Khác [Genshin x Reader] Âm thanh bên kia thế giới

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,786
Điểm tương tác
0
Điểm
0
334837507-256-k715182.jpg

[Genshin X Reader] Âm Thanh Bên Kia Thế Giới
Tác giả: AnhNguyen919602
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu nhân vật có thể nghe âm thanh của người chơi thì sao?

Chuyện gì sẽ xảy ra rồi ảnh hưởng đến cuộc sống và cảm nghĩ của họ.

Họ mong muốn gặp con người bên kia thế giới, vị thần của riêng họ.



zhongli​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xem Ảnh Thiên Giới
  • (ĐN Fairy Tail)Xin lỗi,ta đây là nữ!
  • Giới thiệu một số truyện xuyên không
  • Hắc ám xâm tập
  • [Genshin Impact] Này tương lai bình thường sao? (Drop)
  • [Genshin Impact] Yandere!Various x Reader| Mermaid...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Genshin X Reader] Âm Thanh Bên Kia Thế Giới
    Chương 1: Những chuyện kỳ lạ


    Kỵ sĩ đội kỵ binh Tây Phong dạo gần đây thấy đội trưởng Kaeya có chút kỳ lạ.

    Không không.. phải nói làm sao cho rõ đây, đội trưởng vẫn rất bình thường nhưng có gì đó rất khác.

    Ví dụ như là đôi khi ngồi suy nghĩ điều gì đó ai nói cũng không nghe.

    Hay là đi dưới gốc cây gần thất thiên thần tượng lấy tay bắt tinh điệp cầm nhìn tới nhìn lui rồi thả.

    Hay là lấy hòn đá ném từ trên cao xuống vào bên trong bức tường gió, rồi ngạc nhiên cười sau đó nhảy xuống?!

    Trong giáo trình cơ bản huấn luyện kỵ sỹ thì có nhắc tới những điều cần chú ý trong đó có:"Hãy tránh những tường gió xuất hiện rãi rác trên vùng đất Mondstadt, nếu lại gần sẽ bị văng ra và gây thương tích tùy theo khả năng đáp".

    Vậy cái gì đang xảy ra vậy!

    Đội trưởng đáng tin cậy của họ đâu rồi!

    Thật hên là khi đội trưởng Kaeya nhảy xuống thì một lát sau bức tường gió đột ngột biến mất? rồi anh ta cười phá lên!

    Chưa xong đâu khi đi tới vực hái sao hay gần hồ là đội trưởng hái hoa rồi sau đó đem đi nấu bỏ vào cùng thức ăn.

    Không phải hoa nào cũng ăn được, vậy mà đội trưởng đem đi nấu ăn hết.

    Sau đó mỉm cười mời mọi người cùng ăn, đơn nhiên là không ai dám cãi lệnh chỉ có nuốt nước mắt mà ăn thôi.

    Nhưng mà họ đều cảm thấy đội trưởng Kaeya kỹ năng chiến đấu càng ngày càng cao và tinh vi hơn.

    Sao lại có người lại tiến bộ nhanh chóng chỉ qua mấy ngày cơ chứ.

    Họ chắc rằng thời gian họ đi ra ngoài do thám còn nhiều hơn cả đội trưởng ở nhiều trong thành.

    Sự chênh lệch này khiến cả đám ghen tị, hận!

    đúng là thần không công bằng (khóc trong đáy lòng).

    Và Jean cũng nhận ra sự thay đổi kỳ lạ này từ vị cộng sự, cô cảm giác Kaeya trầm ngâm hơn và im lặng hơn thường ngày.

    Nên cô nghĩ vì có thể áp lực công việc liên tục từ sau việc Phong Ma Long từ đó đến giờ cậu chưa lấy một ngày nghỉ ngơi, rồi những chuỗi ngày công vụ từ nơi phương xa gửi về khiến cho các vị đội trưởng không một ai rãnh cả.

    Công việc lúc nào cũng nhiều.

    Nhìn Kaeya cà lơ phất phơ vậy thôi nhưng cậu ta không chỉ phải lo xử lý giấy tờ, do thám, ngoại giao rồi dẫn dắt đội kỵ binh, hay ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.

    Chưa lấy một ngày nghỉ phép nào, Jean cảm thấy cậu cần nghỉ ngơi.

