Ngôn Tình Gặp Lại Em Sau Ba Năm

Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 60: 60: Lớn Quá


Chu Tử Hiên cúi xuống hôn nhẹ một cái lên môi Ninh Dư, sau đó liền tụt quần ngủ cùng qu@n lót của mình xuống, móc ra c.ự v.ật sớm đã trướng đau, anh xé một cái bao cao su tự mình đeo vào, sau đó dùng tay khẽ tuốt vài cái trước để giảm sự khó chịu, sau đó đặt tại cửa động nhưng chưa đi vào.
Ninh Dư nhìn hết quá trình vào mắt, cũng đã nhìn thấy cái của nợ của Chu Tử Hiên, bây giờ thì cô hơi hối hận rồi.
“Em...em nghĩ...nó không vào được đâu.” Ninh Dư căng thẳng nhìn Chu Tử Hiên, kích thước của anh quá lớn, Ninh Dư sợ rồi.
“Ban nãy là ai giục anh?”
Ninh Dư mím mím môi không lên tiếng, Chu Tử Hiên cúi đầu xuống hôn cô, muốn giúp cô bớt căng thẳng.
“Ngoan, cứ giao cho anh, thả lỏng tinh thần.

Đừng căng thẳng.”
Nói rồi anh lại tiếp tục cúi xuống hôn Ninh Dư, càng hôn càng sâu.

Muốn phân tán sự chú ý của Ninh Dư, tới lúc thấy cô không còn chú ý tới tình hình bên dưới nữa, Chu Tử Hiên ở cửa động khẽ đẩy vào.
“Ưm...Lớn quá...” Ninh Dư đang chìm trong nụ hôn, lập tức bị hoảng hốt mà hoàn hồn.
Giọng Ninh Dư bắt đầu hơi nức nở, vì cô thấy hơi đau rồi.

Rõ ràng kích thước của anh và kích thước của ba ngón tay là hoàn toàn khác nhau.

Nhưng vì Chu Tử Hiên cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho Ninh Dư, nên ngoài cảm thấy c ăng trướng, hiện tại Ninh Dư thấy đau, nhưng vẫn chịu đựng được.
Thấy cô đau, Chu Tử Hiên mặc dù nhịn tới sắp phát điên nhưng cũng dừng lại động tác, hơi thở anh nóng bừng phả vào cổ Ninh Dư, thấy anh cố chịu đựng như vậy, Ninh Dư lại hơi sót.
“Được rồi...anh vào từ từ thôi...Em hơi sợ...”
Thấy cô đã dịu lại, Chu Tử Hiên lại tiếp tục động.

Lối vào vô cùng chật hẹp, anh cảm nhận được từng lớp thịt mềm mại bao bọc lấy anh, vừa mềm vừa ấm nóng vừa thít chặt, hút cái của anh khiến anh muốn phát điên.
Đâm được một đoạn, cảm nhận được lớp màng kia, Chu Tử Hiên hôn Ninh Dư một cái.
“Dư Dư, anh yêu em.”
Vừa dứt lời, anh liền đẩy mạnh một cái chọc thủng lớp màng mỏng kia, rồi hoàn toàn vào hết toàn bộ.
“A...đau...đau quá...” Ninh Dư lập tức nức nở.

Th@n dưới của cô bị anh đâm mạnh, cảm giác c ăng trướng cùng đau rát bắt đầu dâng lên, tay cô báu chặt lấy tấm lưng cứng rắn của Chu Tử Hiên.

Nước mắt bất giác trào ra.
Chu Tử Hiên thấy Ninh Dư khóc, liền cúi xuống hôn lấy từng giọt từng giọt nước mắt của Ninh Dư, tay lại vuốt v e vỗ về mặt cô.

Nhưng th@n dưới bắt đầu từ từ luận động, đâm vào rút ra dần dần có nhịp điệu.

Tại nơi hai người giao h.ợp, một vài tơ máu cũng được kéo ra, chảy xuống drap giường.
“Ngoan...một lát liền hết đau...”
Ninh Dư vẫn hơi nức nở, bên dưới vẫn còn đau rát, nhưng sau một hồi đâm rút của anh, cảm giác đau rát dần lui xuống, mà kh0ái cảm bắt đầu dâng lên.

Bỗng dưng, không biết Chu Tử Hiên đâm trúng phải chỗ nào, cả người Ninh Dư liền run lên một cái.
“A...chỗ đó...” Một cảm giác tê dại hoàn toàn xa lạ xộc thẳng từ thắt lưng lên da đầu.

“Chỗ này sao?” Chu Tử Hiên lại dựa theo nơi hồi nãy mình vừa đâm qua, dùng lực thúc vào một cái.
“A...nhẹ...nhẹ thôi...Em thấy...lạ lắm...”
Chu Tử Hiên đã biết, anh bắt đầu nhắm ngay nơi đó mà thúc vào.

Lúc nhẹ lúc mạnh, lúc lại day day.

Mà tốc độ đâm rút cũng dần dần nhanh hơn, lúc nông lúc lại sâu lút cán.

Điểm mẫn cảm bị anh thúc vào và day nghiến không biết bao nhiêu lần, kh0ái cảm xa lạ hết lần này tới lần khác dâng trào khắp cơ thể.
“Dư Dư...”
Chu Tử Hiên vừa động thắt lưng vừa vuốt v e cơ thể Ninh Dư.

Thấy Ninh Dư th ở dốc và r3n rỉ ngày càng nhiều, cơ thể bấu lấy anh chặt hơn, Chu Tử Hiên biết là cô sắp l3n đỉnh, liền nhắm ngay chỗ đó th úc mạnh chạy nước rút, tay anh cũng không rảnh rỗi, hết ngắt nhéo lại day day se lấy nh* hoa của Ninh Dư.
“A...a...ưm...Tử Hiên...”
Ninh Dư bị nhiều luồng kh0ái cảm tấn công, rốt cuộc rất nhanh liền l3n đỉnh, đầu óc cô xuất hiện một mảng trắng xóa, cả cơ thể run rẩy liên hồi rồi xụi lơ.
“A...”.

Chu Tử Hiên vẫn chưa ra, nhìn Ninh Dư bị mình đâm rút mà l3n đỉnh, cả người run rẩy sau đó rũ xuống, làn da ưng ửng hồng, hình ảnh đầy k1ch thích.

Mà dưới thân anh vẫn không ngừng đâm rút, sau khi chạy nước rút một hồi, cuối cùng anh cũng vừa th ở dốc rồi khẽ gầm lên một tiếng, phóng thích ra.
Ninh Dư hoàn toàn xụi lơ dưới người Chu Tử Hiên, Chu Tử Hiên sau một lần giải phóng cuối cùng cũng hơi dễ chịu một chút.

Anh cúi xuống hôn lên môi Ninh Dư, lại khẽ cọ mũi của mình lên mũi của cô.
Lúc Ninh Dư tưởng chừng như là kết thúc, bỗng nhiên Chu Tử Hiên lại vắt một chân cô lên vai anh, tay anh lại ở tiểu h.uyệt vuốt v e.

Cô mở trừng mắt ra nhìn anh.
“Không...không phải kết thúc rồi sao?”
Chu Tử Hiên nhìn bé mèo con của mình đang trợn mắt nhìn mình, vui vẻ đưa tay lên xoa má cô.
“Em kết thúc, nhưng anh thì chưa.”
Còn chưa để cô kịp phản ứng, Chu Tử Hiên lập tức động eo, đâm mạnh vào.
“A...Ưm...”
Trận chiến kịch liệt kéo dài đến nửa đêm, sau một màn khóc lóc nức nở của Ninh Dư, Chu Tử Hiên mới buông tha cho cô..
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 61: 61: Cầm Thú


Lúc sáng Ninh Dư mở mắt ra, thì cảm nhận được là mình đang nằm trong lồ ng ngực trần của người nào đó.

Vì tư thế này mà cổ của cô hiện tại có hơi đau nhức.
Chu Tử Hiên này sau khi được khai trai thì tối qua cứ như người đói khát ngàn năm, đòi hỏi cô vô độ, không thèm kìm chế một chút nào.

Nếu không phải hôm qua cô mệt đến đứt hơi, lại khóc lóc xin xỏ thì không biết chừng nào anh mới buông tha cho cô.
Sau đó hai người cùng đi tắm, vào phòng tắm Chu Tử Hiên lại bắt đầu giở trò thú tính, cuối cùng sau một hồi thỏa hiệp, Ninh Dư phải dùng tay giúp anh trong phòng tắm thêm một trận nữa, thì lúc này anh mới thực sự cho cô nghỉ ngơi.
Cổ đau nên Ninh Dư nhúc nhích muốn thoát ra khỏi vòng ôm của ai kia, vừa động một cái thì Chu Tử Hiên liền siết chặt vòng tay.
“Em còn nhúc nhích thì nguyên ngày hôm nay của em cứ ở trên giường đi.”
Ninh Dư vừa nghe câu đó, ngẩng mặt lên nhìn Chu Tử Hiên vẫn còn đang nhắm mắt, rốt cuộc bực tới nỗi không nhịn được đánh một phát vào ngực anh.
“Anh còn dám nói như vậy nữa hả? Cả tối qua còn chưa đủ nữa sao? Cầm thú.”
Chu Tử Hiên bật cười mở mắt ra, cầm lấy cái tay đang đánh người của Ninh Dư, hôn một cái.
“Phải, anh là cầm thú.

Sau hôm qua đột nhiên anh không muốn làm người nữa.

Dư Dư của anh thật là quyến rũ, rên cũng dễ nghe nữa.

Không thể trách anh được.”
Ninh Dư càng nghe lại càng tức.

Vậy thì nên trách em sao??? Chu Tử Hiên của bây giờ đúng là lời lưu manh nào cũng có thể nói ra khỏi miệng, lại còn nói chuyện rất vô lý nữa.

Cô liền chống tay ngồi bật dậy.

Nhưng vừa ngồi dậy thì tấm chăn lại từ trên vai cô trượt xuống, cả thân trên mát lạnh.

Lúc này Ninh Dư mới nhìn xuống, đầm ngủ của cô đâu??? Rõ ràng là hôm qua tắm xong cô đã mặc lại rồi mà! Thế là Ninh Dư lại luống cuống kéo chăn lên che người mình.
Chu Tử Hiên nãy giờ vẫn nhìn cô, thấy cảnh này thì yết hầu trượt lên xuống.

Anh dang tay ôm lấy Ninh Dư, cách tấm chăn dụi đầu vào bụng Ninh Dư.
“Dư Dư, cảnh tượng k1ch thích như thế này anh không chịu nổi đâu.”
Ninh Dư tức giận thở hồng hộc, một tay vẫn vịn chặt tấm chăn, một tay đưa ra bứt bứt mấy cọng tóc trên đầu Chu Tử Hiên.
“Anh còn nói nữa hả? Đầm ngủ của em đâu? Có phải anh nhân lúc em ngủ cởi ra rồi không? Sao anh bi3n thái vậy hả?”
“Tiểu tâm can, đừng bứt tóc anh nữa.

