chặt lấy vật nam tính của Kình Vương như muốn vắt kiệt mọi giọt tinh túy.

Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép vách thịt co thắt thật mạnh để hành hạ quy đầu của Ma Kình Vương, bắt gã phải chịu đựng cơn nứng đến mức phát cuồng mà không được phép xuất tinh.

Cảnh tượng kẻ thống trị đại dương đang điên cuồng nện một thiếu niên mười tám tuổi ngay trước mặt đội quân nô lệ họ Đường là một sự đọa lạc kinh hoàng nhất lịch sử vùng biển sâu.

Cuộc hành dâm bạo ngược trên mặt biển đã đạt đến ngưỡng bùng nổ cuối cùng.

Thâm Hải Ma Kình Vương lúc này hoàn toàn mất đi thần trí, nhục thân triệu năm cường tráng đẫm mồ hôi và nước biển, đôi mắt tím sẫm vấy đục sắc tình điên dại.

Gã không còn quan tâm đến danh dự hay sự phẫn uất, lúc này gã chỉ là một con thú đực bị dâm độc của Độc Cô Dao Quang thao túng đến mức phát cuồng.

Dao Quang cảm thấy vách thịt bên trong hậu huyệt của mình đang bị cái buồi khổng lồ của Kình Vương cày nát, nhiệt lượng từ lôi điện tu vi khiến trực tràng hắn nóng bỏng như bị thiêu đốt.

Hắn trợn ngược đôi mắt tím, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe môi dâm mỹ, cảm nhận rõ rệt luồng linh lực triệu năm đang cuộn trào ngay tại điểm giao thoa nhục dục.

"Đến lúc rồi... con chó của biển cả!

Ta cho phép ngươi bắn... hãy rót sạch bản nguyên triệu năm của ngươi vào cái lỗ dâm này đi!

Lấp đầy ta!"

Nhận được mệnh lệnh, Ma Kình Vương gầm lên một tiếng chấn động cả mây xanh, sóng biển xung quanh cuộn lên cao hàng chục mét.

Gã tóm chặt lấy hông Dao Quang, dùng sức mạnh nghìn tấn của mình thực hiện mười cú thúc lút gốc cuối cùng.

Mỗi lần dương vật sẫm màu, gân guốc đóng mạnh vào tận cùng tử cung ảo là một lần nhục thân Dao Quang co giật dữ dội, hậu huyệt bị nong rộng đến mức cực hạn, đỏ rực và tơi tả.

Ở cú đâm cuối cùng, Ma Kình Vương gồng mình, toàn thân nổi lên những mạch máu xanh tím như những rạn san hô cổ đại.

Gã dồn toàn bộ tu vi triệu năm và bản nguyên lôi điện vào hạ bộ, rồi phun trào kịch liệt đợt tràng tinh nồng đậm nhất vào sâu bên trong cơ thể thiếu niên.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tinh dịch trắng đục, nóng hổi và đặc quánh như nhựa đường bắn ra với áp lực kinh hoàng, chứa đựng toàn bộ tinh túy của kẻ sắp thành thần biển.

Dòng dịch dâm nồng nặc mùi biển cả và sát khí đại dương phun thẳng vào tử cung ảo, lấp đầy mọi ngóc ngách trong trực tràng Dao Quang.

Cái bụng nhỏ của thiếu niên mười tám tuổi nhô cao lên rõ rệt, căng tròn và cứng ngắc khi chứa đựng hàng lít tràng tinh triệu năm.

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái thần thánh, nhục thân tỏa ra luồng sáng tím vàng rực rỡ.

Hắn điên cuồng vận hành Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công, nuốt chửng không sót một giọt bản nguyên lôi điện nào.

Luồng sức mạnh ấy chảy khắp kinh mạch, hòa quyện cùng thần niệm Tu La và hồn lực Hạo Thiên trước đó, tạo nên một sự thăng hoa kinh thiên động địa.

Hồn lực của Dao Quang phá vỡ ranh giới, vọt thẳng từ cấp 77 lên Cấp 78 (Hồn Thánh) hoàn chỉnh.

Khi luồng tinh dịch cuối cùng được rót vào, Ma Kình Vương đờ đẫn đổ ập xuống mặt biển, nhục thân cường tráng run rẩy liên hồi, hoàn toàn bị vắt kiệt tinh khí và ý chí.

Dao Quang nằm rạp trên mặt nước, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh dơ bẩn chảy dài xuống đôi chân trắng muốt.

Hắn khẽ liếm lấy những vệt trắng đục vương trên ngón tay, mỉm cười tà mị nhìn về phía Hải Thần Đảo đang ẩn hiện xa xa:

"Ma Kình Vương đã quy phục...

Hải Thần Đảo sẽ là cái giường tiếp theo của ta."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 23. Hải Long Đấu La làm chó đực phục vụ lỗ dâm


Tiếng sóng biển Hải Thần Đảo vốn dĩ mang theo sự thanh tịnh, nhưng ngay khi Độc Cô Dao Quang đặt chân lên bãi cát, cả không gian dường như bị nhuốm một màu tím dâm dục của sương độc xà tính.

Đứng chắn đường là Hải Long Đấu La, kẻ đứng đầu Thất Đại Thánh Trụ.

Hải Long vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá ngầm dưới đáy biển, bộ giáp vảy rồng xanh thẳm ôm lấy nhục thân cường tráng đầy nam tính.