    Đang xử lý đám giấy trên bàn bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa bèn lên giọng mời vào.

    Kaeya ngạc nhiên khi thấy Jean đang hướng về phía anh, anh ngã người vào ghế mắt ý vị nhìn cô rồi nói:

    "Chuyện gì mà cô phải đích thân tơi đây thế Jean, này đừng nhiếu mày như thế chứ.

    Tôi không muốn giải quyết thêm công việc nữa đâu."

    Sau đó đưa tay lên mà ngáp.

    "Kaeya, tôi cho phép anh về sớm và hãy nghỉ ngơi hai ngày."

    Jean nhìn Kaeya mà nói

    Kaeya đang ngáp phải đứng lại nữa chừng, nghi hoặc nhìn Jean:

    'Hình như anh đang bị lãng tai đúng không'

    Jean biết Kaeya không tin bèn nghiêm túc nói: "Kaeya tôi ra lệnh cho anh nghỉ ngơi hai ngày."

    Kaeya: ".......?"

    Kaeya: "Tôi....."

    Jean: "Không nói gì nhiều nữa anh cần thiết phải nghỉ ngơi, không được cãi lệnh"

    Một lát sau Kaeya đứng trước cửa ngoài tổng bộ kỵ sĩ mà ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra.

    Anh bị Jean đuổi ra ngoài rồi còn nói cô sẽ giám sát anh nếu anh không nghỉ ngơi đàng hoàng.

    Nguyên cả đám cấp dưới của anh cũng không thèm nhìn mặt anh mà ra sức đảm bảm Jean sẽ chú ý anh.

    "Cái gì đang xảy ra vậy?"

    Kaeya đi lang thang xuống phố mà suy nghĩ không ra nổi hành động kì lạ của họ.

    Sao anh phải bị bắt nghỉ ngơi hai ngày chứ, anh đâu có mệt mỏi hay gì đâu vẫn bình thường mà?

    'Không ngài rất bất bình thường luôn đó' đám kỵ sĩ hò hét nếu họ biết suy nghĩ của anh.

    Vậy thôi nghỉ hai ngày thì hai ngày, vậy anh có thể nghiên cứu giấc mơ kỳ lạ đó.

    Kaeya nghênh ngang đi vào Quà tặng thiên sứ, gọi bartender mặt liệt cho một ly cái chết chiều.

    Một chiếc cốc được đẩy trước mặt Kaeya, anh nheo mắt thiếu đánh nhìn người trước mặt mà nói:

    "Oh, anh phục vụ khách với thái độ gì đây.

    Không sợ gây tai tiếng à"

    "Coi chừng cái miệng của cậu trước khi có tai tiếng xuất hiện" Diluc nhíu mày nhìn người em trai đáng ghét cực kì đang chìa cái mặt muốn đánh trước anh.

    "Anh không thắc mắc tại sao tôi đến đây đúng không" Kaeya chống cằm tay vê ly rượu mà giọng thì trêu chọc Diluc.

    "Không hứng thú" Diluc liếc cậu, rồi xoay người vào trong lấy đồ tiếp tục pha chế.

    "Chả thú vị nào cả, anh không tò mò sao, Di..luc!"

    Kaeya ngắt chữ, nhây anh.

    "...."

    "Đúng là chẳng trông chờ gì cả" Kaeya thở dài tay gõ bàn.

    "Mời cậu về" Diluc không thèm ngẩn lên nhìn, mở miệng đuổi khách.

    "Này, tôi còn đang uống nhá.

    Hừ!

    Thôi thì tôi rũ lòng thương nói cho anh biết vậy, tôi bị Jean đuổi việc" nói xong rồi còn làm bộ đáng thương nhìn anh.

    "Không liên quan gì đến tôi, mời về cho" Diluc tay hơi có chút khựng lại rồi thản nhiên như không có chuyện gì mà tiếp tục công việc, nhưng sao qua nổi ánh mắt của Kaeya.

    Kaeya cười ra tiếng.

    "Hoiii.

    Thật mệt cho cái nết lầm lì của anh.

    Tôi nói cho, hồi nãy Jean tự nhiên bảo tôi phải về sớm rồi nghỉ ngơi hai ngày còn nói đây là mệnh lệnh nữa, thật không hiểu cô ấy đang nghĩ gì?

