Ngôn Tình Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 120: Chương 120


Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Minh mở mắt thức dậy nhìn đồng hồ chỉ mới 6 giờ rưỡi sáng cúi xuống nhìn thấy Cố Thường Hi vẫn còn nằm ôm lấy anh vùi mặt vào chăn.

Anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi từ từ gỡ tay cô ra, ngồi dậy bước xuống giường vào trong phòng tắm.
Ở phòng bên cạnh Alex nằm trong chăn đang ngủ say bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên.

Cô đưa tay mò mẫm lấy điện thoại, mắt cũng không mở cứ như thế bắt máy, giọng nói vẫn còn chút ngái ngủ: "Alo."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Paul: "Alo, Alex.

Em đang ở đâu đấy? Sao anh sang phòng khách sạn tìm em nhưng lại không có em ở trong phòng?"
Alex nghe vậy mở mắt ra nhìn xung quanh thấy cách bài trí rất lạ lẫm, không phải là đang ở bên trong khách sạn.

Cô nhắm mắt đưa tay vỗ trán, nhớ lại được vài chuyện tối qua, nói: "Em ở...chắc là nhà của Mia."
Paul nghe vậy thì kinh ngạc hỏi: "Sao em lại ở đó?"
Cô ngồi dậy đưa tay vò đầu, nói: "Tối qua em uống say nên Mia tới đón em."
"Thế thì anh yên tâm rồi, anh đang định rủ em đi ăn sáng nhưng em đang ở nhà của em ấy rồi thì thôi.

Anh đi ăn đây."
Alex gật đầu: "Vâng, vậy anh dùng bữa sáng vui vẻ."
Cúp máy Alex nằm dài trên giường, nhớ lại hình như tối qua cô uống rất say còn khóc bù loa ở trong phòng tắm với Mia.

Chỉ là bị từ chối thôi nên lỡ uống say quá rồi lại làm chuyện mất mặt như thế, cô thở dài ôm gối lăn lăn trên giường một lúc rồi ngồi dậy vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng.
Lúc Alex mở cửa phòng bước ra thì vừa trùng hợp là Tần Minh cũng từ bên ngoài mua đồ ăn về.

Anh thấy cô thì gật đầu chào hỏi: "Xin chào, cô đã dậy rồi sao? Tối qua tôi thấy cô say như vậy còn nghĩ cô sẽ thức rất trễ."
Alex lắc đầu cười nói: "Đúng ra tôi tính ngủ thêm một chút nữa nhưng sáng sớm có người gọi nên thức dậy luôn.

Anh mới mua đồ ăn sáng về sao?"

Anh gật đầu: "Đúng vậy."
Alex nhìn anh đang bận rộn đổ đồ ăn ra tô, nói: "Lúc trước tôi từng thấy ảnh của anh rồi."
Anh nghe vậy thì cũng không có gì bất ngờ, hỏi: "Là ở trên báo hay mạng sao?"
Bởi vì anh thường hay nhận lời phỏng vấn về tạp chí kinh tế nên ảnh anh được chụp ở trên đấy rồi mọi người nhìn thấy cũng là điều bình thường.

Chỉ là mấy năm gần đây thì anh quá bận cũng không muốn nhận lời phỏng vấn nên các bài viết về anh cũng khá ít.
Alex lắc đầu: "Không phải, là ảnh trong điện thoại của Mia."
Anh nghe vậy thì động tác trên tay ngừng lại, ngẩng đầu nhìn cô hỏi: "Trong điện thoại?"
Alex gật đầu nhìn anh trả lời: "Đúng vậy, hôm đó Mia có một buổi thi nên phải ôn bài suốt mấy ngày liền rồi mệt quá nên ngủ quên.

Lúc tôi đi đến định đắp áo khoác cho cậu ấy thì thấy Mia nắm chặt điện thoại trong tay, màn hình điện thoại vẫn chưa tắt nên tôi thấy được ảnh của anh.

Sau đó Mia thức dậy, tôi có hỏi cô ấy tấm ảnh trong điện thoại là hình ai.

Cô ấy lúc đó bảo là người mà cô ấy hay nhắc tới với tôi, cũng là người cô ấy yêu."
Anh nghe Alex nói trong cổ họng như có gì đó nghẹn lại không thể nói ra được, tay đang cầm đũa siết chặt lại.

Một lát sau anh nghe thấy Alex nói tiếp: "Anh không biết đâu, ở bên Anh Mia nhận rất nhiều lời tỏ tình của các bạn nam khác nhưng cô ấy luôn từ chối với lý do là có bạn trai rồi.

Tôi từng hỏi hai người không phải chia tay rồi sao, sao lại lấy anh ra làm lá chăn.

Cô ấy nói tuy chia tay nhưng cô ấy chưa quên anh vẫn còn tình cảm với lại nếu nói có bạn trai rồi thì họ sẽ không kiên trì theo đuổi nữa, cũng sẽ không cho họ hy vọng rồi lại làm cho họ thất vọng."
Anh im lặng không nói gì, lúc đó anh cũng rất nhớ cô chỉ cần rảnh một chút nhắm mắt lại sẽ thấy hình bóng của cô xuất hiện trong đầu.

Cho nên anh luôn kiếm việc để làm không cho bản thân mình rảnh rỗi để nghĩ đến bởi vì anh sợ anh sẽ không khống chế được mà bay sang Anh tìm cô.

Anh nói với giọng khô khốc: "Cảm ơn cô đã nói cho tôi biết.

Tôi về phòng một lát, có lẽ Hi Hi chưa dậy nên tôi đi gọi cô ấy."
"À được."
Anh gật đầu rồi mở cửa vào phòng thấy Cố Thường Hi vẫn còn nằm trên giường trùm chăn ngủ say không biết gì.

Anh đi tới ngồi xuống giường, đưa tay vén mái tóc cô sang một bên ngắm nhìn gương mặt cô lúc ngủ say thật lâu.

Mãi một lúc sau anh nằm xuống đưa tay ôm lấy cô, cúi xuống hôn lên đôi môi cô.

Nụ hôn này của anh có sự dịu dàng và có chút mạnh bạo, nó thể hiện được cảm xúc của anh ở hiện tại.
Cô đang ngủ say không biết gì bỗng dưng cảm thấy có ai đó đang cướp đi lấy dưỡng khí của cô khiến cô phải mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt anh đang kề sát trước mặt mình.

Cô cảm nhận được đôi môi của anh đang dán lên đôi môi của cô, cô thấy anh có gì đó rất lạ nhưng lại không biết đó là gì.

Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn của anh.

Cái đáp lại này của cô khiến cho nụ hôn sâu hơn, triền miên đến một lúc sau mới kết thúc.
Anh rời khỏi đôi môi cô nhìn thấy môi cô bị anh hôn đến sưng đỏ thì cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái, nằm xuống bên cạnh đưa tay ôm cô vào lòng.

Cô tìm tư thế thoải mái nằm trong lòng anh, hỏi: "Anh làm sao vậy?"
Anh đưa tay v.uốt ve mái tóc cô, khàn giọng nói: "Không có gì chỉ là lúc nãy Alex kể cho anh biết một số chuyện của em khi ở bên Anh nên anh muốn gặp em, ôm lấy em vào lòng."
Cô biết anh chỉ trả lời chưa đúng lắm với sự thật, chắc chắn Alex đã kể gì đó khiến anh có những hành động như lúc nãy.

Nhưng cô biết nếu anh không muốn nói thì có hỏi cũng vô dụng.

Anh hỏi: "Qua giáng sinh này sẽ đến cuối năm, em có ở đây không?"

Cô lắc đầu, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Không có, cuối năm ở bên Anh chính là Tết em phải sang đó với ba mẹ."
"Vậy anh về cùng với em." Anh cúi xuống nhìn cô, nói.
"Thật sao?" Cô kinh ngạc xen lẫn sự vui mừng nhìn anh, không tin hỏi lại.
Anh gật đầu: "Thật.

Mà Tết năm nay em về nhà anh đón Tết cùng có được không?"
"Được đón Tết cùng với gia đình anh em rất vui."
Anh xoa đầu cô nhìn đồng hồ, nói: "Cũng không còn sớm nữa, mau dậy thôi.

Alex đang ở bên ngoài đợi chúng ta."
Cô gật đầu ngồi dậy, vươn vai một cái cho tỉnh ngủ rồi bước xuống giường chạy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Anh ngồi dậy lắc đầu nhìn bóng lưng cô sau đó sắp xếp chăn gối lại cho gọn rồi bước xuống giường kéo rèm cửa sổ ra rồi đi vào phòng tắm.
Cô đang đánh răng nhìn thấy anh vào thì tròn mắt kinh ngạc: "Không phải anh đánh răng rồi sao, sao lại vào đây?"
"Đợi em."
Cô nghe vậy thì không biết nói gì hơn, cầm lấy ca nước bên cạnh lên súc miệng sau đấy rửa mặt.

Anh đưa khăn mặt sang cho cô, cô nhận lấy lau mặt nhìn anh đang đứng bên cạnh nói: "Em thấy anh hôm nay rất bám người."
Anh ôm lấy cô từ sau lưng, hỏi: "Có sao?"
"Có đó, rõ ràng có."
"Có một cô bạn gái dễ thương như này tất nhiên phải bám người lâu một chút rồi."
Cô nghe vậy thì bật cười cũng mặc kệ anh tiếp tục lau mặt.

Sau đấy hai người bước ra khỏi phòng nhìn thấy Alex đang ngồi trên sofa xem TV.

Alex nghe thấy tiếng động thì quay sang nhìn hai người họ: "Cuối cùng cũng ra rồi à?"
Anh đi vào bếp hâm nóng lại đồ ăn sáng còn cô chạy đến ngồi xuống cạnh cô ấy, hỏi: "Hôm qua cậu uống say như vậy sáng ra có nhức đầu lắm không?"
Alex dựa lưng vào ghế cầm lấy trái táo trên bàn cắn một miếng, vừa nhai vừa nói: "Có một chút thôi.

Tối qua phiền hai người như vậy mình thấy ngại quá."
Cô chọt chọt tay cô ấy, hỏi: "Sáng ra cậu đã nói gì với Tần Minh vậy?"

Alex nghe vậy thì nhìn cô nở nụ cười nham hiểm: "Nói những gì cần nói để mối quan hệ hai người trở nên khăng khít hơn, sâu đậm một chút.

Mà môi cậu bị sưng đỏ lên rồi chắc là bị ai đó hôn mạnh bạo lắm nhỉ?"
Cô nghe ra được cô ấy đang trêu chọc mình thì gương mặt ửng đỏ tức giận lấy gối đánh cô ấy.

Alex bị đánh thì la lên nói: "Mia cậu đừng có đánh nữa, mình chỉ nói đúng sự thật mà thôi."
Tần Minh ở trong bếp nghe thấy tiếng động ồn ào của hai người thì đưa mắt nhìn rồi bật cười lắc đầu, đem đồ ăn ra đặt lên bàn nói: "Bữa ăn sáng xong rồi, hai người mau qua ăn đi."
Cố Thường Hi nghe vậy thì ngừng lại động tác để gối sang một bên: "Xem như tha cho cậu lần này."
Alex nghe vậy thì cười cười: "Rồi rồi cảm ơn cậu."
Ba người dùng bữa sáng xong thì anh vào phòng thay đồ sửa soạn đến công ty.

Cô đi theo sau anh vào phòng thấy anh đang chỉnh lại áo sơ mi.

Anh thấy cô thì ngoắc tay nói: "Em qua đây, anh có một việc nhờ em giúp."
Cô nghe vậy thì bước sang, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Là gì thế anh?"
Anh đưa cái cà vạt mà cô tặng lần trước đưa sang cho cô: "Hôm nay em thắt cà vạt cho anh đi."
"Em không biết thắt với lại chiếc cà vạt này trong tuần anh mang khá nhiều rồi, không đổi cái khác sao?" Cô cầm chiếc cà vạt trên tay hỏi anh.
"Không đổi, là quà em tặng thì luôn muốn mang theo bên người.

Nếu em không biết thắt thì anh chỉ em."
Cô nghe vậy thì đành đồng ý rồi bắt đầu thắt cà vạt theo sự chỉ dẫn của anh.

Nghe giọng nói của anh bên tai khiến tai cô khá nhột muốn rụt lại nhưng eo bị tay anh giữ chặt nên không thể trốn đi đâu được.
Lát sau cuối cùng cũng thắt xong, cô chỉnh lại cà vạt cho anh một lần nữa rồi nhìn anh nói: "Em thắt xong rồi, anh xem có được không?"
Anh buông cô ra nhìn mình trong gương, gật đầu: "Sau này cà vạt của anh sẽ do em thắt."
"Nhưng em thắt không được đẹp với lại khá lâu sẽ làm mất thời gian của anh."
Anh quay sang hôn lên trán cô: "Không sao hết.

Anh đi làm đây, tối gặp em sau."
Anh cầm áo khoác vest bên cạnh lên rồi mở cửa bước ra ngoài, cô đưa tay sờ lên gương mặt ửng đỏ của mình rồi đi vào phòng tắm.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 121: Chương 121


Từ trong phòng đi ra Cố Thường Hi cũng đã thay một bộ đồ khác.

Cô đi đến chỗ Alex nói: "Đi, chúng ta đi mua đồ."
Alex ngẩng đầu nhìn cô: "Mua gì?"
"Mình muốn đến trung tâm thương mại mua chút đồ.

Sắp giáng sinh rồi nên mình muốn mua gì đó tặng cho Tần Minh." Cô kéo cô ấy đang ngồi trên sofa đứng dậy.
Alex bị cô kéo đến nỗi choáng váng phải nói: "Từ từ, mình đi với cậu là được.

Đợi mình về phòng lấy túi xách đã."
Cô nghe vậy thì nhanh chóng buông tay ra: "Rồi rồi, cậu đi lấy đi."
Alex đi vào phòng cầm lấy túi xách bước ra đi đến khoác vai cô: "Được rồi, mau đi thôi."
Một lát sau ở trung tâm thương mại, cô đi hết gian hàng này đến gian hàng khác nhưng vẫn chưa kiếm được một món đồ ưng ý.

Alex đi bên cạnh thì mua được vài bộ đồ cho bản thân, cô ấy đi đến bên cạnh cô hỏi: "Vẫn không có cái nào được sao?"
Cô gật đầu: "Áo sơ mi anh ấy có nhiều lắm, khoác vest cũng vậy.

Cà vạt thì hôm trước mình mới tặng rồi nên bây giờ mình không biết tặng gì."
Alex chỉ khăn quàng cổ đang treo gần đó, hỏi cô: "Cái đó thì sao?"
Cô nhìn sang sau đó lắc đầu: "Vào lúc trước mình có tặng cho anh ấy chiếc khăn quàng cổ mà mình tự đan rồi.