Anh vẫn còn mặc quần này, em có muốn cởi ra không? Như vậy thì chúng ta hòa nhau.

Dư Dư sẽ không tức giận nữa.”
“Anh...anh...” Ninh Dư bị anh làm cho á khẩu.
Chu Tử Hiên thấy cô tức tới không nói nên lời.

Bật cười ha ha ngồi dậy.

Đúng là Chu Tử Hiên chỉ để trần thân trên, còn th@n dưới vẫn mặc quần ngủ dài.

Lúc anh chống tay ngồi dậy, cơ bắp trên người nổi lên, khi anh đứng thẳng người dậy quay sang nhìn Ninh Dư, thân trước của anh lại phô bày trước mắt cô.

Hôm qua không thể ngắm, lại còn ở trong bóng tối.

Hôm nay phòng ngủ được ánh mặt trời chiếu vào, chiếu lên cái cơ thể tỉ lệ vàng kia, Ninh Dư nhìn đến ngẩn người.
Quần ngủ của Chu Tử Hiên hơi rộng, treo ở thắt lưng anh, lộ ra mép qu@n lót màu xám đậm.

Đường nhân ngư lại như ẩn như hiện sau lớp qu@n lót đó.

Rồi cô lại vô tình liếc sang đũng phần đang phồng lên một cục của anh.
Ninh Dư: “...”
Chu Tử Hiên cười cười, bước lại gần xoa đầu Ninh Dư một cái.

Lại khàn giọng nói bên tai cô.
“Mau xuống giường mặc đồ vào.

Anh cho em 5 phút, còn không mau đi thì em cứ xác định là hôm nay em khỏi phải xuống giường nữa.”
Nói rồi Chu Tử Hiên cười lưu manh bước vào phòng tắm.

Ninh Dư thấy cửa phòng vừa khép lại, liền phóng xuống giường cầm lấy đầm ngủ mặc vào, rồi lập tức chạy về phòng mình.
Đồ sói đói! Ăn cả đêm qua còn chưa đủ nữa sao?!
Sau đó, Chu Tử Hiên cùng Ninh Dư trải qua một ngày cuối tuần yên bình, mặc dù vài lần Chu Tử Hiên ngỏ ý muốn “rèn luyện cơ thể” cùng Ninh Dư nhưng đều bị cô cứng rắn bác bỏ.
***
Sáng thứ hai, Chu Tử Hiên lái xe cùng Ninh Dư tới công ty, sau một hồi thuyết phục, cuối cùng Ninh Dư cũng đồng ý không xuống xe giữa đường đi bộ đến công ty nữa.
Thật ra mối quan hệ của họ ngay từ ban đầu đã vô cùng kỳ quái rồi.

Mà người ở tầng Tổng giám đốc thì ai cũng rõ rành rành tương tác giữa hai người họ, chưa kể Mộc Hiểu Đồng là người không giữ mồm miệng, huống hồ cô ta còn không ưa Ninh Dư.

Nên khoảng thời gian qua, cô ta tuồn ra không biết bao nhiêu lời đồn thổi tiêu cực về Ninh Dư trong các group buôn dưa lê ở công ty.

Vài lần Lâm Nguyệt Y cũng lên tiếng nhắc nhở với Ninh Dư về những lời nói khó nghe của Mộc Hiểu Đồng, kêu cô tránh xa người này ra.

Nhưng trên cơ bản là Ninh Dư và Mộc Hiểu Đồng làm cùng tầng làm việc, nhưng tương tác cũng không quá nhiều.

Nếu chỉ là nói xấu, thì Ninh Dư cũng không quá quan tâm.

Vì nó chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của cô cả.
Hôm nay Chu Tử Dạ xin nghỉ làm, lý do là cậu phải đến trường làm vài thủ tục và giấy tờ.

Tô San cả sáng cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.

Ninh Dư thấy thế thì buồn cười.
“Hắc mã hoàng tử thu phục em cũng nhanh quá nhỉ?”.
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 62: 62: Tốc Độ


Tô San bị giọng nói của Ninh Dư làm cho giật mình, quay sang nhìn cô.

Sau đó ngượng ngùng.
“Có phải em mê trai quá rồi không? Còn chưa được mấy ngày...”
Ninh Dư nghe vậy thì hơi ngẫm lại, có phải bản thân cô cũng mê trai quá rồi không? Từ lúc Chu Tử Hiên về nước đến giờ còn chưa được một tháng đâu...Lại nghĩ tới tối hôm thứ Bảy, Ninh Dư hừ một tiếng.
“Anh em nhà họ Chu đúng là rất tốc độ.”
“Ừm ừm, quá nhanh quá nguy hiểm.” Vừa dứt lời thì tiếng thông báo tin nhắn của điện thoại Tô San reo lên, cô nhóc liền hí hửng mở ra xem.

Ninh Dư nhìn thấy chỉ cười cười rồi xoay đầu về làm việc.
Lúc gần tới giờ nghỉ trưa, Chu Tử Dạ sáng giờ không xuất hiện đột nhiên xách mấy cái túi đi vào phòng.

Triệu Khang nhìn thấy liền biết là gì.
“Có phải là đồ Chu tổng thưởng không?”
Chu Tử Dạ nghe thấy giọng nói phấn khích của Triệu Khang, liền bật ngón tay cái về phía anh.

“Không hổ là trợ thủ đắc lực của anh em, nhìn một phát đã biết rồi.”
Nói rồi Chu Tử Dạ cầm mấy cái túi phát cho mỗi người, phần của Mộc Hiểu Đồng thì ban nãy Chu Tử Dạ đã đưa đến bộ phận của cô ta rồi.
Triệu Khang nhận lấy cái túi, mở ra xem thử.
Ái chà! Đúng là Chu tổng, ra tay vô cùng hào phóng.
Bên trong chiếc túi này đựng một hộp nhân sâm cỡ lớn và một phong bì.

Nhìn cái độ dày kia, mọi mệt mỏi của khoảng thời gian trước đó đều bay biến.

Quyết định đi theo Chu Tử Hiên là quyết định vô cùng sáng suốt!
Quách My cũng vô cùng hài lòng với cái túi của mình.
“Sếp của chúng ta luôn biết cách xoa dịu sự mệt mỏi của nhân viên a\~”
“Ách, chị Dư, lần đầu tiên em thấy nhiều tiền như vậy đó.” Giọng Tô San không to cũng không nhỏ, đủ để cho những người có mặt ở đây đều nghe thấy.

Mọi người liền bật cười.
“Đi theo Chu tổng không sợ không có cơm ăn, mà chỉ sợ ăn quá no nê thôi.” Triệu Khang cười hì hì lên tiếng.
Mọi người bỗng nhận được phần thưởng, nên trạng thái làm việc vô cùng năng xuất.
***
Phòng Tổng giám đốc.
Chu Tử Hiên đang nhíu mày đọc vài thông tin của Hoắc Dương mà bên phòng thám tử vừa gửi đến.

Bên văn phòng có báo với Chu Tử Hiên, thật ra những năm qua Chu Kiến Hồng vẫn cho người giám sát một vài nhân viên trong công ty, trong đó có Hoắc Dương.

Vì thế khi nhận được cuộc gọi của Chu Tử Hiên, người đó chỉ cần sắp xếp lại tài liệu là liền có thể gửi cho anh.

Chu Tử Hiên cũng không quá bất ngờ, anh biết là cách làm việc của ba anh đó giờ đều rất chu toàn, chỉ là bây giờ không còn quá quan tâm đ ến mọi chuyện ở công ty nữa thôi.
Thì ra Hoắc Dương sớm đã mua lại một công ty nhỏ, nhưng là để người khác đứng tên.

Cổ phần lớn nhất trong công ty này hiện tại đã sang tên sang cho Hoắc Dương, trước đó là do người nhà của Hoắc Dương đứng tên hộ.

Công ty này đang trên đà phát triển, không quá lớn mạnh nhưng có thể thấy là dưới sự điều hành của Hoắc Dương, chẳng mấy chốc sẽ phất lên, là một công ty rất tiềm năng.
Với quy mô hiện tại của công ty này thì đúng là chẳng thể so với công ty của anh được.

Nhưng Hoắc Dương người này thực sự có tài.

Không có cách giữ người lại thì có hơi tiếc nuối.

Nhưng như vậy cũng rất tốt, đỡ phải chướng mắt anh.
Chu Tử Hiên đóng tài liệu lại, nếu hắn ta không động đến Ninh Dư và công ty của anh, thì anh cũng không việc gì phải quan tâm đ ến hắn ta cả.

Người đã muốn đi thì anh có giữ cũng chẳng được.

Vì thể chỉ đơn giản nhắn lại một câu với bên kia, kêu tiếp tục giám sát, sau đó lại tiếp tục làm việc của mình.
***
“Cậu Hoắc, đúng là Chu Tử Hiên có sai người giám sát hoạt động của anh.”
Hoắc Dương ngồi trên ghế sofa trong phòng làm việc của mình, chỉ khẽ nhếch miệng cười.

Từ Chu Kiến Hồng tới Chu Tử Hiên, người sau lại càng đa nghi hơn người trước.
“Mặc kệ cậu ta đi.”
Thật ra Hoắc Dương cũng chả định làm gì cả.

Hắn vào làm tại công ty của Chu Kiến Hồng là để nâng cao kinh nghiệm của bản thân thôi.

Ý định ấp ủ mở công ty riêng hắn đã xem xét qua rất nhiều lần, cho tới khi biết được tin Chu Tử Hiên sẽ đi nước ngoài du học, sau đó về nước ngồi vào cái ghế mà mình cực khổ lắm mới leo lên được, thì Hoắc Dương đã dứt khoát với quyết định của mình.
Biết rằng Chu Kiến Hồng chẳng tin tưởng một ai, nên Hoắc Dương lúc mua một công ty nhỏ mà hắn thấy có tiềm lực, đã nhờ người nhà đứng tên hộ.

Tuy nhiên, hắn biết có thể việc này cũng chẳng qua mắt được Chu Kiến Hồng, nhưng có lẽ Chu Kiến Hồng thấy hắn ở trong công ty cũng không làm ra việc gì ảnh hưởng xấu, nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Lúc hắn nộp đơn xin nghỉ việc, Chu Tử Hiên đã cho Triệu Khang đến gặp mặt hắn, sau vài câu khuyên nhủ bị hắn cự tuyệt, thì Triệu Khang giải quyết hợp đồng với hắn vô cùng nhanh gọn.