    Anh có thấy gì kì không, họ đang giấu tôi điều gì đó thì phải?"

    Kaeya lải nhãi nói một tràng cho Diluc chuyện mới vừa xảy ra, sau đó đớp hết ly rượu rồi dơ tay đưa ly ra nhìn anh.

    Diluc đứng yên lặng nghe cậu nói, rồi đến khi cậu kể xong thì nói một câu khiến Kaeya tưởng mới bị đám Slime làm đóng băng: "Cậu nên nghỉ ngơi"

    Kaeya đơ người ra, tai cậu hôm nay hình như gặp vấn đề hơi nhiều thì phải.

    Cậu định nói thì bị người xách ném ra ngoài cửa giữa cái trưa nắng hai giờ rồi đóng của cái rầm.

    "Cái quái gì vậy" Kaeya phủi phủi áo, cậu hầm hừ trừng mắt nhìn cánh cửa đóng kín mích vô tình kia rồi đi về nhà.

    ......................................................

    Thoma cảm thấy gia chủ dạo gần đây có chút gì đó không bình thường.

    Gia chủ thường hỏi anh mấy câu hỏi kỳ lạ hay là tần suất đi nấu mấy thứ lạ và bắt ăn anh rồi nêu cảm nhận.

    Sao gia chủ ngài không chủ động nếm thử tay nghề của ngài đi chứ.

    Ép tôi liên tục như thế coi chừng ngài sẽ mất đi quản gia đáng thương này.

    Nhưng Ayato chỉ cười rồi nhét cho anh món mới.

    'Cứu!!!' vị quản gia la hét thất thanh trong tuyệt vọng.

    'Xin lỗi anh, Thoma...tôi không giúp gì được' Ayaka bên ngoài lấy quạt che lại không nỡ nhìn cảnh tượng phía trong.

    Cô mau chóng thoát khỏi hiện trường chứ không chừng cô bị ảnh hưởng.

    Nhưng chưa kịp đi mấy bước thì cô cứng người đứng lại, phía đằng sau là tiếng gọi từ người anh trai thân thương của cô gọi cô.

    "Ayaka em cũng vào nếm thứ món anh làm đi, em cũng đang rãnh mà.

    Lâu rồi chúng ta chưa có dịp cũng ăn như thế."

    Ayato khẽ cười nói với cô em gái nhỏ.

    Ayaka như bị sét bổ vào người, cô cứng ngắt quay người lại nhìn điệu cười hồ ly của anh trai chặn hết đường từ chối của cô mời gọi cô vào.

    "Vâng anh trai" Ayaka vẫn giữ nguyên lễ nghi không chút trầy xướt của mình nhưng lòng thì khóc thầm, biết vậy nhiều chuyện làm gì giờ thì rước họa rồi.

    Nhìn món lẩu và trà sữa kì dị bày trước mặt, cùng với cặp mắt đầy mong chờ nhìn cô.

    Ayaka cố gắng nén sự hi sinh trên gương mặt mà nếm tay nghề của anh trai:

    'Thoma đợi cô với' rồi ngất xuống sàn như Thoma.

    Ayato nhíu mày nhìn hai người đổ rầm xuống sàn, rồi lại nếm thử đồ ăn.

    Mọi thứ đều bình thường mà, chỉ là có vị khác thôi sao hai người lại ngất chứ.

    Ayato thật không hiểu.

    Một bữa lẩu gia đình xin kết thúc từ đây.

    ...

    Không như vậy thì phí, Ác thú vị hiện lên mặt Ayato nên anh đã mời đám thuộc hạ của mình và trông chừng họ ăn hết.

    ..........

    Thoma thở dài nhìn những lá thư xin giúp đỡ từ người trong phủ đưa tới cho anh.

    Khuyên gia chủ đừng trổ tài nấu bếp nữa, họ chịu đủ rồi.

    Nhưng Thoma chả làm được gì vì anh đã bị nếm trải khi khuyên gia chủ rồi, sau đó Ayato cười và nhét cho ăn anh liên tục mấy ngày liền.

    Hành anh lên bờ xuống ruộng.

    Nhìn đống lá thư trước mặt, Thoma nhắm mắt đành làm ngơ.