Nhưng hình như anh ấy bây giờ không mang nữa."
Alex nghe vậy thì thở dài, ngồi xuống ghế: "Khó nhỉ?"
Cô không nói gì tiếp tục tìm kiếm thì nhìn thấy một chiếc ví da ở gian hàng cách đó không xa.

Cô đi sang nhìn chiếc ví da màu đen này, tuy nhìn vào thì thấy màu sắc bình thường không có gì bắt mắt nhưng chất liệu cực kỳ tốt, họa tiết ở bên trên được thiết kế tinh xảo không cầu kỳ, rườm rà.

Nhân viên lúc này đi đến bên cạnh cô nói: "Xin chào, quý khách đây muốn mua chiếc ví này tặng cho bạn trai sao?"
Cô nhìn cô ấy gật đầu: "Đúng vậy, tôi mua tặng cho bạn trai tôi."
Nhân viên nghe vậy thì mỉm cười, nói: "Quý khách đây thật có mắt nhìn.

Chiếc ví da này được làm bởi chất liệu tốt nhất, chỉ có một cái duy nhất và có vẻ ngoài thanh lịch, gọn nhẹ, màu sắc đơn giản rất phù hợp để tặng cho bạn trai."
Cô nhìn chiếc ví da đang đặt trên gian hàng, nói: "Vậy tôi lấy cái này, phiền cô gói lại giúp tôi."
Nhân viên nghe vậy thì đưa tay định lấy chiếc ví da lên gói lại thì có một giọng nữ phía sau cất lên: "Tôi muốn lấy chiếc ví da đó tặng cho bạn trai tôi, phiền cô gói lại giúp tôi."
Cô quay lại nhìn thấy cô gái ăn mặc khá thời thượng, mái tóc dài uốn xoăn, đôi môi được tô bởi một màu son đỏ khá nổi bật, còn có đeo kính râm nhìn hai người họ.

Nhân viên mỉm cười nhìn cô ấy, nói: "Thành thật xin lỗi quý khách là vị tiểu thư đây đến trước rồi, liệu quý khách có thể đi xem những loại ví khác được không? Còn có rất nhiều ví đẹp và chất lượng cũng tốt nữa, biết đâu sẽ có cái mà quý khách ưng ý."
Cô ấy nghe xong thì nhất quyết không đồng ý, chỉ cái ví mà nhân viên đang cầm trên tay, nói: "Tôi không muốn xem cái khác, tôi chỉ muốn lấy chiếc ví này.

Chiếc ví này giá bao nhiêu tôi trả gấp đôi."
Cố Thường Hi không nhịn được nữa mới lên tiếng, nói: "Là tôi đến trước, cũng là người mua trước cô.

Cô bây giờ ở đây ra giá gấp đôi còn đến sau, cô có thấy bản thân quá đáng không?"
Cô ấy nghe xong thì đưa ngón tay chỉ về phía bản thân: "Tôi quá đáng? Tôi có tiền, cho dù tôi đến sau chỉ cần tôi ra giá cao hơn cô thì chiếc ví đó sẽ thuộc về tôi."
Alex đi đến đưa tay lấy kính râm đang đeo trước mắt cô ấy, nói: "Cô đeo kính râm nên không thấy rõ là ai đến trước phải không? Bạn tôi cô ấy đến trước cô, cũng là người mua trước cô vậy mà cô đến sau còn hống hách muốn giành lấy chiếc ví này.

Cô tưởng mình cô có tiền là cái gì cũng có được sao?"
Cô ấy hừ lạnh nhìn Alex: "Đúng là như thế, chỉ cần giá tôi đưa cao hơn cô ta thì chiếc ví đó sẽ thuộc về tôi.

Có tiền là có tất cả mà không phải sao?"
Cố Thường Hi quay sang thấy nhân viên đang đứng bên cạnh với gương mặt khó xử, cô ấy biết hai người bọn cô cũng không phải là người không có tiền.

Nhìn trang phục hai người họ đang mặc chắc chắn bằng một tháng lương mà cô ấy đang làm việc ở đây.

Cô cũng không muốn làm khó nhân viên này liền nói: "Tôi trả gấp năm, phiền cô mau gói lại chiếc ví này lại giúp tôi."
Một giọng nói quen thuộc truyền tới từ xa: "Không cần phải trả gấp năm đâu."
Cô quay sang nhìn thấy Thục Tâm đang đi đến đây bên cạnh còn có Trương Hàn, cô kinh ngạc: "Thục Tâm?"
Thục Tâm mỉm cười gật đầu chào cô sau đó đi đến chỗ nhân viên, nói: "Là bạn tôi đến trước thì cứ đi gói lại cho cô ấy, lấy đúng giá không cần phải trả gấp năm."
Nhân viên đó nghe xong thì thở phào: "Dạ vâng."
Nói rồi nhân viên đó cầm lấy chiếc ví rời đi, Trương Hàn đi đến nhìn cô gái vẫn còn đứng đó với vẻ mặt tức giận, cậu nói: "Có rất nhiều chiếc ví da nam khác mẫu đẹp và chất lượng tốt.

Cô có thể qua đó xem thử xem có chiếc ví nào ưng ý hay không."
Cô gái đó lấy lại kính râm của mình đang cầm trên tay của Alex, nói: "Không cần đâu, cảm ơn."
Cô gái đeo kính râm lên rồi rời khỏi với bộ dạng tức giận, không cam tâm.

Cố Thường Hi quay sang nhìn hai người, hỏi: "Sao hai người lại ở đây?"
Thục Tâm chỉ vài bộ quần áo được bày biện ở gian hàng, nói: "Đến xem quần áo mình thiết kế được bán như thế nào không ngờ lại gặp cảnh lúc nãy.

Chiếc ví da đó là do Trương Hàn thiết kế, cậu thấy sao có đẹp không?"
Cô gật đầu: "Có, rất đẹp.

Không quá cầu kỳ, chất liệu tốt, đơn giản, gọn nhẹ rất phù hợp với đàn ông mang bên mình.

Nhưng không phải Trương Hàn cậu ấy thiết kế về trang sức sao?"
Trương Hàn đứng bên cạnh đưa tay gãi đầu, cười cười nói: "Tuy tôi thuộc về thiết kế trang sức nhưng đi theo chị Thục Tâm cũng có chút lâu nên học được chút ít, muốn thử thiết kế không nghĩ tới lại vượt ngoài mong đợi."
Thục Tâm nhìn Alex đang đứng bên cạnh cô, nghi hoặc hỏi: "Người này là?"

Cô nhìn sang rồi nhanh chóng giới thiệu: "Đây là bạn mình ở Anh, cô ấy tên Alex.

Do lần này về đây giải quyết công việc sẵn tiện thăm mình luôn."
Thục Tâm nghe vậy thì nở nụ cười đưa tay ra: "Xin chào, Alex.

Tôi là Thục Tâm, rất vui được gặp cô."
Alex đưa tay ra bắt tay với cô ấy, mỉm cười: "Xin chào, rất vui được gặp mặt."
Hai người bắt tay xong thì cũng nhanh chóng buông ra.

Nhân viên lúc này đi tới trên tay còn cầm theo một túi đồ đưa sang cho cô: "Đây, chiếc ví của quý khách.

Tôi đã đóng gói lại rồi."
Cô nhận lấy mở ra nhìn vào bên trong thấy được chiếc túi đã được đóng gói để vào hộp một cách tỉ mỉ, cô lấy chiếc thẻ đưa sang.

Nhân viên nhanh chóng nhận lấy đi thanh toán sau đó trả lại cho cô, nói: "Cảm ơn quý khách đã ủng hộ."
Thục Tâm đứng bên cạnh nói: "Cũng trưa rồi, chúng ta đi dùng bữa trưa đi.

Mình thấy hơi đói bụng rồi."
Cô nghe vậy quay sang nhìn Alex đứng bên cạnh hỏi ý: "Cậu thấy sao?"
Alex gật đầu: "Mình không có ý kiến gì."
"Vậy cũng được, bọn mình cũng thấy đói rồi."
Thục Tâm nghe vậy thì nói: "Được được, vậy mau đi thôi."
Bốn người nhanh chóng rời khỏi trung tâm thương mại đi đến một quán ăn do Trương Hàn giới thiệu.

Đến nơi bọn họ thấy đây không phải là một quán ăn cao cấp gì mà chỉ là quán ăn bình dân nhưng lại khá nhiều khách.

Cố Thường Hi đưa mắt nhìn quanh rồi nói: "Công ty của Tần Minh cũng ở gần đây, hay là mình gọi anh ấy đến đây ăn cùng."
Thục Tâm nghe vậy thì gật đầu: "Được được, cứ theo ý cậu.

Mình không có vấn đề gì, vậy bọn mình vào trước đi."

Cô gật đầu nhìn ba người họ đi vào bên trong quán sau đó lấy điện thoại trong túi xách ra nhấn số gọi đi.

Đầu dây bên kia rất lâu mới bắt máy, cô nói: "Alo, anh đang bận sao?"
Bên trong phòng họp, Tần Minh đưa mắt nhìn quanh mọi người sau đó nhìn vào màn hình máy tính trước mắt, nói: "Không có, chỉ là lúc nãy có chút chuyện nên bắt máy chậm thôi."
Mấy người trong phòng họp nghe anh nói vậy thì âm thầm thở dài, Tần tổng của bọn họ đây là nói dối không chớp mắt.

Lúc nãy họ thấy trên người anh toát ra sự lạnh lẽo, nghiêm túc trong công việc khiến bọn họ báo cáo công việc còn cảm thấy trong lòng run rẩy, lo sợ sẽ nói sai rồi bị sa thải.

Vậy mà khi cuộc gọi này gọi đến, họ liền thấy trên người anh có gì đó dịu dàng, ấm áp như gió xuân khiến họ hoài nghi người lúc nãy và người hiện tại là hai con người khác nhau.
Cô không hề biết mấy việc này, chỉ nói: "Là như vậy, bọn em đang ăn quán ăn gần chỗ công ty anh nên em mới gọi đến hỏi anh có ra đây ăn chung với bọn em không?"
Anh nghe vậy thì hỏi: "Bọn em? Gồm có những ai?"
"Có Thục Tâm, Trương Hàn và Alex.

Anh có đến không?"
Anh khép máy tính lại, nói: "Có, một lát anh sẽ đến.

Em gọi món giúp anh là được."
"Vậy em gửi định vị sang cho anh.

Bọn em đợi anh, anh nhanh chóng qua đấy."
"Được."
Cúp máy anh nhận được định vị mà cô gửi tới, khóe miệng khẽ cong lên khiến mọi người trong phòng họp nhìn thấy thì kinh ngạc mắt chữ A miệng chữ O nhìn anh.

Anh cảm nhận được ánh mắt của mọi người truyền tới thì hắng giọng thu lại nụ cười, cất điện thoại vào túi ngẩng đầu nhìn bọn họ nói: "Cũng trưa rồi, mọi người mau đi ăn trưa đi rồi chiều làm việc.

Tan họp."
Anh nói rồi nhanh chóng đứng dậy rời đi, mọi người bên trong phòng họp nhìn bóng lưng anh đi xa dần rồi bắt đầu bàn tán xôn xao.

Chỉ có Anna và Quan Duệ quá quen với những cảnh này nên bình tĩnh thu dọn đồ rồi rời khỏi phòng họp mặc kệ bọn họ đang bàn tán.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 122: Chương 122


Sau khi cúp điện thoại, Cố Thường Hi bước vào bên trong quán đi đến bàn mà bọn họ đang ngồi.

Thục Tâm thấy cô thì ngoắc tay: "Hi Hi, bọn mình ở đây."
Cô nhanh chóng đi tới ngồi xuống ghế trống bên cạnh Alex, hỏi: "Mọi người đã gọi món chưa?"
Alex gật đầu: "Đã gọi rồi, có những món mà cậu thích ăn nữa."
Trương Hàn ngồi đối diện đưa thực đơn sang cho cô: "Cô xem xem còn muốn gọi thêm món gì không?"
Cô nhận lấy mở ra nhìn một lượt thực đơn, sau đó gọi nhân viên phục vụ kêu thêm hai món nữa rồi trả thực đơn cho họ.

Alex ngồi bên cạnh rót nước vào ly cho cô, Thục Tâm ngồi đối diện hỏi: "Sao rồi, Tần Minh cậu ấy có tới chứ?"
Cô gật đầu nhận lấy ly nước từ Alex: "Có tới, anh ấy đang trên đường tới đây."
Trương Hàn nhìn cô hỏi: "Cô Cố, chiếc ví da mà tôi thiết kế có phải cô mua về tặng cho bạn trai cô không?"
"Đúng vậy, sắp tới là giáng sinh rồi nên tôi muốn mua chút gì đó làm quà tặng cho anh ấy.

Cũng may lúc nãy có hai người đến mới giải quyết được tình huống lúc đó."
Alex ngồi bên cạnh cầm ly nước lên uống, nói: "Nếu không cậu sẽ mất số tiền khá lớn vì chiếc ví này rồi."
Thục Tâm nhìn cô rồi nói: "Ở đó bán những đồ mình thiết kế nên xem như lời nói của mình có trọng lượng một chút.

Sau này cậu mà gặp những người như cô gái lúc nãy thì nên dùng lý lẽ áp đảo."
Cô bật cười nhìn bọn họ: "Rồi rồi, chỉ là chiếc ví da này mình khó khăn lắm mới chọn trúng nên không muốn nó rơi vào tay của người khác.

Vì thế mình mới bằng lòng trả gấp năm số tiền để có được nó đấy."
"Tần Minh mà biết được chuyện này chắc chắn sẽ đau lòng và cảm động lắm."
Trương Hàn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bước vào thì cười nói: "Vừa nhắc Tần Minh thì anh ấy cũng tới rồi."
Cố Thường Hi nghe vậy thì quay đầu lại nhìn thấy anh mặc một thân tây trang màu xanh đen đang đi đến chỗ bọn họ.

Thục Tâm vẫy tay: "Xin chào, Tần tổng của chúng ta đến rồi."
Tần Minh gật đầu chào bọn họ sau đó kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi: "Mọi người có hẹn trước với nhau sao?"
Trương Hàn lắc đầu: "Không phải, vô tình gặp nhau ở trung tâm thương mại thôi."
Anh quay sang nhìn cô đang ngồi bên cạnh, hỏi: "Vào trung tâm thương mại mua đồ sao? Vậy có mua cho bản thân cái gì không?"
Cô lắc đầu chỉ sang Alex đang ngồi bên cạnh: "Em không có mua, chủ yếu là Alex muốn mua thôi.

