Ngôn Tình Giả Bộ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Giả Bộ
Chương 20: C20: Chương 20



 
Giả Bộ
Chương 21: C21: Chương 21



 
Giả Bộ
Chương 22: C22: Chương 22



 
Giả Bộ
Chương 23: C23: Chương 23



 
Giả Bộ
Chương 24: C24: Chương 24



 
Giả Bộ
Chương 25: C25: Chương 25



 
Giả Bộ
Chương 26: C26: Chương 26



 
Giả Bộ
Chương 27: C27: Chương 27




Trên bàn là bản giới thiệu về Diên Tục bìa cũng màu đen, logo nằm ở góc phía trên, tổng quát trông khá hiện đại.

Ôn Nam Tịch cầm cuốn sổ lên mở ra, Diên Tục hiện đang làm các sản phẩm gia đình thông minh, thành phố thông minh và an ninh mạng. Cùng với cuộc sống ngày càng hiện đại thông tin tài liệu cá nhân ngày càng được coi trọng hơn, an ninh mạng là lĩnh vực chủ yếu mà Diên Tục đang làm, Trần Phi cầm máy tính đến bên cạnh Ôn Nam Tịch giống như chỉ cần cô hỏi có thể trả lời ngay lập tức.

Buổi chiều trôi qua rất nhanh.

Trần Phi ra ngoài một chuyến lúc trở về có nói với Ôn Nam Tịch, “Tối nay sếp mới mọi người, lập trình Ôn chuẩn bị một chút nhé.”

Ôn Nam Tịch đặt cuốn sổ giới thiệu xuống, thấy mọi người đã bắt đầu thu dọn đồ đạc. Trần Phi cũng gập máy tính lại, đẩy gọng kính lên, đứng ở lối đi, “Ở ngay nhà hàng dưới lầu thôi, gần lắm.”

Ôn Nam Tịch tắt máy, cầm túi lên đứng qua phía Trần Phi. Trần Phi thấy một lập trình viên tên Chu Hùng đi tới, hai người nói chuyện hạng mục. Chu Hùng nhìn Ôn Nam Tịch ở bên cạnh, Trần Phi bèn giới thiệu, “Đây là lập trình Ôn, người máy trước kia của Lê Đại là do chị ấy làm đấy.”

Chu Hùng ngạc nhiên, “Phụ nữ sao?”

Trần Phi gật đầu, ban đầu cậu cũng rất ngạc nhiên, một người máy linh hoạt cỡ lớn từ thiết kế cho đến thành phẩm lại là do một tay cô gái làm.

Chu Hùng bắt tay với Ôn Nam Tịch: “Lập trình Ôn, nghe danh đã lâu.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười, khẽ bắt tay với cậu ấy.

Lúc này một nhóm người đi qua là Nhan Khả, Nhan Khả vừa sửa soạn lại cổ tay áo vừa nói chuyện với đoàn đội của cô ta, náo nhiệt bước ra ngoài, con gái trong nhóm cô ta giống y như cô ta vậy ăn mặc lộng lẫy, có vài người đi giày cao gót, nhìn không giống lập trình viên chút nào, mà giống bên quan hệ công chúng, thư ký gì đó hơn.

Trong nhóm người đều mặc sơ mi, áo thun họ giống như cảnh vật nổi bật.

Đến thang máy, Nhan Khả dẫn theo mọi người đi vào, ánh mắt liếc qua Ôn Nam Tịch mắt hơi nheo lại.

Ôn Nam Tịch và Trần Phi mỉm cười đi vào một thang máy khác, rất nhanh đã đến tầng một, sau vài ngày tu sửa thì giờ tầng một đã đẹp hơn rất nhiều.

Đi ra khỏi toà nh rẽ trái ở đó có một nhà hàng đã mở khá lâu phong cách của thập kỉ trước.

Ôn Nam Tịch và Trần Phi đi ở giữa, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Phó Diên ngồi ở đó. Anh mặc sơ mi trắng tay cầm ly rượu, đèn nhà hàng khá tối, anh rũ mi rót thêm một ly đặt sang bên cạnh, vừa ngẩng mắt lên thì Ôn Nam Tịch đã thu lại ánh mắt và đang trả lời câu hỏi của Trần Phi.

Trong nhóm người, cô mặc sơ mi màu tối đơn giản tuỳ ý, tóc đuôi ngựa buộc thấp, làn da trắng mịn.

Nhóm người vây quanh chiếc bàn, chào hỏi anh.

Có người gọi sếp, có người gọi Phó Diên, sau đó tự tìm chỗ ngồi, Đàm Vũ Trình cầm thực đơn ngồi xuống bên cạnh Phó Diên, Nhan Khả chỉ có thể ngồi bên cạnh Đàm Vũ Trình.

Ôn Nam Tịch ngồi xuống ghế, đặt túi xuống sau lưng.

Phó Diên cầm ly rượu đi qua ngồi xuống đúng chỗ đối diện cô, anh nghiêng đầu cùng Đàm Vũ Trình gọi món, có người hỏi anh, “Sếp, bọn em tự gọi là được.”

Giọng anh rất tuỳ ý, “Gọi đi.”

Vì vậy thực đơn được truyền đi, Trần Phi hỏi Ôn Nam Tịch, “Chị muốn uống gì?”

Lúc này Chu Hùng đứng dậy mở một chai bia, đi tới định rót vào cốc của Ôn Nam Tịch, nhưng Phó Diên đã cầm ly của cô tránh đi rót nước ngọt, Ôn Nam Tịch rũ mắt nhìn ly nước đang đầy dần.

Giọng Phó Diên nhàn nhạt, nhìn cô, “Uống cái này nhé?”

Ôn Nam Tịch gật đầu, “Cảm ơn anh.”

