Đô Thị  Gặp Vũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gặp Vũ
Chương 40: 40: Chương 39


Từ nay A Tiện đổi tên......
Hình Vũ dần khôi phục chức năng ngôn ngữ, tuy vẫn còn u buồn nhưng Hình Chính Hạo đã cảm thấy rất khá.
Dù sao muốn gỡ bỏ mặt nạ trai bao nhiều năm để làm một thiếu niên sống đúng với lứa tuổi của mình ít nhiều gì cũng có chút khó khăn, Hình Chính Hạo hiểu rõ điều này.
Anh luôn đối đãi với cậu như "em trai", chăm sóc cậu trong sinh hoạt thường ngày, lo hết chi phí ăn mặc, còn dạy cậu học hành viết chữ.

Hình Vũ cực kỳ phối hợp, thiếu niên nhà người ta la cà lêu lổng khắp nơi, xem sách vở như giấy nháp, giấy nháp như tập tranh, còn cậu lại ngoan ngoãn theo Hình Chính Hạo đánh vần, đọc thơ Lý Bạch, tính nhân chia cộng trừ.
Hình Chính Hạo nghĩ có lẽ đây mới là bản tính của cậu như khi còn bé, cho tới bây giờ vẫn chưa từng thay đổi, chỉ có vận mệnh là thay đổi mà thôi.
Cậu tiến bộ rất nhanh, một tháng sau đã đọc được sách giáo khoa trung học cơ sở.

Hình Chính Hạo cũng chẳng ép cậu thi đại học mà đôi khi còn gợi ý cho cậu xem thế giới động vật hoặc tiết mục nghệ thuật gì đó.
"Em trai, tối nay có tiết mục gì không?"
"Có ạ, tối nay sẽ chiếu "Câu lạc bộ rồng thần"."
("The Dragon Club" là một chương trình truyền hình của Disney phát sóng ở Trung Quốc năm 1994)
Cái này xưa lắc xưa lơ rồi mà......!Hình Chính Hạo ngán ngẩm nghĩ thầm rồi nói: "Ừm, mở máy tính lên giùm anh đi, anh lên mạng xem bóng đá."
"Dạ." Hình Vũ nghe lời đứng dậy vào phòng Hình Chính Hạo lấy laptop ra cắm điện, khởi động máy, nhập mật khẩu, còn chu đáo gõ chữ trên PPTV để tìm tiết mục anh muốn xem tối nay.
Nhân tiện mở QQ đăng nhập vào tài khoản của mình, hiện trạng thái online, tìm trăng tìm sao.

Trong danh sách bạn bè chỉ có mỗi mình Hình Chính Hạo.
Ba giây sau thú cưng nhảy ra.
"Tớ ngốc lắm nhưng tớ rất chân thành, tớ muốn sống với Tiểu Vũ cả đời."
"Xin chào." Hình Vũ thốt ra hai chữ với màn hình.
Hình Chính Hạo: "......"
Hình Vũ quay đầu lại, không để ý đến biểu cảm của Hình Chính Hạo mà ngây thơ nói: "Nhớ cho nó ăn giùm em nha."
Hình Chính Hạo quay đi với vẻ mặt thảm không nỡ nhìn.
Em trai này của anh cái gì cũng tốt, chỉ là có chút......!ừm, trẻ con.
Nhưng em trai anh đã mất đi tuổi thơ, có thể bù đắp chút nào hay chút ấy, dù sao nuôi con hay nuôi em cũng như nhau, nói không chừng sau này còn thăng cấp thành vợ nữa, cũng chẳng cần vội làm gì......

Hình Chính Hạo nhìn bóng lưng Hình Vũ, ánh mắt dần mất tập trung.
―――
Đến lúc giải lao giữa hai hiệp, tỉ số là 0:0, Hình Chính Hạo nhàm chán đứng dậy vươn vai một cái, vô thức nhìn sang Hình Vũ đang xem TV.
Nhà họ quen tắt đèn khi xem TV nên ánh đèn màn hình lúc sáng lúc tối phản chiếu trên mặt cậu, thiếu niên ngồi lặng lẽ, dáng vẻ thuần khiết không nhiễm bụi trần.
Hình Chính Hạo nhìn cậu chăm chú, phát hiện vẻ mặt cậu không có biểu cảm gì nhưng ánh mắt lại toát lên niềm say mê.
Cậu đang nhìn một bức tranh sơn dầu, Hình Chính Hạo không hiểu lắm nhưng anh hiểu Hình Vũ, đứa bé này thích gì cũng không nói, trong lòng buồn bực cũng không nói.

Nhưng trẻ con không biết nói dối mà cũng chẳng giỏi che giấu, thích món nào sẽ âm thầm gắp nhiều hơn, không thích thì chỉ ăn mấy miếng rồi thôi, nhưng rất hiếm có món nào mà cậu không thích vì cậu là người dễ nuôi nhất.

Giờ lộ ra vẻ say mê như vậy hiển nhiên là thích môn nghệ thuật này.
Hình Chính Hạo cũng rất vui mừng khi thấy thành quả, anh bảo cậu xem tivi là để khám phá sở thích và năng khiếu của cậu, sau này có thể tự tìm con đường cho mình.
Hình Chính Hạo hết sức tâm lý, ngày hôm sau lập tức vác về một đống họa cụ, tài liệu nhập môn, bút chì, bàn vẽ, thuốc màu, quả thực cần gì có nấy.
"Anh......!làm gì vậy?"

Nghe tiếng đập cửa, Hình Vũ không khỏi băn khoăn, anh quên đem chìa khóa sao?
Ra mở cửa thì thấy trên người Hình Chính Hạo đeo đủ loại họa cụ mà cậu chỉ thấy trên TV, trong lòng vừa kinh ngạc vừa háo hức.
Hình Chính Hạo là một người yêu rất tốt, khi đã yêu ai sẽ không độc đoán áp đặt mà chỉ yên lặng đứng sau ủng hộ.

Luôn luôn dõi theo cậu, khi cậu thành danh thì vỗ tay tán thưởng, khi cậu chán nản thì dịu dàng an ủi.
Chỉ riêng chuyện Hình Vũ đòi đi làm thuê là Hình Chính Hạo độc tài gặt phắt đi, nói giờ Hình Vũ là em trai anh và đang tuổi vị thành niên, ra ngoài làm công sẽ phạm tội nặng.

Từ đó Hình Vũ bị dọa sợ không dám nhắc nữa..
 
Gặp Vũ
Chương 41: 41: Chương 40


Cậu không lừa được mình, cậu rất muốn có một bộ dụng cụ vẽ tranh nhưng không thể đòi hỏi quá nhiều.

Cuộc sống bây giờ đã là phúc phận ba đời của cậu rồi.
Hình Chính Hạo chẳng còn sức để thở, toàn thân đầm đìa mồ hôi, anh đặt dụng cụ vẽ tranh xuống rồi nói: "Mua cho em đấy."
Quả nhiên......!Sống mũi Hình Vũ cay cay.
"Sao thế? Không thích à?" Hình Chính Hạo xoa đầu cậu, "Hôm qua anh thấy em xem tivi, hình như em thích vẽ tranh lắm thì phải, hay là cứ học đi, đầu tiên mình học thử thôi, nếu thật sự thích thì anh sẽ tìm thầy cho em."
"Không......" Hình Vũ vội nói, "Không cần đâu......"
Hình Chính Hạo cười nói: "Gì mà không cần, em trai thích đương nhiên anh phải ủng hộ rồi, đây là sở thích tốt mà, em vẽ chơi chơi c*̃ng được, học nghiêm túc c*̃ng được, anh không can thiệp đâu.

Nếu em thật sự thích thì tìm thầy dạy để em tiến xa hơn, đây cũng là vì tương lai của em thôi."

Hình Vũ cúi đầu, mũi lại cay xè.
Chưa từng có ai quan tâm cậu, chăm sóc cậu, bảo vệ cậu vô điều kiện như thế.