    Thôi anh không muốn bị một mình đâu.

    Mọi người nên đồng cam cộng khổ.

    Nguyên cả phủ bao trùm không khí u oán khi nhận cái lắc đầu từ vị quản gia.

    Nhưng rồi đến một ngày đẹp trời gia chủ của họ dừng việc thí ăn rồi.

    Vui sướng đến đột ngột quá thì nguyên cả đám dưa tím muốn ném thẳng vào mặt.

    Vị gia chủ của họ lâu lâu chơi trò chơi mất tích, cả đám nháo nhao tìm thì thấy lá thư để chỗ bàn ghi là đi dạo một tí.

    Nhưng mỗi khi đi về là tha một số đồ gì đó, có khi thì tha một đám nguyên liệu kì lạ về nữa.

    Rồi nhiệt tình xuống bếp.

    Thoma cảm thấy mình sẽ già trước tuổi mất thôi, gia chủ ngày càng hành động kỳ lạ hơn, ác thú vị ngày càng tăng ngay cả anh miễn dịch không nổi, nhiều lúc khiến anh muốn bay hồn.

    Nhưng mọi việc đều vận hành bình thường cả,..... hay là do gia chủ bị áp lực công việc chăng.

    Ayaka và Thoma hai người ngồi họp cùng nhau và đưa ra quyết định là cho Ayato nghỉ ngơi ba ngày, không cho anh đụng bất kì việc gì.

    Ayato hơi ngạc nhiên nhìn lời khuyên của hai người, trầm ngâm một lát anh không hỏi gì nhiều mà vui vẻ đồng ý giao hết lượng công việc của mình cho em gái và chàng quản gia.

    Thấy Ayato đồng ý dứt khoác như vậy hai người họ có cảm giác mình bình lừa nhưng không dám nói gì hết, đành phải cặm mặt suốt ba ngày làm công.

    Còn Ayato dành ba ngày mà suy nghĩ rồi đi đến những nơi mơ hồ mà anh thấy trong giấc mơ.

    Và nhớ đến giọng nói đâu đó quen thuộc hiện trong đầu.

    [Bỏ món này vào lẩu và trà sữa thì vị như thế nào đây?]

    .................................................

    [Hoa này có ăn được không ta?]

    Quy trình làm trà sữa trộn cơm?

    Chúc mọi người ăn ngon miệng (^O^)||
     
    [Genshin X Reader] Âm Thanh Bên Kia Thế Giới
    Chương 2: Thuần dương chi thể và đen đủi chi thể gặp nhau sẽ ra sao


    "Phế vật, một đám phế vật, chỉ có mời phương sĩ trừ tà thôi mà không được cái gì hết!!"

    "Cút!!

    Tống tên phương sĩ này ra ngoài, các ngươi biết phải xử lý ra sao rồi chứ!!"

    Một người phụ nữ trung niên béo ú giọng đầy tức giận đang rống người hầu của bà ta.

    Cơ mặt xệ nhăn cùng với đôi mắt híp miệng thì liên tục xổ ra những câu chửi.

    Gương mặt bà ta phờ phạt với vết thâm đen ở đôi mắt mặc dù cho trét bao nhiêu phấn vẫn không che được.

    Nước miếng văn tứ tung vào tên người hầu đang co rúng trước mặt.

    Người phụ nữ là phu nhân tiệm châu báu nổi tiếng ở Liyue, dù cho bà ta là một người đã qua tuổi trung niên nhưng phụ nữ mà luôn ăn diện và trang điểm cho mình đẹp nhất.

    Thường ngày bà mang cho mình những bộ lụa đắt tiền, những kiểu áo mới nhất.

    Trên tay và cổ luôn thay đổi loại trang sức mỗi ngày, bà hay nghênh ngang đi khắp đường, thành Liyue để khoe sự giàu sang của bà.

    Cao ngạo, khoe khoang và ích kỷ để mô tả tính cách của bà.

    Khiến mọi người xung quanh rất ghét và né tránh.

    Không biết ra sao mà từ hai tháng trước phụ nữ đó lại liên tục mất ăn mất ngủ kéo dài đến bây giờ.

    Nghe hàng xóm xung quanh đó nói là cứ mỗi đêm là sẽ có tiếng khóc và cười ở gần nhà bà ta.