Nhưng chỉ sau vài hơi thở nhiễm phải dâm độc cực hạn, cái uy nghiêm của một Phong Hào Đấu La đã bắt đầu sụp đổ.

Dao Quang chậm rãi bước tới, nhục thân trần trụi trắng hếu phản chiếu dưới ánh nắng, mị lực tà ác tỏa ra khiến Hải Long cứng đờ người.

Dao Quang dùng bàn chân thon dài dẫm mạnh lên khuôn mặt đang đỏ rực của Hải Long, ép cái đầu kiêu ngạo của vị thánh trụ trưởng phải chúi xuống cát trắng.

"Ngươi tự hào là con rồng mạnh nhất biển cả sao?

Nhìn cái bộ dạng nứng sảng này đi...

Để xem cái buồi rồng biển của ngươi có đủ to để lấp đầy cái lỗ dâm này của ta không."

Dao Quang ra lệnh cho các nô lệ lột sạch những mảnh giáp còn sót lại trên người Hải Long.

Ngay lập tức, dương vật của vị thánh trụ trưởng lộ ra – nó dài, sẫm màu và gân guốc nổi lên cuồn cuộn như những sợi dây thừng bện chặt.

Quy đầu của Hải Long to tròn, tím tái vì trướng máu, không ngừng rỉ ra từng giọt nước dâm nồng đặc mùi biển cả và mùi đàn ông đang thèm khát cực độ.

Dao Quang không đợi thêm một giây nào, quỳ sụp xuống giữa hai chân Hải Long, hai tay thô bạo tóm lấy cái buồi đang giật liên hồi rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ chiều dài kinh hoàng của nó vào tận cuống họng sâu hun hút.

Oác... oác... oác... nhóp nhép... sột soạt...

Tiếng mút mát dâm loàn vang dội khắp không gian linh thiêng của bãi biển.

Dao Quang điên cuồng bú mút, cái lưỡi linh hoạt quấn chặt lấy từng đường gân gồ ghề trên thân dương vật, cơ vòm họng mút chặt như muốn vắt kiệt mọi linh lực rồng biển.

Hải Long sướng đến mức trợn ngược mắt, toàn thân căng cứng như dây đàn, nước dãi bắt đầu chảy ròng ròng từ khóe miệng khi bị khoang miệng dâm loàn của thiếu niên mười tám tuổi "tra tấn".

"Bú... bú mạnh nữa đi... hự... cái mồm dâm này... sướng chết ta mất!"

Hải Long Đấu La rên rỉ dâm tục kịch liệt, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy tóc Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh cái côn thịt gân guốc vào sâu trong thực quản thiếu niên.

Mỗi cú thúc của Hải Long mang theo sức mạnh của một Phong Hào Đấu La, nện thẳng vào nắp thanh quản khiến Dao Quang nghẹt thở, đôi mắt tím lờ đờ vì cực khoái nhục nhã.

Cảnh tượng kẻ đứng đầu Thất Thánh Trụ quỳ rạp dưới đất, điên cuồng nện vào miệng một thiếu niên ngay tại thánh địa là sự đọa lạc kinh hồn nhất lịch sử hải đảo.

Dao Quang bú cho đến khi cảm thấy luồng tinh khí nồng đặc của Hải Long dâng lên tận cổ mới thô bạo rút ra, để lại một sợi chỉ bạc dâm loàn nối giữa mồm mình và cái đầu khấc đang run rẩy.

Dao Quang liếm môi đắc thắng, ánh mắt đầy vẻ nô dịch nhìn cái buồi đang rỉ nước dâm của Hải Long: "Mồi ngon đấy, giờ thì dùng cái côn thịt này mà đóng cọc vào hậu huyệt của ta!"

Hải Long Đấu La hoàn toàn mất đi thần trí sau màn cưỡng bú nhục nhã.

Dâm độc xà tính ngấm sâu vào từng thớ thịt khiến bản năng của một con thú đực bùng nổ kịch liệt.

Dao Quang lả lướt bò lồm cồm trên bãi cát mịn, hai tay chống xuống mặt đất, chủ động chổng cái mông trắng ngần cao ngất về phía vị thánh trụ trưởng.

Cái hậu huyệt hồng hào, há hốc không ngừng co thắt, tiết dịch dâm ròng ròng mời gọi sự xâm nhập bạo ngược nhất.

"Đến đây, con rồng biển nứng sảng.

Đâm nát cái lỗ dâm này cho ta!

Dùng cái buồi gân guốc của ngươi mà lấp đầy sự thèm khát này đi!"

Hải Long gầm lên một tiếng thú tính, tiến lại phía sau như một kẻ phát cuồng.

Đôi bàn tay hộ pháp thô bạo tóm chặt lấy hông Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên lên rồi đóng cọc lút gốc một cú kinh thiên động địa bằng cái dương vật xanh sẫm, cứng ngắc của mình.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

SƯỚNG...

SƯỚNG PHÁT ĐIÊN!"

Dao Quang hét lên một tiếng xé toạc màn sương mù trên biển, toàn thân co giật dữ dội.

Côn thịt của Hải Long mang theo sự thô ráp và sức mạnh của rồng biển, khi đâm xuyên qua trực tràng giống như một thanh sắt nung đỏ đang cày xới nát bét vách thịt mỏng manh bên trong.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức cực hạn, bao lấy toàn bộ chu vi vĩ đại của Hải Long mà không còn một kẽ hở.

Hải Long bắt đầu những cú thúc vạn cân.