Rót nước ngọt xuong anh đặt chai xuống, lập tức bị mấy người khác lấy đi. Chu Hùng rót rượu cho Trần Phi, hỏi Ôn Nam Tịch, “Bình thường lập trình Ôn có uống rượu không?”

Ôn Nam Tịch cầm ly, mỉm cười, “Tôi khá ít uống.”

Nhan Khả ở bên cạnh nhìn Phó Diên, thấy Phó Diên dựa lưng vào ghế nói chuyện với Đàm Vũ Trình, gần như không nhìn Ôn Nam Tịch, cô ta thở phào một tiếng.

Ồn ào gọi món xong mọi người bắt đầu thoải mái nói chuyện, Trần Phi cầm ly rượu lên, cười cụng ly với Ôn Nam Tịch, “Chào mừng lập trình Ôn gia nhập Diên Tục.”

Mọi người nghe vậy cũng lần lượt đứng dậy, cười nhìn Ôn Nam Tịch rồi đưa tay cụng ly với cô.

Ôn Nam Tịch khựng lại cầm ly đứng lên cụng ly với mọi người. Cô rất thoải mái, Chu Hùng bảo cô uống cạn cô liền uống hết.

Đàm Vũ Trình nhìn sang Phó Diên. Phó Diên bóc lạc ăn.

Ôn Nam Tịch ngồi xuống, ly đã hết cô đưa tay lấy chai nước ngọt bên cạnh Phó Diên rót đầy ly rồi lại đặt xuống. Người đàn ông đang uống rượu, lúc lúc lại nói chuyện với Đàm Vũ Trình, thỉnh thoảng Nhan Khả lại ghé sát vào Đàm Vũ Trình nghe họ nói chuyện.

Rất nhanh các món ăn đã được đưa lên.

Vừa đưa lên mọi người liền bắt đầu ăn, Ôn Nam Tịch nghe Trần Phi nói chuyện, một miếng gà và hẹ được gắp tới đặt ở trước mặt, Ôn Nam Tịch ngẩng đầu lên nhìn, Phó Diên đã thu tay lại quay sang nói chuyện với Đàm Vũ Trình.

Nhan Khả ở bên đó gọi một tiếng, “Phó Diên, gắp cho tôi một miếng mề gà.”

Anh đưa tay đẩy đ ĩa qua. Nhan Khả mắt sáng lên, nhìn Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch thu lại ánh mắt, cô nhìn rau hẹ vô cùng do dự xem có nên ăn hay không, sau đó quyết định không ăn, cô ăn gà.

Rau hẹ được đẩy sang cho Trần Phi. Trần Phi cầm đũa lên gắp không chút do dự. Phó Diên liếc Trần Phi.

Chu Hùng uống nhiều rồi, cầm ly rượu đi đến chỗ Ôn Nam Tịch, kéo chiếc ghế cạnh cô ra ngồi xuống, lấy điện thoại mở video cuộc thi ra cho cô xem.

“Lập trình Ôn, nói cho tôi biết với, khi đó người máy của cô chơi đùa với người máy của những người khác, lúc ấy cô có cảm thấy thoải mái không?”

Trong video người máy của cô vô cùng vững vàng, năm người máy khác vây xung quanh chỉ để muốn lật đổ nó, tìm cơ hội làm đứt mạch điện tấn công vùng đầu, muốn thử tấn công vào nội bộ phá hỏng hệ thống điều khiển. Nhưng người máy của cô lại linh hoạt vô cùng, nhanh chóng dùng một tay đẩy bay một người máy thấp hơn nó một cái đầu. Người máy đó bị đụng mạnh, ngã xuống khán đài.

Những người máy khác cũng tính đâm vào chân nó, nó giơ chân đạp trúng một con, bị người máy đó dùng sức bóp vỡ một ngón tay nhưng nó vẫn đứng rất vững hơn nữa còn khom lưng lại, nắm lấy hai cánh tay người máy kia rồi ném ra xa, sau đó dùng chân đạp trúng người máy cuối cùng, cuối cùng đá cánh tay ra. Sau khi chiến thắng còn đi qua đỡ những người máy khác dậy bày sang một bên, rồi giơ hai ngón tay lên với mọi người ở dưới khán đài.

Động tác “hi” ấy sau đó được cắt làm thành một nhãn dán.

Cùng năm đó Phó Diên ở Bắc Kinh cũng hoàn thành một cuộc thi có quy mô quốc tế giành được giải nhất lập trình.

“Nhãn dán này là do tôi làm đó.” Chu Hùng cười tắt video đi, cậu ta nhìn Ôn Nam Tịch, “Cô có thể cho tôi xem lập trình cô viết được không?”

Ôn Nam Tịch thu ánh mắt lại, giờ đây người máy của cô được trưng bày ở Lê Đại, cô không đem nó đi, “Được, khi nào về tôi gửi cho anh xem.”

Chu Hùng lập tức vui vẻ cầm ly rượu lên, “Lập trình Ôn, cạn ly.”

Ôn Nam Tịch bật cười cầm ly lên uống cạn ly nước ngọt.

Hậu quả của việc uống nhiều là hay đi vệ sinh, lúc này nhà hàng đã đông kín, mỗi bàn đều có rất nhiều người, lúc Ôn Nam Tịch đi vào nhà vệ sinh thì thấy cảnh bên ngoài vô cùng đẹp, nhà hàng dùng rất nhiều bóng đèn để trang trí, còn có một chiếc xích đu.

Ôn Nam Tịch lau tay đi ra nhìn.

Vừa bước ra đã thấy Phó Diên xắn ống tay áo đứng ở bên cạnh, anh đang nghe điện thoại, mái tóc rũ xuống trán che đi hàng lông mày, ở dưới ánh đèn nơi hành lang anh nhìn qua.