Cậu ấy nói muốn xem trung tâm thương mại có bán trang phục nào phù hợp với cậu ấy không nên em đi chung."
Alex ngồi không cũng dính đạn, nhìn anh miễn cưỡng gật đầu: "Đúng đúng, anh cũng biết là tôi lâu rồi mới trở lại đây nên muốn xem xem có gì hợp với mình không thôi."
Alex nói rồi đá chân cô dưới gầm bàn khiến cô nhíu mày, cô dùng ánh mắt chân thành xin lỗi đến cô ấy nhưng Alex chỉ hừ một tiếng không nhìn cô.

Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên đặt trên bàn cho bọn họ, Alex nhìn một bàn đồ ăn đầy ắp thì sáng mắt lên: "Nhìn chúng ngon quá."
Trương Hàn ngồi đối diện cười nói: "Cô cứ ăn thử đi, quán này nấu ăn ngon lắm đảm bảo cô sẽ thích."
Tần Minh cởi áo khoác vest ra để lên ghế, xắn tay áo sơ mi lên khuỷu tay rồi cầm lấy con tôm lên bắt đầu lột vỏ.

Alex ngồi thấy động tác này của anh chỉ nghĩ anh muốn ăn tôm thôi không nghĩ gì nhiều, Thục Tâm nhìn anh cười nói: "Thói quen này của cậu từ đi học đến giờ vẫn giữ không đổi."
Anh nghe vậy thì chỉ cong khóe môi để con tôm đã được lột s.ạch vỏ vào chén của cô, rồi cầm lấy con khác tiếp tục lột vỏ, trả lời cô ấy: "Tất nhiên là không thay đổi, dù gì người mà tôi muốn lột vỏ tôm cho cũng chỉ có cô ấy.

Em nói phải không Hi Hi?"
Cố Thường Hi nghe anh gọi vậy thì hai gò má hơi ửng đỏ, cô cầm đũa gắp con tôm mới được lột vỏ bỏ lên miệng ăn không trả lời.

Trương Hàn ngồi đối diện cũng xắn tay áo lên, nói: "Chị Thục Tâm để em lột tôm cho chị."
Thục Tâm nghe vậy thì nói: "Không cần đâu, tôi tự làm được rồi."
Trương Hàn không quan tâm lời của cô ấy nói cứ cầm lấy con tôm lên rồi bắt đầu tập trung lột vỏ: "Không sao đâu, em lột nhanh lắm.

Một lát là xong."
Alex nhìn cảnh này sau đó thở dài la lên: "Hai cặp đôi các cậu có thôi đi không? Hãy còn nhớ mình vẫn còn độc thân, chưa có người yêu và vừa bị thất tình xong.

Mình đang rất đau lòng sau các cậu lại làm tổn thương mình thêm nữa vậy."
Alex vừa nói xong vừa cầm lấy khăn giấy lên chấm chấm trên mắt mình giả vờ như có nước mắt vậy.

Hai người bọn cô nhìn nhau thì nở nụ cười lắc đầu, Cố Thường Hi cầm lấy một con tôm lên nói: "Được rồi, để mình đây lột vỏ cho cậu."
Cô nói rồi bắt đầu lột vỏ tôm cho Alex, Thục Tâm ngồi đối diện cũng lấy một con tôm lột vỏ.

Hai người lột xong thì để con tôm vào chén của Alex, Alex lúc này mới gật đầu hài lòng: "Như vậy mới được chứ."
Tần Minh lấy khăn giấy rồi cầm lấy tay cô lau đi, nói: "Được rồi, mau ăn thôi.

Nếu không đồ ăn sẽ nguội mất."
Mọi người cũng không có ý kiến gì cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm, vừa ăn vừa nói vài chuyện vui vẻ.

Ăn xong, Alex cầm lấy ly nước bên cạnh lên uống, sờ bụng đã no căng thỏa mãn nói: "Đúng là đồ ăn ở đây nấu ngon thật, khiến mình ăn no căng bụng luôn rồi."
Cố Thường Hi ngồi bên cạnh đưa tay sờ lên bụng của cô ấy, bật cười: "Chỉ sợ lần này về cậu phải giảm cân."
Alex nghe vậy thì cười ha hả, xua tay: "Không sao, mình vẫn chạy bộ tập thể dục được."
Thục Tâm ngồi đối diện nhìn hai người rồi hỏi: "Ở Anh, Hi Hi có được ai để ý đến không Alex?"
Alex nghe vậy thì hào hứng nói: "Tất nhiên là có rồi, rất nhiều là đằng khác.

Mỗi lần đi học chỉ cần nơi nào có Mia thì chắc chắn ánh nhìn của nam sinh đa số đều chỉ tập trung đến cậu ấy mà thôi.

Còn có tỏ tình rất rầm rộ nữa, hôm đấy có người đứng giữa sân trường tỏ tình với Mia khiến cho vụ đó xôn xao ở trường tận mấy ngày."

Cô ngồi bên cạnh cảm nhận được áp suất cực thấp của người ngồi bên cạnh, cầm lấy cánh tay của cô ấy lay lay ý bảo đừng nói nữa.

Alex cảm nhận được quay sang nhìn thấy vẻ mặt của anh tối sầm thì cười ha ha im lặng không nói nữa, cầm lấy ly nước lên ngồi uống.

Hai người ngồi đối diện cũng cảm nhận được bầu không khí có vẻ không được tốt nên cũng tự động im lặng không nói gì.

Thục Tâm trong lòng ảo não, chỉ nghĩ là hỏi chơi thôi không nghĩ đến chuyện nó đi quá xa như vậy.
Tần Minh nâng mắt lên nhìn họ, nói: "Tiền bữa ăn hôm nay để tôi trả."
Trương Hàn nghe vậy thì vội từ chối: "Như vậy sao được."
"Không sao, chỉ là một bữa cơm mà thôi." Anh quay sang nhìn cô đang cúi gằm mặt uống nước, nói: "Thẻ hôm trước anh đưa em, em lấy ra rồi thanh toán đi."
Cô nghe vậy thì ngơ ra một chút sau đó nhớ ra cái thẻ mà lần trước anh đưa cho cô, cô đặt ly nước xuống mở túi xách lấy cái thẻ đưa sang cho anh.

Anh nhận lấy rồi đứng dậy đi thanh toán.

Thục Tâm lúc này mới hỏi: "Hai người chưa kết hôn nữa mà cậu ấy giao tiền cho cậu quản rồi sao?"
"Anh ấy mới đưa gần đây thôi."
Tần Minh đi tới đưa tấm thẻ sang cho cô để cô cất vào sau đó nhìn bọn họ, nói: "Tôi thanh toán xong rồi.

Vậy tôi về công ty trước đây, tôi còn có việc phải giải quyết."
Alex ngồi cạnh nói: "Vậy tạm biệt anh nhé, hẹn gặp lại sau."
Anh gật đầu cầm lấy tay Cố Thường Hi đang ngồi bên cạnh đứng dậy, nói: "Tôi mượn cô ấy một lát, mọi người cứ nói chuyện trước đi."
Anh nói rồi nắm tay cô dẫn ra ngoài, còn ba người nhìn bóng lưng hai người họ rời đi thì ngơ ngác một lúc sau Thục Tâm là người hồi thần trước, nói: "Thôi, chuyện vợ chồng nhà người ta.

Họ chắc là có chuyện muốn nói riêng thôi.

Alex à, cô kể một chút chuyện của Hi Hi khi ở bên Anh đi."
Alex nghe vậy thì thu hồi tầm mắt, gật đầu: "Được, để tôi kể cho cô nghe..."
Còn ở bên trong xe hai người đều im lặng không nói với nhau câu nào, Cố Thường Hi len lén đưa mắt nhìn anh thấy gương mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ không có biểu cảm gì.

Cô đành phải lên tiếng hỏi: "Anh dẫn em ra đây là có chuyện gì muốn nói sao?"
Tần Minh quay sang nhìn cô sau đó nói: "Tỏ tình ở giữa sân trường? Được nhiều nam sinh chú ý?"
Cô vội vàng lắc đầu, nói: "Không phải như anh nghĩ đâu, ánh mắt của họ em cũng đâu có thể kiểm soát được còn chuyện tỏ tình ở giữa sân trường thì em cũng đã từ chối rồi còn gì."
Anh nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, nói: "Em qua đây, ngồi lên chân anh."
Cô nhìn chân anh sau đó cẩn thận di chuyển sang ngồi xuống chân anh như lời anh nói.

Với tư thế này thì cô cao hơn anh một chút, anh đưa tay ôm lấy eo cô ngẩng đầu lên nhìn, nói: "Nếu lúc đó anh có bên cạnh nhất định sẽ khiến cho bọn họ ganh tị, từ bỏ tình cảm với em."
Cô nghe vậy thì bật cười, cúi xuống nhìn anh hỏi: "Anh đang ghen sao?"
Anh gật đầu thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, anh ghen rồi."
"Nhưng không phải em đã từ chối hết mấy lời tỏ tình đó rồi sao?"
"Không được, anh vẫn thấy khó chịu." Anh nói rồi đưa tay giữ lấy gáy cô để cô cúi đầu thấp xuống một chút, sau đó anh dán đôi môi lên môi cô nhẹ nhàng m*t lấy.

Cô nhắm mắt lại vòng tay qua ôm lấy cổ anh đáp trả nụ hôn.

Nụ hôn này của anh không hề nhẹ nhàng mà còn có sự giận dỗi của anh mang đến.

Một lát sau anh buông đôi môi cô ra, nhìn thấy trong ánh mắt vẫn còn hơi nước, đôi môi có chút sưng đỏ khiến mắt anh tối sầm lại.

Anh đưa tay v.uốt ve đôi môi cô, khàn giọng nói: "Biết em hiện tại đã là người yêu anh nhưng chỉ cần nghĩ đến trước đây không có anh bên cạnh, biết bao nhiêu ánh mắt nam sinh nhìn em còn tỏ tình nữa khiến anh cực kì khó chịu."
Cô bật cười đưa ngón tay chạm lên mũi anh, nói: "Em nghe một mùi rất chua đấy."
Anh nghe vậy thì cũng phì cười, cầm lấy ngón tay của cô đang nghịch để vào trong miệng cắn một cái tuy không mạnh nhưng cũng mang đến sự tê dại truyền đến khiến cô trừng mắt nhìn anh với ánh mắt không thể tin nổi.
Anh buông ngón tay cô ra rồi đưa tay xoa đầu cô: "Mau vào trong đi, mọi người đang đợi em đấy.

Một lát nhớ lái xe về cẩn thận, anh phải về công ty đây."
"Em biết rồi, tối gặp lại anh sau." Cô nhanh chóng trở về ghế phụ mở cửa xe bước xuống rồi chuồn vào trong.

Anh nhìn bộ dạng cô chạy trốn thì lắc đầu bật cười, lái xe rời đi.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 123: Chương 123


Cố Thường Hi chạy vào bên trong quán đi đến chỗ bọn họ đang ngồi nói chuyện rồi ngồi xuống, cầm ly nước lên uống một hơi.

Ba người đều quay sang nhìn cô sau đó Thục Tâm nhướng mày, hỏi: "Này, hai người bộ kịch liệt lắm sao mà môi cậu sưng đỏ lên hết vậy?"
Cô đang uống nước nghe cô ấy hỏi vậy thì phun hết nước ra ngoài ướt hết lên tay cô ấy.

Gương mặt cô đỏ ửng vội lấy khăn giấy đưa sang: "Xin lỗi, mình không cố ý."
Trương Hàn nhận lấy khăn giấy rồi cầm tay Thục Tâm lên lau, cô ấy cười mờ ám nói: "Vậy là mình nói đúng rồi nên mới phản ứng mạnh như thế."
"Không phải đúng hay không mà tại câu hỏi của cậu mới khiến mình có phản ứng như thế." Cô cầm lấy khăn giấy lau những giọt nước còn đọng lại ở bên khóe miệng nhìn cô ấy nói.
Trương Hàn buông tay cô ấy ra rồi nhìn đồng hồ nói: "Chị Thục Tâm, một lát chúng ta phải đi gặp đối tác."
Nghe cậu nói vậy Thục Tâm mới nhớ ra buổi hẹn chiều nay, cô ấy nhìn hai người nói: "Một lát mình có cuộc hẹn với đối tác rồi nên phải đi trước."
Alex nghe vậy thì quay sang nhìn cô, nói: "Hay là chúng ta cũng về thôi."
Cô gật đầu không có ý kiến gì: "Vậy về thôi, lần sau gặp lại." Bốn người bọn họ đứng dậy rồi cùng nhau rời khỏi quán rồi đi đến xe của bản thân ngồi vào.
Ở bên trong xe, Cố Thường Hi thắt dây an toàn xong sau đó nghe thấy Alex bên cạnh nói: "Mình vừa nhận được tin nhắn của Paul, anh ấy nói ở Anh có việc gấp nên phải về trước.

Hiện tại đang ở sân bay."
Cô nghe vậy thì nói: "Vậy tụi mình ra đó tiễn anh ấy đi."
"Trong tin nhắn có nói không cần tiễn anh ấy, máy bay sắp cất cánh rồi có ra cũng không kịp đâu."
Cô gật gù tỏ vẻ đã hiểu, tay đặt trên vô lăng nhìn về phía trước nhưng cũng chưa lái đi.

Alex ngồi bên cạnh cất điện thoại, nhìn về phía trước thở dài: "Lúc nãy ăn cơm mình nhìn cảnh hai cặp đôi các cậu quan tâm nhau làm mình cảm thấy ganh tị quá thôi.

Cũng không biết khi nào mình mới có bạn trai nữa."
Cô quay sang nhìn bộ dạng cô ấy đang sầu não thì an ủi: "Sớm hay muộn cậu cũng sẽ tìm được thôi."
"Mình thích học trưởng lâu như vậy cho đến khi tỏ tình anh ấy lại từ chối.

Lòng mình thật sự rất buồn, tình cảm mình dành cho anh ấy thời gian dài như vậy..."
"Không có gì cả, cậu thích anh ấy bao lâu cũng được nhưng khi biết được đáp án rồi thì cậu phải buông bỏ nhìn về phía trước.

Chắc chắn cậu sẽ tìm được người trân trọng, yêu thương cậu cho nên đừng buồn nữa."
Alex nghe vậy thì nở nụ cười quay sang ôm chầm lấy cô: "Chỉ có cậu tốt với mình nhất thôi."
Cô bật cười nhìn cô ấy nói: "Được rồi mau ngồi ngay ngắn đàng hoàng lại rồi thắt dây an toàn vào."
Alex nghe cô nói vậy thì buông cô ra, nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại sau đó đưa tay thắt dây an toàn.

Cô lúc này mới khởi động xe rời đi.
Cuối cùng thì giáng sinh cũng đã đến, sáng sớm ngày hôm nay nhiệt độ lạnh hơn khiến cho Cố Thường Hi chỉ muốn vùi vào trong chăn để ngủ thêm chút nữa.