Hắn không muốn ở lại đợi hết tháng mới nghỉ, Triệu Khang cũng vô cùng vui vẻ xử lý hợp đồng cùng hắn..
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 63: 63: Công Ty


Hoắc Dương ra đi rất dứt khoát, không hề có một chút luyến tiếc nào.

Dù sao cũng không phải công ty của hắn ta.

Hiện tại bây giờ hắn chỉ muốn một lòng phát triển công ty của bản thân thôi, cũng chả có ý định chơi xấu hay làm ra hành động tiêu cực nào với công ty cũ cả.

Mặc dù Hoắc Dương làm việc cũng rất có thủ đoạn, nhưng mà trong thương trường, hắn muốn đối đầu một cách tích cực hơn, đợi công ty của hắn lớn mạnh rồi tính sau.

Hắn rất thưởng thức năng lực làm việc của Chu Tử Hiên, đương nhiên là muốn đấu cùng anh, nhưng mà không phải là bây giờ.
Còn về phần Ninh Dư, có lẽ là hắn sẽ từ bỏ.

Dù sao hắn cùng Ninh Dư cũng không tiếp xúc quá nhiều, cũng không có cảm xúc gì quá sâu nặng.

Chỉ cảm thấy đây là một cô gái vừa tài năng vừa xinh đẹp, có phần đặc biệt hơn so với những người khác thôi.

Bây giờ công ty của hắn mới là quan trọng nhất.

Hoắc Dương thì nghĩ vậy, nhưng Mộc Hiểu Đồng thì không.

Cô ta vừa nghe thông báo, cuối tháng này công ty sẽ tổ chức một buổi tiệc giao lưu trong giới doanh nhân để trao đổi các kinh nghiệm thương trường.

Cô ta may mắn có vé tham dự, mà danh sách khách mời vừa vặn lại có tên Chu Tử Hiên.

Đây là một cơ hội để cô ta có thể tiếp cận với Chu Tử Hiên.

Lúc làm tại tầng Tổng giám đốc, cơ hội tiếp xúc vậy mà lại không nhiều, bây giờ còn bị chuyển bộ phận, đương nhiên cơ hội gặp mặt là bằng 0.

Vì vậy, lần này có thể coi như là cơ hội duy nhất, cũng sẽ là lần cuối cùng cô ta cố gắng vì Chu Tử Hiên.

Ngoài việc tiếp cận Chu Tử Hiên, cô ta còn muốn nghĩ kế đẩy Ninh Dư cho anh họ của mình nữa.

Sau chuyện lần trước, mối quan hệ của hai người trở nên tồi tệ, cô ta muốn làm gì Hoắc Dương cũng không tình nguyện giúp đỡ nữa.

Người thì chưa lấy được về tay, mà lại mất đi một người anh họ.

Lần này Mộc Hiểu Đồng cảm lấy mình quá lỗ rồi.
Vì vậy, cô ta đem kế hoạch của mình nói cho Hoắc Dương trước, một là muốn lấy lòng anh, hai là cũng muốn anh hỗ trợ mình, nhưng Hoắc Dương vẫn như cũ, vẫn là cái thái độ lạnh lùng kia, sau khi nghe xong kế hoạch của cô ta, sự lạnh lùng đó còn pha lẫn thêm sự chán ghét, dứt khoát đuổi cô ta đi.

Mộc Hiểu Đồng vô cùng tức giận, đành hậm hực đi về.

Nếu đã vậy thì chỉ còn mình cô ta cố gắng thôi.
***
Phòng Tổng giám đốc.
Hiện tại đã qua giờ tan làm được hơn một tiếng, có lẽ tất cả mọi người làm việc tại tòa cao ốc này đã đi về, nhưng trong căn phòng Tổng giám đốc, vẫn có một cặp đôi đang ngồi ôm nhau trên ghế sofa.

Nhưng kiểu ngồi của hai người này đúng là khiến cho người khác chỉ cần liếc mắt một cái liền đỏ mặt.

Ninh Dư đang ngồi dạng ch@n trên đùi Chu Tử Hiên, tay cô quàng ở cổ anh, cúi xuống hôn môi anh.

Áo khoác ngoài không biết đã vứt đi đâu, vài cúc áo sơmi đã bị ai đó cạy mở, bầu ng ực đầy đặn thấp thoáng sau lớp áo.

Váy công sở bị người nào đó vén lên đến tận eo, lộ ra qu@n lót ren đen bao bọc lấy cặp m ông tròn trịa, mà trên cặp mông đó là hai bàn tay đàn ông to lớn đang nhào nặn.
Chu Tử Hiên thì khác, quần áo chỉnh tề.

Sơ mi trắng bên trong, áo gile bên ngoài, cà vạt vẫn thắt nghiêm túc, quá lắm chỉ là áo gile trên người anh hơi nhăn nhó chút thôi.
Hai người kia hôn môi đến quên trời quên đất, cuối cùng vì hôn quá lâu mà thiếu dưỡng khí, Ninh Dư phải đẩy người ra.

Nhìn vẻ mặt bất mãn của Chu Tử Hiên khi bị mình đẩy ra, Ninh Dư lại muốn xù lông!
“Tử Hiên, không thể đợi về nhà được sao?”
“Em sợ gì chứ? Tan làm rồi mà?”
“Hừ.”
Bàn tay dưới mông Ninh Dư vẫn không ngừng xoa bóp, Chu Tử Hiên cúi đầu, cắn nút áo sơ mi của Ninh Dư.
“Dư Dư, anh muốn...”
Ninh Dư nhìn hành động của anh, bắt đầu cảm thấy có phải Chu Tử Hiên bị hồ ly nhập rồi không, sao lúc nào cũng câu dẫn như vậy.

Tâm trí cô hơi rối loạn, lời nói cự tuyệt ra khỏi miệng lại bị biến chất.
“Nhưng mà...ở công ty...không có bao.”
Chu Tử Hiên cười khẽ, dùng tư thế đó ôm Ninh Dư tiến lại bàn giám đốc, đặt cô ngồi lên bàn, sau đó anh kéo hộc tủ ra, lấy một cái hộp nhỏ huơ trước mặt Ninh Dư.

Ninh Dư vừa nhìn thấy cái hộp kia liền á khẩu.
“Sao anh...sao anh...dám để thứ này trong phòng chứ...”
Chu Tử Hiên cúi đầu hôn chụt một cái lên môi Ninh Dư.
“Anh còn để ở rất nhiều chỗ khác.

Từ từ rồi chúng ta thử hết một lượt.”
Ninh Dư: “...”
Thực sự là cô chỉ biết câm nín.

Từ lần đầu tiên cùng anh vượt rào, thì Chu Tử Hiên đã bộc lộ hoàn toàn thú tính của mình.

Phải nói nhu cầu của anh vô cùng cao, mỗi lần làm là đều làm tới mức Ninh Dư khóc lên khóc xuống mới chịu thả cô ra.

Cũng còn may là anh có rất nhiều việc nên dù mỗi lần làm rất lâu nhưng tần suất cũng được xem như còn chấp nhận được, chứ không Ninh Dư cảm thấy rất nghi ngờ là có khi nào một tuần 7 ngày thì cô sẽ nằm ở trên giường “rèn luyện cơ thể” với anh hết 7 ngày luôn không? Hiện tại có lẽ đã gần một tuần trôi qua kể từ lần Chu Tử Hiên hì hục với cô tại phòng bếp..
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 64: 64: Xấu Hổ


Chiều nay vừa tan làm, Ninh Dư liền nhận được tin nhắn của anh kêu cô vào phòng làm việc.

Vừa vào thì anh đã kéo cô lên sofa thân mật rồi.
Chu Tử Hiên nhìn Ninh Dư đang ngẩn người, cũng không để Ninh Dư mất tập trung quá lâu, anh đặt cái hộp kia xuống, cúi đầu hôn Ninh Dư.

Tay cũng không rảnh rang bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi của Ninh Dư ra.

Một tay còn lại anh mò xuống cấm địa bên dưới, bắt đầu cách lớp qu@n lót vuốt v e.
“Dư Dư ngoan, ướt như vậy.

Có phải muốn anh rồi không?”
Ninh Dư bị lời nói ám muội bên tai làm cho cả người nóng bừng.
“Tử...Tử Hiên...anh có thể đừng nói mấy lời xấu hổ...như vậy được không...?”
Chu Tử Hiên bật cười hài lòng.

Anh vô cùng thích chọc ghẹo mèo con của anh.

Có lúc mèo con sẽ tức giận xù lông, nhưng lại rất không biết cách mắng người, đứng tìm từ một hồi cũng chỉ bật ra được mấy câu gì mà lưu manh, vô sỉ, bi3n thái gì đó.

Mắng đến làm cho anh bồn chồn hết cả người.

Nhưng cũng có lúc sẽ giống như vầy.

Hai mắt ươn ướt, mặt đỏ tai hồng, giọng điệu nũng nịu làm cho anh vừa nghe một phát liền cứng.
“Ừm, nghe em.

Không nói nữa.”
Ninh Dư nghe anh đồng ý thì có hơi thở phào, nhưng là thở phào trong lòng.

Vì bây giờ cô đang t hở dốc mới đúng.

Người này nói chuyện thì nói chuyện, chứ tay thì vẫn rất năng nổ hoạt động.

Áo sơ mi của cô đã bị anh cởi hết nút, áo lót bị anh đẩy lên phía trên, một bên ngực lộ ra ngoài không khí bị tay anh xoa bóp, lâu lâu lại nghịch lấy hạt trân châu trước ngực cô.
Mà cái tay bên dưới bắt đầu càn quấy hơn, vạch qu@n lót cô sang một bên mà áp trực tiếp lên tiểu h.uyệt vuốt v e trêu đùa.
“A...Ưm...”
“Tiểu tâm can, rên to một chút.

Anh thích nghe.”
Ninh Dư lại muốn khóc.
“Anh...Anh...nói không...Ưm...không nói mấy lời này nữa...”
Chu Tử Hiên không để cô nói nhiều nữa, cúi đầu chặn miệng cô lại.
Bên dưới đã ướt đẫm, ngón tay anh từ từ chen vào trước cửa động, dứt khoát đâm vào.
“A...”
Ninh Dư bị đâm bất ngờ, lập tức từ miệng phát ra tiếng r3n rỉ, dứt khỏi nụ hôn của Chu Tử Hiên.

Hai tay cô từ quàng cổ anh biến thành bấu chặt vào lưng anh.

Môi Chu Tử Hiên thay đổi trận địa, chuyển xuống ngậm lấy nụ hoa mê người trước ngực Ninh Dư.
Một cảm giác ấm nóng ẩm ướt từ đầu ng ực truyền đến, Ninh Dư thoải mái thở gấp.
Tốc độ tay ra vào bên dưới tiểu h.uyệt cũng từ từ nhanh hơn một chút.