Bốn mắt nhìn nhau. Ôn Nam Tịch khựng lại, tay vẫn đang cầm giấy lau. Xin hã𝗒 đọc 𝐭ru𝗒ện 𝐭ại == 𝐭rum𝐭ru𝗒𝓮n.𝒗n ==

Anh bỏ điện thoại xuống tắt màn hình đút vào túi quần, quay người nhìn nhạt nói, “Máy tính có dùng được không?”

Phản ứng của Ôn Nam Tịch khá nhanh. Anh đang hỏi về chiếc máy tính vừa được lắp đặt xong ở văn phòng.

Cô gật đầu, “Tốc độ rất nhanh.”

Phó Diên ừm một tiếng, anh nhìn về xích đu ở phía trước, tay đút túi quần, “Cảm ơn em đã đến công ty.”

Ôn Nam Tịch mím môi.

Dưới ánh đèn hành lang.

Tính ra thì năm lớp 12 cho dù có không thân thiết cũng không lạ lẫm, giọng cô dịu dàng, “Không có gì đáng cảm ơn cả, tôi thật sự cảm thấy Diên Tục rất tốt, khá thích hợp với tôi.”

Phó Diên thu lại ánh mắt, nhìn cô, “Vậy thì tốt.”

Nói xong anh đi tới định bước vào, Ôn Nam Tịch tiến lên vài bước theo bản năng, anh cầm điện thoại rũ mi nhìn, đi qua sau lưng cô.

Trong bầu không khí hơi thở hai người giao hoà, giống như năm đó khi họ ôm nhau tại căn cứ bí mật. Anh bước chân đi vào, Ôn Nam Tịch đứng tại chỗ nhìn ra chiếc xích đu cách đó không xa.

Không có gió, xích đu đứng im tại đó, thu hút người ta ngồi lên, hoà vào giấc mộng. Ôn Nam Tịch lấy điện thoại trong túi ra, chụp một tấm ảnh gửi cho Nguyên Thư.

Nguyên Thư: [Ồ, quảng trường thời đại chỗ công ty mới của cậu sao?]

Ôn Nam Tịch: [Sao cậu biết vậy?]

Nguyên Thư: [Đồ ăn nhà hàng này khá ngon, trước đó tớ có ăn rồi, lần sau tìm cơ hội dẫn các cậu đi.]

Ôn Nam Tịch: [Bất ngờ không, tớ ăn trước rồi.]

Nguyên Thư: [Không sao, haha, ngon không?]

Ôn Nam Tịch: [Ngon lắm, nhưng tớ không uống bia, chắc các cậu sẽ thích.]

Nguyên Thư: [Tớ thích bia nhất rồi.]



Đi ra khỏi nhà hàng, rất nhiều người đã uống rượu mấy đồng nghiệp nam còn đi ra chơi với xích đu, chiếc xích đu đung đưa qua lại liên tục, mấy người họ còn giành nhau, cậu đẩy tôi giành chiếc xích đu không còn vẻ đẹp tịch mịch như lúc ban đầu nữa, mấy cô gái ở bên cạnh khẽ mắng họ không biết quý trọng đồ đạc còn kéo họ xuống, vì vậy màn tranh giành ấy trông hệt như trẻ con.

Phó Diên và Đàm Vũ Trình đi cùng nhau lười không thèm để ý đến họ đi ra ngoài trước.

Nhan Khả đứng bên cạnh mấy người đồng nghiệp nữ, mọi người đều uống rượu ai cũng ngà ngà say. Ôn Nam Tịch trước lúc ra về có giúp Nguyên Thư thử vị bia, bây giờ cũng trở thành người không thể lái xe.

May là bên đường có không ít taxi mấy đồng nghiệp nam cùng giành vào một chiếc xe, sau khi rời đi, lại mấy người khác cùng lên xe. Đồng nghiệp nữ nhóm Nhan Khả đi trước, lúc này chỉ còn lại mình cô ta đứng bên cạnh Đàm Vũ Trình vừa nhìn đã biết muốn đi cùng họ.

Ôn Nam Tịch đi ở phía sau, nhà cô thuê khá gần trung tâm cách đây không xa, không có ai cùng đường với cô. Tạm biệt Trần Phi xong cô đi về phía taxi.

Phó Diên đưa tay ra mở cửa xe cho cô, bước chân cô khựng lại, một giây sau khom lưng ngồi lên xe.

Tiếng đóng cửa xe vang lên, anh chống tay lên đ ỉnh xe không biết nói với Trần Phi điều gì, vài giây sau Trần Phi mở cửa ngồi lên ghế lái phụ.

Ôn Nam Tịch ngây ra.

“Trần Phi?”

Trần Phi uống say mặt đỏ ửng lên nhưng vẫn rất tỉnh táo, cậu cười đẩy gọng kính, “Lập trình Ôn, muộn vậy rồi chị đi một mình không an toàn, đưa chị về nhà trước rồi em nhờ chú lái về phía nhà em.”

Ôn Nam Tịch yên lặng vài giây, “Nhưng chỗ cậu khá xa.”

“Không sao đâu, sao để chị đi một mình được chứ.”



Mười lăm phút sau đã đến nhà.

Ôn Nam Tịch dặn Trần Phi khi nào về đến nhà thì gửi tin nhắn cho cô, Trần Phi gật đầu. Bắt thang máy lên lầu, men rượu trào lên khiến cô ợ một cái.

Có uống hai ly nhưng vị bia khá ngon không quá đắng. Ngồi ở sô pha một lát rồi đứng dậy lấy quýt ăn cho nhạt đi mùi bia trong miệng.