    Chồng bà vì quá sợ hãi đã chuyển đi chỗ khác sống và ly dị bà ngay lập tức.

    Một ông chồng ích kỷ, ham sống sợ chết.

    Và thế từ hôm ly dị đến giờ vị phu nhân đó ngày càng hung hăng, xấu tính, nóng nảy hơn, đánh đập người hầu, buông ra những lời chửi rủa hung ác.

    Một truyền mười mười truyền trăm, những người dân Liyue khắp nơi đều có những phiên bản chuyện xấu về bà.

    Có người nói do bà ta ác độc hay đánh người nên giờ mới bị ám.

    Hay là do vi phạm khế ước nên bị trừng phạt, có người hận bà ta nên đã bỏ bùa,...

    Rất nhiều, rất nhiều phiên bản về câu chuyện này, ngay cả quán trà hay thuyết thư đều sẽ kể cho khách nghe.

    Và quá mức hơn là lôi hết quá khứ của vị phu nhân đó ra vẽ, bốc phét để kiếm thêm tiền.

    Từ đó cửa hàng châu báu của bà khách tới ngày càng ít, không ai dám giao thương làm ăn vì sợ rước họa vào thân.

    Lỗ vốn nợ bắt đầu phát sinh, nhân viên đua nhau nghỉ việc, người người xung quanh nhìn bà mà né tránh, thương hại hoặc trêu chọc, thờ ơ như đang coi kịch.

    Và vì thế phu nhân đó ngày càng mất khống chế.

    "Cho nên cậu hãy đi tới đó mà trừ tà đi, tôi nghĩ lần này yêu tà rất mạnh chắc không sợ thuần dương chi thể cậu đâu" Xingqui ngồi trên ghế đá tay cầm quyển sách nhìn cậu con trai trước mặt.

    Chongyun chớp chớp mắt khi nghe câu đề nghị của bạn thân, cậu nóng lòng muốn đi giải quyết ma vật đó.

    "Ở đâu?"

    Xingqui cười Chongyun mà nói: "Cậu vẫn cứu người phụ nữ mặc dù bà ta xấu xa sao?"

    Chongyun ngẩn ra không hiểu ý Xingqui mà thẳng thừng nói: "Trừ ma diệt ác là nhiệm vụ của phương sĩ để bảo vệ con người"

    Xingqui biết ngay là Chongyun sẽ trả lời như vậy, đưa mắt mặt đầy nghiêm túc nhìn cậu nói: "Nếu người ta lấy oán trả ơn cậu, hay là bạc đãi ân nhân thì sao?"

    Chongyun nếu thường ngày sẽ trả lời ngay lập tức "Tôi không quan tâm" nhưng hôm nay cậu lại thẩn người ra mãi một lúc mới trả lời.

    "Tôi vẫn nghiêm túc theo con đường của mình dù cho người xấu ác gặp hiểm nguy, họ là họ tôi là tôi, pháp luật và khế ước Liyue không phải chỉ để bêu danh."

    Chongyun nói một câu dài lý lẽ khiến Xingqui ngạc nhiên không biết đây là bạn thân khô khan trong sáng của cậu đây không.

    Xingqui đưa mặt lại gần nhìn tới nhìn lui Chongyun xem có thay đổi gì không hay là ai đang giả dạng cậu.

    "Chongyun nếu trừ tà xong tôi mời cậu ăn ớt cay Tuyệt Vân"

    Chongyun vẫn còn đang nghĩ về câu nói của Xingqui thì hoảng hồn khi nghe lời mời của cậu, mắt trừng to ra đưa phía trước nghiên người từ chối.

    Nhìn Chongyun bối rỗi, túng quẫn khiến Xingqui phì cười mà nghĩ rằng vẫn là Chongyun của mọi ngày.

    Cậu không thành ý xin lỗi nói là vì quên.

    "Này Chongyun sao hôm nay cậu có vẻ khác...uh...ngay cả võ nghệ cũng tinh tiến hơn hẳn" Xingqui tò mò hỏi, cậu đã quan sát Chongyun từ lúc luyện võ đến giờ có gì đó thay đổi trên người phương sĩ này.

    "Khác sao?"

    Chongyun sửng sốt một chút, cậu bỗng nghĩ đến giấc mơ kia.