Lại chen thêm vào một ngón tay, tìm kiếm điểm nhạy cảm của Ninh Dư mà ma sát vào đó.
Ninh Dư bị k1ch thích không chịu nổi, kh0ái cảm dâng tràn, cổ họng không ngừng bật ra tiếng r3n rỉ.

Tới lúc cô thấy mình sắp l3n đỉnh thì Chu Tử Hiên đột nhiên dừng lại.

Anh mở hộp ra, lấy một cái bao ra đưa cho Ninh Dư.
“Đeo cho anh.”
Ninh Dư còn đang trong cơn mê mang, nghe anh nói vậy thì tay run run cầm lấy cái bao.

Ngoan ngoãn làm theo lời anh nói.
Đầu tiên là c ởi thắt lưng, rồi tới kéo khóa qu@n xuống, sau đó cô nhìn lấy qu@n lót của anh phồng lớn, c.ự v.ật bên trong như muốn xé rách qu@n lót mà bật ra ngoài, khiến cô có hơi hoảng hốt.

Mặc dù không phải là lần đầu hai người cùng làm, nhưng lần nào c.ự v.ật đang trốn đằng sau lớp qu@n lót kia cũng khiến Ninh Dư hoảng sợ.
Chu Tử Hiên thấy mèo con ngập ngừng không hành động tiếp, anh đưa tay xoa xoa đầu cô, rồi một tay kéo qu@n lót mình xuống, móc lấy người anh em đã sớm dựng thẳng cứng ngắc của mình ra.
“Ngoan, xé bao đeo vào cho anh.”
Chu Tử Hiên lại giở giọng điệu câu dẫn, dụ dỗ mèo con thực hiện theo ý muốn của mình.
Ninh Dư cầm cái bao kia lên xé ra, lấy ra cái vật hình tròn trơn trượt.

Sau đó ráng nhớ lại cách Chu Tử Hiên đeo bao, nhưng không tài nào nhớ nổi.

Thế là cô tròng đại cái bao kia vào cho anh, muốn mau chóng làm cho xong.

Nhưng làm mãi làm mãi, bao cứ trượt sang bên phải, lại trượt sang bên trái.

Chu Tử Hiên đứng nhìn nãy giờ, yết hầu anh khẽ lên xuống, hơi thở cũng dần nặng nề hơn.
Người anh em của mình bị cô đụng tới đụng lui, mãi vẫn chưa đeo vào được.

Mặc dù rất k1ch thích, nhưng anh cảm thấy đúng là tự mình tra tấn mình, rốt cuộc hết kiên nhẫn, nắm cái tay đang động loạn của Ninh Dư lại, giật lấy cái bao kia, tự mình đeo vô.
Sau đó không nói không rằng, đẩy ngã Ninh Dư nằm xuống, để hai chân của cô gác lên một bên vai của mình, một tay ôm lấy đôi chân cô cố định để tránh chân cô rớt xuống khỏi vai, một tay đưa ra vén đáy qu@n lót sang một bên, đặt ** *** tại cửa động, th úc mạnh vào một cái, lút cán.
“A...” Ninh Dư hét lên một tiếng, nói thì chậm, nhưng toàn bộ quá trình Chu Tử Hiên làm vô cùng nhanh, không hề để cô có thời gian nghĩ ngợi đã đột ngột đâm vào, còn đâm sâu như vậy.

Cô gái nhỏ nào chịu nổi k1ch thích như vậy lập tức hét lên.

Cơn kh0ái cảm kéo theo cơn tê dại truyền tới từ thắt lưng, Ninh Dư th ở dốc không ngừng..
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 65: 65: Dư Dư Ngoan


Vì Chu Tử Hiên đã làm tốt màn dạo đầu, nên lối vào rất ẩm ướt trơn trượt, lúc anh vào cũng không quá khó khăn nên một phát liền đâm lút cán, Chu Tử Hiên thở ra một hơi thỏa mãn.

Tư thế này khiến cô bao bọc chặt chẽ lấy c.ự v.ật của anh, xúc cảm chặt chẽ và ấm nóng làm cho da đầu của anh tê dại, Chu Tử Hiên bắt đầu đong đưa eo của mình.

Tìm kiếm một điểm quen thuộc mà bắt đầu đâm vào đó.
Ninh Dư cảm thấy đầu óc của mình sắp nổ tung, từng cơn từng cơn kh0ái cảm không ngừng truyền tới theo cử động ra vào của Chu Tử Hiên.
“A...Tử Hiên...đừng...đừng...ở chỗ đó...”
“Ừm, không ở chỗ đó.

Dư Dư ngoan....” Miệng thì nói vậy, nhưng tại nơi đó lại càng đâm vào mạnh hơn.

Eo cũng bắt đầu dần tăng tốc.
Hai tay Ninh Dư báu chặt lấy thành bàn, một giọt nước mắt s1nh lý chảy ra, không biết là do cô bị k1ch thích quá mức tới khóc hay vì lý do gì...
Cả căn phòng ngập tràn trong tiếng r3n rỉ không ngừng của người phụ nữ, hòa cùng với tiếng th ở dốc nặng nề của người đàn ông.

Khung cảnh nóng bỏng và tràn đầy d.âm mỹ.
Sau trận chiến tại bàn làm việc, hai người lại chuyển vào phòng nghỉ của Chu Tử Hiên, sau đó lại kịch liệt trong phòng tắm, cuối cùng màn “rèn luyện thân thể” này cũng kết thúc.
Vì Ninh Dư quá mệt mỏi, nên Chu Tử Hiên quyết định đêm nay hai người ngủ lại công ty.

Chu Tử Hiên nằm ôm bé mèo con đang giận dỗi của mình vào lòng.

“Dư Dư, anh xin lỗi.

Lần sau anh sẽ kìm chế.”
“Lần nào anh cũng nói câu này.”
“Đừng giận anh, không phải do đã lâu quá rồi anh không được thân mật với em sao?”
“Thế thì sao? Lần nào cũng làm tới khi em khóc mới chịu ngưng...”
Chu Tử Hiên liền cúi đầu xuống hôn lên mắt Ninh Dư.
“Tiểu tâm can, anh xin lỗi mà.

Lần sau sẽ không để em khóc nữa.”
Ninh Dư hừ lạnh một tiếng.

Chu Tử Hiên biết cô mềm lòng với cách gọi này.

Mỗi lần cô giận là anh lại dùng chiêu này.

Ninh Dư không muốn quan tâm tới anh nữa.

Nhắm mắt lại ngủ.
“Khoan đã, anh còn chuyện muốn nói.”
Ninh Dư vẫn bơ anh, không trả lời.
“Dư Dư, cuối tuần sau có một buổi tiệc giao lưu.

Đi cùng anh nhé?”
“Tính sau đi.

Cuối tuần em phải đi thăm mẹ mà.

Mẹ sắp khỏi rồi, em phải ở bên mẹ nhiều hơn.

Muốn mẹ mau chóng khỏe về nhà với em.” Ninh Dư nói rồi mệt mỏi dụi vào lồ ng ngực của Chu Tử Hiên.
“Được, anh chỉ hỏi thôi.

Em cứ ở bên mẹ đi, nếu cảm thấy có thể đi được thì báo anh.”
“Ừm.”

Chu Tử Hiên xoa xoa đầu vai Ninh Dư, cũng nhắm mắt lại ngủ.
Thật ra anh muốn đem Ninh Dư theo, là để sẵn tiện giới thiệu cho người trong giới một lượt về cô luôn.

Để cho mọi người đều biết Ninh Dư là của anh, anh cũng là của Ninh Dư.

Vì từng có hôm cô cùng anh đi gặp đối tác, người kia tưởng cô chỉ là thư ký riêng của anh, còn có ý đồ với cô nữa.

Nhưng việc này cũng không quá quan trọng, ít nhất là không quan trọng bằng mẹ của Dư Dư.

Hơn nữa, anh đang lên kế hoạch cầu hôn cô, sẽ sớm đem người về nhà, tới lúc kết hôn rồi thì không sợ ai cướp cô đi nữa.
***
Ngọt ngọt ngào ngào yêu đương, cuối cùng cũng tới cuối tuần.

Ninh Dư báo với Chu Tử Hiên rằng cô sẽ không tham dự bữa tiệc cùng anh, muốn ở bên mẹ.

Chu Tử Hiên cũng vui vẻ đồng ý.

Thế là tới chiều tối, người thì sửa soạn đồ đạc để đến bệnh viện thăm mẹ, người thì khoác áo vest chỉn chu đến bữa tiệc.

Trước khi ra khỏi nhà, Chu Tử Hiên còn được Ninh Dư phát cho một nụ hôn phớt qua môi, tinh thần vô cùng sảng khoái mà đánh xe chở cô đến bệnh viện, sau đó lại chạy tới bữa tiệc.
Bữa tiệc diễn ra tại đại sảnh lớn của một nhà hàng khách sạn nổi tiếng là xa hoa trong thành phố.
Lúc anh tới nơi, bữa tiệc đã diễn ra được một lúc.

Chu Tử Hiên vừa đến nơi, xung quanh anh đã bắt đầu tụ thành một đám đông tiến tới chào hỏi.

Người nào người nấy đều muốn tranh nói được vài câu với anh.
Mộc Hiểu Đồng ngồi trong một góc, thấy Chu Tử Hiên đã tới nhưng chỉ đi một mình, cô ta cười khẩy.

Đúng là tiểu tình nhân kia cũng chẳng có gì đặc biệt, làm sao có thể dẫn cô ta đến cùng chứ? Là cô lo xa quá rồi.

Mộc Hiểu Đồng nhấp ly rượu một cái rồi đứng dậy bỏ đi.

Tay móc lấy chiếc điện thoại, bấm gọi.
“Hiện tại Ninh Dư đang ở đâu?”
“Đang ở bệnh viện ạ.”
Mộc Hiểu Đồng hơi nhíu mày.

Bị Chu tổng bỏ mặc xong thì liền chạy tới bệnh viện thăm mẹ à? Bệnh viện nơi mẹ Ninh Dư đang ở có hơi xa với chỗ này, cô ta phải tính toán thời gian cho kỹ.

Nhưng cũng chả sao, Ninh Dư không tới thì càng tốt.

Ban đầu tưởng Chu Tử Hiên sẽ dẫn Ninh Dư theo, cô ta còn chuẩn bị tới mấy kế hoạch, đâu ngờ lại lọt vào cái kế hoạch dễ xử lý nhất chứ? Đúng là ông trời cũng giúp cô.
Bên này, Chu Tử Hiên đang nói chuyện cùng Hoắc Dương.
“Chu tổng, đã lâu không gặp.”.
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 66: 66: Giới Thiệu


Chu Tử Hiên quay sang nhìn Hoắc Dương, cười cười đưa tay ra bắt tay hắn ta.
“Đã lâu không gặp, Hoắc tổng.”
Gọi là Hoắc tổng cũng chả có gì sai, không phải tổng giám đốc của công ty anh, nhưng đúng là hiện tại Hoắc Dương là tổng giám đốc công ty của chính hắn ta.
“Hôm nay không có Ninh Dư sao? Tôi còn tưởng là Chu tổng sẽ dẫn cô ấy theo cơ.”
Chu Tử Hiên hơi nheo mắt.