Lúc này Chu Nhược Vi vẫn đang phát trực tiếp, Ôn Nam Tịch vừa mở máy tính bảng lên đã thấy, phát trực tiếp cả ngày trông cậu ấy có hơi mệt cô bèn tặng đồ cho cô ấy, Chu Nhược Vi lập tức lấy lại được tinh thần nói cảm ơn bạn yêu.

Ôn Nam Tịch lại gọt táo ăn xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Lấy quần áo đi tắm xong ra lau tóc, cầm điện thoại lên Trần Phi đã về đến nhà vừa gửi tin nhắn cho cô, còn thêm cô vào nhóm chat của Diên Tục.

Mọi người đều gửi tin nhắn báo rằng mình đã về tới nhà.

Ôn Nam Tịch vừa lau tóc vừa xem thành viên trong nhóm.

Chiếc ảnh đại diện màu đen ở vị trí đầu tiên.

Diên.

Rồi đến Đàm Vũ Trình, sau đó là Trần Phi và Chu Hùng, khoảng bốn năm người xong mới đến Nhan Khả, ảnh đại điện của cô ta giống như ảnh tự chụp, làm động tác ‘hi’ với ống kính, trên đỉnh đầu là ánh đèn.

Xem xong Ôn Nam Tịch thoát ra.
 
Giả Bộ
Chương 28: C28: Chương 28


Chương có nội dung bằng hình ảnh
 
Giả Bộ
Chương 29: C29: Chương 29




Sau khi ăn mì xong, Ôn Nam Tịch chậm rãi mở món tráng miệng ra là bánh caramen, cô dùng thìa xúc lên một miếng.

Trước mặt là thông tin về Bệnh viện số Chín, cô lật từng trang đọc kỹ.

Văn phòng khá yên tĩnh, không phải ai cũng ra ngoài ăn mà có người đang nằm nghỉ trên những chiếc ghế hình chữ U. Phía sau của văn phòng khá rộng rãi, đôi tay thon dài của Phó Diên đang gõ bàn phím, hơi nóng của cốc cà phê bên cạnh bốc lên, xung quanh lặng yên không có một âm thanh nào.

Lúc này chỉ có hai người là còn đang làm việc.

Nửa tiếng sau, đám người Trần Phi quay lại, mang cho Ôn Nam Tịch một cốc trà sữa, đặt lên bàn của cô, cậu kéo ghế ra nhìn thấy vỏ hộp bánh caramen nhỏ trong thùng rác, cậu chỉnh lại kính hỏi: “Chị Ôn thích ăn đồ ngọt à?”

Ôn Nam Tịch nhận lấy trà sữa, cắm ống vào, nhìn theo ánh mắt của cậu, nói: “Rất thích, tôi thích ăn đồ ngọt, nhưng mà đây là quà tặng của quán mì lúc nãy tôi đặt bên ngoài.”

“Quán mì nào vậy?” Trần Phi bắt đầu thấy hứng thú, “Tối nay em cũng sẽ gọi quán này.”

Ôn Nam Tịch nghe vậy liền cầm điện thoại lên, mở phần mềm ra tìm quán mì cho Trần Phi xem, Trần Phi viết tên quán rồi nói: “Em nhớ lúc trước anh Đàm đã từng đặt qua rồi, nhưng họ cũng không tặng gì cả, lẽ nào là do kinh doanh không tốt nên tặng thêm quà tặng để cạnh tranh?”

Ôn Nam Tịch lướt lướt quán mì, nghĩ thầm: “Cũng có thể lắm.”

Trần Phi quyết định: “Tối nay em sẽ gọi cửa hàng này, quà tặng miễn phí này để dành cho chị nhé.”

Ôn Nam Tịch lắc đầu cười: “Không cần, cậu cứ ăn đi.”

Cô nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ, hỏi Trần Phi: “Tí nữa cậu có bận gì không?”

Trần Phi đang định quay về bàn làm việc, nghe vậy liền quay lại nói: “Em không bận gì cả.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười đứng lên, thu dọn tài liệu: “Vậy cậu đi bệnh viện số Chín với tôi một chuyến nhé?”

“Được, được.” Trần Phi lập tức quay lại chỗ làm lấy sổ tay, Ôn Nam Tịch thu dọn, lấy chìa khóa xe ra cùng Trần Phi xuống lầu.

Trần Phi lên xe, thắt dây an toàn: “Lương của chị Ôn ở Vân Hà trước đây có cao không?”

Ôn Nam Tịch khởi động xe, lái ra đường lớn, nói: “Chiếc xe này là tiền thưởng cuối năm mua được.”

“Ồ ồ.”

Trần Phi nghĩ thầm, như vậy, khá là cao, kể ra chị Ôn là người có thể độc lập hoàn thành dự án, công ty tuyển được cô ấy là điều may mắn.





Đến sân bệnh viện số Chín.

Bất kể lúc nào thì bệnh viện cũng đều có rất nhiều người, mà không khí lúc nào cũng nghiêm túc. Ôn Nam Tịch và Trần Phi thu hồi thái độ thoải mái, đỗ xe đi đến khoa nội trú gặp viện trưởng Chu.

Viện trưởng Chu đã ngoài 60 tuổi, ông có đôi mắt nhân hậu, nhiệt tình dẫn họ vào phòng bệnh.

Ông chắp tay sau lưng nói: “Năm nay bệnh viện mở rộng, việc phê chuẩn xin đất rất khó khăn, bây giờ là thời đại kỹ thuật số, có một bệnh viện đã bắt đầu làm rồi, tôi nghĩ để thuận tiện hơn cho bệnh nhân cũng như giảm bớt công việc của y tá và bác sĩ, chúng ta hãy thử một lần xem.”

