Dị Giới Game Thủ Ẩn Danh

Game Thủ Ẩn Danh
Chương 60:đi tắm



Uyên Bích là đứa con do một sự cố ngoài ý muốn của một tì nữ với đức vua trị vì một nước Kim Lân.Ông đã không giấu kín chuyện này mà thậm chí còn công khai nó.
Đến khi Uyên Bích được sinh ra đức vua lập tức hạ lệnh chém chết mẹ của cô và bán cô cho một tên buôn nô lệ ở một trấn nào đó xa thành.Với ý đồ muốn giết chết Uyên Bích.

Sau 15 năm một lần nữa Uyên Bích xuất hiện đức vua lúc này lập tức sai người bắt cô để về đối chứng và muốn giết cô thêm một lần nữa.Bằng cách đẩy cô vào khu đại Lâm để cho con dã thú bí ẩn vừa xuất hiện ở đó giết chết.

Nhưng Uyên Bích đã đến nơi đây khá lâu nhưng cô không thấy con thú bình thường nữa là đừng nói đến việc xuất hiện dã thú.

Cô lúc này đang cố gắng khôi phục lại vẻ nguyên vẹn của nơi này.Bằng việc đem trồng lại những gốc cây bị tàn phá xuống lại dưới đất.Ngay lập tức những gốc cây đó nhanh chóng hồi phục trở lại vẻ xanh tươi.

Bên trong tâm trí cô lúc này không còn nghĩ đến việc mình phải chết như lức trước nữa.Mà cô chỉ nghĩ rằng mình phải khôi phục lại trạng thái vốn có của khu rừng.Nếu không thì không sớm khu rừng sẽ giống như cuộc khủng hoảng kinh nguyên khí thiên động địa ở năm trăm nghìn năm trước.

Mặc dù ý muốn của Uyên Bích rất ý nghĩa nhưng để làm được thì cực kỳ khó.Một thứ rễ cây thông thường cũng đã hơn trăm ký.Còn cô thì chỉ là phận nữ nhi cả ngày quần quật thì cũng làm được vài cây trồng.Nhưng mỗi ngày cô đều đặn làm công việc này.

Hôm nay đã là ngày thứ 5 kể từ khi cô quyết định khôi phục lại khu rừng.Tỉnh dậy với một bộ quần áo rách rưới như mọi khi cộng với cái sự nhức mỏi do làm việc quá nhiều khiến ai nấy đều muốn ngủ thêm một chút.

Nhưng Uyên Bích thì khác cô từ nhỏ đã rất chăm chỉ làm việc nên cô đã bỏ qua những thứ đó mà bắt đầu một ngày từ rất sớm.

Tỉnh dậy mà quơ đại lấy một vài quả mọng mọc sẵn trên tường để ăn.Cái vị ngọt bùi khó diễn tả luôn khiến cô muốn ăn thêm một quả liên tục.

Sau đó cô lập tức đi ra ngoài trước cửa nhà cầm lấy một thùng nước có sẵn để tưới vào những khóm cây mà cô đã trồng.

Đó là những loại hoa loại quả mà cô tìm được xung quanh khu rừng.Những loại cây này đặc biệt phát triển cực nhanh vào buổi sáng nên cô luôn chuẩn bị một xô nước chờ sẵn tối qua để đến sáng cô liền tưới vào chúng.Chẳng mấy ngày trôi qua mà những cây trồng đó đã sớm đơm hoa kết trái.Nhìn thấy quá trình này mỗi ngày khiến Uyên Bích cảm thấy ra thư thái.

Ngay sau khi vừa tưới cây thì cô liền muốn đi tắm.Nhưng vào lúc này cô liền nghe thấy tiếng kêu chíp chíp từ một cái cây gần nhà.

Nghe thấy cô liền hiếu kỳ đi đến.Đứng trước cái cây cô liền thấy một cái tổ chim bên trên là một con chim con đang vô vọng kêu đói.

Bản tính yêu thương động vật của Uyên Bích trỗi dậy cô liền tìm một dụng cụ để xúc đất.Sau một lát cô liền cầm trên tay năm ba con sâu đưa lên tổ chim.

Con chim con nhìn thấy liền nhanh chóng dùng mỏ mổ lấy.Mỗi phát mổ liền cắt lìa thân giun vào miệng.Thế là sau một lúc những con sâu đều chui vào dạ dày của con chim để tiêu hóa.Còn nó thì ăn no xong rồi lăn ra ngủ.

Uyên Bích lúc này rút tay lại mà nói:

-Con chim này không biết đã nhịn ăn bao nhiêu lâu mà bây giờ ăn nhanh đến như vậy.Đúng là một kẻ háo ăn.

Duyên giữa ta và mi chắc không tình cơ nên ta sẽ gọi tạm ngươi là Cường Thực.

Vừa nói xong cô cấp tốc chuẩn bị hành trang để đi tắm..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 61:một ván cược lớn



-Cố gắng lên đồ đệ của ta.Chỉ một chút nữa thôi là ngươi sẽ đột phá lên Luyện Thể tầng 6.Kết thúc chuỗi ngày luyện tập ở cái hang động này rồi.

Đại Thần Pháp lúc này đang cỗ vũ Long mong chờ hắn nhanh chóng đột phá.

Long lúc này đã trải qua 5 ngày điên cuồng luyện tập với những viên Huyết Long.Những viên Huyết Long lần này được sư phụ của hắn cho thêm một loại đặc tính khiến bản thân nó tái tạo và gia tăng kích thước khi bị phá nát.

Trải qua 5 ngày những viên Huyết Long lúc này đã gom lại với nhau thành một viên đại Huyết Long.To gấp trăm lần so với quả núi thông thường.

Trong lúc này Long như một con kiến đang cố phá vỡ một tảng thiên thạch.Cả cơ thể có bao nhiêu chỗ thì có bấy nhiêu vết thương.Từ ngoại thương tới nội thương hắn đều trả qua.Nhưng nhờ có thứ nguyên khí nồng đặc ở nơi đây đã nhanh chóng chữa trị cho hắn.

Quá trình này liên tục diễn ra khiến Long đau đớn tận cùng địa ngục.Nhưng tất cả đều xứng đáng để đổi lấy cái thứ gọi là Ma Vương.Bởi thế hắn luôn cố gắng gạt bỏ để tiếp tục luyện tập để nhanh chóng đột phá.

Cơ thể thì có thể được hồi phục dễ dàng nhưng thứ Long cần lúc này là ý chí.Thứ mà giúp hắn cầm cự lại khỏi sự bất tỉnh do luyện tập quá độ.Nhưng đến khi mọi thứ sắp viên mãn thì cơ thể hắn không còn chịu đựng được nữa mà ngã quỵ xuống đất rơi vào trạng thái bất tỉnh.

-Haiz....Nó đã bất tỉnh thì phải đợi thêm 3 năm sau mới có cơ hội để đột phá.Đúng là ít có con đường nào mang đến thành công mà không phải trả giá.

Cái giá cho việc đến đây và đột phá đã chất chồng toàn bộ lên lần này.Chỉ mong sau là ngươi không bị di chứng gì đến việc tu luyện.Bây giờ hãy ngủ một giấc thật say sau đó hãy cùng ta tiếp tục tu luyện.

Ta đảm bảo với con rằng ta sẽ tìm mọi cách để giúp con sớm ngày đột phá thành thần.

Lúc bây giờ ngay cả sư phụ của Long cũng đã buôn suôi mặc cho Long có bỏ lỡ cơ hội đột phá.Nhưng Long lúc này thì vẫn chưa bỏ cuộc.

Từ trong đan điền một luồng bạo khí kỳ lạ sinh sản liên tục phân tán khắp kinh mạch khiến Long một lần nữa tỉnh dậy với một cơn cồng loạn chém giết.

Hắn điên cuồng lao đến viên đại Huyết Long mặc sức đấm đá.Mỗi quyền cước tung ra đều dùng toàn bộ sức lực mà tung ra.Chỉ trong phút chốc những quyền cước tung ra đã lên với tốc độ mà mắt thường chẳng thể nhìn thấy.

Sư phụ của Long nhìn thấy cảnh tượng này mà bấn loạn.Chỉ trong vài phút trước hắn còn đang miên mang trong giấc ngủ ấy vậy mà bây giờ hắn liền nhanh chóng tỉnh dậy.Thế mà còn có thể điên cuồng công kích Huyết Long.

Có thể lý giải cho việc này do bản thân Long sỡ hữu Cuồng Loạn Huyết.Đó là một loại huyết mạch khiến cho các nguên lực trong cơ thể ngẫu nhiên mà tự động sinh sản.Làm cho chủ nhân trở nên mạnh mẽ nhanh chóng nhưng lại khiến họ trở nên điên cuồng mà đâm đầu vào chỗ chết.

Bởi thể nên Đại Thần lúc này mới bấn loạn vì nếu ông không ngăn cản Long thì chỉ trong vài phút nữa hắn sẽ mau chóng tàn phá thân thể hóa thành phế nhân.

Nhưng ông lúc này lại muốn chơi một ván cược lớn với học trò mình.

Ông ta lúc này muốn cho Long cuồng loạn công kích và thừa dịp đột phá Luyện Thể.Nhưng ván cược này phần thua rất đắt.Nếu chỉ sai sót một giây cũng đủ khiến ông lẫn Long mãi mãi mắc kẹt trong cái hang động này.

Dù có ai khác đi tới thì cũng sẽ bị Huyết Long đè chết.Bởi thấ nên ông quyết định ván cược này ông chắc chắc sẽ thắng.

Long lúc này vẫn điên cuồng công kích Huyết Long.Ý thức của hắn đã sớm mất đi.Nhưng cơ thể hắn thì tự động di chuyển công kích Huyết Long.

Các cơ bắp của hắn đã sớm nát nhừ nhưng vẫn chưa có nguy hiểm gì đến cơ thể.Bởi thế thứ duy nhất ngăn cản được Long khỏi cơn cuồng loạn này là khiến hắn tỉnh dậy..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 62:hi sinh



Rắc...rắc...Tiếng nứt phát ra ở viên đại Huyết Long.Mỗi tiếng động phát ra đều được Đại thần Pháp lắng nghe rất kỹ càng.

Ông ta đã chuẩn bị tinh thần cho việc ngăn cản Long khỏi trạng thái hóa cuồng.Ngay lúc này ông hết sức tập trung tư duy tính toán mọi trường hợp có thể diễn ra.

Đây có thể nói là lần tính toán ghê gớm nhất kể từ lúc ông có ý định sáng tạo Thần Pháp.Lần đó ông đã thất bại không thể làm rạng thanh danh Đại Thần Pháp người đứng đầu trong các loại công pháp.

Nhưng lần này thì ông nhất quyết sẽ không thất bại lần nữa đâu.

Ngay lúc này một tiếng rắc to lớn phát ra.Viên Huyết Long lúc này đã bị nứt ra làm hai.Điều này chứng tỏ rằng Long đã đột phá Luyện Thể tầng 6.

Sư phụ hắn thấy thể liền nhanh chóng bay đến giơ lên một cánh tay truyền một thứ năng lượng vào trong đầu của Long.

Đây là cách hữu hiệu nhất cho người bị bất tỉnh.Bằng việc đưa một nguồn nguyên lực đặc biệt vào trong đầu người đó.Thì cơ thể lúc này sẽ phản kháng lại bằng cách đánh thức bản thân để chống lại thứ nguyên lực đó.

Nhưng có vẻ như kế hoạch lúc này chưa hoàn thành dễ dàng được.Khi mà cơ thể Long không những tỉnh dậy mà còn đang điên cuồng hấp thụ nguồn nguyên lực còn sót lại trong người Đại Thần.Đây là nguồn nguyên lực giúp linh hồn của ông ta có thể tồn tại đến bây giờ.

Vị Đại Thần lúc này trên mép hé một nụ cười rồi nói:

-Có vẻ như ông trời muốn ta gắn liền với ngươi.Thôi được!

Vừa nói xong một chiếc nhẫn từ trong chiếc hộp sắt xuất hiện trên ta còn lại của ông.

-Ta Đại Thần Pháp người đứng đầu trong các loại công pháp nay ta sẽ ký gửi toàn bộ linh hồn vào trong chiếc nhẫn này.Mãi mãi không siêu thoát mãi mãi không siêu sinh.

Vừa nói xong chiếc nhẫn sáng lên hút hình ảnh của ông vào.Trong giây phút ngắn ngủi ông đã lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón tay của Long.Ngay lập tức một luồn sống sức mạnh vang khắp người của hắn khiến hắn thoát khỏi cơn hôn mê.Về lại với chỗ hang động.

Còn Đại Thần thì bị chiếc nhẫn hút toàn bộ linh hồn vào trong.Bản thân ông đã thực sự lựa chọn một con đường táo bạo khi dám dùng toàn bộ linh hồn ký gửi vào chiếc nhẫn chỉ để cho Long tỉnh dậy.

Nên nhớ trong luân hồi thì phải có sinh ra và chết đi.Nếu trái với đạo lý đó thì một ngươi phải là người tạo ra quy luật đó.Hai là ngươi phải trao nó với một cái giá rất đắc.

Ở đây Đại Thần đã chọn cách bán linh hồn vào một chiếc nhẫn.Tức là mãi mãi về sau ông phải bị lệ thuộc vào chiếc nhẫn không còn sự tự do như ngày xưa.Nhưng đối với ông thì cái giá này còn rất rẻ cho việc cứu lấy tiền đồ của Long..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 63:thoát khỏi hang động



-Dậy đi!Dậy đi!

Tiếng kêu lớn trong đầu Long phát ra.

Hắn lúc này đang mê mang thì nghe thấy tiếng kêu liền bật dậy.

-Ta đang ở đâu đây?

-Ngươi đang ở hang động.

Một tiếng nói phát ra trong đầu Long khiến hắn hoảng sợ.

-Ai đó.

Đại thần Pháp lúc này hiện ra hình bóng mờ ảo trước mắt của Long.Thấy sư phụ hắn liền vui mừng reo lên:

-Sư phụ.Sao người có biết tại sao con lại ở đây chứ không phải trong tâm trí ngài không?

Ông ta nghe thấy cũng không trả lời mà nghiêm mặt nói:

-Những chuyện đó ta sẽ giải thích sau.Bây giờ ngươi phải thoát ra khỏi đây trước.Lượng nguyên khí bồi dưỡng cho ngươi đã làm cho nơi đây không còn không khí mát mẻ nữa.

Long nghe thấy cũng cảm nhận được nhiệt độ đang gia tăng.Bởi thế hắn cấp tốc chạy ra khỏi cửa hang.

Vừa bước ra cửa hang hắn liền nhớ đến lời hứa với những bộ hài cốt.Hắn đứng lại nhìn vào thân ảnh của sư phụ mà nói:

-Con muốn đem họ theo.

Đại Thần Pháp nghe thế cũng thở dài.Bản thân ông vốn không muốn sát sinh.Khi lập ra nơi này ông chỉ muốn tìm ngươi thích hợp để được truyền dạy những gì ưu tú nhất của ông.

Nhưng ông không ngờ rằng nơi đây khi xây dựng lại trở thành một hầm ngục chết người.Vậy nên khi thấy những bộ hài cốt này ông cũng không muốn vô tâm mà bỏ mặc họ.
-Giá như ta còn túi Càn Khôn.Ta có thể chứa dựng bọn họ vào trong đó.