Ninh Dư? Ninh Dư là để cho hắn ta gọi sao? Nhưng xét thấy người này cũng chả còn liên quan gì tới anh nữa, cũng chả có một chút uy h**p nào với mình.

Anh cười nhạt một cái.
“Vốn dĩ muốn dẫn Dư Dư theo để giới thiệu với mọi người một chút, nhưng cô ấy bận mất rồi.”
Hoắc Dương nhìn Chu Tử Hiên, nghe được giọng điệu đánh dấu chủ quyền của Chu Tử Hiên.

Lại còn, giới thiệu với mọi người? Vậy là xác định rồi sao? Hoắc Dương hơi thở dài, đúng là hắn chẳng có chút cơ hội nào mà.

Một chút tiếc nuối xẹt qua mắt Hoắc Dương, rất nhanh liền biến mất.

Hắn uống cạn ly rượu trong tay.

“Vậy Chu tổng tiếp chuyện với mọi người nhé.

Tôi đi trước.” Nói rồi Hoắc Dương liền xoay người bước đi.
Chu Tử Hiên nhìn theo bóng lưng kia.

Hừ! Dư Dư lúc nào cũng câu dẫn một đám ong bướm, thật là khó chịu mà.

Xong đợt này anh phải gấp gáp về cầu hôn cô ngay thôi.

Nhìn đám ong bướm này cứ lãng vãng trước mặt anh khiến anh thật là muốn nổi điên.
Sau đó lại tiếp thêm một đoàn người nữa, đột nhiên điện thoại Chu Tử Hiên vang lên một tiếng tin nhắn.

Anh móc ra xem thử, là từ một số lạ.
“Ninh Dư đang ở phòng 1032, tầng 10, khách sạn Thiên Vương.”
Chu Tử Hiên chau mày, cái quái gì thế này? Hôm nay anh còn chở Ninh Dư đến bệnh rồi mới tới đây.

Chu Tử Hiên đặt ly rượu trong tay xuống, bước chân bước nhanh ra ngoài, bấm gọi vào số Ninh Dư.

Khách sạn Thiên Vương cũng chính là nơi này đây.

Cái tin nhắn kia là ý gì?
Nhưng...một cuộc, hai cuộc, ba cuộc đều không có ai bắt máy.

Rốt cuộc Chu Tử Hiên cũng không còn bình tĩnh nổi nữa.

Bước chân anh nhanh hơn chạy tới thang máy, bấm tầng 10.
Mọi người có mặt tại buổi tiệc, thấy Chu Tử Hiên đột nhiên sắc mặt nghiêm trọng phóng đi thì khó hiểu.

Bữa tiệc mới chỉ diễn ra được một nửa đã về rồi sao?
Hoắc Dương đứng ở một góc nhìn Chu Tử Hiên, vậy là Mộc Hiểu Đồng thực sự thực hiện cái kế hoạch ngu ngốc kia của cô ta sao? Hoắc Dương cười lạnh, cũng may là anh đã kết thúc với cô em họ này rồi.

Không lại bị liên lụy vào mấy chuyện loạn thất bát tao của cô ta.

Mộc Hiểu Đồng vừa mới tắm xong, cô ta không mặc gì cả, chỉ khoác hờ áo tắm của khách sạn rồi đi ra ngồi lên giường.

Cô ta móc điện thoại ra, khởi động sim rác.

Đầu tiên, cô ta nhắn một tin cho Ninh Dư trước.

Nội dung đại khái bảo Chu Tử Hiên bị chuốc rượu say, đang ở phòng 1032 của khách sạn Thiên Vương, bảo là Chu Tử Hiên nhất quyết đòi Ninh Dư đến đón thì mới chịu về.

Sau đó cô ta lại gọi cho người theo dõi Ninh Dư để xem Ninh Dư có chạy tới đây hay không.

Đúng như kế hoạch, không bao lâu sau khi nhận được tin nhắn, Ninh Dư đã bắt xe chạy tới đây.

Lúc bên kia bảo Ninh Dư còn khoảng 15 phút nữa là sẽ tới nơi.

Mộc Hiểu Đồng liền nhắn một tin cho Chu Tử Hiên, dụ Chu Tử Hiên đến phòng của mình.
Kế hoạch của cô ta rất đơn giản, đợi Chu Tử Hiên tới đây, cô ta sẽ dùng sắc để quyến rũ Chu Tử Hiên, nhưng qua thời gian làm việc tại tầng Tổng giám đốc trước kia, cô ta cảm thấy quyến rũ Chu Tử Hiên cũng không quá dễ dàng.

Nên cô ta có bỏ chút thuốc kích d.ục vào máy khuếch tán tinh dầu.

Đợi Chu Tử Hiên tới đây rồi, nhìn thấy cơ thể nóng bỏng của cô ta, cộng thêm máy khuếch tán tinh dầu, còn không lộ thú tính sao? Lúc đó thì Ninh Dư lại bất ngờ xông vào thấy được tình cảnh bên trong, tình cảm mỏng manh giữa hai người đó còn không rạn nứt sao?
Mà tại sao cô ta lại muốn Ninh Dư phải tới đây? Vì cô ta lo sợ tình cảm của Ninh Dư và Chu Tử Hiên vượt xa hơn cô ta tưởng tượng, nếu vậy thì cô ta cần phải làm cho đoạn tình cảm này rạn nứt trước, sau khi rạn nứt rồi, cô ta sẽ từ từ câu dẫn Chu Tử Hiên.

Đàn ông là giống loài suy nghĩ bằng nửa th@n dưới, trong lúc cặp tình nhân đang rạn nứt lại có một người xinh đẹp quyến rũ như cô ta ở bên cạnh an ủi mỗi ngày, còn không đổ cô ta sao?
Cô ta cũng có tính đến chuyện Ninh Dư không thèm quan tâm Chu Tử Hiên, không thèm đến đây, vậy thì càng tốt, cô ta cùng Chu Tử Hiên không phải sẽ có một đêm vui vẻ à? Sau đó cô ta sẽ mặt dày bắt Chu Tử Hiên chịu trách nhiệm.

Tuy nhiên đối với cách này cô ta không thấy khả thi lắm, với người đàn ông như Chu Tử Hiên, cô ta không cảm thấy anh sẽ dễ dàng chịu thiệt thòi.

Nên cô ta còn đặt cả máy quay lén nữa, nhưng quay mình cùng người khác ân ái, chuyện này chỉ có thể lấy ra dọa đối phương thôi.
Nhưng bây giờ cô ta đã chắc chắn là Ninh Dư sẽ đến đây rồi.

Cô ta cũng không lo nghĩ quá nhiều nữa.

Chỉ cần ở đây đợi màn kịch bắt đầu là được.

Mộc Hiểu Đồng đưa tay bật máy khuếch tán tinh dầu lên.

Đợi khoảng chừng 5 phút sau.
Cạch.
Ồ? Người tới?.
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 67: 67: Cá Chạch


Mộc Hiểu Đồng liền nằm lại trên giường, bày ra dáng vẻ mà mình cho là vô cùng quyến rũ.
Chu Tử Hiên thần sắc lạnh băng bước thẳng vào phòng, Ninh Dư thì chẳng thấy đâu, chỉ có một con cá chạch chói mắt Mộc Hiểu Đồng nằm tại đó.

Lửa giận của anh bốc lên ngút ngàn.

Anh biết chắc là có người đang tính kế, nhưng điện thoại Ninh Dư anh đã gọi cả trăm cuộc mà chẳng ai bắt máy cả.

Đầu anh nóng lên, anh thực sự sợ Ninh Dư xảy ra chuyện, mà chuyện gì lại có thể xảy ra trong khách sạn được chứ? Vừa nghĩ tới đó thì Chu Tử Hiên đã cảm thấy mình phát điên.
“Ninh Dư đâu?” Chu Tử Hiên gằn từng tiếng một, nhìn người đang nằm trên giường kia.

Giờ anh thực sự rất muốn giơ tay ra bóp ch3t cô ta, hỏi xem cô ta đã làm gì Ninh Dư rồi.

Anh đúng là sơ sót, lẽ ra anh còn phải cho người giám sát luôn cả cái thứ này nữa.
“Tử Hiên, anh nói gì thế? Đột nhiên xông vào phòng của em, còn hỏi Ninh Dư đâu là thế nào?”
Chu Tử Hiên hít vào một hơi.
“Tôi cho cô 10 giây để trả lời.

Ninh Dư đâu?”
Mộc Hiểu Đồng vẫn tiếp tục giả vờ vô tội.

Nhưng trong lòng lại thầm mắng, cái thuốc này vô dụng như vậy sao? Còn chưa phát huy tác dụng nữa? Cái ánh mắt lạnh băng kia như là muốn gi3t chết cô ta tới nơi rồi.

Mặc dù hơi sợ hãi, nhưng đã tới nước này rồi, cô ta cũng phải thực hiện cho bằng được kế hoạch của mình.

Đưa tay cởi áo choàng tắm ra, cả người liền phóng tới kéo Chu Tử Hiên một cái.
“Em chẳng hiểu anh nói gì, nhưng đã tới đây rồi thì có muốn vui vẻ với em một chút không?”
Chu Tử Hiên bất ngờ bị cô ta kéo mạnh, cả người anh hơi lảo đảo, đầu gối đụng phải thành giường khuỵu xuống ngã lên người cô ta, lúc này đột nhiên một dòng khí nóng lại xộc thẳng xuống bên dưới của Chu Tử Hiên, bỗng nhiên khiến anh dần ***** ***.
“Cô bỏ thuốc tôi?” Chu Tử Hiên lắc lắc đầu cho tỉnh táo, giọng nói tràn đầy tức giận, rốt cuộc anh cũng không nhịn được.

Tay đưa lên bóp cổ Mộc Hiểu Đồng.
“Mẹ kiếp! Tao hỏi mày, Ninh Dư đâu rồi?”
Lạch cạch.
Chu Tử Hiên nghe tiếng động nên quay đầu lại, sau đó anh cứng đờ.

Ninh Dư đang đứng trước giường nhìn hai người bọn họ, vẻ mặt vô cùng sửng sốt.
Chu Tử Hiên lại nhìn lại tình huống hiện tại, cả người anh đè lên cơ thể tr@n truồng không một mảnh vải của Mộc Hiểu Đồng, bên dưới anh lại ***** ****, tình cảnh này cho dù có là anh đang bóp cổ Mộc Hiểu Đồng, thì chắc người ngoài chỉ cho là cặp đôi trên giường lên giở trò tình thú.