Ôn Nam Tịch gật đầu: “Viện trưởng đã suy nghĩ kỹ rồi.”

“Tổ trưởng Ôn, làm phiền mọi người rồi.”

“Bác viện trưởng, cứ giao việc này cho chúng cháu.” Trần Phi còn trẻ, miệng rất ngọt ngào, vừa nói, viện trưởng Chu đã cười: “Thằng nhóc này cũng là sinh viên Đại học Bắc Kinh, là một thiên tài nhỏ nhảy lớp.”

Trần Phi chỉnh lại kính, có chút ngượng ngùng.

Đa số phòng bệnh đều có người ở, tầng 4 chỉ có một phòng trống, nghe nói buổi tối sẽ có người chuyển đến, vừa vặn Ôn Nam Tịch và Trần Phi có thể đi vào xem nơi này kỹ hơn. Thiết bị cơ bản và nút gọi khẩn cấp đều là loại truyền thống, Ôn Nam Tịch lấy bút viết vào sổ, đồng thời cũng tự mình đi xem thiết bị.

Viện trưởng ở một bên cũng nói về một số vấn đề trước đây ông thấy không thuận tiện lắm.

Ôn Nam Tịch chú ý ghi nhớ, sau đó lại đi đến quầy lễ tân, y tá đứng vào phòng khám của bác sĩ, đi loanh quanh vài vòng, Ôn Nam Tịch nói chuyện với Trần Phi trao đổi ý kiến. Hai người đang ngồi trong phòng làm việc của viện trưởng, Trần Phi đang gõ máy tính, còn viện trưởng thì ngồi ở một bên vừa làm việc vừa nói chuyện với Trần Phi.

“Thằng nhóc Trần Phi này, bây giờ ông chủ của các cậu có người yêu chưa?”

Đầu ngón tay đang gõ máy tính của Ôn Nam Tịch chợt dừng lại.

Trần Phi vội vàng ngẩng đầu cười nói: “Chắc không có ạ, mà cháu chỉ biết vậy thôi chứ chưa từng chứng kiến.”

“Lớn lên sao lại ngốc như vậy, chưa từng nói gì về chuyện đó à? Công việc bận lắm à?” Viện trưởng bỏ công việc sang một bên nhìn Trần Phi, Trần Phi cũng đóng máy tính lại, vẻ mặt bát quái nghĩ: “Chưa từng nói qua, bốn năm đại học, anh ấy nếu không phải đang thi đấu thì là đang trên đường đi thi đấu. Sau khi tốt nghiệp bắt đầu khởi nghiệp một cách vội vã, từ Bắc Kinh chuyển đến Lê Thành, Phó Diên đã phải nỗ lực rất nhiều, phải biết rằng ngay từ đầu giáo viên của chúng cháu đã không đồng ý rồi.”

“Có điều Internet vạn vật bên này thực sự đang phát triển rất tốt, người đầu tư của chúng cháu cũng đề xuất đến Lê Thành để lập nghiệp.”

Viện trưởng cầm chiếc cốc lên, uống một ngụm là trà hoa cúc, gật đầu nói: “Chắc chắn là có rất nhiều cô gái thích cậu ta, không biết cháu gái của tôi có thể thử một chút được không.”

“Đúng là có rất nhiều cô gái thích anh ấy, ở Đại học Bắc Kinh cũng có rất nhiều cô gái từng chặn anh ấy lại mà tỏ tình, nhưng anh ấy thường lạnh lùng từ chối tất cả mọi người.”

“Bác viện trưởng, cháu gái của bác bao nhiêu tuổi rồi? Khi về cháu dò hỏi một chút cho ạ.”

Viện trưởng đặt cốc xuống: “Nó hai mươi ba tuổi, đang thực tập ở bệnh viện của chúng tôi.”

“Vậy thì tốt.” Trần Phi gật đầu, vẻ mặt hóng chuyện không hề giảm bớt, cậu ta suy nghĩ một chút nói: “Nhưng hình như trước đó cháu nghe anh Đàm lỡ miệng nói, ông chủ của chúng cháu hình như có mối tình đầu, có điều vì mối tình đó mà bị tổn thương.”

Đầu bút của Ôn Nam Tịch dừng lại.

Cô nhìn hình vẽ này, im lặng vài giây rồi sửa lại, lông mày và ánh mắt phản chiếu trên màn hình laptop bình tĩnh mà lạnh nhạt.

Viện trưởng thở dài muốn hỏi một chút.

Nhưng bên ngoài có y tá đang tìm nên đành phải đứng dậy đi ra ngoài, còn bảo bọn họ tí nữa đừng rời đi, ông sẽ mời bọn họ một bữa.

Đương nhiên bọn họ không để viện trưởng mời, sau đó Ôn Nam Tịch đi vào phòng bệnh quan sát sự tương tác giữa bệnh nhân với y tá và bác sĩ, trong phòng bệnh nội trú có rất nhiều người già liên tục kêu r3n khi bị đau, khi đau không chịu nổi họ đưa tay ra phải tốn rất nhiều công sức mới bấm được nút gọi khẩn cấp, còn có một người đang truyền nước biển, cơ thể lạnh buốt mỗi khi nước truyền vào.

Mu bàn tay sưng tấy, lại sờ tay và chân họ càng lạnh hơn, chỉ có thể sử dụng khăn nóng để bọc mà không có giường bệnh thông minh có thể giữ ấm, giường ở đây chỉ là cung cấp nơi nằm mà thôi.

Ôn Nam Tịch và Trần Phi ở lại khoa nội trú cho đến khi trời tối, từ chối lời mời của viện trưởng rồi rời khỏi bệnh viện, hai người gọi chút đồ ăn ngoài. Sau khi đến công ty, họ trực tiếp ăn trong văn phòng, sau đó Ôn Nam Tịch bắt đầu sắp xếp lại những thông tin ngày hôm nay. Hầu hết mọi người trong công ty đều đã tan làm, chỉ có văn phòng của Phó Diên vẫn còn sáng đèn.

