Trong màn đêm huyền ảo của Thần đô, ánh trăng rằm như một khối bạc khổng lồ treo lơ lửng trên bầu trời, hắt xuống những dải sáng lạnh lẽo lên mặt hồ sen linh khí.
Tại đình đài biệt lập giữa lòng hồ, không gian vốn dĩ là nơi đàm đạo của những bậc vương tôn công tử nay chìm trong một bầu không khí u uẩn và tà mị.
Mùi rượu quỳnh nồng nàn quyện cùng hương sen thanh khiết, nhưng len lỏi trong đó là một thứ mùi vị khác — nóng bỏng, hăng hắc và đầy dục niệm.
Yêu Nguyệt Không ngồi tựa lưng vào lan can đá, đôi mắt tà mị của kẻ mang huyết thống yêu tộc vương giả khẽ nheo lại khi nhìn vào ly rượu hổ phách.
Đối diện hắn, Hạ Nhất Minh — hoàng tử của Đại Hạ vương triều — ngồi tĩnh lặng như một ngọn núi vàng, long khí quanh thân hắn dao động nhè nhẹ, tạo thành những gợn sóng linh lực vàng rực trên mặt nước.
Cả hai đều mang vẻ ngoài của những nam nhân đang ở độ tuổi sung mãn nhất, quyền lực và sức mạnh toát ra từ từng cử chỉ.
Đúng lúc này, một bóng hình trắng muốt lướt trên mặt hồ, không một tiếng động, không một gợn sóng.
Dao Quang bước vào đình đài, tà áo lụa trắng tung bay trong gió đêm, gương mặt y đẹp đến mức khiến vạn vật xung quanh đều trở nên lu mờ.
Y bước đi thong dong, nhưng mỗi bước chân lại như dẫm trực tiếp vào trái tim của hai vị vương tử.
"Hai vị hoàng tử thật có nhã hứng thưởng trăng, chẳng hay có chỗ cho một kẻ lãng khách như ta không?"
Dao Quang khẽ cười, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng một mị lực kinh người.
Yêu Nguyệt Không đặt ly rượu xuống, một luồng yêu khí tím sẫm bùng lên trong đáy mắt: "Thánh tử Dao Quang, đêm nay ngươi tìm đến đây, chắc hẳn không phải chỉ để uống một ly rượu nhạt chứ?
Mùi hương trên người ngươi... thực sự khiến người ta khó lòng kiềm chế."
Hạ Nhất Minh cũng đứng dậy, long bào rực rỡ của hắn khẽ lay động, long khí bỗng chốc trở nên cuồng bạo hơn.
Hắn cảm nhận được Ma công trong người Dao Quang đang âm thầm khiêu khích huyết thống hoàng gia của mình.
Hắn bước lại gần y, giọng nói trầm thấp đầy uy áp: "Nghe danh Thánh tử mang bản nguyên vạn cổ, nếu có thể cùng nhau 'trao đổi' tinh hoa, chắc hẳn tu vi của chúng ta sẽ đột phá cảnh giới."
Dao Quang không đáp, y chậm rãi đưa tay nới lỏng đai lưng, để lớp áo lụa trắng trượt xuống đôi vai trần trắng nõn nà.
Dưới ánh trăng, làn da của y tỏa ra một thứ hào quang mờ ảo, nhẵn mịn như ngọc thạch vừa được mài giũa.
Y thong thả trút bỏ hoàn toàn y phục, đứng trần trụi trước mặt hai người đàn ông quyền lực nhất Thần đô.
"Luận đạo bằng lời thì thật nhàm chán."
Dao Quang quỳ xuống trên thảm lụa quý giá, đôi chân dài trắng muốt dang rộng, phô bày cái dâm huyệt hồng hào đang rỉ ra những giọt nhựa trong suốt, co thắt liên hồi như đang khao khát được lấp đầy.
"Sao hai vị không dùng thứ cứng rắn nhất của mình mà khai phá bản nguyên của ta?
Long khí và yêu tính... ta muốn thấy chúng hòa quyện bên trong cơ thể này."
Sự dâm mỹ trần trụi đó như một mồi lửa ném vào kho xăng.
Yêu Nguyệt Không gầm nhẹ một tiếng dã tính, hắn lao vào đè nghiến Dao Quang xuống thảm lụa.
Bản tính yêu tộc vốn phóng túng, hắn không cần dạo đầu, trực tiếp cầm lấy phân thân to lớn, đen bóng của mình đâm sầm một cú bạo liệt vào tận cùng huyệt nhỏ.