Ngay cả những chi tiết nhỏ nhất c*̃ng không bỏ sót.
Hình Chính Hạo đưa tay xoa cái mũi đỏ ửng của Hình Vũ rồi cười nói: "Anh đi tắm đây, em cứ chơi tiếp đi, à, trước tiên sắp xếp những thứ này đã, phòng của chị Lệ Lệ sẽ thành phòng vẽ tranh cho em, giờ cứ dùng tạm đi, có thể sau này anh sẽ chuyển nhà hoặc sửa lại, đến lúc đó sẽ cho em một phòng vẽ tranh thật rộng!"
―――――――――――
Trên bàn ăn, Hình Chính Hạo nhíu mày, anh phát hiện sau khi Hình Vũ có được bộ dụng cụ vẽ tranh lại trở nên rầu rĩ.
"Tiểu Vũ?" Anh ngập ngừng gọi.
"Dạ?"
Hình Chính Hạo nắm tay cậu: "Anh mua đồ vẽ cho em là muốn em vui mà, có gì không vui cứ nói với anh đi."
Hình Vũ cúi đầu nhét miếng thịt vào miệng rồi chậm rãi nuốt xuống, do dự một lát mới nói: "Mấy thứ kia đắt lắm......"

Thì ra là chuyện này!
Hình Chính Hạo không biết nên khóc hay nên cười.

"Còn nhỏ mà cứ lo lắng tiền bạc làm gì!" Hình Chính Hạo cười mắng, thấy Hình Vũ cúi đầu lại vội vàng dỗ dành: "Cũng đâu phải anh không có tiền, chẳng tốn bao nhiêu đâu......"
An ủi không có tác dụng gì.

Mắt Hình Vũ đỏ hoe như sắp khóc.
Hình Chính Hạo luống cuống nói: "Tiểu Vũ, em biết hoạ sĩ một tháng kiếm được bao nhiêu tiền không? Em cứ tập vẽ tranh cho giỏi đi, đến lúc đó tiền sẽ vào như nước thôi......"
Không phải anh để ý tiền mà là để ý đến chuyện Hình Vũ để ý tiền.
Hình Vũ khựng lại rồi mở to mắt nhìn Hình Chính Hạo: "Nghệ thuật không thể đo đếm bằng tiền được!"
Hình Chính Hạo xoa mũi, thấy cậu không còn ủ dột nữa thì nói tiếp: "Anh là người thô kệch không hiểu nghệ thuật mà......"
Hình Vũ nói: "Giờ em cũng đâu có hiểu." Sau đó lại cười: "Chờ em thành hoạ sĩ nổi tiếng sẽ nuôi anh cả đời!"
Nhìn thân hình gầy yếu của Hình Vũ, Hình Chính Hạo bật cười, thầm nghĩ vẫn để anh nuôi cậu mới là đứng đắn..
 
Gặp Vũ
Chương 42: 42: Chương 41


Hôm nay Hình Chính Hạo ra ngoài làm việc để một mình Hình Vũ ở nhà vẽ tranh.
Giờ cậu vẽ ngày càng đẹp hơn, vừa có năng khiếu cộng thêm chăm chỉ tự học nên có thể sánh ngang với các học sinh trường năng khiếu.
Hình Chính Hạo c*̃ng rất mừng, định năm sau sẽ gửi cậu vào Học viện Mỹ thuật, biết đâu còn đạt được thành tích gì đó.

Anh thật lòng hy vọng cậu sẽ càng ngày càng tốt.
Đang vẽ thì chuông cửa vang lên.
Hình Vũ giật bắn mình làm cây cọ trong tay run lên, thế là hỏng cả bức tranh.
Cậu rầu rĩ đứng dậy tự trách mình bất cẩn rồi đi ra ngoài mở cửa.

Lòng còn tự hỏi chẳng lẽ Hình Chính Hạo quên đem chìa khóa sao?
Nhìn qua mắt mèo, Hình Vũ ngạc nhiên trông thấy một người phụ nữ.
Cậu mở cửa rồi hỏi vọng qua cửa sắt chống trộm: "Tìm ai vậy ạ?"
Người phụ nữ kia c*̃ng sửng sốt: "Cậu là......"

Hình Vũ không nói gì mà cảnh giác nhìn cô ta.
Người phụ nữ đành phải nói: "Tôi tên Ninh Lăng.

Tôi tới tìm Hình Chính Hạo, đây là nhà anh ấy đúng không?"
Hình Vũ khẽ gật đầu: "Anh ấy đi vắng rồi ạ."
Trong lòng Ninh Lăng hết sức bực bội, tốt xấu gì mình cũng quen biết Chính Hạo, sao người nhà của anh lại không niềm nở với mình chứ? Chẳng lẽ cậu không biết ở đồn cảnh sát cô ta là người có tiềm năng làm bạn gái Hình đội trưởng tuổi trẻ tài cao nhất à?
Hình Vũ và người phụ nữ nhìn nhau một lát, Ninh Lăng thầm trách cậu không hiếu khách, còn Hình Vũ lại tự hỏi sao người phụ nữ này vẫn chưa đi.
"Đây đúng là nhà anh ấy.

Nhưng chị là gì của anh ấy ạ?" Hình Chính Hạo đã dặn cậu không được mở cửa cho người lạ.
"Tôi là bạn gái anh ấy!" Người phụ nữ bực tức nói.
"À......!Nghĩa là hai anh chị sắp kết hôn ấy ạ?" Hình Vũ chớp mắt, ngày tháng trôi qua quá êm đềm khiến cậu suýt quên mất Hình Chính Hạo không giống mình, anh là đàn ông bình thường nên cũng phải lấy vợ sinh con, Hình Chính Hạo không thuộc về cậu mà thuộc về vợ tương lai của anh......
Người phụ nữ đỏ mặt, chuyện vẫn chưa tới đâu, nói mình là bạn gái cũng chỉ để lừa gạt thiếu niên này mà thôi, cô ta giận dỗi nói: "Liên quan gì đến cậu? Tôi là bạn gái anh ấy, sao, tôi không có tư cách vào nhà anh ấy à?"
"......!Vậy chị vào trước đi.

Chắc còn lâu anh ấy mới về.

Để em gọi điện cho anh ấy........."
Người phụ nữ thấy cậu làm như mình là chủ nhà thì nói không chút khách khí: "Tôi tự gọi được rồi, ai cần thứ đứng đường như cậu lắm chuyện?" Nhờ có ánh đèn sau khi Hình Vũ mở cửa, cô ta nhận ra ngay cậu là trai bao bị gom về đồn cảnh sát trong đợt càn quét tệ nạn lần trước.

Trai b*n d*m rất hiếm nên lúc ấy cô ta cứ nhìn cậu mãi.
Hình Vũ sững sờ, mặt mũi trắng bệch.

Thời gian qua cậu đã quá tự mãn nên quên mất mình chỉ là một kẻ thấp hèn mà thôi.
Cậu lặng thinh cúi đầu.

__________
Sau khi Hình Chính Hạo nghe điện thoại của người phụ nữ, anh chạy vội về nhà thì thấy một cảnh tượng như thế này——
Người phụ nữ không mấy quen biết tên Ninh Lăng kia đang thảnh thơi ngồi trên ghế salon uống nước, còn người rót nước là Tiểu Vũ mặt xám như tro đứng sau ghế salon.
Vừa nhìn thoáng qua đã làm anh giận sôi.
Bảo bối của anh sao có thể để người khác bắt nạt vậy chứ!
"Chính Hạo!" Vừa thấy Hình Chính Hạo, Ninh Lăng đã mừng rỡ nhào tới.
Hình Chính Hạo không để ý tới cô ta mà nhìn sang Hình Vũ, phát hiện trong mắt cậu đầy vẻ sợ hãi.
Người phụ nữ thấy Hình Chính Hạo làm ngơ mình để nhìn con vịt kia thì đời nào chịu thua, thở hồng hộc nói: "Chính Hạo! Sao anh có thể cho một đứa b*n d*m ở nhà mình được chứ! Anh là ——"
"Ninh tiểu thư, đây là chuyện của gia đình tôi!" Hình Chính Hạo tức giận nạt.