Tần Minh từ trong phòng tắm đi ra thấy trong chăn nhô lên không có động tĩnh gì, anh bật cười để khăn tắm sang một bên sau đó ngồi xuống đưa tay kéo chăn xuống lộ ra gương mặt say ngủ của cô.
Anh đưa tay nhéo mũi cô sau đó đưa tay vén lại mái tóc cô để sang một bên, nói: "Em tính ngủ đến khi nào nữa đây?"
Cô nhíu mày cũng không chịu mở mắt ra đưa tay ôm lấy anh, giọng nói còn mang theo chút ngái ngủ: "Em muốn ngủ thêm chút nữa."
Anh đưa tay v**t v* mái tóc của cô nhìn ra bên ngoài trời đang đổ tuyết, sau đó nằm xuống ôm cô vào lòng: "Tối nay anh về sớm dành thời gian đón giáng sinh với em."
Cô tìm kiếm vị trí nằm ở trong lòng anh, nghe vậy thì nói: "Được, anh nhớ đấy."
Anh hôn lên trán cô nằm một lát rồi ngồi dậy: "Em mau thức dậy đi, anh đi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho em."
Cô xoay mặt sang hướng khác tiếp tục ngủ, anh lắc đầu bước xuống giường mở cửa ra.

Nằm một lát cô cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn thấy bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi.

Cô xoa mắt ngồi dậy, hôm nay đã là giáng sinh rồi.

Thời gian trôi qua nhanh thật, mới lúc trước cô vừa về nước gặp lại anh.

Lúc đó cô nghĩ cả hai sẽ không thể quay lại với nhau nhưng nhiều việc xảy ra càng khiến cho đối phương thấy được tình cảm của đối phương vẫn còn đó nên tiếp tục cho nhau cơ hội quay trở lại.
Cô vươn vai một cái sau đó bước xuống giường đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt rồi thay luôn một bộ đồ khác.

Lúc rời khỏi phòng thì đã thấy anh đang dọn đồ ăn sáng lên bàn, cô nhanh chóng chạy lại hỏi anh: "Có cần em giúp gì không?"
Anh nhìn cô lắc đầu, kéo ghế ra: "Không cần đâu, anh dọn cũng xong rồi.

Việc của em chỉ là vào ngồi thôi."
Cô ngồi xuống chiếc ghế mà đã được anh kéo ra, anh vào bếp lấy một ly sữa ra đặt trước mặt cô còn ly cà phê còn lại thì chính là của anh.

Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, nói: "Mau ăn đi."
Cô lúc này mới cầm ly sữa lên uống một ngụm sau đó mới bắt đầu cầm bánh bao lên ăn.

Anh nhìn cô vừa ăn vừa nói: "Thời tiết lạnh như này sáng ra uống một ly sữa nóng sẽ ấm bụng, dễ chịu hơn."
Cô gật đầu, hỏi anh: "Chiều nay anh sẽ về mấy giờ?"
Anh cầm ly cà phê để bên cạnh lên uống: "Chắc là năm giờ chiều.

Em lúc đó thay đồ trang điểm xong rồi thì đợi anh."
Cô mỉm cười vui vẻ đồng ý: "Được, đều nghe theo anh."
Ăn sáng xong anh thì đi làm còn cô ở nhà một mình.

Buổi trưa cô ngồi trên sofa ở phòng khách xem TV một lát cảm thấy khá chán đưa mắt nhìn lên đồng hồ sau đó nhìn trời bên ngoài cửa sổ.

Cô đứng dậy đi về phòng lấy áo khoác mặc vào rồi lấy khăn choàng cổ quấn quanh cổ, đeo bao tay vào rồi lấy túi xách đi ra ngoài.

Vừa bước xuống chung cư cô đã thấy bên ngoài đang có vài người đang chơi ném tuyết với nhau.
Lúc này truyền tới giọng của Alex: "Cậu đợi mình có lâu không?"
Cô quay sang nhìn thấy cô ấy chạy đến một thân ăn mặc rất kín đáo và khá dày còn có cả đội mũ len nữa.

Hai người bọn cô đều có điểm chung là sợ lạnh, mỗi lần thời tiết lạnh lên là hai người bọn cô mặc quần áo khá nhiều khiến mỗi lần đi học mấy bạn học đều trêu chọc bọn cô giống con chim cánh cụt.

Cô lắc đầu đi tới chỗ cô ấy: "Mình mới xuống thôi, thấy mọi người ở bên kia chơi ném tuyết vui quá nên đứng xem một lát."
Alex nhìn sang phía đối diện thì có một nhóm bạn trẻ đang chơi ném tuyết với nhau khá vui vẻ, cô ấy thu hồi tầm mắt nắm lấy cánh tay cô: "Đi thôi, hôm nay là giáng sinh nên chúng ta phải đi chơi với nhau.

Buổi tối là phải trả cậu lại cho Tần Minh mất rồi."
Cô buồn cười nhìn bộ dạng oán than cô ấy: "Được rồi, hôm nay cậu nói cậu lái xe tới vậy xe cậu đâu?"
"Mình đậu ở gần đây, chúng ta tới đó thôi."
Hai người nhanh chóng đi đến chỗ đậu xe mà Alex nói thấy một chiếc xe màu đen đang đậu ở gần đó.

Alex kéo cô đi tới mở cửa ghế phụ ra, quay sang nhìn cô: "Mời cậu vào ngồi."
Cô buồn cười đi vào ngồi xuống, Alex đóng cửa xe lại rồi chạy sang ghế lái mở cửa ngồi vào.

Thắt dây an toàn xong xuôi thì Alex khởi động xe rời đi.

Cô ngồi ghế phụ cầm điện thoại ra đọc tin nhắn ở nhóm chat gửi tới.
Mộng Phạn: [ Bọn mình đang ở quán cà phê gần trường lúc trước học.

Các cậu mau đến đây đi.]
Cô nhanh chóng trả lời: [ Mình biết rồi, mình và Alex đang đến đó đây.]
Hiểu Khê: [ Mình cũng đang trên đường tới, các cậu đợi mình một chút.]
Thục Tâm: [ Không sao, cứ từ từ.

Bọn mình đợi các cậu đến.]
Cô tắt máy quay sang nói với Alex đang lái xe bên cạnh: "Để mình chỉ đường đến đó, mọi người đang ở đó đợi chúng ta."
Alex gật đầu không có ý kiến gì: "Được."
Dưới sự chỉ dẫn của cô thì rất nhanh hai người đã đến quán cà phê mà bọn họ đã hẹn.

Hai người vừa bước xuống xe thì một chiếc xe chạy tới, sau đó họ thấy Hiểu Khê bước xuống xe nở nụ cười ngọt ngào vẫy tay tạm biệt với người ngồi bên trong.

Đợi chiếc xe lái đi, Cố Thường Hi nhanh chóng đi tới, nói: "Hiểu Khê, người đưa cậu đến là Lập Thành à?"
Hiểu Khê đang định xoay người vào trong, vừa quay sang thì đã bắt gặp một người ăn mặc trùm kín mít chỉ lộ ra đôi mắt khiến cô ấy giật mình.

Nhưng khi nghe thấy giọng nói thì thở phào: "Hi Hi, cậu làm mình giật mình đấy, mình còn tưởng ai.

Lập Thành anh ấy hôm nay đi gặp đối tác ở gần đây, tiện đường nên đưa mình đến đây."
Cô gật đầu hiểu ra, khoác tay cô ấy nói: "Hai cậu ân ái quá đi.

Chúng ta mau vào trong thôi, mọi người đang đợi."
Ba người bước vào bên trong quán nhìn thấy Mộng Phạn và Thục Tâm đang ngồi liền nhanh chóng đi sang.

Cố Thường Hi vẫy tay nói: "Xin chào, để các cậu đợi lâu rồi."
Mộng Phạn ngẩng đầu quét mắt nhìn cô sau đó nói: "Cậu bao năm rồi vẫn không thay đổi, tới trời lạnh thì trùm kín mít khiến cho mọi người đều không nhận ra."
Cô cười cười tháo khăn quàng cổ ra, nói: "Tại từ nhỏ mình sợ lạnh rồi nên thời tiết thế này đều trùm kín mít."
Alex cũng tháo khăn quàng cổ sang, cô quay sang giới thiệu: "Đây là bạn mình ở Anh tên là Alex."
Alex gật đầu mỉm cười: "Xin chào, tôi là Alex rất vui được gặp gỡ mọi người."
Mộng Phạn cũng đứng dậy nói: "Xin chào mình là Mộng Phạn, người ngồi bên cạnh là Thục Tâm còn người đứng bên cạnh Hi Hi là Hiểu Khê.

Bọn mình rất vui được gặp cậu."
Thục Tâm ngồi bên cạnh cũng đứng dậy nói: "Mau vào ngồi xuống đi đừng đứng nữa." Cả ba nghe vậy mới nhanh chóng vào chỗ ngồi xuống.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 124: Chương 124


Ba người gọi nước xong rồi Thục Tâm mới nhìn bọn họ một lượt nói: "Lâu rồi chúng ta mới tụ tập đông đủ như vậy."
Hiểu Khê cười nói: "Hôm nay là giáng sinh mà nên mới dành thời gian ra đây với bạn bè."
Mộng Phạn gật đầu: "Đúng vậy đó, hiếm lắm mới có mấy người phụ nữ chúng ta tụ họp mà không có mấy người đàn ông bên cạnh."
Thục Tâm nhìn sang Alex đang ngồi đối diện, hỏi: "Alex, giáng sinh mọi năm ở nước Anh cậu sẽ hay làm gì?"
Alex nhìn cô ấy rồi trả lời: "Đi làm, tối đến thì rủ Mia đi chơi giáng sinh hoặc là sang nhà của cậu ấy ăn bữa cơm cùng anh em Mia."
Cố Thường Hi ngồi bên cạnh cầm ly hồng trà nóng lên uống, nói: "Mình không nghĩ đến tới giáng sinh mọi người sẽ tụ họp lại nói chuyện với nhau như thế này."
Mộng Phạn cầm muỗng khuấy cà phê trong ly, nói: "Tết thì bọn mình về quê, về nhà không có tụ họp được.

Ngày thường thì bận đi làm nên bọn mình luôn chọn dịp giáng sinh để tụ họp với nhau."
Hiểu Khê ngồi bên cạnh cười nói: "Nhưng giáng sinh năm nay đông đủ hơn rồi, có cả Hi Hi và Alex nữa.

Không thiếu ai."
Cô đặt ly hồng trà lên bàn, hỏi: "Thục Tâm, cậu với Trương Hàn tối nay đón giáng sinh với nhau sao?"
Thục Tâm nghe cô hỏi vậy thì hai gò má hiện lên có chút ửng đỏ, cô ấy cầm ly cà phê lên uống một ngụm, hắng giọng nói: "Mình và Trương Hàn chỉ là mối quan hệ bạn bè và đồng nghiệp với nhau thôi, không phải là người yêu đâu."
Mộng Phạn ngồi bên cạnh nghe vậy thì nói: "Nhưng mình thấy cái cậu tên Trương Hàn đó rất tốt mà, biết quan tâm, chăm sóc cho cậu nữa.

Sao cậu không mau chóng đồng ý, trở thành người yêu của nhau đi?"
"Mình thấy Trương Hàn một phần cậu ấy nhỏ tuổi hơn mình nếu nói về tình yêu mình sợ cậu ấy chưa chín chắn về cách suy nghĩ, trưởng thành, mình cũng là cô gái cần có một bờ vai để dựa dẫm, trong lòng cảm thấy an tâm chứ không phải là khi yêu vào cậu ấy như một đứa em trai để mình bảo vệ.

Mình nghĩ hai tụi mình không hợp nhau đâu với lại mình bây giờ chỉ tập trung vào công việc thôi chưa nghĩ đến chuyện yêu đương nên tính sau đi."
Nghe cô ấy nói xong mọi người đều không nói gì, trong lòng cô thở dài chỉ sợ Trương Hàn phải rất khó khăn mới có thể theo đuổi được cô ấy đây.

Đang miên man suy nghĩ thì cô nghe thấy giọng của Trương Hàn từ phía sau truyền tới: "Hóa ra là chị nghĩ em như vậy sao?"

Mọi người nghe thấy giọng nói của cậu thì đều bất ngờ quay sang nhìn, thấy cậu trên tay cầm áo khoác màu hồng, trên gương mặt thể hiện sự buồn bã.

Cậu đi tới đưa áo khoác sang cho Thục Tâm: "Lúc nãy em thấy chị mặc khá ít nên lấy áo khoác đem tới cho chị."
Thục Tâm nhìn thấy cậu thì trong lòng bối rối cực kỳ, cô đứng dậy đưa tay nhận lấy áo khoác từ tay cậu: "Cảm ơn em đã mang tới cho chị."
Cậu gật đầu lãnh đạm nói: "Vậy em xin phép về trước đây, khi nào chị về cần em rước thì gọi em."
Cậu nói rồi xoay người rời đi, Mộng Phạn ngồi bên cạnh đưa tay lay cánh tay áo cô ấy nói: "Mau đuổi theo cậu ấy đi."
Thục Tâm hoàn hồn nhanh chóng cầm lấy áo khoác chạy ra ngoài.

Hiểu Khê nhìn thấy bóng dáng cô ấy chạy đi, thở dài: "Chỉ mong là mọi chuyện sẽ ổn."
Mọi người nghe vậy thì cũng không nói gì, chắc chắn là những câu nói lúc nãy của Thục Tâm, cậu ấy đều nghe thấy cả rồi.
Ở bên ngoài, Thục Tâm cầm lấy áo khoác đuổi theo Trương Hàn đang đi nhanh phía trước, la lên gọi: "Trương Hàn, cậu đợi tôi một lát.

Cậu đi nhanh quá tôi sắp không đuổi kịp cậu rồi."
Trương Hàn nghe vậy thì dừng lại xoay người lại, cô không nghĩ cậu sẽ dừng lại đột ngột như vậy nên không dừng kịp vội đâm thẳng vào lòng cậu.

Cậu nhanh chóng đưa tay đỡ cô, lo lắng hỏi: "Chị không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Cô nắm lấy hai bên vạt áo khoác của cậu, ngẩng đầu lên nhìn cậu lắc đầu: "Tôi không sao, chỉ là cậu dừng lại không báo trước nên tôi mới dừng không kịp đâm sầm vào cậu."
Cậu lần đầu tiếp xúc với cô một khoảng cách gần như vậy và cô còn đang ở trong lòng cậu nữa khiến hai gò má cậu có một chút ửng đỏ.