Nhưng đó là đối với người ngoài.

Chu Tử Hiên vẫn đang không biết nên giải thích như thế nào thì thấy Ninh Dư thở dài một hơi rồi xoay đầu ra ngoài.
Lúc Ninh Dư đang ở bệnh viện, bỗng nhiên có một số lạ nhắn tin cho cô, cô đọc nội dung xong thì cảm thấy hơi kỳ quái.

Tửu lượng của Chu Tử Hiên đó giờ vẫn rất tốt, nhưng hôm nay anh không đem theo Triệu Khang, cũng không đem theo Quách My, không lẽ là bị chuốc rượu à? Ninh Dư bỗng nhiên thấy trong lòng hơi lo lắng, cũng không nghĩ nhiều nữa, nhét điện thoại vào túi xách rồi rời bệnh viện bắt xe theo địa chỉ mà điện thoại kia đưa.
Lúc đến khách sạn cô càng ngày càng cảm thấy kỳ lạ.

Chuyện này là lần đầu tiên xảy ra, nhưng ban nãy ngồi trên xe cô tính gọi điện cho Chu Tử Hiên, thì phát hiện chẳng thấy điện thoại của mình đâu cả.

Rõ ràng ban nãy cô đã nhét vào túi xách rồi.
Sau đó cô nhớ lại lúc cô vội vàng chạy ra khỏi bệnh viện, thì hình như đụng phải một người đàn ông.

Không lẽ là móc túi? Càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, cứ như đang rơi vào một cái bẫy vậy.

Cũng hên là cô vẫn nhớ rõ số phòng.

Khách sạn Thiên Vương cũng là nơi Chu Tử Hiên đi dự tiệc.

Lúc cô đến nơi, vì lo lắng mà cô đến quầy lễ tân, báo với cô lễ tân một tiếng, nếu nửa tiếng nữa không thấy cô xuống thì báo cảnh sát giúp cô.

Lễ tân vừa nghe tới đây thì hoảng hốt, bảo có chuyện gì, có cần giúp đỡ không, nhưng Ninh Dư chỉ khoác tay một cái.

Đương nhiên là lễ tân khách sạn cũng không nghe cô, lặng lẽ gọi bảo vệ đi theo Ninh Dư.
Mà lúc Ninh Dư chạy lên thấy tình cảnh này, lại nhìn thấy người nằm dưới thân Chu Tử Hiên là Mộc Hiểu Đồng, cô đã hiểu ra mọi chuyện.

Quay đầu nhìn ra hướng cửa, thấy bảo vệ khách sạn đang thấp thỏm đứng ngoài cửa nhìn nhìn vào bên trong.

Ninh Dư thở dài một hơi ra ngoài đóng cửa lại, bảo với bảo vệ rằng mình không sao.
Chu Tử Hiên thấy Ninh Dư quay đầu đi, liền điếng người ngồi dậy chạy theo.

Mộc Hiểu Đồng bị anh bóp cổ nãy giờ, rốt cuộc cũng được buông ra, cô ta quên cả mặc quần áo, ngồi dậy th ở dốc.
Lúc Ninh Dư quay vào thì thấy Chu Tử Hiên chạy theo sau mình.
“Dư Dư, anh...”
Chu Tử Hiên chưa nói xong, Ninh Dư đã đặt tay lên miệng anh.

Ra hiệu anh không cần nói gì.

Cô bước vào phòng, nhìn cái người ghê tởm không một mảnh vải che thân nằm trên giường kia.

Cô cúi người xuống cầm lấy áo choàng tắm, quẳng lên người Mộc Hiểu Đồng.
“Chị bày trò à?”
Mộc Hiểu Đồng nhìn Ninh Dư trông vô cùng bình tĩnh mà hỏi mình.

Gì đây? Sao không hề giống như những gì cô ta tưởng tượng vậy? Không phải người Ninh Dư nên chất vấn là Chu Tử Hiên sao?
“Nói gì thế? Tôi chả hiểu cô nói gì.”.
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 68: 68: Thử Đi


Ninh Dư bật cười một tiếng.
“Không hiểu sao?”
Rồi cô bước gần về phía Mộc Hiểu Đồng, ánh mắt như nhìn cái xác sống đang nằm trên giường.

Mộc Hiểu Đồng bỗng rét run.

Sao...sao ánh mắt của Ninh Dư còn đáng sợ hơn cả Chu Tử Hiên nữa vậy?
Ninh Dư đưa tay nâng cằm Mộc Hiểu Đồng lên, lại lắc sang phải lắc sang trái như đang đánh giá.

Mộc Hiểu Đồng dù tức giận nhưng nhìn vào mắt Ninh Dư, cô ta chẳng dám làm ra động tác phản kháng nào cả.

Chỉ nắm chặt tay lại, để móng tay đâm vào da thịt khiến cho đầu óc mình tỉnh táo một chút.
“Với cái nhan sắc rẻ tiền này, mà cũng muốn quyến rũ Tử Hiên sao?” Ninh Dư cười lạnh, rồi đưa tay vỗ vỗ lên mặt Mộc Hiểu Đồng hai cái.
“Chị Mộc à, chị chơi thuốc à? Có còn tỉnh táo không vậy?”
Mộc Hiểu Đồng im lặng nhìn người trước mặt đang sỉ nhục mình, cô ta nghiến răng ken két, nhưng chẳng dám nói một lời.
“Thôi, tôi không có thời gian ở đây diễn kịch với chị nữa.

Mỗi ngày đều đi khách sạn với trai, cũng không đủ à? Lần này tha cho chị.

Đừng lặp lại chuyện ngu ngốc này thêm lần nào nữa.

Cũng đừng động đến Tử Hiên.

Nếu không lần sau tôi không biết được sẽ làm ra việc gì với chị đâu.”
Ninh Dư lại ngồi dậy, rút khăn giấy ra lau lau tay mình.
Nhìn thấy hành động cùng lời nói tràn đầy vẻ khinh miệt cùng ghê tởm của Ninh Dư, lại còn nói mấy chuyện dơ bẩn của cô ta ra trước mặt Chu Tử Hiên, cuối cùng Mộc Hiểu Đồng cũng không nhịn nổi nữa.
“Hồ ly tinh, một đứa như mày thì làm được gì tao chứ?”
Ninh Dư lại vui vẻ cong môi cười.
“Ừm, cứ thử đi rồi biết.”
Nói rồi Ninh Dư không ở đây giằng co với Mộc Hiểu Đồng nữa.

Cô cuộn tròn tờ khăn giấy lại rồi vứt thẳng vào mặt Mộc Hiểu Đồng, xoay người rời đi.

Cô vừa bước đi, Mộc Hiểu Đồng liền điên tiết nhào thẳng về phía Ninh Dư.

Chu Tử Hiên yên lặng đứng xem nãy giờ, thấy cô ta nhào về phía Ninh Dư liền không do dự nhấc chân lên đạp thẳng vào người cô ta.

Mộc Hiểu Đồng bị đạp mạnh, ôm chỗ đau ngã dưới sàn.
“Còn dám làm trò?”
Chu Tử Hiên bước tới đạp lên tay cô ta.
“Ai cho mày cái gan dám động tới Dư Dư? Nói cho mày biết, tao không ngại đánh con gái đâu, nhất là cái loại bẩn thỉu giống như mày vậy.

Còn nữa, Dư Dư tha cho mày.

Còn tao thì không.”
Nói xong Chu Tử Hiên liền nắm tay Ninh Dư kéo cô đi.

Lúc mở cửa ra, bảo vệ vẫn còn đang loay hoay đứng bên ngoài, Chu Tử Hiên cũng không quan tâm, lách qua người họ kéo Ninh Dư xuống hầm xe.
Bây giờ tâm trạng của anh rất không ổn, lửa giận vẫn chưa đè ép xuống được, còn có một ngọn lửa khác đang bùng lên.

Anh biết là anh bị bỏ thuốc, nhưng không rõ là cô ta bỏ thuốc anh bằng cách nào.

Lúc Ninh Dư vào phòng, anh cũng bị hoảng hốt mà không quan tâm đ ến chuyện gì nữa.

Nhưng đứng nhìn Ninh Dư nói chuyện với Mộc Hiểu Đồng, thì chỗ đó của anh lại càng ngày càng ***** ****.

Đây là lần đầu tiên anh thấy qua mặt này của Ninh Dư, khiến cho anh phấn khích tới nỗi ngẩn người ra đó, chỉ biết đứng yên nhìn chằm chằm cô.

Tới lúc Mộc Hiểu Đồng muốn nhào về cô, anh mới hoàn hồn lại.
Bây giờ mọi chuyện qua đi, cảm giác nóng bức cùng th@n dưới căng cứng khiến anh vô cùng khó chịu, chỉ muốn mau chóng về nhà đè mèo con của anh ra hung hăng mà làm.
Lúc anh kéo Ninh Dư gần tới chỗ xe mình đậu trong tầng hầm, Ninh Dư bỗng hơi dừng lại.
“Tử Hiên...sao em...sao em thấy nóng quá...”
Chu Tử Hiên quay đầu lại nhìn Ninh Dư, mặt của cô ửng đỏ, tai cũng đỏ.

Ninh Dư hôm nay mặc một chiếc váy màu trắng cổ tim, lộ ra phần da trước cổ cũng hơi hồng lên.
Chu Tử Hiên liền vọt lại bưng mặt Ninh Dư lên nhìn.
“Sao vậy? Em sốt sao?”
Tay anh chạm vào mặt Ninh Dư, mặt cô đúng là nóng thật, nhưng không hẳn là sốt.

Đột nhiên lúc này Ninh Dư lại ôm chầm lấy Chu Tử Hiên.
“Ưm...Tử Hiên...em...muốn...Hình như...em bị...bỏ thuốc...”
Ầm!
Chu Tử Hiên vừa nghe tới đây, ý định cố gắng níu giữ lý trí cho đến khi về nhà của anh hoàn toàn biến mất.

Anh cúi xuống bế bổng Ninh Dư lên, rồi bấm khóa xe, mở cửa ghế sau xe ra để Ninh Dư lên ghế.

Rồi cả người anh ập tới, đóng cửa xe lại.
Chu Tử Hiên thở nặng nề, xoay mặt Ninh Dư sang nhìn mình.
“Anh cũng bị bỏ thuốc.

Có muốn giải quyết liền với anh không?”
Ninh Dư đưa tay chắn trước ngực Chu Tử Hiên, mặc dù cảm thấy khô nóng khó chịu, nhưng cô vẫn miễn cưỡng lắc lắc đầu.
“Chúng ta...đang ở trên xe.

Đang ở..bên ngoài...”
“Mèo con, không sao đâu.

Ở đây chẳng có ai cả, cửa xe là kính một chiều.