Trần Phi quàng một chiếc gối hình chữ U quanh cổ, ôm máy tính ở bàn làm việc bên cạnh trao đổi với Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch bắt đầu suy nghĩ về nhu cầu của bệnh viện. Đầu ngón tay gõ nhanh trên bàn phím một cách bình tĩnh, logic rõ ràng.

Cửa phòng làm việc sau lưng cô mở ra, Phó Diên đóng cửa lại, ấn điện thoại gọi đi, nhìn thấy đèn ở chỗ họ, anh đi tới đứng sau Ôn Nam Tịch xem cô đang viết gì, Trần Phi vặn cổ quay lại nhìn thấy anh, “Anh Diên.”

Ngón tay Ôn Nam Tịch tạm dừng, quay lại nhìn anh.

Phó Diên cụp mắt xuống nhìn cô vài giây, sau đó tùy tiện hỏi họ: “Hai người ăn cơm chưa?”

Trần Phi gật đầu: “Bọn em ăn rồi.”

Chỉ có Trần Phi trả lời, Ôn Nam Tịch cũng không có trả lời, quay đầu tiếp tục làm việc, mà Trần Phi dựa vào lưng ghế cười nói: “Anh Diên, hôm nay viện trưởng nói ông ấy sẽ giới thiệu với anh cháu gái của ông ấy đó.”

Ánh mắt Phó Diên vốn dĩ đang nhìn vào màn hình Ôn Nam Tịch, nghe vậy liền cúi mắt xuống nhìn về phía sau gáy cô, đường viền cổ áo của cô cũng có màu chim mơ.

Trần Phi lại hỏi: “Anh thấy thế nào? Có muốn thử một chút không?”

Phó Diên dời tầm mắt nhìn Trần Phi nhẹ giọng nói: “Thử cái gì? Cậu thấy anh còn chưa đủ bận sao?”

Trần Phi cười nhẹ: “Anh phải nắm trong tay cả tình yêu và sự nghiệp chứ.”

Ôn Nam Tịch không tham gia trò chuyện,chỉ chuyên tâm nhìn màn hình gõ phím, thỉnh thoảng nhấn phím xóa lùi sau đó lại chỉnh sửa.

“Chờ một chút.” Phía sau vang lên giọng nói của người đàn ông, đầu ngón tay Ôn Nam Tịch khựng lại, đang định hỏi anh đợi cái gì thì Phó Diên đi đến bên cạnh chỉ vào yêu cầu trên màn hình, giọng nói của anh vang lên trên đầu cô: “Thêm màn hình đầu giường vào màn hình hiển thị.”

Ôn Nam Tịch nghe anh nói, chỉnh sửa lại, sau đó cô hỏi tiếp: “Hệ thống gọi khẩn cấp cũng cần sửa sao?”

Phó Diên gật đầu: “Ừ.”

“Còn ở đây nữa.” Anh đưa tay ấn hai phím trên máy, tay Ôn Nam Tịch dừng lại đặt sang một bên, anh gõ nhẹ, phía trên đầu cô vang lên âm thanh: “Cửa đổi thành kiểu màn che thẳng.”

Ôn Nam Tịch gật đầu, cùng anh thảo luận những yêu cầu phải sửa đổi rồi viết vào.

Trần Phi ở một bên đeo gối hình chữ U nhìn một lúc thì phát hiện mình không chen vào được một chữ. Lúc Ôn Nam Tịch lưu lại bản cuối cùng, ngước mắt lên nhìn anh, Phó Diên đang bấm điện thoại cũng dừng lại cúi đầu nhìn cô, đèn màn hình mờ mờ, ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian dường như ngừng lại, Ôn Nam Tịch im lặng một lát, sau đó cô bình tĩnh nói: “Vậy trước tiên cứ như vậy đã?”

Phó Diên lười biếng nói: “Ừ.”

Ôn Nam Tịch nhìn đi nơi khác, nhẹ nhàng ấn nút lưu.

Lúc này điện thoại di động vang lên, cô cầm lên xem, là Chu Nhược Vi, trong điện thoại Chu Nhược Vi nói: “Bảo bối, xe của cậu đậu ở tầng dưới công ty à?”

Ôn Nam Tịch nói: “Ừ, sao thế?”

“Cho tớ mượn nhé, crush tớ hình như đang đi cùng một cô gái khác, tớ phải đi xem thế nào.” Giọng điệu của Chu Nhược Vi rất lo lắng, không dễ dàng gì mới có được thông tin liên lạc của người ta, hai người mới đang trong giai đoạn mập mờ, không thể để gà tới miệng rồi còn bay mất.

Ôn Nam Tịch nghe vậy, lập tức nói: “Cậu lấy đi. Có mang chìa khóa xe không?”

“Mang rồi mang rồi mà, tối nay tớ sẽ trả tiền bắt taxi về nhà cho cậu.”

Ôn Nam Tịch cười nói: “Không sao, cậu cứ lấy đi.”

“Được.”

Sau khi Chu Nhược Vi cúp điện thoại, Ôn Nam Tịch cũng để điện thoại xuống, dừng lại một chút thì quay đầu nhìn Trần Phi và Phó Diên, cả hai người đàn ông đều nhìn cô, trên mặt Trần Phi lộ ra vẻ buôn chuyện, còn Phó Diên nhẹ nhàng cho tay vào trong túi quần nhìn cô một giây rồi lấy chìa khóa xe, nói: “Tan làm tôi đưa hai người về.”