Anh đã mất hao nhiều thời gian và công sức mới làm cậu vui vẻ hơn đôi chút, thế mà chỉ vì một câu nói của cô ta đã trở lại như ban đầu!
Người phụ nữ sửng sốt, cô ta không nghe lầm đấy chứ......
Hình Chính Hạo không nói "chuyện riêng" mà là "chuyện gia đình" ư?
Hình Vũ không muốn can dự vào cuộc cãi vã giữa bạn trai và bạn gái này nên trở về phòng vẽ tranh.
"Chính Hạo......"
"Tôi đã nói rồi, tôi và cô chỉ là bạn bình thường thôi!" Thấy Hình Vũ cô đơn rời đi, anh càng tức giận hơn, ngay cả quân tử c*̃ng chẳng thèm làm nữa.
Người phụ nữ lập tức bật khóc.

Hình Vũ vội vàng quay đầu nói với Hình Chính Hạo: "Đừng nói vậy với bạn gái anh chứ......"
Biết đâu đây chính là vợ tương lai của Hình Chính Hạo, lỡ hạnh phúc nửa đời sau của anh mất hết thì biết tính sao!
Người phụ nữ lập tức trừng Hình Vũ một cái với vẻ oán hận.
"Cô ta đâu phải bạn gái anh." Hình Chính Hạo thản nhiên nói, "Tính cô ta hơi thất thường, em đừng để ý những gì cô ta nói, biết chưa?"
"Chị ấy nói vậy mà......!Chị ấy nói cũng đúng đấy chứ."
"Em tin cô ta hay tin anh?"
"Tất nhiên là tin anh rồi." Hình Vũ trả lời theo phản xạ có điều kiện.
Sau đó người phụ nữ tức giận bỏ đi.
Cuối cùng cô ta đã biết quan hệ giữa họ rồi!
Hình Chính Hạo thở dài, người phụ nữ kia là cảnh sát ở đồn của anh nên nhận ra Hình Vũ cũng chẳng có gì lạ, điều khiến anh bực bội là ở đây có rất nhiều người biết Hình Vũ và quá khứ của cậu, còn anh lại muốn Hình Vũ có một thân phận hoàn toàn mới.
Xem ra đã đến lúc phải đi rồi.

Mặc dù sớm hơn dự kiến một chút nhưng vì người trong lòng mình, anh sẽ không bao giờ hối hận cả..
 
Gặp Vũ
Chương 43


"Tiểu Vũ, được không......"

Trước đây Hình Vũ có kinh nghiệm phong phú nên hiểu đàn ông rất rõ, sau những chuyện đã làm trong quá khứ cậu c*̃ng không có ý định lập đền thờ trinh tiết cho mình. Nhưng......

"Em đã thề......" Hình Vũ lí nhí.

Hình Chính Hạo nói: "Tiểu Vũ...... Đó là A Tiện thề, còn em là Hình Vũ mà......" Anh cảm thấy mình giống hệt lão sói xám lừa bán cô bé quàng khăn đỏ vậy!

"Chẳng phải đều như nhau sao!" Hình Vũ tức giận nói rồi trốn đi. Cậu biết đàn ông hứng tình không thể trêu vào được.

Hình Chính Hạo nghiêng người đè Hình Vũ xuống ghế sofa rồi cúi đầu hung hăng hôn cậu.

Mặc kệ...... Hình Chính Hạo tự nhủ nếu lời thề hữu ích thì còn cần cảnh sát làm gì?

Lại một nụ hôn nữa kết thúc, lần này Hình Chính Hạo đè Hình Vũ rồi đưa ra lời thề mà ngay cả anh cũng tin: "Hình Chính Hạo xin thề với trời kiếp này chỉ thích một mình Hình Vũ, chỉ lên giường với Hình Vũ, nếu làm trái lời thề sẽ bị sét đánh, ngũ mã phanh thây, xuống mười tám tầng......"

"Đừng mà!" Hình Vũ cuống quýt bịt miệng Hình Chính Hạo.

Lời thề có thể nói lung tung được sao! Thề xong lỡ anh lên giường với người khác thì chết chắc...... Hình Vũ sống ở vùng ngoại ô nghèo khó nên từng thấy rất nhiều người đặt hết linh hồn vào quỷ thần, vì vậy cậu c*̃ng hơi tin một chút.

Hình Chính Hạo nói với vẻ vô lại: "Anh thề xong rồi." Sau đó nhìn Hình Vũ xoắn xuýt cắn chặt môi dưới, chờ cậu trả lời.

Hình Vũ thật sự không biết làm sao, cậu đã thề không cho bất kỳ gã đàn ông nào đụng vào mình, giờ Hình Chính Hạo lại thề chỉ đụng vào một mình cậu...... Trong lòng cậu dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả nhưng càng thấy khó xử nhiều hơn.

Nếu không cho Hình Chính Hạo...... Hình Chính Hạo đã thề rồi, mà Hình Vũ biết anh nhất định sẽ tuân theo lời thề của mình...... Vậy khác nào anh sẽ độc thân cả đời chứ?

Hình Vũ biết rõ chuyện kia của đàn ông, nếu cậu không đồng ý thì liệu Hình Chính Hạo có bị nghẹn chết không?

Sự im lặng dài dằng dặc luôn giày vò, huống chi người yêu đang nằm dưới thân mình để lộ vẻ mặt xoắn xuýt đáng yêu...... Hình Chính Hạo nhịn không được ôm cậu, dịu dàng lặp đi lặp lại tên cậu rồi hôn vành tai cậu......

Rốt cuộc cánh tay gầy gò của Hình Vũ run rẩy ôm Hình Chính Hạo.

Anh không kìm được nỗi vui sướng trong lòng, "Được không?"

Hình Vũ nghiêm túc gật đầu.

Cậu chết không yên lành vẫn tốt hơn Hình Chính Hạo chết không yên lành......

Hình Chính Hạo biết cậu đang nghĩ gì nên đau lòng hôn cậu: "Anh là người yêu em và tình nguyện chăm sóc em cả đời nên lời thề kia không tính......"

"Nếu thật sự có ngày đó thì anh sẽ thay em xuống địa ngục."
 
Gặp Vũ
Chương 44


Hình Chính Hạo toát mồ hôi tập trung nới lỏng đã là chuyện của mười lăm phút sau.

Rốt cuộc anh để v.ật cứng của mình trước lối vào rồi tuyên bố: "Anh vào đấy nhé."

Hình Vũ đỏ mặt, thầm nghĩ lẽ ra phải vào từ lâu rồi mới đúng, cậu chưa từng thấy ai nhẫn nại như thế...... Trong lòng lại vô thức dâng lên một nỗi ngọt ngào, người này chịu nới lỏng cho cậu lâu như vậy là vì không nỡ làm cậu đau sao?

Nếu thế thì cậu có xuống địa ngục vì anh cũng chẳng sao cả.

"À," Hình Chính Hạo đang vận sức chờ phát động thì Hình Vũ sực nhớ ra một chuyện, "Anh đeo bao chưa?"

Trong lòng Hình Chính Hạo sụp đổ, ngay giờ phút này mà hỏi như vậy có phải là...... Anh cực kỳ bội phục sự bình tĩnh của Hình Vũ......

"Không có đem!"

Hình Vũ bối rối, "Anh đeo bao đi...... lỡ em có bệnh thì sao......" Cậu cũng chẳng biết mình có bệnh hay không, nhưng cậu không thể để Hình Chính Hạo lây nhiễm những thứ dơ bẩn này được.

Hình Chính Hạo nổi giận gầm lên một tiếng, không còn nhẫn nại nữa mà xông vào ngay.

"Ưm......"

Hình Chính Hạo hết sức bất mãn với việc Hình Vũ im lặng trên giường, sau khoảng thời gian thích ứng ngắn ngủi, anh không vội đưa đẩy mà kiên nhẫn tìm kiếm điểm mẫn cảm có thể làm Hình Vũ sung sướng.