    "Rất khác, nếu như tháng trước thì cậu không nói được như vậy và cả thân võ nghệ nữa...hay là có phải cậu được ai chỉ dạy hoặc đối luyện không" Xingqui hồi tưởng rồi khẳng định nói.

    "Võ nghệ tinh tiến?"

    Chongyun nghe nhận xét rõ ràng là vui vẻ lên, nhưng sau đó lại cố gắng khống chế được để bình tĩnh trở lại.

    Tuy rằng bản thân Choungyun hằng ngày đều trau giồi luyện võ không một chút ngừng nghỉ dù cho khắc khổ, nhưng cậu vẫn không có cảm giác thực lực tăng lên.

    Trừ tà là việc chính của cậu nên ít có đất dụng võ, còn nếu đánh ma vật thì rất ít......nhưng dạo này không hẳn là ít trong mơ có nên tính không?

    "Đúng vậy, tôi thấy đường kiếm cậu ngày càng dứt khoát hơn và nhanh gọn hơn" Xingqui vẫn nhìn Chongyun mong chờ cậu trả lời.

    Chongyun hơi ngập ngừng mà đáp "Là đánh ma vật, dạo này tôi thường đánh chúng nó"

    Mắt Chongyun nhìn ra chỗ khác, hơi chột dạ trả lời Xingqui, cậu biết rằng nó tuy vô lý nhưng mà nó cũng là sự thật.

    Cậu không đem chuyện giấc mơ mà kể cho Xingqui nghe.

    Xingqui nhìn biết Chongyun đang giấu cậu gì đó nhưng nếu Chongyun không muốn nói thì cậu sẽ không hỏi nữa, mỗi người có tiểu bí mật mà.

    Nên cậu sẽ đích thân điều tra ~

    Chongyun bỗng nhiên thấy rợn người, thấy nụ cười đầy hạnh thiện của Xingqui không khỏi nhích chân muốn rời đi ngay.

    "Đây là danh thiếp mời trừ tà, cậu có thể đến đó.

    Mà nhớ giải quyết xong thì hãy đi ăn cùng tôi nha" Xingqui đưa tấm thẻ cho Chongyun và nhắc nhở lời mời ban đầu.

    Chongyun căng da đầu mà nhận lấy tấm thẻ, ừ một tiếng quay người lại đi thật nhanh.

    ...........................

    "Thanh tẩy!"

    Lá bùa xanh phát sáng bay lên cao rồi biến mất, mùi vị tàn uế trong căn nhà bị thanh lọc, không nặng nề như trước.

    "Nó biến mất chưa.... tiểu phương sĩ" người phụ nữ mặt trông hốc hác, ốm yếu không giống như miêu tả trong lời đồn, đang run rẩy hoảng loạn nhìn vị phương sĩ trẻ tuổi như bó rơm cứu mạng.

    Chongyun nhíu mày nhìn xung quanh rồi không khỏi thở dài:

    "Nó chạy rồi"

    Vị phu nhân đó thất sắc, ngã khụy xuống ôm lấy quần áo người run theo biên độ, giọng mang theo vui mừng cùng sợ hãi:

    "Nó..chạy rồi..chạy rồi...hahahahhaha..nó có quay lại không...quay lại không!!"

    "Bao nhiêu tiền!

    Ngài muốn bao nhiêu tiền, hay hay là trang sức, đá quý ta đều cho!

    Ngài hãy bên cạnh làm vệ sĩ cho ta được không!"

    Thấy người phụ nữ gần mất đi lý trí Chongyun không biết xử lý làm sao, cậu ngập ngừng nói:

    "Tôi sẽ phất trừ nó, nên phu nhân hãy yên tâm, tiền và đá quý tôi không cần"

    Nói xong cậu liền, cất bước chạy nhanh ra ngoài lần theo đám tàn uế mới mẻ lưu trong không khí.

    Chongyun không khỏi lo lắng vì lời hứa ban nãy, cậu không tự tin rằng bản thân sẽ chính mắt gặp yêu tà cũng bởi thuần dương chi thể của cậu.

    Nhưng vì để cho phu nhân ấy yên tâm nên cậu đành làm liều.

    "Cháy lên nào!" một giọng của người nào đó vang lên khiến Chongyun quay đầu tìm kiếm.

