Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)

Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Chương 40


Edit: medaomatcuatieuthu

Mùng năm năm mới, Ngụy Thiệu Nguyên gọi điện thoại tới, nói sẽ quay về.

Dư Dung cùng Ngụy Viễn Chi đều bất ngờ, bất quá Dư Dung là cao hứng nhiều hơn kinh ngạc.

Bé và Ngụy lão tiên sinh chung sống hơn hai năm, từ đáy lòng cảm thấy ông là người tốt, cũng không có không đáng tôn trọng như trong lời nói của Ngụy Viễn Chi.

Một ngày trước khi Ngụy lão gia trở về, Ngụy Viễn Chi còn cùng Dư Dung tranh chấp Dư Ninh nên gọi hắn như thế nào Ngụy Viễn Chi nói, rõ ràng là con của hắn, vậy mà gọi hắn là thúc thúc là chuyện gì đang xảy ra?

Bây giờ lúc còn nhỏ không đổi giọng, chờ lớn hơn càng khó sửa hơn.

Ngụy Viễn Chi cũng không muốn con trai mình cả đời gọi mình thúc thúc.

Dư Dung hiểu rõ, cậu chỉ là lo lắng Ninh Ninh trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tiếp thu được.

Lúc ăn cơm tối, Dư Dung bất động thanh sắc, Ngụy Viễn Chi thực sự không kiềm chế nổi mở miệng, hỏi Dư Ninh, "Ninh Ninh có thích thúc thúc hay không?"

Dư Ninh nghĩ, Ngụy thúc thúc cho bé ở căn phòng lớn, mua cho bé đồ ăn ngon, còn cho bé đồ chơi.

Hơn nữa đối baba và chính mình cũng rất tốt, nghiêm túc gật gật đầu.

"Có một việc này, thúc thúc muốn nói với con."

Ngụy Viễn Chi do dự không biết như thế nào mở miệng, do dự đã lâu "Kỳ thực là, thúc thúc không phải thúc thúc, là ba ba."

Tiểu Dư Ninh không phản ứng lại, trừng hai mắt nhìn hắn.

"Anh như vậy sẽ làm bé hoang mang."

Dư Dung bất đắc dĩ nói, người này a, làm thế nào cái gì cũng đều ngốc nghếch, hoàn hảo Ninh Ninh không có di truyền gen ngốc của hắn.

Dư Ninh so với trong tưởng tượng Dư Dung còn muốn thông minh hơn, xoay chuyển hai cái đã hiểu rõ, trong nháy mắt miệng nhỏ bĩu lên, trốn ở trong lồng ngực Dư Dung khóc lên, "Không muốn thúc thúc là ba ba...

Baba mới là baba..."

Bé rốt cuộc vẫn còn nhỏ, không làm rõ được những quan hệ này, còn tưởng rằng chính mình chỉ có thể có một baba, vậy Ngụy thúc thúc là baba, baba của mình không phải biến thành thúc thúc sao?

Bé mới không cần!

Bé muốn baba!

Dư Dung hiểu rõ ý tứ của bé, cùng bé giải thích, "Baba cũng là baba, Ninh Ninh có hai người baba không vui sao?"

"Ồ?"

Dư Ninh chui đầu nhỏ ra, lau nước mắt, hai cái baba nha, vậy là phải vui vẻ nha.

"Ba ba làm sao sẽ cam lòng không cần Ninh Ninh đây."

Dư Dung lau nước mắt cho bé, an ủi bé, "Chờ Ninh Ninh lớn lên sẽ hiểu."

Dư Ninh lại trở về chỗ ngồi tiếp tục ăn khoai tây của bé, là chính baba làm, mềm thơm ngon miệng.

Bé nhìn Ngụy Viễn Chi, lại nhìn Dư Dung, tuy rằng không hiểu chính mình tại sao có thể so với người khác xuất hiện nhiều hơn một người baba, có hai cái ba ba là việc vui vẻ nha!

Người khác đều chỉ có một thôi!

Dư Ninh buổi tối hôm đó sửa lại miệng, gọi Ngụy Viễn Chi Ngụy baba.

Ngụy Viễn Chi tâm lý không nói ra được vui vẻ hay không, cứ việc phía trước còn có chữ "Ngụy" không liên quan, Ngụy thúc thúc phía trước chữ Ngụy lúc đó chẳng phải còn không có gọi sao?

Buổi tối Dư Dung dỗ Dư Ninh ngủ, lặng lẽ trở về phòng của mình, lúc chuẩn bị ngủ, Ngụy Viễn Chi chuồn vào, không nói rõ ràng liền ôm hắn loạn gặm một hồi.

Dư Dung đem hắn đá xuống, thấy Ngụy Viễn Chi ý cười đầy mặt, hỏi hắn, "Vui vẻ như vậy?"

Ngụy Viễn Chi kiên nhẫn lại đây ôm cậu, "Con trai ngày hôm nay gọi anh baba, đương nhiên vui vẻ."

