Cập nhật mới

Cung Đấu Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu

Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu
Chương 20


Hắn nhanh chóng đứng lên, lui xuống quỳ gối ở giữa đại điện, đầu điểm đất, tâu với hoàng hậu:

“Hồi hoàng hậu nương nương, lương đệ quả thật không có thai ba tháng.”

Dưới đài một trận xôn xao.

Xuân Nương quay đầu lại nhìn ta, trong mắt nàng ta lộ vẻ áy náy, rồi kiên định trở lại.

“Nhưng, nhưng lương đệ quả thật có thai.”

“Đã hơn một tháng rồi!”

47

Ta đã bị nhốt lại.

Lúc Xuân Nương bị kéo xuống, khuôn mặt nàng ta so với tưởng tượng của ta bình tĩnh hơn nhiều, nàng ta nói với ta:

“Lương đệ, lựa chọn con đường này, ta không hối hận.”

“Người hãy tự mình bảo trọng.”

Hoàng hậu nương nương cũng không dám để ta ở bên ngoài nữa, mà là đón ta vào hoàng cung.

Nàng không trách ta, có lẽ là nể mặt nhi tử, có lẽ hiện tại nàng quá nhớ thái tử, nàng mỗi ngày tới tìm ta, có đôi khi, còn cùng ta tán gẫu về thái tử.

“Hoàng nhi của ta, từ nhỏ thân thể đã không tốt, không thể đặt dưới gối của ta được.”

“Nhưng mà, nó rất hiếu thuận, cứ cách mười lăm ngày, ta mới có thể gặp nó một lần, mỗi lần nó nhìn thấy ta, đều sẽ mang cho ta một khối bánh nhỏ, nói mẫu hậu, cái này ngon, cho người ăn.”

Nói đến đây, hoàng hậu liền khóc.

Nàng nắm lấy tay ta nói: “Ta đã không chăm sóc tốt cho nó.”

“Ta biết rõ hoàng nhi không thích thái tử phi, nhưng vì thế lực nhà thái tử phi, ta vẫn để cho nó cưới nàng.”

“Ta rõ ràng biết nó cùng Cửu vương huynh đệ tình thâm, từ nhỏ nuôi ở trong miếu, chỉ có Cửu vương đi cùng, nhưng ta vẫn là chèn ép Cửu vương, ta chỉ muốn vị trí thái tử của nó vững chắc một chút.”

“Con của ta, chưa từng trải qua một ngày thuận lòng.”

Ta vỗ lưng nàng, giống như dỗ dành một hài tử, ta nói: “Thái tử biết điều đó.”

“Hắn đều biết.”

Hoàng hậu cứ khóc và khóc, sau đó ngủ thiếp đi trong vòng tay của ta.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, nhìn nữ nhân quyền thế cao nhất vương triều Đại Thừa này, ngủ như một tiểu hài nhi trong lòng của ta.

Và khuôn mặt của nàng gối lên bụng ta, giống như đang bảo vệ hài tử của nàng.

Ta nói với nàng: “Thái tử sẽ không c.h.ế.t.”

Ta nhớ ngày hôm đó, nắng chiều nghiêng nghiêng.

Ánh nắng xuyên qua, bóng khung cửa sổ trải dài giữa sương phòng.

Thái tử đặt đồng tâm kết lên tay ta, nói với ta: “Một đời một kiếp, vĩnh viễn không chia lìa.”

Cuộc sống của ta vẫn còn dài.

Vì vậy, thái tử tuyệt đối sẽ không c.h.ế.t.

48

Các triều thần dần dần trở nên tế nhị hơn.

Bởi vì ta mang thai, những câu cổ động thái tử mất tích lại không có hiệu quả, thanh âm lập lại thái tử dần bị áp chế.

Nghe nói Cửu Vương đã mấy ngày không ra khỏi vương phủ.

Nhưng mà, vẫn như cũ không có tin tức gì của thái tử.

Những người tới thăm ta đều bị hoàng hậu khuyên lui.

Từ ngày nàng ngủ trong lòng của ta, tỉnh dậy, lau nước mắt, nói:

“Được rồi, khóc đủ rồi.”

“Nữ nhân chúng ta phải chống đỡ.”

Sau đó, nàng không bao giờ đến thăm ta nữa.

Ta tựa vào cửa sổ, hỏi đi hỏi lại mọi người những tiến triển mới nhất.

Nhưng chỉ là mở thêm một thất vọng khác.
 
Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu
Chương 21


Trong bốn ngày ngắn ngủi này, ta cảm thấy lâu như bốn năm, để bảo vệ hài tử trong bụng, ta bị hạn chế không thể đi ra ngoài, chỉ có thể đợi mỗi ngày, từ mặt trời mọc đến khi hoàng hôn. Ăn rất nhiều thứ tới nỗi ta không thể ăn được nữa.

Thị nữ dò la nói với ta:

“Lương đệ, Xuân Nương cái gì cũng không chịu nói.”

“Hiện tại khắp nơi đều không tìm được thái tử, đám cẩm y vệ giống như mò kim đáy bể, chỉ sợ thái tử đã...”

“Không thể nào.”

Ta ngắt lời, hít một hơi thật sâu, nói:

“Tìm cách đưa ta đến thiên lao một chuyến.”

49

Ta đã đến gặp Xuân Nương.

Xuân Nương bị nhốt trong thiên lao, vừa nhìn đã thấy nàng ta hơi thở yếu ớt, trên người trải rộng vết thương, có lẽ đã bị khổ hình.

“Lương đệ.” Nàng ta nói với ta: “Ta biết, ngươi sẽ đến gặp ta.”

Ta ngồi xuống trước mặt nàng ta: “Là vì Cửu vương, phải không?”

Thay vì trả lời ta, nàng ta chỉ quay mắt sang một bên:

“Ta sẽ không nói cho ngươi biết thái tử ở đâu.”

Ta nói: “Ta cũng không mong sẽ nghe được gì từ ngươi.”

Xuân Nương giống như bị ta làm cho nghẹn lại, không nói nên lời trừng mắt nhìn ta, đột nhiên mở miệng nói với ta:

“Lương đệ, ngươi cho rằng thái tử đối với ngươi là thật lòng sao?”

“Hắn đối với ngươi coi trọng càng nhiều, chẳng qua là vì muốn đạt được thế lực nương gia ngươi, đạt được thế lực của phụ thân ngươi, Hổ Uy tướng quân, để củng cố ngôi vị hoàng đế của hắn mà thôi!”

Ta hướng ra cửa sổ, nói: “Điều này không phải là bình thường sao?”

Nàng ta lại nghẹn lời, không dám tin nhìn ta.

Ta nhìn nàng ta nói: “Đa tạ sự hiểu lầm của ngươi, mặc dù ta trông hơi ngớ ngẩn, nhưng ta không phải là ngu ngốc.”

Ta chưa bao giờ cảm thấy thái tử chỉ thích ta đơn thuần như vậy.

Thái tử một nước dựa vào cái gì nếu không nhìn vào gia thế mà yêu ta một lòng một dạ, do ta ăn nhiều? Hay do ta cười lên trông rất ngu ngốc?

Ta sờ bụng: “Xuân Nương, ngươi biết không?”

“Ta phải làm nương rồi.”

“Còn nhớ rõ lúc còn nhỏ, có một lần ta phạm sai lầm, cha ta bảo ta đi miếu quỳ, ngươi cũng đi cùng. Kết quả là bị tượng thần trong miếu dọa đến oa oa khóc lớn.”

Lúc đó ta ôm nàng ta, dỗ dành: “Không sao đâu, đây là bức tượng của cha ta, không thấy xấu xí như cha ta sao?”

Xuân Nương nước mắt lưng tròng, nói: “Ta muốn nương, ta muốn nương.”

Sau đó, ta dỗ dành nàng ta: “Ta chính là nương của ngươi.”

Ta nói: “Kết quả là, ngươi thực sự gọi ta là nương, và còn gọi như thế trong nhiều ngày.”

“Thẳng đến khi cha ta đón chúng ta từ trong miếu trở về, nghe được ngươi gọi như vậy, đ.á.n.h ngươi một trận, ngươi mới không gọi nữa.”

Xuân Nương nghiêng mặt đi, thanh âm hơi nghẹn ngào, cơ hồ nghe không ra:

“Đó là ta khi còn bé không hiểu chuyện.”

Thay vì trả lời nàng ta, ta chỉ hỏi: “Tại sao ngươi lại nguyện ý vì Cửu vương mà làm như vậy?”

“Chỉ bởi vì ngày đó hắn anh hùng cứu mỹ nhân, cho nên ngươi cam nguyện bỏ đi tình cảm mười mấy năm của chúng ta, đi giúp hắn?”

“Chỉ bởi vì hắn đối với ngươi tốt hơn mấy tháng, cho nên ngươi liền quên mất tình cảm cùng nhau lớn lên, đi đối phó ta?”

Xuân Nương nhìn ta, vành mắt hơi đỏ.