    ....Phương hướng đó có yêu tà!

    Cậu nhanh chân chạy tới thấy cảnh tượng trước mặt không khỏi mở tròn con mắt đầy phấn khích và kinh ngạc, con tim cậu đập nhanh dữ dội dòng máu trừ tà nổi lên sùng sục.

    Lần đầu tiên cậu có thể chứng kiến được yêu tà mà không bị nó chạy mất khi cậu đến.

    Hạnh phúc ập đến bất ngờ trước hình cảnh con quái vật đang gào thét vì bị thiêu cháy, sền sệt chất lỏng đen với những cánh tay dài ngoằn dị dạng với gương mặt chỉ có cái miệng mở rộng toát phát ra âm thanh ghê rợn, chói tai.

    Nó muốn chạy trốn.

    "Trói"

    "Cấp tốc như mệnh lệnh, tà ma cút đi"

    Xiềng xích tỏa ra hơi lạnh của hàn băng từ đất mọc lên trói lấy con quái vật.

    Nó càng gào thét hung hơn dùng mọi thủ đoạn tránh thoát nhưng không chạy được, chỉ trơ mắt nhìn những lá bùa xanh chứa đầy sức mạnh đáng sợ đang hướng tới nó, rồi nó biến mất.

    "Phù, may quá!....Cảm ơn cậu..ờ..cậu gì đó đã giúp tôi diệt tên địch kì lạ này" Cậu bé tóc trắng mang kính trên đầu với vison hỏa treo bên hông, lấy tay gãi gãi đầu cảm ơn.

    Cậu có hơi chút khó xử nhìn Chongyun mà xin lỗi: "Mà tôi cũng xin lỗi vì đã làm cậu gặp trường hợp này...bởi vì tôi lúc nào cũng đen đủi làm liên lụy tới người khác"

    Chongyun ngạc nhiên nhìn cậu con trai người Mondstadt xin lỗi cậu, Chongyun gật đầu chào rồi hỏi thăm:

    "Chongyun đây là tên của tôi, là một phương sĩ, còn cậu?"

    Cậu con trai nghe lời giới thiệu không khỏi phấn khích: "Bennett thuộc đoàn mạo hiểm Benny rất vui gặp ngài phương sĩ, tôi nghe nói phương sĩ ở Liyue là diệt yêu trừ ma sao?

    Vậy có phải hồi nãy là nó đúng không?

    Ngài thật lợi hại!"

    Chongyun nghe lời nói đầy nhiệt huyết và tò mò từ Bennett không khỏi ngại ngùng: "Đừng xưng hô ngài, gọi tên tôi là được rồi, tôi không có mạnh mẽ đến vậy đâu...Tôi mới là người cảm ơn cậu đã cầm châm yêu tà giúp tôi hoàn thành ủy thác"

    Bennett giật mình trước lời nói của Chongyun không khỏi xua tay: "Không..không.. tôi đã tấn công nó đủ kiểu rồi không có cách nào làm cho nó biết mất, mãi cho đến khi Chongyun cậu diệt nó chứ tôi không có làm gì được đâu!"

    "Sao cậu lại nói mình là đen đủi" Chongyun hơi nghiên đầu khó hiểu.

    "Aha...Chuyện này là do cơ thể tôi mang điềm xấu, đi đâu cũng gặp nhiều trường nguy hiểm có đôi khi ảnh hưởng đến tính mạng,.....nên đoàn mạo hiểm tôi cũng chỉ có một người" Bennett buồn rầu giải thích nhưng rồi nhanh chóng thay thế là sự lạc quan, vui vẻ.

    "Nhưng không đâu!

    Tôi quen rồi.

    Với lại gần đây tôi có một người tôi..không biết mặt...nhưng lúc nào cũng quan sát và cùng đi thám hiểm với tôi trong giấc mơ" Bennett khi nhắc tới người không tên ấy bỗng trở nên hạnh phúc đến dị thường, cậu nhìn lên bầu trời như đang nhìn thân ảnh đó.

    Rồi cậu kể những câu chuyện xui xẻo mà cậu luôn gặp phải cho Chongyun nghe.

    "Không!

    Bennett nhờ cậu mà tôi lần đầu tiên thấy được hình thù yêu tà, cậu không mang điều gì đen đủi cho tôi cả mà là mang hạnh phúc đến cho tôi, cảm ơn cậu nhiều!"