"Á...!"
Dao Quang hét lên một tiếng, cơ thể uốn cong như một dải lụa bị xé toạc.
"Mạnh quá...
Yêu Nguyệt Không... ngươi đúng là một con dã thú thực thụ!
Ư... hừ... sướng chết ta mất!"
Yêu tính tà mị từ người Yêu Nguyệt Không tràn vào kinh mạch Dao Quang, khiến y run rẩy kịch liệt.
Hắn thúc mạnh liên tục, mỗi lần va chạm bạch bạch vang lên khô khốc trên thảm lụa.
Tiếng rên rỉ dâm dật của Dao Quang vang vọng khắp đình đài, làm lay động cả những đóa sen dưới hồ.
Hạ Nhất Minh đứng phía sau, nhìn thấy cảnh tượng vị Thánh tử đang bị yêu tộc giày vò, long khí trong người hắn bùng nổ vì sự chiếm hữu tuyệt đối của một vị vương tử Đại Hạ.
Hắn nắm lấy mái tóc dài đen nhánh của Dao Quang, kéo ngược ra sau, ép y phải ngửa cổ lên trong một tư thế cực kỳ nhục nhã.
Hạ Nhất Minh trút bỏ long bào, để lộ phân thân dài, gân guốc tỏa ra ánh kim quang hoàng gia rực rỡ.
Hắn đâm mạnh vào miệng Dao Quang, ép y phải hầu hạ luồng khí huyết nóng rực của mình.
"Ưm...
ưm...!"
Dao Quang trợn mắt, cổ họng bị lấp đầy bởi thứ cứng rắn của Hạ Nhất Minh trong khi phía dưới vẫn đang bị Yêu Nguyệt Không tàn phá.
Cảnh tượng này đồi trụy đến mức không tưởng.
Hai vị vương tử cao quý nhất vùng đất này đang cùng lúc vây hãm một cơ thể.
Yêu Nguyệt Không điên cuồng va chạm từ phía sau, tiếng rên rỉ của hắn cũng bắt đầu trở nên khản đặc vì hưng phấn: "Dao Quang... ngươi thật sự là một con điếm của tiên giới!
Cái huyệt này... nó đang hút cạn yêu lực của ta!
Ư... hừ... tuyệt quá!"
Hạ Nhất Minh rút khỏi miệng y, và ngay khi Yêu Nguyệt Không vừa rút ra để thay đổi tư thế, vị hoàng tử Đại Hạ lập tức đâm mạnh vào huyệt nhỏ của Dao Quang.
Một màn "song long luân phiên" bạo liệt diễn ra khiến Dao Quang liên tục bị đẩy lên đỉnh điểm của sự sung sướng.
Long khí hoàng kim lẫn lộn với yêu khí tím sẫm, tất cả đều bị cái lỗ dâm tham lam của y nuốt trọn.
"Ư... hừ... a... a... sướng quá!
Hai vị hoàng tử... cứ bắn sạch vào người ta đi!
Ta muốn long khí của Đại Hạ lấp đầy tử cung ta... muốn yêu tính của Yêu Nguyệt điện tưới đẫm kinh mạch ta!
Ư... hừ...
đâm mạnh nữa đi!
Đâm nát ta đi!"
Tiếng thịt va chạm vang lên dồn dập và bạo liệt.
Yêu Nguyệt Không và Hạ Nhất Minh như đang chạy đua xem ai mới là kẻ khiến Dao Quang phải gào thét lớn hơn.
Yêu Nguyệt Không dùng đôi bàn tay thô ráp bóp chặt lấy mông Dao Quang, để lại những vết hằn tím tái, hắn thúc mạnh đến mức khiến cơ thể Dao Quang liên tục bị đẩy về phía trước.
Hạ Nhất Minh thì điên cuồng hơn, hắn vùi đầu vào hõm vai Dao Quang, cắn mạnh lên làn da trắng ngần, hơi thở nóng rực phả vào tai y: "Nhận lấy... nhận lấy sự chiếm hữu của vương triều!
Ngươi sẽ vĩnh viễn là của chúng ta!"
Ma công trong bụng Dao Quang vận hành đến mức quá tải, phù văn đóa hoa ma trên trán y rực sáng rạng ngời.
Y tham lam trích xuất bản nguyên từ cả hai phía, dung hợp chúng thành một luồng năng lượng kinh thiên động địa bên trong cơ thể mình.
Y chủ động siết chặt huyệt nhỏ, ép cho hai vị vương tử phải dốc hết sức bình sinh để tiến vào sâu nhất.
"Ư... hừ...
đúng rồi... chính là chỗ đó!
Sâu hơn nữa đi!
Ư... a... a... tuyệt quá!
Cả hai người... cùng lúc thúc đi!"
Trong cơn cực lạc điên cuồng, Yêu Nguyệt Không gầm lên những tiếng đầy thú tính, hắn không còn giữ được phong thái lãng tử thường ngày mà trở nên thô bạo hơn bao giờ hết.
Hắn thúc liên tục hàng trăm hiệp không nghỉ, tiếng rên rỉ thỏa mãn của hắn hòa cùng tiếng rên dâm mị của Dao Quang tạo nên một bản nhạc đồi trụy giữa Thần đô tĩnh mịch.
Hạ Nhất Minh phía sau cũng đã đạt đến giới hạn của sự chịu đựng, long khí quanh thân hắn rực sáng rạng rời, hắn ôm chặt lấy thắt lưng Dao Quang, mỗi cú thúc đều mang theo toàn bộ sức mạnh của huyết thống Đế vương.
"A... bắn... ta bắn đây!
Dao Quang... nuốt lấy tinh hoa của Đại Hạ ta!"
Hạ Nhất Minh gào lên một tiếng long ngâm vang dội cả mặt hồ.
Dòng kim sắc tinh chất nóng như dung nham và mang theo long khí uy nghiêm phun trào mãnh liệt vào sâu bên trong nội cung của Dao Quang.
Gần như cùng lúc, Yêu Nguyệt Không cũng đạt đến đỉnh điểm, hắn siết chặt eo y, gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, dòng tinh chất yêu tộc đặc quánh và tím sẫm đổ ập vào tận cùng kinh mạch của Dao Quang.
"AAAAA...!"
Dao Quang trợn mắt thỏa mãn, cơ thể run bắn lên liên hồi trong cơn cực khoái tập thể đỉnh điểm.
Từng đợt tinh chất chứa đựng bản nguyên vương tộc tràn đầy tử cung ma pháp, nhầy nhụa và nóng hổi.
Y cảm thấy cơ thể mình như được lấp đầy bởi hai luồng sức mạnh vĩ đại nhất, khiến tu vi tăng tiến một cách khủng khiếp.
Khi mọi thứ tĩnh lặng lại, Dao Quang nằm vật ra giữa hai người đàn ông đang thoi thóp, gương mặt thấm đẫm mồ hôi và dịch trắng nhầy nhụa, nhưng nụ cười nham hiểm trên môi y lộ rõ sự thắng lợi tuyệt đối.
Y nhìn hai vị vương tử cao quý — những kẻ vốn dĩ là những thiên kiêu hàng đầu — giờ đây đều đang nhìn y với ánh mắt sùng bái và mê đắm không lối thoát.
Sự ngạo mạn và uy nghiêm của họ đã bị vắt kiệt cùng với những dòng tinh chất cuối cùng.
"Thật là tuyệt vời..."
Dao Quang thì thầm, ánh mắt nhìn hai người đàn ông đã hoàn toàn bị thuần hóa.
"Các người đã làm rất tốt.
Hãy nhớ lấy vị của ta... vì từ nay, vương triều và yêu tộc của các người đều đã nằm dưới thân ta."
Yêu Nguyệt Không và Hạ Nhất Minh nằm đó, hơi thở dồn dập, ánh mắt đỏ rực dần dịu xuống nhưng đầy vẻ lệ thuộc.
Hai vị vương tử quyền lực, những kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng triệu sinh linh, giờ đây đã chính thức trở thành những nô lệ bản nguyên trung thành nhất của "đóa sen trắng" nham hiểm.
Họ sẵn sàng hiến dâng tất cả, từ tu vi đến linh hồn, chỉ để được một lần nữa chìm đắm trong sự hoan lạc tột cùng mà Dao Quang mang lại.
Trận hoan lạc này không chỉ phá nát tôn nghiêm của vương tộc, mà còn chính thức đánh dấu việc Dao Quang đã thâu tóm được hai nguồn sức mạnh cốt lõi để tiến bước trên con đường thống trị Bắc Đẩu.
Y đứng dậy, thong thả mặc lại lớp áo lụa trắng, để mặc cho hai vị vương tử vẫn đang quỳ phục dưới chân mình, thành kính liếm láp những giọt tinh dịch còn vương vãi trên thảm lụa như những con chó săn chờ đợi phần thưởng từ chủ nhân.