Dư Dung từ trong lỗ mũi "Hừ" một tiếng, đẩy ra tay hắn đang sờ loạn, cáu giận nói, "Đừng sờ loạn."

Ngụy Viễn Chi càng muốn sờ, tay thuận theo cổ áo ngủ đi xuống, vẫn luôn trượt tới hai điểm trước ngực, ý xấu mà dùng móng tay gảy gảy, dẫn tới Dư Dung ngâm nga một trận.

"Đã lâu lắm không có ôm em."

Ngụy Viễn Chi dùng giọng điệu nửa làm nũng, lại dùng cằm cọ trước ngực Dư Dung, đem thịt trước ngực nhỏ nhắn của cậu mài đỏ.

Dư Dung ghét bỏ mà đẩy hắn ra, dựa vào đầu giường, sách trong tay đã sớm bị Ngụy Viễn Chi ném qua một bên, cậu làm bộ nghe không hiểu ý tứ Ngụy Viễn Chi, "Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đi đón Ngụy lão tiên sinh."

Ngụy Viễn Chi đẩy áo ngủ cậu ra, lộ ra lồng ngực bằng phẳng mà trắng nõn bên trong, hắn gặm lên, "Muốn cùng em ngủ."

Dư Dung đang có mang thai, thân thể so với thường ngày càng mẫn cảm, bị hắn hôn hai lần cũng có chút không chịu nổi.

Hai tháng này Dư Ninh vẫn luôn ngủ cùng cậu, Ngụy Viễn Chi không dám có quá nhiều hành vi vượt rào, vẫn cứ nhịn hai tháng.

Từ xương quai xanh một đường hôn đến bụng, Ngụy Viễn Chi châm lửa khắp trên thân, Dư Dung mẫn cảm đã hơi rung động.

Ngụy Viễn Chi thực hiện được ý xấu mà cười rộ lên, bộ dáng Dư Dung động tình làm cho hắn mê li.

Dư Dung ngáp một cái, cậu mệt cực kì.

Ngụy Viễn Chi chỉ tạm hôn mấy cái liền xuống tắt đèn, lại đi lên ôm Dư Dung, "Chờ vật nhỏ trong bụng sinh ra đến, anh muốn đòi đủ."

Dư Dung ở trong ngực hắn an tâm ngủ, không nghĩ phản ứng Ngụy Viễn Chi, thuận miệng nói, "Để sau rồi nói."

Ngụy Viễn Chi quấn lấy cậu ở bên tai nói mấy lời khiến người nghe xấu hổ, Dư Dung lỗ tai lập tức đỏ, bên trong chăn đạp hắn một cước, "Mau ngủ!"

Ngụy Viễn Chi bé ngoan đáp ứng, chỉ là hắn từ phía sau lưng ôm Dư Ninh, đồ vật cứng rắn cách áo ngủ để trên khe mông Dư Dung, Dư Dung làm sao ngủ được.

Nằm mười phút cậu ngay cả động đậy một chút cũng không dám, toàn thân đều cứng đờ, quơ quơ Ngụy Viễn Chi, "Anh xích sang bên cạnh một chút."

Ngụy Viễn Chi lập tức oan ức lên, thật vất vả bà xã cho lên giường ngủ, còn không thể ôm, còn muốn một người lẻ loi sang bên kia giường ngủ, "Tại sao?"

Dư Dung nhân cơ hội trốn chạy khỏi ngực của hắn, ánh mắt liếc nhìn phía dưới, của hắn: "Anh tự mình biết."

Ngụy Viễn Chi da mặt dày liền cọ tiếp, "Ôm ấm áp, trời lạnh như thế này, đông lạnh em và bảo bảo thì làm sao bây giờ?"

Dư Dung: "..."

Đỗ Phong nói không sai, Ngụy Viễn Chi chướng ngại giao lưu tình cảm đã hoàn toàn tốt lên.

Bất quá bây giờ Dư Dung cảm thấy, Ngụy Viễn Chi có thể là khỏi hẳn quá độ, làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy!

Ngụy Thiệu Nguyên giữa trưa ngày hôm sau đến, Dư Dung muốn đi sân bay đón ông, Ngụy Viễn Chi tuy rằng tâm lý không quá tình nguyện, nhưng vẫn đi theo.

Hắn hiện tại đã biết mình và Ngụy Thiệu Nguyên thời gian trước có nhiều hiểu nhầm, hắn và Dư Dung hợp lại cũng là Ngụy Thiệu Nguyên dẫn đường, nếu không hai người thật có thể cả đời cũng không thể gặp lại nhau, rốt cuộc biết rõ chân tướng.

Cho nên địch ý của Ngụy Viễn Chi đối với ông không còn nặng như vậy.

Chỉ có điều quan hệ cha con hai lập tức tốt lên là không thể.

Mấy tháng không gặp, Ngụy Thiệu Nguyên chẳng những không có biểu hiện bệnh trạng, trái lại tinh thần quắc thước, nhìn dáng dấp ở nước ngoài an dưỡng hiệu quả không tồi.

Ngụy Thiệu Nguyên chống gậy, đi lên đường có chút gian nan, nhưng so với trước đã tốt hơn nhiều.