“Lương đệ, ngươi hiểu ta sao?”

50

“Ta không phải sinh ra đã là nô tỳ, ta cũng từng là nữ nhi của người tốt, cũng là tâm can bảo bối của cha mẹ ta. Chỉ là có một ngày, ta bị bắt cóc bán đi, mới làm nô tỳ.”
 
Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu
Chương 22


“Ta khi còn bé cũng tập văn, cũng viết chữ, về sau, ta cái gì cũng không thể học, cũng chỉ có thể làm tỳ nữ của ngươi. Lâu như vậy, tất cả mọi người gọi ta là Xuân Nương, có ai biết, tên đầy đủ của ta, là Triệu Ngọc Xuân?”

Nàng phảng phất nhớ tới ủy khuất lớn, trên mặt mang theo nước mắt, nhưng ngoài miệng còn nói:

“Cái tên này, cho tới bây giờ, chỉ có một người gọi qua.”

“Chàng cười với ta, chàng nói chuyện với ta, chàng kể với ta về tâm sự của chàng, nói về lý tưởng của chàng. Chàng nói với ta, ta cũng rất đẹp, ta là một nữ nhân đáng trân trọng.”

“Chàng là người duy nhất coi ta như người, mà không phải tỳ nữ.”

Thay vì nói nam nhân đó là ai, nàng ta nhìn vào mắt ta và nói:

“Lương đệ, ta theo ngươi mười mấy năm, ta làm mười mấy năm Xuân Nương.”

“Bây giờ, ta lại muốn làm Triệu Ngọc Xuân một lần.”

“Điều này có sai không?”

Ta đã bị nàng ta hỏi đến nghẹn ngào.

Trước khi ra khỏi cửa, ta đặt một viên ngọc bội trên tay nàng ta, nói: “Đây là lúc ta vào phủ thái tử, ta dùng hồi môn của nương, mời thợ thủ công đúc ra.”

“Vốn nghĩ, chờ tới lúc ngươi xuất giá sẽ tặng lại cho ngươi. Bây giờ, bản thân ta còn một thân phiêu diêu, cũng không biết còn có ngày được nhìn thấy ngươi xuất giá hay không.”

“Nếu có cơ hội, ngươi hãy đi ra ngoài.”

“Đi làm chính mình.”

Trên viên ngọc bội kia, dùng hoa đào mùa xuân làm đáy, khắc một chữ “Ngọc”.

Ta nắm tay nàng ta lại: “Ta chưa bao giờ quên ngươi là Triệu Ngọc Xuân.”

Ta quay đầu định bước ra khỏi cửa ngục giam.

Nàng ta đột nhiên gọi ta: “Từ Minh Minh.”

Ta nhìn lại.

Nàng ta mỉm cười với ta, nói: “Ngươi có biết, những kỷ niệm đẹp nhất của ta, là ở đâu không?”

Nàng ta hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lại nhìn bụng ta, nhẹ giọng nói:

“Là ở trong miếu.”

Ta không nói gì.

Mang theo nô tỳ đi ra ngoài, ở bên ngoài ngục giam, có vài cẩm y vệ đang đứng. Thấy ta đi ra, bọn họ gật đầu và nói: “Lương đệ, đa tạ.”

Cuối cùng Xuân Nương vẫn giúp ta.

Ta nói với cẩm y vệ: “Mau, lục soát tất cả các miếu xung quanh đây một lần, một cái cũng không được bỏ sót.”

Trước khi ta đi ra ngoài, ngoảnh đầu nhìn lại.

Ngục tù trống rỗng.

Lại giống như tràn đầy.

51

Đêm đó, ta đã có một giấc mơ.

Trong giấc mơ, Lý Vân Chu giống như đang ở trong một nơi tối tăm. Một thân hắc y, không thấy rõ khuôn mặt.

Ta chạy về phía hắn, ta nói: “Lý Vân Chu!”

“Chàng ở trong miếu phải không? Ta biết chàng đang ở đó!”

Ta thấy hắn vươn tay về phía ta, ta vươn tay về phía hắn, nhưng lại không bắt được hắn, ta sốt ruột hét to:

“Lý Vân Chu! Chàng đưa tay cho ta! Ta đến cứu chàng!”

“Ta đến cứu chàng.”

Ta vươn tay ra, làm thế nào cũng không thể bắt được hắn, ta chỉ cảm giác nơi đó rất nóng, rất nóng.

Ngay cả bóng tối xung quanh cũng giống như thay đổi màu sắc.

Hắn hét lên với ta: “Minh Minh, mau ra ngoài!”