Trần Phi nghe vậy lập tức đồng ý, bỏ chiếc gối chữ U trên cổ ra, đóng máy tính, quay lại chỗ ngồi lấy túi đựng máy, mấy lần gọi Ôn Nam Tịch để thúc giục. Ôn Nam Tịch hơi dừng lại, ngồi thẳng lưng rồi tắt máy tính, thật ra cô có chút xấu hổ, không biết ánh mắt vừa rồi họ nhìn nhau có ý nghĩa gì, nhưng đây là người mà cô yêu thầm.

Cảm giác có hơi giống câu cá, không nói rõ ra, trước tiên cứ mập mờ cũng không có ý định chịu trách nhiệm. Điều này dễ khiến người ta hiểu nhầm.

Ôn Nam Tịch bình tĩnh thu dọn máy tính, cầm một chiếc túi nhỏ cùng Trần Phi đi ra ngoài, Phó Diên đứng trước thang máy bấm điện thoại di động, nhìn thấy bọn họ đi tới, thang máy vừa đến thì ba người cùng đi vào. Trần Phi vừa vào thang máy liền dựa vào tường ôm túi đựng máy tính, Ôn Nam Tịch và Phó Diên đứng ở hai bên trái phải.

Anh đút tay vào túi quần,chiếc vòng hạt đen trên cổ tay rất giống dây đồng hồ.

Lúc này điện thoại di động của cô vang lên, Nguyên Thư hỏi cô tan làm chưa, Chu Nhược Vi có phải lại điên cuồng đi tìm tên đàn ông chó kia rồi phải không.

Ôn Nam Tịch cụp mắt nhìn lại.

Trần Phi lười biếng gọi một tiếng chị Ôn.

Nhưng thang máy đã tới tầng một, hầm đỗ xe của tòa nhà gần đây vẫn đang quy hoạch nên hầu hết ô tô đều đậu ở lối ra vào của tòa nhà. Thật sự rất khó coi nhưng không còn cách nào khác, vừa ra khỏi thang máy Trần Phi đến gần Ôn Nam Tịch, cười hỏi: “Crush có nghĩa là gì vậy chị?”

Ôn Nam Tịch nhìn vẻ mặt đã biết rồi còn cố hỏi của cậu, mặt không thay đổi nói: “Đối tượng hẹn hò.”

Phó Diên nghe vậy quay đầu nhìn cô sau đó hơi cong môi, bước xuống bậc thang đi trước lấy xe. Trần Phi chỉnh lại kính mắt, đứng thẳng lên: “Chị lại trêu em rồi.”

Ôn Nam Tịch nhẹ nhàng mỉm cười.

Trêu cậu thì đã làm sao?

Một lúc sau một chiếc ô tô màu đen đi tới, Ôn Nam Tịch và Trần Phi đi tới gần, Trần Phi ngồi vào ghế phụ, Ôn Nam Tịch ngồi ở ghế sau.

Phó Diên xắn cả hai tay tay áo lên, giữ lấy vô lăng, lái xe đi.

Trần Phi có chút buồn ngủ dựa lưng vào ghế mơ mơ hồ hồ.

Ôn Nam Tịch tựa người vào cửa nhìn khung cảnh bên ngoài lướt qua, những tòa nhà cao tầng ở Lệ Thành về đêm không có ánh đèn neon nhấp nháy như ở Dung Thành, đặc biệt là những con phố đêm nhỏ mang hơi hướng cổ điển, như bộ phim cũ không thể quay ngược thời gian, cảnh vật lùi về phía sau đến khi mắt cô bị chắn bởi các tòa nhà cao tầng khác.

“Người và xe trên đường quá nhiều, về đêm thành phố náo nhiệt còn người thì say…” Tiếng hát quen thuộc vang lên, Ôn Nam Tịch vô thức nhìn về phía trước, một bàn tay thon dài nào đó đưa ra tắt bài hát đi, thay vào đó chuyển một bản nhạc nhẹ nhàng khác.

Ôn Nam Tịch nhìn vào cổ tay Phó Diên đã thu lại, dừng một chút. Mọi thứ đều có thể thay đổi, bài hát yêu thích cũng có thể thay đổi.

Trong xe yên tĩnh không tiếng động, Ôn Nam Tịch quay đầu nhìn ra khỏi cửa sổ đôi mắt được chiếu sáng bởi những chiếc đèn xe đẹp mà lạnh lùng.

Phó Diên xoay đầu xe, ánh mắt của anh trong gương chiếu hậu nhẹ nhàng nhìn qua, chỉ nhìn cô trong giây lát, sau đó bình tĩnh thu hồi ánh mắt, một đường về đến chỗ ở.

Lúc này Trần Phi đã ngủ say, cặp kính lệch xuống sống mũi.

Ôn Nam Tịch mở cửa xuống xe, đi đến ghế lái nói với Phó Diên: “Tôi đến rồi, anh lái xe cẩn thận.”

Phó Diên cầm vô lăng, mặc áo sơ mi đen tựa như hòa vào màn đêm, chỉ có khuôn mặt là có đường nét rõ ràng, ừm một tiếng: “Ngủ sớm chút, ngủ ngon.”

Ôn Nam Tịch dừng lại, cũng trả lời anh: “Ngủ ngon.”

Rồi quay người bước vào khu dân cư, hòa mình trong gió đêm. Phó Diên dừng lại trong vài giây, lúc sau chiếc xe mới bắt đầu di chuyển quay đầu biến mất vào màn đêm.





Về đến nhà.

Ôn Nam Tịch đặt túi máy tính và túi nhỏ xuống, xoa xoa cổ.