Cậu di chuyển ánh mắt sang chỗ khác, buông tay ra nói: "Chị không sao thì tốt rồi."
Cô thấy tư thế hiện tại của hai người cực kỳ mờ ám nên vội nhanh chóng đứng thẳng người rời khỏi lồng ngực cậu, đưa tay cuộn tròn lại đến bên miệng ho khan vài cái để che giấu đi sự bối rối ngượng ngùng này.

Cậu hắng giọng nhìn cô, hỏi: "Chị đuổi theo em là vì chuyện gì?"

Cô lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn cậu, nói: "Chuyện lúc nãy, những lời tôi nói..."
Cậu ngắt lời cô, từ trong cốp xe cầm lấy bó hoa đã chuẩn bị từ trước nói: "Đúng là khi em nghe chị nói những câu đó trong lòng em rất buồn cũng có chút đau lòng.

Nhưng mà nếu chị đồng ý ở bên cạnh em thì em sẽ là một người đàn ông trưởng thành có thể bảo vệ, che chở, làm chỗ dựa cho chị lúc chị cần.

Em sẽ không để chị xem em là một em trai mà chị bảo vệ.

Cho nên không có gì là không hợp nhau cả, chúng ta chưa thử hẹn hò sao có thể nói một câu là không hợp được.

Em thích chị đã rất lâu rồi, em biết chị mới buông bỏ đoạn tình cảm cũ đi rất khó mở lòng với người khác.

Nhưng chị có thể cho em một cơ hội để em đến bên cạnh, sưởi ấm trái tim của chị, là người có thể làm chỗ dựa, che chở cho chị không?"
Nói rồi cậu đưa bó hoa ra trước mặt cô, cô cúi xuống nhìn bó hoa trước mắt sau đó ngẩng đầu lên nhìn cậu nói: "Tôi cảm ơn tình cảm cậu dành cho tôi suốt bao thời gian qua.

Tôi thấy cậu nói đúng, chưa thử sao lại có thể biết là hợp hay không.

Tình cảm cũ tôi đã buông xuống, tôi cũng nên mở lòng mình ra đón nhận một tình yêu khác.

Cho nên tôi sẽ chấp nhận, cho chúng ta một cơ hội để ở bên nhau."
Cô nói rồi đưa tay nhận lấy bó hoa trên tay cậu, cậu nghe thấy cô đồng ý xong thì trên gương mặt xuất hiện sự vui vẻ không thể tin được.

Cậu nhanh chóng đi tới ôm chầm lấy cô vào lòng, cười lớn nói: "Cuối cùng chị cũng đã đồng ý cho em cơ hội ở bên cạnh chị rồi.

Em thật sự rất vui, em còn định tối nay tỏ tình chị nhưng khi biết được chuyện lúc nãy thấy chị bước ra đuổi theo em thì em đã thay đổi ý định."
Cô thấy cậu vui vẻ như vậy thì tâm trạng cũng vui theo, cô đưa tay lên ôm lấy cậu không nói gì.

Ôm một lát thì cậu buông cô ra, cúi xuống nhìn cô hỏi: "Chúng ta hiện tại đã trở thành người yêu của nhau rồi phải không?"
Cô nhìn cậu gật đầu: "Đúng vậy, đã trở thành người yêu của nhau rồi."
"Vậy anh có thể hôn em không?"
Cô nghe cậu hỏi vậy thì ôm chặt lấy bó hoa để ở trong lòng, cúi xuống nhỏ giọng nói: "Có thể."
Tuy là giọng cô nói khá nhỏ nhưng đủ để cậu ở đối diện nghe thấy, cậu đưa tay ôm lấy eo cô kéo cô xích lại gần còn một tay thì nâng cằm cô lên.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy được sự e thẹn trên gương mặt cô, cậu cúi xuống dán đôi môi mình lên đôi môi cô.

Đây là nụ hôn mà cậu chưa từng nghĩ tới là có thể hôn được cô như vậy, cậu nhẹ nhàng m*t lấy cánh môi của cô.

Nụ hôn này của cậu cực kỳ dịu dàng, chứa đựng tình cảm của cậu suốt thời gian qua.

Khung cảnh hiện tại rất đẹp, trời đổ tuyết và có một cặp đôi đứng ở dưới cây thông giáng sinh hôn nhau.
Một lát sau Thục Tâm ôm lấy bó hoa đi vào bên trong quán cà phê trở về chỗ ngồi xuống.

Mọi người nhìn thấy gương mặt cô đỏ ửng, khóe miệng còn nở nụ cười hạnh phúc thì đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Cố Thường Hi ngồi đối diện hỏi: "Chuyện này...hai cậu thành đôi rồi phải không?"
Thục Tâm gật đầu cởi áo khoác ra để sang một bên: "Đúng vậy, Trương Hàn mới tỏ tình với mình."
Một tiếng vỗ tay bên cạnh khiến cô ấy giật mình phải quay sang ngơ ngác nhìn.

Mộng Phạn nhìn cô ấy cười nói: "Đó là tiếng tự vả đấy.

Lúc nãy không phải cậu bảo hai người không hợp nhau sao rồi gì mà chỉ tập trung vào công việc.

Bây giờ là sao đây?"
Thục Tâm nghe vậy thì cười cười cầm ly cà phê lên uống một ngụm, nhìn bọn họ nói: "Khi mình nghe được những lời cậu ấy nói xuất phát từ tận đáy lòng thì bản thân mình suy nghĩ liệu có thể cho thử một cơ hội mối quan hệ này không? Nếu như hợp nhau thì sẽ hẹn hò với nhau thật hạnh phúc còn không thì chia tay trong yên bình.

Dù gì cũng không mất mát gì cả mà phải không nên mình muốn thử cho cơ hội xem sao."
Hiểu Khê ngồi đối diện cười nói: "Vậy chúc mừng cậu nhé."
Alex cũng quay sang nói: "Chúc mừng cậu.

Nhưng mà bây giờ chỗ này chỉ có mình tôi vẫn còn độc thân mà thôi."
Cố Thường Hi ngồi bên cạnh nghe vậy thì bật cười, đưa tay khoác vai cô ấy nói: "Ở Anh có biết bao nhiêu người theo đuổi cậu, cậu nếu muốn có người yêu thì chọn một người đi."
Alex quay sang trừng mắt nhìn cô: "Họ đều không phải là gu của mình cậu cũng biết mà.

Cũng giống như cậu thích ăn táo nhưng có người đem trái lê tới bảo cậu ăn, cậu có muốn ăn không?"
Cô nghe vậy thì ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: "Mình sẽ không ăn."
"Cho nên trong chuyện tình cảm cũng vậy đấy." Alex thở dài cầm ly hồng trà lên uống.
Mộng Phạn ngồi đối diện cười nói: "Thôi được rồi không nói đến chuyện này nữa.

Chúng ta nói sang chuyện khác đi."
Năm người bọn họ ngồi ở bên trong quán cà phê trò chuyện cho đến tới trời sắp tối mới rời khỏi.

Alex đưa cô đến khu chung cư thì dừng xe lại, Cố Thường Hi tháo dây an toàn ra rồi quay sang nói: "Vậy mình lên nhà trước đây, cậu lái xe về chú ý an toàn.

Giáng sing vui vẻ."
Alex gật đầu mỉm cười nhìn cô: "Được rồi chúc cậu tối nay giáng sinh vui vẻ với người mình yêu."
"Cảm ơn cậu." Cô mở cửa xe bước xuống rồi chạy vào bên trong chung cư, Alex thấy cô đã vào nhà rồi mới lái xe rời đi.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 125: Chương 125


Bên trong phòng, Cố Thường Hi mặc một chiếc váy màu hồng tay dài ở phía sau lưng có lộ ra một chút, mái tóc dài được để sang một bên, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng đôi mi được mascara uốn cong, đôi môi được thoa bởi màu son hồng càng làm tôn lên nước da trắng của cô.
Cô thấy đã ổn rồi thì đi tới mở tủ lấy túi quà đã được mua hôm trước ra để vào túi xách, sau đó mặc áo khoác vào, chiếc áo khoác này là áo khoác măng tô nó dài đến đầu gối và khá dày đủ để giữ ấm cho cô.

Cô lấy khăn quàng cổ choàng lên rồi rời khỏi phòng đi tới huyền quan thay giày.

Làm xong cô mở cửa ra ngoài đi xuống dưới khu chung cư.
Lúc cô xuống đã thấy chiếc xe Tần Minh đang đậu ở ngoài, cô nhanh chóng chạy lại đi tới mở cửa ghế phụ ra ngồi vào.

Cô quay sang nhìn anh thấy anh một tay cầm vô lăng còn một tay để thành cửa sổ xe.

Anh cũng không lên nhà thay đồ mà chỉ mặc đồ lúc sáng đi làm.

Anh quay sang nhìn cô rồi nói: "Xin lỗi, do anh bận chút việc nên về trễ để em đợi lâu rồi."
Cô lắc đầu: "Không có đâu, chuyện công việc mà em không trách anh."
Anh nhìn cô một lúc sau đó nói: "Em hôm nay rất xinh đẹp."
Cô nghe vậy thì nở nụ cười sau đó hỏi lại: "Vậy mọi bữa em không xinh đẹp sao?"
Anh đưa tay xoa đầu cô: "Đối với anh, em lúc nào cũng xinh đẹp."
Anh nói rồi chồm người sang thắt dây an toàn cho cô, hai người gần nhau đến mức cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Anh nhìn cô sau đó cúi xuống hôn lên đôi môi của cô, chỉ là chạm nhẹ chứ không hôn sâu.

Anh rời khỏi trở về chỗ vị trí lái ngồi lại, cầm lấy dây an toàn thắt vào.

Anh hắng giọng nói: "Có vị đào."
Cô lúc đầu nghe không hiểu gì nhưng sau đó mới chợt nhớ ra son hôm nay cô sài có vị đào nên anh mới nói thế.

Cô không nói gì quay mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hai gò má đỏ ửng vì câu anh vừa nói.

Anh cũng không nói gì nữa khởi động xe rồi lái đi.
Một lát sau chiếc xe của hai người dừng lại một nhà hàng khá sang trọng, anh đỗ xe xong quay sang nhìn cô đang chăm chú nhìn bên ngoài, hỏi: "Sao vậy? Không thích à?"
Cô lắc đầu thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn anh trả lời: "Không phải chỉ là nhà hàng này khá sang trọng hơn những cái nhà hàng trước.

Em nghĩ nếu có đi cũng chỉ là những nơi nhà hàng mà chúng ta từng đi thôi.

Em thấy giá ở đây chắc cũng không rẻ hay là chúng ta đổi sang chỗ khác đi."
Anh nghe cô nói vậy thì bật cười đưa tay xoa đầu cô: "Tiền anh trong thẻ như thế nào không phải em biết rất rõ sao? Vào đây ăn anh vẫn dư tiền trả."
"Em không phải ý đó chỉ là tiền anh kiếm ra cũng không dễ dàng gì." Cô bắt lấy tay anh đang xoa đầu mình rồi nắm lấy.
Anh nở nụ cười nắm lấy tay cô, nói: "Không sao đâu, tiền anh kiếm ra rồi tiêu cho em anh cảm thấy rất vui vẻ.

Em đừng tiếc tiền cho anh cứ vào ăn đi, hôm nay là giáng sinh mà.

Cũng không phải bữa nào cũng đến đây ăn, không sao đâu."
Cô nghe anh nói vậy thì cũng chỉ biết cách gật đầu đồng ý: "Thôi được, hôm nay thôi đấy.

Lần sau chúng ta có ăn cũng nên đi những nhà hàng cũ quen thuộc thôi."
"Được được, đều nghe theo em.

Vậy bây giờ xuống xe thôi."
Anh nói rồi tháo dây an toàn ra mở cửa xe bước xuống rồi đi sang ghế phụ mở cửa ra.

Cô mỉm cười tháo dây an toàn rồi cũng bước xuống xe, đi tới khoác tay anh hai người vào bên trong nhà hàng.

Vào bên trong, nhân viên phục vụ đi tới nhìn họ rồi nói: "Anh Tần, phòng anh đặt đã được chuẩn bị xong."
Tần Minh gật đầu: "Được, tôi biết rồi."
Anh dẫn cô đi lên lầu rồi đi tới trước căn phòng đã được đặt sẵn.

Anh đi tới mở cửa ra rồi đứng sang một bên, nói: "Mời quý cô vào."

Cô nghe anh nói vậy thì bước vào bên trong nhìn thấy căn phòng được trang trí một khung cảnh rất lãng mạn và một bàn ăn dưới ánh nến.

Anh nhận lấy bó hoa hồng từ tay nhân viên phục vụ đem tới rồi vào phòng đóng cửa lại đi đến chỗ cô.

Anh hỏi: "Em có thích không?"
Cô vẫn không tin được mắt mình quay sang nhìn anh: "Là anh chuẩn bị cho em sao?"
Anh gật đầu đưa bó hoa sang: "Đúng vậy, còn đây là hoa tặng em.

Mong em sẽ thích những điều này mà anh đã chuẩn bị."
Cô đưa tay nhận lấy bó hoa từ tay anh, khóe miệng mỉm cười, trong lòng cô hiện tại rất vui xen lẫn sự ngọt ngào: "Cảm ơn anh, em thật sự rất thích."
Anh lúc này mới thở phào đi tới kéo ghế ra, nhìn cô: "Em ngồi xuống đi."
Cô đi tới cái ghế đã được anh kéo ra rồi ngồi xuống đặt bó hoa sang một bên.

Anh đi đến phía ghế đối diện ngồi xuống, nói: "Hai phần bít tết này đều là tự tay anh làm.

Là anh mượn bếp của nhà hàng xuống nấu cho em."
Cô nhìn phần bít tết trước mắt rồi nhìn anh hỏi: "Anh thật sự xuống bếp làm cho em sao?"
Anh cầm dao và nĩa lên bắt đầu cắt thịt, gật đầu: "Đúng vậy, em ăn thử xem có hợp khẩu vị không."
Anh nhanh chóng cắt xong rồi đặt dĩa thịt của mình sang trước mặt cô sau đó lấy dĩa thịt của cô, nói: "Em ăn đi."
Cô nhìn những miếng thịt trên dĩa đều được cắt một cách đẹp mắt, cô cầm nĩa lên bắt đầu gắp thịt lên ăn.

Còn anh ngồi phía đối diện vừa cắt thịt vừa quan sát cô, thấy cô đã ăn anh hỏi: "Thấy thế nào?"
Cô nhìn anh sau đó giơ ngón cái lên, cười nói: "Rất ngon.

Anh nấu món gì đối với em đều ngon cả."
Anh nghe vậy thì cong khóe miệng, gắp miếng thịt lên ăn, nói: "Nhưng không ngon như đầu bếp nấu.

Cách chế biến thịt lần này là anh học từ đầu bếp ở đây.