Mỗi nhịp đâm của gã đều nhắm thẳng vào tận cùng tử cung ảo của thiếu niên mười tám tuổi.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội kịch liệt trên bãi biển, hòa cùng tiếng rên rỉ dâm tục của Dao Quang.

Những hạt cát trắng dính vào nhục thân đẫm mồ hôi và dịch dâm, ma sát vào làn da trắng muốt càng làm tăng thêm sự thô bạo và kích thích.

"Mạnh nữa... hự...

đâm nát cái lỗ dâm này đi!

Dùng cái buồi của ngươi mà đóng đinh ta xuống cát!"

- Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép vách thịt co thắt thật mạnh để hành hạ quy đầu của Hải Long, bắt gã phải nện mạnh hơn nữa trong sự nhục nhã tột cùng.

Vị thánh trụ trưởng vừa đụ vừa thở hồng hộc, nước dãi chảy ròng ròng, đôi mắt vấy đục chỉ còn thấy sự dâm đãng.

Hải Long liên tục thúc lút gốc, mỗi lần thúc vào là một lần đầu khấc to lớn va chạm mạnh vào tử cung ảo khiến Dao Quang trợn ngược mắt, nước mắt nước dãi chảy tràn lan trong cơn cực khoái tột độ.

Sau màn cưỡng bú nhục nhã, Dao Quang không cho Hải Long Đấu La bất kỳ cơ hội nào để thoát khỏi vòng xoáy dục vọng.

Dao Quang lả lướt bò lồm cồm trên bãi cát mịn, hai tay chống xuống mặt đất, chủ động chổng cái mông trắng ngần cao ngất về phía vị thánh trụ trưởng.

Cái hậu huyệt hồng hào, há hốc sau khi bị tinh dịch của Ma Kình Vương và Tu La Thần làm cho mềm nhũn, giờ đây không ngừng co thắt, tiết dịch dâm ròng ròng mời gọi sự xâm nhập bạo ngược nhất.

"Trước khi dùng cái buồi gân guốc đó đâm ta, hãy dùng cái lưỡi của một kẻ bảo hộ biển cả mà tẩy rửa cái lỗ dâm này đi.

Liếm cho sạch vào!"

Hải Long lúc này đã hoàn toàn bị dâm độc xà tính thao túng ý chí.

Gã quỳ rụp xuống giữa hai chân Dao Quang, đôi bàn tay hộ pháp thô bạo tách rộng hai bầu mông trắng muốt để lộ ra cái hậu huyệt đang run rẩy.

Không một chút ngần ngại, Hải Long áp sát mặt vào, bắt đầu dùng chiếc lưỡi dài và linh hoạt của mình liếm lót điên cuồng vào bên trong trực tràng của thiếu niên.

Sột soạt... nhóp nhép... chùn chụt...

Tiếng nước nhờn quyện cùng tiếng mút mát vang động khắp không gian linh thiêng.

Hải Long liếm từ hai cánh mông ra đến tận kẽ hậu huyệt, sau đó thọc sâu đầu lưỡi vào bên trong, quét sạch từng nếp nhăn của vách thịt đang mời gọi.

Dao Quang sướng đến mức trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi tay bấu chặt lấy cát trắng.

"Đúng rồi... liếm sâu nữa đi... hự... cái lưỡi rồng biển thật là nứng!"

Khi cái lỗ dâm đã được liếm lót đến mức đỏ hửng và tràn trề dịch nhờn, Hải Long gầm lên một tiếng thú tính.

Gã không nhịn nổi nữa, liền nắm chặt lấy hông Dao Quang, nhấc bổng thiếu niên lên rồi đóng cọc lút gốc một cú kịch liệt bằng cái dương vật xanh sẫm, cứng như thép nguội của mình.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

VÀO RỒI!

ĐỤ MẠNH NỮA ĐI!"

Dao Quang hét lên điên cuồng, cảm nhận rõ rệt cái côn thịt gân guốc của Hải Long đang cày xới nát bét vách thịt trực tràng.

Hải Long bắt đầu những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập và tàn bạo như sóng thần vỗ vào vách đá.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch vang dội kịch liệt trên bãi biển.

Những hạt cát trắng dính vào nhục thân đẫm mồ hôi và dịch dâm, ma sát vào làn da trắng muốt càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.

Ở tư thế chổng mông (doggy) này, mỗi lần Hải Long thúc mạnh là một lần đầu khấc to lớn va chạm trực diện vào tận cùng tử cung ảo, khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang nhô cao lên rõ rệt.

Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép vách thịt co thắt thật mạnh để hành hạ vật nam tính của Hải Long, bắt gã phải nện mạnh hơn nữa trong sự nhục nhã và đê mê tột cùng

Cơn dâm loàn trên bãi cát trắng đã đạt đến ngưỡng bạo liệt nhất mà nhục thân con người có thể chịu đựng.

Hải Long Đấu La hoàn toàn biến thành một con thú đực mất trí, đôi mắt xanh biếc vấy đục sắc tình, hơi thở phả ra nóng rực như lửa đốt.

Gã không còn quan tâm đến danh dự hay vị thế Thánh trụ trưởng, lúc này gã chỉ muốn dùng cái buồi rồng biển gân guốc của mình mà nghiền nát cái lỗ dâm đang bú mút lấy gã một cách tham lam bên dưới.

Dao Quang chổng mông cao ngất, hai tay bấu chặt lấy cát mịn, nhục thân trắng muốt run rẩy theo từng nhịp thúc bạo ngược.