Ông kiên trì không ngồi xe lăn, ngay cả hộ công dìu đều không cần, Ngụy Viễn Chi ở một mức độ nào đó di truyền tính bướng bỉnh của ông.

Dư Ninh đã lâu không gặp ông, thật xa chạy tới, "Ngụy gia gia!"

Lúc trước khi ở Ngụy gia, quan hệ ông cháu hai người rất là thân thiết, có thể là người già và trẻ nhỏ dễ dàng hơn thân thiết hơn, Dư Ninh cũng thích cùng Ngụy Thiệu Nguyên chơi.

Ngụy Thiệu Nguyên rõ ràng muốn ôm bé, mình một tay chống gậy chỉ còn một tay rảnh không biết làm sao, cuối cùng chỉ cười sờ sờ đầu nhỏ của bé, "Ninh Ninh cao lên lên a."

Dư Ninh bé ngoan nói rằng, "Bởi vì Ninh Ninh mỗi ngày đều ăn cơm thật ngon!"

Dư Dung tiến lên đón túi lớn túi nhỏ từ tay hắn hộ công phía sau ông, mới đưa tay ra lập tức bị Ngụy Viễn Chi cướp đi, Dư Dung không tranh, đưa hết cho Ngụy Viễn Chi.

Cậu đi dìu Ngụy Thiệu Nguyên, "Ngài sao trở lại?"

Lời vừa ra khỏi miệng, Dư Dung liền phát hiện chính mình nói sai lời, nơi này vốn là nhà của Ngụy lão gia, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về.

Bất quá Ngụy Thiệu Nguyên cũng không để ý, ngược lại là cười ha hả, lôi kéo tay Dư Ninh, "Ha ha, nhớ cháu!"

Quả nhiên, lão nhân gia người từ lâu đã biết chuyện giữa mình và Ngụy Viễn Chi, hơn nữa còn biết Dư Ninh là con trai Ngụy Viễn Chi.

Ngay từ đầu Ngụy Thiệu Nguyên chính là để cho hai người hợp lại, mới đem Dư Dung mang về.

Dư Dung cùng ông nói chuyện phiếm vài câu, Dư Ninh thỉnh thoảng đệm vào vài tiếng, Ngụy Viễn Chi một đầu hắc tuyến mà nhìn ba người cười cười nói nói, một trận khó chịu, mãi cho đến nhà mặt đều đã đen thui.

Bữa trưa là dì giúp việc trong nhà làm, mấy ngày trước mới thuê.

Dư Dung lúc sau bụng đã lớn không tiện xuống bếp, kỳ thực cũng không có gì, là Ngụy Viễn Chi chuyện bé xé ra to, một chốc sợ cậu bị bỏng, một chốc lo lắng cậu bị nóng, lúc này mới thuê một dì có kinh nghiệm.

Huống hồ chờ bảo bảo sinh ra, một người còn sợ không đủ đây, bảo mẫu là không thể thiếu được.

Việc hợp đồng của Dư Dung cùng Ngụy Thiệu Nguyên còn l một hai tháng mới đến hạn, mà hiển nhiên lúc này hai người đã không phải là quan hệ gia chủ cùng hộ công, tất cả sinh hoạt thường ngày của Ngụy Thiệu Nguyên đều do hộ công ông mang đến trợ giúp, Dư Dung muốn giúp đỡ cũng bị ông ngăn cản.

Dư Ninh ở trong sân đá cầu, Ngụy Thiệu Nguyên nửa nằm trên ghế xích đu tắm nắng, trên mặt mang nụ cười hiền lành, hưởng thụ niềm hạnh phúc gia đình.

Dư Dung rót trà bưng qua cho ông, không nhịn được nhiều lời, "Ngài...

Đã sớm biết?"

Ngụy Thiệu Nguyên gật gật đầu, uống một ngụm trà, "Đây là do bọn ta tạo ra nghiệt, vẫn là để cho bọn ta đến trả a."

Ông nói bọn ta, đại khái là chỉ chính ông cùng mẹ Ngụy Viễn Chi.

"Vậy ngài tại sao phải giúp tôi và Viễn Chi, rõ ràng khi đó..."

"Rõ ràng khi đó bọn ta đều phản đối, đúng không?"

Ngụy Thiệu Nguyên tiếp tục nói, "Kỳ thực ta và mẹ hắn đã ly hôn từ rất sớm, những năm này ta chưa bao giờ quan tâm con trai, bởi vì hổ thẹn với Viễn Chi, cho nên chuyện gì đều theo hắn.

Chỉ là mẹ hắn, không có cách nào tiếp thu con trai mình ưu tú như vậy lại thích một nam nhân, dùng tính mạng bức ép, làm cho hắn không thể không thỏa hiệp."

"Viễn Chi từ nhỏ đã tin tưởng mẹ hắn, cùng ta có bao nhiêu xa cách, cho nên khi gặp chuyện này, hắn từ trước tới nay cũng chưa gặp ta để hỏi, dù sao những năm này ta cũng rất ít khi làm tròn trách nhiệm của người cha.