    Chongyun nói dài một hơi, bèn có chút đỏ mặt.

    Lần đầu tiên cậu lại nói nhiều với người không quen biết như thế, vì thế Chongyun không để ý câu nói của cậu có chút gây hiểu lầm.

    Nhưng mạch não của Bennett không giống người thường, cậu vui vẻ chạy tới nắm bàn tay Chongyun đầy mừng rỡ, giọng đầy phấn khích: "Thật ư, tôi mang lại hạnh phúc cho cậu ư!

    Hôm nay thật là ngày may mắn đối với tôi mà!!"

    "Hôm nay cũng là ngày may mắn của tôi, tôi có thể tham gia vào đoàn mạo hiểm của cậu không?"

    Chongyun nắm lại bàn tay Bennett, đôi mắt tỏa sáng.

    Cậu cũng tỏ lòng thể chất kì lạ của cậu cho Bennett nghe.

    Lần đầu Bennett cảm thấy thân thể xui xẻo này lại giúp ích được cho người khác, cậu rất vui vẻ nhưng đồng thời không khỏi cảm thông trước vị phương sĩ trẻ tuổi này, làm phương sĩ mà chưa bao giờ tận mắt thấy yêu tà, cái này chả khác gì khi mạo hiểm mà không thấy một cái rương hay một bắp cải nào.

    Bennett đồng cảm nhìn Chongyun, rồi cậu bất ngờ khi nghe Chongyun muốn gia nhập đoàn mạo hiểm Benny.

    'Phong thần ơi!

    Hôm nay là ngày may mắn nhất đời con sao'

    "Yên tâm, cậu sẽ là thành viên nồng cốt của đoàn mạo hiểm Benny!

    Tôi sẽ mang hạnh phúc cho cậu, chúng ta sẽ vừa đi mạo hiểm vừa đi trừ yêu tà" Bennett đặt tay lên trái tim danh dự thề nguyện.

    Hai bạn trẻ đắm đuối nhìn nhau với đôi mắt đầy âu yếm với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt kèm theo lời nói tỏ tình.

    Theo lối nhìn của tên đại bảo đoàn đang đi tuần tra, hắn không khỏi lé mắt.

    "Vô liêm sỉ!

    Thế đạo thời nay..thật là chán chết, giữa thanh thiên bạch nhật!

    Đi đâu cũng gặp..Hừ ở trong nhà đi lúc nào cũng ra đường rồi đúp đầy cẩu lương cho người ta ăn" Hắn lẩm bẩm chửi, rồi ghét bõ đi ra chỗ khác.

    ....................................

    Hai người hàn huyên trên tản đá đến khi mặt trời dần khuất bóng, mới lưu luyến chia tay ra về.

    Rồi cùng hẹn nhau mấy ngày sau sẽ gặp lại và cùng đồng hành.

    .......................................

    [Xiao, xiao, xiao xiao!!]

    [Please đừng lệch rate!!!]

    [Xiao muốn ăn bao nhiêu đậu hủ hạnh nhân đây, #### tôi sẽ làm cho ngài nha]

    [Aaaaaaaaaaaa, nhân loại ơi hàng ma đại thánh về rồi, xiao về rồi!]

    ...

    [Mà hình như có chút lùn thì phải?

    Nhưng thật dễ thương...yêu yêu]

    ...........................

    "Bất kính tiên nhân!"

    Xiao có chút nghiến răng nhưng vành tai lại lặng lẽ ửng đỏ bán đứng lời nói, anh bật người thức dậy sém trượt chân rơi xuống mái nhà.

    "Hừ!"

    Xiao lấy mặt nạ che mặt mình lại, tay cầm hòa phát diên biến mất một cách nhanh chóng hướng tới đám quái vật đằng xa.

    Chỉ để lại làn sương đen cùng âm thanh đọng lại.

    "Nghiệp chướng!"

    .

    .

    .

    .

    .

    Hai cậu bé ngày đó đều ra cùng lúc, tôi rất bất ngờ và thú vị giữa hai con người với thể chất kì lạ như vậy.

    Và họ đều cùng một đội trong khoảng thời gian đầu.
     
    Back
    Top Dưới