Long nghe thấy liền khó hiểu:

-Túi Càn Khôn?

Ông thấy Long khó hiểu liền giải thích:

-Túi Càn Khôn đó!Cái túi nhỏ nhỏ mà có viên ngọc xanh dương gắn trên dây túi đó.

Long nghe thấy liền nhanh chóng lục lọi trong người lấy ra một chiếc túi hoài nghi nói:

-Cái này đó hả?

Đại Thần Pháp nhìn thấy hào hứng nói lên:

-Đúng rồi!Nó nè!Mau lên mở túi để nó hút những bộ hài cốt vào trong.Ngươi yên tâm túi Càn Khôn có thể chứa được những năm nghìn cân bởi thể nên nhiêu đây còn dư chán.

Long nghe thấy cũng theo chỉ thị làm theo.Vừa mở túi ngay lập tức trong hư không xuất hiện một đường không gian hút những bộ hài cốt từ to thành nhỏ đi vào bên trong chiếc túi.

Ngay sau đó hắn lập tức chạy thục mạng ra khỏi cửa hang.Sau lưng hắn bám theo đó là:

Một bóng ma đàn ông với một bộ quần áo thợ rèn.Hai bên tay là một bộ giáp nhưng lại được hình thành rất tự nhiên giống như bẩm sinh đã có.

Một bóng ma phụ nữ mang một bộ đồ hoa anh đào sau lưng là một đôi cánh hồng đẹp tựa như hoa anh đào.

Hai bóng ma này đang đi theo Long.Lúc này bóng ma người phụ nữ cất tiếng nói với bóng ma còn lại:

-Ta thấy tên này không tồi đâu.

Bóng ma đàn ông nghe thế liền nói:

-Chưa chắc.Chưa thể đánh giá một người qua một hành động của họ được.

Bóng ma phụ nữ lúc này tỏ ra khinh thường nhìn bóng ma đàn ông nói:

-Phải hông?Hay là thua cá cược nhục quá rồi nói vậy?

Bóng ma đàn ông nghe thấy liền bối rối ho khàng một tiếng rồi biện hộ:

-Không...Không phải đâu.Ta chỉ đang nói đúng sự thật thôi.

Bóng ma phụ nữ lộ ra vẻ nghiêm nghị rồi nói:

-Thiệt hả!

Nhìn thấy ánh mặt nghiêm nghị của bóng ma phụ nữ khiến bóng ma đàn ông lúc đầu bối rối này càng bối rối hơn.Đến lúc này khi không thể chịu đựng được nữa mà khiến ông ta xì ra một tiếng mà thú nhận:

-Quả thực là không thể lừa dối được ngươi mà.

Bóng ma phụ nữ lúc này vênh mặt mà nói:

-Còn phải hỏi.Trên đời này không ai có thể hiểu ngươi bằng ta được.

Cả hai bọn họ đều chết khi đi vào hang động này.Vào ba trăm nghìn năm trước hai vị Tiên Đế vang danh một đời tự dưng mất tích.

Một người là Thần Khí Tiên Đế thiên tài về việc rèn vũ khí,pháp khí kể cả hồn khí ông ta cũng có thể rèn luyện.

Một người là Thần Kiếm Tiên Đế thiên tài về kiếm pháp.Được gọi là sư tổ của Hoa Đào môn phái.Môn phái nổi tiếng với tuyệt kỹ Loạn Vũ Liên Hoa.Bộ tiên pháp đầu tiên được sáng tạo trên Tu Tiên đại lục.

Cả hai bọn họ cùng nhau khám phá hang động kỳ bí với mục đích ban đầu là đi tìm khoáng thạch cứng nhất nằm sâu bên trong hang động.Nhưng không ngờ được bên trong hang động chứa đựng muôn vàng cơ quan.Khiến họ một đời Tiên Đế mà bị hạ lên gục xuống.Đến cuối cùng bị mắc kẹt ngay cuối đường cùng những nạn nhân trước..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 64:chết đuối



Long lúc này đang dùng toàn bộ tốc độ của cơ thể để thoát khỏi hang động.Hang động này vốn dĩ là một đường chéo đâm thẳng xuống tâm hành tinh.

Đặc tính của đường chéo là lúc đi xuống cực kỳ đơn giản và nhanh chóng.Nhưng lúc lên ngược lại thì phải tốn công sức nhiều hơn.Đã vậy không biết tại sao mà sư phụ của hắn lại chơi trò bố trí cơ quan dựa theo cảnh giới.

Cảnh giới càng cao thì các cơ quan cạm bẫy sẽ trở nên phong phú và nguy hiểm hơn.Bởi thể nên việc thoát ra khỏi đây trở nên cực kỳ khó khăn khổ sở.

-Sao người lại bố trí bẫy lúc thoát ra chứ.Chẳng phải hầm mộ khi được chinh phục thì chúng phải mất hết cạm bẫy sao?

Long lúc này vừa chạy vừa né những cạm bẫy mà cũng không ngừng than thở với sư phụ của hắn.

-Ai bảo ngươi đây là hầm mộ?Chỗ này đúng hơn là một nơi để ta thua thập đệ tử.

Với lại người đừng có mà than thở ráng mà né số tên trước mắt kìa.Chúng được tẩm độc của Tổ Oa.Chỉ ngửi thôi cũng đủ làm nội tạng thối rửa.

Long nghe thấy cũng im lặng mà tập trung né các mũi tên.Vì nó lúc này mới biết được đống bẫy này là dùng để giết người chứ không phải dùng để tập luyện.

Bản thân sư phụ hắn sau khi giam giữ linh hồn trong chiếc nhẫn thì đã không tự do như lúc trước nhưng điều đó có thể giải bỏ nếu thực lực của Long đủ mạnh.

Với tình trạng hiện tại thì ông ta chỉ có thể xuất hiện với dạng linh hồn yếu ớt không có khả năng chiến đấu phụ giúp Long

Ông ta mặc cho Long tập trung né bẫy mà mở lời phổ biến mọi thứ cơ bản của thể giới này nào là cách sống,cảnh giới,nghề nghiệp....v.v

Bản thân Long dù đang tập trung nhưng khi nghe lời nói của sư phụ hắn liên tục tuôn ra làm hắn hết sức là rối trí nhưng hắn cũng không phàn nàn gì vì những thứ thông tin từ sư phụ hắn cực kỳ có ích cho hắn để có thể tồn tại trong thế giới này.

Mọi thứ cứ như thế tiếp tục diễn ra cho đến khi Long còn cách cửa hang gần 20km thì các cạm bẫy đã không còn.

Bản thân hắn đã rất kinh ngạc với sức mạnh hiện tại.Nên nhớ lúc đi xuống hang động hắn phải mất cả ngày.Mà bây giờ hắn lại chỉ mất vài tiềng đồng hồ để có thể thoát ra khỏi đây.Bởi thể hắn rất mong chờ sớm ngày đột phá để trở thành Ma Vương lấy lại được ký ức lúc trước của hắn.

Vài phút sau đó hắn liền thoát khỏi hang động rồi bắt đầu bơi lên bờ.Với khả năng chạy nhanh thần tốc thì việc bơi lên bờ cũng chỉ là chuyện đơn giản.Nhưng hắn lại mắc một lỗi lầm chết người.Đó là quên lấy hơi mà đi thẳng vào dòng nước.

Đúng là bản thân hắn đã hình thành mang cá ngay hai bên cổ nhưng do quá trình luyện tập bị thương rồi chữa lành khiến cơ thể hắn tự động lấp đi mang cá làm mất đi thứ khả năng hiếm có này.

Bởi vì thế mà ngay khi vừa đi vào dòng nước thì cơ thể hắn tự động mất khí.Hắn liền cảm thấy không ổn nên nhanh chóng dùng hết tốc lực bơi lên.Nhưng chuỗi xui xẻo vẫn chưa chấm dứt.

Ngay lúc đó một sợi tảo từ đâu xuất hiện quấn chặt vào chân Long khiến hắn không thể nào thoát ra được.

Hắn lúc này hoảng loạn hỏi sư phụ hắn:

-Sư phụ!Giờ phải làm sao?

Sư phụ hắn từ tốn mà trả lời:

-Ai biết!

-Ý người là sao?

-Thì ta nói rồi đó!Ai biết.

-Người là sư phụ con mà người phải có cách chứ.

-Ngươi nghĩ tại sao ta lại nằm trong chiếc nhẫn.

-Nhưng người là Đại Thần mà.

-Đại Thần Pháp.Ta sáng tạo công pháp chứ không phải trị chết đuối.

-Vậy bây giờ con phải làm sao?

-Ai biết!

-Akmmmm......

Long lúc này thật sự bực dọc vì sư phụ hắn quá không nghiêm túc.Bởi thế hắn quyết định tự thân cứu mình.

Ya....Một tiếng hét lớn phát ra từ Long.Hắn đang cố bứt đứt sợi dây tảo.Nhưng không ngờ càng làm như vậy thì sợi dây lại càng quấn chặt hơn.

Ngay lúc này cơ thể hắn đã mất dần ý thức.Hơi thở thì cũng không còn nhiều.Hắn không đành lòng mà để cho cuộc đời mới vừa chớm nở giờ lại đi chết đuối.

Đến cuối cùng hắn đã rơi vào trạng thái bất tỉnh.Toàn cơ thể lúc này thả lỏng ra.Sợi dây tảo cảm ứng được mà buôn lỏng ra thả Long nỗi lên mặt nước.Sư phụ hắn nhìn thấy cảnh này mà cười mỉm một tiếng như mọi thứ đã sắp đặt.

Riêng Long thì đang nhẹ nhàng nỗi lên mặt nước.Nơi mà Uyên Bích không một mảnh vải cũng đang tắm trên đó..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 65:không cố ý nhìn cô khỏa thân đâu



Vốn dĩ thứ dây tảo này được lấy từ vảy của Thủy Long.Ngày trước khi Đại Thần Pháp muốn lập ra hầm liền đi tới Thủy Long để mượn một chiếc vảy.

Đặc tính của Thủy Long là có thể nhìn thấu lòng dạ người khác nên ông muốn dùng chiếc vảy này để làm cửa ải đầu tiên cũng như cửa ải cuối cùng để tránh hiểm họa về sau.

Đối với Long ngay lúc đầu không bị vảy của Thủy Long quấn chân vì hắn chỉ vì tò mò nên muốn khám phá hang động.Nhưng khi lúc ra thì hắn lại bị vảy của Thủy Long quấn là nó đã biết trong Long có ý định trở thành Ma Vương,một đại ác ma.Vì thế nó mới ra tay định giết chết Long.

Nhưng đến cuối cùng nó lại bỏ ra là vì nó đã nhận thấy cái dã tâm trở thành Ma Vương của Long bắt nguồn từ việc muốn nhớ lại ký ức.

Điều này cũng lý giải cho nụ cười của Đại Thần.Bởi trước giờ chưa từng có ai sống sót ngay sau khi bị dây tảo quấn.Nụ cười của Đại Thần nói lên vẻ phấn khích đối với Long.

Trở lại cô gái Uyên Bích.Cô ấy đang không một mảnh vải mà trôi lửng lờ giữa hồ.
Không phải do cô quá điệu đà mà tắm lâu đến như vậy.Mà là bởi vì đã từ rất lâu cô không được tắm,nếu có thì chỉ được tắm trong bùn của đống heo lợn.Bởi thế nên hôm nay cô quyết định sẽ tắm cho thật đã để thỏa mãn những ngày mơ ước.

Bất chợt một bóng nam nhân từ dưới mặt nước nổi lên.Uyên Bích thấy vậy liền nhanh chóng vớt nam nhân đó lên.Sau đó cô gấp rút mà hô hấp nhân tạo để mong cứu sống được tên này.

Một luồn khí từ môi nàng thổi ra vào miệng hắn.Hết đợt này rồi đến đợt khác,cứ như thế cả chục lần thì cô lúc này đã bỏ cuộc.

Đại Thần Pháp nhìn cảnh này mà sôi máu trong lòng.Vì những việc cô làm đều bỏ sót một chi tiếc quan trọng đó là ấn ngực.

Bởi thế nên khi lượng khí đi vào mà lại không được tác động đã khiến cho lượng nước ứ lại bên trong không cách nào đi ra được.Đại Thần hiểu rằng nếu ông không trợ giúp thì sau vài khắc nữa Long liền mất thở chết.

Ngay lập tức ông liền dùng toàn bộ khả năng hiện có để tạo một lực mạnh ngay thẳng lồng ngực Long.

Hộc!Một tiếng hắn liền đẩy ra toàn bộ lượng nước trong người ra.Giúp hắn hô hấp lại bình thường.
Ngay vừa lúc tỉnh dậy hắn liền nói:

-Lần sau phải nhớ ấn ngực nếu muốn cứu người.

Hắn vừa nói vừa đưa mắt tới người vừa vớt mình vào bờ.

Nhưng cuối cùng hắn lại liếc mắt trúng vào thân ảnh một người con gái trong suốt đang cố mặc lại quần áo của mình.

Thay vì hét toán lên thì cô lại đỏ ửng mặt lên vì xấu hổ.

-Cuồng Long con đừng làm.....Lời sư phụ hắn vừa chưa thốt ra hết thì đã bị Long cướp lời:Thầy để con!

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Long cũng phần nào tạo sự tin tưởng cho sư phụ hắn.Nhưng ông đã nhầm.

Ahhhhh!!!Tiếng hét từ Uyên Bích cất lên thảm thiết khi trước mặt mình là một nam nhân đang cởi đồ trước mắt mình.

-Ngươi làm cái gì vậy hả?

Sư phụ hắn nói nghiến răng một tiếng lộ vẻ tức giận

-Thì con muốn khỏa thân để cho cô ấy không còn mắc cỡ.

Long nói với vẻ mặt tỉnh bơ.

Sư phụ hắn nghe thấy ban đầu đã nóng giờ còn nóng hơn khiến hắn một phát bị sư phụ hắn giật điện một cái tê cả người.

-Sao người giật điện con?

Long nói với vẻ ngơ ngác.

Sư phụ hắn lúc này như không còn lời nào để nói mà chỉ biết thờ dài một tiếng rồi nói:

-Bây giờ ngươi hãy quay đầu lại phía sau.Rồi xin lỗi người con gái kia.Ta thật không biết ngươi là ngốc hay giã ngốc nữa.

Long nghe thế liền nhẹ nhàng quay đầu về phía sau rồi cất giọng:

-Xin lỗi cô nhé!Tôi không có cố ý!

Nói xong Uyên Bích liền đỏ mặt hét lên:

-Không được quay đầu qua đây!

-Tôi biết rồi!Tôi biết rồi!

Long lúc này đành phải hạ mình mà xin lỗi người con gái kia.Nói thật là trong thân tâm hắn vẫn không biết tại sao hắn lại bị thầy phạt.Bởi thế nên hắn có chút ấm ức.

Bỗng nhiên hắn nhìn vào sư phụ hắn vẫn còn đang nhìn thẳng vào phía người con gái đó nên hắn thấy không công bằng mà nói:

-Sao người còn không quay lưng lại?

-Ta vốn dĩ là hồn ma chỉ có mình ngươi mới nhìn thấy được ta nên cô ta sẽ không phàn nàn gì về ta đâu.

Long nghe thấy liền cảm thấy bất công lập tức bất chấp đạo lý hắn liền nói:

-Con không biết đâu người phải quay lưng lại cùng con.Nếu không con quăng người lại vào dòng sông này bây giờ.