“Mau ra ngoài!”

“Nàng mau đi ra ngoài đi!”
 
Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu
Chương 23


Nơi hắn đứng, từng chút một, bóng tối dần dần biến mất, trên bầu trời xa xăm chậm rãi lộ ra một chút màu đỏ.

Hắn đứng ở giữa khoảng không đỏ rực này, nhìn ta, hết lần này đến lần khác hét lên với ta, rõ ràng là ta đi cứu hắn, lại giống như hắn đến cứu ta.

Màu đỏ?

Ta đột nhiên thức dậy từ giấc mộng.

Bên tai từng đợt sóng nhiệt ập tới, nương theo một tiếng thét chói tai đột ngột vang lên.

Đó là lửa!

Cả cung điện đều là lửa!

52

Thanh âm kinh hoảng của hoàng hậu từ ngoài điện truyền đến: “Mau! Mau cứu lương đệ!”

“Mau cứu lương đệ ra ngoài!”

Bên cạnh ta đều là cung nữ tự nhân đang hoảng loạn, ai cũng chạy trối c.h.ế.t không kịp, thanh âm hoàng hậu nương nương không lớn, căn bản không có người bận tâm đến ta.

*Tự nhân: Người trong chùa

Không ổn.

Trên người ta chỉ mặc trung y, nhìn xung quanh, trên mặt đất không biết là cung nhân nào đá.nh rơi một bộ áo choàng.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ta nhặt lên phủ lên người, dùng tro than chà lên mặt hai cái, trà trộn vào trong cung nhân kinh hoảng, chạy ra ngoài điện.

Hai người xuất hiện ở cửa, giọng hét lớn: “Lương đệ, Từ lương đệ ——“

“Lương đệ! Chúng ta phụng mệnh hoàng hậu đến cứu người ——"

Trong khi nói, họ đi thẳng vào.

Trái tim ta co lại.

Trên người một cung nữ mang theo lửa, từ trong nội điện bò ra, lớn tiếng khóc:

“Cứu ta! Cứu ta!”

“Mau cứu ta!”

“Cứu ta! Ta là lương đệ!”

Vừa dứt lời, ta chỉ cảm thấy bên tai một trận gió thổi qua.

Hai người kia nhanh chóng xông về phía cung nữ, lúc sắp tới gần nàng, đột nhiên từ trong tay áo lấy ra một thanh đoản đao, nhanh chóng đ.â.m vào bụng nàng.

“Xoạt!”

Vị cung nữ này, ngay cả một tiếng kêu cứu tiếp theo cũng không có, liền trực tiếp ngã vào trong đống lửa.

Mọi người xung quanh đều xông ra ngoài cửa, không có ai, không ai chú ý tới cảnh tượng này.

Ngoại trừ ta.

Ta dùng quần áo che miệng mũi, không dám quay đầu lại nhìn thêm, cúi đầu xông về phía ngoài cửa.

Có người, muốn thừa dịp trận đại hỏa này, lấy mạng ta.

Ta mặc y phục của tự nhân, nhìn thấy ngoài cửa có một ít thị vệ, tay cầm chậu nước, cũng có người khoác chăn ướt đẫm, một mặt xông vào trong, một mặt hô to: “Lương đệ!”

“Lương đệ! Người đang ở đâu!”

Ta một tiếng cũng không dám trả lời.

Lúc ta sắp lao ra khỏi cửa, ta cuối cùng cũng nhìn thấy hoàng hậu.

Nàng đứng ở cửa, nhất định là cực kỳ lo lắng, nhìn thẳng vào bên trong, tóc của bản thân cũng đã rối tung.

Mũi ta chua xót, thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía nàng.

Khi ta sắp bước đến trước mặt nàng. Hoàng hậu cuối cùng cũng nhận ra ta, kích động kêu lên: “Minh Minh, con của ta, nhanh lên! Nhanh đến đây với mẫu hậu!”

Nàng đưa tay ra cho ta, ta đưa tay về phía nàng.

Ngay khi ta sắp nắm lấy tay nàng.

Bên cạnh một tỳ nữ xa lạ đang đỡ nàng, đột nhiên đẩy nàng ra, từ trong tay áo lấy ra một thanh đao, hung hăng đ.â.m về phía bụng ta ——

53

Ta ngã xuống hồ sen.

Bên ngoài cung điện của ta, có một hồ sen, ta tránh thoát một đao kia, nhưng không có đứng vững. Rơi vào hồ sen này.
 
Gả Vào Phủ Thái Tử - Mộc Yêu Nhiêu
Chương 24: Hoàn


Ta một tiếng cũng không dám trả lời.

Lúc ta sắp lao ra khỏi cửa, ta cuối cùng cũng nhìn thấy hoàng hậu.

Nàng đứng ở cửa, nhất định là cực kỳ lo lắng, nhìn thẳng vào bên trong, tóc của bản thân cũng đã rối tung.

Mũi ta chua xót, thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía nàng.

Khi ta sắp bước đến trước mặt nàng. Hoàng hậu cuối cùng cũng nhận ra ta, kích động kêu lên: “Minh Minh, con của ta, nhanh lên! Nhanh đến đây với mẫu hậu!”

Nàng đưa tay ra cho ta, ta đưa tay về phía nàng.

Ngay khi ta sắp nắm lấy tay nàng.

Bên cạnh một tỳ nữ xa lạ đang đỡ nàng, đột nhiên đẩy nàng ra, từ trong tay áo lấy ra một thanh đao, hung hăng đ.â.m về phía bụng ta ——

53

Ta ngã xuống hồ sen.

Bên ngoài cung điện của ta, có một hồ sen, ta tránh thoát một đao kia, nhưng không có đứng vững. Rơi vào hồ sen này.

Sự lạnh lẽo ngay lập tức nhấn chìm ta. Cách nước hồ, ta phảng phất nhìn thấy Cửu vương, hắn đứng ở bên hồ, sắc mặt ngưng trọng, nhìn chằm chằm ta trong nước.

Ta nhớ ngày đó trong gia miếu, gặp Cửu vương, hắn đột nhiên gọi ta lại, hỏi ta:

“Vương hầu tướng tướng, ninh hữu chủng hồ?”

Lúc đó ta nên sớm biết rằng sẽ có ngày này.

Trong hồ đen lạnh lẽo, ta nghĩ về rất nhiều điều.

Ta nhớ tới lúc trước ta cùng Lý Vân Chu và thái tử phi đi ra ngoài chèo thuyền, lúc ấy bọn họ còn rất ân ái, lại luôn thích chuyện gì cũng gọi ta đi cùng, để ta ăn cẩu lương.

Ta đã rất tức giận, để trả thù họ, trước khi họ đến liền hái hết tất cả hoa sen hồ.

Lúc ấy Lý Vân Chu thấy hoa đã biến mất, hơi nhíu mày hỏi ta:

“Nàng rất thích loại hoa này sao?”

Ta nhớ lúc đó ta rất sợ, không dám nói là vì trút giận, đành phải nói là “Phải”.

Từ đó, bên ngoài điện của ta đã đục một cái hồ, mùa hè luôn luôn được trồng đầy hoa sen.

Ta thỉnh thoảng theo hắn vào cung ở nhờ, ở bên ngoài cũng có một hồ hoa sen cổ.

Ta nhớ tới mặt hắn hơi nghiêng sang, sống mũi cao thẳng phảng phất đều mang theo tinh quang của đoá sen, mỉm cười, nói với ta:

“Những thứ này, đủ cho nàng ngắm chứ?”

Dường như ta đã nhìn thấy Lý Vân Chu.

Ta cảm thấy chắc ta sắp phải c.h.ế.t rồi, trong ánh sáng phản chiếu của mặt nước, ta thấy Lý Vân Chu đã không gặp từ lâu, hắn giống như những gì ta mơ thấy, một thân hắc y, giống như một mũi tên sắc nhọn, b.ắ.n vào trong nước.

Nước thổi bay những sợi tóc đen loà xoà trên khuôn mặt, để lộ con ngươi sắc nét của hắn, hắn đưa tay về phía ta.

Giống như năm đó.

Năm đó, chúng ta lần đầu tiên gặp nhau.

Ý thức của ta bắt đầu hỗn độn, ta dường như nhìn thấy năm đó, trời nắng, ta ở cùng Trường công tử nhà thượng thư gặp nhau, đột nhiên bên cạnh có một chiếc thuyền chèo, đem thuyền của ta hung hăng đ.á.n.h một cái, ta cùng vị công tử kia, cứ như vậy, rơi ùm xuống nước.

Khi ta gần như không thể thở được, hai nam nhân nhảy xuống nước.

Nam nhân gần ta nhất, khuôn mặt dần dần từ mờ nhạt chuyển sang rõ ràng.

Lần này, cuối cùng ta cũng thấy rõ mặt hắn.

Ta đưa tay ra cho hắn.

Lúc này đây, cả đời này cũng sẽ không chia lìa nữa.

- HẾT-
 
Back
Top Bottom