Hải Long không hề có ý định dừng lại, gã nắm chặt lấy hai bầu mông của Dao Quang, nhấc bổng hông thiếu niên lên để tạo đà rồi đóng cọc lút gốc liên tục.

BẠCH!

BẠCH!

BẠCH!

Tiếng va chạm nhục thịt chát chúa vang dội khắp không gian linh thiêng.

Mỗi lần cái dương vật xanh sẫm đâm xuyên qua trực tràng là một lần vách thịt mỏng manh của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức trong suốt.

Dao Quang sướng đến mức trợn ngược mắt, nước dãi và nước mắt chảy tràn lan trên khuôn mặt dâm mỹ.

Hắn không ngừng uốn éo vòng eo thon gọn, chủ động đón nhận lấy sự hành hạ thô bạo nhất.

"Mạnh nữa đi... hự... dùng cái buồi rồng biển của ngươi mà nện nát ta đi!

Sâu nữa... chạm vào tận cùng đi!"

Hải Long gầm rống dâm tục, gã xoay người Dao Quang lại, kéo gập hai chân thiếu niên ra sau đầu trong tư thế piledriver cực đoan.

Ở tư thế này, cái lỗ dâm của Dao Quang bị phơi bày hoàn toàn, đỏ hửng và tơi tả vì bị cày xới quá mức.

Hải Long canh chuẩn lối vào đã tràn trề dịch nhờn và cát trắng, rồi dồn toàn bộ sức mạnh nghìn tấn của một Phong Hào Đấu La vào hạ bộ, tiếp tục những cú nện vạn cân.

Càng về cuối, nhịp điệu càng trở nên dồn dập và tàn bạo.

Dao Quang cảm thấy nhục thân mình như bị chẻ làm đôi, cái bụng nhỏ nhô cao lên rõ rệt theo từng cú đâm của Hải Long.

Bản nguyên Hải Long trong người gã bắt đầu cuộn trào, khiến cái côn thịt khổng lồ trướng to thêm một vòng ngay bên trong cơ thể Dao Quang.

Sự ma sát kịch liệt khiến hậu huyệt thiếu niên nóng bừng như bị thiêu đốt, dịch dâm bắn tung tóe lên ngực và bụng.

"Đến lúc rồi... bắn sạch vào đây!

Ta muốn nuốt chửng toàn bộ bản nguyên rồng biển của ngươi!"

Nhận được mệnh lệnh tối cao, Hải Long gầm lên một tiếng chấn động thiên địa, toàn thân gân xanh nổi cuồn cuộn.

Gã thực hiện mười cú thúc lút gốc cuối cùng với tốc độ kinh hoàng, nện mạnh đến mức nhục thân Dao Quang co giật dữ dội không ngừng.

Ở cú đâm thứ mười, Hải Long gồng mình, dồn toàn bộ hồn lực và tinh túy đời mình vào hạ bộ, rồi phun trào mãnh liệt.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi và nồng đậm mùi biển cả phun thẳng vào tận cùng trực tràng của Dao Quang.

Áp lực kinh hoàng từ dòng tinh dịch thần cấp khiến tử cung ảo của thiếu niên bị lấp đầy tức khắc, cái bụng nhỏ căng tròn lên như một quả bóng nước sắp vỡ.

Dao Quang hét lên một tiếng trong cơn cực khoái tột độ, nhục thân tỏa ra luồng sáng tím xanh rực rỡ khi hắn vận hành Ma Công nuốt chửng không sót một giọt bản nguyên nào.

Hồn lực của Dao Quang phá vỡ ranh giới, vọt thẳng lên Cấp 79 (Hồn Thánh).

Khi luồng tinh dịch cuối cùng được rót vào, Hải Long Đấu La đờ đẫn đổ ập xuống cát, nhục thân cường tráng run rẩy liên hồi vì bị vắt kiệt.

Dao Quang nằm rạp trên bãi biển, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh dơ bẩn chảy dài xuống đôi chân trắng muốt.
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 24. Thăng Cấp 80 Trên Buồi Hải Thần


Giữa điện thờ Hải Thần uy nghiêm, cái không khí thanh tịnh nghìn năm bỗng chốc bị mùi dâm độc và hương xà tính của Dao Quang làm cho thối nát, đặc quánh lại.

Pho tượng vĩ đại rực sáng, thần niệm của Hải Thần ngưng tụ thành một nam nhân cao lớn kinh hoàng, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi dưới biển sâu, mái tóc xanh tung bay đầy quyền lực.

Thế nhưng, ngay khi chạm mắt với nhục thân trần trụi, trắng hếu và cái lỗ dâm đang há hốc của Dao Quang, cái uy nghiêm của vị thần tối cao lập tức sụp đổ thành đống vụn vỡ.

Dao Quang khẽ liếm môi, ánh mắt dâm loàn nhìn chằm chằm vào hạ bộ của thực thể thần thánh.

Hắn không sợ hãi, ngược lại còn chủ động bò lồm cồm lại gần, dùng cái lưỡi linh hoạt liếm một đường dài từ bắp đùi lên tận bụng múi của Hải Thần:

"Thần vĩ đại cái nỗi gì...

Nhìn xem, cái buồi của Ngài đang trướng căng đến mức muốn nổ tung vì ta rồi kìa.

Đến đây, để ta nếm thử xem tinh dịch của kẻ thống trị biển cả có vị gì!"