"Ư......"

Hình Chính Hạo quả là có thiên phú dị bẩm với Hình Vũ, mười phút sau Hình Vũ nhịn không được rên khẽ một tiếng, vật nhỏ phía dưới c*̃ng hơi ngóc đầu lên.

Hình Chính Hạo như được đại xá, rốt cuộc không còn bó tay bó chân nữa mà vồ vập đâm vào chỗ kia.

Kh.oái cảm tăng cao làm Hình Vũ nhịn không được rê.n rỉ, cậu vừa ngăn cản anh đâm vào điểm kia vừa nhổm dậy nhìn chỗ phía dưới của mình.

"A...... Nó cứng kìa......" Hình Vũ thốt lên.

"......" Hình Chính Hạo đen mặt, đây không phải bình thường lắm sao? Anh đưa tay vỗ về chơi đùa tiểu bảo bối của Hình Vũ, vật kia nhỏ nhắn đáng yêu, hơn nữa còn cực kỳ nhạy cảm, chẳng bao lâu sau đã ra dáng vểnh lên.

"Đừng mà......" Cả khuôn mặt Hình Vũ đỏ bừng, chẳng biết mình bị sao nữa, bị người chơi mà còn có kh.oái cảm, tiểu bảo bối của cậu còn cương lên lần đầu tiên trong đời, chỉ nghĩ thôi cũng đủ xấu hổ.

"Không sao, đây là hiện tượng bình thường mà." Thấy người yêu thẹn thùng, Hình Chính Hạo vừa an ủi vừa vỗ về chơi đùa vật nhỏ, còn không quên ưỡn lưng làm chỗ phía sau.

Một trước một sau đồng loạt tấn công, Hình Vũ chưa từng hưởng thụ đãi ngộ như vậy nên chỉ chốc lát đã bắ.n ra.

Sau một tiếng rên cao vút, Hình Vũ xụi lơ để mặc Hình Chính Hạo loay hoay.

Từ góc độ kia cúi đầu xuống có thể thấy tiểu bảo bối vừa ph.át tiết xong còn nửa cư.ơng cứng, Hình Vũ ngạc nhiên phát hiện không chỉ có chức năng của nó phát triển đầy đủ mà còn to ra nữa...... Mặc dù so với Hình Chính Hạo vẫn chẳng là gì.

Năm đó Hình Vũ không trả đủ tiền thuê nên chủ nhà phát rồ chia nhà thành ba phần, chỉ chừa lại phòng bếp cho Hình Vũ, còn nhà vệ sinh thì xài chung, vì vậy cậu phải thường xuyên ra ngoài đi vệ sinh, ban đêm rất nhiều côn trùng, hở chút là bị cắn mông, thậm chí có lần chim nhỏ bị cắn sưng vù làm cậu cứ tưởng chim nhỏ lớn rồi, ai ngờ một thời gian sau chim nhỏ lại bé đi.

Giờ cũng giống vậy sao?

Hình Vũ nói với Hình Chính Hạo phát hiện của mình khiến anh lại sầm mặt, đang ân ái mà đứa nhỏ này cứ phải làm mất hứng vậy sao? Hay vì anh chưa đủ cố gắng......

Mắt Hình Chính Hạo tối đi, động tác càng nhanh hơn......
 
Gặp Vũ
Chương 45


Ngày hôm sau, khi Hình Vũ còn đang đau lưng nằm trên giường thì cô gái không biết điều nào đó đã mò tới cửa làm người nào đó tức giận đến nỗi suýt lật bàn.

"Dạo này thế nào rồi?" Hình Lệ Lệ hỏi.

"Vẫn ổn ạ." Hình Vũ đáp. Ăn ngon ngủ ngon, điều duy nhất không hoàn hảo chính là cậu bị người ta đè nhưng vẫn rất sảng khoái. Đây là lần đầu tiên là.m tình mà không đem lại đau đớn cho cậu!

Hình Lệ Lệ xụ mặt, "Ổn là ổn thế nào hả?"

"Tức là em cảm thấy hình như mình sẽ còn sống được rất lâu nữa." Hình Vũ suy nghĩ một lát rồi thành thật trả lời.

Mặt Hình Lệ Lệ đen thui, Hình Chính Hạo ở cạnh cười trộm. Đêm qua trên giường anh đã được hưởng thụ đãi ngộ rồi, hôm nay để em gái anh hưởng thụ một lần đi.

Nhóc ngốc này......

Nhớ lại trải nghiệm vừa vui sướng vừa điên cuồng đêm qua, ánh mắt Hình Chính Hạo chợt tối đi.

Hình Lệ Lệ và Hình Vũ hàn huyên một hồi, phát hiện sắc mặt cậu tốt lên không chỉ chút xíu nên muốn kiểm tra sức khỏe cho cậu.

"Giờ em phải khám sức khỏe cho cậu ấy, anh tránh đi một lát được không?" Nhìn thấy thân thể người trong lòng, chẳng biết ông anh ngoài lạnh trong nóng này của cô có thể...... Hình Lệ Lệ âm thầm cười gian.

"Sao phải tránh?" Hình Chính Hạo hỏi lại, đêm qua người này từ thân đến tâm đã hoàn toàn thuộc về anh rồi còn gì.

"Anh đừng nhìn mà......" Hình Vũ lí nhí.

"Được được được." Anh có thể cãi lại em gái nhưng không thể cãi lại cậu nhóc này được, đêm qua cậu bị anh giày vò quá sức rồi.

"Chị Lệ Lệ, chúng ta vào phòng ngủ khám đi." Hình Vũ đỏ mặt tới mang tai.

"Ừ." Hình Lệ Lệ đắc thắng nhìn chàng trai bên cạnh.

Hình Vũ đứng lên, Hình Lệ Lệ theo sát phía sau.

"Chà, Tiểu Vũ cao lên rồi nha!" Hình Lệ Lệ vui mừng nói.

"Dạ," Hình Vũ đáp, cậ.u nhỏ của em cũng lớn rồi."

Hình Lệ Lệ: "......"

Hình Chính Hạo: "Phụt."

- --------------------------

Ánh mắt Hình Lệ Lệ sắc bén, Hình Vũ vén áo lên để cô thấy được hình ảnh khiến mình không nhịn được cười.

"Tiểu Vũ, em và anh trai chị......" Thật ra điều cô muốn hỏi hơn là cậu bị anh mình cạp hay sao thế?

"......" Mặt Hình Vũ càng đỏ hơn, không hiểu sao làm chuyện kia với Hình Chính Hạo...... hoàn toàn khác hẳn trước kia bán thân, vế trước làm cậu mặt đỏ tim run, vế sau chỉ làm cậu kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Cậu ngầm thừa nhận khiến Hình Lệ Lệ cười ranh mãnh hơn cả hồ ly, "Nhanh tay quá nhỉ."

"......"

"Tiểu Vũ, không phải anh trai chị nổi hứng nhất thời đâu, anh ấy muốn sống hết đời với em đó." Hình Lệ Lệ nheo mắt lại, là bác sĩ tâm lý nên cô biết Hình Vũ đang nghĩ gì, "Em là người tốt, anh trai chị giao cho em đấy nhé!"

"Chị Lệ Lệ, chị, chị nói gì vậy......" Hình Vũ chỉ hận không thể chôn mình xuống nền gạch rồi lấy xi măng trét lại. Kiểu trêu chọc này so với lời thổ lộ chân thành của ai đó tối qua càng khiến cậu xấu hổ hơn.

Hình Lệ Lệ lảng sang chuyện khác: "Nhưng anh trai chị cũng thật là! Em còn chưa khỏe hẳn cơ mà, cứ như sói đói vậy!"

Hình Vũ yên lặng vùi đầu vào ngực.

Hình Lệ Lệ vừa trêu chọc vừa kiểm tra làm cậu đỏ mặt tới mang tai, cuối cùng cũng xong.