Thế nhưng mẹ hắn, từ nhỏ đã thương hắn, Viễn Chi cũng cùng nàng thân thiết, không có cách không để ý mong muốn của nàng."

Ngụy Thiệu Nguyên dừng một chút, tựa hồ lại nghĩ tới chuyện thật lâu trước kia, "Sau khi mẹ hắn qua đời, Viễn Chi tựa hồ cũng không có dự định sẽ kết hôn.

Qua mấy năm, ta mắc ung thư, đi một chuyến đến quỷ môn quan, mới bắt đầu rõ ràng đây là báo ứng a!"

Mấy năm qua, Ngụy Thiệu Nguyên vẫn luôn ăn uống thanh đạm, nhàn rỗi còn có thể đọc kinh bái phật, nghĩ đến đại khái chính là nguyên nhân này.

"Sau đó ta nhờ người tìm tin tức của con, mới biết thời điểm con rời đi trong bụng còn có một đứa bé.

Bất quá khi đó con cũng vì chết đuối mất trí nhớ, hết cách rồi, ta mới đem con an bài tại bên cạnh mình, môjt mặt muốn nhìn ánh mắt Viễn Chi một chút, mặt khác, cũng là muốn tìm cơ hội làm cho hai người các con hợp lại, cũng coi như bù đắp sai lầm năm đó của mẹ hắn."

Hai năm trước Ngụy Thiệu Nguyên kiểm tra ra ung thư gan, hơn nữa là thời kì cuối, nếu như ông vừa đi, người duy nhất biết chuyện năm đó cũng biến mất, này đối tình nhân nhỏ thật là không công bằng, cho nên mới sai người đi tìm tin tức Dư Dung.

Điều tra cái này nghĩ không quan trọng lắm, thế nhưng xuất hiện thêm một đứa cháu.

Ngụy Thiệu Nguyên vừa mừng vừa sợ, bất đắc dĩ quan hệ giữa ông và Ngụy Viễn Chi luôn rất kém, thêm vào con trai lại không nhớ rõ chuyện năm đó, mặc ông nói thế nào cũng là tốn nước bọt, không bằng sáng tạo cơ hội cho hai người một lần nữa ở chung.

Nếu như hai người có thể nhớ lại chuyện cũ đương nhiên là tốt nhất,nếu không nhớ nổi cũng là do hai người không duyên, Ngụy Thiệu Nguyên cũng sẽ không cưỡng cầu nữa.

Không nghĩ tới một lần ở chung này, lại thêm một đứa cháu, Ngụy Thiệu Nguyên là sung sướng đến phát rồ rồi, nhịn mấy ngày rốt cục vẫn là nhớ cháu, bay trở về.

"..."

Dư Dung nghe xong chuyện quanh co lòng vòng này, "Cũng thật là...

đã nhọc ngài phí tâm."

Ngụy Thiệu Nguyên nghe không hiểu cậu đang châm chọc, "Không cần cảm ơn không cần cảm ơn!"

Ngụy Viễn Chi trên người mang theo tạp dề, ở trong nhà theo dì giúp việc học nấu canh, từ trong cửa sổ nhìn thấy trong sân Dư Dung đang cùng Ngụy Thiệu Nguyên nói chuyện, trong lòng vốn còn bực bội chưa tiêu xuống khó chịu lại càng tăng thêm.

Thất thần một cái, bị nước nóng làm bỏng.

"Ây."

Ngụy Viễn Chi rút tay về, cũng không thoa thuốc, đi ra ngoài tìm Dư Dung, "Bảo bối, trong nhà có băng cá nhân không?"

Dư Dung dùng ánh mắt quái dị liếc nhìn hắn "Làm sao vậy?"

Ngụy Viễn Chi giả vờ đáng thương, đưa ngón tay lên, "Nóng."

Dư Dung vừa nhìn, quả nhiên trên tay nổi lên bóng nước.

"Đã bao lớn, thật là."

Dư Dung lôi kéo hắn đi vào phòng ngủ tìm tủ thuốc, "Không biết cẩn thận một chút sao?"

Hai người lên lầu, vừa vào cửa Ngụy Viễn Chi liền đem cậu đặt trên ván cửa, đem ngón tay đã rửa sạch sẽ đặt bên khoé môi Dư Dung, "Em hôn nhẹ liền hết đau."

Dư Dung không biết hắn là đau thật hay là giả đau, ngậm một cái, liền cắn một chút, Ngụy Viễn Chi đau đến kêu vang.

Ngụy Viễn Chi còn không buông tha cậu, lại đem cậu đặt trên ván cửa hôn một hồi lâu.

Dư Dung đột nhiên "A" một chút.

"Làm sao vậy?!"

Ngụy Viễn Chi lập tức cảnh giác, nghĩ mình làm đau Dư Dung.

Dư Dung ôm bụng, "Bảo bảo... vừa nãy đá em."

"Thật sao?"