-Ngươi học thói nguy hiếp sư phụ ngươi từ khi nào vậy!

-Hì hì Con chỉ đang cố lấy lại sự công bằng thôi.

-Haiz...Thôi được!Ta quay lại cùng ngươi!

Thế là hai sư phụ họ quay lưng lại mặc kệ cho Uyên Bích đang lăm le rút ra dao găm mà lặng lẹ tiến đến Long..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 66:thông mông



-Sau lâu quá cô ta chưa mặc đồ xong nữa?

Long nói với Đại Thần bằng một vẻ mặt hoài nghi.

Đại Thần Pháp nghe thấy liền trả lời đùa một cái:

-Chắc cô ta ngượng quá mà mặc đồ xong liền bỏ đi.Hay là tính đâm hai thầy trò mình một nhát để cướp của.

Long nghe thế liền cười khì một tiếng sau đó nói:

-Cái đầu chắc là không thể rồi đó vì còn cảm nhận được sức mạnh của cổ ngay quanh đây.Nhưng cái thứ hai con nghĩa chắc có khả năng hơn vì đến bây giờ chúng ta vẫn chưa biết rõ cô ta ra sau.

Long nói đến đây liền thấy sư phụ hắn trầm mặt lộ vẻ nghiêm trọng thì hắn mới cố nói đùa để giảm sự nghiêm trọng:

-Nhưng chắc không phải đâu!Tại có ai lại cứu người rồi lại người bao giờ.

-Vậy thì ngươi đã lầm to!

Một âm thanh bất chợt thốt ra.Long chưa kịp phản ứng thì ngay lập tức một thứ kim loại bén đang lao tới cổ Long.Kèm theo đó là tiếng hét “Ahhhh!!!”

“Keng” Một tiếng kim loại bị đánh bật ra ngay sau khi vừa đâm vào cổ Long.Thân hình nhỏ bé của Uyên bích tựa như một cây tre mà bị chính sức mình bật lại làm cô ngã xuống đất bay luôn cả con dao cùn.

Vẫn không từ bỏ mà cô lại liều mình chạy đến chỗ con dao cùn để một lần nữa muốn giết chết Long.

Vụt...Tiếng gió thổi đi trước nó là thân ảnh của Long đang đứng trước Uyên Bích.

Mặc kệ mọi thứ cô tiếp tục bò tới chỗ con dao cùn.

Thấy hành động ngu ngốc này mà Đại Thần Pháp tắc lưỡi vài cái.Vì Long sau quá trình đột phá cơ thể hắn đã bao lần chữa lành rồi hồi phục cứ như thế mà cơ thể hắn đã dần trở nên chai xạm nên những thứ kim loại này chỉ đủ để gãi ngứa chứ không thể làm hắn chấn thương.

Nhưng ông cũng thừa biết rằng Uyên Bích đã dư sức hiểu rõ điều đó nhưng cô lại điên cuồng muốn dùng hết sức để giết chết Long bằng mọi giá.

Nhìn thấy sự tình này ông chỉ phải cảm thán một câu:

-Rốt cuộc cô ta đã trải qua những gì mới có được thứ ánh mắt ấy.

Long nghe thấy liền chau mày hỏi:

-Ý người là sao?

Haiz...Một làn hơi dài tuông ra từ Đại Thần Pháp ngay sau đó ông giải thích cặn kẽ cho Long nghe:

-Ngươi có nhìn thấy ánh mắt của cô ta không?

Long nghe thế liền nhìn thử sau đó trả lời:

-Có!Nhưng con thấy nó bình thường mà

-Ngươi sống chưa đủ lâu để nhìn thấy được.Thứ ánh mắt đó.Nói cho dễ hiểu rằng bản thân cô ta từng phải trải qua một thứ gì đó mà bắt buộc cô phải sinh tồn.

Long nghe thấy cũng phần nào hiểu được những hành của cô gái này chỉ đơn giản là sinh tồn.

Ngay lập tức hắn cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt của Uyên Bích và nói:

-Cô yên tâm đi tôi sẽ không làm gì cô!

Vừa nói xong quay lại thì Uyên Bích đã nhanh chóng bò đến chỗ con dao rồi dùng nguyên lực trong người cô đang có mà đâm vào người Long một nhát.

Sụt....Một nhát đâm chí mạng ngay lỗ hậu.Quả đúng là nguyên lực dù chỉ là con dao cùn không đủ làm đứt một cộng tóc mà khi được nâng cấp gia tăng sức mạnh đến nỗi tạo ra một kích chí mạng cho Long.

Akm....tiếng hét lên trong sự tức giận từ Long phát ra.

Hắn điên tiếc lên vì mình đang cố tỏ ra thân thiện nhưng lại bị con nhỏ đó đối xử như vậy.Hắn nỗi hận trong người trào dân thác đỗ.Ngay lập tức hắn dùng tay bóp cổ Uyên Bích nâng lên dự tính giết ả.

-Dừng lại Cuồng Long.

Đại Thần Pháp thấy chuyện này đã đi quá xa nên ông đã ngăn cản.

Nhưng Long nó còn lý trí nữa đâu mà nghe lời thầy hắn.Ngày một mạnh hơn hắn dùng nhiều sức hơn để bóp chặt cổ của Uyên Bích.

Đại Thần Pháp lúc này trở nên nghiêm túc mà nói ra:

-Cuồng Long!Ngươi hãy bình tĩnh lại cô ta sở hữu huyết mạch hơn người.Ta muốn buồi dưỡng cô ta.

Long ngay lúc này bực dọc mà trả lời gay gắt:

-Ả ta là kẻ cứng đầu!Không bồi dưỡng được đâu!Giết ả là tốt nhất!

-Vậy ngươi hãy để ta thuyết phục cô ấy.Nếu không được thì ngươi giết cổ còn chưa muộn.

Long nghe thế cũng mới nớ lỏng bàn tay thả rơi người cô xuống.

Khụ,khụ,khụ....Tiếng ho sặc sụa của Uyên Bích phát ra liên hồi như vừa được chết đi sống lại.

Wang....tiếng ánh hào quan lóe ra đó là hình ảnh của sư phụ Long xuất hiện.

-Ngươi có muốn làm đồ đệ ta không?Ta đảm bảo là cô sẽ luôn an toàn khi làm học trò ta.Và cô sẽ nhanh chóng tiến bộ làm chủ lại cuộc sống của cô.

Uyên Bích nhìn thấy hình ảnh của Đại Thần Pháp nhẹ nhàng mà cô vẫn không bị kích động.Đợi đến khi nghe xong lời của ông ta thì cô liền nói:

-Nếu có thứ gì làm tin tôi sẽ làm đồ đệ của ông.

Nghe thế Đại Thần Pháp liền quay sang thân hình Long đang lấy đống cỏ dại vừa nhai xong bôi lên mà ông nói:

-Long!Con hãy lấy túi càn khôn ra cho ta.

Long lúc này đang đau đớn dữ dội nghe thấy liền nhanh chóng lấy từ trong người ra một túi càn khôn quay đại cho ông ta.Sau đó hắn lại tiếp tục quay lại công việc xác trùng..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 67:đệ tử thứ hai Uyên Bích



-Chọn bất kỳ một thứ gì mà cô muốn.Sau đó cô hãy làm đồ đệ của ta.

Đại Thần nói xong liền quăng túi càn khôn cho Uyên Bích.

Cầm túi càn khôn trong tay cô liền cảm thấy hai người này không đơn giản.Vì túi càn khôn đâu phải ai cũng có.Nên biết túi càn khôn muốn chế tạo phải có được đá không gian.Loại đá này nằm xa hành tinh bởi thế ai có cơ duyên mới tìm được.

Xong rồi thì phải chế tạo lại loại bỏ những tạp chất dư thừa chỉ giữa lại thứ tinh khiết nhất đó là một viên đá màu nhỏ bằng đốt ngón tay.(Dựa theo màu sắc kích thước mà đặc tính xuất hiện sẽ khác nhau.)

Sau đó ta còn phải tạo liên kết giữa viên đá và chiếc túi.

Mỗi một giai đoạn đều phải làm hết sức tỉ mỉ tinh vi.Nếu không thì toàn bộ vật chất đầu tư sẽ tan thành mây khói.

Hiện tại trên thế giới người ta chỉ mới tạo ra một nghìn chiếc túi.Khả năng chứa đồ chỉ từ 50 đến 200 cân.Còn Uyên Bích nhìn viên đá to bằng quả trứng cô liền khẳng định sức chứa không dưới 400 cân.

Bởi thế nên địa vị của hai người này không đơn giản.Uyên Bích lúc này đã tin rằng cô sẽ an toàn khi đi theo hai người này.Ngay lập tức cô nhanh chóng đưa tay vào chiếc túi.

Đưa tay vào bên trong túi.Lập tức một thứ cảm giác lạnh lạ thường đưa đến cho cô.Ngẫu nhiên tay cô chạm vào một thứ gì đó mềm mại.Không một thắc mắc mà cô lấy ra.

Một bộ y phục màu hồng cánh sen.Sau lưng là hai chi tiết nghệ thuật.Uyên Bích vừa nhìn thấy liền mặc nó vào.

Long lúc này sau khi sát trùng vết thương hắn thử nhìn lại sư phụ hắn.Thì một cái đỏ mặt từ hắn phát ra.

Một nữ nhân có nét đẹp quyến rũ đứng trước mắt hắn.Làm sao mà hắn cưỡng lại được.

Ho khụ một cái hắn liền lấy lại vẻ nghiêm túc tiến lại sư phụ hắn:

-Sư phụ!Ả ta giờ tính sau.

Đại Thần nghe thế liền vui vẻ trả lời:

-Ả ta từ bây giờ đã trở thành đồ đệ của ta cũng tức là sư muội của ngươi.Ngươi phải có trách nhiệm bảo vệ cổ.

Uyên Bích nghe thế liền cười khà khà đi tới vỗ vai Long một cái rồi nói:

-Ngươi nghe chưa?Phải bảo vệ ta đó rõ chưa?

Cóc...Một cú kí đầu từ Long đến Uyên Bích.

Cô hai tay ôm chỗ đau giữa đầu mà nói:

-Sao ngươi dám đánh ta?

Long nghe thấy liền nhìn Uyên Bích với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống và nói:

-Ngươi đang là sư muội của ta.Coi lại lời nói nếu muốn ta tôn trọng ngươi.

Và nói ta cảnh cáo ngươi lần cuối.Rằng nếu ngươi có ý đồ muốn giết ta.Thì hãy dẹp bỏ nó đi.Vì nếu ta biết ta sẽ giết ngươi ngay.

Uyên Bích nghe xong tâm hồn đều sợ hãi như vừa đối mặt với tử thần.Ngay lúc này cô mới thật sự biết vị trí của bản thân đang nằm ở đâu.

Long lúc này thì đang ngồi trước bờ hồ xem xét vết thương như thế nào.Ngay khi vừa nhìn hắn liền mừng rỡ.Vì những thứ cỏ dại mà nó bôi lên vết thương đã phát huy tác dụng.Những vết thương đã nhanh chóng lành lại còn không để lại sẹo.

Thấy thế hắn liền quý trọng những thứ cỏ dại ngẫu nhiên mà hắn bứt khi nãy.Bởi thế hắn nhanh chóng đi đến bụi cỏ để bứt lấy bức để vì trong mắt hắn những thứ này không khác gì thần dược.

Đại Thần thấy thế liền hỏi:

-Ngươi đang làm gì vậy?

Long trả lời ngô nghê:

-Dạ con đang bức cây thuốc!Nhờ chúng mà vết thương của con hồi phục rất nhanh.

Nghe thế Đại Thần Pháp từ tốn trả lời:

-Thật sự thì không phải.Tại bản thân người đã ở Luyện Thể tầng 6 nên khả năng hồi phục của ngươi cũng đã tăng theo.Với lại ngươi còn sỡ hữu Cuồng Bạo huyết.Nên ngươi mới hồi phục nhanh đến như vậy.

Bởi thế những thứ cỏ dại đó chỉ làm ngươi cảm thấy thế thôi.Và ngươi cũng đừng tự lấy cỏ dại mà bôi lên vết thương.Loạn quạn bị nổi ghẻ thì chết.

-GHẺ?

Long nghe xong liền sợ hãi hét lên một tiếng rồi dùng toàn lực lấy nước dội lên vết thương cho trôi bớt cỏ dại.

Nhìn thấy cảnh tượng này mà Uyên Bích dù đang còn chút sợ hãi nhưng cũng không kìm lòng mà phì ra cười.

Thấy thế hắn liền hưng phấn tiếp tục quyết liệt làm trò cho hai thầy trò họ coi.Cho tới khi vết thương lần nữa tét ra mới thôi.

Cánh đó trăm mét một bóng người đang đứng trước bộ rễ của thứ quả mọng kỳ lạ của Long lúc trước mà cười.

Tiếng cười như khóc vang dội trong khuôn cảnh âm u của rừng càng tạo nên một khung cảnh kinh dị..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 68:đi săn chóng đói



Hiện tại trời cũng đã tối,Long và Uyên Bích đang đợi sư phụ.Ông ta đang ngồi thiền hấp thụ nguyên khí.Việc gây nhiều chấn động lên người Long đã khiến nguyên khí của ông giảm sút đáng kể.

Mặc dù có thể lấy nguyên lực của Long để tu bổ cho bản thân nhưng ông ta không làm vậy.Vì ông không muốn làm lãng phí nguyên lực của đệ tử vào những việc vớ vẫn.

Bởi vậy mà quá trình này diễn ra rất lâu.Trong lúc đang chờ Uyên Bích thì đang ngồi dọc nước còn Long thì nằm trên một đọt cây để ngắm trời.

Một lúc sau thấy chán hắn bèn đi xuống cây đi lại gần chỗ Uyên Bích nói:

-Xin lỗi vì nãy ta có quá lời.

Uyên Bích nghe thế cũng thở phào nhẹ nhõm mà trả lời:

-Ta cũng xin lỗi vì đã làm huynh bị thương.Lúc đó ta cứ nghĩ rằng huynh từ triều đình tới để ám sát ta.

Long nghe xong cũng không quá bất ngờ mà chỉ nói từ tốn:

-Quả đúng là sư phụ cao thâm.Ngay từ khi nhìn thấy cô ông liền đoán rằng quá khứ của cô không đơn giản.Thì ra là có quan hệ với hoàng tộc.

Uyên Bích lúc này cũng không muốn kể về quá khứ của mình nên đã im lặng không đáp lại.

Long nghe thế cũng hiểu tình huống đang căng thẳng nên cố đổi chủ đề:

-À phải rồi!Mọi chuyện xảy ra gấp quá ta cũng chưa kịp giới thiệu.Ta tên là Cuồng Long.Còn ngươi?

Uyên Bích từ tốn ngước mắt lên nhìn Long rồi trả lời:

-Muội tên là Uyên Bích.

Không biết do tưởng tượng hay do đâu.Mà khung cảng bây giờ đang rất hữu tình trăng non vừa lên gió thì lại mát.Trên bờ hồ phản chiếu hai đôi nam nữ trò chuyện.

Từ đâu mà có vẻ thẹn thùng xuất hiện ở bọn họ.