"Thể chất em tốt hơn trước nhiều rồi......" Hình Lệ Lệ cảm thán, "Tuy vẫn còn gầy nhom nhưng chức năng tim phổi gan lá lách đều bình thường, lúc trước thật sự tệ quá đi mất."

"Dạ, anh ấy chăm sóc em kỹ lắm." Hình Vũ chân thành nói, "Anh ấy tốt với em lắm."

"Đúng vậy, nuôi cho béo rồi làm thịt ăn, anh trai chị đúng là cầm thú mà." Hình Lệ Lệ thuận miệng nói, lại dẫn chủ đề tới một hình ảnh nào đó nội dung sâu sắc lời lẽ dễ hiểu.

Chỉ có thể nói một câu, người Trái Đất không thể ngăn chặn gái hư nữa rồi.

"Đi thôi Tiểu Vũ, ra ăn cơm nào, sao anh chị nấu lâu thế không biết......" Lúc này Hình Chính Hạo đang đứng ngoài gọi ăn cơm, Hình Lệ Lệ thuận thế đứng dậy. Nếu còn không đi chắc cậu nhóc này sẽ nhảy xuống từ lầu mười bốn luôn quá.
 
Gặp Vũ
Chương 46


Sau khi hai người ra ngoài, Hình Chính Hạo phát giác có gì đó không được bình thường.

Hình Lệ Lệ tìm một chỗ trên ghế sofa ngồi chờ ăn cơm như mọi khi, Hình Chính Hạo chưa bao giờ trông mong gì ở cô cả. Hình Vũ cũng vào bếp sửa soạn đồ ăn như thường lệ. Hình Chính Hạo vội vàng đi theo.

"Nó nói gì với em thế?" Hình Chính Hạo nắm tay Hình Vũ lắc nhẹ.

Mặt Hình Vũ đỏ như sắp nhỏ máu, giật tay Hình Chính Hạo ra.

Hình Chính Hạo kề mặt tới gần, "Thẹn thùng cái gì, làm cũng làm rồi......"

Không đợi Hình Chính Hạo nói xong, Hình Vũ đã đẩy anh ra.

Hình Chính Hạo chẳng hiểu gì, đang định nói tiếp thì điện thoại trong túi reo lên.

Hình Chính Hạo giật mình, lau khô tay rồi bảo Hình Vũ: "Anh đi nghe điện thoại đây, đừng dỗi nữa!"

Ai dỗi chứ. Hình Vũ nói thầm trong lòng. Hình Chính Hạo ra ban công nghe máy, ở đây đều là người một nhà nên anh cũng không sợ bị nghe lén, nhưng số gọi đến lại rất lạ.

"A lô, xin chào." Hình Chính Hạo nói.

Đầu dây bên kia im lặng thật lâu, đến khi Hình Chính Hạo sắp cúp máy thì bên kia mới nói: "Xin hỏi, xin hỏi anh có biết Kiều Sam không?" Là một giọng đàn ông trung niên.

Hình Chính Hạo nhíu mày rồi vô thức nhìn về phía Hình Vũ đang bận rộn trong bếp, dường như Hình Lệ Lệ cũng nhận ra gì đó nên nghi hoặc nhìn anh.

Trong tiềm thức Hình Chính Hạo không muốn để Hình Vũ biết cuộc gọi này, thế là anh đổi hướng đi vào thư phòng đóng cửa lại.

"Ông là ai?"

Kiều Sam chính là người mẹ đã qua đời của Hình Vũ, trước khi chết ngoại trừ bà phu nhân kia và Hình Vũ thì Kiều Sam không hề tiếp xúc với bất kỳ ai, lúc ở bệnh viện ngoại trừ Hình Vũ chăm sóc cũng chưa từng thấy người nào đến thăm bà.

Qua đời đã lâu mới có người tìm, rõ là kỳ quặc.

"Anh có biết Kiều Sam không?" Gã đàn ông kiên trì hỏi.

"Biết thì sao?" Trực giác Hình Chính Hạo mách bảo anh có thể biết được gì đó từ miệng người đàn ông này.

"Bà ta có một đứa con trai đúng không?"

Hình Chính Hạo biến sắc, quả nhiên là tìm con trai.

"Đúng vậy, bốn tháng, chết từ trong thai rồi. Tháng trước Kiều Sam cũng đã qua đời, giờ ông muốn tìm bà ấy thì phải xuống âm phủ."

Bên kia nghe Hình Chính Hạo nói đúng vậy thì nín thở, nghe câu sau thì lầm bầm mắng "con điế.m", sau đó vội vàng ngắt lời: "Không phải, bà ta có đứa con trai mười mấy tuổi đúng không? Mười...... Mười tám tuổi thì phải......" Giọng hắn có vẻ không chắc lắm.

"Ông là gì của cậu ấy?" Hình Chính Hạo nghe đến đây đã mất sạch kiên nhẫn, anh lờ mờ đoán được thân phận gã đàn ông ở đầu dây bên kia nhưng không có ý định nói tiếp. Một kẻ ngay cả tuổi con trai mình cũng không nhớ rõ, tên cũng không biết thì dù có quan hệ máu mủ thân thuộc cỡ nào cũng không tính là người thân được.

Gã kia nghe có hy vọng thì nói ngay: "Tôi là chú nó, tôi tên Bàng Kiến Đề, xin hỏi anh có cách nào liên lạc với nó không? Chúng tôi đã thất lạc nhiều năm nên muốn......"

"E là không có cách nào đâu." Hình Chính Hạo lạnh lùng nói, "Trên đời này không còn A Tiện nữa rồi."

Không có A Tiện, không có vịt, chỉ có Hình Vũ mà anh muốn giấu trong tim để yêu thương thôi.

"Anh nói láo!" Giọng nam rít lên the thé, "Rõ ràng tôi nghe nói nó chăm mẹ mình ở bệnh viện mà."

"Vậy xin hỏi lúc đó ông ở đâu? Anh trai ông, người cha tốt của cậu ấy ở đâu? Lúc hai mẹ con họ khổ đến mức ngay cả tiền thuốc men cũng đóng không nổi thì các ông ở đâu? Sao người vừa qua đời thì họ hàng thân thích lại xuất hiện vậy?" Hình Chính Hạo siết chặt nắm đấm, chỉ hận không thể đánh gã này một trận.

Gã đàn ông ngại ngùng nói hai tháng trước bọn họ mới tìm được tung tích người phụ nữ rồi lần theo manh mối tìm ra cháu trai duy nhất của nhà mình, à, nếu tìm không thấy thì chẳng mấy chốc sẽ thành duy nhất.

"Tôi xin anh đấy!" Gã kia nói tiếp, "Tôi biết nó chưa chết đúng không? Mấy ngày trước anh trai nó bị chẩn đoán suy thận, xin cậu bảo nó giúp cháu trai tôi với......"

Hình Chính Hạo lạnh mặt cúp điện thoại.

Một khắc sau, Hình Vũ đẩy cửa vào.

May mà thư phòng cách âm rất tốt nên cậu không nghe được gì.

Hình Vũ vào gọi Hình Chính Hạo ăn cơm.

Anh gật đầu ra hiệu đã biết, Hình Vũ quay người định ra ngoài.

Hình Chính Hạo đi nhanh tới ôm chầm Hình Vũ.

"?" Cậu bối rối không biết làm sao.

"Không có gì, chỉ muốn ôm em thôi."

"Ăn cơm đi kìa."

"Ừ."

Thật lâu sau Hình Chính Hạo mới buông tay ra rồi dắt Hình Vũ tới phòng ăn, Hình Lệ Lệ tỏ vẻ không dám nhìn thẳng.

Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, anh biết mình nghiệp chướng nặng nề, có thể anh đã vô tình hủy hoại một sinh mạng, trái với nguyên tắc làm cảnh sát của anh, nhưng anh nhất định phải làm vậy.

Vì cậu mà anh sẵn lòng gánh nợ mạng. Vì cậu anh có thể xuống cả địa ngục.
 