Thần niệm Hải Thần gầm lên một tiếng thú tính, bản năng của một thằng đàn ông bị kích dục đến mức phát điên khiến gã thô bạo lột phăng thần bào.

Ngay lập tức, cái dương vật thần thánh lộ ra – nó mang màu xanh ngọc bích trong suốt nhưng gân guốc nổi lên cuồn cuộn như xích sắt, to và dài đến mức kinh dị, tỏa ra hơi nước nóng hổi và mùi vị của quyền lực tuyệt đối.

Quy đầu của gã to tròn, tím tái vì trướng máu, không ngừng rỉ ra dòng nước dâm nồng nặc.

Dao Quang không đợi thêm một giây nào, hắn quỳ rụp xuống giữa hai chân vị thần, hai tay thô bạo tóm lấy cái buồi đang giật liên hồi rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc khổng lồ vào tận cuống họng sâu hun hút.

Oác... oác... oác... nhóp nhép... chùn chụt...

Tiếng mút mát dâm loàn vang vọng khắp điện thờ trang nghiêm.

Dao Quang bú điên cuồng, cơ vòm họng co thắt mãnh liệt như một cái máy hút, cố tình dùng răng cạ nhẹ vào thân dương vật gân guốc để kích thích vị thần.

Hải Thần sướng đến mức trợn ngược mắt, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy đầu Dao Quang, liên tục thúc mạnh cái côn thịt xanh mướt vào sâu trong thực quản thiếu niên.

Mỗi cú thúc của vị thần mang theo sức mạnh nghìn tấn, nện thẳng vào nắp thanh quản khiến Dao Quang nghẹt thở, đôi mắt tím lờ đờ vì cực khoái nhục nhã.

Nước mắt, nước dãi quyện cùng dịch dâm chảy ròng ròng xuống bộ ngực trắng ngần của thiếu niên.

Dao Quang càng bú hăng, Ma chủng tím đen càng theo tuyến nước bọt mà thẩm thấu vào bản nguyên của Hải Thần, bắt đầu quá trình nô dịch hóa cội nguồn đại dương.

Cảnh tượng vị thần vĩ đại nhất biển cả quỳ rạp, điên cuồng nện vào mồm một thiếu niên dâm mỹ là sự đọa lạc kinh tởm và nứng nhất lịch sử Thần giới.

Sau khi bị khoang miệng của Dao Quang vắt kiệt sự kiêu ngạo, thần niệm Hải Thần giờ đây chỉ còn là một khối nhục dục mang hình hài thần thánh.

Dao Quang không để gã kịp định thần, hắn lập tức chổng mông, hai tay bám chặt vào bệ thờ đá cẩm thạch, phơi bày cái hậu huyệt hồng hào đang há hốc, run rẩy vì nứng.

Hắn ngoái đầu lại, ánh mắt tà mị nhìn vào cái buồi xanh ngọc đang giật liên hồi của Hải Thần:

"Đừng đứng đó nhìn như một thằng đần nữa.

Dùng cái côn thịt thần thánh của Ngài mà đâm ta đi!"

Hải Thần gầm lên một tiếng thú tính, gã chộp lấy hai bên hông Dao Quang, móng tay sắc lẹm bấm sâu vào làn da trắng muốt.

Không một chút dạo đầu, gã dùng cái dương vật vĩ đại, gân guốc nổi cuộn mà đâm sầm một cú lút gốc vào sâu bên trong trực tràng.

PHẬP!

XOẸT!

Một cảm giác nóng bỏng như bị dung nham đại dương thiêu đốt xộc thẳng lên não bộ Dao Quang.

Cái lỗ dâm của hắn bị nong rộng ra đến mức cực hạn, vách thịt mỏng manh bị ép chặt vào những đường gân xù xì trên thân buồi Hải Thần.

Không phải nhịp điệu đều đặn, Hải Thần nện theo kiểu hành xác – mỗi lần rút ra đều gần như rời khỏi hẳn, sau đó lại dùng toàn lực nghìn tấn của biển cả mà đóng cọc lút cán vào tận cùng tử cung ảo.

BẠCH!

BẠCH!

CHÁT!

Tiếng nhục thịt va chạm vào bệ thờ đá vang lên chát chúa.

Dao Quang trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng, nhục thân hắn bị nện đến mức nhấc bổng lên khỏi mặt đất theo từng cú thúc.

Lúc này, Ma Công trong người Dao Quang bắt đầu chuyển động.

Ở mỗi nhịp giao hợp kịch liệt, hắn chủ động ép chặt cơ hậu huyệt, mút lấy quy đầu của Hải Thần như một cái máy bơm, đồng thời truyền luồng Ma Chủng tím đen ngược vào trong lỗ sáo của vị thần.

Ma Chủng dâm ô không đi vào máu, mà nó men theo dòng thần lực đang cuộn trào trong dương vật Hải Thần, ngược dòng lên linh hồn và bám rễ vào thần cách.

Hải Thần càng đụ hăng, càng thấy sướng phát điên, gã càng không biết mình đang tự tay rước lấy sự nô dịch vĩnh cửu.

Những đường gân trên côn thịt gã bắt đầu chuyển sang màu tím sậm, giật liên hồi bên trong cơ thể Dao Quang.

"Đúng rồi... nện mạnh nữa đi... hự... hãy để Ma Chủng của ta bò lên tận Thần Giới, biến bản thể của Ngài thành con chó của ta!"