Nam tử thì ngại ngùng xấu hổ vì vô tình nhìn vào đôi mắt của Uyên Bích.Cái nét thục nữ chân thật mang chút u sầu đã khiến cho hắn cảm thấy rối bời.Đến nỗi phải quay mặt đi sang chỗ khác.

Nử tử thì lộ rõ vẻ thẹn thùng khi đỏ cả khuôn mặt rồi cắm mặt nhìn xuống đất.Không biết từ khi nào mà cô lại thấy Long có cái nét cuống hút mãnh liệt.Sự nam tính trong lời nói hành động dễ hiểu không quá thô lỗ.

Cả hai bọn họ tim đập cùng một nhịp.Cả hai bọn họ tự nhủ phải nói một cái gì đó cho đối phương để tránh bị hiểu nhầm.

Rất nhanh chóng Uyên Bích lấy hết can đảm quay sang ngỏ lời:

-Huynh à!Em có chuyện muốn nói.

Long nghe thế vui mừng quay đầu lại:

-Có chuyện gì?

Uyên Bích lúc này thở một hơi dài rồi trả lời:

-Thật sự muội.....

-Hai đứa!Thầy xong rồi.Lại đây nào!

Từ phía xa Đại Thần Pháp hét lên khiến Uyên Bích giải thoát được tình cảnh này.Rồi nhanh chóng chạy đến chỗ sư phụ.

Long thấy thế liền thắc mắc chạy theo tra hỏi.

-Uyên Bích.Muội lúc này muốn nói với ta chuyện gì?

Một khuôn mặt ngu ngơ quay sang Long trả lời:

-Muội quên rồi.Khi nào nhớ muội sẽ trả lời sau.

Khuôn mặt ngu ngơ đó đã khiến Long vừa hụt hẫn vừa tò mò.Nhưng nhanh chóng sau đó hắn liền lấy lại phong thái mà đi tới chỗ sư phụ.

Ngay lúc này Đại Thần Pháp đang lấy một quyền mà đánh vào đám củi.Một quyền đưa ra quá yếu còn đám củi thì vẫn yên nguyên không thay đổi.

Hai đệ tử bọn họ quan sát mà hoài nghi.Nhìn thấy vẻ mặt đó mà Đại Thần Pháp nở một nụ cười trên môi.Sau đó búng tay một cái.Trong đám củi không có dấu hiệu gì là có lửa mà bổng dưng từ đâu ngọn lửa dần xuất hiện cháy rực cả màn đêm.Dưới con mắt trầm trồ của hai người bọn họ.

-Wow...Làm sao người làm được như thế?

Người mở lời không ai khác đó là Uyên Bích.Tính ra cô chỉ mới làm đệ tử từ lúc sáng nên cô cũng chưa biết rõ thực lực của sư phụ cô như thế nào.

Đáp lại đó là một nụ cười sảng khoái của Đại Thần:

-Chỉ có bấy nhiêu mà đã kinh ngạc rồi sao?Nói cho con biết đây chỉ là tạp kỹ hù con nít thôi.Thứ ta chỉ dạy cho con còn kinh khủng hơn nhiều.

Uyên Bích nghe thế liền sung sướng cảm tạ.
-Cảm ơn sư phụ!Ọp......

Tiếng kêu đói phát ra từ Uyên Bích khiến cô xấu hổ.Long thấy thế cũng mở lời:

-Phải rồi ha.Cả ngày hôm nay huynh cũng chưa ăn gì cả thôi để huynh đi kiếm thức ăn cho muội.

-Vậy là ta phải đi theo sao?

Đại Thần Pháp kêu lên một tiếng.

Bản thân ông khi đưa linh hồn mình vào trong chiếc nhẫn thì phạm vi tự do của ông cũng hạn chế.Xa lắm cũng chỉ 20m.

Long suy nghĩ nhanh chóng trả lời:

-Vậy con đưa nhẫn cho Uyên Bích đeo.

Uyên Bích nhanh chóng chối từ:

-Không được đâu!Muội không xứng đáng để nhận thứ giá trị đó.

Đại Thần lúc này thở dài một tiếng mà nói:

-Haiz....Có đeo cũng không được.Vì chiếc nhẫn này đã lấy máu của ngươi để nhận chủ nên chỉ mình ngươi mới có khả năng kích hoạt chiếc nhẫn.

Long nghe thế cũng quyết đoán noi:

-Vậy để huynh đi mau rồi về.

Lại một lần nữa Uyên Bích nhanh chóng trả lời:

-Không được đâu!

Thấy phản ứng kịch liệt Long hoài nghi hỏi:

-Tại sao?

Nét e ngại bắt đầu lộ ra.Lay hoay một hồi cô ta mới trả lời:

-Tại vì....Em sợ ma.

Đồng loại hai người Long,Đại Thần hét lên;

-Sợ ma?

-Nhưng sư phụ là ma mà.

-Không phải đâu sự phụ thì khác.

-Hazi...Rắc rối quá.Thôi đưa nó đi theo đi.

-Dạ!

Thế là cả đám thống nhất rằng họ sẽ đi chung để săn vài con thú.

Họ đi được một lát.Thì một bóng người phía xa đi tới đám lửa.

Xèo....Tiếng xối nước vào ngọn lửa.

Ngọn lửa bị dập thì ánh sáng cũng tắt.Bóng đêm lại đến ngự trị.Bất chợt một giọng nói cất lên:

-Các bạn nhỏ nhớ phải dập lửa để tránh cháy rừng nhé!.
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 69:sắp có đổ máu(Real máu!!!)



Trời lúc này thì tối có 2 người đói bụng,1 linh hồn mệt mỏi.Đó không ai khác là Long Uyên Bích và Đại Thần Pháp.Họ đang cùng nhau đi săn thú.

Nhưng chuyến đi lại không thuận.Khi mà tất cả động vật đều đã ngủ còn những con thú hoạt động về đêm thì đã ẩn nấp tỉ mỉ.

Bởi thế nên mọi nổ lực tìm kiếm của họ đều trở thành công dã tràng.

Uyên Bích lúc này đã kiệt sức nên ngồi bẹp xuống tại chỗ.

Long thấy thế bèn nói:

-Thôi nghỉ mệt một lát rồi đi săn tiếp.

Uyên Bích nghe thấy liền lắc đầu nói:

-Thôi không được đâu.Muội đi không nổi nữa rồi.

Đại Thần Pháp cũng đồng ý nói:

-Đúng vậy đó.Dù có cố cũng vô ích thôi.

Động vật ở đây quá ít.

Long nghe vậy mà phản đối:

-Không đâu!Ở đây nhiều động vật lắm.Chính mắt con nhìn thấy có hàng trăm con thỏ đen chạy lòng vòng vào ban đêm.

Uyên Bích dù đang mệt mỏi nhưng cũng cố gượng dậy nói:

-Đó là loài Thỏ Nấm.Chúng sống theo bầy đàn và hoạt động vào ban đêm.Loài này phổ biến ở khắp mọi nơi vì số lượng cá thể rất lớn.

Nhưng ở đây quả nhiên không có một con.Muội cũng thấy viêc này quá kỳ lạ.

Uyên Bích nói xong liền sinh ra một nghi vấn rằng có một loài vật gì đó đã khiến cho chúng bỏ đi.

Ngay lúc này Uyên Bích mới sực nhớ một thông tin:

-Con nhớ không nhầm rằng là mọi người đang bàn tán nói về khu vực ở đây xuất hiện một con dã thú.Chắc nhờ vậy mà lũ thú đã bỏ chạy.

Long nghe thấy liền nghi vấn hỏi:

-Muội có biết hình dáng con dã thú đó ra sao không?

Uyên Bích chỉ đáp lại bằng cái lắc đầu rồi nói:

-Sự thật là không ai biết cả.Họ chỉ đồn thổi nhau rằng là con dã thú này chỉ trong một đêm nhưng lại có thể tàn phá gần hết khu rừng.

Ví dụ như cành cây đằng kia.

Uyên Bích chỉ tay vào gốc cây cổ thụ đã bị Long quật đổ trong lúc điên loạn.

Long lúc này rợn người nói:

-Thật ra thì cái đó là do anh làm.

Đại Thần Pháp khó hiểu hỏi:

-Dạ!Tại lúc con đói con đã vô tình ăn một thứ cỏ dại được một con heo đầy cỗ ngử trên người.Sau khi con ăn toàn bộ cơ thể con tràng đầy năng lượng.

Nhưng thứ năng lượng này quá lớn lên bắt buột con phải giải tỏa nó.

-Và thế là con đã tàn phá gần hết khu rừng.

Long chỉ biết cười ngượng dụi mũi trả lời:

-Dạ đúng!Hehehe....

Từ trong bóng đêm một tiếng nói phát ra:

-Thì ra là vậy....

Long nghe thấy liền nghiêm túc nhìn xung quanh:

-Ai vậy?

-Có cần biết ta là nữa à?

Long không nhún nhường mà thẳng thừng trả lời:

-Lộ diện đi.

-Haiz......Buồn thật lần đầu có cảnh huyền bí mà lại bị cắt ngang.

Vừa nói xong một bóng người từ trên cây cao rơi xuống.

Tướng người ốm và cao,mái tóc bù xù đôi mắt to tròn lộ toàn tròng đen.Ngay khi vừa nhìn thấy Uyên Bích hoảng hồn hết lên:

-Bất Nhân.

-Bất Nhân?Là ai(Long hỏi)

Bất Nhân đứng dưới ánh trăng lộ đúng đôi mắt cất giọng:

-À há.Có công chúa một nước nhớ tới tên ta.Thiệt vinh hạnh hóa.

Lời nói vui vẻ ngay lập tức chuyển sang khủng bố ngay phút chốc:

-Nhưng tao không có việc với mày ngày hôm nay.Mà là tao có việc với thằng này.

Cánh tay Bất Nhân hướng về phía Long.Hắn nhìn thấy mình bị chỉ liền thắc mắc hỏi:

-Tại sao lại là ta?Ta với người nào có quen nhau.

Nghe thấy mà tiếng cười khúc khích nhưng bị che miệng của Bất Nhân cất lên:

-Không quen nhau....khúc khúc......Rõ ràng là có quen mà sao ngươi quên sớm quá.

Long lúc này cảm thấy có cái gì đó bất thường ở tên này điều đó khiến hắn nổi điên lên:

-Rốt cuộc là sao?Ngươi nói thẳng ra đi.

Ngay lúc này thân hình Bất Nhân mới lộ diện hoàn toàn dưới ánh trăng.Mang một nụ cười tên khuôn miệng với cái nhìn to tròn đôi mắt đã khiến cho Long gợn người:

-Có phải ngươi đã ăn thứ quả dại được canh giữa bởi cỗ ngữ trư phải không?

Long nghe thấy liền biết chuyện gì nên nhanh chóng thú nhận:

-Đúng!Là ta ăn

Tiếng cười khúc khích lần nữa phát ra:

-Khúc Khúc....Thú vị đó....Gan dạ đó.....Tao sẽ chặt cỗ mày..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 70:kế hoạch hoàn hảo



-Sư huynh cẩn thận tên này không đơn giản đâu.

Uyên Bích lúc này đang đưa lời cảnh báo cho Long.Hơn ai hết cô đã nhiều lần đối mặt với Bất Nhân.Nhưng mỗi lần gặp mặt thì hắn như một người khác.Có lời đồn cho rằng khi còn nhỏ hắn từng trải qua chấn thương tâm lý nên khi lớn lên hắn bị chứng đa nhân cách.

Mặc dù như vậy nhưng Long vẫn chẳng hề sợ hãi.Bản thân hắn hiện tại đã là Luyện Thể tầng 6.Hắn đã có sức mạnh hơn người,dù không thể mạnh như lúc cuồng loạn nhưng cũng đủ trăm quyền phá núi.Bởi thế nên hắn nghĩ hắn có đủ sức để hạ gục tên này.

-Muội yên tâm.Hắn chỉ có 1 còn chúng ta có tới 3.Chúng ta dư sức để hạ gục tên này.

-Vậy sao?

Long chỉ vừa nói một câu khích lệ thôi mà từ đâu Bất Nhân nhanh chóng xuất hiện kề dao vào cỗ hắn.

Long bây giờ mới thật sự tin lời Uyên Bích nói.Chỉ trong phút chốc sinh mạng hắn đã nghìn cân treo sợi tóc.

-Ngươi đã làm thế nào để nhanh đến vậy?

Long lúc này dùng lời nói để câu giờ cho Uyên Bích và sư phụ hắn.

Bất nhân là loại người thế nào chẳng ai hiểu rõ.Chỉ vài giây trước hắn còn hận thù muốn đồ sát Long thì giờ đây hắn lại thân thiện mà thu dao lại quay về vị trí cũ trong nháy mắt.

Đến lúc này cả ba thầy trò bọn họ không biết đang đối mặt với thể loại nhân vật gì.

Ngay lúc họ còn đang bối rối thì Bất Nhân cất giọng:

-Khi ngươi có mục đích thì nó sẽ là nguồn động lực thúc đẩy ngươi nhanh chóng thành công.

Vậy giờ ngươi còn gì để hỏi nữa không?

Long lúc này không hiểu tên Bất Nhân đang nói về chuyện gì.Câu trả lời của hắn cứ mơ hồ làm sao lấy.Nhưng điều quan trọng mà Long để tâm tới là làm sao để giết được Bất Nhân.

Với cái thứ tốc độ khủng bố như thế thì dù Long có mười cái mạng cũng không đủ để làm Bất Nhân bị xước móng tay nữa là.

-Đợi ta hỏi ý kiến của mọi người một lát.

-Cứ tự nhiên.

Long quyết định bàn bạc với mọi người về cách đối phó với Bất Nhân.

Long đứng trong vòng tròn thảo luận mở lời:

-Bây giờ phải làm sao sư phụ.

Đại Thần Pháp từ tốn nói:

-Con hãy bình tĩnh.Nên nhớ hắn chỉ nhanh chứ chưa chắc mạnh.Nếu con có thể nắm được hướng di chuyển của hắn thì con sẽ nhanh chóng đánh một quyền để hạ gục hắn nhanh chóng.

Lý luận của ông rất chặt chẽ vì bằng mắt thường cũng nhìn thấy rằng thân thể của Bất Nhân rất ốm yếu chỉ bằng một quyền của Long cũng đủ làm toàn bộ xương cốt hắn tan nát.

Mặc dù là vậy nhưng Uyên Bích lại nhìn thấy kẽ ở đây nên cô liền nói:

-Nhưng hướng di chuyển của hắn rất đa dạng.Với môi trường xung quanh như thế này rất khó để nhìn được hướng đi của hắn.

Đại thần Pháp vẫn cứ một vẻ từ tốn mà nói:

-Gải pháp của việc này là nằm ở con đó Uyên Bích.

Uyên Bích nghe thấy mà lộ ra một vẻ ngu ngốc:

-Con?

Bản thân Uyên Bích từ xưa tới nay chưa từng tập võ chưa từng tu luyện.Chỉ nhờ vào việc làm nặng nhọc suốt bao năm tháng nên mới thăng lên Luyện Thể tầng 8.Còn ngoài ra cô không có một chút gì gọi là đặc biệt.Thế tại sao sư phụ cô lại nói cô là giải pháp cho vấn đề này.

Sư phụ cô nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu đó mà cười khàng một tiếng xong trả lời cho thắc mắc của cô:

-Thiên phú của con là khả năng cường hoá.Hay nói đúng hơn là con có một nguồn nguyên lực cực kỳ tinh khiết.