Gặp Vũ
Chương 47


Giao thừa.

Rốt cuộc năm nay Hình Chính Hạo không phải trực ban nữa, vừa qua sáu rưỡi, anh cầm áo khoác lên đi đón em gái và Tiểu Vũ về nhà ăn Tết!

"Nào nào nào, Tiểu Vũ, đây là nhà chúng ta đó." Hình Lệ Lệ tươi cười kéo người vào một ngôi biệt thự hai tầng, bên ngoài mang phong cách London cổ kính, bên trong cũng trang trí theo kiểu Anh hài hòa với bên ngoài.

"Đẹp quá." Hình Vũ thật lòng khen ngợi. Dạo này cậu đang học vẽ tranh, đương nhiên có liên quan đến nghệ thuật kiến trúc, đây là ngôi biệt thự đẹp nhất mà cậu từng thấy.

"Mẹ chị là nhà thiết kế mà, đây là thiết kế của bà đó." Hình Lệ Lệ nói, "Mẹ chị lợi hại lắm đúng không!"

"Dạ."

"Đừng suốt ngày mẹ chị mẹ chị nữa, đây cũng là mẹ của Tiểu Vũ nhà chúng ta mà, đúng không Tiểu Vũ, giờ anh là anh trai em rồi, anh trai ruột thịt." Hình Chính Hạo ngứa tay, nhịn không được vuốt tóc mềm của Hình Vũ.

Hình Vũ điềm tĩnh nhìn Hình Chính Hạo rồi yên lặng quay đầu đi.

Ý tứ hết sức thẳng thắn rõ ràng đơn giản thô bạo: Có anh ruột nào lên giường với em trai không chứ!

Hình Chính Hạo mỉm cười, anh tuyệt đối sẽ không buông tay đâu.

"Đừng ngẩn ra đó nữa, anh Cả anh Hai, mau dán câu đối xuân đi, Tiểu Vũ vào đây dọn đồ với chị...... Tối nay chị sẽ đích thân xuống bếp......"

Hình Lệ Lệ hỏi: "Sao, ngon không?"

Hình Vũ yên lặng gật đầu: "Ngon ạ."

Hình Lệ Lệ vui đến phát khóc: "Rốt cuộc cũng có người thích tay nghề nấu nướng của em rồi......"

Hình Chính Thiên nhíu mày liếc nàng một cái, "Người như cậu ta ngửi mùi dầu dưới cống cũng thấy thơm thì em làm sao tin nhận xét của cậu ta được chứ?"

Tết này nhà họ Hình náo nhiệt hẳn lên, từ khi cha mẹ qua đời, tình cảm ba anh em vẫn như xưa nhưng lại đường ai nấy đi, hiếm lắm năm nay mới sum họp với nhau.

Còn Hình Vũ...... càng thấy hạnh phúc vô bờ.

"Đây là lần đầu tiên em đón Tết đó." Hình Vũ hít một hơi khí lạnh có hương vị ấm áp. "Anh, năm mới vui vẻ nhé." Câu này cậu đã nói với hẻm cụt tối đen vô số lần, rốt cuộc hôm nay có thể nói với người sống rồi.

"Sau này năm nào chúng ta cũng đón Tết như vậy cả." Hình Chính Hạo cười vuốt tóc Hình Vũ mãi không biết chán.

Hình Chính Thiên tức nghẹn. Đây là cà khịa mình cô đơn đúng không!

Hình Chính Hạo thấy anh mình bất mãn thì quay đầu nói: "Ai bảo anh cứ đòi nằm trên làm gì, anh mà làm thụ thì không thiếu công cho anh chọn đâu!"

Hình Chính Thiên tức quá hóa cười: "Không cần vội, anh vẫn còn trẻ mà. Chỉ có em hình như lão hóa sớm quá nên quên mất chuyện gì thì phải."

Là một thương gia, lúc nào anh cũng phải giám sát chặt chẽ lợi ích của mình, Hình Chính Hạo tìm nam hay nữ anh đều mặc kệ, nhưng có một việc liên quan đến anh —— Chừng nào Hình Chính Hạo mới về giúp anh một tay đây!

Gia nghiệp lớn như vậy đâu phải nói bỏ là bỏ, trước kia Hình Chính Thiên muốn tự do sống với xu hướng tính dục của mình nên tạm thời gánh vác cả gia nghiệp, Hình Chính Hạo cũng muốn tự do với sự nghiệp của mình, hứa khi nào tìm được bạn đời sẽ về nhà phụ giúp.

Tuy hơi khác với con dâu dịu dàng mà cha mẹ họ tưởng tượng nhưng đây là người Hình Chính Hạo yêu, trong lòng Hình Chính Thiên c*̃ng đã bắt đầu chấp nhận cậu em dâu này —— Dù sao Hình Chính Hạo mau về giúp anh mới là quan trọng!

Hình Chính Hạo nhìn anh trai rồi thản nhiên nói: "Em định tháng Chín năm sau cho Tiểu Vũ sang đây học, trước lúc đó em sẽ từ chức."

Hình Chính Thiên vui vẻ hài lòng rời đi.

Hình Vũ cúi đầu xuống.

"Sao vậy?" Hình Chính Hạo nói, "Chẳng phải chúng ta đã bàn rồi sao."

"Dạ." Hình Vũ nói, "Chỉ là em vẫn chưa quen lắm." Quá khứ và hiện tại của cậu quả thực khác nhau một trời một vực. Trong thâm tâm cậu vẫn cảm thấy mình không nên yên tâm thoải mái hưởng thụ những gì Hình Chính Hạo đem lại, bởi vì cậu từng là......

"Vào nhà thôi." Hình Chính Hạo thở dài, việc này Hình Vũ phải tự mình vượt qua chướng ngại tâm lý nên anh không giúp được gì cả.
 
Gặp Vũ
Chương 48


"Cậu quyết định rồi à?"

"Vâng, em quyết định rồi đội trưởng Trương." Hình Chính Hạo nghiêm túc gật đầu.

Đội trưởng Trương nhíu mày, Hình Chính Hạo là đội phó trẻ nhất từ trước đến nay trong đại đội của họ, tiền đồ có thể nói là vô hạn, nhưng sao lại......

"Cho tôi một lý do đi." Đội trưởng Trương thường ngày ôn hòa thân thiện nhưng giờ lại nghiêm mặt. Một người trẻ tuổi có tương lai rực rỡ như vậy, ông không thể dễ dàng phê chuẩn được.

"Ngay từ đầu em đã không có ý định làm cảnh sát cả đời rồi ạ." Đối mặt với đội trưởng Trương vừa là thầy vừa là bạn, Hình Chính Hạo thành thật trả lời, "Em đã hứa với người nhà đến một thời điểm nhất định sẽ tự động về nhà kế thừa gia nghiệp, anh trai cứ thúc giục em mãi, hơn nữa......"

"Hơn nữa cái gì." Đội trưởng Trương tỏ vẻ bực bội, "Đây không phải lý do, Chính Hạo, cậu là người không dễ bị bên ngoài tác động, tôi biết cậu rất yêu nghề này, tôi chỉ muốn biết tại sao cậu từ bỏ thôi."

Hình Chính Hạo mím môi không nói gì.

Bởi vì anh đã gặp được đúng người ở đúng thời điểm, người này khiến anh tự giác thực hiện lời hứa về nhà trước hạn. Anh có quá nhiều thứ quan trọng hơn công việc này, chẳng hạn như tìm cho cậu một môi trường mới để cậu bắt đầu cuộc sống mới. Chẳng hạn như tìm trường tốt để cậu học vẽ tranh đúng chuyên môn. Chẳng hạn như......

Tay cậu.

Mấy đêm rồi Hình Vũ trằn trọc bên cạnh anh, sao anh lại không biết chứ.

Anh đã hỏi Hình Vũ nhưng cậu đều ngậm miệng không nói, vờ như chẳng có chuyện gì.