Mỗi ngày tan làm anh đều sang đây học một chút nên mới hơi về trễ so với thường ngày."
Cô nghe vậy thì khóe mắt cay cay, cô hít mũi nói: "Anh vất vả rồi."
Anh lắc đầu nhìn cô: "Làm những cái này đều là vì em nên không thấy vất vả.

Em mau ăn đi."
"Được."
Hai người nhanh chóng giải quyết xong phần bít tết của mình.

Ăn xong cô cầm ly rượu lên nhìn anh, nói: "Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều.

Vì em mà chuẩn bị một bầu không khí này và cả món bít tết này anh cũng tự xuống bếp nấu cho em.

Em thật sự rất vui."
Anh cầm ly rượu bên cạnh lên chạm vào ly cô, nói: "Em vui là được rồi, anh lại sợ em không hài lòng."
Cô lắc đầu, cầm ly rượu lên uống một ngụm: "Không có đâu, em rất hài lòng là đằng khác."
Hai người ngồi một lúc rồi quyết định rời khỏi nhà hàng.

Anh cũng không vội vàng lấy xe ngay mà nắm tay cô dẫn đi dạo ở quanh đây.

Trên đường những cặp tình nhân vui vẻ nắm tay nhau đi trên đường, nhìn những cây thông giáng sinh được trang trí lấp lánh.

Cô nói: "Những năm trước khi giáng sinh, em đi ra ngoài đường nhìn những cặp tình nhân nắm tay nhau em liền nghĩ nếu lúc đó có anh thật tốt.

Có anh bên cạnh, nắm tay em và cùng em đón giáng sinh.

Đến tận bây giờ điều ước của em mới trở thành sự thật.

Tuy hơi lâu nhưng cũng không quá muộn."
Anh nắm tay cô nhìn mọi người xung quanh, trên mặt đều là niềm vui vẻ.

Anh đút tay vào túi áo khoác, nói: "Anh cũng vậy, khi không có em bên cạnh anh lại chẳng quan tâm đến những ngày giáng sinh như này.

Đối với anh lúc đó nó không khác gì một ngày bình thường, vô cùng cô đơn.

Nhóm của Bách Khanh thấy vậy thì buổi tối giáng sinh mọi người đều đến công ty anh đợi anh tan làm rồi rủ anh đi ăn uống.

Nhưng khi nhìn thấy bọn họ đều có người mình yêu ở bên cạnh, lúc đó anh thật sự cảm thấy khá cô đơn.

Về đến nhà, nỗi nhớ dành cho em càng nhiều hơn.

Trong lòng anh lúc đó tự hỏi em đang làm gì, đón giáng sinh có vui không?"
Cô nghe xong thì đi đến ôm lấy anh, nói: "Không sao hết, giáng sinh năm nay của anh và những năm sau đều sẽ có em bên cạnh, không đi đâu cũng không rời xa nhau."
Anh vòng tay ôm lấy cô, nhìn lên bầu trời đang đổ tuyết gật đầu, nói: "Được, sẽ không rời xa nhau nữa cũng không đi đâu hết.

Chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau."
Còn một chỗ khác, Alex từ trong khách sạn đi ra nhìn bầu trời đổ tuyết và nhìn những cặp tình nhân đang nắm tay nhau vui vẻ đi ở bên ngoài trong lòng cảm thấy cô đơn.

Cô đút hai tay vào túi rồi tiếp tục đi dạo, lúc trước giáng sinh còn có Mia hay là những người khác bên cạnh nhưng năm nay lại phải trải qua một mình.

Cô thở dài không nghĩ nữa tiếp tục đi dạo cho đến khi đi đến một con hẻm cô nghe thấy tiếng nôn khan thì dừng lại quay sang nhìn.
Do ánh đèn đường chiếu vào nên cô cũng thấy rõ một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng nhăn nhúm phối với quần đen, gương mặt vì say rượu mà ửng đỏ.

Cô nhìn thấy thời tiết trở lạnh như vậy mà người đàn ông này lại ăn mặc phong phanh như vậy chỉ sợ sẽ bị bệnh mất, cô nhanh chóng đi tới cởi một cái áo khoác đang mặc ra đắp lên cho người đàn ông, hỏi: "Anh gì ơi, anh có ổn không? Anh không sao chứ?"
Người đàn ông đó nghe thấy giọng nói thì mở mắt ra nhìn thấy một cô gái đang ở trước mặt lo lắng nhìn anh, trong lòng anh cười khổ đã bao lâu rồi không có người quan tâm, lo lắng đến anh như vậy.

Nhưng do anh mệt quá nên cũng chỉ còn sức để trả lời chỉ có thể lắc đầu, tiếp tục nhắm mắt.

Cô nhìn thấy như vậy thì trong lòng hoảng loạn, nếu để người đàn ông này ở bên ngoài nguyên đêm như vậy liệu có chuyện gì xảy ra không? Không được, trước tiên đưa anh đến khách sạn mà cô đang ở trước đã rồi tính sau.

Cô đi tới đỡ người đàn ông đứng dậy, trong lòng thầm than sao lại nặng như vậy khiến cô xém nữa đã đỡ không nổi.

Cô lấy áo khoác của mình đắp lên cho anh rồi mới khó khăn dìu anh đi đến hướng khách sạn mà cô đang ở.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 126: Chương 126


Ở trên băng ghế quảng trường, Cố Thường Hi mở túi xách lấy một túi quà đưa sang cho Tần Minh đang ngồi bên cạnh: "Quà giáng sinh em tặng anh."
Anh nhìn túi quà trên tay cô rồi đưa tay nhận lấy, hỏi: "Đây là gì vậy?"
Cô cười nói: "Anh mở ra đi rồi biết."
Anh nghe thế thì theo lời cô đưa tay mở túi quà ra bên trong là một ví da màu đen có chất liệu rất tốt.

Anh nhìn cô nói: "Cảm ơn món quà của em, anh thích nó lắm."
Anh nói xong lấy ví ở trong túi ra rồi để tất cả đồ ở trong ví đấy sang ví mà cô đã tặng, nói: "Sau này anh sẽ luôn mang theo nó bên mình."
"Anh thích là tốt rồi, lúc đấy em không biết mua quà gì tặng cho anh hôm giáng sinh.

Vô tình nhìn thấy cái ví da này, nhìn chất liệu và thiết kế em nghĩ nó sẽ hợp với anh nên em mới mua nó."
Anh cất ví da vào túi sau đó từ túi áo lấy ra một hộp quà nhỏ đưa sang cho cô: "Đây, quà giáng sinh anh tặng em."
Cô nhận lấy sau đó mở hộp quà ra nhìn anh: "Đây là?"
"Anh không có kinh nghiệm về tặng quà lắm nên anh mua cho em một đôi bông tai.

Em có thích không?" Anh căng thẳng nhìn cô hỏi.
Cô nhìn đôi bông tai có được thiết kế hình ngôi sao một cách tinh xảo, nhỏ gọn thật sự rất hợp ý cô.

Cô gật đầu cười nói: "Em thích lắm, cảm ơn anh."
Anh nghe vậy thì thở phào, trước giờ anh luôn thế mỗi lần tặng quà cho cô anh đều sợ cô không thích nên khá căng thẳng.

Anh cầm lấy hộp quà, nói: "Để anh đeo lên cho em."
Cô gật đầu: "Được."
Anh vén mái tóc của cô ra sau tai, gỡ đôi bông tai cô đang đeo xuống sau đó cầm lấy bông tai nằm trong hộp lên đeo cho cô.

Cứ như thế lát sau trên tai cô đã đeo đôi bông tai mà anh tặng lúc nãy.

Anh nhìn cô nói: "Đeo xong rồi."

Cô nghe vậy thì đưa tay lên sờ đôi bông tai đang đeo, nở nụ cười hỏi anh: "Có đẹp không?"
Anh gật đầu nhìn cô: "Rất đẹp, em đeo gì cũng đều đẹp."
Cô mở túi xách lấy gương ra ngắm nhìn sau đó gật đầu nói: "Đúng là đẹp thật, cảm ơn anh về món quà."
Anh xích tới hôn lên môi cô, nói: "Giáng sinh vui vẻ."
Cô mỉm cười hôn lại lên môi anh, nói: "Giáng sinh vui vẻ."
Còn ở khách sạn, Alex mở cửa phòng bước vào khó khăn dìu người đàn ông đang say rượu đến bất tỉnh đi lại chiếc giường rồi để người đàn ông nằm xuống.

Cô thở một hơi, đưa tay lau mồ hôi trên trán.

Nhìn người đàn ông này ốm ốm như vậy mà không nghĩ tới lại nặng như vậy.

Cô ngồi xuống giường nghỉ một lát sau đó mới chỉnh lại cho người đàn ông này ngủ ngay ngắn.

Lúc nãy cô có định đặt thêm phòng khách sạn cho anh, nhưng lễ tân bảo đã hết phòng trống nên cô chỉ đành đem anh về phòng mình.
Cô đi vào phòng tắm cầm lấy khăn rồi nhúng nước vắt khô sau đó đem ra ngoài.

Cô ngồi xuống giường cầm lấy khăn lau mặt cho người đàn ông, lúc nãy ở trong hẻm với lại lo lắng nên cũng không để ý kĩ về gương mặt của người đàn ông nhưng bây giờ khi ngắm kĩ thì cảm thấy người đàn ông này rất đẹp trai.
Người đàn ông này có gương mặt rất tuấn tú, sóng mũi cao, ở phía dưới chân mày bên trái có một nốt ruồi nhỏ nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy.

Cô thầm nghĩ trong lòng, một người đàn ông đẹp trai, tuấn tú như vậy sao lại uống say rượu ở ngoài đường vào đêm giáng sinh như này, còn ngồi con hẻm đó một mình.

Nếu như cô không giúp anh dẫn về đây thì chắc chắn ngày mai báo đài sẽ đưa tin nói có một người đàn ông ở trong con hẻm bị cóng chết.
Cô lắc đầu cầm lấy khăn lau gương mặt anh xong sau đó di chuyển xuống cổ rồi đưa tay cởi hai nút áo sơ mi đầu của anh để anh ngủ thoải mái hơn, mới đứng dậy đi vào phòng tắm.

Một lát sau cô bước ra thấy anh đang nằm ngủ nhưng chân mày trên gương mặt anh lại cau có một cách khó chịu.

Cô đi tới ngồi xuống đưa tay xoa chân mày anh một lúc khiến chân mày anh giãn ra thì cô mới thở phào.

Cô đắp chăn lại cho anh đàng hoàng sau đó mở tủ lấy một cái chăn khác ra rồi đi tới ghế nằm xuống.

Hôm nay coi như làm việc tốt một hôm, cô sẽ ngủ ở đây để anh chiếm chỗ trên chiếc giường êm ái đó.

Cô không nghĩ nhiều nữa nhanh chóng nhắm mắt lại, một lát sau chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau người đàn ông nằm trên giường thức dậy, anh mở mắt ra nhìn xung quanh sau đó cảm thấy thật lạ lẫm, đây không phải là phòng của anh.

Anh đưa tay vỗ lên trán mình, một lúc anh mới nhớ ra lại mọi chuyện tối qua.

Tối qua anh đi gặp khách hàng sau đó uống say, anh tự đi bộ về nhưng đi được một lát thì cảm thấy trong bụng khó chịu khiến anh muốn nôn nên mới quẹo sang con hẻm gần đó để nôn.

Không nghĩ tới lúc đó anh lại gặp một cô gái, cô ấy đến lấy áo khoác đắp cho anh sau đó anh say quá nên bất tỉnh cũng không còn nhớ gì.
Anh ngồi dậy nhìn thấy cô gái mà giúp anh tối qua đang đắp chăn ngủ say trên ghế.

Anh cũng không tiện đánh thức nên chỉ đành ngồi đó nhìn cô, lúc tối qua say rượu nên đầu óc anh cũng không tỉnh táo mấy để nhớ gương mặt cô.

Nhưng lần này tỉnh rượu rồi anh thấy cô đúng là có sự xinh đẹp và một chút cá tính.

Có lẽ do ánh nhìn của anh quá chăm chú nên khiến Alex đang nằm ngủ cảm nhận được, cô khó chịu nhíu mày sau đó từ từ mở mắt ra.

Anh thấy cô đã thức thì vội vàng thu hồi tầm mắt nhìn sang chỗ khác.

Cô đưa mắt nhìn lên giường thấy người đàn ông đó đã thức đang ngồi đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Cô ngồi dậy, giọng nói mang theo sự buồn ngủ hỏi anh: "Anh tỉnh rồi sao? Tối qua tôi thấy anh say rượu quá mà còn ngồi ở ngoài đường với thời tiết lạnh như thế tôi sợ anh bệnh nên mới đem anh về đây."
Anh lúc này mới đưa mắt nhìn cô, sau đó khàn giọng nói: "Cảm ơn cô chuyện tối qua."
Cô lắc đầu, nói: "Không có gì đâu, anh đừng khách sáo."

Anh gật đầu rồi hỏi cô: "Cô tên gì?"
"Tôi tên là Alex còn anh thì sao?"
"Tôi là Cao Vũ, chuyện tối qua tôi nhất định sẽ cảm ơn cô một cách đàng hoàng nhất."
Alex nghe vậy thì xua tay: "Không nhất thiết phải thế đâu."
Cao Vũ mặc kệ lời nói không cần của cô, vẫn nói: "Cô yên tâm, Cao Vũ tôi có ơn nhất định sẽ trả."
Alex thấy anh quyết định như vậy rồi thì cũng đành nghe theo dù gì chiều nay cô cũng phải về Anh, cô gật đầu: "Được, đều nghe theo anh.

Anh thức rồi thì mau chóng vào phòng tắm đánh răng rửa mặt để tỉnh ngủ hơn đi."
Cao Vũ gật đầu bước xuống giường đi vào phòng tắm đóng cửa lại, cô ngồi trên ghế một lát sau đó bước xuống ghế mang dép vào đi đến cửa sổ kéo rèm ra nhìn thấy mặt trời đã lên cao.

Giáng sinh cuối cùng cũng trôi qua, hôm nay lại là một ngày mới cô cũng nên về Anh rồi.
Bên trong phòng ngủ, Cố Thường Hi lấy vali mở ra sau đó xếp đồ lại bỏ vào đấy.

Ngày mai cô phải bay sang Thượng Hải để tập trước chuẩn bị buổi biểu diễn cuối năm sắp tới.

Cô đang xếp đồ thì tiếng chuông điện thoại để ở trên giường reo lên, cô cầm lấy bắt máy cũng không nhìn người gọi tới: "Alo."
Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói của Mary: "Chị Mia, vé máy bay em đặt là 8 giờ sáng mai sẽ cất cánh.

Em gọi để nhắc lại chị nếu không em sợ chị sẽ quên."
Cô gật đầu vừa nghe điện thoại vừa xếp đồ: "Chị nhớ rồi, em yên tâm đi sẽ không quên đâu."
"Dạ được, vậy em cúp máy đây.

Mai gặp chị ở sân bay."
"Được, tạm biệt em."
Cúp máy cô để điện thoại sang một bên sau đó nhìn tủ đồ lựa vài bộ để xếp tiếp.

Lần này tiếng chuông điện thoại lại reo lên, cô bắt máy: "Alo."
Alex ở sân bay ngồi trên băng ghế nói: "Mia, là mình đây.

Giờ mình đang ở sân bay đợi máy bay cất cánh nên gọi cho cậu này."
Cô lúc này mới nhớ ra là hôm nay Alex phải về Anh nhưng cô không rõ thời gian vì cô ấy không nói với cô.

Cô nói: "Cậu đấy không để cho mình ra tiễn cậu gì cả, ngay cả thời gian đi cũng không báo một tiếng."
Alex cười cười nói: "Có gì đâu, mình tự đi được mà.

Cuối năm lại gặp được cậu rồi mình đang mong đến đó đây."
"Mình cũng mong tới đấy về Anh gặp lại mọi người."
"À mình kể cho cậu nghe chuyện này, tối qua mình đã giúp một người."
Cô nghe vậy thì khó hiểu, hỏi lại: "Giúp một người?"
Alex kể lại mọi chuyện tối qua cho cô, cô nghe xong thì hiểu ra.

Hóa ra đây là cái giúp người mà cô ấy nói, cô nói: "Người ta còn chưa cảm ơn cậu đàng hoàng mà cậu lại bỏ đi về Anh rồi sao người ta có thể cảm ơn cậu đây?"
Alex nghe vậy thì nói: "Mình cũng đâu quan trọng về vấn đề đó đâu.

Mình lúc đó giúp còn chẳng nghĩ nhiều như vậy."
Cô trêu chọc cô ấy nói: "Biết đâu sau này người ta gặp lại cậu người ta sẽ lấy thân báo đáp cậu đó."
Alex bật cười: "Không có đâu, đây là đời thực không phải như bên trong tiểu thuyết người ta viết đâu nên chuyện đó sẽ không xảy ra.

Cũng chưa chắc mình đã gặp lại anh ta."
Nghe thấy thông báo cô tiếp viên hàng không, Alex nói: "Máy bay chuẩn bị bay rồi mình cúp máy đây.

Khi nào đến Anh sẽ thông báo với cậu một tiếng."
"Được được."
Cúp máy cô đặt điện thoại sang một bên, lúc này cửa phòng được mở ra.

Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy Tần Minh đi làm mới về, anh nhìn cô hỏi: "Đã xếp đồ xong chưa?"
Cô gật đầu đứng dậy đi đến chỗ anh, nói: "Sắp xong rồi còn vài bộ nữa thôi.

Anh đi làm nay chắc là mệt lắm."
Anh đưa tay ôm lấy cô vào lòng, ngửi được mùi hương quen thuộc trên cơ thể cô nhắm mắt lại, nói: "Mệt nhưng khi về đến nhà gặp em, được ôm em vào lòng thì mỏi mệt đều biến mất hết.

Cho anh ôm em thêm một chút."
"Được, anh cứ ôm đi." Cô đưa tay ôm lấy anh.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 127: Chương 127


Tần Minh ôm cô một lát sau đó buông ra đi đến chỗ vali của cô, ngồi xuống cầm lên nhìn qua một lượt dặn dò: "Thời tiết lạnh nên em phải mang theo nhiều đồ dày một chút để giữ ấm.

Váy, đầm tuy đẹp nhưng rất dễ lạnh sẽ bị cảm.

Còn có nhớ đem nhiều găng tay và khăn quàng cổ một chút."
Cố Thường Hi đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, nghe anh ở bên cạnh dặn dò nhắc nhở cô gật đầu: "Được được, em biết rồi.

Em sẽ đem theo đầy đủ."
Anh quay sang nhìn cô: "Em qua Thượng Hải trước, anh giải quyết công việc xong sẽ qua tìm em.

Sẽ đến tham dự buổi biểu diễn của em."
Cô mỉm cười tiến tới hôn lên trán anh: "Được, em biết rồi.

Em qua bên đó đợi anh trước."
Anh đưa tay ôm lấy eo cô kéo cô vào lòng, nói: "Không muốn em đi tí nào cả."
Cô bật cười ngẩng đầu lên nhìn anh: "Từ Quảng Châu đến Thượng Hải cũng đâu xa lắm với lại cũng chỉ xa nhau vài ngày mà thôi rồi sẽ gặp lại."
"Nhưng mà anh quen có em bên cạnh cho nên không nỡ để em đi."
Cô đưa tay nắm lấy tay anh đang đặt trên eo mình cũng không nói gì.

Anh với cô bây giờ lúc nào cũng ở bên cạnh nhau nên hiện tại tách ra thì có chút không quen.

Cô biết phần lớn là anh vẫn còn nhớ đến chuyện cũ nhưng cô lại không biết làm sao để anh có cảm giác an toàn.

Hai người không nói gì cứ ôm nhau một lúc lâu như vậy.
Lát sau cô đứng dậy mở tủ đồ ra kiếm thêm vài bộ đồ nữa thì vô tình thấy bên trong một góc tủ có cái gì đó khá quen mắt.

Cô không nghĩ nhiều lấy ra nhìn thì thấy đây chính là khăn quàng cổ lúc trước cô tự tay đan tặng cho anh, cô nhìn anh đang ngồi xếp đồ cô bỏ vào vali.

Cô đi tới ngồi xuống đối diện anh, đưa khăn quàng cổ ra hỏi: "Anh còn giữ khăn quàng cổ này em tặng sao?"

Anh nghe cô hỏi thì ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên tay cô đang cầm khăn quàng cổ lúc trước cô tặng anh.

Anh gật đầu, lấy khăn quàng cổ từ tay cô nói: "Tất nhiên là vẫn còn giữ, món quà em tặng anh sao anh lại có thể bỏ đi được.

Khi em đi anh luôn đem nó ra ngắm nhìn, v**t v* từng đường len mà em đan cho anh.

Anh không nỡ đem nó choàng lên cổ vì sợ nó bị dơ hay phai màu, dù gì anh cũng chỉ có một cái khăn này mà thôi.

Nên anh luôn cất nó trong tủ, khi nào nhớ đến em sẽ đem ra ngắm nhìn."
Cô nghe anh nói vậy thì hốc mắt đỏ ửng lên, nước mắt không khống chế được rơi xuống gò má.

Anh đưa tay lau nước mắt lăn trên gò má cô, nói: "Được rồi, không có gì phải khóc.

Hi Hi sau này em có thể đan thêm khăn quàng cổ cho anh không?"
Cô nhìn anh ngập ngừng nói: "Nhưng...em đan không được đẹp."
"Không sao hết, miễn là em đan cho anh thì trong mắt anh cái nào cũng đẹp cả.

Có được không?"
Cô gật đầu đồng ý: "Vậy được, em sẽ đan thêm cho anh cái khăn quàng cổ nữa.

Nếu có xấu thì không được chê đâu đó."
Anh gật đầu cười rộ nhìn cô: "Tất nhiên rồi, sẽ không chê vì nó đối với anh luôn đẹp và trân quý nhất."
Cô nghe vậy thì nở nụ cười gật đầu: "Vậy được, giờ em đi kiếm thêm vài bộ quần áo đem theo đây."
"Được, em đi lấy đi.

Kiếm bộ nào dày một chút để không bị lạnh."
Cô đứng dậy mở tủ ra tiếp tục kiếm đồ, nói: "Em biết rồi."
Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Minh thức dậy đầu tiên anh nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn cô đang vùi trong chăn ôm anh ngủ say.

Anh đưa tay vén mái tóc cô để ra sau tai, nhìn từ rèm cửa sổ thấy bên ngoài mặt trời đang bắt đầu ló dạng, anh khàn giọng gọi cô: "Hi Hi, mau dậy thôi.

Hôm nay em phải đến Thượng Hải đấy, không được dậy muộn đâu."
Cố Thường Hi nghe anh gọi thì nhíu mày quay mặt sang chỗ khác, lầm bầm nói: "Em muốn ngủ thêm chút nữa, anh đừng làm phiền em."
Anh nhìn thấy cô như vậy thì bật cười, ôm lấy cô từ sau lưng kéo vào trong lòng, hôn l*n đ*nh đầu của cô, nói: "Biết là em muốn ngủ thêm chút nữa nhưng Mary đang đợi em, còn phải đến Thượng Hải biểu diễn nữa không phải sao? Em định bỏ mặc khán giả đợi em ở đó rồi nằm đây ngủ sao?"
Cô nghe anh nói vậy thì từ từ mở mắt ra nhìn đồng hồ, vậy mà đã hơn 5 giờ rưỡi.

Cô quay sang ôm lấy anh, thở dài: "Không muốn thức sớm chút nào."
Anh xoa đầu cô: "Nào ngoan, mau thức thôi.

Nếu không em sẽ bị trễ chuyến bay đấy."
Cô gật đầu nằm thêm một lát sau đó ngồi dậy, vươn vai vài cái để tỉnh ngủ hơn rồi bước xuống giường mang dép vào đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Anh nằm trên giường thêm một lúc rồi cũng sang phòng bên cạnh đánh răng rửa mặt rồi nấu bữa sáng cho cô.
Lúc cô từ trong phòng bước ra trên người đã thay một bộ đồ khác, mái tóc được cột cao nhưng có vài lọn tóc vẫn còn vương trên mặt.

Cô thấy anh đang dọn bữa sáng ra thì đi đến nói: "Có cần em giúp một tay không?"
Anh nhìn cô lắc đầu, bưng đồ ăn đặt trên bàn nói: "Không cần đâu, anh làm được.

Em chỉ cần ngồi xuống đợi đồ ăn thôi."
Cô nghe vậy thì kéo ghế ngồi xuống nhìn anh dọn đồ ăn sáng lên bàn, sau đó cầm ly sữa nóng bên cạnh lên uống một ngụm.

Anh tháo tạp dề ra để trong bếp rồi đi đến chỗ cô nói: "Em ăn sáng trước đi, anh vào phòng tắm rồi thay đồ đã."
Cô thấy anh vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ trên người thì gật đầu: "Vậy anh vào tắm trước đi."
"Được, em cứ ăn đi đừng đợi anh."
Anh nói rồi đi về phòng đóng cửa lại, cô thu hồi tầm mắt cầm miếng bánh mì lên ăn sáng.

Lúc sau anh bước ra, bộ đồ ngủ đã được thay sang một chiếc áo sơ mi trắng phối với quần đen không khác như bao ngày là mấy nếu có khác chắc là vài chi tiết nhỏ và chất liệu trên áo.

Anh đi tới kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, hỏi: "Đã ăn xong rồi sao?"
Cô gật đầu cầm khăn giấy để bên cạnh lên lau tay: "Em ăn xong rồi."
Anh cầm bánh mì lên ăn nghe thế hỏi cô: "Đã no chưa?"
"No rồi, anh yên tâm đi."
"Được, vậy em đợi anh một lát.

Anh nhanh chóng ăn xong sẽ đưa em ra sân bay." Anh cầm ly cà phê bên cạnh lên uống một ngụm, nói.
Cô nghe thế vội nói: "Anh cứ ăn từ từ đừng gấp, thời gian vẫn còn sớm mà.

Đường đến sân bay cũng không xa mấy đâu."
Anh cười cười nhìn cô: "Được, anh biết rồi."
Một lát sau anh cũng ăn xong, cô nhìn đồng hồ anh chỉ ăn trong vòng có mười phút mà thôi.

Anh cầm ly cà phê lên uống sau đó nhìn cô ngồi đối diện nói: "Đi thôi, anh chở em ra sân bay."
Cô hồi thần, nhìn anh gật đầu: "À được."
Anh đứng dậy đi vào phòng lấy vali của cô, cô đi theo sau vào trong lấy áo khoác mặc vào và cầm lấy túi xách lên nhìn anh.

Anh mặc áo khoác vest, cài nút chỉn chu lại rồi một tay kéo vali, một tay đưa đến trước mặt cô: "Nắm tay anh."
Cô mỉm cười đi tới nắm lấy bàn tay anh, lồng bàn tay anh vừa to lớn vừa ấm áp đủ để sưởi ấm tay cô vào thời tiết lạnh như mùa đông thế này.

Cô ngước lên nhìn anh, cười nói: "Đi thôi."
Anh gật đầu nắm tay cô rồi kéo vali rời khỏi phòng, cô đi sau nên đưa tay đóng cửa phòng lại.

Ở trên xe, thấy bầu không khí khá im lặng nên cô đưa tay nhấn mở nhạc để bầu không khí sôi động thêm một chút.

Anh ngồi bên cạnh tập trung nhìn phía trước lái xe, hỏi: "Cảm thấy buồn chán sao?"
Cô lắc đầu nói: "Không có, chỉ là mở nhạc làm dịu bầu không khí thôi."
"Được được, anh lái xe ít khi nói chuyện nếu mở nhạc có thể làm dịu bầu không khí thì em cứ mở đi."
Cô gật đầu, sau đó như nhớ ra gì đó cô quay sang nhìn anh dặn dò: "Em không có bên cạnh anh thì anh cũng đừng vì thế mà quá tập trung vào công việc quên luôn thời gian ăn uống và nghỉ ngơi của bản thân."
Anh nghe cô nói vậy thì gật đầu: "Được, đều nghe em dặn dò."
"Dạ dày anh không được tốt không được bỏ bữa đâu.

Anh có nhớ không?"

"Anh nhớ rồi, em cũng thế đấy.

Tập luyện thì tập nhưng đừng quá sức, nhớ chú ý nghỉ ngơi và ăn uống."
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Được, em biết rồi."
Hai người dặn dò nhau qua lại rồi cuối cùng cũng đến sân bay.

Từ xa cô đã thấy Mary đang đứng bên ngoài đợi hai người.

Xe dừng lại cô tháo dây an toàn rồi mở cửa xe bước xuống, chạy đến chỗ cô ấy gọi: "Mary."
Mary thấy cô đang chạy tới thì cũng chạy lại ôm lấy cô: "Chị Mia."
Hai người ôm nhau một lát rồi bỏ ra, Tần Minh kéo vali đi tới nhìn họ: "Trời đang lạnh, đừng đứng đây dễ bị bệnh.

Vào trong trước đã."
Ba người cùng nhau đi vào bên trong sân bay, anh đưa vali sang cho cô rồi quay sang nói với Mary đang đứng bên cạnh: "Phiền cô thời gian này không có tôi bên cạnh thì hãy chăm sóc cô ấy giúp tôi.