Chẳng ai thấy bên trong đâu.”
Không đợi Ninh Dư phản ứng lại nữa, Chu Tử Hiên cúi đầu áp lên môi cô, bắt đầu nụ hôn cuồng nhiệt..
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 69: 69: Kết Thúc


Tay anh cũng vô cùng nhanh gọn, tốc váy Ninh Dư lên.

Áo ngực rơi xuống, qu@n lót treo lủng lẳng ở một bên chân Ninh Dư.

Cái váy vướng víu thật nhưng bây giờ anh đang hành sự, cũng không thể cởi nó ra được, đành mặc kệ.
Môi anh thì cuồng nhiệt hôn cô, tay thì chu du khắp cơ thể cô.

Rồi ở trên ngực cô trêu đùa hai nụ hoa kia tới lúc nó ***** **** trồi lên.

Sau đó anh kéo cao váy Ninh Dư lên tận cổ, cúi đầu ngậm lấy nụ hoa đã sớm cứng lên của cô.
“A...ưm...”
Ở dưới bộ phận tư mật kia thì Chu Tử Hiên đang miệt mài đâm vào rút ra, nhờ có tác dụng của thuốc kích d.ục kia, mà mật ngọt của Ninh Dư chảy ra vô cùng nhiều, đã thấm đẫm xuống ghế ngồi.
Chu Tử Hiên ngồi dậy, bế Ninh Dư ngồi dang chân trên người mình.

C ởi thắt lưng, kéo khóa qu@n, móc c.ự v.ật đang vô cùng khó chịu của mình ra.

Chu Tử Hiên đưa tay vỗ mông Ninh Dư một cái.
“Dư Dư, xe chật quá, làm tư thế này dễ hơn.

Ngoan, ngồi lên nó đi.”
Ninh Dư vì k1ch thích của thuốc, cộng thêm nãy giờ bị Chu Tử Hiên trêu đùa, thần trí sớm đã bay đến tận đâu rồi.

Nghe anh nói gì thì liền làm theo cái đó, vô cùng nghe lời.

Cô nhìn nhìn c.ự v.ật to lớn trong tay Chu Tử Hiên, liền đưa tay cầm lấy nó, nhấc mông lên.

Nhưng vì chưa làm kiểu này bao giờ, cộng thêm cô đang trong cơn mê mang, có làm thế nào cũng không nhét vào được.

Cuối cùng Ninh Dư vùi mặt hõm cổ Chu Tử Hiên, giọng nói có chút nức nở tủi thân.
“Tử Hiên...em không cho vào được...không vào được...em khó chịu...Ahhh!”
Chu Tử Hiên nãy giờ đã nhịn phát điên, bây giờ Ninh Dư còn ghé vào tai anh nũng nịu như vậy, làm sao anh có thể chịu nổi nữa? Liền không nói nhiều nữa, tự cầm lấy ** *** của mình, đặt ngay cửa động đã sớm ướt át, liền nhấn thẳng eo Ninh Dư xuống.
Ninh Dư bị bất ngờ mà hét lên, cảm giác khô nóng râm ran từ nãy tới giờ rốt cuộc cũng hơi rút lui xuống.

Chu Tử Hiên cũng thở ra một hơi thoải mái.

Sau đó anh bắt đầu luận động, vừa ở bên tai dụ dỗ Ninh Dư tự nhấp, vừa đặt hai tay dưới mông Ninh Dư, hỗ trợ cô động.
“Dư Dư ngoan lắm...Động eo của em đi.

Anh giúp em.”
Một màn kịch liệt kích t.ình diễn ra trên xe.

Ở bên ngoài nhìn vào, cũng có thể thấy chiếc xe nằm ở một góc kia đang rung rung lắc lắc, vô cùng quái dị.
Lúc xong xuôi, Chu Tử Hiên tìm khăn giấy trong túi xách Ninh Dư, lau qua hạ th@n cho cô, lại kéo váy cô xuống, cũng không có mặc lại đồ lót cho cô, dù sao cũng dơ rồi.

Sau đó anh bế Ninh Dư ngồi tại ghế phụ, cài dây an toàn xong rồi lái xe trở về.

Anh sợ để cô nằm ở ghế sau, cô lại bị ngã lăn xuống gầm xe.
Hiện tại có một vấn đề mà Chu Tử Hiên đang khá để tâm, ban nãy anh không xài bao, còn bắn vào bên trong nữa.

Nếu như thuận lợi, có phải chín tháng mười ngày sau sẽ có một Tiểu Dư Dư ra đời không? Chu Tử Hiên không kìm chế được khóe môi đang cong lên của mình, quay sang nhìn người đang ngủ ngon lành tại ghế phụ.

Không biết Dư Dư tỉnh táo lại nhớ ra việc này, có tức giận với anh không nhỉ?
***
Lúc Ninh Dư tỉnh dậy đã là sáng thứ Hai, cô hoảng hốt ngồi bật dậy thì một cánh tay rắn chắc kéo cô nằm xuống.

Mặt cô lập tức va vào lồ ng ngực trần của anh.
“Ngủ đi, hôm nay chúng ta nghỉ một ngày.”
Ninh Dư ngẩng lên nhìn anh, sau đó cũng vòng tay ôm lấy anh.
“Chu tổng, anh lạm quyền quá đó.”
“Ừm, anh có quyền là để lạm đó.”
Ninh Dư cười khẽ một tiếng.
Chu Tử Hiên mở mắt ra, cúi đầu hôn lên tóc Ninh Dư một cái.
“Dư Dư, hôm qua em tin tưởng anh vậy sao? Anh còn tưởng là sẽ giống trong phim, em sẽ thất vọng về anh khi nhìn thấy cảnh đó, rồi dứt khoát bỏ đi chứ.”
Ninh Dư lại vùi mặt vào người anh cười khúc khích.
“Chu tổng, ở đây là hiện thực không phải trong phim.

Em có não để suy nghĩ, không phải là nữ chính não tàn.

Nhìn vào cả quá trình liền biết là bẫy, hơn nữa...Tử Hiên, em nói rồi.

Em sẽ không rời bỏ anh nữa đâu.

Nếu đã quyết định chọn anh là người đàn ông em sẽ ở cạnh cả đời, thì em sẽ tin tưởng anh.

Sẽ không vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà thất vọng về anh.”
Chu Tử hiên nghe cô nói là trái tim rung động không thôi.

Mèo con của anh, vừa thông minh lại vừa yêu anh như vậy, làm sao mà anh có thể khiến cô thất vọng được chứ.

Anh cảm thấy trên đời này chả có ai tốt bằng Dư Dư của anh cả.
“Làm sao bây giờ? Dư Dư làm anh cảm động quá đi.”
Ninh Dư lại bật cười, rồi rướn người hôn lên môi Chu Tử Hiên một cái.
“À, nhưng mà tại sao hôm qua anh gọi em mãi mà em không bắt máy? Cô ta gửi số phòng cho anh, bảo là em đang ở đó, anh gọi em thì không được.

Hôm qua anh muốn phát điên lên.

Em mà tới trễ một chút nữa, anh sợ anh thực sự bóp ch3t cô ta.

Rồi ai báo em tới đó vậy?”
“Theo em biết thì hình như cô ta cho người trộm điện thoại của em.

Trước đó cô ta cũng nhắn tin cho em, bảo anh say rượu kêu em tới đó đón anh về.”
“Đúng là ngu ngốc.” Chu Tử Hiên hừ lạnh một tiếng rồi không quan tâm nữa.

Chuyện này từ từ anh sẽ giải quyết sau.
Cũng đã tỉnh giấc rồi, Ninh Dư không tính ngủ nướng nữa, liền chống tay ngồi dậy.

Sau đó cô thấy một thứ vô cùng to và chói mắt đập vào mắt mình.

Một chiếc nhẫn kim cương to như quả trứng cút nằm chễm chệ trên ngón áp út bên tay trái của cô.
Ninh Dư: “...” Gì...gì thế này?
Chu Tử Hiên cũng chống tay ngồi dậy, sau đó theo hướng ánh mắt của Ninh Dư nhìn xuống chiếc nhẫn đính một viên kim cương to đùng chẳng có tí thẩm mỹ nào trên tay Ninh Dư.

Xong đó nheo mắt cười, cầm tay Ninh Dư lên.
“Dư Dư, em phải chịu trách nhiệm với anh.

Hôm qua anh không đeo bao.”
Ninh Dư: “...”
Lời thoại này...hình như...có phải là...nên để cô nói mới đúng?
“Dư Dư, sao em không nói gì? Anh đã là người của em rồi, em không muốn chịu cũng phải chịu thôi.”
“Anh...”
“Hửm?”
“Anh...đây là màn cầu hôn...của anh sao?”
Chu Tử Hiên liền nhào qua ôm Ninh Dư.
“Không, đây là màn ép cưới.”
---HOÀN CHÍNH VĂN---.
 
Gặp Lại Em Sau Ba Năm
Chương 70: 70: Ngoại Truyện Viên Mãn


Ninh Dư đang nằm trên ghế lười để ngoài ban công tại nhà của Chu Tử Hiên ở chung cư gần công ty.

Ừm, bây giờ phải nói là nhà của hai người mới đúng.

Hiện tại đã qua lễ cưới của cô cùng Chu Tử Hiên được bốn tháng.
Trên tay Ninh Dư đang cầm ipad lướt xem trang cá nhân của mẹ cô.

Sau đám cưới của cô cùng Chu Tử Hiên, mẹ của cô cũng đã hoàn toàn bình phục, bà trở lại với cuộc sống thường ngày.

Có điều bà nói với cô rằng muốn thực hiện mong muốn trước đây của bà và ba cô, đó là làm từ thiện.
Cho nên mẹ cô tham gia vào các hội nhóm từ thiện, hiện tại vừa làm từ thiện vừa đi du lịch khắp nơi, cuộc sống thoải mái tự do tự tại, trên trang cá nhân của bà mỗi ngày đều cập nhật hoạt động mới, lúc nào nụ cười hiền hòa cũng nở trên môi.

Ninh Dư nhìn thấy bà như vậy, tảng đá nặng đè trên ngực cô mấy năm qua cũng được dỡ xuống.
À, còn cái bà cô Mộc Hiểu Đồng kia, Chu Tử Hiên bảo không tha cho cô ta thì thực sự anh không nương tay chút nào.

Chuyện đuổi việc cô ta là hiển nhiên, ngoài ra anh còn nói thêm vài lời với người trong giới kinh doanh, hồ sơ của Mộc Hiểu Đồng từ nay có nộp vào bất cứ công ty nào cũng không ai nhận cô ta nữa.

Mà những chuyện bỉ ổi bẩn thỉu của cô ta cũng bị anh moi ra cho bằng hết rồi chiêu cáo thiên hạ, không những làm cho cả gia đình cô ta không còn mặt mũi nào nhìn người ngoài, mà việc làm ăn kinh doanh của nhà cô ta cũng bị ảnh hưởng theo, từ từ lụi bại rồi dẫn tới phá sản.

Ninh Dư cũng không quá quan tâm mấy chuyện này, đều là do đám Lâm Nguyệt Y sau một hồi hả hê thì kể lại cho cô nghe.
Ninh Dư bấm thoát ra trang cá nhân của mẹ, lại lướt lướt trên newfeed của mình, thì thấy có người đăng lại màn cầu hôn cô của Chu Tử Hiên tại trường đại học trên website do sinh viên quản lý của trường cô.

Ninh Dư hơi co rút khóe miệng một chút, bấm vào đọc thử, đa số là khen ngợi nhan sắc của hai người và ngưỡng mộ tình yêu cũng như là cái nhẫn kim cương to như trứng cút sáng chói lóa trên tay cô.

Cô thầm nghĩ, nếu mọi người nghe thấy nội dung của màn cầu hôn hôm đó thì còn thấy ngưỡng mộ không…
Phải, đây là màn cầu hôn thứ hai, sau cái màn cầu hôn ngu ngốc trên giường của anh.

Và cái nhẫn kia, cũng là cái nhẫn thứ hai nốt.

Có ai như anh không? Cầu hôn cũng cầu hôn tới hai lần! Lại còn mua tới hai cái nhẫn với thiết kế xấu xí đó.

Chiếc sau viên kim cương còn to hơn chiếc trước! Khoe mẽ hết chỗ nói.
Bữa đó là một ngày tan tầm như thường ngày, Chu Tử Hiên không chở cô về nhà mà chở cô đến trường đại học, bảo muốn ôn lại kỷ niệm xưa với cô.

Ninh Dư dù hơi mệt mỏi nhưng thấy anh có vẻ rất phấn khích nên vẫn chiều theo anh.
Sau đó anh dẫn cô đi khắp trường đại học, cùng cô nói về những kỷ niệm của hai người.

Rồi anh dẫn cô tới sân bóng rổ, đây là nơi hai người lần đầu tiên gặp nhau, lúc đó là lúc cô hoạt động trong đội cổ động viên của lớp cô, còn anh thì là đội trưởng đội bóng rổ của đội đối thủ với lớp cô.
Cảnh tượng gặp nhau lần đầu tiên của hai người y chang như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình, trái bóng rổ đang ở trên sân bóng kia không biết bằng chất xúc tác gì lại bay thẳng về phía cô, còn anh thì không biết từ đâu nhảy tới đỡ trái bóng cho cô.

Cứ tưởng sẽ là một màn anh hùng cứu mỹ nhân cũng y như trong tiểu thuyết ngôn tình, nhưng không...Chu Tử Hiên vì vội vàng chạy tới đỡ hộ cô trái bóng mà trẹo chân rồi xô thẳng vào người cô.

Cả hai người vì lực xô của Chu Tử Hiên mà té ngã, vào lúc nguy cấp té xuống, Chu Tử Hiên vẫn kịp thời làm đệm thịt cho cô.

Sau đó cô vì cảm ơn anh mà đỡ anh đến phòng y tế để xử lý cho cái chân bị trẹo kia của anh.

Đó là lần đầu cô và anh gặp nhau.
Chu Tử Hiên dẫn cô đến đây, lại thể hiện một màn chàng trai đầy sức sống trên sân bóng rổ cho cô xem, làm đủ kiểu chọc cho cô cười khanh khách.

Sau đó bỗng dưng đèn trên sân bóng rổ sáng lên, không phải là đèn của sân nhà trường trang bị, mà là đèn led trang trí trong các bữa tiệc được trang trí dọc ở những hàng cây xung quanh sân bóng rổ, lấp la lấp lánh, vô cùng đẹp mắt.

Rồi Chu Tử Hiên đi đến chỗ ghế ngồi, từ đâu đó móc ra một bó hoa hồng còn muốn to hơn cả nửa người trên của anh, sau đó lại quỳ xuống, lại móc chiếc nhẫn với viên kim cương to như trứng cút kia ra...
Ninh Dư lúc này lại giơ bàn tay đang đeo cái nhẫn kim cương kia lên, lại nhìn chiếc nhẫn trong tay Chu Tử Hiên.
Ninh Dư: “...”

Anh...là lại mua thêm một chiếc nữa sao Chu Tử Hiên? Cô cũng không biết hiện tại là mình nên vui hay nên buồn.

Ninh Dư đang suy nghĩ sâu sắc về khiếu thẩm mỹ của Chu Tử Hiên, anh thực sự cảm thấy thiết kế của chiếc nhẫn này rất đẹp sao? Còn đang suy nghĩ vẩn vơ về chiếc nhẫn trên tay anh, thì giọng nói của anh đã kéo tâm trí của Ninh Dư về với thực tại.
“Tiểu tâm can, mặc dù em đã đồng ý lời cầu hôn của anh...”
“Là ép cưới.” Ninh Dư xen vào.
“Ừm, là ép cưới...Em có thể để anh nói hết không?”
“Được.

Anh đứng lên trước đi, em cảm thấy có người đang nhìn chúng ta.”
Chu Tử Hiên hơi co rút khóe miệng.
“Dư Dư...em không cảm thấy bầu không khí đang rất lãng mạn sao?” Không phải lúc này nữ chính nên cảm động muốn khóc, yên lặng lắng nghe lời cầu hôn của nam chính sao? Mèo con của anh sao lại không theo lẽ thường như vậy nhỉ?
“Ồ.

Thôi được rồi.

Anh tiếp tục đi.”
“Ừm...Anh nói là, mặc dù em đã...đồng ý màn ép cưới của anh.

Nhưng anh cảm thấy mình vẫn nên nghiêm túc cầu hôn em một lần nữa.

Dư Dư, đồng ý gả cho anh nhé?”
Ninh Dư nhìn vào mắt Chu Tử Hiên, đôi mắt vô cùng chân thành, tràn ngập tình cảm, nhiều tới nỗi như tràn cả ra ngoài.

Cô cúi người xuống hôn một cái lên môi Chu Tử Hiên, lại cầm lấy chiếc nhẫn xấu xí kia đeo vào ngón áp út của bàn tay còn lại.
“Em đồng ý.”
Chu Tử Hiên lại hơi đờ người ra.

“Dư Dư, sao em không để anh đeo cho em?”
Động tác của Ninh Dư quá nhanh, Chu Tử Hiên không kịp cản lại.

Vả lại trên tay anh còn đang cầm một bó hồng to oành, nếu muốn đeo nhẫn cho Ninh Dư, anh cần phải thả bó hoa xuống mới được.

Trên phim làm sao lại diễn cảnh này mượt như vậy nhỉ? Có thể vừa cầm hoa vừa đeo nhẫn.

Hay là do bó của anh to quá?
Ninh Dư rốt cuộc không nhịn được nữa, bật cười ha ha.
“Chu Tử Hiên, anh không thấy cả hai màn cầu hôn của anh đều rất cảm lạnh sao? Nhưng mà em rất vui, cũng rất cảm động.

Vô cùng nguyện ý gả cho anh.

Đứng lên đi.”
Thế là Chu Tử Hiên đặt bó hoa to đùng kia xuống, rồi đứng dậy ôm mặt Ninh Dư hôn sâu.
“Đang xem gì mà thừ cả người ra thế?” Giọng nói trầm thấp quen thuộc của Chu Tử Hiên kéo Ninh Dư ra khỏi hình ảnh về màn cầu hôn kia.
“Anh xem, em đã bảo là có người nhìn thấy chúng ta rồi mà.

Còn chụp lại nữa nè, còn đăng lên web trường nữa.”
“Dư Dư, đã bốn tháng trôi qua rồi.

Sao em vẫn còn quan tâm đ ến chuyện này thế…”
Chu Tử Hiên cúi người giật lấy cái ipad trong tay Ninh Dư để lên bàn, sau đó cúi người bế cô lên đi vào phòng.

Cũng không hiểu sao qua bốn tháng rồi, hôn lễ cũng đã cử hành rồi, mà bây giờ hình ảnh màn cầu hôn đầy cảm lạnh đó của hai người mới bị leak lên mạng nữa.
Từ lúc có thai, Ninh Dư rất dễ xù lông, mặc dù anh thấy rất dễ thương, nhưng mà đôi lúc Ninh Dư sẽ giận dỗi anh mấy ngày liền chỉ vì một chuyện lông gà vỏ tỏi nào đó.

Anh thì không muốn bị giận, vì những lúc đó cô đều đuổi anh sang phòng khác ngủ, còn không chịu nhìn mặt anh, không quan tâm tới anh.

Vì thế dạo gần đây anh vẫn luôn cố gắng hết sức loại bỏ hết các yếu tố chọc giận mèo nhỏ của anh xù lông.
“Em đang mang thai đó, phơi nắng cũng đừng phơi lâu quá.

Vào nhà nghỉ đi.”
“Tử Hiên, em có thể đi làm lại được không? Em sắp chán chết đến nơi rồi.”
“Không được, nếu có thể anh cũng muốn nghỉ làm ở nhà với em.

Em an tĩnh dưỡng thai đi, đừng quậy nữa.

Chán thì gọi bạn của em đến chơi với em đi.

Vài ngày nữa có thể mẹ anh sẽ tới đây chăm em đó.”
“Ai quậy? Không phải là anh quậy sao? Nếu không phải tại anh không đeo bao thì em có phải thừ người ở nhà như vậy không?”
Ninh Dư từ trong lời nói của Chu Tử Hiên lọc ra cái ý mà cô cho là trọng điểm.
Chu Tử Hiên cười cười đặt người lên giường ngủ rồi mình cũng leo lên, ôm lấy mèo con, à không, mèo mẹ đang xù lông.
“Ừm, tại anh, không ngờ thật sự là một phát liền trúng được một bảo bảo.

Nhưng chuyện đó anh cũng là người bị hại mà, anh bị trúng thuốc...”
Chu Tử Hiên giả bộ tủi thân dụi dụi mặt vào cổ Ninh Dư.

Ninh Dư ghét bỏ né sang một bên.
“Hừ.”
“Tiểu tâm can, đừng có nhăn nhó khó chịu như vậy.

Em cứ như vậy thì bảo bảo vừa sinh ra mặt sẽ có nếp nhăn đó.”
“Làm sao? Nhăn thì nó không phải là con của anh à?”
“Dư Dư, ý anh không phải thế...”
“Em thấy ý anh chính là như thế.”
Thế là hai người trong phòng ngủ cứ chí cha chí chóe với nhau mãi, mà đúng hơn là một người chí cha chí chóe, còn một người thì cố gắng dỗ cái người còn lại.

Mặc dù nghe thì giống cãi nhau, nhưng nếu nhìn một màn trên giường kia, thì chính là đang nhét cơm cún cho người xem.
END..
 
Back
Top Dưới