Đối với người bình thường việc dùng nguyên lực để cường hoá thân thể hay đồ vật thì cũng chỉ mạnh hơn gấp 2 gấp 3 lần.Thần tiên thì cũng chỉ có 10 lần.Còn con thì khác.

Dù con còn rất nhỏ nhưng nguyên lực của con đã cực kỳ tinh khiết nên việc cường hoá của con đã trở nên hơn người.Khả năng cường hoá của con lúc này đã là gấp 7 lần.

Bởi thế nên ta trao cho con nhiệm vụ hỗ trợ.Con hãy dùng toàn bộ nguyên lực của con dồn vào đôi mắt sau đó hãy quan sát hướng di chuyển của Bất Nhân và nói lại cho Cuồng Long biết.

Đại Thần Pháp nói xong Long liền cảm thấy địa vị của mình có gì đó lung lay.Nhưng việc quan trọng là phải có một kế hoạch hoàn hảo để đối phó với Bất Nhân.Vậy nên sau một hồi suy nghĩ Long liền nhận thấy có kẻ hở ở đây nên liền nói

-Vậy nếu hắn nghe được thì sao.

Lại một lần nữa Đại Thần Pháp nhanh chóng đưa ra cách để khắc phục:

-Con yên tâm ta sẽ là mối liên kết giữa hai dòng suy nghĩ của các con.Hai con hãy cứ trao đổi thông tin trong tâm trí thì Bất Nhân sẽ không biết được.

Tên Bất Nhân này dù có mạnh đến mấy nhưng khi đối đầu với một vị thần thì nó cũng chỉ là con sâu bọ trong mắt ta.

Hai con yên tâm trận đánh này ta sẽ dành chiến thắng..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 71😛hản kích



Sau khi bàn luận kế hoạch hoàn tất Long quyết định bắt đầu chiến đấu với Bất Nhân.Đứng trước Bất Nhân là hình bóng một nam thanh niên chỉ độ 15 16 tuổi nhưng lại có hào khí ngập trời khiến cho đối thủ như Bất Nhân cũng cảm thấy hưng phấn theo.

Cả 3 người bọn họ vào vị trí được bố trí sẵn Long đứng yên tại chỗ nhìn thẳng về phía Bất Nhân.Uyên Bích thì đứng núp đằng sau một góc cây phía xa.Sư phụ hắn thì thu mình lại vào trong chiếc nhẫn nhưng để lại một mối nối liên kết tâm thức giữa 3 người bọn họ.

Không một lời nói ra nhưng tất cả những người trong cuộc đều nhận biết được rằng trận chiến đã bắt đầu.

Long và Bất Nhân nhìn nhau một hồi lâu.Dù chưa có gì gọi là tranh đấu nhưng tâm trí họ đã sớm đánh với nhau.

Cái thứ sát khí của Bất Nhân từ đầu xuất hiện như vũ bảo.Nó lấn áp hào khí của Long.Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ biết ai sẽ là người thắng cuộc.

Akm….Tiếng học máu từ Long phát ra.Khi sát khí đạt tới một cảnh giới nào đó thì nó cũng có thể giết chết người khác.

Nắm bắt được thời cơ Bất Nhân nhanh chóng dùng hết tốc lực chạy thẳng đến chỗ của Long để công kích.

Rắc….Tiếng xương của Long đã gãy.

-Chuyện gì đã xảy ra?

Uyên Bích mặc dù đã dùng toàn lực quan sát nhưng vẫn không hiểu được rằng chuyện gì đã xảy ra.

Long lúc này đang một tay ôm chỗ xương vai bị gãy một mặt thì nhìn vào người Bất Nhân.

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu đó Bất Nhân tỏ vẻ thích thú cười khúc khích một chút rồi nói:

-Khúc…Khúc…Nhìn vẻ mặt của ngươi kìa.Không hề hay biết rằng tại sao ngươi lại bị thương đúng không?

Long cố ôm lại nỗi đau mà nói:

-Ngươi đã làm gì ta?

-Khúc…Khúc…Nói vắn tắc là ta đã dùng tốc độ cực nhanh để tạo ra thứ quán tính.Nhờ vào đó mà chỉ cần một ngón vào ngươi cũng đủ khiến cho xương cốt ngươi tan vỡ.

Rồi đó.Giải thích cho ngươi cũng đã xong.Vậy giờ chiến tiếp chứ!

Lúc này trong tâm trí của cả ba người họ nhanh chóng thảo luận:

‘Nguy rồi!Tên này quá nhanh con không thể nhìn thấy được thân ảnh hắn.’

‘Long con có còn sống chứ’

‘Sư phụ cứ yên tâm,phải trăm lần như vậy con mới chết.’

‘Vậy thì tốt.Con nghe rõ đây Uyên Bích.Con hãy cố gắng tập trung tin thần để quan sát.Dùng hết toàn bộ sức mạnh của con.’

‘Con biết rồi.’

‘Tốt.Ta chiến tiếp thôi Long!’

Cuộc thảo luận nhanh chóng kết thúc.Nói thật là thảo luận bằng tâm trí nhanh hơn rất nhiều so với thảo luận thông thường.Bởi thế nên việc ứng phó với những trường hợp ngoài ý muốn sẽ phần nào đó an toàn hơn.

Trở lại chiến trường.Long dùng toàn lực bẻ xương gãy qua một bên để tránh nó trở nặng.Sau đó thủ thế chiến đấu.

Nhìn thấy thế Bất Nhân lại một lần nữa lao tới.

Khác với lần trước Uyên Bích lần này đã làm tốt hơn.Ngay khi vừa nhìn thấy Bất Nhân lao đến cô liền dùng đôi mắt được cường hoá để quan sát.

‘Bên phả!Hắn chuẩn bị lao tới từ bên phải’

Vừa thông báo xong Long nhanh chóng lấy chân làm trụ xoay người né đi đòn công kích của Bất Nhân.

Ầm…Tiếng thân thể Bất Nhân mất đà mà đâm vào xuống mặt đất.

Cú đâm quá lớn đến nỗi khiến cho khoản đất đó lúng xuống gần 1 mét.

Long thì theo phản xạ chạy ra xa giữa khoản cách.

Long đang hoảng hồn vì xuýt chút nữa là hắn sẽ đi chầu ông bà.Còn Uyên Bích thì vui mừng vì đã nhanh chóng cứu được Long.

Riêng Bất Nhân thì chẳng vui tí nào.Bản thân hắn dự tính sẽ một kích cuối cùng để mà giết Long.Nhưng hắn lại không ngờ rằng Long lại có thể phản xạ lại nhanh đế thế.

Biết bản thân hắn đã gặp được đối thủ xứng tầm.Rất nhanh chóng hắn nhảy ra khỏi khoảng đất.Đứng trên một cây cao hắn một hơi hít sâu.

Ánh mắt hiện tại của hắn từ lờ đờ dần chuyển sang sắt bén mà nhìn thẳng về phía Long.Không một lời nói hắn nhanh chóng dùng toàn lực đôi chân búng một cú lao thẳng đến Long như tên lửa.

‘Sư huynh né đi’

Ầm …Lại một thanh âm vang lên.

Nhưng lúc này có vẻ nhọ cho Long khi mà hắn đã kích trúng vào chân phải của Long.

Mang một chân què đến chiến trường quả đúng là bất lợi.Nhưng tình huống hiện tại thì ai mà ngờ được.

Cơn đau địa ngục chỉ vừa mới đến thì thân ảnh của Bất Nhân lại nhanh chóng lao đến kích thêm một phát vào lồng ngực Long.

Akm…Lại một đợt học máu.

Thương tích đầy mình.Một vai thì gãy một chân thì què còn lại dính nội thương.Cứ ngỡ mọi thứ đã chấm dứt nhưng không.

Ai chứ Long thì rất dễ hiểu.Dù có tàn phế ta cũng có thể giết người.

Ngay sau khi giữa nhiều lần chấn thương trên người Long lúc này đã nhắm mắt lại.

Bất Nhân nhìn cứ ngỡ tên này đã chịu đầu hàng.Nên cứ không đề phòng mà một kích sát lao thẳng đến yết hầu của Long.

Trong tâm thức Đại Thần và Uyên Bích cũng ngỡ rằng Long đã bỏ cuộc nên họ ra sức khuyên ngăn

‘Dừng lại đi Long.Con đang làm gì vậy?

‘Sư huynh đừng từ bỏ sớm như vậy chứ.Chúng ta nhất định sẽ thắng mà’

‘Cả hai người quá xem thường ta rồi.Ta sẽ không bao giờ đầu hàng chịu thua.Nhớ đó’

Vụt…Tiếng công kích của Bất Nhân soẹt qua người Long.

Binh…Tiếng công kích lần này là của Long.Và khác với Bất Nhân rằng Long đã đánh trúng..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 72:ta đã bị lừa?



Ầm…Tiếng thân thể của Bất Nhân bị đánh vụt bay đi xuyên qua năm sáu thân cây.

-Tuyệt quá thành công rồi sư huynh

Từ sau một gốc cây Uyên Bích vui mừng bước ra cỗ vũ cho Long.

Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ hết nhưng không.

‘Chạy đi Uyên Bích!Chạy đi’

Tiếng tâm trí từ Long điên cuồng phát ra.

-Huynh nói gì vậy?Chúng ta thắng rồi mà!

Vẫn một bộ mặt ngây thơ cô ta vẫn chưa biết chuyện gì.Thế là mọi chuyện đã muộn.

Rất nhanh thân ảnh của Bất Nhân chạy như xuyên qua năm sáu thân cây đi tới bịp miệng Uyên Bích.

Nhìn thấy sư muội mình bị nguy hiểm Long như điên cuồng muốn phóng tới cứu nguy.Nhưng nhọ sau mà những vết thương lúc này đã phát tán.Cơn đau tận cùng địa ngục đã đến.Hắn dù có cố nhưng cũng không thể nào bước thêm một chân.

-Thằng chó!Có giỏi thì chơi tay đôi với tao!Đừng ở đó mà giở thối bỉ ổi.

Bất Nhân nghe lời sỉ nhục nhưng vẻ mặt lại phấn khích nói:

-Ai bỉ ổi?Ta sao?Khúc…Khúc…Chính các ngươi mới bỉ ổi.Chơi trò ỷ đông hiếp yếu còn có cái trò nói bằng ý nghĩ.Bởi thế nên ta làm như vầy thì có sao.

Cái lý lẽ ngang ngược của Bất Nhân làm Long khó chịu:

-Đừng có ngang ngược!Rõ ràng là ngươi gây hấn trước,ngươi còn mạnh hơn chúng ta.Chúng ta làm như thế thì có gì là bỉ ổi.

-Haiz…Ngu vẫn là ngu.Ngươi nên nhớ mạng sống của sư muội ngươi đang ở trong tay ta.Đừng có ở đó mà cải lý nếu không…Sẹt…Sư muội ngươi sẽ chết.

Ahhhhh…Tiếng hét đau đớn của Uyên Bích phát ra.

Cô vừa bị Bất Nhân lời nói của hắn bằn một quả đâm dao vào đùi.

Nhìn thấy cảnh này mà đan điền của Long không kìm lòng được mà kích hoạt cuồng loạn.Ngay chốc lát Long đã mạnh hơn trước gấp trăm lần.

Tưởng đâu là điềm lành ai ngờ Bất Nhân lại tiếp một đâm dao vào đùi còn lại của Uyên Bích.

Không còn tiếng hết nữa vì cô đã sớm ngất đi trong hoảng sợ.

-Hả…Ngất đi rồi.Không vui gì hết…Tỉnh dậy cho ta.

Ngoa…Tiếng phép xuất ra từ lòng bàn tay của Bất Nhân.

Một luồn khí lực từ lòng bàn tay của Bất Nhân rồi chui thẳng vào Thái Dương của Uyên Bích.Khiến cô từ ngất thành tỉnh để trải nghiệm nỗi đau thấu xương.

-Ahhh…Đau quá….Sư huynh... sư phụ…Ahhh.Cứu con….

Bất Nhân lúc này nhìn thẳng vào Long đang ở trạng thái điên cuồng mà nói:

-Tốt nhất ngươi nên loại bỏ suy nghĩ rằng ngươi có thể giết ta.Như ngươi đã thấy rồi đó.Ta không chút nhún nhường đâu.

Như con chó cụp đuôi Long nhanh chóng hạ mình tắt bỏ điên cuồng trạng thái rồi quỳ xuống vang xin:

-Ta xin ngươi hãy thả Uyên Bích.Ta sẵn sàng làm bất cứ thứ gì.

Nhìn thấy cảnh tượng này mà lòng đầy phấn khích Bất Nhân vui vẻ nói:

-Phải vậy mới ngoan không.Để coi….Ta sẽ thả sư muội ngươi nếu….(Hắn đang nhìn xung quanh mọi thứ để xem có thứ gì có thể ép Long làm không)…À đúng rồi.

Tự cắt bỏ hai chi của ngươi đi.Dao nè…Keng…Keng…tiếng dao rơi xuống đất.

Nghe thấy chuyện điên rồi mà Uyên Bích dù có rất đau đớn cũng cố nói:

-Ngươi không đùa đó chứ?

-Tất nhiên là không rồi cô bé.Nè thằng kia nếu ngươi chần chừ thì ta sẽ giết nhỏ này trước đó.

Long lúc này chẳng khác gì nghìn cân treo sợi tóc.

Hắn bò tới chỗ con dao.Cầm trên tay con dao.Mắt nhìn Uyên Bích đang ứa nước mắt lắc đầu.Rồi nhìn thẳng vào chiếc nhẫn

Hình bóng sư phụ hắn từ chiếc nhẫn có chăng là do tưởng tượng hay là sự thật.Mà tại sao ông lại không nói một câu gì.

Rồi Long lại đưa mắt nhìn Bất Nhân.Trong phút chốc hắn còn nhìn thấy Bất Nhân nghiên nghiên đầu bảo hắn làm nhanh chóng.

Thời gian lúc này như ngừng lại.Xung môi trường như một màu đen xám xịt,chỉ còn sáng lên thân hình hắn với con dao còn đang rướm máu của Uyên Bích.

‘Sư phụ con không sợ đau,con không sợ gì hết,nhưng tại sao tim con lại đập thình thịch là như thế nào’

Tiếng tâm trí vẫn còn nhưng chỉ mình Long phát ra mà không người đáp lại.Đúng là khi có chuyện thì chỉ mình ta mới quyết định được.

Không dài dòng nữa.Long nhanh chóng lấy một hơi đâm thẳng vào vai đang bị thương.

-KHÔNG!!!!!!!!!!!

Tiếng Uyên Bích phát lên điên cuồng.

Thứ hỗn tạp âm thanh kinh dị đối với mọi người nhưng lại là niềm thích thú cho Bất Nhân.Nhìn kìa vẻ mặt hắn đang rất vui vẻ với nụ cười trên môi.

Tiềng xẻ thịt vẫn còn chưa ngừng lại.Long đang cố gắng nghiến răng chịu đựng thứ tra tấn địa ngục này.

Uyên Bích thì không kìm lòng được mà ướt đẫm mi mắt dù đã cố nhắm tịt mắt lại nhưng thứ tiếng động đó đã làm cho cô ám ảnh.

Bất Nhân thấy thế mà lại tàn nhẫn
-Này đâu có được chơi nhắm mắt lại.Mở to mắt ra nà.(Hắn lấy tay banh mí mắt của Uyên Bích lên).