Đừng để cô ấy bỏ bữa hay nghỉ ngơi không đủ, sẽ dễ bị bệnh."
Mary nghe vậy thì gật đầu nhìn anh: "Tôi biết rồi, anh cứ yên tâm giao chị Mia cho tôi."
Cố Thường Hi đi đến chỉnh lại áo cho anh, nói: "Đừng có nói em không phải chú ý lo cho bản thân anh đi.

Nếu em biết anh bỏ bữa hay làm việc quá sức em sẽ..."
Anh nhìn cô cười hỏi: "Sẽ làm sao?"
Cô ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: "Sẽ nghĩ nói chuyện với anh."
"Được được, anh biết rồi."
Mary đứng bên cạnh xem đồng hồ rồi nói: "Chị Mia, chúng ta mau đi vào trong làm thủ tục thôi."
Cô lúc này mới ôm lấy anh rồi nhanh chóng buông ra, nói: "Vậy em đi đây.

Hẹn gặp lại anh sau."
Anh đưa tay xoa đầu cô: "Được."
Mary và cô kéo vali xoay người đi vào bên trong làm thủ tục.

Anh đứng nhìn bóng dáng cô biến mất thì nụ cười trên môi mới thu lại, anh còn nhớ năm năm trước lúc cô sang Anh, anh cũng ra sân bay tìm cô nhưng không thấy cô đâu chỉ nghe thấy thông báo của tiếp viên hàng không truyền tới máy bay đã cất cánh.

Nhưng lần này lại khác, không giống như trước đây nữa, cô cũng không phải rời đi không từ mà biệt.
 
Gặp Gỡ Thời Thanh Xuân
Chương 128: Chương 128


Tới Thượng Hải cũng đã trưa, hai người bọn cô đẩy hành lý từ bên trong sân bay đi ra thấy một người đàn ông quen thuộc đang đứng bên ngoài đợi sẵn.

Cố Thường Hi chạy nhanh đến ôm lấy người đàn ông đó: "Giáo sư Join, thầy sang Thượng Hải lúc nào vậy? Em còn tưởng thầy vẫn ở Anh với cô Lệ Nguyệt."
Join ôm lấy vỗ lưng cô, cười nói: "Thầy sang Thượng Hải hôm qua còn cô Lệ Nguyệt của em thì vẫn còn ở Anh, không về chung với thầy."
Cô ôm một lát rồi buông ông ra, hỏi: "Sao giáo sư biết hôm nay em sẽ sang đây?"
Ông cười cười đưa tay chỉ về phía Mary đang đứng ở sau lưng cô: "Trợ lý của em nói với thầy biết nên thầy ra đây đón hai đứa.

Chúng ta đừng đứng đây nữa mau vào trong xe đi, thầy dẫn hai đứa đi ăn."
Cô quay người nhìn Mary đang đứng phía sau cúi đầu xuống nhìn gì đó trên đất, nghe ông nói vậy thì cô gật đầu: "Dạ được, đều nghe theo thầy."
Tài xế nhanh chóng đi tới nhận lấy hành lý đem ra cốp sau để, ba người cũng mở cửa xe vào bên trong ngồi.

Tài xế để đồ xong thì nhanh chóng đi tới mở cửa ghế lái ra ngồi vào rồi lái xe rời đi.
Bên trong xe, cô quay sang hỏi Mary đang ngồi bên cạnh: "Bây giờ đã mấy giờ rồi?"
Mary giơ tay đeo đồng hồ lên trả lời cô: "Đã 11 giờ trưa rồi chị."
Cô gật đầu cũng không nói gì, giáo sư Join ngồi bên cạnh cô cười nói: "Đã lâu không gặp em, bây giờ gặp lại thấy em đã có da có thịt hơn trước rồi.

Bạn trai em chăm em tốt đấy."
Cô nghe vậy thì nở nụ cười ngượng ngùng, đưa tay xoa mũi: "Em đang muốn giảm cân nhưng lúc nào cũng không thành công.

Lần này sang Thượng Hải vài ngày, không có anh ấy bên cạnh em có thể giảm cân được chút ít rồi."
Ông nghe vậy thì bật cười, ngả người ra sau dựa lưng vào ghế: "Bạn trai em không cho em giảm cân là đúng rồi, khó khăn lắm mới vỗ béo em lên được sao có thể nỡ để em giảm cân."
Cô nghe đưa tay sờ lên eo mình, nhăn mặt nhìn ông nói: "Nhưng mập quá sẽ xấu, mặc đồ lên biểu diễn cũng không còn nữa thầy nên em phải giảm cân."
Hai người ở trong xe trò chuyện với nhau, mỗi người một câu đôi lúc còn có Mary nói vào vài câu góp vui khiến cho bầu không khí trên xe vui vẻ hơn.

Cứ như thế rất nhanh họ cũng đã đến quán ăn mà giáo sư Join đã đặt bàn sẵn.

Ba người bước xuống xe nhìn quán ăn trước mắt, cô quay sang nói: "Giáo sư với Mary vào trước đi, em đi gọi điện thoại một lát rồi vào sau."
Giáo sư Join nghe vậy thì nở nụ cười trêu chọc cô: "Gọi cho bạn trai có phải không?"

Cô mỉm cười gật đầu: "Dạ phải, em xuống máy bay rồi cũng nên báo bình an với anh ấy một tiếng."
Ông gật đầu nhìn cô: "Vậy được rồi, thầy với Mary vào trước đây.

Em cứ ở đây gọi điện thoại đi."
Ông nói rồi cùng Mary bước vào bên trong quán ăn, cô thu hồi tầm mắt mở túi xách lấy điện thoại ra rồi nhấn số gọi cho anh.

Khoảng một lúc sau anh mới bắt máy: "Alo."
Cô đi tới băng ghế gần đó ngồi xuống, nói: "Alo, em đến Thượng Hải rồi nên báo với anh một tiếng."
Tần Minh ở bên này nhìn một đống văn kiện trước mắt thì đưa tay xoa mi tâm nhưng vẫn dùng giọng dịu dàng để nói với cô: "Thế em đã ăn uống gì chưa?"
Cô đung đưa chân, lắc đầu: "Vẫn chưa nhưng hiện tại bọn em đang ở trước quán ăn chuẩn bị dùng bữa.

Còn anh thì sao?"
Anh ngả lưng dựa vào ghế, nói: "Anh cũng chuẩn bị sắp ăn rồi.

Em đi ăn trước đi đừng để bụng đói, tối anh gọi cho em."
Cô không yên tâm dặn dò: "Được, em biết rồi.

Nhưng anh nhớ phải ăn đó không được ăn trễ quá hay bỏ bữa đâu."
Anh bật cười, đồng ý: "Được được, anh biết rồi.

Lát em dùng bữa ngon miệng."
"Vâng."
Cúp máy cô vẫn không yên tâm lắm nhắn một tin cho Anna.

Anna đang ngồi thu xếp đồ đạc chuẩn bị xuống nhà ăn dùng bữa trưa thì điện thoại rung lên.

Cô ấy mở ra đọc tin nhắn của cô gửi tới: [ Phiền cô xuống nhà ăn đem một phần cơm lên cho Tần Minh.

Tôi sợ anh ấy lo làm việc quên mất thời gian rồi ăn trễ, hại đau dạ dày.]
Anna nhìn văn phòng đang đóng chặt cửa, nhanh chóng trả lời: [ Vâng, tôi biết rồi.]
Nhận được tin nhắn Anna thì cô mới thấy an tâm hơn chút ít.

Cô cất điện thoại vào túi rồi đứng dậy đi vào bên trong quán ăn mà hai người kia đang đợi cô.

Ở bên này, trong văn phòng làm việc Tần Minh đang xem văn kiện rồi chỉnh sửa thì tiếng gõ cửa vang lên.

Anh nói: "Vào đi."
Cửa được mở ra sau đó được đóng lại, tiếng giày cao gót đi đến gần chỗ anh rồi dừng trước bàn làm việc.

Trước mặt anh xuất hiện một hộp cơm khiến anh phải dừng lại công việc đang làm dang dở, ngẩng đầu lên nhìn, hỏi: "Đây là?"
Anna mỉm cười nhanh chóng giải thích: "Cô Cố lúc nãy có nhắn tin cho tôi kêu tôi xuống nhà ăn đem một phần cơm cho Tần tổng.

Cô ấy sợ anh lo làm việc không dùng bữa đúng giờ rồi sẽ dễ đau dạ dày nên mới kêu tôi làm thế."
Anh cong khóe môi gật đầu: "Làm phiền cô rồi.

Cảm ơn."
Anna nhanh chóng lắc đầu: "Không phiền đâu, vậy Tần tổng anh nhanh chóng dùng bữa để cô Cố không lo lắng.

Tôi phải đi xuống nhà ăn ăn trưa đây."
"Được, cô cứ đi ăn đi."
Anna nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài, bên trong văn phòng làm việc giờ cũng chỉ còn mình anh.

Anh khép văn kiện đang làm dang dở, lấy điện thoại ra nhắn tin gửi cho cô: [ Cảm ơn em.] Nhắn xong thì anh đặt điện thoại lên bàn sau đó cầm lấy hộp cơm ra ghế sofa ngồi xuống rồi mở ra bắt đầu ăn.
Buổi tối ở bên Thượng Hải, Cố Thường Hi ngồi trong xe đưa mắt nhìn những phong cảnh bên ngoài đang nhanh chóng vụt qua.

Mary ở bên cạnh đưa ly trà sữa sang cho cô: "Chị Mia, uống một chút đi.

Hôm nay tập luyện tới giờ này mới xong chắc chị cũng mệt rồi."
Cô quay sang nhận lấy ly trà sữa từ tay cô ấy, nói: "Cảm ơn em."
Cô cắm ống hút vào ly rồi bắt đầu uống, lúc trưa sau khi dùng bữa xong thì hai người bọn cô đến khách sạn nhận phòng.

Sau đấy thì cùng với giáo sư Join đến chỗ biểu diễn để tập luyện cho tới đến bây giờ mới xong.

Cô mở điện thoại lên nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn 8 giờ tối rồi nhưng trong bụng vẫn chưa ăn gì.

Cô lướt mạng đặt vài món ăn về khách sạn sau đó ngẫm nghĩ nhắn tin hỏi Quan Duệ: [ Cậu còn ở công ty không? ]
Bên này Quan Duệ đang ở trong văn phòng nhìn vào máy tính để làm việc thì điện thoại bên cạnh rung lên.

Anh quay sang cầm lên nhìn thấy tin nhắn cô gửi tới hỏi thì nhanh chóng trả lời: [ Tôi vẫn còn, không biết cô Cố có chuyện gì? ]
[ Tần Minh anh ấy vẫn còn ở công ty chứ? ]
Anh đi ra ngoài nhìn sang văn phòng bên cạnh sau đó trả lời: [ Vẫn còn đấy cô Cố.

Cuối năm nên công việc khá bận rộn, chắc là Tần tổng phải tăng ca tới khuya mới về được.]
Cô thấy vậy thì gửi tin nhắn lại: [ Cảm ơn cậu, tôi biết rồi.

Cậu cũng nhớ chú ý sức khỏe, tôi không làm phiền cậu nữa cậu cứ làm việc tiếp đi.]
Thoát khỏi tin nhắn, cô lên mạng lướt lướt rồi đặt vài món cho anh.

Làm xong mọi chuyện thì cô mới tắt điện thoại để vào túi xách, Mary bên cạnh nói: "Chị Mia, chúng ta về tới khách sạn rồi."
Cô nghe thế thì cùng cô ấy bước xuống xe đi vào bên trong khách sạn.

Còn ở trong văn phòng công ty, Tần Minh đang tập trung làm việc trên máy tính thì tiếng chuông điện thoại reo lên.

Anh dừng lại động tác gõ phím, cầm điện thoại lên bắt máy: "Alo."
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam: "Xin chào, đây có phải là số của anh Tần Minh không?"
"Phải, là tôi.

Có chuyện gì sao?"

"Đồ ăn của anh đặt đã được tôi đem tới.

Hiện tại tôi đang đứng dưới công ty anh phiền anh xuống nhận và ký tên."
Anh nhíu mày hỏi: "Cậu có nhầm tôi với ai không?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt chắc là kiểm tra lại, nói: "Không có đâu anh, số điện thoại, tên và địa chỉ này đều đúng.

Tôi đang đứng dưới công ty của anh, phiền anh xuống nhận."
Anh day trán đứng dậy: "Được, cậu đợi tôi một chút."
Anh mơ hồ đi xuống dưới công ty nhìn thấy một cậu trai đang đứng ở bên ngoài, trên tay cầm túi đồ ăn đang đứng ngó nghiêng nhìn.

Anh từ trong sảnh đi ra đến chỗ cậu, cậu nhìn thấy anh thì đi tới hỏi: "Anh có phải là Tần Minh không?"
Anh gật đầu nhìn cậu: "Phải là tôi."
Cậu đưa túi đồ ăn sang cho anh: "Đây, đồ ăn được đặt của anh."
Anh nhận lấy nhìn túi đồ ăn: "Cảm ơn cậu nhưng cậu có biết người đặt tới là ai không?"
Cậu lắc đầu đưa tờ giấy và viết sang: "Tôi không biết, phiền anh ký tên vào đây giúp tôi."
Anh nhận lấy ký tên xong rồi đưa sang cho cậu, cậu nhìn anh cười nói: "Cảm ơn anh, chúc anh dùng bữa ngon miệng."
Cậu nói rồi nhanh chóng lên xe lái đi, anh cầm túi đồ ăn trên tay đi vào bên trong công ty.

Vào văn phòng anh đặt túi đồ ăn lên bàn, mở ra bên trong thì thấy có canh gà và phần cơm khá là đẹp mắt và bổ dưỡng.

Anh nhìn nhìn rồi cầm lấy điện thoại lên gọi cho cô.
Ở bên trong khách sạn, Cố Thường Hi đang ngồi trên thảm trước mặt là tô miến thơm ngào ngạt.

Cô vừa ăn vừa xem TV thì tiếng chuông điện thoại của cô reo lên, cô cầm lên nhìn thấy anh gọi tới thì bắt máy: "Alo."
Anh ở đầu dây bên kia hỏi cô: "Alo, Hi Hi.

Đồ ăn có phải là em đặt tới cho anh không?"
Cô vừa ăn vừa nói: "Phải rồi, em nghĩ chắc là anh chưa ăn tối nên đặt cho anh đấy.

Anh nhớ ăn đi, toàn những món ngon và bổ dưỡng thôi."
Anh nghe xong thì trong lòng vô cùng ấm áp, khóe miệng cong lên nở nụ cười: "Sao em biết anh chưa ăn tối?"
Cô cầm ly nước bên cạnh lên uống một ngụm, nói: "Hỏi trợ lý của anh."
 
Back
Top Bottom