Nguyên Thư gửi tin nhắn tới: Tớ vừa nói với Chu Nhược Vi, loại đàn ông đó không thể nào mập mờ được, xung quanh anh ta có rất nhiều mỹ nhân, cậu ấy tưởng mình có thể khống chế được anh ta chắc, đúng là ngốc mà.

Ôn Nam Tịch: Cậu ấy vẫn còn rất tỉnh táo.

Nguyên Thư: Những người nói mình rất tỉnh nhưng thật ra là mơ hồ nhất đấy.

Tay cầm điều khiển từ xa của Ôn Nam Tịch dừng lại một chút, nhìn thấy những dòng chữ này liền bật bài Đường Nathan lên để nghe, đã lâu không nghe, lúc nghe lại cảm giác đã thay đổi rồi. Chẳng trách anh lại tắt đi, Ôn Nam Tịch mở bài hát này, thay bộ đồ ngủ đi tắm, tin nhắn trên điện thoại không ngừng nhấp nháy, khi bước ra, cô ấn vào tin nhắn thoại của Nguyên Thư.

Nguyên Thư vừa nghe đã nói: “Cậu đang nghe Đường Nathan phải không?”

Ôn Nam Tịch ừm một tiếng, Nguyên Thư chặc lưỡi hai tiếng: “Lúc còn là sinh viên năm nhất cậu rất thích bài này nhưng sau này lại không nghe nữa.”

Ôn Nam Tịch bật máy tính lên, định làm việc một lúc nói: “Ừ.”

Nguyên Thư đổi chủ đề nói về Chu Nhược Vi, Ôn Nam Tịch vừa gõ bàn phím vừa nghe, Nguyên Thư hỏi: “Cậu ấy có gửi tin nhắn cho cậu không?”

Ôn Nam Tịch nhìn điện thoại của mình nói: “Không có.”

Nguyên Thư lập tức nói: “Bây giờ không có tin tức gì, có lẽ đã trở thành sự thật rồi. Cuối tuần chúng ta phải ở bên cậu ấy mới được, còn nữa, nhân tiện chúc mừng cậu tìm được việc làm, rốt cuộc cậu làm ở công ty nào vậy? Sao giữ bí mật ghê thế, có phải là công ty siêu tốt không? Nhớ phải mời mọi người đi ăn đấy!”

Ôn Nam Tịch nhìn màn hình, lấy bút viết vào sổ, cười nói: “Không cần biết có phải là công ty tốt hay không tớ đều mời, cậu nghĩ xem muốn ăn gì đi.”

Nguyên Thư cười nhẹ: “Tớ cũng đang suy nghĩ nhưng hiện tại khá lo cho Chu Nhược Vi.”

Ôn Nam Tịch hơi dừng một chút, sau đó đặt bút xuống nói: “Lát nữa liên lạc với cậu ấy, có chuyện gì thì gọi cho tớ.”

Nguyên Thư ừ một tiếng, sau đó hai người nói chuyện một lúc rồi cúp điện thoại. Đường Nathan vẫn đang phát, giọng hát của Hồng Trác Lập tràn đầy cảm xúc. Ôn Nam Tịch đang gõ bàn phím thì điện thoại vang lên, là Trần Phi.

Trần Phi gửi một tin nhắn đến, Ôn Nam Tịch lập tức mở ra xem.

Ôn Nam Tịch: Trần Phi, cậu còn thức à?

Trần Phi: (*^▽^*) chị Ôn, em là cú đêm mà, em sẽ sắp xếp lại thông tin cho chị.

Ôn Nam Tịch: Cảm ơn nhé, ngủ sớm một chút.

Trần Phi: Đúng rồi, chị thêm tài khoản WeChat của sếp đi, có chuyện gì có thể báo cáo trực tiếp với anh ấy, đấy là cấp trên của chúng ta mà.

Ôn Nam Tịch dừng lại, trả lời được. Sau đó mở danh sách bạn bè trong nhóm lớn và nhìn vào hình đại diện màu đen. Sau vài giây, cô ấn vào nút thêm bạn bè.

Tên tài khoản của cô vốn là Ôn Nam Tịch rồi, nhưng cô vẫn rất lịch sự thêm vào một câu.

Ôn Nam Tịch.

Sau khoảng vài phút, bên kia chấp nhận yêu cầu kết bạn của cô, một avatar màu đen xuất hiện trong danh sách trò chuyện.

Bên cạnh ảnh đại diện của cô có một dòng chữ: “Tôi là Ôn Nam Tịch.”

Cô nhìn nó một lúc rồi chuẩn bị đặt điện thoại xuống.

Màn hình nhấp nháy và một tin nhắn hiện ra.

Diên: “Chưa ngủ?”

Ôn Nam Tịch sửng sốt, lập tức trả lời: Tôi đang sắp xếp tài liệu.

Diên: Đi ngủ sớm đi.

Ôn Nam Tịch: Được.

Gửi xong thì bên kia không trả lời gì nữa.

Cô đặt điện thoại xuống, mở thông tin mà Trần Phi đã gửi bắt đầu sắp xếp lại. Bản nhạc Đường Nathan dần trở thành nhạc nền lặp đi lặp lại trong căn phòng.

Có một chút bi thương.
 
Giả Bộ
Chương 30: C30: Chương 30



 
Giả Bộ
Chương 31: C31: Chương 31



 
Giả Bộ
Chương 32: C32: Chương 32



 
Giả Bộ
Chương 33: C33: Chương 33



 
Giả Bộ
Chương 34: C34: Chương 34



 
Giả Bộ
Chương 35: C35: Chương 35



 
Giả Bộ
Chương 36: C36: Chương 36



 
Giả Bộ
Chương 37: C37: Chương 37



 
Giả Bộ
Chương 38: C38: Chương 38



 
Giả Bộ
Chương 39: C39: Chương 39



 
Back
Top Dưới