Sau 30 phút đồng hồ vật vã địa ngục.Cuối cùng Long đã kết thúc.Vết thương ở một chân và một tay dù đã nhanh chóng khép lại nhưng máu vẫn chảy ra gần nửa lít.

Hắn cố không ngất xỉu mà lim dim mắt nói:

-Ta xong rồi đó.Thả Uyên Bích ra.

Bất Nhân khuôn mặt hiện tại lại nhướm càm chau mày mắt thì nhìn lên trời suy nghĩ sau một lúc hắn liền nói:

-Nói thật thì ta lại không thấy thoả mãn lắm cảm thấy nó còn thiết thiết gì đó.

Bỗng nhiên cái cục thịt dưới của hắn lại nhớ tổ quốc khiến cho hắn nảy lên ý tưởng khốn kiếp mới:

-Ta vừa nảy ra ý mới.Rằng ta sẽ hãm con nhỏ này sau đó thả nó.

Ánh mắt Uyên Bích đang còn lờ đờ về vụ của Long chưa xong thì lại như nổ tung khi nghe thấy tin này.

Hơn ai hết Long như điên cuồng hét lên:

-KHÔNG!!!!!Mày dám lừa tao.

Tiếng cười khi dễ từ Bất Nhân phát ra:

-Tứz…Thằng tàn phế như mày thì không được quyền ý kiến.

Nào hai ta cùng chơi vui cả đêm

-Không!Ngươi dừng lại đi.

-Cô bé bình tĩnh nào!Chưa vào màn chính mà đã la đến như vậy rồi.Muôn thú nghe thấy đến xem cùng thì ngại lắm đó.

-Thằng chó mày dám lừa tao.Ta đã cố gắng bảo vệ Uyên Bích nhưng mày lại không có chút gì gọi là hợp tác.Vậy thì tại sao tao lại phải cố nghe theo lời mày chứ.(Trong lúc Long đang nói thì bên trong đan điền lại một lần nữa Cuồng Loạn Huyết kích hoạt).

Một dòng năng lượng màu đỏ đang dần phát ra toàn cơ thể bao quanh cả những bộ phận trên cơ thể càng đặc biệt hơn là ở hai chi bị cắt phát ra một thứ chi mới.Nó lung linh như những ngọn lửa nhưng lại rất mạnh mẽ.

Thứ năng lượng của Long phát ra khiến cho cây cối xung quanh dạt ra xa vài mét.Đại thần Pháp từ trong chiếc nhẫn nhìn thấy càng thêm bất ngờ.

Khi mà sức mạnh của Long lúc này đang ngang ngửa Luyện Khí tầng 1 viên mãn.Một vả xé núi.

Nhưng mọi thứ lại một lần nữa hụt hẫn.Chưa bao lâu sao thân thể Bất Nhân chạy tới Long rất nhanh một chém đứt hẳn hai chi còn lại của Long.

Cơn đau lúc này không thể sánh bằng khiến cho dạng cuồng loạn bị cưỡng chế dập tắt.

Ý thức Long lúc này chỉ còn lại một chút để nghe được những thứ như sau:

-Haiz…Không ngờ tên này lại thức tỉnh cuồng loạn giáp.Tốt thôi ta tha cho hắn một mạng sống.

Vậy giờ ta hết nhiệm vụ rồi.Bảo trọng nhé em gái………………………………………….

‘Khốn kiếp ta lại bị lừa’.
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 73:sơ lược tiểu sử của Bất Nhân



Sau khi rời đi khỏi trận chiến Bất Nhân lúc này dùng một tốc độ vừa phải để về kinh thành.

Đi trên con đường đất cách kinh thành tận mấy ngày đường đi của Bất Nhân.Hắn vừa đi vừa cảnh giác xung quanh xem có ai theo dõi không.

Bản thân hắn là người làm việc cho nhà vua bởi thế tính mạng cũng rất monh manh.Không được một giây lơ là.

Sau một lúc đi thì hắn cảm thấy hơi mệt bèn ghé sang núp bóng dưới một góc cây.

Tay hắn đang xoa xoa bờ sường.Mắt thì thơ thẩn một chút rồi nói:

-Thật không thể tin được là thằng nhóc đó mạnh đến vậy.

Dính nó một quyền mà bể hết hai bên xương sườn.May mà ta là Bất Tử Cốt nếu không thì kẻ thua trận phải là ta rồi.

Vừa nói xong hắn liền nhanh chóng lấy con dao của hắn ra.Con dao này đã cắt bốn chi người chỉ trong một đêm.

Nó là một con dao cũng không quá to chỉ tầm 10 cm.Lưỡi dao thì trắng vàng như xương.Mà nói vậy cũng quá dư thừa vì thực chất nguyên liệu làm thứ này là từ xương của hắn mà.

Hắn nhìn con dao một chút thì thấy có một vết nứt trên con dao.Tâm trí hắn bỗng phấn khích hô lên:

-Hahaha…Thú vị thiệt.Bất Tử Cốt* lại không thể hồi phục được.Tên nhóc này thú vị thật.

Haiz…May mà ta không giết hắn nếu không thì cả đời về sau không có một đối thủ nữa rồi.

Nói xong hắn trở lại vẻ nghiêm túc mà tiếp tục hành trình về kinh thành.

Nói về tiểu sử của Bất Nhân một chút thì hắn được đức vua nhận về để làm tốt thí.Nhưng do tư chất hắn quá tốt mà từ chốt thí dần chuyển sang làm tay sai đắc lực cho đức vua.

Nhưng điều đó chỉ làm mạng sống hắn ngày một nguy hiểm hơn khi phải làm nội gián cho nhiều đất nước lân cận.Bao nhiêu lần nguy hiểm cứ ngỡ đã chết nhưng cuối cùng hắn lại toàn mạng trở về và vẫn một lòng trung thành cho đức vua.

Việc hắn sỡ hữu Bất Tử Cốt thì chỉ có cha mẹ hắn mới biết ngoài ra thì không ai biết được cả.Nhờ có Bất Tử Cốt mà hắn đã bao lần liều mạng đột phá thành công trở thành người mạnh nhất của cả đất nước Kim Lân.

Trong cuộc đời hắn chỉ trải qua 2 trận suýt mất mạng.Một là trận đánh với Đại Ma Vương(Ngang ngửa với Đại Thần) lúc muốn dành lại mạng sống của mẹ hắn.

Hai là trận đánh với Long.Nhưng dẫu sao thì trận đánh với Long hắn chỉ sơ ý mà tự cao nên mới xém chết.Nhưng điều đó không lấy làm vinh dự cho Bất Nhân.Vì thứ năng lực của Long là từ thứ quý giá nhất của mẹ hắn.Bởi thế dù có chết hắn cũng không một phần kính nể Long.

Ngay lúc này Bất Nhân đang trên đường trở về thì bỗng dưng thấy có một đám mây đen xuất hiện rất vô lý.Ngay lập tức một nụ cười nở rộ trên môi hắn với một câu nói:

-Sắp có biến rồi.

(Bất Tử Cốt:Nó cũng tương đương với huyết mạch nhưng đặc biệt không thể di truyền.Số người sở hữu chưa từng có ai trong lịch sử chỉ duy nhất có Bất Nhân.

Người sở hữu Bất Tử Cốt có khả năng hồi phục kinh người và đặc biệt cảnh giới càng cao thì khả năng hồi phục được gia tăng theo kèm theo đó là khả năng miễn dịch với mọi loại hiện ứng bất lợi.).
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 74:Cường Thực cứu vây



Quay trở lại nhóm Long.Sau khi bị Bất Nhân đánh cho Long thành tàn phế thì đã mất ý thức rồi bất tỉnh.Uyên Bích thì do quá đau đớn mà bất tỉnh.Đại Thần Pháp thì do bị phong ấn vào chiếc nhẫn nên cũng đã bất tỉnh theo Long.

3 Ngày hôm sau người tỉnh dậy đầu tiên là Uyên Bích.Dù vết thương ngay hai bên sường vẫn còn đau điến đến tê dại nhưng cô cũng phải cố gắng lôi Long về ngôi nhà của họ.

Dù rất đau nhưng cô vẫn không thể nào quên được chuyện hôm đó.

Uyên Bích hồi tưởng (Tạm biệt nhé em gái)

Bản thân cô dù đến lúc này cũng không hiểu được ý nghĩa câu nói đó là gì.Cô chưa từng nghe nói là cô có anh trai.Với lại tên Bất Nhân với bản chất điên loạn thì có ai hiểu rõ lời hắn nói.

Nhưng dù sao thì chuyện này vẫn làm cô cảm thấy bức rứt.Rằng nếu mọi người có dám tin vào cô một lần nữa không.

Những nỗi niềm ấy cứ dai dẵng trong đầu cô mãi.

Phải mất một hồi lâu cô mới tìm thấy đường về.Cô đặt Long nằm ở một góc được phủ đầy rơm.Sau đó thì cô đi ra ngoài vườn hái một vài cây thuốc mà cô đã trồng.

Quá trình làm việc không quá cầu kỳ nhưng đủ khiến Uyên Bích phải khổ sở vì vết thương lúc này đã bị tác động nhiều mà tét ra.Máu đổ lên lán khắp mọi nơi nhưng cô cũng phải cố gắng cắn răng mà làm thuốc chữa trị cho Long.

Tối tới màn đêm lại một lần nữa bao trùm cả khu rừng.Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ bình thường nhưng không.Long lúc này đang phát sốt.Cả cơ thể nóng như bị lửa hun.

Uyên Bích phải ra vườn để hái thêm thuốc về để cho Long bớt sốt.Nhưng cái xui lại dồn dập kéo tới.Khi mà ở phía ngoài vườn là năm sáu con sói đang đi “Tuần Tra”.

Chắc có lẽ vì bị mùi máu kéo tới đây nhưng do uy lực của thứ gỗ nhà nên chúng chỉ dám dàn trận ngoài cửa đợi Uyên Bích ra.

Cô nhìn thấy cảnh này cũng không biết làm sao.Đợi chúng đi thì Long sẽ không chịu nỗi mà lao ra thì chẳng khác liều mạng.

Nhưng khi nghĩ việc sư huynh đã vì mình mà trở thành tàn phế thì nhiêu đây cũng là xứng đáng.

Thế là cô lấy hết can đảm bức một nhúm quả dây có sẵn trên tường nhà mà ăn lấy sức.Sau đó cô lấy toàn bộ nguyên lực còn lại của bản thân để tăng cường sức mạnh cho bản thân như lời sư phụ cô có nói lúc trước.Kế tiếp đó cô lấy đống quả dây vò nát bôi lên người để làm át đi mùi máu của bản thân.Canh một thời điểm thích hợp rồi vọt ra.

Vụt . . .Vụt . . .Tiếng Uyên Bích đi như bay để lại năm sáu khuôn mặt chó ngu của lũ sói.Phải mất một lúc sau chúng mới định thần mà dí theo.Có vẻ như việc cường hóa bản thân đã giúp cô không còn cảm thấy đau đớn từ vết thương nữa

Uyên Bích lúc này thì đã nhanh chóng lấy được một lượng cây thuốc có ích cho Long.Thấy tụi sói tới cô cứ nghĩ mình cũng sẽ nhanh chóng mà chạy xa nhưng dự tính lại lệch với thực tế.

Cô lúc này đột nhiên cơn đau trở lại lượng nguyên lực ít ỏi còn sót lại đã bị cô dùng hết.Tốc độ của cô lúc này đã trở lại bình thường.

Tụi sói thấy thế mà vui vẻ chạy tới mặc sức mà cào cấu Uyên Bích.

Một thân thê co rúm lại để cho tụi sói mặc sức cào cấu.Bên trong người thì vẫn giữa nguyên vẹn lượng cây thuốc.

Lúc này đôi mắt cô lại có hai hàng nước chảy xuống.Với ý nghĩ trong đầu ‘Muội xin lỗi!Muội đã quá vô dụng!Muội vô dụng nên mới khiến cho huynh thành nông nổi này!Đến cả bây giờ có vài con sói muội còn không để đánh lại được!Muội xin lỗi!....’

Ngay cả khi mạng sống đang bị đe dọa nhưng cô vẫn không quan tâm đến bản thân mà chỉ cảm thấy có lỗi.Cô tự xem mình là gánh nặng cho bản thân.

Chíp...Chíp...Chíp...Chíp...tiếng chim kêu từ xa đến gần.

Uyên Bích không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng với thứ hỗn tạp âm thanh thì cô đoán rằng đây là tiếng chim.

Sau một hồi cô cảm thấy xung quanh không gian bỗng dưng im lặng nên cô lúc này mới từ tốn mà mở người ra nhìn.

Ôi lên một tiếng.Ôi vì sực ngạc nhiên vì tụi chó sói đã đi đâu mất tiêu.Ôi vì kẻ làm ra chuyện đó lại là một chú chim.Hay nói đúng hơn rằng đó là Cường Thực..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 75:trị sốt cho Long



Trước mắt Uyên Bích lúc này là một thân chim nhỏ nhắn chỉ bằng một nắm tay nhưng khí chất từ nó tỏa ra không khác gì một con Ưng Điểu trưởng thành.

Thân chìm này chính là Cường Thực.Nhắc qua một chút nó được Long đem về đặt gần nhà.Nhưng do lâu ngày không được Long cho ăn vì hắn bận luyện tập dưới hang động nên Cường Thực chơi trò ngủ để chống đối.

Đến khi Uyên Bích tới đây vào ngày đầu Cường Thực liền kêu lên để gây sự chú ý.Từ đó mà cô đã cho nó thêm lương thực để sống tiếp.

Đến tận tối hôm trước khi mà nhóm Uyên Bích đối đầu với Bất Nhân thì những đợt sóng sức mạnh liên tục vang ra khiến cho Cường Thực bị ảnh hưởng.

Trải qua từng đợt sinh mệnh của Cường Thực ngày càng yếu đi như ngọn nến sắp tắc.Khi chỉ còn một đợt gió cuối cùng đến thì bổng nhiên ngọn đến bỗng dưng được tưới thêm mấy thùng xăng.Thế là sinh mệnh của Cường Thực ngày càng mạnh mẽ.

Đến tận hôm này nó đã nhanh chóng học bay và biết săn mồi.Dù chỉ mới gần 1 tháng sinh nhưng sức mạnh của Cường Thực không thua kém gì một con quái thú trung cấp.

Trở lại lúc này sau khi Uyên Bích được Cường Thực giải cứu thì nó nhanh chóng đi lại gần cô nhả trong miệng ra một viên đan được.

Viên đan dược này màu xanh dương trong suốt như nước.Uyên Bích thấy thế liền hoài nghi nhìn vào Cường Thực mà hỏi:

-Mày lấy thứ này đâu ra thế.

Dù không thể trả lời nhưng cường thực có thể biểu cảm.Nó bay lên vai của cô sau đó kêu chíp chíp hai ba cái như đang hối thúc.

Uyên Bích dù vẫn còn đang hoài nghi không biết viên đan được này có tác dụng gì nhưng cô tuyệt nhiên tin tưởng người cứu mạng cô.Vậy nên cô nhanh chóng nuốt viên đan dược.

Sau một hồi lâu không có thứ gì xảy ra thế là cô cũng không quan tâm theo cứ nghĩ rằng đây chắc chỉ là một thứ đan được trị thương gì đó.

Uyên Bích đứng dậy đem đống cây thuốc về nhà.Cường Thực cũng theo cô mà về nhà.Công việc nấu thuốc cũng không lâu vỏn vẹn trong nửa tiếng đồng hồ thuốc đã nấu xong.

Trên tay cô cầm là một bát chứa thứ dung dịch đen trị sốt.Đúng là không được học hành đàn hoàn nó vậy đấy.Dù cô đã cố gắng hết sức nhưng cũng không làm bát thuốc đẹp mắt hơn được nhưng chất lượng thì cô đảm bảo là nó có thể trị sốt.

Uyên Bích nâng Long dựa vào góc tường sau đó đổ từng chút thuốc vào miệng Long.

Có thể thấy được rằng nét nhăn mặt của Long biêu thị vị của thứ này rất đắng.Thấy thế Uyên Bích trong miệng nói ra:

-Cố lên sư huynh thuốc đắng dã tật.

Cứ như thế Long tiếp tục để cho Uyên Bích cho thuốc đến khi hết sạch.

Quả thật sau khi uống xong thì sắc mặt của Long đỡ hơn hẳn.Uyên Bích lúc này cũng vui lòng mà gối đầu cạnh ngay người của Long.Cường Thực thì đứng trên mái nhà là cảnh vệ đồng thời cũng chợp mắt ngủ.

Ngay lúc này lấp ló có hai bóng ma của Thần Khí Tiên Đế và Thần Kiếm Tiên Đế đang trò chuyện.

-Thấy chưa tui đã bảo bà rồi tên này chưa chắc gì đã tốt đâu.

Thần Khí Tiên Đế lên mặt vì mình đã đúng.

Thần Kiếm Tiên Đế thì lại khác.Bà không để tâm tới những lời ông kia nói mà lại nghĩ tới một vấn đề sâu xa hơn.Trầm ngâm giây lát bà ta nói:

-Ông có nghĩ rằng tương lai tên này sẽ ra sao không?

Nghe thấy câu trả lời này Thần Khí Tiên Đế cũng phải mất một hồi lâu để trả lời:

-Còn tùy vào hắn.Nếu ý chí hắn lớn thì nhiêu đây chưa là khó khăn.Còn nếu trái lại Haiz...Hắn sẽ chết sớm.

-Vậy ông nghĩ tên này sẽ về bên đâu?

Dù Thần Khí Tiên Đế luôn bất đồng quan điểm với đối phương nhưng khi cần thật lòng ông sẽ trả lời thật:

-Ta nghĩ tên này sẽ ổn thôi.

-Ta cũng nghĩ vậy.

Trong lúc họ đang tán dốc thì bên trong đan điền của Uyên Bích có chuyển hóa lớn.Điều này sẽ giúp cô thay đổi mãi mãi..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 76:quá khứ của Uyên Bích



Thứ đan được mà Uyên Bích nuốt đó là Thủy Đan Tẩy Cốt.Được biết đây là một trong 8 loại đan dược đặc biệt về phần Tẩy Cốt.Gồm:

-Tẩy Cốt Đan:cho phép tẩy bỏ căn cốt hiện có để tạo ra một căn cốt mới.

-Quang Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể ánh sáng.

-Ám Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể bóng tối.

-Hỏa Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể lửa.

-Thủy Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể nước.

-Thổ Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể đất.

-Mộc Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể gỗ.

-Phong Đan Tẩy Cốt:chuyển hóa toàn cơ thể trở thành thân thể gió.

Không tính loại đầu thì những loại sau được gọi vắn tắt là Thất Đan Tẩy cốt.Nhưng chúng chưa từng được xuất hiện thật sự.Vì chúng không thể được chế tạo không thể được tìm thấy.Trong nhiều sử sách cỗ có ghi lại rằng sẽ có một viên trong Thất Đan Tẩy Cốt được bậc chúa tể vạn vật cho xuống một nơi nào đó để ngăn chặn một biến cố kinh thiên gì đó.

Và cũng có thể Cường Thực đã được chọn làm vật chứa Thủy Đan Tẩy Cốt bởi thế mà sinh mạng nó mới được tiếp tục sinh trưởng.Tất nhiên Cường Thực là loài vật có linh tri biết nhớ đền ơn cứu mạng thế nên nó đã lấy Thủy Đan Tẩy Cốt cho Uyên Bích.

Nhưng không phải chỉ cần sở hữu là đủ.Người sở hữu phải có nghị lực kiên cường để trải qua quá trình tẩy cốt.Quá trình tẩy cốt có thể diễn tả là chết đi sống lại.Một bộ căn cốt từ khi sinh đã thì rất non yếu nhưng trải qua nhiều năm tôi luyện nó sẽ trở nên cứng rắng và chắc chắn.Vậy nên việc tẩy cốt lúc này càng khó khăn hơn trước.

Huống chi Uyên Bích lúc này đã là Luyện Thể tầng 8.Dù căn cốt không được thiên phú cường đại nhưng cũng đủ cứng để sinh tồn.Vậy nên quá trình tẩy cốt của Uyên Bích sẽ cực kỳ đau đớn cực khổ.

Ngay lúc này đây trong tâm trí của cô đang gặp một giấc mơ kỳ quái.Đó là một sảnh đường đi hai bên phân đều ra các cánh cửa.

Đứng ở điểm bắt đầu là những cánh cửa màu đen u tối.Mở cánh cửa thứ nhất Uyên Bích nhìn thấy một hình bóng người đàn ông đang hai tay nâng lên một đứa bé nằm gọn trong tấm vải nhung.

Có thứ tiếng phát ra nhưng chỉ ù ù không rõ từng chữ.Dù chưa từng thấy cảnh tượng này nhưng cô lại có cảm giác rất quen thuộc với bản thân.

Cảm thấy có sự hoài nghi cô liền mở cảnh cửa thứ hai kiểm chứng.Quả đúng như cô dự đoán đây là hình ảnh lúc cô 3 tuổi.Cô đang làm công việc dọn phân bò ở một nông trại vùng ngoại thành Kim Lân.

-Có vẻ như đây là trong tìm thức của mình.

Uyên Bích sau khi giải đáp được thắc mắc thì không còn điều gì hoài nghi rằng đây chỉ là giấc mơ mà thôi.

“Kích” một phát cơ đau dữ dội từ lồng ngực dội ra toàn cơ thể khiến cố mất đi thăng bằng.

Rất nhanh chóng Uyên Bích nhận ra được mọi thứ rõ ràng hơn.

Rằng mỗi khi cô mở một cánh cửa sẽ một lần đau đớn từ lồng ngực.Nhưng nếu không mở thì sẽ có một bức tường vô hình chắn không cho cô đi tiếp rồi sau lưng thì xuất hiện một thứ như hố đen chúng hút mọi thứ về phía nó.Không cần biết đây là mơ hay thực nhưng cô chắc chắn một điều rằng kết cục khi đi vào trong hố đen đó hoàn toàn không tốt.

-Đành phải tiếp tục đi tiếp thôi!

Tự nhủ bản thân một câu cô liền nhanh chóng mở cánh cửa tiếp theo.

Đây là lúc cô 5 tuổi.Cô bị bán cho một tên thương nhân chuyên buôn nô lệ.Cuộc sống lúc này dù được đi khắp mọi nơi nhưng cô chỉ nhìn thấy chỉ là song sắt trước mắt.

Lại tiếp tục “Kích” một lần nữa.Cơn đau lúc này đã có phần cường điệu hơn lần trước nhưng có vẻ cô vẫn chịu được.

Ngồi thở năm ba giây mà hố đen đã đến gần khoảng 2 mét.Cô nhanh chóng tiếp tục mở cửa.

Năm cô 10 tuổi.Cô được bán cho một tên quý tộc bệnh hoạn.Hắn luôn tìm mọi cách để giải tỏa thú vui điên loạn mỗi khi rãnh rỗi.Lúc thì hắn bắt cô tranh giành đồ ăn với súc vật.Lúc thì hắn bắt cô phải làm chó mới được ăn cơm.Lúc thì bắt cô dùng lưỡi để lau sàn.

Nhìn thấy những cảnh này một tràng ký ức mà cô đã muốn quên từ lâu đã được khơi lại.Bản thân cô lúc đó rất trưởng thành.Vì đã sớm lăn lộn ngoài đời nên cô đã nhận thức được việc mình làm.Nhưng lúc đó quan niệm sống của cô như thế này ‘Phải làm mọi thứ mà ông chủ bảo nếu không sẽ đói’.

Điều gì đã khiến cho một đứa con nít 10 tuổi có cái quan niệm sống như vậy.Cái xã hội thối rửa đã làm cho cô trở nên như vậy.Những kẻ giàu có thì lạm quyền bắt người khác làm tùy tùng để mà tra tấn đày đọa họ còn những người nghèo thì cứ thế cuốn theo cái trò chơi mà luôn biết mình luôn thua cuộc.

Trở lại lúc này cơn đau đã nhanh chóng đi tới. “Kích!!” Cơn đau lúc này như vò cả cơ thể của Uyên Bích thành một hạt cát sau đó kéo dài ra như một thứ cao su.

Không thể chịu đựng mà cô nằm sập dưới sàn.

‘Không được rồi.Mình không chịu nỗi nữa’

Một ý nghĩ trong đầu cô kêu lên hai tiếng bỏ cuộc.Cứ thế cô nhanh chóng không cố đứng dậy mà cứ thế nằm đó sẵn sàng cho mọi chuyện tệ sắp tới.

Từ phía trước một tiếng nói vang lên:

-Chưa gì mà đã chịu thua rồi sao?Thật là...

Uyên Bích nghe thấy mà bất ngờ hét lên:

-Ai đó?.
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 77:hoàn thành tẩy cốt



-Ai đó!!!

Uyên Bích sau khi nghe thấy tiếng nói liền hét lên.

Tiếng nói lúc này lại phát ra:

-Chưa qua mấy ngày mà đã quên ta rồi sao?

Uyên Bích nghe thấy liền cảm thẩy sự quen thuộc ngay lập tức ngẩng đầu lên.

-Sư Huynh!!!

Trước mắt cô là sư huynh Cuồng Long.Đối với cô từ trước tới nay không người nào đối tốt với cô nhưng Long thì khác.Hắn dù có chút gắt gỏng nhưng rất quan tâm bảo vệ cô.

Nhưng đây là trong tâm trí cô tại sao lại có mặt của hắn bởi thế cô liền hỏi:

-Sư huynh tại sao lại ở đây?

Không dài dòng mà thẳng thừng nhìn vào cô và nói:

-Điều đó muội phải tự hỏi lại chính bản thân mình chứ.Đây là tâm trí của muội mà.

Câu trả lời dù rất mong lung nhưng nó lại phải làm cô suy nghĩ.

Cũng dễ hiểu thôi.Khi một con người ở dưới vực thì người đầu tiên kéo họ lên sẽ là người mà họ mang ơn suốt đời.Đối với cơ cũng vậy Long không chỉ là sư huynh đồng môn mà còn là người chiếm vị trí quan trọng trong cuộc đời cô.Không có Long thì cuộc đời cô đã sớm kết thúc nhanh chóng.

Nhưng dù có nghĩ như thế nào thì mọi thứ mà cô nhận được lại là rối rắm.Đến lúc này cô bỗng nhận thấy rằng mục đích sống của cô bây giờ là gì cô còn không biết.

Một con người phải có ít nhất một mục đích sống để tiếp tục trải qua trong cuộc đời đầy đau khổ.Nhưng Uyên Bích thì không.

Từ nhỏ đã bị bán đi như một món đồ bị hành hạ áp bức không khác gì động vật.Đến khi lớn lên thì cô mới biết việc mình có mặt trên thế giới này là do một tai nạn ngoài ý muốn.

-Vậy thì sống làm gì nữa chết oát đi cho rồi.

Một tiếng nói phía sau lưng cô phát ra.

Theo phản xạ mà cô hét lên:

-Ai nữa đó.

Nói xong cô quay đầu nhìn thì thấy một bóng dáng người đàn ông trung niên với một bộ ria dày mép.Bộ trang phục sang trọng với cái phong thái quý tộc.Không nhầm đi đâu nữa đó chính là cha của cô Quốc vương của Kim Lân quốc.

Miệng cô ú ớ muốn nói chữ ‘Cha’ nhưng rồi lại thôi vì cô đã không còn muốn có mói quan hệ gì với người này.

Thấy cô không nói gì ông ta liền cất giọng:

-Sao nào con gái.Nghĩ thử đi,mục đích sống của con còn không có thì sống để làm gì.Vốn dĩ cuộc đời con khi sinh ra đã không được quyền lựa chọn mọi thứ rồi.Vậy thì tại sao lại làm khó bản thân mình như vậy chứ.Nghe lời cha,chết một lần và sau đó là sinh ra ở một cuộc đời mới tốt hơn bây giờ.

Những lời nói của ông ta như tiếng đổ chuông trong lòng cô.Phải thật sự phủ nhận rằng cô đã tin những điều ông ta vừa nói là đúng.

-Chắc có lẽ mình nên chết đi.Huynh thấy sao.

Uyên Bích quay sang hỏi Cuồng Long.

Hắn lúc này thì vẫn như trời trồng mà không trả lời một câu nào mà cúi mặt xuống đất.Cô cảm thấy kỳ quái nên cô liền hỏi:

-Tại sao huynh lại không nói gì?

Cái đầu đó dần dần ngóc dậy với ánh mắt quyết đoán.Hắn nhìn thẳng vào mắt cô mà nói:

-Ta không có quyền quyết định cuộc đời người khác như thế nào.Vì mỗi người đều có một lối chọn riêng của họ.Thứ ta có thể làm được là góp ý.Còn việc sống như thế nào thì tùy ngươi.

Uyên Bích nghe thế liền mơ hồ hiểu ra ý nghĩ.
-Ý huynh là...

Hắn cảm thấy cô vẫn còn đang mong lung nên tiếp tục nói:

-Đúng!Mọi người đều có cách sống riêng của họ.Nó không được quyết định bằng việc người đó xuất thân thế nào hay quá khứ của họ làm sao.Mà nó được quyết định bằng hiện tại ngay lúc này.

Cảm thấy có biến cố tên quốc vương liền hét lên:

-Đó là hư cấu.Quá khứ là thứ mà người ta nhìn vào ngươi đầu tiên.Dù ngươi trong sạch nhưng quá khứ dơ bẩn thì cả cuộc đời ngươi vẫn sẽ bị dơ bẩn.

Rất từ tốn Long nhìn váo tên quốc cương trả lời:

-Quá khứ dù thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không có ai có thể nhớ mãi.Nhưng hiện tại thì khác.Nó là nền móng cho tương lai và thứ luôn song song tồn tại cùng con người.Vậy thì hãy cảm hóa họ bằng hiện tại.Thay vì cứ nhớ mãi thứ quá khứ vô dụng đó.

Cảm thấy mình bị thua thiệt hắn liền cách quyến rũ Uyên Bích:

-Con gái đừng nghe lời tên này.Hắn chỉ nói lời sằn bậy.Hãy nghe theo ta con sẽ có một cuộc đời tốt hơn hiện tại.

Long lúc này cũng mở lời nói:

-Uyên Bích hãy lựa chọn đi.Cuộc đời này là do em chọn ra chứ không bởi ai khác.Hiện tại là của em tương lai là của em,cuộc đời này là của em nên em hãy chọn đi.

Vừa nói xong không gian của cô bỗng dưng bị xóa đi.Để lại là không gian tối tăm với hai cánh cửa với hai người trấn giữa hai bên.

Một bên trắng là do Long trấn giữa một khi bước vào cuộc đời cô sẽ tiếp diễn.

Một bên đen là do tên quốc vương trấn giữa một khi bước vào cuộc đời cô sẽ kết thúc nhưng sẽ tiếp tục vào vòng nhân sinh.

Đứng trước hai cánh cửa lúc này cô bối rối một hồi lâu.Hai bên người bọn họ đã nói quá đủ và đây là lúc cô lựa chọn.

Không một lời nói nhưng suy nghĩ thì vô tận.Cô đang phải đối đầu với chính nhân tâm của mình.Rằng cô có hay là không.

Bao nhiêu thứ ký ức cứ tiếp tục ùa về từ cũ nhất cho tới mới nhất.Để cho cô sàn lọc,thứ xấu một bên thứ tốt một bên.

Đến cuối cùng sàn lọc lại hai thứ ký ức xấu nhất và tốt nhất.

Ký ức xấu nhất(Không kể đâu)

Ký ức tốt nhất là lúc Long tự tàn phá cơ thể mình để bào vệ cô.Đó là lần đầu tiên cô khóc thương cho một người và đó cũng là lần đầu tiên mà cô được người khác hi sinh mọi thứ vì muốn bảo vệ cô.

Cầm trên tay cô là hai mảnh ký ức đó.Nhưng đã rất quyết đoán khi chỉ sau một hồi cô liền đập vỡ thứ ký ức xấu nhất và đem theo ký ức tốt nhất vào cánh cửa màu trắng với hy vọng rằng ký ức sẽ tiếp tục theo cô đến hết cuộc đời này.

Ở ngoài đời thực lúc này cơ thể cô đã hoàn thành quá trình tẩy cốt.Thế là cô chính thức trở thành Thủy Nhân..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 78:nấu cháo



Mang theo thứ ký ức tốt đẹp đi qua cánh cổng trắng về lại với thực tế.Một thứ ánh sáng đằng sau cánh cửa làm cô lóa mắt đến nỗi phải nhắm tịt mắt mình lại.

Sau một lúc cô liền mở mắt ra thì thấy nơi cô đang ở là ngôi nhà của Long.Cô thể cô ướt dẫm mồ hôi người thì còn đang thở hồng hộc như đang chạy bộ.Tâm trí cô có chút bối rối vì quá nhiều thứ đã xảy ra khiến cô không thể nào tiếp thu hết được.

Phải sau một lúc suy ngẫm thì cô mới hiểu chuyện gì đã xảy ra.Tóm gọn lại thì cô trong lúc mơ đã du lạc vào tâm thức gồm tất cả ký ức từ trước tới giờ của cô và cuối cùng cô tự chính bản thân tạo ra hai phe đối lặp tượng trương cho hai dòng suy nghĩ của cô.

Long đại diện cho dòng suy nghĩ lạc quan muốn tiếp tục sống để cải thiên lại bản thân tốt hơn.

Tên quốc vương thì tượng trưng cho dòng suy nghĩ u tối với một ý định rằng phải tự giải thoát chính mình bằng cái chết để bỏ đi khoảng quá khứ tệ hại và bắt đầu một cuộc đời.

Đến cuối cùng thì xuất hiện hai cánh cửa dẫn ra hai kết quả của hai dòng suy nghĩ.Uyên Bích đã chọn cánh cửa màu trắng để tiếp tục cuộc đời này.Nhưng thực chất cô cũng không biết được kết cục khi cô chọn cánh cửa màu đen.Rằng cô sẽ chết ngay tức khắc hay cũng sẽ tỉnh dậy nhưng mang trong lòng là thứ khái niệm muốn giải thoát bản thân.Nhưng dù sao thì cũng mừng vì lúc này đây cô đã tự tháo được nút thắt khó nhất của cô suốt bấy lâu nay.

Trở lại lúc này thì trời đang sáng dần Uyên Bích đang lấy những thứ hạt nhỏ trắng hình bầu dục trong giống như gạo nhưng vị thì khác.Một cây như vậy thì có một chùm hạt với hơn chục vị ở từng hạt lẻ tẻ.

Đây cũng là thứ hạt giống mà cô nhặt được đem về trồng.Phải nói thật cô ta rất có hứng thứ với việc trồng trọt.Chỉ chưa đầy hai tuần mà cô đã có dược 1 phần 4 số cây các kiểu trong khu vườn của cô.

Một phần nữa là nhờ vào lượng màu mỡ ở nơi đây nên cây cối mới xanh tươi và tự mình sinh tồn mà không cần quá nhiều đến sự chăm sóc của cô.

Sau một hồi cô đã lấy được một nồi đầy hạt giống gạo.Cô đi lại bờ suối lấy nước vo hạt giống gạo.Hình ảnh cô phản chiếu dưới nước lúc này khiến cô bất ngờ.

Vì theo cô nhớ thì tối hôm qua cô đã bị tụi chó sói tấn công máu đầu lúc đó thì lên lán chảy khắp mặt.Đến lúc về nhà thì cô vẫn không lau vì bận nấu thuốc sau đó cứ thế mà đi ngủ.Vậy tại sao bây giờ mặt cô không những không có vết máu mà nó còn có thần sắc.

Như bị cuốn hút cô giơ tay chạm vào mặt nước thì ngay lập tức một đợt sóng năng lượng chuyền đến tay cô.Có thể cảm nhận được một cỗ năng lượng mạnh mẽ ngay sau khi cô vừa chạy vào.

Bất ngờ như vậy cô vô ý làm đổ nồi hạt giống gạo xuống nước.Chiếc nồi rớt xuống nước thì đống hạt giống gạo cứ thế bơi ra ngoài khắp nơi.

Uyên Bích lúc này lấy lại tình thần cố chòm xuống nước lấy lại cái nồi.Vừa chạm tay xuống nước thì lần nữa một cỗ năng lượng truyền đến cô.Nó như đang chờ lệnh của cô sai khiến.Bỏ qua mọi thứ cô cố gắng lấy lại cái nồi.

Kéo chiếc nồi lên rồi chắt nước ra.Lượng hạt giống gạo bên trong từ mười còn một.Nhìn đống hạt giống gạo nổi lặn lung tung mặt nước liền ngán ngỏm.

Aiss!...Một từ cảm thán đến từ Uyên Bích.Cô lúc này nếu như lấy lại đống hạt giống gạo mới thì sợ là không đủ cho vài ngày tới mà giờ tự mình lấy lại đống ở đây thì chắc khoản tầm trưa mới có cháo để ăn.

Đang cố suy nghĩ cô liền thử chạm tay một lần nữa vào dòng nước.Một cỗ năng lượng cứ thế truyền đến cảm giác cho cô.

Chau mày một cái cô dùng ý nghĩ bảo dòng nước rung một cái thì ngay lập tức dòng nước thật sự rung.

Cái rung do tự chính nó làm ra rất đặc biệt.Vùng rung không đến từ bất kỳ chỗ nào làm tâm mà xung quanh nó đều rung.Bởi thế nhìn vào ngay cô liền biết điều này là mình đang làm.

Cô đã thật sự chú tâm vào trong việc này cô bất chấp mọi thứ nhảy ùm xuống nước để có thể dùng cả cơ thể để cảm nhận.

Cái cảm nhận lúc này đã rõ hơn bao giờ hết.Một cỗ năng lượng bao chùm quanh cô sẵn sàng nghe lệnh từ cô.

Uyên Bích không biết việc này là sao những có vẻ như nó có liên quan đến việc lạc vào tâm thức như ngày hôm qua.Và mọi thứ thì có vẻ ổn nên cô sẽ dùng nó trong mục đích tốt.

‘Nước hãy nghe ta!Hãy tụ quanh gọp đống hạt giống gạo lại một chỗ ngay cạnh ta’

Tiếng ý nghĩ của cô đã phát ra nhưng có vẻ như nước lần này không nghe lời cô mà nằm yên một chỗ.

Uyên Bích thấy vậy liền khó hiểu nói:

-Tại sao lại như vậy nhớ rõ rằng hồi nãy mình làm được mà.(Vừa nói vừa lấy tay gãi đầu).

Trong vô thức dòng nước bỗng có khuất động.Dòng nước xoay nhẹ quanh người cô tương tự như hành động cô giơ tay gãi đầu.

Ngay lúc này cô đã dần hiểu hơn về việc này.Rằng việc đưa ý nghĩ điều khiển chỉ có thể làm được trong một khả năng nhỏ nhưng việc dùng cơ thể để cho nước làm theo thì kết quả sẽ tốt hơn.

Rất nhanh chóng cô lấy tay uốn xoắn các kiểu nhằm gom đống hạt giống gạo về một chỗ.Mất một hồi đống hạt giống gạo đã gom về một chỗ.Một cái quơ nhẹ đã gom trọn hết đống đó vào trong nồi.

Nhìn đống hạt giống gạo nằm đầy trong nồi mà cô mừng rỡ hô lên:

-May quá chúng chưa nở nhiều lắm.

Ngay sau đó cô cầm chiếc nồi về nhà để nấu cháo..
 
Game Thủ Ẩn Danh
Chương 79:ăn cháo



Uyên Bích ung dung đem nồi hạt giống gạo về nhà nấu.Vì trời giờ này đã sáng hẳn nếu không kịp thì cô và Long sẽ đói mất.

Quãng đường trong rừng dù có hơi ngoằn ngèo rắc rối nhưng trí nhớ của cô rất tốt nên chỉ vài lần đi qua cô liền nhớ rõ đường đi.

Về đến nhà Uyên Bích không thấy hình bóng Cường Thực ở đâu chắc có lẽ nó đã đi kiếm ăn.Tiếp tiếp tục công việc cô tìm một góc theo hướng gió để làm tạm một bếp lửa.

Đặt ba cục đá thành hình tam giác sau đó lấy hai que gỗ đặt dưới đống rơm rạ để làm lửa.Công việc này đối với cô không quá khó khăn vì cuộc sống trước cô đã làm việc này không biết bao nhiêu lần để tự sưởi ấm bởi bị chủ cho ngủ ngoài nhà.

Cô vừa làm lửa vừa nhớ đến lại nhửng ký ức khi đó.Có vẻ như cô đã chấp nhận được quá khứ để không tự dằn dặc bản thân của mình.

Mất không lâu Uyên Bích đã xong việc làm lửa.Đặt lên chiếc nồi cô không ngừng thổi cho lửa to lên từng chút một.Khụ..Khụ...Tiếng ho do khói làm Uyên Bích khó chịu nhưng dù vậy cũng phải ráng nếu muốn có cháo ăn.

Rất nhuần nhuyễn những thao tác.Việc nấu cháo đã nhanh chóng hoàn thành.Việc cô cần làm là ăn thôi.

Uyên Bích lấy hai bát bằng đất mà cô đã tự mình nặn hồi trước.Múc hai bát cháo một cho cô một cho Long.

Long hiện tại vẫn đang bất tỉnh nhưng nét mặt thì đã tốt hơn các vết thương đang nhanh chóng lành lại.Uyên Bích lúc này cầm bát cháo vào nhà cho Long ăn.

Cô đỡ Long dậy dựa vào tường sau đó thổi nhè nhẹ làn hơi để làm nguội dần bát cháo.Một lúc sau cô dân bát cháo vào miệng Long.

Nhìn vẻ mặt Long rất miễn cưỡng ăn nó khiến cô cảm thấy thương cho sư huynh của mình.Hắn vì cô mà trở thành tàn phế cả phần đời còn lại sẽ không bao giờ được như người bình thường nữa.Bởi thế nên cô mong muốn được phục vụ Long suốt đời để bù đắp cho lỗi lầm của mình.

Sau khoản chừng mười phút Long đã ăn xong tô cháo.Thấy sắc mặt Long thõa mãn vì ăn no nên cô cũng vui lòng.Lấy phần ăn của cô ra thì cô có chút ngán ngẫm vì giờ nó đã nở đầy bát.

Thở dài một tiếng sau đó là cố gắng há miệng húp từng đợt cháo nở.

Sắc mặt Uyên Bích khi ăn rất khó coi vì quả thực tô cháo quá dở.Nếu như thông thường thì những hạt gần giống gạo có mùi vị rất đa dạng nhưng khi được nấu thành cháo thì chúng quy về một vị đắng duy nhất.

Cộng theo đó là việc nở cháo khiến cho việc ăn của Uyên Bích cực kỳ ngán ngẫm.Nhưng phải ăn nếu không sẽ đói.Điều đó đã là bản sống của Uyên Bích nên dù có khó ăn đến cách mấy cô vẫn bỏ nó vào miệng.

Sau khi ăn xong cô đem mọi thứ bát nồi đến lại bờ hồ để rửa.Trong quá trình rửa cô vẫn cảm nhận được thứ cỗ năng lượng trong nước.Việc này làm cô phải suy ngẫm không biết điều này có lợi hay có hại cho cô.

Ngay khi cô vừa rửa xong cô quyết định sẽ thử một lần nữa.Ùm một phát xuống nước Uyên Bích dùng tay uốn quanh xoay vòng điều khiển dòng nước.

Mất một lúc lâu cô mới điều khiển gần được dòng nước theo ý mình.Ban đầu cô chỉ cho chúng di chuyển bình thường nhưng sau khi cô đã điều khiển thành thạo hơn cô đã dùng tay hướng chúng bay lên.

Ngay lập tức một khối nước nhẹ nhàng bay lên mặt nước khoảng chừng 20cm.Uyên Bích nhìn thấy mà thích thú nhưng sau đó cô liền cảm thấy sự liên kết giữa cô và cỗ năng lượng dần mất đi khiến cho khối nước rơi lại xuống mặt nước.

Không hiểu tại sao mà Uyên Bích lại bị như vậy nhưng có vẻ như cô phải tập trung nhiều hơn nữa mới điều khiển được thứ này.

Vui mừng thích thú Uyên Bích đi ra khỏi dòng nước múc một nồi dầy nước đem về nhà để vệ sinh cho Long.Riêng cô thì tắm đã quá đủ rồi.

Về đến nhà cô bỗng thấy rất lạnh vì đã mang cơ thể ướt nhẹp quá lâu.

Hắt xì...Một tiếng hắt hơi chứng tỏ cô đã bị cảm.Cơn rung nhẹ nhàng đến với Uyên Bích.Cô nhanh chóng chạy vào nhà để hông khô quần áo.

Đi vào trong nhà quả thực làm cô dễ chịu.Cởi bộ quần áo ra rất tự nhiên.Mang cơ thể trần như nhộng đem ra phơi ngay mấy cây cao.Sau đó quành lại vào nhà trú.

Cơ thể trần như nhộng của một thiếu nữ cỡ chừng 15 16 tuổi.Cùng với đó là sự hiện diện của một nam thanh niên cũng cỡ chừng 15 16 tuổi nhưng bị cụt mất tứ chi và bị bất tỉnh.

Uyên Bích lúc này có chút ngượng đỏ mặt khi khỏa thân trước sư huynh mình.Nhưng sau đó những ý nghĩ bắt đầu lóe lên trong cô.

Nhìn thân thể nhỏ nhắn của Long mà cô tự nói:

-Chắc mình nên tranh thủ vệ sinh cơ thể cho sư huynh..
 
Back
Top Dưới