Từ lâu anh đã nhìn ra tay trái Hình Vũ có vấn đề, sau khi gặng hỏi liên tiếp thì cậu mới chịu nói thật.

Lúc đó Hình Chính Hạo cảm thấy cả đời này chưa bao giờ đau lòng cho ai như vậy.

"Anh về rồi, ăn cơm thôi." Hình Chính Hạo vừa lấy chìa khoá thì cửa lập tức mở ra. Mùa xuân tháng Ba se lạnh, bầu không khí ấm áp dễ chịu sau cánh cửa khiến anh hạnh phúc từ tận đáy lòng.

Không còn ai quan trọng hơn cậu cả.

Từ chức, trước đây không do dự, hiện tại không, tương lai c*̃ng sẽ không.

"Tài nấu ăn của em ngày càng giỏi nhỉ." Nuốt đồ ăn Hình Vũ làm, Hình Chính Hạo hài lòng khen ngợi.

"Đều nhờ anh dạy đấy."

"Nhưng em nấu còn ngon hơn anh nữa." Hình Chính Hạo nhẹ nhàng mỉm cười.

"Thật ra anh nấu c*̃ng ngon lắm. Nhưng anh phải đi làm nên cứ để em nấu là được rồi." Hình Vũ cười nói.

Hình Chính Hạo đưa tay qua bàn ăn vuốt mái tóc mềm của cậu, Hình Vũ thích sạch sẽ nên nhất định là thơm ngào ngạt. Trước kia không có điều kiện, giờ mỗi ngày đều tắm gội sạch sẽ, Hình Chính Hạo không nói với cậu về tiền điện nước, bởi vì phí tổn vô hình này chắc chắn sẽ dọa cậu không dám xem TV và tắm rửa cả tuần.

Anh nói: "Sắp tới không cần đi làm nữa."

"?"

"Anh từ chức rồi nhưng còn phải hỗ trợ người mới và bàn giao công việc gần hai tháng nữa, khoảng tháng Năm anh sẽ dẫn em tới thành phố S." Hình Chính Hạo nói, "Em chuẩn bị xong chưa?"

Hình Vũ im lặng một hồi mới nói: "Anh đi đâu em sẽ theo đó."

"Ừ." Hình Chính Hạo nói xong lại vỗ đầu cậu, "Đừng lo, thành phố S chỉ cách đây hai giờ lái xe thôi, em muốn về lúc nào cũng được hết. Ăn cơm đi."

Hình Vũ: "À."

Hình Chính Hạo nói: "À."

Hình Vũ: "....."
 
Gặp Vũ
Chương 49


"Anh......"

Hình Vũ hoang mang lo sợ nhìn Hình Chính Hạo, giọng nói còn mang theo chút nghẹn ngào.

Hình Chính Hạo xoa đầu cậu nói: "Đừng sợ, sẽ ổn thôi, em không muốn tay mình lành lại sao?"

Hôm nay Hình Chính Hạo lừa người tới bệnh viện, sau hai giờ kiểm tra, bác sĩ tuyên bố tay Hình Vũ vẫn chưa liệt hẳn mà ít nhất có thể hồi phục một nửa. Không chỉ Hình Chính Hạo mừng rỡ mà Hình Vũ cũng hết sức ngỡ ngàng.

"Nhưng...... thật sự có thể chữa được sao?" Cậu cứ đinh ninh tay mình không bao giờ lành lại nữa, mỗi khi giao mùa thì lại đau điếng người, cậu tưởng cả đời sẽ mãi như vậy, giờ lại nghe nói có thể chữa hết, sao lại không ngỡ ngàng được chứ.

Nữ bác sĩ ngoài năm mươi ngẩng đầu nhìn hai người ngồi cạnh nhau, đôi mắt sau cặp kính dày lóe lên một tia sáng, bà nói: "Mặc dù không thể khôi phục hoàn toàn nhưng có thể nối lại gân tay để tự lo liệu sinh hoạt cá nhân."

"Không có tay trái cháu vẫn làm việc được mà, vì nó liệt nhiều năm nên cháu cũng quen rồi." Hình Vũ cúi đầu nói. Hình Chính Hạo đưa tay ôm lưng cậu như đang thầm an ủi.

"Tôi có thể hỏi cháu thời gian và nguyên nhân bị thương cụ thể được không? Sao lúc đó cháu không chữa ngay, nếu chữa trị kịp thời thì tay cháu sẽ khôi phục hoàn toàn chứ đâu như hôm nay, mỗi khi giao mùa lại......"

"Bác sĩ," Hình Chính Hạo đột nhiên ngắt lời bà, sau đó nói với Hình Vũ đang buồn bã cúi đầu: "Gọi điện cho chị Lệ của em đi, để xem chị ấy có ý kiến gì không."

Hình Vũ ngoan ngoãn gật đầu rồi cầm điện thoại Hình Chính Hạo đưa đi ra ngoài.

Chờ Hình Vũ ra cửa, Hình Chính Hạo ngồi trên ghế của cậu, hai tay đan vào nhau, nói với bác sĩ: "Tôi biết rõ tình trạng em mình, tay em ấy bị thương khoảng tám năm trước, bị người khác cầm vật sắc bén cắt đứt gân tay, vì hoàn cảnh đặc biệt nên để đến tận bây giờ. Chị còn muốn hỏi gì nữa không?"

Hình Chính Hạo đã quen làm cảnh sát nên nói năng trật tự rõ ràng, nữ bác sĩ nghe xong thoáng sửng sốt, nhất thời không nhớ mình muốn hỏi gì.

"Vậy được rồi, có gì cứ hỏi tôi nhé." Hình Chính Hạo hài lòng gật đầu nói: "Chuyện năm đó vẫn còn ám ảnh em tôi, mong chị đừng nhắc lại trước mặt em ấy được không?"

Nữ bác sĩ lại ngẩn ngơ gật đầu.

Mọi chuyện đều diễn ra theo kịch bản của Hình Chính Hạo, chờ Hình Vũ đi vào, bác sĩ đã xếp lịch mổ vào ba ngày sau, còn dặn Hình Vũ ăn kiêng, với trình độ của cậu thật sự rất khó hiểu được cái gì là vitamin và collagen, nhưng cậu nghe hiểu "sữa" nên tránh nặng tìm nhẹ hỏi: "Yili hay Mengniu thì tốt ạ?"

Nữ bác sĩ: "......"

Hình Chính Hạo: "......"

Hình Vũ: "??"

Hình Chính Hạo tỏ vẻ "tôi không quen người này" rồi nói: "Cái gì cũng không được, về nhà dưỡng sức đi."

Hai người ra khỏi bệnh viện rồi lên xe chuẩn bị về nhà.

Hình Vũ lại nói: "Mengniu ngọt hơn chút xíu. Em uống Mengniu mà lớn đó." Mẹ cậu lười cực kỳ, ngày ngày chơi bời lêu lổng, có lần phát hiện con trai yêu dấu của mình suýt chết đói ở nhà, sau đó nảy lòng từ bi khiêng về hai thùng Yili và Mengniu đủ uống cả tháng, uống xong còn có thể lấy hộp ném chơi, đây là một trong những niềm vui thời thơ ấu của A Tiện.

Hình Chính Hạo nghiêm túc nói: "Ừ, bỏ thêm chút muối chắc sẽ ngon hơn đó."

"Thật ạ?"

"Thật." Mới là lạ.

"Vậy để em thử xem."

"......"
 
Gặp Vũ
Chương 50


Khoảnh khắc kim gây tê đâm vào da thịt, Hình Vũ cảm thấy mình lại biến thành A Tiện nhỏ bé yếu ớt năm đó, mũi kim khuấy đảo dưới da khỏi phải nói đau cỡ nào.

Thấy vẻ mặt khác thường của cậu, bác sĩ gây tê nói ngay: "Chờ chút nữa sẽ hết đau thôi."