Ngụy Viễn Chi nhất thời kích động tựa đầu kề sát ở trên bụng cậu, cách bụng muốn nghe, kết quả bị tiểu tử đá một cước, thật giống đang nói, không cho bắt nạt baba con nha!

Ngụy Viễn Chi đặt tên cho nhị bảo của bọn họ là Ngụy An.

Từ khi bé đá Dư Dung lần đầu tiên, liền chưa bao giờ dừng lại, thường thường cách bụng cùng người bên ngoài chào hỏi.

Dư Dung có thể chịu đựng, bắt đầu tiểu quyền cước không có khí lực gì không cảm thấy có cái gì, đợi đến thời điểm tiểu tử tám tháng, quả đấm nhỏ đập Dư Dung một quyền, Ngụy Viễn Chi phải xoa cho Dư Dung nửa ngày.

Hắn mạnh mẽ nhắc nhở tiểu Ngụy An, "Không cho đá ba ba!"

Ngụy An như là có thể nghe hiểu, cách cái bụng cùng hắn giao lưu, liền cho Dư Dung một cước, bất quá lần này nhẹ rất nhiều.

Ngụy Viễn Chi hướng Dư Dung nói, "Chờ nó đi ra, anh đánh nó giúp em."

Tiểu Ngụy An rốt cục không kiềm chế nổi chín tháng mười ngày đã đi ra sớm hơn, bé vừa ra,t tiếng khóc nỉ non vang vọng nửa cái bệnh viện, hận không thể làm cho toàn thế giới đều biết bé ra đời.

"Là tên tiểu tử thúi."

Ngụy Viễn Chi nắm tay Dư Dung, đặt ở bên khoé môi hôn nhẹ, "Khổ cực em Dung Dung."

Dư Dung lắc đầu, so với lần đầu tiên sinh Dư Ninh, vừa lạnh lẽo vừa âm u, gây mê trên căn bản không có hiệu quả, lần này căn bản không cảm giác được bất kỳ đau đớn gì.

Ngụy An tuy rằng không phải sinh đủ tháng, nhưng các chỉ tiêu thân thể đều bình thường, so với Dư Ninh lúc vừa ra đời đã nặng hoie hai lạng.

Hắn là cái tiểu thù dai tinh, mới vừa sinh ra đến liền quơ quả đấm nhỏ hướng trên người Ngụy Viễn Chi đánh, giống như nhớ tới lời hắn nói muốn đánh bé.

Có thể đều là trẻ con, hơn nữa nguyên nhân huyết thống, bé ngược lại là rất thích Dư Ninh, thời điểm mấy tháng sẽ a a a a lôi kéo góc áo Dư Ninh không tha.

Không biết tin tức là thế nào truyền ra, đột nhiên có một ngày bên trong Ngụy thị từ trên xuống dưới đều biết Ngụy tổng đã làm cha, còn là hai đứa bé đó!

Ngụy Viễn Chi đi công ty đều mang theo tươi cười, giống như là đang khẳng định tin đồn này là chính xác.

Dư Dung xuất viện không lâu, bọn họ chuyển tới căn nhà trong nội thành.

Dư Dung thích nơi này, ở đây cũng thuận tiện, dưới lầu chính là siêu thị, trong tiểu khu thì có nhà trẻ, còn có sân quần vợt, yoga, không cần ra cửa đi thật lâu mới có thể bắt một chiếc xe.

Bổ khuyết niềm vui đêm đó, Ngụy An cùng Dư Ninh rốt cục phối hợp một lần, ngủ rất sớm.

Ngụy Viễn Chi mới rảnh rỗi trang trí bữa tối có ánh nến, cũng vội vàng hướng Dư Dung cầu hôn.

Kỳ thực hắn lên kế hoạch đã lâu, chỉ là bị trì hoãn đến bây giờ.

Ngụy Viễn Chi quỳ một chân xuống trước mặt Dư Dung, "Dung Dung, chúng ta kết hôn được không?"

Dư Dung có chút bất ngờ, trước kia lúc hai người cùng nhau, Ngụy Viễn Chi cũng nói qua hai người sẽ kết hôn.

Khi đó nghe được đều là hoang mang, bây giờ lại chân chân thực thực phát sinh ở trước mắt cậu.

Ngụy Viễn Chi không cầu mong gì khác ngoài kết hôn.

Dư Dung sửng sốt hồi lâu mới duỗi tay về phía hắn, ngoài miệng lại không thua kém, "Ai muốn kết hôn với anh!"

Nhưng cậu lại cho phép Ngụy Viễn Chi đeo nhẫn cho mình, thậm chí lộ ra nụ cười yếu ớt.

Ngụy Viễn Chi hôn ngón tay đeo nhẫn của cậu, có chút kích động, "Anh sẽ chịu trách nhiệm cả đời đối với em cùng hai bảo bảo của chúng ta chăm sóc các em, thương các em, vĩnh viễn không rời không bỏ."

Dư Dung khẽ gật đầu một cái, Ngụy Viễn Chi lập tức đứng lên đem cậu ôm vào lòng, hôn môi.

Hai người vòng vòng chuyển chuyển những năm này, rốt cục vẫn không lạc mất nhau.

HOÀN

Cuối cùng cũng hoàn thành phải tạm biệt hai người và hai tiểu bảo rồi.

Mọi người đã biết phải đọc PN ở đâu chưa...?

Vào trang để đọc truyện trên trang chính chủ.

Truyện chỉ đăng trên w.a.t.t.p.a.d

 
Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Phiên ngoại 1: Chuyện cũ


Edit: medaomatcuatieuthu

Dư Dung có tên khác là thược dược.

Ở quê nhà của cậu, trong thị trấn rất nhỏ kia, mỗi năm khoảng năm sáu tháng đều sẽ có tảng lớn tảng lớn hoa thược dược hoang dại, phần lớn là màu trắng, cũng có một ít là màu lửa đỏ, điểm xuyết trong đó.

Bởi vì là hoa dại, không ai xử lý, cũng không ai để ý, tùy ý chúng nó tảng lớn tảng lớn mà nở ra.

Thời điểm Dư Dung sinh ra đúng là mùa này, ba cậu là thầy giáo sinh vật ở trấn nhỏ, ngày thường đối hoa cỏ có chút nghiên cứu, cho nên đã đặt tên này cho cậu.

Chỉ là ngày vui ngắn chẳng tày gang, cha mẹ Dư Dung khi cậu còn rất nhỏ đã ly thân ở riêng, sau đó lại ly hôn, ngay cả giả vờ hoà thuận ngoài mặt đều không muốn duy trì, thậm chí lười giấu giếm trước mặt con trai, sau đó hai người đều tái hôn, Dư Dung liền đi theo cô sống qua ngày.

Dư Dung đã từng rất không thích tên này, không phải con gái, muốn lấy tên hoa làm cái gì.

Thời điểm sơ trung, cô giáo bảo mỗi người lên giảng ý nghĩa tên chính mình, Dư Dung cũng không có nói ra, chỉ lung tung bịa hai câu.

Bất quá trước nay từ nhỏ đến lớn không ai hỏi cậu, giống như cũng không ai biết tên này có hàm nghĩa gì, cậu cũng không cảm thấy có cái gì đáng nói.

Lúc học đại học, phụ cận công viên làm triển lãm hoa thược dược cùng hội đèn lồng, Dư Dung đã từng cùng Ngụy Viễn Chi đi xem qua.

Khi đó Ngụy Viễn Chi cũng không có hướng ngoại giống như bây giờ, hắn rất ít nói, chỉ ở trong đám người yên lặng nắm tay Dư Dung, ở trong muôn vàn thược dược chỉ lấy một cái là cậu, cái khác đều không đặt vào mắt.

Cũng là một lần kia, Dư Dung nửa đùa nửa thật hướng Ngụy Viễn Chi thuận miệng nói ra một câu, Ngụy Viễn Chi lại nhớ kỹ, cũng một lần điên cuồng mê luyến loại mùi hoa này, trà hoa trong nhà đều thay đổi.

Dư Dung thực bất đắc dĩ, nhưng cậu biết Ngụy Viễn Chi cố chấp, cũng từ cậu mà ra.

Chỉ là sau đó, ở đoạn thời gian Ngụy Viễn Chi cầm tù cậu, loại mùi hương này thành công dẫn dụ Dư Dung động dục.

Bởi vì trên thân thể Ngụy Viễn Chi có mùi hương này, chỉ cần Dư Dung ngửi được, thân thể cậu sẽ không nhịn được có phản ứng.

Editor: Lời nhắc nhỏ mọi người biết nên đọc full PN ở đâu rồi đó
 
Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Phiên ngoại 2: Thời gian mang thai (1)


Edit: medaomatcuatieuthu

* Tuyến thời gian Dư Dung mang thai Ngụy An bảy tháng.

Ngụy Viễn Chi cầm trên tay mấy tờ tư liệu xem, là hắn tự mình một lần nữa sửa sang lại tư liệu Dư Dung.

Hoá ra chỗ trống ba năm trước kia, là chính mình lúc ấy vì không cho mẹ tra được manh mối của Dư Dung, cố ý mã hóa.

Như vậy xâu chuỗi trước sau, hết thảy đều đã rõ ràng.

Chỉ là, hắn nhớ rõ Dư Dung biết bơi, hơn nữa bơi cũng không tồi, mùa hè đầu tiên khi bọn họ kết giao hai người đã từng đi bơi cùng nhau, Dư Dung như thế nào sẽ chết đuối?

Hay là có biển nghiêm cấm bơi lội trong hồ.

Hắn xuống lầu, nhìn thấy Dư Ninh đang ghé vào trên bụng Dư Dung, cùng baba và em trai chưa sinh chơi đùa.

Ngụy Viễn Chi đi qua bế bé lên, để cho bé cưỡi trên cổ mình.

Dư Ninh ha ha ha cười rộ lên, kêu hắn Ngụy ba ba.

Dư Dung bụng đã lộ rõ ràng, bảy tháng, bên ngoài mặc quần áo rộng rãi cũng che không được.

Chỉ là người khác sẽ không nghĩ cậu mang thai chỉ biết tiếc hận một nam nhân xinh đẹp như vậy, như thế nào bụng lại to lên như là mắc bệnh lạ.

"Ngụy ba ba, vừa rồi bảo bảo cùng con nói chuyện nha."

Dư Ninh đem ngón tay trắng nõn bỏ vào trong miệng ngậm, "Nhưng mà baba nói bảo bảo bây giờ đã ngủ."

Ngụy Viễn Chi đem ngón tay Dư Ninh lấy ra, sửa đúng thói quen hư của bé, hỏi bé, "Bảo bảo nói cái gì?"

Dư Ninh nghĩ nghĩ, ghé vào bên tai hắn nói, "Suỵt!

Đây là bí mật của Ninh Ninh cùng bảo bảo."

Bé cưỡi ở trên đầu vai Ngụy Viễn Chi chơi đùa trong chốc lát, mới bị a di ôm đi trong sân cùng nhau hái ớt cùng rau xanh.

Những cái đó đều là lúc Dư Dung nhàn rỗi trồng, cậu không thể đi ra ngoài làm việc, hiện tại trong nhà Ngụy Viễn Chi cũng không cho phép cậu làm gì, chỉ có thể mỗi ngày đùa hoa nghịch cỏ, làm chút điểm tâm sáng.
 
Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Phiên ngoại 2: Thời gian mang thai (2)


Edit: medaomatcuatieuthu

Ngụy Viễn Chi mỗi ngày cứ theo lẽ thường đi làm, hắn cũng muốn mỗi ngày ở nhà với Dư Dung, nhưng ngặt nỗi trong công ty còn có mấy trăm người chờ ăn cơm đây, hắn hai bên đều phải cố.

Dư Ninh lại đi nhà trẻ, Dư Dung hiện giờ bụng lớn, không có phương tiện chiếu cố cậu, tuy rằng trong nhà mời hai dì giúp việc, nhưng nhà lớn nhiều việc, cũng có khi lo liệu không hết việc.

Ngụy Thiệu Nguyên sau khi về nước không đi nữa, hành lý bên kia cũng lần lượt chuyển về, nhìn dáng vẻ là tính toán sống ở trong nước.

Bất quá ông không thích ở lại nơi này, mà là dọn tới nhà cũ trước kia của Ngụy gia, nơi đó tuy rằng xa chút, nhưng cũng thanh tịnh.

Dư Dung cùng Ngụy Viễn Chi lâu lâu sẽ mang theo Dư Ninh đi qua thăm ông.

Ngụy Viễn Chi hiện giờ cũng đã làm cha, ít nhiều có thể hiểu khổ tâm của Ngụy Thiệu Nguyên.

Ông cùng mẹ mình hôn nhân tan vỡ, hai bên đều từng có sai, chỉ là người đều dễ dàng đồng tình kẻ yếu, sau khi hai người ly hôn mẹ hắn cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, tự nhiên càng dễ dàng được người đồng tình.

Cho nên Ngụy Viễn Chi cũng không biết kỳ thật mẹ hắn mới là người cường thế.

Năm đó ông ngoại hắn gia thế lớn áp người, Ngụy Thiệu Nguyên vì tiền đồ công ty mới bất đắc dĩ cưới mẹ Ngụy Viễn Chi.

Này đều đã là chuyện cũ năm xưa, nếu không phải Ngụy Thiệu Nguyên nhàn rỗi không có việc gì cùng Dư Dung nhắc tới, chỉ sợ Ngụy Viễn Chi vĩnh viễn cũng sẽ không biết.

Hôm nay giữa trưa, Dư Dung ở nhà không có việc gì, hầm canh tuyết lê, mấy ngày nay giọng nói của Ngụy Viễn Chi có vấn đề, thanh âm luôn khàn khàn, Dư Dung nghĩ để tài xế đưa qua cho hắn một phần.

Chờ tài xế tới, cậu lại nghĩ dù sao không có việc gì, chính mình ở nhà cũng nhàm chán, liền tự mình đi đưa.

Dư Dung thời điểm mang thai Ninh Ninh, bụng bảy tháng không lớn như thế này, thoạt nhìn cũng giống như là hơi hơi mập ra, nhưng hiện tại, giống như là bóng cao su, như thế nào cũng giấu không được.
 
Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Phiên ngoại 2: Thời gian mang thai (3)


Edit: medaomatcuatieuthu

Một chén canh tuyết lê xuống dạ dày, Ngụy Viễn Chi tâm can đều ngọt ngào.

Ấm no sinh dâm dục, lại nhịn không được muốn động thủ động cước.

Tay Dư Dung còn tùy tiện đặt ở trên bàn, Ngụy Viễn Chi thò qua tới, gặm cổ lộ ra ngoài của cậu, "Bảo bối em thơm quá."

Chốc lát ngọt chốc lát thơm, Dư Dung như thế nào không biết Ngụy Viễn Chi tính toán làm cái gì.

Từ lúc cậu chạy đi bị hắn bắt trở về con thiếu chút nữa không còn, bốn tháng sau Ngụy Viễn Chi động cũng không dám động vào cậu một chút.

Tuy rằng nói là luôn ôm ôm ấp ấp hôn hít, nhưng tóm lại là không quá nhiều hành vi vượt rào.

Chỉ có một lần, ngược lại là Dư Dung bị hắn trêu chọc đến không được, Ngụy Viễn Chi quỳ trên mặt đất giúp cậu mút ra.

"Em biết không Dung Dung?

Anh thật hối hận."

Ngụy Viễn Chi thành khẩn mà nói.

Dư Dung không biết hắn là hối hận cái gì, còn tưởng rằng là nói chuyện trước kia, không nghĩ tới Ngụy Viễn Chi gặm hầu kết của cậu, a...a... thanh âm gợi cảm cực kỳ, "Hối hận lúc em tới, không thể ở chỗ này hung hăng cùng em làm một lần."

Dư Dung mặt lập tức như thiêu đốt, "Không đứng đắn!"

Ngụy Viễn Chi cười cười, cười rộ lên cũng là đẹp nhưng nguy hiểm, "Không dối gạt em, bảy năm trước đã nghĩ vậy."

Khi đó hắn lén gạt đi thân phận của mình, không thể để Dư Dung tới văn phòng hắn, nhưng mỗi lần ở trong văn phòng nghe được Dư Dung cùng hắn nói chuyện điện thoại, đều sẽ nhịn không được mà tưởng tượng.

Lần trước Dư Dung tới đưa cơm cho hắn, Ngụy Viễn Chi hận không thể đem cậu đè ở trên bàn làm việc gỗ đỏ của mình ăn một lần, rồi mới ở trước cửa sổ sát đất, trên sô pha, toàn bộ ăn một lần.

Chỉ là khi đó không khéo, đúng lúc trong nhà mấy cái thúc thúc tranh quyền đoạt lợi, hắn quá mệt mỏi, so với làm tình, hắn càng nguyện ý an tĩnh ôm Dư Dung ngủ một giấc.

"An đã hỏi bác sĩ Trương, anh ấy nói cẩn thận một chút liền có thể."

Ngụy Viễn Chi chưa từng như vậy không muốn xa rời Dư Dung dù chỉ một khắc, đầu lưỡi cùng môi quả thực hận không thể dán đến trên người cậu, còn tham lam mà hít mùi hương trên người cậu, không biết là ảo giác hay là cái gì, thế nhưng có hương thơm nhàn nhạt.
 
Gặp Dịp Thì Chơi (Edit)
Phiên ngoại 3: Ngụy An


Edit: medaomatcuatieuthu

Từ khi Ngụy An đến thế giới này, Ngụy Viễn Chi phát hiện chính mình sai hoàn toàn.

Tiểu gia hoả này từ khi bắt đầu cất tiếng khóc nỉ non đầu tiên liền không có ngừng lại.

Bé sinh ra nhỏ như vậy, đôi mắt còn không có mở, gân cổ lên khóc, nhăn bèo nhèo, bị gói lại trong chăn nhỏ, lúc Ngụy Viễn Chi chạm vào một chút đều sợ đem bé bóp nát.

Cho đến khi Dư Dung ôm, hắn mới dám đi sờ sờ tay nhỏ của tiểu gia hỏa, chờ Ngụy An sinh được ba ngày, cuối cùng không còn khóc lợi hại như vậy, hắn mới dám đi ôm một cái.

Chính là tiểu gia hỏa này giống như cùng hắn có thù oán, Ngụy Viễn Chi vừa ôm bé bé liền khóc, gân cổ lên muốn đem bệnh viện bổ đôi.

Ngụy Viễn Chi bất đắc dĩ, đành phải cho Dư Dung ôm, chỉ là Dư Dung ôm, bé lại không khóc.

Sau khi thí nghiệm lặp đi lặp lại nhiều lần, Ngụy Viễn Chi kết luận, nhãi ranh này là mang thù, nghe hiểu Ngụy Viễn Chi nói nếu bé lại đá Dung Dung khi sinh ra liền đánh bé là câu nói kia.

Chờ Ngụy An ba tháng, đã hướng anh trai cùng baba cười khanh khách, thấy Ngụy Viễn Chi vẫn là "oa" mà khóc lên.

Ngụy Viễn Chi đi xa, lập tức ở trong ngực Dư Dung cười rộ lên.

Ngụy Viễn Chi ủy khuất.

Rõ ràng là con trai của mình lại không thể ôm một chút.

Hắn giống như là một người cha pha kè.

Gặp Dịp Thì Chơi

Vào trang để đọc truyện trên trang chính chủ.

Truyện chỉ đăng trên w.a.t.t.p.a.d


Editor: mọi người thấy sạn ở đâu thì hú mình mình beta lại, mặc dù trước khi đăng đã đọc lại 7749 lần .

Chứ bận edit bộ mới không có thời gian xem lại.❤️
 
Back
Top Bottom