Hải Thần phát cuồng, gã tóm lấy tóc Dao Quang kéo ngược ra sau, bắt hắn phải chịu đựng những cú đâm xuyên thấu từ phía sau trong tư thế nhục nhã nhất.

Mỗi lần gã nện mạnh, Dao Quang lại thấy một luồng điện thần cấp chạy dọc sống lưng, kích thích Ma Chủng nảy mầm nhanh hơn.

Cái lỗ đít của Dao Quang giờ đây đã sưng tấy, đỏ rực và tràn trề dịch nhờn hòa quyện cùng tràng tinh cũ, tạo thành một bãi chiến trường nhơ nhớp ngay giữa thánh địa Hải Thần.

Trận dâm biến giữa điện thờ đã lên đến mức không thể kiểm soát.

Hải Thần lúc này không còn là một thực thể ý chí cao quý nữa; gã đã hoàn toàn biến thành một nô lệ xác thịt bị Ma Chủng của Dao Quang thao túng từ tận sâu trong thần cách.

Những đường gân trên cái dương vật xanh ngọc giờ đây chuyển sang màu tím sậm, giật liên hồi và trướng to thêm một vòng ngay bên trong trực tràng của thiếu niên.

Dao Quang cảm thấy nhục thân mình như một cái bình chứa đang bị thần lực của cả đại dương nén chặt vào.

Hắn điên cuồng lắc mông, hậu huyệt co thắt như muốn vắt kiệt từng giọt tinh túy của vị thần.

Ở trên Thần Giới xa xôi, bản thể của Hải Thần đột ngột rùng mình kịch liệt, đôi mắt xanh thẳm vấy đục sắc tình khi cảm giác từ thần niệm dưới hạ giới truyền ngược về một cách chân thực đến kinh hoàng.

"Đến lúc rồi... gào rống đi!

Bắn sạch cái dòng tinh dịch thần dâm ô đó vào đây để ta gửi quà về Thần Giới cho Ngài!"

Hải Thần gầm lên một tiếng xé toạc không gian, âm thanh vang dội khiến cả Hải Thần Đảo rung chuyển như đang gặp động đất.

Gã tóm chặt lấy bắp đùi trắng muốt của Dao Quang, kéo gập ra sau rồi dồn toàn bộ bản nguyên biển cả vào hạ bộ.

Cái côn thịt tím ngắt đóng mạnh một cú lút cán cuối cùng vào tận cùng tử cung, và ngay lập tức, một đợt phun trào mãnh liệt bắt đầu.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Luồng tràng tinh đặc quánh, nóng hổi như dung nham và mang theo những tia sét tím đen của Ma Chủng bắn thẳng vào sâu bên trong Dao Quang.

Áp lực của một vị thần phun trào khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang căng phồng lên rõ rệt, cứng ngắc và gần như trong suốt, phác họa rõ nét sự hiện diện của luồng tinh dịch thần cấp bên trong.

Mỗi tia tinh dịch bắn ra đều mang theo một phần linh hồn bị ô uế của Hải Thần, theo sợi dây liên kết thần vị mà truyền thẳng về bản thể trên Thần Giới.

Tại Thần Điện tối cao, vị Hải Thần thật sự trợn ngược mắt, gầm lên một tiếng nhục nhã rồi ngã quỵ xuống, chính thức bị gieo mầm nô lệ bởi Ma Chủng của một thiếu niên mười tám tuổi.

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái tột đỉnh, toàn thân tỏa ra luồng sáng tím vàng rực rỡ.

Luồng sức mạnh thần cấp chảy tràn trong kinh mạch, phá vỡ mọi xiềng xích cuối cùng, đưa hồn lực của hắn vọt thẳng từ cấp 79 lên Cấp 80 (Hồn Đấu La).

Khi trận phun trào kết thúc, thần niệm Hải Thần đờ đẫn tan biến thành những đốm sáng màu tím, để lại Dao Quang nằm vật ra trên bệ thờ, hậu huyệt há hốc không thể khép lại, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh thần thánh chảy dài xuống bệ đá cẩm thạch.

Dao Quang khẽ xoa lấy cái bụng trướng căng của mình, ánh mắt nhìn lên bầu trời đầy tà mị:

"Cấp 80 rồi...

Hải Thần đã quỳ.

Thần Giới, hãy đợi ta đến để lấp đầy tất cả các ngươi bằng sự tồi bại này."
 
Già Thiên: Dao Quang Thánh Tử Chứng Đạo Bằng Tinh Dịch
Chương 24. Vắt Kiệt Buồi Già Hai Anh Em Nhà Bàn Long


Để lại Thâm Hải Ma Kình Vương kế thừa cái thần vị Hải Thần, Dao Quang dẫn theo đám nô lệ nhà họ Đường tiến thẳng về đại lục.

Với hồn lực Cấp 80, nhục thân của Dao Quang giờ đây như một thỏi nam châm thu hút mọi dâm ý tồi bại nhất của thế gian.

Mục tiêu tiếp theo là Vũ Hồn Điện – nơi những gã đàn ông mạnh mẽ nhất đang ẩn mình.

Tại cửa ải Thiên Đấu, hai vị trưởng lão Thiên Quân Đấu La và Hàng Ma Đấu La đã dàn trận với hai cây Bàn Long Côn uy trấn thiên hạ.

Nhưng trước mặt Dao Quang, chúng chỉ là hai cái máy nện đang chờ được kích hoạt.

Giữa chiến trường khói lửa mịt mù, Thiên Quân và Hàng Ma đứng hiên ngang, khí thế của hai vị Đấu La cấp 96 khiến vạn quân phải khiếp sợ.

Thế nhưng, khi Dao Quang chậm rãi bước ra, chỉ mặc một lớp áo lụa tím mỏng tang phơi bày toàn bộ đường cong dâm mỹ, cả không gian dường như khựng lại.

Mùi xà tính nồng nặc quyện cùng thần lực Hải Thần tỏa ra từ kẽ mông, kẽ háng của Dao Quang khiến hai vị trưởng lão bỗng thấy cổ họng khô khốc, hạ bộ trướng căng một cách lạ thường.

"Hai vị trưởng lão vất vả rồi.

Nhìn hai cây Bàn Long Côn của các ngươi cứng thật đấy... nhưng để xem cái buồi bên trong quần các ngươi có đủ cứng để chịu được khoang miệng của ta không?"

Dao Quang khẽ liếm môi, đôi mắt lờ đờ vì nứng nhìn chằm chằm vào háng của hai anh em nhà Bàn Long.

Hắn dùng thần niệm Tu La áp chế, khiến hai vị trưởng lão đứng chôn chân tại chỗ.

Dao Quang lả lướt tiến lại, đôi bàn tay thon dài thô bạo giật phăng lớp chiến giáp che đậy hạ bộ của họ.

Ngay lập tức, hai cái dương vật khổng lồ lộ ra – chúng sẫm màu, gân guốc nổi chằng chịt như rễ cây cổ thụ, và đặc biệt là đang giật liên hồi, rỉ ra từng dòng dịch dâm nồng đặc mùi đàn ông cường tráng.

Dao Quang không một chút ngần ngại, hắn quỳ sụp xuống giữa hai nam nhân vĩ đại.

Một tay hắn tóm lấy cái buồi của Thiên Quân, tay kia sục kịch liệt cho Hàng Ma, rồi há mồm nuốt trọn toàn bộ cái đầu khấc tím tái của Thiên Quân vào tận cuống họng.

Oác... oác... oác... nhóp nhép... chùn chụt...

Tiếng mút mát dâm loàn vang dội giữa trận tiền vắng lặng.

Dao Quang bú điên cuồng, lưỡi liếm lót liên tục vào những rãnh gân gồ ghề trên thân côn thịt.

Thiên Quân và Hàng Ma trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe môi, chiến ý hào hùng bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự nhục nhã tột cùng khi bị một thiếu niên mười tám tuổi cưỡng bú ngay trước mặt quân sĩ.

Dao Quang cố tình dùng khoang miệng nóng ấm mút thật chặt, rồi bất ngờ rút ra, quay sang liếm láp quy đầu đang run rẩy của Hàng Ma.

Hắn cứ thế đổi qua đổi lại, bắt hai anh em phải chịu đựng cơn cực khoái nghẹt thở.

"Ư... hự... dâm phụ... sướng chết ta mất!"

- Thiên Quân thều thào trong vô vọng, nhục thân gã căng cứng, đôi bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy tóc Dao Quang, điên cuồng thúc mạnh cái buồi gân guốc vào miệng thiếu niên như muốn vắt kiệt bản nguyên rồng thiêng của mình vào cái khoang miệng dâm đãng đó.

Cảnh tượng hai vị trưởng lão tối cao quỳ rạp, điên cuồng nện vào mồm một thiếu niên là màn khởi đầu cho sự sụp đổ của Vũ Hồn Điện.

Cơn nứng của hai anh em nhà Bàn Long đã đạt đến cảnh giới điên cuồng nhất, che mờ hoàn toàn lý trí của những vị trưởng lão cấp 96.

Dao Quang không để chúng kịp thở, hắn lập tức xoay người, bò lồm cồm trên mặt đất đầy bụi chiến trường, chủ động chổng cái mông trắng ngần, tròn trịa về phía Thiên Quân Đấu La.

Cái hậu huyệt hồng hào, há hốc sau khi bị thần lực Hải Thần tàn phá giờ đây vẫn còn rỉ ra dòng dịch trắng đục, co thắt liên hồi như đang mời gọi cây Bàn Long Côn thịt của gã trưởng lão.

"Đến đây!

Dùng cái buồi già dặn của các ngươi mà phá nát cái lỗ dâm này đi!

Ta muốn xem sức mạnh của hai vị trưởng lão Vũ Hồn Điện có bằng một góc của Hải Thần không!"

Thiên Quân gầm lên một tiếng thú tính, gã tóm chặt lấy hai bên hông Dao Quang, móng tay bấu sâu vào làn da trắng muốt tạo thành những vết đỏ rực.

Không một chút dạo đầu, gã dùng cái dương vật gân guốc, đen bóng của mình mà đóng cọc lút gốc một cú kinh thiên động địa vào tận cùng trực tràng thiếu niên.

PHẬP!

XOẸT!

"AAAAA!

HỰ...

Ư...

SƯỚNG...

NỆN MẠNH NỮA ĐI!"

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái bạo liệt.

Côn thịt của Thiên Quân mang theo hồn lực cấp 96 nóng hổi, đâm xuyên qua vách thịt mỏng manh, thúc mạnh vào tận cùng tử cung ảo.

Cùng lúc đó, Hàng Ma Đấu La cũng không chịu kém cạnh, gã quỳ phía trước, thô bạo banh miệng Dao Quang ra rồi thúc cái buồi của mình vào tận cuống họng thiếu niên.

Bây giờ, Dao Quang bị kẹp giữa hai con rồng già của Vũ Hồn Điện.

Thiên Quân ở phía sau liên tục thực hiện những cú thúc vạn cân, nhịp điệu dồn dập như gõ trống trận, nện mạnh đến mức nhục thân Dao Quang nhấc bổng lên khỏi mặt đất theo từng cú đâm.

Tiếng va chạm nhục thịt bạch bạch bạch chát chúa vang dội giữa chiến trường vắng lặng, hòa cùng tiếng rên rỉ dâm tục và tiếng nghẹn ngào vì bị lấp đầy cả hai đầu của thiếu niên.

Hậu huyệt của Dao Quang bị nong rộng ra đến mức cực hạn, đỏ rực và tơi tả dưới sự tàn phá của Thiên Quân.

Mỗi lần gã trưởng lão thúc lút cán, cái bụng nhỏ của Dao Quang lại nhô cao lên rõ rệt, phác họa hình dáng của vật khổng lồ đang cày xới bên trong.

Dao Quang điên cuồng lắc mông, chủ động ép chặt cơ thắt để hành hạ quy đầu của Thiên Quân, đồng thời dùng khoang miệng mút chặt lấy vật nam tính của Hàng Ma.

Sự nhục nhã khi bị hai vị trưởng lão tối cao cùng lúc "thông" cả trên lẫn dưới ngay trước mặt vạn quân khiến Dao Quang sướng đến mức phát điên.

Hắn cảm nhận được hồn lực Bàn Long đang cuộn trào trong từng cú nện, Ma Công trong người hắn bắt đầu vận hành điên cuồng, chuẩn bị vắt kiệt bản nguyên của Song Long trong màn phun trào cuối cùng.

Trận dâm hình giữa chiến trường đã đi đến hồi điên loạn tột đỉnh.

Thiên Quân và Hàng Ma hoàn toàn mất đi tôn nghiêm của những vị cung phụng tối cao, nhục thân già dặn nhưng gân guốc đẫm mồ hôi, đôi mắt vấy đục sắc tình nhìn chằm chằm vào cơ thể dâm mỹ của Dao Quang.

Hai cây Bàn Long Côn thịt lúc này đã trướng to đến mức kinh hoàng, gân xanh gân tím nổi chằng chịt, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng từ hồn lực cấp 96.

Dao Quang trợn ngược mắt, miệng bị buồi của Hàng Ma lấp đầy đến mức không thể khép lại, nước dãi chảy ròng ròng xuống bãi đất chiến trường nhơ nhớp.

Phía sau, Thiên Quân vẫn điên cuồng nện những cú lút cán, mỗi lần thúc vào là một lần đầu khấc to lớn va chạm mạnh vào tử cung ảo khiến Dao Quang co giật liên hồi.

"Đến lúc rồi... bắn sạch vào đây!

Ta muốn toàn bộ tinh dịch của các ngươi!"

Nhận được mệnh lệnh từ sâu trong linh hồn bị nô dịch, hai anh em nhà Bàn Long đồng loạt gầm lên một tiếng chấn động cả không gian.

Thiên Quân tóm chặt lấy hai bắp đùi Dao Quang kéo gập ra sau, dồn toàn bộ hồn lực vào hạ bộ.

Cùng lúc đó, Hàng Ma cũng gồng mình, quy đầu trướng to ngay trong thực quản thiếu niên.

XOẸT!

XOẸT!

XOẸT!

Hai luồng tràng tinh đặc quánh, nồng đặc mùi nam nhân cường tráng và mang theo uy áp của Phong Hào Đấu La phun trào mãnh liệt.

Dòng tinh dịch nóng hổi của Thiên Quân bắn thẳng vào tận cùng trực tràng, trong khi Hàng Ma phun đầy khoang miệng và dạ dày của Dao Quang.

Áp lực từ hai phía khiến cái bụng nhỏ của Dao Quang căng phồng lên thấy rõ, cứng ngắc và gần như trong suốt dưới ánh nắng chiến trường.

Dao Quang hét lên trong cơn cực khoái thần thánh, nhục thân tỏa ra luồng sáng tím vàng rực rỡ của Nghịch Chuyển Thôn Thiên Ma Công.

Hắn điên cuồng nuốt chửng, vắt kiệt không sót một giọt bản nguyên nào từ Song Long.

Luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy tràn trong kinh mạch, phá vỡ mọi xiềng xích, đưa hồn lực của hắn vọt thẳng từ cấp 80 lên Cấp 82 (Hồn Đấu La) chỉ trong chớp mắt.

Khi trận phun trào kết thúc, Thiên Quân và Hàng Ma đờ đẫn ngã quỵ, nhục thân run rẩy vì bị vắt kiệt tinh khí.

Dao Quang nằm rạp trên mặt đất, hậu huyệt và miệng há hốc, rỉ ra dòng hỗn hợp tràng tinh dơ bẩn của hai vị trưởng lão chảy dài trên nền đất.

Hắn khẽ xoa lấy cái bụng trướng căng của mình, ánh mắt nhìn về phía Giáo Hoàng Điện đầy tà mị:

"Cấp 82 rồi...

Song Long cũng chỉ là bồn chứa tinh cho ta thôi.

Vũ Hồn Điện, kẻ tiếp theo sẽ là ai đây?"
 
Back
Top Dưới