Hình Vũ gật đầu, năm đó cũng là như vậy, đau đến buốt óc, đau đến tê dại, cái gì c*̃ng không cảm nhận được, từ đó bàn tay này bị phế đi. Giờ cũng đau nhưng là cơn đau mang theo hy vọng, có đau hơn nữa cậu cũng chịu được!

Vì chỉ mổ tay nên không cần gây mê toàn thân, Hình Vũ cảm nhận được các bác sĩ y tá đi tới đi lui, tiếng lách cách của dụng cụ y tế, tiếng bàn bạc của bác sĩ mổ chính và phụ tá, thậm chí còn cảm nhận được mấy dụng cụ lật qua lật lại trong thịt mình.

Từ đầu đến cuối cậu mở to mắt nhìn ánh đèn dìu dịu trên đỉnh đầu, cậu đang cầu khẩn, đang hy vọng mình có thể trở lại làm người thuận tay trái.

Đúng vậy, có lẽ ngay cả mẹ cậu cũng không biết cậu thuận tay trái, điều trớ trêu nhất là cậu lại bị thương ở tay trái, từ đó cậu cũng không biết mình sống thế nào nữa.

Về sau...... Về sau hình như đã thành thói quen, quen khiêng vác xách nắm bằng một tay, còn tay bình thường quen dùng thì chẳng làm gì cả. Cậu nhớ lúc mới đứt gân tay chưa bao lâu, cậu từng đến phòng khám chui nơi mình sinh ra, bác sĩ xem xét tay cậu rồi lắc đầu liên tục, khuyên cậu nên tới bệnh viện lớn để phẫu thuật sớm một chút. Nhưng cậu không có tiền.

Hình Vũ lại nghĩ giờ đã có Hình Chính Hạo yêu mình, nghĩa là từ nay về sau thống khổ, đau lòng, khó chịu, ốm đau sẽ không phải chịu đựng một mình nữa đúng không?

Cảm giác này vừa cám dỗ lại vừa dằn vặt.

Chẳng biết qua bao lâu, rốt cuộc Hình Vũ cảm nhận được bác sĩ cầm kim may lại vết mổ, sau đó cúi đầu nói: "Sắp xong rồi, ráng chịu thêm chút nữa nhé."

"Có lành được không ạ?"

"Lành chứ, lành chứ, mổ xong sao lại không lành được."

Khóe môi Hình Vũ khẽ cong lên.

Ngay khi cửa phòng mổ mở ra, Hình Chính Hạo đang lo lắng ngồi trên ghế lập tức bật dậy chạy tới cạnh y tá hỏi: "Sao rồi ạ?"

Nữ y tá vừa trải qua một cuộc phẫu thuật không lớn không nhỏ, phải đứng hai giờ liền, nếu là một ông chú trung niên thì còn lâu cô mới niềm nở như thế: "Mọi thứ đều ổn cả, anh theo tôi lấy thuốc đi, hết thuốc tê sẽ đau lắm nên phải uống thuốc giảm đau và thuốc kháng viêm mới được."

"Vâng." Hình Chính Hạo thở phào nhẹ nhõm. Thật ra đây là tiểu phẫu rất bình thường, chỉ là quan tâm quá sẽ bị loạn thôi.

Anh đợi thêm một hồi, cửa phòng mổ lại mở rộng, bác sĩ đi ra ngoài, theo sau là Hình Vũ băng kín tay như bánh chưng.

"Em thấy sao rồi?" Hình Chính Hạo chạy tới hỏi.

"Khỏe ạ, hình như hết đau rồi."

Bác sĩ bên cạnh liếc mắt nói: "Giờ chưa hết thuốc tê nên đương nhiên là không đau rồi, khoảng mười một giờ đêm nay sẽ bắt đầu đau đấy, đến lúc đó chịu không nổi thì uống thuốc giảm đau, tuần tới phải đến thay băng nữa, biết chưa?"

"Biết ạ, cảm ơn bác sĩ." Hình Chính Hạo đáp thay cậu.

Hình Chính Hạo dìu Hình Vũ làm cậu hơi ngượng ngùng.

"Em, em mổ tay mà, chân đâu bị sao."

"Ừ." Hình Chính Hạo vừa đáp vừa dìu người lên xe rồi nói: "Em thích ăn giò heo hay da heo? Bác sĩ nói ăn món này sẽ mau lành hơn đó."

"Ồ. Nấu cay được không ạ?"

"Không được ăn cay."

"À."

"......" Hình Chính Hạo yên lặng hầm một nồi da heo giò heo lớn trong lòng, sau đó là da heo xào giò heo, giò heo xào da heo ——

Tay rốt cuộc lành rồi.
 
Gặp Vũ
Chương 51


Một tháng sau.

"Chúc mừng cháu, vết mổ lành rồi."

"Cảm ơn bác sĩ!" Hình Chính Hạo mừng rỡ cảm ơn rồi nhịn không được cúi người hôn lên trán Hình Vũ, vì có bác sĩ ở đây nên anh ngại không hôn môi cậu.

"Lành rồi ạ?" Hình Vũ nghiêng đầu suy tư nhìn chằm chằm tay trái của mình, dựa theo trí nhớ thử nhúc nhích ngón tay, vừa nghĩ vậy thì ngón giữa khẽ giật một cái.

Lại động đậy lần nữa, cả ngón áp út và ngón út cùng nhúc nhích.

Cậu giống như chơi nghiện, liên tục cử động mấy ngón tay, tựa như chơi bao nhiêu c*̃ng không đủ.

"Lành thật rồi......" Hình Vũ lẩm bẩm, "Thật sự lành rồi......"

"Ừ, lành thật rồi, sau này đừng nói mình bị tàn phế một phần tư nữa nhé?"

"Dạ......" Hình Vũ lại động đậy tay trái, cảm giác vừa lạ vừa quen này bao trùm lấy cậu, từ lâu lắm rồi cậu không cảm thấy bàn tay này là của mình nữa. Trước đây ngay cả tay phải nhiều lúc cũng bị ép cầm vật kia của đàn ông, giờ cậu có thể điều khiển cả tay trái và tay phải cầm bút vẽ và bảng vẽ...... cảm giác này...... thật sự rất kỳ diệu......

Cậu nhịn không được nói: "Hồi xưa em thuận tay trái cơ."

Hình Chính Hạo đau lòng xoa đầu cậu, "Ừ, thuận tay trái, chúng ta về nhà đi, sau này em có thể cầm bút vẽ bằng tay trái rồi."

"Đúng vậy. Giờ em phải về nhà vẽ thôi......" Đã một tháng nay cậu không chạm vào bút vẽ nên ngứa tay không chịu được, cậu nói với Hình Chính Hạo nhưng anh bảo cậu đừng nghĩ nhiều quá, tay cậu sẽ sớm lành lại thôi, đợi lành rồi làm gì cũng được, nếu không muốn làm gì cũng khó.

Buồn chết mất. Rốt cuộc giờ không cần buồn nữa rồi.

Tay cậu đã được tái sinh, còn cậu ngay khi gặp được Hình Chính Hạo cũng đã có một cuộc đời mới.

Hình Vũ ngồi ở ghế phụ, thời tiết đầu xuân làm sương mù đọng trên cửa xe, Hình Vũ giơ tay trái lên nắn nót viết hai chữ trên cửa kính.

A, Tiện.

Xuyên qua chữ viết, cậu thấy người lui tới trên đường ngoài cửa sổ, nhịn không được viết thêm hai chữ bên cạnh.

Vũ, gặp.

Vũ gặp, gặp được.

Hình Vũ gặp được Hình Chính Hạo là may mắn cả đời cậu.

Hình Chính Hạo bẻ lái rồi nhìn sang Hình Vũ, thấy cậu ngẩn người nhìn ra cửa sổ thì nhịn không được xoa đầu cậu một cái.

Hình Chính Hạo gặp được A Tiện cũng là may mắn cả đời anh.

Xe chạy chầm chậm, con đường phía trước lại tắc nghẽn, nhưng họ biết dù đường về nhà có xa có lâu cỡ nào thì người bên cạnh vẫn luôn cận kề.

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom